Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 

Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc

 
Có bài mới 12.01.2017, 03:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4204
Được thanks: 767 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
C53
  

Vệ Ngật Chi rất vui trước sự sắp xếp của Tạ Thù, nếu không vì Tương phu nhân ép hắn đưa Mục Diêu Dung cùng đi thì mới cho hắn trở về thì hắn cũng chẳng đến nỗi phải đưa một cô gái chưa chồng vào quân doanh.

Mục Diêu Dung lại không cam lòng, không chịu đi cùng Mộc Bạch: “Rõ ràng Tương phu nhân đã cho phép ta bất cứ lúc nào cũng có thể ở bên Vũ Lăng vương, Thừa tướng không có quyền can thiệp vào việc nhà người khác.”

Tạ Thù nhíu mày nhìn về phía Vệ Ngật Chi: “Hóa ra đây là việc nhà của họ Vệ các người.”

Vệ Ngật Chi vội ho một tiếng.

“Cũng được, nhưng hôm nay bản tướng và Vũ Lăng vương bàn chuyện quốc gia đại sự, chỉ có Mục cô nương ra ra vào vào, nếu như sau này tin tức bị tiết lộ, sẽ hỏi tội ngươi, ngươi có sẵn sàng gánh trách nhiệm hay không?”

Vệ Ngật Chi gật đầu: “Tạ tướng nói phải, dù sao đây cũng là việc lớn.”

Mục Diêu Dung tủi thân, chu môi rồi quay đầu ra ngoài, Mộc Bạch vội vàng đuổi theo.

Rốt cuộc trong lều cũng khôi phục sự yên tĩnh, Tạ Thù lúc này mới phất tay nói với Vệ Ngật Chi: “Nói tiếp đi.”

Vệ Ngật Chi nhìn vẻ mặt trịnh trọng nghiêm túc của nàng, chỉ có thể nín cười: “Ta nói Trường Sa vương chưa chắc đã đồng ý đàm phán với hai vị hoàng tử, nhưng nàng nói cũng rất đúng. Thế này đi, bên phía Cửu điện hạ sẽ do ta thuyết phục, bên phía Thái tử giao cho nàng giải quyết, tìm một cơ hội để hai huynh đệ họ gặp mặt nói rõ ràng, bọn họ đều là người hiểu chuyện, sẽ biết phân rõ nặng nhẹ thôi.”

“Cũng được, cứ làm như vậy đi.” Tạ Thù nói xong liền đứng dậy rời đi.”

Vệ Ngật Chi đưa tay kéo nàng lại: “Cứ thế về à?”

“Không phải sao?” Nàng liếc nhìn bát thuốc trên bàn: “Thuốc sắp nguội rồi kia, vẫn nên uống nhanh đi thì hơn, đừng phụ lòng tốt của người ta.”

“Ừm… nói cũng phải.” Vệ Ngật Chi buông tay ra, giả vờ bất đắc dĩ nhấc bát thuốc lên.

Tạ Thù lạnh lùng đi thẳng ra ngoài, hắn thả bát xuống, rốt cuộc cũng không nhịn được bật cười, lại đứng dậy đuổi theo: “Tạ tướng chậm đã, bản vương cùng ngài tới Kiến Khang.”

Tạ Thù vẫn lầm lì như cũ: “Vũ Lăng vương cứ tự nhiên.”

Mục Diêu Dung đã về tướng phủ trước, tỏ rõ vẻ không vui, Mộc Bạch theo phía sau hỏi nàng định làm món gì đãi Thừa tướng, nàng tức giận giậm chân.

“Không làm gì hết.”

Mộc Bạch xoa xoa mũi, lầu bầu: “Không làm thì không làm, tướng phủ nhà ta đâu có thiếu thứ gì? Hừ!”

Tạ Thù và Vệ Ngật Chi cũng giục ngựa chạy về Kiến Khang, suốt đường đi không hề nói chuyện. Sau khi vào thành lại chia thành hai ngả, một người muốn vào cung đi gặp Thái tử, một người phải về phủ Đại Tư Mã khuyên nhủ Cửu hoàng tử.

Trước khi chia tay, Vệ Ngật Chi muốn nói với Tạ Thù vài câu, ai ngờ Vương Kính Chi đã vội vã tới rồi, vừa trông thấy mặt đã nói: “Rốt cuộc Thừa tướng cũng đã trở về, tại hạ chờ đợi đã lâu.” Hắn nói xong lại nhìn sao Vệ Ngật Chi chào hỏi, cũng tính là thân thiện nhưng sau đó lại đi theo Tạ Thù nói chuyện, còn muốn mời nàng đi cùng xe mình về.

Tạ Thù cũng không từ chối, thoải mái theo hắn lên xe.

Vệ Ngật Chi nhìn hai người trò chuyện thân mật, cảm thấy không vui.

Phù Huyền lặng lẽ lùi về phía sau, trong lòng còn thắc mắc, vừa nãy chẳng phải quận vương còn rất vui vẻ hay sao?

Vương Kính Chi vội vàng đến đây bởi vì hướng đi của Trường Sa vương có sự thay đổi. Ông ta không theo kế hoạch đã định tới Kiến Khang mà bỗng nhiên dẫn binh đi về phía nam, đánh hạ quận Nam Khang, giờ đã dẫn binh tới quận Tấn An, nếu chiếm được nơi này thì không cần đi qua Giang Châu, thẳng đường qua Cối Kê về Kiến Khang.

Vương Kính Chi nói: “Trường Sa vương luôn cư xử biết điều, trong triều không mấy ai hiểu rõ ông ta, người này tâm tư quỷ quyệt, bỗng nhiên thay đổi kế hoạch, chắc chắn là đã biết được tin Vũ Lăng vương đóng quân ở Giang Châu rồi.”

Tạ Thù gõ gõ cây quạt trong lòng bàn tay: “Binh lực Từ Châu đã canh giữ bên ngoài đô thành, chắc chắn Trường Sa vương muốn bảo toàn binh lực nên mới đi đường vòng. Bản tướng đã thương nghị với Vũ Lăng vương, muốn khuyên nhủ Thái tử và Cửu hoàng tử cùng liên thủ đánh lùi quân địch.”

Sắc mặt Vương Kính Chi vô cùng lo lắng: “Thái tử ôn hòa nhưng tính tình lại nhát gan, không biết có thuyết phục nổi không.”

“Dù sao vẫn phải thử một lần mới được.”

Trong Đông cung, Tư Mã Lâm nằm nghiêng trên giường, vô cùng rầu rĩ.

Tạ Thù và Vương Kính Chi một trước một sau đi theo cung nữ vào, nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy không ổn lắm.

Vương Lạc Tú ngồi cạnh bên giường, cung trang thanh lịch, tóc mây búi cao, dung nhan vốn đoan trang khi xưa nay lại thêm diễm lệ vài phần.

Tạ Thù tiến lên chào hỏi, Vương Lạc Tú đứng dậy đáp lễ, lặng lẽ nhìn nàng.

Tư Mã Lâm ngồi dậy, vừa thấy Tạ Thù liền thở dài: “Hôm nay Thừa tướng tới đây là vì Cửu hoàng đệ có động tĩnh gì ư?”

