Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 26.10.2016, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 107

Edit: Hắc Phượng Hoàng

Nếu không tại sao nói làm mẹ cứng rắn nhất chứ? Loại cảm nhận này không phải là người trong cuộc thì không cảm nhận được hết.

Lâm Thanh Uyển nghe lọt tai những gì đại phu nói, cắn răng phối hợp Mã thẩm nhi ăn thử thức ăn. Chỉ cần Mã thẩm nhi bưng tới là nàng cố nhét vào dạ dày. Nhét vào phun ra cũng được, bởi vì nàng nghĩ chỉ cần có thể ăn vào để thức ăn ở trong dạ dày một lúc là được, có thể hấp thu bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.

Nói là nói như vậy thôi nhưng khó tránh khỏi bị giày vò lợi hại. Ăn xong nhổ, nhổ xong ăn, Lâm Thanh Uyển mấy ngày nay vốn là dinh dưỡng không đầy đủ lại bị giày vò quá nên sắc mặt cực kì kém, người cũng gầy đi.

Mấy phụ nhân thân cận bên người đều gấp đến mức nhảy lên. Nhưng bọn họ không có trải nghiệm ôn ọe kinh khủng như vậy, chỉ có thể về nhà hỏi người thân mình, xem loại tình huống này có thể giảm bớt hay không.

Hỏi một vòng, đủ loại biện pháp kiểu dáng ngạc nhiên cổ quái đều tập hợp lại đây, sau đó Lâm Thanh Uyển cùng Mã thẩm nhi hai người ở trong phòng bên thử.

Bởi vì ép buộc này, mà dần dần có lời đồn đãi trong thôn Lạc Hạp nói vợ Thiết Trụ không khỏe, hình như mang cái thai này không thuận, người bị giày vò hại…

Lời đồn đãi vốn là người truyền người, truyền nhiều rồi thành biến dạng. Lời đồn đãi ban đầu chậm rãi truyền thành nói vợ Dương Thiết Trụ mang thai lại mắc bệnh nặng, hiện tại bị bệnh liệt giường, người không dậy nổi…

Bên ngoài thế nào, những người trong nhà này đều không có thời gian đi thanh minh, thứ nhất là sinh ý bận rộn, thứ hai là bận tâm Lâm Thanh Uyển.

Nhưng mà đáng được cao hứng là, trải qua các loại thí nghiệm bây giờ Lâm Thanh Uyển có thể ăn chút đồ. Tạm thời chỉ có hai loại, một loại là mơ chua muối, còn lại là Mã thẩm nhi làm ra một loại canh mì.

Đó là một bát mì canh thực đặc biệt, Dương Thiết Trụ lúc ấy hận không thể quỳ xuống lạy bát canh đó. Tô mì này đối với hắn mà nói, quả thực không thua thần tiên chuyển thế cứu người trong nước sôi lửa bỏng.

Kỳ thật không khoa trương như vậy, chỉ là mì trắng cho nhiều nước, sau đó dùng tay sát thành sợi thật nhỏ, Mã thẩm nhi biết Lâm Thanh Uyển không ngửi được mùi, ngay cả trứng gà cũng không cho vào, chỉ cho chút dầu hạt cải, hành lá và gừng, sau đó cho nước nấu sôi. Nước sôi thì cho mì kia vào, đợi đến khi mì trong đó biến trong suốt thì cho ít rau cắt nhỏ vào rồi bắc nồi ra, sau đó bỏ hai giọt dầu vừng vào.

Lâm Thanh Uyển rốt cuộc có thể ăn đồ, mọi người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

****

Buổi sáng ngày hôm đó Lâm Thanh Uyển dậy nôn theo thông lệ.

Giằng co một phen mới yên ổn được. Lúc này Mã thẩm nhi bưng tới điểm tâm, vẫn là một chén canh mì.

Lâm Thanh Uyển điều hòa hơi thở, cầm khăn trong tay Dương Thiết Trụ lau mặt, tiếp nhận nước trong tay hắn súc miệng, sau đó mới nhận bát mì từ từ ăn.

Từng muỗng từng muỗng chậm rãi đút vào miệng, Lâm Thanh Uyển tận lực tưởng tượng thứ này rất mỹ vị.

Vốn là không có mùi vị gì cả, bên trong không cho cái gì, không có hương vị gì, ngày ngày ăn, bữa bữa ăn, là ai thì cũng khó mà nuốt được. Nhưng không có cách nào, nàng còn có một đứa gào khóc đòi ăn Tiểu Nặc Nặc. Nàng phải bức chính mình ăn, cho dù ăn vào không được bao lâu sẽ phun ra cũng cố nhét vào miệng. Chung quy có thể vào miệng, ở trong dạ dày ngây ngốc trong chốc lát là có thể hấp thu một chút dinh dưỡng, như vậy sữa có thể sung túc một ít.

Lâm Thanh Uyển nhiều ngày nay thực lo lắng, bởi vì sữa của nàng càng ngày càng ít, nhan sắc càng lúc càng mờ nhạt, không biết có phải bởi vì nàng không ăn được hay không.

Lâm Thanh Uyển ăn xong, Mã thẩm nhi bưng bát đi ra ngoài, bên kia Tiểu Nặc Nặc lại bắt đầu khóc.

Tiểu Nặc Nặc kỳ thật là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn, chỉ vì gần đây nàng quá ít sữa, tuy rằng bây giờ đứa nhỏ có thể ăn chút cháo gạo gì đó, nhưng chung quy vẫn còn quá nhỏ, lại ăn sữa quen rồi, đút cái khác cho nó nó sẽ không ăn. Có thể là vì đói nên bây giờ nó rất dễ dàng khóc.

Lâm Thanh Uyển tiếp nhận con trai trong tay nam nhân, cởi bỏ quần áo bắt đầu cho con trai bú sữa.

Nặc Nặc ngậm một cái là ngừng khóc, bắt đầu dùng sức mút. Mút mấy cái chân mày càng nhăn càng chặt, có thể nhìn ra được nó đang dùng sức. Nhưng mà sức lực bú sữa mẹ bỏ hết ra rồi mà vẫn không có, Nặc Nặc rốt cuộc oa một tiếng lại khóc .

Lâm Thanh Uyển vội vàng lấy miệng đứa nhỏ ra nhìn trên đó không có một vết sữa nào.

Tâm nặng nề mãnh liệt, nàng không có sữa?

Nàng chưa từ bỏ ý định lại cho con bú tiếp, Tiểu Nặc Nặc tựa hồ còn muốn thử xem, thút thít mút, mút trong chốc lát vẫn không được lại khóc lên.

Dương Thiết Trụ luôn luôn ở bên cạnh ngốc, nhìn thấy con trai khóc lớn, lại thấy sắc mặt vợ thảm đạm thì ngây ra như phỗng.

