Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 123 bài ] 

Quỷ hoàng phi - Sương Hoa

 
Có bài mới 18.10.2015, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.08.2015, 16:02
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 450
Được thanks: 1296 lần
Điểm: 8.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Quỷ hoàng phi - Sương Hoa - Điểm: 12
Đã để các bạn chờ lâu rồi, thật sự rất xin lỗi :( Thật ra mình cũng định up cả ngoại truyện cho các bạn nhưng thời gian này mình quá bận, lại vừa đào hố mới nên cần thời gian để chăm chút cho hố kia hơn, ngại các bạn chờ lâu nên mình up trước một phần lên vậy. Dù sao cũng chỉ còn một đoạn cỡ 5 trang word nữa thôi là chúng ta sẽ phải chia tay truyện này rồi :(((

Ngoại truyện Thanh Hoa phu nhân và Huyền Vũ đại đế:

Mây đen tản đi lộ ra bầu trời xanh lam, Chu Nhi dưới chân ngẩng cao chiếc cổ thon dài, bay thẳng lên trời xanh.

Bóng dáng Lang Quang và Quân Thương tựa vào nhau dần trở nên mơ hồ, cho dù ta dùng pháp lực cũng không thấy rõ lắm!

Ta không nhớ rõ đã bao nhiêu năm kể từ lần chia tay dưới núi năm đó. Thời gian cấp bách, năm tháng mênh mông, mà trong mắt ta cũng chỉ như lặp lại một ngày thôi, thật sự là không cần đến trí nhớ!

Nam Thiên Môn vẫn nguy nga cao ngất như trong trí nhớ cũ của ta, vẫn khí thế trang nghiêm, nhưng tiểu tiên trông coi đã thay đổi, trước kia có hai người mập mạp luôn cười vui vẻ, thấy ta là mặt mày hớn hở hô: "Phu nhân", lần này, hai người mới có vóc dáng cao gầy, khi thấy ta, vẻ mặt họ nghiêm túc, đan kiếm vào nhau: "Người tới là ai?"

Ta bị giọng nói mười phần khí thế của họ làm chấn động, còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đột nhiên có một nam tử cao lớn khoác áo bào thêu rồng đen tiến đến, ánh nắng trắng sáng chiếu đằng sau càng tôn lên thân hình và khuôn mặt anh tuấn của hắn. Dù đã một ngàn năm nhưng năm tháng lại không lưu lại bất kỳ dấu vết gì trên người hắn, không giống ta, vạn vật thay đổi đều hiện rõ ở khóe mắt, muốn che cũng không thể che hết --- mà loại năm tháng đau buồn này lắng đọng lại, mọi người lại gọi ta là người tao nhã có một không hai.

Bọn họ không biết, phải trải qua những việc đau lòng thế nào mới có nét buồn như vậy.

Đột nhiên trong lòng trào lên sự chua xót, ta giật mình vì có vài giọt nước mắt, liền không nhịn được giơ tay che mắt!

Gió thổi làm lay động tay áo màu xanh của ta, trên cánh tay khoác dải lụa mềm mại như nước, ta đứng trước Nam Thiên Môn rực rỡ lại có vẻ vừa yếu ớt, vừa cô đơn --- sau một ngàn năm, ta đã tiều tụy như vậy sao?

Trong lúc hoảng hốt, ta cảm thấy dường như giữa chúng ta không còn khoảng cách một ngàn năm mà quay về lúc ban đầu gặp nhau. Khi đó, ta có chí khí, khuôn mặt phấn chấn, hắn trầm ổn, mạnh mẽ, lạnh lùng, gặp nhau trước cửa Lăng Tiêu Bảo Điện, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng nhớ tới vạn năm!

Mà lúc này, ta nhìn hắn bước từng bước một về phía trước, khuôn mặt cứng rắn tỏa ra khí lạnh, hắn nhìn không chớp mắt. . . . . . Giống như ta không lọt vào mắt hắn.

Hai tiểu tiên kia nhìn thấy hắn lập tức cung kính khom lưng: "Gặp qua Huyền Vũ đại đế!"

Người nọ trả lời một tiếng, lạnh giọng trách mắng hai tiểu tiên: "Thanh Hoa phu nhân đến thăm mà các ngươi cũng dám ngăn cản?"

