Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 11.09.2016, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 69
CHƯƠNG 83

“Cái gì? Cô đang đùa tôi đấy à?” Uông Tuấn Kiệt ngẩn đầu lên nhìn Dạ Nguyệt đang ngồi ở đối diện, trợn to mắt kinh ngạc.

“Dĩ nhiên không phải đùa, vốn định tối qua sẽ nói cho anh biết nhưng không ngờ ai đó lại ngủ như heo không biết trời trăng gì” Dạ Nguyệt nhún nhún vai, vừa gặm bánh mì vừa nói.

Uông Tuấn Kiệt vẫn đang khó khăn tiêu hóa lời nói trước đó của Dạ Nguyệt nên cũng không để ý đến lời trêu chọc của cô, anh ngồi nghệch mặt ra trông rất buồn cười: “Làm thế nào mà chúng ta lại có thể đến được tương lai hai năm sau vậy hả?”

“Uhm có khả năng là do chúng ta rơi xuống hồ rồi xuyên không đến ngày này hai năm sau cũng không chừng” Dạ Nguyệt suy đoán, theo kinh nghiệm xuyên không lần trước của cô và Lăng Chi Hiên thì rất có thể điều bí mật nằm ở chính cái hang động mà cả ba người đã trốn vào a.

Uông Tuấn Kiệt nhíu mày, mặc dù chuyện này rất khó tin nhưng nếu đưa vào những sự kiện đang diễn ra ở đây thì nó hoàn toàn hợp logic, có như vậy mới có thể lý giải được hết những chuyện khó hiểu kể từ sau khi cả ba bị cuốn vào vòng nước xoáy đó: “Tên đó đâu rồi? Tôi muốn nói chuyện với hắn”

“Mới sáng sớm chú Phát đã tìm anh ấy, nói cục trưởng có chuyện muốn bàn riêng với anh a” Dạ Nguyệt quay đầu nhìn về căn biệt thự đang đứng sừng sững bên kia, theo như cô biết thì mấy khu đất trên núi này đều là đất tư nhân của những nhà tài phiệt, quan lớn và chính trị gia có chức có quyền, và tất nhiên cục trưởng Lạc cũng là một trong số đó.

Hai người đang chăm chú nhìn về phía biệt thự thì đột nhiên tiếng hét thất thanh vang lên ở phía khu vực gần đó, khiến tất cả mọi người đều chui ra khỏi lều của mình để nhìn xem có chuyện gì đang xảy ra.

Dạ Nguyệt với Uông Tuấn Kiệt cũng khó hiểu đứng bật dậy nhìn nhau, rồi cả hai đi nhanh về hướng phát ra tiếng hét, trên đường đi có không ít người cũng theo sau hai người, cũng có những người đứng phía trước lều của mình nhíu mày đăm chiêu nhìn về hướng đó.

Tiếng xì xào bàn tán thu hút tất cả những người dựng trại trong khu đất của biệt thự, mọi người đều nhỏ giọng bàn tán xôn xao với nhau.

Bên này Dạ Nguyệt và Uông Tuấn Kiệt vừa đi tới đã thấy một người đàn ông trung niên đang nằm co giật miệng sùi bọt mép bên cạnh đống lửa đã tắt ngúm trước một căn lều, còn hai người phụ nữ đang té ngồi trong lều, một trung niên một còn trẻ như vừa sợ hãi giữ chặt lấy nhau vừa lo lắng nhìn về phía người đàn ông trung niên đang co giật dưới đất.

Dạ Nguyệt lập tức nhào về phía người đàn ông trung niên, kiểm tra hô hấp và mạch đập của ông ta, thấy vẫn còn thở thì cô lập tức cởi bỏ ba bốn cúc áo sơ mi trước ngực ông, rồi cô tháo mắt kính ông đang đeo quăng sang một bên, kiểm tra trên người ông không còn thấy vật nhọn hay vật dễ vỡ nào khác nữa.

Lúc này Dạ Nguyệt mới nhìn về phía hai người phụ nữ đang ngồi trong lều, gấp rút nói: "Nhanh, đưa cho tôi cái gối"

Nhưng bọn họ lại như chết ngồi ngay tại chỗ, chỉ biết sợ hãi ngồi trơ mắt nhìn vào người đàn ông trung niên, thấy vậy Uông Tuấn Kiệt đen mặt chạy nhanh vào trong lều, lấy cái gối đầu quăng ra cho Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt nhanh chóng xoay cơ thể người đàn ông trung niên lại cho ông ấy nằm nghiêng một bên để cho ông ấy dễ thở hơn rồi cô kê cái gối mềm xuống dưới đầu ông, tay phải vẫn giữ ông ấy nằm đúng tư thế đó còn mắt thì chăm chú nhìn đồng hồ bên tay trái để đếm thời gian.

Mọi người xung quanh, ngay cả Uông Tuấn Kiệt cũng đều đang nín thở nhìn về phía Dạ Nguyệt và người đàn ông trung niên đó, chẳng ai còn dám hé miệng nói một lời nào.

Dạ Nguyệt giữ nguyên tư thế người đàn ông đến hơn năm phút trôi qua, nhưng ông ta vẫn không ngừng co giật và cũng không có dấu hiệu ngừng lại, lúc này Dạ Nguyệt càng thâm trầm nhìn Uông Tuấn Kiệt: "Ông ta cần cấp cứu gấp"

Bởi vì thông thường người đang lên cơn co giật sẽ ngừng co giật trong vài phút ngắn ngủi, nhưng nếu co giật quá năm phút thì nhất định phải gọi ngay cho cấp cứu.

"Được" Uông Tuấn Kiệt gật đầu.

Nhưng khi Uông Tuấn Kiệt đang định chạy đi gọi người bên cục trưởng Lạc thì người đàn ông trung niên đột nhiên ngừng co giật, ông ta nằm bất động trên mặt đất, miệng cũng không còn sùi bọt mép nữa.

Chỉ là... Dạ Nguyệt kinh hoàng nhìn người đàn ông trung niên... cô vươn tay ra... tay run run để lên mạch cổ của ông ấy...

"Không... không còn mạch đập nữa..." Dạ Nguyệt mở lớn mắt, không thể tin được nhìn người đàn ông trung niên, khuôn mặt ông ta càng lúc càng tái xanh lại như người đã chết cách đây nhiều ngày.

Lúc cô vẫn còn đang bàng hoàng ngồi bên cạnh thi thể người đàn ông thì đột nhiên cô nghe tiếng Lăng Chi Hiên hét lên từ phía xa: "Nguyệt, mau tránh khỏi ông ta"

Nhưng cùng lúc đó, người đàn ông trung niên bỗng nhiên hét lên rồi phun ra một ngụm máu đen làm miệng ông ta toàn máu, mắt cũng đột nhiên mở to, đôi con ngươi teo lại thành một chấm đỏ rực như máu, những tia máu màu đen lại dày đặc chiếm lấy phần tròng mắt màu trắng trông vô cùng kinh dị, những đường gân đen nổi gồ lên dọc khắp cơ thể và khuôn mặt ông ta cứ như có hàng ngàn con côn trùng đang bò dọc bên trong, tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.

Mọi người đều giật mình hét lên kinh hoàng mà lùi về phía sau trong vô thức, ngay cả Dạ Nguyệt cũng lùi về phía sau trong tư thế ngồi, lần đầu tiên cô tận mắt nhìn thấy một người biến đổi thành thứ đó ngay trước mắt mình.

Ngày trước khi cô xem phim về zombie, nhìn thấy nhân vật trong đó la hét sợ hãi khi nhìn người khác biến đổi, mặc dù nhìn kinh hãi thật nhưng thật ra cô cũng không hoàn toàn tưởng tượng được hết cảm giác sợ hãi đó, cho đến bây giờ khi cô tận mắt nhìn thấy thì cô mới thật sự thấm được….

Cảm giác đôi chân mềm nhũn không còn có thể đứng được, giống như là có cục tạ mấy mươi kg đang được khóa vào dưới cổ chân mình, rất muốn đứng lên rồi bỏ chạy thật nhanh nhưng lại không thể….

Mặc dù tối qua đã nhìn thấy thứ đó dưới tầng hầm nhưng cũng chỉ đứng ngay dưới cầu thang thôi, rồi sau đó vì mùi hôi thối của xác chết quá nồng nặc nên cả bốn người chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng đi lên phía trên, tính ra thì bọn họ chết cũng đã hai tuần rồi a.

“Gruuuu….” bỗng nhiên âm thanh rên rỉ khản đặc khàn khàn phát ra từ cổ họng người đàn ông trung niên, ông ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía Dạ Nguyệt ngồi gần ngay bên cạnh rồi chỉ trong tích tắt ông ta vừa phun máu đen gào rống vừa nhào lên Dạ Nguyệt.

Oh my….. lúc coi phim cứ la hét người ta ngu này ngu nọ nhưng ở trong tình huống rồi mới thấy, cuối cùng Dạ Nguyệt cũng đã cảm giác bản thân thật sự đang rơi vào trong cái loại chuyện kinh dị gì, chỉ cần nhìn cái "dung nhan đặc biệt" thế kia cũng đủ muốn rớt tim ra ngoài.

Uông Tuấn Kiệt đứng gần đó đang muốn chạy qua giúp Dạ Nguyệt thì thật may lúc này bản năng tự vệ của cô dường như thức tỉnh, cô đã nhấc chân lên được rồi đạp luôn một cái thật mạnh vào chỗ hiểm của ông ta làm cho ông ta chưa kịp đứng dậy hoàn toàn đã lại té ngã ngửa về phía sau.

“Thật là xin lỗi a” Dạ Nguyệt vẻ mặt áy náy, đứng dậy nói.

Cũng đúng lúc này Lăng Chi Hiên, chú Phát và vài người vận quân phục vừa chạy đến, một trong số đó nhanh chóng rút dao găm sắc lạnh đâm vào trán người đàn ông trung niên, như vậy cũng xem như là giải quyết xong thứ kinh dị đó.

“Em không sao chứ?” Lăng Chi Hiên nắm lấy tay Dạ Nguyệt, kiểm tra tay chân của cô.

“Uhm không sao a” Dạ Nguyệt lắc đầu, cô đen mặt nhìn về phía cái xác của người đàn ông trung niên. “Em thật sự đã cảm nhận được cái gọi là ngày tận thế rồi a”

Hơn nữa, còn có thứ quái quỷ gì đang đợi bọn họ ở ngoài kia nữa đây?

“Chúng ta thật sự đã đến ngày tận thế rồi bảo bối” Lăng Chi Hiên vuốt vuốt đầu cô an ủi, cúi đầu nhỏ giọng nói vào tai cô.

Lúc sáng sớm, cục trưởng Lạc có cho người tìm anh đến bàn chuyện, anh đã nắm được tình hình sơ bộ rồi, mặc dù vẫn còn rất nhiều chuyện chưa có lời giải đáp nhưng nói chung những gì cần biết thì cũng đã biết.