Lúc này Lâm Thanh Uyển cực kỳ chật vật, trong khoảng thời gian này nôn nghén giày vò nàng chết đi sống lại, thật vất vả mới dưỡng được chút thịt này bị giày vò hết, thậm chí còn gầy hơn cả khi mới tới thôn Lạc Hạp. Sáng sớm là nôn, tóc không chải mặt không rửa, mặt dơ bẩn, hiện tại mặt dại ra, ánh mắt đăm đăm.

Bức cảnh tượng này dọa đến Dương Thiết Trụ.

“Nàng dâu, nàng làm sao rồi?”

Lâm Thanh Uyển phản ứng lại không nhịn được nữa nước mắt rơi như mưa.

Không phải loại làm nũng khóc, là thật sự khóc.

Mấy ngày nay nàng bị áp lực quá lớn, ăn cái gì ói cái đó làm thần kinh nàng cũng suy nhược, sữa càng ngày càng ít, đứa nhỏ đói khóc, sáng sớm hôm nay dậy đã bị dày vò, giờ muốn cho con bú mà lại không có sữa.

Dương Thiết Trụ vội vàng tiến lên ôm cả vợ lẫn con: “Nàng dâu đừng khóc nha, rốt cuộc bị làm sao?”

“Không có sữa, một chút cũng không có.”

Dương Thiết Trụ nhíu mày, lại thấy con trai khóc cuồng loạn như vậy thì cổ họng cũng rách mất.

“Con trai ngoan, đừng khóc…” Hắn nhận Nặc Nặc tới dỗ rồi nói với Lâm Thanh Uyển: “Nàng dâu, nàng đừng vội, ta làm chút cháo gạo đút cho nó đã, sau đó sẽ nghĩ biện pháp.”

Một trận ép buộc làm xong cháo gạo, hai người bắt đầu đút cho Tiểu Nặc Nặc. Nhưng Nặc Nặc ăn hai miếng lại không ăn nữa, đút cho nó nữa nó phun hết ra ngoài, sau đó lại khóc.

Nặc Nặc vừa khóc, Lâm Thanh Uyển lại muốn khóc.

Dương Thiết Trụ thấy thế trấn an nàng mấy câu, vội vàng ôm con trai đi ra ngoài nói muốn nghĩ biện pháp.

… ….

Dương Thiết Trụ muốn tìm người đầu tiên là đại cô Dương thị, chung quy Dương thị lớn tuổi chút lại là phụ nhân, nói không chừng sẽ có cách gì.

Dương thị lúc này đang trong phân xưởng cùng làm việc nói chuyện với mấy phụ nhân, thấy Dương Thiết Trụ tới nói Lâm Thanh Uyển không có sữa thì cũng phát sầu.

Hiện tại Nặc Nặc mới hơn bảy tháng chưa thể cai sữa được.

Lưu thị con dâu cả Dương nhị lão gia tử ở bên cạnh nghe thấy bọn họ nói chuyện chen vào một câu, “Đại cô, ta nghe người khác nói phụ nhân đang cho bú sữa nếu như mang thai sẽ bị mất sữa.”

“Thật sự? Còn chuyện này sao?” Dương thị trước đây không đụng phải chuyện như vậy nên không rõ ràng lắm vì sao Lâm Thanh Uyển lại không có sữa, chỉ nghĩ nàng là dinh dưỡng không đủ mới không có sữa.

Lưu thị mặt trái xoan, dáng người kiểu tiểu phụ nhân, năm nay 31 tuổi. Làn da hơi đen nhưng mặt mày thanh tú, đối nhân xử thế rất ôn nhu và hòa thuận, mở miệng nói chậm rãi. Nàng đã là mẹ của hai đứa nhỏ, con trai lớn mười hai, thứ nữ 10 tuổi.

Lưu thị sau khi kế bản khế ước kia xong thì đến phân xưởng nhà Dương Thiết Trụ làm được mấy ngày rồi. Vốn là quan hệ thân thích, người thân quen cho nên nói chuyện không có gì cố kỵ.

“Vâng, là nhà mẹ đẻ ta có một đường tẩu đụng phải chuyện này ta mới biết được. Khi đó cũng thế này, cháu nhỏ mới 8 tháng, đường tẩu ta kia lại mang bầu, sau đó được chừng mười ngày sau thì không có sữa. Người trong nhà cũng sốt ruột chết, sau này cũng là nghe người khác nói mới biết được, phụ nhân đang cho bú sữa có thai sẽ mất sữa.”

Vốn còn muốn làm chút dinh dưỡng cho Lâm Thanh Uyển bồi bổ, xem có thể có sữa hay không, giờ Dương thị triệt để bỏ đi ý niệm này.

Dương Thiết Trụ hiện tại uể oải thực: “Vậy phải làm sao bây giờ? Uyển Uyển ở trong phòng khóc vô cùng, ta vừa lấy chút cháo gạo cho Nặc Nặc ăn nhưng nó không ăn. Lúc này chắc là khóc mệt quá ngủ rồi.”

Một hán tử khỏe mạnh to lớn ôm một đứa bé nhỏ xíu trong tay, bộ dáng sầu khổ đầy mặt thật làm cho người ta không nhịn được muốn cười.

Lưu thị cúi đầu mím môi cười một chút rồi nói: “Ngươi cũng đừng vội, xem nhà ai có dê đang nuôi con thì xin chút sữa dê về. Đường tẩu ta lúc trước chính là đi xin sữa dê của một nhà cùng thôn về cho nó ăn.”

Dương thị ở bên cạnh nói: “Đúng đúng đúng, như vậy cũng được, ngươi nhìn ta hồ đồ rồi không nghĩ tới, may mà Lưu thị có thể nghĩ tới chuyện này.”

Dương Thiết Trụ nghe xong liền chuẩn bị đi ra ngoài tìm dê nuôi con.

Dương thị thấy hắn còn ôm Nặc Nặc trong tay thì vội vàng nhận lấy.

“Cháu đi tìm đi, ta ôm nó giúp cháu. Lát nữa ôm về cho Thanh Uyển.”

Hết chương 107



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: Catstreet21, Chi1023, Hana93, lan trần, lp.miao, my_ami, sxu, thanhhue
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 26.10.2016, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 108

Edit: Hắc Phượng Hoàng

Dương Thiết Trụ đi trấn trên tìm, dự tính mua một con dê mẹ có sữa về. Nhưng tìm hỏi cả một vòng mà không được.

Trong lòng hắn cũng biết thường dê mà đang có sữa thì là vừa sinh dê con. Nhà nào ăn no rửng mỡ mới mang bán con dê mẹ vừa mới sinh con đi. Không có biện pháp, Dương Thiết Trụ đành phải về hỏi thăm trong thôn nhà ai có dê mẹ đang có sữa không, hoặc là trong thôn phụ cận nhà ai có cũng được.

Sự tình phi thường đúng dịp, có người nói nhà Điền thẩm tử trong thôn có dê mẹ đang nuôi con, con dê cái nhà họ nuôi mới sinh con được mấy ngày.