Giọng nói của hắn lạnh lùng mà xa cách, đến nhìn cũng không nhìn ta... Thậm chỉ hắn còn không muốn liếc nhìn ta sao?

Lòng ta thông suốt, cuối cùng không luống cuống mà nhìn về phía hai tiểu tiên đang ngơ ngác nhìn nhau không biết Thanh Hoa phu nhân là người phương nào cười yếu ớt: "Họ không biết cũng không có gì lạ, ta đã sớm rũ bỏ danh hiệu Thanh Hoa phu nhân trở về yêu giới, lại lâu không ra ngoài, cũng khó trách vì sao bọn họ không biết!"

"Phiền hai vị đi thông báo một tiếng!" Ta miễn cưỡng cười nhạt nói!

Huyền Vũ đại đế híp mắt nhìn ta, ánh mắt bức người khiến ta như đứng đống lửa, như ngồi đống than, giờ phút này, hình như đầu óc ta đã đông cứng, cứ mặc cho hắn nhìn như vậy mà không rời mắt --- có lẽ là, do ta còn lưu luyến hắn?

Sau một lúc lâu, hắn mở miệng nói: "Buổi triều hôm nay đã tan, ngươi cùng bệ hạ cũng là bằng hữu, ta nghĩ nếu người đi thẳng vào, bệ hạ cũng không trách tội!"

Như vậy là hắn có ý gì? Là muốn cùng ta đi vào sao? Thật ra, ta không hề muốn đi cùng hắn, nếu có lựa chọn, đương nhiên muốn giải quyết dứt khoát giống năm đó.

Ta vẫn cho là ta đã làm rất tốt, nhưng sao sau nhiều năm gặp lại như vậy, trái tim ta vẫn rung động như cũ?

Ta vẫn cho rằng mình khác với những nữ tử thông thường, là người cầm được cũng buông tay được. Ta vẫn lạnh nhạt nhìn Lang Quang si tình, trong lòng vừa đau lòng vừa khó hiểu, đúng là nha đầu ngốc, sao lại có thể vì một nam nhân phàm trần mà hủy diệt mình, sao lại yêu đến nông nỗi này?

Mãi đến năm đó gặp được hắn, ta mới hiểu rõ, một chữ tình không phải đạo lý có thể nói rõ ràng được. Lúc ấy, hắn cũng có nói là muốn kết hôn với ta, vốn dĩ ta không có thân phận gì trên thiên đình để gả cho hắn, chỉ có thể làm thị thiếp của hắn, cho nên, ta nhận nhiệm vụ dẹp yên vùng Tây Hoang, cố gắng để mình có thân phận xứng đáng với hắn... Chỉ là ta không ngờ, hắn đã sớm có thê tử!

Thê tử của hắn là người sinh ra đã nhà cao cửa rộng, hắn nói với ra hai người không có tình cảm, nhưng dù hắn không yêu thê tử, ta vĩnh viễn cũng không thể sánh vai cùng hắn mà còn phải hành lễ với nữ tử yếu đuối đó?

Đây là việc mà lòng kiêu ngạo của ta không thể chấp nhận, dù sao nguyên thần của ta cũng là một cây mai cứng cỏi kiên cường!

Huống hồ, khi đó thê tử hắn vừa sinh trưởng nữ cho hắn.

Sau một đêm hoan lạc, hắn ôm ta hứa hẹn, từ nay về sau, trừ ta là thê tử của hắn, hắn sẽ không có nữ nhân nào nữa, hắn luôn mồm nói người hắn yêu chỉ có ta, nữ nhân kia chỉ cưới về vì lợi ích của gia tộc, hắn không hề có tình cảm gì với nàng!

Ta khinh thường  hỏi hắn:" Người không thích ngươi cũng có thể cưới vào cửa sao? Vậy ngươi muốn ta tin tưởng ngươi cưới ta vì thích ta mà không phải vì thân phận Vạn yêu chi hậu của ta? Ngươi không có tình cảm với thê tử, vậy tiểu công chúa kia từ đâu mà có? Ngươi vì lợi ích của gia tộc là có thể phá hoại cuộc đời một nữ nhân khi còn sống sao?"

