Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 09.10.2016, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 98
CHƯƠNG 86

“Dậy nào, bảo bối……”

Dạ Nguyệt mơ hồ nghe được giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai đang gọi cô thức dậy, cô nhíu mày xoay người sang hướng khác tránh đi cái giọng nói làm phiền đáng ghét đó.

“Bảo bối, mau thức dậy…”

Luồng khí nóng rực phà vào tai Dạ Nguyệt làm Dạ Nguyệt rùng mình, cô mắt nhắm mắt mở hí nửa con mắt nhìn người nào đó đang chống một tay trên gối, nằm nghiêng nhìn cô bằng ánh mắt sáng lấp lánh.

“Em còn muốn ngủ nữa, trời còn chưa sáng mà a” Dạ Nguyệt ngái ngủ nói, nói xong cô tiếp tục nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Lăng Chi Hiên: “…”

Người nào đó cong khóe môi, vươn tay véo véo nựng nựng gò má hồng hồng của cô, sau đó nhấc đầu dậy áp mặt sát vào mặt cô, phun khí nóng trên mặt cô, giọng điệu mờ ám: “Em còn không thức dậy thì anh sẽ ăn em ngay bây giờ”.

Để chứng minh cho lời nói của mình, Lăng Chi Hiên nâng cằm Dạ Nguyệt lên, há miệng cắn cắn gặm gặm vào môi cô như đang thưởng thức món ăn nào đó, tuyệt nhiên không phải là hôn môi mà môi chạm môi như bình thường.

Dạ Nguyệt vẫn còn đang trong tình trạng ngủ mê không biết gì, đột nhiên cảm giác môi bị nóng nóng đau đau, cô không tự giác mở mắt ra, tay mơ hồ đẩy đẩy vào vật gì đó ấm áp nhằm muốn xua đi cái cảm giác bị con gì cắn đó.

Vừa mở mắt ra Dạ Nguyệt liền thấy khuôn mặt phóng đại của người nào đó, vẫn còn đang làm chuyện xấu, gặm vào môi cô trêu chọc, cô giật mình đẩy anh ra: "A... anh đang làm gì vậy?"

"Cuối cùng cũng chịu dậy?" Lăng Chi Hiên không trả lời câu hỏi của cô, anh nắm lấy cái tay nhỏ đang đẩy vào lồng ngực anh, không cho phép đẩy nữa, còn ra vẻ phiền muộn nói. "Gọi em thức dậy đúng là cả một vấn đề"

"Vậy ra cái chuyện xấu mà anh làm lúc nãy là để gọi em dậy?" Dạ Nguyệt nhướng mày, vị đại ca này được lợi còn ra vẻ, môi cô bây giờ sưng lên hết rồi a.

"Em nghĩ thế nào?" Lăng Chi Hiên cười mỉm hỏi ngược lại Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt: "..." không thèm biện minh luôn a.

Dạ Nguyệt đột nhiên mắt sáng rỡ hứng khởi nói: "Em chưa có đánh răng đó a"

Lăng tổng nào đó lại kề sát mặt vào mặt cô: "Anh cũng chưa"

Dạ Nguyệt thẳng tay đẩy mặt anh ra, quyệt miệng nói: "Vậy thì anh mau đi đánh răng đi a"

Lăng Chi Hiên ngược lại không có đi đánh răng, mà còn chôn đầu vào trong cổ của cô gái nhỏ nào đó, làm như cực kỳ thương tâm nói: "Bảo bối, em chê anh hôi miệng có phải không?"

Dạ Nguyệt: "..."

"Ai chê anh hôi miệng, chỉ muốn anh mau chóng đứng dậy thôi mà, anh có biết anh nặng lắm không hả, đè em sắp thở không được rồi a" Dạ Nguyệt dở khóc dở cười nói.

"Không chỉ chê anh hôi miệng, còn chê anh nặng nữa phải không?" Lăng Chi Hiên cong đầu gối chống xuống giường để dời đi trọng lượng của anh trên cơ thể nhỏ nhắn của vợ yêu, dù rất thích trêu chọc vợ yêu nhưng anh cũng không muốn làm đau vợ yêu.

Sao vị đại ca này cứ cố tình hiểu sai ý cô vậy a, Dạ Nguyệt la hét trong lòng.

"Vậy bây giờ anh có chịu đứng dậy để em đi tắm không?" Dạ Nguyệt nói không lại ai đó, đành phải chuyển qua phương án tác chiến khác. "Gần năm giờ rồi, sắp trễ giờ tập trung rồi a"

Lúc này Lăng Chi Hiên mới đồng ý đứng dậy, nhưng Dạ Nguyệt chưa kịp bỏ chạy vào phòng tắm thì đã bị Lăng Chi Hiên bế lên: "Để tiết kiệm thời gian, chúng ta nên tắm chung với nhau cho nhanh"

"Hả? Khoan a.... khoan..." Dạ Nguyệt chưa kịp la hét phản đối đã bị ai đó bế thẳng vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, khí nóng từ bồn tắm bốc lên ngùn ngụt lan tỏa ra xung quanh, làm cho không khí ẩm ướt càng trở nên huyền ảo và mơ hồ, Lăng Chi Hiên thả Dạ Nguyệt vào trong bồn tắm rồi tiện tay rút áo ngủ của cô đang mặc thả xuống sàn nhà.

“Ủa? Em thay áo ngủ khi nào vậy a?” Dạ Nguyệt mờ mịt nhìn cái áo ngủ trắng tinh mỏng như lụa lúc này đã ướt nhem nằm dưới sàn nhà, cô nhớ lúc đi ngủ là cô còn mặc áo quần mà bên cục trưởng Lạc đưa qua tối hôm qua mà a. “Cơ mà cái áo ngủ này ở đâu ra vậy?”

“Là mấy người bạn của em đưa cho anh lúc em mới vừa ngủ không bao lâu” Lăng Chi Hiên cười cười bật vòi sen lên, tiếng nước chảy rào rào vang lên khắp phòng tắm.

"Quần áo lúc trước của em đã ngấm nước, mặc đi ngủ sẽ bị bệnh" thật ra lúc đó anh cũng đã cởi sạch quần áo của vợ yêu rồi, nhưng tất nhiên chuyện này anh sẽ không nói.

Dạ Nguyệt chậc lưỡi thở dài, mấy bạn nhỏ này cố tình đưa cái áo mỏng như vậy cho vị đại ca này, bọn họ nghĩ gì chẳng lẽ cô không biết a…. Dạ Nguyệt nghĩ nghĩ rồi cô giật mình quay đầu sang nhìn Lăng Chi Hiên : “Vậy sao anh không đánh thức……”

Nhưng chưa nói hết câu thì Dạ Nguyệt liền im bật, bởi vì bạn Lăng tổng nhà ta đã cởi đồ rồi đang khỏa thân tắm vòi sen bên đó.

“Bảo bối, chẳng phải em nói muốn ngủ một giấc thật ngon sao?” Lăng Chi Hiên vuốt mái tóc ướt nhem ngược lên trên để lộ ra vầng trán cao thông minh, đôi lông mày kiếm rậm hơi nhíu lại, đôi mắt hẹp dài đang nhắm hờ lại để đón nhận làn nước nóng ấm, sóng mũi cao, bạc môi mỏng mím lại hơi cong lên, những giọt nước lóng lánh trượt dài trên cơ thể cường tráng không dư chút mỡ thừa nào của anh, cơ bắp trên người anh không phải thuộc loại gồ lên thô thiển mà nó thuộc dạng săn chắc khỏe khoắn cuốn hút ánh nhìn của người khác, làn hơi nước mù mịt bao xung quanh lấy anh, tất cả tổng hợp lại tạo thành một loại hình ảnh duy mỹ mà ít người nào có cơ hội được chứng kiến tận mắt như thế này.

Dạ Nguyệt nhém chút nữa xịt máu mũi quá nhiều mà nằm chết ngay trong bồn nước nóng, này là giết người không cần phải dùng đến vũ khí đó a, cô chỉ còn biết mở to mắt nhìn người nào đó, ngay cả chớp mắt cũng không chớp được một cái nói gì đến ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác nha.

Lăng Chi Hiên gội đầu xong, anh xoay người lại định đi vào bồn tắm thì thấy cô gái nhỏ nào đó mặt đã đỏ bừng lên như đang bị sốt cao, ngồi nín thở ngơ ngẩn nhìn anh không rời mắt như bị mê hoặc.

Mà bên này Lăng Chi Hiên vừa xoay người lại thì bên đây Dạ Nguyệt nhém chút phun máu mũi tập hai, hai gò má cô không hẹn mà đỏ bừng lên, ngay cả thở cô cũng không dám thở mạnh, dường như là nín thở ngồi đóng đinh ngay tại chỗ.

Lăng Chi Hiên cong khóe môi bước vào bồn tắm, vừa ngồi xuống ở bên đối diện Dạ Nguyệt vừa cố nhịn cười lên tiếng để kéo cô gái nhỏ nào đó trở về thực tại: “Rất hân hạnh, bảo bối”

Dạ Nguyệt lúc này mới giật mình thu lại dáng vẻ nhìn người nào đó đến chảy nước miếng của mình, không xong rồi… không xong rồi… không xong rồi… dáng vẻ sắc nữ của cô đã bị người nào đó nhìn thấy aaaaaaaaaaaa……..

“Rất hân hạnh cái gì a?” Dạ Nguyệt vừa ôm mặt không dám nhìn người nào đó vừa hỏi.

“Rất hân hạnh được phục vụ cho em, anh rất vui vì còn có thể quyến rũ được bà xã của mình”

Dạ Nguyệt vừa nghe liền muốn sặc nước miếng, cô nhanh chóng mở tay xuống nhưng đập vào mắt cô lại là khuôn mặt tuyệt mỹ phóng đại của người nào đó ở gần sát đang cong khóe môi lên cười như thách thức, cô chỉ còn biết câm nín trợn mắt nhìn anh: “…”

Con người này đáng ghét ở chỗ anh biết rõ sức hút của mình có khả năng dìm chết người như thế nào a…..

“Nếu không nhanh thì chúng ta sẽ trễ giờ tập trung đó a” Dạ Nguyệt không cam lòng nói, người này rõ ràng là cố tình, cố tình mê hoặc cô dù biết bây giờ không còn thời gian, Dạ Nguyệt nhắm mắt lại hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh cùng tĩnh táo của mình, cô mới là không thèm nhìn cái người đáng ghét này nữa a.

Nhìn thấy dáng vẻ ấm ức của vợ yêu, Lăng Chi Hiên càng cố gắng nhịn cười hơn nữa, xem ra lần này anh đại công cáo thành rồi, có thể khiến cho cô gái nhỏ nào đó có dáng vẻ rất muốn ăn nhưng lại không ăn được như anh trước đây.

"Anh có thể nhích ra chỗ khác để cho em tắm không a?" Dạ Nguyệt vẫn còn nhắm mắt không thèm nhìn ai đó, chu mỏ nói, hơi thở nóng rực của người nào đó thật làm cho lòng người cảm thấy hoang mang quá a.

Đột nhiên cơ thể Dạ Nguyệt bị nhấc bổng lên cao, cô bất ngờ mở mắt ra nhìn thì cơ thể cô đã bị ai đó ôm rồi ngồi xuống phía đối diện với cô lúc vừa nãy.

Hai gò má Dạ Nguyệt nhanh chóng nóng bừng lên, bởi vì cơ thể của hai người đang tiếp xúc với nhau không khoảng cách, tay ai đó lại đang giữ chặt lấy lưng cô, ép cơ thể cô càng dán sát vào cơ thể cứng rắn của anh.

"Buông... buông em ra..." Dạ Nguyệt ngẩn đầu nhìn anh, đẩy đẩy vào lồng ngực anh, hơi nước bốc lên xung quanh hai người càng làm tăng thêm không khí mập mờ nóng rực.

"Em thật sự muốn anh buông?" Lăng Chi Hiên áp trán vào trán cô, đôi môi mấp máy chỉ cách môi cô chưa đến một lóng tay như cố tình lướt nhẹ qua môi cô trêu chọc.

"Chúng ta trễ giờ rồi" Dạ Nguyệt nói lí nhí trong miệng, cô có thể cảm giác được vật nào đó đã căng cứng ở bên dưới đang ép sát vào cô, tim cô lại bắt đầu đập nhanh như đánh trống trận.

"Anh có nói với bạn em sẽ xuống trễ" Lăng Chi Hiên thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy từ tính như mê hoặc người khác, vừa nói anh còn không quên vuốt ve lưng cô, từ từ vuốt dài xuống eo rồi mông cô.

Dạ Nguyệt nghe vậy liền mở to mắt ra nhìn vào đôi mắt đã tối thẳm lại của ai đó, nói như vậy tất cả từ nãy đến giờ đều là anh cố tình chọc ghẹo cô, thật ra anh đã có sắp xếp xếp đặt từ trước...

