Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 348 bài ] 

Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 17.02.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 12:45
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 65
Được thanks: 402 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 12
Chương 114

Mạnh Yên mất hồn ngồi trên ghế sa lon ngẩn người, cau mày.

Diệp Thiên Nhiên đẩy cửa chính ra một cái, mắt tinh lượng xông lên."Tiểu Yên, em nói trong điện thoại là thật sao?" Anh vừa nhận được tin tức, lập tức xin nghỉ chạy như bay trở về thành phố S.

Mạnh Yên quệt mồm, đem báo cáo kiểm tra sức khoẻ trên bàn nhỏ uống trà đưa cho anh.

Anh nhận lấy đọc nhanh như gió, mặt mày hớn hở: "Thật tốt quá, ha ha ha." Đôi tay ôm cô hôn rồi lại hôn.

Cô đẩy anh ra, liếc anh một cái: "Ghét, có phải anh cố ý hay không?" Làm sao trùng hợp như vậy? Lần trước anh đề cập tới muốn một đứa bé, qua mấy tháng, quả nhiên cô có.

Bên miệng anh cười thế nào cũng không ngừng được, đôi tay chưa từ bỏ ý định đặt lên, ôm cô vào lòng: "Anh không có, đơn thuần là ngoài ý muốn thôi."

Thật sự là một bất ngờ lớn, mặc dù anh rất muốn kết tinh tình yêu của hai người, nhưng vẫn chú ý đến cô đang đi học, không phải thời điểm thích hợp nhất. Nguyên chuẩn bị qua một hai năm nữa.

Cô tựa như không tin nâng mặt của anh, theo dõi vẻ mặt anh: "Có thật không? Em có chút hoài nghi."

Anh luôn miệng gật đầu: "Vợ à, thật đó, đã bao lâu rồi?"

"Phía trên không phải có viết sao? Mười tuần." Cô có chút buồn buồn không vui. Nếu không phải là mấy ngày trước cùng các bạn học liên hoan, ăn hải sản cảm thấy có chút buồn nôn, cho là mình bị bệnh, đến bệnh viện tra một chút. Cô còn không biết mình mang thai!

Diệp Thiên Nhiên híp mắt, nhớ tới lần đó về thăm nhà nếu như nhất thời mất khống chế, quá mức kịch liệt thì không còn cứu vãn kịp nữa. Sau đó lại quên chuyện này, không muốn. . . . . . Nụ cười nơi khóe miệng càng phát ra rực rỡ: "Để anh chào hỏi cùng cục cưng nào." Tay cẩn thận vuốt bụng của cô: "Bé cưng, ta là ba của con nè."

Mạnh Yên lại rầu rỉ không thôi: "Em còn nửa năm học đấy."

"Em . . . . . Em đừng làm loạn." Diệp Thiên Nhiên lúc này mới phát hiện vẻ mặt cô khó chịu, sắc mặt không khỏi đại biến, đôi tay đè lại bả vai của cô: "Nếu đứa bé đã tới, chính là chúng ta cùng nó có duyên với nhau, em đừng làm chuyện điên rồ." Anh quá không cẩn thận, chỉ lo hưng phấn.

Mạnh Yên thấy âm thanh anh cũng thay đổi, không khỏi trừng mắt liếc anh một cái: "Khẩn trương cái gì? Em có nói muốn bỏ đâu?" Cô là người ác độc như vậy sao? Máu mủ ruột thịt của mình, làm sao có thể chịu nổi?

"Làm anh sợ muốn chết, vẻ mặt của em như vậy, anh còn tưởng là. . . . . ." Diệp Thiên Nhiên thở phào nhẹ nhõm, gương mặt lấy lòng, điên cuồng nịnh bợ: "Anh thật là đần mà, Tiểu Yên thích con nít như vậy, làm sao có thể không thích cục cưng nhà mình đây? Dù sao chỉ có một học kỳ, trôi qua rất nhanh . Nếu quả như không được, vậy thì tạm nghỉ học thôi." Đứa bé mới là quan trọng nhất.

"Không cần đâu." Mạnh Yên tựa vào trong ngực anh, đem sức nặng đều giao cho anh: "Em chỉ là có chút lúng túng, không có cách nào đối mặt với ánh mắt tò mò của các bạn học."

Ban đầu những người bạn nghiên cứu sinh kia biết cô đã kết hôn thì đều ngẩn ra, sau đó cũng không dám tin một lần nữa tìm cách chứng thực. Cô là nữ sinh duy nhất có gia đình. Sách vở còn chưa đọc xong, lại mang thai, thật không biết những bạn học kia sẽ cười cô như thế nào đây?

" Đó là người ta hâm mộ em." Cuối cùng Diệp Thiên Nhiên cũng biết cô rối rắm những thứ gì. Cúi đầu hôn trán cô trấn an, cô còn trẻ như vậy, còn chưa có chuẩn bị tâm lý làm mẹ. Chuyện này đích thực tới quá đột ngột, làm cho người ta nhất thời không kịp ứng phó.

Hơi thở quen thuộc làm cho cả người cô nhẹ nhõm không ít, trong lòng cũng thoải mái , bĩu môi làm nũng: "Có thể là cảm giác là lạ, em còn không có chuẩn bị."

Mặt anh tràn đầy yêu thương, sờ sờ gương mặt mềm mại của cô: "Đừng sợ, có anh ở đây."

Cô thở dài: "Anh lại không thể mỗi ngày đều làm bạn với em." Theo thời gian trôi qua, cô đối với anh càng ngày càng không muốn xa rời. Có anh ở bên cạnh, những bất an lúc này đều biến mất.
Anh suy nghĩ một lúc, đề nghị: "Nếu không đi với anh đến thành phố N đi, dù sao bài tập còn dư lại không nhiều lắm, chỉ cần viết xong luận văn là OK rồi."

Kể từ sau khi cưới, vợ chồng bọn họ bị ngăn cách ở hai nơi, anh mỗi tháng cũng sẽ nghỉ được mấy ngày chạy về đoàn tụ cùng cô vợ nhỏ. Chẳng qua lúc nào trong lòng cũng nhớ đến vợ mình, cảm giác nhớ thương một người vừa chua lại vừa ngọt.