Bộ dạng châm biếm của ta kích thích hắn, làm hắn vô cùng tức giận nhưng biết xưa nay ta ăn mềm không ăn cứng liền áp chế lửa giận trong lòng, nghiêng người muốn hôn ta --- có lẽ lúc này hắn tưởng ta chỉ giận dỗi một chút, chỉ cần dỗ dành là không sao, nhưng không nghĩ tới ta lại tránh hắn, xem ra lần này hắn hoàn toàn bị chọc giận, tay hắn nắm thành quyền, chắc hắn muốn dùng sức mạnh để ta phải tuân theo... Ha ha, thì ra hắn là một người như vậy. Bây giờ ta mới thấy rõ ràng...

Thật ra, ta không hiểu vì sao ta lại nổi giận như vậy, thậm chí trong lòng còn cảm thấy đau khổ! Bây giờ, làm gì còn thần tiên nào có chút địa vị mà không thê thiếp từng đàn? Nếu việc cưới chính thất là do gia tộc an bài không thể không tuân theo, thì gặp một người hợp ý cưới làm tiểu thiếp cũng không phải chuyện lạ, chỉ là khi đến lượt ta, ta lại không chấp nhận được.

Cho dù pháp lực của ta không bằng hắn nhưng cũng không thua kém nhiều, vùng Tây hoang bị chúng ta dùng làm nơi đấu pháp lực khiến mọi chuyện đều rối tinh rối mù, thiên đế giận dữ sai người tới đưa hắn trở về, trước khi đi, hắn căm giận  nói với ta, hắn sẽ quay lại!

Hắn còn nói, từ trước đến giờ ta cũng không thích hắn, nhưng hắn yêu ta nên nhất định sẽ quay lại, cả đời này của ta chỉ có thể sống trong lồng giam bằng vàng do hắn tạo ra!

Ta nở nụ cười, ta biết khuôn mặt ta khi cười sẽ khuynh quốc khuynh thành, quả nhiên, hắn giật mình sửng sốt!

Ta nói gần tai hắn: "Được... ta sẽ đợi ngươi quay lại!"

Nói xong, đôi mắt hắn lóe lên sự vui mừng, ta phất tay áo rời đi!

Ta đứng ở đỉnh tháp cao nhất nhìn bọn họ rời đi, đôi tay xoa bụng dưới.

Đúng vậy, hắn nhất định phải trở về. . . . . . Trở về mang... đứa nhỏ này đi!

Mắt ta chảy xuống từng hàng nước mắt, ta không biết mình hoan ái một đêm là vì biết hai người đã rơi vào bước đường cùng, ta muốn lưu lại chút gì của hắn hay là vì muội muội si tình của ta như ta tự nói với mình vô số lần.

Ta xoa xoa bụng dưới, nhỏ giọng nói: "Lang Quang... hình như... tỷ hiểu được muội rồi!"

Sau đó, mang thai ba năm, cuối cùng ta cũng sinh ra Lang Quang, hắn cũng đã quay lại, nghi thức tráng lệ từ bầu trời xuống chân núi Di Ly, xe mây dán chữ hỉ đỏ thắm, các cung nữ vui vẻ ra mặt, thị vị trong cung Huyền Vũ khiêng 360 hòm sính lệ tới!

Đi đầu tiên là hắn và chính thất phu nhân của hắn, họ cũng đi bộ tới đây, nghe nói là vì muốn thể hiện sự tôn trọng với ta!

Hắn ở bên ngoài, để phu nhân của hắn một mình đi vào khuyên bảo ta.

Nữ tử kia nghe nói là người có xuất thân cao quý, con ngươi lạnh nhạt rất giống khí chất thần tiên, nàng nói: "Huyền Vũ đại đế là tôn thần cao quý của thiên giới, ngươi thân là một tiên nữ... À không, hiện tại ngươi chỉ là yêu,  nhưng chỉ cần ngươi đồng ý, việc quay lại thiên giới có gì là khó? Hơn nữ, mọi nữ nhân trong tam giới sớm muộn gì cũng phải lập gia đình, nếu ngay cả con hắn ngươi cũng đã sinh vì sao lại vẫn không chịu gả cho hắn? Nếu ngươi không nghĩ đến mình, thì cũng phải suy nghĩ cho con, khi đứa bé trưởng thành hỏi ngươi về phụ thân của nó, ngươi sẽ trả lời như thế nào?

"Chỉ cần ngươi đồng ý bước ra cánh cửa này, đi lên xe mây, ngươi sẽ là nữ nhân cao quý nhất ở cung Huyền Vũ trừ ta ra."

