Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 143 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 19.02.2017, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 72
CHƯƠNG 98

Bên này, Uông Tuấn Kiệt dẫn Lạc Tiểu Anh lên sân thượng của Trung Tâm mua sắm, phía trên này ngoại trừ một vài người đang ngồi canh gác ở ngoài rìa thì không còn ai khác nữa, ngoài ra sân thượng cũng là bãi đáp trực thăng của Trung Tâm, bình thường ngoại trừ nhân viên ở đây thì không ai được phép lên đây.

Từ khi đến Trung Tâm bí mật dưới lòng đất, Lạc Tiểu Anh cũng chưa lần nào được trở lên mặt đất, được hít thở khí trời mát lạnh của buổi đêm như thế này nên cô tranh thủ hít thở không khí trong lành.

"Mọi việc của ngày mai đã chuẩn bị xong hết rồi hả anh?" Lạc Tiểu Anh vừa xoay người tựa vào lan can sân thượng vừa hỏi người nào đó đang đứng đối diện cô, hôm nay sau khi nghe Dạ Nguyệt nói thì cô cũng biết người này là từ quá khứ đến... và ngày mai anh phải cùng lên đường trở về với Dạ Nguyệt và anh Chi Hiên...

Lạc Tiểu Anh không biết tâm trạng lúc này của cô là như thế nào, từ khi gặp anh cho đến giờ thì dường như anh lúc nào cũng ở bên cạnh cô những lúc cô cần người ở cạnh nhất... cô không biết cảm xúc này là cảm kích hay là một loại tình cảm đặc biệt nào khác...

"Hai năm trước em có người trong lòng nào không?" Uông Tuấn Kiệt đột nhiên chăm chú nhìn cô gái nhỏ trước mặt, anh nhận thấy trong đôi mắt to tròn kia là vô vàn cảm xúc phức tạp đang lướt qua.

"Hả? Sao đột nhiên anh lại hỏi vậy?" Lạc Tiểu Anh hơi ngạc nhiên, hai má cô bắt đầu đỏ ửng lên.

Uông Tuấn Kiệt bước đến gần cô hơn nữa, để hai tay vịn lên lan can, giam giữ cô vào bên trong, cúi đầu xuống thật gần với cô: "Cho tôi biết có được hay không? Tôi muốn nghe chính miệng em nói"

Hơi thở nóng rực nam tính của anh thật gần... Lạc Tiểu Anh hơi ngửa đầu về phía sau một chút để có thể thoát khỏi hơi thở nam tính đang vây xung quanh cô... làm thế nào bây giờ, trái tim cô giờ phút này đang đập liên hồi không cách nào bình ổn lại được.

Bắt gặp ánh nhìn chăm chú chờ đợi của anh, Lạc Tiểu Anh lập tức né tránh nhìn sang hướng khác: "Thời điểm đó gia đình em có làm mai em cho một người nhưng chỉ đi ăn có vài lần rồi không có tiến tới nữa"

"Em có tình cảm đặc biệt nào với anh ta không?" Uông Tuấn Kiệt nhíu mày, mắt vẫn không rời khỏi đôi mắt của cô, chủ yếu anh muốn nhìn tình cảm thật sự ở sâu trong đáy lòng cô.

Lạc Tiểu Anh lắc đầu, đó là lý do vì sao hai người cứ dặm chân ở một chỗ mà không thể tiến tới được nữa, đó cũng là vì sao cô không cho rằng hai người đang quen nhau theo kiểu người yêu.

Uông Tuấn Kiệt lúc này mới cong khóe môi lên mỉm cười dịu dàng, vươn tay xoa xoa đầu nhỏ của cô: "Nếu có thể trở về được thời điểm đó, tôi nhất định sẽ đi gặp em" nói rồi còn hôn vào trán cô.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Dạ Nguyệt mơ màng ngẩn đầu dậy, trong phòng vẫn là bóng đêm tối đen như mực đang bao trùm, chỉ duy có tiếng nước chảy từ vòi hoa sen trong phòng tắm đóng cửa là tiếng động duy nhất trong lúc này.

Dạ Nguyệt mắt nhắm mắt mở ngồi dậy, dụi dụi mắt ngái ngủ, bật đèn bên cạnh giường lên, ngơ ngẩn nhìn khắp xung quanh phòng không mục đích, cuối cùng tầm mắt cô chuyển đến đóng quần áo lộn xộn dưới giường... mặc kệ nó, cô lại tiếp tục nằm xuống lăn qua lăn lại, vươn vai duỗi người thoải mái.

Đúng lúc này, Lăng Chi Hiên mở cửa phòng tắm đi ra, chỉ quấn mỗi khăn tắm ở ngang hông, một tay đang dùng khăn lau tóc vẫn còn đang ướt, nhìn thấy Dạ Nguyệt đang duỗi người thoải mái liền không nhịn được mà liên tưởng đến con mèo nhỏ đang duỗi thẳng người ra ngáp dài.

"Bảo bối, đến giờ thức dậy rồi" Lăng Chi Hiên buồn cười nói, tối hôm qua anh được ngủ một giấc thật ngon nên giờ cảm thấy tinh thần thật sảng khoái, đã sẵn sàng để tham gia vào kế hoạch trở về rồi.

Dạ Nguyệt lại ngồi dậy lần nữa, cô đập đập chỗ cạnh giường bên cạnh mình, ý bảo người nào đó ngồi xuống đây: "Đến đây em lau tóc giúp anh"

Cả Dạ Nguyệt và Lăng Chi Hiên đều không thích dùng máy sấy tóc nên bình thường đều dùng khăn tắm lau tóc rất lâu hoặc để khô tự nhiên, riêng Dạ Nguyệt thì cô thường thích ngồi trước quạt gió để hong khô tóc a.

Lăng Chi Hiên nghe cô gái nhỏ muốn lau tóc cho anh thì không khỏi cảm thấy thích thú, ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ cô mới vừa chỉ ban nãy, cúi đầu về phía cô chờ đợi: "Hân hạnh cho anh quá, bảo bối"

Dạ Nguyệt lúc này lấy khăn trên tay anh, thấy anh ngoan ngoãn như vật cưng ngồi đợi cô lau tóc, cô cười cười bắt đầu chùm khăn lên lau cho anh.

Anh nhắm mắt lại hưởng thụ động tác nhẹ nhàng êm ái của cô gái nhỏ... cảm giác thật thích thật thoải mái... đột nhiên hình ảnh mờ ảo lúc nhỏ lại hiện lên trong tâm trí anh... có một người phụ nữ mà anh không nhìn rõ mặt... vừa âu yếm mỉm cười dịu dàng vừa lau tóc cho một cậu bé con đang ngồi cười hì hì vui vẻ... cảm xúc quen thuộc này làm anh ngồi ngẩn ra rất rất rất rất lâu...