Tạ Thù lắc đầu: “Cửu điện hạ còn chưa kích động đến mức đánh thật vào Đông cung, Thái tử điện hạ có thể yên tâm.” Nàng nháy mắt với Vương Kính Chi để hắn nói kế hoạch, dù sao người một nhà cũng dễ nói chuyện hơn.

Vương Kính Chi kể kết quả bàn bạc giữa Tạ Thù và Vệ Ngật Chi cho Tư Mã Lâm nghe, quả nhiên hắn lộ vẻ mặt do dự: “Cửu hoàng đệ sẽ đồng ý chứ?”

Tạ Thù khuyên nhủ: “Thái tử điện hạ là huynh trưởng, ngài đã lên tiếng thì chắc chắn Cửu điện hạ sẽ đồng ý thôi.”

Vương Kính Chi gật đầu: “Thừa tướng nói có lý, Cửu điện hạ là vì quá lo lắng cho bệ hạ và quý phi nên mới bị người ta xui khiến, nhưng cũng sẽ không hồ đồ quá mức đâu ạ.”

“Vậy… bên phía Trường Sa vương thì sao?”

Tạ Thù mim môi, phe phẩy chiếc quạt.

Vương Lạc Tú nhìn nàng và ca ca, bỗng nhiên nói: “Để ta và Thái tử nói chuyện riêng một lúc.”

Tạ Thù và Vương Kính Chi liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng lui ra ngoài điện.

Cửa điện đóng lại, Vương Lạc Tú đi đến bên cạnh Thái tử, nắm chặt tay hắn nói: “Đêm thành hôn, chẳng phải điện hạ đã hứa sẽ bảo vệ Lạc Tú một đời một kiếp hay sao? Bây giờ đối đầu với kẻ địch mạnh, chẳng lẽ điện hạ muốn lùi bước ư?”

Tư Mã Lâm ngẩn người, lộ vẻ xấu hổ: “Nàng nói đúng. Bản cung là Thái tử một nước, bây giờ phụ hoàng đau ốm, quốc gia nguy vong, lại còn sợ đầu sợ đuôi, đúng là không phải.”

Vương Lạc Tú ngồi xuống dựa vào lồng ngực hắn: “Điện hạ yên tâm, dù thế nào đi nữa, thiếp cũng sẽ cùng tiến cùng lùi với người.”

Tư Mã Lâm ôm chặt nàng, gật đầu.

Bên phía Tư Mã Đình cũng chẳng dễ dàng gì, Vệ Ngật Chi khuyên hắn hồi lâu, nhưng hắn vẫn còn lo lắng: “Trường Sa vương và Thái tử tình cảm sâu sắc, ai có thể đảm bảo bọn họ không cấu kết với nhau?”

“Bản tướng có thể bảo đảm.”

Vệ Ngật Chi và Tư Mã Đình cùng ngẩng đầu nhìn ra cửa, đã thấy Tạ Thù đi theo Phù Huyền vào trong.

“Gian thần nhà ngươi tới nơi này làm gì?” Tư Mã Đình đập bàn đứng dậy.

Tạ Thù cười cười: “Tới thuyết phục Cửu điện hạ ấy mà, ngay cả Thái tử cũng đã đồng ý sẽ chống lại Trường Sa vương, vậy mà ngài còn ở đây nghi ngờ ngài ấy.”

“Cái gì? Thái tử ca ca đã đồng ý rồi ư?”

“Đúng vậy, lát nữa Thái tử sẽ tới, bản tướng đến trước để thăm dò ý tứ của điện hạ mà thôi, nhưng xem ra, điện hạ cũng không giống người khẩu Phật tâm xa, ánh mắt vẫn còn tinh tường lắm.”

Tư Mã Đình bị nàng nói kháy, căm giận ngồi xuống.

Không lâu sau, Thái tử đi cùng Vương Kính Chi tới. Hắn đặc biệt mặc triều phục, rất trang trọng, bước nhanh vào đại sảnh, nhìn thấy Tư Mã Đình thì xấu hổ nói: “Cửu hoàng đệ, nếu như bản cung có thể sớm nói chuyện rõ ràng với đệ thì chuyện sẽ không rối tung rối mù đến mức này, đều là lỗi của bản cung. Bây giờ loạn trong giặc ngoài, huynh đệ chúng ta vẫn nên dừng đấu đá đi.”

Tư Mã Đình hừ một tiếng: “Những chuyện khác có thể tạm thời không nhắc tới, chỉ sợ Thái tử ca ca và hoàng thúc tình cảm sâu đậm, đến lúc đó lại không xuống tay được mà thôi.”

“Mặc dù bản cung và hoàng thúc tình cảm sâu sắc nhưng cũng biết phân biệt phải trái đúng sai.”

Sắc mặt Tư Mã Đình cũng hòa hoãn hơn nhiều.

Tạ Thù nhân cơ hội nói: “Anh em trong nhà bất hòa sẽ khiến người ngoài coi thường, nay hai vị điện hạ đã đồng tâm hiệp lực, chắc chắn bệ hạ sẽ rất vui mừng.”

Tư Mã Đình nhớ tới Hoàng đế, rốt cuộc cũng dao động, lại nhìn Vệ Ngật Chi, người sau nhìn hắn gật đầu.

“Được, vậy ta và Thái tử ca ca cùng vào cung đi gặp phụ hoàng.”

Thái tử rất vui vẻ, mời hắn đi trước.

Vương Kính Chi theo hai vị hoàng tử vào cung, Tạ Thù vốn cũng muốn đi theo nhưng bị Vệ Ngật Chi kéo lại.

Ngoài mặt thì hắn tỏ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng bàn tay đã luồn qua ống tay áo rộng mà túm chặt tay nàng: “Ta vất vả lắm mới có thể trở về, hiếm khi có cơ hội ở chung một chỗ, nàng cũng không cần ăn giấm chua rồi để Vương Kính Chi tha đi như thế.”

“Ta ăn giấm chua khi nào?” Tạ Thù ra vẻ quang minh chính đại nói.

Vệ Ngật Chi liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, dẫn nàng ra cửa sau rồi ôm vào lòng.

Tạ Thù không tránh thoát, cười nói: “Sao ta cảm giác người ăn giấm chua là chàng mới đúng nhỉ?”

Vệ Ngật Chi mỉm cười gật đầu: “Đúng thế, nhưng ta không chối bay chối biến như nàng đâu.”

“…” Tạ Thù lườm hắn một cái.

Sau khi Hoàng đế tỉnh dậy thấy Thái tử và Cửu hoàng tử cùng quỳ trước giường, như thể chân tay muốn chống lại Trường Sa vương, đột nhiên cảm động đến mức lệ nóng dâng trào.

“Không ngờ trẫm lại bị đệ đệ ruột mưu phản, bây giờ có thể thấy huynh đệ các con đồng tâm, trẫm cảm thấy được an ủi rất nhiều.”

Bởi thế, ông ta càng thêm yêu thích Cửu hoàng tử, cũng không còn có cái nhìn phiến diện về Thái tử, tinh thần tốt hơn hẳn.

Sớm hôm sau, Tạ Thù hạ lệnh để Vương Kính Chi dùng lời của Thái tử viết chiếu chiêu hàng Trường Sa vương, lại lệnh cho Vũ Lăng vương dẫn binh áp sát, nếu không nghe theo, lập tức phát binh.

