Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Hạnh phúc bên em - Phúc Hắc Công Tử

 
Có bài mới 15.02.2017, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 23:58
Bài viết: 158
Được thanks: 109 lần
Điểm: 0.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Hạnh phúc bên em - Phúc Hắc Công Tử
Nội dung hay đó bạn, cố gắng ra nhiều chương nhanh nhanh nha.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.02.2017, 18:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 560
Được thanks: 177 lần
Điểm: 8.64
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Hạnh phúc bên em - Phúc Hắc Công Tử - Điểm: 10
Chương 5

"Vì sao?.. vì sao.. các người lại làm vậy?" Ninh Viễn trong tình trạng khát thuốc nhưng vẫn cố gắng hỏi đám người trước mặt. Vì sao cậu đối với bọn họ rất tốt, bọn họ lại lừa cậu nghiện ma túy.

Âu Nạp Bác cười khinh thường "Muốn có thuốc không? Chắc giờ cậu đang rất thèm nó nhỉ?", phe phẩy gói thuốc trên tay.

"..." Cậu cắn răng, nằm dưới đất nhìn bọn họ.

"Ninh Viễn, chỉ cần mày quỳ xuống dưới chân bọn tao, gọi một tiếng ông nội lại bắt chước tiếng chó sủa ba tiếng, bọn tao liền cho mày" Triệu Chí Kính ngồi xuống vỗ vỗ mặt Ninh Viễn, cười thích thú.

"Haha"

"Phải đó, gọi đi, sủa đi"

Những người còn lại trong đám người Âu Nạp Bác vui vẻ.

"Tụi mày... đừng mơ" cậu yếu ớt nói, phẫn nộ nhìn đám người.

"Chậc..có khẩu khí đấy chứ, thôi vậy, nếu mày không muốn thì thôi" làm ra vẻ tiếc hận, Triệu Chí Kính đứng dậy phủi phủi tay, nói với Âu Nạp Bác và mấy người còn lại.

"Suy nghĩ kĩ một chút, đừng vội từ chối, nếu không có nó, cậu chết chắc" Âu Nạp Bác ném gói thuốc xuống cạnh Ninh Viễn.

"...." cơn nghiện làm cậu rất thống khổ, rất khó chịu và đau đớn.

Đám người bên Âu Nạp Bác cũng không vội, bọn họ rất hứng thú mà đợi chờ. Xem ra, rất tin tưởng Ninh Viễn sẽ làm.

Cắn chặt răng, mặc cho vừa rồi trong lúc sơ ý đã cắn môi đến chảy máu, Ninh Viễn nhìn gói thuốc, trong cơn giày vò sống không bằng chết, lý trí vẫn bị đánh bại.

Cậu không muốn chết. Cậu phải sống, phải sống để trả thù.

Nhất định phải cố gắng, Ninh Viễn mày làm được,đừng bỏ cuộc.

Ninh Viễn khó khăn quỳ trước mặt đám người Âu Nạp Bác.
"Ông... ông nội" cậu nắm chặt nắm đấm, hơi thở yếu ớt ,như muốn lụi tàn nhả ra hai chữ.

"Phải vậy chứ" Âu Nạp Bác

"Haha" tiếng cười khoái ý không ngừng vang lên.

"Sủa tiếng chó, nào sủa đi"

"Gâu, gâu, gâu" toàn bộ khí lực của Ninh Viễn thực sự đã hết, cậu ngã mạnh ra nền đất.

"Chó ngoan, làm tốt lắm, thưởng cho mày" Âu Nạp Bác cười độc ác, đạp bể gói thuốc, gói ma túy dạng bột dưới bàn chân Âu Nạp Bác văng ra lai láng trên đất.

"Từ từ thưởng thức nhé, chó ngoan, hahaha"

Ninh Viễn bò lết lại gần gói ma túy, tay cậu vừa chạm đến bột thuốc liền bị người dẫm lên bàn tay, còn độc ác nghiền nát tay cậu.

"Aaaaaaa"
.....

Ninh Viễn giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Ánh mắt mông lung,  một giọt mồ hôi lăn dài trên má, cho thấy giâc mộng vừa rồi ảnh hưởng rất lớn đến cậu.

Sợ hãi, đau đớn, tuyệt vọng và thống khổ, tất cả đều có, đều có.

"Tiểu Viễn, mày sao thế? Ngủ gặp ác mộng à"

"...." Ninh Viễn vẫn còn chìm trong dư quang cơn ác mộng.

