Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 259 bài ] 

Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều

 
Có bài mới 12.01.2017, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2145
Được thanks: 18418 lần
Điểm: 10.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C73.1) - Điểm: 11
Chương 73.1: Gặp lại Sở Dật Đình

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cả buổi tối, Tô Hồng Tụ không thấy Sở Hiên, ngày hôm sau, trời mới vừa tờ mờ sáng, nàng đã bị Sở Hiên ôm từ trong chăn ra ngoài.

Tô Hồng Tụ dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng nhìn Sở Hiên, lại nghe Sở Hiên nói: “Đi, ta dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một chút.”

Ra ngoài đi dạo một chút? Wow, hay quá, nàng đã bị Sở Hiên nhốt trong phòng gần một tháng, sắp buồn bực chết rồi.

Bối rối biến mất trong nháy mắt, Tô Hồng Tụ thuần thục mặc quần áo tử tế, một tay khoác lên cánh tay Sở Hiên, cảm xúc dâng trào nói: “Đi, chúng ta lên lên đường!”

Nhìn từ quần áo đến sắc mặt của Sở Hiên, hắn giống như trắng đêm không ngủ, trên người cũng lộ ra mùi rượu nồng nặc. Tô Hồng Tụ túm lấy vạt áo trước của Sở Hiên ngửi. Mặt Sở Hiên tối sầm, vội hất tay nàng, đi thay đồ.

Khi dùng đồ ăn sáng, Sở Hiên một mực vuốt ve cây dao găm sáng bạc nhấp nháy, nhìn có vẻ hết sức sắc bén, Tô Hồng Tụ nhất thời hiếu kỳ, đi tới gần hỏi: “Đây là dao gì? Sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào nó?”

Sở Hiên liếc Tô Hồng Tụ, cố ý chậm rãi nói: “Cây dao này đã được tẩm kịch độc, chỉ cần nhẹ nhàng vạch xuống, lập tức có thể khiến người ta mất mạng.”

Sở Hiên nói xong, đưa dao lên trước mặt Tô Hồng Tụ, cố ý để nàng nhìn rõ ràng: “Ta mặc kệ ngươi có bằng hữu hay không bằng hữu, tóm lại lần sau để cho ta nhìn thấy ngươi ở cùng một chỗ với nam nhân khác, ta sẽ một dao chọc chết nam nhân đó.”

Tô Hồng Tụ lập tức cảm thấy khủng hoảng, trừng lớn mắt lo sợ bất an nhìn Sở Hiên, hồi lâu không thể nói ra lời.

Thấy Tô Hồng Tụ sợ hãi như thế, Sở Hiên giống như hết sức hài lòng, tiện tay lấy một tấm khăn che mặt trong nực ra, che mặt Tô Hồng Tụ.

Lúc này đã là hè, thời tiết hết sức nóng bức, Tô Hồng Tụ oán hận nhìn Sở Hiên: “Có thể không mang không? Cực kỳ nóng.”

Sở Hiên không chút do dự từ chối nàng: “Không được! Không mang sẽ không đi ra ngoài!”

“Vậy có thể dịch dung không? Đúng rồi, Sở...” Tô Hồng Tụ nói đến đây, đầu lưỡi cứng lại, nàng vốn định nói Sở Dật Đình đã từng cho nàng dịch dung, nhưng nhìn dáng vẻ Sở Hiên có thể xứng với đại danh bình dấm chua lớn điên cuồng, có thể nghĩ, nhắc tới Sở Dật Đình, nàng tuyệt đối sẽ không có kết cục gì tốt.

Quả nhiên, Sở Hiên vô cùng nhạy bén, Tô Hồng Tụ mới nói một chữ “Sở”, mặt của hắn lập tức biến thành đen sì, trên mặt hiện lên vẻ âm hiểm ác độc: “sở gì? Nói!”

“Sở... Ta nói, giờ đã không còn sớm, chúng ta nhanh chóng ra cửa đi!”

Lầu chính cách sân sau Thải Hoa lâu rất xa, Sở Hiên ôm Tô Hồng Tụ thi triển khinh công đi gần một canh giờ, mới đến Uyển thành dưới chân núi.

Sau khi vào thành, Tô Hồng Tụ cao hứng đến hỏng rồi, đôi mắt không nhàn rỗi, xoay chuyển lòng vòng bốn phía.

Hôm nay trên đường thật náo nhiệt, khắp nơi có thể nhìn thấy một nam một nữ kết bạn mà đi, hình như có ngày lễ gì đó.

Nhất là các nam nhân, trên người đều mặc đồ lính, sau lưng cũng đeo binh khí, nhìn có vẻ hết sức oai hùng, hết sức tiêu sái.

Vì đã lâu Tô Hồng Tụ chưa ra cửa, sợ lần này trở về cùng Sở Hiên, cả đời sẽ không có cơ hội ra ngoài rồi, vì vậy hai mắt quay tròn mãnh liệt nhìn nam nhân trên đường.

Ngắm nhìn, Tô Hồng Tụ cảm giác Sở Hiên nắm tay nàng càng lúc càng chặt, càng cầm càng hung ác, cuối cùng lại hung hăng véo nàng.

Tô Hồng Tụ ai ôi một tiếng, vẻ mặt tức giận nhìn Sở Hiên, đã thấy vẻ mặt Sở Hiên âm trầm làm cho người ta nhìn mà sợ.

Tô Hồng Tụ càng rụt lại, đành phải nuốt lời phàn nàn vào trong bụng. Làm ra vẻ nói: “Ngươi nhìn xem trên người dfienddn lieqiudoon bọn họ mặc gì? Nhìn có vẻ thật tiêu sái, thật anh tuấn. Nhưng mà, đương nhiên, hì hì, mặc dù ngươi không mặc, nhưng ngươi vẫn anh tuấn hơn bọn họ.”

Tô Hồng Tụ cười hì hì nịnh nọt Sở Hiên, tuy nói như vậy, nhưng trong lòng nàng lại oán thầm không thôi: Sở Hiên kia, rõ ràng trước kia hắn không phải như thế? Nàng nhớ rõ ràng lúc mới đầu gặp hắn, hắn rất lạnh như băng, rất nghiêm túc, rất khiến cho người ta nhìn mà sợ?

