Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 10.12.2016, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 443
Được thanks: 1804 lần
Điểm: 30.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 60
Chương 85: Anh đúng là điên rồi, gần đây đối xử với cô gái này tốt như vậy

Mấy tên lưu manh bỗng ngẩn ra, nhìn bóng dáng anh cao lớn âm lãnh như la sát, nhất thời chấn kinh quên cả nói chuyện.

“Mày là ai! Đừng quản việc không liên quan tới mình!” Tên côn đồ đang lôi kéo Dụ Tuyết đè ép lửa giận hỏi. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:ddlequydon

Thanh âm quen thuộc lọt vào tai, cả người Dụ Thiên Tuyết co rút thành một tư thế khuất nhục khó mà phản kháng, khó khăn ngẩng đầu nhìn về phía Nam Cung Kình Hiên, trong lúc này có một dòng điện đánh thẳng vào trái tim! Trong mắt cô trào ra nước mắt, liều mạng giùng giằng muốn chạy thoát khỏi đám lưu manh, run rẩy kêu to: “Cứu tôi…..”

Bất kể là ai, cho dù như thế nào xin hãy cứu tôi !

Nam Cung Kình Hiên nheo mắt lại, trong sắc trời đang dần tối, trong đôi mắt thâm thúy thoáng qua sự đau lòng và thương yêu mà chính bản thân anh cũng khó tưởng tượng được.

Hừ lạnh một tiếng, Nam Cung Kình Hiên nhìn mấy tên kia từ trái sang phải: “Thức thời thì buông cô ấy ra cho tôi, đừng ép tôi ra tay!”

“A! Ngược lại tao muốn biết lai lịch của mày! Thằng nhóc, mày quả là…..”

“Câm miệng!” Một tên lưu manh khác hung hăng trừng mắt liếc nhìn anh em bên cạnh, đưa tay túm tên ăn nói thô lỗ kia ra phía sau, đề phòng nhìn Nam Cung Kình Hiên, đôi mắt lạnh lùng có chút cảnh giác: “Này người anh em, trên đường đi ngang qua đây sao? Hả? Cô gái này là người của Tiền thiếu, trong khu vực này không ai dám động vào, thế nào, anh muốn chết khó quên một chút sao?”

Nam Cung Kình Hiên lười nghe những tên này dong dài, bóng dáng cao ngất kiêu căng coi nhẹ sự tồn tại của chúng, anh bước nhanh tới, mấy tên lưu manh cả kinh trừng to mắt, thủ thế do dự không biết có nên ra tay hay không.

“Mày phải mau nói rõ ràng cho tao! Nếu không đừng trách quả đấm của ông mày không có mắt mà nện chết mày!” Một tên ngăn trước mặt anh, hung tợn nói.

Bước chân của Nam Cung Kình Hiên chậm rãi dừng lại, đôi mắt sáng lấp lánh như lưỡi kiếm sắc bén quét qua gương hung ác của tên lưu manh kia, lạnh lùng nói: “Nếu như muốn không nhìn thấy thì tôi sẽ thành toàn cho anh, dù sao thì hai con mắt chó kia cũng không đáng tiền, phải không?”

Sau khi nói xong anh đẩy tên lưu manh cản trở này ra, một phát kéo Dụ Thiên Tuyết ở phía sau bọn chúng qua ôm vào trong ngực.

Cô lảo đảo một chút, trán đã rỉ máu, rơi xuống khuỷu tay của Nam Cung Kình Hiên.

“Mày…..” Bị đẩy ra tên du côn nổi trận lôi đình, vừa định ra tay thì tên bên cạnh đã gọi được điện thoại cho Tiền thiếu, khúm núm vâng dạ gì đó, ánh mắt nhìn Nam Cung Kình Hiên cũng đột nhiên kinh hãi, cúp điện thoại vội vàng kéo tên kia lại, quát lớn: “Chết tiệt, rống loạn cái gì!”

Nói xong, ánh mắt kính sợ nhìn Nam Cung Kình Hiên, hoảng hốt nói: “Nam Cung thiếu gia, là chúng tôi có mắt như mù, không biết cô gái này là người của anh, đã đắc tội nhiều, đã đắc tội nhiều!”

Nam Cung Kình Hiên ôm cô gái nhỏ trong ngực, nhíu mày nhìn dáng vẻ thảm hại của cô, cởi áo ba-đơ-xuy của mình ra khoác lên người cô, hừ lạnh một tiếng ngước mắt nhìn tên kia: “Cô ấy mượn tiền của mấy người sao? Nợ bao nhiêu?”

Mấy tên cô đồn đổ mồ hôi đầm đìa: “Không nợ nữa, không nợ không nợ không nợ nữa…..”

“Tôi hỏi cô ấy nợ bao nhiêu! Tại sao lại đến Địa Đầu Xà của mấy người mượn tiền!” Đôi mắt Nam Cung Kình Hiên rét lạnh.

“Dạ…..Là em gái của cô ấy cần tiền ra nước ngoài chữa bệnh, Tiền thiếu của chúng tôi thấy dáng dấp cô ấy không tệ nên.....Nam Cung thiếu gia xin anh chớ so đo, chúng tôi sẽ đi ngay, cam đoan về sau không bao giờ quấy rầy nữa.....”

“Khoan, hãy cứ tính toán cho rõ ràng.” Nam Cung Kình Hiên nâng đôi mắt lãnh ngạo lên quét qua bọn chúng, ôm chặt thân thể mỏng manh của Dụ Thiên Tuyết sát vào ngực mình, lạnh lùng nói: “Tránh cho các người về sau lại tìm cô ấy gây phiền toái!”

“Không dám không dám, chúng tôi nào dám.....”

“Vậy thì tốt.” Nam Cung Kình Hiên đã không còn kiên nhẫn, khuỷu tay theo bản năng thu chặt, thanh âm du dương âm lãnh, khạc ra mấy chữ: “Còn chưa cút!”

