Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Những khoảng khắc bất chợt

 
Có bài mới 09.01.2017, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.01.2016, 18:22
Bài viết: 17
Được thanks: 58 lần
Điểm: 4.35
Có bài mới Re: [Đoản văn] Những khoảng khắc bất chợt - Điểm: 11


Một cơn gió lạnh buốt đến thấu xương khẽ thổi qua cửa sổ. Lam Thư thu tay lại, lấy tay áo che miệng bắt đầu ho. Tiếng ho của nàng vừa vang lên, đột nhiên trên mái có một tiếng động nhỏ, rất nhỏ, sau đó lại biến mất hoàn toàn, giống như giữa trời khuya lạnh giá này, vốn chưa từng có tiếng động ấy tồn tại.

Một lúc sau, cơn ho của Lam Thư mới dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng trở nên hơi ửng đỏ. Đưa mắt ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ thêm một lúc, nàng hơi cúi đầu, đôi mắt hơi cụp xuống, khóe mắt có chút hồng hồng, đôi môi nàng hơi mím lại, rồi lại mở ra, rồi lại mím lại một lúc lâu.

Nàng cứ đứng như thế, không hề cử động, tựa như một bức tượng tuyệt đẹp về một thiếu nữ đầy u buồn, mãi cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, nàng mới chầm chậm ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn màn tuyết rơi trắng xóa phía bên ngoài cửa sổ thêm một lần nữa, rồi mới đưa tay đóng cửa lại, sau đó nhẹ nhàng lên tiếng:

- Có chuyện gì?

- Phu nhân, có người đặt cái này trước cửa lớn phủ chúng ta.

Lam Thư hơi nhíu mày. Kể từ lần trọng thương ba năm trước, nội công của nàng đều mất hết, gân cốt cũng bị tổn thương nặng nề, thậm chí suýt nữa không còn mạng, nàng bắt đầu không quan tâm nhiều đến thế sự bên ngoài nữa.

Hiện nay, cơ nghiệp Tĩnh gia do Tĩnh An làm đại đương gia, chuyện của Vô Ảnh Các thì đã có Vân La làm Các chủ. Thậm chí chuyện tranh đấu hoàng tộc nàng cũng không hỏi không quản vào dù chỉ là một chút, dẫu sao, nàng tin tưởng, không có nàng, Lam Nhân cũng có thể làm một minh quân được mọi người đời đời ca tụng.

Phần lớn thời gian của nàng hiện giờ chính là ngẩn người ngồi trong phòng, lúc nào quá buồn chán, nàng có thể thêu, đánh đàn, vẽ tranh hoặc múa thủ khúc Sương Vũ mà người kia thích nhất. Tâm tư của nàng, giờ đã dành trọn cho một mình hắn, chỉ có điều, hắn... đã không còn ở bên cạnh nàng...

Im lặng một lúc, Lam Thư mới trả lời:

- Mang vào đây cho ta.

- Dạ.

Khinh Vân đẩy cửa bước vào, đặt bọc đồ ở trong tay lên bàn rồi lại lui ra, căn phòng lại trở lại vẻ an tĩnh vốn có.

Lam Thư nhìn bọc đồ ở trên bàn, nàng giật mình sững sờ, ngẩn người nhìn chằm chằm bọc đồ một lúc lâu, sau đó mới run run tay mở nó ra, cho đến khi món đồ bên trong hiện ra trước mắt nàng, rốt cuộc không nhịn được nữa, một giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má nàng. Một giọt... hai giọt... rồi dường như cảm xúc vỡ òa, từng giọt nước mắt cứ rơi xuống như chuỗi hạt trân châu bị đứt, và rồi, tiếng nức nở cũng khe khẽ vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 16.02.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.01.2016, 18:22
Bài viết: 17
Được thanks: 58 lần
Điểm: 4.35
Có bài mới Re: [Đoản văn] Những khoảng khắc bất chợt - Điểm: 11
Tôi và cậu ấy quen nhau hai năm trước, tôi cũng không còn nhớ rõ ràng chúng tôi quen nhau làm sao, quá trình như thế nào, nhiều kỉ niệm bên cạnh cậu ấy cũng đã bị những vội vã của thời gian vùi mất trong kí ức của tôi mất rồi.

