Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 01.01.2017, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 513 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 95
CHƯƠNG 95

Cửa phòng biệt giam vừa mở, tất cả bọn zombie đều điên cuồng lao ra, vì tiếng còi báo động vang lên inh ỏi mà bọn chúng cũng trong trạng thái điên loạn tìm kiếm xung quanh.

Bên này nhóm của Lăng Chi Hiên vừa bước lên tầng mười bảy thì bọn zombie ở đó liền lao nhanh về phía mọi người, không chỉ vậy bọn zombie ở tầng mười tám cũng đuổi theo phía sau, cả nhóm đều bị zombie bao vây ở hai đầu.

"Phía sau phòng thủ" Lăng Chi Hiên hét lớn để những người đi cuối nghe thấy, còn anh rút súng ngắn bắn vào đám zombie ở phía trước để đột phá vòng vây.

Pằng! Pằng! Pằng! Dạ Nguyệt cũng không chậm trễ lấy súng trường mà cô đang đeo ở sau lưng cùng thanh kiếm ra bắn vào bọn zombie, lúc này những người đi đầu như Dương Lãnh Thiên, Uông Tuấn Kiệt,... cũng rút súng tiếp ứng với Lăng Chi Hiên.

"Hiên, sử dụng cái này" Dạ Nguyệt đưa cây súng trường của cô cho anh, vì súng ngắn của anh sắp hết đạn.

Lăng Chi Hiên gật đầu bắn những viên đạn cuối rồi cầm lấy súng của vợ yêu, mặc dù rất muốn hỏi cô tại sao lại biết bắn súng nhưng giờ không phải là lúc.

Anh vừa cầm được súng trường là bắt đầu nhanh chóng bắn nhanh vào đám zombie, vừa dẫn đầu đoàn chạy nhanh lên phía trên, tốc độ cũng lập tức tăng lên thấy rõ.

Dạ Nguyệt rút hai cây súng ngắn ở hai bên hông tiếp tục bắn vào đám zombie, nhắm thẳng vào đầu mà bắn, dù tốc độ bắn không nhanh bằng Lăng Chi Hiên nhưng có thể nói cô bắn con nào là trúng con đó.

"Theo sát phía sau anh" Lăng Chi Hiên vừa chạy vừa nói, anh kéo cô ra phía sau mình để Trình Ân và Từ Cát lên tuyến đầu cùng anh, Dương Lãnh Thiên và Uông Tuấn Kiệt.

Cả nhóm vừa bắn vừa chạy, thật may những người xuống lần sau đều có trang bị súng trường nên rất nhanh đã có thể vừa chạy trở lên vừa quét sạch hết lũ zombie trên đường đi.

Lên đến tầng mười ba, số lượng zombie cũng đã giảm đi rất nhiều, đa số là vài con ở những tầng dưới chạy lên phía trên, ở tầng này Hắc Miêu cùng Từ Cảnh cũng đang dùng dao giải quyết bọn chúng.

Mà ở bên này vì bị trói nên một trong những tên đầu sỏ đang bị hai ba con zombie nhào vào ăn thịt, máu thịt từ người hắn văng vào đám đầu sỏ đang bị trói cùng ở phía sau, khiến cho bọn chúng xanh mặt hét lên sợ hãi.

Tất nhiên khi bọn chúng vừa hét cũng là lúc thu hút lũ zombie khác, bọn zombie đang tấn công Hắc Miêu và Từ Cảnh thì lập tức có một vài con quay đầu cùng với hai ba con kia tấn công vào bọn đầu sỏ.

Khi nhóm của Lăng Chi Hiên vừa chạy lên cũng là lúc tất cả đều đã bị đám zombie phanh bụng moi ruột gan mà ăn ngấu nghiến, mắt và miệng bọn họ vẫn mở lớn sợ hãi nhưng đã không còn có thể hét thêm một lời nào nữa.

Giải quyết xong đám zombie ít ỏi ở tầng này thì cả bọn đã không còn gì cản ở phía trước, tất cả đều nhất quyết chạy như bay lên phía trên, trong khi chuông báo động đỏ vẫn vang lên inh ỏi, lúc này Lăng Chi Hiên cũng đã quăng súng để nắm chặt lấy tay Dạ Nguyệt.

"Chủ Tịch, còn hai phút nữa thôi" Tề Vĩ gấp rút báo vào trong bộ đàm.

"Cậu và mọi người nhanh chóng rút khỏi chỗ này trước đi" Lăng Chi Hiên ra lệnh cho Tề Vĩ, bọn họ đã chạy tới tầng ba rồi.

Khi nhóm vừa chạy lên tầng một thì đồng hồ trên máy tính đã đếm ngược chỉ còn ba mươi giây, Tề Vĩ cùng Linh Miêu vẫn đang chờ mọi người.

"Hướng này" Lăng Chi Hiên rẽ hướng sang phía con đường dùng vận chuyển hàng hóa, bởi vì anh biết con đường chính kia sẽ không đủ chỗ cho tất cả mọi người cùng lên một lúc.

Năm giây đếm ngược.

Lăng Chi Hiên gạt cần xuống, thang máy hình tròn bắt đầu từ từ chuyển động đi lên.

Năm... Bốn... Ba... Hai... Một... BOOM! BOOM! BOOM!

Máy chủ ở tầng thứ hai mười vừa phát nổ bắt đầu kéo dài lên đến các tầng ở phía trên, quét đi đám zombie ở dưới cùng vẫn đang chạy loanh quanh ở dưới đó.

Ngọn lửa lớn của vụ nỗ quét thẳng đến chiếc thang máy hình tròn mà mọi người đang đứng trên đó khiến nó văng mạnh lên phía trên hất tất cả mọi người ở trên đó xuống mặt đất trên con đường trong hanh động.

"TẤT CẢ TIẾP TỤC CHẠY" Lăng Chi Hiên vừa hét lên vừa lập tức lôi Dạ Nguyệt đứng dậy để chạy tiếp.

Bởi vì ngọn lửa không dừng lại ở đó mà tiếp tục lan rộng sức mạnh quét về phía mọi người.

Dù cho có đau đớn hay chảy máu như thế nào thì cũng phải chạy tiếp, thật nhanh phía sau sức công phá của ngọn lửa cũng bám sát theo, kèm theo đó là đất đá từ phía trên cũng rơi xuống, đường hầm sắp sập...

Đến cuối cùng khi mọi người vừa nhảy ra khỏi đường hầm cũng là lúc cửa đường hầm bị sập xuống.

"Nằm xuống" Lăng Chi Hiên ôm lấy Dạ Nguyệt nằm ngay xuống đất.

Đúng lúc này ngọn lửa cuối cùng hất tung đám đất đá đang che chắn trước cửa hang nhưng cũng là lúc ngọn lửa lóe lên rồi tắt ngúm đi... để lại đống khói bụi cát đất đá bay mù mịt đầy trời.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .......

"Kết thúc chưa?" Dạ Nguyệt đang được người nào đó ôm dưới thân, không còn nghe thấy tiếng nổ nào nữa nên cô khẽ ngẩn đầu lên nhìn người nào đó.

"Kết thúc rồi, bảo bối" tiếng nói trầm ấm thân thuộc vang lên phía trên đỉnh đầu cô, khuôn mặt lắm lem bụi đất cùng máu me cũng dần hiện rõ trong đáy mắt cô.

Mọi người đang ôm đầu nằm ở xung quanh cũng bắt đầu lòm còm mệt mõi ngồi dậy, khuôn mặt ai nấy cũng bơ phờ mệt mõi cùng lắm lem bụi đất máu me văng khắp người giống như Lăng Chi Hiên.

Lăng Chi Hiên vươn tay chùi chùi vào đám bụi đất đang dính xung quanh mặt của Dạ Nguyệt, phủi phủi bụi đất trên tóc cô, vừa phủi vừa chăm chú nhìn vào đôi mắt sáng ngời long lanh cũng đang nhìn anh chăm chú.