Sao mới qua mấy tháng, hắn lại trở nên keo kiệt, lại nhỏ nhen, lòng dạ hẹp hòi?

Ừm, được rồi, về điểm nhìn mà sợ, tên này ngược lại không chút thay đổi, càng ngày càng kinh khủng.

Mặc dù người trên đường tấp nập, nhưng dung mạo hơn Sở Hiên một người cũng không có, thỉnh thoảng có mấy người anh tuấn một chút, phần lớn có mỹ nữ vờn quanh bên cạnh, cơ thiếp thành đoàn.

Chỉ có Sở Hiên, bên cạnh chỉ có mình Tô Hồng Tụ, bởi vì suốt đoạn đường này, Tô Hồng Tụ không biết thu hoạch được bao nhiêu ánh mắt hâm mộ mà ghen ghét của nhiều thiếu nữ.

Tô Hồng Tụ vốn thích tham gia náo nhiệt, lúc trước ở bên cạnh Sở Dật Đình, nàng từ sáng đến tối vắt óc tìm mưu kế nghĩ sao kéo Sở Dật Đình ra ngoài đi chơi nhiều cùng nàng.

Hôm nay người bên cạnh thay đổi thành Sở Hiên, tính cách thích tham gia náo nhiệt vẫn không hề thay đổi tí nào.

Mắt thấy quảng trường phía trước vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài rất nhiều người, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng kinh hãi thổn thức trong đám người và tiếng trầm trồ khen ngợi của cả sảnh đường, Tô Hồng Tụ vội vàng kéo Sở Hiên chạy tới.

Bàn tay nhỏ bé nhẵn nhụi trắng như tuyết vừa nắm lấy  bàn tay to màu lúa mạch xương cốt rõ ràng, chỉ thấy bàn tay to dieenndkdan/leeequhydonnn kia khẽ run lên, theo đó nhanh chóng nắm lại, một mực cầm bàn tay nhỏ bé trắng nõn yếu ớt mềm mại như đậu hũ bên trong.

Mặc dù Tô Hồng Tụ thích tham gia náo nhiệt, nhưng vì trời sinh thấp bé, mỗi lần thao gia náo nhiệt đều được người khác chống đỡ, phía trước xảy ra chuyện gì, nàng vốn không nhìn ra.

Nếu người đi bên cạnh nàng là Sở Dật Đình, nàng đại khái có thể kéo Sở Dật Đình đi vào trong đám người.

Đáng tiếc, người đi bên cạnh nàng là Sở Hiên, người ưa sạch sẽ này vốn không cho phép Tô Hồng Tụ của hắn chen vào trong đám người, Tô Hồng Tụ tức giận nhảy lên lưng Sở Hiên, Sở Hiên đầu tiên ngẩn ra, ngay sau đó nhẹ nhàng nâng đỡ, một vai đỡ Tô Hồng Tụ.

Thì ra ở giữa đám người là hai huynh đệ biểu diễn công phu, ca ca nằm trên vài chục thanh đao hợp thành núi đao, mũi đao sắc nhọn hướng lên, chọc vào lưng hắn. Lúc này đệ đệ lại đặt miếng đá khổng lồ lên ngực ca ca, sau đó chậm rãi giơ búa trong tay lên.

Búa đột nhiên nện xuống, Tô Hồng Tụ hoảng hốt kêu một tiếng, xoay người ôm lấy đầu Sở Hiên, không dám nhìn nữa, chỉ nghe bốp một tiếng, giống như tiếng tảng đá vỡ vụn, sau đó là tiếng khen ngợi trầm trồ như sấm bên tai.

Cũng không biết bao lâu, cuối cùng trong đám người không có tiếng gì nữa, Tô Hồng Tụ đưa tay muốn bò từ trên người Sở Hiên xuống.

Nhưng mà lúc bò xuống, sơ ý một chút, đôi môi đỏ mọng mềm mại lại vừa đúng lúc dán lên đôi môi ấm áp khô ráo của Sở Hiên.

Vừa dán lên, Tô Hồng Tụ hơi sợ ngây người, trong đầu nhanh chóng xẹt qua một cái bóng, phảng phất giống như cực kỳ lâu trước kia, nàng đã từng thâm tình ôm hôn một người như vậy, chỉ có điều người đã từng thân mật với nàng như vậy không phải Sở Dật Đình, mà là... Mà là...

Mà là một người khác mơ mơ hồ hồ khắc trong đầu nàng, bắt sao cũng không bắt được ảo ảnh.

Phải chăng bởi vì nhìn hấy bức tranh treo trong phòng Thục phi kia, Tô Hồng Tụ cảm giác, những ngày này, cái bóng kia càng ngày càng rõ ràng trong đầu nàng, càng ngày càng tới gần, giống như có thể nhanh chóng bị nàng bắt được.

Có lẽ, có lẽ hôn tiếp nàng có thể nhớ ra?

Nghĩ tới đây, Tô Hồng Tụ không chút do dự, kéo Sở Hiên qua, thình lình cho hắn một nụ hôn nóng bỏng lâu dài di@en*dyan(lee^qu.donnn) mà ngượng ngập. Trong lúc nhất thời Sở Hiên không kịp phản ứng, lại ngơ ngác bị nàng hôn như vậy.

Lúc này toàn bộ người vốn đứng xem xiếc chuyển thành liếc nhìn bọn họ. Các nam nhân thì giật mình há to miệng, các nữ nhân thì thẹn thùng lấy khăn tay che mặt, tiếng kinh hô thình lình vang lên.

Vừa hôn xong, Tô Hồng Tụ lau miệng, vẫn chưa thỏa mãn nhìn Sở Hiên: “Có thể tới một lần không?”

Vừa rồi, trong tích tắc như vậy, nàng gần như bắt được cái bóng kia rồi, đáng tiếc không biết tại sao, giây sau cùng, cái bóng kia lại mỗi lúc xa dần.

