Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

 
Có bài mới 12.02.2017, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 407
Được thanks: 2674 lần
Điểm: 30.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 44
Chương 47:

Sự thật chứng minh, Viên Khởi Lương thật sự là càng ngày càng mê nguời.

Ví như, vào ngày hôm sau, hội nghị thường kỳ theo thông lệ của toà soạn. Bởi vì tạp chí kỳ một đã lên thị trường, phản ứng cũng không tệ, cho nên, kỳ tạp chí tiếp theo lại bắt đầu vào giai đoạn khẩn trương chuẩn bị, mà lúc này nhiệm vụ của bộ phận phỏng vấn còn quan trọng hơn nữa, trong phòng họp, chủ biên Ngô Tập đang nói về vấn đề các đồng nghiệp nói xấu nhau kích thích đến mức nước miếng văng tung tóe, đến mức có chút kích tình mênh mông, vậy mà, sáng sớm như vậy, nhưng lại không có mấy người đang nghiêm túc nghe nội dung, chỉ có Trác Lí, từ lúc bắt đầu vào hội nghị cô đã lấy một loại tư thái rất nghiêm túc chăm chỉ ở trên bàn ghi chép “roẹt roẹt” những gì cần nhớ kỹ, lại dùng loại ánh mắt nghiêm túc sùng bái nghe Ngô Tập nói chuyện, vẻ mặt muốn bao nhiêu thành kính có bấy nhiêu.

Bộ dáng này của cô khiến Ngô Tập có cảm giác tốt hơn rất nhiều, cũng bởi vì thế, hắn kéo dài hội nghị thường kỳ một canh giờ lải nhải đến bốn mươi lăm phút.

Lúc ra khỏi phòng họp về đến địa bàn bộ phận phỏng vấn, Vu Thu Thuỷ oán hận đoạt lấy sổ tay Trác Lí đang ôm chặt trong tay, phẫn nộ quát: “Bảo cô giả bộ nghiêm túc, bảo cô là giả bộ nha!” Sau đó, trong tiếng hét chói tai, Vu Thu Thuỷ truyền sổ tay của Trác Lí cho Lâm Bồi, Lâm Bồi truyền cho Vạn Hiểu Yên, cô gái đã lập gia đình Thường Hinh cũng oán giận vừa nhận lấy quyển sổ, vừa nói: “Cái chỉ thị tinh thần gì cần nhớ nghiêm túc như vậy?” Vừa nói vừa mở laptop màu đen ra. Sau khi xem xong, cả khuôn mặt Thường Hinh đều vặn vẹo.

“Này này này chuyện này………… Đây là cái gì vậy……….”—— Giọng nói không thể tin được của Thường Hinh.

“A a a a a a………….” —— Ảo tưởng của Trác Lí tan biến, âm thanh như muốn nổi điên.

Sau đó cho đến tận trưa, toàn bộ phái nữ trong phòng làm việc của bộ phận phỏng vấn đều vây quanh sổ tay của Trác Lí tiến hành thảo luận sâu sắc và nhiệt tình. Xét thấy nội dung dâm uế trong cuốn sổ này, mọi người đặt cho Trác Lí một biệt hiệu hoàn toàn mới —— dâm ô.

Như vậy, đến tột cùng thì cuốn sổ này ghi chép những cái gì?

“Ngày hai mươi lăm tháng bảy, phòng làm việc, mười lăm phút, anh chủ động; sáng ngày hai mươi sáu tháng bảy, phòng vệ sinh, năm phút đồng hồ, anh chủ động; buổi tối ngày hai mươi sáu tháng bảy, phòng bếp, hai mươi phút, không nhớ rõ người nào chủ động rồi, ngày hai mươi bảy tháng bảy, trong xe, không nhớ rõ thời gian dài bao lâu, hình như là………… Mình chủ động, 囧......"

Đây là nội dung ghi nhớ của Trác Lí, Thường Hinh chỉ có thấy được một nửa. Cho nên, cô ấy vẫn cho là những thời gian địa điểm nhân vật kia được xây đắp ra ngoài sự kiện không lành mạnh không thuần khiết………… Nhân tiện, người cả phòng bộ phận phỏng vấn cũng cho là sự kiện kia. Mặc dù sau đó Trác Lí liều mạng giải thích chỉ là hôn môi……… Nhưng, hình như mọi người đều muốn tin tưởng đấy là sự kiện………… Chẳng qua là, có ít người biết bạn trai Trác Lí là người nào đều cảm thấy tiếc hận cho cô, ví như Vu mỹ nhân——

Cô ấy bi thương nói với Trác Lí: “Thật đáng tiếc…….. Bộ dạng đẹp đẽ có ích gì……….. Thế nhưng……… Dài nhất cũng mới có hai mươi phút……… Ôi………..”

Trác Lí rống giận: “Vu Thu Thuỷ!!! Tôi phải nói cho cô bao nhiêu lần…………”

“Không cần che dấu thay anh ấy.”

“………..”

Ví như Lâm Bồi——

“May mà tôi không có theo đuổi người đàn ông ấy. Tiểu Lí, nửa đời sau mới cần tính phúc…….. Lo lắng nha.”

“Lâm Bồi, đừng náo loạn nữa. Tôi hiểu rõ các người cũng biết……….”

“Nhưng, thời gian ngắn như vậy cũng có thể làm người ta thoải mái sao? Nhìn cô nhớ rõ như thế, vừa họp vừa cười dâm đãng như vậy, chắc phải rất happy? Chẳng lẽ………. Thật ra thời gian ngắn thì không có quan hệ gì? Chẳng lẽ sắc đẹp thật sự có thể ăn được?”

“……….”

Ví như Thường Hinh người bình thường rất bảo thủ——

“Tiểu Lí, nghe lời khuyên của chị. Trong xe……. Thật đúng là không thích hợp để buông thả dục vọng như vậy.”

“Chị Thường, ngài không cần lấy tôi ra trêu đùa………..”

“Có sử dụng biện pháp an toàn không? Làm sao so được với đàn ông, phụ nữ uống thuốc đối với thân thể tương đối không tốt. Bây giờ cô còn trẻ, nếu để xảy ra chuyện, thật là không tốt lắm đâu.”