"Anh sẽ tính sổ với em sau" Lăng Chi Hiên không nhanh không chậm nói nhưng trong lời nói lại mang theo đe dọa ngầm, rồi anh đỡ Dạ Nguyệt đứng dậy, quay đầu nói với mọi người. "Chúng ta trở về Trung Tâm"

Cuộc chiến này, Lăng Chi Hiên đã phá được một nữa tổ chức bí ẩn đồng thời cũng là một trong những đầu sỏ gây nên đại dịch lần này, nhưng người của anh cũng đã hy sinh rất nhiều... kể từ khi đại dịch bùng phát cho đến bây giờ anh xem như đã mất hơn phân nữa lực lượng...

Tất cả đều là vì những thứ cùng những người thân yêu quan trọng của mình.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Mọi người trong phòng hợp đều im lặng như tờ khi Lăng Chi Hiên vừa nói hết đầu đuôi câu chuyện, mặc dù trên quần áo mặt mũi tóc tai đều là bụi đất xen lẫn máu tanh nhưng không ai có ý định rời khỏi nơi này, tất cả đều đang tập trung tinh thần cao độ nhìn người cũng "lắm lem" không kém gì bọn họ đang đứng ở ghế trên cùng.

"Chuyện này mặc dù rất khó tin nhưng cũng chỉ có như vậy chúng ta mới có thể lý giải những chuyện khó hiểu từ đầu đến giờ" Dương Lãnh Thiên là người đầu tiên lên tiếng sau khi Lăng Chi Hiên nói xong, chính tay anh là người đã trói Phu Nhân và Chủ Tịch của hai năm sau vào một căn phòng trong Trung Tâm.

Dương Lãnh Thiên nhớ lại tình cảnh của hai người đó, giờ Phu Nhân đã trở thành zombie, còn Chủ Tịch thì trở nên điên điên dại dại, thật làm cho những người nhìn thấy được không khỏi thương tâm chua sót.

"Cũng bởi vì vậy mà tôi cứ nói Phu Nhân và Chủ Tịch bỗng nhiên trẻ hơn so với lần cuối mà tôi gặp" Hắc Miêu gật gật đầu xem như đã hiểu, ít nhiều gì qua hai năm Phu Nhân cũng có ý vị của phụ nữ đã có chồng nhiều hơn hai năm trước.

Sở dĩ mọi người không nghi ngờ Lăng Chi Hiên cũng là vì những người ngồi bên trong căn phòng này đều là những lãnh đạo cấp cao của Trung Tâm, họ là những người với khả năng quan sát nhạy bén nhất, họ là những người đã sát cánh chiến đấu cùng với anh kể từ khi thành lập Trung Tâm cho đến giờ, cùng nhau chiến đấu qua vô số trận chiến, đã thấu hiểu hết khả năng cùng năng lực của anh.

Trên đời này không thể nào có người thứ hai với khả năng chiến đấu như thần giống như anh được, từ những hành động, lời nói, khí chất, thái độ, cách chiến đấu, cách dẫn dắt lãnh đạo... Bọn họ có thể khẳng định không một ai có thể giả mạo hay bắt chước giống hoàn toàn như thế này được.

"Chủ Tịch, vậy anh muốn chúng tôi làm gì tiếp theo?" Tề Vĩ về tới đây mới được nhìn thấy hai người kia, rõ ràng anh cũng đã phải giật mình kinh ngạc, nhưng dù sao tất cả những người ở đây đều được huấn luyện đặc biệt nên khả năng thích ứng rất cao, nếu đã xác định thì bọn họ sẽ thích ứng nhanh chóng để tìm ra hướng đi tiếp theo.

"Mọi người quyết định sẽ tin tưởng tôi?" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nói.

Tất cả đều đồng loạt gật đầu.

"Tốt" Lăng Chi Hiên lần đầu tiên cong khóe môi lên khi nguyên nhân không xuất phát từ Dạ Nguyệt. "Tôi sẽ tìm cách trở về hai năm trước để ngăn chặn đại dịch bùng phát"

***0w0***

Lăng Chi Hiên vừa bước ra hành lang trắng dài, anh đã nhìn thấy hình bóng nhỏ nhắn quen thuộc đang đứng nhìn anh ở phía cuối hành lang.

“Đang đợi anh hử?” Lăng Chi Hiên tiếp tục hướng phía cô mà bước đi, vẻ mặt dù đã dịu đi không ít nhưng cũng có thể thấy được anh vẫn còn đang giận.

Dạ Nguyệt toét miệng cười tươi rói nhìn anh nhún vai.

Lăng Chi Hiên bước càng nhanh hơn nữa đến khi túm được cô vào lòng, giọng anh trầm đục hẳn đi: “Cho dù em có tỏ vẻ đáng yêu đi chăng nữa thì anh cũng phải phạt em”

Dạ Nguyệt cười khúc khích trong vòng tay anh, giả vờ vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay ấm áp của anh.

“Yên nào” Lăng Chi Hiên càng siết lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô hơn nữa, vùi đầu vào cần cổ trắng nõn của cô, nhíu mày nói, “Em có biết là anh giận em lắm không, không phải em hứa sẽ ở nhà đợi anh sao? Em có biết khi nhìn thấy em ở nơi đó anh đã rất sợ hãi… nếu em mà xảy ra chuyện gì….” anh rùng mình không dám nói tiếp nữa.

Bỗng nhiên cơ thể Dạ Nguyệt dần trở nên lạnh giá, Lăng Chi Hiên mày nhíu càng sâu ngẩn lên nhìn cô: “Sao em lại lạnh…”

Nhưng khi anh vừa ngẩn lên thì anh kinh hoàng thảng thốt thét lên: “KHÔNGGGGGG…………”

Bởi vì khuôn mặt của Dạ Nguyệt hai năm sau đã trở thành zombie đang ở ngay trước mặt anh, hung hăn gào gú nhào đến anh như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Lăng Chi Hiên giật mình ngồi dậy, mồ hôi đổ đầy trên trán ướt cả quần áo dơ anh đang mặc, tim anh đập nhanh đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim đập như tiếng trống trận, mắt anh mở lớn kinh hoàng, anh nhìn quanh như thể tìm kiếm ai đó…

Rào... rào... rào... lúc này tiếng nước chảy từ trong phòng tắm đã thành công thu hút được người đang ngồi trên giường.

Dạ Nguyệt đứng dưới dòng nước ấm áp đang chảy từ vòi sen trên vách tường được lát gạch màu xanh sậm, cảm giác bụi đất máu tanh trên người đang từ từ... từ từ theo dòng nước trôi khỏi người mình... thật sự là rất sảng khoái.

Khi vừa trở về, cô đã ngủ một mạch hơn hai tiếng đồng hồ, tỉnh dậy đã thấy người nào đó cũng đang ngủ bên cạnh, anh vẫn còn mặc quần áo dơ đi ngủ chứng tỏ anh cũng đã rất mệt nên cô không có đánh thức anh dậy.

Dạ Nguyệt ngẩn đầu lên đón lấy dòng nước ấm áp, cô thoa sữa tắm và dầu gội đầu lên người và lên tóc, vừa tắm táp sạch sẽ vừa nghêu ngao hát bài hát mà cô đang thích.

Bỗng nhiên người nào đó túm lấy cơ thể cô từ phía sau, ôm thật chặt vào trong ngực, cúi đầu mạnh bạo hít ngửi mùi hương thơm mát của dầu gội và sữa tắm từ tóc và cơ thể của cô, cùng cô đứng dưới vòi sen để rửa sạch đám bụi đất bám trên người.

"Aiyo, anh còn chưa cởi quần áo đó a" Dạ Nguyệt xoay người đập đập tay vào ngực anh, trách yêu.

Lăng Chi Hiên không đợi cô nói thêm gì nữa, anh lại túm cô vào lòng, áp sát cơ thể ấm áp của cô vào sát cơ thể mình như để cảm nhận nhịp đập đang nhanh dần của trái tim cô, cúi đầu ngậm lấy làn môi đỏ mềm mại của cô, cảm nhận sức sống của cô...

Vợ yêu của anh vẫn còn sống.

Không cho cô kịp phản kháng, anh vừa hôn cô cuồng nhiệt vừa cởi đi lớp quần áo dơ bẩn trên người mình, mạnh mẽ đẩy cô vào sát vách tường.