Diêu Văn thấy Ninh Viễn không phản ứng, lại lay vai cậu"Sao vậy? Tan học rồi, không phải mày nói muốn đi Hải Thịnh à?"

"Ừ, giờ chúng ta đi" dấu đi cảm xúc, Ninh Viễn gật đầu, thu dọn cặp sách.

Thằng nhóc này lại bị gì nữa thế, dạo gần đây rõ là nó có chuyện, hơn nữa còn có vẻ rất nghiêm trọng.

Sao mình lại có cảm giác Ninh Viễn thay đổi rồi nhỉ?

Hai người ra tới cổng trường, không bất ngờ khi thấy Âu Tử Hàn đã đứng đợi hai người ở đó.

"Anh Tiểu Viễn" Âu Tử Hàn vui vẻ cười đi đến.

"Anh Diêu Văn chào anh, anh cũng đi cùng tụi em sao?" Âu Tử Hàn nhìn qua Diêu Văn đứng sau lưng Ninh Viễn.

Diêu Văn thái độ chán ghét ra mặt, cũng không buồn đáp lời Âu Tử Hàn.

Âu Tử Hàn hơi lúng túng, liếc qua Ninh Viễn.

Ninh Viễn gật đầu xem như trả lời thay Diêu Văn.

Không phải cậu tốt lành gì, nhưng dù sao cũng không thể không để cậu ta chút mặt mũi. Kế hoạch của cậu tạm thời không thể thiếu Âu Tử Hàn.

"Đi thôi" Ninh Viễn đi trước.

Diêu Văn đi ngang qua Âu Tử Hàn thì nhỏ giọng thầm nói chỉ có hai người biết.

"Đừng diễn kịch với tôi"

Phía sau Âu Tử Hàn ánh mắt thoáng qua tia lãnh ý hung ác, sau vội đuổi theo hai người.

Trước cổng trường trung học Phong Hoa.

"Tiểu Phàm, đi Hải Thịnh với tụi này đi, hôm nay là sinh nhật của Đằng Tử, cậu ta đang đợi tụi mình ở đó" Tôn Dĩ Tư khoác vai Dương Diễn Phàm, hớn hở lôi kéo.

Dương Diễn Phàm không lạnh không nóng hất tay Tôn Dĩ Tư ra.

"Không đi đâu, hôm nay phải về nhà, sáng nay đại boss mới gọi điện tới"

"Tiểu Phàm, cậu phải đi, hôm nay là sinh nhật của Đằng Tử, cậu không đi còn có thể nhìn mặt anh em?" Vương Bân, người anh em khác của Dương Diễn Phàm, từ sau đi đến, rất không đồng ý.

"Phải đó, cậu không nể mặt tụi này cũng phải nể mặt tiểu tử họ Chu chứ hả?"Tôn Dĩ Tư rất nhanh ý đánh đòn phủ đầu.

Haha, hiểu tiểu tử này không ai bằng bọn họ.

Dương Diễn Phàm là người trọng tình trọng nghĩa, đã nói đến nước này, không tin cậu ấy còn không đi.

"Cái này..." Dương Diễn Phàm do dự.

Một phút đó, Tôn Dĩ Tư và Vương Bân nháy mắt với nhau, một trái một phải lôi Dương Diễn Phàm kéo đi, như thể áp giải phạm nhân.

"Này, buông a, tớ có thể tự đi"

Dương Diễn Phàm bất đắc dĩ bị lôi đi.

Thầm nghĩ, hôm nay chắc chắn lại bị mẹ giáo huấn một trận nữa rồi.

Thôi vậy, lát nữa gọi về nói một tiếng.  Dù sao là sinh nhật Chu Đằng, cậu đi một chút rồi về ngay.

Hải Thịnh, một khu cao ốc giải trí cao cấp gồm mười ba tầng thuộc công ty Hải Thịnh.
Nơi đây nổi tiếng là thiên đường không gì không có, nào là bar, Ktv, phòng nghỉ, sòng bài.... tất cả đều một tầng một diện tích rộng lớn để thoải mái vui chơi.

Nhóm người Ninh Viễn là khách quen của Hải Thịnh, nên vừa vào tới đã có người nhận ra.

"Ai nha,Ninh thiếu, Diêu thiếu, còn có cả Tử Hàn nữa à, chào mừng các cậu lại đến Hải Thịnh" Mục Lăng, người quản lý tầng trệt và tầng một cao ốc tiến lên chào hỏi.