Dạ Nguyệt nhìn nhìn mái tóc rối bù mềm mại của ai kia đã khô không ít, trong một phút kìm lòng không được cô liền không khách khí mà luồn tay nhỏ vào tóc anh... xoa xoa vò vò rồi lại xoa xoa vò vò cho thỏa thích mới thôi... thật là đã quá đi...

Nhưng mà điều làm cô ngạc nhiên là anh lại không ngăn cô lại mà chỉ ngồi yên cúi đầu như vậy để cho cô làm gì thì làm... điều này không phải không có khả năng xảy ra nhưng nếu là thường ngày thì anh sẽ làm gì đó để đòi lại "phí sờ đầu" a...

Nghĩ vậy nên Dạ Nguyệt chuyển qua vuốt ve vào tóc anh, vừa cúi người lại gần anh để nhìn xem vẻ mặt anh bây giờ là như thế nào... chỉ thấy anh đang vô thức nhắm mắt mỉm cười thoải mái... nụ cười dịu dàng mà anh thường dành cho riêng mình cô...

"Cảm thấy thế nào, đại thiếu gia của em?" Dạ Nguyệt nhanh miệng hỏi, không hiểu sao cô lại có cảm giác nụ cười này không phải dành cho cô.

"Rất thoải mái" Lăng Chi Hiên lơ đãng đáp.

Dạ Nguyệt liền chộp lấy hai bên má anh kéo mặt anh lên: "Rất vui vì đã làm đại thiếu gia hài lòng a" cô còn không quên nhấn mạnh từ "đại thiếu gia" trong ngoặc kép.

Lăng Chi Hiên ngạc nhiên nhìn cô gái nhỏ đang phồng má trước mặt, anh đã làm gì để vợ yêu giận hả?

Anh đột nhiên nhớ tới cô gọi anh "đại thiếu gia" gì đó... sóng não như bắt trúng tần số, anh liền cười lớn: "Bảo bối, em đang ghen có phải hay không?"

Dạ Nguyệt liền lắc đầu nguầy nguậy: "Đâu có, em đang hỏi anh có thoải mái không thôi a" nói rồi không tự giác né tránh ánh mắt chim ưng của chuyên gia tâm lí nào đó.

Phải nói là từ trước đến giờ, anh ít khi nào thấy vợ yêu của anh ghen, hình như nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có hai ba lần thôi nên hiện tại anh rất phấn khởi: "Vậy sao em gọi anh là đại thiếu gia?"

"À thì em chỉ bắt chước mấy bạn maid trong mấy bộ anime mà em hay xem thôi a" Dạ Nguyệt chối bay chối biến, còn không quên nhanh trí dò xét người nào đó.

"Ở Lăng gia trước đây cũng có những nàng hầu tương tự như vậy, hiện tại cũng vẫn còn thường xuyên tuyển chọn những nàng hầu có ngoại hình dung mạo lẫn tố chất thông minh nhanh nhẹn, hiểu người hiểu chuyện" Lăng Chi Hiên làm như lơ đãng nhớ lại vài chuyện mờ ám nào đó khi anh còn ở Lăng gia.

Dạ Nguyệt nhớ tới thời cổ đại chỉ cần xinh đẹp một chút mà biết thừa cơ trèo lên giường chủ tử thì có thể có cơ hội trở thành thiếp, liền đen mặt: "Cứ như tuyển thiếp vậy a" chẳng lẽ ở Lăng gia hiện tại vẫn còn tục lệ này sao?

Lăng Chi Hiên không phủ nhận lời cô gái nhỏ nói, bên trong cái vẻ bọc hào nhoáng chính là thối nát đến tận cùng, thế giới đen tối đó đại đa số những gia tộc lớn lâu đời đều có.

Đột nhiên Lăng Chi Hiên nhớ lại vài chuyện mà anh đã điều tra trước đây, khi nghe dì Huệ Tâm kể lại chuyện của người đó, anh có cho người đi điều tra theo hướng đó, cuối cùng cũng phát hiện ra sự thật bị chôn vùi mà dì Huệ Tâm đã kể lại.

Không những vậy, anh còn biết được lai lịch của người đàn ông đã giúp người đó trốn thoát và ở cạnh người đó cho đến tận bây giờ, ông ta là con của một nữ hầu gái đã làm việc cho Lăng gia từ rất lâu.

Nữ hầu ấy khi bước vào Lăng gia là một cô gái mười lăm tuổi ngây thơ xinh đẹp, là nữ hầu cho người con trai trưởng của một trong những lão già bên Lăng gia, lúc bấy giờ cũng còn rất trẻ tuổi và không coi ai ra gì.

Vào làm việc không bao lâu thì bị cậu chủ đó bắt ép cường bạo, nhưng chuyện vẫn còn chưa dừng lại ở đó, ngoài cậu chủ đó thì nữ hầu cũng bị một trong những lão già trong Lăng gia, trong một lần uống rượu đã mượn cớ làm loạn mà cường bạo đến mang thai, và chính vì vậy mà người đàn ông đó từ khi sinh ra đời đã chịu mọi sự ghẻ lạnh ghét bỏ của những người bên dòng đó.

Tất nhiên đây là một mặt của thế giới đó, còn có một mặt khác mà chúng ta vẫn thường thấy trên phim ảnh, chính là những người tình nguyện tìm đủ mọi mưu kế để có thể quyến rũ chủ tử, mục đích chỉ có một chính là một bước lên trời thôi a.

Lăng Chi Hiên đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe cô gái nhỏ nào đó hỏi: "Vậy... đại thiếu gia đây chắc cũng là miếng mồi ngon có phải hay không?"

Cũng vì cô thấy anh im lặng không bày tỏ cảm xúc đặt biệt gì đến câu nói của cô nên cô mặc định là anh cũng cho là đúng, mà như vậy cũng đồng nghĩa với việc anh có khả năng đã trãi qua những chuyện như thế này rồi.

"Anh không phủ nhận điều này" Lăng Chi Hiên lần này là đang nói sự thật, anh ngay từ nhỏ đã được xác định là người thừa kế tiếp theo của Lăng gia nên từ khi anh vỡ giọng và bắt đầu trưởng thành thì đã gặp qua vô số trường hợp chướng tai gai mắt, chủ yếu là những người phụ nữ tìm đủ mọi cách muốn trèo được lên giường anh.

Cũng vì vậy anh mới dọn ra sống một mình trong căn hộ cao cấp lạnh lẽo ở tầng cao nhất đó, không gian riêng tư sạch sẽ không bị ai quấy nhiễu, cũng chẳng phải gặp hay đối mặt với bất kì ai.

"Làm đại thiếu gia thật là sướng, lại còn được nữ hầu gái phục vụ chu đáo, tắm xong cũng có người lau tóc mặc quần áo tận tình, nhớ lại vẫn còn cảm thấy rất vui vẻ nữa mà a.... ..." Dạ Nguyệt thấy anh không phủ nhận nên cô càng cảm thấy khó chịu trong lòng, nhớ tới nụ cười dịu dàng đó cô liền không nhịn được mà mắt muốn cay cay.

