Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 04.10.2016, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3335 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 78

Edit: Hắc Phượng Hoàng


Trong khi hai người tam phòng đang tưởng tượng bàn bạc về ngôi nhà tương lai của mình, bên này hai vợ chồng nhị phòng cũng tưởng tượng y chang.

Hai người chàng nói một câu, nàng nói một câu, mỗi lúc một ý cuối cùng chẳng nhớ được gì, vì vậy Lâm Thanh Uyển sai Dương Thiết Trụ đi xuống lấy  ‘Luyện chữ bản’.

Đây là ngôi nhà tự mình kiến tạo từ khi tới nơi này, Lâm Thanh Uyển nóng lòng muốn thử rất nhiều ý kiến.

Hai người từ ngày có ý tưởng xây phòng, ngày nào cũng nghĩ cho nên đại khái có vài ý tưởng. Tổng hợp các ý kiến lại, quyết định xây phòng ở lớn một chút.

Tuy rằng bọn họ hiện tại chỉ có hai người, nhưng là trọng bụng có một đứa, về sau khả năng còn có thể có mấy đứa nữa. Nếu xây phòng mới thì tiện xây luôn.

Đây là lần đầu tiên có nhà thuộc về mình, tất cả các thứ phải nghĩ tới toàn thiện toàn mỹ.

Người ta không được như nguyện là vì họ không đủ tiền hoặc vì nguyên nhân khác. Còn trong tay Lâm Thanh Uyển có tiền, tiền trong tay bọn họ có thể xây được một ngôi nhà tốt nhất thôn Lạc Hạp này.

Có căn phòng lớn là chuyện tốt, tiền trong tay đủ để xây. Nhưng Lâm Thanh Uyển không khỏi nghĩ tới xây phòng ở này quá gây chú ý, có phải không tốt lắm hay không.

Không có biện pháp, sinh hoạt ở trong thôn xóm nhỏ thì phải có những băn khoăn thôi. Nơi này hàng xóm sống chung thôn mấy chục năm hoặc là rất nhiều năm. Nơi này không giống hiện đại, ngươi có tiền đóng cửa sống cuộc sống của mình, trong nhà ngươi có trang hoàng tốt thế nào đi nữa, ngoại trừ thân thích ra thì  chẳng có ai tới nhà ngươi mà xem nhà ngươi xinh đẹp thế nào.

Nơi này không phải như thế, hàng xóm láng giềng thường xuyên tới chơi nhà. Nói khoa trương một chút, nhà ai hôm nay ăn thịt, hoặc là nhà ai có người nào tới, hàng xóm cách vách sẽ biết, hàng xóm khác cũng biết, sau đó là người cả thôn đều biết.

Ở trong này không có cái gì riêng tư đáng nói, cho dù hiện tại sinh hoạt ở Dương gia, Dương gia là nhờ có Hà thị không nhân cách kia mới có rất ít người tới cửa, nhưng một số việc của Dương gia người trong thôn biết không ít.

Đương nhiên, ngươi không thể trách người ta bát quái, bởi vì phong tục chính là như thế, mọi thôn đều như vậy, một nhà có việc ai cũng biết. Bình thường lúc rảnh rỗi không có trò giải trí, ngoại trừ nằm trên giường sinh trẻ con thì cũng chỉ cùng một chỗ nói bát quái.

Hơn nữa nơi này còn có cái phong tục, đó chính là nhà ai xây phòng chuyển nhà mới, đều mời thôn dân tới tham quan, sau đó còn mời tiệc rượu nữa.

Lâm Thanh Uyển nghĩ tới về sau nhà mình xây căn phòng lớn xinh đẹp, sau đó một đám thôn dân tiến vào tham quan, sau đó gặp người là nói cái nhà kia lớn thế nào xinh đẹp thế nào, nàng thấy không rét mà run. Còn nữa, nếu truyền đến tai mấy người Dương gia kia, không biết sẽ nháo ra cái gì yêu thiêu thân…

Cho nên Lâm Thanh Uyển tính toán xây phòng ở tiềm tàng một chút, đừng nói nàng khác người, mà là nơi này từng nhà đều ở kiểu nhà nông thôn. Ngay cổng là ba gian phòng chính, hai bên trái phải là phòng ở, cũng chính là sương phòng gì đó, nhưng nông dân không có chú ý này kia, không gọi sương phòng mà là ốc. Hai bên trái phải  có phòng để người ở, có phòng làm nhà kho, phòng tạp vật hoặc là phòng bếp, nhà ai có mấy gian phòng vào cổng viện là biết ngay.

Nếu như nhà nàng muốn xây cái lớn hơn một chút, làm thêm mấy gian phòng ở, như vậy sẽ gây chú ý rồi ? Chung quy bọn họ hiện tại là một dân chúng bình thường, là dân chúng trong nông dân. Đa số thôn dân thôn Lạc Hạp không giàu có, giờ làm ra nổi bật chẳng phải sẽ làm người ta đỏ mắt ư, còn có một đám người cực phẩm Dương gia kia…

Hơn nữa nàng còn có tính toán khác.

Lâm Thanh Uyển nói ý tưởng của mình cho Dương Thiết Trụ nghe, ý nàng muốn xây một cái tiểu Tứ hợp viện kiểu  nông gia tiểu viện, lúc đó lấy tiền viện ngăn lại, từ bên ngoài nhìn vào  chỉ nhìn thấy phía phía trước có một dãy phòng ở, về phần sau nó là kiểu dạng gì người ta sẽ không biết được. Phía sau chính là nơi ở của mình, về sau có con hoặc có cháu cũng sẽ không sợ không đủ chỗ ở.

Dương Thiết Trụ không biết cái gì là phòng ở tứ hợp viện, nhưng Lâm Thanh Uyển hình dung ra hắn sẽ biết, chính là kiểu phòng ở của mấy nhà giàu thôi.

Lâm Thanh Uyển đích thực nghĩ quá xa, ngay cả đứa nhỏ rồi cháu trai cũng nghĩ tới. Nhưng Dương Thiết Trụ không cảm thấy nàng dâu nghĩ xa, hắn thấy như vậy vô cùng tốt. Làm theo như nàng dâu nói thì sau này cháu trai cũng có chỗ ở.

Dương Thiết Trụ chưa thành thân thì chưa biết, thành thân rồi hắn mỗi lần nhìn thấy hai người tam phòng sẽ cảm thấy đồng tình không thôi.