“…………”

Loại lúng túng này và cảm giác bất đắc dĩ ảnh hưởng thật sâu sắc đến Trác Lí, mà loại ảnh hưởng này rất dễ dàng bị Viên Khởi Lương nhìn thấu. Buổi tối hai người ai làm việc nấy ở phòng làm việc, rốt cuộc Viên Khởi Lương cũng không nhịn được mở miệng hỏi: “Hôm nay em làm sao thế?”

Vấn đề này vừa hỏi ra, đầu tiên Trác Lí có chút coi thường rồi vui mừng: Rốt cuộc anh cũng phát hiện ra mình không vui? Rốt cuộc anh cũng phát hiện ra mình không vui!

Một giây kế tiếp, cô lại lập tức thở dài, vô lực chống cằm, mở to mắt hỏi: “Hai người ở chung, không xảy ra cái gì có phải là không bình thường không?”

“Em bảo xảy ra cái gì là cái gì?” Viên Khởi Lương dời ánh mắt về laptop, thái độ có chút nghiêm túc.

“Là…………. Giữa nam nữ sẽ phát sinh hành động thân mật nhất ấy, anh đừng nói anh đã nhiều tuổi rồi còn không biết nhé. Em không tin anh chính là một……….” Vậy mà, cuối cùng chữ đàn ông kia cũng không có nói ra, vì bàn tay gõ bàn phím của Viên Khởi Lương đã ngừng lại. Tầm mắt bén nhọn bắn lên người Trác Lý.

“Đám bạn bè dâm đãng lại dạy em cái gì?” Thời cơ đến, anh sẽ dạy cô, anh vô cùng không hy vọng loại chuyện như vậy còn cần người khác tới dạy anh—— vợ tương lai sao.

“Cái gì mà bạn bè dâm đãng, anh nói chuyện sao lại khó nghe như vậy……….. Họ chỉ là………” Họ chỉ tuỳ tiện nhắc tới một chút mà thôi, cô mới không bị dạy hư, ít nhất, cuối cùng cô cũng không có chủ động đề xuất muốn phát sinh cái gì, cô hoàn toàn không phải loại người như vậy! Mặc dù, thỉnh thoảng cô cũng thật sự tò mò………. Đó cũng là bản năng mà! Cô sắp hai mươi hai tuổi rồi! Không hiếu kỳ mới là không bình thường nha!

Viên Khởi Lương đẩy công việc sang một bên, loại trạng thái hiện tại này, anh muốn làm một hai việc cũng rất khó. Yên lặng nhìn Trác Lí mười mấy giây, Viên Khởi Lương híp mắt, dùng một giọng nói mang theo tức giận, nói: “Về chuyện này, em muốn biết cái gì, có thể trực tiếp hỏi anh. Không cần đi hỏi những người dâm đãng kia…….. Đồng nghiệp thảo luận rất nhàm chán. Hiểu chưa?”

“Anh xác định, em có thể hỏi anh?”

“……….”

“Vậy anh nói cho em biết, lần đó……… Cái lần buổi tối em té ngã ấy…… Rốt cuộc anh có nhìn hay không……….. Thấy hết rồi à?” Cái vấn đề này cô vẫn muốn biết, muốn biết đến phát điên, bởi vì quyết định này……… Quyết định cái gì chính cô cũng không biết. Cô chỉ rất rối rắm, tại sao mỗi lần cô hỏi cái vấn đề này, cuối cùng cũng bị Viên Khởi Lương bỏ qua.

“Anh nhờ cô Trương hàng xóm thay, em có thể không cần rối rắm nữa.”

Giọng nói nhàn nhạt của Viên Khởi Lương làm nắm đấm của Trác Lí trong bóng tối đang siết chặt dần buông lỏng ra. Sau đó, trong lòng cô từ từ xuất hiện chút thất vọng: Thì ra là vậy, anh không có nhìn thấy hết cô, chính xác mà nói, anh hoàn toàn cũng không có thấy cô…………

“Xem ra……… Em rất thất vọng.” Nụ cười xấu xa trên mặt Viên Khởi Lương đã biến mất lại trở lại lần nữa, anh rất hưởng thụ nhìn thấy nét mặt Trác Lí thay đổi 180° lớn như vậy trước mặt mình.

“Anh……… Anh buồn cười quá, người nào thất vọng chứ! Có bệnh mới thất vọng!”

“Như vậy thì tốt, nên làm gì thì làm cái đó thôi.” Viên Khởi Lương lại lần nữa chuyển mắt về phía máy tính, một bộ dáng không sao cả như không có chuyện gì xảy ra, vùi đầu vào công việc trong tay.

Trác Lí cảm thấy hàm răng của mình đã cắn ra máu rồi. Người đàn ông này sao có thể đáng ghét như thế, thành công thổi đi một mảnh bình tĩnh của người khác, tự mình lại tự nhiên trở về làm việc của mình, đặt cô ở đây không làm sao bình bĩnh lại được a a a a a………..

Nhưng, Trác Lí là người bá đạo như thế nào: Chính cô không vui, người khác cũng đừng mơ tưởng sẽ được sung sướng.

Cho nên, một giây kế tiếp, cô lục từ trong túi ra đĩa phim 《Sắc Giới》 bản chưa cắt giảm, mặc dù lúc đang học đại học cô đã xem, cô vẫn giả bộ bộ dáng đặc biệt tiều tuỵ, vẫn làm bộ làm tịch lấy giọng nói có âm điệu vô cùng nhỏ nói với người đàn ông đối diện đang suy nghĩ về công việc, nhưng, càng nhỏ, giọng nói càng mập mờ càng quyến rũ người.

Thật ra thì Trác Lí đã quên nhìn hình tượng, hình ảnh trong đầu hiện lên thật lớn, thời khắc cô chú ý động tĩnh của Viên Khởi Lương: Rất tốt, tốc độ gõ bàn phím chậm lại, điều này nói rõ anh không bình tĩnh được; rất tốt, cô có thể cảm thấy bờ vai của anh có chút run rẩy, đây là điềm báo của sự nổi giận; rất tốt, ngón tay thon dài gõ bàn phím đã ngừng lại hoàn toàn, điều này nói rõ, anh hoàn toàn không có biện pháp tiếp tục thanh tâm quả dục làm việc của mình nữa, mặc dù như vậy rất không phúc hậu, nhưng Trác Lí vẫn có một loại cảm giác vui vẻ khi thực hiện được một trò đùa dai.