Đáng ghét, hôm nay cô đã biết rõ người này cũng có qua lại mờ ám gì đó với đám hầu gái ở trong Lăng gia a.

Thấy cô gái nhỏ không còn che giấu được cảm xúc của mình, Lăng Chi Hiên thật sự rất vui sướng, nhưng anh rất nhanh đã cảm thấy sự thất vọng bên trong đôi mắt trong suốt mờ sương của cô gái nhỏ, nếu anh vẫn còn tiếp tục trêu ghẹo như vậy thì e là anh sẽ bị cô gái nhỏ ghét bỏ, viễn cảnh tệ nhất là anh sẽ bị cô gái nhỏ bỏ rơi không thèm ngó ngàng gì đến nữa...

Tất nhiên lời trêu chọc nào cũng phải nên có chừng mực nhất định, nên biết điểm dừng của mình, nếu không nó cũng không khác gì một lời nói dối có chủ đích.

Lăng Chi Hiên biết rõ điều này nên anh trở lại vẻ mặt nghiêm túc, anh không muốn chọc vợ yêu ghen nữa, bởi anh biết nên dừng lại ở đâu: "Em thật sự tin anh có dính líu gì đến bọn họ?"

Dạ Nguyệt đột nhiên thấy anh trở lại thần thái nghiêm túc thì không thể tránh khỏi ngạc nhiên: "Nhưng... nhưng... nụ cười của anh?" nụ cười chỉ dành cho riêng mình cô mà bây giờ lại dành cho một người phụ nữ khác nữa, thử hỏi cô có không tin được không?

"Anh mơ hồ nhớ lại chuyện lúc nhỏ..." Lăng Chi Hiên thật sự không biết bản thân đã cười như vậy, trong một khoảnh khắc đó... anh vô tình thừa nhận bản thân lúc nhỏ cũng đã có ký ức hạnh phúc bên mẹ như những đứa trẻ khác. "Người đó... cũng đã lau tóc cho anh..."

Giờ Dạ Nguyệt đã có thể thở phào nhẹ nhõm, thì ra nụ cười đặc biệt đó là dành cho mẹ... Cô không chỉ cảm thấy nhẹ nhõm mà còn cảm thấy xúc động trong lòng... anh cuối cùng cũng đã thừa nhận mẹ rồi.

"Trở về đó rồi chúng ta đi viếng mộ mẹ được không anh?" Dạ Nguyệt nắm lấy tay anh, dịu giọng nói. "Hơn nữa, em cũng muốn mang con của chúng ta đến bên mẹ, để mẹ không ở đó cô quạnh một mình"

Lần trở về này, cô cũng sẽ mang hủ cốt của đứa con đầu lòng của hai người trở về, cô đang có dự tính mang con gửi vào chùa để con có thể ngày ngày nghe kinh phật, để sớm đầu thai lại thành người... nhưng bây giờ có một nơi thích hợp hơn rồi.

"Được" Lăng Chi Hiên đột nhiên kéo cô lại, ôm cô vào trong ngực, anh không biết cảm xúc lúc này là như thế nào... chỉ có thể ôm chặt lấy cô như thế này để bày tỏ cảm xúc khác lạ trong lòng mình...

Nghe vợ yêu gọi một tiếng mẹ, trong lòng anh bỗng nhiên thỏa mãn lạ thường.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .....

Dạ Nguyệt mặc bộ quần áo màu đen bó sát lên người, đây là bộ quần áo được thiết kế bằng loại nguyên liệu đặc biệt, vừa mỏng vừa nhẹ nhưng lại có khả năng chống đạn tuyệt đối, hơn nữa mặc bên trong lại rất mát mẻ, cũng có thể mặc thay cho đồ lót bên trong.

Bên ngoài, cô mặc quần đùi với áo thun xanh rằn ri, vì đã có bộ quần áo đặc biệt bên trong nên không cần phải mặc quần dài khó hoạt động nữa, tiếp đó là áo khoác rằn ri của lính mỹ dài qua đùi, giày thể thao đen...

Trang bị vũ khí thì có dao găm được cố định ở ngang đùi, hai bên hông là hai cây súng ngắn có nòng giảm thanh, sau lưng là thanh katana đã theo cô từ quá khứ đến đây, tất nhiên nó cũng phải trở về cùng với cô.

Bên này, Lăng Chi Hiên cũng đã chuẩn bị xong phần của anh, trang phục tương tự như lần anh đi tác chiến với tổ chức bí mật, lần này anh vác thêm một cây súng trường nữa là hai cây, vì anh không thể để vợ yêu phải vác loại súng nặng như thế này.

Trên giường lúc này là một vali bằng hợp kim có gài mã số chắc chắn, bên trong là những vật quan trọng để mang về thời điểm hiện tại, nếu như rơi xuống nước cũng không sợ bị rơi ra hay bị nước vào bên trong.

Hai người vừa chuẩn bị xong, bên ngoài phòng đã có tiếng gõ cửa, Dạ Nguyệt mở cửa thì thấy Triệu Bối Bối, Lạc Tiểu Anh và Tiểu Điền đứng bên ngoài...

Ngoài ra còn có Uông Tuấn Kiệt và Dương Lãnh Thiên cũng đã chuẩn bị xong đứng bên cạnh ba người kia chờ chỉ thị của Lăng Chi Hiên.

"Dạ Nguyệt, chị nhất định phải bình an trở về quá khứ đó a" Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh nắm lấy tay Dạ Nguyệt, Triệu Bối Bối xúc động nói. "Em sẽ thông báo cho Ánh Nhật với Tiểu Y sau, tiếc là bọn họ không có ở đây lúc này"

"Uhm, chị sẽ cố gắng hết mình không để viễn cảnh này xảy ra nữa" Dạ Nguyệt mỉm cười gật đầu.

Lăng Chi Hiên ra hiệu cho Uông Tuấn Kiệt và Dương Lãnh Thiên bắt đầu lên đường, triển khai kế hoạch tác chiến cuối cùng.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Trời tờ mờ sáng, bầu trời vẫn chưa xuất hiện những tia nắng mặt trời đầu tiên, bọn zombie vẫn đang lê lết thân xác thối rữa trên khắp mọi con đường trong thành phố, có chỗ bọn chúng tụ tập rất đông, cùng nhau gầm gừ bất kể là ngày hay đêm, cũng có chỗ chỉ có vài ba con lát đát, dường như không có nhiều chúng bạn nên bọn chúng chỉ rên hừ hừ trong miệng, chẳng buồn thể hiện bản thân mình.