Dương Thiết Trụ trong lòng rất gấp bất chấp chuyện xấu hổ trước kia, đi tới nhà Điền thẩm tử xin sữa dê.

Đến Điền gia, nam nhân Điền thẩm tử Điền lão hán ở nhà, vừa nghe Dương Thiết Trụ nói vợ hắn không có sữa muốn xin sữa dê cho con trai uống, không nói hai lời quay người cầm bát lấy cho Dương Thiết Trụ một ít về xem nó có uống hay không.

Dương Thiết Trụ cảm tạ định đưa tiền cho Điền lão hán. Điền lão hán không tiếp, nói một chút sữa dê mà thôi, dù sao con dê này của nhà hắn lần này chỉ đẻ có một con, sữa dê có nhiều.

Dương Thiết Trụ bưng sữa dê về nhà chuẩn bị đút cho Nặc Nặc, Dương thị ôm Nặc Nặc về thấy vậy thì bảo hắn đi đun sôi rồi mới đút cho nó.

Mã thẩm nhi cầm sữa dê đi nấu sôi, Tiểu Nặc Nặc lúc này ngừng khóc, nằm trong ngực Dương thị rất ngoan ngoãn, chỉ là đôi mắt nhỏ thì nhìn chằm chằm mẹ mình. Bộ dáng tội nghiệp, đôi mắt còn hơi hồng.

Lâm Thanh Uyển lúc này đã không còn khó chịu nữa, mặc quần áo vào xuống giường lò, rửa mặt chải đầu và quấn tóc lên.

Nhìn bộ dáng con trai đáng thương thì đau lòng ghê gớm. Nhận Tiểu Nặc Nặc từ Dương thị về ôm hôn.

Dương thị giao đứa bé cho Lâm Thanh Uyển, thấy sữa dê đã được mang trở lại liền vội vàng đi vào phân xưởng làm tiếp.

“Ngoan, Nặc Nặc, cha đi lấy sữa dê cho con, con đợi một chút. Đều tại cha không tốt, hại mẹ không có sữa cho con ngoan của ta uống.” Lâm Thanh Uyển vừa nói vừa nhịn không được trừng mắt nhìn Dương Thiết Trụ.

Nàng đã nghe Dương thị nói phụ nhân đang cho bú sữa mà mang thai sẽ mất sữa. Mệt nàng còn tưởng rằng là thân thể mình không cố gắng, mang thai không ăn được cái gì, dinh dưỡng không đầy đủ mới khiến con trai không có sữa uống. Náo loạn nửa ngày đều là lỗi của man hán tử này.

Dương Thiết Trụ cười hì hì ngây ngô gãi đầu. Hắn làm sao mà biết cái này, huống chi chuyện mang thai hắn đâu có khống chế được.

Mã thẩm nhi bưng tới sữa dê nấu sôi, Tiểu Nặc Nặc ngửi được mùi sữa trong không khí liền chui cái mũi ra, một bộ dáng rất nóng lòng.

Sữa dê nấu sôi rất nóng, vì để cho con trai mau chóng được ăn. Lâm Thanh Uyển bảo Dương Thiết Trụ đi lấy một chậu nước lạnh nhỏ tới, bỏ bát sữa dê cho vào chậu nước lạnh.

Đợi đến khi sữa dê không còn nóng , Lâm Thanh Uyển mới cầm cái thìa nhỏ đút cho nó.

Kết quả thực khả quan, Nặc Nặc vậy mà  không bài xích sữa dê. Còn phảng phất thực thích sữa dê, uống rất hăng say. Lâm Thanh Uyển thì không ngửi được cái mùi này, đút cho con được mấy miếng là không nhịn được nữa phải  đưa Nặc Nặc cho Dương Thiết Trụ đút, bản thân đi sang bên cạnh lại làm một trận phun.

Buổi sáng ăn được mấy miếng lại trả lại rồi, còn lại phun toàn nước không thôi.

Lâm Thanh Uyển đợi đến khi hết mùi ghê tởm trong cổ họng mới đứng thẳng lưng. Cầm khăn lau miệng, lại lấy một cốc nước súc miệng.

Những ngày nôn ọe thế này bão giờ mới kết thúc đây!

Mã thẩm nhi thấy Lâm Thanh Uyển lại phun ra vội vàng đi phòng bếp làm đồ ăn cho nàng. Mã thẩm nhi bây giờ đã thành ‘bảo tiêu cơ động’ của Lâm Thanh Uyển, gần như lúc nào cũng đợi lệnh, tùy thời lại đi làm đồ ăn cho Lâm Thanh Uyển.

Đây là chuyện không có cách nào khác, Lâm Thanh Uyển gần đây gầy rất nhiều, lại có thai, dinh dưỡng không đầy đủ nghiêm trọng. Mọi người không có cách nào đành phải nàng phun trước sau đó lại đi làm đồ ăn cho nàng.

Dương Thiết Trụ lấy bát sữa dê đút cho con trai, Tiểu Nặc Nặc ăn no sau, tâm tình tựa hồ cũng khá hơn. Thấy mẹ đang nhìn nó, nó còn biết cười với Lâm Thanh Uyển.

Lập tức làm tâm Lâm Thanh Uyển mềm nhũn ra.

Nhìn con trai trước mắt, nghĩ về sau lại sẽ có một đứa nhỏ động lòng người, nàng nhất thời cảm thấy trên người tràn đầy lực lượng.

Không phải là phun sao? Phun nhiều thành quen, kiếp trước là ai đã nói lời này.

******

Dương Thiết Trụ thấy Nặc Nặc thích uống sữa dê, lại đi tới nhà Điền lão Hán thương lượng mỗi ngày tới nhà hắn mua sữa dê.

Lúc tới đây dường như người Điền gia đã trở lại hết. Con trai cả Điền Tráng, con trai thứ Điền Đại Xương của Điền lão hán, vợ lão Điền thẩm tử và Điền Thúy Lan cũng có ở nhà.

Điền Đại Xương khi còn bé chơi với Dương Thiết Trụ không tệ, tuy nói sau khi lớn lên có thút xa lạ, nhưng dù sao cũng là cùng thôn, quan hệ khi còn bé  vẫn còn đấy, vừa thấy Dương Thiết Trụ vào cổng, Điền Đại Xương liền tiến lên nghênh đón.

“Thiết Trụ, tiểu tử ngươi hôm nay sao lại tới nhà ta?” Điền Đại Xương mở miệng nói, tay thì thân cận đập bả vai đối phương một phát. Hắn còn không biết chuyện buổi sáng Dương Thiết Trụ tới nhà xin sữa dê.

Dương Thiết Trụ nhìn thấy bạn chơi khi còn bé Điền Đại Xương, trên mặt cũng tràn đầy tươi cười, nói với hắn chuyện con hắn không có sữa uống.

Điền Đại Xương nghe việc này xong  không hỏi kỹ, lại nghe Dương Thiết Trụ nói mỗi ngày đến mua một ít sữa dê về, nếu như con dê mẹ của Điền gia có thể bán thì bán cho hắn cũng tốt.

