Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 

Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều

 
Có bài mới 11.01.2017, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2492
Được thanks: 20411 lần
Điểm: 10.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C72.1) - Điểm: 11
Chương 72.1: Sở Hiên cưỡng hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc đi đến viện của Tôn Kha, đột nhiên nhìn thấy Oanh Oanh khóc chạy từ phòng hắn ra.

Oanh Oanh kia, đi đường thật nhanh chóng, mới vừa còn lắc lư ở đáy vực, thoáng cái đã chạy đến phòng Tôn Kha.

Tô Hồng Tụ không chịu nổi hiếu kỳ, lập tức đi vào.

Vừa đẩy cửa ra, mùi rượu sặc mũi lập tức đập vào mặt, đột nhiên nghe thấy Tôn Kha gục xuống bàn nói năng không rõ ràng lẩm bẩm: “Tâm ý ta đã quyết, sẽ không thay đổi! Ngươi đi đi.”

Lần đầu tiên Tô Hồng Tụ vào phòng Tôn Kha, chỉ thấy đồ đạc và trang trí trong phòng đều hết sức sạch sẽ, một chút cũng không giống phòng nam nhân.

Nếu như không thấy vò rượu đầy đất, đầy bàn tán loạn mất trật tự.

Thấy Tôn Kha mượn rượu giải sầu, trong lòng Tô Hồng Tụ cũng không có cảm xúc gì, thật ra Tôn Kha vốn không phải người đáng ghét, sai là sai ở chỗ hắn yêu sai người, người nào không thích, lại đi thích Oanh Oanh.

Tô Hồng Tụ đi đến bên cạnh bàn, cầm vò rượu trong tay Tôn Kha, cau mày nói: “Đừng uống! Cẩn thận thân thể!”

Tôn Kha đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn Tô Hồng Tụ, lại dụi dụi mắt, giống như không thể tin Tô Hồng Tụ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

Ngắm nhìn, Tôn Kha đột nhiên khẽ nhếch môi, nụ cười lộ vẻ u sầu, khi cười trong mắt lại có lệ thấp thoáng lay động.

“Ngươi biết không? Vừa rồi nàng ấy nói gì với ta? Nàng ấy nói nàng ấy sai rồi, nếu ta rộng lượng bỏ qua cho nàng, nàng ấy nói thật ra đáy lòng nàng ấy vẫn luôn có ta.”

“Hai chúng ta lớn lên từ nhỏ, tình cảm dfienddn lieqiudoon vài chục năm, mạc dù ta từng nghe tin đồn về nàng ấy ở bên ngoài, nhưng ta vẫn luôn tin tưởng nàng ấy như vậy, ta vẫn luôn tin tưởng nàng ấy!”

“Rốt cuộc vì sao nàng ấy phải đối xử với ta như vậy!”

Nhìn dáng vẻ mắt rưng rưng, vô cùng đau đớn của Tôn Kha, Tô Hồng Tụ biết ngay, thật ra hắ cũng không lạnh lùng vô tình như hắn tỏ vẻ, thật ra nơi sâu nhất trong đáy lòng hắn, vẫn còn bóng dáng Oanh Oanh.

Vậy muốn nàng khuyên bảo hắn thế nào cho phải đây?

Muốn hắn rộng lượng bỏ qua cho Oanh Oanh? Nhưng Oanh Oanh đã có hài tử với nam nhân khác. Tô Hồng Tụ không cho rằng Tôn Kha có thể lòng dạ rộng lớn đến mức tiếp nhận đứa bé kia.

Hơn nữa, Oanh Oanh ác độc như vậy, vừa rồi còn thiếu chút nữa hại tính mạng nàng, nếu thật sự để Tôn Kha cùng với Oanh Oanh, nói không chừng có một ngày, Oanh Oanh lại di tình biệt luyến, yêu người khác, vậy làm Tôn Kha vướng bận rồi, vô cùng có khả năng sẽ xuống tay với hắn.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tô Hồng Tụ kéo ghế qua, ngồi xuống bên cạnh Tôn Kha, nhẹ giọng khuyên giải hắn: “Tôn Kha, ngươi đừng đau lòng. Thật ra con người  ngươi rất tốt, chỉ tiếc ngươi và Oanh Oanh cô nương không có duyên phận. Trên đời chỗ nào không có cỏ thơm, ngươi còn trẻ như vậy, một ngày nào đó, ngươi sẽ tìm được người tốt hơn Oanh Oanh cô nương, cũng đáng giá cho ngươi trả giá.”

Tôn Kha cúi đầu, lặng im không nói, hồi lâu, mới ngẩng đầu nhìn Tô Hồng Tụ, thì thào nói nhỏ: “Ta cảm thấy ta tìm được người kia rồi, nhưng trong lòng người kia đã có người khác, ngươi nói, ta phải làm gì mới tốt?”

Tô Hồng Tụ hồi hộp trong lòng, thầm kêu không tốt, nhìn ánh mắt Tôn Kha nhìn nàng, chuyên tâm và khổ sở, người hắn nói chẳng lẽ là nàng sao?

Chuyện này nàng không giúp đỡ được Tôn Kha.

Mặc dù nàng cảm thấy Tôn Kha rất đáng thương, rất khiến cho nàng đồng tình, nhưng trừ đó ra, nàng thật sự không sinh ra gì khác với Tôn Kha.

Tô Hồng Tụ lúng túng cười cười với Tôn Kha: “Cái đó, ta đột nhiên nhớ tới, ta còn có chuyện, ta về phòng trước. Ngươi không được uống nữa, biết không?”

Sau khi trở về phòng, Tô Hồng Tụ dieenndkdan/leeequhydonnn vừa nằm trên giường nhắm mắt, còn chưa ngủ, trước mắt lại hiện lên bóng dáng mỹ nam đó.

