Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

 
Có bài mới 15.11.2016, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.03.2016, 09:15
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 101
Được thanks: 320 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 27
Chương 21: Thiếu niên ác ma
Edit: hochi

Vẻ mặt Bạch Yến Linh có phần vặn vẹo nhìn chằm chằm La Tiểu Nặc, cô thật không ngờ vốn tưởng nắm chắc mọi chuyện, vậy mà thuyền lại lật trong mương. Hít một hơi thật sâu mở miệng nói: "Học tỷ La, em thừa nhận chuyện này là do em lỡ ở trước mặt người khác nói một số chuyện khiến chị bị hiểu lầm, nhiều nhất cũng chỉ là tội xui khiến người khác, có cần thiết phải quỳ xuống nhận hết lỗi như vậy không?"

La Tiểu Nặc lạnh lùng cười câu: "Tôi làm như vậy rất tuyệt tình sao? Đối với chuyện cô quạt gió thổi lửa muốn đuổi tôi ra khỏi trường học, tôi thấy rằng đây đã là hết sức khoan dung rồi".

Bạch Yến Linh có phần khó chịu nói: "Những lời nói đó không phải có ý như vậy, dù sao tôi cũng chỉ vì suy nghĩ cho danh dự của Tử Dương mới làm như vậy, dù là ai ở đây cũng đều muốn như vậy, theo như lời cô nói chẳng phải là bọn họ cũng phải quỳ xuống nhận lỗi với cô nữa sao, huống chi bây giờ mọi người đã biết chân tướng của sự thật, tại sao không thể xóa bỏ đi".

Chiêu này của Bạch Yến Linh quả nhiên đủ ngoan độc, lập tức kéo hết bạn học đang vây xem xung quanh xuống nước. Nhìn die,n; da.nlze.qu;ydo/nn bạn học xung quanh ít nhiều gì cũng có ý tán thành, La Tiểu Nặc mặt âm trầm nói: "Ý của cô là sẽ không thực hiện lời hứa sao?"

Bạch Yến Linh cười có chút khinh miệt nói: "Đây vốn không phải là một lời hứa, làm gì có chuyện phải thực hiện chứ? Huống chi cô là học sinh cuối cấp, tôi là học sinh năm đầu, chênh lệch nhiều như vậy, đây vốn không có gì đáng để so sánh, cá cược như vậy tôi sẽ không thực hiện".

"Ha ha". La Tiểu Nặc vừa vỗ tay vừa cười nói "Quả nhiên là nước quá trong ắt không có cá, người vô sỉ tất vô địch! Hôm nay cuối cùng coi như tôi cũng thấy những lời nói này là chỉ loại người thế nào rồi. Nếu đã nói như vậy, vậy chúng ta so tài một lần nữa, tôi sẽ khiến cô tâm phục khẩu phục".

"Ha ha, việc gì tôi phải tiếp tục so tài với cô, cô cho rằng tôi rảnh rỗi như vậy sao? Học tỷ La, chúng ta nên tạm biệt tại đây thôi".

"Đợi đã". La Tiểu Nặc còn chưa kịp lên tiếng đã nghe được tiếng của Hà Hạo Hiên từ bên cạnh truyền ra. Chỉ thấy cậu từ die,n; da.nlze.qu;ydo/nn từ đi tới trước mặt của Bạch Yến Linh, trên mặt cậu vẫn mang theo nụ cười trước sau như một.

"Anh... anh muốn làm gì". Bạch Yến Linh có chút sợ hãi hỏi, đối mặt người thiếu niên cô nhìn không thấu này, cô luôn luôn có loại cảm giác sợ hãi.

"Ở đây nhiều người không tiện nói chuyện lắm, không bằng chúng ta chuyển sang chỗ khác tán gẫu một chút". Hà Hạo Hiên ôn hòa nói. Không đợi Bạch Yến Linh kịp phản ứng, cậu đã quay đầu lại nói với Tiểu Nặc: "Tớ mượn người này một lúc". La Tiểu Nặc chưa kịp phản ứng, cậu đã kéo Bạch Yến Linh về hướng hành lang đầu kia ít người đi lại.

"Chết tiệt, anh thả tay ra, anh... anh nắm chặt khiến tay em đau quá". Bạch Yến Linh đứng ở góc hành lang, giãy dụa lớn tiếng nói.

Hà Hạo Hiên tâm tình rất tốt buông lỏng tay Bạch Yến Linh ra, chà chà lên quần áo nhỏ giọng nói: "Xuỵt, nhỏ giọng một chút, rất nhiều người đang nhìn đấy, nếu như bị người yêu mến cô gặp được bộ dạng này của cô, vậy thì thật mất mặt".