Mạnh Yên cười nhạo một tiếng: "Anh sẽ chăm sóc phụ nữ có thai sao?" Hai người cũng là tay mơ không có kinh nghiệm, không có người lớn ở bên người chỉ bảo, sợ rằng không giải quyết được.

Diệp Thiên Nhiên nản lòng một hồi: "Vậy làm sao bây giờ?" Những chuyện khác anh đều có lòng tin tràn đầy, duy chỉ có chuyện như vậy anh căn bản không dám cam đoan, đây là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời anh, không thể có chút sơ xuất nào.

"Không sao đâu." Mạnh Yên khẽ vuốt mặt của anh: "Em chỉ là thuận miệng giải phóng tức giận trong người, em sẽ về nhà mẹ, mẹ sẽ chăm sóc cho em." Bình thường cô cũng ở trong mái ấm nhỏ của bọn họ, đến chủ nhật thì về nhà thăm ba mẹ.

"Mẹ bận rộn như thế làm sao tới đây? Lại mời thím Nguyệt kinh nghiệm phong phú  đến chăm sóc em đi." Diệp Thiên Nhiên biết Lý Thiến hai năm này buôn bán càng thịnh vượng, cả ngày vội vàng chân không chạm đất.

"Còn sớm mà, không vội." Cô suy tư chút xíu, ba mẹ nhà có một bảo mẫu, không cần phải mời thêm thím Nguyệt. Chờ sinh ra đứa bé lại mời tới cũng được.

Diệp Thiên Nhiên gật đầu một cái: "Người lớn trong nhà đều biết hết chưa?"

"Còn chưa có nói, em muốn nói cho anh biết trước." Rốt cuộc Mạnh Yên lộ ra nụ cười: "Vui vẻ không? Chồng ơi."

"Vợ à, anh thật sự vô cùng vui vẻ, chỉ cần nghĩ đến mấy tháng nữa  sẽ có một thiên sứ nhỏ bay xuống nhân gian, anh liền kích động muốn hét to." Tâm tình của anh vui đến mức không nói được, mừng muốn bay lên: "Thiên sứ nhỏ sẽ gọi chúng ta là ‘ba mẹ’.”

Thấy anh hưng phấn như thế, dù cô có khó chịu nhiều hơn nữa cũng tan thành mây khói. Thôi, mặc dù của đứa nhỏ này đến không có nằm trong kế hoạch của bọn họ, nhưng sớm muộn vẫn là muốn. Trước sau gì cũng phải sinh, còn không bằng sớm sinh một chút. Nghe nói sinh ra sớm tương đối dễ dàng khôi phục vóc người. "Anh muốn con trai hay con gái?" Bọn họ chỉ có cơ hội một lần.

Diệp Thiên Nhiên không chút do dự nói: "Con gái, em thì sao?" Trước kia bọn họ không có thảo luận qua cái đề tài này, nhưng mà chỉ cần là đứa bé của bọn họ, anh đều thích. Chỉ cần so sánh có một bé cưng là con gái đáng yêu biết làm nũng thì càng hoàn mỹ hơn.

"Là nam hay nữ em đều không sao cả." Mạnh Yên chỉ là lo lắng một chuyện: "Nhưng nếu như là con gái, ba mẹ anh có thể mất hứng hay không?"

Một năm kia, tổ chức hôn lễ long trọng ở hai nơi. Bọn họ thành một nhà, nhưng mà xa cách đôi nơi. Hai năm qua, cảm tình với người lớn nhà họ Diệp chỉ dựa vào những cuộc điện thoại, cũng không hiểu rõ đối phương. Chẳng qua là trong ấn tượng của cô, Diệp Trung Hoa đối với hai đứa con trai đều vô cùng nghiêm khắc. Nhưng mà đối với cô rất tốt. Mỗi lần nhận điện thoại của cô, cũng sẽ thật vui mừng.

"Làm sao lại như vậy? Nhà chúng ta chỉ có hai đứa con trai, ba mẹ anh thấy con gái nhà người ta xinh đẹp thì đã thèm khát thật lâu rồi." Nếu không cũng sẽ không nhận Sở Khả Nhi làm con gái nuôi, thương cô ta gần chết. Anh em bọn họ đều phải đứng phía sau.

Mạnh Yên nặng nề thở phào nhẹ nhõm, mặc dù cô không để ý giới tính đứa bé, nhưng vẫn là sẽ lo lắng suy nghĩ của người lớn. Sinh nam sinh nữ không phải cô có thể khống chế, nhưng có thể làm cho tất cả mọi người đều vui vẻ là tốt nhất. Nếu như không thể, cùng lắm thì tách ra. Cô tuyệt đối không cho con của mình bị một chút uất ức nào, cô không thể để cho mình khi còn bé chịu khổ lại để cho đứa con mình theo chịu khổ.

Hai năm nay, bọn họ tiền trảm hậu tấu chuyện kết hôn khiến Giang Duyệt mất hứng thật lâu, nếu không phải là ông bà ngoại Giang nói tốt giúp cô, chỉ sợ sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô như vậy. Thật là kỳ quái, rõ ràng con trai của bà ta mới là thủ phạm chính, lại nổi cáu với mình. Thật là thiên vị!

Nhưng mà cơ hội họ chung sống với nhau cũng không nhiều, bình thường thỉnh thoảng gọi điện thoại thăm hỏi một tiếng. Lễ mừng năm mới trở về một lần, nhưng ba Diệp vẫn rất thương yêu cô, mỗi lần cũng sẽ cho cô một phong bao lì xì đỏ thật to, đồ trong nhà trước đó cũng sẽ chuẩn bị vô cùng chu toàn. Diệp Thiên Minh cũng bình tĩnh đón nhận cô chị dâu này.

Về phần Sở Khả Nhi cô đã gặp một lần ở nhà họ Diệp. Cả ngày hôm nay cô ta ăn nói khép nép đi theo phía sau Lục Phong, sớm mất vẻ kiêu ngạo năm đó. Năm đó đã xảy ra không ít chuyện, Lục Phong kiên trì muốn giải trừ hôn ước, chỉ là có một số việc thân bất do dĩ , người lớn hai nhà nói gì cũng không cho phép. Hai người y theo nguyên kế hoạch vừa tốt nghiệp liền kết hôn. Chẳng qua Lục Phong đối cô ta thâm tình như trước giống như đã biến mất, có lúc sẽ toát ra vẻ mặt không nhịn được. Sở Khả Nhi ngược lại kề cận không tha, một bộ dạng tình sâu như biển. Mạnh Yên âm thầm thở phào một cái đồng thời cũng không giải thích được.

