Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành

 
Có bài mới 10.01.2017, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

PHẦN 3: HÔN NHÂN LÀ ÂM MƯU CHUNG CỦA HAI NGƯỜI, LY HÔN LÀ ÂM MƯU CHUNG CỦA BA NGƯỜI

1. Chồng ngoại tình, mẹ chồng nghi ngờ tại con dâu


Từ thẳm sâu trong lòng, các bà mẹ luôn vĩnh viễn chiếm được tình yêu của con trai, các bà vợ cũng muốn độc chiếm tình yêu của chồng. Hai người đàn bà này không ai muốn mất đi hạnh phúc được yêu. Cảm giác đó như mây như gió lại như mưa, thường ngày không nhìn thấy được, không sờ thấy được nhưng giữa hai người lại sinh ra một lớp khoảng cách dẫu mỏng manh, một sự phòng bị, một khe hở. Thậm chí còn có một nỗi đố kị khó có thể nói thành lời, một chút li ti khó có thể giải thích, khiến quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu khó có thể bước qua ngưỡng cửa thân thiết như người ruột thịt…

Là một người mẹ, phải chịu đựng biết bao khó nhọc khổ sở nuôi con trai khôn lớn, cứ ngỡ đã đến lúc được “ngồi hưởng phúc”, ngờ đâu giữa đường lại nhảy ra một cô gái trẻ không liên quan gì tới mình, với danh nghĩa con dâu, cùng mình tận hưởng mọi thứ liên quan đến tinh thần và vật chất của con trai mình như tình yêu, thời gian, tiền bạc… Thậm chí những gì mà người phụ nữ kia có được cũng nhiều hơn mình biết bao. Thế rồi người mẹ khó tránh được việc nảy sinh cảm giác mất mát. Mẹ chồng ngày nay cũng không dám trông mong được con dâu phụng dưỡng, hiếu kính như trong Hồng lâu mộng xưa nhưng tâm lý các bà mẹ chồng coi con trai mình như chỗ dựa tinh thần chủ yếu và cuộc sống trọn đời mình vẫn không hề giảm bớt. Đặc biệt đối với những bà mẹ đã từng trải qua sóng gió li hôn, phải chịu cực khổ nuôi con một mình hoặc chồng mất sớm, tình cảm không có chỗ dựa, cuộc sống cô quạnh thì tình yêu duy nhất sẽ càng dồn lên người con trai. Nếu cậu con làm chuyện gì có lỗi với vợ, phản bội vợ thì người mẹ sẽ là người đầu tiên cảm nhận được, và chắc chắn sẽ cho rằng do con dâu mình làm gì đó không tốt, khiến con trai mình phải tuyệt vọng. Thế nên mẹ chồng sẽ tự khắc nảy sinh cảm giác thù địch với con dâu, tìm kiếm những sai sót của con dâu để đả kích. Nếu một ngày nào đó mẹ chồng túm được “một chút manh mối”, ắt sẽ cho rằng con dâu ngoại tình, làm điều gì sai trái với con trai mình. Thế là mẹ chồng càng phẫn nộ, càng tức giận hơn, cho rằng hạnh phúc cả đời của con trai mình đã bị hủy hoại trong tay con dâu. Thế nên các bà mẹ chồng càng phải chú ý hơn…

Làm con dâu, trong thời gian yêu đương mặn nồng luôn cảm nhận được tất cả tình yêu mà người đàn ông đó dành cho mình. Cô ta sẽ hy vọng mình là người duy nhất trong trái tim người đàn ông. Nhưng sau khi kết hôn, khi cô ta thấy chồng bị phân tâm vào mẹ chồng, ắt sẽ khó tránh nảy sinh sự đố kị. Tận trong lòng, con dâu sẽ cho rằng mẹ chồng không hiểu lí lẽ, không hiểu chuyện. Con trai dù sao đã lập gia đình rồi, đã độc lập rồi, đã thuộc về tôi rồi, bà còn giữ con làm gì? Thế nên cô con dâu sẽ tìm cách giữ tình yêu của chồng và không ngừng phát triển mở rộng chiến địa của mình. Quan hệ giữa chồng và mẹ chồng càng vững chắc, thì con dâu càng có khát khao mãnh liệt muốn phá tan nó, khiến chồng chỉ nghe duy nhất lời mình, liên kết với mình thành một liên minh vững chắc không gì có thể phá vỡ được. Để tâm tư của chồng mình chỉ tập trung trên người một mình mình. Đó chính là khát vọng độc chiếm của các bà vợ.

Một khi các bà vợ phát hiện thấy hiện tượng chồng mình “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, sẽ lại càng oán trách mẹ chồng rằng bà nuôi dạy con trai cưng của bà ra sao.

Là một người mẹ, không nên quá nhạy cảm trước những mâu thuẫn hàng ngày của con trai và con dâu, càng không nên thử ý định hướng cho con ruồng rẫy vợ. Là con dâu trong vấn đề này không những là chuyện nhạy cảm nhất mà còn phải tính toán thật kĩ. Có lúc vợ chồng nói nhau vài câu, buông vài lời bực bội hoặc chiến tranh lạnh vài ngày… cũng là chuyện khó tránh khỏi, rất bình thường. Là một bà mẹ, trước tiên không nên chủ quan khẳng định luôn rằng mọi tranh chấp cãi vã đều từ nguyên nhân con dâu mà ra, cũng không nên can thiệp vào chuyện cãi nhau của con cái, càng không nên luôn có cảm giác rằng con trai mình thiệt thòi nên vội vã ra mặt bảo vệ. Rất đúng với câu nói “ban ngày đánh nhau, buổi tối hòa hợp”, nhiều cặp vợ chồng dù cãi nhau suốt ngày cũng chỉ là mâu thuẫn nội bộ giữa họ, mẹ chồng có muốn cứu cũng không được. Vì mẹ chồng không có quyền và cũng rất khó phán định ra giữa con trai và con dâu rốt cuộc ai đúng ai sai. Lúc này, mẹ chồng thông minh có thể giả vờ ngốc, không can thiệp. Đương nhiên biện pháp thông minh nhất là nhanh chóng rời khỏi hiện trường, đi dạo công viên chẳng hạn. Nếu mẹ chồng can thiệp quá nhiều vào hôn nhân của con trai, không những không có lợi mà trái lại càng khiến vấn đề thêm tồi tệ đi. Lùi lại mà nói, nếu bạn thực sự không thể nhịn nổi cần phải hòa giải chúng thì về mặt bề ngoài, bạn cũng phải ra vẻ nghiêng về con dâu, phê bình con trai dăm câu, chứng tỏ rằng bạn không coi con dâu là người ngoài. Như vậy bạn sẽ giúp cơn tức của con dâu giảm bớt một nửa. Nếu không, con dâu sẽ cho rằng mẹ chồng và chồng hùa lại bắt nạt mình nên về mặt tâm lý sẽ cho rằng mình không hề có địa vị gì trong gia đình này. Từ đó con dâu sẽ coi thường mẹ chồng và chồng. Điều này không những làm ảnh hưởng tới quan hệ giữa mẹ chồng-nàng dâu mà còn làm ảnh hưởng tới quan hệ giữa hai vợ chồng. Vậy có cần thiết phải như vậy không? Ngoài ra, mẹ chồng cũng phải tránh nói xấu con dâu trước mặt con trai vì cách làm như vậy chỉ mang lại tác dụng xấu tới quan hệ trong gia đình: ngoài việc khiến con trai bực mình, còn khiến xung đột vốn không nghiêm trọng trong gia đình lại bị đẩy cao, trở nên sắc nhọn, phức tạp.

Là một người vợ, điều đầu tiên cần phải làm được là trước mặt mẹ chồng, không cãi nhau với chồng hoặc không chỉ trích chồng. Dù mẹ chồng có rộng lượng nhân ái đến đâu, lúc đó dẫu có bênh vực mình, mắng con trai nhưng bạn cũng đừng cho rằng trái tim mẹ chồng thực sự nghiêng về bạn. Ngoại trừ chồng bạn thực sự quá đáng, trừ phi mẹ chồng bạn hiểu rõ phải trái, trừ phi mẹ chồng bạn biết bảo vệ cái kí, trừ phi mẹ chồng bạn thêm yêu quý bạn. Nếu không đồng thời chuẩn bị những điều này, bạn lại cãi nhau hoặc nói chồng không hay trước mặt mẹ chồng, bạn chỉ có thể tự mình tìm kiếm những điều không hay mà thôi.