Chỉ thấy mặt hắn đầy tàn khốc, tức giận trợn trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt nhìn nàng vừa hung ác, vừa căm hận.

“Không cho phép đi gặp Tôn Kha, biết không? Nếu ngươi chọc nhi tử ta đau lòng, ta nhất định sẽ để cho ngươi sống không bằng chết!”

Mỹ nam đó hung tợn nói như vậy ở đáy lòng Tô Hồng Tụ.

Tô Hồng Tụ muốn nói chẳng lẽ sau này nàng không thể có bạn khác phái? Nhưng mới vừa nghĩ như vậy, mỹ nam đó lại hung ác hơn trợn mắt nhìn nàng, tự nhiên theo đó, ngực Tô Hồng Tụ cũng kịch liệt quặn đau.

Gióng như có móng vuốt nhọn nắm thật chặt lòng nàng, giống như đột nhiên có một bàn tay to vươn ra từ trong lồng ngực nàng, túm chặt trái tim nàng.

“Ta mặc kệ ngươi có bằng hữu hay không bằng hữu, tóm lại ngoại trừ nhi tử của ta ra, ta không cho phép ngươi đến gần nam nhân khác!”

Mỹ nam đó ở đáy lòng Tô Hồng Tụ dã man không hiểu chuyện, hung dữ nói, Tô Hồng Tụ bị hắn nắm thật sự đau không chịu nổi, vừa định mở miệng kêu đau, cửa phòng đột nhiên “Két” một tiếng bị người đẩy ra, một mùi đàn hương quen thuộc theo đó mà đến, là Sở Hiên.

Sở Hiên vừa vào cửa, mỹ nam đó lại sững sờ, vẻ mặt kích động, mừng rỡ như điên kêu một tiếng: “Con ta!”

Đáng tiếc hắn bị giam trong thân thẻ Tô Hồng Tụ, mặc dù hân hoan, nhưng không có cách nào nhào tới như hắn nghĩ, chân chính ôm Sở Hiên vào trong ngực.

Theo từng bước Sở Hiên cách Tô Hồng Tụ càng lúc càng gần, trong mắt mỹ nam đó dần tràn đầy nước mắt.

Sở Hiên cúi người, mặt lo âu nhìn Tô Hồng Tụ khổ sở lăn qua lộn lại trên giường.

Mỹ nam đó nhìn vẻ mặt vô cùng lo lắng và rầu rĩ của Sở Hiên, lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Tô Hồng Tụ trên giường, dáng vẻ đau đớn đến không muốn sống, hồi lâu, cúi đầu không thể làm gì khác hơn là thở dài, hóa thành một làn khói xanh trở lại thân thể Tô Hồng Tụ lần nữa.

Sau khi mỹ nam biến mất, Tô Hồng Tụ cuối cùng có thể nói chuyện, sau khi trở mình lập tức kêu to: “Ngươi cút ra ngoài cho ta! Cút ra ngoài! Cút! Hu hu, Cửu ca, thân thể muội thật đau, muội thật khổ sở. Muội không muốn ở đây, muội muốn về nhà!”

“Ngươi muốn đi đâu? Ngươi kêu ai cút?” Giọng Sở Hiên đột nhiên vang lên, chăn bị xốc mạnh lên.

Tô Hồng Tụ kinh ngạc, mở mắt trong giây lát, nhìn khuôn mặt hung ác giết người không chớp mắt của Sở Hiên, ấp úng nói: “Ta... Ta nhớ nhà, ta, ta muốn... Muốn...”

Đáng chết, việc này để nàng nói sao cho tốt?

Chẳng lẽ lại nói cho Sở Hiên biết người bị hắn nhốt, mỹ nam nghi ngờ là Thục phi  nhập vào thân thể nàng?

Sở Hiên sẽ không thể nào tin.

“Ta muốn, muốn cho... Đúng rồi, vừa rồi ta gặp ác mộng, ta muốn người trong mộng cút đi!”

Tô Hồng Tụ nhìn Sở Hiên, tâm hoảng ý loạn chân chính.

Haizzz, phải chăng ở chung một chỗ với Sở Hiên quá lâu, Tô Hồng Tụ luôn có cảm giác gần đây mình càng ngày càng di@en*dyan(lee^qu.donnn) không có tiền đồ, vừa nhìn thấy Sở Hiên thì sợ. Nhìn khuôn mặt hung ác quắc mắt của hắn, quên sạch toàn bộ lời muốn nói, chỉ có thể theo lời hắn an ủi hắn, nịnh nọt hắn.

“Người trong mộng của ngươi? Ai? Ta sao?” Sở Hiên vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, nhìn Tô Hồng Tụ, vẻ mặt âm hiểm.

“Không đúng không đúng, là... Là, a, đúng rồi, người này là Oanh Oanh thủ hạ của ngươi! Vừa rồi nàng ta cố ý lừa gạt, đẩy ta rơi xuống vách núi. Nếu không phải Tôn quản sự vừa lúc đi qua, ta đã sớm mất mạng! Đều do ngươi! Đều do ngươi! Lấy một nữ nhân ác độc âm hiểm như vậy làm trợ thủ đắc lực cho mình, ta suýt chút nữa bị ngươi làm hại mất mạng! Hu hu, ngươi tên khốn kiếp kia, con ruồi xanh lục, ngươi còn không biết xấu hổ đến trách ta!”

Tô Hồng Tụ vừa khóc, vừa dùng hai tay che mắt, len lén đánh giá Sở Hiên.

Nhắc tới Oanh Oanh vừa rồi thiếu chút nữa hại chết nàng, trên mặt Sở Hiên xẹt qua vẻ nham hiểm ác độc cực kỳ hung ác trong nháy mắt.