Mấy tên lưu manh sợ tè ra quần, nhếch nhác chạy nhanh về phía ngõ hẻm sâu.

Bóng đêm chậm rãi phủ xuống, màn đêm mông lung bao phủ hai người trong ngõ hẻm, đôi mắt thâm sâu của Nam Cung Kình Hiên sáng ngời, đợi đến khi đám người kia đi hết, sự hờn giận của anh dường như càng tăng lên, ôm chặt người trong ngực, hừ lạnh một tiếng, nâng đầu cô lên chăm chú nhìn mặt cô: “Dụ Thiên Tuyết, cô đúng là mang phiền phức đến cho tôi!”

Lúc nói những lời này anh mới phát hiện hô hấp của Dụ Thiên Tuyết rất mong manh, gần như hôn mê trong ngực anh, mấy ngón tay nhợt nhạt siết chặt áo anh cúi đầu ‘Ưm’ thật nhỏ, cũng không biết đang nói cái gì.

“Đáng chết!” Nam Cung Kình Hiên kẽ nguyền rủa, vốn muốn bộc phát cơn giận với cô cũng không được, cô gái này!

“Tôi đã nói là kiếp trước tôi thiếu nợ cô! Yêu tinh cứng đầu cứng cổ” Nam Cung Kình Hiên nhỏ giọng mắng, kéo cổ tay cô vòng qua hông, ôm cô chặt hơn, đỡ thân thể của cô đi tới xe của mình.

Vết thương trên trán chảy máu rất dọa người, Nam Cung Kình Hiên cũng giấu bực tức và lo lắng ở trong lòng không phát ra, ngược lại cẩn thận từng li từng tí an trí cô trên ghế lái phụ, hàng mày nghiêm nghị hơi nhíu lại, ‘Sầm’ cửa xe đóng lại, như là không muốn cho người khác nhìn thấy sự thương yêu của mình đối với cô.

Chiếc Lamborghini xẹt qua một đường vòng cung, thoáng qua ánh đèn rực rỡ mới sáng lên nơi đầu đường.

*****

Dụ Thiên Tuyết không ngờ khi mình tỉnh lại chính là đang ở công ty.

Trong không gian xa lạ, chiếc mền mỏng thoải mái đắp ở trên người, máy điều hòa không khí mở nhiệt độ vừa phải, mái tóc của cô rơi tán loạn trên drap giường trắng tinh nhìn vô cùng mỹ lệ, hai hàng mi của Dụ Thiên Tuyết run lên, bỗng nhiên cô ngồi dậy.

Đứng lên quá đột ngột, đầu cô choáng váng, đưa tay sờ trán thì đụng phải lớp băng gạt dầy.

“Đã tỉnh rồi hả?” Nam Cung Kình Hiên cao quý ngồi trên ghế da trong phòng, khóe môi tao nhã thoáng nở nụ cười lạnh nhạt, ném tập văn kiện vừa mới ký xong sang một bên, xoay ghế qua kiêu căng lạnh lùng nhìn cô.

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, nhìn cửa kiếng bên cạnh mới biết là đang ở công ty.

“Anh.....” Cô khó khăn nhớ lại, toàn thân đau buốt và thương tổn làm cho cô nhớ tới sự kinh hãi vừa mới trải qua, cả người run lên, trong mắt đầy e ngại, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn anh có chút cảm động: “Nam Cung Kình Hiên, cám ơn anh vừa rồi đã cứu tôi!”

Nam Cung Kình Hiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn chân thành của cô thì nổi nóng một trận.

“A, đúng là cô nên cám ơn tôi, cám ơn tôi không để đám lưu manh kia kéo cô đi rồi sau đó thay phiên nhau ở trên người cô!” Nam Cung Kình Hiên đứng dậy, không khách khí chút nào lạnh giọng mắng, đi tới chống tay hai bên người cô, trong mắt là sự lạnh lùng khát máu: “Dụ Thiên Tuyết, cô là đồ ngốc còn là rất ngu ngốc! Cư nhiên ngu xuẩn đến mức đi vay nặng lãi, cô nghèo đến điên rồi hay sao? !”

Mấy tên du côn lưu manh và ngân hàng ngầm kia là nơi cô có thể chọc tới sao? ! Con mẹ nó cô ấy cho là mình có bao nhiêu dũng cảm!

Dụ Thiên Tuyết thoáng cái bị chửi ngu, hoảng hốt một hồi, lúc này mới nhớ tới thật vất vả mới có thể thu xếp cho tương lai của Thiên Nhu nhưng giờ đã biến thành bọt biển, đụng nhẹ liền tan vỡ, hoàn toàn tan vỡ.

Nắm chặt drap giường, Dụ Thiên Tuyết chậm rãi co hai chân lại, tay chống cái trán thống khổ, giải thích: “Tôi không biết đám người kia lại không giữ lời hứa như vậy, chúng tôi đã bàn bạc xong tất cả, tôi đưa tiền đặt cọc để làm bảo đảm tín dụng bọn họ sẽ cho tôi mượn tiền, có hợp đồng có biên nhận, cũng có sổ sách từ kỳ, tôi cảm thấy được…..”

Nói gì cũng đều vô dụng rồi, Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, đôi mắt ngân ngấn nước, cắn môi nói: “Thôi, chuyện này là do tôi quá ngốc, không có suy xét kỹ càng mới để cho chuyện của Tiểu Nhu bị lỡ…..” Cô vừa nói vẻ mặt vừa thống khổ, bỗng nhiên nhớ tới lời nói vừa rồi của Nam Cung Kình Hiên, cau mày đưa mắt nhìn anh: “Nhưng anh đừng nói khó nghe như vậy được không? Thật sự là tôi nghèo đến điên rồi, không điên làm sao tôi lại nghĩ tới đi vay nặng lãi! Tôi cũng đâu có muốn nghèo như thế này!”

