Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 

Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

 
Có bài mới 07.01.2017, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 08.01.2016, 14:16
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 193
Được thanks: 171 lần
Điểm: 1.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân
Huhu kiểu này tiểu noãn lại sắp gả cho ngta rồi  :pray:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.01.2017, 17:56
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 367
Được thanks: 1897 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân - Điểm: 11
Xin lỗi cả nhà, máy ta bị hỏng nên giờ mới đăng chương mới được.

Chương 56: Gặp gỡ lần đầu tiên

Những chuyện xưa không có xuất hiện trước mặt, ngay lúc ấy chỉ là gặp gỡ bình thường, do đó lúc trước cô bướng bỉnh, trong thế giới của anh, nhưng cũng chỉ là ấn tượng khắc sâu vừa phải với người xa lạ. Bóng người lắc lư, khói bụi mênh mang. Khi thời gian dịu dàng trôi qua, những chuyện xưa kia cũng được dòng thời gian thử thách, bảy năm qua không ngừng nhớ tới khiến hình ảnh càng lúc càng rõ ràng, trở nên như món đồ cổ trân quý.

Cố Dạ Thâm

Ôn Noãn nhìn phong cảnh mờ mịt ngoài cửa xe từ từ quay, mơ hồ nửa ngày cũng không hiểu, khi trời chưa hoàn toàn sáng cô làm sao đã an vị ở trên xe Cố Dạ Thâm. Căn bản thứ bảy không phải đi làm, mà canh ở Tần Kí cũng mới ăn hồi sáng ngày hôm trước.

“Cố Dạ Thâm, đây là đi đâu vậy?” Cô buồn ngủ ngáp.

“Cô chợp mắt một lúc, đến nơi tôi sẽ gọi cô.” Ánh mắt Cố Dạ Thâm lấp lánh nhìn phía trước, tinh thần rất tốt.

Ôn Noãn liếc anh một cái, miệng chép chép, cuối cùng không hề nói gì, nhắm mắt lại ngủ bù. Lúc bị đánh thức, Cố Dạ Thâm đã dừng xe ở ven đường trồng hai hàng cây ngọc lan và cây nhãn, anh xuống mở cửa xe bên kia ra: “Ôn Noãn, xuống.”

“Đây là đâu?” Ôn Noãn ra ngoài, ngắm nhìn bốn phía thấy nhiều nhà cao tầng mọc lên, cảm giác rất xa lạ.

“Không nhìn ra rồi hả?” Cố Dạ Thâm nhẹ giọng cười, giống như từ trong khoang mũi tràn ra.

Ôn Noãn mờ mịt.

Cố Dạ Thâm cười cười, vô cùng tự nhiên lôi kéo tay của cô, cũng khó trách, Phong Thành mấy năm gần đây biến hoá khá lớn, đặc biệt là sau khi tập đoàn W.D tham dự quy hoạch chỉnh đốn và cải cách thành thị, Phong Thành đã nhảy lên thành một kiểu Đô thị hiện đại hoá mới, có rất nhiều thứ cũng không biết bất giác xảy ra biến hoá.

Sau khi quẹo vào một con đường ngoằn nghèo, anh chỉ chỉ về phía trước.

Gió lạnh trong sáng sớm, mấy chữ khắc to lớn chắc nịch lắng đọng màu mực “Trường cấp ba chuyên Anh Phong Phụ Chúc” rất khác biệt với các công trình kiến trúc khác.

Là trường cấp ba cũ của cô.

Ôn Noãn bỗng nhiên bối rối, đã bao nhiêu năm cô không trở lại nơi này rồi?

Sắc trời dần dần sáng lên, hai người chậm rãi đi dọc theo con đường đầy bụi hoa mùa hè sáng rực, sân trường thứ bảy rất an tĩnh, gió sớm thổi nhẹ, không khí nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, đặt  mình vào trong đó, hết sức sảng khoái mãn nguyện.

Ôn Noãn dõi mắt quan sát quang cảnh bốn phía, so sánh cùng với quang cảnh lúc cô học cấp ba, sân trường bây giờ trừ toà nhà dậy học cũ và cây đàn hương ra, cơ bản đã đổi mới toàn bộ, cũng tăng thêm lớp khoa học kỹ thuật và cột đá khắc mới xây, diện tích cũng lớn hơn một nửa, vốn đã làm rất tốt bước nâng cao lục hoá, cả vườn phong cảnh đẹp không sao tả xiết, không uổng công danh hiệu “Lâm viên trường học”.