Một người vận quân phục vừa kiểm tra tay chân của người đàn ông trung niên xong, thấy có một vết cào ở trên cánh tay phải ông ta, do được tay áo che nên không bị ai phát hiện, anh ta tức giận quay đầu sang quắc mắt nhìn hai người phụ nữ đang ngồi co ro sợ hãi ở trong lều: “Ông ta bị cào từ lúc nào?”

“Ông ta đã bị cào à?” chú Phát nhanh chóng đi đến nhìn vết cào lở loét trên tay phải cái xác, vết cào không sâu lắm nhưng chỉ cần một cái quẹt nhẹ thôi cũng đủ chết rồi a.

“Ngày… ngày hôm qua khi ông ấy lén đi thăm mẹ… mẹ cháu ở dưới tầng hầm thì ông… ông ấy đã bị bà ấy cào trúng” cô gái trẻ lúc này mới sợ hãi lên tiếng.

“Tại sao lại không báo ngay cho chúng tôi biết?” người vận quân phục bóp trán bực dọc quát. “Nếu như ông ta biến đổi ngay trong đêm thì cô có biết chuyện quái quỷ gì sẽ xảy ra hay không?”

"Được rồi, chuyện cũng đã xảy ra, đây xem như bài học kinh nghiệm cho tất cả chúng ta" chú Phát đứng dậy nói, ông mới vừa báo cáo tình hình cho cục trưởng Lạc qua bộ đàm. "Đưa cho tôi cái loa"

Một người vận quân phục khác nhanh chóng đi đến đưa cho ông.

“Tất cả mọi người chú ý, cục trưởng Lạc có chỉ thị, chúng ta phải tiến hành đợt kiểm tra toàn phần để đề phòng trường hợp bất trắc như mới vừa rồi, đề nghị mọi người tập trung ở bệnh xá ngay lập tức, các bác sĩ y tá sẽ kiểm tra cho mọi người” chú Phát cầm loa phát thanh nhỏ thông báo.

Đợi mọi người lần lượt tản ra làm theo hiệu lệnh, chú Phát mới cho người dọn dẹp mớ hỗn độn từ nãy đến giờ, hai người phụ nữ kia giống như người mất hồn đi theo cái xác bị khiêng đi.

"Vậy, ba người đã có dự định gì chưa?" chú Phát quay qua hỏi Uông Tuấn Kiệt, Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt đang đứng một bên nhìn.

"Chúng tôi sẽ trở về thành phố S"

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Chiếc ô tô bảy chỗ màu bạc từ từ chạy ra khỏi cổng lớn, hai người vận quân phục theo lệnh của người đứng gác phía trên cổng đóng cổng lại, rồi lại trở về vị trí canh gác của mình, đi qua đi lại chốc chốc quan sát con đường bên ngoài cánh cổng.

Trên ô tô có tất cả là sáu người, một người vận quân phục cầm lái tên là A Ngũ, chú Phát ngồi ở ghế phụ lái, ở hàng ghế giữa là một người quân phục khác có tên là A Tứ, còn hàng ghế cuối cùng là Uông Tuấn Kiệt, Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt nhích người ngồi sát vào Lăng Chi Hiên để cho hai người ngồi lệch về bên phải xe tránh một phần kính chiếu hậu, rồi cô kê đầu vào trong ngực anh, mắt vẫn mơ hồ nhìn về phía ngoài cửa kính xe, nhìn cứ như cô đang dựa vào anh nghỉ ngơi, nhưng thật ra cô đang hạ giọng nói nhỏ chỉ để mình anh nghe thấy: “Em cứ tưởng chỉ có ba chúng ta”

Lăng Chi Hiên vòng tay qua ôm lấy vai cô, một tay vuốt ve đầu nhỏ của cô, một tay nắm lấy tay cô bóp bóp, cũng nhỏ giọng nói: “Vốn dĩ chúng ta không được rời khỏi đó nếu anh không đưa ra điều kiện với cục trưởng Lạc”

“Điều kiện?” Dạ Nguyệt hơi nhíu mày. “Với lại tại sao chúng ta lại không được rời đi?”

“Hiện tại cục trưởng Lạc không còn nhận thêm người vào nữa, hơn hết khắp cả nước bây giờ đã rơi vào tình cảnh hỗn loạn không thể kiểm soát được, do vậy để chắc chắn rằng không có thêm bất kì chuyện phiền phức gì phát sinh, ông ta không muốn quá nhiều người ở ngoài kia biết đến sự tồn tại của nơi trú ẩn này nữa, cho nên bây giờ ông ta đang nghiên cứu đến hướng tự cung tự cấp, đất ở phía sau biệt thự còn rất nhiều có thể tự trồng trọt chăn nuôi, nên phải tích lũy một lượng lương thực vừa đủ cho tới mùa thu hoạch đầu tiên” Lăng Chi Hiên nghiêng đầu tựa vào đầu của cô cứ như cả hai người đang ngủ, rồi anh giải thích. “Vì vậy mà điều kiện anh trao đổi với ông ta là thực phẩm và thuốc men, anh sẽ tìm cách liên hệ với Lãnh Thiên để lấy những thứ đó”

“Ông ta tin anh hả?” Dạ Nguyệt thắc mắc, không phải ba người vừa mới đến đó tối qua thôi sao? Để leo lên được cái chức này thì cũng đủ thấy ông ấy không phải người đơn giản dễ tin người như vậy a.

"Tất nhiên không phải, chỉ là ông ta đã biết thân phận của chúng ta" Lăng Chi Hiên cong khóe môi. “Với lại ông ta cho người đi cùng với chúng ta mục đích là để canh chừng đó thôi”

"Chúng ta?" Dạ Nguyệt ngửa đầu nhìn anh. "Hai người thì em không có ý kiến nhưng em có thân phận gì đặc biệt đâu a"

"Ừ, tôi cũng thấy vậy" lúc này Uông Tuấn Kiệt ngồi bên cạnh cũng nhỏ giọng góp vui vào câu chuyện của hai người, anh nhếch miệng nhìn Dạ Nguyệt cười khinh miệt. “Lâu lâu mới thấy cô nói được một câu rất đúng”

Dạ Nguyệt quay qua trợn mắt nhìn Uông Tuấn Kiệt, mặc dù đó là sự thật cô không chối cãi nhưng từ miệng tên này nói ra thật sự làm cô có cảm giác muốn đánh người, và mục tiêu chính là hắn ta.

"Tất nhiên em là vợ anh, thời gian hai năm chúng ta cũng đã tổ chức hôn lễ, mọi người trong giới thương nhân lẫn chính trị đều biết đến em rồi" Lăng Chi Hiên cười cười nhìn hai tên ngốc nào đó đang kình nhau.

Dạ Nguyệt: "..." nghe rất hợp lý a.

Uông Tuấn Kiệt nghe xong, nhìn hai người kia đang liếc mắt đưa tình nhìn nhau, thật là tràn đầy tình ý ngọt ngào đến gắt cả cổ họng, anh đen mặt ghen tỵ nhắc nhở: "Tôi không phải không khí đâu nha, đề nghị Lăng tổng và Lăng phu nhân để ý đến cảm giác của người xung quanh"

Anh muốn lập tức có vợ làm ấm giường aaaaa.... Uông Tuấn Kiệt la hét trong lòng.

Lúc này chiếc xe vừa chạy xuống dưới núi, con đường bằng phẳng không còn dốc nữa, chú Phát lúc này mới lên tiếng: “Chú có nghe cục trưởng nói là các cháu muốn trở vào bên trong khu rừng trước khi vào nội ô thành phố?”

Dạ Nguyệt ngẩn đầu nhìn Lăng Chi Hiên, anh cũng đang nhìn lại cô như có thâm ý nào đó, Dạ Nguyệt liền quay đầu mỉm cười với chú Phát: “Hôm qua lúc ra khỏi hang động cháu có để quên đồ trong đó”

“Đồ quan trọng không?” chú Phát nhíu mày, cảm giác có gì đó không vừa ý lắm.

“Là một thanh katana, rất quan trọng ạ, hơn nữa cháu còn có thể sử dụng nó như vũ khí để giết thứ đó” Dạ Nguyệt ánh mắt nghiêm túc, khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột. “Cháu không biết sử dụng súng nên không muốn làm gánh nặng cản trở mọi người”

“Vậy được” chú Phát lúc này mới thả lỏng chân mày rồi ra hiệu cho A Ngũ tấp xe vào lùm cây ven đường. “Chúng ta sẽ đi bộ từ đây”

……………………………………………..

Năm người len lỏi vào trong rừng cây, vừa đi gần nhau vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, tập trung đề phòng cao độ, lâu lâu lại có một hai ba con zombie đang đi lẩn quẩn quanh khu rừng nhưng bọn họ cũng chỉ áp dụng kế sách tránh đi chứ không đối đầu trực tiếp.

Lần mò được một lúc cuối cùng cũng trở về được hang động bí ẩn đó, theo dấu vết mà Lăng Chi Hiên để lại trước đây, rất dễ dàng mà năm người có thể nhanh chóng tìm thấy cái hồ đặc biệt và tất nhiên cũng tìm thấy túi xách của Dạ Nguyệt bỏ quên lại lúc trước.

Dạ Nguyệt nhanh chóng mở túi xách ra, thật may là thanh đoản kiếm vẫn còn nằm bên trong, ánh mắt cô không che giấu vui mừng quay đầu mỉm cười thật tươi với Lăng Chi Hiên: “Nó vẫn còn a”

Lăng Chi Hiên cười cười nháy mắt với cô rồi anh quay đầu nói với ba người kia: “Mọi người tìm vách bên kia để bám vào đi, tôi sắp khởi động cơ quan”

Nghe vậy Uông Tuấn Kiệt mới nhanh chóng nói: “Để tôi làm cho, anh với mọi người bám vào vách đi, nếu có về được thì ít nhất anh có thể cùng về một lượt với cô ngốc đó”

Mặc dù không hiểu hai người kia đang nói gì nhưng chú Phát và A Tứ thấy Dạ Nguyệt lần mò bám vào bên vách hang động, tránh đi cái cửa dẫn vào thì cả hai cũng làm theo, tìm một bậc thềm nhỏ để đu qua bám vào vách hang, nghe đến khởi động cơ quan là thấy có gì đó nguy hiểm rồi a.

“Được” Lăng Chi Hiên gật đầu, anh đi về phía Dạ Nguyệt rồi đu qua bậc thềm nhỏ của cô, bao bọc lấy cơ thể cô bên trong, hai tay bao lấy hai tay cô cũng đồng thời nắm lấy hai sợi dây leo mà cô đang nắm.

Sau khi cả bọn chuẩn bị xong xuôi, Uông Tuấn Kiệt mới đưa chân xuống hồ lần mò nút cơ quan mà trước đây Dạ Nguyệt đã vô tình đạp trúng.