Vốn là bị khi phụ thiếu chút nữa đã bị hủy diệt, Dụ Thiên Tuyết vẫn mạnh mẽ chống cự không sợ hãi không rơi lệ, nhưng khi bị Nam Cung Kình Hiên rống cô vẫn là không nhịn được nữa, cau mày, biểu tình lại bắt đầu giống như con nai nhỏ bướng bỉnh đụng đầu vào tường nhưng vẫn không chịu quay đầu.

“Ha…..Cô ngược lại vẫn còn lý luận! !” Hai mắt Nam Cung Kình Hiên bốc lửa, tay nắm chặt hai bên người cô: “Có phải là tôi không nên cứu cô hay không, để cho cô bị mấy tên kia kéo đi phá hủy thì tốt hơn! !”

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, mắt đã rơi lệ, run rẩy nói: “Tôi đã thừa nhận là tôi không đúng anh còn muốn thế nào nữa! Nam Cung Kình Hiên không phải là anh đã quên mất rồi chứ, là anh bức tôi không còn cách nào! Tôi đã cùng đường bí lối nhưng tôi phải cứu em gái tôi, tôi còn có thể làm gì? !”

Nước mắt óng ánh trong suốt, đủ để dập tắt lửa giận đang cháy của Nam Cung Kình Hiên!

Nam Cung Kình Hiên nắm chặt nắm đấm, dường như một giây tiếp theo liền hung hăng vung đến trên mặt Dụ Thiên Tuyết, nhưng chỉ một cái chớp mắt, bàn tay anh choàng qua cái cổ mảnh khảnh của cô mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực mình! Trong đôi mắt đen như đá hắc diệu của anh lộ vẻ cực kỳ phứt tạp, cúi đầu mắng chửi gì đó Dụ Thiên Tuyết nghe không hiểu, đột nhiên anh hôn lên môi cô, trong lúc cô kinh ngạc thì ánh mắt anh mê ly cuồng loạn, bất thình lình hôn xuống cổ của cô.

Gặm cắn, hôn, trừng phạt lưu lại dấu răng thật sâu, rồi lại thương tiếc đến nỗi ngay cả ôm chặt cũng sợ cô đau!

Cô gái đáng chết này! ! !

“Bụng còn đau không? Hả? Có đau hay không?” Trong con ngươi thâm sâu của Nam Cung Kình Hiên đều là khuôn mặt của Dụ Thiên Tuyết, nhíu mày lạnh giọng hỏi: “Không chịu nghỉ ngơi đầy đủ đã chạy loạn, tôi chưa cảnh cáo cô là không có sự cho phép của tôi cô đừng mơ tưởng rời khỏi nhà Nam Cung một bước sao? !”

Dụ Thiên Tuyết bị anh ôm trong ngực không hiểu ra sao, ánh mắt trong suốt chậm rãi trợn to, nhìn anh.

…..Đây coi như là quan tâm sao? Quan tâm ?

Vừa thoát khỏi những nụ hôn cuồng loạn cô thở dốc kịch liệt, bàn tay nhỏ bé giơ lên chạm vào trán anh, nhiệt độ bình thường, không có nóng một chút nào.

Nam Cung Kình Hiên nhíu mày, cảm thụ nhiệt độ từ bàn tay nhỏ bé của cô: “Cô gái đáng chết đang làm cái gì? !”

Dụ Thiên Tuyết ngơ ngác lấy lại tinh thần, gật đầu một cái nhìn anh nói: “Anh không có phát sốt.”

“Shit.....” Nam Cung Kình Hiên nắm tay cô kéo phắc xuống, gương mặt tuấn tú lạnh đáng sợ: “Cô nói móc tôi có có bệnh đúng không? !”

Dụ Thiên Tuyết bị lửa giận âm lãnh của anh dọa sợ không dám nói lời nào, ánh mắt vẫn trong suốt, cũng lạnh nhạt nhẹ giọng nói: “Tôi không có nói móc anh, từ trước tới giờ anh chưa từng như thế, tôi không biết có phải đầu óc anh nhất thời bị nóng nên mới vậy hay không.”

Đôi mắt cô sáng ngời, trong suốt như đáy hồ, làm cho người ta không nhịn được mà tin tưởng là cô chân thành và nghiêm túc.

“Cô.....” Nam Cung Kình Hiên cắn răng nghiến lợi nhưng lại hết cách với cô.

“Đầu óc tôi đúng là bị nóng rồi, chỉ có người đầu óc bị nóng mới lo lắng cho loại phụ nữ điên khùng như cô chạy loạn bên ngoài có phải sẽ bị người ta lừa bán rồi không! Quả nhiên, cũng sắp bị lừa bán mất!” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày giễu cợt, giọng lạnh nhạt như băng.

Đôi mắt của Dụ Thiên Tuyết đã lóng lánh lệ, nhìn chằm chằm anh: “Anh thông minh, anh giỏi giang, hãy thử một đồng cũng không có coi anh có thể làm được gì, Nam Cung Kình Hiên, anh đừng nói chuyện mà không suy nghĩ, hiện giờ một con đường tôi cũng không có, anh hài lòng chưa?!”

Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô mịn màng trắng nõn như ngọc, không hề che giấu sự ủy khuất và oán hận, tay nắm chặt thành quả đấm, hệt như anh đã cứu lầm cô lần này rồi vậy, cũng không có biện pháp bồi thường lại mấy chuyện cầm thú anh từng đã làm!

Nam Cung Kình Hiên chỉ cảm thấy bụng dưới vọt qua một luồng nhiệt nóng bỏng, trong con ngươi đen như mực là sự thâm thúy thẳm lặng!

“Tôi đã cho cô một con đường, bất quá do cô không chịu đi mà thôi!” Giọng nói của anh khàn khàn.

Dụ Thiên Tuyết ngay tức khắc phản ứng kịp anh đang nói gì, giận đến mức quơ lấy cái gối nhỏ đập anh: “Anh cút!”
Nam Cung Kình Hiên nhanh nhẹn tránh thoát, thân hình cao lớn khiếp người đứng lên, kiêu căng nhìn cô.

