Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 21.08.2016, 14:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4106 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C59) - Điểm: 41
Chương 60

Ngồi trên giường, khuôn mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng của nam tử lập tức ửng hồng. Đều nói cô nương gia thẹn thùng e lệ là kiều mỵ nhất, nhưng đại nam nhân đỏ mặt, dáng vẻ cũng đáng yêu không thua bao nhiêu.

Chân Bảo Lộ nhìn hắn nháy cũng không nháy, khe khẽ cắn cắn môi. Nếu nói lúc trước vẫn là suy đoán, như thế hiện nay nàng có thể xác định ---- hắn thật sự thích nàng!

Chân Bảo Lộ băn khoăn bất an nắm chặt hai tay, không biết nên như thế nào cho phải. Đây là thói quen nhỏ của nàng, khi khẩn trương hoặc là không biết làm sao, thích nắm chặt hai tay gảy đầu ngón tay của mình. Nàng cúi đầu trầm tư một lúc, thật lâu cũng không có nghe được câu trả lời của hắn. Đại khái là hắn hơi bối rối.

Chân Bảo Lộ bình tĩnh lại giương mắt lên, xem xét hắn, thấy hắn cũng vừa lúc nghiêng đầu nhìn nàng. Tầm mắt của hai người chạm nhau, thêm vào lúc nãy mới vừa hỏi vấn đề kia, trái lại nhất thời có chút xấu hổ. Nàng nghĩ nghĩ, nói: "Huynh vẫn là đừng yêu thích ta..."

Tiết Nhượng đang lo không biết nên trả lời như thế nào, nhưng ngay sau đó nghe được những lời này của nàng, lập tức đổi sắc mặt. Trong lòng mới vừa rồi tựa như pháo hoa bắn ra, sáng lạn sáng rực, lại lập tức bị nước đá dội ướt, vang lên xì xì, khói trắng nghi ngút, vùng vẫy suy tàn.

Vẻ mặt của hắn hờ hững, thấy bộ dáng nàng phiền não, vẫn mở miệng hỏi: "Vì sao?"

Chân Bảo Lộ không dám nhìn vào mắt hắn, chậm rãi đứng lên, đứng bên cạnh hắn, nói: "Ta không cần." Nàng thật sự không cần, đời này mặc dù nàng học tốt hơn, nhưng tỷ tỷ so với nàng học càng giỏi, dung mạo của nàng so với những tiểu cô nương khác xinh đẹp hơn, nhưng Đại Biểu Ca cũng không phải người nông cạn như vậy. Nàng nói, "Đại Biểu Ca, chúng ta chỉ là biểu huynh muội, không có gì khác, ta cũng chỉ có thể coi huynh là biểu ca tốt, việc khác, ta đều không có nghĩ qua..."

Kỳ thật nghĩ tới ngày sau mình sẽ gả cho dạng người gì, nàng đích xác không có nghĩ tới Tiết Nhượng.

Hôm qua hắn ngăn đón nàng, dũng cảm quên mình tiến vào lầu các cứu Vinh nhi, trong lòng nàng có xúc động. Tối hôm qua nàng ngủ không được, cũng nghĩ rất nhiều. Khi còn bé hắn đối tốt với nàng còn cho qua được, nhưng hôm nay nàng đã là đại cô nương, có một số việc, không đơn thuần là tình huynh muội đơn giản như vậy. Nàng không nghĩ tới thích hắn, cho nên không thể trơ mắt nhìn hắn thích mình, trong lòng nàng không dấu được chuyện gì. Nếu đã đoán được, liền hy vọng đi xác nhận, sau đó nghĩ muốn sớm cắt đứt đoạn cảm tình này.

Có thể trải qua chuyện hôm nay, nàng không có cách nào cùng Tiết Nhượng thân thiết giống như trước. Bất quá như vậy cũng được, dù sao cũng hơn vẫn khiến hắn cố chấp.

Hắn không nói chuyện, nàng hơi không được tự nhiên, khẩn trương lên, hô hấp trước ngực lên lên xuống xuống càng dồn dập. Lúc sau rốt cục nổi lên dũng khí, lẳng lặng nhìn hắn, nói: "Hai ta không được."

Lúc này, Tiết Nhượng làm sao còn muốn nói gì, chỉ có mở miệng hỏi: "Chưa thử qua, làm sao mà biết không được?"

Nàng ngẩn người, đối diện với đôi mắt thâm trầm sâu xa đen láy của hắn, hơi kinh ngạc. Mặc dù nàng chưa đến tuổi cập kê, nhưng biết rõ hắn nói "thử" là có ý gì. Nhưng loại sự tình này, có thể tùy tiện thử sao? Nếu không có kết quả, về sau ngay cả biểu huynh muội cũng khỏi phải làm rồi.

Nàng lắc đầu, chân thành nói: "Thật không được."