CẠCH! Tiếng cơ quan khớp lại với nhau, tiếp theo đó là tiềng ầm ầm vang lên từ phía xa, như chuyện đã xảy ra trước đây, một dòng nước lớn tràn xuống cửa hang đẩy Uông Tuấn Kiệt rơi xuống hồ.

Chú Phát và A Tứ bị ngạc nhiên, mắt mở lớn nhìn xuống hồ nước: “Cậu ta có sao không vậy?”

Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt im lặng quan sát, nếu theo đúng thì tiếp theo sẽ xuất hiện dòng nước xoáy cuốn Uông Tuấn Kiệt trở về thời điểm của bọn họ, lúc này Uông Tuấn Kiệt vừa trồi đầu lên từ dưới nước, anh cũng chờ đợi việc xảy ra tiếp theo.

Nhưng kỳ lạ là lần này, cả ba đợi mãi vẫn không có dấu hiệu đặc biệt hay dòng nước xoáy nào xuất hiện.

“Sao kỳ vậy a?” Dạ Nguyệt thất vọng nói, nếu như vậy thì rốt cuộc bọn họ sẽ trở về như thế nào đây?

Lăng Chi Hiên trầm ngâm nhìn mặt hồ nước, bên kia Uông Tuấn Kiệt được chú Phát và A Tứ kéo lên khỏi hồ.

“Mọi người đang chơi trò gì vậy?” chú Phát không thể hiểu được bọn họ đang có ý định gì, tự nhiên khởi động cơ quan để bị đẩy té xuống hồ chơi như vậy hả?

“À không có gì đâu a, vì lúc trước khi lạc vào đây cháu tìm ra được cơ quan này nên nói với cậu ta lúc trở ra, cậu ta không tin nên mới muốn thử xem a ha ha” Dạ Nguyệt gãi gãi đầu làm mặt ngớ ngẩn nói.

“Có thật không?” chú Phát nghi ngờ hỏi lại.

“À đúng đúng, đúng đó chú ơi” Uông Tuấn Kiệt nhanh chóng trả lời phụ thêm. “Vì cô nhóc này nói chuyện cứ úp úp mở mở nên cháu tò mò lắm a”

“Cậu cũng quỡn quá hả?” chú Phát lắc đầu bó tay, bọn trẻ thời bây giờ thật không thể nào hiểu nỗi.

“Chúng ta trở ra thôi” Lăng Chi Hiên trầm ngâm từ nãy đến giờ mới lên tiếng.

………………………………………………..

Trên đường trở ra, Lăng Chi Hiên vẫn như đang suy tư chuyện gì đó, Dạ Nguyệt thấy vậy mới kéo tay anh đi chậm lại để cho mọi người đi trước.

“Chúng ta sẽ tìm ra cách khác, em nghĩ cánh cổng thời – không sẽ không mở ra dễ dàng như vậy đâu a” Dạ Nguyệt lựa lời khuyên nhủ người nào đó, có lẽ anh đang muốn nhanh chóng thực hiện lời hứa tối hôm qua với cô nên mới trầm ngâm suy tư như vậy.

Nhìn vợ yêu đang lo lắng tìm lời lẽ an ủi mình, Lăng Chi Hiên không nhịn được cúi đầu hôn nhẹ vào môi cô: “Anh biết, chuyện này cũng nằm trong dự liệu của anh rồi, chỉ là anh đang suy nghĩ đến bước tiếp theo thôi”

“Nha, vậy anh phải tập trung một chút, bên ngoài bây giờ toàn là lũ zombie, không được để mất cảnh giác đâu nha” Dạ Nguyệt quyệt miệng nói.

“Uhm anh biết rồi, xin lỗi vì đã làm em lo lắng bảo bối” Lăng Chi Hiên mỉm cười nắm lấy gò má cô, véo véo nựng nựng không muốn buông tay.

Dạ Nguyệt: “…” vị đại ca này ngoài miệng thì xin lỗi nhưng lại không quên dùng hành động trêu ghẹo cô….

Cả hai nhanh chóng đuổi kịp ba người đi phía trước, nhưng khi mọi người vừa ra đến cửa hang thì không khỏi sững sờ đứng im tại chỗ…