“A.....Cô có can đảm đánh tôi không bằng ngẫm lại mình nên làm gì bây giờ, lần này, tôi thấy cô phải quỳ xuống cầu xin tôi!” Anh cười lạnh một tiếng, đôi tay đút vào túi quần lui về sau hai bước, không chút lưu tình xoay người bỏ đi.

Sắc mặt của Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, từ khuất nhục đến oán hận, từ giãy giụa đến tuyệt vọng, siết chặt nắm tay muốn khóc.

Sao lại như vậy? ! Lúc cô bất lực thảm hại nhất, luôn là bị anh nhìn thấy!

Ánh đèn vẫn chập chờn sáng rực, Dụ Thiên Tuyết thấy người đàn ông cao lớn thành thục kia ngồi xuống ghế lần nữa, vẻ mặt lạnh lùng từ từ buông lỏng, ưu nhã xử lý sự vụ của công ty đâu vào đấy, hệt như cô không có tồn tại.

Người đàn ông này, thời điểm không khi dễ người khác tuyệt đối là cơ trí mà có sức quyến rũ.

Nhưng tại sao, cố tình có lúc lại đáng hận như thế!

Dụ Thiên Tuyết gạt cái mềm mỏng trên người ra, không muốn ở chung một chỗ với người đàn ông này, nhíu đôi mày thanh tú sửa sang lại quần áo đã bị xé rách, chịu đựng cái bụng đang đói đi ra ngoài.

Rốt cuộc Nam Cung Kình Hiên không nhìn nổi văn kiện trong tay nữa.

“Cô đi đâu?” Anh cau mày thật sâu, không ngờ cô gái này vẫn không ngoan như vậy, chưa có bị dạy dỗ đủ hay sao? !

“Tôi về nhà.” Dụ Thiên Tuyết cũng không quay đầu lại, trước lúc đi tới cửa kiếng thoáng kinh hãi,  trong đôi mắt trong suốt có một tia hoảng sợ, quay đầu lại nhìn anh: “Anh không phải sẽ nhốt tôi nữa chứ? !”

Giống như đôi mắt kinh hãi của một động vật nhỏ, để cho lòng anh nhói đau, Nam Cung Kình Hiên không ức chế nhớ lại sự khiếp sợ và đau lòng vào buổi tối hôm ấy, lúc thấy giữa hai chân cô không ngừng chảy ra máu tươi.

“Chết tiệt.....” Nam Cung Kình Hiên phiền não hất văn kiện trong tay ra, buồn bực cầm áo ba-đơ-xuy vắt trên ghế ngồi đi tới chỗ cô: “Tôi thật sự là mắc nợ cô.....Đi thôi, tôi đưa cô về!”

Vẻ mặt Dụ Thiên Tuyết lộ vẻ kinh ngạc.

“Anh.....” Cô cố gắng rút tay ra khỏi lòng bàn tay của anh: “Không cần, tôi có thể tự về.”

“Cô giãy giụa thêm một cái tôi liền khóa cửa giam cô ở chỗ này ba ngày ba đêm, không tin cô cứ thử coi!” Nam Cung Kình Hiên nắm bàn tay nhỏ bé của cô qua ép buột kéo cô đi ra ngoài, sắc mặt xanh xám đáng sợ: “Cô gái, đừng có không biết phân biệt!”

Thế là Dụ Thiên Tuyết im bặt, một câu cũng không nói thêm nữa.

“Tùy anh, dù sao ngày mai tôi sẽ từ chức, tôi không làm việc cho Lịch Viễn nữa, anh cũng đừng hòng lấy cớ làm thêm giờ để bắt tôi ở lại công ty.” Sau khi nói xong, gương mặt cô ửng đỏ, trong trẻo mà lạnh lùng nói.

Đang sải bước đi về phía trước, chân mày của Nam Cung Kình Hiên đột nhiên nẩy lên!

Bước chân của anh chậm lại, bị ép buột lôi về phía trước Dụ Thiên Tuyết suýt nữa đụng vào tấm lưng dày rộng của anh, kinh tâm động phách ngước mắt nhìn anh: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Trên trán của Nam Cung Kình Hiên đã nổi gân xanh, đắn đo không biết lời cô nói là thật hay giả.

Chẳng qua, cho cô thêm một cơ hội.

Dụ Thiên Tuyết, hôm nay tôi coi như cô chỉ đùa một chút, nếu quả thật ngày mai cô không đi làm, cô nhất định sẽ chết! Anh Nam Cung Kình Hiên thật là điên rồi, mấy ngày nay mới đối xử với cô gái này tốt như vậy!

Lịch Viễn, trong tầng lầu trống trải, tư thế quỷ dị của một nam một nữ rời đi, anh lãnh ngạo cuồng vọng, cô trong trẻo lạnh lùng động lòng người, trong lòng mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, ngày mai có khả năng sẽ phát sinh sự việc kinh tâm động phách.

Ngày, cách sáng tinh mơ còn quá xa.

Hết chương 85



Đã sửa bởi Hoalala lúc 20.05.2018, 22:09, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Ta tuyet nhu
     

Có bài mới 13.12.2016, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 443
Được thanks: 1804 lần
Điểm: 30.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 57
Chương 86: Khóc, chỉ có thể đại biểu cô mềm yếu


Ánh nắng ban mai xuyên qua những đóa hoa chiếu lên bệ cửa sổ, một vùng ánh sáng lóng lánh màu bạc, chói mắt vô cùng.

Cửa sổ chạm trổ hoa văn bị mở ra, một luồng không khí trong lành tràn vào phòng.