Tiết Nhượng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nghiêm túc, lời nói quả quyết như thật. Tay nhỏ mảnh khảnh nắm chặt, các đốt ngón tay hiện ra màu sắc rõ ràng, lộ vẻ khẩn trương. Thỉnh thoảng nàng liếc nhìn hắn, giống như sợ hắn nói ra cái gì nữa khiến nàng không tiếp nhận nổi.

Đích xác Tiết Nhượng nghĩ muốn nói thêm gì đó, dù sao chỉ trong nháy mắt tâm tình xoay chuyển lên trời xuống đất, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được.

Thật lâu, hắn nhàn nhạt nhìn ra chỗ khác, nói: "Ừm, ta biết rồi." Cuối cùng hắn vẫn không muốn làm khó nàng.

Chân Bảo Lộ còn tưởng rằng hắn có thể sẽ nói tiếp gì đó, nghe như vậy, trái lại thở dài nhẹ nhõm một hơi. Kỳ thật nàng biết, loại chuyện này không coi là sai, không có ai quy định người khác thích mình đối tốt với mình thì nàng phải thích đối phương. Nhưng Tiết Nhượng không giống người khác, nàng không thể cự tuyệt hắn giống như lần nàng trực tiếp cự tuyệt Thẩm Nhị công tử. Nàng vụng trộm đánh giá sắc mặt của hắn, nghĩ tới nếu hắn nói đã hiểu rõ, như thế chuyện này coi như cho qua.

Cứ như vậy... cho qua.

Chân Bảo Lộ vân vê đầu ngón tay của mình, rõ ràng đã kết thúc, cảm giác có chút không thoải mái. Sau đó mới nhìn ly trà cứng nhắc trong tay hắn, bên trong đã cạn. Nàng thật cẩn thận hỏi: "Đại Biểu Ca, huynh còn muốn uống nước không?"

Hắn không nói gì, suy nghĩ một chút rồi lại đưa ly trà tới. Chân Bảo Lộ hiểu ý, rũ mi mắt nhận lấy ly trà, sau đó đến bàn bên cửa sổ mới vừa rồi rót thêm nước. Nàng nhẹ nhàng đặt ly trà xuống, thở dài thậm thượt, lúc này lại không vội đi qua, miễn cho cách quá gần lại xấu hổ.

Nàng đứng ở nơi đó, thật lâu mới quay đầu nhìn hắn, nói: "Đại Biểu Ca, huynh nghỉ ngơi thật tốt đi, ta đi trước đây."

Lúc này, hiển nhiên nàng không thể tiếp tục ở lại, thấy hắn không nói gì khác, liền nhấc váy vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, giống như chạy chậm một chút, sẽ bị lão hổ phía sau cắn vào cổ vậy.

Tiết Nhượng ngước mặt lên, nhìn theo bóng lưng vội vàng của nàng chạy ra ngoài, đến khi không thấy bóng người nữa, mới nghiêng đầu, nhìn điểm tâm xanh xanh hồng hồng... đặt bên cạnh.

Nam nhân luôn không thích ăn đồ ngọt ngấy gì đó, hắn cũng vậy. Hắn ngồi yên lặng, lúc sau mới đưa tay trái ra cầm một miếng bánh, há mồm, cắn một ngụm.

.

Chân Bảo Lộ đi ra từ Tứ Hòa Cư của Tiết Nhượng, liền chuẩn bị trở về. Khi đi đến tiền viện, nghe được một thanh âm ngọt ngào đang gọi nàng. Nàng xoay người lại, nhìn bé gái y hệt bánh trôi màu hồng nhạt đang ngẩng đầu gọi nàng, "Lộ tỷ tỷ."

Đúng là Giang Mi mới vừa rồi gặp ở chổ Tiết lão thái thái, bên người là Lư thị.

Nếu đã gặp được, Chân Bảo Lộ đi tới chào hỏi.

Lư thị hỏi: "Tiểu Lộ chuẩn bị trở về à?"

Chân Bảo Lộ gật đầu, nói: "Dạ. Hôm nay cháu chỉ xin nghỉ nửa ngày, buổi chiều phải đến trường nữ học nữa."

Mặc dù Lư thị mới vừa trở về Hoàng Thành không lâu, nhưng cũng biết tiểu thư tuổi còn trẻ của phủ Tề Quốc Công, thanh danh tại trường nữ học vô cùng tốt. Lư thị nói: "Chúng ta cũng tiện đường, nếu không thì để ta đưa cháu về phủ."

Giang Mi đang nhu thuận đứng bên cạnh Lư thị, nghe lời này, cũng hưng phấn ngẩng mặt tươi cười, cặp mắt trong suốt lóe sáng, nốt ruồi chu sa ở mi tâm càng dễ nhìn hơn, đưa tay nắm lấy ống tay áo của nàng, tiếng nói mềm mại: "Lộ tỷ tỷ, cùng đi nha."