Lúc này, ở những nơi có CCTV an ninh của chính phủ thì sâu bên trong đó, lại có CCTV của một tổ chức bí mật nào đó, ống kính của những CCTV này bắt đầu quay tròn để có thể bắt gọn hình ảnh trong tầm ngắm của nó.

"Chủ Tịch, đã nhận được lộ trình đến sân bay quốc tế" Tề Vĩ vừa nghe báo cáo của phòng điều khiển liền báo lại với Lăng Chi Hiên.

Hiện tại, bọn họ đang ở trong tầng hầm để xe của Trung Tâm mua sắm, gồm một trăm người đã được huấn luyện đặc biệt, mười chỉ huy cấp cao nhất của Trung Tâm, cùng Uông Tuấn Kiệt, Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt.

Bên trong là mười chiếc xe tải chở hàng đã được gia công đặc biệt có phía trước đầu theo kiểu xe ủi tuyết, để có thể hất đi những cái xác đã bị giết của bọn zombie trên lộ trình đường đi, mỗi chiếc xe có khả năng chở được mười người cùng vũ khí.

Cuối cùng, là ba chiếc Humvee - xe thiết giáp của quân đội Mỹ - dành cho những chỉ huy cấp cao trong Trung Tâm, cũng đã được gia công đặc biệt cho phù hợp với chiến đấu chống lại zombie.

"Cài đặt tuyến đường GPS trên xe" Lăng Chi Hiên ra lệnh cho những người trực tiếp giữ vị trí lái xe, để chắc chắn thoát khỏi thành phố, bọn họ phải đi theo những con đường có ít zombie, tránh những chỗ tụ tập đông zombie, bọn họ cần phải giữ vững lực lượng để đến được sân bay.

Sau khi cài đặt GPS, Lăng Chi Hiên ra hiệu cho mọi người trở về xe đã được sắp xếp trước của mình, đoàn xe tiến đến phía cửa ra của tầng hầm, chuẩn bị sẵn sàng để rời đi.

"Mở cửa" Lăng Chi Hiên nói vào thiết bị liên lạc đang được gắn trên tai anh, lệnh cho phòng điều khiển mở cửa gara.

Khi cửa dần dần mở lên, ánh sáng ban ngày cũng từ từ ló diện, đã có một vài tia nắng ban mai chiếu rọi xuống mặt đường, làm bừng sáng cả thành phố đang chìm trong sự chết chóc.

Đoàn xe tiến về phía ánh sáng mặt trời, chạy lên mặt đất ra đường lớn phía trước của Trung Tâm mua sắm lớn, lần lượt theo thứ tự năm xe tải, ba xe Humvee và năm xe tải còn lại.

Theo chỉ thị, mọi người sẽ lái hết tốc lực theo tuyến đường GPS đã xác định trước, bắn hạ những con zombie thưa thớt trên đường thông qua những cửa sổ đã được gia công trên thùng xe tải.

Do tiếng súng trường chắc chắn sẽ thu hút bọn zombie còn lại, nên bọn họ sẽ hết tốc lực mà tiến thẳng về phía trước, không cần phải nương theo đoàn xe mà di chuyển.

Mọi việc vô cùng thuận lợi theo phán đoán của Lăng Chi Hiên, bọn họ dễ dàng giải quyết số zombie ít ỏi hai bên đường rồi cũng không cần phải đi xuống để dọn dẹp xác bọn chúng sang một bên, mà chỉ cần tiến thẳng theo GPS.

Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt ngồi ở xe Humvee thứ hai, giữa đoàn xe, cùng với Dương Lãnh Thiên cầm xe và Hắc Miêu ngồi ở ghế lái phụ, bọn họ vẫn chưa cần phải ra tay lúc này mà đang tập trung quan sát hoạt cảnh xung quanh.

Đoàn xe quẹo phải lần nữa sẽ ra đến con đường cao tốc dẫn đến sân bay thì đúng lúc này một đoàn zombie rất đông ập ra từ những con đường nhỏ nằm trên con đường lớn này.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Lăng Chi Hiên nhíu mày hỏi vào thuyết bị liên lạc.

Lúc này trực thăng không người điều khiển từ xa ở trên nốc thùng xe tải bất ngờ chuyển động lên cao, tiếp theo đó là tiếng nói của Tề Vĩ vang lên trong thiết bị truyền tin của tất cả mọi người.

"Chủ Tịch, bọn chúng nghe thấy tiếng súng nên đã từ con đường lớn ở hai bên tràn qua đây" Tề Vĩ đang gõ gõ gì đó trên máy vi tính mà anh đem theo, anh đang ngồi ở chiếc Humvee thứ ba.

"Lập tức tăng tốc tiến vào đường cao tốc, nhắm vào những con đầu tiên" Lăng Chi Hiên ra chỉ thị, những con đường nhỏ này có kích thước cũng không lớn lắm, mỗi lần cũng chỉ hai ba con chạy ra, bọn chúng còn cố gắng chen chút nhau, nếu bắn vào những con đầu tiên để chúng xếp chồng lên nhau thì có thể tạm thời cản bước của những con phía sau một thời gian ngắn.

Tất cả cửa sổ ở hai bên thùng xe đều được mở ra, mọi người đều xả súng trường vào đám zombie đầu tiên xuất hiện, bọn chúng liền ngã xuống như rạ, con sau bò lên con trước đều bị bắn hạ, dần dần chồng lên nhau.

Đám zombie nghe được tiếng súng rền vang càng hung hăng gào thét hơn nữa, trở nên điên cuồng lao ra khỏi những con đường nhỏ nhưng đều đã bị bắn hạ, xác chết nối đuôi mà chất chồng lên nhau.

Phía sau, chiếc xe tải gần cuối và cuối cùng của đoàn xe thì tập trung nả súng vào bọn zombie đang dữ tợn đuổi theo phía sau đoàn xe, hết con này đến con khác cũng bị bắn hạ mà té nhào xuống mặt đường, có nhiều con chạy rất nhanh nhưng cũng không thể vượt qua khỏi hàng phòng thủ ở cửa hông của những chiếc xe tải.