Dạ Nguyệt nhíu mày đáp trả nụ hôn cuồng nhiệt của anh, cô cảm thấy có chuyện gì đó khác lạ, bình thường cũng là nụ hôn cuồng nhiệt nhưng hôm nay anh đặc biệt càng cuồng nhiệt càng gấp gáp hơn nữa, đến khi cô không thể thở được anh vẫn chưa rời ra, Dạ Nguyệt phải đẩy anh ra để hít thở không khí, khuôn mặt cô đỏ bừng một phần cũng do thiếu oxy.

“Anh sao vậy?” Dạ Nguyệt khó hiểu nhìn anh.

"Em vẫn còn sống... em vẫn còn sống... em vẫn còn sống..." Lăng Chi Hiên lẩm bẩm bên tai cô, anh đè cô lên vách tường, hai tay anh giữ chặt lấy mông cô để chân cô quắp vào hai bên hông, rồi không chần chừ cũng không có màn dạo đầu, anh đâm thẳng vật đang cương cứng vào sâu bên trong cô.

Dạ Nguyệt chưa kịp chuẩn bị đã bị vật sưng phồng đẩy mạnh vào trong khiến cô đau đớn hét lên, căng người lên đón nhận vật to lớn của anh mà không thể nói thêm lời nào.

“Em vẫn còn sống… em vẫn còn sống…” Lăng Chi Hiên lại lập đi lập lại câu nói đó bên tai cô như đang đọc một câu thần chú nào đó, hông lại bắt đầu nhanh chóng di chuyển, đưa đẩy vào trong cơ thể cô

Dạ Nguyệt nghe lời anh nói, nhớ đến người đàn ông điên dại trong căn phòng đó đáy lòng cô bỗng cảm thấy đau đớn, cô thật sự không muốn nhìn thấy anh trở nên như vậy, đó thật sự là tương lai của hai người sao?

Cảm nhận vật nóng rực đang ngày càng căng cứng bên trong cô, nhanh chóng lùi ra rồi lại tiếp tục len lỏi tiến sâu vào bên trong, Dạ Nguyệt bắt đầu không thể suy nghĩ được gì nữa, thứ đó vẫn tiếp tục liên tục mạnh mẽ khuấy đảo vào nơi sâu thẳm của cô... ngày càng nhanh dần... mạnh mẽ chiếm đoạt lấy cô...

Dạ Nguyệt bấu chặt lấy lưng anh, hai chân vẫn quắp chặt hông anh, cơ thể theo động tác tiến lùi của hông anh mà đưa lên đưa xuống không ngừng, cô không biết có phải mình bị ảo giác hay không, mà động tác của anh dường như càng ngày càng mạnh bạo khác thường.

"Nguyệt... em vẫn còn sống... cho anh... bảo bối... ngoan..." Lăng Chi Hiên nỉ non những lời đứt quãng với hơi thở dồn dập đứt quãng, anh kéo cằm cô xuống để môi cô tách ra, để anh có thể nghe được tiếng rên rỉ êm ái mê người đầy sức sống của cô.

Anh có thể cảm nhận được nơi đó đang thít chặt lấy anh, nóng bỏng ấm áp bao quanh anh, khiến anh thoải mái đê mê, làm anh lạc sâu vào trong khoái cảm của sức sống mạnh mẽ.

Không biết qua bao lâu, anh vẫn cứ ôm chặt lấy cô như vậy... vẫn cứ như đứa trẻ mới lớn... vẫn cứ cuồng dại yêu cô không dừng lại...

Nhưng vì động tác thô bạo của anh, mà Dạ Nguyệt phải cắn chặt răng đón nhận từng cú xô đẩy thô bạo như muốn đẩy cô văng lên không trung của anh… vừa khoái cảm lại vừa đau đớn đan xen, Dạ Nguyệt như rơi vào hỗn loạn chới với, chỉ có thể bấu víu vào bờ lưng rắn chắc của anh để cô không phải rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.

"Anh muốn em... cả đời anh chỉ muốn em..." Lăng Chi Hiên nhấc bổng Dạ Nguyệt rời khỏi vách tường lạnh lẽo, vừa đi ra khỏi phòng tắm anh vừa tiếp tục động tác không ngừng, anh không muốn dừng lại, anh muốn cả đời đều bên trong cô... như thế này... có kết nối như thế này anh mới có thể cảm nhận được cô vẫn còn sống... bên cạnh anh...

Để Dạ Nguyệt lên giường, Lăng Chi Hiên gạt tấm chăn và gối nằm đã dơ vì bùn đất xuống đất, anh xoay người cô lại, trực tiếp ôm cô từ phía sau, vật sưng phồng đó lại tiếp tục len lõi đâm mạnh vào hang động ẩm ướt của cô lần nữa, không ngừng dao động cuồng nhiệt mạnh bạo, điên cuồng khuấy đảo như muốn xoáy sâu vào tận tâm can cô...

"Hiên... dừng lại... em không chịu nỗi nữa... dừng lại..." Dạ Nguyệt siết lấy tấm ga giường, cô không còn đủ sức để thét lên nữa, cô chỉ có thể thút thít rên rỉ... gọi tên anh... van xin anh... lần này anh thật sựkhông còn dịu dàng hay mạnh mẽ yêu cô như những lần trước... mà anh điên cuồng mạnh bạo chiếm đoạt lấy cô, bao nhiêu lần xô đẩy thô bạo, bao nhiêu lần giải phóng vào bên trong cô cũng không thấy đủ.

Mặc dù cô biết anh sợ hãi, anh tức giận khi nhìn thấy cô hai năm sau... bị biến thành thứ đó... Cô biết anh giận dữ vì cô không nghe lời anh, ngoan ngoãn bình an ở lại đây chờ anh trở về... nhưng cô đang thật sự rất sợ hãi, hoảng loạn, đau đớn cả thể xác lẫn linh hồn…

Lăng Chi Hiên túm mạnh hai bầu ngực mềm mại của cô mà siết chặt xoa nắn, trêu đùa vào hai đỉnh đồi cũng đang căng cứng hồi đáp, đôi môi lướt từ vai xuống dọc theo tấm lưng trần trắng ngần của cô, rồi lại lướt ngược lưỡi trở lên vai... lên tai... rồi anh đẩy cằm của cô qua, cắn mút dọc từ cổ lên đến môi cô, đẩy lưỡi vào miệng cô, khuấy đảo lùng sục mọi ngóch ngách bên trong...

Anh xoay người của cô lại, tách chân cô ra, lắc mạnh hông đâm mạnh vào bên trong cô...  làm cô mở lớn mắt hét lên, xé toạt luôn tấm ga trãi giường bên dưới.

"Đau quá... dừng lại đi... mau dừng lại đi..." Dạ Nguyệt không thể chịu nỗi nữa liền bật khóc nức nở, tại sao anh lại như thế này, dù cho anh có tức giận như thế nào nhưng anh cũng chưa từng như thế này.

Dạ Nguyệt khóc càng lúc càng dữ dội, không giống như mọi khi, cô không chỉ khóc mà còn vùng vẫy đẩy anh ra, nhất quyết cự tuyệt vật nóng rực đang len lõi ra vào mạnh bạo bên trong mình... cô không muốn như thế này...: “Dừng lại… dừng lại đi… xin anh…”

Nhưng Lăng Chi Hiên vẫn giữ chặt lấy cô dưới thân, dù cho cô có vùng vẫy dữ dội như thế nào... có đẩy anh ra như thế nào... có đánh anh thật mạnh như thế nào... anh vẫn cuồng dại liên tục đưa đẩy vào trong cơ thể cô... cuối cùng khi anh gầm lên ôm chặt lấy cô thì lúc đó luồng nhiệt nóng rực cũng đồng thời được giải phóng vào trong cơ thể cô, khiến cô đau đớn gập người lại đón nhận, nước mắt vẫn tuôn không ngừng.

Tiếng khóc lớn nức nở thê lương của cô bất chợt như đánh mạnh vào trong tâm trí của anh, Lăng Chi Hiên bật nửa người trên dậy như vừa bừng tĩnh khỏi cơn ác mộng, mắt anh mở lớn, kinh hoàng nhìn cô gái nhỏ ở dưới thân, lúc này anh có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngập trong nước mắt, vì khóc mà càng trở nên đỏ bừng lên, mắt cũng đã sưng phù đỏ ngầu.