Ngoài ra, một khi giữa mẹ chồng và con dâu nảy sinh va chạm, bất kể ai đúng ai sai, làm con dâu nhất định không thể chọi nổi mẹ chồng, không thể đối mặt trực diện, cần phải tạm thời tránh né mâu thuẫn, lấy lễ nghĩa làm trọng. Mẹ chồng dù nói bạn những gì, dùng những lời lẽ nào, bạn chỉ có thể rửa tai cung kính lắng nghe, còn miệng tuyệt đối đóng kín. Đợi sau khi xong việc qua rồi, cả hai đều bình tĩnh lại, bạn lại cùng mẹ chồng thảo luận về nguyên nhân và biện pháp giải quyết mâu thuẫn, có một số ý kiến có thể để chồng cùng nghe. Nguyên tắc là cần phải có mục đích giải quyết mâu thuẫn, chứ không cốt để xả giận. Cứ như vậy, mẹ chồng vừa vui vẻ chấp nhận, lại cảm thấy đủ giữ thể diện. Từ đó về sau có thể mẹ chồng còn nghĩ cách bù đắp những gì quá lời của mình và trong mắt mẹ chồng, bạn lại càng là một cô con dâu ngoan hiền biết chăm sóc, hiểu chuyện, biết tôn trọng bậc bề trên. Chỉ có như vậy, bạn mới có thể hóa giải được mọi chuyện.

Tìm manh mối, tin nhắn điện thoại gây phong ba.

Dù con trai bà cũng nói rằng trong điện thoại của mình luôn có những tin nhắn trêu chọc như vậy nhưng mẹ chồng vẫn tức giận khôn nguôi. Bà cho rằng nếu trong cuộc sống bà là một phụ nữ trong sạch, rất giữ gìn tiết lễ, không ai dám gửi những tin nhắn bậy bạ tới cho bà.

Việc xuất hiện tin nhắn điện thoại giờ đã rất phổ biến, mang lại những lợi ích thông tin cho mọi người. Thế nhưng đôi khi tin nhắn cũng mang lại những bóng đen phủ lên trên quan hệ giữa hai vợ chồng hoặc giữa mẹ chồng-nàng dâu, thậm chí có lúc còn là nguyên do gây nên án li dị. Cũng chính vì một tin nhắn điện thoại, quan hệ giữa Tiểu Hồng và mẹ chồng tự nhiên sinh khoảng cách…

Tôi và chồng tôi kết hôn năm ngoái. Bố chồng đã sớm qua đời vì ung thư phổi. Mẹ chồng sống một mình thấy rất cô độc. Sự xuất hiện của tôi đã mang lại tiếng cười và sức sống trong gia đình vốn trống vắng. Tuy tôi và mẹ chồng đều có những thói quen sinh hoạt khác hẳn nhau nhưng đó là những vấn đề tồn tại tất yếu giữa mẹ chồng-nàng dâu, chỉ có cách khoan dung, hai bên cùng chịu khó thích ứng, về cơ bản vẫn có thể cảm thấy được an ủi, vô sự. Thế nên những ngày tháng thời đó của tôi vẫn rất ngọt ngạo. Mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng là chuyện xảy ra vào mùa xuân năm nay.

Có một thời gian, bằng giác quan thứ sáu, tôi nhận thấy mọi hành động của chồng có điều đáng ngờ. Sau khi về nhà, di động của anh ấy réo không ngờ. Trong nhà có điện thoại bàn, lẽ ra anh ấy có thể dùng điện thoại bàn để gọi lại, nhưng anh ấy lại thường chạy ra ban công nghe điện thoại, giọng nói cũng nhỏ tới mức kì lạ. Lúc đó tôi thấy hơi ngờ vực, liền vặn hỏi anh, anh luôn đáp là việc công ty. Suy nghĩ lúc quả thực anh đang nỗ lực quảng bá một sản phẩm mới của công ty, điện thoại bận cũng là chuyện bình thường. Không dùng điện thoại nhà, có thể anh ấy có ý thức bảo vệ, không muốn người ta biết đến số điện thoại riêng của nhà. Bởi vậy tôi cũng không chú ý lắm. Mãi cho tới một ngày, anh lại ra ban công nghe điện thoại. Có thể anh nghĩ tôi vẫn trong toilet chưa ra nên giọng nói hơi cao một chút. Hoặc cũng có thể do trò chuyện hưng phấn quá nên có phần lơi lỏng quên mất. Tôi nghe anh nói điện thoại: “Ngoan nhé, cưng nghỉ sớm đi, ngủ ngon!” Nghe điện thoại xong, quay lại phòng khách, anh giật mình khi thấy tôi đang nhìn anh chằm chằm, gương mặt anh lộ rõ vẻ hoảng hốt. Nhưng anh vẫn chống chế vừa nói giỡn với đứa bạn. Lúc đó tôi đã có linh cảm không hay, có thể sắp xảy ra chuyện gì.

Mấy ngày sau, chuyện kì lạ xuất hiện. Di động của anh lại có tín hiệu tới nhưng không phải điện thoại, mà là tin nhắn. Mỗi lần đọc tin xong, anh lại vội vã xóa đi, tôi không biết phải làm thế nào. Nhưng người xưa nói quả không sai: “Trời không tuyệt đường con người”. Hôm đó do anh hơi mệt nên ngủ sớm. Tôi đọc báo bên cạnh anh. Đột nhiên điện thoại anh réo vang. Chưa đợi anh tỉnh hẳn, tôi nắm chặt lấy điện thoại. Anh bất chấp tất cả, giằng co với tôi. Tôi tranh thủ cơ hội chạy vào nhà bếp, chốt chặt cửa trong. Tuy anh đuổi theo sau nhưng đã muộn. Mẹ chồng có lẽ đã nghe thấy tiếng ồn ã của chúng tôi nên từ phòng ngủ đi ra, quan sát và nghe ngóng. Tôi vào mục tin nhắn, mở ra đọc, từng câu từng chữ trong đó khiến tim tôi như rơi rụng: “Con sói xám, nhớ em rồi phải không? Chiếc lắc tay anh mua tặng em rất tuyệt. Bạn bè em đều khen hết lời, nói cũng phải tới hai ngàn tệ. Em lừa họ, khoe là hơn năm ngàn tệ. Họ ngưỡng mộ em quá trời. Con sói xám của em, ngủ sớm đi, mai gặp nhé. Hôn anh!”

Tất cả không cần giải thích nữa. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Tôi vừa khóc vừa lao ra khỏi bếp, giằng co với anh và nói rõ nguyên do cho mẹ chồng. Mặt bà sầm xuống, lẩm bẩm: “Những ngày tháng tử tế sao không biết dùng cơ chứ?” Xem ra trong chuyện này, mẹ chồng đứng về phe tôi. Dù sao cũng là phụ nữ với nhau mà, tôi nghĩ vậy. Tôi thật sự không muốn tha thứ cho anh ấy. Dù lúc đó đã tống khứ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nhưng cuối cùng suy nghĩ chiếm vị trí chủ đạp vẫn là: li hôn với người đàn ông phản bội tôi. Chồng tôi cũng mấy lần quỳ xuống xin tôi tha thứ, nói rằng họ mới quan hệ với nhau chưa lâu. Cô gái đó là một nữ sinh ngoại tỉnh mới chuyển về công ty anh ấy, cứ bám riết lấy anh vì muốn anh giúp đỡ nhiều hơn, nhanh chóng nắm vững mọi quan hệ kinh doanh. Chồng tôi cũng có tình cảm với cô ta nhưng vẫn chưa có quan hệ tình dục, bây giờ rút ra vẫn kịp nên khẩn cầu tôi cho anh ấy một cơ hội. Mẹ chồng cũng gặp riêng tôi, dùng ngôn ngữ cô giáo khuyên bảo tôi rằng: “Đàn ông yêu vì tình dục, đàn bà yêu vì tình cảm. Câu nói này hẳn con đã nghe qua rồi chứ? Đàn ông nào trong thiên hạ cũng vậy cả, không thể vượt qua nổi sự quyến rũ của phái yếu. Chuyện phạm lỗi thật khó tránh khỏi. Giờ có cả đàn ông trốn vợ sinh con với gái bên ngoài. Chỉ cần nó quyết tâm chia tay với người đàn bà đó, chỉ cần trong lòng nó còn có con, mẹ thấy, hay là con vẫn nên cho nó một cơ hội!”

Dù không hoàn toàn chấp nhận lời mẹ chồng nhưng tôi thấy tình cảm giữa mình với chồng từ trước tới giờ cũng không đến nỗi, thường ngày cũng không có mâu thuẫn gì lớn, nếu thực sự li hôn cũng hơi tiếc. Chỉ cần trái tim anh ấy vẫn ở chỗ tôi, chả thà tha thứ cho anh ấy lần này (chẳng phải họ vẫn chưa quan hệ tình dục đó sao). Chỉ cần anh ấy lại phạm sai lầm lần nữa, tôi quyết không dung tha. Một ngày sau khi chúng tôi hòa giải không lâu, tôi thấy mẹ chồng và chồng tôi đang làm gì đó trong phòng của bà. Hai người mặt kề nhau, không ngừng nói và ra cử chỉ. Quá tò mò, tôi liền đi vào. Thì ra mẹ chồng tôi đang nhờ chồng tôi dạy cho các phương pháp sử dụng mọi chức năng của máy di động. Còn nhớ lúc đó tôi còn nói đùa một câu, hình như là, “Mẹ muốn mua một chiếc di động chơi sao? Hay là muốn giúp con kiểm tra con trai mẹ?” Nghe tôi nói vậy, mặt mẹ chồng có vẻ ngượng ngùng, thanh minh rằng do rảnh rang quá, không có việc gì làm, nên muốn tìm hiểu một chút cách sử dụng di động.