Tô Hồng Tụ không khỏi thầm xin lỗi Tôn Kha nơi đáy lòng. Sở Hiên vốn là quỷ hẹp hòi, thứ thuộc về mình, tuyệt đối không cho phép người ngoài đến chấm mút và làm tổn hại, hiện giờ nàng lấy chuyện Oanh Oanh hại nàng ra chọc hắn, có thẻ nghĩ, kết cục chờ đợi Oanh Oanh thê thảm mà đau buồn như thế nào.

Tôn Kha, xin lỗi, ai bảo người trong lòng ngươi tâm ngoan thủ lạt, đối nghịch với ta khắp nơi? Nàng ta không chết, một ngày nào đó, ta sẽ ngay cả chết trên tay nàng ta như thế nào cũng không biết.

Tô Hồng Tụ thêm mắm thêm muối khóc lóc kể lể một lúc như vậy, quả nhiên, khuôn mặt lạnh lùng của Sở Hiên quay đi, dặn dò thủ hạ đứng ngoài cửa: “Đi, dưa phó đường chủ đến hình phòng, trực tiếp loạn côn đánh chết.”

Phó đường chủ chính là Oanh Oanh, nghe Sở Hiên nói cuối cùng muốn xử trí Oanh Oanh, Tô Hồng Tụ thở phào một hơi, trong lúc nhất thời lại không giả vờ khóc được, chỉ có thể xoay vòng hai tròng mắt đen tròn xoe thật to sau khe hở ngón tay nhìn Sở Hiên chằm chằm.

Giây phút này, sắc mặt Sở Hiên hơi hòa hoãn, hắn đánh giá Tô Hồng Tụ từ trên xuống dưới, nói: “Việc này, vừa rồi Tôn quản sự đã bẩm báo ta rồi. Xem ra ngươi cũng không bị thương, cũng chưa bị hù sợ.” Sau đó giọng nói thay đổi, giống như hơi tức giận: “Ngươi đã sớm biết nàng ta không có ý tốt với ngươi, tại sao không nói sớm một chút cho ta? Không phải chờ tới khi gặp chuyện bất trắc mới lên tiếng!”

Tô Hồng Tụ liếc trắng mắt Sở Hiên, lập tức trả treo: “Ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhìn ra? Oanh Oanh đối nghịch ta khắp nơi, lần trước ở bên hồ, thừa dịp ngươi không ở đó, thiếu chút nữa giết ta, ngươi đừng nói với ta một chút ngươi cũng không phát hiện ra! Rõ ràng trong lòng ngươi do dự, không muốn giết nàng ta!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Manusuri, Ẩn Nguyệt Tuyết
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.01.2017, 06:07
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2492
Được thanks: 20411 lần
Điểm: 10.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C72.2) - Điểm: 11
Chương 72.2: Sở Hiên cưỡng hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sở Hiên trừng Tô Hồng Tụ hồi lâu, không thể đồng ý, cúi đầu cười: “Ngươi không hiểu, ta đương nhiên không muốn giết nàng ta, cha nàng ta là một phụ tá quan trọng của thủ hạ ta.”

“Là phụ tá quan trọng, hay phu nhân của ngươi là ta tương đối quan trọng!?”

Nghe Tô Hồng Tụ lại một lần nữa nói mình là phu nhân của hắn, hình như tâm trạng của Sở Hiên thoáng trở nên khá hơn. Vẻ hung ác nham hiểm và ác độc trên mặt biến mất không thấy bóng dáng trong nháy mắt, nhìn Tô Hồng Tụ, cười một tiếng: “Tại sao ngươi luôn gọi ta là con ruồi xanh lục?”

Tô Hồng Tụ nhìn Sở Hiên chằm chằm, tức giận nói: “Ngươi đen như vậy, trên đầu luôn cắm cây trâm mộc màu xanh lục đậm, xa xa nhìn, không phải là con ruồi xanh lục đậu lung tung?”

Chỉ thấy mặt Sở Hiên trầm xuống, giọng điệu đột nhiên hạ thấp: “Ngươi không thích người da đen sao?”

Tô Hồng Tụ bị giọng nói âm hiểm của Sở Hiên hù sợ trong lòng chìm xuống, nghĩ thầm đây là làm sao vậy? Nhìn mặt Sở Hiên đen như đít nồi, nàng lại không có lá gan hỏi ngược lại, đành phải theo lời Sở Hiên nói: “Không, ta thích người da đen.”

Cảm xúc của Sở Hiên thoáng chuyển biến tốt đẹp, hỏi tới: “Tại sao?”

Tô Hồng Tụ không cần nghĩ ngợi nói: “Như vậy lúc ta đứng bên cạnh ngươi, người khác sẽ cảm thấy ta thật trắng.”

“Phì, ha ha ha!”

Tô Hồng Tụ vừa nói như vậy, Sở Hiên hơi sững sờ, đột nhiên ngửa mặt lên trời phá ra cười ha ha. Trong tiếng cười tràn đầy sung sướng, tràn đầy vui sướng.

Tô Hồng Tụ ở bên cạnh ngơ ngác nhìn Sở Hiên, nghĩ thầm, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Hiên cười sung sướng và vui vẻ như vậy.

Cười cười, Sở Hiên ngồi vào bên cạnh Tô Hồng Tụ, mặt như không có chuyện gì xảy ra, giống như lơ đãng nhắc tới: “Vừa rồi ngươi đi dạo ở đâu hả? Có phải đi tìm Tôn Kha không?”

Tô Hồng Tụ hoảng hốt, nghĩ thầm chẳng lẽ Sở Hiên có thiên lý nhãn? Sao hắn biết vừa rồi nàng đi tìm Tôn Kha?