Vì ở bên ngoài là hơn mười mấy con zombie đang lượn lờ qua lại xung quanh cửa hang động.



~~~> EC83


P/s: Sáng mai sẽ có chương 84!!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: AnhPhan2927, Candy2110, hânhânn
     

Có bài mới 13.09.2016, 03:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 81
CHƯƠNG 84

“Lùi lại” Lăng Chi Hiên lạnh lẽo hạ giọng nói, kéo tay Dạ Nguyệt để cô đứng phía sau mình rồi cả anh và cô từ từ lùi lại trở vào hang động, cố gắng không tạo ra bất kì tiếng động lớn nào.

Chú Phát, Uông Tuấn Kiệt và A Tứ cũng tự động lùi theo Lăng Chi Hiên, vừa nín thở vừa tập trung nhìn vào đám zombie phía trước,không dám rời mắt khỏi bọn chúng một phút giây nào.

Bên ngoài, bọn zombie vẫn lê lết thân xác thối rữa không còn nguyên vẹn với những sợi gân đen nổi gồ lên chạy dọc khắp cơ thể của chúng, trên miệng máu đen vẫn chảy ra từng chút từng chút từng chút một, đôi con ngươi đỏ rực nhỏ xíu như máu cùng với những gân máu đen chi chít trong tròng mắt cứ đảo qua đảo lại, cơ thể bốc ra mùi xác thối nồng nặc….

“Ôi thần linh ơi” chú Phát không kìm được sợ hãi nhỏ giọng kinh hô, kể từ khi được cứu thoát rồi được ở trong khu biệt thự đến giờ là lần đầu tiên chú Phát nhìn thấy nhiều con zombie tụ lại thành bầy đến như vậy.

Nhưng không ngờ chỉ vì câu nói nhỏ đó cùng với ánh lửa lập lòe của hai cây đuốc trên tay Uông Tuấn Kiệt và A Tứ mà đã gây ra sự chú ý của bọn chúng, một con zombie với bộ quần áo quân đội cao to đảo đôi con ngươi nhỏ xíu đỏ rực của nó sang bên này…

“Gaooooooooo gruuuuuuuuuu” nó bỗng nhiên gào lên thật to như để kêu gọi những con zombie còn lại chú ý, rồi với cổ chân phải bị bẻ gãy quay ngược về phía sau, nó bắt đầu lê lết thật nhanh hết mức có thể để chạy đến vồ lấy đám người của Lăng Chi Hiên.

Lúc này, cả bọn cũng đã vừa kịp lúc chạy vào bên trong hang động.

“Tắt đuốc” Lăng Chi Hiên gầm lên. “Chúng ta sẽ bắn chúng từ đây, chúng chỉ có thể vào đây nhiều nhất là ba con một lần thôi”

“Nếu như bây giờ chúng ta bắn thì sẽ gây chú ý đến những con zombie xung quanh trong khu vực này” A Tứ rút súng ra, thủ sẵn tư thế nói.

“Có bao nhiêu nòng giảm thanh?” Lăng Chi Hiên âm trầm hỏi, anh không biết là tiếng động có thể thu hút bọn chúng ở xa như vậy.

“Chỉ có súng của tôi có thôi” A Tứ lắc đầu, lẳng lặng nói.

Bọn zombie cũng đã xông vào bên trong hang, đúng như Lăng Chi Hiên nói, mỗi lần cũng chỉ có ba con vào cùng một lúc, những con còn lại chỉ có thể đi phía sau lưng của ba con kia, tiếng gào rú man rợ khàn khàn của bọn chúng vang vọng khắp bên trong hang động đen ngòm làm cho những người tình cờ nghe được đều phải rùng mình dựng đứng hết cả da gà huống chi là những người đang phải đối đầu với bọn chúng.

Bên đây, Lăng Chi Hiên đưa súng lên bắn thẳng vào đầu của con zombie vận quân phục quân đội làm nó đang chạy phải té nhào về phía trước, nằm bất động dưới nền đất, máu đen từ vết đạn phun ra không ngừng: “Bắn đi, với tiếng la hét của bọn chúng cũng rất nhanh sẽ thu hút bọn khác đến thôi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây”

Dạ Nguyệt đứng phía sau Lăng Chi Hiên nhìn anh bắn một phát trúng ngay giữa trán con zombie không lệch chút nào làm cô không khỏi ngẩn đầu nhìn anh, mặc dù chỉ có thể nhìn được cái gáy của anh thôi, vị đại ca này ngoài sử dụng thành thạo các loại vũ khí lạnh còn có thể sử dụng được vũ khí nóng, hơn nữa còn rất giỏi nữa a….

Con người này thật sự là quái vật! Dạ Nguyệt không khỏi cảm thán trong lòng, nhưng càng không nhịn được cảm thấy vừa vui mừng vừa yên tâm, xem ra lần này cô cũng không cần phải sử dụng đến thanh đoản kiếm của mình rồi.

Lúc này Uông Tuấn Kiệt và A Tứ cũng bắt đầu lên nòng bắn vào đám zombie theo Lăng Chi Hiên, mặc dù cả hai không nhấm chuẩn như anh nhưng cũng có thể hạ lần lượt hết con này đến con khác.

Cho đến khi súng của bọn họ vừa hết đạn cũng là lúc bọn họ đã tiêu diệt xong đám zombie, từng cái xác nằm xếp chồng lên nhau, máu đen chảy ra lênh láng khắp cả khu vực này trong hang động.

“Nhanh, chúng ta phải trở lại xe” Lăng Chi Hiên dẫn đầu, nắm lấy tay Dạ Nguyệt đạp lên đống xác chết ở dưới đất để chạy ra ngoài.

Nhưng khi A Tứ đạp lên một con thì bị nó bất ngờ nắm lấy chân làm cho anh té nhào xuống đống xác chết dưới chất, cùng lúc đó nó lôi kéo chân anh về phía mình, vừa gào rống vừa muốn táp một phát vào chân anh.

A Tứ bị mất bình tĩnh, anh hoảng hốt vùng vẫy thật mạnh nhằm muốn hất con zombie ra, nhưng nó giữ rất chặt, còn rất mạnh kéo chân anh về phía cái miệng đầy máu đen ngòm của nó.

“CỨU TÔI VỚI” A Tứ hét lên, vừa đạp chân vừa vùng vẫy trong vô vọng, hên một điều là anh đang vận quân phục với mang đôi giày lính nên con zombie cắn vào giày anh chứ chưa xuyên qua được da thịt bên trong của anh.

Chỉ trong một tích tắt khi ống quần của A Tứ bị kéo lên để lộ ra da thịt rồi con zombie chuẩn bị cắn vào chân anh thì Dạ Nguyệt ở đâu đâm thanh đoản kiếm xuyên qua đầu của con zombie, chỉ còn cách chân anh một mm thì dừng lại làm cho A Tứ điếng cả người ngồi trợn to mắt nhìn cô, cũng không thể thốt lên được tiếng nào.

Dạ Nguyệt đâm xuyên đầu con zombie xong cô đột nhiên giật mình buông tay khỏi thanh đoản kiếm, cô cũng không che giấu được hoảng hốt, mở to mắt nhìn vào con zombie bị A Tứ đẩy ngã sang một bên.

Mặc dù bọn chúng không còn là người nữa nhưng cảm giác đâm xuyên qua đầu nó, đâm xuyên qua não đó thật sự… thật sự có gì đó làm Dạ Nguyệt cảm thấy hoảng hốt…

Cô vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác khi thanh đoản kiếm đâm xuyên từ trên đỉnh đầu xuống tới cổ họng, Dạ Nguyệt nhìn xuống lòng bàn tay mình, hai bàn tay của cô vẫn còn run rẩy không ngừng, tim cô vẫn nện thình thịch thật nhanh như muốn nổ tung cả lồng ngực…

Lần đầu tiên cô đâm xuyên đầu một người, cảm giác này quả thật làm cô cảm thấy khiếp sợ.

Thấy Dạ Nguyệt như đứng chết lặng tại chỗ, Lăng Chi Hiên bước nhanh lại ôm lấy đầu cô kéo nhanh vào trong ngực mình, anh lo lắng nói: “Không sao đâu, không sao đâu bảo bối, đó là quái vật, không còn là con người nữa, nếu em không làm vậy thì cậu ta sẽ bị nó cắn chết”

Có một điều khác biệt khi bạn bắn vào đầu và khi bạn sử dụng vũ khí lạnh để giết những con zombie này, bởi vì khi sử dụng súng bạn sẽ không cần phải đến gần nó, không cần phải tiếp xúc vào da thịt nó,bạn sẽ không thể cảm giác được nó chết đi như thế nào.

Nhưng khi bạn sử dụng dao, kiếm hay bất kì loại vũ khí lạnh nào khác, bạn sẽ phải lại gần nó, tiếp xúc với da thịt nó, bạn sẽ có thể cảm giác được khi chính tay bạn đâm hay chém vào da thịt nó, bạn sẽ cảm giác rõ ràng nó chết đi như thế nào và bạn sẽ nhớ mãi không thể quên được cảm giác này vào lần đầu tiên khi bạn làm điều đó…

Lần này thật sự rất khác với lần Dạ Nguyệt đâm chết con quái vật ở dưới nước khi ở thế giới kia, bởi vì hình dáng của bọn chúng đã hoàn toàn là quái vật, hơn nữa ở dưới nước nên cô cũng không cảm giác rõ ràng, cho đến hôm nay cô mới chính thức cảm giác được nó.

“Chúng ta phải đi thôi” chú Phát đỡ A Tứ đứng dậy, nhắc nhở Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt.

Lăng Chi Hiên áp trán vào trán cô, ánh mắt kiên định nhìn vào mắt cô: “Nguyệt, nghe anh, bọn chúng không còn là con người nữa, em nhất định phải bình tĩnh lại, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi bọn khác mò đến được chỗ này”

“Em… em biết” Dạ Nguyệt gật đầu rồi cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đúng vậy dù cho cảm giác có chân thật đến mức nào thì bọn đó không còn là con người nữa, cô phải bình tâm lại để không làm ảnh hưởng đến người khác.

Dạ Nguyệt mở mắt ra, ánh mắt kiên định nhìn lại Lăng Chi Hiên, cô phải sống sót để trở về cùng với anh: “Em đi được rồi”

Lăng Chi Hiên thấy vợ yêu thật sự đã sẵn sàng, anh nắm lấy tay cô siết chặt rồi quay đầu nhìn ba người bên kia: “Đi thôi!”

( Lời tác giả: lâu lâu nằm mơ thấy zombie, cũng tự tay cầm dao bếp trong nhà chém nó, mặc dù là mơ nhưng cảm giác phang dao vào đầu con zombie vẫn rất chân thật, đến nỗi sợ quá giật mình tỉnh dậy luôn a, nghĩ lại vẫn cảm thấy quá kinh khủng TT,TT)

********** Ò Ó O Lằn ranh giới… oOo

Chiếc ô tô năm chỗ dừng trước cây xăng ven đường, xung quanh cây xăng là cây cối um tùm, cách xa xa mới có một ngôi nhà mái ngói đỏ, còn phía trước cây xăng lại không có một ai hay thứ gì khác, phía đối diện là khoảng đất trống với cây cối cỏ dại mọc phủ kín.

Người đàn ông khoảng bốn mươi mấy tuổi, trên tay là một cây búa lớn màu đỏ giống hệt như những cây búa được để kèm theo với bình cứu hỏa trong mấy tòa nhà, bước xuống từ ghế phụ, ông ta cẩn trọng quan sát xung quanh, đến khi không thấy điều gì bất thường mới ra hiệu cho những người trên xe.

Từ ghế lái, người đàn ông trẻ tuổi mở cửa xuống xe, hướng về phía một trong những cây xăng bên cạnh chiếc xe mà đi tới: "Tôi sẽ bom xăng với lấy thêm xăng, mọi người vào trong cửa hàng gom thêm một chút đồ dùng với thực phẩm đi"

Tiếp theo người đàn ông trẻ tuổi là cô gái khoảng mười bảy mười tám tuổi xuống xe ở ghế sau cùng bên với ghế lái, với khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, cô nàng vòng tay ôm lấy cánh tay của người đàn ông trẻ tuổi, nũng nịu nói: "Thành, để em giúp anh"

"Được" người đàn ông tên Thành cong khóe môi lên, cưng chiều véo yêu cằm cô gái xinh đẹp.

Hai cô gái khác cũng vừa bước xuống xe đứng cạnh người đàn ông trung niên, và điều đặc biệt là hai cô gái này lại chính là Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh, bạn chơi chung nhóm với Dạ Nguyệt.

Sau hai năm, cả hai người đều đã có nét trưởng thành hơn ngày trước rất nhiều.

"Cậu có cảm thấy muốn ói hay không a?" Triệu Bối Bối bĩu môi nói.

"Có một chút nhưng kệ đi, chúng ta vào trong kia thôi" Lạc Tiểu Anh dở khóc dở cười, người ta người yêu với nhau nên kệ người ta đi a, Bối Bối thật là. "Chú Lý đang đợi chúng ta đó"

Chú Lý đứng bên cạnh nghe hai cô gái nói chuyện, cười cười nhắc nhở: "Chúng ta vào nhanh thôi"

Triệu Bối Bối nhún nhún vai, không ý kiến gì nữa, theo phía sau chú Lý và Lạc Tiểu Anh vào trong cửa hàng tiện lợi nằm phía sau cây xăng.

Chú Lý cầm cây búa nhìn xuyên qua cửa kính vào bên trong cửa hàng tiện lợi, chỉ thấy trên quầy tính tiền là xác nằm úp của một người đàn ông mập mạp và những vết máu văng tung tóe khắp xung quanh đó, ánh đèn chớp tắt liên tục như trong những bộ phim kinh dị.

Triệu Bối Bối rút cây bóng chày bằng sắt ra từ balo lớn đang được đeo sau lưng, cô gõ mạnh vào cạnh cửa để tạo tiếng động vừa phải chỉ đủ để người bên trong cửa hàng nghe thấy.

Lạc Tiểu Anh lúc này cũng mới vừa từ xe chạy đến, cô mới chạy về xe để lấy cây gậy dài, một đầu gậy được gắn một cây dao hai lưỡi sắc bén, cũng là vũ khí của cô.

Ba người đứng bên ngoài đợi một lúc, không thấy tiếng động gì từ phía bên trong mới liếc nhìn nhau trao đổi ánh mắt.

Chú Lý dẫn đầu, mở cửa bước vào, dùng cây búa đẩy đẩy đầu của cái xác trên quầy tính tiền nhưng ông ta cũng không có động đậy gì, lúc này cả ba mới thở phào nhẹ nhõm.

"Chúng ta mau chia ra gom những vật dụng cần thiết đã dùng hết" chú Lý vừa nói vừa ra hiệu chia công việc. "Chú bên này, Tiểu Anh hàng chính giữa, Bối Bối hàng bên kia"

"Dạ" cả hai gật đầu đồng ý.