Binh mã Trường Sa vương đóng ở quận Tấn An, tạm thời còn không đáp lại nhưng bên phía chiến trường Ninh Châu lại truyền về tin xấu.

Hoàn Đình ngồi trong quán rượu uống rượu với đám con cháu thế gia, quay đầu chợt thấy bên ngoài có mỹ nhân đi qua, ly rượu trong tay bất giác sánh ra ngoài hơn nửa.

Nụ cười duyên dáng, đôi mắt đen láy, đây là cô gái đẹp nhất mà hắn từng được trông thấy.

Đám bạn cười đẩy hắn, tầm mắt hắn không nỡ thu hồi lại, bỗng nhiên lại thấy theo sau mỹ nhân còn có người quen là Mộc Bạch, mừng rỡ trong lòng vội vã xông ra ngoài.

Mộc Bạch dẫn mấy người theo sau bảo vệ Mục Diêu Dung, bỗng nhiên bị người khác kéo tay, quay đầu mới thấy hóa ra là Hoàn công tử, vội vã chào hỏi.

Hoàn Đình nhét một thỏi bạc vào trong tay hắn, tắc lưỡi cười: “Mộc Bạch, mỹ nhân ấy là ai vậy?”

“À, là con gái út của Thứ sử Ninh Châu Mục Xung đang làm khách ở tướng phủ ạ.”

Hoàn Đình sững người: “Ồ…”

Xem ra biểu ca nam nữ đều ăn nay lại có niềm vui mới, haizz, không có phần của hắn…

Đang cúi đầu ủ rũ muốn trở về, thì bỗng nhiên có người cưỡi ngựa phi nước đại tới, chạy thẳng tới trước mặt Mục Diêu Dung thì dừng lại, xuống ngựa bẩm báo: “Thừa tướng mời Mục cô nương hồi phủ, Ninh Châu gửi tin về, có liên quan tới lệnh tôn.”

Mục Diêu Dung cắt ngang lời hắn: “Có chuyện gì thì nói luôn đi, ta không muốn gặp hắn.”

Ngoài đường có vô số ánh mắt sắc như dao trừng nàng, đây là ai, dám coi thường Tạ tướng của chúng ta!

Người kia lộ vẻ khó xử, do dự hồi lâu mới nói: “Thứ sử Ninh Châu đã tử trận!”

Mục Diêu Dung ngẩn người, sắc mặt trắng bệch, những thứ đồ trong tay đều rơi xuống đất, thân thể nghiêng đi rồi ngất xỉu.

Hoàn Đình vội xông đến dìu nàng, bị trái phải nhìn vào thấy lúng túng, rồi dứt khoát ôm nàng nói với Mộc Bạch: “Ta đưa nàng về tướng phủ.”

Trở về tướng phủ, Mục Diêu Dung không còn vẻ hoạt bát như ngày thường, từ sau khi tỉnh lại đều khóc như mưa, ngay cả cơm cũng không chịu ăn. Từ nhỏ nàng đã được phụ thân nuông chiều, làm sao chịu nổi đả kích lớn thế này.

Tạ Thù khuyên nàng rất lâu, nhưng nàng chẳng buồn để ý, chỉ có mấy ngày đã vô cùng tiều tụy.

Nay Vệ Ngật Chi đã điều binh về ngoài thành Kiến Khang, Tạ Thù do dự không biết có nên để hắn đón Mục Diêu Dung về phủ Đại Tư Mã hay không. Dù sao, người cũng là do hắn mang đến, ở tướng phủ cũng chỉ là làm khách mà thôi.

Không chờ nàng mở miệng, Vệ Ngật Chi đã tự mình đến rồi. Hắn còn chưa thay giáp trụ, tay giữ bội kiếm, rõ ràng vô cùng gấp gáp.

Mộc Bạch dẫn hắn tới chỗ ở của Mục Diêu Dung, Tạ Thù cũng đang ở đó, thấy hắn đến định đứng dậy nói chuyện thì Mục Diêu Dung vốn đang lặng lẽ khóc như nhìn thấy người thân, liền gào khóc, lao thẳng vào ngực Vệ Ngật Chi.

Tạ Thù mím môi ngồi xuống, phất tay ra hiệu cho Mộc Bạch ra ngoài.

Vệ Ngật Chi đẩy nhẹ nàng ra: “Cố gắng nén bi thường, lệnh tôn xả thân vì nước, là anh hùng, thân là con gái anh hùng, cũng nên kiêng cường mới được.”

Mục Diêu Dung ngoan ngoãn nín khóc, nghẹn ngào để hắn đỡ ngồi xuống.

Tạ Thù không còn gì để nói, nàng nói mấy ngày liền cũng không hiệu quả bằng một câu nói của Vệ Ngật Chi.

Vệ Ngật Chi an ủi nàng ta xong, liền muốn cáo từ: “Trong doanh trại vẫn còn việc phải xử lý, khi nào rảnh rỗi bản vương sẽ tới thăm nàng.”

Hắn gật đầu với Tạ Thù, xoay người đi ra ngoài.

Tạ Thù thấy Mục Diêu Dung đã không sao, cũng đứng dậy cáo từ.

Nàng chậm rãi ra ngoài, vừa mới tới chỗ ngoặt ở hành lang đã thấy Vệ Ngật Chi đứng ở đó.

“Không phải chàng đã đi rồi sao?”

“Tạm biệt nàng xong mới có thể đi.”

“Chẳng phải vừa nãy chàng thấy rồi sao?”

Vệ Ngật Chi đến gần vài bước, mỉm cười rồi cùng nàng đi về phía trước.

Tạ Thù nói: “Vũ Lăng vương vẫn nên sớm về doanh trại đi thì hơn.”

Vệ Ngật Chi kéo tay nàng, tay còn lại lướt qua gò má nàng: “Được rồi, bản vương phải đi đây, Tạ tướng dừng chân, không cần tiễn.”

Hôm sau, bỗng nhiên Thái hậu phái người đến tướng phủ, đón Mục Diêu Dung vào cung.

Mục Xung là tâm phúc của Hoàng đế, tuy rằng bị điều tới Ninh Châu, nhưng tình cảm quân thần vẫn còn đó. Hoàng đế mới vui mừng vì sức khỏe khá lên thì lại nhận được tin dữ, lại đau lòng. Thái hậu vì muốn trấn an ông ta, biết được Mục Diêu Dung đang ở Kiến Khang thì muốn thay ông ta tận tâm với nàng.

Thái hậu đã gặp vô số người nhưng vừa nhìn thấy Mục Diêu Dung thì mắt vẫn sáng lên, kéo tay nàng nói vài câu, không quên hỏi tuổi.

Mục Diêu Dung đứng trước mặt Thái hậu, đương nhiên rất ngoan ngoãn trả lời: “Bẩm Thái hậu, Diêu Dung vừa tròn mười bảy ạ.”

“Đã đến tuổi cập kê rồi.” Công thần tử trận, một trong những mánh khóe điển hình cho trợ cấp của hoàng tộc chính là sắp xếp tương lai cho con cái của bọn họ, Thái hậu cũng không ngoại lệ, dịu dàng hỏi: “Diệu Dung đã có hôn ước với ai chưa? Trong lòng đã có người thầm thương chưa?”