Nếu Sở Hiên đã biết, Tô Hồng Tụ cũng không có ý định giấu giếm, đàng hoàng nói: “Ừmh, ta đi tìm hắn, tâm tình của hắn không được tốt, uống rất nhiều rượu, ta đi khuyên hắn. Đúng rồi, ngươi ngàn vạn lần đừng nói tin tức xử tử Oanh Oanh cho Tôn Kha, ta sợ trong lòng hắn sẽ khó chịu.”

Sở Hiên trầm mặc hồi lâu, đột nhiên die nd da nl e q uu ydo n mặt âm trầm xoay người lại: “Ngươi đi khuyên hắn? Ngươi có coi trọng ta không Ngươi có biết bây giờ ngươi là phu nhân của ta không? Ngươi đã gả làm vợ người, không thể tùy tùy tiện tiện vào phòng nam nhân khác!”

Sở Hiên bóp chặt đôi tay Tô Hồng Tụ, đè nàng vào trong lòng, ánh mắt nhìn nàng vừa tức giận lại kịch liệt, thấp thoáng mang theo màu máu điên cuồng.

“Ta làm sao? Ta lại không làm gì? Ta chỉ đi vào khuyên hắn, cả tay cũng không bị hắn sờ đến! Ngược lại ngươi! Lúc thì để ta đi chịu chết thay ngươi, lúc lại chẳng hiểu sao nổi giận với ta, ngươi đừng quên, ta chưa bao giờ đồng ý gả cho ngươi, chẳng qua bị ép buộc! Ngươi có tư cách gì chỉ trích ta!”

Tô Hồng Tụ gào lên như vậy, Sở Hiên lập tức không nói lời nào, người này quả nhiên không thể làm chuyện sai, bằng không cả đời sẽ bị đối phương nắm thóp.

Cũng không biết qua bao lâu, ánh mắt Sở Hiên đột nhiên buồn bã, hơi mỉa mai nói: “Đúng, ngươi đương nhiên sẽ không để cho Tôn Kha chạm vào ngươi. Ngươi không nói, ta thiếu chút nữa đã quên, người trong lòng ngươi là Sở Dật Đình, ngươi sẽ chỉ cho một mình Sở Dật Đình đụng vào ngươi!”

Sở Hiên nói xong, đột nhiên kích động, hung hăng đấm tay xuống giường, khuôn mặt không cam lòng, một phát giật ngọc bội trước ngực Tô Hồng Tụ, không đợi Tô Hồng Tụ phát tác,đã cúi người cưỡng hôn nàng.

“Đã quên hắn? Ừm? Nhớ quên hắn, từ nay về sau, sống tốt với ta. Ta sẽ đối xử tốt với ngươi, cho dù ngươi muốn cái gì, ta đều sẽ cho ngươi! Ngươi đừng cứ mãi dùng ánh mắt như vậy nhìn ta! Rốt cuộc ta có chỗ nào không bằng Sở Dật Đình!?”

Nụ hôn của Sở Hiên mang theo chiếm đoạt và giữ lấy, nói ra tức giận và không cam lòng tràn ngập lòng, thô bạo khiến Tô Hồng Tụ đau đớn, Tô Hồng Tụ không khỏi trừng lớn mắt, vẻ mặt tức giận và không cam lòng mà trừng Sở Hiên.

Tô Hồng Tụ giãy giụa cố gắng die nda nle equ ydo nn thoát khỏi, lại bị Sở Hiên bóp chặt, không nhúc nhích được chút nào.

Giây phút này, Sở Hiên giống như thú hoang mất trí nổi giận, không hề để ý đến Tô Hồng Tụ chống lại, chỉ đắm chìm trong nỗi thống khổ của mình không cách nào tự kiềm chế.

Đột nhiên, Tô Hồng Tụ uất ức đến khóc lên thành tiếng khiến Sở Hiên giống như bất ngờ bị nước mắt của nàng làm bỏng, khôi phục ý thức, đau lòng mà nhìn nàng, đạp cửa bỏ chạy.

Cũng không lâu lắm, tiểu nha hoàn Thúy nhi vội vàng chạy đến, nhìn Tô Hồng Tụ quần áo không chỉnh tề, lệ rơi đầy mặt trên giường, đầu tiên giật mình, ngay sau đó thay quần áo trên người Tô Hồng Tụ đã bị Sở Hiên kéo loạn.

Thúy nhi nhặt miếng ngọc bội của Sở Dật Đình bị ném trên đất, may mắn thay miếng ngọc bội coi như rắn chắc, bị Sở Hiên dùng toàn lực ném, nhưng không nát vụn, hoàn hảo như lúc ban đầu.

Thúy nhi nhìn ngọc bội trong tay, trong khoảng thời gian ngắn, hơi sợ run.

Mặc dù Thúy nhi chỉ là nha hoàn, nhưng bởi vì thời gian ở bên cạnh Sở Hiên đã lâu, cho nên phân biệt ra được đồ vật Hoàng thất.

Thúy nhi vừa nhìn thấy ngọc bội trên tay, lập tức nhận ra, đây nhất định thuộc về một vị Hoàng tử, nhất định là tín vật người nào đó trong Hoàng thất đưa cho Tô Hồng Tụ làm tín vật định tình.

Thúy nhi nhìn ngọc bội trên tay, lại nhìn Tô Hồng Tụ mất hồn mất vía trên giường, giờ phút này âm thanh kia lại xông ra từ đáy lòng Tô Hồng Tụ, giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm khắc mà chỉ trích nàng.

“Ngươi lại không đối xử tốt với nó một chút? Nếu như không phải ngươi, thân thể nó sao bị người ta đánh nát? Sao nó lại trở thành nhiều người như vậy? Ngươi nghe đây, Tô Hồng Tụ, ta mặc kệ ngươi dùng biện pháp nào, tóm lại ta không cho phép ngươi lại làm tổn thương lòng con ta, một lần cũng không cho! Nếu lần sau ngươi còn dám đối xử với nhi tử của ta như vậy, ta nhất định sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết!”

