Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch

 
Có bài mới 12.01.2017, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 21:08
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 11
Được thanks: 14 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 1
:sofunny: Hay lắm ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ✰Thiên.Di‿ღ về bài viết trên: TieuKhang

Có bài mới 14.01.2017, 10:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6075
Được thanks: 74742 lần
Điểm: 24.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 41
Chương 12: Nói thẳng
Edit: Thanh Liên
Beta: TieuKhang
Nguồn: http://tieuthuyetedit.com

Trong bệnh viện luôn có mùi nước sát trùng, cho nên Hòa Lam rất không thích.

Sáng sớm, mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, có thể nhìn thấy làn bụi mỏng bay phất phơ trong không khí giữa phòng bệnh sạch sẽ trắng tinh. Cô đến cửa sổ kéo rèm cửa sổ lên, bởi vì không có rèm che nên phòng bệnh ngập tràn ánh sáng mặt trời.

Bạch Tiềm nằm im lặng trên giường, so với bình thường sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Hòa Lam ngồi ở bên giường, không nhịn được vuốt chân mày, cõi lòng phiền muộn đang trào dâng từng trận chua xót. Bạch Tiềm chưa từng bị thương, ít nhất, cậu chưa từng bị thương trước mặt cô.

Chỉ cần cô nghĩ tới cảnh tượng lúc cậu đỡ con dao kia cho cô, trái tim cô thắt lại từng cơn. Bạch Tiềm không phải người xa lạ, cậu bị thương nằm dưỡng bệnh trên giường bệnh mấy ngày thì cô ăn không ngon ngủ không yên bấy nhiêu ngày.

Hòa Lam ngồi bên giường một lát rồi cầm khăn tay giúp cậu lau mồ hơi thấm ướt trên trán.

Bên ngoài phòng bệnh có người gõ cửa, Hòa Lam đặt khăn xuống, lúc đi ra cũng đóng luôn cửa lại. Sau khi cô rời đi, Bạch Tiềm từ từ mở mắt nhìn về phía cửa phòng một cái rồi tiếp tục giả vờ đang ngủ.

Người đến là Lệ Ngôn, anh tan việc và đã thay bộ quần áo bình thường, đưa bình giữ nhiệt cho cô nói, “Nghe nói sáng nay em xin nghỉ tới bệnh viện, em bị ốm hả? Đây là canh gà anh nấu, nể mặt anh uống một chút đi.”

Hòa Lam ngập ngừng một lúc nhưng vẫn nhận lấy, “Không phải em ốm, mà là Tiềm.”

“Cậu ta có sao không?”

Giọng Hòa Lam buồn buồn nói, “Bụng bị đâm một dao, có thể ảnh hưởng tới phổi, em không biết...”

Lệ Ngôn chưa từng thấy cô như vậy, nhìn kỹ khóe mắt hình như còn vương ngấn lệ. Cho dù năm đó huấn luyện gian khổ thế nào nhưng cô vẫn luôn cố gắng chịu đựng đến cùng... Tâm trạng Lệ Ngôn phức tạp vô cùng, do dự một lúc cuối cùng vịn vai cô nói, “Không sao đâu, cậu ấy chỉ bị thương ngoài da, em không cần quá lo lắng.”

Hòa Lam không còn lòng dạ nào nói thêm nữa.

Bờ vai cô mỏng manh như trang giấy, Lệ Ngôn có ảo giác, nếu như Bạch Tiềm thật sự có bề gì thì ngay lập tức cô sẽ biến mất trong không khí. Cảm giác buồn cười như vậy nhưng anh lại không cười nổi, quỷ thần xui khiến sao tự nhiên anh ôm lấy cô.

Bóng dáng hai người in rõ trên lớp kính cửa phòng bệnh. Bàn tay cầm ly của Bạch Tiềm siết chặt, sau đó đập mạnh xuống đất.

Nghe thấy tiếng vang loảng xoảng thật lớn, Hòa Lam mới giật mình tỉnh mộng, lập tức vọt vào phòng bệnh. Mặt Bạch Tiềm tái nhợt, cố gắng chống người lên, Hòa Lam tiến lên đỡ cậu, kê đệm sau lưng cho cậu, “Bị thương còn chưa lành em cử động làm gì?”

Bạch Tiềm không nói gì, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng vào mặt cô. Hòa Lam bị cậu nhìn một lúc lâu cũng thấy hơi chột dạ, mở bình giữ nhiệt đổ canh gà ra, “Sáng giờ em chưa ăn gì, uống một chút đi.”