Thảo nào là mấy năm nay tam phòng không có thêm đứa nhỏ, thì ra là bởi vì trong nhà có hai khuê nữ đang lớn dần, bình thường đều ngủ chung trên một cái kháng, hai người muốn làm cái gì đó là không tiện rồi…

Nếu như hai người tam phòng biết hắn nghĩ như vậy, khẳng định sẽ kéo cổ hắn gào thét, mới không phải như vậy đâu, người ta hai người cũng là bỏ nhiều sức có được không, không liên quan gì tới không phương tiện kia đâu…

Suy bụng ta ra bụng người, Dương Thiết Trụ tuyệt đối không muốn hạnh phúc sau này của mình bị chôn vùi bởi trẻ con đâu, cho nên hắn cảm thấy ý tưởng của nàng dâu rất tốt, một người một ốc, sau đó về sau hắn và Uyển Uyển trải qua sinh hoạt hạnh phúc vui sướng…

Thật tội nghiệp đứa nhỏ đáng thương trong bụng Lâm Thanh Uyển, còn chưa sinh ra đã bị lão cha an bài một một mình một ốc …

Quay lại đề tài.

Hai người ai nấy tự suy nghĩ nát óc, tổng hợp lại, cuối cùng định ra nhà mới tương lai của bọn họ.

Đại thể hình thức là như vậy ——

Hình thức kiểu tứ hợp viện, tổng cộng  bốn dãy phòng ở tạo thành một cái tứ hợp viện. Mặt trước là một dãy phòng ở để trước mắt mọi người, phía sau là sương phòng. Dãy phòng ở trước mặt thì xây như trong thôn, trái phải là hai gian nhà ngói, như vậy thoạt nhìn sẽ không quái dị.

Suy xét đến trong nhà có xe la, Dương Thiết Trụ quyết định diện tích tiền viện không thể quá nhỏ, phải có chỗ để thùng xe và chuồng la, tiền viện phải có giếng, lấy nước ăn cho tiện. Hơn nữa có thể làm được nhà ngói thì sao không làm nổi cái giếng chứ.

Sau đó hậu viện phải có vườn rau, lại suy xét tới vấn đề lấy nước ở mấy phòng phía sau, Dương Thiết Trụ quyết định ở hậu viện cũng đào một giếng nước.

Nghĩ như vậy, hắn lại cầm ‘Luyện chữ bản’ trên tay chấm một điểm vào khoanh tròn khu vực hậu viện.

Đúng vậy, hai người Dương Thiết Trụ đang mô phỏng nhà mình xây như thế nào đấy. Vì sợ không toàn diện, Lâm Thanh Uyển bảo Dương Thiết Trụ dùng  bàn luyện chữ vẽ một cái bản vẽ mặt phẳng giản dị.

Lâm Thanh Uyển ở đời trước từng làm quản lí web, cho nên vẽ cái hình giản dị thì không có vấn đề gì. Bởi vì ghét than củi bẩn nên nàng nhét hết than củi cho  Dương Thiết Trụ. Hai người thương lượng đến đâu thì để Dương Thiết Trụ tô lên trên đó. Nếu như Dương Thiết Trụ không vẽ được, Lâm Thanh Uyển mới tự mình vẽ.

Lại suy xét đến vấn đề đi vệ sinh.

Miễn bàn đi vệ sinh đi, Lâm Thanh Uyển vừa nhắc tới đi WC là phiền rồi, ở nông thôn đều làm loại đào một cái hố, mặt trên chèn mấy tấm ván gỗ. Mỗi lần nàng đi nhà xí đều sợ mình sẽ rớt xuống, hơn nữa mùi hôi bốc lên. Cái cảm thụ đó với người hiện đại quen dùng nhà vệ sinh bồn cầu là không thể chịu nổi, cho nên Lâm Thanh Uyển thấy xây nhà mới thì vấn đề nhà WC là vấn đề lớn.

Lâm Thanh Uyển nghĩ, nàng nghĩ nên xây nhà vệ sinh như thế nào.

Xây một cái nhà WC giản dị kiểu cũ vậy, dùng gạch xây một hố nhỏ, bên cạnh để một vại nước, khi nào đi thì múc nước dội, sau đó cuối hố làm một cái thùng phân là được. Nhắm mắt làm ngơ, hiện tại cũng chỉ có điều kiện này. Nơi này không có cái gọi là cống thoát nước, cũng không có cái gọi là vòi nước. Trong tay bọn họ cũng chỉ có chút tiền ấy, muốn bắt chước tiểu thuyết xuyên không nữ chủ Tô Nhất cũng không được.

Muốn đào hố phân chỉ có thể ở hậu viện. Lâm Thanh Uyển lại để cho Dương Thiết Trụ chấm một điểm vào hậu viện, sau đó dùng ngôn ngữ nói cho hắn biết xây nhà xí thế nào.

Dương Thiết Trụ biểu tình trên mặt thực nghiêm túc, chân mày nhíu thật chặt, môi mím lại, trong lòng không ngừng ghi nhớ lời nàng dâu nói, trong đầu thì nhanh chóng tưởng tượng hình dáng.

Làm khó hắn rồi, tưởng tượng một hồi lâu sau Dương Thiết Trụ mới vui vẻ ra mặt: “Nàng dâu, nàng nói cái nhà xí này hay đấy.” Thậm chí còn có thể suy một ra ba: “Lúc đó đặt trên hố phân mấy tấm bản, sẽ bớt mùi đi.”

Không thể trách Dương Thiết Trụ vụng về, chung quy từ khi hắn có trí nhớ tới này, nhà xí trong ấn tượng của hắn đều là loại đào một hố to, mặt trên đặt mấy tấm gỗ kia. Nhanh như vậy đã nghĩ được ra hình dáng mà Lâm Thanh Uyển mô phỏng đã coi như là tư duy rất nhanh nhẹn rồi.

“Thấy tốt là được, tốt thì chàng nhớ kĩ đấy.”

Sau đó chính là mấy gian phòng ở trong nhà, ý kiến của hai người chính là ba gian sau phòng chính, phía sau trái phải hai gian sương phòng. Chính phòng phía trước xây ba gian. Tổ hợp lại chính là một nông gia tiểu viện tinh xảo, chỉ là diện tích hậu viện nông gia tiểu viện này khá lớn, bởi vì Lâm Thanh Uyển còn dự tính xây một phân xưởng ở bên phải hậu viện.

Hiện tại hậu viện nhà Dương thị đã bị rậm rạp chằng chịt cái giá đồ sấy tiên chiếm lĩnh, hơn nữa cùng với sinh ý tốt nó cũng nhiều theo. Lâm Thanh Uyển nghĩ để phân xưởng ở nhà Dương thị không tiện, không thể để về sau không đủ chỗ lại chiếm cả vườn rau của người ta được. Dù sao lần này bọn họ cần xây phòng mới, không bằng xây cả cái phân xưởng luôn.