Bị yêu tinh này quấn lâu như vậy, Tô Hồng Tụ văng vẳng loáng thoáng có thể hiểu ra, nhi tử kia của yêu tinh này chắc đã bị phân tán ra thành nhiều mảnh, hóa thân thành nhiều người.

Trong đó có một là Sở Dật Đình, cái khác vừa vặn là Sở Hiên vừa xông ra cửa.

Trò hề, nàng chỉ có một thân, sao có thể phân ra cho nhiều người như vậy? Mặc dù quả thật nàng có cảm tình với con hắn, nhưng cũng chỉ giới hạn ở một Sở Dật Đình! Nàng cũng không có bản lĩnh đi tổn thương lòng của mỗi người bọn họ!

Nhất là Sở Hiên, bình dấm chua lớn điên cuồng, bình dấm chua chết tiệt! Hắn vốn không cho phép nàng thân cận với nam nhân khác.

Vậy muốn nàng đi tìm nhi tử khác còn lại của hắn như thế nào, liều mạng tập hợp bọn họ chung một chỗ như thế nào?

Dù sao nàng cũng không làm được, yêu tinh này thích kêu gào sao thì gào, muốn giết nàng, thì cứ giết là được.

Nghĩ như vậy, Tô Hồng Tụ dứt khoát die~nda4nle^qu21ydo^n dang hai tay ra, không hoạt động, giống như chết nằm vật xuống giường.

Thúy nhi thấy Tô Hồng Tụ nằm giống như chữ đại (大) trên giường, ra vẻ chờ chết, đột nhiên trong lòng chua xót, đứng dậy nhặt ngọc bội treo lại trên cổ cho Tô Hồng Tụ.

“Phu nhân, ngài không cần bực bội lâu chủ. Trong lòng lâu chủ thật sự quan tâm ngài, vừa rồi Tôn quản sự đến thông báo cho lâu chủ, nói phu nhân ngài xảy ra chuyện, không biết lâu chủ lo lắng bao nhiêu. Thúy nhi theo lâu chủ lâu như ậy, chưa bao giờ thấy lâu chủ như hôm nay.”

“Hừ, lo lắng? Nếu như hắn thật sự lo lắng cho ta, lúc trước đã không để một mình ta chui vào hang núi chịu chết rồi!”

Mặc cho Thúy nhi khuyên can, nhưng dưới đáy lòng Tô Hồng Tụ đã sớm nhận định, Sở Hiên không yên lòng với nàng, cho dù hắn làm gì với nàng, nhất định có mục đích riêng, có ý đồ khác.

Nhắc tới hang núi, Tô Hồng Tụ đột nhiên nghĩ tới Tôn Kiệt. Khi đáy lòng nàng thoáng nghĩ đến mặt mũi Tôn Kiệt, yêu tinh đó lại kêu gào một tiếng cực kỳ thê lương nơi đáy lòng nàng: “Con ta!”

Chỉ có điều, sau một tiếng kêu gào như vậy, yêu tinh đó cuối cùng không quấn lấy Tô Hồng Tụ nữa, hình như đau lòng quá độ, im hơi lặng tiếng rồi.

“Đúng rồi, Thúy nhi, Tôn quản sự như thế nào? Vết thương trên người có khả hơn chút nào không?”

Không có yêu tinh đó quấn lấy, Tô Hồng Tụ lập tức phấn chấn, ngồi dậy từ trên giường, nhìn Thúy nhi, hai mắt sáng ngời hỏi.

Vừa nghe Tô Hồng Tụ nhắc tới Tôn Kiệt, mặt Thúy nhi buồn bã, nhanh chóng cúi đầu, đau lòng muốn khóc.

Việc này dọa sợ Tô Hồng Tụ, còn tưởng rằng Tôn Kiệt xảy ra chuyện gì, đưa tay chộp lấy Thúy nhi bên cạnh, giọng nóng nảy, liên tiếp hỏi: “Ngươi đừng khóc, Thúy nhi, ngươi mau nói cho ta biết, Tôn quản sự hắn rốt cuộc như thế nào?”

Thúy nhi đã khóc không ngừng, nghẹn ngào nói: “Tôn... Tôn quản sự không có việc gì. Không, chẳng qua vừa rồi nô tỳ thổ lộ với ngài ấy, ngài ấy từ chối nô tỳ, nói trong lòng ngài ấy đã có đối tượng rồi.”

Thúy nhi nói xong, đột nhiên cất tiếng hu hu khóc rống lên.

Nàng ấy vừa khóc, Tô Hồng Tụ khó tránh khỏi tay chân hơi luống cuống, tay chân vụng về vội vàng an ủi Thúy nhi: “Đừng khóc, Thúy nhi, không sao, không có Tôn Kiệt, nam nhân tốt trên đời còn có nhiều mà, đúng rồi, đường đệ của Tôn quản sự, người tên Tôn Kha đó cũng không tệ.”

Tô Hồng Tụ khuyên thật lâu, Thúy nhi vốn không để ý đến nàng, khóc một lúc, có thể đau lòng quá độ, một mình chạy ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Manusuri
Có bài mới 12.01.2017, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2492
Được thanks: 20411 lần
Điểm: 10.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C73.1) - Điểm: 11
Chương 73.1: Gặp lại Sở Dật Đình

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cả buổi tối, Tô Hồng Tụ không thấy Sở Hiên, ngày hôm sau, trời mới vừa tờ mờ sáng, nàng đã bị Sở Hiên ôm từ trong chăn ra ngoài.

Tô Hồng Tụ dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng nhìn Sở Hiên, lại nghe Sở Hiên nói: “Đi, ta dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một chút.”

Ra ngoài đi dạo một chút? Wow, hay quá, nàng đã bị Sở Hiên nhốt trong phòng gần một tháng, sắp buồn bực chết rồi.