“Canh này là người ta đưa cho chị, chứ không phải cho em.” Bạch Tiềm cười.

Giọng điệu cậu không mặn không nhạt, đuôi mắt hẹp dài lộ rõ vẻ không hứng thú, Hòa Lam cũng thấy hơi khó xử. Cô cúi đầu múc muỗng canh đưa lên môi thổi thổi, sau đó đưa đến môi cậu, “Há miệng nào.”

Bạch Tiềm không há miệng mà chỉ ung dung nhìn cô.

Hòa Lam nói: “Chị và anh ấy thật sự không có gì, Lệ Ngôn chỉ là đồng nghiệp của chị. Em lớn vậy rồi còn ghanh tỵ với anh ấy, chị chỉ có em là em trai.”

Chị tưởng em ghanh tỵ với anh ta chỉ vì chuyện này sao?

Trong lòng Bạch Tiềm có nỗi khổ không thể nói nên lời, một chút khẩu vị cũng không có. Cậu lắc đầu, “Em không ăn.”

Hòa Lam hết cách với cậu, không thể làm gì khác hơn đàn phải ra ngoài tìm đồ ăn khác cho cậu. Lệ Ngôn vẫn chưa đi mà đứng ở ngoài cửa chờ cô, cùng cô rời khỏi phòng bệnh, vỗ vỗ vai cô để an ủi.

Bạch Tiềm vẫn lẳng lặng tựa vào đầu giường nhìn hai người sánh bước bên nhau.

Hòa Lam không thích mua cơm ngoài hàng, vì cô cảm thấy không hợp vệ sinh. Lệ Ngôn về nhà cùng cô, sau khi nấu xong cơm cô dùng hộp cơm bằng thiếc để đựng, rồi mới quay lại bệnh viện.

Suốt chặn đường đi, cả hai đều không ai nói với ai lời nào.

Lệ Ngôn thử thăm dò mở đầu câu chuyện, “Vụ án vẫn chưa có tiến triển gì, cấp trên đã thúc giục nhiều lần.”

Hòa Lam nói: “Em sẽ cố gắng.”

Lệ Ngôn cười nói: “Cái gì mà em sẽ cố gắng, là chúng ta phải cùng nhau cố gắng. Phải nói nếu không phá được án, anh là cấp trên của em, thế nào cũng sẽ bị phạt trước em.”

Hòa Lam cười cười lấy lệ, một lúc lại không cười nổi. Cô vẫn đang nghĩ đến chuyện của Bạch Tiềm, vì vậy ướm lời thử hỏi anh, “Lệ Ngôn, về sau ngoài chuyện công việc ra, hay là chúng ta nên hạn chế gặp mặt nhau.”

“Hả?” Lệ Ngôn kinh ngạc nhìn cô.

Hòa Lam bị anh nhìn cúi đầu áy náy nói, “Em xin lỗi...”

“Có thể cho anh một lý do không?” Lệ Ngôn nhìn thẳng vào mắt cô, “Chúng ta không phải... Cho dù em không thích anh, lẽ nào làm bạn cũng không được sao? Hay còn nguyên nhân gì khác?”

Hòa Lam cảm thấy ánh mắt Lệ Ngôn như có nhiệt độ muốn thiêu đốt người, khiến cô cũng bị áp lực tâm lý, cắn chặt môi nói, “Nếu không thích thì không tiếp xúc nhiều sẽ tốt hơn. Huống chi... Huống chi...”

“Em trai em?” Lệ Ngôn nói ra suy đoán tế nhị trong lòng.

“Nó không thích anh, gần đây còn bị thương nên muốn yên tịnh nghỉ ngơi, anh vẫn nên tránh mặt một chút.”

Lệ Ngôn chua xót cười khổ, “Chúng ta quen biết nhau lâu như vậy cũng không sánh bằng em trai nuôi của em sao? Hòa Lam, em thử đặt tay lên tim mình, thật sự không có chút cảm giác nào với anh sao?”

Hòa Lam nói: “Em hiểu rất rõ, em vẫn luôn xem anh là bạn, là thầy, chưa từng có ý gì khác.”

“Bây giờ không có, tương lai cũng không có khả năng nào sao? Cần gì chặn đi con đường của mình, anh không tốt sao? Anh thật lòng thích em.” Anh tiến lên một bước, hay tay đè vai cô đè lên tường hành lang bệnh viện.