Vậy mà, thông minh cứ như dòng nước xiết thoái lui. Cho nên, ngay tại lúc Viên Khởi Lương nổi giận, Trác Lí thông minh rút nguồn điện laptop, máy cũng không kịp tắt đã ôm laptop muốn thoát khỏi phòng làm việc - mảnh đất đang bắt đầu chiến tranh này, vậy mà, cuối cùng khi cô thành công chạy vào phòng ngủ của mình, cửa vẫn còn chưa kịp đóng đã bị một cánh tay hung hăng giữ lại, sau đó, tay cô đang ôm máy tính bị người tới cướp đi, ném về phía trên giường.

Ở đây lúc này đang toàn là màu đen, đèn phòng ngủ chưa kịp mở, thật ra Trác Lí rất lo lắng Viên Khởi Lương không ném chính xác, laptop của cô có thể sẽ rơi ra ngoài giường, vì vậy cô tức giận ngẩng đầu, cũng không quản Viên Khởi Lương có nhìn thấy phẫn nộ của cô hay không: “Cái khối băng thối này! Nếu máy tính bảo bối của em mà rơi hỏng………….”

“Anh bồi thường cho em, tiếp đó, chúng ta làm một chút sự tình mà em muốn làm thôi.”

“Làm………. Làm……… Sự tình gì mà em muốn làm? Em…….. Cái thời điểm nào mà em muốn làm chuyện gì rồi hả?”

“Em nhớ ghi lại trên laptop, lần này……… Em chủ động.”

Lúc đôi môi Viên Khởi Lương đi tới, cô quên không hỏi anh làm sao biết cô có một bản danh sách đen trong laptop, cô quên không hỏi anh tại sao lại nhìn thấy nội dung bên trong, cô chỉ nhớ, lần hôn môi tối nay của Viên Khởi Lương không giống bất kỳ lần hôn môi nào. Nụ hôn của anh mang theo tính chiếm đoạt, một loại dời núi lấp biển………….. Làm cô tan chảy đến mềm nhũn, từng tế bào toàn thân đều không còn hơi sức, mà thân thể cô bị Viên Khởi Lương ôm thật chặt cũng hoàn toàn không nghe cô sai bảo nữa, giờ khắc này, cái gì cũng đều ở trong lòng bàn tay anh, bao gồm cả tâm hồn mờ mịt của cô mà chính mình cũng chưa chạm tới, cũng bị anh gọi đến, đồng loạt chạy vội tới trước mặt anh, giống như nô bộc, chờ đợi anh sai khiến.

Vào giờ phút này, Trác Lí chỉ còn một ý niệm, nội tâm cô thật sự rất tò mò trông mong nhưng cũng có chút ý niệm khẩn trương: Cô……….. Chẳng lẽ cô sẽ ở phía dưới anh phá kén thành bướm sao……

Nhưng, ở lúc cô đã hoàn toàn chuẩn bị nghênh đón mình lột xác, chuông cửa nhà họ Đường lại bị nhấn kêu vang như một lời nguyền. Sau đó, ở rất nhiều rất nhiều năm sau, cái âm thanh chuông cửa đột nhiên này bị Viên Khởi Lương và Trác Lí rất không khách khí gọi là “The Ringu”.

Khuôn mặt than của Viên Khởi Lương trong bóng tối dựa vào xúc cảm sửa sang lại trang phục Trác Lí ổn thoả, sau đó dùng một loại giọng nói vì cảm xúc tình tự mà trở nên trầm thấp nói: “Ở chỗ này chờ anh.”

“Ở chỗ này chờ anh” —— Những lời này khiến trái tim kích động của Trác Lí lần nữa nổi lên bão tố, sau đó, cô giống như tân nương đêm động phòng hoa chúc, hai chân để song song đoan chính, sau đó đôi tay đặt tại trên đùi, lấy một loại tư thế mà chính cô cũng không kịp phản ứng lại được ngồi ở góc giường, chờ đợi, chờ đợi…………



Đã sửa bởi lovenoo1510 lúc 14.02.2017, 14:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Cyclotron, Threedollars, cơn gió, orchid1912, shirleybk, thanh.truc.thai
     

Có bài mới 14.02.2017, 14:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 407
Được thanks: 2674 lần
Điểm: 30.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 44
Chương 48:

Vậy mà, Trác Lí ngồi trong phòng ngủ đợi rất lâu, Viên Khởi Lương cũng không có xuất hiện. Ở lúc cô cũng sắp không đợi nổi nữa mà không thể không đi ra khỏi phòng ngủ xem chút tình huống, Viên Khởi Lương lại áo mũ chỉnh tề mặc một cái áo T shirt màu đen từ phòng làm việc bước ra, giờ khắc này, Trác Lí thấy rất rõ, vẻ mặt của Viên Khởi Lương lúc này trần đầy lạnh lùng và lo lắng, lúc chạm được ánh mắt của cô thì anh dừng bước, trực tiếp hướng bước chân về phía cô, sau khi chỉ đơn giản ấn xuống một nụ hôn ở môi cô, anh nói: “Xin lỗi, anh có chuyện tạm thời phải đi ra ngoài mấy ngày. Anh sẽ gọi điện thoại cho chị em, mấy ngày kế tiếp em hãy về nhà đi.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Trác Lí cảm thấy trái tim mình như dùng rất nhiều sức, thật lâu sau đó cũng không có quay về chỗ cũ. Chính cô cũng không ý thức được giọng nói run rẩy của mình.

Viên Khởi Lương lại chú ý tới, anh thở dài vài cái nhưng không để ai nghe thấy, anh nói: “Chính là có chút chuyện cần đi công tác, mấy ngày là xử lý tốt, đừng lo lắng.”

Tiếp theo, Viên Khởi Lương dịu dàng vuốt tóc cô, nhìn xuống dưới để rời đi đôi mắt của cô.

Sau đó, Viên Khởi Lương cứ như vậy biến mất không có tin tức.

Vu mỹ nhân nói: Nhất định là xảy ra chuyện lớn rồi, nếu không anh ấy sẽ không buông tha cho cô.