... ...... ...... ...... ...... .......

Trong khi ba người vào bên trong tìm với gom đồ đạc và thuốc men thì hai người bên ngoài tranh thủ ôm ấp âu yếm nhau như chốn không người.

"Anh, em thấy khó chịu quá" cô gái xinh đẹp dựa cả cơ thể vào trong lòng của người đàn ông trẻ tuổi, nũng nịu nói. "Em muốn vào toilet, anh đi với em nha, vào một mình em sợ a"

"Được rồi bảo bối, em thật là nhát gan, đợi anh chút" người đàn ông trẻ tuổi vòng qua mở cửa xe, anh ta cúi người vào trong xe làm gì đó.

"Xong chưa anh?" cô gái hối thúc, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ khó chịu.

"Rồi rồi, đợi anh mở hệ thống chống trộm đã, xung quanh đây không có xe, nếu mất xe thì chúng ta không thể trở về được" người đàn ông trẻ tuổi vừa làm xong, anh ta ngẩn đầu lên nháy mắt với cô gái rồi anh ta bước về phía cô, vòng tay ôm ngang hông cô. "Chúng ta đi thôi, bảo bối"

Bên hông cửa hàng là hai phòng toilet, một dành cho nam và một dành cho nữ, hai người kia cẩn thận mở cửa vào phòng toilet nữ, thận trọng nhìn vào bên trong một lượt, tất cả các phòng cửa đều được mở toang ra và không có ai hay thứ gì bên trong.

“Có muốn anh vào với em không, bảo bối?” người đàn ông trẻ tuổi cười gian, nháy mắt với cô gái.

"Tất nhiên là muốn nha" cô gái nũng nịu cọ cọ ngón tay vào lồng ngực anh ta, ánh mắt như khiêu khích.

"Em thật là con hồ ly giảo hoạt" người đàn ông trẻ tuổi hít sâu, ánh mắt nổi lên tầng tầng lửa nóng, anh ta bế cô gái lên, rồi chọn phòng cuối cùng mà bước vào, tiếp theo chuyện gì xảy ra thì chắc mọi người cũng đều đã đoán được rồi a.

……………………..

Bên ngoài, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống con đường vắng vẻ, chốc chốc mới có một cơn gió thoảng qua để xua đi cái nóng đó trong chốc lát.

Bỗng nhiên, từ phía hàng cây cỏ dại um tùm hai bên đường, những con zombie từ đâu bất ngờ xuất hiện, càng lúc càng đông khoảng hơn hai mươi mấy con, đang lê lết từ từ ra đường lớn, rồi sau đó bọn chúng lại tiếp tục lê lết trên con đường như đang đi đâu đó.

Bên trong cửa hàng tiện lợi, cả ba người kia vẫn còn đang tranh thủ gom lấy những vật dụng mà bọn họ đang cần, bọn họ vẫn chưa hay bọn zombie đang lê lết đi về phía này.

Cho đến khi tiếng còi báo động trên xe vang lên inh ỏi, cả ba lập tức chạy ra ngoài để xem tình hình thì bất ngờ hai ba con zombie tấn công họ từ phía bên hông.

"Trời ơi, bọn chúng ở đâu mà lại đông đến như vậy?" Lạc Tiểu Anh hoảng hốt nói, cô mới vừa xiên cây dao qua đầu một con zombie thì lại có thêm hai ba con nhào tới.

Đúng lúc này, Triệu Bối Bối và chú Lý mỗi người xử một con giúp cô, nhưng với tình hình như vậy, tiếp tục đứng đó thì chỉ có thể làm thức ăn cho bọn chúng.

"Mau, chúng ta trở vào bên trong thôi" Triệu Bối Bối nhanh chóng đẩy cửa vào, theo sau cô là Lạc Tiểu Anh và chú Lý.

Khi cả ba người đã vào trong, Triệu Bối Bối nhanh như chớp giật lấy cây lau nhà đang được treo trên một cái giá treo đồ kế bên để chặn ngang qua hai thanh mở cửa, làm cho bọn zombie tạm thời bị chặn lại bên ngoài.

Bọn chúng gào rú càng lớn hơn nữa, như điên dại đâm người thật mạnh vào cửa kính như muốn phá nát cửa kính để xông vào.

"Tiếp tục như vậy không phải là cách, chúng ta phải tìm cửa sau để thoát ra" chú Lý vẻ mặt mệt mõi nhìn về phía đám zombie đang điên cuồng ngoài kia, với sức của chú thì đối phó với một bầy zombie vừa đông vừa điên như vậy thật sự như lấy trứng chọi đá.

Quay về bên hai người đang làm chuyện gì đó đó trong toilet, đang lúc cao trào thì đột nhiên tiếng còi báo động của xe vang lên làm cho người thanh niên trẻ tuổi sựng lại, đình chỉ mọi động tác, anh ta nhíu mày muốn buông cô gái để đi ra ngoài xem tình hình chiếc xe.

"Đừng dừng lại mà anh yêu" cô gái vòng chân qua eo anh ta để giữ lấy người anh ta, vươn tay kéo anh ta quay đầu lại nhìn mình. "Bên ngoài có ba người kia rồi, để bọn họ giải quyết đi, nha"

"Em thật là... hư" người đàn ông trẻ tuổi lắc đầu rồi anh ta nhếch miệng cười gian tà, đột nhiên đâm mạnh vào bên trong cô gái làm cô ta không chịu được hét lên.

Tiếp theo đó tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc và tiếng hai cơ thể giao hợp hòa lẫn vào nhau vang vọng khắp toilet nữ.

Và cũng đồng thời tiếng thét chói tai sung sướng đó cũng đã thành công thu hút những con zombie đang lê lết gần khu vực đó.

"Uhm... hum..." cơ thể cô gái chuyển động theo động tác của người đàn ông trẻ tuổi, cô ta uốn éo cơ thể để đón nhận khoái cảm đang càng lúc càng mạnh mẽ dâng trào.

Khi hai người chuẩn bị đến cao trào một lần nữa, thì đột nhiên cửa toilet bật mở làm cả hai giật mình nhìn ra.

Nhưng bọn họ chưa kịp hét lên thì đã bị hai ba con zombie nhào vào cắn xé, máu đỏ phún ra khắp nơi, da thịt đứt lìa, từng miếng từng miếng một bị bọn chúng xé toạc ra, ruột gan đều bị bọn chúng moi ra mà ăn ngấu nghiến điên dại.

Một màn xé bụng moi ruột thật sự là kinh dị đến không thể nhìn nữa.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Chú Lý và Triệu Bối Bối đẩy những cái kệ gần đó sát vào cửa ra vào nhằm kéo dài thêm thời gian trước khi bọn chúng kéo vào.

Còn Lạc Tiểu Anh đang chạy xuống phía cuối cửa hàng, hy vọng có thể tìm được cửa sau hoặc cửa thoát hiểm, và rất nhanh cô tìm thấy được một cánh cửa đi xuống nhà kho và phòng quản lý.

Vừa mở cửa vào phòng quản lý thì cô liền xanh mặt đóng cửa lại, chống tay vào tường nôn không ngừng, bữa ăn sáng hiếm hoi cũng đã theo đó mà trào ra không còn sót thứ gì.

"Cậu sao vậy a?" Triệu Bối Bối đang tiến đến chỗ cô, thấy vậy liền lo lắng chạy lại vỗ vỗ nhẹ vào phía sau lưng cô.

"Bên trong... bên trong..." Lạc Tiểu Anh lùi về phía sau, cô ói đến tay chân run rẩy ngồi phịch xuống sàn nhà, mặt mũi vẫn còn tái xanh.

Chú Lý lúc này cũng vừa đi đến, liền hỏi: "Bên trong như thế nào?"

Không đợi Lạc Tiểu Anh trả lời nữa, Triệu Bối Bối đẩy cửa bước vào, chú Lý cũng theo sát phía sau, vừa vào phòng thì cả hai người đều theo quán tính mà bịt mũi lại, một mùi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi bọn họ, hèn chi mà Tiểu Anh lại nôn hết cả bữa sáng quý báu của cô ấy.

Chỉ thấy bên trong, cơ thể một người phụ nữ đang nằm trên giường nhỏ bị trói hai tay hai chân vào thành giường, bụng bị xé toạc ra mà bên trong lại trống rỗng, nếu theo như kích thước bụng thì rõ ràng cô ấy đang mang thai và đứa bé đã bị...

Nhìn lại xung quanh lại thấy xác của ba bốn con zombie đang được chất chồng lên một bên ở bên kia, nhưng điều đáng ngạc nhiên là bọn chúng đều bị phanh thây một cách vô cùng man rợ.

Bỗng nhiên, người phụ nữ trên giường mở mắt ra, đôi con ngươi đỏ rực nhỏ xíu nhìn thẳng về phía hai người đang đứng trước cửa, cô ta bắt đầu vùng vẫy cơ thể như muốn lao về phía bọn họ, miệng gào rú kêu gào, cô ta rõ ràng đã biến đổi thành zombie...

Triệu Bối Bối mơ hồ tưởng tượng ra được mọi chuyện đã xảy ra ở đây, cô quay đầu cầm lấy cây gậy có gắn đầu dao nhọn của Lạc Tiểu Anh: "Cho mình mượn chút nha"

Rồi cô vừa bịt mũi vừa tiến vào bên trong phòng, đến bên cạnh giường nhỏ: "Chị đáng lẽ phải được yên nghỉ chứ không phải bị đọa đày như vậy" nói xong cô đâm thẳng vào đầu người phụ nữ đó.

Sau khi dùng tấm khăn trắng tinh lấy ở bên ngoài trùm lên che phủ cơ thể của người phụ nữ, chú Lý lúc này mới chỉ cho Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh một cánh cửa thông đến kho hàng nằm ngay trong phòng quản lý.

Đúng như dự đoán, bên trong kho hàng cũng có xác của ba bốn con zombie được chất một bên, xem ra thật sự có người đã sống ở đây cùng với người phụ nữ zombie kia, có thể là chồng hoặc người yêu của cô ấy.

Thật may mắn là bên trong kho hàng lại có một xe tải được chất đầy hàng hóa trên đó, dường như đã có người cố tình chất lên đó để chuẩn bị cho một cuộc chạy nạn kéo dài, qua đó lại càng có thể tin vào suy đoán ban đầu của bọn họ là đúng.

"A Thành và Tiểu Lan có thể còn kẹt ở trong xe, chúng ta mau ra đón bọn họ thôi" chú Lý leo lên ghế lái xe tải, tìm kím bên trong xe cuối cùng cũng tìm thấy chìa khóa xe, chú Lý nhanh chóng khởi động xe, tiếng máy xe vang lên vang vọng khắp xung quanh nhà kho.

Triệu Bối Bối đi đến nút bấm ở bên cạnh cánh cửa kéo, cô quay đầu nói với Lạc Tiểu Anh: "Tiểu Anh, cậu lên xe đi, nhớ để cửa mở cho mình"

Lạc Tiểu Anh nhanh chóng lên xe cùng với chú Lý, cô vẫn giữ cửa xe mở. Khi Triệu Bối Bối vừa nhấn vào nút, thì cảnh cửa kho hàng từ từ kéo lên, chú Lý lùi xe về phía cánh cửa, Triệu Bối Bối nhanh chóng phóng lên xe.

Cánh cửa kho hàng vừa mở ra hoàn toàn thì có hai ba con zombie xông thẳng vào bên trong, nhưng đáng tiếc chờ đón bọn chúng chính là cái bánh xe của chiếc xe tải, bọn chúng nhanh chóng bị xe tải nghiền qua không thương tiếc.

Chú Lý lái xe ra phía trước cây xăng rồi dừng xe lại, Lạc Tiểu Anh và Triệu Bối Bối quan sát vào chiếc ô tô năm chỗ của bọn họ, thấy không có bất kỳ ai đang trốn bên trong.

"Hai người đó đâu rồi?" Lạc Tiểu Anh mơ hồ hỏi.

"Có khi nào bọn họ chạy không kịp nên đã..." Triệu Bối Bối vẫn cố gắng mở to mắt để nhìn vào bên trong chiếc xe.

Phía bên ngoài, bọn zombie bắt đầu đeo bám vào chiếc xe tải của ba người.

"Chúng ta phải đi thôi" chú Lý lên tiếng trong không khí trầm mặc bao trùm.

Nhưng đột nhiên một loạt tiếng súng vang lên dồn dập, hai bánh xe hai bên của chiếc xe tải bị bắn đến nổ lốp xe, không thể chạy được nữa.

"Cái qủy gì vâỵ?" chú Lý hoảng hốt thốt lên, chú khởi động xe lần nữa, mặc dù xe khởi động được nhưng lại không chạy được.

"Có người bắn nổ lốp xe rồi" Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh lúc này cũng hoảng hốt, không còn có thể giữ được bình tình nữa

Lúc này có hai ba con zombie đã leo lên được bên ngoài xe tải...

Khi bọn chúng phá cửa kính xe để nhào vào bên trong thì đột nhiên một lần nữa tiếng súng lại vang lên...

Tiếp theo đó lần lượt từng con zombie bên cửa xe chú Lý ngồi bị hạ gục nhanh chóng.

"Mau, lập tức xuống xe" tiếng quát gấp rút của một người đàn ông trẻ tuổi.

Khi cả ba người leo xuống xe thì thấy một chiếc ô tô bảy chỗ màu đen đang đậu bên cạnh, hai cánh cửa bên kia là hai người đàn ông trẻ tuổi, một người vận quân phục và một người với khuôn mặt điển trai đang cầm súng giải quyết những con zombie đang chạy thẳng đến chỗ ba người bọn họ.

"Nhanh lên xe, không còn thời gian nữa" anh chàng điển trai lên tiếng hối thúc bọn họ.

Mặc dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng cả ba vẫn lao đầu như bay về phía cánh cửa bên hông của xe, nói đùa, bọn họ chưa muốn bị zombie thịt đâu a.

Khi cả ba đã chen chút được vào thì cửa xe nhanh chóng được đóng lại và chiếc xe nhanh chóng rời khỏi nơi đó, kỳ lạ là lần này bọn họ không bị tấn công vào xe như lúc nãy nữa.

Nhưng khi mọi người đã lấy lại được bình tĩnh thì Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh không thể tin được nhìn hai người đang ngồi sát trong góc của hàng ghế dưới cùng của chiếc xe, cô gái nhỏ nhắn đang ngồi trong lòng của người đàn ông trẻ tuổi tuyệt mỹ đó để nhường chỗ cho chú Lý ngồi, chẳng phải ai khác lại chính là...

"Dạ Nguyệt?" Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh kinh hỷ thốt lên.

Dạ Nguyệt cũng mở to mắt kinh ngạc nhìn lại bọn họ: "Bối Bối... Tiểu Anh..."