“Buông ra!” Hòa Lam rất tức giận, “Lệ Ngôn, chúng ta chỉ có thể làm bạn, em không hề thích anh. Tình hình dạo gần đây tương đối đặc biệt, anh vẫn nên hạn chế đến tìm em. Tiềm là em trai em, em không hy vọng nó đang như vậy mà còn không thể dưỡng bệnh yên ổn.”

“Em thật sự rất quan tâm cậu ta.” Sau đó Lệ Ngôn ‘Ồ’ một tiếng, “Không đơn giản chỉ là em trai đúng không? Ánh mắt cậu ta nhìn em cũng không giống như một cậu em trai nhìn chị gái. Ghét anh ra mặt như vậy chẳng lẽ chỉ vì lệ thuộc vào chị thôi sao? Không có ý gì khác à?”

“Anh đủ rồi!” Hòa Lam đỏ mặt, cũng không biết tại sao mình phải tức giận như vậy, có lẽ là khó chịu, “Quả thật không thể nói lý với anh!”

Cô lớn tiếng như thế cũng làm cho Lệ Ngôn sợ hết hồn.

Hòa Lam cúi đầu, cố gắng ổn định lại cảm xúc nói: “Xin lỗi, em không cố ý.”

Ánh mắt Lệ Ngôn vô cùng phức tạp.

Hòa Lam đi như chạy trốn khỏi hành lang.

Lời nói của Lệ Ngôn cứ vang vọng mãi trong đầu cô không thể nào quên được, ám ảnh cô tựa như bóng ma. Hòa Lam phiền não bứt bứt tóc, lòng cô buồn bực không thôi. Đến cửa phòng bệnh cô đứng lại tựa vào tường chờ hơi thở ổn định xong mới mở cửa đi vào.

Bạch Tiềm vẫn đang ngủ, chăn mềm đá hết sang một bên. Tướng ngủ của cậu vẫn nghịch ngợm như thế... Hòa Lam bất đắc dĩ lắc đầu, nhẹ chân đi qua giúp cậu đắp lại chăn. Lông mi Bạch Tiềm giật giật rồi từ từ mở mắt. Cậu nhìn ra ngoài không thấy Lệ Ngôn đâu nữa sắc mặt mới tươi tắn trở lại.

“Chị đánh thức em sao?”

“Không.” Bạch Tiềm lắc đầu, vuốt bụng ngượng ngùng cười cười, “Đói rồi.”

“Ngồi dậy ăn cơm đi.” Hòa Lam mở túi cẩn thận lấy hộp cơm từ trong ra. Bạch Tiềm hít hít mũi, biểu cảm trên mặt rất khoa trương, “Thơm quá.”

Hòa Lam dùng chiếc đũa gõ đầu cậu, “Đừng lộn xộn nữa, cả ngày nay em vẫn chưa ăn gì đó.”

Bạch Tiềm chỉ cười không nói, tựa vào đầu giường nhìn cô. Hòa Lam nấu cá cho cậu lúc nào cũng rút hết xương, ăn với cơm vừa thơm vừa ngon. Cô dùng thìa đút cho cậu, cậu ăn từng miếng ngon lành.

Ăn được một nửa cậu bỗng ‘á’ rồi lấy tay bụm cổ của mình.

Hòa Lam lo lắng đặt hộp cơm xuống, “Sao vậy? Mắc xương à?”

Mặt Bạch Tiềm kìm nén đến đỏ bừng, trông dáng vẻ lo lắng của cô rất tội nghiệp. Hòa Lam gấp đến độ lòng bàn tay đã mướt mồ hôi, đang định vạch miệng cậu ra để xem thế nào thì bất chợt thấy khóe môi cậu thấp thoáng ý cười.

Lúc này cô mới vỡ lẽ, “Giỏi lắm, em dám trêu chị!” Đưa tay đập cho cậu một phát.

Bạch Tiềm bị đau nhíu chặt lông mày.

“Chị động vào vết thương của em sao?” Tay chân Hòa Lam bắt đầu luống cuống.

Bạch Tiềm cười vô cùng xán lạn, hai mắt lấp lánh, tiếp tục buông lời chế nhạo cô, “Dễ mắc lừa như vậy, tương lai nhất định sẽ bị người ta dụ dỗ cho coi. Cho nên đừng bao giờ tin vào lời nói của đàn ông nhé.”