Nhắc tới làm một cái phân xưởng trong nhà mình, Dương Thiết Trụ cảm thấy ý nghĩ này rất tốt. Nhà Đại cô không rộng lắm, trước đây đại cô ở nhà một mình còn được, bây giờ cả nhà Hạ Đại Thành trở lại thì có chút chen chúc. Để giá đồ sấy tiên trong hậu viện nhà người ta càng thêm chật trội nhà người ta.

Ý tưởng định ra, hai người lại nghĩ xây phân xưởng như thế nào.

Nhưng điều này thật đơn giản, chọn cái sân, ở giữa là một khối đất trống để phơi nắng đồ sấy tiên. Để phòng ngừa những lúc đổ mưa hoặc có tuyết rơi, lại làm một gian phòng lớn, bốn phía không xây tường, phía trên có mái che là được. Lại suy xét tới chỗ mọi người làm đồ sấy tiên, sẽ xây một căn ốc, chỗ hay rửa thịt thì đào một giếng nước, còn nghĩ đến vào mùa đông lạnh nên sẽ xây một cái giường lò lớn.

Dương Thiết Trụ gấp đến toát mồ hôi, bọn họ thương lượng toàn những thứ phức tạp, tấm bản hắn không vẽ được. Hắn chỉ vẽ được cái vòng tròn, vẽ cái hình vuông cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Lâm Thanh Uyển bị hắn chọc cho mừng rỡ, kéo đầu hắn qua hôn một cái trên mặt. Bảo hắn đi lấy vải lau hết than củi trên tấm bản đi, sau đó cầm than củi bắt đầu vẽ phác họa.

Chuyên gia vừa ra tay liền biết có được hay không. Không thể so sánh với nhà thiết kế rồi, nhưng so với những đường xiêu xiêu vẹo vẹo kia của Dương Thiết Trụ thì tốt hơn rất nhiều.

Lâm Thanh Uyển nhanh chóng vẽ ra những cái mà bọn họ vừa bàn bạc ra, sau này nàng nghĩ thêm, trong sân phân xưởng làm thêm cái lều cho xe la, sau phân xưởng là con đường nhỏ ven rừng, vì thế lại làm thêm cái cửa sau, cứ như vậy lúc ra vào đưa hàng cũng thuận tiện.

Đại khái đã vẽ được ra, về phần chi tiết thì sau này từ từ nghĩ tiếp, bây giờ nàng mệt mỏi rồi.

Lâm Thanh Uyển đưa thanh củi cho nam nhân, hán tử kia thấy nàng dâu mệt mỏi, nhanh chóng ân cần đi múc nước cho mình và nàng dâu rửa tay.

Nhìn thấy nàng dâu nằm trên kháng vẻ mặt thoải mái, hắn cũng nóng mắt lên giường lò nằm bên cạnh.

Hai người lại nói liên miên về ngôi nhà mới, lúc nào vẻ mặt cũng đầy hưng phấn và khát khao.

Thật tốt, vợ con đang nằm cạnh mình đấy! Giờ phút này chỉ số hạnh phúc của Dương Thiết Trụ bạo hết ra ngoài.

Hết chương 78



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: Catstreet21, DangTrang, bichvan, lan trần, my_ami, ngoung1412, ongbjrak198, sxu, thanhhue, tlkh8396
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 04.10.2016, 23:56
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3335 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 79

Edit: Hắc Phượng Hoàng

Dương Thiết Trụ và Lâm Thanh Uyển sau khi đã bàn bạc được tưng đối thì chuẩn bị đi tìm Lý chính mua đất. Xem ra hai người Tam phòng cũng thương lượng xong, quyết định mua đất cùng với nhị ca nhị tẩu xây nhà mới.
Hai người Dương Thiết Trụ và Dương Thiết Căn cùng nhau đi tới nhà Lý chính.

Nhà Lý chính được coi là tốt nhất trong thôn Lạc Hạp, gạch xanh ngói xám, trước mặt là nhất lưu ba gian nhà ngói lớn, sương phòng trái phải có ba gian, còn chưa tính các loại phòng khác như phòng bếp, nhà kho. Ngay cả tường viện cũng được làm bằng gạch xanh, thoạt nhìn vừa khí phái vừa đại khí.

Hiện tại trong đầu óc Dương Thiết Trụ toàn là ngôi nhà tương lại, cho nên khi nhìn thấy phòng ở nhà Lý chính thì chú ý. Ở trong lòng so sánh, phòng ở  nhà lý chính không tệ, nhưng nhà bọn họ tương lai cũng không kém. Lại nhìn tường viện nhà người ta, trong lòng suy nghĩ tường viện nhà bọn họ tốt nhất cũng dùng gạch xây. Như vậy vững chắc lại khí phái.

Nghĩ như vậy bước chân lại nhanh hơn đi vào nhà Lý chính.

Lý chính ở trong phòng nhàn rỗi không có việc gì làm, lúc này khoanh chân ngồi trên kháng hút thuốc lào.

Vừa nhìn thấy hai người vào viện thì tiếp đón bọn họ vào trong phòng.

Lý chính họ Ngưu, năm nay hơn năm mươi. Bởi vì hay gọi ông là Lý chính, thời gian dài mọi người đều quên mất họ của Lý chính. Ngang hàng gọi là Lý chính, tiểu bối như Dương Thiết Trụ thì gọi là Lý chính thúc.

“Lý chính thúc.” Vừa vào cửa Dương Thiết Trụ mở miệng gọi.

“Tới đây, hai huynh đệ các ngươi có chuyện gì vậy?”

Lý chính này làm người không tệ, ôn hòa không kiêu căng, người trong thôn đều hiểu tính cách của ông, cho nên Dương Thiết Trụ không nói lan man, đề cập vào chuyện nhà mình muốn xây phòng mới luôn.

“Mua nền nhà à ——” lý chính híp mắt, miệng hút một hơi thuốc lào: “Nhìn trúng chỗ nào rồi?”

Dương Thiết Trụ nói nhìn trúng mảnh đất cuối thôn, cũng nói thay Dương Thiết Căn luôn, Dương Thiết Căn cũng muốn mua đất xây nhà.

Lý chính rõ ràng chuyện Dương gia, lúc trước cái hai hậu sinh này ở riêng ông là người làm nhân chứng đấy. Lúc trước Dương gia nháo thành như vậy, bởi vì lúc trước có Dương tộc trưởng, ông không tiện nói gì, chung quy ông là lý chính, không được xen vào chuyện riêng nhà người ta.