Có lẽ hôn thêm lần nữa, nàng có thể nhìn thấy mặt người kia.

Tô Hồng Tụ nghĩ như vậy, mắt trừng lớn mặt mũi tràn đầy mong đợi nhìn Sở Hiên.

Sở Hiên ngơ ngác nhìn Tô Hồng Tụ, khoảnh khắc đó, Tô Hồng Tụ gần như cho rằng cặp mắt hắn thiêu cháy rồi.

Có thuyết bất thanh đạo bất minh, Tô Hồng Tụ chưa bao giờ nhìn thấy tình cảm vô cùng nóng bỏng đột nhiên phun ra từ trong đôi mắt lạnh như băng của Sở Hiên.

Tô Hồng Tụ ngơ ngác nhìn kinh ngạc và vui mừng khôn xiết thiêu đốt trong mắt Sở Hiên, giây phút này coi như nàng là kẻ ngu cũng nhận ra, thì ra Sở Hiên vẫn luôn... Vẫn luôn nhỏ mọn khi thấy nàng ở chung một chỗ với nam nhân khác như vậy, không thích tháy nàng tới gần nam nhân khác như vậy lại là vì... Lại là vì...

Lại là bởi vì hắn thích nàng.

Tô Hồng Tụ nhớ tới lần đầu tiên gặp Sở Hiên, đáy lòng hắn hoàn toàn trống rỗng, hoàn toàn lạnh như băng, cũng không có nhiều tình cảm ngay cả với phụ hoàng mẫu phi hắn, tràn đầy đều là dã tâm mênh mông, dục vọng công thành chiếm đất, chiếm đoạt sáu nước, thậm chí tham vọng dẹp yên thiên hạ.

Vì thỏa mãn dã tâm của mình, hắn thậm chí đã từng coi nàng như quà tặng đưa ra ngoài.

Rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào, ánh mắt Sở Hiên nhìn nàng đã thay đổi, là bắt đầu từ lúc nào, trái tim lạnh như băng trở nên nhiệt huyết mà nóng hổi, sôi trào mãnh liệt bên trong đều là dục vọng chinh phục và giữ lấy nàng?

Xong rồi, thảm rồi, nàng hôn như vậy, chẳng lẽ hôn thành chuyện bất trắc? Nàng vốn cảm thấy Sở Hiên chắc chắn sẽ không có phản ứng gì với nụ hôn của mình, nên mới lớn mật yên lòng mà hôn hắn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 12.01.2017, 18:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 1344
Được thanks: 454 lần
Điểm: 0.33
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 1
ah sắp hóa cầm thú rùi ( ̄▽+ ̄*)
ths nàng nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 13.01.2017, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2145
Được thanks: 18418 lần
Điểm: 10.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C73.2) - Điểm: 11
Chương 73.2: Gặp lại Sở Dật Đình

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Hồng Tụ đang không yên, lo sợ bất an, đột nhiên cảm thấy bên hông siết chặt, người đã bị Sở Hiên bế lên, ngay sau đó cảm thấy thân thể đang bay nhanh mà đi.

Ngay khoảnh khắc khi bị Sở Hiên ôm đi, Tô Hồng Tụ tình cờ liếc mắt về phía cuối phố, một nam nhân đầu mang mặt nạ sói, mặt không cảm xúc gì, một mực nhìn thẳng vào nàng, khoảnh khắc khi tầm mắt va chạm với nam nhân đó, trong lòng Tô Hồng Tụ khẽ động, gần như không khống chế nổi mình, thiếu chút nữa bật thốt ra: “Sở Dật Đình!”

May mà đầu óc nàng coi như thanh tỉnh, vẫn chưa quên bây giờ mình đang bị Sở Hiên giữ trong tay, khoảnh khắc khi lời sắp thốt ra khỏi miệng, nàng lại ép nuốt nó trở lại trong bụng.

Sở Hiên vượt mái băng tường, cuối cùng thả Tô Hồng Tụ xuống trong ngõ nhỏ không người.

Tô Hồng Tụ ngước mắt nhìn hắn, chỉ thấy ngực hắn hơi phập phồng, ngưng mắt nhìn nàng thật sâu, mặt đỏ giống như cục than đá nung đỏ.

Đột nhiên khăn che mặt bay lên, Sở Hiên cúi đầu hôn như chuồn chuồn lướt nước trên môi Tô Hồng Tụ, sau đó không biết bao lâu nhỏ giọng hỏi nàng: “Nàng.. Tại sao nàng hôn ta? Có phải có cảm giác... Cảm thấy thật ra nàng cũng yêu thích ta?”

Tô Hồng Tụ há to miệng ngơ ngác nhìn Sở Hiên, nàng chưa bao giờ nghĩ tùy ý hôn như vậy, trong lòng Sở Hiên sẽ dâng lên sóng gió lớn như thế.

Nhất thời ngàn vạn cảm xúc dâng lên trong đầu, nhưng kỳ quái, khi nàng nhìn mặt Sở Hiên, giây phút đó, hiển hiện trước mắt nàng, vốn chẳng phải Sở Hiên, mà là một khuôn mặt yêu nghiệt khác, ranh ma, anh tuấn lại tuyệt mỹ.

Hắn có ba phần như Sở Hiên, có ba phần như Sở Dật Đình, cũng có chút như Tôn Kiệt.

Nhưng ngạc nhiên thay, rõ ràng Sở Hiên, Sở Dật Đình, Tôn Kiệt đều không phải người hung ác nham hiểm di@en*dyan(lee^qu.donnn) như vậy, tối thiểu khi bọn họ đối xử với nàng vẫn tương đối khá.

Nhưng trước mắt Tô Hồng Tụ, trong nháy mắt khi hiển hiện gương mặt này, hắn rốt cuộc đang dùng vẻ mặt gì nhìn nàng?

Giống như căm hận, lại như mỉa mai, lại giống như cười nhạo, lại như căm thù.