Hòa Lam sững sờ, sắc mặt hơi mất tự nhiên, mạnh miệng nói, “Không phải em cũng là đàn ông sao?”

“Em giống bọn họ sao?” Bạch Tiềm sa sầm mặt, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Hòa Lam lập tức nhận ra mình đã lỡ lời, vội lôi kéo cánh tay cậu dỗ dành, tựa như đang dỗ trẻ con vậy. Chỉ cần Bạch Tiềm thấy dáng vẻ này của cô là sẽ nhanh chóng hết giận ngay, bứt một quả nho trong giỏ trái cây bỏ vào miệng cô. {trang làm truyện chính thức: tiểu thuyết edit chấm com}

Ngón tay thon dài dính nước miếng của cô, ngón tay Bạch Tiềm hơi dùng sức miết mạnh lên môi cô sau đó ngậm vào trong miệng mình liếm láp tỉnh bơ.

Hòa Lam trố mắt, nhìn ngón tay cậu mà ngơ ngẩn cả người.

Bạch Tiềm xem như không có chuyện gì xảy ra, cũng tự mình ngắt một quả nho cầm lên liếm liếm. Nước bọt dính trên vỏ quả óng ánh trong suốt, lúc lấy vỏ quả nho ra khỏi miệng còn vương sợi tơ bạc dài dài.

Đột nhiên cô cảm thấy như vậy mới đúng là cậu, rất lười biếng, rất hấp dẫn. Hòa Lam hơi đỏ mặt, bèn sẵng giọng nói, “Ăn ngon nhỉ, liếm liếm như chó con ý!”

Bạch Tiềm bĩu bĩu môi rồi nhíu mày cười, “Em thích vậy đấy!”

Hòa Lam hừ hừ, bứt hai quả nho bỏ vào trong miệng cậu, “Vậy em ăn nhiều thêm một chút và bớt nói lại một chút đi!”

Bạch Tiềm nhổ hai quả nho trong miệng vào thùng rác, vô cùng tức giận nhìn cô, “Hai quả chị vừa lấy còn chưa rửa đâu đấy!”

Hòa Lam quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện ra trong giỏ trái cây có một cái chậu nhỏ. Vừa rồi hình như Bạch Tiềm lấy nho từ trong cái chậu đó… Hòa Lam cười ngượng, “Xin lỗi nhé.”

“Được rồi được rồi, chị vẫn luôn ngốc như vậy mà.”

“Chị ngốc khi nào?” Hòa Lam giận dữ nhìn cậu.

Bạch Tiềm khẽ cười, “Chị không ngốc thì còn ai ngốc nữa? Đến cả quần áo còn lộn trong lộn ngoài, quần jean mà cũng có thể mặc ngược nữa kia mà… Á!”

Bị cậu bêu xấu mặt Hòa Lam nóng ran đỏ bừng, cầm gối đánh vào đầu cậu. Bạch Tiềm để mặc cho cô đánh, trong lòng cậu thấy ngọt ngào vô cùng. Cậu nghĩ, cho dù cậu bị cô đánh cả đời như vậy cậu cũng cam tâm tình nguyện.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Bora, Cloudy Donna, HNRTV, Nguyễn Vũ An Thy, linhkhin, maclyca, myuyen79, san san, thu lê
Có bài mới 16.01.2017, 17:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6075
Được thanks: 74742 lần
Điểm: 24.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 43
Chương 13: Mệt mỏi
Edit: Thanh Liên
Beta: TieuKhang
Nguồn: http://tieuthuyetedit.com

Buổi tối hôm đó, Bạch Tiềm kiên quyết đòi về nhà, Hòa Lam không khuyên được cậu, sau khi hỏi bác sĩ thì làm thủ tục xuất viện cho cậu. Sức khỏe Bạch Tiềm rất tốt, khả năng hồi phục cũng rất nhanh. Vết dao lớn vậy mà mới có mấy ngày đã khép miệng lại.

Cậu đang chơi ván trượt nhảy múa trong sân chơi, cô khuyên ngăn cậu nào ngờ cậu còn rất tự nhiên vén áo lên chỉ vào chỗ cơ bụng rắn chắc cho cô nhìn, trên đấy có một vết sẹo ngang, “Vết thương lành rồi, chị đúng là chuyện bé xé ra to.”