Lâm Bồi nói: Lâm Thạc nhà tôi nói, phải tin tưởng người đàn ông của mình mới có thể tu thành chính quả.

Vạn Hiểu Yên nói: Các người còn chưa có nở hoa, cứ như vậy mà héo tàn rồi.

Chính Trác lí cũng cảm thấy: Cô hoàn toàn không được tính là bạn gái của Viên Khởi Lương. Thứ nhất, anh hoàn toàn không có thổ lộ với cô, đây là điều phụ nữ rối rắm nhất; thứ hai, anh đã phát sinh chuyện gì, bận chuyện gì, lúc nào sẽ hết bận cũng không nói cho cô biết; thứ ba, anh tự nhiên biến mất một tuần, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không liên lạc.

Cô có chút oán hận anh.

Tan làm chiều hôm đó, cô ở văn phòng ngây ngô đến gần tối mới quyết định về nhà. Mặc dù Viên Khởi Lương biến mất một tuần lễ, cô vẫn một mình ở nhà họ Đường như cũ. Cô nghĩ, chỉ là trong tiềm thức của mình ôm hi vọng, Viên Khởi Lương biến mất sẽ đột nhiên trở lại, lúc cô ở đây chờ anh, có lẽ là lúc cô đang ngủ, nhưng, cô chỉ muốn anh giải thích với cô, chỉ cần anh nói, cô nhất định tha thứ cho anh. Nhưng, cô một lần lại một lần không biết phải làm sao để vượt qua thất vọng cả một buổi tối, cô cho rằng anh lo lắng nóng ruột nóng gan không thôi, nhưng điện thoại của Viên Khởi Lương kể từ lần đó về sau hoàn toàn chưa có mở lại. Anh hoàn toàn không có tìm cô, dù bất kỳ phương thức nào, thông qua bất luận kẻ nào, anh không có, một lần cũng không.

Trên đường về nhà, cô một mình buồn bực không vui băng qua đường, lại buồn bực không vui vì lúc ở trên đường vạch dành cho người đi bộ bị một tiếng còi làm cô cả kinh hồi lâu cũng không kịp phản ứng.

Giống như cũ, cô lại được một bà lão kéo lại.

Cũng là bà lão lúc trước xuất hiện.

“Cô gái, tại sao mỗi lần cô băng qua đường đều có thể ở trong trạng thái như vậy đây?” Bà lão tươi cười rạng rỡ, tâm tình Trác Lí rốt cuộc cũng không được tốt như lần trước nữa.

Cô khó khăn kéo một nụ cười: “Bà nội, lần này cháu không thể mời bà ăn cơm được.”

“Không cần cháu mời, lần này bà mời cháu.” Bà lão một bước không rời đi theo Trác Lí, trong mắt tràn đầy chân thành.

Trác Lí lắc đầu một cái: “Hiện tại đã muộn lắm rồi, bà nội nên về nhà sớm đi.”

“Có qua có lại mới toại lòng nhau, nếu như cháu không để cho bà mời, vậy bà cũng chỉ còn cách trở về nhà cùng cháu thôi.”

“…………”

Bà lão dẫn Trác Lí bắt một chiếc xe, hướng về phía tài xế báo một địa danh mà Trác Lí chưa từng nghe qua. Vốn Trác Lí rất cảnh giác, nhưng vào giờ phút này, cô nhìn thế giới ngoài cửa xe, đột nhiên trở nên vô cũng bối rối, cũng không chú ý tới ánh mắt xinh đẹp của bà lão thoáng qua tia sáng.

Xe dừng lại ở nơi vắng vẻ.

“Xuống xe đi, cô gái nhỏ.”

Trác Lí mệt mỏi xuống xe, nhưng, sau khi tiếp nhận được cảnh tượng đập vào mắt, chuông báo trong lòng cô thoáng chốc vang lên mãnh liệt, cô vội vàng quay đầu: “Bà dẫn cháu tới nơi này làm cái gì?”

Vẻ mặt bà lão ôn hoà, cùng với ánh đèn đường làm nổi bật một vẻ quỷ dị. Vẻ mặt quỷ dị này khiến trái tim Trác Lí từng chút từng chút thắt chặt, đó là một loại cảm giác chân thực……… Sợ hãi. Bởi vì, đập vào mắt cô, là nghĩa trang công cộng lớn nhất thành phố Z.

“Đừng sợ, bà chỉ dẫn cháu đi gặp một người.” Tay bà lão đầy nếp nhăn dắt Trác Lí, một khắc kia, Trác Lí theo bản năng rút tay lại, lại bị bà lão nắm chặt hơn, động tác này vốn rất kịch liệt, nhưng bà lão trước mặt lại dùng một vẻ mặt tự nhiên và thoải mái nhìn vào Trác Lí: “Cùng, bà, đi.”

Trác Lí sợ bị thương, cũng sợ làm bị thương bà lão, nên vẫn không dám dùng lực mạnh hất tay bà lão ra, cũng bởi vì cái loại bận tâm này, nên Trác Lí vẫn bị kéo đến trước một ngôi mộ.

Nụ cười bà lão càng quỷ dị hơn: “Nhạc Nhạc, gọi ông nội đi.”

Đầu tiên Trác Lí thấy 囧, sau đó là ngây ngô, trường hợp này làm cô bị sợ đến cả âm tiết hoàn chỉnh cũng không phát ra được.

“Nhạc Nhạc, con không nhớ sao?” Khi còn bé ông nội rất thích ôm con chơi Sơn Hổ, con cũng rất yêu ông ấy, sao hiện tại lại không muốn gọi ông ấy?” Nụ cười của bà lão dừng lại, thay vào đó là một bộ dáng bi thương và đau lòng.

Trời chập choạng tối, có vài chiếc đèn đường sáng, lại mang theo mấy phần nóng bức của đêm hè, Trác Lí cảm thấy tim mình lạnh dần. Cái bà cụ này…….. Bà cụ này không bình thường sao? Còn là……… Thần kinh có vấn đề? Cô có nghe người ta nói qua, người già có vấn đề về thần kinh sẽ làm ra rất nhiều chuyện khủng bố, ví như thích chơi với người chết, ví như thích nghịch tay chân, ví như thích ăn thịt người? Hơn nữa, mấu chốt nhất là, người bị bệnh tâm thần phạm tội hoàn toàn không bị bất kỳ trừng phạt nào……… Nhưng, mấu chốt nhất là, nếu như cô thật sự bị giết hại sẽ không có người biết cô bị người nào làm hại, cũng sẽ không có người tra được mình đi nơi nào.