Cuối cùng, đoàn xe vừa tiến vào đường cao tốc, lúc này đoàn xe di chuyển càng nhanh, không còn di chuyển theo kiểu một hàng mà cùng nhau tăng tốc, thành công bỏ lại hàng trăm con zombie đang kêu gào man rợ rượt theo ở phía sau.




~~~>EC98



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, ciuviho, hânhânn, misspesua
     

Có bài mới 19.02.2017, 23:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 67
CHƯƠNG 99

Đoàn xe êm ái lướt nhanh trên đường cao tốc, cũng gần đến sân bay quốc tế.

Theo như CCTV ghi lại thì hiểm họa bây giờ cũng băt đầu, sân bay đã hoàn toàn bị bọn zombie chiếm lĩnh, trở thành đống hoang tàn đổ nát, bên trong là hàng trăm con zombie bị nhốt và đang di chuyển như những hồn ma vất vưởng.

Cũng là do đại dịch bùng phát, có một hai chiếc máy bay mất lái đã đâm thẳng vào sân bay, khiến cho hệ thống của sân bay bị hư hại nặng nề, nhiệm vụ tiếp theo của Tề Vĩ cùng những hacker đặc biệt là khôi phục lại hệ thống của sân bay.

Nên vì vậy sau khi đến sân bay sẽ chia làm hai nhóm, một nhóm gồm ba mươi người, trong đó có hai chỉ huy cấp cao, sẽ tiến thẳng vào trong đường băng để đến vị trí đỗ của chiếc phi cơ của Trung Tâm, những người này làm nhiệm vụ kiểm tra hệ thống máy móc trong và ngoài phi cơ, các trang thiết bị an toàn và sẽ chờ chỉ thị nạp nhiên liệu vào máy bay cho lộ trình bay theo tính toán của Tề Vĩ.

Nhóm thứ hai sẽ do Lăng Chi Hiên dẫn đầu tiến thẳng vào phòng điều khiển để trực tiếp khởi động lại hệ thống sân bay để bắt đầu lên kế hoạch cho một chuyến bay quốc tế, tính toán nhiên liệu và tuyến đường bay dựa theo những số liệu còn lưu lại ở phòng điều khiển.

Cơ trưởng sẽ do Cố Vĩnh Hàn cầm lái, một trong những chỉ huy cấp cao của Trung Tâm, anh sẽ cùng cơ phó lên kế hoạch bay theo ý của Lăng Chi Hiên. Trong khi đó, Dương Lãnh Thiên, Từ Cát và Từ Cảnh sẽ kiểm tra các thông tin về khí hậu thời tiết ở bộ phận kiểm soát không lưu.... Vâng vâng và mây mây...

Nói tóm lại, bọn họ phải xuyên qua hàng trăm con zombie để tiến đến phòng điều khiển chính của sân bay, sau khi giải quyết hết các vấn đề sẽ di chuyển đến phi cơ để khởi hành.

***0w0***

Nhanh chóng đến được sân bay, ba chiếc xe tải cùng một chiếc Humvee tách ra chạy thẳng vào đường băng của sân bay, xung quanh khu vực này cũng chỉ có lát đát vài con zombie.

Quan trọng chính là bên trong sân bay, ở nơi bị hai chiếc phi cơ đâm vào đã vô tình tạo thành hai hàng rào chắn nhốt bọn zombie ở bên trong.

Cả bọn vừa bước xuống xe, đứng trước cửa của sân bay, đã thấy cảnh tượng hoang tàn trước mắt, có thể nhìn thấy một chiếc phi cơ lớn đâm vào bên trong sân bay, gần khu vực cửa ra vào, cũng có thể nghe được rõ ràng tiếng gầm gào của những con zombie bị chặn bên trong.

Điều quan trọng bây giờ là xác định phòng điều khiển nằm ở đâu bên trong sân bay rộng lớn này, và trước khi đi Lăng Chi Hiên đã cho Tề Vĩ thu thập dữ liệu mật về bảng thiết kế của sân bay.

Giờ đây bọn họ cần phải bắn hạ bọn zombie để mở đường cho Tề Vĩ và những hacker nhanh chóng đến phòng điều khiển đã xác định từ trước.

"Lãnh Thiên, đến lúc rồi" Lăng Chi Hiên ra chỉ thị cho Dương Lãnh Thiên, Dạ Nguyệt không hiểu anh đang có ý định làm gì?

Dương Lãnh Thiên gật đầu, cùng với Hắc Miêu và Từ Cảnh tiến vào cửa sân bay, rồi dường như bọn họ đang đặt gì đó phía dưới chiếc phi cơ đang chắn đường.

Khi cả ba trở lại, Lăng Chi Hiên ra hiệu cho mọi người chạy về núp phía sau những chiếc xe tải. Tiếp đó, là tiếng nổ lớn bên trong sân bay, cột lửa lớn liên tiếp bốc lên, phá tan tành phần thân dưới của chiếc phi cơ.

Đúng lúc này, Lăng Chi Hiên ra chỉ thị, lập tức hai mươi người đứng thành một hàng dài dàn đều ra phía trước gần khu vực cửa ra của sân bay, tiếp đó thêm ba hàng cũng tương tự như vậy được dàn ra đứng phía sau bọn họ.

"Hàng đầu tiên hết đạn lập tức lui về vị trí sau cùng, hàng thứ hai tiếp tục vào vị trí tấn công" Lăng Chi Hiên lớn tiếng nói.

Anh vừa dứt lời, thì từ trong đám khói mù mịt ngay chỗ vừa phát nổ, một đám zombie đang điên cuồng gào rú xông ra ngoài, xông thẳng về phía mọi người.

"Bắn" không cần nói nhiều nữa, Lăng Chi Hiên lập tức hạ lệnh.

Một loạt tiếng súng vang lên vang dội, nhắm chuẩn thẳng vào đầu bọn zombie đang lao ra đông như kiến, lần lượt những con đầu tiên đều bị hạ gục ngã xuống nền đất, để lộ ra những con đang chạy phía sau.

Theo chỉ thị của Lăng Chi Hiên, bọn họ liên tục nã súng vào đám zombie, hàng đầu tiên hết đạn lập tức nhanh chóng lui về cuối cùng để cho hàng thứ hai tiếp tục bắn vào đám zombie, trong khi đó những người hết đạn sẽ nhanh chóng nạp lại băng đạn cuối cùng.

Còn bên này, Uông Tuấn Kiệt và những chỉ huy cấp cao làm công tác canh phòng phía hay bên hông và phía sau, nhìn thấy những con zombie lát đát ở khu vực xung quanh nghe tiếng súng tiến về phía này thì nhanh chóng giải quyết dứt khoác để bảo toàn lực lượng sống sót tối đa nhất, hạn chế sự tập kích bất ngờ của bầy zombie khu vực lân cận.

Cho đến khi hàng phòng thủ thứ tư vừa hết đạn cũng là lúc giải quyết xong bầy zombie phía bên trong sân bay, đa số bọn chúng nghe tiếng súng đều nhất loạt đâm đầu chạy thẳng ra đây.

"Đối phó với bọn zombie không có suy nghĩ thật sự dễ dàng hơn với con người" Uông Tuấn Kiệt nhìn xác chết xếp chồng lên nhau trước cửa sân bay thì không khỏi nhỏ giọng nói, nhìn sơ qua chắc cũng hơn hai trăm cái xác đang xếp chồng lên nhau.

"Kiểm tra một lượt, giải quyết những con chưa chết" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nói, để an toàn tuyệt đối thì phải cảnh giác cao độ.

Sau khi chia ra kiểm tra các xác chết, những con zombie may mắn còn sống khi bị đám bạn ngã nhào đè lên người cũng bị bọn họ phát hiện và dùng dao găm phá hủy não bộ.

"Từ bây giờ, chúng ta sẽ tiến vào bên trong theo cách sắp xếp như thế này, thấy zombie còn lại cứ trực tiếp bắn hạ" Lăng Chi Hiên hạ lệnh rồi trực tiếp cùng Dạ Nguyệt, Uông Tuấn Kiệt và những lãnh đạo cấp cao tiến vào bên trong.

Vừa đi qua lỗ hổng của chiếc phi cơ, thì đập vào mắt mọi người là cảnh hoang tàn đổ nát, kiếng vỡ, ghế văng khắp nơi, giấy cùng tro bụi, những vết máu đã khô nằm trên khắp các vách tường và dưới nền gạch, mùi hôi thối của xác chết nồng nạc xông thẳng vào mũi bọn họ.