Hòa Lam đỏ mặt, thật muốn đánh cho cậu một cái.

Tên nhóc này đúng là có máu lưu manh bẩm sinh. Cô đã từng ảo tưởng rằng tương lai cậu sẽ là một cậu bé mang kính, đàng hoàng ngoan ngoãn ngồi trước bàn học hành, còn bị gọi là ‘con mọt sách’. Bây giờ nhìn lại, có vẻ như chuyện đó quả thật không có khả năng. Dù ở trước mặt cô cậu rất ngoan ngoãn, còn ở bên ngoài ai biết cậu như thế nào. Ngày đó nhìn cảnh cậu đánh nhau, quan niệm của cô đã bị phá vỡ rồi.

Có lúc Hòa Lam còn nghĩ, thật ra trong tiềm thức cô đã hiểu rõ điều đó, chỉ là vì cô mong muốn quá mức hoàn hảo mà thôi.

Sau khi ăn xong bữa cơm chiều, cô ngồi ở bàn trong phòng xem tài liệu. Vụ án của Trần Như không tiến triển chút nào, tối nay cô đã chuẩn bị để thức đêm.

Bên ngoài cửa phòng có tiếng gõ cửa, Bạch Tiềm bưng một bát canh hạt sen nấm tuyết đi vào, “Còn bận làm việc hả?”

Hòa Lam gật đầu, cô vỗ vỗ vào cái đầu đau buốt. Bạch Tiềm đặt bát canh xuống, giữ tay cô lại, “Đánh mình làm gì? Chị đánh em là được rồi.”

Hòa Lam vội rút tay ra.

Lúc này ánh sáng phía sau tối lại, Hòa Lam cúi đầu lật tài liệu. Bạch Tiềm đứng đằng sau nhìn xuống cô, ung dung thủng thỉnh múc một muỗng hạt sen đưa đến bên miệng cô, “A...”

“Để chị tự ăn được mà.”

Bạch Tiềm cũng không đòi cho bằng được, chỉ đứng nhìn cô hơi lúng túng cúi đầu ăn, ý cười bên môi càng nở rộ. Nhìn cô từ đằng sau, ánh mắt cậu càng thâm trầm hơn so với bóng đêm. Ngón tay thon dài gõ theo nhịp nhẹ nhàng lên thành ghế, lúc đang định ôm lấy bờ vai cô thì... Điện thoại di động cô chợt reo lên.

Hòa Lam nhìn tên hiển thị trên màn hình không biết có nên nhận hay không.

Bạch Tiềm cúi người xuống thấy hai chữ ‘Lệ Ngôn’ hiện trên màn hình, nhẹ giọng hỏi, “Lại là người theo đuổi chị?”

“Đã nói là không có gì mà.” Hòa Lam không muốn gây chuyện với cậu nên tắt luôn điện thoại, rồi gửi một tin nhắn.

Bạch Tiềm hài lòng cười, bưng chén lên tặng một muỗng hạt sen đến miệng cô, “Em đút cho chị.”

“Đừng lộn xộn!” Hòa Lam càng xấu hổ thêm.

Trong lòng cô có cảm giác gì đó thật khó nói nên lời, rõ ràng tất cả đều không có gì thay đổi, nhưng lại giống như đang có gì đó từ từ thay đổi. Lòng rối như mớ bòng bong, cô vùi đầu xem tài liệu không ngẩng đầu lên nhìn cậu nữa. Xem tư liệu một lúc lâu mà vẫn không tìm ra được chút manh mối nào.

Bạch Tiềm kéo cái ghế sang ngồi cạnh cô, một tay chống má chăm chú mắt nhìn cô, “Vụ án này khó phá lắm à?”

Hòa Lam gật đầu, “Rất khó. Phía trên ra chỉ thị, nhiều nhất cũng chỉ cho bọn chị thêm một tuần mà thôi.”

“Nếu không phá được án, không phải chị sẽ bị đuổi việc đó chứ?” Cậu che miệng cười.

Hòa Lam liếc cậu, “Chị mà bị đuổi việc thì em ăn cái gì?”

“Em nuôi chị.” Cậu nửa đùa nói, chân mày khóe mắt đều ẩn chứa nụ cười ấm áp. Hòa Lam bị nụ cười cậu lây nhiễm, giật giật khóe miệng, véo mũi cậu, cũng học dáng vẻ cậu ngả sấp xuống bàn, “Em học hành cho giỏi là chị vui rồi.”