Có đôi khi, lúc yêu không biết quý trọng, khi mất lại luyến tiếc, con người chính là động vật mâu thuẫn.

Cuộc sống thật thú vị, năm tháng trôi qua sẽ làm con người ta bất giác thay đổi.

Nhưng chuyện của bọn họ không liên quan đến Mạnh Yên, cô chỉ cần làm con dâu tốt của nhà họ Diệp và duy trì mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nhà là được. Chẳng qua là người lớn đều vô cùng thích cô, đoán chừng là nhờ quỹ ngân sách làm nên hạnh phúc.

Diệp Thiên Nhiên mang theo Mạnh Yên đến tiệm sách mua vài quyển dành cho phụ nữ có thai, cùng nhau ăn chung bữa cơm trưa phong phú, lúc này mới trở về nhà mẹ, mặt tươi cười đem tin tức tốt này chia sẻ cùng mọi người.

Vợ chồng Mạnh Ngọc Cương cực kỳ hưng phấn, một trái một phải vây quanh con gái để hỏi không ngừng, đá Diệp Thiên Nhiên qua một bên.

Lý Thiến khẽ vuốt ve cái bụng bình thường của cô: "Tiểu Yên, về sau con đừng về nhả nhỏ của tụi con nữa, ở lại đây, có mẹ chăm sóc cho con." Bà dù bận rộn nữa cũng muốn nhín chút thời gian, Tiểu Yên còn trẻ, vừa có thai đầu, cái gì cũng không hiểu.

Mạnh Ngọc Cương vuốt đầu con gái: "Thích ăn cái gì không? Ba mua cho con."

"Đúng đúng, muốn ăn cái gì cứ mở miệng." Lý Thiến hớn hở ra mặt: "Trên trời dưới đất, chỉ cần con muốn ăn, chúng ta cũng có thể đi tìm ." Điều kiện gia đình bây giờ rất tốt, không thiếu tiền, tuyệt không thể bạc đãi con gái của mình.

Mạnh Yên trong lòng ngọt ngào, có ba mẹ thương yêu thật tốt: "Ba mẹ, hai người không cần khẩn trương, con mới hơn hai tháng, còn chưa có cảm giác gì."

Lý Thiến dù sao cũng có kinh nghiệm phong phú: " Ba tháng trước mắt phải cẩn thận, nửa điểm không thể lơ là."

"Mẹ, vậy phải chú ý những thứ gì?" Diệp Thiên Nhiên dò xét thân thể, bộ mặt ân cần. "Tiểu Yên luôn luôn yếu ớt, con rất lo lắng cho thân thể của cô ấy."

Lý Thiến cười, nói chuyện rất nhiều việc cần chú ý, còn có thức ăn cấm kỵ. Diệp Thiên Nhiên chỉ sợ quên, cầm bút ghi tỉ mỉ để nhớ kỹ, dáng vẻ nghiêm túc như học sinh mới học viết chữ  .

Thấy thế, Lý Thiến trong lòng thoải mái không ôit, đứa nhỏ này là thật tâm thương yêu Tiểu Yên .

Ba mẹ Diệp sau khi biết, mừng rỡ như điên. Giang Duyệt còn đặc biệt bay tới, cũng mang theo rất nhiều thuốc bổ.

Mạnh Yên dời về nhà mình ở, Lý Thiến đặc biệt an bài một chiếc xe đưa cô đi học. Theo thời gian bụng Mạnh Yên  càng lúc càng lớn, bà phải giảm bớt thời gian làm việc, chăm sóc con gái.

Ban đầu Mạnh Yên thích ứng với khóa học, đã có thể mặc kệ ánh mắt là lạ của các bạn học. Người khác thích nói cái gì thì cho bọn họ nói đi. Cô vừa không có phạm pháp, lại không làm chuyện xấu. Không phải cô chưa kết hôn mà có con, có gì xấu hổ?

Trước kia mỗi ngày Diệp Thiên Nhiên gọi một cuộc điện thoại, hôm nay càng gọi nhiều cuộc điện thoại. Ước gì gắn một cái máy theo dõi ở trên người cô. Còn đọc không ít chuyện cười, đặc biệt lấy ra dụ dỗ vợ yêu. Nhưng mà dáng vẻ anh đột nhiên cả kinh, khiến không ít đồng đội trong quân cho là anh có chuyện lớn xảy ra. Sau khi biết được sự tình, hâm mộ ghen tỵ đến mức muốn chuốc cho anh say chết.

Ngày sinh càng tới gần, trừ ngoài mặt Mạnh Yên đang trong tình trạng bất an, những người khác đứng ngồi không yên, giống như lên dây cót, cảm xúc bị thắt chặt.

Ngay giữa mùa xuân, Diệp Thiên Nhiên dứt khoát xin nghỉ mấy ngày, cách ngày đó khoảng chừng một tháng. Cả ngày hầu như ở bên cạnh vợ, thấp thỏm lo âu  nhìn chằm chằm cái bụng Mạnh Yên. Buổi tối cũng không dám nhắm mắt lại ngủ.

"Chồng à, đừng lo lắng, sanh con mà, ai cũng biết." Mạnh Yên cuối cùng cũng lưu ý đến tâm tình của anh, hết cách rồi, kể từ có con, phản ứng của cô chậm chạp rất nhiều. Bụng càng lớn, thân thể càng phát lười, cả ngày cũng không muốn làm gì. Nếu không phải anh cứng rắn lôi kéo cô đi lại trong sân thuận tiện phơi nắng, cô chỉ muốn nằm ở trên giường nghỉ ngơi thôi.

Diệp Thiên Nhiên gật đầu một cái: "Vẫn nên coi chừng thì tốt hơn."

"Không phải anh đi cùng ba mẹ anh sao?" Mạnh Yên kéo cánh tay của anh, chậm rãi đi.