Trác Lí cảm thấy mỗi một sợi tóc gáy của mình đều bị dựng lên.

“Con không nhớ sao? Tại sao có thể không nhớ chứ? Nhạc Nhạc, ông nội con rất thương con, đánh mông nhỏ của con cũng không nỡ. Ha ha……..” Bà lão dựa người vào bên mộ ngồi xuống thềm đá, ánh mắt đột nhiên trở nên rất dịu dàng: “Ông à, cháu gái tới thăm ông, làm sao ông cũng không bày tỏ gì đây?”

Trác Lí đang cân nhắc chạy trốn, bà lão lại đột nhiên xoay đầu lại: “Tới đây, cháu gái bảo bối.”

Trác Lí nghĩ, có lẽ cô phát bệnh hoặc là đầu bị đập mới có thể nghe lời bà lão đi tới. Nhưng, sau đó cô nhớ lại, trong mắt bà lão đều là yêu thương như bà ngoại của cô……….. Cũng không phân biệt rõ, làm cho cô không tự giác mà cất bước đi tới bên cạnh bà lão.

“Ngồi ở đây.” Tay bà lão khô gầy vỗ vỗ một chỗ trống bên cạnh mình, ý bảo Trác Lí ngồi xuống.

Có lẽ, là nụ cười chân thành và già nua của bà lão đã cảm động cô, có lẽ, chính cô cũng có cử chỉ điên rồ, cũng thần kinh, cũng rơi xuống đường rồi, nói tóm lại, cô nghe lời ngồi xuống.

“Nhạc Nhạc, con nói, tại sao ông nội vẫn luôn không nói lời nào?”

Trác Lí quay đầu, nhìn thấy trong mắt bà lão ngấn lệ, trong nháy mắt kia, tận sâu trong nội tâm dây đàn của cô hung hăng bật lên, cô không kìm lòng được đưa tay ra, vỗ vỗ vào tấm lưng thon gầy của bà lão, không biết vì sao, cô có cảm giác chỉ cần cô dùng một phần lực, lưng của bà lão cũng sẽ bị cô đập tan………

“Ông nội con đã hơn ba mươi năm không nói chuyện cùng bà, tại sao ông ấy có thể như vậy? Ba mươi năm trước rõ ràng là thích nói chuyện với bà như vậy, dù ông ấy có cùng bà ầm ĩ, dù muốn ly hôn với bà. Con nói xem, cháu gái cũng lớn như vậy rồi, sao có thể nói ly hôn là ly hôn chứ?” Nước mắt, rốt cuộc cũng từ khoé mắt của bà lão tràn ra ngoài, lòng Trác Lí thấy chua xót.

Cái thế giới này chưa bao giờ thiếu hụt bất kỳ vở kịch chờ đợi nào. Cô mới chỉ đợi Viên Khởi Lương một tuần, thế nhưng bà lão này, thậm chí dưới tình huống thần kinh đã không còn rõ nữa vẫn đợi người yêu ba mươi mấy năm. So với nhau, tại sao mỗi ngày cô lại buồn bực không vui đây? Cô không phụ lòng ai đó sao?

“Lão già hèn mọn, tôi đã bảo ông qua đường cẩn thận, để cho lúc ấy ông không được ngẩn người, ông chưa bao giờ nghe tôi. Không nghe lời tôi thì thôi, làm gì vì cứu tôi mà mạo hiểm đây? Nếu ông có thể vì tôi đến loại trình độ này, tại sao còn chưa cùng tôi nói chuyện? Ông có thể chết vì tôi, nói với tôi vài lời vì cái gì mà khó khăn như vậy? Sớm biết như vậy, ban đầu tôi chết ở trước mặt ông đi.”

Suy nghĩ của Trác Lí bị gió thổi rối loạn.

Nhưng cô vẫn bắt được chút tin tức ở trong gió: “Người bạn già của bà lão nhất định là bị tai nạn xe cộ mà qua đời, chính là vì cứu bà mà qua đời. Hèn chi………….. Hèn chi bà lão này vẫn luôn xuất hiện ở đường kẻ vạch dành cho người đi bộ, không trách được, không trách được bà một lần hai lần từ giữa đường cứu cô.

“Nhạc Nhạc, ông nội con đang cười, con xem…….. Ông ấy đang cười………. Bà quả nhiên vẫn không có lỗi, bà biết mà, con vừa tới, ông ấy nhất định sẽ cười. Lão già hèn mọn này, chỉ biết cưng chiều cháu gái bảo bối.” Bà lão đột nhiên nở nụ cười, cười đến khoé mắt và hốc mắt biến thành một đường.

“Ừ, con thấy được. Bà nội, con thấy được.” Trác Lí rất phối hợp, đáp lại sự vui sướng của bà lão.

“Cháu gái bảo bối, bà nghe thấy ông nội con nói chuyện. Hì hì………..” Lúc này bà lão như lão Ngoan Đồng làm việc xấu, mặt cười xấu xa với tấm ảnh đen trắng ở trước mộ, sau đó, từ trong ngực mình móc ra một viên ngọc màu đỏ: “Bé con, cầm lấy. Đây là đồ tốt, đồ tốt nhé!”

Trác Lý rất tự nhiên đẩy lại, cười nói: “Bà nội, con không thể nhận……………”

“Nghe lời!” Bà lão giận nhìn Trác Lí trách cứ. “Bà không nói hai lần. Nhạc Nhạc nhà bà gì đó, ai cũng không giành được, lấy đi, chớ để người xấu đoạt mất.”

“Bà nội………”

“Ông nội sẽ mất hứng đấy! Con không lấy thì tối hôm nay không được về nhà! Bà sẽ ngủ ở nơi này, cùng ngủ với ông nội!” Bà lão hô lên như làm nũng, doạ Trác Lí nhảy dựng lên. Sau đó, cô chỉ có thể run rẩy nắm viên ngọc đỏ trên tay, nghĩ xem lúc nào thì len lén trả lại khối ngọc này.