Bối rối biến mất trong nháy mắt, Tô Hồng Tụ thuần thục mặc quần áo tử tế, một tay khoác lên cánh tay Sở Hiên, cảm xúc dâng trào nói: “Đi, chúng ta lên lên đường!”

Nhìn từ quần áo đến sắc mặt của Sở Hiên, hắn giống như trắng đêm không ngủ, trên người cũng lộ ra mùi rượu nồng nặc. Tô Hồng Tụ túm lấy vạt áo trước của Sở Hiên ngửi. Mặt Sở Hiên tối sầm, vội hất tay nàng, đi thay đồ.

Khi dùng đồ ăn sáng, Sở Hiên một mực vuốt ve cây dao găm sáng bạc nhấp nháy, nhìn có vẻ hết sức sắc bén, Tô Hồng Tụ nhất thời hiếu kỳ, đi tới gần hỏi: “Đây là dao gì? Sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào nó?”

Sở Hiên liếc Tô Hồng Tụ, cố ý chậm rãi nói: “Cây dao này đã được tẩm kịch độc, chỉ cần nhẹ nhàng vạch xuống, lập tức có thể khiến người ta mất mạng.”

Sở Hiên nói xong, đưa dao lên trước mặt Tô Hồng Tụ, cố ý để nàng nhìn rõ ràng: “Ta mặc kệ ngươi có bằng hữu hay không bằng hữu, tóm lại lần sau để cho ta nhìn thấy ngươi ở cùng một chỗ với nam nhân khác, ta sẽ một dao chọc chết nam nhân đó.”

Tô Hồng Tụ lập tức cảm thấy khủng hoảng, trừng lớn mắt lo sợ bất an nhìn Sở Hiên, hồi lâu không thể nói ra lời.

Thấy Tô Hồng Tụ sợ hãi như thế, Sở Hiên giống như hết sức hài lòng, tiện tay lấy một tấm khăn che mặt trong nực ra, che mặt Tô Hồng Tụ.

Lúc này đã là hè, thời tiết hết sức nóng bức, Tô Hồng Tụ oán hận nhìn Sở Hiên: “Có thể không mang không? Cực kỳ nóng.”

Sở Hiên không chút do dự từ chối nàng: “Không được! Không mang sẽ không đi ra ngoài!”

“Vậy có thể dịch dung không? Đúng rồi, Sở...” Tô Hồng Tụ nói đến đây, đầu lưỡi cứng lại, nàng vốn định nói Sở Dật Đình đã từng cho nàng dịch dung, nhưng nhìn dáng vẻ Sở Hiên có thể xứng với đại danh bình dấm chua lớn điên cuồng, có thể nghĩ, nhắc tới Sở Dật Đình, nàng tuyệt đối sẽ không có kết cục gì tốt.

Quả nhiên, Sở Hiên vô cùng nhạy bén, Tô Hồng Tụ mới nói một chữ “Sở”, mặt của hắn lập tức biến thành đen sì, trên mặt hiện lên vẻ âm hiểm ác độc: “sở gì? Nói!”

“Sở... Ta nói, giờ đã không còn sớm, chúng ta nhanh chóng ra cửa đi!”

Lầu chính cách sân sau Thải Hoa lâu rất xa, Sở Hiên ôm Tô Hồng Tụ thi triển khinh công đi gần một canh giờ, mới đến Uyển thành dưới chân núi.

Sau khi vào thành, Tô Hồng Tụ cao hứng đến hỏng rồi, đôi mắt không nhàn rỗi, xoay chuyển lòng vòng bốn phía.

Hôm nay trên đường thật náo nhiệt, khắp nơi có thể nhìn thấy một nam một nữ kết bạn mà đi, hình như có ngày lễ gì đó.

Nhất là các nam nhân, trên người đều mặc đồ lính, sau lưng cũng đeo binh khí, nhìn có vẻ hết sức oai hùng, hết sức tiêu sái.

Vì đã lâu Tô Hồng Tụ chưa ra cửa, sợ lần này trở về cùng Sở Hiên, cả đời sẽ không có cơ hội ra ngoài rồi, vì vậy hai mắt quay tròn mãnh liệt nhìn nam nhân trên đường.

Ngắm nhìn, Tô Hồng Tụ cảm giác Sở Hiên nắm tay nàng càng lúc càng chặt, càng cầm càng hung ác, cuối cùng lại hung hăng véo nàng.

Tô Hồng Tụ ai ôi một tiếng, vẻ mặt tức giận nhìn Sở Hiên, đã thấy vẻ mặt Sở Hiên âm trầm làm cho người ta nhìn mà sợ.

Tô Hồng Tụ càng rụt lại, đành phải nuốt lời phàn nàn vào trong bụng. Làm ra vẻ nói: “Ngươi nhìn xem trên người dfienddn lieqiudoon bọn họ mặc gì? Nhìn có vẻ thật tiêu sái, thật anh tuấn. Nhưng mà, đương nhiên, hì hì, mặc dù ngươi không mặc, nhưng ngươi vẫn anh tuấn hơn bọn họ.”

Tô Hồng Tụ cười hì hì nịnh nọt Sở Hiên, tuy nói như vậy, nhưng trong lòng nàng lại oán thầm không thôi: Sở Hiên kia, rõ ràng trước kia hắn không phải như thế? Nàng nhớ rõ ràng lúc mới đầu gặp hắn, hắn rất lạnh như băng, rất nghiêm túc, rất khiến cho người ta nhìn mà sợ?

Sao mới qua mấy tháng, hắn lại trở nên keo kiệt, lại nhỏ nhen, lòng dạ hẹp hòi?

Ừm, được rồi, về điểm nhìn mà sợ, tên này ngược lại không chút thay đổi, càng ngày càng kinh khủng.