Bạch Tiềm từ chối cho ý kiến.

“Nếu tối nay chưa tìm ra được mạnh mối, lẽ nào chị định thức đêm sao?” Cậu chuyển tài liệu đến trước mặt mình rồi thờ ơ lật qua lật lại.

Hòa Lam gật đầu, “Còn có cách nào đâu? Đám người trên kia chỉ muốn thăng chức, cho nên mới gây áp lực với mấy viên cảnh sát quèn như bọn chị.”

“Chị mệt rồi hay đi nghỉ chút đi, em xem giúp chị.” Bạch Tiềm lấy ba tấm hình người chết đặt ra trước mặt. Cô gái mặc váy đỏ, mang giày cao gót, trẻ tuổi... đặc tính y hệt nhau, điểm khác nhau của họ đó chính là thân phận của ba người... Người mẫu nữ Linda, hộp đêm có các cô gái xinh đẹp đem lại doanh thu khủng, còn có một người cùng trường cậu là Trần Như.

Ảnh chụp là hình ảnh lúc họ chết, bị hung thủ xử lý rất có mỹ cảm, cũng rất tàn khốc. Máu tươi chảy dài bốn phía, là do hung thủ tạo ra.

Có thể tưởng tượng trước khi chết họ rất tuyệt vọng.

Vừa đẹp vừa tàn nhẫn như vậy, cần phải biến thái thế nào mới có thể làm ra được như thế? Dạ dày Hòa Lam nhợn nhạo muốn ói, nhíu nhíu mày lại càng thấy đầu choáng váng nặng hơn, cơ thể không chịu nổi hơi lắc lư.

“Mệt thì đi nghỉ trước đi.” Bạch Tiềm đỡ cô lại nằm xuống giường, giúp cô cởi giầy. Hòa Lam thấy đầu choáng váng xây xẩm, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Lúc cô ngủ trông vô cùng quyến rũ, bộ váy ngủ màu trắng gần như cùng màu với vùng ngực trắng muốt bị lộ ra ngoài.

Bạch Tiềm cầm nửa bát canh còn lại, nghịch trong tay một lát rồi nhéo cằm cô cười nói, “Dễ mắc lừa như vậ sao em có thể để tên đàn ông khác đến gần chị? Đây chỉ là một giáo huấn nho nhỏ.”

Ngón tay cậu lưu luyến trên gò má ửng đỏ của cô, mải mê vuốt ve mà không sợ kẻ khác làm phiền. Áo ngủ tương đối rộng rãi, Bạch Tiềm dễ dàng kéo vai áo xuống, lần tay ra sau tìm kiếm cởi luôn nút áo ngực. Thoát khỏi trói buộc, hai bầu ngực vú lập tức được thả lỏng.

Cậu cởi áo lót cô ra, sau đó nhắm mắt lại liếm quanh nụ hoa đang se lại, say mê bú mút.

Bầu ngực Hòa Lam đầy đặn và mượt mà, tiếp xúc phải không khí lạnh càng vểnh lên cao. Một bên bị đè ép nhũn xuống, bên còn lại thì nảy lên, cậu há miệng ngậm điểm đỏ phía trên dùng đầu lưỡi đánh một vòng. Lúc nhả viên trân châu kia ra thì nó đã trở nên săn cứng dựng thẳng đứng, hòa lẫn với nước bọt cậu tạo ra màu hồng nhạt.

Bàn tay kia cũng không chịu nhàn rỗi, từ từ mò vào bên trong áo xoa nắn bầu vú mềm mại, nâng niu nhào nặn một lúc rồi tiếp tục liếm sang bầu vú còn lại.

Cuối cùng hai bầu vú đều bị cậu làm cho cứng lên. Hòa Lam thấy bứt rứt khó chịu, trong mơ hình như thấy bị cái gì đó rượt đuổi, đầu mày nhíu chặt hô hấp cũng có chút rối loạn.

Bạch Tiềm vuốt ve gò má mềm mại của cô, đầu lưỡi lướt qua cổ cô lần lượt liếm mỗi tấc da thịt, thoải mái dày vò cắn mút. Hòa Lam hơi hé môi bất an giãy dụa, Bạch Tiềm chống hai tay hai bên cổ Hòa Lam nhìn cô do dự lẫn căng thẳng...