“Nhạc Nhạc, con gần đây càng ngày càng không vui phải không? Nói cùng bà nội một chút, ai dám khi dễ bảo bối của bà?” Bà lão nắm tay Trác Lí, xoa nắn tới lui, khuôn mặt cưng chiều và yêu thương.

Bà thật sự rất giống bà ngoại của cô —— bà ngoại thương yêu và rất tốt với cô. Cũng dưới tình huống không hề ngăn cách như vậy, Trác Lí nhìn về phía người…………. Tinh thần không còn bình thường……… Bèo nước gặp nhau nói với bà lão chuyện mình buồn khổ một tuần này.

Trong ngực bà lão nhỏ gầy lại ấm áp, Trác Lí cảm thấy mình đã co lại thành một đứa trẻ, tay bà lão vuốt lưng của cô, dùng giọng chậm rãi nói: “Người yêu đều là do đời trước tốn rất nhiều công sức mới tu luyện được phúc phận………. Ly biệt chỉ là khảo nghiệm. Con phải tin tưởng người yêu…….. Tin tưởng anh ấy giống như tình yêu của con, tin tưởng anh ấy có nỗi khổ tâm khó nói………. Giống như ông nội bà nội con yêu, cho dù không nói, thì ánh mắt của chúng ta, trái tim yêu thương của bà, vẫn theo ông ấy không chỗ nào không có mặt.”

Đột nhiên Trác Lí chảy nước mắt.

Lòng chua xót, cảm động, phức tạp không hiểu sao lại khóc.

Một cánh tay khô gầy tức thời đưa tới, thay cô lau khô nước mắt trước mặt: “Đứa nhỏ ngốc này, nước mắt của phụ nữ chỉ có thể chảy lúc hạnh phúc thôi, hơn nữa, càng hạnh phúc càng nên rơi lệ. Như vậy, mọi lúc đều là chuyện hạnh phúc rồi……….. Con hiểu chưa?”

Trác Lí ở trong ngực bà lão gật đầu, nở nụ cười, nước mắt như ngôi sao sáng chói lọi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Huogmi, lesentaglich, orchid1912, shirleybk, thanh.truc.thai
Có bài mới 16.02.2017, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 407
Được thanks: 2674 lần
Điểm: 30.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 46
Chương 49:

Suốt ba tuần, Viên Khởi Lương vẫn như cũ chưa có trở về, cũng không có bất cứ tin tức gì. Đột nhiên biến mất như vậy khiến Trác Lí cảm thấy ngoài lo lắng ra, còn càng ngày càng oán trách Viên Khởi Lương, oán trách anh khi đi không giải thích gì, oán trách anh ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho cô. Vậy mà, trước mặt các đồng nghiệp và người nhà cô vẫn giả vở vui vẻ, chỉ lúc đêm khuya yên tĩnh ở nhà họ Đường cô mới níu lấy gối của Viên Khởi Lương vừa hung hăng nhào nặn vừa nói: Cái khối băng vừa thối vừa máu lạnh này, gọi điện thoại cho em sẽ chết sao? Sau đó lại lầm bà lầm bầm thật lâu.

Sau khi Trác Ý gọi một cú điện thoại tới thúc giục cô về nhà thất bại, cũng không gọi lại nữa, thỉnh thoảng sẽ gửi tin nhắn cho cô bảo cô chú ý thân thể và an toàn.

Trác Lí vốn tưởng rằng, cô sẽ vượt qua chờ đợi không có manh mối gì như vậy. Cô cho rằng cuộc sống sau này của mình sẽ bình yên đơn điệu mà tràn đầy nhớ nhung, nếu Viên Khởi Lương trở lại cô nhất định phải tiến hành một cuộc giáo dục tư tưởng sâu sắc với anh. Không nghĩ tới, tại một buổi tối đang mò mẫm về nhà, cô bị một người đàn ông mặc áo T shirt màu đen mời lên một chiếc xe hơi màu đen.

Vốn Trác Lí muốn cự tuyệt, nhưng người đàn ông mời cô lên xe lại dùng sức quá lớn, lôi cánh tay của cô còn che kín miệng cô, cô chưa kịp phản kháng, đã bị áp chế lên xe.

Trong xe có ánh đèn màu vàng nhạt, sau khi Trác Lí thích ứng được với ánh sáng thì cô ép buộc mình trấn định lại. Người phụ nữ không có năng lực và hèn yếu mới có thể la hét trong tình huống khẩn cấp như vậy, nghĩ được như vậy, ánh mắt kiên định của cô trực tiếp bắn về phía người đàn ông đang ngồi chính giữa kia, hơi thở tức giận lớn đến mức doạ người đàn ông kia.

Đây là một người đàn ông trung niên, Trác Lí chưa nhìn rõ lông mày của ông ta đã cảm nhận được sát khí đằng đằng, cộng thêm ánh mắt loé sáng như lửa mà tàn nhẫn, Trác Lí chỉ nhìn mấy giây vẫn không tự giác được đưa ánh mắt đến nơi khác, thời khắc mấu chốt này, cô cũng hiểu được mình phải tìm cách buông lỏng lực chú ý: “A, xe này không tệ, chỉ là trong xe không nhìn ra nhãn hiệu gì, ánh sáng cũng có chút mờ, chú không ngại nói cho tôi biết xe này là nhãn hiệu gì chứ? Con người tôi, đối với xe rất yêu thích.”

Trên thực tế, Trác Lí có thể rõ ràng cảm nhận được giọng nói của mình giờ phút này đang run rẩy, loại sợ hãi này của cô để cho người đàn ông ngồi trên xe cơ bản là trấn định này bắt được.

“Mercedes-Benz.” Giọng nói của người đàn ông trung niên vang dội, ánh mắt ngưng tụ, chiếu vào người Trác Lí mấy giây không rời.

“Xe này ban đầu không phải là Mercedes-Benz sản xuất? Vốn Mercedes-Benz không sản xuất loại phiên bản này. Tôi thấy tính năng này………..”

“Không tệ.” Người đàn ông trung niên trực tiếp cắt đứt lời Trác Lí: “Cô là bạn gái mới của Viên Khởi Lương?”