Hiện tại vừa nghe hai hậu sinh này muốn mua đất xây ốc mới, trong lòng cao hứng cho bọn họ.

“Được rồi, các ngươi chọn chỗ ấy rộng, đều mua bao nhiêu?” Lý chính hút hai điếu thuốc xong thì đặt tẩu thuốc sang một bên bắt đầu nói chính sự.

Dương Thiết Trụ nói muốn bốn mẫu. Hai người Tam phòng bạc không dư dả, bọn họ nghĩ đơn giản, không tính toán như Lâm Thanh Uyển nên nói mua hai mẫu.

Hai mẫu đất dùng để xây nhà thì không lớn lắm, nông dân xây phòng ở nhỏ, nhưng còn xây chuồng heo chuồng gà vườn rau, bình thường mọi người hay mua hai mẫu là đủ dùng rồi, nhưng Dương Thiết Trụ nói muốn mua bốn mẫu thì hơi lớn.

“Tiểu tử ngươi mua nhiều đất như vậy làm gì, bình thường người ta chỉ mua hai mẫu là được rồi.” Lý chính không hiểu hỏi.

Dương Thiết Trụ gãi đầu: “Ta chỉ là mua ra trước, đến lúc sau này con cái nhiều còn có chỗ xây thêm.” Đương nhiên đây đều là lấy cớ, hắn không thể nói thật với Lý chính.

Luôn luôn thành thật Dương Thiết Trụ, trải qua Lâm Thanh Uyển huấn luyện, và trong khoảng thời gian này chạy ra ngoài làm mua bán, cũng học được nói chuyện giấu vài phần. Nhưng hắn không hoàn toàn là nói dối, chỉ là nói không rõ hẳn ra mà thôi.

Lý chính là người già thành tinh, đương nhiên hiểu được hàm hồ của hắn. Huống chi người ta mua đất là dùng tiền, không phải là lấy không, hắn quan tâm nhiều như vậy làm gì.

“Tiểu tử ngươi phát tài hả?”

Dương Thiết Trụ cười :”Lý chính thúc đừng nói như vậy, phát tài cái gì, chẳng qua là thấy trong nhà khó khăn, không có cách nào bèn cùng bằng hữu làm cái buôn bán sống tạm, làm ăn được mấy đồng bạc mà thôi.”

Cách nói này là Lâm Thanh Uyển dạy hắn, trong nhà đột nhiên muốn xây phòng, đến lúc đó nhất định sẽ có người hỏi. Cho dù mới đầu người khác không biết nhưng sau này sẽ biết. Vì thế liền lấy cớ trong nhà khó khăn, cùng bằng hữu làm chút ít mua bán, về phần là buôn bán cái gì, nếu là người biết đối nhân xử thế thì sẽ không hỏi nữa.

Lý chính người hiểu đạo lý đối nhân xử thế, cho nên không hỏi nữa, chỉ nói các giá cả cho họ nghe.

Cuối thôn không tốn bao nhiêu tiền một hai lượng bạc một mẫu. Hai huynh đệ Dương Thiết Trụ mua nhiều, Lý chính tính một mẫu một lượng bạc, tổng cộng thu 6 lượng bạc.

Bởi vì mua đất phải đi tới quan phủ lập khế phải dùng đến tiền, tục xưng là  ‘Giá thành phí’. Dương Thiết Trụ lại đưa hai lượng bạc cho lý chính, nhờ ông đi lập khế cho hai huynh đệ. Về phấn tiền thừa coi như trả công vất vả cho ông.

Lý chính đẩy mấy lần mà không đẩy được đành phải thu số bạc này, cũng dặn dò bọn họ hai ngày sau tới nơi này lấy địa khế.

Dứt lời, Dương Thiết Trụ suy nghĩ một chút, lại ra vẻ mặt khó xử nói với lý chính, nhờ hắn giữ bí mật chuyện hai huynh đệ hắn mua đất xây nhà.

Lý chính thấy hai huynh đệ này vẻ mặt đắn đo, lại nghĩ tới Hà thị của  Dương gia kia, hơn nữa có tác dụng của ‘Tiền trà nước’ vừa rồi, nên sảng khoái gật đầu đáp ứng.

Dương Thiết Trụ cảm tạ một phen rồi cáo từ, vẻ mặt lý chính ‘Ta hiểu được bộ dáng’ tiễn hai người ra cổng.

Về đến nhà, Lâm Thanh Uyển và Diêu thị biết đã mua được thì đều cao hứng vui sướng.

Hai ngày sau lý chính làm xong lập khế, Dương Thiết Trụ liền tới lấy về.

Lấy được địa khế là bắt đầu  vào việc xây phòng.

Thôn dân thôn Lạc Hạp xây phòng thường sẽ nhờ người trong thôn tới hỗ trợ. Quan hệ thân cận một chút thì chẩn bị hai bữa cơm trưa và tối, mọi người không cần tiền công cũng sẽ giúp xây phòng cho.

Dương Thiết Trụ biết rõ ràng nhà mình bề bộn nhiều việc, đồ sấy tiên cần phải có người làm, hắn và tam đệ còn bận đi ra ngoài đưa hàng. Làm gì còn thời gian đi nhìn người ta xây nhà.

Nghĩ tới những thứ này, Dương Thiết Trụ lại đau đầu, hận không thể sinh ra ba đầu sáu tay.

Hai người Tam phòng cũng phi thường phát sầu, có đất, có tiền, lại không có thời gian xây phòng. Không thể gác làm đồ sấy tiên lại được, nghỉ một ngày tổn thất rất nhiều bạc, hơn nữa xây phòng cũng không phải hai ba ngày là xong được.

Lần này không cần Lâm Thanh Uyển khai thông tư tưởng, Dương Thiết Trụ  đã biết gọi thợ ngõa tới xây phòng cho.

Không phải lo lắng về vấn đề tiền công, đồ sấy tiên bên này bán nhiều một chút là có. Dù sao thì cũng thể nghỉ làm đồ sấy tiên được, trong lòng mọi người đều rõ ràng duy trì đến bây giờ là khó khăn như thế nào.

Tam phòng cũng quyết định cùng nhị phòng mời ban nề ngói xây nhà, tuy rằng sẽ mất không ít tiền, nhưng bọn họ làm đồ sấy tiên kiếm được không ít tiền. Trải qua Lâm Thanh Uyển hun đúc, còn có Hạ Đại Thành thỉnh thoảng chỉ điểm, hiện tại hai người tam phòng đã biết tính sổ, ít nhất loại tư tưởng này vẫn phải có.