Vợ chồng Diệp Trung Hoa đã sớm bay tới, mua rất nhiều đồ dùng cho đứa bé, đều chờ đợi cháu trai bảo bối ra đời. Dĩ nhiên còn mang theo một cây sâm núi trên trăm năm, cho con dâu dùng để bồi bổ thân thể.

Lúc này đang ngồi ngay ngắn ở nhà họ Mạnh, cùng ba mẹ Mạnh trò chuyện với nhau thật vui.

"Bọn họ cũng là ba mẹ của em." Diệp Thiên Nhiên thận trọng che chở cô. Lần này tình cảm bên ngược lại thân thiết không ít.

"Em quen rồi chứ sao."

Diệp Thiên Nhiên cũng không phải trách cô thật, chỉ là thuận miệng nói một chút. Thấy cô bụng lớn, gương mặt lại giống bé gái thích là nũng. Trong lòng yêu thương vô cùng, vỗ tay nhỏ bé của cô: "Nhưng ba mẹ thương em lắm rồi, nghe nói em mang thai thích ăn tổ yến, liền tìm khắp nơi bảo người ta đưa tới."

"Không phải là em thích ăn, là bé cưng thích ăn." Mạnh Yên quệt mồm, nói như cô rất tham ăn vậy. Cô nghe nói ăn tổ yến đối với da đứa bé rất tốt, lúc này mới muốn ăn. Sau lại ăn như thói quen, không ăn lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì.

"Phải phải phải, là bá cưng thích ăn." Diệp Thiên Nhiên yêu thương bóp cái mũi nhỏ của cô.

"Chao ôi." Cô phát ra một tiếng sợ hãi.

"Anh lại không dùng sức." Diệp Thiên Nhiên tưởng cô lại đang giả bộ.

"Bụng. . . . . ."

Lúc này Diệp Thiên Nhiên mới phát hiện sắc mặt cô tái nhợt tay phải ôm bụng, trong lòng lộp bộp thầm kêu không tốt: "Đau bụng sao? Đừng sợ đừng sợ. . . . . ." Mặc dù nói như vậy, thân thể lại không nhịn được phát run, sắc mặt trắng bệch, chân tay thế nào cũng không nhúc nhích được. "Có ai không?"

Người trong phòng nghe tiếng ra ngoài, thấy một màn như vậy, cũng luống cuống tay chân. Không phải nói còn bảy tám ngày nữa mới đến ngày sinh sao? Thế nào lại sinh trước?

Diệp Trung Hoa là người trấn tĩnh nhất, vung tay lên, phân phó lính cần vụ lái xe tới đây, bảo Diệp Thiên Nhiên ôm cô đưa lên xe.

Diệp Thiên Nhiên nắm tay của cô, nhìn cô đau đớn sắc môi trắng bệch, lần đầu tiên cảm thấy chặng đường khá dài này đáng sợ. "Tiểu Yên, chịu đựng một chút, lập tức tới bệnh viện ngay. Phòng giải phẩu bác sĩ cũng đã chuẩn bị thỏa đáng, em không cần sợ."

Anh không thấy sắc mặt của mình cũng đáng sợ, vẻ mặt anh tuấn cũng vặn vẹo, mồ hôi lạnh theo cái trán chảy xuống, lăn đến chổ hai người nắm tay nhau.

Mạnh Yên nhịn được từng đợt đau đớn, khó khăn mở mắt, nhìn anh như vậy, trong lòng đột nhiên dâng lên từng đợt dũng khí. Nghĩ rằng cảm giác này thật tốt, cô đau, anh cũng sẽ đau. Có người cùng đau với cô, giống như chia sẻ đi một nửa đau đớn.

Anh cũng vì đứa bé trong bụng, cô không có việc gì. Cả nhà bọn họ ba người sẽ vĩnh viễn ở chung một chỗ. Cô đã đồng ý với anh, phải ở bên anh đến già, đồng cùng trải qua gian khổ hay hạnh phúc đều không cách xa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 18.02.2017, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 12:45
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 65
Được thanks: 402 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 12
Ngoại truyện: Cục cưng.

Diệp Duệ năm nay năm tuổi, dáng dấp mi thanh mục tú môi hồng răng trắng, vô cùng đáng yêu. Lại biết ăn nói, hàng xóm chung quanh cũng vô cùng thích đứa bé này. Mỗi lần Mạnh Yên tản bộ trong chung cư đều dẫn bé theo, làm cho rất nhiều người vây xem.

Nhưng mà bé phải đi nhà trẻ rồi, nhưng chính bé rất không muốn đi. Vì chuyện này, vợ chồng Diệp Trung Hoa đặc biệt bay tới tìm hiểu tình hình.

Ông ngoại bà ngoại thay nhau khuyên nhủ, bé đều lắc cái đầu nhỏ không chịu nghe lời. Coi như cứng rắn đưa bé đi, bé cũng sẽ chạy ra bên ngoài phòng học chơi. Cô giáo gọi điện thoại N lần về nhà, cả nhà trở nên khốn khổ. Một đám người lớn lại không giải quyết được một thằng bé?!!

Diệp Trung Hoa chỉ huy thiên quân vạn mã, bất luận kẻ nào ở trước mặt ông cũng không dám nói chữ "Không". Nhưng với bé Đậu Xanh một chút cũng không cảm kích kia, còn đầu lắc như trống bỏi.

Giang Duyệt nhiều lần dụ dỗ, thậm chí ký không ít điều ước không bình đẳng cùng cắt đất bồi thường, cũng không đổi lại cái gật đầu của cháu trai bảo bối.

Lý Thiến nói đến môi khô lưỡi nóng, ở bên cạnh điên cuồng uống nước. Đứa nhỏ này giống ai thế? Cố chấp muốn chết.

Mạnh Ngọc Cương đã hết sức, té ở trên ghế sa lon nghỉ ngơi.

"Ba mẹ, mọi người cũng về phòng nghỉ ngơi trước đi." Diệp Thiên Nhiên thấy tình trạng này cũng không tốt: "Để con tới khuyên."