Mục Diêu Dung động lòng, liền nói: “Có ạ, Mục Diêu Dung đã thầm thương Vũ Lăng vương từ lâu rồi ạ.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.01.2017, 03:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4204
Được thanks: 767 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
C54
  

Tạ Thù cũng không biết chuyện Mục Diêu Dung tiến cung, nàng còn chuyện quan trọng hơn phải đối phó.

Tình hình chiến trận ở Ninh Châu không hề biến động sau cái chết của Mục Xung, ngược lại, tiên phong Tuân Trác và phó tướng Trương Triệu lại lợi dụng cái chết của ông ta để cổ động sĩ khí, đau thương tất có chiến thắng, ép quân của Mộ Dung Triều ra tới ngoài thành Ninh Châu, hai bên tiếp tục duy trì thế giằng co.

Tạ Thù nhân cơ hội này phái thủ hạ phụ tạ viết hịch văn chỉ trích dân Thổ Dục Hồn phá hoại hiệp định, hủy hoại đạo nghĩa, hiệu triệu đàn ông nước Tấn tòng quân, trong lúc nhất thời tinh thần quân dân xúc động. Nhân cơ hội này, nàng bắt đầu dốc toàn lực sắp xếp đối phó với chuyện Trường Sa vương.

Rốt cuộc Trường Sa vương cũng phái người tới, là một văn sĩ trung niên, có vẻ rất khôn khéo. Vương Kính Chi muốn dẫn hắn tới Đông cung gặp Thái tử, nhưng hắn nói thẳng là muốn gặp Thừa tướng.

Vương Kính Chi không còn cách nào khác, đành dẫn hắn tới gặp Tạ Thù.

Tạ Thù ngồi trong thư phòng, thấy kẻ kia nhìn mình chằm chằm, không quỳ không lạy, liền gọi một hộ vệ vào nói: “Kẻ này không biết lễ nghi, chặt một chân của hắn cho ta.”

Văn sĩ kia kinh hãi, vội vàng hành lễ: “Thừa tướng thứ tội, tiểu nhân đã mạo phạm.”

Tạ Thù thấy hắn chẳng có chút khí phách nào, xem ra ánh mắt dùng người của Trường Sa vương cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nàng trầm giọng hỏi: “Trường Sa vương nói thế nào?”

Văn sĩ cúi thấp đầu nói: “Trường Sa vương nói không đàm luận với Thái tử, cũng không đàm luận với Cửu hoàng tử, mà muốn đàm phán với Thừa tướng và Vũ Lăng vương.”

Tạ Thù và Vương Kính Chi nhanh chóng trao đổi ánh mắt.

Quả nhiên gã Trường Sa vương này rất thông minh, Thái tử và Cửu hoàng tử vừa mới bị thuyết phục liên thủ, hắn lại kiên quyết chọn hai người ủng hộ đến đàm phán, như thế, trong quá trình đàm phán cũng sẽ dễ dàng chia rẽ hai vị hoàng tử.

Văn sĩ lại nói: “Hơn nữa, hai vị phải mặc trang phục nhẹ nhàng, không thể mang vũ khí vào thành.”

Tạ Thù cười lạnh: “Trường Sa vương có bao nhêu binh mã? Ngoài thành Kiến Khang có bao nhiêu binh mã? Từ khi nào hắn có tư cách ra điều kiện vậy? Triều đình phát thư chiêu hàng cho hắn chẳng qua là vì xem trọng hắn là hoàng thân quốc thích, càng không muốn để kẻ thù chiếm lợi, hắn lại dám cấu kết với kẻ địch, tội danh phản quốc còn phải bó tay chịu trói đấy nhé!”

Văn sĩ bị nàng quát lớn đến mức giật mình, ổn định tinh thần nói: “Tiểu nhân đã làm tròn chức trách, truyền lời xong rồi ạ!”

“Được, ngươi trở về, truyền lại lời của bản tướng không sót một chữ cho Trường Sa vương nghe, hắn chính là một kẻ loạn thần tặc tử, có tư cách gì đòi giết bản tướng hử?”

Văn sĩ lo sợ nàng sẽ ra tay hạ sát mình, vội vã lạy bái rồi chạy mất.

Vương Kính Chi nâng chén trà nhàn nhã liếc mắt nhìn Tạ Thù: “Thừa tướng không lo đã kích động Trường Sa vương hay sao?”

Tạ Thù lắc đầu: “Cái gọi là đàm phán chẳng qua chỉ là kế kéo dài thời gian, hiện giờ binh mã của Dương Kiệu đã vòng tới phía sau quận Trường Sa, Trường Sa vương làm đến nơi đến chốn vừa vặn có thể bao vây sào huyệt của hắn. Bây giờ điều cần làm chính là kích động hắn ra tay, mới có thể trước sau đồng loạt một lần phản công.”

Vương Kính Chi bừng tỉnh, ngón tay miết nhẹ chén trà: “Hành động này của Trường Sa vương sẽ là đập nồi dìm thuyền, liều chết đến cùng, chắc chắn ôm tâm lý tất thắng mà xông đến.”

Tạ Thù cười nói: “Có thể là quyết tâm muốn chết đấy chứ.”

Quả nhiên Trường Sa vương bị kích động, ngay trong ngày xé nát thư chiêu hàng, phái binh mã nhân lúc đêm tối đánh lén quận Cối Kê.

Quận trưởng bất tài, để cho hắn vào như chỗ không ngời. Nhưng chuyện đầu tiên hắn làm khi chiếm được Cối Kê chính là đào xới mộ tổ của các danh gia vọng tộc.

Nhà họ Vương đương nhiên phải đứng mũi chịu sào.

Tin tức truyền về Kiến Khang, tất thảy gia tộc đều kinh ngạc đến ngây người.

Tạ Thù còn đang nghi ngờ động cơ hành động của Trường Sa vương thì lão thái công nhà họ Lưu đã phái người gửi thư tới.

Lão thái công nhà họ Lưu là người lớn tuổi nhất trong số trưởng bối các gia tộc, lúc tiên đế còn tại vị, ông ta rất được sủng ái, Tạ Thù không am hiểu về Trường Sa vương nên mới gửi tin dò hỏi chỗ lão thái công, hôm nay ông ta mới có hồi âm.

Trong thư viết vô số lời ca tụng Trường Sa vương, Tạ Thù cũng đã từng nghe nói, Trường Sa vương là một người văn thao vũ lược, mọi thứ đều tinh thông, vì lẽ đó bắt đầu cho rằng ông ta không cam lòng chịu lép vế mới khởi binh tạo phản, nhưng sau đó lão thái công còn nhắc đến chuyện xưa…

Khi tiên đế còn tại vị, hỏi mấy vị hoàng tử kế trị quốc, Trường Sa vương đưa ra ý kiến phải loại trừ thế gia vọng tộc, tập trung hoàng quyền, khiến cho tiên đế vô cùng khiếp sợ. Việc này lúc đó đã bị tiên đế bác bỏ, bằng không tất sẽ dẫn tới đại loạn.

Tạ Thù vô cùng bất ngờ, hóa ra Trường Sa vương mang cờ hiệu diệt nàng mà đến, mục đích để soán vị cướp ngôi, nhưng giờ nàng mới hiểu rõ vì sao ông ta lại muốn soán vị cướp ngôi.

Nếu muốn đối phó với các gia tộc, vậy đương nhiên các gia tộc phải liên thủ để ngăn cản ông ta.