Bạn bè tôi rất nhiều, nam nữ đều có cả nhưng đều là quan hệ bạn bè thông thường, không hề tồn tại chuyện yêu đương, kể cả với người đồng giới lẫn khác giới. Từ tận trong lòng, tôi đã phản đối chuyện quan hệ tình dục ngoài quan hệ vợ chồng. Song tôi vẫn có thể chấp nhận những câu đùa giỡn mang sắc thái “sex”. Tôi luôn cho rằng đây không phải là vấn đề nguyên tắc, mà bạn bè với nhau không thể quá hết lòng như người yêu. Nếu quá hết lòng sẽ rất khó là bạn bè thực sự. Có thể vì bạn bè của tôi nhiều nên mỗi dịp lễ tết, tôi cũng nhận được rất nhiều tin nhắn, trong đó cũng có một số tin trêu đùa của bạn bè mang hơi hướng sex. Tôi thường xem xong là xóa đi, không hề lưu lại hoặc chuyển cho người khác. Về chuyện này, chồng tôi cũng biết.

Trước giao thừa, mấy đứa bạn tới nhà tôi tụ tập. Phần lớn trong số đó, chồng tôi đều biết cả. Thời gian này, tôi không thích ăn uống ngoại tiệm. Đầu tiên là chê giá cả đồ ăn quá đắt, thứ hai là lo sợ không vệ sinh. Nhất là gần đây báo chí thường đăng tin tiệm ăn A làm món cá nấu bị thừa dầu, tiệm ăn B dùng mỡ nấu lại xào đồ ăn, còn có tiệm ăn phát hiện thấy dán trong đồ ăn. Vừa nghĩ tới đã thấy ghê. Tôi dần có thói quen ra siêu thị mua đồ ăn về tự làm, thấy dễ chịu hơn. Và chuyện này, bạn bè tôi ai cũng biết.

Hôm đó, tôi và chồng tôi vui vẻ đi siêu thị mua đồ ăn. Vừa về tới nhà đã thấy mẹ chồng ngồi đó, mặt rất bực bội. Tôi vội vã lại gần hỏi mẹ tôi có chuyện gì, hay trong người thấy khó chịu, hay bực mình vì thời gian chúng tôi đi mua đồ ăn quá lâu, trở về quá muộn… Mẹ chồng không để tôi nói hết, liếc nhìn một cái rồi mắng tôi xối xả: “Cô chửi con trai tôi như vậy, tôi cứ ngỡ cô đàng hoàng lắm. Thật đúng là mèo nào cắn mỉu này. Sau này bỏ thói đó đi cho tôi!” Cây ngay không sợ chết đứng, nhưng tôi cũng sững sờ vì những lời nói của mẹ chồng. Lòng tôi còn thầm nghĩ: “Tết nhất đến nơi rồi mà bà còn hát gì nữa đây?” Đợi bình tĩnh lại, tôi hỏi: “Mẹ, mẹ cứ từ từ nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tôi vừa nói vừa đưa cho mẹ chồng một ly nước lọc. Bà uống một hơi, mát giọng nhưng dáng điệu vẫn tức giận: “Cô là đồ bề ngoài đoan chính, bên trong gian ngầm!” Thật không xấu hổ là giáo viên, nói năng lý lẽ hết câu này tới câu khác. “Tôi nói cho cô biết, nếu cô không giải thích rõ với tôi, cái Tết này đừng ai mong nhé.” Nói xong mẹ chồng rút từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại. Đó chính là chiếc di động của tôi. Lúc về nhà, tôi thường không mang điện thoại theo người mà đặt trên giá sách.

Trời, nhất định là tin nhắn điện thoại gây ra đây mà! Quả không sai, trong một đống tin nhắn điện thoại gửi tới, ngoài phần lớn tin nhắn chúc Tết còn thêm vài tin nhắn bậy bạ trêu chọc. Mặc dù tôi ra sức giải thích rằng mọi người chỉ đùa thôi, mẹ đừng coi là thật, rằng chồng con vẫn luôn nhận được những tin nhắn như vậy nhưng mẹ chồng vẫn không nguôi giận. Bà cho rằng nếu trong cuộc sống, tôi là một người phụ nữ trong sạch, biết giữ gìn, không ai dám gửi tới cho tôi những tin nhắn bậy bạ như thế. Bà còn nói, khi lũ bạn tôi tới chơi, nhất định bà sẽ hỏi rõ trước mặt xem ai có mặt mũi nào gửi những tin nhắn quấy rối như thế. Từ đó về sau, mẹ chồng thường nhân lúc tôi không chú ý, xem trộm tin nhắn của tôi.

Thì ra mẹ chồng học cách sử dụng điện thoại từ chồng tôi là có chủ ý. Tôi không khỏi thầm kính phục trí thông minh của bà, dù sự tài trí này dùng sai chỗ. Để làm bạn bè không mất hứng, cũng không để tôi rơi vào cảnh khó xử, tôi và chồng tôi thương lượng hủy bỏ mấy cuộc tụ tập bạn bè ở nhà tôi. Tất cả đều được tổ chức ở nhà hàng. Nếu ăn phải dán, thức ăn có vấn đề…, đành chịu thôi. Cùng lắm tới bệnh viện rửa ruột. Tôi rất phẫn nộ. Từ sau chuyện đó, mẹ chồng và tôi như có khoảng cách, mãi tới tận hôm nay.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2017, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

2. Tự thuật của người đàn bà: Tôi dùng bảy ngày để cứu cuộc hôn nhân sắp tan vỡ


Hôn nhân có lúc giống như lái xe, mỗi người đều không mong bạn đời của mình đi ngược chiều, cũng không vì tiện cho mình mà vi phạm luật. Tuy nhiên, một khi đã xảy ra sự cố, bất kể ai đúng ai sai, người bị thương luôn là hai người.

Thường nghe mọi người nói khi chồng có kẻ thứ ba, người vợ luôn là người biết sau cùng. Thực ra, trong phần lớn tình huống lại là người vợ không muốn thừa nhận mà thôi. Lần đầu thấy chồng tôi có vấn đề là từ quần áo của chồng, tôi có thể ngửi thấy mùi hương lạ, chắc chắn không phải là mùi nước hoa của tôi hay dùng. Phụ nữ luôn nhạy cảm, đặc biệt là những người phụ nữ như tôi. Tôi không hỏi anh ấy, trái lại vẫn cất quần áo bình thường, nhưng bắt đầu chú ý tới từng hành vi cử chỉ của chồng. Khi quen Lưu Vũ, tôi mới là một cô gái tốt nghiệp xuất sắc của tỉnh, được gửi xuống nông thôn làm việc để rèn luyện. Năm đó tôi mới hai mươi tư tuổi, tiền đồ đẹp đẽ còn đang đợi tôi. Điều kiện gia đình cùng ưu thế bản thân của tôi rất tốt nên việc tôi tới đây làm việc cũng đủ khiến chính quyền thôn phải cảm động. Lúc đó chồng tôi mới là một nhân viên quèn. Suốt một thời gian dài sống ở đây, tôi không hề chú ý tới anh ấy.

Có một lần trực đêm, mấy chúng tôi ngồi chơi tú lơ khơ. Tôi ngồi trên giường, anh ấy không ngừng rót nước cho tôi, cứ một lời gọi chị hai lời gọi chị. Lúc này tôi mới phát hiện thấy thực ra anh ấy nhìn không đến nỗi, thân hình cao ráo, đôi mắt rất có thần, nước da ngăm đen khỏe mạnh. Từ đó về sau anh ấy luôn viện đủ lí do để tiếp cận tôi, chủ động làm việc giúp tôi, thậm chí sửa cả lò sưởi hơi nước trong phòng tôi đến mức quần áo bị nước bắn vào ướt sũng. Do điều kiện kinh tế gia đình tôi cũng khá, không quen ăn đồ ăn nông thôn nên anh ấy thường phóng xe máy, chạy tới một thị trấn nhỏ cách đó mười mấy cây số để mua đồ ăn vặt cho tôi. Có lần tôi và mấy đồng nghiệp cùng ra ngoài ăn cơm. Khi quay về đúng lúc trời đổ mưa, anh ấy cởi phăng áo khoác cho tôi che mưa. Kết quả là tôi không bị dính giọt mưa nào, còn hai cô đi cùng đều ướt sạch. Thế nên họ bắt đầu trêu chọc nói rằng anh ấy mê tôi. Tôi nhìn trộm, thấy mặt anh ấy đỏ bừng.

Quan hệ của chúng tôi bắt đầu rõ ràng nhưng tôi vẫn không dám cho người nhà biết, sợ họ phản đối. Gia đình Lưu Vũ đều ở quê, điều kiện rất kém, một em trai đang đi học, mẹ bị bệnh ốm triền miên quanh năm. Chúng tôi rơi vào cảnh khó khăn mãi tới một lần trực ban. Hôm đó mưa rất to, lại có sấm chớp, tôi rất sợ. Đột nhiên anh ấy xuất hiện trước cửa phòng tôi, nói rằng lo tôi sợ nên đến. Tối đó chúng tôi ở bên nhau. Tôi đã trao mình cho anh ấy, không rõ do xúc động hay yêu thật. Anh ấy ôm tôi, hứa nhất định sẽ giúp tôi hạnh phúc, kêu tôi tin anh ấy. Tôi nằm trong lòng anh ấy nhưng lòng trống rỗng, chỉ lặng lẽ nghe anh ấy nói, vì tôi thực sự không chắc chắn nổi về tương lai.