Lăng Chi Hiên nhất thời sựng người lại nhìn rõ ràng tình cảnh xung quanh thêm một lần nữa... chăn gối đệm đều đã bị hất tung xuống giường, tấm ga trãi giường bị Dạ Nguyệt xé rách một mảng lớn hơn nữa nó quằn quại nhăn nheo như vừa có thứ gì đó vật lộn ở bên trên...

Anh rối rắm không nói nên lời... chuyện… chuyện gì đây?

Lăng Chi Hiên nhìn lại một lần nữa tình trạng giữa hai người… nhìn cơ thể với những dấu hôn thâm đậm dày đặc ở trên… những thước phim quay chậm như được tua lại trong đầu… anh biết bản thân đã không khống chế được cảm xúc mà làm tổn thương cô gái nhỏ dưới thân, dù cho trước đây anh có cuồng nhiệt như thế nào cũng chưa từng vượt quá giới hạn như thế này...

Lăng Chi Hiên vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt ướt nhem trên hai bên gò má cô, cúi xuống hôn nhẹ vào môi cô... bên dưới từ từ rút ra khỏi người cô.

Dạ Nguyệt bấu siết lấy vai anh khi anh rút ra, vì quá đau mà cô bất giác nhăn mặt cắn mạnh vào môi anh đến chảy máu.

"Bảo bối..." Lăng Chi Hiên liếm môi, có thể nếm được cả mùi máu tanh trong miệng.

Dạ Nguyệt nhắm chặt mắt lại, nước mắt vẫn rơi nhưng đã không còn dữ dội như lúc nãy, cô chỉ nhắm mắt khóc thút thít trong im lặng, cũng không nói lời nào, cơ thể cô đau đớn nóng rát nặng trĩu mõi nhừ... cuối cùng cô rơi vào trạng thái hôn mê.

... ...... ...... ...... ...... ...... .......

Trong bóng tối sâu thẵm, dường như có một vật gì đó mềm mại ấm áp ướt ướt đang chạy dọc khắp người cô, cơ thể cô vì hoan ái mà đổ nhiều mồ hôi, cảm thấy rít rít khó chịu thì nay khi vật đó đi qua, cô lại cảm thấy vô cùng thoải mái...

Lăng Chi Hiên đang chăm chú dùng khăn ướt lau mình cho vợ yêu, cũng để kiểm tra một lượt khắp cơ thể cô, nhìn thấy những vết bầm tím thật đậm trãi đều khắp người cô, nhất là khi anh nhìn thấy nơi nào đó của cô sưng lên thật đỏ thì càng tức giận bản thân mình hơn nữa.

Anh đã làm gì thế này? Anh đã không thể khống chế được bản thân mà làm cho cô gái nhỏ của anh bị thương như thế này... Anh hết lần này đến lần khác thô bạo cưỡng ép cô gái nhỏ của anh... thô bạo dày vò cơ thể nhỏ bé mà anh luôn luôn yêu thương trân trọng...

Lăng Chi Hiên buông chiếc khăn rơi xuống thao nước ấm cạnh giường, rồi anh nhíu mày đau đớn ôm lấy cơ thể nhỏ bé vào lòng, anh phải làm gì đây? Làm gì để cô gái nhỏ tha thứ cho anh đây?

"Bảo bối... bảo bối... thật may là em vẫn còn sống..." Lăng Chi Hiên sợ hãi cùng thống khổ nỉ non vào tai cô, siết chặt lấy cơ thể mềm mại ấm áp như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình. "Bảo bối... hãy tha lỗi cho anh..."

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .....

Dạ Nguyệt mơ hồ tỉnh dậy lần nữa cũng là vào buổi chiều tối ngày hôm sau, cô đã bất tỉnh liên tục hay cũng có thể nói đã ngủ liên tục một giấc thật sâu suốt một ngày một đêm mà không bị ai quấy rầy hay đánh thức.

Vừa mở mắt ra, đập vào mắt cô chính là hình dáng mệt mõi của người nào đó đang ngủ gục ngay bên cạnh giường cùng với chiếc kim tiêm đang ghim vào cổ tay cô để truyền nước biển, cô nghiên đầu không thể hiểu được tại sao mình lại bị truyền nước biển?

Dạ Nguyệt muốn ngồi dậy nhưng cơ thể cô lại không đồng ý, cả người đau nhức mõi nhừ như vừa bị xe tải cán qua một lượt, duy chỉ có một nơi là cô cảm thấy thoải mái mát mẻ chứ không hề cảm thấy đau buốt như trước đây... sao lạ thế nhỉ?

Dạ Nguyệt để chuyện này sang một bên... cô ngẩn đầu lên nhìn vào chiếc bàn nhỏ cạnh giường để tìm nước uống, nhìn thấy chiếc ly đầy nước cô liền không do dự vươn tay muốn lấy thì lúc này cô bất gặp đôi mắt đen láy trong suốt của người nào đó đang nhìn mình.

Vì cử động của cô đã đánh thức Lăng Chi Hiên đang ngồi ngủ cạnh giường, anh vừa nghe động tĩnh đã ngẩn đầu lên nhìn cô, cả hai người nhất thời im lặng nhìn nhau...

"Bảo bối..." Lăng Chi Hiên ngập ngừng muốn nói gì đó... nhưng cuối cùng anh vẫn không thể nói được thành tiếng, anh ảo não thở dài rồi như chợt nhớ ra gì đó. "Bảo bối, đến giờ thoa thuốc rồi"

Dạ Nguyệt đang mông lung mơ hồ nhìn người đàn ông hết sức thân quen đang ngồi trước mặt, giờ phút này gương mặt cùng tóc tai anh thật rối bời với bơ phờ mệt mõi, anh dường như muốn nói gì đó với cô rồi lại tự quyết định im lặng thở dài... Lại nghe anh nói thoa thuốc gì đó khiến cô bất giác nhăn trán khó hiểu nhìn anh.

"Em biết đó... em bị sưng... à rất nghiêm trọng..." Lăng Chi Hiên nhỏ giọng lúng búng nói. "Nên Trình Ân nói em nên dùng thuốc thảo dược..."

"Anh ta khám cho em?" Dạ Nguyệt nhướng mày khó tin nhìn Lăng Chi Hiên, mặc dù cô không có ý kiến gì với bác sĩ phụ khoa nam nhưng mà... Trình Ân là người quen nên cô cảm thấy có gì đó không thoải mái lắm...

"Không, tất nhiên là không, ngoại trừ Trình Ân thì ở đây vẫn còn có bác sĩ nữ khác" Lăng Chi Hiên lập tức nói, trừ những trường hợp phải mổ hay bắt buộc phải đụng đến dao kéo nghiêm trọng thì không bao giờ anh để cho người đàn ông khác nhìn cơ thể của vợ yêu.

"Cô ấy đâu? Chẳng phải đến giờ bôi thuốc hay sao?" Dạ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, những chuyện như thế này... thì cô nhất quyết tìm bác sĩ nữ thôi a.

"Không... à thì... anh là người phụ trách công việc đó..." Lăng Chi Hiên lúc này lại như ngại ngùng giơ tay, giống như cậu bé con làm việc sai quấy, giờ lại cực kỳ rụt rè mà cố gắng quan sát biểu hiện cùng thái độ của người nào đó... cố gắng phán đoán tâm tình của cô.

Dạ Nguyệt mở to mắt nhìn anh, cô lập tức nói: "Em sẽ tự làm"

"Em vẫn còn chưa thể ngồi dậy được" Lăng Chi Hiên nóng ruột nói, vẻ mặt anh xìu xuống thấy rõ... cô gái nhỏ thật sự giận anh thật rồi.

Dạ Nguyệt cố gắng cử động tay chân, mặc dù không có vấn đề gì nhưng quả thật cô không ngồi dậy được, phía dưới dù không còn đau buốt như lúc trước nhưng vẫn còn ê ẩm khó chịu... khiến cô không thể ngồi được.

"Anh đưa đây, em có thể vừa nằm vừa bôi thuốc" Dạ Nguyệt đưa tay về phía anh, nhất quyết nói.

"Bảo bối, để anh giúp em có được hay không?" Lăng Chi Hiên nắm lấy tay cô, thống khổ nhíu mày đau đớn, nhắm mắt áp trán vào tay cô như đang cầu khẩn với vị thần tối thượng nào đó. "Xin em... để anh giúp em..."