"Kiên nhẫn một chút, không được mắng nó." Diệp Trung Hoa nghiêm mặt nói. Ông nghiêm túc cả đời, về già mới được ban cho đứa cháu trai khả ái vui vẻ, vừa mới thành hôn liền có. Vừa nhìn thấy thằng cháu trai này liền không tự giác nở nụ cười.
"Đúng vậy, con nít đều như vậy, không thể mắng càng không cho phép con đánh nó." Giang Duyệt ôm cháu trai không buông tay, đứa bé này tản ra mùi sữa thơm ngào ngạt, như là tim là thịt của bà.

"Biết, biết." Diệp Thiên Nhiên nhức đầu đồng ý.

Thật vất vả mới khuyên mọi người về nhà nghỉ ngơi.

Lý Thiến trước khi đi còn lưu luyến không rời hôn một cái trên mặt Duệ Duệ: "Đừng sợ, nếu như ba mẹ con mắng con, con phải nói cho ông bà biết liền."

Mạnh Yên đen mặt lại, này. . . . . . Đây cũng quá thiên vị đi. Mặc kệ, cô cũng rút lui, đi thư phòng chuẩn bị sách. Vì giúp đỡ “quan trên”, cô đều không để ý tới những chuyện khác.

Diệp Thiên Nhiên ôm con trai đặt trên đầu gối, kiên nhẫn hỏi: "Tại sao không muốn đi nhà trẻ?" Đứa nhỏ này từ lúc vừa ra đời, liền nhận hết yêu thương, thật may là tính tình cũng không bị nuông chiều, cũng rất cố chấp. Gặp phải chuyện bé không muốn làm, ai ép buộc bé cũng không được.

"Ba, bạn nhỏ trong nhà trẻ không có tí sức lực nào, nếu không thì khóc sướt mướt, còn không thì cãi nhau ồn ào, rất đáng ghét." Diệp Duệ một bộ dáng ông cụ non, nói có bài có bản.

Đây là kết luận mà bé rút ra từ trong nhà trẻ, nhưng mà nghĩ thử đi, mới vừa nhập học người bạn nhỏ phải rời xa mái nhà ấm áp, nhất thời không thích ứng được, những hành động này đều rất là bình thường  . Nhưng người bạn nhỏ Diệp Duệ này lại không chịu đi học.

" Không phải trẻ em đều như vậy sao? Tất cả mọi người đều phải đến trường học tập kiến thức. . . . . ." Diệp Thiên Nhiên thương yêu vuốt cái đầu nhỏ của bé, đây là đứa con trai duy nhất của anh và Tiểu Yên, anh tại tới không nỡ đánh hay mắng bé, mà cư xử với bé như người trưởng thành độc lập, gặp phải vấn đề liền ngồi lại nói chuyện rồi cùng bé khai thông. . . . . .

Diệp Duệ kiêu ngạo ngóc đầu: "Học cái gì chứ? Con biết tiếng Anh biết làm Toán, người khác cũng khen con là tiểu thần đồng." Bộ dạng rắm thúi vô cùng đáng yêu.

Lúc Mạnh Yên mang thai bé thì dựa theo lời trên sách dưỡng thai. Sau khi sinh lại bắt đầu mở mang trí lực tiến hành giáo dục mầm non, trí lực của đứa nhỏ này so với những người khác cao hơn.

Bây giờ Diệp Thiên Nhiên mới thầm than đứa bé cũng phiền phức muốn chết, dáng vẻ này cứ như già giống bọn họ vậy? "Người khác cũng chỉ là chọc vui con thôi, con còn tưởng là thật? Trong trường học không chỉ có thể học được kiến thức, mà còn có thể học được cách làm người."

"Những thứ này ba mẹ cũng có thể dạy con mà, ba." Thằng nhỏ chớp mắt to, nói lên thỉnh cầu: "Không bằng ba mời thầy giáo có bản lĩnh về dạy con đi."

"Cái này không thể được." Diệp Thiên Nhiên đau đầu không dứt: "Con phải hòa nhập vào bên trong tập thể, cùng các bạn nhỏ khác chơi đùa cùng nhau học tập cùng nhau lớn lên." Xong rồi, đây chính là cái vấn đề lớn. Không giải quyết tốt, sẽ rất phiền toái. Làm thế nào đây?

"Con không thích cùng chơi đùa với con sên, mặt với tay đều bẩn." Đứa bé bĩu môi, vẻ mặt kia giống như đúc từ một cái khuôn ra với Mạnh Yên.

Đứa nhỏ này di truyền ưu điểm của ba mẹ, dung mạo xuất sắc lại thông minh lanh lợi. Người lớn đều cưng muốn chết, thật là nâng ở lòng bàn tay sợ té, ngậm trong miệng sợ tan. Nếu như bé làm gì sai chuyện gì, nói nặng cũng không dám.

Diệp Thiên Nhiên không khỏi nản lòng, con trai nhà mình học được cái này ở đâu? Ở tuổi này trưởng thành sớm quá không được, có thể thấy anh làm ba mà một chút cảm giác thành tựu cũng không có. Cho nên anh mới nói muốn con gái, con gái có nhiều cảm giác thân thiết lại nghe lời, còn dáng vẻ đứa trẻ cố chấp trước mắt này? Đáng tiếc không giống như anh mong muốn.

Mặc dù Mạnh Yên đang trong thư phòng soạn bài, nhưng lỗ tai vẫn dựng thật cao, nghe hai cha con trao đổi. Lúc này đi ra tựa bên tường: "Duệ Duệ, không muốn đi nhà trẻ cũng được."

"Có thật không?" Đứa bé nhảy lên hoan hô, khuôn mặt nhỏ nhắn vui sướng: "Mẹ là tốt nhất."

Mạnh Yên mím môi cười nói: "Nhưng mà về sau mẹ không mang theo ngươi đi khu vui chơi, cũng không được ăn món dành cho trẻ em." Đây chính là thứ mà con trai nhà cô thích nhất. Cô không tin không trị được thằng nhóc này.

"Tại sao vậy?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé xụ xuống. Mẹ hư!

"Những thứ kia đều là thứ của trẻ con." Mạnh Yên ở bên cạnh ngồi xuống: "Con lại không muốn làm trẻ con, thì miễn."