Dương Thiết Trụ mỗi lần tới Điền gia sẽ cảm thấy có chút xấu hổ, buổi sáng lúc ấy còn hơi tốt chút ít, lúc này Điền Thúy Lan ở trong phòng ánh mắt luôn phiêu trên người hắn, làm  hắn như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Hắn vốn tính là mỗi ngày lại đây một ít sữa dê, nhưng sau khi đến mới nhớ tới Điền gia bây giờ còn có một cái Điền Thúy Lan, Uyển Uyển lần đó ghen hắn còn không quên đâu, hắn có tâm tư mua con dê mẹ về. Dù sao nhà hắn bây giờ không thiếu chút tiền ấy, mua dê về, đến lúc lấy sữa cho con uống cũng tiện hơn.

“Mua dê ư?” Điền Đại Xương mặt lộ vẻ do dự, tuy nói dê không đáng giá bao nhiêu tiền, mấu chốt là con dê này vừa sinh một con dê con, bán dê mẹ đi thì dê con làm thế nào?

Chung quy không phải người ngoài, Điền Đại Xương nói do dự của hắn một lần.

Dương Thiết Trụ nghe xong cười nói hay là bán cả con dê con cho hắn, hắn sẽ trả bạc cả hai con.

Điền Đại Xương biết Dương Thiết Trụ buôn bán lời được nhiều tiền, bây giờ ở trong thôn ai chẳng biết, thảo nào hắn nói mua hai con dê về mà mắt không chớp cái nào.

Nhưng vấn đề không phải ở con dê con, mà là con dê này là ngày thường tiểu muội Điền Thúy Lan của hắn chăm sóc.

Điền Thúy Lan sau khi bỏ nhà chồng trở về đây, Điền gia hai cụ đau lòng khuê nữ chịu tội lớn, bình thường không cho ả làm cái gì cả, lại thấy nữ nhi suốt ngày lấy nước mắt rửa  mặt nên đã mang con dê cái này giao cho Điền Thúy Lan trông nom, miễn cho ả suốt ngày tưởng nhớ chuyện xưa  mà đau lòng.

Điền Thúy Lan tiếp nhận việc nuôi con dê mẹ này còn có chút việc làm, dẫn dắt rời đi sự chú ý của ả, tinh thần dần dần khá hơn, sau dần dần đi ra ngoài dạo lòng vòng quanh thôn, người cả nhà đều nhìn ở trong mắt vui vẻ ở trong lòng.

Sự tình liên quan đến tiểu muội, Điền Đại Xương không biết nói với Dương Thiết Trụ như thế nào.

Dương Thiết Trụ thấy đối phương mặt lộ vẻ do dự, nghĩ rằng có phải sợ hắn trả tiền ít quá hay là nguyên nhân khác. Hắn suy nghĩ ở trong lòng, nói lấy 5 lượng bạc mua hai con dê của Điền gia.

Ở đây dê không đáng giá bằng heo, giá thịt dê tuy rằng đắt hơn thịt heo một chút, nhưng một con dê không nặng bằng con heo, cho nên tổng thể mà nói không đắt bằng heo.

Điền gia sở dĩ nuôi dê là vì gia cảnh trong nhà khó khăn nên mới nuôi, muốn tăng thêm thu nhập trong nhà. Dê cho ăn cỏ khô cũng được, không phải cẩn thận chăm sóc như nuôi heo, cho ăn không tốt là sụt cân. Một con dê một trăm cân ở trên thị trường bán không vượt qua 2 lượng bạc, dê nhỏ thì không đáng bao nhiêu tiền.

Dương Thiết Trụ có thể trả 5 lượng bạc là nghĩ dù sao cũng là Điền gia người ta đang nuôi dưỡng tốt, hắn đột nhiên nói mua nên có ý bồi thường một chút.

Trong lúc nhất thời tâm tư dị biệt, vợ Điền Đại Xương là Cao thị mặt lộ vẻ vui sướng đang định lên tiếng đáp ứng bán.

Điền Thúy Lan đột nhiên vọt ra: “Thiết Trụ ca, dê nhà ta không bán.”

Thế tới rất gấp, lời nói cũng rất gấp, làm Dương Thiết Trụ nhìn ả có chút kinh ngạc.

Trời biết, ả có thể kêu lên câu Thiết Trụ ca này khó khăn thế nào. Kỳ thật lúc buổi sáng Điền Thúy Lan cũng ở nhà, chỉ là hắn đột nhiên xuất hiện trong nhà ả, làm cho ả nhất thời không biết đối mặt như thế nào mà thôi, ả vẫn trốn ở trong phòng không dám đi ra nhưng nghe được phía ngoài nói chuyện.

Bây giờ nghe Thiết Trụ ca muốn mua dê nhà nàng, người trong nhà tựa hồ muốn bán, ả làm sao có thể bán dê cho Thiết Trụ ca chứ?

Điền Thúy Lan cũng ý thức được mình không thỏa đáng, cúi đầu đỏ mặt, mở miệng giải thích: “Con dê này ta chăm nó rất lâu rồi nên có cảm tình.” Lại nghĩ tới chuyện con trai Thiết Trụ ca không có sữa uống, ả lại bổ sung: “Nếu con ngươi không có sữa ăn thì mỗi ngày lại đây lấy sữa, dù sao, dù sao thì sữa dê này có nhiều.”

Điền Thúy Lan nói xong vẫn cúi đầu đứng tại chỗ không đi.

Dương Thiết Trụ không muốn ép buộc, gật đầu rồi nói mấy lời cảm ơn Điền Đại Xương, nói buổi sáng mỗi ngày sẽ đến lấy một ít sữa dê, sau đó chào hỏi vợ chồng Điền lão Hán đi về.

Đợi đến khi Dương Thiết Trụ đi về rồi, người Điền gia sôi nổi lên tiếng.

“Tiểu muội, đây là 5 lượng bạc đấy, sao ngươi lại không bán?” Người đầu tiên mở miệng là Cao thị.

Cao thị này thường ngày lòng dạ hẹp hòi thích so đo hơn thiệt, nhưng tổng thể mà nói không có tật xấu lớn gì.

Bao gồm Điền Thúy Lan được Điền gia hai cụ lĩnh về, nàng cũng chưa từng có biểu hiện ra cảm xúc không thích. Nàng biết rõ trên dưới Điền gia đều muốn tiếp Điền Thúy Lan về, một mình nàng phản đối cũng vô dụng. Nếu không thể phản đối, người cũng đã trở lại, vậy thì tội gì phải lộ ra không thích, cũng chẳng có lợi ích gì.