Nước mắt Dạ Nguyệt đột nhiên lại tuôn trào ra như nước lũ... dù cô có giận anh như thế nào... nhưng khi nhìn anh như thế này lại khiến cho đáy lòng cô đau đớn chua sót như vậy.

"Đừng khóc... bảo bối... đừng khóc..." Lăng Chi Hiên không muốn kiêng dè gì nữa mà lập tức chui vào trong chăn, đau lòng ôm cô vào trong ngực, anh mặc kệ dù cho cô có mắng chửi hay đánh anh... thì anh vẫn muốn cả đời ôm cô trong lòng... như thế này...

"Anh có biết anh quá đáng lắm không?" Dạ Nguyệt tức giận đấm đấm vào ngực anh, ngày hôm qua anh giống như đánh mất bản thân mình, làm cho cô vừa đau đớn vừa sợ hãi, sợ anh sẽ đánh mất chính mình mà trở nên điên loạn như người cô đã nhìn thấy trong căn phòng đó, cô không muốn nhìn thấy anh trở nên như vậy, nó làm cho trái tim cô như bị ai bóp chặt lại, thật đau... thật đau...

"Anh đã rất sợ hãi... rất tức giận... khi nhìn thấy em trong hình dạng của thứ đó trong giấc mơ... hình ảnh ở buồng giam cứ mãi ám ảnh tâm trí anh" Lăng Chi Hiên vùi đầu vào cổ cô, nhỏ giọng nỉ non. "Khi anh tìm thấy em trong phòng tắm, anh đã trong trạng thái không tỉnh táo..., bảo bối... xin em... hãy tha lỗi cho anh..."

"Anh nhìn em này, em thật sự rất khỏe mạnh và không hề có một vết thương nào để có thể trở thành thứ đó" Dạ Nguyệt lập tức giơ tay bắt lấy hai bên má anh, nâng mặt anh lên ngang với mặt mình, để anh có thể nhìn rõ xem cô đang khỏe mạnh như thế nào.

"Anh biết, em hoàn toàn khỏe mạnh" Lăng Chi Hiên gật đầu, chính anh cũng đã kiểm tra hết cơ thể cô, anh nhìn cô nét mặt vừa đau lòng vừa buồn bã hỏi. "Anh có thể làm gì để em tha thứ cho anh, bảo bối?”

"Không chạm vào em trong ba tháng" Dạ Nguyệt lè lưỡi ra vẻ giận dỗi nói.

"Anh sẽ nghẹn chết" Lăng Chi Hiên thở dài vẻ như không từ chối cũng không chấp nhận, anh đơn giản chỉ là đang than thở cho người nào đó nghe.

"Nếu sau này có tiểu bánh bao thì sao? Anh không biết chúng ta phải kiêng cữ ba tháng đầu với ba tháng cuối à?" Dạ Nguyệt nghe vậy liền híp mắt nhìn anh thăm dò.

"Chuyện này khác với điều kiện của em, trong sáu tháng kiêng cữ đó anh vẫn có thể chạm vào em" Lăng Chi Hiên cực lực phản đối. "Ngoại trừ chuyện không được chạm vào em thì còn lại... em muốn gì cũng được"

Mắt Dạ Nguyệt lập tức phát sáng: "Là anh nói đó nha, sau này anh có đi chiến đấu với thứ gì đó thì nhất định phải cho em đi cùng, để em kề vai chiến đấu với anh"

Lăng Chi Hiên: "..."

Dạ Nguyệt thấy anh im lặng, cô nhướng mày nhìn anh chờ đợi.