Thấy Dạ Nguyệt không còn lời nào để nói, Lăng Chi Hiên lúc này mới cười mỉm nói tiếp: "Anh rất vui vì có thể nhìn thấy được dáng vẻ đó của em, vợ yêu"

Dạ Nguyệt bây giờ thật sự rất muốn tìm một cái hố để nhảy xuống, lần đầu tiên cô thể hiện ra một mặt khác của bản thân trong chuyện khó nói, chuyện này đến ngay cả bản thân cô còn không tự nhận thức được, không... phải nói là bị ai đó cố tình khiêu khích ra mới đúng a....

"Em... em tắm xong rồi..." Dạ Nguyệt chôn đầu vào trong hõm cổ của Lăng Chi Hiên, ngượng ngùng đến không còn dám nhìn thẳng vào mặt anh nữa. "Em muốn ra ngoài..."

"Bảo bối, em thật sự không muốn anh hử?" Lăng Chi Hiên như dụ dỗ nhỏ giọng thì thầm vào tai cô còn nhân tiện cắn cắn gặm gặm vành tai nhỏ của cô.

Thấy cơ thể cô gái nhỏ nào đó run lên nhè nhẹ cùng với hơi thở đứt quãng nóng ấm phà vào hõm cổ mình, biết cô gái nhỏ đã sẵn sàng, Lăng Chi Hiên cong khóe môi dịu dàng nói: "Bảo bối ngoan!"

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ....

(Lời tác giả: Nhà có tang nên một tháng vừa qua không viết được nhiều, đáng lẽ ta cũng không thể viết xong chương này với chương trước, ta cũng đã trễ hẹn rất nhiều lần vì thời gian ko có nhiều để viết theo đúng tiến độ ban đầu lúc mới bắt đầu viết, nàng nào vẫn còn ủng hộ truyện của ta thì ta cám ơn rất nhiều vì đã cố gắng cùng ta đi đến đoạn đường này, bây giờ sẽ trở lại 1chương/tuần vào chủ nhật, ta sẽ vẫn viết đến kết thúc dù có thể đôi lúc sẽ lại trễ hẹn với các nàng nên nàng nào còn muốn đọc thì xin thông cảm cho ta, chân thành cám ơn các nàng!!)

********** Ò Ó O Lằn ranh giới… oOo

“Tình hình lúc đó chính là như vậy” chú Lý lẳng lặng nói, chú vừa kể lại hết đầu đuôi câu chuyện cho mọi người ở đây cùng nghe.

Hiện tại nơi này có khoảng mười mấy người trừ bốn người bên nhóm của Lăng Chi Hiên, thì bên nhóm này gồm có Lưu Ánh Nhật, Thành Đông, Triệu Bối Bối, Hà Tiểu Y, Lạc Tiểu Anh, Tiểu Điền, chú Lý, ba mẹ của Ngọc Bảo hay tên thường gọi ở nhà là Tiểu Lan, em gái của Đại Thành là Đại Hoa, hai người lúc trước ra ngoài với Tiểu Điền là A Sảng và Lôi Công, và cuối cùng là một gia đình bốn người khác.

Tất cả bọn họ đều gia nhập nhóm của Thành Đông và Lưu Ánh Nhật khi đang chạy nạn trên đường.

"Cái gì? Ông nói gì? Các người chưa kịp đi tìm Tiểu Lan mà đã bỏ chạy rồi sao? Sao các người lại làm như vậy?" mẹ của Ngọc Bảo cơ thể run rẩy, tay run run chỉ về phía đám người Triệu Bối Bối, tức giận nghiến răng nói.

"Đúng vậy, tại sao chưa tìm hiểu anh tôi và chị Ngọc Bảo còn sống không mà mấy người đã bỏ chạy về đây? Mấy người có còn là con người nữa không?" Đại Hoa cũng tức giận quát lên.

"Đi, chúng ta phải mau chóng đi đến đó để tìm hai đứa chúng nó" bố của Ngọc Bảo âm trầm đứng dậy, trầm giọng nói, còn không quên trừng mắt lạnh lẽo nhìn về phía đám người Triệu Bối Bối đang ngồi ở bàn ăn bên kia.

Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh lúc này đang cúi đầu ngồi yểu xìu trên ghế, cũng không nói được lời nào, sự thật là nếu lúc đó không lên xe của nhóm Lăng Chi Hiên kịp thì cả ba người cũng sẽ không sống được đến bây giờ, nhưng cả hai cũng vẫn không cách nào biện minh cho việc đã bỏ hai người kia lại không biết sống chết như thế nào.

“Nếu là ông lúc đó liệu ông có ở lại để chịu chết không?” Tiểu Đình ngồi bên cạnh Triệu Bối Bối lúc này đột nhiên đứng dậy tức giận nói.

“Hơn nữa để xe ở chế độ chống trộm như vậy chứng tỏ bọn họ không ở đó canh chừng cho mọi người mà đã chạy đi đâu rồi không phải sao? Làm việc nhóm mà thiếu trách nhiệm như vậy sao?” bây giờ bọn zombie hay đi theo bầy lê lết trên đường, cũng có thể vì cái tiếng hú từ còi báo động đã thu hút bọn zombie ở lại đó chứ không đi tiếp nữa, nếu như lần này Bối Bối của anh mà có chuyện gì thì anh nhất định đi tìm Võ Ngọc Bảo với tên Đại Thành đó tính sổ.

“Cậu…..” ba của Ngọc Bảo tức giận đập bàn chỉ vào Tiểu Điền.

Triệu Bối Bối nhanh chóng nắm lấy cánh tay Tiểu Điền, anh nhíu mày cúi đầu xuống nhìn cô, Triệu Bối Bối lắc lắc đầu ý bảo anh đừng cãi nữa.

“Theo tôi thấy lúc này không phải là lúc cãi nhau như thế này” Thành Đông đang đứng tựa vào quầy thức ăn lên tiếng. “Để có thể vẹn cả đôi đường, tôi đề nghị chúng ta trở lại nơi đó để tìm hai người bọn họ”

“Nhưng liệu bọn họ có còn ở đó không? Nếu như bọn họ chạy thoát thì chắc cũng đã chạy về đây rồi…..” A Sảng mơ hồ lên tiếng, khoảng cách từ nơi đó trở về đây cũng không tính là xa lắm, nếu như đi bộ thì chắc giờ này cũng phải về đến đây rồi chứ a.

“Cái này còn cần phải bàn bạc nữa sao?” ba của Ngọc Bảo nhíu mày quay đầu nhìn sang Thành Đông. “Cho dù hai đứa nó có xảy ra chuyện gì, tôi nhất định cũng phải nhìn thấy tận mắt”

“Trời ơi, tức quá mà, anh trai của tôi đã vì mấy người mà đi tìm thêm thực phẩm nước uống, vậy mà mấy người định bỏ mặc sống chết của anh ấy, ông trời ngó xuống đây mà coi này…” Đại Hoa đột nhiên khóc rống lên rồi bắt đầu ôm mặt bàn khóc lóc than trời trách đất, mẹ Ngọc Bảo thấy vậy cũng bắt đầu khóc bù lu bù loa theo Đại Hoa.

“Được rồi, chờ đến trời tối chúng ta sẽ đến chỗ đó, mọi người không cần phải cãi nhau nữa đâu” Lưu Ánh Nhật thật không thể nhìn tiếp cảnh tượng này, đành phải lên tiếng can ngăn, thiết nghĩ đây cũng là điều cần phải làm.

Nghe vậy, Đại Hoa và mẹ Ngọc Bảo mới chịu yên lặng trở về vị trí ngồi của mình mà không khóc nháo nữa, chỉ còn vừa khóc thút thít vừa dùng khăn chấm chấm nước mắt.

“Cuối cùng cũng có người biết nói tiếng người” ba Ngọc Bảo hừ lạnh, ngồi xuống bàn bên cạnh mẹ Ngọc Bảo, vỗ vỗ nhẹ vào lưng bà như an ủi.

Mặc dù Tiểu Điền cũng đang nổi nóng vì chuyện này không thể đổ lỗi trách nhiệm lên đầu ai, lúc mới bắt đầu là bóc thăm để đi thực hiện nhiệm vụ này, mọi người đều là tự nguyện, nhưng khi xảy ra sơ suất thì lại đổ toàn bộ lên đầu những người còn sống, liệu có đúng không? Thật may vì Triệu Bối Bối đang giữ cánh tay anh lại nên anh cũng chỉ nhìn ba Ngọc Bảo rồi hừ lạnh chứ không nói gì thêm nữa.

“Mọi người chắc đã bàn xong rồi có phải không, chúng tôi có một đề nghị” thấy mọi chuyện đã lắng xuống, Uông Tuấn Kiệt lúc này mới lên tiếng, anh đang ngồi cùng bàn với nhóm của Triệu Bối Bối, ngay bên cạnh Lạc Tiểu Anh, nhìn thấy hai cô gái nhỏ cúi đầu buồn bã, anh cũng thật không muốn nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

“Đề nghị?” mọi người bây giờ mới quay đầu sang tập trung nhìn về phía Uông Tuấn Kiệt.

“Đúng vậy” Uông Tuấn Kiệt gật đầu rồi anh liền tiếp tục nói. “Có phải mọi người ở đây đều có người nhà đang lưu trú ở nơi trú ẩn của Chính Phủ phải không? Nhưng mà hiện tại chúng ta lại không biết tình hình chính xác của bọn họ là như thế nào?”

“Ý của cậu muốn chúng ta đến những nơi đó để tìm người nhà của mình?” Thành Đông nhanh chóng hỏi.

“Đúng vậy, để xác định chắc chắn tình hình hiện tại của bọn họ, tôi đề nghị chúng ta trở vào thành phố” Uông Tuấn Kiệt vừa nói vừa nhìn biểu hiện của mọi người xung quanh.

“Thành phố bây giờ là nơi như thế nào mà cậu dám đưa ra một lời đề nghị như vậy?” ba Ngọc Bảo lại tức giận đập bàn quát.

“Đúng vậy, bây giờ vào trong đó chỉ có con đường chết đang chờ sẵn thôi” Lôi Công cũng tham gia vào phe phản đối.

“Tất nhiên nếu bây giờ đâm đầu vào mà không có chuẩn bị trước thì chỉ có con đường chết” Lăng Chi Hiên bỗng nhiên lên tiếng từ phía cửa vào nhà ăn chung, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo của anh khiến cho tất cả những người có mặt ở đây đều run lên một cái.

“Cuối cùng cũng đến” Uông Tuấn Kiệt lúc này mới thở phào trong lòng.

Mọi người trong nhà ăn chung đều quay đầu nhìn về phía cửa, thấy một người đàn ông trẻ tuổi với ngũ quan tuyệt mỹ như vừa từ trong tranh bước ra, đang tay trong tay với một cô gái nhỏ nhắn đứng bên cạnh.

Đại Hoa và một người con gái nữa là con của gia đình bốn người, vừa nhìn thấy Lăng Chi Hiên thì không khỏi ngạc nhiên rồi chuyển qua vẻ mặt e thẹn đỏ bừng mặt, không khỏi cảm thấy tim đập rộn ràng, nhộn nhạo trong lòng.

“Cậu là….?” ba Ngọc Bảo nhíu mày hỏi.

“Tôi có một kế hoạch” Lăng Chi Hiên không để ý đến ba Ngọc Bảo, anh vào thẳng vấn đề muốn bàn bạc.

********** Ó O Ò Lằn ranh giới….. oOo

Ánh nắng chiều tà dần tắt, tia sáng nhỏ nhoi xuyên qua tòa nhà cuối cũng rời đi, nhường chỗ cho đêm tối tịch mịch bao trùm lấy thành phố rộng lớn. Trước đây, ánh sáng rực rỡ đủ màu sắc từ ánh đèn neon có thể làm thành phố sáng rực trong bóng đêm, nhưng giờ đây cả thành phố đều chìm trong tối tăm mịt mờ, ngay cả một tia sáng nhỏ nhoi cũng không có.

Trong bóng đêm lạnh lẽo đó, là tiếng grừ grừ chói tay của những con người với hình dạng ghê rợn đang lê lết chầm chậm trên đường, bọn chúng tập trung rất đông trên những con đường lớn và rải rác trong những con đường nhỏ, lê lết như những linh hồn lang thang trong những đêm tháng bảy âm lịch.

Đột nhiên từ ba quãng trường lớn nằm ở ba vị trí trung tâm thành phố phát sáng rực rỡ ánh đèn cùng với tiếng ồn ào từ loa phát thanh lớn của quãng trường, đã khiến cho tất cả bọn chúng không khỏi trở nên hưng phấn, điên cuồng hướng về phía ánh sáng chúng thấy được mà xông tới như con thú hoang vừa nhìn thấy con mồi của mình.

Từ phía đường cao tốc, hai chiếc ô tô đen ngòm nếu không nhìn thật kỹ cũng rất khó nhìn thấy được trong màn đêm tối thẵm này, dần dần rẽ hướng tiến vào hai con đường nhỏ của thành phố, bởi vì xe được phủ một tấm vải màu đen lớn chỉ để lại tầm nhìn của người ngồi ở ghế lái nên đã thành công tránh khỏi những con zombie đang điên cuồng chạy về phía ánh sáng cùng âm thanh vang vọng ở phía trước của xe.