Không khí sáng sớm ở nơi này rất trong lành, tâm tình cô thật vui vẻ, chuẩn bị vươn vai làm biếng, cô động cánh tay mới phát hiện chẳng biết từ bao giờ tay phải của mình đã bị một bàn tay to lớn thân mật dắt, tim cô đập mạnh và loạn nhịp ngừng bước chân.

Cố Dạ Thâm quay đầu lại, chú ý tới ánh mắt của cô, mới chậm rãi nhìn xuống theo ánh mắt của cô, cô có chút hoảng hốt rút tay ra, cảm xúc giật giật ở đầu ngón của anh vẫn còn lưu lại, anh khẽ cười, làm như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay lại đặt ở trong túi quần.

Ôn Noãn thẹn thùng, từ lúc nào mà bọn họ lại dắt tay nhau một cách tự nhiên như vậy rồi?

Một mảng lớn cây Phong Diệp xanh tươi đập vào mắt cô, cô lơ là sự lung túng nho nhỏ đó, không nhịn được kêu lên: “Những cây Hồng Phong này vẫn còn tồn tại.”

Hai bên đường xi măng đều là cây Hồng Phong to lớn, bởi vì là mùa hè, nên lá trên cây màu xanh đậm, nhưng từng cây từng cây chen chúc nhìn thật hùng tráng.

Nghe nói, từ khi trường bắt đầu xây dựng, Hồng Phong nơi này đã  tồn tại, tính đến hôm nay, mỗi một gốc cây Hồng Phong đều đã trải qua hơn trăm năm, một mảnh phong cảnh này, có thể nói là “Trấn Viên Chi Bảo.”

Nếu mùa thu đến, toàn bộ mảng lớn lá Hồng Phong sẽ chuyển thành màu đỏ cam hoặc màu hoa hồng đỏ, có thể nói là mỹ cảnh giữa cực hạn.

Tâm tình Ôn Noãn càng thêm dễ chịu, lúc học cấp ba cô đã ưa thích phong cảnh chỗ này rồi, cô thường lưu luyến như thế.

Dừng lại ở một gốc cây Hồng Phong lớn, cô không nhịn được đưa tay vuốt ve dấu vết bị năm tháng trạm trổ, ngước đầu lên nhìn, giống như nhớ ra chuyện gì lý thú, khoé môi mỉm cười, ánh mắt sáng ngời toả sáng.

Cố Dạ Thâm chậm rãi đi theo phía sau, đáy mắt mơ hồ hàm chứa nụ cười, anh cũng ngẩng đầu ngắm gốc cây và cành lá rậm rạp của cây Phong, một hồi lâu sau mở miệng: “Ừ, chính là ở chỗ cây này.”

“Cái gì?” Ôn Noãn nghiêng đầu, cây này?

“Ừ.” Cố Dạ Thâm chậm rãi gật đầu, “Lần đầu tiên nhìn thấy em, là tại trên ngọn cây này.”

(Lovenoo1510: Bắt đầu từ đoạn này ta đổi cách xưng hô của nam chính và nữ chính thành anh em nhé. Vì bí mật của nam chính đã dần được hé mở, nữ chính cũng dần dần tiếp nhận nam chính trong vô thức)

“Ha ha?” Ôn Noãn rất kinh ngạc, có thể ở trên cây này nhìn thấy cô, thật là chuyện đã bao lâu rồi?

“Ừm.” Một tay Cố Dạ Thâm đút ở túi quần, nghiêng người dựa vào cây Hồng Phong, “Lúc học cấp ba anh thường xuyên trèo lên cây này.”

Cả người Ôn Noãn giật mình một cái, lúc cô học cấp ba, cũng thường trèo lên cây Hồng Phong. Nhưng theo số tuổi mà nói, lúc cô học năm thứ nhất thì anh đã tốt nghiệp lên đại học rồi.