Cậu đang nghĩ, nếu khi cô tỉnh lại biết bị cậu cởi hết quần áo trên người, rồi thấy mình không mảnh vải che thân nằm dưới em trai mình, không biết cô có bị dọa sợ đến mức thét ầm lên hay không.

Tất nhiên là cô sẽ dùng ‘lời lẽ chính nghĩa’ quát mắng cậu, còn mặt thì nhất định sung huyết đỏ au. Cổ họng Bạch Tiềm hơi chuyển động, tay run run giữ chặt vai cô. Cậu thừa nhận, cậu đã cảm thấy phía dưới sưng đau khó chịu.

Vào độ tuổi thiếu niên, tuổi trẻ sung sức, mạnh mẽ nhất là dục vọng, cậu cũng cảm thấy nhu cầu của mình rất thường xuyên. Nhưng Hòa Lam chính là nguyên nhận luôn dễ dàng khiến cậu kích động, không có cách nào khống chế.

Nếu còn tiếp tục nữa, cậu lo lắng có một ngày mình sẽ phát điên mất.

Bạch Tiềm hôn lên hai má cô, hơi thở nóng rực phà lên khắp mặt cô, thỏa sức mà hôn cô.

Đến giữa đêm Hòa Lam tỉnh lại. Đầu cô vẫn còn hơi choáng, chống người tựa vào đầu giường. Đèn trên bàn sách vẫn sáng, Bạch Tiềm còn ngồi đó cẩn thận xem những tài liệu cô để lại.

Hòa Lam vừa xoa đầu vừa bước xuống giường, kéo cái ghế ngồi vào bên cạnh cậu, “Chị ngủ lúc nào vậy?”

“Chị mệt quá nên em đỡ chị lên giường ngủ một lát.” Bạch Tiềm đẩy đẩy gọng kính trên mũi cười nói. Lúc này Hòa Lam mới phát hiện cậu mang mắt kính gọng nhỏ màu bạc, nghi hoặc nói: “Thị lực của em không phải trước giờ luôn rất tốt sao?”

“Bộ thị lực tốt thì không thể mang kính hả?” Bạch Tiềm gỡ kính xuống quơ quơ trước mặt cô, “Không độ.”

Hòa Lam thấy mình lại bị cậu đùa giỡn, “Lại là các nữ sinh trường em tặng cho đấy à?”

“Lời này của chị sao nghe có vẻ chua chát thế? Không phải chị luôn mong muốn em qua lại với họ nhiều một chút hay sao?”

Hòa Lam á khẩu không trả lời được.

Bạch Tiềm vui sướng khi thấy cô không còn lời nào để nói, chống cằm nghiêng trên mặt bàn nói, “Nữ sinh thích em nhiều như thế, đã vậy chị còn đem em ra ngoài chào hàng mà chẳng lựa chọn kỹ lưỡng gì cả. Chi bằng cứ để em ngoan ngoãn ở nhà, còn có thể giúp chị giải quyết một vài vấn đề phiền não.”

“Phiền não?”

Bạch Tiềm rút ra ba tấm ảnh trên bàn, chìa ra trước mặt cô, “Chị xem đi.”

Hòa Lam cúi đầu nhìn thì phát hiện chính là ba tấm ảnh chụp lúc ba cô gái váy đỏ chết, cau mày nhìn cậu, “Có gì à?”

“Chị không phát hiện ra ba tấm này có chỗ khác lạ sao?”

Căn cứ theo ám chỉ của cậu, Hòa Lam mơ hồ nhận ra được điều gì đó nhưng không chắc chắn, đáp án tựa như đã phơi bày nhưng không chỉ điểm rõ ràng. Mặt khác, cô thật sự không thích nhìn chằm chằm thi thể đã chết này. Mặc dù ba người họ rất đẹp, ảnh chụp cũng rất sắc nét, nhưng chỉ cần nghĩ tới đây là ảnh lúc họ chết thảm thì cô liền cảm thấy trong người khó chịu.

“Bỏ đi.” Bạch Tiềm để mắt kính sang một bên rồi chỉ vào tấm ảnh cô người mẫu chết đầu tiên, “Lúc cô ta chết, trên người không còn một giọt máu, còn rải đầy cánh hoa hồng, điểm này hoàn toàn giống với hai người chết sau đó. Hung thủ không lấy đi tài sản chứng minh đây không phải vụ án giết người cướp của.”

Hòa Lam gật đầu, Lệ Ngôn cũng từng nói qua điểm này.