Bạch Yến Linh nhìn chung quanh một chút, bởi vì do Hà Hạo Hiên kéo cô tới đây, cho dù có vài người muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng thấy người kéo là cậu, cũng lập tức dừng lại. Hà Hạo Hiên được toàn trường công nhận là người hiền lành, hơn nữa ông nội cậu lại là hiệu trưởng của Tử Dương, ai cũng không hi vọng mình vì làm chuyện nhỏ mà bị bắt thóp.

Bạch Yến Linh nhỏ giọng mở miệng nói: "Anh có chuyện gì thì nói nhanh lên".

Hà Hạo Hiên khẽ mỉm cười nói: "Từ từ, trước hết để tôi cho cô nghe một đoạn đối thoại thú vị nha". Cậu nói xong từ trong túi xách móc ra một mô hình Pikachu nhỏ, sau khi ấn một cái vào tay Pikachu, một đoạn đối thoại xuất hiện.

Là đoạn đối thoại của cô và La Tiểu Nặc trước khi so tài. Sắc mặt Bạch Yến Linh trắng nhợt, cô nằm mơ cũng không die,n; da.nlze.qu;ydo/nn thể ngờ đến đoạn đối thoại này lại bị Hà Hạo Hiên ghi lại. Thời đại này đối với học sinh lớp 6 mà nói máy ghi âm còn là một từ ngữ rất mới mẻ.

"Anh... anh đây là ý gì?" Bạch Yến Linh nghiêm mặt hỏi.

Hà Hạo Hiên nhẹ nhàng nghịch Pikachu trong tay nói: "Không có ý gì, cô nói nếu tôi đưa đoạn đối thoại này cho ông nội tôi nghe, ông sẽ có phản ứng gì đây? Theo tôi được biết, ông nội tôi ghét nhất là loại người quạt gió thổi lửa, ở sau lưng gièm pha danh dự người của Tử Dương".

Bạch Yến Linh nghe những lời này cả người run lên, nhìn chằm chằm Hà Hạo Hiên, run rẩy nói: "Anh... anh thật hèn hạ".

Hà Hạo Hiên dường như nghe được một câu chuyện cười nói: "Hèn hạ? Từ trong miệng cô khạc ra hai chữ này thật sự khiến cho tôi cảm thấy châm chọc. Chẳng lẽ đối phó với người hèn hạ còn phải dùng phương pháp cao thượng hay sao? Ha ha".

"Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?" Bạch Yến Linh giận dữ hỏi.

Hà Hạo Hiên hoàn toàn coi như không thấy ánh mắt như muốn ăn thịt người của Bạch Yến Linh gằn từng chữ nói: "Bây giờ cô chỉ có hai cái lựa chọn, hoặc là đồng ý với yêu cầu của Tiểu Nặc so tài với cô ấy, hoặc là cô lập tức đi qua ngoan ngoãn quỳ xuống nhận lỗi, dĩ nhiên cô cũng có lựa chọn thứ ba, chính là cứ thế mà đi, nhưng mà tôi bảo đảm con đường đi học của cô ở Tử Dương cũng chỉ trong vòng tuần này mà thôi".

"Anh. . . . . ." Bạch Yến Linh giận đến nói không nên lời.

Hà Hạo Hiên đưa ngón tay dựng thẳng trên môi nói: "Nhỏ giọng một chút, sao rồi cô đã có quyết định chưa? Phải nhanh lên một chút, tôi không phải là một người có kiên nhẫn đâu, ngộ nhỡ trong lúc ăn cơm tối với ông nội tôi vô tình nói đến lời nào đó, cô cũng đừng trách móc tôi nhé".

Anh ta tuyệt đối là một ác ma. Bạch Yến Linh hoảng sợ nhìn mặt Hà Hạo Hiên cười đến rực rỡ nghĩ. Cô không còn lựa chọn nào khác rồi. "Tôi biết rồi, tôi sẽ tiến hành so tài với La Tiểu Nặc, nhưng tôi cũng có một điều kiện, chính là anh phải trả cái băng ghi âm đó cho tôi".

Hà Hạo Hiên mỉm cười nói: "Cô cho rằng cô có tư cách gì để nói điều kiện với tôi chứ? Tôi chỉ có thể đồng ý với cô, chỉ cần cô hoàn toàn làm theo lời của tôi, tôi sẽ không nói chuyện này cho ông nội tôi biết, đây đã là nhượng bộ lớn nhất rồi". Sắc mặt Bạch Yến Linh biến đổi, muốn nói die,n; da.nlze.qu;ydo/nn nhưng không biết phải nói cái gì. Hà Hạo Hiên tiếp tục nói: "Còn đối thoại giữa chúng ta hôm nay nữa, tôi không hy vọng có người thứ ba biết. Nếu không đừng trách tôi lúc nào đó hớ miệng nói ra nhé".