“Lần đầu gặp em, là lúc anh mới vào đại học không bao lâu.” Cố Dạ Thâm từ từ cười, khi đó, anh còn có chút lưu luyến trường cấp ba, bởi vì từ đại học đến trường cấp ba chỉ cần xuyên qua một rừng nhãn lớn, vì vậy thỉnh thoảng sáng sớm anh sẽ tới đây, dễ dàng leo lên gốc cây Hồng Phong may mắn này.

Lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Noãn, là vào cuối tháng chín năm thứ nhất đại học, ánh nắng ban mai chiếu sáng, trong sân trường vẫn rất an tĩnh, anh ngồi trên ngọn cây Hồng Phong nghe phát âm Hàn Văn, sau đó dưới tàng cây truyền đến giọng nói dễ nghe, nụ cười vui sướng hoạt bát, anh bị quấy rầy làm tỉnh táo, không nhịn được anh ngồi dậy, thấy cô đang leo cây một cách dễ dàng, cô dừng lại ở nhánh cây thứ hai.

Khi đó ước chừng cô mới vừa lên cấp ba, tóc cắt ngắn lởm chởm, con ngươi đen như mực căng tròn giống như tràn đầy ánh sáng, có một loại đơn thuần không rành việc đời, cả người cô lại như một con thỏ nhiệt tình nghịch ngợm. Cô nằm ở trên cây, đôi tay gối đầu, một gối gập lên, thích chí huýt sáo, làn điệu như một bài đồng dao, chợt léo sáng long lanh, tất cả đều như tiểu Tinh Tinh, rất vui vẻ hoạt bát.

Sau đó ước chừng cô thổi quá đắc ý, quên mất việc mình đang nằm ở trên cây, trở mình một cái, kết quả, cô trực tiếp ngã xuống, anh đang ngồi ở phía trên kinh ngạc đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, đang muốn xuống thì thấy cô chỉ nhíu mày, cả người nhìn như không sao, trực tiếp nằm trên mặt đất tiếp tục thổi nốt làn điệu vẫn chưa xong.

Cái này đối với những người xung quanh có thể là chuyện cũng không quá quan tâm để ý, cộng thêm di truyền từ cha tính trầm mặc ít nói, ở trong mắt người khác có thể thành thanh cao, trừ đại tiểu thư nhà họ Kỷ ra, anh đối với các cô gái khác đều rất ít khi nhìn nhiều, nhưng cái cô gái bướng bỉnh này lại làm cho anh khắc sâu ấn tượng.

Ôn Noãn kinh ngạc trợn tròn mắt, khi đó cô mới vừa học lớp mười, chưa thoát khỏi tính khí bướng  bỉnh của bé trai, thường sẽ làm vài hành động kinh người không thuộc về một cô gái, cũng may một lần kia là cô trèo không quá cao, chỉ té đau mông thôi, biết thời gian còn sớm, sẽ không có người nhìn thấy, nên cô cũng lười bò dậy, trực tiếp nằm trên mặt đất.

Cô tuyệt đối không ngờ, vốn tưởng rằng sẽ không bị bất kì kẻ nào thấy cảnh tượng ấy, vậy mà toàn bộ lại rơi vào trong mắt một người, hơn nữa, thời gian đã qua đi mười ba năm, người này có thể đem cảnh tượng đó miêu tả như thế, đến những chi tiết cô quên cũng có thể nói rất rõ ràng.

Khi đó anh đã bắt đầu thích cô sao? Làm sao có thể!

Cố Dạ Thâm nhìn cô, trong mắt đều là nụ cười, trên mặt cô thoáng hiện lên từng biểu tình, anh đều có thể đoán ra cô đang suy nghĩ gì.

“Tin tưởng sao? Chính anh khi đó đối với em đã vừa thấy đã yêu.”  Ánh mắt của anh thật sâu, như biển rộng, nhìn không thấy đáy.

Ôn Noãn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng rất nhanh, cô hồ nghi, “Cố Dạ Thâm, anh gạt em.” Nếu như cái thời điểm đó anh thật sự vừa gặp đã yêu cô, vậy thì vì sao bọn họ không quen biết nhau?

Ánh mắt Cố Dạ Thâm chợt loé, chỉ nói, “Lúc đó em còn quá nhỏ, chờ em vừa đủ lớn, thì lại có bạn trai mất rồi.”

Ôn Noãn nhìn về anh, tin tưởng, lại có hoài nghi.