Trong nháy mắt, Trác Lí ngây ngốc cả người, mở miệng hồi lâu mà vẫn không biết nói gì. Nhưng mà, trong nháy mắt cô đã hiểu: Người đàn ông đột nhiên ngồi trước mặt cô này —— là vì Viên Khởi Lương mà đến. Như vậy, hắn có thể biết tin tức của Viên Khởi Lương chứ? Hoặc là………. Viên Khởi Lương là bởi vì người đàn ông này mà biến mất? Trong lòng cô không ngừng trình diễn từng màn phim truyền hình, cái gì mà 《Young and Dangerous》 a, 《Vô Gian đạo》 a, 《Hệ thống cảnh sát》 a tất cả ở trong đầu cô chạy qua một lần, cuối cùng, cô vẫn hết sức nghiêm túc trả lời: “Đúng.”

Người đàn ông trung niên đối với câu trả lời của Trác Lí có chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, vẻ mặt của hắn lại khôi phục nghiêm nghị như ban đầu. “Tôi là Bạch Hách Sơn……. Cha của Bạch Oanh.”

Lời này vừa nói, trong nháy mắt Trác Lí cũng hiểu tình cảnh của mình, cũng hiểu ý tứ người đàn ông đối diện. Bạch Hách Sơn, Bạch Hách Sơn……….. Cô nhớ Lâm Thạc từng nói qua với cô, Bạch Hách Sơn có tên trong hắc đạo, mặc dù người trên “giang hồ” đều cho rằng hắn đã ‘chậu vàng rửa tay’ không giao thiệp với công cuộc hắc đạo nữa, ngược lại, lại làm ăn nghiêm chỉnh, nhưng uy danh của hắn vẫn còn, tuỳ tiện nói câu “hắc đạo” cũng có thể vênh váo, có rất nhiều người trong hắc đạo lăn lộn cho đến nay đều từng làm việc dưới tay của hắn, cho nên, cho dù hắn không giả làm hắc đạo, hắn cũng có rất nhiều hắc đạo ngày trước, vừa có chuyện lớn chuyện nhỏ gì cần giúp đỡ, hoàn toàn không cần chào hỏi, tự đánh cũng có người ra mặt giúp đỡ. Vậy mà, hiện tại hắn lại tìm gặp cô, cô dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết hắn là vì con gái của mình Bạch Oanh, chẳng qua, cô đoán không ra được hắn sẽ dùng chiêu gì để cô rời xa Viên Khởi Lương.

Cô chưa từng nghĩ tới, chuyện cẩu huyết và buồn nôn như vậy sẽ giáng lên đầu cô. Sau khi trong lòng cô suy nghĩ đủ kiểu, Trác Lí lại nở nụ cười như ánh mặt trời: “Ông tìm tôi có việc gì thế? Tôi và con gái ông cũng không quá quen thuộc.” Giả vờ ngây ngô trước sau đó lừa dối qua để chạy trốn, đây là ý nghĩ hiện tại của Trác Lí.

“Nói đi, cô có điều kiện gì?” Người đàn ông trung niên đi thẳng vào vấn đề.

“Điều kiện gì, tôi thật sự là không biết ông ở đây nói cái gì.”

Vào lúc này, tấm rèm che cách buồng lái và chỗ ngồi bị tách ra, giọng nói của một người đàn ông trung niên khác truyền đến. “Cô Trác, chúng tôi đối với cô rất hiểu rõ, cô không nên dùng cái bộ mặt diễn trò đó để ứng phó.”

Nghe xong lời này, Trác Lí cảm thấy lòng mình như hầm băng, thật lạnh thật lạnh. Cô nghĩ, cô thật sự là miếng thịt nằm trên thớt đợi người ta tới làm thịt rồi.

Thấy Trác Lí không nói gì, người đàn ông trung niên ngồi ở buồng lái kia lại tiếp tục mở miệng: “Có một số việc tôi cũng sẽ không nói thẳng ra, nhưng, việc Viên Khởi Lương Viên luật sư ở thành phố A bị tai nạn xe kia tuyệt đối không phải là tình cờ, tôi nghĩ, tính tình Viên luật sư là như thế nào cô cũng hiểu rõ, nếu anh ta không phải được người nhà họ Bạch một đường bảo bọc, có bao nhiêu Viên Khởi Lương, đi bao nhiêu nước…… Cũng không đủ. Chẳng qua, những thứ che chở này đều không phải là cho không, tiểu thư nhà tôi thích anh ta, vậy coi như đời trước anh ta đã tu luyện được phúc duyên, hôm nay anh ta qua sông rút cầu như vậy, cũng không oán được nhà họ Bạch không nhớ tình cũ. Chỉ là, làm khó tiểu thư nhà tôi một mảnh tình si, cho dù cô ấy có muốn chết muốn sống anh ta cũng không đến thăm…….. Người đàn ông nhẫn tâm như vậy, cô Trác thật sự không cân nhắc rõ ràng quan hệ này?”

Lời nói người đàn ông này khiến Trác Lí càng lạnh hơn. Cô quay đầu lại ngồi ngay ngắn trước mặt Bạch Hách Sơn, hắn cũng đang nhìn thẳng cô, Trác Lý nghĩ: Gặp qua đủ loại người thấy người này so với cái gì cũng thấy chuẩn lão đại xã hội đen, cô nghĩ trước mắt hắn cô diễn trò làm vẻ ngốc mà không bị nhìn thấu thì quả thật chính là si tâm vọng tưởng.

“Cô Trác, tôi khuyên cô trở về suy nghĩ thật kỹ. Cô bây giờ có thể không biết Viên luật sư đang ở nơi nào chứ?”

Nét mặt Trác Lí hoàn toàn rơi vào trong camera, cũng rơi vào máy theo dõi trong buồng lái, lúc cô còn chưa kịp thu hồi lòng hiếu kì của mình thì người đàn ông trong buồng lái lại tiếp tục mở miệng: “Anh ta bây giờ đang ở nước Đức, tính mạng cha mẹ của anh ta ở bên kia đang bị uy hiếp.”

“Các người thật hèn hạ, lại có thể đối phó với cha mẹ anh ấy?”