Ngàn vạn hồng trần, chúng sinh, chính giữa ngàn vạn người, cũng chưa chắc có thể tìm được đôi mắt như vậy, phảng phất như yêu say đắm nồng  nhiệt thiêu đốt, lại giống như căm hận như ngọn lửa đỏ thẫm.

Tô Hồng Tụ bị gương mặt đột nhiên hiển hiện trước mặt mình làm hoảng hồn ú ớ, trong lúc nhất thời ú ớ, nói không ra lời.

May mà Sở Hiên đợi một lú, không thấy Tô Hồng Tụ nói gì, cũng không ép buộc nàng, mà tràn ngập kiên nhẫn tiếp tục chờ nàng.

Hai người cứ giằng co như vậy, cho đến khi có người nhìn vào trong ngõ nhỏ, Sở Hiên mới chậm rãi ngồi xổm xuống, nhặt khăn che mặt lên, chậm rãi đeo cho Tô Hồng Tụ, bình tĩnh nói: “Thôi, nàng không nói cũng không sao, nàng không thích ta cũng không có gì, tóm lại nàng đã gả cho ta, một đời một thế này, không, cho dù chết nàng cũng chỉ có thể là quỷ của Sở Hiên ta.”

Sở Hiên không đếm xỉa đến dáng vẻ không rét mà run của Tô Hồng Tụ, bình thường, bên ngoài hắn càng không quan tâm, trong lòng hắn, thường thường vừa vặn trái ngược lại.

Tô Hồng Tụ thông minh không lên tiếng, vào lúc này không thuận theo Sở Hiên tuyệt đối không phải ý kiến hay.

Ra ngõ nhỏ, nhìn thấy một tiệm mì, Tô Hồng Tụ cảm giác mình đói rồi, tìm bàn lớn ngồi xuống, kêu chén hoành thánh, mà Sở Hiên không muốn ăn gì, bởi vì thời tiết quá nóng, hoành thánh lại quá nóng, Tô Hồng Tụ ra một đầu mồ hôi.

Đang hết nhìn đông lại nhìn tây, muốn nhìn chung quanh xem có tiệm nước ô mai nào không, lại nhìn thấy Sở Hiên đứng dậy, đi vào tiệm nhỏ ở phố đối diện, lúc đi ra, trên tay đã có thêm một ly nước trái cây ướp lạnh.

Tô Hồng Tụ ngơ ngác nhìn Sở Hiên, người đến người đi trên đường, hối hả, Sở Hiên vẫn khom người cẩn thận bảo vệ ly nước trái cây trong tay, không biết, nhìn dáng vẻ bây giờ của hắn xứng với khẩn trương, toàn thân căng thẳng như vậy, không chừng cho rằng che chở trong ngực hắn là châu báu hiếm thế đâu.

Sở Hiên chen lấn từ trong đám người ra ngoài, cầm ly nước trái cây trong tay đặt xuống trước mặt Tô Hồng Tụ, vẫn khuôn mặt xứng với mặt chết thường ngày, lúc ăn cơm, cũng không quên liên tục không ngừng phóng sát khí lạnh lẽo ra bốn phía chung quanh, làm hại tất cả thực khách chung quanh đều bị dọa chạy, chủ tiệm và người làm thì ở ngay bên cạnh tỏ vẻ ai oán nhìn hắn, giận mà không dám nói gì.

Lúc tính tiền, Sở Hiên nhìn cũng không nhìn, tiện tay ném cho tiểu nhị của tiệm một nén vàng, mặt tiểu nhị đã cười như hoa, oán niệm lúc trước không cánh mà bay, Tô Hồng Tụ và Sở Hiên die nd da nl e q uu ydo n đã đi ra thật xa, tiểu nhị vẫn còn ở phía sau không ngừng cúi đầu khom lưng: “Khách quan đi thong thả, lần sau lại đến!”

Đến chợ, Tô Hồng Tụ cảm giác nửa đời sau của mình mờ mịt, hy vọng xa vời, rất có thể vĩnh viễn sẽ bị Sở Hiên nhốt trong hậu cung rồi. Vì vậy giống như phát điên vơ vét hàng hóa của đám người bán hàng rong trên đường, gần như mua toàn bộ con đường.

Cuối cùng Sở Hiên dứt khoát ném túi tiền cho nàng, để cho nàng mua đủ. Hà hà! Nếu tiền đã về nàng, thì nàng không thể xài loạn như vậy.

Tô Hồng Tụ nhận được túi tiền, cười híp mắt giấu nó vào trong cái yếm trên người, không mua loạn.

Sở Hiên bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Sau đó hai người lại đi dạo tiệm vải, đi tiệm châu báu mua đồ trang sức ngọc bội.

Tô Hồng Tụ nhớ tới Tôn Kiệt năm lần bảy lượt cứu nàng, trong lòng cảm kích, nên muốn mua một bảo ngọc chặn tai họa trừ tà đưa cho Tôn Kiệt.

Nhưng mà chọn ngọc là một tri thức, người bình thường rất dễ dàng mắc lừa, coi thứ phẩm là bảo bối, mua ngọc nát về không hề có tác dụng.

Tô Hồng Tụ lại khác, nàng là yêu, giác quan thứ sáu nhạy bén trời sinh, gần như chỉ cần liếc, có thể phân biệt được miếng ngọc nào là tốt, miếng ngọc nào là thứ phẩm.

Chọn tới chọn lui, nhanh chóng chọn ngọc bội uyên ương nghịch nước cất vào trong lòng.

Mặc dù hoa văn trên ngọc bội không thích hợp lắm, nhưng chọn lấy hồi lâu, Tô Hồng Tụ thật sự không chọn ra được miếng nào tốt hơn, càng có linh khí hơn miếng này.

Sở Hiên vẫn ở bên cạnh nhìn Tô Hồng Tụ chọn ngọc bội. Thấy Tô Hồng Tụ cất ngọc bội vào trong lòng, không nói gì, sau khi tính tiền rồi mang theo nàng rời khỏi tiệm châu báu.