“Cố Dạ Thâm, anh đối với em mà nói, là một điều bí ẩn.” Cô lẩm bẩm nói nhỏ.

Cố Dạ Thâm không có nói gì tiếp, cả người chỉ đứng thẳng, từ từ đi về phía trước. Trời đã sớm sáng choang, ánh mặt trời xuyên thấu qua cành lá dầy đặc, từng tia nắng lay động, lột ra từng mảng chiếu vào bóng lưng cao lớn rắn rỏi của anh.

Ôn Noãn càng thêm mê mẩn. Anh biết cô, hẳn là từ rất lâu đó, chẳng qua, thật sự là anh vừa gặp đã yêu sao?

Đi dạo đến lầu bát giác bên ngoài phòng máy vi tính cũ, anh mới lại mở miệng: “Em đã từng dùng nick name ‘Phách Vương Hoa’ chơi một trò võng du gọi là ‘Hiệp Khách Hành’.” Anh dùng chính là trần thuật, mà không phải là câu hỏi, dễ dàng có sức thuyết phục lớn hơn.

Ôn Noãn bắt đầu mờ mịt, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, giống như là có chuyện như vậy xảy ra.

Ước chừng là năm cô lớp mười một, có một thời gian cô mê luyến hứng thú với võng du không bao lâu, nhưng không quá nửa học kỳ đã chấm dứt, bởi vì tại tài khoản võng du khi đó cô rất thích một tiền vệ địa võng, đơn phương thích một nick name của đại thần là “Dạ cẩn”, mỗi ngày vừa học xong đã chạy ra quán internet, vừa đánh võng du và nói chuyện phiếm với hắn.

Chẳng qua là, cuối cũng cũng không như ý muốn, cô còn chưa tỏ tình, ngoài ý muốn khi nói chuyện với người chơi khác mà biết, Dạ cẩn đã có vị hôn phu, tình cảm đơn phương thầm mến của cô vì vậy mà chết từ trong trứng nước, nói thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên cô động lòng, mặc dù không giải thích được, ấm ức bất ngờ ấy làm cô không chơi võng du nữa.

Chỉ là, “Làm sao anh cũng biết cái này?” Nếu cô không cẩn thận hồi tưởng lại, thì có lẽ cô cũng đã quên từng có chuyện này.

“Ừm, anh cũng chơi trò này. Nick name của em có chút đặc biệt, thao tác cũng rất mạnh, là người chơi nữ duy nhất xếp trong top mười, anh đã từng để ý qua.”

“ Ý của em là, làm sao trong trò chơi anh biết nó vốn là em?”

Cố Dạ Thâm quay đầu lại nhìn cô một cái, cười khẽ, “Nghe đến có nữ sinh gọi nick name của em.” Có một lần anh có việc đến trường cấp ba, vừa lúc ở sân vận động của trường thấy cô, một nữ sinh lớn tiếng gọi cô là “Phách Vương Hoa”, cũng yêu cầu PK với cô, còn  nhắc tới khoản võng du này, ước chừng là cô ở bên trong võng du đã kết ân oán.

Ôn Noãn mồ hôi rơi, khi đó cô thật sự là không đủ tốt, là tiểu tử thuần tuý. Nhắc tới những chuyện cũ năm xưa, làm hứng trí của cô nổi lên, trong đầu nhớ được không ít chuyện, vốn cho là sẽ tự nhiên mà bị phủi bụi như vậy, nhưng bỗng có người nhắc tới, lại cùng anh chia sẻ hồi ức, loại cảm giác này rất kỳ diệu.

Hơn nữa, bọn họ có duyên phận cũng rất kỳ diệu, cô mơ hồ tin tưởng, lúc đó anh thật sự vừa gặp đã yêu cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.01.2017, 11:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 367
Được thanks: 1897 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân - Điểm: 11
Chương 57: Chung tình

“Anh lấy nick name là gì?” Cô tuỳ ý hỏi.

“Dạ Cẩn.”

“Cái gì?!” Ôn Noãn không thể tin vào tai của mình, “Anh là Dạ Cẩn?” Đại thần Dạ Cẩn xếp hạng thứ ba!

“Ừ.” Cố Dạ Thâm xem thường.