Người đàn ông trung niên nhỏ giọng cười cười, nói: “Cô gái nhỏ cô không khỏi quá đơn thuần rồi, nhà họ Bạch đã sớm thoát khỏi hắc đạo, cũng tất nhiên không dùng thủ pháp của hắc đạo giải quyết vấn đề, huống chi, nếu như chuyện này thật sự là nhà họ Bạch gây ra, vậy bây giờ chúng ta cũng sẽ như trước mà âm thầm dẫn cô đến một địa phương, ở một nơi hoang tàn vắng vẻ vứt xác cô………..” Giọng nói tà ác dừng một chút, lại tiếp tục nói: “Chẳng qua, nhà họ Bạch không làm chuyện này, không phải là không dám, chỉ là không muốn thôi.”

Đúng vậy, nếu như bọn họ thật sự muốn giải quyết dứt khoát vấn đề, hoàn toàn có thể trói cô, sau đó giết con tin. Nhưng hiện giờ, cô vẫn luôn cảm nhận được tình huống xung quanh, cô biết: Chiếc xe lớn này vẫn còn dừng ở dưới lầu nhà họ Đường.

“Tôi tại sao……… Tại sao phải tin tưởng các người?”

“Cô có thể không tin, nhưng tôi có thể nói cho cô biết, sự xuất hiện và tồn tại của cô cùng với ý nghĩa của nhà họ Bạch, Viên Khởi Lương biết rõ sẽ có kết quả gì. Loại kết này mang tới hậu quả trực tiếp, có thể, Viên luật sư sẽ gặp chuyện không may, có thể, người bên cạnh Viên luật sư sẽ gặp chuyện không may. Mà loại chuyện không may này, bình thường sẽ liên quan tới tử vong. Cô Trác đừng tưởng rằng tôi hù doạ cô, dù tôi không giải thích, cô Trác cũng có thể tưởng tượng được.”

“Như vậy, ý của các người là, chỉ cần tôi rời khỏi Viên Khởi Lương, anh ấy có thể an toàn? Hoặc nói trực tiếp một chút, tôi quyết định sống chết của anh ấy?” Trác Lí hỏi đúng mực, vào giờ phút này cô coi như hiểu dụng ý của nhà họ Bạch. Cô tin tưởng, những thứ làm hại Viên Khởi Lương kia cùng với chuyện của cha mẹ anh không phải do nhà họ Bạch gây ra, nhưng tối thiểu nhà họ Bạch cũng ngầm cho phép hoặc là bày mưu kế, nếu không, tại sao những hung thủ kia không trực tiếp mưu hại Viên Khởi Lương mà muốn bỏ gần tìm xa đi ra tận nước ngoài hại cha mẹ anh? Đây rõ ràng chính là nhà họ Bạch vì muốn xoay chuyển làm uổng phí công sức của Viên Khởi Lương và dùng thủ đoạn hung hăng uy hiếp. Đúng như chính cô nói: Sinh mạng và an toàn củaViên Khởi Lương, quả thật là do cô nắm giữ trong tay.

“Cô Trác quả nhiên thông minh, cũng không uổng phí tôi đây một phen khổ tâm giải thích cùng cô.” Vào giờ phút này giọng điệu người đàn ông trong buồng lái kia lại từ quỷ dị biến thành khách khí, khách khí này làm cho Trác Lí cảm thấy kỳ cục và buồn nôn.

“Bạch Oanh thật đúng là có một người cha tốt, chỉ là không biết loại hành động này là ý tứ của cô ta hay là ý tứ của cha cô ta.” Trác Lí nói như vậy vốn chỉ muốn phát tiết một chút đối với người đàn ông vẫn ngồi ngay ngắn trước mặt mình mà miệng vẫn chưa có tức giận.

Không ngờ, sau khi Bạch Hách Sơn nghe được những lời này sắc mặt lại đột nhiên trở nên hung ác, một tay của hắn chỉ vào Trác Lí: “Cô gái nhỏ, nói chuyện trước hết tốt nhất là nên suy nghĩ đến hậu quả một chút. Bất luận là tôi hay con gái tôi, đều không phải là đối tượng để cô có thể xoi mói. Lần này tôi không so đo với cô, khuyên cô tốt nhất đừng rơi vào trong tay tôi. Trương Phong, đưa cô ta xuống xe.”

Tiếp đó, cái ngưởi gọi là Trương Phong kéo cửa ra, một tay kéo Trác Lí từ trên xe xuống, sau khi chờ Trác Lí thật vất vả xuống xe và đứng vững thì chiếc xe màu đen có rèm che “ầm ầm” một tiếng rời đi trước mặt cô. Đợi sau khi chiếc xe kia rời khỏi tầm mắt của cô, chân cô mới nhảy lên mắng: “Xã hội đen đi tìm chết đi đi tìm chết đi a a a a………..”

Vậy mà, cô cũng chỉ có thể làm được mức này thôi. Trên đường lên lầu, cô vẫn suy xét lời nói của hai người đàn ông trong chiếc xe, cái người đàn ông nói nhiều kia nghe như là quản gia, ngoài mặt như thay cô phân tích rõ ràng từng bước từng bước, hơn nữa nghe qua, hình như cô không có con đường thứ hai có thể đi………… Mặc kệ là vì muốn cô tốt hay là Viên Khởi Lương tốt. Điều này làm cho Trác Lí rất khó khăn rất khổ sở, cô suy nghĩ nhiều đến mức ngửa mặt lên trời hét lên: Vì sao tôi không có một người cha xã hội đen a a a a…….

Cô chợt nghĩ đến Viên Khởi Lương, nghĩ đến chuyện lớn xảy ra như vậy mà người đàn ông này cũng không thương lượng cái gì với cô, cũng không nói cho cô biết, cô chợt có chút oán hận anh, oán hận anh không quan tâm tới cảm nhận của cô như vậy, oán hận anh hoàn toàn không có thay cô nghĩ tới cô sẽ gặp tình cảnh này, oán hận anh cho cô một tình yêu lại là một tình yêu khó khăn, oán hận anh để cô vì tình yêu khó khăn mà cũng không cùng cô cùng nhau đối mặt, oán hận anh để cô phải từ người khác nghe được tin tức của anh, oán hận anh oán hận anh………….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Cyclotron, Huogmi, lesentaglich, orchid1912, shirleybk, thanh.truc.thai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 680 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 353 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 3198 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.