Quả nhiên, khi gia đình biết được quan hệ giữa tôi và Lưu Vũ, đã vô cùng phẫn nộ, còn nói tuyệt đối không để tôi lấy anh ấy. Vì ngay cả một gian nhà, anh ấy cũng không thể mua nổi cho tôi. Tôi cãi lại rằng không quan tâm, chúng tôi có thể ở trong kí túc. Cha tôi lần đầu tiên đánh tôi về chuyện này. Ông nói ông quan tâm, quyết không để con gái mình lấy một kẻ không có tương lai, xét về học hành, anh ấy chỉ tốt nghiệp trung cấp, xét về điều kiện gia đình, gia đình anh ấy càng không thể so sánh được với tôi. Tiếp đó, gia đình sắp xếp cho tôi rất nhiều lần mai mối, nhưng lần nào tôi cũng im lặng hoặc cố tình chọc tức người làm mối. Cả nhà tôi đều tức điên lên vì tôi rồi vận dụng quan hệ tìm cách chuyển tôi từ nông thôn trở về một cơ quan trong thành phố.

Gia đình Lưu Vũ đối với tôi cũng rất lạnh nhạt. Mẹ anh ấy cho rằng dạng con gái yếu ớt như tôi không thích nghi làm con dâu nhà họ, vì tôi thậm chí cơm cũng không biết nấu. Có một lần, tôi khóc với Lưu Vũ, nói rằng chúng ta chia tay thôi, em không thể chịu đựng nổi. Anh ấy phóng xe máy đi như kẻ phát điên, kết quả đâm phải cây, cũng may người không sao. Anh ấy ôm lấy tôi nói không thể không có tôi. Nhìn anh ấy tuyệt vọng như vậy, cuối cùng tôi vẫn quyết tâm bất kể ra sao vẫn ở bên anh ấy. Chúng tôi trốn gia đình đi đăng kí kết hôn, mời mấy người bạn thân, ăn một bữa đạm bạc ở tiệm, coi như tiệc cưới. Tối đó, anh ấy nói với tôi rằng, nếu không có tôi, anh ấy có thể đi làm ở nông thôn, sống ở đó suốt đời, nhưng vì đã có tôi rồi, muốn tôi sống hạnh phúc nên nhất định anh ấy phải thành công để tôi có thể kiêu hãnh vì anh ấy.

Lưu Vũ bỏ việc ở quê, lên thành phố cùng tôi. Những ngày tháng tiếp đó của chúng tôi vô cùng khó khăn. Sinh hoạt hàng tháng chỉ dựa vào phần thu nhập ít ỏi của tôi. Nhờ bạn bè giúp đỡ, chúng tôi mở một tiệm ăn nhỏ, không dám lãng phí từng đồng, toàn ăn đồ ăn ế không bán được. Mặc dù đã như vậy, thu nhập của chúng tôi vẫn rất hạn hẹp. Tuy nhiên chúng tôi sống rất vui vẻ. Ngày đông, anh ấy luôn chui vào chăn làm ấm trước rồi mới chịu cho tôi vào. Khi đôi chân lạnh giá của tôi chạm phải cơ thể ấm nóng của anh ấy, anh ấy luôn cố tình kêu oai oái, rồi chúng tôi ôm chầm lấy nhau cười phá lên. Anh ấy biết tôi thích ăn lòng đỏ trứng gà nên trước khi nấu mỳ đều làm sẵn cho tôi một quả. Anh ấy tách lòng đỏ và lòng trắng ra rất khéo để tôi ăn cho tiện.

Nhờ sự thông minh và cần cù của Lưu Vũ, việc kinh doanh của chúng tôi dần tốt lên và ngày càng lớn mạnh. Những việc liên quan đến tiệm ăn ngày càng nhiều. Ba năm sau, Lưu Vũ đã trở thành một doanh nghiệp tư nhân có chút tên tuổi ở thành phố. Sau khi con chúng tôi ra đời, các bậc phụ huynh hai bên mới chịu chấp nhận chúng tôi. Tình yêu của chúng tôi cuối cùng cũng được thừa nhận. Sau khi có tiền, anh ấy không chỉ một lần khuyên ngăn tôi bỏ việc làm. Anh ấy nói có thể nuôi được tôi, để tôi an tâm ở nhà nuôi con. Nhưng tôi luôn nghĩ rằng phụ nữ cần độc lập mới được tôn trọng. Thế nên tôi vẫn kiên trì sự nghiệp riêng. Tôi luôn cho rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất, có chồng yêu mình, có con trai thông minh, có sự nghiệp riêng. Mãi cho tới khi xuất hiện bộ quần áo có mùi nước hoa lạ, tôi mới bắt đầu cảnh giác nhìn lại cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Tôi phát hiện thấy anh ấy bắt đầu tìm mọi lí do để tăng giờ làm, hoặc cùng bạn bè làm ăn đi ăn cơm. Tôi tóc ngắn nhưng trên quần áo của anh ấy lại không ngừng nhặt được vài cọng tóc dài. Các buổi tối anh ấy rất chủ động, và giờ thường về nhà rất muộn, vừa về đã lăn ra ngủ, không còn tâm trí ân ái nữa. Dù vậy, tôi vẫn không tin rằng anh ấy thực sự đã ngoại tình. Dù sao chúng tôi cũng là vợ chồng bảy năm rồi, còn có một đứa con rất đáng yêu nữa. Tối đó, tôi chợt tỉnh dậy, phát hiện không thấy anh ấy ở bên cạnh. Tôi không kịp đi dép, cứ chân trần chạy ra, nghe thấy trong phòng đọc có tiếng nói chuyện. Tôi rón rén lại gần, nghe qua cánh cửa thấy anh ấy đang nói điện thoại với ai đó. Tiếng anh ấy rất nhỏ, tôi nghe không rõ. Tôi liền quay lại giường. Mãi lâu sau, anh ấy mới quay lại, khẽ khàng nằm xuống bên tôi. Tôi nghe anh ấy khẽ thở dài. Dù sao đi nữa lần này tôi nhất định cũng phải tìm hiểu sự thật. Dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu, tôi cũng cần phải hiểu rõ. Tôi quyết định bám sát anh ấy.

Muốn tìm Lưu Vũ là chuyện rất dễ dàng. Dù sao tôi cũng là vợ hợp pháp của anh ấy. Khi tôi xuất hiện trong phòng khách sạn, Lưu Vũ sững sờ. Tôi thấy anh ấy đang ngồi trước một cô gái trẻ, tươi mơn mởn. Cô ta mặc một chiếc váy liền màu trắng, tóc dài, buông rủ. Khi thấy tôi, Lưu Vũ hốt hoảng hẳn nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. “Đây là, đây là thư kí mới của công ty. Bọn anh đang bàn chuyện làm ăn. Tiểu Tuyết, mau chào chị đi”. Cô Tiểu Tuyết đó phản ứng cũng nhanh, chào tôi, giọng rất ngọt ngào, rồi khách khí nói: “Chị à, chúng em bàn chuyện cũng xong rồi. Đúng lúc em định đi đây.” Nói xong, cô ta xách giỏ định bỏ đi. Tôi nhìn Lưu Vũ, cười nói: “Anh không mau tiễn người ta về sao? Tối thế này rồi, con gái đi lại không tiện.” Không cần đợi Lưu Vũ nói gì, Tiểu Tuyết đã lập tức từ chối “Không cần, không cần đâu” rồi lao ra cửa như tên bắn.

Khi cửa phòng khép lại, tôi như thấy đất trời đảo lộn. Tôi ngồi phệt xuống sa lông, không muốn nói câu nào. Thì ra tôi không hề kiên cường như tôi tưởng tượng. Lưu Vũ như thể sợ quá, chạy tới ôm lấy tôi. Người tôi bắt đầu run lẩy bẩy. Anh ấy lại càng ôm chặt hơn. Chỉ có tôi không biết rằng ở đó còn có ít nhiều tình thương. Thì ra khi nghe mọi người nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, tôi đã không tin. Giờ đây tình yêu của tôi như thể sắp tới ngày tận cùng, lại phát hiện thấy mình yếu đuối, bất lực như vậy, tôi hỏi anh ta bằng giọng không cam tâm: “Anh thực sự rất yêu cô ta sao?”