Khuôn mặt thanh lệ của La Tình Uyển bị ánh mặt trời chiếu vào, mang theo một chút cao nhã biếng nhác bắt đầu một ngày mới, cô cầm lấy bản vẽ thiết kế trên bàn ung dung xem xét, trang phục trên người người mẫu xem ra có chút không thích hợp, đầu ngón tay nhỏ nhắn cầm bút vẽ lên, tỉ mỉ phác họa đường cong, xóa, rồi phát họa lại lần nữa, một bản thiết kế, một tác phẩm thời trang mới nhất, nóng bỏng nhất đã được vẽ hoàn chỉnh trên giấy!

Điện thoại treo trên vách tường tường chợt reo lên.

Điện thoại reo lên tiếng thứ ba cô mới để bút xuống đi tới bắt máy: “Alo? Xin chào, phòng làm việc của thiết kế La.” Giọng của cô thanh nhẹ trả lời.

Người bên kia điện thoại nói gì đó, có hơi lâu, La Tình Uyển lẳng lặng nghe, đè xuống một cái nút khác trên vách tường, màn hình treo trên vách tường hiện ra hình ảnh, cô ấn nút ‘Nhận’, khoảng một phút sau thì có hình ảnh.

…..Trên màn hình hiện ra cảnh mờ tối, có thể mơ hồ thấy bóng dáng của Nam Cung Kình Hiên, bóng dáng cao lớn rắn rỏi vẫn kiêu căng lạnh lùng giống như 5 năm trước, tư thế lái xe cùng ánh mắt đều như khống chế cả thế giới, hơi thở vương giả cách biệt, quanh quẩn khắp người.

Trên chiếc Lamborghini ở ghế lái phụ còn có một cô gái trẻ xinh đẹp, khí sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng ra sức giùng giằng muốn trốn tránh, cố mở bàn tay của người đàn ông này ra nhưng bàn tay của anh cố tình nắm chặt đến vậy, cánh tay nhỏ bé của cô có thế nào cũng không thoát ra được, không thể làm gì khác hơn là bỏ qua không giãy giụa nữa.

Chốc lát, chiếc xe kia chạy đến một khu nhà ổ chuột.

La Tình Uyển lẳng lặng nhìn, như là đang thưởng thức một bộ phim tình cảm lãng mạn, không âm thanh tiếng động, nhưng hình ảnh cũng đã đủ đặc sắc.

Cô gái trẻ tuổi xuống xe, ngay tại cửa xe đã bị người đàn ông cao lớn áp trụ bả vai hôn lên mặt một cái, cô vội vàng lui về, vẻ mặt đề phòng, Nam Cung Kình Hiên cười lạnh kéo cô qua đè trên xe cúi đầu ngậm lấy môi của cô.

Hình ảnh kích tình bắn ra bốn phía.

Ngón tay thon dài của La Tình Uyển đè xuống một cái nút, đổi tay cầm điện thoại: “Chị nhận được video rồi, mới vừa coi xong.”

“Chị Tình Uyển, chị chưa về hả! Paris có gì tốt mà chị vẫn chưa chịu trở về! Chị cứ mê mẩn thiết kế trang phục thì anh trai em chạy theo người khác mất, chị hãy nhìn kỹ người phụ nữ hèn hạ đó, quả thật không thể tưởng tượng nổi, ngay cả ba mà cô ta cũng dám phát cáu, chị nói cô ta có lớn gan lớn mật không.....”

“Công việc của quý này còn một ít chị phải chỉnh sửa cho xong, tiến độ hơi chậm một chút, nhức đầu quá.” La Tình Uyển hình như không nghe thấy cô gái đầu bên kia điện thoại om sòm, nói xong, khóe miệng thoáng nở một nụ cười xinh đẹp.

“Chị Tình Uyển! ! !”

“Dạ Hi, em kết hôn rồi sao? Chị còn chưa kịp tặng quà cho em, em thích cái gì? Nói đi chị nhất định mang về cho em, thế nào?” La Tình Uyển thay đổi đề tài câu chuyện, cười hờ hợt tựa như tiên tử.

Cô gái ở đầu bên kia điện thoại bị nghẹn, ấp úng: “Chị Tình Uyển, em không phải gọi điện cho chị là vì muốn được tặng quà nha, thật sự em là vì tốt cho chị, chị coi lại video kia đi, lần này anh trai em dường như là nghiêm túc, chị mau trở về đi!”

La Tình Uyển không thể không nghe, cô thở dài.

“Bất quá anh ấy cũng chỉ là nhốn nháo, cứ để cho anh ấy ồn ào một tý.” Cô nhẹ giọng nói, hàng mi dài chớp động: “Tính khí trẻ con.”

“Chị Tình Uyển…..”

“Ba tháng đi.” La Tình Uyển suy nghĩ một chút: “Cho chị ba tháng, đến lúc đó chị sẽ về xem một chút.”

“Thật tốt quá! ! Chị Tình Uyển, em biết là chị vẫn quan tâm anh trai em mà! Thời điểm có chị ở đây anh ấy căn bản cũng nhìn phụ nữ khác một cái! A a a a, thật tốt quá, em muốn cho con đàn bà hèn hạ đó biết thế nào là đại gia khuê tú, để cho cô ta biết bản thân không xứng với anh trai em, ngay cả dọn dẹp nhà vệ sinh cho nhà Nam Cung chúng ta cũng không xứng! Hừ!”

La Tình Uyển cười duyên cúp điện thoại.

Không muốn nghĩ nhiều, tiếp tục chuyên tâm vẽ bản thiết kế, cô muốn hôm nay phải hoàn thành thiết kế này, từ trước tới nay trong lòng cô không có việc gì khác ngoài việc này.  mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:ddlequydon

Còn về phần cô bé kia…..

La Tình Uyển vuốt vuốt mi tâm…..Phẩm vị của Kình Hiên thật sự càng ngày càng thấp, quả là nếm thử cỏ dại ven đường thì cuộc sống có kích thích hơn sao? Đã nghèo vả lại còn là một cô bé kiên quyết, anh yêu thích hay là cảm thấy chơi đùa rất vui? ?