Thương lượng xong Dương Thiết Trụ bắt tay vào làm ngay.

Trước đây hắn có quen ở trấn trên một người trong ban nề ngói, người nọ họ Lục, chừng bốn mươi tuổi. Người quen biết đều gọi hắn là Lục thúc, tay nghề xây phòng rất tốt, thuộc hạ có một ban, thường ngày ở các nơi xây phòng cho người ta. Có việc lớn thì gọi mọi người làm, không việc lớn thì làm chút việc sửa chữa nhỏ tôi luyện tay nghề.

Dương Thiết Trụ rất quen thuộc ông ta, thậm chí lúc trước bởi vì Lục thúc không đủ thủ hạ, hắn còn tham gia làm cùng .

Lục thúc này thật sự làm được, giao tình về giao tình, Dương Thiết Trụ mời ông làm cho vẫn tính toán tiền công đầy đủ. Lục thúc nói, giao tình là giao tình, làm việc là làm việc, mọi người đều phải nuôi sống gia đình, ta cũng không thể làm không công cho ngươi được.

Cho nên Dương Thiết Trụ vẫn có ấn tượng tốt với vị Lục thúc này.

Tìm đến Lục thúc nói một lượt, Lục thúc nghe hắn nói muốn xây phòng, không nói hai lời tiếp nhận luôn. Tiền công chiếu theo thị trường, bởi vì là việc lớn, lại là căn nhà liền nên ông hạ một thành tiền công.

Thương lượng xong, Dương Thiết Trụ bắt đầu thương nghị với Lục thúc về xây các phòng ở. Vì miêu tả rõ ràng, còn đưa bản vẽ mà Lâm Thanh Uyển phác họa cho Lục thúc xem.

Bởi vì lúc trước Lâm Thanh Uyển vẽ rất đơn giản đại khái, Lục thúc nhìn xong không cảm thấy bức vẽ này có cái gì kinh thiên địa quỷ thần. Chỉ cảm thấy người này rất chu đáo, suy xét các mặt. Chỉ là tranh vẽ hơi thô ráp,ngươi nghĩ dùng cái que than củi vẽ trên bản gỗ mà vẽ được tỉ mỉ à.

Cộng thêm Dương Thiết Trụ giải thích, ông có thể tưởng tượng được ra phải xây thế nào.

Cuối cùng Dương Thiết Trụ lại đề cập tới việc muốn xây tường viện bằng gạch, Lục thúc ở trong lòng dự tính, chậc lưỡi lắc đầu, chưa nói cái khác chỉ nói sẽ mất rất nhiều bạc thôi

Viện rộng bốn mẫu, toàn bộ dùng gạch quây, vậy mất bao nhiêu gạch chứ.

Xem Dương Thiết Trụ vẻ mặt không biết, Lục thúc lại chậm rãi giải thích cho hắn phải mất bao nhiêu gạch, mỗi cục gạch bao nhiêu tiền, còn tính tường viện cao bao nhiêu. Tính qua loa thôi xây cái tường viện như thế mất gần 50 lượng bạc.

Dương Thiết Trụ không nghĩ tới xây cái tường viện bằng gạch lại mất nhiều tiền đến thế, lại nghĩ đến tường gạch nhà lý chính kia xài hết bao nhiêu tiền nha. Ngẫm lại, nhà lý chính không lớn lắm, hơn nữa tường cũng không cao, cao hơn cái đầu một chút. Nhà hắn lại là những bốn mẫu cơ.

Hắn nở nụ cười khổ, cảm giác mua nhiều nền nhà như vậy không phải là tốt hết.

Hắn đã cùng bàn bạc với nàng dâu rồi, nhà xây xong mất chừng bao nhiêu đất, đương nhiên vị trí hậu viện là rất lớn, phân xưởng cũng chiếm diện tích không nhỏ, nhưng những điều này đều là bắt buộc.

Nhất thời trong lúc đó hắn không nghĩ được ra chủ ý gì, đành nói với Lục thúc muốn về nhà thương lượng với nàng dâu đã.

Lục thúc không nói gì thêm đi tiễn hắn ra ngoài.

Trở về nói việc này cho Lâm Thanh Uyển, Lâm Thanh Uyển cũng kinh ngạc. Nàng biết Dương Thiết Trụ muốn xây tường viện bằng gạch, nhưng không nghĩ tới mất nhiều bạc như vậy.

Nhưng nghĩ lại cũng phải thôi, cũng thật là phải như vậy, một miếng gạch to thế nào, nhà bọn họ có bốn mẫu, sau đó quây thành một vòng, thấp nhất cũng phải cao bằng hai người, vậy mất bao nhiêu gạch.

Nhưng mà nói thật, Lâm Thanh Uyển không cảm thấy mất 50 lượng bạc là đắt. Bởi vì nàng có thể nghĩ ra được mất bao nhiêu gạch, còn mất bao nhiêu công sức mới làm ra được viên gạch này.

Dương Thiết Trụ cũng nhớ đến này đó, nhưng hắn vẫn còn có chút đau lòng. Bọn họ bây giờ có một ít tiền, nếu tiêu 50 lượng bạc xây cái phòng không ai thấy đắt, nhưng là xây tường viện thì có loại tâm lý thật vi diệu.

Không phải Dương Thiết Trụ tiếc bạc, mà là có cảm giác không đáng.

Lâm Thanh Uyển hiểu được loại tâm lý này, nhưng nàng lại nghĩ sâu xa hơn. Phòng ở còn xây được, còn thiếu tường viện thôi, chẳng nhẽ lại ở cái nhà ngói lớn lại dùng bùn làm tường viện?

Được rồi, thôn Lạc Hạp có rất nhiều nhà ở nhà ngói tường viện là bùn. Nhưng Lâm Thanh Uyển thấy cứ kì kì thế nào ấy, tựa như ngươi mua một cái nhẫn kim cương, trên nhẫn thật sự là bằng kim cương, nhưng phía dưới là làm bằng sắt, ngươi chấp nhận được không.

Đã bái 99 cái rồi còn để ý cái cuối cùng làm gì?

Lâm Thanh Uyển kiên nhẫn giảng giải cho Dương Thiết Trụ biết những khác biệt, đầu tiên dùng tường gạch nhìn đẹp mắt, sau đó tường cũng rắn chắc, không phải cách vài bữa lại tu sửa. Tường đất có nhiều khuyết điểm, Lâm Thanh Uyển lấy ví dụ rất nhiều cho Dương Thiết Trụ hiểu.