Thằng bé đưa cánh tay bụ bẫm đánh về phía Mạnh Yên, yếu ớt làm nũng: "Mẹ, đừng á, con là trẻ con mà." Bình thường  bé ở trước mặt người khác giả trang  bộ dáng của ông cụ nhỏ, nhưng chỉ cần dính Mạnh Yên, ở trước mặt cô vĩnh viễn là đứa nhỏ thích làm nũng.

Mạnh Yên buồn cười ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của bé con: "Trẻ con cũng phải đi nhà trẻ, mà con lại không muốn đi."

"Nhà trẻ chơi không vui." Diệp Duệ giãy dụa thân thể nhỏ bé, cầm lấy tay cô đong đưa.

"Không phải con muốn tìm bạn tốt sao?" Từ lúc Mạnh Yên sinh bé, vẫn mang theo bé bên cạnh. Tình cảm mẹ con là tốt nhất, hiểu con không ai bằng mẹ, đối phó với con trai có nhiều vấn đề rắc rối là sở trường của cô.

"Con có bạn tốt mà." Diệp Duệ xòe bàn tay ra, đếm từng cái một: "Tinh Tinh nè, Tiểu Dương nè, A Quả nè." Đây đều là những bạn nhỏ cùng khu, bình thường hay chơi chung.

"Nhưng những người bạn tốt này vẫn chưa đủ." Mạnh Yên ôm thân thể mềm nhũn của con trai, dịu dàng dụ dỗ nói: "Cuộc đời của con phải quan hệ thật nhiều bạn tốt, vào nhà trẻ là bước đầu tiên." Thằng bé này thích mềm không thích cứng, giống như cô.

"Nhưng con không thích. . . . . ." Diệp Duệ chu cái miệng nhỏ nhắn cực kỳ không vui.

"Như vậy đi." Mạnh Yên hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: "Con trước đi một tuần lễ, nếu quả thật không thích, ba mẹ lại nghĩ biện pháp khác, được không?"

Trước kia bọn họ đưa đứa nhỏ này đi nhà trẻ, người lớn chân trước mới vừa đi, chân sau bé con bước ra cửa phòng học, căn bản không chịu quan sát hoàn cảnh, chỉ thấy vẻ ngoài. Hôm nay đã qua hơn một tuần lễ, những đứa bé kia cũng có thể đã thích ứng được hoàn cảnh, không hề khóc sướt mướt nữa rồi.

Diệp Duệ đảo tròn mắt, suy nghĩ hồi lâu: "Đến lúc đó có thể không đi được không?"

Diệp Thiên Nhiên ở bên cạnh nghe không khỏi vui vẻ, hắc, thằng nhóc này còn cò kè mặc cả.

"Được, không đi." Mạnh Yên khẳng định gật đầu một cái, cùng lắm thì mời một giáo sư dạy kèm ở nhà, chờ bé lớn hơn một chút lại đưa đi trường học.

"Vậy cũng tốt." Diệp Duệ uất ức đồng ý. Cứ như vậy, thằng nhóc nhỏ run rẩy bị đưa vào nhà trẻ.

Ngày thứ nhất lúc bé về nhà vểnh môi, ngày hôm sau hình như không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ ba trên mặt có nụ cười, ngày thứ tư mặt mày hớn hở chia sẻ cùng ba mẹ ở trong trường học có chuyện gì mới mẻ, cũng say mê cuồng nhiệt giới thiệu người bạn nhỏ mà mình quen được.

Thấy thế, tất cả người lớn đều thở phào nhẹ nhõm. Vợ chồng Diệp Trung Hoa yên tâm đi làm việc của mình.

Sau khi đem đứa bé dỗ ngủ, Diệp Thiên Nhiên ôm vợ về phòng của mình. Đây là thiết kế phòng trong, có một thư phòng, phòng nghỉ ngơi cùng phòng ngủ và phòng vệ sinh.

Hai người nhàn rỗi đang nghỉ ngơi trong phòng, đột nhiên Diệp Thiên Nhiên nhớ tới chuyện mấy ngày trước, không khỏi khen: "Vợ à, vẫn là em có biện pháp."

"Em chẳng qua so với mọi người quyết đoán hơn thôi." Mạnh Yên nhún vai một cái, đứa bé quậy một phát cũng đủ những người này giơ tay đầu hàng, mà cô lại có thể kiên trì: "Thật là kỳ quái, ba mẹ em thương em, cũng không giống như thương Duệ Duệ cứ để mặc như vậy."

"Ba mẹ anh còn không phải như vậy?" Diệp Thiên Nhiên cầm một quả táo gọt vỏ: "Ba anh cả đời cứng rắn, mà yêu cầu từ nghiêm khắc đến cơ hồ hà khắc đối với hai anh em tụi anh, chỉ có Duệ Duệ là cưng chiều đến độ không yên lòng, chớ nói chi là mẹ anh."

"Lần trước em vô tình mắng thằng bé có mấy câu trước mặt bọn họ, bọn họ lại trừng mắt nhìn em." Mạnh Yên không ngừng oán trách: "Thiệt là, đứa nhỏ làm sai chuyện cũng không cho người ta dạy, đây là chuyện gì chứ." Tư tưởng hai bên khác biệt, thái độ giáo dục trẻ con càng thêm một trời một vực. Cho nên đó là lí do cô tận lực không dạy dỗ bé trước mặt bọn họ.

Diệp Thiên Nhiên đem trái táo đã được gọt xong đưa cô: "Đừng tức giận, bọn họ chỉ là thỉnh thoảng mới tới đây." Tối đa một năm là ba bốn lần, không nhiều. Nhịn một chút là ổn rồi.

Mạnh Yên nhận lấy cắn một cái, thật ngọt. Ngẩng đầu lên cười híp mắt: "Em hiện tại đã có kinh nghiệm, một khi thằng bé làm sai chuyện gì đều ghi nhớ lại, chờ bọn họ đi khỏi mới tính toán một lần." Trong giọng nói tràn đầy giảo hoạt.

Anh không khỏi bật cười, bật ngón cái khen: "Vợ. . . . . . Em thật là anh minh." Làm mẹ rồi, có lúc tính tình vẫn trẻ con như thế. Nhưng mà cũng chỉ có cô mới trị được tiểu ma vương trong nhà.