Thôi…..Không nghĩ nữa, chờ trở về rồi hãy nói.

*****

Thời điểm Dụ Thiên Tuyết cầm phong thư từ chức đưa tới bàn làm việc, biểu cảm của Nam Cung Kình Hiên biến sắc xanh mét vô cùng.

Một câu anh cũng không nói, chẳng qua là ngón tay ưu nhã cầm lấy đơn từ chức, xé tan tành, vò thành một cục ném xuống trong thùng rác.

Dụ Thiên Tuyết khẽ cau mày, hàng lông mi như cánh bướm chậm rãi nâng lên, tâm bình khí hòa nói: “Anh không thể xem thật kỹ lá đơn này một sao? Dầu gì tôi cũng viết cả một đêm, tôi không muốn làm việc ở Lịch Viễn nữa, lý do rất đầy đủ.”

“Lý do gì?” Nam Cung Kình Hiên kiêu căng chăm chú nhìn cô, liên tục cười lạnh: “Bởi vì tối hôm qua khi đưa cô về tôi đã cường hôn cô? “

Khuôn mặt trắng nõn của Dụ Thiên Tuyết ‘Xoạt!’ đỏ lên, lông mi run rẩy, tức giận vô cùng.

“Đúng thì thế nào? Tôi không muốn làm việc ở nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị ông chủ quấy rối!”

“Quấy rối?” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày, đứng dậy đi qua phía cô, trong mắt Dụ Thiên Tuyết thoáng qua một tia sợ sệt, theo bản năng lui về phía sau, nhưng vẫn bị anh một phát bắt được eo ôm cô vào trong ngực, hơi thở nóng hổi lướt trên môi cô: “Tôi thân mật với phụ nữ của mình cũng coi là quấy rối? Dụ Thiên Tuyết, cô quên người đàn ông đầu tiên của cô là ai rồi đúng không? !”

Đầu óc của Dụ Thiên Tuyết ong ong, cắn môi, giọng run run: “Cũng bởi vì nhớ nên tôi mới xin từ chức, anh, tên khốn kiếp này không dây dưa với tôi sẽ chết sao? Anh đã phá hủy sự trong sạch của tôi, anh còn muốn hủy cả cuộc đời của tôi hay sao!”

Nam Cung Kình Hiên nhíu mày sâu hơn, không rõ tại sao nhắc tới chuyện này cô liền kích động, trở thành phụ nữ của anh là chuyện mà bao nhiêu người đẹp danh giá cầu cũng không được, cô lại cố tình bướng bỉnh như thế, một náo hai gây, cư nhiên bây giờ còn muốn thoát khỏi anh! !

“Được rồi! !” Nam Cung Kình Hiên gầm nhẹ, ánh mắt giận dữ cố đè nén xung động, ôm chặt Dụ Thiên Tuyết đang vùng vẫy, thấp giọng nghiến răng nói: “Cô ầm ĩ với tôi cái quái gì? Hả? Cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng ghét bỏ cô, ngược lại cô cứ vậy mà bài xích ghét bỏ tôi? ! Dụ Thiên Tuyết, ở lại nơi này làm việc cho tốt, đừng hòng trốn!”

Dụ Thiên Tuyết nhớ tới ngày hôm qua chịu từng chút từng chút khuất nhục ở nhà Nam Cung, cắn chặt răng, nhìn anh chằm chằm, thanh âm thanh thúy nói: “Tôi không muốn! Tôi phải từ chức! Từ hôm nay trở đi tôi không có mảy may dính líu tới nhà Nam Cung các người, chút xíu cũng không muốn!”

Đôi mắt Nam Cung Kình Hiên sắc bén như hàn băng khiếp người, chăm chú nhìn cô chằm chằm.

Quả thật cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà đột nhiên cô cứ kiên quyết như vậy, nhất thời Nam /cung Kình Hiên không biết phải làm sao đây, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại để cho cô áp sát vào thân thể của mình, đôi mắt thâm thúy như muốn nhìn thấu trong lòng cô: “Rốt cuộc cô bài xích cái gì? Hả? Dụ Thiên Tuyết, tôi khiến cho cô chán ghét đến vậy sao? !”

Khuôn mặt Dụ Thiên Tuyết nhỏ nhắn trắng nõn bị ép buột ngước lên nhìn anh, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước, thanh âm run run: “Đúng, tôi chính là chán ghét anh, đáng ghét chết đi được!”

Những nổi đau thể xác cộng thêm tôn nghiêm bị chà đạp và vũ nhục, khiến cho cô đối với người đàn ông này không chỉ là ghét, thậm chí coi là kẻ thù, là oán hận!

Nam Cung Kình Hiên chỉ muốn bóp chết cô ngay tại chỗ!

Gương mặt tuấn tú của anh kiềm nén đến đỏ lên, đôi mắt thâm thúy lộ ra khí tức khát máu, bàn tay rõ ràng đã dời đến cổ của cô, chỉ cần hung hăng dùng sức là có thể làm cho cô không thở nổi, đối với cô gái này, từ trước tới giờ anh luôn luôn như thế này, không nghe lời thì dạy dỗ đến khi nghe lời mới thôi! Nhưng bàn tay nắm thật chặt cổ của cô, nhìn đôi mắt cô lóe lên sự sợ sệt và quật cường, làm sao cũng không xuống tay được!!

Dụ Thiên Tuyết, đến cùng là cô đã hạ cổ độc gì cho tôi? !

Chịu đựng giận dữ ngập trời, Nam Cung Kình Hiên xanh mặt vuốt ve tóc cô, lạnh lùng buông cô ra: “Quay về làm việc thật tốt cho tôi, tôi coi như cô chưa từng tới đây! Chuyện từ chức tôi không đồng ý, cô chết cái ý niệm này đi!”

Dụ Thiên Tuyết lảo đảo một cái vịn hộc tủ phía sau, sửng sốt ngẩng đầu: “ Anh…..”