Ninh Viễn gật đầu "Chào anh Mục Lăng"

Hai người sau cũng cười gật đầu.

Diêu Văn tiến lại gần khoác vai Mục Lăng, rất không thể diện đùa bỡn "anh Mục, nghe nói gần đây có nhiều mĩ nữ đến làm lắm hả?"

Mục Lăng bị Diêu Văn chọc cười, thúc nhẹ khuỷu tay vào ngực cậu ta "Cậu đó, đừng có dở trò lưu manh ở đây, coi chừng bị các nàng xử đẹp, đều không phải hạng thục nữ dễ bắt nạt đâu"

"Cái này anh khỏi cần lo, với sức quyến rũ người gặp người thích của em, còn lo không thành công"

"Ừm, cũng được đó" Mục Lăng giả vờ quan sát Diêu Văn rồi gật gật đầu.

"Theo tao thấy mày là người gặp ngườ đánh thì đúng hơn đấy" Ninh Viễn liếc cái khinh thường.

"Nè nè, đừng có mà ghen tỵ nha"

"Thèm vào"

"....."

"Được rồi, là muốn lên tầng mấy?" Mục Lăng dơ tay ngăn cản đại chiến kim cổ giữa hai người.

Âu Tử Hàn lúc này mới lên tiếng, " Dạ tụi em  có hẹn người rồi, ở tầng năm"

Tầng năm của Hải Thịnh là tầng giành cho KTV (Karaoke)

"À, vậy để anh đưa mấy đứa lên?"

"Không cần, tụi em tự đi được,  không phiền anh nữa, tụi em đi trước" Diêu Văn xua tay.

"Vậy được, thế mấy đứa đi vui vẻ, tạm biệt"

Chia tay Mục Lăng, ba người đi đến chờ thang máy.

Diêu Văn cười nham hiểm nhảy qua cạnh Ninh Viễn, lấy tay kẹp cổ cậu, hung hăng giáo huấn.

"Thằng nhãi, dạo này mày đói đòn hử? Suốt ngày chống đối ông mày?"

Ninh Viễn giãy dụa thoát khỏi gọng kìm của Diêu Văn, đá cậu ta một phát ở chân, cau mày quát "Phát bệnh cái gì, yên lặng cho tao, tao thấy mày mới đói đòn đó"

"Mày còn dám nói, hôm nay tao phải cho mày một trận mới được" xắn ống tay áo.

"Lại đây, nào tao chấp mày nhá" cậu thủ thế.

Thấy hai người đùa giỡn rất có khí thế, Âu Tử Hàn đứng một bên, bị xem như người ngoài, có chút bất mãn.

Ngay lúc hai người kia đang ta đấm ta đá, Ninh Viễn đột nhiên liếc mắt thấy một người trong nhóm người đang đi đến gần.

Người này nói quen cũng không phải nói không biết càng không được.

Dương Diễn Phàm , chúng ta lại gặp.

Đẩy cái tên đang đáng đánh ra một bên , Ninh Viễn rất có uy vũ cảnh cáo.

"Thằng điên, cấm mày lộn xộn, không thì đừng trách tao"

Diêu Văn đang rất sung sức ra trận, bất chợt bị đẩy ra, lahi còn bị đe dọa thì ngơ ngác, mở to mắt chớp chớp.

Không ổn, cậu phải nhanh đi bệnh viện khám mới được, nếu không phải Ninh Viễn có vấn đề thì chính là cậu có vấn đề.

Không thì sao cậu vừa thấy Ninh Viễn rất sung sướng cười đến tà khí khi thấy tên nhóc họ Dương kia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kin Phạm về bài viết trên: Snow cầm thú HD, Thu Tham 501, bungsi myoc
Có bài mới 07.03.2017, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 560
Được thanks: 177 lần
Điểm: 8.64
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Hạnh phúc bên em - Phúc Hắc Công Tử - Điểm: 10
Chương 6:

Có một số chuyện, nếu không phải là duyên thì rất khó mà thành. Tựa như, Ninh Viễn và Dương Diễn Phàm, cả hai kiếp trước chưa từng có chung một điểm, dù chỉ là giao thoa tại một nơi rồi ly biệt cũng không có. Kiếp trước, Ninh Viễn đối với Dương Diễn Phàm là tất cả, mà Dương Diễn Phàm đối với Ninh Viễn chẳng là gì, đơn giản vì Ninh Viễn không nhận thức có một người tên Dương Diễn Phàm trong đời mình.