Đầu tiên là mưa nhiều sẽ làm ngấm nước chân tường. Dương gia xây tường bằng đất, cho nên Lâm Thanh Uyển thấy nước chảy qua rồi. Sau đó cách một hai năm là phải sửa tường, làm tường đất để ngoài trời phơi nắng phơi mưa, nhất là khi tuyết rơi, rất nhanh hỏng. Quan trọng nhất là nhà bọn họ lớn, tường vây nhất định sẽ dài, sau này mỗi lần sửa tường sẽ mệt chết người à.

Mệt một chút không tính cái gì, nhưng về sau bọn họ còn bận làm sinh ý, làm gì có thời gian đi sửa tường. Có công phu đi sửa tường vây, còn không bằng một lần vất vả suốt đời nhàn nhã làm cái tường gạch, không sợ mưa đổ gió thổi. Quan trọng là tiết kiệm thời gian, có thời gian đi chạy mấy chuyến làm ăn. Đương nhiên ngươi cũng có thể nói, có thể mời thợ ngoã lại đây sửa tường, nhưng như vậy không phải lại mất tiền à, sửa nhiều lần cũng mất không ít phí tổn…

Nói tới đây Dương Thiết Trụ thấy vợ mình nói thật có lý.

Tiêu ít tiền về sau bớt việc.

Lâm Thanh Uyển lại đưa ra đề nghị xây tường trước xây phòng sau. Cứ như vậy sẽ không có thôn dân hiếu kì chạy ra hỏi, lúc xây phòng mọi người ở bên ngoài buồn bực mà đoán thôi. Nếu không muốn gây chú ý thì giấu đến cùng. Đến khi phòng được xây xong không ai biết nói dạng gì, người ta có hỏi thì nói nhà gần núi Lạc Hạp, vì an toàn mới xây tường viện rắn chắc.

Dương Thiết Trụ không có bất kỳ ý kiến gì, vốn không muốn nhiều người biết nên cứ giấu thôi.

Ngày hôm sau, Dương Thiết Trụ lại đi tìm Lục thúc quyết định làm tường viện bằng gạch.

Lục thúc rất kinh ngạc nhưng không nói thêm gì. Người ta đã quyết định như vậy, khẳng định là tiền bạc trong tay sung túc. Ông biết Dương Thiết Trụ có bản lĩnh săn thú rất lợi hại, tiền bạc hẳn không phải là vấn đề.

Dương Thiết Trụ yêu cầu Lục thúc muốn xây tường viện trước, uyển chuyển biểu đạt ý tứ không muốn thôn dân chú ý tới nhà mới. Lục thúc hiểu gật đầu, loại ý nghĩ này ông có thể lý giải.

Người trẻ tuổi điệu thấp tốt hơn gióng trống khua chiêng.

Dương Thiết Trụ bàn bạc với Lục thúc xong thì giao luôn chuyện xây nhà của tam phòng cho Lục thúc. Nhưng tam phòng yêu cầu đơn giản, là nhà ngói phổ thông thôi nên không mất nhiều tâm tư.

Lục thúc mang theo Dương Thiết Trụ chạy vài ngày mới liên hệ mua gạch xong. Bởi vì mua nhiều nên họ tính rẻ cho nhưng tiền mua gạch mất không ít

Hết chương 79


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: Catstreet21, DangTrang, bichvan, lan trần, lê hoa, my_ami, ngoung1412, ongbjrak198, sxu, thanhhue, tlkh8396
Có bài mới 04.10.2016, 23:59
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3335 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 80

Edit: Hắc Phượng Hoàng


Đến khi tường viện nhà Dương Thiết Trụ được xây lên thì mọi người mới biết được nơi này đang xây phòng.
Nơi này là cuối thôn, bình thường có ít người đi qua, là mấy nhà cuối thôn nói ra thì người trong thôn mới biết nơi này xây nhà.

Đến khi có người tò mò tới đây nhìn thì tường đã xây xong rồi, ngay cả cổng cũng đã được làm xong rồi.

Cánh cổng màu đen, khảm trên tường vây gạch xanh, trên cổng chưa chấy ghi cái gì, chỉ dùng ngói tro làm một cái hình vòm, không cho mưa đổ xối cổng. Tường viện rất phổ thông bằng gạch xanh, mặt trên không thêm ngói.

Thường ngày cửa lớn đóng chặt, chỉ nghe thấy bên trong có động tĩnh, nhưng không biết đang làm cái gì, đoán là đang xây phòng.

Thôn dân tới đây tham quan đều chậc lưỡi, đoán nhà nào mà hạ bút tích lớn như vậy, ngay cả tường viện cũng được làm bằng gạch xanh. Có thể dùng gạch làm tường viện, ở toàn bộ thôn Lạc Hạp có ít ỏi mấy gia đình. Đặc biệt tường viện xây rất cao, cao bằng hai đầu người, cao hơn rất nhiều so với những nhà làm tường gạch khác trong thôn.

Nhưng mọi người cũng chỉ là tò mò tới nhìn một chút, có người hâm mộ có kẻ đỏ mắt, nhưng không có hành động gì. Chung quy dùng gạch xanh làm tường viện trong thôn này không phải không có, nhà Lý chính cũng làm đấy thôi.

Nhà Lý chính đã là tốt nhất thôn Lạc Hạp, cái nhà này tường cao hơn thôi chứ phòng ở tốt tới đâu chứ?

Người thường có một quán tính, đó chính là những thứ không nhìn thấy thì lấy cái khác ra so, so với phòng ở nhà Lý chính, mọi người cảm thấy nhà này chỉ là xây tường viện cao thôi, khẳng định bên trong chẳng có cái gì ghê gớm.

Nhưng mà tò mò, cũng có người chạy đi hỏi Lý chính, nhưng lý chính kín miệng, Dương Thiết Trụ dặn trước nên không nói, nói rằng sau này các người khắc biết ai xây nhà.

Các thôn dân không biết xây tường viện bằng gạch thì mất bao nhiêu tiền, bọn họ chỉ thấy nhất định là mất không ít tiền, con số cụ thể thì không biết. Nhưng Lý chính có phán đoán, tường viện nhà hắn tính mỗi gạch không đã mất 20 lượng bạc. Nếu không phải vì để nhà mình nhìn khí phái một chút, có lực uy hiếp một chút, Lý chính sẽ tiếc số tiền đó lắm.

Nhớ ngày đó hắn phải suy nghĩ suốt cả một tháng mới hạ được quyết tâm. Lý chính vừa nghĩ đến khi đó thì lại chậc lưỡi thịt đau.