Cuối cùng, anh chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu: "Được, anh hứa"



~~~>EC95



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, ciuviho, hânhânn, misspesua
     

Có bài mới 13.01.2017, 15:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 05:40
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 38
Được thanks: 15 lần
Điểm: 0.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 1
truyện hay lắm. mong có chương mới!!

cảm xúc không gì diễn tả được


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn đồ ngốc về bài viết trên: Tsuki Neko
     
Có bài mới 15.01.2017, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 513 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 77
CHƯƠNG 96

"Đã hứa thì phải giữ lời đó nha" Dạ Nguyệt chỉ chỉ vào lồng ngực ai đó, ra vẻ kẻ chuyên đi bắt nạt.

"Được, được, anh nhất định giữ lời hứa" Lăng Chi Hiên giơ hai tay lên đầu hàng, thành thật cúi đầu khom lưng chịu thua cô gái nhỏ đang xù lông trước mặt.

"Vậy tha cho anh đó" Dạ Nguyệt trực tiếp vươn tay ôm anh, vùi đầu vào lồng ngực anh thân mật như để chứng tỏ giao kèo của hai người đã thành lập.

Lăng Chi Hiên giờ phút này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, anh cũng tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ để xảy ra tình trạng tương tự một lần nào nữa, khi bừng tỉnh dậy khỏi cơn cuồng loạn anh đã hối hận cùng đau đớn đến như thế nào, cảm xúc đó anh sẽ không bao giờ quên được.

Đúng lúc hai người đang im lặng ôm nhau, hưởng thụ phút giây bình yên ngắn ngủi thì tiếng gõ cửa hối thúc cùng tiếng nói lớn gấp gút của Dương Lãnh Thiên ở bên ngoài vang lên inh ỏi.

"Chủ Tịch, không xong rồi, xảy ra chuyện rồi..."

Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt nhìn nhau trao đổi ánh mắt, rồi anh đứng dậy đi ra mở cửa, Dạ Nguyệt thì tự tay rút đi ống tiêm truyền nước biển, cô tự thấy bản thân không cần phải dùng đến thứ này nữa a.

"Có chuyện gì?" Lăng Chi Hiên vừa mở cửa đã thấy vẻ mặt xanh mét cùng bi thương của Dương Lãnh Thiên, mặc dù vậy khi nhìn thấy anh vẻ mặt đó cũng đã dịu đi đôi chút.

"Chủ Tịch..." Dương Lãnh Thiên như không nói nên lời. "Chủ Tịch hai năm sau đã... đã ôm Phu Nhân... cùng nhau tự sát rồi..."

"Cái gì?" cả Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt đều thốt lên.

Lăng Chi Hiên lập tức muốn đi đến đó để xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thì Dạ Nguyệt lên tiếng: "Em cũng muốn đến đó"

"Phu Nhân, cô không nên xem cảnh tượng đó" Dương Lãnh Thiên lắc đầu đau buồn, ngay cả bản thân anh còn cảm thấy bi thương thống khổ thì nói gì đến hai người có liên quan đây.

"Hiên!" Dạ Nguyệt kiên quyết nhìn Lăng Chi Hiên, vì đó là tương lai của hai người nên cô càng phải tận mắt chứng kiến.

Lăng Chi Hiên bước nhanh vào phòng hất tấm chăn đang đắp trên người Dạ Nguyệt ra rồi nhấc bổng cô lên để bế trên tay, Dạ Nguyệt rất nhanh cũng vòng tay ôm lấy cổ anh, vòng tay mạnh mẽ của anh dễ dàng bế gọn cô vào trong lòng.

"Như vậy em có thấy đau không?" người nào đó mặt dày hỏi, mặc kệ Dương Lãnh Thiên đang đứng ở cửa.

Dạ Nguyệt nghe vậy liền đỏ bừng mặt lắc lắc đầu, cô không dám ngẩn đầu lên nhìn Dương Lãnh Thiên đang cười cười nhìn hai người.

"Tốt" Lăng Chi Hiên hôn phớt vào trán cô rồi ngẩn đầu ra hiệu cho Dương Lãnh Thiên đi trước dẫn đường.

Khi ba người đi đến căn phòng để nhốt tạm thời Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt của hai năm sau, thấy những người đứng đầu Trung Tâm đã tập trung ở đó gần như đông đủ, chỉ trừ Trình Ân đang có việc quan trọng ở phòng thì nghiệm, vẻ mặt của ai cũng lộ đau buồn và bất lực mà nhìn chăm chăm vào căn phòng.

"Phu Nhân... cô đã khỏe lại rồi..." Hắc Miêu mắt đỏ hoe vừa nhìn thấy ba người đã lập tức chạy đến, nhìn thấy Dạ Nguyệt thì vui mừng nói.

Dạ Nguyệt mỉm cười với Hắc Miêu, cho cô một ánh mắt yên tâm.

Mọi người nhìn thấy Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt đến thì không khỏi xúc động, giống như được an ủi phần nào mất mát khi bọn họ nhìn thấy cảnh tượng bi thương đó.

"Chủ Tịch... Phu Nhân..." ai cũng lên tiếng gọi một lần như một lời chào với cấp trên, nhưng tiếng gọi có phần như nhẹ nhõm hẳn, như gọi tên một người thân trong gia đình khi người đó bình an thoát khỏi một việc nguy hiểm nào đó...

Giờ phút này, tất cả những người có mặt ở đây đều có cảm xúc vui buồn lẫn lộn.

Lăng Chi Hiên bế Dạ Nguyệt đi vào căn phòng, mọi người đều tránh sang hai bên để lộ ra con đường chính giữa cho anh dễ đi, vừa bước vào phòng thì mùi tử thi và mùi máu tanh lập tức đập vào mũi hai người.

Bên trong căn phòng với bốn bức tường trắng toát giờ phút này loáng thoáng thấy những vệt máu nhỏ, chỉ thấy người đàn ông đang ôm chặt lấy người phụ nữ nằm trên nền nhà, máu đỏ và máu đen trộn lẫn vào nhau văng ra xung quanh sàn phòng, có thể nhìn thấy nguyên nhân chết là do một phát đạn xuyên qua đầu, cây súng ngắn nằm trên tay người đàn ông, hai bên dây xích để giữ hai người vẫn nằm nguyên vẹn trên hai bên vách tường, không có dấu hiệu bị đứt.

Dạ Nguyệt nhìn thảm trạng trước mặt không khỏi hoảng hốt, không hiểu sao mà mắt với mũi cô bỗng nhiên nóng lên, cay cay...

"Chuyện gì đã xảy ra?" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt hỏi, anh cố gắng áp chế lại tâm tình của mình, ánh mắt không thể rời khỏi thi thể nhỏ bé tái xanh trên nền nhà, vòng tay cũng không tự giác siết chặt lại.

"Chủ Tịch... là lỗi của tôi..." lúc này có một người thanh niên trẻ tuổi bước lên, ngập ngừng kể lại. "Mới vừa rồi như thường lệ tôi mang cơm đến cho Chủ Tịch và dọn dẹp thức ăn ngày hôm qua...

Khi tôi bước vào phòng tôi đã rất ngạc nhiên khi anh ấy ngẩn đầu nhìn tôi mỉm cười... lúc bấy giờ trông anh ấy như đã tỉnh táo lại và không còn có biểu hiện điên loạn như lúc trước... nên tôi định chạy đi báo cáo với mọi người... thì anh ấy bất ngờ gọi tôi ở lại.

Anh ấy bảo tôi cởi dây xích để có thể thoải mái ăn cơm, mấy ngày rồi không ăn anh ấy rất đói bụng... tôi đã định sẽ đi báo với mọi người ngay lập tức thì anh ấy lại bất ngờ nghiêm mặt lạnh lùng ra chỉ thị cho tôi, hỏi tôi dám cãi lời anh ấy hay sao...

Vì quá rối rắm mà tôi đã chấp hành mệnh lệnh cởi xích cho anh ấy... sau đó... sau đó anh ấy bất ngờ chợp lấy súng của tôi, đuổi tôi ra ngoài rồi khóa cửa phòng từ bên trong... chùm chìa khóa cũng bị lấy mất nên tôi liền chạy đi báo với mọi người... lúc trở lại thì đã..."

Tiếng nói vừa tắt, không khí nặng nề lại bao trùm xung quanh.

"Đã kiểm tra CCTV, đúng như lời cậu ta đã nói... " Tề Vĩ bước lên đưa laptop ra trước mặt Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt, buồn bã nói. "Hơn nữa còn có thể nhìn thấy cảnh tượng lúc cửa bị đóng chặt qua CCTV"

Trên màn hình xuất hiện Lăng Chi Hiên của hai năm sau, mái tóc đã hơi dài của anh rối bù, cằm lúng phúng râu, quần áo nhăn nhún, nhìn anh như già đi rất nhiều, ngay cả khí chất vương giả trời sinh cũng không còn, đôi mắt đỏ ngầu lúc trước giờ phút này lại rất dịu dàng nhìn bóng dáng nhỏ bé ở trước mặt...

Dạ Nguyệt của hai năm sau bị một tấm vải xám trùm kín đầu, cũng đang bị trói chặt bằng dây xích ở vách tường, lúc này anh vừa mở miệng nói gì đó vừa dùng chìa khóa cởi dây xích cho cô, vừa tháo dây xích anh liền lập tức ôm cô vào lòng mặc cho cô đang vùng vẫy tấn công anh như thế nào.