Đi tới đi lui, Tô Hồng Tụ cảm giác dường như đằng sau có người đi theo mình, quay đầu lại nhìn, đằng sau có hai trung niên dáng vẻ hèn mọn bỉ ổi, lén la lén lút, thò đầu rụt cổ, hình như là trộm, không, càng giống thổ phỉ hơn!

Tô Hồng Tụ kéo Sở Hiên bên cạnh, dán lên lỗ tai hắn nói: “Phía sau có người xấu theo chúng ta!

Không ngờ Sở Hiên không thèm quan tâm đến lời nàng nói, chỉ coi như không nghe thấy, vẫn kéo tay Tô Hồng Tụ vội vội vàng vàng đi về phía trước.

Tô Hồng Tụ nhìn mặt Sở Hiên, trong lòng không khỏi nghi ngờ, hắn vội vã như vậy, rốt cuộc muốn dẫn nàng đi đâu? Bình thường khi nàng ở Thải Hoa lâu cũng thường nhìn thấy thủ hạ của hắn die nda nle equ ydo nn đi xử lý việc gấp cho hắn, nhưng mỗi một lần, mặt Sở Hiên đều không chút thay đổi, mặt chết như không có chuyện gì xảy ra, còn chưa bao giờ nhìn thấy hắn như vậy, mặt lộ vẻ nóng nảy, trên trán cũng đổ mồ hôi rồi.

Tô Hồng Tụ lon ton đi theo Sở Hiên như vậy, Sở Hiên đi quá nhanh, hắn lại người cao ngựa lớn, bước một bước tương đương với Tô Hồng Tụ bước hai bước.

Tô Hồng Tụ đi phía sau, nhanh chóng theo không kịp, không khỏi chảy dài mặt, uất ức nói: “Ta không đi, chân ta đau.”

Tô Hồng Tụ vốn cho rằng Sở Hiên sẽ mắng nàng, hoặc kéo nàng tiếp tục buộc nàng đi lên phía trước, đâu có ngờ rằng Sở Hiên nghe Tô Hồng Tụ phàn nàn không ngừng, không nói lời nào, xoay người lại, một phát ôm Tô Hồng Tụ vào trong ngực.

“Chi -?” Tiểu hồ ly hoảng hốt trong lòng, hai lỗ tai mềm như nhung lập tức dựng lên, Sở Hiên duỗi bàn tay to che cho nàng.

“Không kêu, nhanh chóng đã đến.” Sở Hiên không cúi đầu nhìn Tô Hồng Tụ, vẫn vội vàng như cũ đi lên phía trước, không bao lâu, một tòa công trình miếu thờ to lớn xuất hiện trước mặt Tô Hồng Tụ, trên cửa ra vào rõ ràng có ba chữ to màu đỏ thắm: Miếu nhân duyên.

Tô Hồng Tụ nhìn Sở Hiên, lại nhìn một đống thiện nam tín nữ bên cạnh, trên mặt chậm rãi hiện lên vẻ bàng hoàng.

Gì chứ? Suốt đường hắn đi vội vội vàng vàng như vậy, chính là vì đưa nàng đến chỗ này sao?

Miếu nhân duyên? Sở Hiên mang nàng đến cầu duyên? Nhưng mà nhìn vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa lạnh lại khốc như vậy, không giống như sẽ tin những điều này?

Lúc này, bởi vì dòng người quá đông, hai nam nhân lén la lén lút đằng sau đã sớm bị đám người chen chúc đi, không thấy bóng đáng, Tô Hồng Tụ nghe thiện nam tín nữ bên cạnh đỏ ửng mặt, vui sướng thẹn thùng xì xào bàn tán.

“Có nghe nói chưa? Miếu này linh lắm, nữ nhi mặt rỗ nhà Vương nhị ở Thành Tây, nghe nói cũng bởi vì đến đây cúng tiền nhang đèn, tháng trước rõ ràng đã gả ra ngoài.”

“Còn không dừng lại đó, ta còn nghe nói, sau khi nữ nhi què nhà Lưu đại quỳ lạy ở đây, cũng gả đến một hộ trong sạch!”

“Bồ Tát phù hộ, ông trời phù hộ, để cho con nhất định có thể gả đến một hộ trong sạch, tín nữ dập đầu cho Bồ Tát trong này!”

Tô Hồng Tụ nhìn hai bên, phần lớn tới trong miếu là nữ nhân, có một ít nam nhân, Sở Hiên vừa tiến vào, đa phần khuê nữ thiếu nữ đều quay đầu đến gò má đỏ ửng, mắt không chớp mà nhìn hắn.

Mặt Sở Hiên không đổi sắc, vẫn xứng với mặt chết người lạ chớ tới gần, dáng vẻ cầu duyên lạnh lùng như đang làm ám sát, những nữ nhân kia nhìn rồi nhìn, không một ai dám tiến gần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 13.01.2017, 20:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 1344
Được thanks: 454 lần
Điểm: 0.33
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 1
haha hóng tiếp  :love2:
nàng ơi cố lên


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 13.01.2017, 20:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2145
Được thanks: 18418 lần
Điểm: 10.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C74.1) - Điểm: 11
Chương 74.1: Sở Dật Đình, ta nhớ ngươi

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hai người tới trước đại điện, một hàng lớn quỳ trước điện, Sở Hiên nắm tay Tô Hồng Tụ, hai người cùng quỳ xuống nhắm mắt cầu nguyện.

Tô Hồng Tụ yên lặng cầu khẩn trời xanh phù hộ cho nàng sớm ngày đắc đạo thành tiên, nhưng nghĩ lại, dường như miếu nhân duyên không quản việc kia, lại thay đổi một nguyện vọng, cầu khẩn trời xanh sớm ngày cho nàng và Sở Dật Đình gặp lại nhau.

Mới vừa cầu nguyện xong, mở mắt ra, đã nhìn thấy Sở Hiên không chớp mắt nhìn nàng.

Sở Hiên tỏ vẻ không đếm xỉa đến, hết sức tùy ý hỏi Tô Hồng Tụ: “Nàng vừa cầu nguyện cái gì?”