~~~> EC84


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: AnhPhan2927, Candy2110, hânhânn
     
Có bài mới 25.09.2016, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 478 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 82
CHƯƠNG 85

"Chiều hôm đó, Bối Bối, Tiểu Y, Ánh Nhật với em hẹn nhau ra quán cafe của Ánh Nhật để họp mặt" Lạc Tiểu Anh ngồi sát bên cạnh Uông Tuấn Kiệt, lặng lẽ kể lại mọi chuyện cho Dạ Nguyệt và mọi người cùng nghe. "Bọn em có gọi điện cho chị nhưng điện thoại chị không liên lạc được nên cả bọn mới đến nhà chị để tìm.

Đến nơi thì nghe mẹ chị nói chị với anh Chi Hiên vừa mới ra khỏi nhà, hình như là có chuyện rất quan trọng nên không có nghe nói là đi đâu. Sau đó, cả bọn quyết định sẽ ra quán cafe trước rồi khi nào liên lạc được với chị sẽ cùng nhau đi ăn đồ nướng.

Em còn nhớ, lúc đó là khoảng hơn năm giờ chiều, cả bọn đang ngồi nói chuyện phiếm với nhau thì đột nhiên ở bên ngoài có rất nhiều xe cứu thương lẫn cứu hỏa chạy loạn khắp nơi, trên tivi trong quán cũng đang phát trực tiếp thông báo khẩn về tình trạng hỗn loạn đang diễn ra ở nhiều nơi trên khắp cả nước.

Mọi người đều không biết chuyện gì đang xảy ra cho đến khi đám người đó xuất hiện khắp nơi trên đường phố. Bọn họ như đang lên cơn điên, tấn công tất cả những người mà bọn họ nhìn thấy được.

Hơn hết, điều đáng sợ ở bọn họ chính là vẻ ngoài kỳ quái và ghê rợn, với những vết thương như bị cắn xé, tay chân mặt mũi đứt rời cùng với tiếng gào rú chói tay man rợ từ cái miệng toàn là máu đen, đôi con ngươi đỏ ngầu với những tia máu đen phủ kín tròng trắng mắt....

Mọi người có mặt lúc đó đều như bị đóng đinh ngay tại chỗ nhìn bọn họ tấn công rồi cắn xé điên cuồng những người bên ngoài, ngay cả thở bọn em cũng không dám thở mạnh.

Ngay khi bọn họ nhìn thấy chúng em, bọn họ liền không ngần ngại mà tông vào bức tường kính để xông vào bên trong quán. Nếu lúc đó không có anh Thành Đông xuất hiện, chạy xe đâm thẳng vào tường kính nơi gần chỗ bọn em đang ngồi để mọi người nhanh chóng lên xe chạy thì không biết bọn em có còn sống đến bây giờ hay không"

"Vậy Tiểu Y, Ánh Nhật với Thành Đông, bọn họ vẫn còn sống phải không?" Dạ Nguyệt không nhịn được vui sướng hỏi.

"Vâng, hiện tại bọn em đang trú trong một tòa chung cư nằm kế bên đường cao tốc ra ngoại ô, tòa nhà đó mới vừa được xây xong không bao lâu trước khi dịch bệnh bùng phát nên vẫn chưa có người ở, vì vậy cũng không có bọn đó ở bên trong" Triệu Bối Bối ngồi kế Lạc Tiểu Anh lúc này mới lên tiếng, rồi cô như nhớ ra gì đó, vẻ mặt trầm xuống. "Chỉ là..."

"Sao?" Dạ Nguyệt thấy vẻ mặt của Triệu Bối Bối đột nhiên trầm xuống, trái tim cô như bỏ mất một nhịp, có chuyện gì khác xảy ra rồi sao?

"Hiện tại chúng em không thể liên lạc được với gia đình của mình, ngay cả ba mẹ của chị, lúc điện thoại vẫn còn sử dụng được, bọn em có gọi đến nhà chị để tìm chị thêm lần nữa nhưng không có ai nghe máy, bọn chúng ngày một đông lên rất nhanh nên cả bọn quyết định sẽ tìm nơi trú ẩn trước" Triệu Bối Bối buồn buồn nói, Lạc Tiểu Anh ngồi bên cạnh cũng trầm ngâm yên lặng.

Ngay khi lên được xe, mọi người đã lần lượt cho xe về nhà của mình hoặc là nhận được điện thoại từ gia đình. Lưu Ánh Nhật, Thành Đông và Triệu Bối Bối thì được tin mọi người đã đến chỗ trú ẩn của Chính Phủ, còn Hà Tiểu Y và Lạc Tiểu Anh khi về đến nhà thì lại không thấy ai ở nhà, gọi điện cũng không ai bắt máy.

Đúng ra bọn họ cũng sẽ chạy đến chỗ trú ẩn mà Chính Phủ đã phát trên sóng radio lúc đó, nhưng vì số lượng zombie rất đông nên bọn họ đành cho xe chạy ra đường cao tốc, cuối cùng tìm được một tòa chung cư vừa mới được xây dựng xong không có zombie nên bọn họ quyết định sẽ trú ẩn ở đó một thời gian.

Cho đến thời điểm này thì tất cả mọi liên lạc qua điện thoại hay internet đều bị cắt đứt hoàn toàn nên tình hình gia đình của cả bọn ở nơi trú ẩn như thế nào mọi người cũng không biết được chính xác.

"Có thể ba mẹ chị cũng đã đến nơi trú ẩn của Chính Phủ rồi a" Dạ Nguyệt mơ hồ nói, cô không ngờ mọi việc lại xảy ra như thế này, ba mẹ của cô giờ như thế nào rồi?

Lăng Chi Hiên siết lấy tay Dạ nguyệt rồi nhẹ nhàng vuốt tóc cô như muốn trấn an cô, anh nhỏ giọng nói vào tai cô: “Có thể ba mẹ vợ đang ở chỗ của Lãnh Thiên”.

Dạ Nguyệt xoay đầu nhìn Lăng Chi Hiên, nghĩ lại thì khả năng này cũng khá cao, hơn nữa cả nhà cô đang sống ở tầng cao nhất của một khu căn hộ cao cấp, ngay cả cầu thang để lên tầng đều được khóa bằng ổ khóa chống trộm, khi dịch bệnh bùng phát thì ở nơi cao như vậy biết đâu chừng bọn zombie vẫn chưa đến được đó, bọn họ vẫn còn đang an toàn khóa chặt cửa ở trong nhà thì sao, điện thoại gọi không có ai nghe máy cũng có rất nhiều trường hợp trùng hợp xảy ra mà.

Còn Lăng Chi Hiên thì nghĩ, nếu như theo lời kể của bọn họ thì trước khi bệnh dịch bùng phát có liên lạc được với ba mẹ vợ chứng tỏ bọn họ vẫn không sao và còn đang an toàn ở trong nhà, thì khả năng khi bệnh dịch bùng phát ba mẹ vợ đã được Lãnh Thiên đón đi bằng đường trực thăng ở trên sân thượng là rất cao.

Nhưng dù sao để xác định chắc chắn anh phải đi tìm Lãnh Thiên và mọi người ở Trung Tâm, điều quan trọng bây giờ là làm sao cắt đuôi ba người của bên Cục Trưởng Lạc, anh vẫn sẽ giữ lời hứa với ông ta nhưng anh không muốn để bọn họ biết được Trung Tâm bí mật của anh, còn quá nhiều bí ẩn cần phải được làm rõ trong chuyện này.

"Tòa chung cư đó nằm ở đâu?" Lăng Chi Hiên đột nhiên lên tiếng trong không khí yên tĩnh trầm mặc của tất cả mọi người, ai cũng đều đang có suy nghĩ của riêng mình.

"Nếu cứ tiếp tục chạy thẳng thì khoảng một tiếng sẽ đến nơi" chú Lý ngồi bên cạnh trả lời.

"Chúng ta sẽ đến đó chứ không vào thẳng thành phố hả?" chú Phát nghe vậy liền nhíu mày hỏi.

"Không thể vào thành phố được, bây giờ khắp nơi ở thành phố đều có rất đông bọn đó" Lạc Tiểu Anh hoảng hốt nói, đó là lý do tại sao bọn họ vẫn không vào được những khu trú ẩn bên trong thành phố.

"Cậu nghe rồi chứ, A Ngũ" Uông Tuấn Kiệt nhìn lên kính chiếu hậu của xe, nhìn người đang lái xe là A Ngũ, mặc dù anh không biết Lăng Chi Hiên đang suy tính điều gì nhưng anh ta làm vậy chắc hẳn là có lý do.

"Tôi biết rồi" A Ngũ gật đầu.

"Chúng ta sẽ đến đó để trú ẩn đêm nay, cần phải có kế hoạch cụ thể để vào thành phố, tôi không muốn đâm đầu vào chỗ chết" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nói.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Hai bên đường cây cối xen kẽ với những căn hộ nhỏ thưa thớt, những rừng cây rậm rạp cùng khoảng đất trống chiếm đa số, chốc chốc lại có những căn biệt thự lớn xa hoa thu hút ánh nhìn của người đi đường.

Chiếc xe chạy thẳng một đường trên đường cao tốc, nhấn ga hết cỡ để có thể chạy thẳng đến nơi trước khi trời tối, lâu lâu lại xuất hiện vài con zombie đang lết đi trên đường, vừa nhìn thấy chiếc xe chạy ngang qua bọn chúng đều chạy theo nhưng tất nhiên không theo kịp tốc độ của xe. Nhưng khi càng vào khu vực gần thành phố thì tầng suất xuất hiện của bọn chúng ngày càng nhiều, hơn hết một lần gặp có đến năm sáu con đang lê lết cùng với nhau chung một bầy.