Anh vươn tay ôm lấy hai bên gò má cô qua mảnh vải xám, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán... lên mũi... lên môi cô... nhẹ nhàng như đang hôn lên bảo vật quý giá nhất của mình...

Anh từ từ kéo tấm trùm đầu xám xuống... khi nhìn thấy gương mặt biến dạng của cô... anh như đau đớn hét lên... nước mắt theo đó chảy dài xuống hai bên gò má anh... thống khổ bi thương tuyệt vọng... tất cả đều hóa thành tiếng gào thét bất lực cùng với tiếng gào thét của cô... trái tim anh đã chết cùng với cô... linh hồn anh đã theo cô xuống cửu tuyền vào ngày hôm đó... anh sống trên đời này chẳng khác nào một cái xác sống không hơn không kém...

Cuối cùng khi không còn có thể gào thét được nữa... anh áp trán vào trán cô... từ từ nâng súng để phía sau đầu cô...

ĐOÀNG! Viên đạn xuyên qua đầu hai người.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ......

Xem xong đoạn CCTV này, tất cả mọi người đều không thể thốt nên lời, ai cũng cúi đầu lặng lẽ, ngay cả khi được huấn luyện đặc biệt đi chăng nữa thì Linh Miêu và Hắc Miêu cũng không khỏi đỏ mắt.

Dạ Nguyệt vừa xem vừa cắn chặt môi, đến khi chảy máu cô cũng không hề phát hiện... bởi vì nỗi đau mà cô cảm nhận được không thua kém gì người đàn ông trong đoạn CCTV đó...

Cô bất giác ngẩn đầu lên nhìn người đang bế cô trong vòng tay... người này thật sự rất chấp nhất với tình cảm của hai người... dù đã biết từ trước nhưng lần này cô càng hiểu rõ anh thật sự có thể cùng cô đi xuống tận nơi địa ngục tâm tối nhất cũng không hề lưỡng lự một phút giây nào... cũng không cần phải dùng tình cảm của mình để lý giải tình cảm của anh... cô đã có thể cảm nhận nó rất rõ ràng... không có một chút lưỡng lự lo lắng hay hoài nghi.

Lăng Chi Hiên cảm giác ánh nhìn đốt nóng của người nào đó, anh cũng cúi đầu xuống nhìn cô, chăm chú nhìn vào đôi mắt to trong suốt giờ đây đã ửng đỏ ngân ngấn nước, gò má và mũi cũng ửng đỏ lên.

Cả hai đều có thể cảm nhận được cảm xúc cháy bỏng lướt dọc theo cơ thể, nồng nàn sâu đậm đến không thể cưỡng lại, khắc sâu đến không thể xóa nhòa đi...

"Đây chính là tương lai của hai người vào hai năm nữa... nếu không có biến cố bất ngờ xảy ra..."

Bỗng nhiên giọng nói ngọt ngào ấm áp vang lên phía sau tất cả mọi người.

Mọi người đều quay đầu lại nhìn và người mới vừa nói không phải ai khác chính là Thập Thất nương tử trong lời đồn.

"Đây thật sự là tương lai của chúng tôi?" Dạ Nguyệt run rẩy nhìn lên Lăng Chi Hiên.

Chị Thập Thất nhìn một lượt từng người có mặt ở đây rồi nhìn qua Dạ Nguyệt và Lăng Chi Hiên: "Tôi muốn nói riêng với hai người, à không... còn một cậu trai nữa đến cùng với hai người... tôi cũng muốn gặp cậu ta"

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...

Trong phòng hợp, bốn người đang ngồi đối diện nhau, Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt ngồi một bên, Uông Tuấn Kiệt thì ngồi cùng bên với chị Thập Thất, cả ba người đều im lặng nhìn chị Thập Thất chờ chị ấy lên tiếng.

"Ý của chị là gì khi nói nếu không có biến cố bất ngờ xảy ra?" Dạ Nguyệt cuối cùng cũng không thể kìm được thắc mắc, đành lên tiếng hỏi trước. "Hơn nữa chị biết chúng tôi từ quá khứ đến đây?"

Dĩ nhiên đây cũng là điều Lăng Chi Hiên muốn biết nên anh vẫn im lặng lắng nghe câu trả lời, Uông Tuấn Kiệt cũng được kể qua tình hình nên anh cũng đang rất tò mò.

"Em có nhớ hai năm trước em đã đến gặp chị?" chị Thập Thất lúc này mới bắt đầu nói chuyện.

"Vâng, chuyện đó với em thì nó chỉ mới xảy ra mấy tuần trước đây thôi" Dạ Nguyệt gật đầu. "Chị đã nói tương lai cả hai sẽ gặp một nạn lớn, chẳng lẽ chính là đại dịch lần này?"

"Đúng vậy" chị Thập Thất thừa nhận. "Hơn nữa đây không chỉ là vận mệnh của cả hai mà là toàn nhân loại"

"Chị đã không nói điều đó" Dạ Nguyệt thở dài. "Vậy tại sao chị lại nói chúng em có thể vượt qua?" cuối cùng bây giờ chị ấy lại nói đây chính là tương lai của hai người...

"Biến cố bất ngờ là gì?" lúc này Lăng Chi Hiên mới lạnh nhạt lên tiếng.

"Chính là đứa bé" chị Thập Thất trả lời.

Dạ Nguyệt và Lăng Chi Hiên nhìn nhau.

"Ngày hôm đó khi em đến thì chị đã biết em đã mang thai, tương lai mà chị nhìn thấy chính là tương lai này nhưng nó không có bao gồm việc em đã mang thai, việc em mang thai đã làm cho thời gian và không gian bắt đầu thay đổi từ lúc đó, tương lai bây giờ thay đổi như thế nào tốt hơn hay là xấu hơn đều là do hai người quyết định"

"Rốt cuộc cô là ai? Làm sao cô biết mấy chuyện này?" Uông Tuấn Kiệt nghi ngờ nhìn chị Thập Thất, anh có cảm giác người phụ nữ này có gì đó khác thường.

Lăng Chi Hiên cũng nhíu mày nhìn.

"Chuyện đã đến như thế này thì tôi sẽ không che giấu nữa, vốn dĩ tôi chính là một trong những hậu duệ của bộ tộc Thời - Không, người canh giữ cánh cửa Thời - Không" chị Thập Thất nhắm chặt mắt, hít sâu như để lấy thêm động lực, bởi vì chuyện này vốn dĩ không được phép lưu truyền ra bên ngoài.

Dạ Nguyệt kinh ngạc ngẩn đầu lên nhìn Lăng Chi Hiên, trước đây ở thế giới kia cô và anh đã từng nghe lão sư phụ nhắc đến bộ tộc này rồi a, Lăng Chi Hiên cho cô một ánh mắt anh cũng nhớ.

"Bộ tộc Thời - Không là bộ tộc được khai sinh ra cùng với những vụ trụ vào thời xa xưa trước đây rất rất lâu mà con người không thể biết được, khi những vũ trụ khai sinh thì cùng lúc đó những cánh cửa Thời - Không liên kết mọi không gian và thời gian lại với nhau cũng đồng thời xuất hiện.

Vì vậy bộ tộc chúng tôi có nhiệm vụ canh giữ những cánh cửa này, nên có thể nói chúng tôi đã phải phân tán đến khắp mọi nơi trên vũ trụ và bắt đầu phát triển ở những nơi đó, những thế hệ sau tiếp nối thế hệ trước, đời đời thực hiện thiên mệnh của mình.

Hơn nữa chúng tôi còn có khả năng nhìn thấy được những điều đã qua và tiên đoán được chính xác tương lai xảy ra sau đó, đây chính là bí mật được lưu truyền qua mỗi thế hệ của bộ tộc, chỉ có người nhận thiên mệnh canh giữ cánh cửa mới có khả năng đó.

Ở Trái Đất, có hai cánh cửa Thời - Không, lúc mới bắt đầu bộ tộc chúng tôi đến đây sinh sống cũng rất nhiều, nhưng qua nhiều thập kỷ trôi qua, chúng tôi đã gần như không thể tồn tại được nữa, bây giờ ngoại trừ tôi thì chỉ còn một người nữa đang canh giữ một trong những cánh cổng đó"

"Cô bao nhiêu tuổi vậy?" Uông Tuấn Kiệt nhịn không được, hỏi.

"Đó là những thế hệ tổ tiên trước đây của tôi, còn tôi chỉ mới có ba mươi mấy tuổi" chị Thập Thất buồn cười nói. "Nhưng mà tôi có thể sống lâu hơn so với tuổi thọ của một con người bình thường"

"Hình dáng của bộ tộc chị...?" Dạ Nguyệt không thể tin được hỏi, giống như cô đang nghe kể về một bộ phim khoa học viễn tưởng người ngoài hành tinh vậy a.

"Chính là bộ dạng này, có phải rất giống với hình hài của con người hay không?" chị Thập Thất mỉm cười nhìn Dạ Nguyệt.

"Nếu như bộ tộc bị tuyệt chủng thì chuyện gì sẽ xảy ra? Ai sẽ canh giữ cánh cửa không gian?" Dạ Nguyệt không nhịn được hỏi, cô thật sự rất tò mò về chuyện này.

"Đến thế hệ của bà ngoại tôi thì chúng tôi đã có thể cùng với con người để sinh ra những thế hệ tiếp theo, nhưng trong những người con đó chỉ có một người duy nhất mang dòng máu thuần chủng của bộ tộc và tiếp nhận thiên mệnh canh giữ cánh cổng"

"Tôi thật sự không biết đâu là giả đâu là thật nữa rồi" Uông Tuấn Kiệt bóp bóp trán, anh đã từng đi khắp nơi trên thế giới, chuyện mới lạ gì cũng đã từng nghe qua thấy qua, chỉ có chuyện này thật sự là mới nghe lần đầu đó a, nhưng mà ngay cả xuyên không gian đến đây anh cũng đã xuyên rồi thì những việc này nghe cũng không phải không hợp logic...