“Đúng thế. Nếu nói anh không yêu cô ta là nói dối em. Anh biết mình làm như vậy là không phải với em. Anh cũng muốn né tránh khỏi bị quyến rũ nhưng anh không làm được. Anh thực sự thích Tiểu Tuyết. Ở bên cạnh cô ấy, anh thấy rất nhẹ nhõm. Em đánh anh, mắng anh cũng được.”, anh ta nói. “Không thể cứu vãn nổi sao?” Thực ra không hỏi, tôi cũng biết rõ kết quả. “Xin lỗi, chúng ta ly hôn nhé, tiền…” Anh ta chưa kịp nói xong đã bị một cái tát của tôi giáng xuống mặt. Tôi đã vì anh ta hi sinh nhiều như vậy. Những thứ đó lẽ nào có thể dùng tiền để bù đắp? Còn con trai tôi nữa, lẽ nào tiền có thể thay thế được cha nó?

Những xúc cảm của Đồng Đồng vẫn rất kiên cường. Khi nghe cô ấy nhớ lại chuyện bi thương cũ, không biết tại sao, mũi và mắt chúng tôi đều đỏ lên. Tối đó, anh ấy không về nhà, mà tới chỗ làm. Tôi nằm trên giường, trong đầu đều là những chuyện cũ trước đây của chúng tôi. Những ngày tháng đó tuy rất gian khổ nhưng cũng rất hạnh phúc. Tại sao lại có thể đi tới bước đường cùng ngày hôm nay nhỉ? Lẽ nào những ngày tháng đẹp đẽ trước kia đều không bằng Tiểu Tuyết? Cái gia đình mà chúng tôi vất vả dựng lên chỉ có thể kết thúc như vậy sao? Tôi thật không cam tâm, còn có con trai tôi, tôi phải giải thích mọi chuyện với nó như thế nào đây? Thực ra, nghĩ kĩ lại, sự việc phát triển đến mức này, tôi cũng phải có trách nhiệm. Từ khi có con trai, toàn tâm tư của tôi đều dồn vào con, rất hiếm quan tâm tới chồng. Vì tôi cho rằng sự nghiệp của anh ấy đã ổn định và năng lực của anh ấy hoàn toàn có thể tự mình giải quyết mọi vấn đề. Trong cuộc sống luôn là anh ấy chăm sóc tôi. Tôi chưa từng có ý chủ động chăm sóc anh ấy. Có thể chính vì nguyên nhân này mới thúc đẩy anh ấy muốn từ bỏ gia đình này, định tới bên cạnh Tiểu Tuyết.

Tôi khổ sở mất bảy năm để gây dựng nên gia đình này. Nếu thêm cả thời gian chúng tôi yêu nhau trước khi cưới cũng phải tới mười năm tất cả. Tôi không thể vứt đi như vậy được. Tôi tin rằng anh ấy còn yêu tôi. Anh ấy chỉ nhất thời mất phương hướng mà thôi. Tôi muốn anh ấy quay lại về bên tôi. Quyết ý như vậy rồi nên ngày hôm sau tôi gọi điện cho Lưu Vũ, kêu anh ấy về nhà. Nhìn nét mặt tiều tụy của anh ấy, ắt hẳn đêm qua cũng thức trắng. Mắt anh ấy vằn lên những tia máu đỏ. Tôi cũng thấy sao mình rất lâu rồi không chân thành ngắm kĩ anh ấy.

Anh ấy cũng không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy nên có vẻ rất bất ngờ, như thể đã chuẩn bị đón nhận một trận bão tố lôi đình. Tôi nói chỉ cần anh ấy đồng ý một điều kiện, tôi sẽ cho anh ấy tự do. Lưu Vũ cảm thấy có lỗi với tôi nên nói ngay, dù tôi đưa ra điều kiện gì, anh ấy cũng chấp nhận hết. Tôi yêu cầu anh ấy đưa tôi quay lại tiệm ăn nhỏ thời kì chúng tôi mới gầy dựng, sống ở đó bảy ngày như trước kia. Anh ấy hơi ngạc nhiên nhưng cuối cùng vẫn nhận lời. Chủ nhân của tiệm ăn đó là bạn thân của chúng tôi. Sau khi việc làm ăn phát đạt, chúng tôi đã tặng lại tiệm ăn này cho anh ấy. Lần này chúng tôi quay về, nói rõ với anh ấy là muốn sống lại vài ngày như trước kia, muốn mượn lại tiệm ăn bảy ngày, ông bạn chúng tôi vui vẻ đồng ý ngay. Chúng tôi gửi con lại cho ông bà chăm sóc.

Sau khi về đó, tôi và Lưu Vũ đều tắt điện thoại, cũng không mang máy laptop. Thoạt đầu tôi cứ ngỡ nếu phải rời xa điện thoại, máy tính và con trai, chắc chắn chúng tôi sẽ không thể chịu đựng nổi. Nhưng khi chúng tôi cùng về đó, bắt đầu quay lại thời kì chỉ có hai người, đột nhiên tôi phát hiện thấy cuộc sống còn có mặt khác. Tối đó chúng tôi chen nhau ngủ trên chiếc giường chật chội trong tiệm ăn, kề sát nhau. Tuy chiếc giường đó không tài nào dễ chịu như chiếc giường lớn ở nhà nhưng chúng tôi đều thấy thân thiết hơn rất nhiều. Anh ấy ôm lấy tôi. Tôi hỏi anh ấy còn nhớ chuyện trước kia dùng cơ thể mình giúp tôi sưởi ấm chăn nệm lạnh giá. Anh ấy nói rằng đã khắc cốt ghi tâm, chết cũng không quên. Nói xong, cả hai chúng tôi đều ngượng ngùng im lặng. Ngày hôm sau, trời chưa sáng, chúng tôi đã trở dậy vì phải tới chợ mua thức ăn. Anh ấy đạp xe ba bánh chở tôi. Kĩ thuật đạp xe của anh ấy rõ ràng không được như trước kia, mới đạp vài vòng đã mệt tới mức mồ hôi đổ ròng ròng.

Khi tới chợ, người đã rất đông, tất cả đều tới mua hàng về bán. Chúng tôi tranh nhau trả giá, như trước kia, mất nhiều thời gian mặc cả chỉ để tiết kiệm có một hào rồi nhặt từng cọng rau tươi non. Rồi tôi luôn mua xong lại oán thán chồng đã bị mua đắt, ca cẩm rằng đồ anh chọn không tươi ngon như tôi chọn. Anh ấy sẽ thực thà thừa nhận rằng bà xã ơi, anh sai rồi, anh về nhà sẽ không ăn cơm nữa. Như vậy chúng ta có thể tiết kiệm được tiền một bữa cơm. Tôi sẽ ôm eo anh, nghịch ngợm nói nếu anh không ăn sẽ không còn hơi sức, không thể nghịch với tôi được. Hồi đó chúng tôi ở bên nhau, chỉ cần không có ai, anh ấy lại cõng tôi, dù xuống nhà bếp, lên phòng ngủ hay đi toilet, tôi đều bắt anh ấy cõng.

Khi về tới tiệm ăn, tôi phụ trách rửa rau, rửa bát. Anh ấy phụ trách làm đồ ăn, xào nấu. Tôi phụ bếp giúp anh ấy như năm đó. Mỗi lần anh ấy làm xong món nào, tôi đều khen nức nở: “Thơm quá, thật đúng là sư phụ số một thiên hạ.” Rồi anh ấy lại lấy đũa gắp một ít thức ăn cho vào miệng tôi coi như thưởng công. Buổi tối, đợi sau khi khách khứa về hết, chúng tôi đã mệt lử. Nhưng anh ấy vẫn làm món đơn giản như giá xào, nấu hai bát mỳ. Tôi theo thói quen gắp mỳ lên, bên dưới đã có sẵn hai lòng đỏ trứng gà. Tôi không thể ăn hết ngần đó mỳ nên luôn bỏ bớt mỳ sang cho anh ấy. Nhưng mỳ quá dài, anh ấy đành dùng răng cắn, giống như trước đây. Đột nhiên tôi đặt đũa xuống, bưng mặt khóc. Anh ấy ôm lấy tôi, đặt tôi lên giường, không ngừng hôn tôi. Đột nhiên tôi thấy mặt anh ấy ươn ướt, thì ra anh ấy cũng khóc.

Chúng tôi vừa khóc vừa hôn nhau. Những xúc động từ lâu lắm giờ mới quay lại bên chúng tôi. Môi anh ấy vẫn nóng bỏng như vậy, lồng ngực vẫn ấm áp như thế. Sau cơn xúc động, anh ấy ôm chặt lấy tôi như thể sợ hãi tôi sẽ tan biến rất nhanh. Anh ấy nói có một số thứ mà anh ấy ngỡ có thể phai nhạt dần theo thời gian nhưng thật ra lại không phải. Chúng vẫn còn cất giữ tận nơi sâu thẳm tâm hồn hoặc nói một cách khác là đã trở thành một bộ phận của cơ thể tôi, hoàn toàn không thể quên được. Vì thời gian đó, cả hai chúng tôi đều bỏ ra tất cả tuổi thanh xuân và tình yêu. Chỉ có điều anh ấy không biết là trước khi quay về tiệm ăn này, tôi đã đi gặp Tiểu Tuyết. Tôi có nói với cô ấy rằng chúng tôi phải trở lại quá khứ, sống lại bảy ngày như trước kia. Nếu cô ta thực sự yêu Lưu Vũ, hãy hiểu và chấp nhận mọi thứ của anh ấy, bao dung cả quá khứ của anh ấy. Nếu cô ấy nhìn thấy trước kia chúng tôi nắm tay nhau từng bước đi như thế nào, và vẫn kiên trì muốn sống với Lưu Vũ và nếu anh ấy cũng muốn vậy, tôi sẽ chấp thuận cho hai người.