Mà kiếp này, từ nhận thức sâu sắc của kiếp trước, Ninh Viễn đã đi rất khác.

Cuộc gặp gỡ với Dương Diễn Phàm, sẽ là bước đi đầu tiên.

Ninh Viễn nhìn Dương Diễn Phàm đang đi tới gần, nở nụ cười thật lòng hướng cậu chào hỏi "Diễn Phàm, lại gặp mặt, cùng bạn đến chơi sao?"

Có chút ngạc nhiên khi thấy đối phương, Dương Diễn Phàm ngại ngùng gật đầu, "Chào anh Ninh Viễn, hôm nay bạn em tổ chức sinh nhật, em đến chúc mừng cậu ấy", tâm tình ngượng ép phải đến đây sớm đã bay mất từ khi thấy nụ cười của Ninh Viễn, Dương Diễn Phàm thấy mình có chút vì sắc quên bạn, nhưng mà đối phương là Ninh Viễn, cho nên đều xứng đáng.

"À" Ninh Viễn chưa kịp nói gì, thang máy phía sau đã tới, "Cùng lên đi, bạn em ở tầng mấy?"

"Dạ, tầng 5"

"Vậy cùng tầng rồi"

"Vâng"

Hai người đứng gần nhau, đối đáp vài câu rồi im lặng. Cả hai vốn đều muốn nói chuyện với đối phương, nhưng lại không biết mở miệng ra sao.

Mà xung quanh hai người, những người đi theo đều khó hiểu nhìn. Có điều cũng không ai lên tiếng.

Thang máy "Đinh" một tiếng rồi mở ra.

Phòng hai nhóm trái hướng nhau. Nên họ tách ra ở cửa thang máy.

Trước khi đi, Ninh Viễn thầm nói nhỏ chỉ đủ để Dương Diễn Phàm nghe thấy.

"Làm sao mặt đỏ thế?" Tôn Dĩ Tư tò mò nhìn gương mặt ửng hồng của cậu.

"Không... không có gì"

Dương Diễn Phàm lắc đầu, chỉ là tim cậu đập rất nhanh. Vừa rồi cậu không có nghe nhầm, Ninh Viễn nói, "tiểu Phàm, không được uống bia rượu, anh sẽ lo lắng"

Anh ấy, là đang quan tâm cậu ư?

Nhưng bọn họ không phải chỉ vừa mới quen biết thôi sao? Mặc dù với cậu anh rất quen thuộc rồi, nhưng với anh cậu chỉ là người vừa gặp mặt được hai ba lần.

Thật là khó hiểu, bất quá, với cậu đây là chuyện tốt.

Mang tâm tình tốt đẹp, Dương Diễn Phàm cùng đám bạn hội họp.
....

Âu Tử Hàn đi trước, mở cửa phòng KTV 108.

Diêu Văn cứ nghĩ cửa mở sẽ nghe được âm thanh ồn ào đinh tai nhức óc từ bên trong, thế nhưng khi cửa được mở ra, bên trong vô cùng yên tĩnh. Cho thấy người bên trong chỉ đơn thuần dùng căn phòng là nơi tụ họp, không có ý định hát hò tiêu khiển. Đèn trong phòng cũng không sáng lắm, song vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ.

"Anh họ, anh Chí Kính, bọn em tới rồi"

Âu Tử Hàn đi vào, hướng hai người đàn ông ngồi trên sofa chào hỏi. Còn một người thì cậu ta không quen nên chỉ gật đầu xem như chào nhau.

Trong phòng có ba người, ngoài Âu Nạp Bác, anh họ Âu Tử Hàn, còn có gã Triệu Chí Kính mà Ninh Viễn cũng không xa lạ, người còn lại thì cậu lần đầu gặp.

Âu Nạp Bác ngồi đối diện cửa,  thấy ba người thì cười gọi, "Tử Hàn tới rồi à, nhanh dẫn bạn vào ngồi đi", hắn hướng Ninh Viễn và Diêu Văn cười chào.


Hai bên chào nhau xong thì bắt đầu làm quen.

"Anh, đây chính là Ninh Viễn, còn anh ấy là Diêu Văn, bạn của anh Viễn"

Âu Tử Hàn là người trung gian giới thiệu, sau khi giới thiệu hai người với bên họ Âu, lại quay sang nhìn Ninh Viễn, "Còn đây là anh họ của em, Âu Nạp Bác, kia là anh Triệu Chí Kính, còn anh....", nhìn tới người đàn ông từ nãy tới giờ vẫn luôn im lặng thưởng thức ly rượu, Âu Tử Hàn cũng không quen nên tỏ ra ngập ngừng, cậu ta nhìn Âu Nạp Bác.