Giọng nói của nàng dịu dàng mà lạnh nhạt, mỗi câu đều mang ý khinh thường khuyên ta gả cho phu quân của nàng!

Khi đó, trong lòng ta thở dài, quả nhiên nàng không yêu hắn. Nghĩ mà xem, nếu một người yêu trượng phu của mình, sao có thể  khuyên bảo nữ nhân khác gả cho hắn?

Chuyện giữa vợ chồng bọn họ, ta cũng không quan tâm, nhưng mà, ta có khác người hay không, bọn họ lập tức sẽ biết!

Lúm đồng tiền của ta tươi như hoa nhìn nữ nhân sang trọng kia, khóe mắt lại liếc bóng dáng cao lớn đứng ngoài cửa, cố tình nói to: "Phu nhân không cần nói nữa, Ngạc Lục Hoa ta từ trước đến nay nói một không nói hai, ta đã nói không gả cho hắn thì nhất định là không gả cho hắn! Còn vì sao ta sinh hạ đứa nhỏ này... Ngày sau các ngươi sẽ biết!

Câu cuối cùng, ta nói rất có ý tứ, có lẽ ánh mắt ta quá sâu xa, ta nhìn thấy đồng tử của vị luôn tao nhã đoan trang này co rút lại.

Ta nói xong, không nể tình chút nào kêu thị nữ tiễn khách.

Sau đó, vì ta không thỏa hiệp, hắn khăng khăng đưa hài tử đi. Ta biết, nhất định hắn cho rằng tình cảm sâu nặng nhất trong tam giới là tình mẫu tử, chỉ cần đưa hài tử đi, lấy bé uy hiếp ta, ta sẽ vì muốn gặp được con mà bằng lòng theo hắn!

Nhưng mà, hắn không biết. . . . . . Không biết đứa nhỏ này tuy được coi là cốt nhục của hắn, nhưng hồn phách là tiểu muội của ta!

Bọn ta, cũng đã đến ngày này!

Sau một cuộc đại chiến, cuối cùng Lang Quang cũng bị bọn họ mang đi, ta gào khóc đuổi theo nhưng lại yên lặng đứng ở đỉnh núi Di Ly.

Đây là số mệnh của nàng, tai kiếp của nàng, hình như cũng là tai kiếp của ta?

Từ đó, ta không ra khỏi núi Di Ly. Mãi đến khi nghe được Lang Quang vì Quân Thương mà cãi lời thiên đế một lần nữa, hắn mới phái người đến mời ta lên thiên đình gặp Lang Quang, khuyên nàng không được cứng đầu như vậy, ta cũng không đi --- tính nết của Lang Quang ta hiểu rất rõ, chuyện nàng đã quyết định thì lời nói của ta có ích gì?

Lang Quang, vẫn may mắn hơn ta nhiều, khi ta nghe được qt vì nàng mà từ bỏ Minh giới, ta liền biết kết quả của nàng dù không tốt cũng không đến mức thê lương như ta, vẫn là đủ rồi!

Chúng ta, chờ trong năm tháng mênh mông để tìm một kết quả cuối cùng cho ngươi, cũng là cho ta!

Cho đến hôm nay ta đã hiểu, ta không thể giống những nữ tử bình thường ở trong hoa viên của hắn làm một đóa hoa chỉ vì hắn mà nở, năm đó xa cách không chỉ là vì ta thất vọng với việc làm của hắn mà còn... Có lẽ ta cũng không nghĩ mình lại yêu hắn như vậy.

Mặc dù yêu nhưng cũng không chống lại được cuộc sống tự do mà ta vẫn mong ước, ta không thể từ bỏ  tất cả để đi theo hắn!

Ta khôi khục tinh thần, lúc nhìn nam nhân cao lớn khí thế trước mặt, vẻ mặt đã khôi phục sự lạnh nhạt, ta mỉm cười: "Vậy thì làm phiền tôn thần rồi!"