Bạch Yến Linh chỉ có thể gật đầu vâng dạ, cô biết nếu như cô không làm theo lời nói, cậu học sinh trước mắt tưởng như vô hại này cái gì cũng có thể làm được. Hà Hạo Hiên hài lòng cười nói: "Tốt, tốt, đừng trưng ra vẻ mặt đau khổ, cười một cái, bọn họ đang nhìn đấy, đi thôi, chúng ta trở về đi thôi".



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hochi về bài viết trên: NPcute, sxu
     

Có bài mới 18.11.2016, 23:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.03.2016, 09:15
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 101
Được thanks: 320 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 27
Chương 22: 3000 m?! Cô chạy được tôi cũng chạy được!
Edit: hochi


Bạch Yến Linh đi theo sau Hà Hạo Hiên trở lại chỗ đám người, La Tiểu Nặc nghi ngờ nhìn Hà Hạo Hiên, bọn họ đi làm gì nhỉ? Ở đây mọi người e rằng đều có nghi vấn này.

Hà Hạo Hiên mang theo nụ cười trước sau như một nói với La Tiểu Nặc: "Chúng tôi vừa đi bàn bạc một chuyện". Một chuyện? Là chuyện gì nhỉ? La Tiểu Nặc nhìn ánh mắt của Hà Hạo Hiên hỏi như vậy. Hà Hạo Hiên cười lắc lắc đầu. La Tiểu Nặc cũng đành thể thôi, cùng lắm thì về sau lại moi từ trong miệng cậu ra là được, bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm!

"Sao rồi? Cô suy nghĩ đến đâu rồi?" La Tiểu Nặc mỉm cười nhìn Bạch Yến Linh hỏi, nhìn kỹ lại mặc dù bây giờ Bạch Yến Linh còn đang là cô bé LOLI, nhưng vẫn nhìn ra được hình dáng sau khi lớn lên, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn buồn cười vậy mà mình lại không nhận ra ngay từ đầu, có thể là thời gian qua quá vui vẻ, khiến cô quên luôn người “bạn” tốt nhất của cô.

Bạch Yến Linh hậm hực nói: "Tôi muốn thi với cô". Cô ta nhìn những người đứng xung quanh La Tiểu Nặc bên cạnh Quách Văn Văn mặt kiên định và Hà Hạo Hiên với dáng vẻ nhẹ nhàng, đối với cô gái trước mắt này, cô ta có một sự căm thù không nói ra được. Trời mới biết kể từ khi cô ta học tiểu học năm thứ ba lần đầu tiên nhìn thấy Đường Vĩ thì đã có loại tim đập nhanh đến nỗi cảm giác không có cách nào hô hấp, cô ta có bao nhiêu khát vọng có thể kề bên cậu. Cô một mạch đuổi theo dấu chân Đường Vĩ, bỏ ra nhiều cố gắng như vậy mới lên được Tử Dương, hơn nữa cũng có được danh hiệu hoa hậu của trường, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn sự tiến triển của tình hình vẫn giống suy nghĩ của cô, vốn cũng có thể cứ như thế phát triển. Trung học, đại học, sau đó ở cùng một chỗ, cô ta tin rằng Đường Vĩ không thể nào không bị cô ta hấp dẫn bất kể hình dáng bên ngoài hay thực lực của cô ta đều xứng đôi với cậu. Nhưng, nhưng tất cả đều bị con bé bình thường giống như vịt con xấu xí kia phá hủy.

La Tiểu Nặc cô ta là cái gì? Trước năm lớp sáu cô chẳng là gì cả, nhưng tại sao cô lại như được thần linh phù hộ, nhảy một cái lập tức thành danh. Chẳng những là con gái của nhà giàu nhất, còn chen vào hàng ngũ của Tử Dương tam kiệt, đoạt đi hào quang vốn thuộc về cô ta. Còn cách die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Đường Vĩ gần như vậy. Nếu không phải do hoàn cảnh chết tiệt này..... Bạch Yến Linh căm hờn nghĩ. Rồi có một ngày tôi sẽ nhổ tận gốc người có tên là La Tiểu Nặc này, chỉ bằng cô không xứng có được tất cả, những thứ này đều là của tôi đấy, đều là của tôi......

La Tiểu Nặc không biết tại vì sao Bạch Yến Linh đi ra ngoài một lúc đã hoàn toàn đổi thái độ thành đồng ý thi với cô, e rằng việc này không thể không liên quan đến cậu bé mập. Cô nhìn cậu bé mập, cậu chỉ đứng ở phía sau cô trên mặt nở nụ cười nhìn cô, tỏ vẻ không xảy ra chuyện gì cả, cậu bé này không hề đơn giản. Mặc dù La Tiểu Nặc chỉ tuỳ tiện nhìn, nhưng cũng vẫn phát hiện điều này, trong lòng cô thầm than. Ngẩng đầu nhìn Bạch Yến Linh hỏi: "Nói đi, cô muốn thi cái gì?"