“Nạn nhân có dấu vết bị xâm hại, hung thủ là đàn ông.”

Hòa Lam cũng đồng ý.

“Đây là án mạng giết người liên hoàn, cho nên cách thức các nạn nhân chết đều giống như nhau.” Bạch Tiềm lật lại mấy vụ án tương tự chưa được phá vào mấy năm trước ra đối chiếu cho cô xem. Hòa Lam nhìn theo ngón tay cậu áp sát lại nhìn. Vì ánh sáng không đủ, cô chỉ có thể nhích lại gần hơn để xem cho rõ. Gò má hai người gần như dính sát vào nhau, cách nhau chỉ khoảng mấy centimet, Bạch Tiềm gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ trên cơ thể cô, còn có mùi thơm thoang thoảng...

Bạch Tiềm nhìn vẻ mặt bình dị một bên sườn mặt cô, phía dưới đáy quần lại nổi cộm lên. Nếu như không phải cô xem quá mức chuyên chú cộng thêm ánh sáng hơi tối, chứ không chỉ cần cô vừa quay đầu lại sẽ phát hiện ra ngay.

“Tóc của các cô gái đều xõa ra.” Hòa Lam rốt cuộc phát hiện ra điểm này, “Nhưng Trần Như...”

Lúc Trần Như chết, tóc vẫn còn được buộc kiểu đuôi ngựa. Điều này có vẻ như không hợp lý. Bởi vì nhiều người sau khi chết, đầu tóc thường hay rối bù, chỉ có một mình cô ta là mái tóc vẫn giữ nguyên vẹn...

Bạch Tiềm cười nhìn cô, “Ở một trấn nhỏ không biết tên, đã từng có một tên biệt danh là Sát Nhân Cuồng Ma, mỗi khi hắn ta giết một người đều dùng kim loại cắt thành từng mảng đều nhau, rồi sử dụng máu tươi của người chết viết một dòng chữ đỏ. Sau khi gây án một thời gian, hắn ta đã mai danh ẩn tích, cho đến sáu năm sau mới xuất hiện một lần nữa.”

Hòa Lam không hiểu cậu muốn nói gì nên giương mắt nhìn cậu.

Bạch Tiềm bỗng nhiên bật cười, rồi cứ cười mãi không thôi.

Hòa Lam thấy hơi giận, “Chớ chọc ghẹo chị, em nói mau!”

=== =======

#TieuKhang: Truyện sẽ được đăng vào những ngày 3,6,9,12,15,18,21,24,27,30 mỗi tháng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Bora, Dct.dlh, HNRTV, Nguyễn Vũ An Thy, SuYin, Thư_Scorpio, giangsoo1201, hh09, linhkhin, maclyca, myuyen79, san san, thu lê
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

9 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 85, 86, 87

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 360 điểm để mua Nữ vương
♥ Maybe ♥: Tiểu Tinh, lâu rồi không gặp
Chuột Tinh: chít chít! chụt mà Tiểu Du :kiss: , chạy chạy :)2
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 2626 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Aka: Theo t nhớ con con chuột :D2
Độc Bá Thiên: Là ai nhể :think:
Độc Bá Thiên: Mất Quần :)2
Độc Bá Thiên: Trắng độc lạ
Nhạc Bất Quần: 5ting!!! haz, úp mặt tiếp thôi :cry: :cry: mít ướt cho người thương chơi :)2
Aka: =.= đang tìm màu độc nạ
Độc Bá Thiên: :think: ờ.... tui tưởng có màu mới gì lạ chứ :)2
Aka: Bà uyên aaaaaa bà thấy t ko :wave2:
Aka: Bà uyên đấu đồ cho tui đi :love:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Aka: Nó cho bà nghe r còn gì =.=
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Độc Bá Thiên: Oái oái.... Ri là ed tự do á :shock:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Cô Quân: Ủi bây giờ có cả nick xanh ngọc ed tự do á
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 341 điểm để mua Nữ vương
Tuyền Uri: Hựn con gái
Lãng Nhược Y: Nguyên tỷ~~
Lãng Nhược Y: Nương đặt lại đi :sweat:
Lãng Nhược Y: Á, xin lỗi nương, con ko thấy tin
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 323 điểm để mua Nữ vương
Sếu: Ahuhu bảo bối nhường cho nương :cry3:
Shop - Đấu giá: Sếu vừa đặt giá 306 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.