Thời gian bảy ngày trôi qua rất mau. Chúng tôi trả lại tiệm ăn cho người bạn và quay về nhà. Trên đường về, Lưu Vũ luôn nắm chặt tay tôi. Tôi hiểu cuối cùng tôi đã giữ được tình yêu của hai chúng tôi. Lưu Vũ nói anh ấy phải đi gặp Tiểu Tuyết, xin cô ấy hiểu cho vì sinh mạng của anh ấy đã gắn liền với tôi. Anh ấy còn nói rất nhiều câu tiếu lâm mà nhiều người thường nói rằng nắm tay vợ như thể tay phải nắm tay trái. Tuy thời gian đã dài, không còn cảm giác mới mẻ tim đập rộn nhưng thực sự không thể thiếu được vì nó như thể là một bộ phận của cơ thể mình. Ngày thứ hai sau khi về nhà, Lưu Vũ tới công ty. Hôm đó tôi đi làm về rất sớm, chờ tin của anh ấy. Lòng tôi vẫn có phần bất an. Tôi sợ anh ấy nhìn thấy gương mặt của Tiểu Tuyết sẽ xao động. Nhưng nếu thực sự như vậy, tôi cũng không còn gì để lưu luyến cả. Anh ấy vừa về tới cửa, tôi đã chạy ra đón. Anh ấy khẽ ôm tôi rồi rút ra một lá thư, nói rằng sáng nay phát hiện thấy trong phòng làm việc. Đó là thư của Tiểu Tuyết gửi cho anh ấy, nét chữ rất thanh tú.

“Lưu Vũ, khi anh nhận được lá thư này, em đã rời khỏi thành phố rồi. Mấy ngày qua, em luôn theo sát hai người, nhìn thấy hai người sống rất êm ả và hạnh phúc, cảm giác như đọc tiểu thuyết tình ái vậy. Những điều đó chúng ta chưa từng trải qua. Em cứ ngỡ rằng cuộc hôn nhân của anh không hạnh phúc, không lãng mạn nhưng giờ đây em phát hiện thấy mình đã lầm. Thì ra cuộc sống của hai người mới lãng mạn nhất. Cả hai đã có bao nhiều hồi ức diệu kỳ. Thứ tình cảm được hun đúc qua những ngày tháng gian khó đó, chúng ta vĩnh viễn không có cách nào có được. Em nhìn thấy cô ấy ngồi trên xe ba gác, quạt cho anh. Anh vừa đạp xe vừa cười nói. Em vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. Đó là một thứ tình cảm thực sự vững chắc. Nếu thứ tình cảm đó có nhạt đi trong hôn nhân thì tình yêu của chúng ta được coi là gì đây? Em thực sự thấy không tự tin để tiếp tục nữa. Em đi đây. Em cần phải đi tìm hạnh phúc thuộc về mình. Em tin rằng sẽ có một người đàn ông suốt đời này chỉ tốt với một mình em. Cám ơn anh từng cho em cơ hội mộng mơ. Hãy trân trọng người đang sống bên anh. Cô ấy mới là người phù hợp với anh nhất…” Nâng lá thư trên tay, mắt tôi đã ướt đẫm. Lưu Vũ khẽ lau nước mắt cho tôi, nói rất trịnh trọng: “Mong em tha thứ cho anh. Cám ơn em đã cho anh cơ hội, nếu không anh nhất định sẽ ân hận suốt đời.”

Tình yêu thật vĩ đại, cũng thật ích kỷ. Đồng Đồng thật đúng, lấy danh nghĩa của tình yêu để giữ vững hạnh phúc. Rốt cuộc cô ấy đã giữ chặt được tình yêu của mình. Hôn nhân có thật sự là nấm mồ của tình yêu hay không? Đáp án của tôi là phủ định. Nếu tình yêu bị tan đi, vậy nhất định là do bản thân tình yêu đã có vấn đề, chưa chắc có liên quan đến chuyện hôn nhân. Không có tình cảm gì là thuận buồm xuôi gió cả. Chỉ cần trong lòng chúng ta còn tình yêu thì phải giữ chặt lấy nó. Có lúc phải cho đối phương cơ hội và cũng chính là cho mình cơ hội. Vì sinh mạng của chúng ta luôn gắn chặt bên người chúng ta yêu, không thể chia lìa. Rất cảm động khi thấy Đồng Đồng không hề có phản ứng nào tiêu cực mặc dù chuyện tình cảm của cô gặp vấn đề. Trái lại cô trầm tĩnh ứng phó và thành công bảo vệ được tình yêu của mình. Nếu các bạn đang rơi vào tình trạng tình cảm nổi phong ba, đừng quên nhớ lại những chuyện cảm động nhất của các bạn, để tình cảm quay lại chốn cũ. Tin chắc rằng bạn sẽ từ đó tìm ra được cách ứng phó tốt nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.01.2017, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai là kẻ thứ ba - Diệp Khuynh Thành - Điểm: 10

3. Làm người vợ thứ ba của anh ấy, kết quả vẫn phải ly hôn


Cô gái: hai mươi tư tuổi, nội trợ, con gái của quan chức cao cấp.

Người đàn ông: ông chủ một dãy siêu thị, bốn mươi hai tuổi, trị giá tài sản khoảng hơn 20 triệu tệ.

Ở Bắc Kinh, có thể coi anh ấy là một ông chủ nhỏ trong đám các ông chủ lớn. Giờ đây ở trong nước muốn được gọi là ông chủ lớn ít nhất cũng phải có từ 100-200 triệu tệ trở lên. Anh đừng cười, tôi chưa bao giờ quản lý chuyện tiền bạc và cũng không có hứng thú với nó. Anh ấy cũng không chịu để cho tôi cùng làm, có lẽ sợ tôi nắm rõ anh ấy. Thực ra anh ấy đã lầm. Phụ nữ cần tiền để làm gì? Có tác dụng gì cơ chứ? Nó có thể mang lại cho tôi những gì? Chúng tôi kết hôn đã hơn hai năm. Sau khi lấy nhau, anh ấy không cho tôi đi làm nữa, kêu tôi ở nhà làm nội trợ, thuê hai người làm cho tôi. Anh ấy không cho tôi đi làm vì sợ tôi ở bên ngoài sẽ gặp được người đàn ông giỏi giang hơn, sợ tôi bị quyến rũ mà bỏ đi. Nhưng thực ra anh ấy đã nhầm. Lúc đó trái tim tôi đã chứa đầy hình ảnh anh ấy. Trong mắt tôi liệu còn có thể thấy bóng hình ai đây?

Trước khi anh ấy và tôi yêu nhau, anh ấy đã từng có hai cuộc hôn nhân nhưng đã li dị cả. Tôi là vợ thứ ba của anh ấy, hiện cũng đang chuẩn bị li hôn. Chúng tôi mơ màng yêu nhau, mơ màng li hôn. Có lẽ đây cũng là số phận, cũng có thể nói là dạng tình yêu sét đánh. Hồi đó tôi còn rất trẻ, mới hai mươi mốt tuổi. Cha tôi là một quan chức cao cấp của tỉnh. Tôi quen anh ấy trong một bữa tiệc của bạn bè. Anh ấy nói năng rất dẻo, có thể nói tròn thành vuông, vuông thành tròn mà vẫn khiến người ta tin được. Lúc đó, anh ấy nói gì, tôi cũng tin. Tôi không muốn nói là anh ấy lừa tôi vì lúc đó quả thực tôi tin anh ấy, rất chủ động tin anh ấy. Lúc đó anh ấy vừa từ Đông Bắc tới Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, vừa li hôn với cô vợ thứ hai, muốn rời bỏ vùng đất đau thương đó nên anh mang hết tiền đến Bắc Kinh. Thật không ngờ vừa tới Bắc Kinh, thị trường ở đây quá lớn, đã kích thích lòng tham của anh. Nhớ lại giống như vừa lên cơn sốt, như vừa qua một giấc mơ.

Lúc đó tôi vẫn đang học đại học, năm thứ tư, sắp tốt nghiệp. Ngày thứ hai quen nhau, anh ấy đã lái xe tới trường chờ tôi. Khi tôi tan lớp, anh ấy gọi điện thoại di động cho tôi. Khi tôi đang đi lại gần xe anh ấy, đã thấy anh ấy ôm một bó hoa tươi từ xe bước ra, đưa tặng tôi. Rất khoa trương phải không? Nhưng anh ấy là vậy đấy, rất thích phô trương, làm mọi thứ cứ như thật lòng lắm, khiến người ta bái phục. Đó chính là tài năng của anh ấy. Mỗi lần anh ấy làm vậy đều khiến cho đám sinh viên trai gái quanh đó cứ đờ cả người ra, ngưỡng mộ không chịu được. Rồi tôi lên xe, anh ấy đưa tôi tới các tiệm ăn Đông Bắc nổi tiếng, có đặc sản của cùng hoặc đi siêu thị mua sắm. Anh ấy là người có dụng ý nên trước khi tới tiệm ăn nào, anh ấy cũng đi ngó trước, sau khi tính toán xong mới đưa tôi tới. Thế nên mỗi lần chúng tôi đi ăn đều rất vui vẻ.