Nơi này đã từng là địa ngục của những người còn sống bị mắc kẹt bên trong, cuối cùng không biết bao nhiêu người đã may mắn có thể thoát khỏi cái địa ngục này.

Dựa theo sơ đồ thiết kế trên tay Tề Vĩ, đoàn người cảnh giác tiến về phòng điều khiển của sân bay, đa số zombie đều đã chạy ra ngoài và bị giết, chỉ còn vài con vì bị mắc kẹt nên không ra được, cũng đã bị đoàn người hạ gục trên đường.

Cuối cùng, khi cả đoàn đến được trước cửa phòng điều khiển, Lăng Chi Hiên ra hiệu cho mọi người im lặng, từ trong phòng vẳng ra tiếng bình bình thật mạnh ngay phía cửa cùng với tiếng gầm gừ chói tai, giống như có vài con zombie đang đấm vào cửa muốn thoát ra ngoài.

Lăng Chi Hiên nhẹ nhàng ra hiệu cho mọi người lùi về phía sau, anh xoay nắm cửa rồi đẩy mạnh vào trong, thì lập tức có một đám zombie mặc quần áo của nhân viên an ninh sân bay nhào ra, về phía anh đang đứng.

Không cần nói nhiều, anh kéo Dạ Nguyệt ra phía sau, cùng Dương Lãnh Thiên nhanh như chớp bắn vào đầu những con zombie đó, chỉ trong tích tắt đã có thể hạ gục hết bọn chúng.

Những việc còn lại chính là chờ cho Tề Vĩ cùng những hacker khởi động lại hệ thống sân bay và chuẩn bị khởi động phi cơ riêng của Trung Tâm.

Tề Vĩ nhận được thông tin từ nhóm người ở phi cơ, chiếc phi cơ đã có thể sẵn sàng hoạt động sau khi nạp nhiên liệu vào.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Mọi người đã yên vị trên ghế ngồi trong chiếc phi cơ riêng của Trung Tâm. Chuyến bay này Lăng Chi Hiên dẫn theo tám mươi người được huấn luyện đặc biệt cùng mười chỉ huy cấp cao, anh để hai mươi người còn lại trong phòng điều khiển của sân bay để làm công tác hậu cần.

Lý do anh dẫn theo nhiều người là vì bọn họ sẽ có một cuộc chiến nữa ở sân bay quốc tế của đảo Lombok, cũng vì anh không biết tình hình ở đó hiện tại như thế nào nên không thể nói trước được điều gì, trước mắt không thể liên lạc được với bên đó cũng chứng tỏ bọn họ cũng đã bị thất thủ.

Hiện tại, mỗi người bọn họ chỉ còn lại một băng đạn của súng trường, hai thanh súng ngắn ở hai bên hông, nên nếu hết đạn thì tiếp theo đó sẽ là dao găm, nhưng nguy cơ bị tấn công ngược lại cũng sẽ rất cao.

Dạ Nguyệt lúc này ngồi ghế cạnh cửa sổ bên cạnh Lăng Chi Hiên ở hàng ghế Vip, cô không khỏi cảm thấy vừa thư giãn vừa hồi hợp. Thư giãn là vì bọn họ đã an toàn yên vị trên máy bay, không còn lo sợ sẽ có zombie xuất hiện tấn công nữa, còn hồi hợp vì đây là lần đầu tiên cô đi máy bay ra nước ngoài, mặc dù không phải theo kiểu đi chơi thoải mái nhưng cũng không thể tránh khỏi một chút hồi hợp chờ mong.

Lăng Chi Hiên sau khi hạ một loạt chỉ thị theo báo cáo của từng chỉ huy thông qua thiết bị liên lạc, anh lúc này mới có thể an tâm ngồi trở lại vị trí của mình, xoay đầu lại nhìn cô gái nhỏ đang ngồi bên cạnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dạ Nguyệt cảm giác có ánh mắt nào đó đang nhìn, cô mới ngẩn đầu nhỏ lên nhìn anh, mỉm cười: "Hoàn toàn không có một chút kẽ hở nào" phải nói là cô không cần phải đụng đến súng hay trợ giúp, bọn họ đều đã giải quyết thật nhanh gọn.

Anh biết cô gái nhỏ đang nói đến chuyện ở sân bay, vươn tay qua xoa xoa đầu của cô: "Nếu như không cẩn thận lên kế hoạch thì Trung Tâm đã không thể qua mặt của bốn đại gia tộc cùng Chính Phủ nhiều năm nay"

Đối với anh và những người trong Trung Tâm thì đối phó với đám người đó còn khó khăn hơn đối phó với đám zombie không có trí não, bởi người sống đáng sợ hơn người đã chết gấp nhiều lần.

Dạ Nguyệt cũng hiểu điều này, bây giờ đối với bọn họ chỉ mới là khởi đầu thôi, sau khi trở về được thời điểm hiện tại, bọn họ còn phải nghĩ cách ngăn chặn lại tổ chức bí mật vẫn chân chính còn đang hoạt động ở hai năm trước, không biết mọi chuyện rồi sẽ như thế nào đây a.

Lăng Chi Hiên chuyển qua vuốt ve gò má cô gái nhỏ rồi lướt xuống siết chặt lấy tay cô, dịu giọng nói: "Em ngủ chút đi, khi nào đến anh sẽ gọi em dậy"

"Nhưng... nhưng máy bay sắp cất cánh a" Dạ Nguyệt cũng nắm chặt lại tay anh, cô lần đầu tiên đi máy bay, cũng đã uống thuốc chống say máy bay, nhưng cô nghe nói lúc máy bay đi lên rất sốc a.

Đúng lúc này, tiếng thông báo của Cố Vĩnh Hàn vang lên khắp máy bay, thông báo cho mọi người phi cơ sẽ cất cánh ngay bây giờ.

Chiếc phi cơ theo đó cũng từ từ di chuyển, bắt đầu trượt trên đường bay, đến một đoạn thì bắt đầu rời khỏi mặt đường, bánh xe cũng được thu lại vào bên trong.

Dạ Nguyệt ngồi bên trong, cảm nhận được sự rung lắc, cô bất giác cứng người càng siết chặt tay Lăng Chi Hiên.

Lăng Chi Hiên thấy vậy liền vươn tay qua ôm lấy vai cô gái nhỏ kéo về phía mình, Dạ Nguyệt liền nhắm chặt mắt, nắm chặt tay còn lại của anh, vùi đầu trốn vào trong lồng ngực anh, bình thường cô ghét nhất là chơi trò chơi cảm giác mạnh a.

Đợi cho phi cơ bay ổn định trên bầu trời xanh, Lăng Chi Hiên mới vỗ vỗ vai cô thông báo đã không sao nữa rồi, lúc đó Dạ Nguyệt mới có thể ló đầu ra khỏi ngực anh, thở phào nhẹ nhõm.

"Em cũng nên tập đi máy bay cho quen dần thôi" Lăng Chi Hiên cong khóe môi trêu chọc cô gái nhỏ.

Dạ Nguyệt lập tức ngẩn đầu nhỏ lên nhìn xung quanh khoang VIP thì thấy tất cả những chỉ huy cấp cao của Trung Tâm đang nhìn cô cười cười, mà tên Uông Tuấn Kiệt ngồi ở ghế phía sau cô đã cười lớn chọc quê cô nhà quê mới lên tỉnh, không biết đi máy bay a.

Cũng nhờ vậy mà những người có mặt ở đây đều thả lỏng được đôi chút, tranh thủ nghỉ ngơi để chuẩn bị cho cuộc chiến kế tiếp.

Dạ Nguyệt lúc này đỏ bừng mặt ngồi xuống ghế, kéo cánh tay của người nào đó lên che mặt trốn, thật là mất mặt quá đi à.

"Em... em thật sự là lần đầu đi máy bay mà..." Dạ Nguyệt nhỏ giọng nói như muỗi kêu.

Lăng Chi Hiên cúi đầu hôn lên tóc cô, thì thầm vào tai cô: "Đợi giải quyết xong mọi chuyện, anh sẽ cùng em bay đến khắp mọi nơi trên thế giới"

"Hả?" Dạ Nguyệt mở lớn mắt nhìn anh kinh ngạc.

"Anh đã nghĩ đến kế hoạch hưởng tuần trăng mật của chúng ta từ lâu rồi" Lăng Chi Hiên lại thầm thì vào tai cô, rồi kéo cô qua ôm vào lòng. "Giờ thì em ngoan ngoãn ngủ đi, anh sẽ gọi em dậy khi đến nơi"

Dạ Nguyệt không biết nói gì hơn là ngoan ngoãn chợp mắt ngủ theo lời anh, nhưng trong lòng cô vẫn luôn vang lên câu nói đầy sự mê hoặc của anh.