Mặc dù người trên đường tấp nập, nhưng dung mạo hơn Sở Hiên một người cũng không có, thỉnh thoảng có mấy người anh tuấn một chút, phần lớn có mỹ nữ vờn quanh bên cạnh, cơ thiếp thành đoàn.

Chỉ có Sở Hiên, bên cạnh chỉ có mình Tô Hồng Tụ, bởi vì suốt đoạn đường này, Tô Hồng Tụ không biết thu hoạch được bao nhiêu ánh mắt hâm mộ mà ghen ghét của nhiều thiếu nữ.

Tô Hồng Tụ vốn thích tham gia náo nhiệt, lúc trước ở bên cạnh Sở Dật Đình, nàng từ sáng đến tối vắt óc tìm mưu kế nghĩ sao kéo Sở Dật Đình ra ngoài đi chơi nhiều cùng nàng.

Hôm nay người bên cạnh thay đổi thành Sở Hiên, tính cách thích tham gia náo nhiệt vẫn không hề thay đổi tí nào.

Mắt thấy quảng trường phía trước vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài rất nhiều người, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng kinh hãi thổn thức trong đám người và tiếng trầm trồ khen ngợi của cả sảnh đường, Tô Hồng Tụ vội vàng kéo Sở Hiên chạy tới.

Bàn tay nhỏ bé nhẵn nhụi trắng như tuyết vừa nắm lấy  bàn tay to màu lúa mạch xương cốt rõ ràng, chỉ thấy bàn tay to dieenndkdan/leeequhydonnn kia khẽ run lên, theo đó nhanh chóng nắm lại, một mực cầm bàn tay nhỏ bé trắng nõn yếu ớt mềm mại như đậu hũ bên trong.

Mặc dù Tô Hồng Tụ thích tham gia náo nhiệt, nhưng vì trời sinh thấp bé, mỗi lần thao gia náo nhiệt đều được người khác chống đỡ, phía trước xảy ra chuyện gì, nàng vốn không nhìn ra.

Nếu người đi bên cạnh nàng là Sở Dật Đình, nàng đại khái có thể kéo Sở Dật Đình đi vào trong đám người.

Đáng tiếc, người đi bên cạnh nàng là Sở Hiên, người ưa sạch sẽ này vốn không cho phép Tô Hồng Tụ của hắn chen vào trong đám người, Tô Hồng Tụ tức giận nhảy lên lưng Sở Hiên, Sở Hiên đầu tiên ngẩn ra, ngay sau đó nhẹ nhàng nâng đỡ, một vai đỡ Tô Hồng Tụ.

Thì ra ở giữa đám người là hai huynh đệ biểu diễn công phu, ca ca nằm trên vài chục thanh đao hợp thành núi đao, mũi đao sắc nhọn hướng lên, chọc vào lưng hắn. Lúc này đệ đệ lại đặt miếng đá khổng lồ lên ngực ca ca, sau đó chậm rãi giơ búa trong tay lên.

Búa đột nhiên nện xuống, Tô Hồng Tụ hoảng hốt kêu một tiếng, xoay người ôm lấy đầu Sở Hiên, không dám nhìn nữa, chỉ nghe bốp một tiếng, giống như tiếng tảng đá vỡ vụn, sau đó là tiếng khen ngợi trầm trồ như sấm bên tai.

Cũng không biết bao lâu, cuối cùng trong đám người không có tiếng gì nữa, Tô Hồng Tụ đưa tay muốn bò từ trên người Sở Hiên xuống.

Nhưng mà lúc bò xuống, sơ ý một chút, đôi môi đỏ mọng mềm mại lại vừa đúng lúc dán lên đôi môi ấm áp khô ráo của Sở Hiên.

Vừa dán lên, Tô Hồng Tụ hơi sợ ngây người, trong đầu nhanh chóng xẹt qua một cái bóng, phảng phất giống như cực kỳ lâu trước kia, nàng đã từng thâm tình ôm hôn một người như vậy, chỉ có điều người đã từng thân mật với nàng như vậy không phải Sở Dật Đình, mà là... Mà là...

Mà là một người khác mơ mơ hồ hồ khắc trong đầu nàng, bắt sao cũng không bắt được ảo ảnh.

Phải chăng bởi vì nhìn hấy bức tranh treo trong phòng Thục phi kia, Tô Hồng Tụ cảm giác, những ngày này, cái bóng kia càng ngày càng rõ ràng trong đầu nàng, càng ngày càng tới gần, giống như có thể nhanh chóng bị nàng bắt được.

Có lẽ, có lẽ hôn tiếp nàng có thể nhớ ra?

Nghĩ tới đây, Tô Hồng Tụ không chút do dự, kéo Sở Hiên qua, thình lình cho hắn một nụ hôn nóng bỏng lâu dài di@en*dyan(lee^qu.donnn) mà ngượng ngập. Trong lúc nhất thời Sở Hiên không kịp phản ứng, lại ngơ ngác bị nàng hôn như vậy.

Lúc này toàn bộ người vốn đứng xem xiếc chuyển thành liếc nhìn bọn họ. Các nam nhân thì giật mình há to miệng, các nữ nhân thì thẹn thùng lấy khăn tay che mặt, tiếng kinh hô thình lình vang lên.

Vừa hôn xong, Tô Hồng Tụ lau miệng, vẫn chưa thỏa mãn nhìn Sở Hiên: “Có thể tới một lần không?”

Vừa rồi, trong tích tắc như vậy, nàng gần như bắt được cái bóng kia rồi, đáng tiếc không biết tại sao, giây sau cùng, cái bóng kia lại mỗi lúc xa dần.

Có lẽ hôn thêm lần nữa, nàng có thể nhìn thấy mặt người kia.