Tiểu tử Dương Thiết Trụ này quả nhiên là kiếm được tiền, bằng không cũng sẽ không hạ tiền vốn lớn như vậy.

Lão nhân lý chính nghĩ như vậy, trong lòng cũng có chút chờ mong phản ứng của mọi người sau khi xây nhà xong, quan trọng nhất chính là những người Dương gia.

Dương Thiết Trụ ngoại trừ một lần đi mua vật liệu đi một chuyến, thời gian còn lại chủ yếu đi các trấn đưa hàng. Sau lại đi tới các nhà tửu lâu khác, quả nhiên đẩy mạnh tiêu thụ thực thuận lợi.

Bởi vậy đối với việc nhà mình xây phòng, trong lòng hắn càng thêm có tin tưởng.

Mỗi mua gạch xây tường viện đã dùng tới hơn 50 lượng bạc, hắn không cảm thấy đau lòng. Giống như vợ hắn nói, tường vây xây tốt về sau bớt việc, quan trọng nhất là tiết kiệm thời gian, tiết kiệm thời gian chính là kiếm tiền bạc, cái này gọi là có đầu tư mới có hồi báo.

Về phần cái gì là đầu tư cái gì là hồi báo, Dương Thiết Trụ không hiểu mấy cái từ này. Hắn chỉ biết vợ hắn nói cái gì cũng có đạo lý.

Đưa hàng thuận lợi xong, Dương Thiết Trụ mang theo Dương Thiết Căn đi thôn trấn phụ cận vài lần, nói rõ ràng với hắn các mối hàng, sau đó hai người đổi lại đi đưa hàng, dù sao hiện tại  có xe là nên tương đối dễ dàng.

Về phần người không đi thì ở nhà hỗ trợ hoặc là thỉnh thoảng đi giám sát việc xây phòng, cho nên những ngày này hai nam nhân bận liên tục.

Lâm Thanh Uyển muốn giúp nhưng nàng hiện tại bụng càng lúc càng lớn, cái bụng 6 tháng to chồi hẳn lên, làm cho nàng làm cái gì cũng không tiện, đặc biệt mấy ngày gần đây chân tựa hồ bắt đầu sưng lên.

Dương Thiết Trụ lúc mới phát hiện chân nàng sưng lên thì sợ hãi vô cùng. Đến khi hỏi Diêu thị và Dương thị, hai người nói phụ nhân mang thai đều như vậy thì hắn mới yên lòng.

Chỉ là mỗi ngày nhìn nàng dâu vì cái chân đau Dương Thiết Trụ cũng đau lòng. Vì thế hán tử cao lớn này lại học được một việc, đó chính là buổi tối mỗi ngày lấy nước nóng cho vợ ngâm chân. Đây là Dương thị dạy hắn, nói ngâm vào nước ấm sẽ thoải mái rất nhiều.

Dương Thiết Trụ không chỉ buổi tối mỗi ngày bưng nước cho nàng dâu ngâm chân, còn giúp nàng làm mát xa. Nắm cái chân bị sưng lên hắn mới biết nàng khổ thế nào.

Phù thũng lợi hại, ngón tay nhấn một cái là lõm xuống, ngay cả giày còn không xỏ được.

Nhưng Uyển Uyển bình thường không có biểu hiện ra ngoài, là sợ hắn lo lắng sao?

Ở trong lòng Dương Thiết Trụ, Uyển Uyển của hắn là cái yếu ớt tiểu nhân nhi, chỗ nào đau một chút là đỏ mắt bĩu môi cho hắn xem… Người ta đó là làm nũng có được không, kỳ thật không có yếu ớt như vậy, Lâm Thanh Uyển đảo ánh mắt nói lảm nhảm.

Đầu óc khai mở Dương Thiết Trụ đau lòng đỏ mắt, nhẹ nhàng lau chân rồi ôm vào trong chăn.

“Uyển Uyển, nàng đau chỗ nào thì nói, không phải nhịn đấy.”

A? Lâm Thanh Uyển được nam nhân mát xa cho nên thoải mái hơn, đột nhiên nghe nói như thế thì mơ hồ.

Nhìn thấy nam nhân đang bộ dạng xoắn xuýt, nàng mới phản ứng kịp, hắn đang đau lòng vì nàng ư?

Nàng buồn cười đạp chân: “Ta không sao, không đau.”

“Thật sự?” Rõ rệt là vẻ mặt không tin.

“Thật sự, chàng giúp ta mát xa nên thoải mái nhiều rồi.” Ngươi cứ tin tưởng người khác đi, thật sự người ta không có yếu ớt như vậy đâu. Bình thường ở trước mặt hắn có chút yếu ớt, đó là giả bộ, là giả bộ!

Vì thế Dương Thiết Trụ ngây ngốc cười: “Vậy về sau mỗi ngày ta đều ấn cho nàng.”

Nhìn nam nhân bận rộn đi ra ngoài đổ nước rửa chân, Lâm Thanh Uyển ngọt tư tư cười.

Nằm xuống dựa lưng vào trong ngực nam nhân. Nàng hiện tại bụng lớn, mỗi ngày phải nằm nghiêng ngủ. Nam nhân vì nhân nhượng nàng, trước đây thích nằm ngửa, hiện tại đổi thành ngủ nghiêng, chính là vì để nàng được tựa vào người hắn thoải mái chút.

Thật tốt!

Từ đầu nàng chưa từng hối hận gả cho hắn, lúc này càng thêm thấy quyết định lúc trước là đúng. Một người nam nhân như vậy, thiên kim vạn kim cũng không mua được.

********

Trong khoảng thời gian này Dương gia nháo càng ngày càng lợi hại, mấy ngày mùa trước đó, Dương Học Chương vẫn không ra đồng, ngay cả Phùng thị cũng không đi. Mà Vương thị và nam nhân ả Dương Thiết Xuyên lại suốt ngày mệt như chó, vì thế trong lòng hai người này không thăng bằng.

Trước đây chỉ có Vương thị nháo, đó là cãi nhau nhỏ thôi, Hà thị không để ả vào mắt. Nhưng bây giờ Dương Thiết Xuyên cũng nháo, vậy thì không phải là chuyện nhỏ rồi.

Dương Thiết Xuyên vẫn cái bộ dạng cà lơ phất phơ trước kia, trực tiếp vứt việc lại kéo vợ mình về.

Hà thị đánh mắng đều vô dụng, người ta cũng có lý, đó chính là dựa vào cái gì một nhà chúng ta đều phải ra đồng làm việc, người khác thì ngồi trong phòng hưởng phúc, bất công cũng không thể quá mức như vậy.