Hai năm trôi qua, dài thì không hề dài, nhưng tuyệt đối chẳng ngắn ngủi gì, cuộc đời luôn có nhiều những bất ngờ, mỗi một đời người liệu biết được có mấy cái hai năm?

Năm tháng trôi qua, những kí ức cũ, kỉ niệm xưa không còn nguyên vẹn, tình cảm cũng chẳng thể được như lúc ban đầu, nhưng trong lòng tôi, đó vẫn là kí ức đáng trân trọng nhất, vì đó là những năm tháng cuối cùng, trước khi tôi biến thành một con người như bây giờ, và... đó cũng là năm tháng duy nhất, tôi thật sự bị rung động bởi một người, một người con trai hết mực cưng chiều tôi, hết mực bao dung, che chở tôi, cũng như, đã từng vì tôi mà rơi lệ.

Suốt hai năm nay, tôi cố chấp nắm giữ kí ức về cậu ấy, không chịu buông tay, cũng chẳng chịu bước tiếp. Thật ra tôi luôn biết, tôi đã sớm không còn thương cậu ấy nữa rồi, nhưng tôi thật sự không biết phải làm sao, tôi cố chấp giữ kí ức đó giống như một thói quen, cũng giống như một hành động cố gắng bám chặt lấy cành cây cuối cùng khi đang chơi vơi trong dòng chảy của sự tăm tối, tôi coi cậu ấy và những kí ức về cậu ấy làm cái phao cứu mạng, cứu vớt tôi không rơi vào bóng tối một lần nữa.

Nhưng, ngày hôm nay, tôi muốn hoàn toàn buông xuôi về kí ức đó, không nghĩ về cậu ấy nữa, chấp nhận buông tha quá khứ, thử mở lòng và yêu thương. Đoản văn lần này, tôi viết tặng cho chính tôi, cho cậu ấy, và cả những kí ức năm tháng đầy ngọt ngào mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua.


********


12 giờ đêm.

Theo thói quen, cô lại lướt mạng trước khi đi ngủ, nick cậu vẫn còn sáng. Nhữ Sương cau mày, gửi một tin nhắn cho cậu:

- Buzz!!! Sao giờ này vẫn chưa ngủ >"<

- Ừ, tao đang chơi game, lát nữa ngủ. Còn mày thì sao, sao vẫn chưa ngủ?

- Tao chưa ngủ được.

- Nhớ tao nên chưa ngủ được đúng không?

Nhữ Sương hơi ngỡ ngàng, tên nhóc này, mới không gặp có một ngày, mà sao cứ như đột biến gen ấy nhỉ? Còn dám trêu chọc cô như thế!

- Ai thèm nhớ mày chứ.

-  :-D . Nào, đếm theo tao nào, rồi đi ngủ: 1... 2... 3...

- Thôi đi, có khi chính mày mới là người ngủ trước ấy.

- Làm gì có ai tự thôi miên mình được chứ.

- Có mày. Haha...

- :cry4:

Nhữ Sương nhìn tin nhắn nhếch miệng cười. Cô nhìn màn hình một hồi lâu, vẫn không trả lời lại.

- Ây! Sao đột nhiên không nói gì nữa?

Nhữ Sương vẫn im lặng, một hồi lâu sau, cô mới gửi một tin trả lời:

- Mày... có nhớ tao không?

- ...
  Tao... nhớ mày lắm.  :-(  

- Ừ... Tao cũng rất nhớ mày.

-  :cry:  :cry:  :cry:  

- >"< Khóc cái gì, cẩn thận nửa đêm mơ thấy ác mộng đó!  :)2

- Không sao hết! Tao sẽ mơ thấy mình là hiệp sĩ, đi giải cứu công chúa!

- Ờ.

- Tao xin lỗi!

- Hả? Sao tự dưng xin lỗi?

- Vì tao mơ thấy mày là con rồng của hiệp sĩ...