Mặc dù đã là mẹ của đứa bé năm tuổi, nhưng dáng người cô vẫn lộ vẻ duyên dáng như cũ, dung mạo xinh đẹp, không chút nào nhìn ra cô đã làm mẹ. Trải qua năm tháng thử thách, cô thoát khỏi dáng vẻ trẻ trung của thiếu nữ, bộ dạng càng thêm thành thục, giống như đóa hoa tươi đẹp. Làm không ít đàn ông bị thu hút khó lòng dời mắt.

Có một số người không hiểu nội tình nên triển khai kế hoạch theo đuổi mãnh liệt, ngay cả những nam sinh kia cũng gửi thư tình nồng nhiệt, làm Mạnh Yên không biết nên khóc hay cười.

Mỗi khi lúc này, cô sẽ dùng nhẫn cưới bên tay trái chặn lại những người này, có người biết khó mà lui, nhưng mà có một chút là căn bản không tin, tiếp tục theo đuổi tận cùng không buông, vì vậy phải để Diệp Thiên Nhiên ra tay.

Anh vừa xuất mã cũng không biết anh giải thích thế nào với họ, những người đó về sau không hề tìm đến cô nữa. Điều này làm cho cô thở phào nhẹ nhõm, cũng không hỏi anh dùng biện pháp gì.

Cô giả vờ oán giận nói: "Chuyện trong nhà đều là do chính em trông nom, anh đều không để ý tới những thứ này." Gần đây anh lại có nhiệm vụ, nhiều tuần lễ cũng không về nhà.

"Vợ yêu à, thật xin lỗi." Anh áy náy một hồi, anh hết sức muốn làm một người chồng tốt, một người cha tốt. Nhưng có lúc quân lệnh như núi, anh cũng không thể tránh được.

"Em gả cho anh thì cũng biết sẽ gánh chịu những thứ gì." Mạnh Yên cầm tay của anh, có cảm giác ấm áp như xuân, làm cho cô có cảm giác rất an toàn: "Lại nói tình huống hôm nay so với trong tưởng tượng của chúng ta tốt hơn rất nhiều."

Sinh đứa bé ra, sau đó hoàn thành việc học. Cô liền mang theo đứa bé đi tới thành phố. Hai vợ chồng mua một căn nhà nhỏ gần quân đội, cách quân khu hơn một tiếng đồng hồ đi đường, lại mời hai người dì, một làm việc nhà, một giúp đỡ chăm sóc đứa bé. Khi bé cưng đầy một tuổi, cô mới bắt đầu công việc. Ở dạy khoa Pháp luật ở đại học N, chỉ đảm nhiệm một môn luật Hôn nhân, cho nên rất nhẹ dàng.

Mà vợ chồng Lý Thiến không yên lòng con gái, dời trụ sở chính đến thành phố N, Mạnh Ngọc Cương cũng ở đây thiết lập chuyển giao công ty, cùng con gái cháu ngoại ở cùng một chỗ. Đem tất cả ở thành phố S giao cho vợ chồng Giang Hải Thiên.

Về phần ba mẹ Diệp ua năm mới bay tới đoàn tụ với bọn họ, theo thời gian trôi qua, tình cảm dần dần thắm thiết, hai nhà cũng càng ngày càng thân mật.

Ban đầu lúc mua nhà đã cân nhắc đến những thứ này, cho nên mua là nhà ba tầng, diện tích khá lớn, còn tặng kèm một tầng hầm vô cùng lớn ngập ánh mặt trời. Năm người cộng thêm hai bảo mẫu ở cũng đủ rồi, còn thừa lại hai phòng khách cho bạn bè thân thích ở.

Diệp Thiên Nhiên ôm vợ vào trong ngực, trong lòng nhu hòa: "Vợ à, có em và con ở bên cạnh, anh cảm giác rất hạnh phúc." Mỗi khi cả người mệt mỏi về nhà, thấy nụ cười ấm áp của cô, liền tràn đầy tinh thần và năng lượng.

"Em cũng thế." Mạnh Yên nhắm mắt lại, hồi tưởng lại con đường đi đến bây giờ, từ bàng hoàng sợ sệt đến khi có được một chút xíu tự tin dũng cảm, lại một lần nữa cảm kích ông trời có thể để cho cô trùng sinh lại một lần nữa, cho cô có cơ hội lựa chọn lại cuộc sống của mình. Mới có cuộc sống tràn đầy hạnh phúc như hôm nay.

--- ------ ----------HOÀN---- ------ ------ -------


Mèo Điên Cuồng: Cuối cùng cũng hoàn, ta cũng thấy mệt -,- Hiện tại ta đang cộng tác edit bộ ‘Nuôi dưỡng Âu Dương đại boss’ nên nàng nào thích nhớ ghé thăm. Ta thích thì ta làm hoy nên sẽ không theo trình tự nào. Thỉnh đừng hối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 23.02.2017, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 18.03.2015, 16:54
Bài viết: 24
Được thanks: 29 lần
Điểm: 1.38
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác
Phạm Mai đã viết:
[i][color=#BF0000][size=150]Xin chào !
Lọt hố này của nhà chị .
Mong chương mới.
Hố hay lắm chị . Nhẹ nhàng nhưng lại thiết thực . Phản ánh đời sống thực tế đi .
Thật muốn cào màn hình khi đọc tới khú

Tôi cũng thấy vậy, thật là vô sĩ.... bà nội mạnh nên bị quả báo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 28.02.2017, 15:01
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.12.2015, 15:56
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 78 lần
Điểm: 0.53
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác
Cuối cùng cũng hoàn rồi . Truyện hay lắm thank ad nhiều .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 06.03.2017, 13:56
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 22.07.2016, 10:20
Bài viết: 77
Được thanks: 10 lần
Điểm: 0.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác
Truyện này hay