“Không nói cho ngươi!” Tô Hồng Tụ trừng mắt liếc Sở Hiên, sau đó kéo tiểu tăng đang quét rác bên cạnh, tiến đến bên tai người nọ nói nhỏ: “Sở Hiên là thùng dấm chua lớn đại biến thái, là con ruồi xanh lục không khiến cho người ta thích!”

Thừa dịp tiểu tăng sững sờ, Tô Hồng Tụ xoay người sang chỗ khác, ra sau lưng Sở Hiên cười thản nhiên: “Ta nói cho hắn biết rồi!”

Sau một khắc, tiểu tăng đáng thương bị Sở Hiên túm lấy vạt áo trước xách lên, Sở Hiên như hung thần ác sát ép hỏi: “Vừa rồi nàng nói gì với ngươi hả?”

Tiểu tăng nơm nớp lo sợ mà trả lời: “Sở Hiên là thùng dấm chua lớn đại biến thái, là con ruồi xanh lục không khiến cho người ta thích!”

Sở Hiên nghe xong, mặt biến thành màu xanh rồi, lạnh lùng nói ra: “Không nhìn ra, ngươi một tiểu hòa thượng, thật to gan, dám nhục mạ ta, có phải không muốn sống không!?”

Lực tay Sở Hiên lớn, đau đến tiểu tăng luôn miệng cầu xin tha thứ: “Nói! Ta rốt cuộc có chỗ nào giống như con ruồi xanh lục!?”

“Không... Không phải...” Tiểu tăng sợ tới mức toàn thân run lên, mặt mũi tràn đầy sợ hãi: “Ngài... Không phải ngài hỏi ta vừa rồi nữ thí chủ kia nói gì với ta sao?”

Sở Hiên chậm rãi giơ tay lên, Tô Hồng Tụ thấy tình thế không ổn, vội đi đến ngăn cản, ai ngờ Sở Hiên đột nhiên buông lỏng tay, quay đầu lại tức giận nhìn nàng chằm chằm, Tô Hồng Tụ thấy hắn suy nghĩ sáng tỏ, vội nơm nớp lo sợ trốn sau lưng Bồ Tát.

Vị tiểu tăng kia xụi lơ trên đất, được đại hòa thượng trong miếu giúp đỡ đi ra ngoài.

Sở Hiên túm lấy Tô Hồng Tụ, buồn bực không lên tiếng phóng ra ngoài đại điện, Tô Hồng Tụ sợ hắn quá nóng giận, vội cầm tay hắn, cười híp mắt nịnh nọt: “Ta đùa với ngươi một chút. Chẳng lẽ ngươi nhỏ mọn như vậy, ngay cả vui đùa một chút cũng không được sao?”

Sở Hiên liếc Tô Hồng Tụ, không nói gì, kéo Tô Hồng Tụ ra khỏi đại điện.

Hai người đi theo những người khác vào hậu viện. Trong góc hậu viện bày một chiếc bàn vuông, bọc một tấm vải đỏ cực kỳ chặt chẽ, trên bàn đặt một cái rương đỏ vuông vuông thẳng thẳng.

Trong rương đều là quẻ xăm, có một tăng nhân mặt mũi hiền lành ngồi bên cạnh, phụ trách giải xăm. Có thật nhiều thiện nam tín nữ xếp hàng hai bên, đều đang chờ rút xăm.

Tô Hồng Tụ chưa bao giờ nhìn thấy cái này, hào hứng chạy tới, thò tay vào trong rương đỏ, cũng muốn rút.

Tăng nhân giải xăm ngồi bên cạnh đầu tiên tùy ý liếc nhìn Tô Hồng Tụ, sau đó hơi sững sờ, ngẩng đầu lên, mắt không chớp mà nhìn thẳng Tô Hồng Tụ.

Tô Hồng Tụ kỳ quái trong lòng, hỏi tăng nhân kia: “Lão nhìn chằm chằm vào ta làm gì vậy? Trên mặt ta có gì kỳ kỳ quái quái sao?”

Lão tăng nhân nhìn Tô Hồng Tụ, khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: “Thật ra không có, chỉ có điều lão tăng nhìn mặt thí chủ, thật sự có mệnh hoa đào trăm năm khó gặp, người theo đuổi thí chủ chắc hẳn rất nhiều.”

“Gì mà nhiều...” Tô Hồng Tụ cúi đầu, phiền muộn không vui nói: “Ta cũng đã thành thân!”

Nghe Tô Hồng Tụ nói như vậy, lão tăng nhân giống như hơi kinh ngạc, hơi không dám tin mà nhìn Tô Hồng Tụ: “Thí chủ? Thí chủ đã thành thân rồi hả? Thí chủ gả cho ai? Có thể dẫn vị hôn phu của thí chủ tới cho lão tăng nhìn không?”

Tô Hồng Tụ chỉ chỉ vào Sở Hiên dinendian.lơqid]on đứng bên cạnh nàng, sa sầm mặt, bĩu môi nói: “Ừ, chính là hắn.”

Lão tăng nhìn Sở Hiên, lại nhìn Tô Hồng Tụ, bấm tay tính toán, sắc mặt trở nên kỳ quái, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Kỳ quái, kỳ quái.”

Trong lòng Tô Hồng Tụ hiếu kỳ, hỏi tăng nhân kia: “Kỳ quái ở đâu?”

Lão tăng nhân lại chỉ nhìn Tô Hồng Tụ, không nói một lời, xoay người sang chỗ khác, dặn dò tiểu tăng sau lưng thu cái bàn và rương lại, nói không thôi.

“Này, lão chờ một chút, kỳ quái gì chứ? Lão vẫn chưa nói cho ta biết đó?”

Tô Hồng Tụ đầy bụng nghi ngờ, đuổi theo lão tăng nhân kia không tha, Sở Hiên lại sớm nhìn ra manh mối trên mặt lão tăng nhân.

Vừa rồi Tô Hồng Tụ nói hắn là phu quân của nàng, trong mắt lão tăng nhân kia thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, thoáng kinh ngạc, như vậy, giống như lời nàng nói là chuyện quái lạ.