Lúc này Tạ Thù mới sai người đi đưa tin tới các gia tộc, muốn liên hợp binh mã. Các tộc đều có binh mã riêng, chẳng qua nhiều hay ít mà thôi, liên hợp lại cũng sẽ tạo dựng được một sức mạnh khổng lồ.

Thật là kỳ quái, trong lúc cấp bách này lại không thấy bóng dáng Vương Kính Chi.

Sau khi viết xong tin, nàng cảm thấy mệt mỏi, dùng tay chống trán tựa vào án thư chợp mắt một lúc thì Mộc Bạch vội vã đi vào thư phòng nói: “Công tử, Mục cô nương và Hoàn công tử lại ầm ĩ bên ngoài cửa phủ.”

Tạ Thù mở mắt ra: “Cái gì? Đi xem xem.”

Hoàn Đình ở bên ngoài đã nấn ná từ lâu, từ sau khi gặp Mục Diêu Dung, trong lòng hắn vô cùng sốt ruột, hận không thể lúc nào cũng trông thấy nàng, cho dù cân nhắc khả năng biểu ca của minh và nàng có chút quan hệ, nhưng vẫn kìm lòng không đặng mà chạy tới nơi này.

Đúng lúc Mục Diêu Dung vừa từ trong cung trở về, vừa xuống xe đã thấy một người đàn ông nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, trong lòng đã không hề vui vẻ, chờ đến khi hắn chủ động nói chuyện liền nghiêm mặt mắng hắn vài câu.

Hoàn Đình rất oan ức, hắn nói chuyện trực tiếp, không giữ mồm giữ miệng mà rằng: “Ngày ấy cô nương té xỉu, chính là ta ôm nàng lên xe, sao cô nương lại tuyệt tình đến vậy?”

Mục Diêu Dung trợn tròn mắt: “Ngươi… đúng là đồ xấu xa!”

Hoàn Đình vội nói: “Không phải, không phải, ta đối với cô nương là vừa gặp đã thương, không hề có ý đồ xấu.” Nói xong, hắn lại vội vã bổ sung: “Ta biết cô nương đang trong thời gian chịu tang, chờ ba tháng nữa lại bàn việc này có được không? Ta chỉ muốn gặp nàng mà thôi.”

Hoàng đế đã ban chỉ, để không bỏ bê chính sự, đối với gia đình quan lại, thời gian chịu tang lấy tháng thay năm. Ba tháng chịu tang tương đương với ba năm.

Mục Diêu Dung hừ một tiếng: “Ta không có tình cảm với ngài, tốt nhất công tử nên mau đi đi, tránh đắc tội với Vũ Lăng vương.”

Hoàn Đình vừa nghe liền vui vẻ: “Vũ Lăng vương ấy à, là bạn tốt thời thơ ấu của ta, có gì mà đắc tội cơ chứ?”

Mục Diêu Dung cả giận nói: “Thái hậu đã hứa gả ta cho ngài ấy, ngài lại vô lễ, chẳng phải là đắc tội ngài ấy rồi sao?”

Hoàn Đình ngẩn người: “Hả? Có phải ta đã nghe nhầm không vậy?”

“Bản tướng cũng định hỏi câu này.” Tạ Thù đứng trước cửa, nhìn Mục Diêu Dung chằm chằm: “Ngươi vừa nói cái gì?”

Mục Diêu Dung hừ một tiếng, lướt qua nàng đi vào trong.

Tạ Thù gọi Mộc Bạch để ý Hoàn Đình, còn mình đuổi theo Mục Diêu Dung, đi thẳng tới chỗ nàng ta ở, hỏi lại một lần nữa. “Vừa rồi ngươi nói là thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” Mục Diêu Dung xoay người quan sát nàng từ trên xuống dưới. “Ngươi ganh tị đấy à?”

Tạ Thù hơi nhíu mày: “Ta chỉ không ngờ phụ thân Mục cô nương vừa mới mất mà cô đã nghĩ tới chuyện cưới gả mà thôi.”

Viền mắt Mục Diêu Dung thoáng đỏ: “Ngươi nói dễ dàng quá, phụ thân tử trận, huynh trưởng nhu nhược, sau này nhà họ Mục sẽ sụp đổ. Bây giờ Thái hậu cho ta cơ hội này, sao ta lại không thể tìm cho mình một chỗ dựa? Huống hồ ta thật lòng thật dạ với Vũ Lăng vương, phụ thân cũng vẫn luôn hi vọng ta có thể gả cho ngài ấy.”

Tạ Thù lạnh lùng nói: “Ngươi muốn gả cho hắn như thế, có chắc hắn muốn thành thân với ngươi hay không?”

“Ta biết ngài ấy không muốn thành thân với ta!”

Tạ Thù sững người.

Mục Diêu Dung đỏ mặt: “Vậy cũng chẳng đến lượt ngươi chỉ trích ta! Ta yêu hắn, dù hắn không thích ta, ta vẫn luôn yêu hắn! Ta yêu hắn liền nỗ lực tranh thủ cơ hội, không thử sao biết hắn có gật đầu hay không? Còn ngươi thì sao? So với ta, ngươi không có tư cách bàn chuyện cưới hỏi với hắn, ngươi có thể vì hắn mà rửa tay nấu canh ư? Có thể vì hắn mà sinh con dưỡng cái hay sao?”

Tạ Thù im lặng không nói gì.

Mục Diêu Dung ngồi sụp xuống bên cạnh lau nước mắt.

Hôm nay tâm trạng của nàng vô cùng kích động, tuy rằng Thái hậu đã hứa sẽ đứng ra làm chủ cho nàng, nhưng nghĩ tới khả năng Vũ Lăng vương sẽ từ chối khiến nàng cảm thấy rất chua xót.

Người cha yêu thương nàng nhất đã qua đời, Vũ Lăng vương mà nàng yêu nhất lại không hề để mắt tới nàng. Mười mấy năm qua vô lo vô nghĩ, quá mức kiêu ngạo, không biết cuộc đời sau này sẽ thế nào.

Nàng cảm giác mình quá tầm thường, cho nên khi nhìn thấy Hoàn Đình cũng tầm thường như mình liền không nén được lửa giận.

Tạ Thù không nói nữa, xoay người rời đi, sắp đi tới thư phòng thì nhìn thấy Hoàn Đình, hắn dễ tính, cũng không giận, chẳng qua vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.

“Ta còn tưởng nàng ấy và biểu ca có gì đó, không ngờ người nàng ấy chọn lại là Trọng Khanh.” Hắn thở dài.

Tạ Thù vỗ vỗ vai hắn: “Về đi, giờ không phải là lúc thích hợp nói những lời này.”

Hoàn Đình buồn bã ra về, nàng trở lại thư phòng, viết phong thư cho Vệ Ngật Chi, tất cả đều liên quan tới việc sắp xếp để đối phó Trường Sa vương.

Để Mộc Bạch đi trước, nàng do dự nhiều lần, rốt cuộc cũng không nhắn nhủ thêm điều gì.

Sớm biết ngày đó sẽ đến, chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi.

Tất cả mọi người đều vỗ tay ủng hộ, nàng còn có thể làm được gì?

Mục Diêu Dung nói đúng, nàng chẳng làm được gì, dựa vào đâu mà huơ chân múa tay cơ chứ?