Lúc nói ra những lời này, ta thấy có sự hoảng sợ lóe lên trong mắt Huyền Vũ đại đế. Giờ phút này, nụ cười ta càng trong suốt, chẳng lẽ hắn cho rằng, chúng ta đã đi đến bước này rồi còn có thể quay lại từ đầu?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thu Thủy về bài viết trên: Hạ San, Ta mê Thần Quân, cobemituot, heotocdai, nhàn ngô, tiểu an nhi, viettrang, vo my
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 25.10.2015, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.08.2015, 16:02
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 450
Được thanks: 1296 lần
Điểm: 8.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Quỷ hoàng phi - Sương Hoa - Điểm: 11
@Hạ san: Ta có bắt nạt ai đâu mà nàng bảo ta là bạo chút :((

Ngoại truyện 1 (tiếp):

Tình yêu cách ngàn năm khi đó, cho dù không đến mức buông thả tất cả nhưng cũng có lúc nồng đậm. Tình yêu, quả nhiên không thể so với hương thơm của rượu. Nghĩ như vậy đột nhiên ta nhớ tới một cô gái thích uống rượu, ý cười bên môi càng sâu sắc.

Nàng thích uống rượu như vậy, cũng là không phải không có đạo lý!

Hắn phục hồi lại tinh thần, hình như trong mắt có chút đau khổ: "Đi theo ta!"

Chúng ta sóng vai đi vào phía trong. Bước chân của hắn rất chậm, rất chậm, từ Nam Thiên Môn đến điện Xích Hà mà đi mất non nửa canh giờ, ta cũng không thúc giục, vì ta biết, có lẽ đây là lần cuối cùng chúng ta "sóng vai mà đứng" rồi!

Phải đi rất lâu, trước cửa Lăng Tiêu Bảo Điện có một người hầu tiến lên, sau khi hỏi rõ chúng ta có phải đến cầu kiến thiên đế không, hắn để chúng ta chờ dưới bậc thềm, xoay người vào trong điện!

Gió thổi động tầng mây, ánh mặt trời chiếu vào quần áo xanh biếc của ta, chúng ta đứng sóng vai trước thềm ngọc của Lăng Tiêu Bảo Điện, lòng ta cũng không bình tĩnh nổi!

Thật lâu sau, người hầu kia mới xuất hiện, nói với chúng ta: "Bệ hạ đang chơi cờ với Thái Bạch Kim Tinh ở ngự hoa viên, mời phu nhân cùng tôn thần qua đó!"

Người hầu muốn dẫn đường cho chúng ta nhưng hắn lại nói đã biết đường, không cần làm phiền người hầu, để hắn đưa ta đi.

Ta biết, hắn có chuyện muốn nói cùng ta. Có đôi khi, ta cực kỳ hiểu tính tình của hắn!


Chúng ra xuyên qua những cung điện ngọc ngà xinh đẹp ở thiên đình, cũng như nhiều năm trước ở Tây Hoang --- đi một lúc, bỗng nhiên xung quanh nổi gió, mây tản đi, trong không khí có mùi ẩm ướt!

Quả nhiên, hắn thở dài một tiếng, xoay người, làm như đau khổ, làm như oán hận chặn đường đi của ta: "Nàng... Luôn vô tình như vậy?"

Ta lùi về phía sau một bước, kéo dãn khoảng cách với hắn: "Nên buông xuống!"

Hắn nghe thấy câu nói này, tinh thần suy sụp, giống như đã già đi mười tuổi, đột nhiên lại lộ vẻ bình tĩnh: "Sao lại đối xử với ta như vậy?"

"Đều là lỗi của ta!" Ta không muốn dây dưa với hắn, trong tình yêu vốn không có ai đúng ai sai, huống chi, dù dự tính ban đầu của ta là gì, đúng là ta đã lợi dụng tấm lòng của hắn: "Buông xuống đi!"

"Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thiếu một thứ cũng không được. Cho nên người ngươi yêu không nhất định phải ở cùng một chỗ với ngươi, nhưng người ở cùng một chỗ với ngươi chắc chắn phải là người có duyên."

"Không cần lại làm tổn thương đến người vô tội như vậy, hãy đối xử với thê tử ngươi thật tốt, nàng là người tốt." Làm một quý phu nhân trên thiên đình, nữ tử kia đúng là không thể bới móc được điều gì, "Ta nghe nói hôm qua nàng vừa sinh cho ngươi một bé trai nữa, vài ngày sau ta sẽ qua đưa lễ vật!"

Ta cười nói xong, xoay người vòng qua hắn đi về phía trước, sau đó, không quay đầu!