Tô Hồng Tụ còn định đi túm lão tăng nhân kia, Sở Hiên lại đột nhiên ngăn cản nàng, giọng điệu cực mạnh nói với nàng: “Đi, chúng ta không xem, theo ta trở về.”

Tô Hồng Tụ vốn chưa kịp phản đối, Sở Hiên đã ôm lấy nàng, ném quẻ xăm trên tay nàng xuống, thi triển khinh công, bước nhanh mà đi.

Trên đường, hai người lại gặp phải hai nam nhân như kẻ cướp mặt mày hèn mọn bỉ ổi, đi theo phía sau, một đeo mặt nạ sói dữ tợn, mặt không có cảm xúc gì, ánh mắt cực lạnh.

Sở Hiên ôm Tô Hồng Tụ, vừa đúng lúc đi lướt qua nam nhân kia, khoảnh khắc khi hai người chạm vào nhau, Sở Hiên hơi lảo đảo, mày kiếm thoáng cái nhíu lên, cúi người, giống như cuối cùng đứng không vững, ôm Tô Hồng Tụ, quỳ một chân trên đất, trên mặt chậm rãi hiện lên vẻ khổ sở.

Vừa rồi, ngay khoảnh khắc khi hắn chạm vào nam nhân mang mặt nạ, có một hình ảnh rất sống động, trông rất sống động bất ngờ không cảm giác mà chạm vào trong óc Sở Hiên.

Trước mặt Sở Hiên chậm rãi hiện lên  một vùng thảo nguyên mênh mông vô tận, tám con Thần thú oai phong lẫm liệt, dáng người hùng tráng ngủ đông trên thảo nguyên.

Khoảnh khắc khi nhìn những Thần thú đó, giống như có một âm thanh vang lên bên tai Sở Hiên, đây là huynh đệ của hắn, hắn đều biết những Thần thú đó, hắn đã từng sống chung một chỗ với bọn họ.

Trong đầu Sở Hiên đau hơn, buông Tô Hồng Tụ trong ngực ra, chịu hết nổi dùng tay ôm đầu, đập từng phát một lên vách tường đối diện.

Ngoại trừ Thần thú, trong bụi cỏ như ẩn như hiện, văng vẳng loáng thoáng giống như còn có một bóng trắng ẩn núp mà đã từng gặp trước đó, cho hắn cảm giác tim đập nhanh vô cùng quen thuộc.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi ngang đồi cỏ xanh khắp núi, bóng dáng nho nhỏ tròn tròn ở giữa bụi cỏ dần hiện ra, không ngờ lại là tiểu hồ ly chín cái đuôi trắng, tròn vo, lông mềm như nhung.

Lúc đầu gặp tiểu hồ ly này, trong lòng Sở Hiên vừa động, thiếu chút nữa không khống chế được mình, muốn tiến lên ôm tiểu hồ ly vào trong ngực.

Nhưng mà dường như tiểu hồ ly dfienddn lieqiudoon không phát hiện ra hắn, nhìn cũng không liếc mắt nhìn về phía hắn, ngược lại vui vẻ ra mặt, vô cùng phấn chấn mà chui tới chui lui giữa tám vị huynh đệ khác của hắn.

Nàng nhất thời chui vào trong bờm một con Thần thú, cười khanh khách lăn quan lăn lại trong đám lông giống như tấm thảm, lúc lại lẻn vào trong ngực một con Thần thú khác, chi một tiếng ngậm lấy con mồi Thần thú vừa mới bắt được, bay qua mà trốn vào rừng cây.

Sở Hiên vươn tay, muốn dốc hết toàn lực nói cho đối phương biết, hắn trong này, nơi này không chỉ có tám con Thần thú, còn có hắn nữa, nhưng chẳng hiểu vì sao, từ đầu đến cuối, không có bất kỳ người nào liếc mắt nhìn về phía hắn.

Những huynh đệ kia của hắn không nhìn hắn thì thôi đi, kể từ khi con tiểu hồ ly lông mềm như nhung hiện ra từ bụi cỏ, Sở Hiên giống như không hề có một khắc đặt lực chú ý lên người những huynh đệ kia của hắn.

Nhưng khi tiểu hồ ly kia vẫn không nhìn hắn, giống như coi hắn không tồn tại, Sở Hiên lại không biết vì sao, trong lòng đau  đến giống như muốn nứt ra.

“Tới đây, tới đây, vật nhỏ, tới chỗ của ta.”

Sở Hiên duỗi dài tay, dốc hết toàn lực, phát ra âm thanh về phía con hồ ly.

Nhưng giọng hắn nhẹ như vậy, yếu ớt như vậy, bị gió thổi đi, đã biến mất không thấy gì nữa, từ đầu tới cuối không truyền vào trong tai con tiểu hồ ly kia.

Sở Hiên trơ mắt nhìn tiểu hồ ly cách mình càng lúc càng xa, càng ngày càng xa, cuối cùng, nàng tung người một cái nhảy vào trong ngực một nam nhân như tiên giáng trần, áo trắng, tướng mạo anh tuấn.

Tiểu hồ ly ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn vị như tiên giáng trần ôm mình, đột nhiên đỏ mặt lên, cuộn tròn mình lại, vùi thật sâu, thật sâu vào trong ngực vị như tiên giáng trần kia.

Khoảnh khắc khi chứng kiến cảnh tượng này, đau tê tâm liệt phế cuốn về phía Sở Hiên, hắn gần như không đỡ được, chỉ cảm giác trong ngoài mình đều bị người xé thành hai nửa.

Sở Hiên đấm một quyền lên mặt đất, đột nhiên ngửa đầu phát ra một tiếng thét dài tức giận và đau đớn: “Ngao -!”

Tô Hồng Tụ vốn định đi tới đỡ hắn, nhưng nhìn thấy sắc mặt dữ tợn, cặp mắt ửng đỏ của hắn, phát ra tiếng rên rỉ cực kỳ giống như dã thú lên trời.

Tô Hồng Tụ giật mình, lui về sau mấy bước, lập tức ngã ngồi trên mặt đất.