Tháng tư hoa cỏ sinh sôi, trong thành Kiến Khang tràn ngập màu cây cối xanh tươi. Trong đô thành, bầu không khí vô cùng căng thẳng, trận chiến với Trường Sa vương đã sắp bùng nổ.

Tạ Thù sau khi dùng điểm tâm xong chuẩn bị ra ngoài thì phát hiện ngoài cửa có xe của phủ Đại Tư Mã.

Phù Huyền đứng bên cạnh xe đỡ người bên trong ra, sau khi trông thấy nàng hơi kinh ngạc: “Tương phu nhân đã về rồi ư?”

Tương phu nhân mặc y phục đỏ thẫm, vạt áo phiêu dật, dung mạo đoan trang, chào nàng một cái, lạnh lùng nói: “Ta tới đón Diêu Dung về phủ Đại Tư Mã, những ngày qua làm phiền Thừa tướng chăm sóc nàng.”

Tạ Thù nghe giọng điệu của bà đã xem Mục Diêu Dung là người nhà, nhếch môi mỉm cười, không nói lời nào.

Mộc Bạch đã đi thông báo, Tương phu nhân liếc nhìn nàng, bỗng nhiên nói: “Thừa tướng có thể nói chuyện với ta một lúc được không?”

Từ sau khi nghe Vệ Ngật Chi kể chuyện, Tạ Thù có thêm vài phần kính trọng với bà, thái độ cũng khiêm tốn hơn, đưa tay làm động tác mời, hai người đi sang một bên, tách biệt với những người khác.

“Bây giờ Thừa tướng đang là mục tiêu tấn công của Trường Sa vương, chắc cần có binh lực để thoát vòng vây phải không?”

Tạ Thù nghe ra bà ngụ ý sâu xa, cười nói: “Vũ Lăng vương là vì cứu giúp triều đình trong cơn hoạn nạn mà đến, không phải là vì bản tướng, hơn nữa mục tiêu của Trường Sa vương cũng không phải chỉ là một mình ta.”

“Ta không quan tâm chuyện chính sự, ta chỉ quan tâm tương lai nhà họ Vệ chúng ta.” Tương phu nhân nhìn nàng chằm chằm. “Thừa tướng có biết cô nhi quả phụ phải nương tựa vào nhau mà sống khổ sở đến nhường nào không? Có biết phải gồng mình chấn hưng gia tộc gian nan đến đâu không?”

Tạ Thù rũ mắt: “Ta biết.”

Tương phu nhân ngẩn người, nhớ đến thân thế của nàng, mím môi không lên tiếng.

Mục Diêu Dung nhanh chóng đi ra, trước tiên nói vài lời khách sáo từ biệt Tạ Thù, sau lại hành lễ với Tương phu nhân.

Tương phu nhân kéo nàng dịu giọng trấn an, hai người nói chuyện thân thiết như hai mẹ con.

Tạ Thù nhìn một lúc, rồi xoay người vào phủ: “Hai vị đi thong thả, bản tướng không tiễn.”

Mục Diêu Dung quay đầu lại nhìn bóng lưng nàng, không hiểu vì sao lại có cảm giác thương cảm.

Mộc Bạch nhanh chóng đuổi theo bước chân Tạ Thù, nhỏ giọng nói: “Công tử, Vũ Lăng vương đã xuất phát đi Cối Kê, trước khi đi sẽ vào cung.”

Bước chân Tạ Thù hơi ngừng lại: “Ừm.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.01.2017, 12:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4204
Được thanks: 767 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
C55

Vệ Ngật Chi vào cung là do lệnh triệu kiến của Thái hậu, đúng là vì chuyện thành thân. Nhưng Thái hậu cũng nói chuyện rất chừng mực, chỉ nói trước tiên quyết định chuyện vui của hắn và Mục Diêu Dung, chờ sau khi dẹp yên chiến sự, Mục Diêu Dung chịu tạng xong thì mới bàn chuyện cưới hỏi.

Dù vậy, Vệ Ngật Chi vẫn từ chối.

Thực ra Thái hậu cũng không để tâm nhiều vào việc này, con ruột bà còn đang làm loạn tạo phản, nếu không vì chuyện phải chăm sóc an ủi người nhà công thần thì bà cũng chẳng tội gì mà đi nhớ xem ai đến lượt phải thành thân. Vì vậy bà cũng không hỏi nhiều, chỉ nói tất cả hãy chờ sau khi chiến sự yên ổn thì tính tiếp, như thế cũng đủ thời gian cho Mục Diêu Dung hồi phục tinh thần.

Vệ Ngật Chi sớm biết Thái hậu dễ đối phó, người khó đối phó nhất vẫn là mẫu thân nhà hắn Tương phu nhân, nhưng hắn cũng không lưu lại mà vừa ra khỏi cung đã dẫn quân thẳng tới Cối Kê dẹp loạn.

Trường Sa vương Tư Mã Thích trẻ trung phong độ, lòng ôm chí lớn nhưng tiếc rằng vì ông ta đưa là ý kiến lật độ chế độ danh gia vọng tộc, nên số người ủng hộ đã ít nay càng ít hơn, bên cạnh gần như không có nhân tài đắc lực, nếu không đã không phải đi tới bước đường cùng là hợp tác với tộc Thổ Dục Hồn.

Kế hoạch ban đầu của ông ta là tộc Thổ Dục Hồn dẫn binh lực thu hút phần lớn binh lực của Vệ Ngật Chi tới Ninh Châu, còn bên trong nước Tấn thì lại kích động Thái tử và Cửu hoàng tử trở mặt với nhau, đến lúc đó ông ta đánh tiếng mang cờ hiệu dẫn quân vào đô thành, binh lực sung túc, chuyện lớn sẽ dễ dàng đạt thành.

Nhưng Vệ Ngật Chi trước kia thường xuyên canh phòng cẩn mật Ninh Châu nay lại thay đổi thái độ, tỏ ra rất bình thường, hắn giao Ninh Châu cho thuộc hạ xử lý còn bản thân lại canh giữ Kiến Khang, thậm chí còn cùng Tạ Thù thuyết phục Thái tử và Cửu hoàng tử hòa hảo.

Hai người này không phải đối đầu hay sao?

Mộ Dung Triều cũng là một kẻ xảo trá, chỉ muốn kiếm lợi sau cùng, căn bản không xuất binh lực hùng hậu ra, giết một Thứ sử xong lại bị ngăn chặn. Tư Mã Thích chỉ có thể giả vờ nhận đàm phán, đi dò hỏi tình hình ở Kiến Khang, không ngờ Tạ Thù lại nhìn thấu kế hoạch của hắn, châm biếm lại, ép hắn ra tay.

Đám thế gia ở Cối Kê do họ Vương dẫn đầu, còn lại đều là sĩ tộc phương nam, những gia tộc này không ưa Tạ Thù. Tư Mã Thích vì bị Tạ Thù kích động nên mới lệnh đào mộ tổ bọn họ lên, một mặt để cho hả giận, mặt khác cũng muốn đẩy cao mâu thuẫn giữa Tạ Thù và bọn họ. Không ngờ Tạ Thù lại lập tức xuất binh tấn công, khiến hắn không kịp phản ứng.

Sai lầm lớn nhất của hắn chính là không điều tra tường tận về gã Thừa tướng trẻ tuổi kia!