Người khác kia là ai, không cần nói cũng biết.

Dương lão gia tử đối mặt với cục diện như thế cũng thực bất đắc dĩ, đành phải lên tiếng bảo Dương Học Chương cũng ra đồng.

Không làm được? Vậy chậm rãi học, dù sao cũng không thể ngồi mãi trong phòng được.

Dương Học Chương còn muốn bớt thời gian tới nhà nhạc phụ nhờ thỉnh giáo đành phải gác lại. Để quyển sách xuống cầm cái cuốc đi ra đồng.

Việc vất vả thế này thì khỏi phải nói rồi, bị rách cả một tầng da tay.

Hà thị nhìn bảo bối của mình vất vả như vậy thì đau lòng ghê gớm. Nhưng đau lòng thì cũng không làm được gì, lão Đại nổi giận, lão già cũng lên tiếng.

Lời nói giận chó đánh mèo luôn đổ xuống người lão nhị lão tam, nhưng lão nhị lão tam ở riêng rồi, Hà thị tìm không thấy người để mà giận chó đánh mèo, đành phải vừa bôi thuốc cho con trai vừa đau lòng như dao cứa.

Như vậy hai người Đại phòng mới cân bằng một chút, hơn nữa nương vào việc này Vương thị còn yêu cầu Hà thị. Bắt ả ra đồng làm cũng được nhưng Phùng thị cũng phải đi, nếu như Phùng thị không đi, vậy ả cũng không đi.

Hà thị hết cách, đành phải bảo Phùng thị đi, dù sao che chở Phùng thị là vì bảo bối của bà thôi, bảo bối của bà còn phải đi làm trâu làm ngựa rồi, Phùng thị cũng mau lẹ đi thôi.

Người thiếu, làm việc thì ngoại trừ Dương lão gia tử ra không có một người nào làm lưu loát, cho nên không chỉ Dương gia làm rất chậm, còn mỗi kẻ mệt như con chó.

Sau này hết cách ngay cả Hà thị và Dương Nhị Muội cũng phải thỉnh thoảng ra đồng hỗ trợ, cho nên mấy người này cũng chẳng còn thời gian công sức quan tâm tới nhị phòng tam phòng ra ra vào vào làm cái gì.

Dương lão gia tử có chú ý muốn mở miệng hỏi một chút, nhưng do dự vài lần đều không mở miệng, trong lòng ông còn nhớ hai nhà này nháo lần trước, bây giờ vẫn còn không được tự nhiên.

Dương Thiết Trụ và Dương Thiết Căn không chủ động nói chuyện với ông, Dương Thiết Trụ là lười nói, Dương Thiết Căn thì bận tối mắt, Dương lão gia tử lại muốn mặt mũi, cho nên ông không đi hỏi.

Giữa phụ tử với nhau càng thêm xấu hổ như người xa lạ.

********

Một bên khác, Điền Thúy Lan gần đây lo âu.

Đã rất lâu ả không nhìn thấy hai người kia.

Ả không biết là, Dương Thiết Trụ gần đây bận việc xây phòng và đưa hàng, Lâm Thanh Uyển thấy nam nhân bận nên không đi tản bộ nữa.

Nam nhân bận, cho dù một mình nàng đi tản bộ thì cũng chỉ là đi trong sân, xa nhất cũng chỉ là ra viện vài bước.

Điền Thúy Lan gần đây liên lạc với mấy người bạn trước đây, là mấy cô nương quen biết khi chưa xuất giá, được rồi, hiện tại không phải là cô nương mà là nàng dâu nhỏ.

Nàng dâu nhỏ kia gọi là Mĩ Phương, chưa xuất giá chơi thân với Điền Thúy Lan, sau này gả tới nhà họ Trần cùng thôn. Trước đây Điền Thúy Lan có không ít bạn tốt nhưng đa số gả ra ngoài thôn, gả trong thôn có một mình Mĩ Phương này thôi. Mĩ Phương là tam nàng dâu Trần gia, ngày thường không có ham mê gì, chỉ ưa cùng với mấy nàng dâu khác trong thôn nói chuyện bát quái.

Giống như Điền thẩm tử nghĩ, đối với Điền Thúy Lan đáng thương này, đa số người trong thôn là đồng tình. Mĩ Phương không ghét bỏ Điền Thúy Lan là người bi hưu, vẫn đối xử nhiệt tình như trước.

Điền Thúy Lan trở lại quan hệ tốt đẹp với Mĩ Phương, ở chỗ của Mỹ Phương biết được không ít chuyện về Dương Thiết Trụ và vợ hắn.

Điền Thúy Lan không biết mình hôm nay làm sao, lúc mới trở về chẳng muốn hỏi thăm cái gì. Từ lúc gặp hai người Dương Thiết Trụ, từ lúc gặp phụ nhân có phúc khí ở tiệc mừng Dương gia, tâm ả phảng phất được mở ra.

Bởi vì biểu hiện ở tiệc mừng Dương gia, mẹ ả vì nghĩ ả còn băn khoăn Thiết Trụ ca nên có nói vài câu. Ả biết phụ nhân kia là Thiết Trụ ca mua về, cũng biết hai người thành thân đã nhiều ngày. Về phần ý tứ Điền thẩm tử muốn nói, muốn ả cảnh giác một chút ả vứt hết ra khỏi đầu.

Nhưng từ chỗ Mĩ Phương ả mới biết được phụ nhân kia hạnh phúc thế nào. Nghe nói hai người kia ân ái trong thôn nhiều người đều biết, được nam nhân suốt ngày phủng trong lòng bàn tay không nói, hiện tại lại mang thai…

Điền Thúy Lan nghĩ, đúng như ả ngĩ nàng ta rất hạnh phúc, hạnh phúc làm cho ả đỏ mắt.

Vì sao nàng ta lại hạnh phúc như vậy? Điền Thúy Lan biết nữ nhân hạnh phúc là dựa vào nam nhân, quả nhiên vẫn là bởi vì Thiết Trụ ca…

Nàng Thiết Trụ ca chính là người tốt…

Chỉ là ả rất lâu không nhìn thấy Thiết Trụ ca, ả đành phải dốc hết toàn lực khai khác từ chỗ Mĩ Phương chuyện về hai người kia, đến trấn an lòng mình nóng nảy.

Điền thẩm tử mấy ngày nay cao hứng lắm, bởi vì khuê nữ của bà biết đi ra ngoài giải sầu rồi.

Hết chương 80


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.