Bạch Yến Linh cúi đầu suy nghĩ một lát, trên mặt xẹt qua một tia ác độc nói: "Chúng ta sẽ thi chạy 3000 m".

"Thi chạy 3000 m?" Người chung quanh cũng không thể không hít một hơi dài, trong lòng La Tiểu Nặc cũng cảm thấy chột dạ. Cô vốn cho rằng thi đấu gì đó nên đã tính trước, nào biết lại thi chạy 3000 m, điều này, thân hình nhỏ nhắn của cô thật đúng là không biết có chịu nổi không đây?

Mặt Bạch Yến Linh khinh miệt cười: "Sao rồi? Không phải cô nói thi cái gì cũng được sao? Bây giờ là thế nào? Sợ sao? Nếu bây giờ cô nói nhận thua, rời khỏi Tử Dương, không còn quan hệ nữa, vậy thì không còn gì bằng".

La Tiểu Nặc bị những lời hung hăng làm cho đau nhói, cô tức giận đáp: "3000 m thì 3000 m, cô chạy được tôi cũng chạy được".

La Tiểu Nặc còn chưa nói hết, đã bị câu nói của Quách Văn Văn cắt đứt: "Không được, Tiểu Nặc, không thể thi với cô ta! Căn cứ tư liệu của tớ điều tra, Bạch Yến Linh này lúc học tiểu học chính là cầu thủ chạy cự li dài, từ khi lên năm đầu trung học mới không tham gia thi đầu nữa mà thôi. Không thể thi với cô ta!"

Bạch Yến Linh cười lạnh lên tiếng: "Bây giờ sao rồi? Sợ rồi à, cần gì phải tìm cớ nhiều như vậy, chẳng lẽ cô cho rằng dưới tình huống bản thân là một học sinh Sơ Tam có sức khỏe hơn so với một học die,n; da.nlze.qu;ydo/nn sinh năm đầu như tôi chiếm nhiều ưu thế hơn, điều này còn không công bằng sao? Ai, xem ra tại tôi quá ngu rồi, lại vẫn trông cậy vào những người như các người sẽ giữ lời hứa chứ?!"

La Tiểu Nặc còn chưa nói chuyện, Quách Văn Văn đã đầu tầu gương mẫu xông lên trước chỉ vào trán Bạch Yến Linh nói: "Cô nói những lời này chẳng lẽ không cảm thấy mất mặt sao? Tiểu Nặc chỉ là đi học tương đối sớm, cũng chỉ cùng một khóa với cô, đừng cả ngày ở đó giả bộ nai tơ nữa, thật là tức chết tôi rồi". Mắt thấy Quách Văn Văn sắp mất khống chế nổi trận lôi đình, La Tiểu Nặc vội chặn trước người Quách Văn Văn, ngửa đầu nói: "Được, thi thì thi. Lúc nào?"

Bạch Yến Linh khẽ cười nói: "Vậy thì cuối tuần này đi, 9h sáng, gặp trên sân điền kinh. Ha ha".

"Được, không gặp không về". La Tiểu Nặc gật đầu nói.

"Tiểu Nặc, sao cậu lại bướng bỉnh vậy?"Quách Văn Văn duỗi tay bắt được bả vai Tiểu Nặc, bộ dạng vô cùng đau đớn nói. "Đây chẳng có gì tốt đẹp, rõ ràng chính Bạch Yến Linh ở đó gây xích mích thị phi, cô ta không hề có ý hối cải, còn lớn lối như vậy, tớ thật sự là khó tin, cô ta như vậy mà đang hối cải sao, cùng lắm thì đến tai hiệu trưởng vậy, còn sợ không trị được cô ta, cậu nói có đúng không, cậu bé mập?"

Hà Hạo Hiên đi tới bên cạnh La Tiểu Nặc, vỗ vỗ bả vai của cô nói: "Đừng quá miễn cưỡng mình, chúng ta vẫn còn biện pháp".

La Tiểu Nặc cảm động nhìn hai người bạn vẫn luôn bên cạnh mình giúp đỡ cô, hiểu được bọn họ đều đang lo lắng cho cô nên mới nói như vậy. Cô vẫn kiên định lắc đầu một cái nói: "Lần này tớ muốn dựa vào chính bản thân tớ để đánh bại cô ta hoàn toàn, khiến cho cô ta phải hoàn toàn chịu thua, các bạn chỉ cần ủng hộ tớ là đủ rồi". Hà Hạo Hiên và Quách Văn Văn cười một tiếng, hai người chia ra mỗi người đặt một cái tay ở trên bả vai của La Tiểu Nặc, trong ánh mắt đều là tin chắc cùng ủng hộ, ba người bèn nhìn nhau cười.