"Đó là Vân Phi, bạn của anh", Âu Nạp Nác tự hiểu ý lên tiếng giới thiệu.

"Chào anh Vân" Âu Tử Hàn thân thiện bắt tay làm quen, vì vị trí ngồi của ba người Ninh Viễn, Diêu Văn và cậu ta đều là đối diện với Vân Phi.

Thế nhưng, trước ánh mắt thân thiện của Âu Tử Hàn, Vân Phi chỉ nhàn nhạt liếc qua cậu ta, gật đầu hơi khơi nhẹ khóe môi, song lại không bắt tay cùng cậu ta. Ánh mắt anh ta luôn như có như không nhìn về phía Diêu Văn đang quay vòng quan sát.

Cánh tay giơ lên của Âu Tử Hàn cứng lại, sắc mặt cậu ta cũng cứng theo, ngại ngùng thu tay về.

Bầu không khí vui vẻ vì thái độ của Vân Phi phút chốc trở nên ngượng ngịu, khó xử. Nhất là Âu Tử Hàn vô cùng khó chịu trong lòng.

Âu Nạp Bác là người đứng ra giải hòa.

"Được rồi, lâu lắm mới có dịp tụ họp, nào, cùng cạn một ly đi, bữa nay tôi mời khách", hắn giơ ly rượu.

"Được, là cậu nói đó, tôi còn đang tính sẽ mời, xem như quà lại mặt với Tiểu Hàn" Triệu Chí Kính cũng vui vẻ hô lớn, cười ha hả khoác vai Âu Nạp Bác nói, lại nhìn Vân Phi thúc giục, "Vân Phi, tới đi, tôi so cùng cậu", ý chỉ so rượu, vì Vân Phi là người có tử lượng rất cao. Gã đã từng cùng Vân Phi giao chiến, kết quả lần nào cũng gục trước.

Ánh mắt gã khi nhắc tới Âu Tử Hàn thoáng nhìn qua cậu ta, Âu Tử Hàn cũng nhìn qua ngượng ngùng cười cười như cảm ơn.

Ninh Viễn luôn quan sát bọn họ, đương nhiên nhìn ra được điểm khác biệt.

Hóa ra là như vậy, gã Triệu Chí Kính này chẳng trách kiếp trước đối cậu thù hằn, ra là vì Âu Tử Hàn sao?.

Là thích cậu ta mới như vậy.

Ha, thú vị thật. Nguyên lai Âu Tử Hàn kiếp trước sau lưng cậu đã gian thông với gã.

Ninh Viễn nội tâm lạnh xuống.

"Ok" Vân Phi không khách khí chạm ly, rồi ngửa đầu uống cạn.

"Tốt"

Bầu không khí lúc này lại trở lại, bọn họ cùng cạn ly.

Trong lúc cạn ly, Diêu Văn không hiểu sao, cậu cứ có cảm giác người đàn ông tên Vân Phi đối diện kia luôn nhìn về phía cậu, ánh mắt rất sâu và bức bách, hơn nữa còn luôn cùng cậu chạm ly.

Quái thật, hắn nhìn cậu nhiều như thế làm cái gì. Bọn họ quen nhau đâu?.

Diêu Văn có chút bực dọc không hiểu.

Lần này khi bọn họ giơ ly, cậu cố ý thu về sớm, không ngoài dự đoán, Vân Phi chạm hụt, có điểm ngạc nhiên nhìn về phía Diêu Văn, mà Diêu Văn cũng nhìn hắn.

Hai bên đối diện nhìn nhau, Diêu Văn có khuyên hướng trừng mắt, còn Vân Phi chỉ đơn thuần là nhìn.

Cuối cùng cũng là Diêu Văn chịu thua, cậu thu hồi đường nhìn trước. Thầm mắng mình bị điên, khi không chấp nhất chuyện vớ vẩn, lỡ như người ta đơn thuần muốn kết giao thì sao. Cậu đây suy diễn lung tung cái gì. Chẳng lẽ nhìn Ninh Viễn với Âu Tử Hàn nhiều quá cậu bị nhiễm rồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kin Phạm về bài viết trên: Snow cầm thú HD, Thu Tham 501
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hana10599, Mia Leo và 686 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 99, 100, 101

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

5 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

14 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

20 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47



ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.