Tư Mã Thích ngồi trong thủ phủ quận Cối Kê nhìn bản đồ, bên cạnh có phụ tá than vãn: “Lẽ ra điện hạ không nên làm vậy, điều không nên làm nhất chính là đào bới mộ tổ đám thế gia Cối Kê, ngài còn chưa đăng cơ đã đối nghịch với bọn họ, bọn họ chắc chắn sẽ không giảng hòa đâu.”

Tư Mã Thích lạnh mặt tỏ vẻ không cần: “Làm là làm, làm gì có chuyện sau này đổi ý!”

Phụ tá khúm núm ngậm miệng.

“Báo…” Ngoài cửa có binh sĩ lao vào: “Quân địch đến, tổng cộng có hai vạn nhân mã, canh giữ ở chính cửa trước.”

Tư Mã Thích đứng dậy, cầm kiếm trong tay: “Hừ, chỉ có hai vạn người, sợ cái gì, bản vương sẽ khiến chúng có đi mà không có về!” Hắn gọi một gã tướng: “Đưa tin cho phía Thổ Dục Hồn, giục Mộ Dung Triều ra tay đi.”

Viên tướng nói: “Hiện giờ đưa tin, nước xa không cứu được lửa gận, người của chúng ta chưa chắc đã ra khỏi thành được.”

Tư Mã Thích liền rút trường kiếm chỉ vào hắn: “Không làm được thì mang đầu đến găp ta!”

Phó tướng không dám nhiều lời, khom người lùi ra cửa.

Hai vạn nhân mã kia là đội quân tiên phong, Vệ Ngật Chi vẫn còn chưa tới.

Tư Mã Thích đứng trên tường thành dò xét, phát ra vài mệnh lệnh, đang định đi về thì lại có binh sĩ đến báo, phía sau cửa thành cũng có quân địch bao vây.

Phía sau chính là hướng của quân doanh Từ Châu, có quân đội đến cũng không có gì lạ. Tư Mã Thích tự mình biết mình, hắn cũng không có kinh nghiệm thực chiến, đương nhiên không thể liều mạng với một người có kinh nghiệm phong phú như Vệ Ngật Chi, vội vàng ra lệnh cho đội quân tinh nhuệ tập kết đợi lệnh, một khi có biến động có thể rút đi bất cứ lúc nào.

Vệ Ngật Chi được ca tụng là thần bảo hộ Đại Tấn, tiếng tăm vang xa, bách tính đều vô cùng ngưỡng mộ hắn. Hắn cố gắng tới Cối Kê càng sớm càng tốt, dọc đường đi có bách tính chủ động trợ giúp hành quân, nhờ sự cố gắng của lòng dân mà sĩ khí tăng vọt.

Tư Mã Thích đứng trên tường thành, nhìn hắn bao vây thành, liền vung kiếm chỉ vào hắn cao giọng mắng: “Là tướng tài, nhưng tiếc thay tầm nhìn lại hạn hẹp, người trải qua nỗi khổ bần hàn lại còn giúp đỡ đám thế gia môn phiệt kia, cuối cùng chính là hại đến đất nước!”

Vệ Ngật Chi thúc ngựa tiến lên, giáp đen lạnh lẽo, không hề bị lay động: “Mời Trường Sa vương ra khỏi thành đầu hàng, nếu không lập tức công thành.”

Tư Mã Thích không giận mà còn ra oai: “Muốn đánh liền đánh, cần gì phải phí lời như vậy!”

Vệ Ngật Chi lui về trong trận, vung tay một thoáng, vạn mũi tên cùng đồng loạt bắn ra.

Tư Mã Thích được các binh sẽ che chở lui vào trong, hạ lệnh ném đá chống lại, đang bận rộn chỉ huy thì lại có người đến báo, phía sau thành cũng đang bị tấn công.

Trước sau đồng loạt tấn công như vậy, tình thế nguy cấm, nhưng ông ta lại ra lệnh cố thủ cổng thành, ý chí kiên quyết.

Vệ Ngật Chi dựng lều ở ngoài thành, hạ lệnh chặt đứt đường nước và lương thực của Cối Kê, ép ông ta vào khuôn khổ, một mặt lại tiếp tục phải người chiêu hàng.

Thái độ của Tư Mã Thích vô cùng kiên định, nhưng đám thuộc hạ thì không, bọn họ vốn e ngại oai phong của Vệ Ngật Chi, lại thấy thế tấn công của hắn dũng mãnh như vậy, trong lòng dao động.

Song phương giằng co chưa tới nửa tháng, đã có hai viên tướng lặng lẽ ra khỏi thành quy hàng.

Vệ Ngật Chi dùng tình báo của bọn họ, nhân lúc trời tối đánh lén, công phá cửa thành, đến lúc công thành xong mới biết Tư Mã Thích đã dẫn theo chủ lực bỏ chạy từ lâu.

Hóa ra hắn đã sắp xếp lối thoát qua đường thủy từ trước.

Các tướng lĩnh tụ họp trong thủ phủ quận Cối Kê, có phó tướng nói: “Dương Kiệu tướng quân đã tới quận Trường Sa, Trường Sa vương cũng không thể trở về quê nhà phải không? Vậy ông ta sẽ đi đâu?”

Vệ Ngật Chi nhìn địa đồ, cau mày nói: “Nếu ta đoán không lầm, khả năng ông ta đi đường vòng tới Ninh Châu hội họp với Mộ Dung Triều.”

Hắn trầm ngâm chốc lát, hạ lệnh cho hai viên tướng dưới quyền đẫn binh đuổi theo, nhưng không thể liều lĩnh, chỉ cần ra sức ngăn cản tốc độ của bọn họ, còn bản thân tạm thời lui về Kiến Khang phục mệnh.

Tạ Thù vừa xuất cung định hồi phủ, ngồi trong xe ngựa gấp lại chiến báo, trong lòng vô cùng lo lắng.

Đi được nửa đường, bỗng nhiên có người ngăn ở trước xe, hô to Thừa tướng.

Mộc Bạch ở bên ngoài nói: “Công tử, là thư đồng của Vương Thái phó.”

Gần đây Tạ Thù vẫn đang tìm Vương Kính Chi nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng hắn đâu. Hôm qua nàng lại phái người tới quý phủ của hắn, dặn hắn tới tướng phủ tìm mình, dự đoán hôm nay hắn sẽ xuất hiện.

Gã thư đồng nói: “Tiểu nhân tới chuyển lời xin lỗi tới Thừa tướng, chúng tiểu nhân vừa tìm được lang chủ, ngài ấy say ngất trên mộ phần người khác, khuyên thế nào cũng không chịu rời đi, hôm nay e rằng không tới tướng phủ được.”

Tạ Thù kinh ngạc vén mành xe: “Dẫn bản tướng đi xem.”

Gã thư đồng dẫn đường, đi thẳng ra ngoài thành. Trong một bãi tha ma hoang vu, Vương Kính Chi quần áo xộc xệch, dáng vẻ phóng khoáng, say khướt nằm trên một ngôi mộ, ngay cả guốc gỗ trên chân cũng mất một chiếc.

“Thái phó, ngài đang làm gì thế?”

Nghe có tiếng gọi, Vương Kính Chi nheo mắt nhìn sang, bỗng nhiên cất tiếng cười to:”Thừa tướng đến báo cho ta tin vui Trường Sa vương đã bị bắt phải không? Hắn phá hủy mộ tổ nhà họ Vương, ta vẫn còn chưa báo thù được đây.”