Tuy gia đình tôi có tiền nhưng từ nhỏ, cha mẹ tôi đã quá bận rộn, rất hiếm khi quan tâm tới tôi. Thời gian chúng tôi ở bên nhau rất ít ỏi, bởi họ luôn đi công tác xa. Thỉnh thoảng họ hiếm hoi ở Bắc Kinh cũng phải đi tiếp khách tới tối mịt mới về. Lúc đó tôi đã ngủ say. Tới sáng hôm sau khi tôi vừa mở mắt, họ đã đi hết cả. Cha mẹ tôi đều là người cần cù, nỗ lực, để phát triển sự nghiệp, không có cách nào khác. Nhưng thẳm sâu trong lòng tôi luôn thiếu hụt, trống trải, nên cực kỳ nhạy cảm và đặc biệt muốn dựa dẫm về tình cảm. Thế nên mọi nhất cử nhất động của anh ấy đã khiến tôi cảm động vô cùng. Điều khiến tôi cảm động nhất là không phải anh ấy đưa tôi đi học một, hai lần mà ngày nào cũng vậy, liền tù tì nửa năm trời đều đưa đón tôi. Anh ấy đã thỏa mãn được tính hư danh của tôi, giúp tôi nhận thấy mình được coi trọng và hiểu giá trị của mình. Tôi không tài nào không yêu được anh ấy. Hơn nữa lúc đó tôi rất trống rỗng, không có ai để yêu.

Từ chuyện này, tôi cũng hiểu ra rằng, bất kỳ người đàn ông nào cũng đều là loài động vật ham danh lợi. Trước khi anh ấy theo đuổi tôi, cũng có rất nhiều nam sinh trong trường tôi, khoa tôi, lớp tôi rất thích tôi. Có người biết bối cảnh gia đình tôi, có người không. Nhưng tôi là hoa khôi của trường, rất xinh đẹp nên họ đều theo đuổi tôi. Có vài người, tôi cũng thích, đang định thử kết giao, tìm hiểu, thấy quan hệ cũng không đến nỗi. Nhưng từ sau khi anh ấy lái xe tới đưa đón tôi hàng ngày, không biết tại sao, bóng dáng họ đều biến mất tăm. Trước sức mạnh tiền bạc, ngay cả dũng khí muốn cạnh tranh, muốn thử sức, họ cũng không có.Thế mới biết họ quan tâm tới danh lợi ra sao. Đó chính là sinh viên Trung Quốc thời nay. Từ trong lòng, tôi thấy coi thường bọn họ.

Thực ra không bao lâu, tôi được biết chiếc xe hơi anh ấy lái là đi thuê. Tuy anh ấy có tiền nhưng cũng không nhiều. Ở Bắc Kinh muốn bắt đầu gây dựng lại sự nghiệp, đi đâu cũng cần tiền. Anh ấy không dám bỏ ra nhiều tiền để mua xe hơi. Tiền của người làm kinh doanh mãi mãi không bao giờ đủ tiêu. Điều này tôi biết nhưng anh ấy muốn làm tôi rung động, muốn nổi bật trước đám đông đeo đuổi tôi mới thuê xe hơi. Chính vì vậy, tôi thích anh ấy. Đàn ông như vậy có thể làm nên việc lớn, có dũng khí, có thủ đoạn. Anh ấy ít hơn mẹ tôi mười một tuổi. Lần li dị đầu tiên là do anh ấy ra ngoài làm ăn quá nhiều, bà vợ đầu không chịu nổi cô đơn, đã lăng nhăng với người khác. Lần thứ hai li dị vì khi anh và cô gái đó yêu nhau đã giấu kín sự thật rằng anh đã có một thằng con trai. Kết quả là sau khi cưới, có một hôm, con trai anh tìm đến, rất không khách sáo với mẹ kế. Cô ta không chịu đựng được sự thật đó, lại lo lắng về tương lai nên khóc suốt ngày rồi li dị. Cô ta cũng là một nữ sinh vừa tốt nghiệp đại học.

Anh hỏi tôi anh ấy có yêu tôi không à? Tôi không biết. Tôi nghĩ phải là tôi yêu anh ấy mới đúng, hoặc là tôi yêu anh ấy nhiều hơn. Tôi cứ ngỡ rằng anh ấy yêu tôi cũng như tôi yêu anh ấy. Nhưng sau khi lấy nhau, tôi mới biết rằng anh ấy không hề yêu tôi. Thực ra anh ấy không yêu ai cả, chỉ yêu bản thân mình. Anh ấy đối với con trai mình cũng chỉ như vậy mà thôi. Anh ấy nói tình cảm với cô vợ thứ hai rất tốt. Nếu thực sự tốt như vậy, sao sau đó không tìm cách giữ cô ấy lại? Phải biết rằng trái tim phụ nữ rất mềm yếu, huống hồ cô ấy yêu anh ấy như vậy, lẽ nào nói bỏ là bỏ ngay được sao? Việc gì phải lừa tôi ngay từ đầu? Anh ấy nói anh ấy yêu mối tình đầu của mình. Chỉ có mối tình đầu mới hiểu anh ấy.

Tôi đã đi tìm mối tình đầu của anh ấy. Nhìn cô ta giống y hệt thanh củi khô, khuôn mặt như vỏ dưa hấu khô quắt queo. Tôi nói vậy nghe có vẻ ác độc. Tôi đố kị với những người đàn bà từng qua lại với anh ấy. Người nào tôi cũng tìm cách gặp. Có buồn cười không? Tôi biết chuyện này không hay nhưng tôi luôn không thể nhịn nổi việc so sánh tôi với bọn họ. Những ngày tháng như vậy thật sổ sở. Tôi thực sự bị anh ấy làm hại thê thảm. Nhưng những gì tôi nói đều là sự thật. Vừa nhìn thấy cô ta, tôi đã thấy ghê người. Quanh mí mắt cô ta đã đầy nếp nhăn, còn già hơn cả mẹ tôi. (Vừa kể cô ấy không nhịn nổi, cười phá lên) Tôi không hề nói cho anh ấy biết. Tôi thực sự sợ một ngày, anh ấy đi tìm lại mối tình đầu. Lúc đó anh ấy sẽ có cảm giác ra sao nhỉ? Hà, hay đấy. Tôi vẫn chưa có con. Có phụ nữ nào lại không yêu con trẻ cơ chứ? Nhưng anh ấy không cần. Anh ấy đã có con trai, anh ấy không cần con tôi nữa. Dần dần, lòng tôi cũng nguội lạnh và biết rằng anh ấy không yêu tôi. Anh ấy chỉ cần tuổi xuân của tôi, sắc đẹp của tôi cùng thế lực và ảnh hưởng của gia đình tôi ở Bắc Kinh. Tuy gia đình tôi kiên quyết không đồng ý cho tôi lấy anh ấy, không tán thành việc anh ấy làm con rể trong nhà, nhưng điều đó vẫn không thể phá được cái tiếng con rể của cha tôi. Và như vậy ở Bắc Kinh, anh ấy như được bật đèn xanh.

Có người biết thái độ của cha mẹ tôi nhưng người ta lại nghĩ dù sao cũng là người một nhà, nói không biết chừng ngày nào đó sẽ hòa giải. Cũng có người không biết. Nhưng dù biết hay không, họ vẫn nể mặt anh ấy. Giờ đây sự nghiệp của anh ấy ở Bắc Kinh đã đứng vững rồi, cũng thành quy mô rồi. Quan hệ của gia đình tôi, anh ấy cũng lợi dụng gần hết rồi, cũng không cần tới tôi nữa. Tôi biết anh ấy lợi dụng tôi và gia đình tôi nhưng tôi mặc kệ. Một người có thể bị người khác lợi dụng, chứng tỏ rằng người đó còn có chút giá trị trong xã hội. Nếu người đó không còn giá trị lợi dụng nữa, coi như anh ta đã hết.

Tôi biết giờ đây anh ấy đang muốn tìm loại phụ nữ thế nào. Đó sẽ là dạng từng trải, biết tính toán, có backround càng lớn, càng cao hơn nữa, cùng anh ta mở rộng thêm thị trường, phát triển sự nghiệp lớn hơn nữa. Đặc biệt người đó phải thuần thục vận hành thị trường, có thể kiếm ra được nhiều tiền hơn, có thể giúp anh ấy phần thị trường ở nước ngoài. Tham vọng của anh ta là vô giới hạn. Sau đó, tôi cũng nghĩ tại sao tôi cần một con người lạnh lùng, ích kỉ như vậy làm cha của con mình? Tại sao tôi lại quyết định đời mình nhanh đến vậy? Anh ấy nói tôi không hiểu anh ấy, vậy có lúc nào anh ấy thử hiểu tôi không? Thử nghĩ thay cho tôi không? Anh ấy chê tôi nhỏ. Thì tôi vốn nhỏ mà, tôi ít hơn anh ấy tới mười mấy tuổi, không nhỏ được sao? Không phải anh ấy không biết. Dù chê tôi nhỏ, sao không đi tìm một bà bốn chục tuổi như anh ấy làm vợ, mà tìm tôi? Anh ấy muốn tôi cái gì cũng phải theo anh ấy, nghe anh ấy. Không thể nào, không thể nào. Tôi không phải là nô lệ của anh ấy, cũng không phải là cái đầu gỗ. (Giọng cô ấy vẫn bình thản, tự nhiên, hầu như không chứa đựng chút cảm xúc. Đôi mắt đen láy như sẫm lại, ủ rũ như một bông hoa sau khi tàn).