Điền Thúy Lan sau khi trở về, tuy nói nàng cảm thấy có chút chướng mắt, nhưng không tới mức không thể nhìn được. Điền Đại Xương vốn còn lo lắng vợ mình lòng dạ hẹp hòi sẽ khiến tiểu muội khó chịu, ai biết biểu hiện Cao thị rất tốt, không khỏi vui vẻ đối xử với Cao thị càng thêm tốt. Cao thị được ăn ngon ngọt, đơn giản liền coi như nhà mình không có Điền Thúy Lan này, thường ngày có phụ nhân trong thôn nghị luận chuyện Điền Thúy Lan, nàng cũng chỉ là trong lòng tức giận thì oán giận với nam nhân mình vài câu thôi, còn trước mặt người khác thì nàng không nói gì.

Không thể không nói, Cao thị là một phụ nhân thông minh. Một đám người sinh hoạt chung một chỗ, rất nhiều việc khi không ảnh hưởng toàn cục thì sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt. Nếu cảm thấy chướng mắt vậy coi như không nhìn thấy. Như vậy mới không chọc vào quả tim của hai cụ, nam nhân mình mới kính trọng, gia đình mới hòa thuận.

Là phụ nhân dù thông minh thế nào nhưng khi liên quan đến tiền bạc, Cao thị này vốn tâm nhãn không lớn, lần này là mấy lượng tiền bạc khó tránh khỏi cảm thấy thịt đau.

Những người khác trong Điền gia cũng cảm thấy hơn mấy lượng tiền bạc có chút đau lòng, nông hộ người ta kiếm ăn không dễ. Hai người con trai của Điền gia không  có tay nghề khác, suốt ngày kiếm ăn trong đất, quanh năm suốt tháng cũng không được mấy lượng bạc.

Nhưng nhớ đến Điền Thúy Lan, mọi người không đành lòng mở miệng răn dạy.

Điền Đại Xương cũng có chút thịt đau, lúc ấy nếu không phải là tiểu muội lao tới nói không bán, hắn đã đáp ứng bán rồi. Chung quy nhà mình có thể kiếm chút tiền, còn có thể tiện lợi cho người bạn chơi thuở bé. Ai ngờ  Điền Thúy Lan nói không bán, ở trước mặt Dương Thiết Trụ hắn khó mà nói gì được. Chung quy trước mặt người ngoài không thể để người ta chê cười.

Lúc này nghe vợ mình nói như vậy, Điền Đại Xương miệng khiển trách bảo nàng bớt tranh cãi, kỳ thật trong lòng vẫn nghi hoặc Điền Thúy Lan vì sao nói không bán.

Nhưng dù sao hắn cũng là đại nam nhân, nghi hoặc thì nghi hoặc, trong lòng không có ý tứ oán trách tiểu muội.

Điền Thúy Lan cúi đầu không biết trả lời như thế nào, trong lòng vừa thẹn càng thẹn. Ấp úng nói một câu: “Con dê này ta nuôi lâu như vậy, luyến tiếc bán nó đi.” Nói xong ôm mặt chạy ra.

Cao thị còn định nói điều gì đó nhưng Điền Đại Xương lôi lại.

Điền gia hai cụ đầy mặt lo lắng nhìn bóng dáng tiểu nữ nhi, không biết nên nói cái gì.

Điền lão hán ho khan hai tiếng mở miệng nói: “Nếu Thúy Lan luyến tiếc vậy thì không bán, con dê này cũng nuôi 2 năm rồi, không chỉ có giá 5 lượng bạc ấy.”

Nhưng ai nghe cũng hiểu được đây là ông giải vây cho Điền Thúy Lan, bọn họ làm tiểu bối không thể nói gì.

Cao thị nuốt nước miếng áp chế lời muốn nói.

Hết chương 108


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: Catstreet21, Chi1023, Hana93, lan trần, lp.miao, my_ami, sxu, thanhhue
Có bài mới 26.10.2016, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 109

Edit: Hắc Phượng Hoàng

Dương Thiết Trụ sau khi về nhà nói chuyện lấy sữa dê từ Điền gia cho Lâm Thanh Uyển biết, đã thương lượng với Điền gia mỗi ngày đi lấy. Lâm Thanh Uyển sau khi nghe xong là ném ra sau đầu, Dương Thiết Trụ không nói là Điền gia Điền Thúy Lan, nói chung chính hắn cũng không có nghĩ nhiều về bên đó.

Vì con trai, Dương Thiết Trụ buổi sáng mỗi ngày đều đi Điền gia lấy một phần sữa dê về.

Đi rất nhiều lần, mỗi lần đều là Điền Thúy Lan bưng tới cho hắn. Nhưng mà hiện tại tâm tư Dương Thiết Trụ hoàn toàn tập trung vào người nôn oẹ lợi hại Lâm Thanh Uyển, không chú ý tới Điền Thúy Lan thần sắc dị thường.

Dương Thiết Trụ ban đầu đến Điền gia còn có chút xấu hổ, nhưng thứ nhất là bận tâm vợ nôn oẹ, hai là hắn mỗi ngày phải bận rộn rất nhiều việc, dần dần không có loại tâm tình này. Mặt khác hắn không có ý tưởng tự mình đa tình, hắn đã lấy vợ sinh con, về phần chút chuyện dĩ vãng cùng Điền Thúy Lan không để ở trong lòng.

Chung quy hai người lúc đó là bạn chơi, sau này tuy nói đính thân nhưng khi đó còn nhỏ, nơi nào hiểu được cái gì là tình yêu nam nữ, chỉ coi người là muội muội mình. Sau này mình tòng quân lên chiến trường, Điền gia bên này từ hôn, Điền Thúy Lan xuất giá, Dương Thiết Trụ càng không đặt Điền Thúy Lan ở trong lòng, cũng chính là trước quen thuộc sau thành người xa lạ mà thôi.

Hắn nghĩ như vậy nhưng người khác có phải nghĩ như vậy hay không thì không biết được.

Sáng ngày hôm đó hắn lại đi Điền gia lấy sữa dê.

Bởi vì mỗi lần nói muốn trả tiền, Điền Thúy Lan đều nói không cần, những người Điền gia khác cũng nói không thể nhận tiền. Dương Thiết Trụ cảm thấy ngượng ngùng trong lòng liền cách mấy ngày xách một miếng thịt đi qua, coi như đó là tiền sữa dê.

Dương Thiết Trụ vẫn hiểu được kiêng dè, mỗi lần lại đây rất ít nói chuyện cùng Điền Thúy Lan, có đôi khi có chút lời muốn nói cũng tận lực nói với những người Điền gia.

Điền thẩm tử tiếp nhận Dương Thiết Trụ đưa thịt cười không khép miệng.

“Thiết Trụ, khách khí như vậy, lại lấy thịt lại đây.”

Lúc đầu người Điền gia không nguyện ý nhận thịt Dương Thiết Trụ đưa, đẩy nửa ngày, đến khi Dương Thiết Trụ nói còn như vậy về sau sẽ không đến lấy sữa dê thì họ mới không cự tuyệt.