Cho đến khi xe dừng lại phía trước sân của một tòa chung cư bảy tầng, được thiết kế dành cho những hộ gia đình bình dân, xung quanh là những tòa chung cư cùng những ngôi nhà bình dân xen lẽ nhau, mặc dù đã vào khu dân cư nhưng lại vắng vẻ không một bóng người, chỉ có hai ba con zombie đang lượn lờ bước đi chậm chạp nghiêng ngả trong sân như người bị bệnh đau chân.

Nhưng khi bọn chúng nhìn thấy mọi người xuống xe thì lập tức trở nên điên cuồng lao nhanh về phía bọn họ như sói đói nhìn thấy con mồi.

A Tứ, A Ngũ và Uông Tuấn Kiệt nhanh chóng giải quyết bọn chúng bằng dao găm, ở những khu vực bắt đầu đông dân cư như vậy thì tốt nhất hạn chế sử dụng súng, tránh để thu hút bọn zombie đang lê lết theo bầy ở gần đó.

"Dạ Nguyệt?"

Tiếng gọi phát ra từ phía tầng một của khu chung cư, cả bọn ngẩn đầu lên nhìn thì thấy một cô gái với khuôn mặt thanh tú đang mở to mắt ngạc nhiên nhìn, bên cạnh cô ấy là một anh chàng cao lớn, mặc dù không phải dạng tuyệt mỹ hay điển trai như Lăng Chi Hiên và Uông Tuấn Kiệt nhưng cũng có thể nói nhìn rất chín chắn trưởng thành, là một người đàn ông trẻ tuổi thành đạt theo kiểu chuẩn mực của xã hội.

"Ánh Nhật, Thành Đông" Dạ Nguyệt do đã biết trước bọn họ đang ở đây nên cô không cảm thấy ngạc nhiên cho lắm, cô mỉm cười vẫy tay với hai người, thật ra ở quá khứ thì cô chỉ mới không gặp Ánh Nhật có hai ba ngày thôi a.

"Là người quen, có thể mở cửa" Thành Đông nói vào trong bộ đàm.

Vừa nói xong thì cánh cửa ở tầng trệt bật mở, ba người đàn ông xa lạ trên tay trang bị sẵn vũ khí tự chế đi ra.

"Có ai bị thương không?" một trong ba người lên tiếng, đó là một anh chàng trẻ tuổi vận áo thun màu xanh cùng với quần lính, trên tay là cây gậy bóng chày bằng sắt tương tự như cây gậy bóng chày của Triệu Bối Bối đang sử dụng, dáng người theo kiểu dân thể thao có tập luyện thường xuyên, nước da ngâm đen, ngũ quan cương trực.

"A! Tiểu Điền, là bọn mình đây, ở đây không có ai bị thương hết a" Triệu Bối Bối vừa nhìn thấy anh chàng thì cô liền chạy nhanh qua mọi người, tiến lên phía trước mặt anh chàng nói.

"Bối Bối? Sao cậu lại đi chung với bọn họ?" Tiểu Điền ngạc nhiên nhìn cô rồi ngẩn đầu nhìn một lượt mọi người có mặt ở đây, trong đó còn có cả Lạc Tiểu Anh và chú Lý nhưng lại không thấy hai người kia đâu. “Anh Đại Thành với chị Ngọc Bảo đâu?”

"Chuyện dài lắm, để chút vào mình kể cho mọi người nghe, tóm lại là bọn họ đã cứu chúng mình" Bối Bối thở dài, buồn buồn nói.

Lúc này Lưu Ánh Nhật cùng với Hà Tiểu Y cũng vừa chạy xuống, hai người liền nhào về phía Dạ Nguyệt rồi ôm chầm lấy cô.

"Con nhỏ này, biết chị đây lo lắm không?" Hà Tiểu Y ôm xong lại hung hăn véo má Dạ Nguyệt để trừng phạt cô, Lưu Ánh Nhật đứng bên cạnh cười hắc hắc vỗ vỗ đầu nhỏ của cô.

"Ui ui ui tha cho em đi mấy đại tỷ, xin hãy thương xót cho muội muội đáng yêu này đi a" Dạ Nguyệt vỗ vỗ tay Hà Tiểu Y, nước mắt ngắn nước mắt dài ra vẻ đáng thương nài nỉ van xin tha mạng.

"Đừng có giả vờ đáng yêu với chị đây" ngược lại Hà Tiểu Y không thương sót, còn cười hắc hắc cùng với Lưu Ánh Nhật nói.

Nhưng khi Hà Tiểu Y nhìn thấy người nào đó đang híp mắt chăm chú nhìn vào bàn tay cô đang véo vào gò má của cô gái nhỏ nào đó thì tự nhiên cô cảm giác như có dòng khí lạnh đang chạy dọc sóng lưng, cô lập tức buông gò má Dạ Nguyệt ra, nói cứng: "Tha cho bạn nhỏ lần này đó, không có lần sau đâu nha"

"Cám ơn đại tỷ đã thương tình tha mạng a" Dạ Nguyệt vừa xoa xoa gò má vừa hu hu nói.

Hà Tiểu Y vừa buông tay ra thì người nào đó liền vuốt vuốt vào chỗ đỏ đỏ trên gò má Dạ Nguyệt để giúp cô bớt đau, khu vực trước giờ chỉ có anh mới được phép véo véo nựng nựng, vậy mà hôm nay lại có người khác dám tấn công vào...

"Em cũng may mắn lắm mới thoát nạn nè, sao hai người lại chỉ ôm mỗi Dạ Nguyệt vậy a, thật không công bằng mà" Triệu Bối Bối ở đâu xen miệng vào, chu mỏ nói.

Tiểu Điền lúc này đột nhiên nắm lấy tay Triệu Bối Bối kéo cô đi vào trong chung cư: "Vào đây với mình, mình có chuyện muốn nói với cậu"

“Ánh Nhật, em với mọi người cũng nhanh chóng vào bên trong chung cư đi, hàn huyên để sau, chúng ta đã đánh động đến bọn zombie ở khu vực gần đây rồi” Thành Đông đứng trên tầng hai nói xuống, anh vừa nhìn qua ống nhòm thấy bọn zombie ở gần đây đang kéo nhau hướng về phía bên này mà đi.

"Em biết rồi" Lưu Ánh Nhật nói với lên, rồi cô quay sang mọi người. "Mọi người cũng vất vả rồi, mau vào trong thôi"

Mọi người gật đầu đi theo Lưu Ánh Nhật vào trong chung cư, A Ngũ thì theo sự hướng dẫn của một trong hai người đàn ông xa lạ lúc nãy lái xe xuống bãi đổ xe dưới tầng hầm.

"Ánh Nhật, anh Đại Thành với chị Ngọc Bảo đã...." Lạc Tiểu Anh theo mọi người đi vào, trên đường đi cô ngập ngừng nói với Lưu Ánh Nhật.

"Được rồi, em cũng mệt rồi, cứ nghỉ ngơi trước đi rồi nói sau" Lưu Ánh Nhật vỗ vỗ vai cô như trấn an.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Sau khi mọi người vào trong thì lập tức cánh cửa được đóng lại, một thanh gỗ lớn bắt ngang từ bức tường kéo dài qua đến hết cửa cũng được đóng xuống, tiếp theo đó bọn họ đẩy một cái tủ trông có vẻ rất nặng để chặn cửa lại đề phòng bọn zombie phá cửa xông vào.

Bên trong tất cả những cửa sổ đều đã được bít kín bằng những tấm gỗ lớn và dày, cửa thoát hiểm cùng với cửa sau cũng đều đã được khóa chặt lại và chặn bằng những vật dụng có sẵn ở tầng một này.

"Mọi người cứ tùy chọn căn hộ mà mình thích để ở, ở đây còn rất nhiều căn hộ trống chưa có người ở a" Lưu Ánh Nhật chỉ tay về phía căn phòng rộng nằm ở bên phải cầu thang dẫn lên tầng trên, nói. "Chúng ta sẽ tập trung ở nhà ăn chung dưới này vào năm giờ chiều, lúc đó mọi người ở đây sẽ hợp mặt đông đủ"

Hà Tiểu Y, Lạc Tiểu Anh và chú Lý dẫn mọi người lên tầng trên để giới thiệu những căn hộ còn trống cho bọn họ dễ lựa chọn, còn lại Lưu Ánh Nhật, Dạ Nguyệt và Lăng Chi Hiên vẫn còn lưu lại nơi cầu thang này.

"Ánh Nhật, mình thật sự rất vui khi nghe Tiểu Anh nói cậu vẫn còn sống" Dạ Nguyệt lúc này mới nhìn Lưu Ánh Nhật nói, Ánh Nhật vẫn không thay đổi gì nhiều lắm so với trước đây, có lẽ chỉ ốm hơn trước đây thôi a.

"Mình cũng vậy a, chỉ là trong suốt thời gian qua cậu đã ở đâu vậy?" Lưu Ánh Nhật ra hiệu cho bọn họ vừa đi lên cầu thang vừa nói. "Sao mình có cảm giác nhìn cậu có gì đó khác khác với lần cuối mình gặp cậu vậy a?"

"À bọn mình bị lạc ở trong hang động, vừa thoát ra được thì không ngờ đã qua hai tuần, lại càng không ngờ đại dịch bùng phát như thế này, lần đầu tiên mình nhìn thấy zombie ở ngoài đời mình thật sự đã hoảng sợ a" Dạ Nguyệt cố tình đánh trống lảng để đánh lạc hướng Ánh Nhật về câu hỏi thứ hai, có lẽ hiện tại cô trẻ hơn so với hai năm sau nên Ánh Nhật nhìn thấy khác là đúng rồi.

"Ha ha mình còn nhớ trước đây cậu rất thích xem thể loại zombie mà, giờ được gặp tận mắt cậu nên thấy hưng phấn chứ" Lưu Ánh Nhật cười hắc hắc trêu chọc.

"Mình có nói mình chỉ thích xem phim chứ không muốn nó xảy ra ngoài đời nha" Dạ Nguyệt quyệt miệng nói.

"Ánh Nhật" Thành Đông đứng ở cạnh cầu thang tầng một vừa nhìn thấy cả ba đi lên thì liền gọi Lưu Ánh Nhật. "Em nên để cho hai người nghỉ ngơi trước, có gì muốn nói thì đợi đến tối nói luôn cũng được mà"

Lăng Chi Hiên từ nãy đến giờ chỉ im lặng đi theo vợ yêu, nghe hai người nói chuyện chứ không có hứng thú góp mặt vào, bây giờ mới lên tiếng: "Cậu là đại diện cho mọi người ở đây?"

"Không có, ở đây không có người đứng đầu, chúng tôi theo chế độ dân chủ, mọi người đều bình đẳng như nhau" Thành Đông hơi e dè khi nói chuyện với Lăng Chi Hiên, anh đã nghe Ánh Nhật kể về con người này, mặc dù hai năm trước anh đang học cao học ở nước ngoài, vừa mới trở về đây thăm nhà không bao lâu nhưng chuyện về gia tộc họ Lăng anh có nghe người ta đồn đại, khi thật sự gặp mặt khí chất bức người vô hình của người này làm cho anh cảm thấy không thoải mái lắm. "Tại sao anh lại hỏi tôi như vậy?"