Đang hoảng hốt, không biết làm dieenndkdan/leeequhydonnn thế nào cho phải, xa xa, hình như nam nhân mang mặt nạ đó lại xuất hiện trước mắt Tô Hồng Tụ.

Tô Hồng Tụ ngơ ngác nhìn nam tử đứng ở góc đường, hắn cho nàng cảm giác quen thuộc quen thuộc, trên người hắn tản ra mùi đàn hương quyến rũ và say lòng người.

Nam nhân này không thể nào là người khác, hắn nhất định chính là Sở Dật Đình!

“Dật Đình ca ca...”

Tô Hồng Tụ kinh ngạc mà nhìn Sở Dật Đình đứng trước mặt mình, không nói một lời, ánh mắt lạnh lẽo, nàng thật sự không nghĩ ra, tại sao Sở Dật Đình lại nhìn nàng như vậy.

Chẳng lẽ thật sự như lời Tôn Kha nói, Sở Dật Đình bị Phong Lăng Thiên xóa trí nhớ?

Không, không thể nào, sẽ không đâu, dáng vẻ Sở Dật Đình nhìn nàng, rõ ràng không giống như không biết nàng.

Hắn không phải không biết nàng, chỉ có điều so sánh với ngày trước, cảm giác hắn cho nàng đột nhiên trở nên lạnh quá, trong tròng mắt thanh thúy lạnh lẽo kia không hề quay cuồng khổ sở đè nén và mâu thuẫn giống như trước, mà giống như biến thành hai luồng lửa đỏ thẫm, cháy hừng hực, Tô Hồng Tụ nhìn không hiểu khuấy tung kích động liên hồi ở chính giữa, không phân biệt rõ điên rồ và chấp niệm.

“Ngươi nghĩ ra chưa? Nếu không nghĩ ra, không sao. Thời gian còn dài, còn có ba năm, ngươi từ từ suy nghĩ, chờ ngươi nhớ ra, hãy tới tìm ta, Sở Hiên, kẻ địch của ngươi không phải là của ta, ta là ngươi, ngươi chính là ta, ta không muốn sinh ra tranh chấp với ngươi. Ba ngày sau, ta sẽ mang thứ thuộc về ta đi.”

Nam nhân mang mặt nạ nói, chậm rãi tới gần Sở Hiên, khi hắn đi qua Tô Hồng Tụ thì Tô Hồng Tụ kéo hắn lại, giọng run rẩy, lại mang theo vẻ chờ đợi, vừa thấp thỏm hỏi: “Ngươi... Ngươi có phải là Dật Đình ca ca của ta không? Ngươi... Ngươi sao vậy? Có phải Phong Lăng Thiên động chân động tay gì với  ngươi không? Sở Dật Đình, ngươi, ngươi không cần nhìn ta như vậy, ta, ta hơi sợ.”

Tô Hồng Tụ kéo áo Sở Dật Đình, cẩn cẩn thận thận nói.

Khoảnh khắc khi tiếp xúc thân thể đối phương, ngọt ngào và hạnh phúc đã lâu như thủy triều mãnh liệt ập tới vỗ vào lòng Tô Hồng Tụ.

Mặt Tô Hồng Tụ đỏ lên, trong lòng ngọt ngào, xông lên phía trước, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa lao vào trong lồng ngực ấm áp mà bền chắc của Sở Dật Đình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Trả lời đề tài  [ 259 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

2 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/06]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

7 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Ngày em đến Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại] Tiến sĩ thất nghiệp - Hồ Như

1 ... 48, 49, 50

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

14 • [Xuyên không] Hoàng phi Sở đặc công số 11 - Tiêu Tương Đông Nhi

1 ... 34, 35, 36

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/06]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Cảm mến không sợ muộn - Tang Giới

1 ... 16, 17, 18

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94


Thành viên nổi bật 
PNam Tiểu Thư
PNam Tiểu Thư
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Lãng Nhược Y: 西兰花花 có nghĩa là Tây Lan Hoa Hoa phải ko a?
Lãng Nhược Y: có ai hơm, giúp Y dịch một câu này đi~~ *mắt lấp lánh*
Thố Lạt: pr: Mùa mận xanh rụng (Newc10)
yukichan: ok, minh se chu y, xin loi ban nha
dohuyenrua: PR:Game Nối chữ
Nhok Alone ( Bin): Yuki không đăng linh của web khác lên nhé
Nhok Alone ( Bin): Cúa mem nào hơm
dohuyenrua: PR: viewtopic.php?t=376764&p=3195219#p3195219
Xích Ảnh: Hi các tềnh yêu, giới thiệu có Ảnh vài truyện hay hay y ~~~~ <3
Libra moon: con cx v
Libra moon: oh, ta chưa bị cgai chửi bh
Nhok Alone ( Bin): ngày trc vì hắn ta con bị gái chửii  a .. cô cô g9
Libra moon: ta đi ngủ đc r
Libra moon: pp c ơn đã off tập thể
Lê Hoàng Thiên: pp
Lê Hoàng Thiên: thôi ,. chào lib ..
Libra moon: pp con
Libra moon: đẹp giả hay đẹp thật v
Lê Hoàng Thiên: Chà.. >"<^0^^0^^o^ lần đầu nghe bin thún ..
Libra moon: tuy ta ko hiểu bin ns j nhưng ta thấy hài quá
Nhok Alone ( Bin): vâng cô cô. nhưng con cx phải công nhận hắn đẹp thiệt .. lần này bin đi thiệt a ..
Lê Hoàng Thiên: Bin .. thi thoảng cũng phải khác ngày
Libra moon: haha z hả
Nhok Alone ( Bin): ối .. bin nượn típ ...
Nhok Alone ( Bin): Thiên rất la tự cao với sắc đẹp của mình a ..
Libra moon: là sao bin ?
Lê Hoàng Thiên: lib ..  có lẽ vậy .. ^_^
Nhok Alone ( Bin): OMG  lần đầu thấy Thiên khiêm tốn nói câu ko phải với SC NT

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.