"Cứ tưởng khó có thể thu hút tất cả nhưng không ngờ do thành phố quá tối cùng yên tĩnh nên chỉ cần ba cái quảng trường cũng đủ có thể làm kinh động đến bọn chúng như vậy" Tiểu Điền ngồi ở ghế lái không khỏi nhìn Lăng Chi Hiên bằng con mắt khác, lúc đầu khi nghe đến kế hoạch của người đàn ông này, anh cho rằng nó không khả thi.

"Uhm, như vậy chứng tỏ nhóm một đã thực hiện thành công nhiệm vụ" Triệu Bối Bối ngồi bên cạnh Tiểu Điền cũng nhỏ giọng góp vui.

Hiện tại nhóm này do Lăng Chi Hiên làm trưởng nhóm, gồm có năm người trên xe, là Lăng Chi Hiên, Dạ Nguyệt, Lạc Tiểu Anh, Uông Tuấn Kiệt, Tiểu Điền và Triệu Bối Bối.

"Em không nghĩ là nhóm mình lại toàn người thân quen như thế này..." Dạ Nguyệt ngẩn đầu nhìn nhìn Lăng Chi Hiên, nghi ngờ nói.

"Chẳng phải là do rút thăm chia nhóm hay sao?" Lăng Chi Hiên cười cười nhìn vợ yêu.

"Anh và tên đó đã làm như thế nào?" Dạ Nguyệt nhìn thấy nụ cười mờ ám của người nào đó, càng khẳng định trong chuyện rút thăm chia nhóm của bọn họ có vấn đề a.

"Tôi có tên tuổi đàng hoàng nha, không phải là tên đó hay tên kia có được hay không?" Uông Tuấn Kiệt ngồi ở hàng ghế trên không khỏi đen mặt trừng Dạ Nguyệt.

"Được rồi, tôi gọi anh là đại ca luôn chịu chưa? Rốt cuộc hai người đã giở chiêu gì ra vậy a?" Dạ Nguyệt lắc lắc đầu bó tay, dở khóc dở cười nói.

"Tên đó trước đây có một thời gian cùng đoàn ảo thuật đi lưu diễn ở Châu Âu" Lăng Chi Hiên trả lời không ăn nhập vào câu hỏi.

"A là như vậy sao?" nhưng tất nhiên cô gái nhỏ nào đó hiểu ý anh muốn nói.

"Này..." Uông Tuấn Kiệt quắc mắt nhìn người nào đó vẫn đang ung dung lạnh nhạt ngồi thư thái như chưa từng nói câu nào.

"Thật nhìn không ra anh biết làm ảo thuật đó nha" Triệu Bối Bối ngồi phía trên góp vui, tất nhiên mọi người vẫn cẩn thận nói chuyện rất nhỏ để tránh thu hút bọn zombie.

"Tôi có chỗ nào không giống người biết ảo thuật?" Uông Tuấn Kiệt tất nhiên tức muốn hộc máu vì câu đó của Triệu Bối Bối. "Ông đây lưu lạc trên giang hồ từ khi vào năm nhất đại học, đã làm qua cùng thử qua rất nhiều loại nghề từ bình thường cho đến lạ thường, dùng tiền kím được đi đến khắp nơi trên thế giới, kiến thức phong phú chẳng hề thua kém bất kỳ học giả nào đâu nhá"

"Thật ra..... nhìn anh giống công tử nhà giàu hơn a....." Lạc Tiểu Anh ngồi bên cạnh Uông Tuấn Kiệt lúc này mới cười cười lên tiếng.

Uông Tuấn Kiệt: "..." đột nhiên lại cảm thấy tim bị tổn thương một chút là như thế nào đây?

"Em đúng có mắt nhìn đó Tiểu Anh, anh ta quả thật là công tử nhà giàu đó a" Dạ Nguyệt bụm miệng cười nói, thật ra cách nói của Tiểu Anh còn mang một ý nghĩa sâu xa, ý cô ấy muốn nói vị đại ca đó nhìn như được nuông chiều từ nhỏ, ăn sung mặc sướng, chỉ tay năm ngón hưởng thụ, chứ không giống người đã từng lăn lộn như vậy a.

Cũng bởi vì bề ngoài của Uông Tuấn Kiệt phong trần như vậy, khuân mặt với ngũ quan điển trai, làn da lại thuộc loại trắng không tì vết, rất giống với loại công tử nhà giàu chỉ biết suốt ngày cà lơ phất phơ ăn chơi phá sản nha.

"Đề nghị tập trung vào nhiệm vụ có được hay không?" Uông Tuấn Kiệt lúc này như bong bóng xì hơi, ngồi tựa vào ghế, tự cảm thán bản thân ta dù ở một nơi đông người nhưng vẫn cảm thấy thật lạc lõng, quả là bi ai... bi ai vô cùng...

"Chúng ta đi thẳng đến chỗ trú ẩn phải không nhóm trưởng?" Tiểu Điền nãy giờ ngồi nén cười lúc này mới ho nhẹ lên tiếng, nếu đổi lại là anh thì anh cũng tình nguyện lái xe chứ không muốn bị đem ra làm trò cười cho thiên hạ như vậy a.

"Hướng đến chỗ như đã dự định, nhưng trước đó, tôi muốn dừng lại ở một chỗ trước khi qua chỗ trú ẩn, nơi này nằm ở gần nơi trú ẩn đó thôi" Lăng Chi Hiên gõ gõ ngón trỏ lên tay vịn chỗ cửa xe, như có điều đang suy nghĩ.

RẦM! RẦM! RẦM! Đột nhiên chiếc xe như bị cái gì đó tông phải, khiến cho chiếc xe bị nghiêng ngả, Tiểu Điền phải kìm giữ lại vô lăng để xe không bị lật, Lăng Chi Hiên nhanh chóng giữ lấy Dạ Nguyệt để tránh cho cô bị ngã xuống sàn xe.

"Có chuyện gì vậy?" Uông Tuấn Kiệt cũng giang tay giữ lấy Lạc Tiểu Anh, gấp rút hỏi Tiểu Điền.

"Có ba bốn con thây ma vừa chạy ra từ đường nhỏ, bọn chúng đang hướng đến phía ánh sáng thì tông phải xe chúng ta" Tiểu Điền nhíu mày, anh đang cố gắng điều chỉnh lại tay lái. "Bọn chúng vẫn đang đuổi theo phía sau chúng ta"

"Cứ tiếp tục chạy, khi nào tôi bảo cậu dừng mới được dừng" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nói.

"Được" Tiểu Điền gật đầu.

Lúc này mọi người đều hồi hợp lắng nghe động tĩnh xung quanh, không ai còn có tâm trạng nói đùa như mới vừa nãy nữa. Tiểu Điền tăng dần tốc độ, như muốn bỏ lại bọn zombie đang chạy phía sau, nhưng tiếc là do trên đường có rất nhiều chướng ngại vật do nhà cửa hai bên đường bị hư hại ngăn cản nên anh khó lòng cắt đuôi được bọn chúng.

Ô tô chạy qua thêm hai ba con đường nữa, thông qua chỗ kính xe bên Tiểu Điền không bị che vải, Lăng Chi Hiên có thể nhìn thấy được đường đi phía trước, lúc này Lăng Chi Hiên mới lên tiếng: "Dừng lại được rồi"

Tiểu Điền nghe vậy liền đạp thắng cho xe dừng lại, bọn zombie đang chạy phía sau bị đâm thẳng vào phía sau xe rồi văng xuống đường, nhưng bọn chúng cũng đã nhanh chóng mò dậy tiếp tục nhào về phía chiếc xe.

"Bên ngoài có bao nhiêu con?" Lăng Chi Hiên rút dao gâm ra, chuẩn bị ứng chiến.

"Khoảng năm sáu con" Tiểu Điền nhìn vào kính nhỏ lắp ở phía ngoài xe, nhỏ giọng nói.

"Vậy được, chuẩn bị vũ khí, chúng ta xuống xe"

Dạ Nguyệt lấy thanh đoản kiếm bên cạnh, Lạc Tiểu Anh nhặt cây gậy dài có gắn dao trên đó, Uông Tuấn Kiệt cũng sử dụng dao găm như Lăng Chi Hiên, Tiểu Điền và Triệu Bối Bối cầm gậy bóng chày, đợi đến khi Lăng Chi Hiên ra hiệu, mọi người mới mở cửa xuống xe.

Bọn zombie vừa nhìn thấy mọi người, liền gào rú xông tới, nhưng chỉ với năm sáu con thật không thể làm khó được bọn họ, Dạ Nguyệt lúc này dù vẫn còn cảm thấy khó chịu khi đâm thẳng vào não con zombie nhưng cô cũng không còn bàng hoàng nữa.

Sau khi giết xong đám zombie, cả bọn lúc này mới nhìn thấy một cái trung tâm mua sắm lớn mới vừa xây xong của tập đoàn quốc tế O & Y, mặc dù nó hoàn toàn đen ngòm không chút ánh sáng nhưng cũng có thể thấy được nó từng là trung tâm vui chơi của mọi người.

Lăng Chi Hiên và Uông Tuấn Kiệt nhanh chóng đi nhanh đến cửa ra vào trung tâm nằm cách lộ một khoảng, Dạ Nguyệt đứng ở giữa khoảng cách đó nhìn ngó xung quanh, Lạc Tiểu Anh, Triệu Bối Bối và Tiểu Điền đứng gần chiếc xe, cũng đang cảnh giác nhìn xung quanh để canh chừng bọn zombie.

"Cửa vào đã bị khóa chặt" Uông Tuấn Kiệt vừa đẩy cửa vừa nhìn vào bên trong xuyên qua lớp cửa kính, rất tối nên anh không nhìn thấy gì bên trong.

Lăng Chi Hiên nhướng mày, anh xoay đầu lẳng lặng nhìn lên camera phía trên cửa ra vào, chăm chú nhìn một chút anh liền thấy chiếc camera bỗng nhiên chuyển động.

Có người bên trong!

Nhưng bất ngờ, tiếng hú của còi xe chống chộm từ phía trước của con đường bỗng nhiên vang lên, mọi người vừa giật mình xoay đầu lại nhìn thì thấy một chiếc xe màu trắng đang chạy thẳng về hướng mọi người đang đứng, mà không chỉ vậy kéo theo đó là nguyên một bầy zombie rất đông đang chạy theo phía sau.

Chỉ trong tích tắt, chiếc xe màu trắng lao thẳng lên lề, tông thẳng về phía ba người Tiểu Điền đang đứng...

Tiểu Điền phản ứng đầu tiên, nhanh như chớp ôm lấy Triệu Bối Bối nhảy về phía chiếc xe đang đậu, còn Lạc Tiểu Anh lúc này lại đứng chết trân ngay tại chỗ mà không thể nhúc nhích, nhưng khi chiếc xe sắp tông trúng cô thì một lực đạo thật mạnh đẩy cô về hướng chiếc xe cùng với Tiểu Điền và Triệu Bối Bối.

RẦM! Tiếng động lớn vang lên.

Cơ thể nhỏ nhắn của Dạ Nguyệt đập thẳng vào mặt kính của chiếc xe màu trắng rồi văng mạnh xuống mặt đất.

"NGUYỆT" Lăng Chi Hiên gầm lên, anh lao nhanh về phía Dạ Nguyệt đang nằm dưới đất.

"Đứng lại" Uông Tuấn Kiệt thấy chiếc xe màu trắng nhanh chóng chạy đi, anh hét lên muốn đuổi theo nhưng không kịp nữa.

"Dạ Nguyệt" ba người kia chạy về phía Dạ Nguyệt.

Đầu Dạ Nguyệt bị chấn động nên cô rơi ngay vào tình trạng bất tỉnh, máu cũng bắt đầu chảy ra không ngừng.

"Nguyệt... Nguyệt..." Lăng Chi Hiên nóng lòng gọi tên cô, khuôn mặt anh lúc này xanh mét sợ hãi không còn chút máu.