Tô Hồng Tụ nghĩ như vậy, mắt trừng lớn mặt mũi tràn đầy mong đợi nhìn Sở Hiên.

Sở Hiên ngơ ngác nhìn Tô Hồng Tụ, khoảnh khắc đó, Tô Hồng Tụ gần như cho rằng cặp mắt hắn thiêu cháy rồi.

Có thuyết bất thanh đạo bất minh, Tô Hồng Tụ chưa bao giờ nhìn thấy tình cảm vô cùng nóng bỏng đột nhiên phun ra từ trong đôi mắt lạnh như băng của Sở Hiên.

Tô Hồng Tụ ngơ ngác nhìn kinh ngạc và vui mừng khôn xiết thiêu đốt trong mắt Sở Hiên, giây phút này coi như nàng là kẻ ngu cũng nhận ra, thì ra Sở Hiên vẫn luôn... Vẫn luôn nhỏ mọn khi thấy nàng ở chung một chỗ với nam nhân khác như vậy, không thích tháy nàng tới gần nam nhân khác như vậy lại là vì... Lại là vì...

Lại là bởi vì hắn thích nàng.

Tô Hồng Tụ nhớ tới lần đầu tiên gặp Sở Hiên, đáy lòng hắn hoàn toàn trống rỗng, hoàn toàn lạnh như băng, cũng không có nhiều tình cảm ngay cả với phụ hoàng mẫu phi hắn, tràn đầy đều là dã tâm mênh mông, dục vọng công thành chiếm đất, chiếm đoạt sáu nước, thậm chí tham vọng dẹp yên thiên hạ.

Vì thỏa mãn dã tâm của mình, hắn thậm chí đã từng coi nàng như quà tặng đưa ra ngoài.

Rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào, ánh mắt Sở Hiên nhìn nàng đã thay đổi, là bắt đầu từ lúc nào, trái tim lạnh như băng trở nên nhiệt huyết mà nóng hổi, sôi trào mãnh liệt bên trong đều là dục vọng chinh phục và giữ lấy nàng?

Xong rồi, thảm rồi, nàng hôn như vậy, chẳng lẽ hôn thành chuyện bất trắc? Nàng vốn cảm thấy Sở Hiên chắc chắn sẽ không có phản ứng gì với nụ hôn của mình, nên mới lớn mật yên lòng mà hôn hắn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Manusuri, phuthuy_thuyvi, Ẩn Nguyệt Tuyết
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ashura_sak, Bimcon, Dungpt12345, Ha Le Dinh, Hamido, hazell96, hien1052006, Huynhdu, kieutrinh2kkk, Linh2711, linhkhin, linhmeo100797, MumMup, neyiah109, nguyet2202, nlsunny, Quế An, tamtranhus và 836 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Lily_Carlos
Lily_Carlos
Vu Kỳ
Vu Kỳ

Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Cô Quân: trưa mát vắng người :))
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3274411#p3274411
Thông Linh Nhãn C42 cầu ủng hộ Nhi nha
Jinnn: vốn nhiều ng :v bh thành ít vậy đó Thor
Thor Logan: Chat của diễn đàn vốn ít người vậy hả? :v
Thor Logan: Hiii
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hii
Thor Logan: Hi! :v
Yuumi: haizzz sao gần cả tuần r mak truyện của yuu chưa dx duyệt nhỉ????
Rachel mun: byebye!
trantuyetnhi: Uri nik thật bảnh nhá
trantuyetnhi: ok pp mun
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Mợ... tìm nảy h mới lụm đc acc :)) đùa với bạn Ri
Rachel mun: kết bạn nha nhi, byebye ngủ ngon!*.*
trantuyetnhi: thua luôn rồi, đi vào nơi thông báo xem gửi trả lời trong bài của mod chờ tin hồi âm thôi.
Rachel mun: hazzi , gửi tin nhắn cho mod kiểu gì đây?
trantuyetnhi: ko có gì, bạn tìm mox nào đó.hỏi xem đi, chứ mình cũng không biết nhiều.
Rachel mun: hazzi, cảm ơn nhi và kỳ nhiều vì đã giups mk nha! vô cùng cảm ơn!
trantuyetnhi: kì quái, xwm được tin nhắn nhưng không thể trả lời mới thấy lần đầu luôn nè, tìm mox hỏi thử xem bạn
Rachel mun: mk thấy tin nhắn rồi nhưng bấm vào ô trả lời lại hiện ra câu tiếng anh ban nãy
trantuyetnhi: bạn ngoài tải lại trang diễn.đàn xem có không
Rachel mun: điên thoại, thỉnh thoảng mk ms lên bằng máy tính
Vu Kỳ: Bấm xem rồi nói k thấy :))
trantuyetnhi: bạn sử dụng là điện thoại hay là.máy tính vậy
Rachel mun: ko thấy tin nhắn nào hết trơn -.-
trantuyetnhi: tin nhắn đã gửi bẹn xem gửi lại được không.nha
Vu Kỳ: Có thấy tin nhắn tuôi gởi tới k bấm xem rồi có nút gởi tl bẩm thử coi :)
trantuyetnhi: vào đó có thể gửi, mình sẽ gửi cho bạn một tin nhắn bạn nhận sau đó bấm vào gửi.trả lời xem có thể trả lời được không nha.
Rachel mun: vd nhá:có phải là tuôi bấm vào nick của kỳ , sau đó thông tin của kỳ sẽ hiện ra, kéo xuống dưới có dòng " gửi tin nhắn" bấm vào đó có phải là sẽ gửi đc tin nhắn cho kỳ ko? mà của tôi nó lại hiện ra dòng chữ như nãy
trantuyetnhi: cái này là bị lỗi rồi, bẹn xem lại tin nhắn có ký hiệu hay là biểu cảm không được sử dụng không rồi xóa đi gửi lại xem

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.