Tạ Thù thở dài: “Để ông ta chạy mất rồi.”

Vương Kính Chi dường như không nghe thấy, buồn bã cười hai tiếng, tự nhủ: “Là ta bất tài, để người trong tộc chết rồi mà cũng không được yên ổn…” Hắn dùng tay ôm mặt, trong mắt ngập nước, lặng lẽ gọi “Uyển Hoa”.

Một đám người hầu cùng nhau tới dìu hắn, Tạ Thù hỏi Uyển Hoa là ai, người hầu nói đó là thê tử quá cố của lang chủ bọn họ.

Nàng đứng một bên, trong lòng cảm khái, Vương Kính Chi nhìn phong lưu hào hiệp là vậy, nhưng lại là người cực trọng tình nghĩa, không ngờ lại tự trách đến mức độ này.

Không bao lâu sau, Vương Uẩn Chi vội vã chạy tới, đỡ phụ thân dậy, lại nhẹ giọng khuyên nhủ, rốt cuộc cũng đưa được hắn lên xe.

Tạ Thù nhìn theo bóng lưng hai cha con, bỗng nhiên cảm thấy đau xót.

Vương Kính Chi có con trai nâng đỡ, Vệ Ngật Chi có mẫu thân chở che, nàng có ai?

Tháng năm, Vũ Lăng vương dẫn mấy nghìn kị binh về triều, vào cung phục mệnh.

Lúc Tạ Thù vào điện, hắn còn chưa cởi áo giáp, dáng vẻ mệt mỏi, hiển nhiên là vừa về vào cung luôn.

Sức khỏe Hoàng đế đã tốt hơn rất nhiều, đầu tiên trách mắng đệ đệ đại nghịch bất đạo, sau đó lại trình bày sự bi phẫn của bản thân, cuối cùng khích lệ Vệ Ngật Chi, trấn an hắn không cần tự trách vì chuyện để Trường Sa vương chạy mất. Ngược lại, nói đi nói lại toàn những từ cũ rich, nghe chai cả lỗ tai.

Tạ Thù nhìn chằm chằm đôi giày, không tập trung lắng nghe.

Nói xong vài câu khách sáo, Hoàng đế lại chuyển sang lo lắng chuyện chiến sự Ninh Châu. Vệ Ngật Chi nói: “Bệ hạ yên tâm, vi thần sẽ nhanh chóng tới đó giám sát và đốc thúc tác chiến.”

Hoàng đế hiếm khi tỏ vẻ ngại ngùng: “Khanh vừa mới về đã lại phải đi, Tương phu nhân phải trách trẫm mới đúng, à đúng rồi, không phải Thái hậu nói muốn làm chủ hôn sự cho khanh hay sao, lúc này đi hình như không thích hợp thì phải?”

Vệ Ngật Chi nhíu mày, lặng lẽ liếc mắt nhìn Tạ Thù, nói lúc nào không nói lại nhè ngay trước mặt nàng mà đề cập. “Bệ hạ minh giám, đối đầu kẻ địch mạnh, vi thần không có tâm trạng thành gia.”

Tạ Thù bỗng nhiên nói: “Bệ hạ yên tâm, việc này vi thần có thể sắp xếp, binh lực của Dương Kiệu vẫn đang ở quận Trường Sa, đi tới Ninh Châu cũng nhanh thôi, Vũ Lăng vương cũng không nhất thiết phải đích thân tới đó.”

Hoàng đế bất ngờ nhìn nàng, sao bỗng nhiên lại hiểu chuyện thế chứ lị?

Vệ Ngật Chi liếc mắt nhìn nàng, lòng tràn đầy kinh ngạc.

Lúc xuất cung thì trời đã tối, Tạ Thù bước nhanh phía trước, có ý định lảng tránh nhưng ở cửa cung vẫn bị Vệ Ngật Chi tóm được.

“Hôm nay ở trước mặt bệ hạ, Tạ tướng nói vậy là có ý gì? Muốn thành toàn cho ta sao?”

Tạ Thù ngửa đầu nhìn hắn, dưới ánh đèn, sóng mắt lưu chuyển, làm người đối diện chấn động hồn phách. “Bản tướng suy nghĩ vì Vũ Lăng vương mà thôi, ngài còn có trách nhiệm gia tộc cần gánh vác, sớm thành gia thất cũng không hẳn là chuyện xấu.”

Nửa gương mặt Vệ Ngật Chi ẩn trong bóng tối, không trông rõ biểu hiện: “Nàng vừa nói gì?”

“Ta nói thật lòng đấy.”

Tạ Thù xoay người muốn đi, lại bị hắn cản lại: “Có phải nàng đã nghe được tin gì nên mới hiểu nhầm không? Lúc trước ta đi vội quá, không kịp tới nói rõ với nàng. Nàng không cần lo lắng, ta sẽ xử lý ổn thỏa.”

Tạ Thù lắc đầu: “Ngài còn phải gánh vác trách nhiệm gia tộc trên vai, vốn không cần suy nghĩ vì ta, có thể quyết định bất cứ điều gì. Lúc đó ta đồng ý với ngài bởi vì ngài không hề có yêu cầu gì ở ta, vì lẽ đó, ta cũng không hề đòi hỏi gì ở ngài hết.”

Vệ Ngật Chi đến gần một bước, trong mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng: “Nàng nói nàng đồng ý với ta chỉ vì điều đó sao? Lẽ nào không phải vì cả hai bên cùng tình nguyện?”

“Hai bên tình nguyện ư?” Tạ Thù bật cười, khẽ cạy từng ngón tay hắn ra khỏi tay mình. “Từ ngay ta bắt đầu mặc y phục nam giới, ta đã không hề có hi vọng xa vời như vậy. Ta chỉ cảm động vì hành động của ngài mà thôi. Nhưng hôm nay đã có thể nhìn thấy điểm kết thúc rồi, hai chúng ta mỗi người có một vị trí riêng, thân bất do kỷ, vẫn không nên miễn cưỡng nhau thì hơn.”

Nàng xoay người đi lên ngựa, Vệ Ngật Chi nhìn theo bóng lưng nàng, sững sờ không nói nên lời.

Mộc Bạch liếc mắt nhìn Vệ Ngật Chi rồi cầm đèn chạy theo ngồi lên xe.

“Vũ Lăng vương còn chưa đi, công tử vừa nói gì với ngài ấy vậy?”

Ánh mắt Tạ Thù thẫn thờ nhưng khóe môi lại nhếch lên tạo thành nụ cười buồn: “Ta nói trước đây Tạ gia là của tổ phụ, nhưng giờ Tạ gia là của ta, ta gánh vác con đường phía trước của nhiều ngươi như vậy, nhất định phải nghiêm túc làm một Thừa tướng.”

Mộc Bạch gật đầu liên tục: “Công tử nói đúng lắm! Á, vậy chuyện của ngài và Vũ Lăng vương sau này sẽ thế nào?”

“Không có sau này.”

Mộc Bạch nhìn sắc mặt nàng, ngượng ngập an ủi: “Không sao, ngược lại công tử cũng không cần bận lòng vì ngài ấy nữa.”

“Hừm, không hề bận lòng chút nào.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?
Kim Phượng: minh hỡi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.