Nam Cung Kình Hiên cố nén phiền não ngồi xuống lật giở văn kiện, trong lòng Dụ Thiên Tuyết như lửa đốt, trên gương mặt nhỏ nhắn thanh thấu tràn đầy vẻ khó tin, cau mày chống tay lên bàn làm việc của anh: “Tại sao? Nam Cung Kình Hiên, chẳng lẽ mỗi một nhân viên ở đây từ chức anh cũng làm khó vậy sao? ! Tôi không tìm anh, tôi trực tiếp đến bộ phận nhân sự!”

Nói xong cô xoay người rời đi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy oán giận, sau lưng lại vang lên thanh âm lạnh như băng: “Cô ký hợp đồng mấy năm?”

Cơ thể Dụ thiên Tuyết cứng đờ, mặt trắng nhợt, cau mày nói: “3 năm, vậy thì thế nào?”

“Hợp đồng chưa đủ 3 năm đã từ chức, tiền bồi thường cho Lịch Viễn bao nhiêu cô hẳn là rõ ràng!” Nam Cung Kình Hiên không nóng không vội, đôi mắt rét lạnh chăm chú nhìn cô gái mảnh khảnh động lòng người đứng ở cửa.

Dụ Thiên Tuyết thoáng kinh ngạc, ngay lập tức nhớ tới thời điểm ký hợp đồng liền e ngại con số trên trời đó, sắc mặt trắng bệch một hồi.

Bàn tay nhỏ bé cầm tay nắm cửa lạnh như băng, tuyệt vọng nhớ lại, cũng không dám mở cửa.

“Anh có thể bỏ qua cho tôi được không? Tôi thật sự là không muốn tiếp tục làm ở đây nữa, anh thả tôi đi đi!” Dụ Thiên Tuyết giống như con mèo nhỏ bị mưa to dầm ướt, trong mắt chứa chan hơi nước, chăm chú nhìn anh.

Bụng dưới của Nam Cung Kình Hiên đã căng thẳng nóng rực, cả thần trí đều nóng lên cháy sạch!

Ném đống văn kiện sớm đã không nhìn nổi qua một bên, Nam Cung Kình Hiên đứng dậy đi về phía Dụ Thiên Tuyết, trước khi cô né tránh kéo cô vào trong ngực, nhíu hàng mày khí khái, cúi đầu bá đạo mà cuồng liệt hôn cô, thở hổn hển thì thầm: “Không thả được…..Dụ Thiên Tuyết, tôi cũng muốn từ bỏ cô gái đáng chết như cô! Cô không thoát được!”

Bàn tay anh vòng qua cổ của cô, vuốt ve nhéo yêu, xoa nhẹ, bất thình lình bị hôn Dụ Thiên Tuyết bị hù dọa, tựa như vừa dịu dàng vừa thô bạo, cô phân biệt không rõ ràng lắm chỉ có thể đột ngột giằng co: “Nam Cung Kình Hiên, anh làm gì đó? Buông tôi ra! Ưm…..”

Đôi môi mỏng gợi cảm nam tính ngăn cái miệng nhỏ của cô lại, cuồng liệt đòi lấy, nắm hai cổ tay vùng vẫy vặn ra sau lưng cô, để cho cô từ từ mất đi hơi sức không giãy giụa nữa.

Cả người Dụ Thiên Tuyết run rẩy, muốn cắn anh, thế nhưng anh lại linh hoạt ẩn núp, đầu lưỡi ở giữa cánh môi và kẽ răng cô trêu chọc, đột nhiên ngậm môi dưới của cô, cưng chiều mút mạnh một cái, cô đau đến nức nở nghẹn ngào, mày cau thật chặt lại!

Nếm hương vị của cô, tâm tình Nam Cung Kình Hiên đột nhiên thật tốt, mở to đôi mắt thâm thúy, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng nở nụ cười thong dong, nụ cười kia sáng chói như một vì sao.

“Nam Cung Kình Hiên…..Anh biến thái!” Dụ Thiên Tuyết cau chặt mày tức giận mắng, khó có thể tưởng tượng bây giờ môi dưới của mình sưng đỏ thành hình dạng gì.

“Là tôi biến thái…..” Nam Cung Kình Hiên ung dung thừa nhận, phả hơi nóng bên tai cô: “Điều kiện của tôi cô có cân nhắc chưa? Là phụ nữ của tôi, tôi sẽ không để cho cô quẫn bách, cô chống cự làm gì? Ngay cả tiền mướn nhà cũng đóng không nổi còn cứng đầu với tôi, còn đòi từ chức! Cô muốn cùng đường bí lối cho là tôi không dám thành toàn cho cô sao? !”

Cả người Dụ Thiên Tuyết run lên, mắt trợn to…..Cô sắp không đóng nổi tiền mướn nhà, làm sao anh biết? !

Nam cung Kình Hiên nhìn ra nghi vấn của cô, anh chậm rãi nhíu mày, vây cô ôm trong ngực quan sát: “Cô cho rằng tối hôm qua cô có thể an ổn ở đó là vì sao? Hả? Nếu như không phải là tôi ngăn cản, chủ nhà đã đến tìm cô ném cô ra ngoài rồi!”

Dọa dẫm đã có tác dụng, bởi vì đôi mắt rưng rưng của Dụ Thiên Tuyết thoáng lóe lên, từ từ dâng lên sự tuyệt vọng.

“Tôi nói cho cô biết thêm một tin, nhớ viện trưởng ở viện điều dưỡng chứ?” Nam Cung Kình Hiên đổi tư thế thoải mái hơn ôm cô, hơi thở mong manh nói chuyện, ngón tay thon dài không nhịn được chậm rãi vuốt ve cánh môi bị anh hôn sưng đỏ: “Cô và Dụ Thiên Nhu thanh toán chi phí ở đó nửa năm một lần, nếu như không phải các người có giấy chứng nhận nghèo khó thì căn bản không có điều kiện ưu đãi này, kỳ hạn nửa năm, cô chuẩn bị được bao nhiêu rồi, hả?”