--- -------

Năm đó, khi đọc những dòng này, tôi đã thật sự rất vui, rất rất vui, vì cậu ấy nói nhớ tôi, cậu ấy nhớ tôi, khi chúng tôi mới chỉ không gặp nhau chưa đến một ngày, khi chúng tôi vẫn còn nói chuyện với nhau tối ngày hôm qua! Tôi thật sự rất vui vẻ, thậm chí đến hai ngày sau, tôi cũng vẫn rất vui vẻ, mà lại không phát hiện ra, cậu ấy đã từ chối tình cảm của tôi ngay từ những ngày đó rồi...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 25.02.2017, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 01.01.2015, 11:33
Bài viết: 427
Được thanks: 4186 lần
Điểm: 9.03
Có bài mới Re: [Đoản văn] Những khoảng khắc bất chợt - Điểm: 10

Một lần đi thi


Lớp tớ có hơn 40 người, nam sáu phần, nữ bốn phần. Tình trạng "dương thịnh âm suy " này làm tớ ko phục, và tớ muốn lấy lại quyền chủ động.

Đầu tiên là tớ rủ các nàng thi điện nước . Sau 1 hồi vận động, khích bác, động viên … ba mươi sáu kế thì mọi người đều tham gia. Luật thi rất công bằng, từng đôi một bốc thăm rồi tự đọ với nhau. Người thắng đi tiếp vào vòng trong.

Người thua cũng ko hết hi vọng, bởi các nàng thua lại bốc thăm đấu với nhau vòng nữa, ai thắng cũng vào tiếp. Cứ như thế, mỗi người có 3 cơ hội đấu. Còn nếu thua cả 3 lần thì đành tự trách mình xui xẻo, toàn bốc thăm phải đối thủ quá mạnh.

Cứ như thế lần lượt đấu qua các vòng, tớ dễ dàng hạ đối thủ để đi đến tận vòng chung kết. Tại đó, tớ oanh oanh liệt liệt chịu thua chỉ chút xíu, đâu độ milimet, nhường vương miện cho đối thủ.

Tớ dặn các nàng trong lớp : đừng nói kết quả cho lũ con zai, có gì cứ bảo Yang tớ đứng bét, cái khác thì ko nhớ. Quả nhiên sau đó bọn con zai thấy tớ là hay nhấn mạnh mấy từ sân bay, rồi so sánh 32 inch với 40 inch. Bản cô nương đương nhiên làm bộ klq zồi.

Còn với bọn con zai , tớ tổ chức thi vật tay, bật nhảy cao tại chỗ, thi cười 36 kiểu ….. Đặc biệt trọng tâm là 2 kiểu cười : cười dzâm và cười chân chó. Thế là giờ giải lao cả lớp hò hét xem chúng vật tay hay cười nghiêng ngả với đủ điệu bộ mà lũ con zai nghĩ ra.

Tớ hứa với bọn con zai : phần thưởng cho người thắng là được chọn một nàng cười với hắn trong 1 ngày. Nếu nàng đó ko chịu thì đã có Yang tớ đây thi hành phần thưởng. Lúc đầu tớ đã chuẩn bị tinh thần ê răng nẻ môi vì phải nhe ra suốt ngày. May sao các thí chủ đều ko ngại phổ độ chúng sinh, nên tớ khỏi phải mát xa mặt vì mỏi do cười.

Thế zồi nhà trường tổ chức thi thanh lịch. Giáo viên chủ nhiệm bảo tùy lớp chọn ai thì chọn. Có mấy nàng đi vận động bầu cho mình làm đại diện, tớ thì ko để ý vụ đó. Con zai bầu riêng, con gái bầu riêng . Thế nhưng khi mở hòm phiếu, toàn bộ con zai trừ 1 tên đều bầu cho tớ đại diện lớp đi thi thanh lịch. What đờ hêu? Thế là tớ đành phải đi.

Hôm thi vòng 1, là báo danh 3 vòng. Tớ đang định kể ra thì nghe mấy nàng bên cạnh hỏi nhau chọn được bộ bikini chưa? Lại What đờ hêu nữa zồi? Vụ diện bikini đi dạo thì bản cô nương chưa đủ bản lĩnh zồi. Thế là tớ dõng dạc khai : vòng 1 -60 , vòng 2 – 70, vòng 3 -80 . Ban giám khảo mắt tròn mắt dẹt thì tớ thản nhiên bồi thêm :” đến mấy thèng con zai lớp em suốt ngày hô sân bay với em mà”.

Lũ con zai lớp tớ hóng ở bên ngoài cũng cười hí hí mà đế thêm y chang. Vậy là tớ trượt từ vòng gửi xe.