Ôn Noãn nói khẽ một chút, duyên phận này cũng quá huyền diệu đi, Cố Dạ Thâm lại là đại thần mà cô từng thầm mến!

Bỗng nhiên trong lúc đó, trong lòng cô như có cảm giác khác thường chậm rãi chảy qua, giống như dòng điện nhỏ.

Đùng là không đúng!

Khi đó Cố Dạ Thâm đã có vị hôn thê, mà lúc rảnh rỗi cô cũng nghe Tang Lạc Vi đề cập tới, anh rất yêu người vợ trước, làm sao có thể vừa thấy đã yêu cô! Hơn nữa, dù là vừa thấy đã yêu, thì tại sao thời gian lâu như vậy, cô lại không có chút ấn tượng nào với anh?

“Cố Dạ Thâm, anh lừa em!” Cô dừng bước, “Căn bản anh chưa từng vừa thấy đã yêu em!”

Giọng cô chắc chắn như vậy, làm toàn thân Cố Dạ Thâm chấn động, ánh sáng trong mắt anh từ từ u ám.

Anh không phủ nhận, khiến Ôn Noãn càng xác định, “Cố Dạ Thâm, anh tội gì phải cho em một phần tình yêu ấm áp, thiết kế âm mưu lãng mạn này?”

Coi là âm mưu thôi!

“Ôn Noãn………..” Anh biết nói như thế nào đây?

Quả nhiên chỉ là âm mưu.

Ánh mắt Ôn Noãn trở nên xa lạ, “Cố Dạ Thâm, em hận nhất là lừa gạt!” Trong điểm này, cô thật sự thưởng thức Đường Tử Khoáng, trước khi kết hôn, thẳng thắn với mục đích, về sau phản bội không có lừa dối che dấu………

Cô tình nguyện nhận lấy kết quả xấu nhất, cũng không cần như đứa ngốc chẳng hay biết gì.

Cố Dạ Thâm hít sâu một hơi, đưa mắt nhìn cô: “Ôn Noãn, nếu như anh nói thật, em xác định bây giờ rất bình tĩnh, sẽ không bởi vì những lời của anh nói mà làm cảm xúc chấn động quá lớn chứ?”

Lần đầu tiên gặp Ôn Noãn, thật sự là anh không có vừa gặp đã yêu với tiểu tử chưa hoàn toàn trổ mã này, một trong những nguyên nhân là cô còn chưa có lớn, mặt khác, khi đó cha mẹ anh đã quyết định vị hôn thê cho anh, đại tiểu thư nhà họ Kỷ, mặc dù là hôn nhân mang tính thương mại, nhưng bởi vì là thanh mai trúc mã, lại vừa vặn anh cũng thích, nên anh đã tiếp nhận một cách hớn hở.

Ôn Noãn nghi hoặc nhìn lại anh.

Cố Dạ Thâm khẽ nhắm mắt, “Ôn Noãn, anh yêu em, là lúc em đau lòng nhất.”

“Cái gì?” Ôn Noãn giật mình, lúc cô đau lòng nhất, là lúc Đồng Diệu ra đi. Là thời điểm anh ấy được đẩy ra từ phòng cấp cứu tuyên bố tử vong, là thời điểm cử hành tang lễ cho anh ấy, thậm chí sau đoạn thời gian ấy rất lâu, cô đều khóc đến trời đất u ám, gần như không có mấy lúc thanh tỉnh.

Cố Dạ Thâm trầm mặc.

Anh thật sự không đành lòng nhắc tới, anh yêu cô là lúc cô mất đi yêu thương, khóc đến tê tâm liệt phế, vì vậy, chỉ có thể dứt bỏ đoạn thời gian khá dài để chờ đợi, đem thời gian gặp gỡ đẩy lùi về sau.

Tại lúc cô biết, thì thời gian anh biết cô cũng không phải là năm này, chuyện gặp cô trong mưa phùn ngày Cá tháng tư làm anh vừa thấy đã yêu mà nói cũng tự sụp đổ. Anh mang cô tới chỗ lần đầu tiên gặp cô, vốn định chế ra lời nói dối vừa gặp đã yêu, chỉ là, lại bị cô vạch trần một cách dễ dàng, vốn có thể phủ nhận, lấp liếm, nhưng vì một câu nói hận nhất là lừa gạt của cô làm anh không thể khống chế được miệng của mình.