Bọn họ cười đùa đi về phía phòng học, nhữngngười vây xem đã sớm tản đi, bọn họ không thấy ở sau cửa phòng học có một bóng dáng cô đơn, ánh mắt vẫn đuổi theo bọn họ. Không sai, chính là Đường Vĩ, La Tiểu Nặc, Hà Hạo Hiên, Quách Văn Văn ba người trong vô tình tự nhiên toát ra sự tín nhiệm hoàn toàn tin tưởng và ấm áp thật sâu hấp dẫn cậu ta, Đường Vĩ cảm thấy trong ba người bọn họ dường như có một loại khát vọng mà rất lâu rồi cậu không có được, đang vẫy gọi cậu, nhưng cậu lại không biết phải đến gần như thế nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hochi về bài viết trên: NPcute, chalychanh, sxu
     
Có bài mới 04.12.2016, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.03.2016, 09:15
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 101
Được thanks: 320 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 46
Chương 23: Chỗ hiểm
Edit: hochi

Rất nhanh đến chủ nhật, sáng sớm La Tiểu Nặc đã đứng lên trái ba vòng, phải ba vòng làm động tác tập thể dục theo đài. Nghĩ tới 3000 m đó, cô lập tức cảm thấy nhức đầu. "A!!! Sao nhanh như vậy đã chủ nhật rồi!! Nếu chạy xong 3000 m, dù không chết cũng đi nửa cái mạng! Hu hu”. La Tiểu Nặc ở trong sân nhà mình ngửa mặt lên trời kêu rên.

Tiếng vang kỳ lạ này vậy mà lại hấp dẫn cha La đi tới. Chỉ thấy cha La thần thần bí bí cầm một cái hộp đi tới bên cạnh Tiểu Nặc: "Khụ khụ, Tiểu Nặc, nghe mẹ con nói, hôm nay con muốn thi chạy bộ với bạn học hả?"

"Vâng!" La Tiểu Nặc có phần không còn hơi sức trả lời.

Cha La phóng khoáng cười một tiếng, vỗ vỗ bả vai Tiểu Nặc nói: "Đừng quá lo lắng..., con gái của cha là đứa bé dũng cảm nhất, sợ cái gì chứ, cha và mẹ sẽ vĩnh viễn ở phía sau con ủng hộ con". Cha La từ phía sau móc ra cái hộp thần bí đưa cho Tiểu Nặc tiếp tục nói: "Cái này là quà tặng động viên con của cha, hôm qua vừa mua đấy, mau mở ra xem một chút đi". Cha La vẻ mặt chờ mong nhìn vào La Tiểu Nặc nói.

La Tiểu Nặc nghi ngờ nhìn cái hộp thần bí kia, cầm lấy lắc lắc, có vẻ nặng, là cái gì nhỉ? Mở ra vừa nhìn, lại là một đôi giầy Nike. Vào những năm này, giá tiền một đôi Nike cũng bằng với một tháng tiền chi tiêu của gia đình bình thường rồi. La Tiểu Nặc vui mừng nhìn đôi giầy thể thao Nike màu lửa đỏ, thật sự càng xem càng đẹp mắt, càng xem càng thích!

"Sao rồi, sao rồi, Tiểu Nặc, thích chứ, nhân viên bán hàng nói đây là mẫu giầy có phong cách lưu hành nhất năm nay! Mau thử xem có vừa hay không?" Cha La có chút lo lắng thúc giục.

La Tiểu Nặc cũng là rất nóng lòng muốn đi thử đôi giầy này, đứng lên nhún nhảy, hàng hiệu chính là hàng hiệu, đi cũng rất thoải mái! La Tiểu Nặc vui vẻ ôm cổ cha La hét lên: "Con thật sự rất thích, cám ơn cha đã tặng quà!"

Cha La cưng chiều sờ sờ đầu Tiểu Nặc cười nói: "Con thích là tốt rồi, ba với mẹ hôm nay có việc, không thể đến sân cổ vũ Tiểu Nặc chúng ta cố gắng lên, nhưng con đi đôi giầy này thì cứ coi như là cha mẹ đang ở bên cạnh con vậy, nhất định sẽ chạy nhanh hơn, có đúng không nhỉ?"

La Tiểu Nặc cảm động nhìn die,n; da.nlze.qu;ydo/nn cha, nhào vào trong ngực của ông, cố che giấu nước mắt vừa trực trào. Ở trong lòng lại một lần nữa cảm ơn trời cao có thể để cô trùng sinh trở lại, trở lại bên cạnh cha mẹ, loại hạnh phúc này dù có mang châu báu trân quý nhất để trao đổi với cô, cô cũng sẽ không đổi.