Dương Thiết Trụ thật thà cười: “Đây không phải là khách khí, ta mỗi ngày đến nhà các ngươi lấy sữa dê, các ngươi không nhận tiền bạc của ta, lấy chút thịt cũng là nên.” Nhà hắn làm đồ sấy tiên, trong nhà mỗi ngày thịt heo được đưa đến rất nhiều, không đáng kể cái gì.

Điền Thúy Lan bưng tới một chén sữa dê mới mẻ buổi sáng mới lấy ra đưa cho Dương Thiết Trụ, khuôn mặt rủ xuống tràn đầy vui vẻ không che giấu được.

“Thiết Trụ ca, đây là sữa dê ta sáng sớm vắt về, mới mẻ đấy.”

Dương Thiết Trụ nhận lấy: “Cám ơn Điền gia muội tử.” Rồi quay sang nói với Điền thẩm tử, “Vậy thím ta đi trước.”

Nhìn bóng dáng Dương Thiết Trụ đi xa, ánh mắt Điền Thúy Lan ngây ngốc, nhưng vừa nghĩ đến sáng sớm ngày mai lại được nhìn thấy Thiết Trụ ca, ả lại lòng tràn đầy vui vẻ.

Tuy rằng Thiết Trụ ca rất ít nói chuyện với ả, chỉ là mỗi lần ả mang sữa dê cho hắn mới nói một tiếng cám ơn. Nhưng chỉ một câu này thôi có thể làm cho ả ngẩn ngơ nửa ngày.

Chỉ là vì sao Thiết Trụ ca không gọi ả là Thúy Lan muội tử vậy, mà là sửa gọi Điền gia muội tử? Là bởi vì bọn họ bây giờ không quen thuộc sao? Điền Thúy Lan nghĩ rằng về sau Thiết Trụ ca mỗi ngày đến, bọn họ lại như vãng bắt đầu quen thuộc.

Điền thẩm Tử thở dài nhìn khuê nữ bộ dạng si kia.

“Thúy Lan —”

Điền Thúy Lan nghi ngờ quay đầu nhìn về mẹ mình.

“Người ta, Thiết Trụ là người đã có vợ, con đã có một đứa, bây giờ trong bụng vợ hắn lại có một đứa.” Điền thẩm tử hạ thật lớn quyết tâm mới nói ra lời này, bà thật sự không nhìn được bộ dáng khuê nữ mình thế này.

Lần đó Điền Thúy Lan nói không bán dê, có lẽ Điền thẩm tử chỉ là phỏng đoán một chút, nhưng trải qua nhiều ngày như vậy bà đã nhìn ra.

Khuê nữ của bà chỗ nào là luyến tiếc dê dâu, rõ ràng là luyến tiếc người kia.

Ai, thật là oan nghiệt. Bà cứ tưởng rằng khuê nữ không còn nhớ thương Dương Thiết Trụ, thường ngày thần sắc không nhìn ra dị thường cái gì, như thế nào lại đột nhiên như vậy?

Nhưng suốt ngày nhìn khuê nữ vui vẻ, còn có mỗi ngày buổi sáng trang điểm ăn diện, cái gì cũng không làm  chỉ chen đi lấy sữa dê chờ Dương Thiết Trụ đến, bà không biết mở miệng nói thế nào.

Điền thẩm tử thậm chí không tự chủ được bắt đầu hồi tưởng trước đây, khi đó Dương Thiết Trụ và Thúy Lan còn nhỏ không có hiềm khích…

Bà không biết nên trách ai hay là tự trách mình? Có đôi khi bà sẽ nhịn không được ảo tưởng, nếu như lúc trước bà không bức lui hôn sự của khuê nữ, mà là để Thúy Lan chờ Thiết Trụ trở về, sự tình có phải phát triển thành một loại khác hay không.

Thúy Lan sẽ không thể không sinh được, càng sẽ không bị người ta hưu về nhà?

Nhưng Điền thẩm tử trong lòng cũng rõ ràng, thế đạo này chỗ nào cũng không tha cho một nữ nhân không sinh con được.

Chỉ là người đối với chuyện không phát sinh sẽ suy nghĩ chủ quan ra nhiều loại suy đoán. Dương Thiết Trụ trọng tình trọng nghĩa, có lẽ sẽ không giống nhà chồng trước của Điền Thúy Lan, cưới bình thê về, ít nhất sẽ không giày xéo khuê nữ của bà?

Điền thẩm tử đối với chuyện từ hôn lúc trước hối hận vô số đêm ngủ không yên.

Nhưng mà tưởng tượng thì tưởng tượng vậy thôi, chuyện bây giờ ván đã đóng thuyền. Từ hôn đã là sự thật, người ta Dương Thiết Trụ cưới vợ là sự thật, đã sinh con là sự thật. Mà Điền Thúy Lan gả người khác là sự thật, không thể sinh cũng là sự thật. Điền thẩm tử chỉ có thể nhận mệnh, cho nên bà không muốn khuê nữ mình lại tiếp tục u mê không tỉnh ngộ.

Điền Thúy Lan mắt nhìn mẹ mình tràn đầy kinh ngạc, chậm rãi đẩy rất nhiều nước mắt ra.

Ả không dám tin lắc đầu, không biết là muốn lắc tỉnh chính mình hay là người khác.

Nhưng đung đưa như thế nào thì cái bóng kia vẫn không thể biến mất khỏi đầu, lời của mẹ ả không có biện pháp đung đưa đi, từng câu từng từ không ngừng lặp lại trong đầu óc của ả.

Điền Thúy Lan bắt đầu kích động che lỗ tai của mình, phảng phất như những lời này không tồn tại, những việc kia đã thành sự thực không tồn tại. Thiết Trụ ca vẫn là của ả, mà ả, vẫn là Thúy Lan muội tử của Thiết Trụ. Mà nữ nhân hạnh phúc bên người Thiết Trụ ca kia là ả, không phải người kia…

Điền thẩm tử lão lệ giàn giụa ôm chặt lấy khuê nữ đáng thương của mình.

“Khuê nữ đáng thương của ta…”

Điền Thúy Lan tựa vào ngực Điền thẩm tử chậm rãi bình tĩnh trở lại.

“Mẹ, con không có nghĩ cái khác, con chỉ là muốn nhìn Thiết Trụ ca một chút, chỉ nhìn là được rồi.” Ánh mắt của ả tựa hồ nhớ tới cái gì đó chậm rãi khát khao lên.

Điền thẩm tử không biết nên nói cái gì đành yên lặng.

Cao thị và Điền Đại Xương trong phòng đều nhìn thấy vừa rồi phát sinh.

“Thúy Lan này sẽ không phải là có ý nghĩ gì với Dương Thiết Trụ chứ?” Cao thị nói thực hàm hồ. Đây không phải là câu nghi vấn, rõ ràng là câu khẳng định mà, nhà bọn họ người mù cũng nhìn ra được.

Chỉ là nàng một kẻ làm tẩu tử có thể nói bại hoại thanh danh tiểu cô của mình sao?