Khi đó, anh toàn tâm toàn ý duy trì cuộc hôn nhân sụp đổ của mình, chỉ thiếu là chưa ký thoả thuận li hôn, cũng là thời điểm anh đau lòng nhất, cũng là lúc mất đi tình cảm chân thành, chắc là đồng bệnh tương lân, hiểu nhau không cần nói, làm cho anh thấy cô khóc đến gần như tan vỡ, không thể tưởng tượng được cứ như vậy mà yêu cô.

Sau khi suy nghĩ lại một chút, anh vẫn khó có thể tin được, ở lúc thế giới tình cảm của anh còn chưa dọn dẹp, cô còn đang khóc đến đau dớn vì một người cô yêu. Nhưng cô, cứ như vậy làm anh không có cách nào bỏ xuống được nhớ thương.

Chẳng qua là, nếu muốn lấy một người đã ra đi, để đổi lấy việc hai người quen biết, thì họ sẽ không thể quấn quýt say mê, sau này bắt đầu ra sao!

Cho nên, ở lúc tuyên bố Đồng Diệu tử vong ở hành lang bệnh viện, ở lúc tang lễ của Đồng Diệu, ở trước bia mộ của Đồng Diệu, bất kể cô có khóc đau lòng đến mức muốn chết, thì anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn, không thể tiến lên cho cô bất kỳ an ủi nào, với cô, anh chỉ là một người xa lạ.

Về sau, cô hoàn toàn phong bế mình, trừ Khang Khang và cha mẹ mình ra, không thấy bất luận kẻ nào, đặc biệt là đàn ông trẻ tuổi không thể xuất hiện trước mắt cô, mỗi khi xuất hiện, cô đều mất khống chế bản thân mình.

Vì vậy, anh đợi thương tổn của cô tốt hơn, đợi cô tỉnh lại, đợi cô nguyện ý yêu lần nữa, đồng thời, ở năm thứ hai anh cũng phản bội lại việc trì hoãn kéo dài kí thoả thuận ly hôn với vợ của mình.

Anh ở bên ngoài tầm mắt của cô, cùng cô trải qua đau đớn, Cố Dạ Thâm chỉ yên tĩnh, sau khi cô bình yên đi vào giấc ngủ, dưới sự giúp đỡ của Khang Khang anh sẽ lặng lẽ đến xem cô, theo cô, thỉnh thoảng, nhờ Khang Khang dẫn cô đi giải sầu, anh sẽ nhìn từ xa, cũng không đến gần, cũng không đi gần.

Mặc dù hai, ba năm trôi qua, cô dần dần không còn bài xích người khác phái cùng tuổi nữa, anh cũng chưa từng dễ dàng lại gần cô, Khang Khang nói, từ đầu đến cuối lòng của cô vẫn phong bế.

Khi chờ đợi đã thành thói quen, thì anh chưa từng phát hiện ra năm tháng trôi qua rất nhanh. Một lần anh chờ đợi, chính là năm năm, tất các về cô, đều do Khang Khang kể lại………

Năm năm, thậm chí hai năm về sau, bọn họ cũng không có ở cùng nhau, rồi lại ở cùng nhau.

Đề cập tới mấy thời gian bi thương nhất, tâm tình Ôn Noãn không bị chấn động như trong tưởng tượng của anh, ít nhất, cô đã không lặng yên không một tiếng động mà lệ rơi đầy mặt. Sau khi cô trở lại, chỉ lặng lẽ nhốt mình ở trong phòng.

Lúc này Cố Dạ Thâm cũng không đoán được cô nghĩ sao, kết quả xấu nhất, là cô vẫn vì cái chết của Đồng Diệu mà bảo vệ trái tim mình, không thể tiếp nhận được anh, sau đó, dọn dẹp hành lý rời đi.

Anh ngơ ngác nằm trên sofa phòng khách, mặc cho ánh nắng trên ban công chiếu tới, chờ đợi thời gian phản ứng của cô, so với thời gian chờ đợi năm năm kia như còn lâu hơn, trái tim anh như bị kiến cắn, lại không thể làm được gì.

Lúc sắc trời hoàn toàn tối, anh mới bò dậy vào phòng bếp làm hai tô mì, buổi trưa hai người cũng chưa có ăn cơm.