Mà lúc này, nguyên bầy zombie đông như kiến đang từ phía xa điên cuồng xông thẳng về phía bọn họ.



~~~> EC86



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, Gạo Nếp Tư, Lynnly, hânhânn
     

Có bài mới 17.10.2016, 04:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 95
CHƯƠNG 87

“Graoooooooooo……..”

“Gruuuuuuuuuuuu……”

Từng con từng con zombie kéo nhau xông thẳng về phía sáu người, tiếng gào rú như điên dại vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch.

Lăng Chi Hiên ôm gọn lấy cơ thể nhỏ nhắn của Dạ Nguyệt trong lòng để tránh ảnh hưởng đến vết thương của cô, nhanh chóng chạy về phía cửa ra vào của trung tâm mua sắm, máu vẫn đang tuôn không ngừng từ cơ thể Dạ Nguyệt, nhuộm đỏ cả áo sơ mi trắng của Lăng Chi Hiên khiến đáy lòng anh càng nóng như lửa đốt.

Bốn người còn lại vừa giết bọn zombie vừa vây quanh bảo vệ cho Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt chạy đến trước cửa.

“Làm sao có thể tông cửa vào đây?” Tiểu Điền dùng gậy sắt đập vào đầu một con zombie khiến đầu nó phún máu rồi ngã nhào về phía sau đè lên mấy con zombie khác.

Uông Tuấn Kiệt đã quăng dao găm, anh đang dùng đoản kiếm của Dạ Nguyệt, chém bay đầu những con zombie ngày càng dày đặc bu xung quanh mọi người.

Trong lúc mọi người vùng vẫy giết bọn zombie, thì Lăng Chi Hiên lạnh lẽo nhìn về phía camera, anh gầm lên: “MỞ CỬA!” như đang ra lệnh cho ai đó.

Bọn zombie ngày càng chạy đến càng nhiều, máu đen văng khắp nơi, lên cả mặt mũi cùng quần áo của mọi người, xác chết chất chồng lên nhau xung quanh bọn họ.

Khi cả bốn người đều bắt đầu đuối sức vì chỉ cần giết một con thì ba bốn năm con khác lại nhào vào….. thì đúng lúc này, cánh cửa kính đột nhiên mở ra, rồi từ trong bóng tối có khoảng mười mấy người vận quần áo dạ hành đen tuyền, trên tay là mã tấu và một cái khiên bảo vệ gấp rút chạy ra ngoài.

Những người này lập tức dùng khiên chắn đẩy về phía bọn zombie để ngăn chặn bọn chúng tấn công, vừa chặn vừa dùng mã tấu chém vào đầu từng con từng con một.

Bên này, Lăng Chi Hiên nhanh chóng ôm Dạ Nguyệt chạy vào bên trong trung tâm, bốn người kia cũng chạy sát theo anh.

“Chủ tịch?”

Đèn bên phía thang máy đột nhiên sáng lên, mà người đang bước ra từ phía thang máy, lại chính là Trình Ân, vừa nhìn thấy Lăng Chi Hiên đang ôm Dạ Nguyệt đã bất tỉnh mà máu đã nhuộm đỏ quần áo Lăng Chi Hiên, anh xanh mặt chạy nhanh đến hai người.

“Phu nhân mất quá nhiều máu” Trình Ân xem xét vết thương trên đầu của Dạ Nguyệt, rồi anh nói trong bộ đàm. “Lập tức chuẩn bị phòng mổ”

Sáu người theo Trình Ân vào thang máy, khi thang máy vừa đóng lại thì đèn cũng tắt trả lại không gian đen ngòm như lúc ban đầu, còn bên ngoài những người vừa chạy ra tiếp cứu cũng đã lui dần vào bên trong trung tâm, tuy có vài người không may bị đám zombie cắn xé vì bọn chúng thật sự rất đông nên đã bị thất thủ.

Cánh cửa kính cũng đã đóng lại kịp lúc, bọn zombie vẫn như điên cuồng tông thẳng vào cánh cửa, máu văng tung tóe trên cánh cửa, mà bên trong mọi người đã lẳng lặng rút êm vào trong bóng tối.

…………………………………………………………

Thang máy vừa mở ra là một không gian trắng toát bên ngoài, tất cả mọi thứ lẫn vật dụng đều là một màu trắng tinh không chút vết bẩn, bên ngoài cũng đã có vài người vận quần áo y tá trắng tinh cùng với giường bệnh đang đợi sẵn.

Lăng Chi Hiên nhanh chóng để Dạ Nguyệt lên giường, rồi cùng với Trình Ân và mọi người đẩy về hướng phòng cấp cứu đã được sắp xếp trước.

Trên đường đi Dạ Nguyệt vẫn luôn hôn mê bất tỉnh không hề động đậy khiến đáy lòng Lăng Chi Hiên càng trở nên lạnh lẽo, khuôn mặt tuyệt mỹ càng lúc càng âm trầm, mà anh như vậy lại khiến cho mọi người xung quanh không khỏi đổ mồ hôi lạnh, bất giác người run rẩy trong vô thức.

Đến trước phòng cấp cứu, Trình Ân và y tá nhanh chóng vào phòng mổ, để lại Lăng Chi Hiên và mọi người đứng bên ngoài chờ đợi.

Không khí im lặng lạnh lẽo bao trùm.

“Tôi không nghĩ chiếc xe màu trắng đó bị lạc tay lái rồi đâm lên lề mà do người cố tình làm vậy” Uông Tuấn Kiệt lên tiếng để phá vỡ bầu không khí nặng nề đó.

“Đúng đúng... tôi cũng nghĩ vậy, hơn nữa tôi còn có cảm giác chiếc xe đó là muốn tông ba người chúng tôi” Tiểu Điền nhanh chóng gật đầu đồng ý rồi anh nói thêm vào.

“Nói vậy, là có người muốn hại chúng ta?” Triệu Bối Bối nhíu mày.

“Mọi người nói em mới để ý, thật ra lúc em, Tiểu Anh với chú Lý ở trên xe tải, có người đã bắn bể lốp xe để xe không chạy được a” Triệu Bối Bối như sực nhớ ra nói.

“…..” Lạc Tiểu Anh đứng bên cạnh Bối Bối lại không nói gì, cô chỉ trầm ngâm đứng đó như đang suy nghĩ gì đó...

Lúc này, cánh cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở ra, một cô y tá trẻ tuổi nhanh chóng chạy ra ngoài như đang chuẩn bị đi đâu đó.

"Chị y tá, Nguyệt Nguyệt sao rồi a?" Lạc Tiểu Anh và Triệu Bối Bối liền lo lắng chạy lại hỏi han tình hình của Dạ Nguyệt.

“Có chuyện gì vậy?” Lăng Chi Hiên bỗng nhiên âm trầm lên tiếng khiến cho cô y tá giật mình, vợ yêu của anh chảy nhiều máu như vậy thì không thể nào cấp cứu nhanh như vậy đã xong.

“Chủ… Chủ Tịch, Phu Nhân đang cần truyền máu nên em đi lấy máu cho cô ấy” y tá nhìn thấy sắc mặt cực kỳ khó coi của Lăng Chi Hiên thì không khỏi sợ hãi nói.

“Lấy của tôi” Lăng Chi Hiên lạnh lẽo nói, anh cũng đoán vợ yêu cần phải truyền máu.

“Máu của Chủ Tịch là nhóm máu hiếm…. Phu Nhân là nhóm B+ ở ngân hàng máu vẫn còn nên…” y tá ấp úng trả lời.

“Trước đây Trình Ân nói cô ấy có nhóm máu B- giống tôi” Lăng Chi Hiên nhíu mày.

Trình Ân nghe tiếng xôn xao nên anh nhanh chóng từ bên trong đi ra ngoài vốn muốn bảo y tá nhanh đi lấy máu, nghe Lăng Chi Hiên nói vậy anh liền lúng túng: “Chủ Tịch, là sơ suất của người chuẩn máu lúc đó, bây giờ tôi đã nghiệm lại, Phu Nhân thật ra là nhóm B+”

“Máu của tôi vẫn có thể hợp với cô ấy?” Lăng Chi Hiên nghe xong càng đen mặt, lạnh lùng nhìn Trình Ân, khí lạnh âm hàn lại bắt đầu lan tỏa làm cho lòng người cảm thấy hoang mang lo sợ, mà Trình Ân thì đã đổ đầy mồ hôi lạnh. “Cậu lại mắc phải loại sơ suất như vậy?”

“Là lỗi của tôi, nhóm máu của Chủ Tịch có thể truyền cho Phu Nhân nhưng ngược lại thì không thể” Trình Ân vuốt mồ hôi, cúi đầu nhỏ giọng nói.

"Tôi sẽ làm việc với cậu sau" Lăng Chi Hiên không nhanh không chậm nói, nhưng Trình Ân nghe xong câu này mặt đã chuyển sang tái xanh, đang ảo não muốn hối y tá nhanh đi lấy máu thì lại nghe Lăng Chi Hiên nói tiếp. "Giờ thì lấy máu của tôi"

"Nhưng máu của Chủ Tịch là máu hiếm... trong ngân hàng máu..." cô y tá  lo lắng nhìn Lăng Chi Hiên, nhưng khi thấy ánh mắt băng lãnh sắc lẹm của anh chỉ vừa quét qua thì sợ đến không thể tiếp tục nói thêm lời nào, cơ thể run rẩy trong vô thức.

Trình Ân dở khóc dở cười, thật muốn tìm chết mới dám lên tiếng ngăn cản vị đại gia này, hơn nữa vị này lại đang nổi trận lôi đình, dù hành động thể hiện ra bên ngoài vẫn không có gì quá khích nhưng nếu để ý sẽ thấy khí lạnh âm hàn đã vây quanh thân từ lúc nào rồi a.

"Chúng ta không còn thời gian nữa, Chủ Tịch, mời vào bên trong" Trình Ân ra hiệu cho y tá đi vào trước để chuẩn bị mọi thứ.

... ...... ...... ...... ...... .......

Trãi qua mấy tiếng im lặng chờ đợi trong lo lắng hồi hợp, cuối cùng đèn phẫu thuật cũng tắt, Trình Ân và vài y tá mở cửa bước ra ngoài.

Mọi người đang ngồi nghỉ dưới đất liền đứng dậy, vẻ mặt hết sức lo âu nhìn sắc mặt mệt mõi của Trình Ân sau khi phẫu thuật.

"Bác sĩ, Nguyệt Nguyệt như thế nào rồi?" Lạc Tiểu Anh đỏ mắt cùng Triệu Bối Bối chạy đến trước mặt Trình Ân, nắm lấy tay áo anh, hỏi.

Trình Ân nhìn qua Lăng Chi Hiên, mà Lăng Chi Hiên cũng đang nhìn anh như chờ câu trả lời, thì anh bỗng nhiên như nghẹn lại, khó khăn nói thành lời: "Chủ Tịch, thật may là có thể cứu được Phu Nhân, nhưng..."

Ai nấy nghe xong câu đầu đều như trút bỏ được gánh nặng trong lòng, riêng Lăng Chi Hiên lại đang nhíu mày chờ đợi lời nói tiếp theo của Trình Ân, nghe từ “nhưng” anh lại có một dự cảm chẳng lành.

"Thật xin lỗi Chủ Tịch, tôi không thể giữ lại được cái thai trong bụng Phu Nhân" Trình Ân đập mạnh tay vào vách tường bên cạnh, nhắm mắt nhíu mày lắc đầu.

Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh không nhịn được bật khóc nức nở, thì ra Nguyệt Nguyệt đã có thai... Tiểu Điền nhanh chóng ôm lấy Triệu Bối Bối, còn Uông Tuấn Kiệt cũng không quan tâm nam nữ khác biệt mà kéo Lạc Tiểu Anh ôm vào trong ngực, vỗ nhẹ vai cô như trấn an.

Có lẽ Lạc Tiểu Anh là người cảm thấy đau đớn nhất, bởi vì cứu cô mà Nguyệt Nguyệt mới bị xe tông phải, từ lúc đó đến giờ cô luôn cảm thấy canh cánh trong lòng vì chuyện này....

Còn Lăng Chi Hiên nghe xong như muốn lùng bùng lỗ tai, anh trợn to mắt kinh ngạc nhìn chăm chăm vào Trình Ân, không thể thốt được lời nào, anh vừa nghe thấy cái gì vậy? Thai? Vợ yêu của anh có thai? Nguyệt Nguyệt có thai? Là đứa con đầu tiên của anh và vợ yêu.

"Cậu... cậu nói cái gì?" Lăng Chi Hiên như mắc nghẹn ngay cổ họng, anh không thể tin được nhìn Trình Ân: "Nguyệt Nguyệt có thai?"

"Chính xác là đã gần một tháng tuổi" Trình Ân nhắm mắt bất lực nói.

Gần một tháng? Chẳng lẽ là vào đêm vợ yêu bị tên khốn Lăng Trí Thanh bỏ thuốc, bởi vì lúc đó cả hai đã rơi vào mê loạn mà không chú ý gì đến ngày tháng nữa.... .....

Lăng Chi Hiên đột nhiên như chết lặng, nếu anh nghe không nhầm thì cậu ta vừa nói cái thai đã không giữ được? Đứa con đầu tiên của anh và vợ yêu đã không giữ được? Con của anh và vợ yêu đã không giữ được? Con của anh và vợ yêu... tiểu bảo bối của anh và vợ yêu.....

"Bởi vì chiếc xe đã tông thẳng vào bụng Phu Nhân, đầu Phu Nhân đập vào kính xe nên đã trực tiếp ảnh hưởng đến bụng và đầu" Trình Ân thấy Lăng Chi Hiên đứng ngây dại ra tại chỗ, anh tiếp tục lên tiếng giải thích. "Nên tối nay có lẽ Phu Nhân vẫn sẽ còn hôn mê cho đến khi tan hết máu bằm trong đầu mới có thể tỉnh lại..."

Lăng Chi Hiên lúc bấy giờ vẻ mặt chuyển từ ngây dại sang tối sầm lại, tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên, đôi mắt thanh u thâm sâu lúc này đỏ ngầu hằn lên những tia máu, nghiến răng nói. "Cậu gọi Lãnh Thiên qua gặp tôi, tôi có chuyện cần cậu ta làm"

"Dạ, Chủ Tịch" Trình Ân nhỏ giọng cúi đầu vâng dạ, run rẩy không dám ngẩn đầu lên nhìn Lăng Chi Hiên.

Mà mọi người đứng xung quanh đó, ngoại trừ tiếng khóc thút thít của Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh, còn lại không ai dám lên tiếng nói thêm lời nào, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, nỗ lực thu nhỏ sự tồn tại của bản thân để tránh đi cái không khí lạnh lẽo âm hàn đến thấu xương mà đầy áp lực căng thẳng như đang phải đối đầu với một con quái vật rùng rợn nào đó a.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Trong căn phòng nhỏ được sơn màu trắng xám, ánh đèn mờ ảo từ cây đèn ngủ bên cạnh giường chiếu ra xung quanh, chỉ đủ để soi sáng một góc của căn phòng và chiếc giường bên cạnh.

Lăng Chi Hiên ngồi trầm ngâm bên cạnh giường, hai bàn tay to lớn ấm áp đang giữ lấy bàn tay nhỏ bé của Dạ Nguyệt bên trong, chốc chốc anh lại cúi đầu hôn lên mu bàn tay của cô, rồi lại chăm chú nhìn cô không rời mắt.

Nếu như vợ yêu biết được tiểu bảo bối của cả hai không còn thì vợ yêu sẽ bị tổn thương đến như thế nào đây? Lăng Chi Hiên không khỏi cảm thấy tâm như bị ai bóp chặt lại...

Nhìn thấy đầu cô gái nhỏ quắn một tầng băng trắng, bên cạnh là máy móc hỗ trợ khác, đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền chưa từng mở ra lần nào, khuôn mặt hồng hào đáng yêu và đôi môi đỏ giờ lại tái nhợt không có chút sức sống nào, Lăng Chi Hiên lại nhịn không được mà cảm thấy tâm như bị ai đó bóp chặt lại lần nữa, rất đau rất đau…

Đúng lúc này, bên ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa, cùng với tiếng nói quen thuộc của Dương Lãnh Thiên: “Chủ Tịch!”

“Vào đi” Lăng Chi Hiên vẫn không rời mắt khỏi khuôn mặt nhợt nhạt của Dạ Nguyệt, giọng anh như lạc đi trong cổ họng.

Cạch! Dương Lãnh Thiên, Linh Miêu, Tề Vĩ và Trình Ân nhẹ nhàng mở cửa đi vào, cả bốn nhìn thấy tình cảnh bên trong thì không khỏi thở dài buồn bã, hiện tại Trình Ân đã nói cho mọi người biết tình trạng của Dạ Nguyệt, ai cũng cảm thấy tiếc nuối đau lòng cho hai người...

Nếu đứa bé ra đời thì đó chính là đứa con đầu lòng của hai người, và cũng là Tiểu Chủ Tịch nhỏ của mọi người, mặc dù không biết đứa bé là trai hay gái, nhưng có thể chắc chắn một điều là đứa bé được sinh ra trong sự yêu thương và cưng chiều của tất cả mọi người trong trung tâm nghiên cứu, vậy mà...

Cả bốn người đang suy nghĩ mông lung thì đột nhiên nghe tiếng nói trầm ấm ôn nhu của người nào đó: "Theo như tôi nghe được thì có một tên ở siêu thị mini Z trên đường cao tốc, mặc dù chỉ là thông tin suy đoán nhưng tôi muốn các cậu điều tra về hắn ta cho tôi"

Mọi người đều trố mắt kinh ngạc nhìn nhau, bình thường Chủ Tịch nói chuyện với bọn họ không có chuyện "trầm ấm ôn nhu" như vậy đâu a....

"Như thế nào?" Lăng Chi Hiên nhíu mày xoay đầu nhìn cả bốn người đang mở to mắt ngây ra tại chỗ, giọng hơi cao lên một chút.

"Vâng, Chủ Tịch" Dương Lãnh Thiên là người phản ứng nhanh nhất, anh gật đầu vâng dạ.

Rồi cả bọn lại nhìn nhau trao đổi ánh mắt, sau đó lại cùng nhìn qua cô gái nhỏ nhắn trên giường đang nằm nhắm mắt yên tĩnh như đang ngủ, thì cũng đã gật gù hiểu ra vài phần, hóa ra bọn họ được hưởng nhờ một phần nhỏ "trầm ấm ôn nhu" dành cho Phu Nhân a.