La Tiểu Nặc hưng phấn đi giầy mới nhảy tới nhảy lui, dường như cả ngày giống hệt đám con nít, ngay cả tâm trí cũng càng ngày càng biến thành trẻ con rồi. Chợt cô nhìn cha La tò mò hỏi: "Cha, sao cha lại biết mà mua giầy màu đỏ cho con, không phải cha nói con đi giầy màu đen nhìn đẹp nhất sao?"

Cha La nghe lời này, gãi đầu một cái nói: "Tiểu Nặc, không phải con cảm thấy đôi giầy này giống một đôi Phong Hỏa Luân sao? Đỏ rực". Cha La dừng một chút, mơ tưởng viển vông mà nói: "Khi con đi đôi giầy, giống như Na Tra đang giẫm lên Phong Hỏa Luân nhất định sẽ chạy nhanh như bay, ha ha ha, có đúng không con?"

La Tiểu Nặc nghe xong lời này, lặng lẽ quay đầu lại, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, sắp xếp lại cặp sách chuẩn bị đi đến trường học.

Cha La mặt kỳ quái ở đằng sau Tiểu Nặc hô: "Này này, Tiểu Nặc, sao con chưa trả lời cha đã đi rồi! Thật sự là đứa bé kỳ lạ! Chẳng lẽ lời của mình cũng rất kỳ quái sao?" Nửa ngày cũng không hiểu cha La chỉ có thể ở dưới tình huống không có ai đáp lại ảo não chạy vào trong nhà khóc lóc kể lể với mẹ La.

La Tiểu Nặc nghe cha ở đằng sau hô to thật sự đổ mồ hôi đầm đìa!" Trí tưởng tượng của cha thật đúng là không dám khen tặng! Sớm biết vậy đã không hỏi, hại cô đến tận bây giờ toàn thân vẫn run rẩy, nào là Phong Hỏa Luân của Na Tra? May mà không bảo Tề Thiên đại thánh Tôn Ngộ Không! Ôi ngất!" La Tiểu Nặc bất đắt dĩ nghĩ.
Đường đến trường học tốn hơn 20 phút, La Tiểu Nặc nhìn đồng hồ ở cổ tay một chút, bây giờ đã tám giờ rưỡi, xem ra die,n; da.nlze.qu;ydo/nn phải đi nhanh hơn một chút mới được. La Tiểu Nặc một đường chạy chậm đi về phía trường học, càng chạy lại càng cảm thấy chân có điểm là lạ, đầu ngón chân còn hơi đau. Chuyện gì xảy ra? La Tiểu Nặc dừng lại bước chân, ngồi xổm xuống xem chân mình, chợt vỗ mạnh vào đầu, ngất, cô thế nhưng quên giầy mới lúc mới đi nhất định sẽ ma sát với chân, vậy phải làm sao bây giờ, chạy về đổi chắc chắn sẽ không đến kịp, thôi, La Tiểu Nặc cắn răng, cố nhịn, nhanh chóng đến trường học tìm Văn Văn để nghĩ biện pháp thôi.

La Tiểu Nặc giống như ngọn lửa nhằm về phía trường học, chạy cật lực đến nỗi giầy trên chân cô cọ vào chỗ mắt cá chân đến đau nhói. Không được, chỉ còn lại mười phút nữa thôi, La Tiểu Nặc vừa chầm chậm chạy vừa nhìn chung quanh, cũng không thấy bọn cậu bé mập, bất đắc dĩ cô vọt vào nhà vệ sinh, vội vội vàng vàng cởi đôi giầy trên chân ra, rốt cuộc cô thở dài: "Hô, thật thoải mái!" La Tiểu Nặc chỉ đi tất nhảy lên trong nhà vệ sinh, cảm giác toàn thân cũng nhẹ nhõm không ít. Đúng rồi, cô nhớ là trong cặp sách của cô còn có một miếng dán vết thương, chẳng phải dính vào mắt cá chân chỗ đó sẽ không bị thương như vậy nữa sao! La Tiểu Nặc vui mừng vỗ vỗ bỗng thấy nhiều ý tưởng như vậy xuất hiện trong đầu, hấp tấp cầm cặp sách đi vào trong buồng vệ sinh, đi xử lý xong. Lòng cô như lửa đốt hoàn toàn không có chú ý tới trong nháy mắt cô đi vào phòng đơn một bóng dáng khác cũng tiến vào nhà vệ sinh.

La Tiểu Nặc thật vất vả tìm được miếng dán vết thương dán vào mắt cá chân chỗ bị giầy cọ đến xưng đỏ, vội vàng chạy ra khỏi buồng vệ sinh, ở cửa vệ sinh tìm được giầy của mình đi vào, tiến về phía sân thể dục. Quả nhiên dán và không dán miếng dán vết thương quả là khác nhau, xỏ vào cũng thoải mái hơn. La Tiểu Nặc cũng không khỏi đối với sự linh động của mình mà bội phục.