Đến giờ tớ mới hiểu vì sao chúng đề cử tớ : chúng biết có vụ bikini, mà tớ xưa nay kín cổng cao tường, cái váy ko có duyên với tớ. Nên chúng lừa cử tớ đi. Hừm hừm.

Khi tớ vừa về đến lớp, cả lũ con zai đồng thanh lên tiếng như chợ vỡ “ Yang ơi, có cần cam ko?”, “ Yang ơi, tớ thấy bưởi rẻ lắm mà, sao ko mua sẵn ?” "Phải giữ uy tín cho lớp chứ" Bla bla bla.

Chờ cho chúng đã yên, tớ mới hỏi : “Hôm trước bạn nào bầu tớ đi thi thanh lịch thì giơ tay. Có phải cậu ko? “Rồi tớ lần lượt chỉ vào hỏi từng tên

Chắc mặt tớ lúc ấy khá hình sự, nên cả lũ đều trả lời y chang nhau " tớ ko bầu". Lại What đờ hêu lần nữa. Rõ ràng lúc đó chỉ có 1 tên ko bầu cho tớ , vậy mà bây giờ cả lũ cờ hó lại nhận mình là tác giả lá phiếu đó. Đám này thật sự là ko có khí chất !!!!!!

Cuối cùng cũng có 1 tên mạnh dạn chịu nhận có bầu cho tớ. Nói xong hắn đi lên bảng quay lưng lại sẵn sàng chờ tớ đá. Thế là ý muốn định trút hận của tớ xẹp mất. Cả mấy chục tên tội phạm mà chỉ trị tội một tên thì mất công bằng quớ. Bản cô nương đây rất đề cao công bằng nha.

Một lần đi thi của tớ đã kết thúc ko kèn ko trống như vậy đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 26.02.2017, 23:01
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.01.2016, 18:22
Bài viết: 17
Được thanks: 58 lần
Điểm: 4.35
Có bài mới Re: [Đoản văn] Những khoảng khắc bất chợt - Điểm: 9


Khinh Vân vốn không hề rời đi, chỉ đứng chờ ngoài cửa, nàng không yên lòng. Suốt hơn ba năm nay, từ ngày người kia rời đi, công chúa đã thay đổi rất nhiều. Người không còn là Hộ quốc công chúa cao cao tại thượng, lạnh lùng uy nghi ngày nào nữa rồi.

Công chúa trở nên u buồn và lạnh nhạt hơn trước đây rất nhiều. Ngay cả chuyện của Lam Nhân điện hạ, người cũng không hề hỏi tới, người, một mực nhớ đến người kia, thậm chí còn bắt người khác gọi người là phu nhân vì người đó, chỉ tiếc là, đã mấy năm trôi qua rồi, nhưng một chút tin tức về người kia cũng không có.

Hôm nay, có người bí mật đặt bọc đồ trước cửa phủ như vậy, thật sự không biết là may hay là họa đây.


Khinh Vân lo lắng đứng ngoài cửa, cho đến khi tiếng khóc khe khẽ từ trong phòng truyền ra, nàng càng thêm cuống quýt. Bao nhiêu năm như vậy rồi, nàng chưa từng thấy công chúa khóc một lần nào cả. Liệu nàng có nên bước vào hay không đây? Nhưng... đã nhiều năm rồi, công chúa vẫn luôn kìm nén u buồn trong lòng, lần này người có thể khóc, ngược lại chưa chắc đã là chuyện không tốt...

Khinh Vân khẽ cắn môi. Nàng do dự một hồi lâu, nhưng tiếng khóc trong phòng ngày một lớn hơn, rốt cuộc, nàng khẽ gõ cửa:

- Phu nhân, người... không sao chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.03.2017, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.01.2016, 18:22
Bài viết: 17
Được thanks: 58 lần
Điểm: 4.35
Có bài mới Re: [Đoản văn] Những khoảng khắc bất chợt - Điểm: 7

Tiếng Khinh Vân vang lên, như kéo Lam Thư ra khỏi cảm xúc hỗn độn, nàng dần bình tĩnh lại, cuống quýt lau nước mắt, khẽ lên tiếng trả lời:

- Ta không sao, ngươi lui trước đi.

Khinh Vân hơi do dự, nhưng sau đó cũng dạ một tiếng rồi rời đi.

Căn phòng lại trở về với vẻ tĩnh mịch trước đó, nhưng lần này, vẻ tĩnh mịch đó dường như lại pha lẫn chút thê lương.