"Anh sẽ cùng em bay đến khắp mọi nơi trên thế giới"

********** Ò Ó O Lằn ranh giới… oOo

Dạ Nguyệt đang ngủ ngon giấc thì đột nhiên cô nghe thấy xung quanh có rất nhiều tiếng bàn luận xôn xao, cô mơ hồ mở mắt ra thì nhìn thấy nền trời đen thẳm ở bên ngoài cửa sổ, mà mọi người thì lại đang tập trung ở phía cửa sổ, nhíu mày nhìn ra bên ngoài.

Cô hiện tại đã được Lăng Chi Hiên bế đặt sang ở ghế ngồi của mình, cũng được đắp chăn trên người, giờ phút này cô cũng thấy anh đang vươn người ra ở trước mặt, cũng một bộ nhíu mày nhìn về phía cửa sổ máy bay.

“Vụ nổ này thật sự rất lớn” Dương Lãnh Thiên và Uông Tuấn Kiệt ngồi ở hàng ghế sau hai người, âm trầm nói. “Có lẽ như cuộc chiến của bọn họ vẫn còn đang kéo dài”

Lúc này Dạ Nguyệt nhướng người về phía cửa sổ cùng với Lăng Chi Hiên, thì đập vào mắt cô là ngọn lửa lớn hừng hực ở phía dưới, cô không biết hiện tại bọn họ đã đến đâu rồi, nhưng cô có thể nghe thấy tiếng nổ rền vang ở bên dưới và vẫn còn đang vang dội, bên cạnh là một đám cháy rừng thật lớn, ngọn lửa sáng rực cả nền trời đêm thăm thẳm.

“Chúng ta bay tới đâu rồi anh?” Dạ Nguyệt hỏi nhỏ Lăng Chi Hiên.

Lăng Chi Hiên vẻ mặt suy nghĩ quay sang nhìn cô gái nhỏ, lơ đãng đáp: “Chúng ta đã bay qua sân bay quốc tế ở Lombok, nhưng nơi đó cũng đã bị nổ và vẫn đang bốc cháy rất lớn, hiện giờ chúng ta đang tìm chỗ đáp ở gần núi Rinjani”

“Đáng tiếc là ngôi làng Sembalun ở dưới cũng đang bị nổ và lửa đã lan đến khắp mọi nơi trong khu rừng xung quanh, kể cả ở khu vực trên miệng núi cây cối cũng đang phát hỏa” Dương Lãnh Thiên nói thêm vào, anh không biết đang có chuyện đáng sợ gì diễn ra ở bên dưới.

“Giờ chúng ta phải làm sao đây?” Uông Tuấn Kiệt thở dài hỏi, nếu không có chỗ đáp máy bay thì làm sao bọn họ xuống, anh nhìn đồng hồ đeo tay, lại nhìn ra ánh trăng tròn bên ngoài, nếu không nhầm thì sắp đến giờ rồi, vì đám cháy nổ bên dưới mà máy bay không có chỗ đáp, đã bay vòng vòng ở chỗ này mấy tiếng đồng hồ rồi.

“Chúng ta cũng không thể đáp xuống biển được nữa, không kịp thời gian để lên đến miệng núi” Hắc Miêu và Linh Miêu ảo não lắc đầu.

“Tề Vĩ, nhiên liệu máy bay đủ để mọi người trở về đất liền hay không?” Lăng Chi Hiên âm trầm hỏi.

“Có thể về đến Việt Nam” Tề Vĩ gật đầu.

“Được rồi, nếu vậy chúng ta sẽ chuyển sang kế hoạch khẩn cấp” Lăng Chi Hiên đứng dậy. “Mau chóng chuẩn bị dù cho tôi”

“Chủ Tịch, chẳng lẽ anh muốn nhảy thẳng xuống hồ sao?” Hắc Miêu kinh ngạc trợn mắt nhìn Lăng Chi Hiên.

“Sau khi ba người chúng tôi nhảy xuống, lập tức cho máy bay đến Việt Nam rồi tìm đường trở về Trung Tâm” Lăng Chi Hiên ra chỉ thị như thừa nhận lời của Hắc Miêu.

Mà tất cả mọi người ở đây sau khi nghe chỉ thị của anh đều không khỏi một bộ đứng ngồi không yên, ở đây lửa đang cháy lớn, mà hiện tại là ban đêm nên gió thổi rất mạnh, nếu không thể nắm bắt tốt hướng gió và sức gió thì e rằng cả ba người sẽ rơi xuống ngay ngọn lửa đang cháy to ở phía dưới mất.

“Còn đứng ngơ ra đó làm gì, Lãnh Thiên mau chuẩn bị dù” Lăng Chi Hiên lạnh lùng quát lớn khiến tất cả mọi người giật mình tỉnh táo lại.

Dương Lãnh Thiên không còn cách nào khác là nghe theo lời của Lăng Chi Hiên, đi ra khỏi khoang VIP để chuẩn bị mọi thứ.

“Chủ Tịch, Vĩnh Hàn nói có thể hạ máy bay xuống một chút nữa với miệng núi” Tề Vĩ đã nhanh chóng liên lạc với cơ trưởng để bàn kế hoạch hạ thấp máy bay xuống mức thấp nhất có thể cho phép và dừng tại ngay vị trí đó một khoảng thời gian ngắn.

Lúc này, Dạ Nguyệt đang đứng cạnh Lăng Chi Hiên, cô im lặng nắm lấy tay anh, ngẩn đầu nhìn anh chăm chú, cô cũng không biết cảm xúc lúc này là như thế nào, nói sợ thì cũng không đúng lắm, bởi cô luôn tin tưởng vào người trước mặt này, nếu anh chưa nắm chắc thì anh sẽ không bao giờ làm.

“Em sẽ nhảy chung dù với anh” Lăng Chi Hiên cũng siết chặt lại tay nhỏ của cô, dịu giọng lại như đang an ủi vỗ về cô đừng sợ, vì đã có anh rồi.

Dạ Nguyệt gật đầu, cô tin anh.

“Tuấn Kiệt, cậu nhảy một mình được không?” Lăng Chi Hiên ngẩn đầu hỏi Uông Tuấn Kiệt đang đứng ở hàng ghế phía dưới.

“Được, thiếu gia đây đã có kinh nghiệm nhảy dù rất nhiều lần rồi ông anh họ của tôi ơi” Uông Tuấn Kiệt không hề phản đối với quyết định của Lăng Chi Hiên, bởi vì anh biết chỉ còn cách duy nhất đó là nhanh nhất thôi, trên tay anh cũng đã cầm sẵn vali hợp kim, anh cũng đã sẵn sàng rồi. “Chỉ hy vọng rằng đó thật sự là đường trở về”

Lúc này Dương Lãnh Thiên cũng cầm hai thiết bị nhảy dù bước vào.

“Không còn thời gian nghĩ nhiều nữa đâu” Lăng Chi Hiên nhận lấy dù của Dương Lãnh Thiên đưa, anh bắt đầu trang bị cho anh và cô gái nhỏ.

Bên đây Uông Tuấn Kiệt cũng nhận lấy dù.

………………………………….

Đứng trước cánh cửa đang đóng kín, mười chỉ huy cấp cao của Trung Tâm đang quay quanh lấy ba người, không chỉ vậy còn có những người khác cũng đứng ở phía sau.

“Chủ Tịch…” Dương Lãnh Thiên như muốn nói gì đó rồi lại thôi, anh biết không ai có thể thay đổi ý định của Chủ Tịch ngoại trừ Phu Nhân, nhưng hiện Phu Nhân cũng đã lựa chọn tin tưởng vào Chủ Tịch nên bọn họ không còn biết nói gì hơn nữa.

“Chủ Tịch, đã đến phía trên hồ Rinjani” tiếng thông báo của Cố Vĩnh Hàn vang vọng trên máy bay.

Dương Lãnh Thiên lập tức mở cửa máy bay ra, vì máy bay hiện đang bay ở một vị trí nên không có lực hút quá lớn khiến mọi người bên trong bị hút ra ngoài.

“Chúng tôi đi đây” Uông Tuấn Kiệt xoay người vẫy tay chào tất cả rồi không ngần ngại phóng khỏi máy bay, lao xuống phía dưới.

Đứng từ đây, Dạ Nguyệt có thể nhìn thấy hình dạng mờ ảo hình bán nguyệt của hồ Rinjani, nó dường như đang phát sáng dưới ánh lửa đang cháy rực rỡ xung quanh, hình dạng của mặt trăng khuyết, thật sự rất rất rất đẹp.

“Đi thôi” Lăng Chi Hiên nhỏ giọng thì thầm vào tai Dạ Nguyệt, dùng tay giữ đầu cô ra phía sau rồi dứt khoác nhảy xuống mà không nói lời nào.

“Tạm biệt mọi người” Dạ Nguyệt được cố định ở phía trước ngực Lăng Chi Hiên, vừa chào tạm biệt mọi người xong là cô đã hét lên inh ỏi vì bị rơi tự do xuống phía dưới.

Cả bọn đứng ở trên nhìn theo mà vừa lo lắng vừa buồn cười, chỉ có thể âm thầm nhìn nhau cầu chúc cho ba người bình an vô sự trở về được quá khứ.