Trên sân thể dục đã có rất động người, một dải biểu ngữ khổng lồ lơ lửng trên không trung, phía trên viết là "Hoa die,n; da.nlze.qu;ydo/nn khôi của trường Tử Dương Bạch Yến Linh VS La Tiểu Nặc một trong tam kiệt". La Tiểu Nặc vừa đến đường đua lập tứ bị biểu ngữ này làm cho choáng váng, lau mồ hôi trên đầu một cái, đi về chính giữa của đường đua. Sao lại nhiều người như vậy, tuy cô sống lại làm người, trong lòng cũng không khỏi có chút thấp thỏm. Xem ra tinh thần hóng hớt chỗ nào cũng có, ngay cả học sinh năm đầu trung học cũng giống nhau. Trong lòng La Tiểu Nặc cũng không khỏi cười thầm, ồ không ngờ mình cũng có một ngày trở thành công cụ giải trí cho mọi người khi nhàn rỗi!

Vừa lúc đó, xung quanh trên khán đài không ít người đã thấy La Tiểu Nặc. . . . . . Nhiều ánh mắt như vậy tụ tập tại trên người La Tiểu Nặc, có khích lệ, có khinh miệt, thấy La Tiểu Nặc bước đi có chút khó khăn. Bỗng nhiên, bên cạnh xuất hiện một bóng dáng. Là cậu bé mập sao?! Lúc này nhìn thấy người bạn thân quen thuộc của mình thật sự là chuyện khiến người ta vui mừng. La Tiểu Nặc không nén được vui sướng của mình, duỗi tay đập đập vào bả vai cậu bé mập. Mặt Hà Hạo Hiên nở nụ cười dịu dàng, đứng ở bên cạnh Tiểu Nặc, hai người ăn ý cười một tiếng, rồi cùng cô đi vào hàng ghế đầu.

Mặt Bạch Yến Linh coi thường nhìn La Tiểu Nặc rồi quét ánh mắt đến Hà Hạo Hiên có nụ cười đến ôn hòa bên cạnh cô lại xẹt qua một tia kiêng kỵ. Sắc mặt không rõ biểu cảm. Rốt cuộc không nhịn được mở miệng chào: "Học trưởng Hà Hạo Hiên, học tỷ La Tiểu Nặc, chào buổi sáng hai người!" La Tiểu Nặc chán ghét nhìn bộ dạng Bạch Yến Linh mang theo vẻ mặt dối trá, không nghĩ ra tại sao cô ta vừa vào năm đầu thôi mà đã có lòng dạ sâu xa và tâm cơ như thế, có điều cô cũng không muốn biết. La Tiểu Nặc không die,n; da.nlze.qu;ydo/nn kiên nhẫn gật đầu một cái, lại nghiêng đầu hỏi Hà Hạo Hiên: "Bé Mập, sao tớ không thấy Văn Văn đâu? Cậu ấy đi đâu rồi?" Hà Hạo Hiên buông tay ra lắc đầu nói: "Khi nãy tớ vừa thấy cậu ấy, bây giờ lại không biết đã chạy đi đâu! Có thể lại đi đâu đó gom góp bát quái rồi!" Vẻ mặt La Tiểu Nặc tán đồng gật đầu.

Bạch Yến Linh đứng đấy nếm qua cảm giác bị người khác bỏ qua như thế, cô bé cất cao giọng nói một câu: "Ôi, sao học tỷ Tiểu Nặc đi tới đâu bên cạnh đều có học trưởng Hà đi cùng thế! Đúng rồi, nghe nói cho tới bây giờ học trưởng Hà cũng không có bạn bè mà, đây chẳng lẽ là do học tỷ chỉ bảo, đã lập tức thâu được một người đường đường là Quang Chi Tử* vào dưới váy rồi! Quang Chi Tử thật sự là ai đến cũng không cự tuyệt nhỉ! Chậc chậc chậc, tôi chỉ mới tưởng tượng thôi đã cảm thấy bẩn rồi!"
*Quang Chi Tử: Người đầy hào quang

Người chung quanh cũng hít một hơi, những lời của Bạch Yến Linh vào thời điểm này có vẻ như không bình thường, chẳng lẽ nói quan hệ giữa La Tiểu Nặc và Hà Hạo Hiên thật sự chính là như vậy sao?