Cuộc sống khốn cùng, số phận bị người ta từng chút từng chút lột ra, tầng tầng lớp lớp huyết nhục mơ hồ, làm lòng người đau xé thống khổ.

Nam Cung Kình Hiên hôn nhẹ cái cổ mảnh khảnh của cô, chờ cô nói chuyện, nhưng người trong ngực thủy chung vẫn trầm mặc, anh cau mày, lúc này mới cảm thấy có cái gì không đúng, ngẩng đầu lên nhìn cô mới thấy nước mắt cô rớt xuống đầy mặt, không nói một lời.

“Cô…..” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày, không nghĩ tới lại làm cô khóc.

Cô gái này bình thường đánh anh mắng anh, ngay cả ở trước mặt anh ánh mắt cũng không nhịn được mà trừng anh, giờ đây khiến trong lòng Nam Cung Kình Hiên hoảng sợ, đưa tay muốn giúp cô lau sạch nước mắt, lại cứng rắn nhịn được, cũng không dám ngả ngớn ôm cô nữa, chỉ có thể chầm chậm buông ra, cúi đầu nhìn cô, nhíu mày chăm chú nhìn mặt của cô.

“Khóc không phải biện pháp, thế giới này vốn là rất tàn khốc, khóc chỉ có thể chứng minh cô mềm yếu! Không muốn sự tình bết bát hơn hãy thu nước mắt của cô lại, suy ngẫm bây giờ nên làm gì! Ông trời hẳn không vì cô khóc mà không đổ mưa, hiểu không!” Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng nói.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết cuồn cuộn sóng lớn, nghe Nam Cung Kình Hiên nói xong cũng chỉ là đưa mu bàn tay lau sạch nước mắt, trong đôi mắt trong trẻo vẫn là sự quật cường, xoay người kéo cửa đi ra ngoài.

Trong phòng làm việc to như vậy, đột nhiên chỉ còn lại một mình Nam Cung Kình Hiên.

Ở trong ngực vẫn còn nhiệt độ của cô, chẳng qua là không còn bóng dáng, Nam Cung Kình Hiên nhíu nhíu mày hồi lâu cũng không có cách nào thích ứng sự an tĩnh này, cầm văn kiện lên muốn ký tên nhưng nhìn một hồi cũng không nhìn nổi, khẽ nguyền rủa rồi vứt qua bên cạnh, thừa nhận cả trái tim đã thật sự bị một cô gái chiếm cứ.

Điện thoại trên bàn bất thình lình vang lên.

Nam Cung Kình Hiên cầm lên, thấy là mã số nước ngoài, do dự một chút, sau ba tiếng reo mới bắt máy.

“Tình Uyển.”

“Thiết kế của em đã được công ty Gianni chọn, ba ngày sau sẽ trình diễn catwalk show, anh có thể đi xem.” Thanh âm của La Tình Uyển tươi mát êm tai nghe rất cảm động, cười yếu ớt nói: “Còn một tin nữa, sau khi em hết bận ở bên này sẽ về nước.”

Lông mày của Nam Cung Kình Hiên nhảy lên.

Ngón tay thon dài lật lịch để bàn, thấp giọng nói: “Thế sao? Nhanh như vậy?”

Hết chương 86


Đã sửa bởi Hoalala lúc 24.03.2018, 19:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Ta tuyet nhu
Có bài mới 14.12.2016, 15:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 7677
Được thanks: 6587 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 10
WTF! Tại sao đúng lúc Nam Cung Kính Hoên thừa nhận trong tim hắn đã bị một cô gái - Dụ Thiên Tuyết chiếm cứ thì Tình Uyển của hắn lại sắp trở về cơ chứ.

Nữ phụ Tình Uyển này xem ra trong ngoài không giống, ngoài mặt thì thấy thùy mị hiểu biết ai biết được trong bụng có chứa bồ dao găm hay không a. Không biết sau này dùng thủ đoạn gì đây.

Nam Cung Kính Hiên thừa nhận tình cảmnhư thế liệu có đối xử tốt hơn hay là vẫn vũ phu như thế.

Dạ Hi đến lúc nào mới bị trừng trị đây?!?!?!?!?!? Con này sống làm nhiễu loạn cuộc sống quá.

Dụ Tbiôn Tuyết chưa yêu nhưng có lẽ đến lúc có thai thực sự lần nơa là sẽ yêu.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

WTF! Tại sao đúng lúc Nam Cung Kính Hoên thừa nhận trong tim hắn đã bị một cô gái - Dụ Thiên Tuyết chiếm cứ thì Tình Uyển của hắn lại sắp trở về cơ chứ.

Nữ phụ Tình Uyển này xem ra trong ngoài không giống, ngoài mặt thì thấy thùy mị hiểu biết ai biết được trong bụng có chứa bồ dao găm hay không a. Không biết sau này dùng thủ đoạn gì đây.

Nam Cung Kính Hiên thừa nhận tình cảmnhư thế liệu có đối xử tốt hơn hay là vẫn vũ phu như thế.

Dạ Hi đến lúc nào mới bị trừng trị đây?!?!?!?!?!? Con này sống làm nhiễu loạn cuộc sống quá.

Dụ Tbiôn Tuyết chưa yêu nhưng có lẽ đến lúc có thai thực sự lần nơa là sẽ yêu.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: Hoalala
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hamdoctruyen, Hana93, Hạo Minh, Maimotminh và 257 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 60, 61, 62

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 21, 22, 23


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 545 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 333 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Nhok Alone ( Bin): cầu truyện có nam cường nữ cường HE .. ~~ chỉ vậy thôi a
Mía Lao: Tiểu đường đá chết mi :cry2:
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Nhok Alone ( Bin): ~~ à lố ha
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2825 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2689 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 316 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.