Ta không phải Lang Quang, trái tim của ta sớm bị mài mòn theo năm tháng, ta không thể liều lĩnh theo cái gọi là tình yêu giống nàng. Huống chi, ta và hắn khác Lang Quang và Quân Thương. Giữa chúng ta vẫn bị ngăn cản bởi cung Huyền Vũ và một nữ tử ung dung tao nhã, đoan trang hiền thục cùng với những đứa con của nàng.

Hắn không làm được giống Quân Thương, mà ta, cũng tuyệt đối không thể như Lang Quang!

Mọi vật trên thế gian đều được an bài!

Hôm nay, ta đánh cờ với thiên đế trong ngự hoa viên, hình như thiên đế đang phiền lòng, ta đã nhường cờ mà vẫn bị thua!

Cuối cùng, hắn đẩy bàn cờ tướng, cười nói: "Tài đánh cờ của phu nhân đã hơn xưa, trẫm không đánh lại được!"

Ta vừa thu lại quân cờ, vừa nhìn nam tử áo trắng cao nhất trước mặt: "Không phải bệ hạ không đánh lại được, mà tâm bệ hạ không ở chỗ này!"

Thiên đế cười ha ha: "Phu nhân nói cũng đúng!" Thế nhưng ánh mắt hắn lại trầm xuống: "Phu nhân đã nhường nhiều lần, ta có để phu nhân phải thất vọng không?"

"Ta nhường là việc của ta, bệ hạ đi nước của bệ ha, có gì phải thất vọng?" Ta cười yếu ớt: "Có một số việc không thể quá gò ép, cứ để thuận theo tự nhiên đi."

"Không thể quá gò ép, để thuận theo tự nhiên? Tốt, rất tốt." Thiên đế vỗ tay cười, nhưng ánh mắt lại không cười, "Phu nhân nói những lời này là để giải thoát cho trẫm sao?"

"Bệ hạ anh minh cơ trí, không cần một yêu tinh nho nhỏ như ta giải thoát." Ta hứng thú nhìn hắn: "Ta sợ bệ hạ cứ làm như vậy vừa hại mình lại vừa hạ người! Nhân gian có một câu tuy không lịch sự tao nhã nhưng vô cùng đúng."

"Câu gì?"

"Chó cùng rứt giậu!"

Khi ta nói ra câu này, ánh mắt nam tử đối diện chợt tối, khí thế lạnh lùng, đúng là khí chất thiên tộc uy nghi bốn phía: "Phu nhân đang uy hiếp trẫm?"

"Không dám!" Ta nhìn bốn phía, cong môi với hắn, "Lần đầu tiên ta nhìn thấy bệ hạ, cũng là ở nơi này đúng không?"

"Đúng!"

"Khi đó bệ hạ nghìn tuổi nhưng cũng chỉ giống đứa bé mười ba mười bốn tuổi ở nhân gian, cho nên bệ hạ trong mắt ta ngày hôm nay, dù sao cũng uy nghi hiển hách, quyền thế lớn, lại vẫn là đứa nhỏ cùng ta đánh cờ ngày hôm ấy."

Sắc mặt hắn dịu lại, giật mình thở dài: "Đúng vậy! Xem ra đối với phu nhân, chúng ta đều là tiểu bối rồi!"

"Bệ hạ!" Ta thấy trên mặt mắt hiện rõ vẻ cô đơn, trong lòng khẽ động, thật ra làm thiên đế cũng không tốt lắm, ở chỗ cao khó tránh sự cô độc, đây là điều mà người thường không chịu được!

Nam tử áo trắng nghe thấy tiếng gọi thân thiết của ta, ngẩng đầu mỉm cười: "Nếu là về. . . . . . chuyện của nàng, phu nhân không cần nói nữa , phu nhân. . . . . . Yên tâm đi! Trong lòng trẫm hiểu rõ... Tuyệt đối sẽ không để cho. . . . . . Để cho nha đầu kia, chó cùng rứt giậu!"

Hắn nói xong lời cuối cùng, giọng nói đã cực thấp, nhưng ta vẫn nghe ra nỗi cô đơn bất đắc dĩ trong đó!

Nhưng ta, ta biết Lang Quang đã không có việc gì rồi. . . . . . Mà ta, cũng nên trở lại núi Di Ly của ta rồi!

Còn người kia, từ nay về sau chỉ còn là một ký ức được ta chôn sâu... Bây giờ chúng ta có thể gặp qua đã đủ vừa lòng rồi!