"Chủ Tịch, xin anh đừng quá đau lòng, dù đứa bé không còn nhưng hai người còn trẻ, chờ đến lúc Phu Nhân khỏe lại thì vẫn có thể tiếp tục mang thai" Trình Ân thật không thể chịu được không khí yên ắng đến giày vò người như thế này nên anh tìm cách an ủi Lăng Chi Hiên, mà mỗi lời của anh nói đều là sự thật.

Lăng Chi Hiên lúc này mới chuyển tầm mắt về phía bốn người đang đứng bên đó: "Tôi biết, giờ mọi người có thể ra ngoài thực hiện nhiệm vụ được rồi"

Nhưng đột nhiên, bàn tay nhỏ nhắn của cô gái nhỏ nào đó nắm lấy bàn tay anh, Lăng Chi Hiên lập tức xoay đầu qua thì thấy Dạ Nguyệt đã mở to mắt nhìn anh: "Đứa bé nào không còn?"

"Nguyệt, em tỉnh rồi" Lăng Chi Hiên không che giấu vui sướng, anh siết chặt lấy bàn tay nhỏ của cô, mỉm cười dịu dàng nói.

Thật là chói mắt quá! Lần đầu tiên cả bọn được nhìn thấy nụ cười hết mực dịu dàng của vị đại ma vương đó, hôm nay nhất định phải đi mua vé số thế nào cũng giàu to nha... à quên thế giới loạn lạc thế này rồi còn ai mà quan tâm đến trúng số nữa đâu a...

Trình Ân lúc này mới nhanh chóng bước đến bên cạnh giường, kiểm tra sơ qua cho Dạ Nguyệt rồi anh gật gù: "Đã ổn định rồi, không có gì nguy hiểm nữa"

"Hiên, nói cho em biết, đứa bé nào không còn?" Dạ Nguyệt không quan tâm đến Trình Ân nói gì, không hiểu sao trong lòng cô cảm thấy rất đau khổ trống rỗng, giống như vừa mất đi thứ gì đó vô cùng quan trọng, tay cô bất giác sờ lên bụng mình,...

Không hiểu sao mà nước mắt cô lại bắt đầu lăn dài trên hai gò má, Dạ Nguyệt sờ tay lên gò má mình, ươn ướt... sao cô lại khóc như thế này?

Lăng Chi Hiên lập tức ngồi lên giường, nhấc bổng cô lên rồi ôm cả cơ thể cô vào trong lòng mình, siết chặt lấy cô, môi run run khó khăn thốt thành lời: "Xin lỗi bảo bối... anh đã không bảo vệ được em và con của chúng ta..."

Dạ Nguyệt trợn to mắt nhìn chăm chăm vào khuôn mặt đã áp sát vào mặt cô, khuôn mặt phong hoa tuyệt đại giờ đây lại lộ vẻ mặt đau đớn thương tâm mà từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy...

Cô như ngây dại hỏi: "Em đã có thai?"

"Gần một tháng tuổi" Lăng Chi Hiên càng siết chặt lấy cô.

"Đó là vì sao Phu Nhân vẫn không thể tự chuẩn mạch ra được" Trình Ân nhỏ giọng phụ họa vào.

Nhưng Dạ Nguyệt dường như không còn nghe thấy gì nữa, cô bất giác ôm lấy bụng mình, cô đã có bánh bao nhỏ?

Cảm giác trống rỗng lại dần xâm chiếm, thứ quan trọng bên trong cô đã không còn tồn tại, Dạ Nguyệt bất chợt nắm lấy áo Lăng Chi Hiên, vừa trợn mắt sợ hãi vừa run rẩy nói: "Hiên, xin anh, nói với em cái thai vẫn còn, xin anh, nói với em con chúng ta vẫn còn..."

Lăng Chi Hiên vẫn siết chặt lấy cô... không nói gì, anh chỉ siết chặt lấy cô không buông...

Nước mắt lại tuôn trào ra không ngừng, Dạ Nguyệt tức giận nắm lấy áo anh vùng vẫy như điên dại: "Em không tin... em không tin... em không tin... tại sao anh lại không nói... em không tin... anh đang trêu ghẹo em đúng không... em không tin..."

Rồi cô lại bắt đầu gào khóc nức nở như đứa trẻ nhỏ: "Hiên, tại sao anh lại không nói con chúng ta vẫn còn... tại sao...?"

"Xin lỗi, anh đã không bảo vệ được hai mẹ con em..." Lăng Chi Hiên như mắc nghẹn ở cổ họng, anh chỉ biết ôm siết lấy Dạ Nguyệt trong lòng, nhìn cô khóc thương tâm đến như vậy, trái tim anh lại như vỡ vụn ra thành từng mảnh, chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân lại bất lực vô dụng đến như vậy.

Nếu như có thể, anh chỉ muốn thay cô chịu đựng tất cả tổn thương cùng thống khổ này, nếu như cô không vô tình nghe được thì anh thà để cô không biết gì đến chuyện này, anh muốn giấu cô đến suốt cuộc đời này, để cô không phải chịu đựng nỗi đau mất con như ngày hôm nay...

Tất cả đều đã quá muộn.

"Chủ Tịch, không thể để Phu Nhân như vậy được, cô ấy vẫn còn đang bị thương" Dương Lãnh Thiên đang đau lòng nhìn cảnh tượng thương tâm của hai người thì sực nhớ ra chuyện quan trọng này.

Trình Ân nghe vậy cũng lập tức hoàn hồn, anh nhanh chóng đi đến bên khay đựng dụng cụ đã để sẵn bên trong để đề phòng trường hợp khẩn cấp, lấy ra một ống tiêm, bom thuốc từ bình nhỏ vào trong ống rồi xoẹt qua bên giường tiêm vào cơ thể Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt đang gào khóc như người điên trong lòng Lăng Chi Hiên, vừa được Trình Ân tiêm thuốc vào thì cô dần dần không còn khóc nháo nữa mà bắt đầu từ từ rơi vào tình trạng hôn mê như ban đầu.

"Thuốc này có ảnh hưởng đến sức khỏe của cô ấy không?" Lăng Chi Hiên cố gắng kìm chế lại đau đớn trong lòng, khàn giọng hỏi.

"Nếu sử dụng lượng phù hợp và hạn chế thì sẽ không sao" Trình Ân nhỏ giọng nói.

Mà bên này, Linh Miêu nổi tiếng là mạnh mẽ sắt đá chưa từng khóc vì bất cứ chuyện gì, vậy mà bây giờ cô lại không kìm được nước mắt mà khóc thút thít trong ngực Tề Vĩ, cô dù sao cũng là phụ nữ nên có thể phần nào cảm nhận được nỗi đau đớn thống khổ của Phu Nhân...

Dù sau này hai người có thể sẽ có đứa con thứ hai thứ ba... nhưng đứa con này mãi mãi sẽ là một tiếc nuối hối hận không thể nào quên được của cả hai người... Nỗi đau đớn thống khổ ngày hôm nay, mãi mãi sẽ khắc sâu vào trong tận tâm can của cả hai người... mãi mãi không bao giờ quên.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ........

Dạ Nguyệt ngơ ngẩn nhìn lên trần nhà, đôi mắt mông lung vô hồn nhìn vào khoảng không trắng xóa, đôi mắt sưng húp vẫn còn tuôn trào nước mắt không ngừng.

Lăng Chi Hiên ngồi ôm cô trong lòng, dù ai có khuyên can như thế nào nhưng anh vẫn không có ý định buông cô ra, cả hai người cứ như vậy hàng giờ liền khiến cho tất cả mọi người đều lo lắng không yên, cứ chốc chốc lại có người mở cửa vào canh chừng hai người, nhất là Tiểu Anh và Uông Tuấn Kiệt, hai người xuyên suốt vào phòng túc trực bên cạnh cả hai, không dám rời mắt một giây nào.

"Bảo bối, xin em đừng im lặng mãi như thế có được hay không, nói gì với anh đi, bảo bối..." Lăng Chi Hiên không nhịn được thì thầm vào tai cô, như nài nỉ van xin cô.

"Bảo bối, là do anh không bảo vệ được em và con, xin em hãy cứ trách mắng anh đi, xin em đừng im lặng như vậy nữa, xin em... đừng đẩy anh ra khỏi cuộc đời em...đừng đẩy anh ra khỏi nỗi đau của em" Lăng Chi Hiên vùi đầu vào trong hõm cổ của cô, thống khổ nỉ non, thà cô la hét mắng chữi anh cũng không sao, anh chỉ sợ... cô cứ mãi ngơ ngơ ngẩn ngẩn như thế này...

"Nguyệt Nguyệt, là lỗi của em, xin chị hãy chửi mắng em đi, nếu không vì em... huhuhu" Lạc Tiểu Anh đi đến bên cạnh giường, cúi đầu vừa khóc òa vừa thương tâm nói, nếu không phải vì cứu cô thì Nguyệt Nguyệt sẽ không phải đối diện với tình cảnh đau lòng như thế này.

Uông Tuấn Kiệt đứng phía sau cũng không thể nói được lời nào, chỉ có thể đau lòng cắn răng, nhắm mắt bất lực.

"Tất cả là lỗi của em, em đã không biết cách bảo vệ người khác cũng như bản thân mình, em đã hại chết con của chúng ta...." Dạ Nguyệt lúc này mới đột nhiên run run nói, rồi cô xoay đầu qua ôm chầm lấy Lăng Chi Hiên, siết chặt lấy áo anh khóc nức nở. "Tất cả là lỗi của em, em đã hại chết con của chúng ta"

Cô vẫn không hối hận vì đã cứu Tiểu Anh, cô chỉ hối hận vì mình không đủ bản lĩnh đủ mạnh mẽ để cứu người khác, làm liên lụy đến cả đứa con chưa chào đời của cô và anh, ngay trong tình huống nguy cấp đó, cô đã không đủ bình tĩnh để nghĩ ra cách khác để giúp Tiểu Anh mà cô chỉ biết đâm đầu vô ích, khiến cho tất cả mọi người đều đau đớn thống khổ tự trách bản thân mình vì cô, vì một đứa ngu ngốc như cô.

"Bảo bối, cuối cùng em cũng chịu lên tiếng" Lăng Chi Hiên không nhịn được vui mừng nói, nếu như vợ yêu cứ tiếp tục im lặng như vậy, thì có thể sẽ bị trầm cảm, nặng hơn nữa là cả đời sẽ không bao giờ tỉnh táo được nữa.

"Hiên, là do em quá yếu đuối, không thể bảo vệ được những thứ quan trọng của mình" Dạ Nguyệt tự đấm vào trong ngực mình, vào đầu của mình, tự trách bản thân mình quá yếu quá kém cõi.

Lăng Chi Hiên sợ hãi giữ chặt lấy tay Dạ Nguyệt, vết thương của vợ yêu vẫn chưa hồi phục, nếu quá kích động có thể sẽ chuyển xấu bất cứ lúc nào, anh vươn tay vuốt ve đầu cô, nỉ non vào tai cô: "Ngoan, bảo bối, xin em đừng kích động, sẽ ảnh hưởng đến vết thương, có đánh thì hãy đánh anh, có muốn hành hạ thì hãy cứ hành hạ anh, đừng tự làm tổn thương mình nữa, anh không thể chịu được khi nhìn thấy em cứ hành hạ bản thân mình như thế này"

Dạ Nguyệt lúc này mới trầm ngâm ngẩn đầu nhìn người đàn ông tuyệt mỹ giờ phút này vẫn mang khuôn mặt đau đớn thống khổ như khi cô vừa tỉnh dậy, cô chợt nhận ra anh đã như vậy kể từ khi cô tỉnh dậy...: "Hiên... anh vì sao lại muốn ở bên cạnh em? Vì sao anh lại chọn một đứa tầm thường yếu đuối như em?"

"Vì anh không thể không có em ở bên cạnh, anh sẽ phát điên lên nếu không có em ở bên cạnh, em còn không hiểu sao?" Lăng Chi Hiên ôm lấy hai gò má của cô, áp trán vào trán cô, cạ mũi vào mũi cô, đôi mắt đen thanh u sâu thẵm dịu dàng nhìn vào mắt cô, nhẹ nhàng thì thầm. "Con sau này chúng ta sẽ có nhưng anh không thể không có em, nên xin em hãy vì anh, đừng tiếp tục hành hạ trách mắng bản thân mình nữa... hãy vì anh có được hay không?"

Dạ Nguyệt trầm ngâm nhìn vào mắt anh, thấy trong mắt anh chỉ chất chứa duy nhất là thâm tình dành cho cô, tình yêu của anh quá sâu nặng chấp nhất, làm cho cô hết lần này đến lần khác trầm luân trong đó, không thể thoát ra được, cũng không thể dứt bỏ được.

Lăng Chi Hiên bất giác nhìn thấy đôi mắt của Dạ Nguyệt đã có hồn trở lại, giống như sau cơn mưa, lại càng trở nên lấp lánh trong suốt, cứ như cô đã chịu lắng nghe những lời anh đã nói.

"Hơn nữa bảo bối, nếu em muốn có tiểu bảo bối đến như vậy thì anh hứa với em sau khi em hồi phục sức khỏe anh sẽ cố gắng cày cuốc thêm gấp đôi được không?" Lăng Chi Hiên cảm giác vợ yêu đã thả lỏng bản thân rất nhiều, anh mới tiếp tục an ủi vợ yêu. "Anh nhất định sẽ cố gắng hết mình để tiểu bảo bối có thể làm con của chúng ta lần nữa, nha"

Dạ Nguyệt: "..." từ nha phát ra từ miệng anh nghe có vẻ ngây thơ, mà... cô chỉ mới vừa cảm động không được bao lâu a....

Phụt! Uông Tuấn Kiệt, Dương Lãnh Thiên và Tề Vĩ lúc này đột nhiên bật cười khiến cho cả ba người còn lại trong phòng đều xoay đầu lại nhìn bọn họ.

"Cười cái gì?" Lăng Chi Hiên lúc này mới để ý trong phòng xuất hiện thêm hai tên phiền toái thích nhòm ngó tò mò vào đời tư của người khác.

Dương Lãnh Thiên và Tề Vĩ liền cố gắng nhịn cười, còn Uông Tuấn Kiệt vẫn cười ha hả không để ý đến mặt mũi của người nào đó, cơ mà người nào đó mặt dày lắm không cần phải để ý đến mặt mũi làm cái gì đâu a.

"Nguyệt Nguyệt, em xin lỗi chị nhiều lắm" Lạc Tiểu Anh lại cúi đầu nhỏ giọng nói như muỗi kêu.

Dạ Nguyệt nghe xong liền nghiêm mặt lại: "Tiểu Anh..."

Nhưng cô chưa nói cái gì thì Uông Tuấn Kiệt đã nhanh chóng lên tiếng: "Chị dâu của tôi ơi, cô ấy đã luôn đau khổ ray rứt trong lòng vì chuyện này"

Dạ Nguyệt nhướng mày lên nhìn Uông Tuấn Kiệt, chị dâu của tôi ơi? cái thể loại gì đây? Mà thật không nhìn ra bạn nhỏ Uông Tuấn Kiệt lại biết thương hương tiếc ngọc đến như vậy.

Nhưng cô mới không thèm để ý đến a, cô nhìn Lạc Tiểu Anh, nói: "Nga, Tiểu Anh, em lại nói xin lỗi với người đã cứu mình sao?"

"Em..." Lạc Tiểu Anh hoảng hốt ngẩn đầu lên nhìn Dạ Nguyệt, lại thấy Dạ Nguyệt đang mỉm cười nhìn mình, cô bất ngờ đến nỗi không nhịn được bật khóc nức nỡ, nước mắt lại tuôn ra như mưa, cứ như đang trút hết gánh nặng cùng nỗi lòng ray rứt dồn nén bấy lâu của mình.

Dạ Nguyệt mặc dù rất muốn ngồi dậy để ôm Tiểu Anh nhưng vì vết thương khắp người nên cô không thể ngồi dậy được, đành phải ảo não nói: "Lãnh Thiên à, anh có thể nào ôm lấy cô em gái nhỏ này để vuốt ve an ủi dùm em được không? Em cám ơn anh trước luôn a"

Uông Tuấn Kiệt nghe xong muốn sặc nước miếng, không thể thốt lên lời nào, ai bảo vợ của hắn ta dễ ức hiếp, chắc chỉ có tên đó mới có thể ức hiếp được vợ của mình thôi a.

Và như vậy, Dương Lãnh Thiên đột nhiên cảm giác như có sát khí đang bắn về phía mình, anh dở khóc dở cười, trâu bò đá nhau lại dính tới con bê đang ngoan ngoãn gặm cỏ là cớ làm sao hả?

"Em không sao a" Lạc Tiểu Anh xua xua tay, vừa nấc cụt vừa chùi nước mắt nước mũi rồi với khuôn mặt tèm lem như mèo nhỏ, cô mỉm cười với Dạ Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, cảm ơn chị rất nhiều!"

Sau đó Lạc Tiểu Anh còn quay qua nói thêm với Lăng Chi Hiên: "Đại ca, anh nhất định phải mang bánh bao nhỏ trở lại thế giới này càng sớm càng tốt nha, tốt nhất là có thêm thật nhiều bánh bao nhỏ luôn nha"

Dạ Nguyệt: "..."

Phụt ha ha ha ha ha..... cả ba tên kia lại không hẹn mà cùng bật cười thật lớn, không thể nào nhịn được, nhịn nữa thế nào cũng hại thân, vẫn là không nên nhịn ha ha ha...

"Lạc Tiểu Anh, em về một nhà với tên này được rồi đó a" Dạ Nguyệt tức giận chỉ chỉ về phía Uông Tuấn Kiệt đang cười đến bò lết trên ghế salong bên kia.

"Bảo bối, đừng kích động, em còn đang bị thương" Lăng Chi Hiên mặc dù cũng rất muốn cười nhưng anh kìm chế giỏi hơn ba tên kia, anh xoa xoa lưng để an ủi vợ yêu.

Lạc Tiểu Anh theo tâm trạng của mọi người lại được trút bỏ gánh nặng trong lòng, cô thật tâm mỉm cười vui vẻ cùng mọi người.

"Cám ơn em, bảo bối!" Lăng Chi Hiên thừa cơ hội lúc mấy tên kia đang lo cười mất tập trung, anh thì thầm vào tai Dạ Nguyệt.

"Vì chuyện gì?" Dạ Nguyệt khó hiểu ngẩn đầu nhỏ nhìn anh.

"Vì anh, vì con, vì những người quan trọng còn đang ở bên cạnh em" Lăng Chi Hiên hôn vào trán cô. "Vì em đã không từ bỏ"