Được rồi, tuy nói tiểu cô nàng đã không có bất kỳ thanh danh đáng nói. Nhưng nàng làm tẩu tử  chỉ nói mấy từ hàm hồ mà không thể nói khẳng định Điền Thúy Lan nhất định là có ý tưởng với Dương Thiết Trụ. Nếu nàng khẳng định, đầu tiên nam nhân nàng sẽ không tha cho nàng.

Bịt tai trộm chuông* là bệnh chung của mọi người, cho nên nói chuyện là phải chú ý phương thức.

Điền Đại Xương sao không hiểu ý tứ vợ mình chứ, nhưng hắn có thể làm gì? Trực tiếp nói ngươi không cần đoán mò tiểu muội sao, nghĩ cũng vô dụng, nhìn bộ dạng tiểu muội ngươi kìa, Điền Đại Xương thật sự sợ ả không chịu nổi đả kích.

Điền Thúy Lan bây mỗi sáng dậy chuyện thứ nhất làm chính là trang điểm ăn diện, đi vắt ra một bát sữa dê, sau đó canh chừng sữa dê chờ Dương Thiết Trụ tới lấy. Nhìn Điền Thúy Lan vui vẻ loại kia vừa ngầm ngầm mong đợi, những người khác Điền gia vô số lần lời ra đến khóe miệng lại nuốt xuống.

Cho nên tâm lý người Điền gia bây giờ thật sự rất mâu thuẫn, biết không thể cứ như vậy nhưng lại sợ Điền Thúy Lan không tiếp thụ được đả kích.

*********

Dương Thiết Trụ thường xuyên ra vào Điền gia dần dần được truyền khắp trong thôn.

Mọi người mới đầu chỉ là tò mò hai nhà vốn phải kiêng dè, sao lại đột nhiên thường xuyên thân cận.

Rất nhiều thôn dân đều biết Dương Thiết Trụ đi Điền gia là vì lấy sữa dê cho con trai mình, nhưng số lần đi nhiều, mọi người khó tránh khỏi sẽ mơ màng, đặc biệt Điền Thúy Lan còn có một đoạn chuyện với Dương Thiết Trụ.

Người tò mò có, người ác ý cũng có, có người biết rõ ràng Dương Thiết Trụ đi vì cái gì, sau này liên tiếp nhìn thấy hắn mang theo thịt heo đi Điền gia, phi thường đỏ mắt cũng có… Sau đó đồn đãi cứ như vậy lan ra…

Cái gì cũng nói, có nói hai người không quên được chuyện cũ, cũng có nói Điền gia thấy Dương Thiết Trụ hiện tại kiếm tiền lớn, muốn nương vào con gái mình bám vào…

Ở nông thôn có rất ít thứ để tiêu khiển, duy nhất có thể làm mọi người nhiệt huyết sôi trào chỉ có chút ‘chuyện không thể thành lời’.

Sau đó chuyện vợ Thiết Trụ ‘không tốt’ cũng bị người ta nhắc tới, kết hợp chuyện Điền gia, mọi người lại bắt đầu phát huy trí tưởng tượng của mình.

Có lẽ Điền gia cũng biết chút ít tin tức, cho nên mới đánh chủ ý trước? Thấy vợ Dương Thiết Trụ không tốt là mặt sau vào cửa làm làm vợ kế?

Có người nói Điền Thúy Lan không thể đẻ trứng, người ta Dương Thiết Trụ tìm ai cũng không sẽ tìm ả!

Sau đó có người phản bác, ‘cái phía trước kia’ không phải có con trai sao, người ta Điền Thúy Lan và Dương Thiết Trụ quan hệ không tầm thường, hiện tại lại không phải lo lắng chuyện hương khói, vì sao không thể là Điền Thúy Lan?

Được rồi, đáng thương Uyển Uyển đã thành người phía trước kia.

Vì việc này thậm chí có người nhàm chán cải vã, việc này có người tin, có người không tin, có người từ chối cho ý kiến, nhưng có người nghe lọt.

Vì thế lời đồn đãi càng thêm khoa trương …

Thậm chí có người tâm tư không tốt tới cửa mượn cớ đi thăm Lâm Thanh Uyển, miệng dựa vào nghe nói Lâm Thanh Uyển nôn oẹ lại đây quan tâm, kì thực là vì chứng thực vợ Thiết Trụ có phải là thật ‘Không tốt’ hay không.

Sự tình cũng đúng dịp, lúc ấy Lâm Thanh Uyển vừa ói hôn thiên hắc địa mới về kháng nằm, tóc tai bù xù, sắc mặt tái nhợt, bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ gầy đến có chút dọa người. Người nọ đứng trong chốc lát rồi mau đi.

Sau đó lời đồn đãi về vợ Dương Thiết Trụ quả thật ‘Không tốt’ chính thức trở thành là sự thật, trong thôn càng thêm sôi trào…

… …. …..

Đối với những lời đồn đãi này, người Điền gia cũng nghe nói.

Trong thôn những người đó không tốt tới cửa đi quấy rầy một nhà Dương Thiết Trụ, chung quy vợ người ta sắp ‘Không tốt’, sau đó một đám bẩy đại cô tám đại di sôi nổi đến thăm một đương sự khác là Điền gia.

Thái độ mập mờ, ngôn ngữ nửa che nửa đậy, đây không phải là cố ý bày ra tư thế cho người ta hỏi sao, chỉ kém ở trên mặt viết ‘mau hỏi ta mau hỏi ta’. Sau này cực lực truy vấn người Điền gia, mọi người cũng tiết lộ chuyện vợ Dương Thiết Trụ ‘Không tốt’ ra.

Nghe được người trong thôn nói Dương Thiết Trụ thường xuyên đến nhà bọn họ, là muốn ‘Nối tiếp tiền duyên’ với Điền Thúy Lan, lại nghe thấy chuyện vợ Dương Thiết Trụ sắp ‘Không tốt ‘. Người Điền gia lúc đầu không tin, nhưng không chịu nổi mỗi người đều nói như vậy, sau đó tin, bao gồm Điền Thúy Lan cũng tin.

Có lẽ Dương Thiết Trụ thật sự nghĩ như vậy đấy? Người nam nhân nào cũng không có khả năng sau khi vợ mình qua đời là đánh một đời quang côn không cưới vợ khác. Lại nghĩ tới Dương Thiết Trụ và Điền Thúy Lan là thanh mai trúc mã, hơn nữa Dương Thiết Trụ thường xuyên xách thịt heo tới nhà…

Được rồi, chỉ có thể nói tư tưởng có bao nhiêu xa, nhân loại có thể đi bấy nhiêu xa.

Sau đó người Điền gia cũng bắt đầu suy nghĩ chủ quan không thôi, bản thân là đến trao đổi sữa dê thịt heo đều bị treo lên một tầng quang cảnh tốt đẹp.