Hà Hạo Hiên bị lời nói Bạch Yến Linh làm cho chỗ sâu nhất trong đáy lòng đau nhói, nhớ lại đoạn thời gian không có bạn bè đó giống như là một động đen không đáy muốn hút cậu vào này trong bóng tối, La Tiểu Nặc nhìn không nổi vẻ mặt Hà Hạo Hiên chán nản, trên mặt Bạch Yến Linh lại là vẻ mặt hả hê. Cô nghiêng đầu đi từng bước một về phía Bạch Yến Linh. Mặt Bạch Yến Linh đắc chí vừa lòng  ngẩng mặt lên, cô ta thật sự không tin, dưới con mắt của nhiều người như vậy, chị ta dám làm cái gì? ! Hừ! Trong bụng Bạch Yến Linh cười thầm.

"Bốp" một tiếng giòn tan trong vang lên sân thi đấu. Hội trường vốn đang ríu rít trong nháy mắt an tĩnh lại, Bạch Yến Linh không thể tin che mặt của mình, "Cô... cô, lại dám đánh tôi".

Mặt La Tiểu Nặc hời hợt sờ bàn tay hơi đau của mình, nói: "Tôi đánh là đánh cô sao? Không phải đâu! Rõ ràng tôi đánh là một con chó không biết từ đâu tới ở chỗ này sủa loạn".

Bạch Yến Linh giận đến mặt mày vặn vẹo nói: "Cô. . . . . .".

"Tôi cái gì mà tôi, chẳng lẽ không đúng sao? Tôi không tin có ai lại nói ra những lời nói không phải để người nói, dù sao cô cũng sẽ không thừa nhận mình là con chó kia đâu". Ánh mắt La Tiểu Nặc như dao găm mà nhìn chằm chằm vào Bạch Yến Linh. Bạch Yến Linh cắn răng nghiến lợi giơ lên tay, muốn cho La Tiểu Nặc một cái tát. Đúng lúc này, một cái tay bắt được cổ tay của cô ta.

"A! Đau quá." Vẻ mặt Bạch Yến Linh không cam lòng nghiêng đầu muốn nhìn xem là ai dám ngăn cô ta. A! Là Hà Hạo Hiên, mặt đang âm trầm nhìn cô ta.

Hà Hạo Hiên cúi đầu mở miệng nói: "Chín giờ, hai người có thể bắt đầu thi đấu  rồi!"

Mặt La Tiểu Nặc lạnh nhạt từ bên cạnh Bạch Yến Linh đi qua, khi chạm vai trong nháy mắt nhỏ giọng nói: "Cô nghe kỹ cho tôi, cô có thể sỉ nhục tôi, chúng ta có thể đường đường chính chính đối mặt, đấu đến khi cô chịu thua mới thôi, nhưng cô ngàn vạn lần không nên sỉ nhục bạn bè của tôi, rất xin lỗi, mời cô chuẩn bị tốt trước khi bị hủy diệt đi". Đối với La Tiểu Nặc sau khi được sống lại nếu như hỏi cái gì coi trọng nhất, thì đó chính là cha mẹ và bạn bè của cô, đối với người đã từng mất đi tất cả mà nói, những người cho cô sự ấm áp lớn nhất thì người đó chính là của báu quan trọng nhất. Cũng là chỗ hiểm của cô, không thể cho phép bất luận kẻ nào chà đạp. Bạch Yến Linh nghe xong những lời này thì toàn thân run lên, nghiêng đầu muốn nhìn rõ ràng, lại chỉ thấy La Tiểu die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Nặc kéo tay Hà Hạo Hiên ở bên cạnh, trực tiếp rời đi. Hà Hạo Hiên kinh ngạc nhìn tay hai người đang nắm lấy nhau, bị cái động đen trong lòng ăn mòn rồi có một âm thanh đang vang lên: "Bé mập, bé mập, chúng ta là bạn tốt đấy! Bé mập, bé mập, không phải sợ, về sau đã có tớ bảo vệ cậu. Bé mập, bé mập. . . . . .". Âm thanh kia cũng không lớn, nhưng một sự trơ trọi cứ hét lên trong lòng, không biết bao nhiêu lần, cho đến tim của cậu có ánh sáng, cho đến khi cậu cảm thấy ấm áp, không sợ cô đơn nữa. Hà Hạo Hiên nắm chặt tay La Tiểu Nặc, nhắm mắt lại rồi mở ra, trong mắt là một mảnh dịu dàng nhìn cô gái bên cạnh này vẫn đang dùng cơ thể gầy ốm chặn ở trước người mình, La Tiểu Nặc dường như có cảm ứng nghiêng đầu hướng về phía Hà Hạo Hiên cười một tiếng, Hà Hạo Hiên lại nở một nụ cười sáng lạn hơn.

Bạch Yến Linh một mình đứng tại chỗ, cúi đầu, nếu có người thấy ánh mắt cô ta nhất định sẽ bị hù dọa, bên trong đều là một mảnh ác độc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn hochi về bài viết trên: sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: langthang, Pinni, Tuyen.Van và 344 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

16 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.