~~~> EC87


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: AnhPhan2927, Candy2110, Phạm Thị Trà My, ciuviho, hânhânn, misspesua
     
Có bài mới 30.10.2016, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 79
CHƯƠNG 88

"Nguyệt..."

"Nguyệt... tỉnh... Nguyệt..."

"Bảo bối... tỉnh dậy..."

Dạ Nguyệt giật mình mở mắt, mồ hôi chảy dài từ trán xuống hai bên thái dương của cô, hơi thở gấp rút, tim đập nhanh đến nỗi ngay cả Lăng Chi Hiên đang nằm bên cạnh cũng có thể cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của cô.

"Bảo bối, em mơ thấy ác mộng hử?" Lăng Chi Hiên lo lắng nhìn vợ yêu, vươn tay vuốt mồ hôi trên trán cô, rồi anh ngồi dậy kiểm tra một lượt các vết thương của cô, lúc nãy vợ yêu quơ tay múa chân nên anh sợ ảnh hưởng đến vết thương của vợ yêu.

Dạ Nguyệt lắc lắc đầu, cô xoay người dán sát vào trong lồng ngực anh, chôn đầu nhỏ trong ngực anh, run run nói: "Em mơ thấy một bé trai đứng vẫy tay với chúng ta, em đuổi theo nhưng càng lúc khoảng cách ngày càng xa, cho đến khi em không còn nhìn thấy hình dáng nhỏ bé đó nữa..."

Nói đến đây, Dạ Nguyệt càng vùi đầu vào trong ngực Lăng Chi Hiên, anh chợt nhận ra có một dòng nước nóng ấm ươn ướt đang rơi trên ngực anh, cơ thể nhỏ nhắn của cô nhè nhẹ run rẩy.

Lăng Chi Hiên ôm Dạ Nguyệt vào lòng, vỗ về nhè nhẹ vào lưng cô, một tay ôm lấy đầu nhỏ của cô, ánh mắt của anh di chuyển đến một bình nhỏ bằng gốm sứ tinh xảo được đặt cẩn thận phía trên kệ dài cạnh tường trong góc phòng, bên trong bình không cần nói cũng có thể đoán được là gì: "Bảo bối, con chỉ tạm xa chúng ta thôi, anh tin một ngày không xa chúng ta và con nhất định sẽ gặp lại nhau"

Anh biết vợ yêu của anh đã chấp nhận việc đó, cố gắng mỉm cười để cho mọi người xung quanh yên lòng, nhưng chấp nhận không có nghĩa là không buồn, không đau lòng...

Mấy đêm liền kể từ khi sự việc đó xảy ra, vợ yêu của anh đều âm thầm khóc trong ngực anh như thế này, có lẽ chỉ có anh là người duy nhất có thể thấu hiểu được cảm giác đau đớn thống khổ của vợ yêu lúc này... dù như vậy anh vẫn rất đau lòng khi nhìn thấy vợ yêu như vậy.

"Em... em xin lỗi..." Dạ Nguyệt nấc cụt nói, cô lại vội vội vàng vàng lau đi nước mắt nước mũi.

Lăng Chi Hiên nắm lấy tay cô, rồi anh nhẹ nhàng chùi nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt cô, động tác cực kỳ dịu dàng nhẹ nhàng cứ như đang nâng niu một loại bảo vật dễ vỡ trong tay: "Sao em lại xin lỗi?"

"Vì em lại khóc như vậy a" Dạ Nguyệt giữ lấy tay anh, cọ cọ gò má vào lòng bàn tay anh như mèo nhỏ đang làm nũng. "Em thật sự đã chấp nhận được chuyện đó, chỉ là..."