"Mọi người không cần phải tin tôi tuyệt đối cũng được, nhưng có một điều nhất định phải tin tôi" chị Thập Thất lắc đầu không chấp nhất việc ba người có tin những lời vừa rồi của mình hay không, bởi vì đối với bọn họ thì việc này vốn dĩ vẫn còn rất phi thực tế. "Ở Trái Đất, vào mỗi năm thì cánh cửa Thời - Không chỉ mở ra hai lần duy nhất vào ngày trăng tròn giữa tháng, tức là mỗi cánh cửa chỉ mở ra một lần và cách nhau hai tháng, lần đầu tiên trong năm chúng ta không thể biết chính xác là tháng nào, nhưng chúng ta có thể biết được lần thứ hai xảy ra lúc nào, ba người nhất định không thể bỏ qua cơ hội trở về này"

"Ý của cô là cánh cửa thứ hai sắp mở ra?" Lăng Chi Hiên nói ngay vào trọng tâm chính, anh không cần biết lượt sử của bộ tộc đó như thế nào, anh chỉ muốn biết điều duy nhất là cách để trở về thời điểm hiện tại thôi.

Chị Thập Thất gật đầu.

"Cánh cửa đó ở đâu? Và làm sao chúng em có thể trở về đúng với thời điểm của bọn em?" Dạ Nguyệt lập tức hỏi, vì theo như cô hiểu những gì từ nãy đến giờ thì có thể nói ngắn gọn như sau, hai cánh cửa sẽ chỉ mở ra duy nhất một lần trong một năm và cách nhau hai tháng, cánh cửa đầu tiên sẽ mở ra vào tháng nào đó mà chúng ta không thể xác định thời điểm, nhưng cánh cửa thứ hai có thể dựa vào thời gian của cánh cửa một mà suy ra.

Hơn nữa bây giờ bọn họ đã biết chính xác thời gian cánh cửa thứ nhất mở ra, bọn họ đã được du hành thời gian đến tương lai hai năm sau này... Vậy thì cánh cửa thứ hai sẽ sớm mở ra trong hai tháng tiếp theo, điều quan trọng là nếu dùng cánh cửa thứ hai thì bọn họ có thể trở về đúng thời điểm mình đã xuyên không hay không?

"Vạn vật đều chỉ thuộc về một nơi nhất định" chị Thập Thất trầm lặng nói.

"A!" Dạ Nguyệt vừa nghe xong đã giật mình. "Sống tức là chết - Chết tức là sống - Vạn vật đều chỉ thuộc về một nơi nhất định"

Lăng Chi Hiên cũng đã nhớ ra câu nói này, đây không phải là dòng chữ cuối cùng được viết đậm trong cuộn giấy da mà anh và vợ yêu tìm được ở thế giới kia sao?

"Vì vậy chỉ cần bước vào cánh cửa Thời - Không một lần nữa thì mọi người có thể trở về thời điểm hiện tại của mọi người" chị Thập Thất gật đầu nhìn Dạ Nguyệt.

"Nếu nói như vậy thì cánh cửa Thời - Không thứ hai có phải ở Mũi Đất Ước Nguyện hay không?" Dạ Nguyệt nhanh chóng suy ra.

Chị Thập Thất nhắm mắt lắc đầu: "Không phải, vách núi đó là do hiện tượng bóp méo không gian nên mới xuất hiện lỗ hổng thôi, lỗ hổng đó chỉ dẫn đến dị giới nơi mà hai người đã xuyên qua trước đây. Còn cánh cửa Thời - Không có thể dẫn đến bất cứ nơi nào trên mọi vũ trụ, đến dị giới, quá khứ hiện tại hay là tương lai, bởi vì chúng vốn dĩ kết nối thời gian và không gian lại với nhau"

"Rốt cuộc cánh cửa thứ hai nằm ở đâu?" mặc dù không hiểu cái nơi mọi người đang nói nhưng Uông Tuấn Kiệt có thể hiểu được trọng tâm vấn đề, cuối cùng quan trọng nhất vẫn là vị trí của cánh cửa thứ hai để bọn họ trở về không phải sao?

Cả ba người đều nhìn sang chị Thập Thất.

"Nơi đó chính là Hồ bán nguyệt Segarra Anak trên đỉnh Rinjani, thuộc đảo Lombok - Indonesia" chị Thập Thất không nhanh không chậm nói.

"Đảo Lombok?" Uông Tuấn Kiệt nhíu mày. "À, tôi biết rồi, đảo này nằm kế bên đảo Bali đó a"

Lăng Chi Hiên cũng đã biết khi nghe chị Thập Thất nói, chỉ duy có Dạ Nguyệt là vẫn còn mơ hồ bởi vì từ nhỏ đến lớn cô chưa từng rời khỏi đất nước này mà đi du lịch ở nước khác bao giờ.

"Vậy là chúng ta phải leo lên đến đỉnh núi mới lên được đó đúng không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì hồ đó nằm trên đỉnh núi Rinjani cao 3726m, có hình dạng như trăng khuyết và là nơi vô cùng tâm linh đối với người dân nơi đó" Uông Tuấn Kiệt đột nhiên cảm thấy vô cùng hào hứng, anh chỉ mới đi Bali chứ chưa từng đến nơi đó.

"Leo núi á?" Dạ Nguyệt tròn mắt quay qua nhìn Lăng Chi Hiên.

Lăng Chi Hiên gật đầu, rồi anh nắm tay Dạ Nguyệt đứng dậy nói với Uông Tuấn Kiệt và chị Thập Thất: "Tôi sẽ cho người đi chuẩn bị, hai ngày sau chúng ta sẽ khởi hành đến đó"

Mặc dù anh không hoàn toàn tin tưởng người phụ nữ ngồi trước mặt nhưng anh vẫn phải thử đánh cược một lần, sau khi chứng kiến cảnh tượng trong đoạn CCTV anh nhất định phải trở về thời điểm hiện tại cho bằng được, để có thể ngăn chặn dịch bệnh, thay đổi tương lai của anh và vợ yêu.

Đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa bên ngoài phòng.

Uông Tuấn Kiệt nhìn qua Lăng Chi Hiên thấy anh gật đầu nên đứng dậy đi mở cửa.

"Chủ Tịch, tôi có chuyện rất rất quan trọng cần báo cáo" Trình Ân lập tức đi vào phòng họp, vừa nói vừa thở gấp giống như mới vừa chạy đua nước rút, mồ hôi nhễ nhại không nói nên lời.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Trong phòng thí nghiệm của Trung Tâm.

"Theo như tài liệu mà Tề Vĩ thu thập được ở căn cứ hôm trước, tôi đã dựa vào đó mà tiến hành nghiên cứu lại từ đầu từ những bước cơ bản nhất, trong hai mươi hai năm qua bọn họ đã làm rất nhiều thí nghiệm và cũng đã tạo ra rất nhiều biến thể anh em với virus zombie" Trình Ân vừa bấm bấm vào bảng điện tử để mở cửa phòng lạnh dùng để lưu trữ vaccin bên trong phòng thí nghiệm vừa nói. "Và hôm nay tôi đã phát hiện ra được một biến thể rất giống như với biến thể trong người của Tuấn Kiệt..."

Khi cửa phòng lạnh được mở ra, bên trong liền xuất hiện một chiếc hộp bằng kính lớn, bên trong chính là một giá đỡ dùng để những vaccin mà Trung Tâm đã nghiên cứu ra, có rất nhiều ống vaccin đủ màu đã được đặt trên giá.

"Hơn nữa điều quan trọng nhất mà tôi phát hiện chính là biến thể đó hoàn toàn vô hại đối với sinh vật và con người, nó không gây độc giống như virus zombie và những biến thể khác, có lẽ vì vậy mà nó đã sớm bị bọn họ bỏ qua...

Chính vì vậy tôi đã xét nghiệm máu của Tuấn Kiệt một lần nữa, và lần này điều bất ngờ đã xảy ra... cơ thể của cậu bây giờ đã sản sinh ra kháng thể để chống lại biến thể lạ đó" Trình Ân vui mừng nhìn Uông Tuấn Kiệt.

"Ý anh là đã tìm ra huyết thanh?" Dạ Nguyệt gấp rút hỏi, tin tức này quả thật là một tin chấn động đối với toàn nhân loại đó a.

"Đúng vậy, thưa Phu Nhân" Trình Ân chỉ vào một ống màu đỏ huyết ngay chính giữa giá đỡ.

"Nó có thể chống lại virus zombie không?" Lăng Chi Hiên hỏi, đây là điều quan trọng mà anh muốn biết.

"Bởi vì biến thể này từ cấu tạo cho đến hình dạng đều giống hệt với virus zombie, chỉ là về phần độc lực thì nó không mang độc thôi, nên tôi đã thử nghiệm lên virus zombie" Trình Ân cười toe toét. "Nó hoàn toàn đạt hiệu lực bất ngờ"

"Cậu cần mấy ngày mới điều chế được vaccin?" Lăng Chi Hiên bình tĩnh hỏi, mặc dù lúc này trong lòng anh thật sự rất vui sướng nhưng bề ngoài lại vẫn là một bộ thản nhiên như không.

Uông Tuấn Kiệt cũng không che giấu hưng phấn xen vào: "Liệu cậu có thể hoàn thành trong hai ngày được không?"

Trình Ân lúc này nhíu mày nhìn anh, có phải anh còn điều gì chưa biết ở đây hay không? Nhưng anh vẫn trả lời: "Được, tôi có thể tinh lọc trong hai ngày"

"Vậy thì tốt quá rồi" Dạ Nguyệt cũng không kìm được thở phào nhẹ nhõm.

Trình Ân thắc mắc nhìn qua Lăng Chi Hiên.

"Gọi mọi người đến phòng hợp, tôi sẽ thông báo kế hoạch tác chiến cuối cùng" Lăng Chi Hiên vỗ vai anh rồi nắm tay Dạ Nguyệt ra khỏi phòng thí nghiệm.



~~~> EC96


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, hânhânn, misspesua
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bùi Phương Thảo và 52 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 386 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.