*************************

Ỉm truyện của các nàng hẳn 2 tuần liền *chấm nước mắt* Đến đây là truyện đã kết thúc rồi đấy ạ, thật lòng là ta vẫn mong có thêm ngoại truyện của thiên đế với Bảo Bảo nữa. Còn về Thanh Hoa phu nhân và Huyền Vũ đại đế, có lẽ cơ duyên của họ không đến được với nhau, chắc chỉ còn đôi này là vẫn còn vướng mắc dù tác giả đã dành hẳn một chương mới cho họ.

Nhưng thôi, cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của các bạn từ đầu truyện tới giờ, mình là editor mới, nhận làm mười chương cuối của bộ này nên có sai sót gì trong việc edit mong các bạn thông cảm. Tiện thể cho mình pr một chút, mình vừa đào hồ mới, tên là "Tình yêu nhỏ của Đại Thành", link ở phần chữ ký của mình :) Đây là một chuyện hiện đại, thanh mai trúc mã, nói sủng là sủng, nếu nói ngược thì có chăng cũng chỉ do nam chính quá yêu nữ chính mà chị không chịu nhận ra nên có ngược nam ;) Truyện này theo kiểu nam phúc hắc, nữ chỉ ngốc trong chuyện tình cảm, tính tình cũng rất mạnh mẽ. Bạn nào rảnh thì ghé qua ủng hộ mình với nha :)

Xin cảm ơn tất cả các bạn :)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thu Thủy về bài viết trên: Hạ San, Hạ Vi Lam, Tiểu Nghiên, linhkhin
Có bài mới 21.11.2016, 00:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 23:11
Bài viết: 550
Được thanks: 4143 lần
Điểm: 6.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Quỷ hoàng phi - Sương Hoa - Điểm: 3
Ebook: Quỷ hoàng phi - Sương Hoa

Làm Ebook: Độc Bá Thiên


Tập tin gởi kèm:
Quy-hoang-phi-Suong-Hoa.prc [641.19 KiB]
Đã tải 2986 lần
Quy-hoang-phi-Suong-Hoa.epub [795.03 KiB]
Đã tải 1989 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 123 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bigkigin, Fallmun_92, Han giang, HelenEmucky, Juliewan, ly nước, phinny, thanhnhan123, ThiênNhư, uyenuyen526, vuquynhhuong và 698 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Peiria vừa đặt giá 473 điểm để mua Cung Sư Tử
Đường Thất Công Tử: "王, 王妃看上一男人, 想收. . . . . . 后宫. =))) nương ơi giúp yy
Đường Thất Công Tử: nhầm icon =)))))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: cười gian phết :no2:
Đường Thất Công Tử: con đâu có troll ai đâu, cải tà quy chánh rầu rẩu :D2
Ngọc Nguyệt: "Có qua có lại"
Đường Thất Công Tử: học thêm tí kinh nghiệm
Đường Thất Công Tử: ta thích được người khác troll chứ không thích "bị" :)) troll xong troll lại cho sướng
Ngọc Nguyệt: "Và cũng thích bị người khác troll".
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: nẩu nẩu, con trai ta thích nhất là troll người khác -_-
Đường Thất Công Tử: oan uổng quá :lol:
Ngọc Nguyệt: Cái đó gọi là gặp đúng người nhưng không đúng lúc.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: chúng ta troll nhau sao :chair: hú xong lặn :chair:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bảy công :))
Đường Thất Công Tử: nương =))
Ngọc Nguyệt: ...
Đường Thất Công Tử: nương :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặng đâu, còn trôi nổi đây :(
Đường Thất Công Tử: lặn hết rồi :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: thiên, giống kiếm hiệp phết :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tiểu cú thích ngồi ca :hug:
A Kỳ: Tủi thân :(
Độc Bá Thiên: em iu hóa thành tro anh vẫn nhớ em iu :kiss:
Đào Sindy: có nhớ em ko?
Đào Sindy: anh yêu
Độc Bá Thiên: huúu....à hù :P5
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bỗng nhiên muốn hú :(
Độc Bá Thiên: Hân tỉ Thuyết gia gia :wave:
Shop - Đấu giá: Gián vừa đặt giá 215 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Đóa hoa đầu đông - nhành lông trụi gốc - lòng hư không :(

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.