Dương Thiết Trụ làm sinh ý buôn bán lời ít tiền là chuyện người trong thôn đều biết, trong nhà xây phòng ở tốt như vậy, lại có xe con la, tại Thôn Lạc Hạp mà nói được coi là một phú hộ rồi. Tính như ở hiện đại đó là người đàn ông độc thân hoàng kim có phòng có xe, vợ mới chết, lại có con trai rồi, không phải là thích hợp với đối tượng Điền Thúy Lan sao?

Đối với chuyện Điền Thúy Lan sau này, Điền gia hai cụ rất bận tâm. Bọn họ còn sống thì không sao, chết đi rồi trong nhà đều là ca ca tẩu tử làm sao có thể tha thứ một tiểu cô bị bỏ hàng năm ở trong nhà. Về việc hôn nhân của Điền Thúy Lan, Điền gia hai cụ cũng cân nhắc, nhưng một phụ nhân không thể sinh bị hưu thật không dễ tìm đối tượng.

Có thể tiếp nhận đều là lão già hơn 10 tuổi, thậm chí còn có người góa vợ tuổi ngang tầm Điền lão hán. Trẻ tuổi, người ta vẫn là hoàng hoa đại xử nam, ai muốn cái hàng đã xài rồi, lại là cái không thể sinh. Cho nên chuyện này vẫn luôn là bệnh trong lòng hai cụ, lại cố kỵ Điền Thúy Lan trạng thái tinh thần không tốt nên không dám nhắc tới trước mặt ả.

Lần này tốt lắm, trên trời rơi xuống một cái củ cải, vừa vặn xứng với Điền Thúy Lan hố này. Loại tưởng tượng này làm Điền gia hai cụ mừng rỡ không thôi, ra cửa trên mặt đều mang tươi cười, không ngại người khác truyền lời đồn đãi về khuê nữ mình.

Hết chương 109.

*bịt tai trộm chuông: tự lừa dối mình. (sự tích có người đi trộm được quả chuông nhưng không mang nổi, bèn đập vỡ nó ra cho dễ mang, nào ngờ chuông không vỡ mà còn vang vọng. Hắn sợ mọi người nghe thấy tiếng chuông kéo tới, bèn bịt tai lại để khỏi phải nghe thấy).


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: Catstreet21, Chi1023, Hana93, lan trần, lp.miao, my_ami, sxu, thanhhue
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



Tú Vy: Lúc ta đến mình ta sao quạnh quẽ
Khi ta đi thì đã vội nhiều người
Thế nhân kẻ khóc kẻ cười
Có ai sẽ lụy một người như ta...
Thiết tha mấy lòng cầu chẳng thấy
Chạnh hơi sầu đơn lẻ nơi đây
Trách sao lòng chẳng vơi đầy
Tâm kia vốn đã cuốn bay nơi nào...
Nhớ người một nụ cười chào...
glacialboy_234: ok xong ^^
Libra moon: Ố ồ
Jinnn: gla tải luôn cả fb đi xài cho tiện =))
Triêu Nhan Nhi: ^^
glacialboy_234: ừ! đợi ca tải zalo về đã ^^
Triêu Nhan Nhi: Qua zalo
Triêu Nhan Nhi: Toán, Lý là coi như ngu luôn, vào học cứ như thầy cô giảng tiếng tàu, càng căng não ra học càng thấy tiếng giảng thâm thúy hơn, khó hiểu hơn, nên buông tay cho rầu, cũng may bạn cùng bạn chuyên Lý, bàn dưới Chuyên Toán dớt dớt mấy hồi :D5
glacialboy_234: nương tử, hay giờ chúng ta vào phòng kết hôn hôm bữa nói cho tiện, ở đây để cho thiến vs ẻm j đó nói chuyện nhỉ ^^
glacialboy_234: thiến: ẻm nó tới kìa! *chỉ chỉ*, lụy gì cho lắm để bị tâm bất bình thế :)2
Độc Bá Thiên: *giơ tay* Tui xin rút nén đi gặp cô e ấy vậy :)2 để ko gian riêng cho vk ck lâu ngày ko gặp thủ thỉ ;)
Triêu Nhan Nhi: Gla, lần trk mụi lên trả thấp quá bả cho nợ....kt 1t lần này chưa chắc cầm được 7đ nữa là .....bi thảm!
glacialboy_234: Thiến: kẹp cổ, loạy quoạy ghê nhỉ, huynh đệ vs nhau đừng làm khó ta chứ! *xắn ống quần*
Triêu Nhan Nhi: Độc, ồ, "dững chãi" ghê hén, đồng chí cứ tiếp tục phát huy tinh thần cho tốt vào! Toán đấy, môn tỉ dốt nhất, đừng có cười :cry2:
glacialboy_234: 15 p mà, lên bảng làm kiếm điểm tốt công zô! vs lại, chuẩn bị kt 1t lấy điểm cao kéo lên, mà cấp 3 mấy thầy cô thấy điểm 1t cao là nâng điểm 15p thôi! đừng lo :hug2:
Độc Bá Thiên: :)2 tỉ ktra 15' đc 2đ á :)2
Độc Bá Thiên: 1 chân sao đứng vững đc tỉ....để đứng 2 chân, thể xác và tinh thần vs honì cho vững
Triêu Nhan Nhi: Gla, đưng nhắc tới kiểm tra, mới kt 15p Toán 2đ này :((((
glacialboy_234: ừm còn khỏe chán, nằm còn cầm đt lên đây vs mọi người là khỏe re mà! mụi chắc tầm này kt 1 tiết vs chuẩn bị thi vào đội tuyển rồi chứ nhỉ :hug:
Triêu Nhan Nhi: Độc, ngày nào cũng bệnh đỡ hơn, nhõng nhẽo nhức đầu a~ đệ vẫn còn một chân vs Đào không?/ :D2
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ: bệnh nhẹ vờ yếu để nhõng nhẽo vs tỉ đó

Chú í còn vặn cổ đệ đc là khỏe như thần thú rồi
Triêu Nhan Nhi: Gla, icon ghê quá ==" ca dạo nì vẫn ổn chứ hỉ?/ ^^
glacialboy_234: kẹp cổ lão thiến, nói gì đó, ta yếu mà :P
Triêu Nhan Nhi: Độc đệ, ừ, vào mới thấy, sơn sởn sơn sởn đây này, bệnh gì khỏe re thế? ="=
glacialboy_234: ôm... a bị cảm mạo thông thường thôi! không có sao đâu! mụi đừng lo, cơ mà có vậy mới có cơ hội bên mụi chứ :kiss2:
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ :secret: gla chú í khỏe như voi, ko có bệnh đâu tỉ
Độc Bá Thiên: ôi...hiuhiuhiu.. :hixhix:
Triêu Nhan Nhi: Gla, Moon nói anh bị bệnh nên vào viện :(
Độc cưng, tỷ hết điểm rầu
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ *chumo* đệ hết điểm rồi :(((((
glacialboy_234: nương tử: a ngày nào cũng vào bệnh viện mà mụi! ^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.