"Anh biết" Lăng Chi Hiên cưng chiều hôn lên trán vợ yêu, rồi anh hôn dọc xuống sóng mũi cô, di chuyển xuống dưới ăn miệng nhỏ của cô, mút mút gặm gặm một chút đến khi cảm thấy thỏa mãn mới rời ra: "Em có thể tùy ý khóc với anh nhưng hứa với anh là không được hành động quá khích tự làm mình bị thương có được hay không?"

Muốn để vợ yêu bớt thương tâm thống khổ có lẽ anh chỉ có thể trông chờ vào thời gian, thời gian là liều thuốc tốt nhất giúp cho con người ta nguôi ngoai, cả anh và vợ yêu đều cần thời gian để xoa dịu vết thương đã hằn sâu trong lòng này.

Dạ Nguyệt gật đầu, nếu như ngày hôm đó cô không chân chính nhìn thấy nỗi đau thống khổ trong mắt anh, có lẽ đến bây giờ cô vẫn không thể tỉnh táo được, bởi vì cô nhận ra không chỉ riêng một mình cô đau khổ, mà anh cũng đau lòng không kém gì cô.

"Ngoan" Lăng Chi Hiên mỉm cười, anh chống tay xuống gối nằm nghiêng một bên, một tay vỗ nhẹ vào lưng Dạ Nguyệt: "Trời vẫn còn khuya, em ngủ thêm nữa đi"

"Hiên, anh có thể đặt tên cho con được không?" Dạ Nguyệt bất chợt ngẩn đầu nhỏ nhìn anh, cô và anh đã quyết định sẽ mang di hài của con trở về thế giới của hai người rồi mới an táng, dù chưa được một tháng tuổi nhưng vẫn nhất định phải có một cái tên, cũng như xác định một thân phận, một nơi để trở về, mà người ta hay gọi là nhà.

"Bây giờ em mới nghỉ đến chuyện này?" Lăng Chi Hiên búng vào trán Dạ Nguyệt, buồn cười nói. "Anh đã chuẩn bị cho con một cái tên, dù không biết con là gái hay trai, đều đã được quyết định là Lăng Hoài, Hoài trong hoài niệm, mãi mãi nhớ, không bao giờ quên"

Dạ Nguyệt nghe xong liền đỏ mắt, cô úp mặt vào trong lồng ngực cứng rắn của anh, còn không quên đấm đấm vào trong ngực anh, không biết là đang cảm động hay đang trách móc anh, có thể đặt một cái tên làm cho đáy lòng cô run rẩy muốn vỡ òa như thế này.

"Bảo bối, Trình Ân nói em phải nghỉ ngơi một tháng mới có thể hồi phục hoàn toàn, nên em phải ngoan ngoãn mau chóng đi ngủ có biết không?" Lăng Chi Hiên cười cười tiếp tục vỗ vỗ nhẹ vào lưng vợ yêu, giọng điệu trầm ấm dịu dàng. "Hơn nữa em phải hồi phục hoàn toàn thì chúng ta mới có thể tạo ra tiểu bảo bối được"

Dạ Nguyệt: "..."

"Nếu anh muốn có tiểu bánh bao như vậy, thì anh có thể cùng người khác tạo cũng được mà, đâu nhất thiết phải chờ em một tháng a" Dạ Nguyệt nhanh miệng nói đùa, nhưng nói xong cô mới bắt đầu cảm thấy hối hận vì cái miệng đi trước cái não của mình... vì đối với người nào đó thì chuyện này không thể đùa được...

"Em thật sự muốn anh ôm người khác?" Lăng Chi Hiên tất nhiên liền không nhịn được hỏi, đáy mắt anh lóe lên tia nguy hiểm.

"Không... em đùa thôi... tất nhiên em nói đùa thôi a... có người phụ nữ nào lại muốn chồng mình lên giường với người khác đâu a..." Dạ Nguyệt dở khóc dở cười cúi đầu nhỏ không dám nhìn anh, xua xua tay nói, bình thường vị đại ca này cũng rất thích đùa dai, còn thường xuyên trêu ghẹo cô, vậy mà khi cô nói đùa lại bắt đầu muốn trừng phạt cô nha.

Nhưng bạn nhỏ Dạ Nguyệt à, người ta chỉ chọc ghẹo chuyện của hai người thôi, còn bạn nhỏ lại đem chọc người ta với người khác, đừng quên người ta bị mắc bệnh khiết phích đó a.

Nhìn lại người nào đó, Dạ Nguyệt biết chỉ một lời của anh thôi thì có biết bao nhiêu là phụ nữ muốn lao vào trong vòng tay anh, muốn sinh con đẻ cái cho anh, cho dù chỉ là "bốn một chín" cũng muốn đâm đầu vào như con thiêu thân chứ nói gì đến sinh con.

Dạ Nguyệt nói xong vẫn không thấy ai đó có phản ứng, cô mới dè chừng từ từ ngẩn đầu lên muốn nhìn xem phản ứng của anh thì lại mở to mắt ngạc nhiên, vì anh đã nhắm mắt ngủ từ lúc nào.

Cô đổ mồ hôi hột, sao hôm nay vị đại ca này lại "hiền" đến như vậy a?

Nằm mở to mắt nhìn anh một lúc, cảm thụ hơi thở đều đều nóng ấm quen thuộc của anh, Dạ Nguyệt mới thật sự tin anh đã ngủ rồi, lúc này cô mới thở phào một hơi, chôn đầu trong ngực anh, nhẹ nhõm cùng với anh đi vào giấc ngủ.

Vậy mà đến khi Dạ Nguyệt chìm vào giấc ngủ sâu, Lăng Chi Hiên mới mở mắt ra, mà ánh mắt của anh đã dâng trào dục vọng khác thường... khi vợ yêu nói câu đó, anh rất muốn đè vợ yêu xuống dưới thân để trừng phạt vợ yêu một trận nên thân... nếu như vợ yêu không đang bị thương.

"Ghi sổ, sẽ tính với em sau" Lăng Chi Hiên giọng khàn khàn nói, luồn tay vào trong áo cô để vuốt ve vết sẹo phía sau lưng cô.

Mỗi lần nghĩ đến vết sẹo này là anh lại nhớ đến sự việc xảy ra ngày hôm đó, bây giờ trên bụng và đầu vợ yêu lại có thêm hai vết sẹo nữa, giống như là con dao cùn xoáy sâu vào tim anh mỗi khi anh nhìn thấy, bởi vì đó là bằng chứng cho việc anh đã không bảo vệ vợ yêu thật tốt như lời anh đã từng nói.

"Nếu có thể anh chỉ muốn mãi giữ em trong lồng kính để em không phải chịu những thương tổn như thế này nữa..."

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Quay lại buổi tối hôm đó.

Trước khi đi trở vào thành phố, bọn họ đã xác định các điểm trú ẩn của Chính Phủ được phát lên tivi cùng những tần số khác nhau, theo đó ở thành phố Z có hai điểm trú ẩn nên vì vậy mà bọn họ đã chia ra làm bốn nhóm.

Nhóm thứ nhất gồm có Chú Lý, Đại Hoa, ba mẹ của Ngọc Bảo, nhóm này sẽ trở về trạm dừng chân trên đường cao tốc để tìm Ngọc Bảo và Đại Thành. Kế hoạch là một người sẽ lái một chiếc xe riêng biệt, dùng âm thanh và ánh sáng từ ngọn đèn lắp hai bên phía sau xe để thu hút đám zombie chạy dọc theo đường cao tốc tránh xa trạm dừng chân, những người còn lại sẽ truy tìm tung tích của hai người xung quanh khu vực đó.

Nhóm thứ hai gồm có Chú Phát, A Tứ và gia đình bốn người, kế hoạch là khởi động lại nguồn điện của ba quãng trường Trung Tâm tại Cục điện lực của  thành phố Z, bởi vì nguồn điện và hiệu chỉnh âm thanh ánh sáng của ba quãng trường đều là do bên Cục điện lực của thành phố quản lý và điều hành.

Cục điện lực lại nằm gần đường cao tốc ở đầu bên kia thành phố, có một đường cao tốc nằm ngoài rìa bao xung quanh thành phố, nối các đường cao tốc lại với nhau thành một tuyến đường, để hạn chế cho những ai muốn đi ngang mà không ghé lại thành phố, cho nên vào thời điểm này nó đóng một vai trò rất lớn cho kế hoạch này.

Thật may mắn là hai người đàn ông của gia đình bốn người vốn dĩ làm bên ngành có liên quan đến điện lực, đối với vấn đề máy móc này họ có thể thử tái khởi động, chú Phát và A Tứ đảm nhiệm vai trò hỗ trợ và bảo vệ, tất nhiên là do họ bốc trúng thăm bên nhóm này thôi a.

Nhóm thứ ba là nhóm của Thành Đông, gồm có Thành Đông, Lưu Ánh Nhật, Hà Tiểu Y, A Ngũ, Lôi Công và A Sảng. Nhóm còn lại là nhóm của Lăng Chi Hiên.

Hai nhóm này nhiệm vụ chủ yếu là đến hai điểm tập trung trú ẩn của Chính Phủ, theo như tên họ của những người mà những người khác muốn tìm kím để xác định người thân của bọn họ.

Nhóm của Thành Đông sau khi vào thành phố thì liền theo bản đồ mà tiến đến địa điểm đã đánh dấu từ trước, bọn họ có chút khó khăn hơn bên nhóm Lăng Chi Hiên vì bị một bầy khoảng mười mấy con zombie bám theo.

Địa điểm mà bọn họ phải đi đến là Tòa Thị Chính của Thành Phố Z, bên ngoài Tòa Thị Chính là một hàng rào sắt chắc chắn bao xung quanh, có thể nói bây giờ hàng rào này đã trở thành một bức tường kiên cố để ngăn không cho bọn zombie xông vào đây.

Ngoài ra phía bên trong hàng rào, còn có một bức tường bằng gỗ dày bao bọc xung quanh, ngoại trừ chức năng giúp hàng rào gia tăng kiên cố còn được dùng để che mắt bọn zombie ở phía bên ngoài, để bọn chúng không thể nhìn thấy những người đang sống ở bên trong.

Những nơi trú ẩn như vậy còn đặc biệt an toàn bởi được sự bảo vệ của quân đội quốc gia, bọn họ thiết lập thành lực lượng chính để canh gác và bảo vệ những người còn sống sót bên trong, chờ đến ngày liên lạc được với phía Chính Phủ để xác định hành động tiếp theo.

………………………………….

“gru… gru….”

Đám zombie bu xung quanh một chiếc xe đã được phủ một tấm vải lớn màu đen tuyền, bọn chúng gào gú bò trườn lên chiếc xe làm chiếc xe lung lay liên tục, cố gắng đâm đầu vào cửa kính xe thông qua tấm vải với hy vọng sẽ tìm thấy được những thứ có thể làm thỏa mãn cơn đói khát của mình.

“Bọn chúng bám dai như đĩa a” Hà Tiểu Y nghe tiếng đập cửa kính xe không khỏi nhíu mày, bọn họ có sáu người, bên ngoài là mười mấy con zombie, như vậy mỗi người phải giải quyết từ hai con trở lên, chắc là không có vấn đề gì, bây giờ quan trọng là địa điểm trú ẩn này có còn hay không thôi a…

“Đông, anh có thấy bên trong Tòa Thị Chính có người không a?” Lưu Ánh Nhật ngồi kế bên hỏi.

Thành Đông quan sát cánh cổng lớn của Tòa Thị Chính, anh giữ vị trí tay lái nên có thể nhìn thấy được phía trước qua tấm kính còn hở ra một chút trước mặt: “Bị cánh cổng lớn với những bức tường bằng gỗ che khuất nên anh không thể xác định được bên trong có người hay không”

Lưu Ánh Nhật nghiêng người về phía Thành Đông, quan sát khoảng không phía trên Tòa Thị Chính, cô chậc lưỡi: “Cũng không thấy một chút ánh sáng nào lọt lên phía trên, hoàn toàn là một khoảng không tối đen như mực”

“Vậy chúng ta có xuống hay không?”  A Sảng ngồi ở hàng ghế cuối cùng với Hà Tiểu Y lo lắng hỏi, anh ta không ngừng quay đầu sang mọi hướng để cảnh giác đám zombie bên ngoài.

“Hay là chúng ta về đi, theo như tôi thấy thì tình hình không khả quan cho lắm” Lôi Công ngồi ở hàng ghế thứ hai cùng với A Ngũ, mặt mũi xanh lét, cơ thể run lên bần bật nói, chỉ cần anh ta nghĩ đến đám zombie bên ngoài có thể phá cửa kính xe mà lao vào bất cứ lúc nào thì anh ta không thể kìm chế được cơ thể.

Lưu Ánh Nhật liếc nhìn hai người đàn ông cao lớn bên dưới, một người thì lo lắng đứng ngồi không yên, còn một người mặt đã xanh như lá cây, cơ thể không ngừng sợ hãi run lên, cô chỉ biết thở dài lắc đầu, không còn lời nào để nói.