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 348 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 07xitrum, An Diệp Hy, Anh Lê, Anh Nguyen, Anhh Thư, Anhthyph, Anphongndvn, AVIL, Banhbeoahihi, Be_ca5399, Beauty98, Ben Tim, bettyphung77, bi_cloudy96, blu_cal, blueroselonely, Bongbongnuoc3110, bui thi thanh dinh, Bé Con, Bé con 95, Can Vật Nam, chau1996, chauthuy856688, Cherrysully, Choichihee, Chuột con, ciao234, convoicoi, Cáo-Bob, Cẩm Ngọc, cốm, dangthithuy, dienvan, Do Anh, doi.doi.1101, Dịch Lâm Hy, gamE___0ver, Gempham240596, Ginaw, hailey, Haley Tran, hamburg, hanayuki001, Handu Nguyễn, Hangocphuongmai, hanhloanchin245, hautlym, heisall, Henni Phạm, heopupu237, hienmon96, hoahan, hoalongchong89, hoanglam99, Hoangphuong93, hongnhung163, hotdog, huenguyen8981, hulala, huongminhphuc, huongseobie, Hà Nhiên, Hạ Thiên Du, Jentran2911, Kaylee Phan, kembongxu, Khangng555, khanhhuyen_, Khanhlinh2000, khongcanten, khue2705, ki mi, kychi, langtugiosm, lethihuyentrang, Lia07, Libra91, linhvo293, Lê Du, Lê Hồng Hạnh, Lạc Khả, matcha2604, maymayy.j, meochau, Milucuccu, Miyu1105, MU_10, Myy530, Mẩu, Mậm gà, na_1203, namicute1671, namlun, Nana_92, Natashia Hoang, ngango, Ngocanh98, Ngochienvt2001, ngpthao7890, Nguyenluu, NGUYENNGUYENQUYEN, Nguyễn Thảo Nghi, Nguyễn Vy, nhamdang, Nhung mập, nnhoaithuong, oleanderhuynh, Papaci, Pechuotnhat, Phamthuy, phuong1985, phuongnhi82, Phạm Thanh Tuyền, pnbn240912, Polly Vuong, Punpark, Puonganna, Quylien, Ran0302, rapool, Ruỹn, sandy110992, sei_leo, Shiiyun_n, shiky5, Snowtown, starry31, Stewardelena, Strawberry99, taiheo, tangtamtinh, thanh.truc.thai, thanhhoaithocon, Thiên Á, Thiên-Nhi, Thoabeo1008, thu hường 97, Thuhien198, thuhuyen_09, thuy than, thuyngan1210, thánh kỵ sỹ 2, Tieutieu, Tihonanh, TimTim, Tiểu Bạch Dươngg, Tiểu Huyền, Tra xanh tiramisu, tranthao1281995, Tranthinguyetnga, Tranvanthienanh, trinhthiphuongtruc, trinhtrang, Tructran, trà sữa socola, Trầm tỷ, Trầm Vân, Trần thu thủy, tuyenvi179, tuyethoa8895, tuyetloan99, Tình Yêu Của Gió, Tả Cầm, Van anh nguyen, vitconbietboi, Vivian Lê, VTTrangg, Vy Ho, vyvy80112, Vô Tâm, yenln, yêusoáica, zphiphiz, zumzum1395, Ái Chân và 2291 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

8 • [Hiện đại] Chú Rể Ác Ma - Điển Tâm

1, 2, 3, 4

9 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

10 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

11 • [Cổ đại] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

15 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 95, 96, 97

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

18 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

19 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Tiểu Cương Ngư
Tiểu Cương Ngư
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Tiêu Dao Tự Tại: .
ღ๖ۣۜMinhღ: PR truyện:
Tà Vương phúc hắc sủng cuồng phi (new chương 65.2) cầu thanks, cầu cmt
gadilonton: 22222222
ღ๖ۣۜMinhღ: Một mùa vu lan nữa lại đến, cảm xúc trong bạn như thế nào? Hay đến với [Cuộc thi] Tri ân cha mẹ nhân ngày lễ vu lan để nói ra những suy nghĩ tận sâu trong lòng của bạn. Viết cho cha mẹ bạn những lời cảm ơn chân thành nhất nhé. :"> :">
Windwanderer: abc
Tiểu Linh Đang: ừa, vừa mần xong nên đăng
Quỷ Phong Lưu: Đang muộn thế
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=405665&p=3240043#p3240043
Tiêu Dao Tự Tại: Tại chiều nay ngủ nhiều quá
Tiêu Dao Tự Tại: Chưa ;)
Jinnn: Dao chưa ngủ hả =))
Tiêu Dao Tự Tại: Đang , Jin :wave:
Tiêu Dao Tự Tại: :wave: còn ai k ? Sao k ai nói j vậy :cry:
Tiêu Dao Tự Tại: Đi rồi hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Ừ ý kiến hay1
Angelina Yang: lần sau tớ sẽ giữ 2 chỗ, khi thấy hắn lên xe thì tớ dịch vào trong. Hắn vẫn ko nhận ra là mắt có vấn đề
Tiêu Dao Tự Tại: Nhớ cả anh trai hot boy nữa nha :flower2:
Angelina Yang: uậy , tớ còn mải ngắm nên quên béng
Tiêu Dao Tự Tại: Mà đập chai như vậy yang chụp ảnh đi rồi chia sẻ lên đây cho mị ngắm vs chứ :)2
Tiêu Dao Tự Tại: Công cuộc còn dài thỉnh yang hảo hảo cố gắng a
Angelina Yang: nhưng hắn lên sau tớ
Tiêu Dao Tự Tại: Yang nhất cự li nàng tìm chỗ ngồi trước hắn đi
Angelina Yang: tớ chủ động thì đã túm tóc hắn mà nhỡ tay giựt rùi
Tiêu Dao Tự Tại: Yang trên xe hả , nàng muốn chủ động hay đợi hắn ra tay
Angelina Yang: nàng hỏi mấy nàng khác đi, ngày xưa cũng vất vả với vụ dùng đt để đăng, giờ quên mất rùi
monmon_benau: Angelina mình đang tìm cách đăng ở điện thoại không biết có được không mà tìm hoài không được
Angelina Yang: ko, tớ gặp trên xe, sao hắn lại ko thấy tớ cơ chứ
Angelina Yang: cuối cùng tớ kết luận tên đó cận 3 đi ốp mà quên đeo kính
Tiêu Dao Tự Tại: Hắn cùng lớp à
Angelina Yang: uh, thính ko ổn nhắm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.