(Đột nhiên tôi nhớ lại khi cô ấy vừa vào cửa. Lúc đó cô ấy mặc bộ váy hoa, từ chiếc xe hơi màu trắng bước xuống, vừa đi vừa tháo cặp kính đen, vuốt tóc ra phía sau, dáng rất thanh tao, quý phái.)

Tôi không phủ nhận là tôi thật lòng yêu anh ấy. Nếu không, tôi sống với anh ấy làm gì. Đàn ông có tiền có quyền, đẹp trai lẽ nào tôi chưa từng gặp? Trong đám đàn ông theo đuổi tôi, ngoại hình, tài sản và thế lực của anh ấy là thấp kém nhất, tuổi tác lại lớn nhất. Lúc đó, cha mẹ tôi nhất quyết không đồng ý. Sau đó chúng tôi cứ sống với nhau nên cha mẹ cũng hết cách, đành phải chấp thuận. Tôi lớn bằng ngần này, người đàn ông duy nhất gần gũi cũng chính là anh ấy. Sao tôi lại không yêu anh ấy cơ chứ? Tôi đặc biệt sợ bóng tối. Mỗi tối đợi anh ấy, tôi cả đêm không ngủ. Anh có biết nỗi đau khổ đó gần như đã xé nát thần kinh của tôi. Mỗi phút, mỗi giây trong đêm đều khổ sở vô cùng. Có lúc, tôi thấy mình không thể chịu nổi nữa. Người như muốn vỡ tung ra. Nhà hai lầu, một cái sân lớn đến vậy, trống trải, cô đơn và cô độc vô bờ bến. Có lúc, tôi hận không thể đập tan căn nhà, một mình bỏ chạy đi thật xa.

Nhưng chỉ cần anh ấy vừa quay về, nằm trong lòng anh ấy, ngửi thấy mùi cơ thể anh ấy, mọi thứ trong nhà, trong vườn lại hiển hiện thật đáng yêu thật gần gũi và ấm áp. Nhưng thời gian ở bên cạnh anh ấy luôn ngắn ngủi và trôi qua rất mau. (Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, trên trán hằn mấy nếp nhăn, làm xấu cả gương mặt đẹp đoan trang và trong sáng). Cô ấy lại hỏi, Nhìn thấy rồi phải không? Đều vì nhớ anh ấy quá. (Cô ấy lại khóc). Sau khi kết hôn với anh ấy, tôi thấy mình già đi rất nhiều, chủ yếu do suy nhược thần kinh. Bây giờ tôi sống cùng những người bằng tuổi mình, tôi thấy họ tươi trẻ, trong sáng, đầy sức sống. Tôi thấy mình như già hơn họ.”

Anh ấy lớn hơn tôi rất nhiều. Những chuyện mà anh ấy đã trải qua tất nhiên phải nhiều hơn. Những u ám trong lòng anh ấy đã vô tình đè nặng lên vai tôi. Có lúc ở bên anh ấy, tôi thấy với cách anh ấy nhìn thế giới thì quả thực thế giới quá u tối. Có lúc tôi nghĩ nếu tìm bạn trai khác, nhất định tôi sẽ tìm người ít hơn tôi vài tuổi. Anh ấy sẽ cho tôi tuổi xuân và sức sống nhưng tôi cũng không ân hận đã lấy chồng tôi. Con người phải trải qua một lần như vậy cũng là chuyện tất yếu của cuộc đời. Sau này, tôi sẽ không ngốc nữa. Nhưng kết hôn một lần đã là quá đủ. Tôi không muốn lấy ai nữa. Mấy ngày trước, anh ấy tới tìm tôi, bàn về các điều kiện li hôn. Đã nửa năm qua, anh ấy không ở nhà, muốn tôi trả lại cho anh ấy 1,5 triệu tệ, nhưng tôi không đưa. Anh ấy nói một nửa tài sản cho tôi lẽ nào không đáng 1,5 triệu tệ. Tôi nói không cần anh cho, có cho hết tôi cũng không cần. Tôi chỉ cần 1,5 triệu tệ. Tôi cần số tiền đó. Chả lẽ anh còn phòng bị cả với tôi. Chẳng phải anh luôn không nhường tôi đó sao, không cho tôi cái này, không cho tôi cái kia. Tất cả đều do anh khống chế. Anh nghĩ kĩ đi, tôi sẽ tử tế với anh. Anh chưa nghĩ kĩ, tôi sẽ giải tán. Con người đều do cha mẹ nuôi nấng cả. Dựa vào đâu cơ chứ?

Tôi cứ đòi lấy tiền, khiến anh ấy tức chết. Ngoài ra tôi cũng đòi lấy căn nhà (cười) tuy giờ đây tôi không còn cần anh ấy nữa. Ở căn nhà đó tôi sống rất thoải mái. Tự dưng anh ấy quay về khiến tôi rất căng thẳng. Cơ thể tôi không còn có thể chấp nhận anh ấy được nữa. Căn nhà được mua lúc chúng tôi lấy nhau. Nên tôi đòi lấy, tôi không thể để anh ấy mang người đàn bà khác về đây. Tôi không chịu nổi. Thật không nhờ, khi yêu nhau, lấy nhau không hề nghĩ tới lấy tiền của anh ấy. Anh ấy cũng không mất một xu tiền dạm hỏi cho cha mẹ tôi. Tới khi ly hôn, lại cò kè tiền nong với tôi. Anh có thích nhạc không? Tôi rất thích ca khúc “Em từng hàng ngàn hàng trăm lần”, đại ý ca từ như sau:

Em từng hàng trăm, hàng ngàn lần yêu anh.

Em từng hàng trăm, hàng ngàn lần đợi anh.

Hà, anh có biết không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Linhnatruong, tientien1994, Tuyen83, Vệ Tử Y và 455 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 97, 98, 99

4 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

7 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

8 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 39, 40, 41

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

20 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 406 điểm để mua Nhẫn cưới
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 581 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 1326 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Ahihi dienvi2011 đau thưng
Vong Ưu Tình: Ahihi đồ ngốc có nhiu hét hết 1 thứ đi rồi vay nương nè
dienvi2011: êu, ngta ném bom được cho phép à nha... hihi
Vong Ưu Tình: Bà dâu truyện nào
dienvi2011: truyện của Dâu thì H cũg bt mà, có tới mức nào đâu
Lãng Nhược Y: Giờ mà ném cái là bị ghim ngay, xong rồi từ đó bị ghi thù luôn đóa :))
dienvi2011: mình cũng k biết, 2 năm nay ms mò lại lên dđ, hôm nay ms ol quá 10p
dienvi2011: ôi cái kiểu vừa bị ném xong,vừa  đăng nhập cái lại bị out, ôi đập bàn đập ghế thôi r
Dâu Tây Nhỏ: Chắc dân cư biểu tình mạnh quá ý hà :)
dienvi2011: trước chs trò ném bom ý, 2 người ghi, ai ít bị ném bom nhất là thắng
dienvi2011: bạn hỏi ssQ xem
Lãng Nhược Y: Nương, hết điểm dòi, nghèo dòi :cry2:
dienvi2011: bạn bằng tuổi mình mà, mình thấy mình già mất tiêu r
Dâu Tây Nhỏ: Lâu lâu không lên, không biết sao mấy truyện sắc mình edit bị xóa chứ :))))
Vong Ưu Tình: :no: giờ mà ném bom cưng cứ xác định ghim thù nhau
dienvi2011: h vắng tanh
dienvi2011: ném bom nhau hoài ý
Vong Ưu Tình: dienvi2011 còn chẻ chán :)2 ráng cố gắng
dienvi2011: trước kênh này vui lắm nha
dienvi2011: lười thì em chịu đc chứ chăm thì em chịu
dienvi2011: thôi em già r, k cố đc.... haha
Vong Ưu Tình: dienvi2011 hỏi Q đủ đìu kiện v.i.p of clb tỉu thuyết hơm :D2 hơm đủ thì edit thêm cho đc màu v.i.p
Bảo bối acc kia đâu :shock:
dienvi2011: tui vất vưởng mấy năm còn chưa đc vip nữa là
Mộ Tử Vân: Nương, còn chừa xiền mua giọt nước  :cry2:
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Chưa đc V.I.P hơm nghỉ :D3
Mộ Tử Vân: Chưa mần xong bài thi Boss, 12h hết hạn rồi :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.