"Tôi chỉ buộc miệng thôi" Lăng Chi Hiên vẫn lạnh nhạt như thường ngày, sở dĩ anh hỏi như vậy là vì anh nhìn thấy được tố chất lãnh đạo trong con người của Thành Đông, quả thật anh chỉ là buộc miệng hỏi chứ không có ý gì khác.

"Cậu ở căn hộ bao nhiêu vậy Ánh Nhật?" Dạ Nguyệt thấy không khí có gì đó hơi căng thẳng nên cô lập tức xen ngang.

"Căn hộ 202 a" Lưu Ánh Nhật cũng phụ họa vào rồi cô kéo Thành Đông về căn hộ của hai người. "Thôi hai người mau chóng tìm căn hộ nào đó để nghỉ ngơi đi, hẹn tối gặp lại cậu, Nguyệt Nguyệt"

Đợi hai người đó vào căn hộ, Dạ Nguyệt mới quay đầu nhìn người nào đó: "Có vẻ hai người không thích nhau thì phải"

"Sao anh và cậu ta lại phải thích nhau?" Lăng Chi Hiên nhướng mày hỏi ngược lại. "Em muốn anh thích cậu ta hử, bảo bối?"

"Nha, ý của em không phải là dạng thích đó" Dạ Nguyệt trợn mắt. "Dù sao cậu ấy cũng là bạn trai của bạn thân em và cũng là bạn học chung đại học với em trước đây"

"Anh vẫn không nhìn thấy mối liên hệ giữa anh và cậu ta trong lời em vừa nói" Lăng Chi Hiên nhún vai rồi anh đột nhiên bế Dạ Nguyệt lên. "Bỏ qua chuyện này đi, giờ có việc quan trọng hơn phải làm"

"Anh làm gì vậy?" Dạ Nguyệt bị giật mình, hoảng hốt hỏi. "Bỏ em xuống, lỡ có ai nhìn thấy thì sao?"

"Mặc kệ bọn họ, từ hôm qua đến giờ em đã không được nghỉ ngơi thật tốt rồi" Lăng Chi Hiên sải những bước đi thật dài dọc theo hành lang, rất nhanh đến một căn hộ còn mở cửa ở tầng hai, cũng là dấu hiệu chứng tỏ bên trong không có người ở, anh liền không ngại ngần đi vào, dùng chân đóng cửa lại.

"Tại ai mà tối hôm qua em không được ngủ vậy a? Giờ anh còn dám nói vậy nữa sao?" Dạ Nguyệt xì mũi xem thường người nào đó lời nói với hành động trái ngược nhau, lo lắng cho sức khỏe của cô mà lại lăn cô tới gần sáng mới chịu ngừng.

"Được rồi, là lỗi của anh, nhưng sao đột nhiên mặt em lại đỏ lên như vậy, cảm thấy không khỏe chỗ nào hử?" Lăng Chi Hiên để vợ yêu xuống giường, nhìn thấy hai gò má cô bỗng nhiên ửng đỏ thì lo lắng sờ trán cô.

"Không có, em vẫn bình thường mà" Dạ Nguyệt ra sức lắc đầu, chỉ là cảnh tượng tối qua đột nhiên hiện ra trong đầu cô thôi a....

“Có thật là bình thường không? Bụng em còn thấy đau không?” Lăng Chi Hiên vuốt tóc cô, áp trán vào trán cô để so nhiệt độ, một tay thì đặt trên bụng cô xoa xoa.

“Thật a, em không còn đau nữa, chỉ thấy hơi khó chịu tí thôi” Dạ Nguyệt mỉm cười nói, chắc vị đại gia này không biết phụ nữ mỗi lần gần đến ngày đó là sẽ giống như cái xác chết di động, cả người liền cảm thấy không thoải mái, mệt muốn chết luôn vậy a.

Lăng Chi Hiên sờ trán thấy không có dấu hiệu sốt nên anh mới không nói nữa, anh vươn tay kéo chăn lên cho Dạ Nguyệt. "Giờ thì em ngoan ngoãn ngủ đi, đến giờ tập trung anh sẽ gọi em dậy"

Thấy Lăng Chi Hiên đang muốn đứng lên đi ra ngoài thì Dạ Nguyệt đột nhiên nắm lấy áo sơ mi của anh: "Anh không ngủ với em hả?"

"Em muốn anh ngủ với em?" Lăng Chi Hiên cong khóe môi, hỏi lại ai đó đang nhìn anh với ánh mắt như nai con lạc đường.

"Là muốn anh nghiêm túc đi ngủ với em" Dạ Nguyệt nhìn thấy nụ cười gian tà của người nào đó, cô liền nhanh chóng chỉnh lại lời nói của mình. "Với lại em thật sự rất muốn ngủ một giấc thật ngon a"

Lăng Chi Hiên không nói gì, anh lập tức cởi áo tháo dây nịt quăng lên ghế salong bên cạnh rồi vén chăn nằm xuống bên cạnh Dạ Nguyệt, vươn tay kéo cô ôm vào trong lồng ngực ấm áp: "Anh đùa em thôi, giờ em ngủ một giấc thật ngon đi, có anh canh cho em rồi, sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa đâu, bảo bối"

"Anh xoa lưng cho em" Dạ Nguyệt vui vẻ rút đầu nhỏ vào trong ngực anh, như mèo nhỏ làm nũng nói.

Lăng Chi Hiên cúi đầu nhìn đầu nhỏ của cô, vợ yêu có tiến bộ, còn biết làm nũng với anh nha. Nghĩ vậy anh cười cười vòng tay qua eo cô, luồn tay vào trong áo cô vuốt ve vào vết sẹo sau lưng cô, chốc chốc lại vỗ vỗ nhẹ lưng cô để cho cô dễ ngủ.

Nằm một lúc Dạ Nguyệt bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, cô nhanh chóng đi vào trong giấc ngủ thật êm đềm...

Đợi Dạ Nguyệt ngủ thật sâu, Lăng Chi Hiên mới nhẹ nhàng đứng dậy, anh ra phía ngoài phòng khách khóa cửa lại cẩn thận, ở đây canh phòng khá lỏng lẽo so với ở khu trú ẩn của Cục Trưởng Lạc nên anh không cảm thấy yên tâm lắm.

Điều quan trọng bây giờ là làm cách nào để liên hệ với Lãnh Thiên đây, có lẽ chỉ còn cách đến thẳng trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất….

Hơn nữa theo như lời kể thì trước khi đại dịch bùng phát, anh với vợ yêu của hai năm sau ra khỏi nhà như có chuyện gì vô cùng quan trọng, có khi nào là chuyện liên quan đến đại dịch lần này hay không?

Lăng Chi Hiên trở vào phòng ngủ, nhẹ nhàng vén chăn lên nằm xuống giường, nhấc nhẹ đầu nhỏ của Dạ Nguyệt lên để cho cô gối đầu lên cánh tay anh, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve vào mái tóc dài bóng mượt của cô, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn ngắm cô chìm vào giấc ngủ thật sâu không mộng mị.

Anh không biết người khác như thế nào nhưng đối với anh, mặc kệ trãi qua biết bao nhiêu thăng trầm giang truân, hay đơn giản sống một cuộc đời bình lặng êm đềm, chỉ cần có thể nắm chặt tay vợ yêu, cả hai có thể ở bên cạnh nhau đến khi không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, thì anh cũng đã cảm thấy thỏa mãn rồi.

Lăng Chi Hiên áp mặt vào gần sát khuôn mặt Dạ Nguyệt, cảm nhận hơi thở đều đều ấm áp của cô, cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới…. oOo

“Vẫn chưa tìm thấy dấu vết của Chủ Tịch và Phu Nhân?” Dương Lãnh Thiên trầm mặc.

“Ừ, tôi đã cho người âm thầm lục soát hết khu vực này, nhưng vẫn không tìm thấy bất cứ dấu vết nào” Từ Cát ở đầu dây bên kia thở dài.

“Này này Lãnh Thiên, tôi mới vừa tìm thấy một thông tin rất quan trọng liên quan đến nơi này” Hắc Miêu đột nhiên la lên ở đầu dây bên kia điện thoại làm Dương Lãnh Thiên nhém chút té bật ngửa vì giật mình.

“Hắc Miêu, em có thể nói chuyện nhẹ nhàng như con gái một chút được không, tôi nhém chút bị em hù chết rồi đây a” Dương Lãnh Thiên ảo não nói.

“Hắc hắc sao anh không chết luôn dùm tôi đi a” Hắc Miêu cười hắc hắc rồi bĩu môi nói.

“Tôi chết lấy ai chịu được em hử?” Dương Lãnh Thiên chậc lưỡi, cong khóe môi cười gian tà.

“Cúp máy đây, anh đi chết đi” Hắc Miêu xì mũi xem thường, thật sự chuẩn bị tắt điện thoại….

“Rồi rồi, không đùa nữa, em có thông tin quan trọng gì?” Dương Lãnh Thiên hắn giọng, lấy lại giọng điệu nghiêm túc như lúc làm việc thường ngày.

“Tôi tra được lịch sử của nơi này, có thể nói nơi này là một trong những nơi bí ẩn có nhiều chuyện lạ xảy ra nhất a” Hắc Miêu cũng bắt đầu nghiêm túc nói.

“Như thế nào? Em có thể nói rõ hơn được không?” Dương Lãnh Thiên nhíu mày.

“Có thể nói khu vực bên trong gần với nơi chúng tôi đang đứng này là nơi mà người ta chỉ có thể bước vào nhưng lại không thấy trở ra a” Hắc Miêu chăm chú nhìn vào bảng ghi chép trong điện thoại của cô. “Tôi vô tình đọc được vào hai mươi hai năm trước, những người sống ở bên trong đó đều đột nhiên biến mất một cách bí ẩn, sau đó khi người ta đến đây để nghiên cứu hay là du lịch thám hiểm gì đó cũng bị biến mất tương tự như vậy”

“Hai mươi hai năm trước không phải chính là lúc bắt đầu có tình trạng bắt cóc xảy ra đó sao?” lúc này Từ Cát cũng lên tiếng.

Dương Lãnh Thiên trầm ngâm suy nghĩ rồi anh như nhớ ra gì đó: “Từ Cát, Từ Cảnh không phải là người được phân công vào khu vực đó để truy tìm dấu vết sao?”

“Chết, tôi quên mất” Từ Cát giật mình rồi anh gấp rút nói. “Lãnh Thiên chúng tôi sẽ gọi lại cho cậu sau”

“Được” Dương Lãnh Thiên gật đầu. “Tôi đợi tin của mọi người”



~~~> EC85


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: AnhPhan2927, Candy2110, Gạo Nếp Tư, Lynnly, hânhânn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1099 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 289 điểm để mua Kẹo trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.