“Đến nhà người khác thì tất nhiên chúng ta phải gõ cửa nhà chào hỏi mới phải đạo” lúc này Lưu Ánh Nhật mới quay sang Thành Đông, cười cười nhướn nhướn lông mày lên với anh.

Thành Đông buồn cười vươn tay sang cưng chiều véo má cô, anh cũng đồng ý với Ánh Nhật, nếu không vào bên trong thì làm sao biết bên trong có báu vật hay không a?

“Ai theo tôi xuống xe?” Thành Đông quay đầu xuống nhìn bốn người còn lại, anh là trưởng nhóm, nên anh sẽ là người đưa ra quyết định cuối cùng dựa theo biểu quyết của tất cả mọi người.

Lưu Ánh Nhật, Hà Tiểu Y và A Ngũ đưa tay lên không ngần ngại, đã đi đến bước này thì quay đầu chẳng phải đã quá trễ rồi sao?

Bên ngoài, bọn zombie vẫn không ngừng đâm đầu, bò trườn trên chiếc xe khiến chiếc xe càng lúc càng rung lắc dữ dội, việc quyết định sẽ phải thật nhanh chóng để không lãng phí bất cứ giây phút nào.

Cánh cửa xe đột nhiên bật mở thật mạnh, hất văng một con zombie đang cào cào vào tấm vải đen bên phía hông của xe, mọi người từ trên xe lao nhanh ra ngoài từ tấm vải đen, bắt đầu trận chiến với đám zombie hung hãn phía bên ngoài.

Thành Đông vác cây búa to chuyên dụng của những người chuyên sửa chữa đường ống dẫn nước cho các khu chung cư hoặc căn hộ, anh là người xuống xe sau cùng, vừa bước xuống thì lập tức có hai con zombie từ trên nóc xe lao nhanh về phía anh.

“Đông, cẩn thận đó” Lưu Ánh Nhật đang ra sức dùng gậy bóng chày bằng sắt đánh vào đầu một con zombie đến khi đầu của nó nát bét, não và máu đen văng ra tung tóe khắp mọi nơi.

Thành Đông vừa kịp lúc nhích người sang một bên tránh chỗ hai con zombie nhào xuống, rồi anh quơ búa đập một phát cực mạnh vào đầu một con zombie khiến nó văng cả não và máu đen, nằm sụi lơ trên nền đất.

Con còn lại ngã nhào xuống nền đất vì lúc phóng từ trên xe xuống nó đứng không vững, nhưng nó vẫn cố gắng vừa đứng dậy vừa lao về phía Thành Đông, không cần phải nói nhiều, anh lại vung búa lên lần nữa, thêm một con zombie tiêu tùng.

Thành Đông lập tức qua chỗ Lưu Ánh Nhật mà tiếp cô một tay, vì bên chỗ cô có đến hai ba con khác đang nhào đến.

Bên này, Hà Tiểu Y vừa đâm xuyên con dao được gắn chặt lên cây gậy dài giống với vũ khí của Lạc Tiểu Anh lên đầu một con zombie thì bất ngờ một con zombie khác đã nhào đến cô mà cô vẫn chưa kịp rút con dao ra khỏi đầu con zombie kia.

Hà Tiểu Y mở to mắt kinh hãi nhìn con zombie nam to lớn miệng đầy máu đen, một bên mặt nó bị cắn xé đến không còn miếng thịt nào, mắt đỏ ngầu điên cuồng lao về phía mình, cô nhất thời hoảng hốt lui về phía sau mà không biết phải làm gì vì mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng mấy giây ngắn ngủi thì cô lại vướng phải một cái gì đó mà té bật ngửa xuống đất, con zombie đã nhào được lên người cô.

“GRAO….GRU….GRAO….GRAO….” con zombie gào rú càng lớn hơn nữa, la hét giống như đang vui mừng vì đã tóm được một miếng mồi ngon.

Trong cơn hoảng loạn, Hà Tiểu Y cũng đã kịp thời cong chân lên chèn giữa cơ thể cô và con zombie trước khi nó đè lên người cô với hy vọng có thể đạp nó sang một bên, nhưng vì con zombie thuộc loại to con vạm vỡ nên cứ vùng vẫy mãi mà cô vẫn không đạp ra được, hai tay cô còn phải đẩy mạnh hai bên vai nó để cho nó không thể cúi đầu cắn trúng cô.

Đúng lúc này, một cây dậy dài từ phía trên đặt mạnh vào ngay hõm cổ con zombie rồi kéo mạnh nó ra khỏi người Hà Tiểu Y, con zombie bị kéo cổ khiến đầu nó ngẩn lên cao, với với tay vào khoảng không, rồi nó bị quăng sang một bên.

A Ngũ nhanh chóng rút dao găm ra, trước khi con zombie có thể đứng dậy thì anh đã đâm một nhát vào đầu nó rất chính xác cùng chuyên nghiệp.

Hà Tiểu Y vẫn còn ngồi dưới đất, chân cô vẫn còn run, trái tim cô vẫn còn đập thật nhanh vì nguy hiểm vừa rồi, cô cố gắng bình ổn lại hơi thở mới có thể nói thành lời: “Cám ơn anh”

A Ngũ không nói gì, vẻ mặt anh vẫn trầm ổn như không, anh chỉ vươn tay về phía trước mặt Hà Tiểu Y với ý định giúp cô đứng dậy.

Hà Tiểu Y cố gắng nặn ra một nụ cười vào lúc đang hoảng sợ như thế này, đặt tay lên tay anh, cô vừa để tay vào thì một lực kéo không mạnh cũng không nhẹ nhanh chóng kéo cô đứng dậy, nhưng cô lại bất ngờ ngã vào trong lồng ngực ấm áp của A Ngũ.

“Chân em bị trật?” giọng nói trầm ấm vang lên phía trên đỉnh đầu Hà Tiểu Y.

Không hiểu sao mà khuôn mặt trắng nõn thanh tú của cô lại nổi lên một rặng mây đỏ, Hà Tiểu Y gật nhẹ đầu, nhỏ giọng nói: “Chắc lúc nãy vướng phải bật thềm nên bị trật chân” cô lúc này mới bắt đầu cảm thấy chân đau nhói a.

A Ngũ lại đỡ cô ngồi xuống, anh xoay người nhìn ngó xung quanh xem mọi người phía bên kia đã giải quyết xong đám zombie còn lại chưa, nhưng anh vẫn che chắn cho Hà Tiểu Y để đề phòng có con zombie nào đó lại xuất hiện.

Hà Tiểu Y nhìn về phía trước mặt để cảnh giác xem còn con zombie nào khác hay không thì cô thấy ngoại trừ hai con zombie mới vừa nãy tấn công cô, đã có ba bốn con zombie khác nằm chết ở phía trước, tất cả đều chết bởi một nhát dao chí mạng đâm vào não, có lẽ anh đã nhanh chóng giải quyết hết bọn chúng để chạy sang giúp cô.

Lúc này, Hà Tiểu Y mới ngẩn đầu lên nhìn khuôn mặt nghiên của A Ngũ, anh tuy không phải thuộc dạng đàn ông anh tuấn phi phàm nhưng có thể nói ngũ quan của anh cân đối hài hòa theo kiểu góc cạnh cương trực, có thể nhìn ra được anh là một quân nhân đã vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, cũng thuộc loại trưởng thành từng trãi hơn những người mà cô đã từng gặp qua trước đây, tất nhiên phạm vi là những người đàn ông mà cô đã từng tiếp xúc qua, không tính Lăng Chi Hiên và Thành Đông.

A Ngũ quan sát một lúc, anh bỗng nhiên ngồi xuống trước mặt Hà Tiểu Y: “Lên đây”

Hà Tiểu Y ngớ người ra: “Lên đâu?”

“Lên lưng tôi, tôi cõng em” A Ngũ không nhiều lời cũng không câu nệ tiểu tiết, anh vốn dĩ thẳng tính nên nghĩ gì là làm đó.

“Vậy… làm phiền anh…” Hà Tiểu Y biết hiện tại cô bị trật chân, nếu cô còn ngại ngùng gì đó thì sẽ làm ảnh hưởng đến mọi người, nên cô không khách sáo để cho A Ngũ cõng cô, hơn nữa… cô đột nhiên muốn cảm nhận lại nhiệt độ ấm áp của anh một lần nữa…

Hà Tiểu Y nằm lên bờ lưng rộng của A Ngũ, hai tay vịn lấy hai vai rắn chắc của anh, thấy cô đã chuẩn bị sẵn sàng, anh mới vươn tay ôm lấy hai bên chân cô rồi đứng dậy.

Cảm nhận nhiệt độ ấm áp từ cơ thể cao lớn rắn chắc đó, Hà Tiểu Y đột nhiên cảm thấy một cảm xúc lạ lùng đang dâng trào trong sâu tận đáy lòng cô, cô bỗng cảm thấy an tâm lạ thường.

Đang lúc cô nhắm mặt lại hưởng thụ một chút gì đó yên tĩnh trong thế giới hỗn loạn này thì bất chợt cô lại nghe giọng nói trầm ấm thật nhỏ của người nào đó: “Em nhẹ thật”

Hà Tiểu Y: “…” so với ấm áp vừa rồi thì lúc này cô cảm giác bản thân như muốn nhũn ra vì xấu hổ, ngại ngùng hay vì một cảm xúc ngọt ngào nào đó mà cô cũng không thể hình dung rõ được.

…………………………

“Tiểu Y, cậu bị làm sao vậy?” Lưu Ánh Nhật từ bên kia chạy về phía hai người bọn họ đang đi tới, lo lắng hỏi.

“Không sao a, mình bị trật chân thôi” Hà Tiểu Y lắc đầu, cười nói.

Bọn họ nhanh chóng nhập bọn trở lại với mọi người đang đứng trước cổng lớn của Tòa Thị Chính, xung quanh chiếc xe là mười mấy con zombie đã bị mọi người hạ gục, dù có hơi tốn thời gian một chút.

“Giờ sao đây?” A Sảng vừa lau vết máu đen trên mặt vừa nói.

A Sảng vừa dứt lời thì đột nhiên cánh cổng lớn của Tòa Thị Chính chuyển động, từ từ mở ra trước mặt mọi người.

********** Ó O Ò Lằn ranh giới… oOo

“Chủ Tịch, hai tuần qua rốt cuộc anh và Phu Nhân đã ở đâu vậy?” Dương Lãnh Thiên, Linh Miêu cùng với Trình Ân và Tề Vĩ ngồi bên ghế salong gần với giường bệnh của Dạ Nguyệt, vừa nhấp nháp trà nóng vừa hóng chuyện.

Bọn anh đã cho người lục tung khu vực đó nhưng vẫn không tìm ra bất cứ nghi vấn gì hay là tung tích của cả hai người, vậy mà hai tuần sau đó bọn họ lại xuất hiện trước mũi của mọi người như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Khu vực đó là khu vực nào?” Lăng Chi Hiên ngồi ghế cạnh giường bệnh của Dạ Nguyệt, trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.

Dạ Nguyệt đang nằm trên giường bệnh, cũng tò mò hóng tai lên nghe mọi người nói chuyện, cô là lần đầu tiên nhìn thấy Lăng Chi Hiên cùng với những người trong Trung Tâm bí mật bàn chuyện với nhau nha.

“Chủ Tịch, anh thật sự không nhớ? Đó là một vùng núi hoang du ở phía Bắc, hai tuần trước anh và Phu Nhân đột nhiên gấp rút đi máy bay đến đó, anh cũng không có ra chỉ thị gì với chúng tôi, nên sau đó khi hai người mất tích chúng tôi đã nhanh chóng đến đó tìm, chỉ là…” Dương Lãnh Thiên kể lại tình hình lúc đó. “Cho đến khi anh và Phu Nhân xuất hiện ở đây, chúng tôi mới từ nơi đó trở về đây”

“Hắc Miêu, Từ Cảnh và Từ Cát cũng đã bình an trở về đến Trung Tâm chính của chúng ta” Tề Vĩ bổ sung thêm, anh mới vừa liên lạc được với bọn họ ngày hôm qua, sở dĩ bọn họ còn có thể liên lạc được với nhau vì bọn họ sử dụng mạng lưới thông tin biệt lập nên sau khi đại dịch bùng phát, bọn họ vẫn không bị mất liên lạc với nhau là vì vậy.

“Trung Tâm chính không có vấn đề gì chứ?” Lăng Chi Hiên gõ gõ ngón trỏ xuống bàn để đèn ngủ cạnh giường, theo một tiết tấu ổn định nào đó, mấy ngày qua anh vì chuyện của vợ yêu mà không quan tâm để ý đến chuyện nào khác.

“Chúng ta…” Dương Lãnh Thiên nghe hỏi đến đây, khuôn mặt anh tuấn của anh đột nhiên trở nên nặng nề, mà không chỉ có Dương Lãnh Thiên, cả ba người còn lại cũng tương tự như vậy.

“Chúng ta tổn thất một phần ba lực lượng qua đại dịch lần này” Dương Lãnh Thiên khó khăn thốt thành lời.




~~~> EC88


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, ciuviho, hânhânn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhthu_jennie, tatham và 300 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.