~~~> EC99


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, hânhânn, misspesua
Có bài mới 19.02.2017, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt
Sáng mai sẽ có thêm hai chương tiếp theo nữa a *w*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 143 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 40, 41, 42

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 238, 239, 240

12 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Phù Dung - Hắc Đê U (Hoàn)

1 ... 33, 34, 35

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Phèn Chua vừa đặt giá 310 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Phèn Chua vừa đặt giá 1740 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
LogOut Bomb: Thần Bơ -> hakuha
LogOut Bomb: hakuha -> Snow cầm thú HD
Tuyền Uri: Tuyển Mod Cho Các Box
Ma Nhỏ: Đúng.. Develooer là gì vậy ạ ??
The Wolf: Developer là gì thế ?
Phèn Chua: Tuyển Developer mọi chi tiết xin liên hệ ngocquynh520 hoặc Tuyền Uri
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 777 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: BlueDream vừa đặt giá 739 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 702 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Năm xưa chắp tay đưa tiễn - Lưu lại duy nhất một chiếc Nghê Hồng - Theo bên ta trong giấc mộng :)
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 410 điểm để mua Hải cẩu xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 292 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: BlueDream vừa đặt giá 667 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3000 điểm để mua Ngọc xanh 7
The Wolf: Dặc giá viên đá 3k điểm :c ai bot hoen thì buôn tay
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2320 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 2208 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 786 điểm để mua Ngọc xanh 7
Junwei: truyện mình vừa mới sáng tác trong mục xuyên không , cho pr cái nhé  [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 747 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 330 điểm để mua Chậu hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.