Đứng ở cửa phòng Ôn Noãn, anh mấy lần giơ tay lên rồi lại đặt xuống, cuối cùng quyết định gõ cửa thì cánh cửa bất chợt bị kéo ra, đầu tóc Ôn Noãn rối loạn, đi chân trần đứng ở cửa.

“Ôn Noãn……….”

“Cố Dạ Thâm, em đói rồi…………” Giọng nói của cô nhỏ như muỗi kêu, không có hơi sức.

“Được, Ôn Noãn.” Cố Dạ Thâm đưa tay ra ôm cô vào ngực, ứ nghẹn kia mới dãn ra một chút, tảng đá trong lòng cũng coi như rơi xuống, giọng nói của anh không kiềm chế được mà nhỏ nhẹ run rẩy, “Anh nấu mì rồi, trước em ăn một chút, anh lập tức……… nấu thêm hai món nữa.”

“Không cần đâu.” Ôn Noãn kéo anh vào phòng bếp, “Ăn mì là được rồi.”

Anh quay đầu, thấy đôi mắt của cô sưng đỏ, hiển nhiên là chảy nước mắt, nhưng không đến mức không thể kiềm chế được, như vậy cũng có thể thấy, tâm tình cô đã không dễ dàng bị suy sụp.

Cố Dạ Thâm như trút được gánh nặng, nghĩ đến chắc là do tác dụng từ từ của xoa bóp thôi miên.

Để an tâm, nên anh gọi điện thoại cho Kỷ Như Cẩn, kể lại đại khái tình trạng của cô, Kỷ Như Cẩn nói: “Nhìn như vậy, thì thấy được thôi miên có tác dụng với cô ấy, chỉ cần kiên trì bền bỉ, đại khái khoảng nửa năm một năm nữa, cô ấy có thể dần dần để bi thương xuống, ít nhất tâm tình cảm xúc sẽ không dễ dàng bi thương.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

6 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

16 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

17 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

18 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24

19 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình
MỀU
MỀU

Jinnn: Lang vương tgđ: Vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c2760
pr truyện: cầu tks + cmt
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Ngọc Nguyệt: Đào tộc trưởng.
Cô Quân: pr pr đây, mời you ghé qua
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!

Bánh Bánh Radio – Trạm Bình Yên nơi trao gủi tâm tình.. Phát thanh cảm xúc của bạn

Một Nhà Hồ Ly Thân Thiết
ღ๖ۣۜMinhღ: Mời mọi người cùng tham gia event Cùng tranh bảng vàng - Vang danh Thiên Hạ:flower2:
Tiêu Dao Tự Tại: Ok ta sẽ ủng hộ thường xuyên
trantuyetnhi: ừm, ta tính đổi mới chút, hai ngay nữa bắt đầu Tầng IV
Tiêu Dao Tự Tại: Tuyết là sói đúng k
Tiêu Dao Tự Tại: Nhi hảo ta vừa xem tổng kết game òi ^^
Tuyết Vô Tình: hú hú nhi tiêu đào tỷ :))
trantuyetnhi: ta vừa ra tới, chào tiêu dao
Tiêu Dao Tự Tại: K ngủ sao
Tuyết Vô Tình: hú hú :))
Đào Sindy:
Tiêu Dao Tự Tại: Đào mát nha
Tiêu Dao Tự Tại: Tuyết trưa hảo a
Đào Sindy: chán ghê =))
Tuyết Vô Tình: /
Tiêu Dao Tự Tại: .
Jinnn: =))
Preiya: pr: viewtopic.php?t=376436&start=108
Thoa Xù: Giấm Ớt ss đâu có bomb, mà ss lỡ mua bomb ời nên thư bomb thoy
Giấm Ớt: sao ss Thoa bomb em @@
trantuyetnhi: Song mẫu thân là người à
trantuyetnhi: YY ngươi sống ở đây à
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&p=3257331#p3257331 kết quả Trắc Nghiệm Tâm Lý mời các bạn vào xem hihi
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
LogOut Bomb: Thoa Xù -> Mavis Clay
Lãng Nhược Y: Bom bay :sweat:
LogOut Bomb: Thoa Xù -> Thố Lạt
Lý do: Ss thử bomb nha!!!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.