Lam Thư lại ngẩn người. Nàng nhìn chằm chằm món đồ trên mặt bàn, một lúc lâu sau, nàng thở dài, sau đó gói món đồ đó lại, đặt nó vào một góc kín, sau đó ngồi lên giường, rút miếng bạch ngọc hình phượng dưới gối mân mê, nàng khẽ nỉ non:

- A Lục... A Lục, chàng ở đâu, rốt cuộc chàng đang ở đâu? Ta thật sự nhớ chàng, rất rất nhớ, nhớ đến mức không muốn sống nữa rồi...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: --Tứ Minh-- và 202 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 41, 42, 43

2 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

3 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 51, 52, 53

8 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

11 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 19, 20, 21

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 17/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Tình cạn người không biết - Sư Tiểu Trát

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

19 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 109, 110, 111

20 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Tuyền Uri
Tuyền Uri

Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=392966&start=150
loverex: vắng quá
Angelina Yang: hôm qua FB dặn dò tớ nay mưa, cần tránh để ướt. Cuối cùng thừa nguyên áo mưa trong túi cả ngày
Angelina Yang: chào cả nhà
♥ Maybe ♥: thôi, tan đám rồi, đi lượn lờ lăn lê chỗ khác
leepark: bà đi thì t cũng đi, t còn lịch ngày mai nữa, ha ha
♥ Maybe ♥: *gặm táo* đam mê, ngắm gái có tính là đam mê không? *híp mắt cười*
linhlunglinh: cơ mà tui cũng lượn đây, lên hú hí phát thôi, còn cả đống giáo án chưa soạn ~~"
linhlunglinh: đúng rồi, đam mê là trên hết, đừng để hối hận, lúc đó đã luộn :)2
♥ Maybe ♥: linh: *dụi dụi* ahuhu, ta quen 2 người sinh 99, nhìn họ học tối ngày mà hoảng
leepark: nói chung là giờ học cái gì ra tr cũng thế thôi, quan trọng chọn cái e đam mê là đc, ko tin hỏi linh thì biết
linhlunglinh: lee, ui giời, nhảy làm gì, phá quách cho xong, dù gì bác Hải cũng bắt phá thôi :)2
linhlunglinh: maybe, ráng chơi hết hè này đi, snag năm là ko thấy mặt trời luôn ấy =)))
leepark: linh, có tuổi r mà cứ thích đua đòi vs bọn trẻ, ha ha, qua đây, t nhảy tường ra ngoài, bà khỏi xúc
♥ Maybe ♥: park: tình trạng này là tình trạng gì? hết năm nay em bỏ hết, cơ mà chắc cx chẳng khá hơn đâu
linhlunglinh: hý, sai nhé, chế chỉ thích chạy ra mượn bác Hải máy xúc để xúc luôn tường nhà ng ta thôi :))
leepark: vs tịnh trạng này của e a nghĩ thi cử sẽ vất vả
♥ Maybe ♥: pp a di
nangdong18_nary: off đây, pp m,n
leepark: may có linh ở bên đêm ngày, cuộc sống cũng bợt hiu quạnh, ha ha
♥ Maybe ♥: :sweat: trời hôm nay thiệt nhiều sao a~
leepark: nary, t độc thân lâu r
linhlunglinh: chẳng lẽ thế nào? =)))
♥ Maybe ♥: ...
leepark: à... à..., bà nặng thế, hình như t nhờ ông hàng xóm cõng bà về hộ, chẳng lẽ.......
nangdong18_nary: nghe đồn lee có vk ngôn lạc, ồi, hóa ra bác ngắn thúi còn có sở thích đào góc tường nữa à :))
♥ Maybe ♥: mà có gì vui khi nhắc đến nghỉ hè, nó chỉ chứng tỏ cho vc, em sắp lên 12, sắp sống không nổi chết k xong rồi
♥ Maybe ♥: park: cỡ khoảng gần hết tháng 5 gì đó, năm nay lớp 12 thi sớm, bọn e chắc cx đc nghỉ sớm hơn khoảng chục ngày
linhlunglinh: ủa vậy rốt cuộc hôm đó ai cõng ai về? ai trên ai dưới?
leepark: maybe, e sắp đc nghỉ hè chưa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.