Chân Bảo Lộ biết, Giang phủ đích xác tiện đường với phủ Tề Quốc Công, mà Giang phu nhân đã mở miệng, với lại nàng cũng thiệt tình thích tiểu Giang Mi đáng yêu này, lúc này liền đáp ứng: "Vậy thì làm phiền phu nhân rồi."

Giang Mi y hệt tiểu đại nhân lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không phiền, không phiền." Lúc trước Giang Viễn Sơn nhậm chức ở Liễu châu, nên tiểu Giang Mi được sinh ra ở Liễu châu, giọng điệu nói chuyện cũng giống cô nương Liễu châu vậy, mềm mại từ tốn, bộ dáng không nhanh không chậm.

Đã không phiền, Chân Bảo Lộ đành phải lên xe ngựa của Lư thị, còn Hương Hàn, thì lên xe ngựa nàng dùng đi tới lúc ban đầu, đi theo phía sau xe ngựa của Giang gia. Giang Mi cực kỳ thích Chân Bảo Lộ, Chân Bảo Lộ muốn ôm nàng ngồi lên đùi, nhưng tuy bé gái còn nhỏ tuổi, lại được giáo dưỡng vô cùng tốt, đoan đoan chính chính ngồi bên cạnh Chân Bảo Lộ, bộ dáng cực kì nhu thuận. Bé nghiêng đầu hỏi nàng: "Lộ tỷ tỷ, tay đại ca ca còn đau không? Vừa rồi muội nhìn thấy, tay đại ca ca quấn băng gạc đấy."

Chân Bảo Lộ nghĩ tới tay phải của Tiết Nhượng không thể động đậy, thì nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Giang Mi trấn an, nói: "Mi Mi yên tâm, đại ca ca rất nhanh sẽ khỏe thôi."

Giang Mi liên tục đáp dạ, rồi nói: "Đại ca ca tốt như vậy, nhất định sẽ khỏe lại."

Chân Bảo Lộ nghĩ mặc dù tiểu Giang Mi là cục vàng của Lư thị, khuê nữ duy nhất, thiên kiều bách sủng, nhưng không có bị nuông chiều, mà là được giáo dưỡng cực kỳ tốt. Tính tình như vậy, trưởng thành cũng là một tiểu cô nương rất tốt vô cùng có tu dưỡng.

Chỉ là bé gái mới bốn tuổi, xe ngựa lảo đảo, nói cùng Chân Bảo Lộ một lúc, thì đã hơi mệt. Lư thị ôm khuê nữ đến trong lòng, dỗ nàng ngủ, mới thương tiếc hôn lên gương mặt mềm mại của khuê nữ.

Chân Bảo Lộ hâm mộ nhìn, nói: "Mi Mi thật đáng yêu."

Lư thị khẽ mỉm cười, nhìn bé gái nhu thuận ngủ yên trong lòng, nói: "Đúng vậy, tuy Mi Mi còn nhỏ tuổi, nhưng luôn luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện..." Lại nghĩ tới chuyện tình hôm qua, trong lòng Lư thị vẫn hơi run sợ, nhìn Chân Bảo Lộ nói, "Hôm qua nếu không phải có Tiết Đại công tử cứu Mi Mi ra, ta không biết nên làm sao bây giờ."

Chân Bảo Lộ tươi cười bị khựng lại, "Dạ." một tiếng.

Lư thị lại nói: "Mới vừa rồi ta tán gẫu với lão thái thái, vừa nghe Tiết Đại công tử còn chưa thành thân, trái lại cảm thấy có chút kỳ lạ. Tiết Đại công tử đã gần hai mươi rồi đúng không?"

Chân Bảo Lộ gật gật đầu, nói: "Mười chín rồi."

Lư thị nói: "Còn không phải sao, đã mười chín. Nếu là con ta, mười chín tuổi, khẳng định ta sẽ rất sốt ruột. Tuy nói đã lâu ta không về Hoàng Thành, nhưng công tử trong Hoàng Thành như thế nào, ta cũng là có chút rõ ràng. Tiết Đại công tử văn võ song toàn, nhân phẩm tốt lại có thiện tâm, ngược lại ta chưa từng gặp qua ai xuất sắc giống hắn như vậy. Mà việc hôn sự còn chưa định xuống, quả thật có chút không thể hiểu nổi." Giọng điệu của Lư thị tất cả đều là tiếc hận, đại khái là ý, tất cả cô nương ở Hoàng Thành đều giống như không có mắt, nam tử tốt như vậy mà không cướp đoạt.

Lư thị cũng thực lòng tán thường Tiết Đại công tử, nếu không phải mình chỉ có một khuê nữ là Giang Mi, tuổi còn quá nhỏ, bà khẳng định sẽ đem con rể tốt như vậy về nhà. Lư thị không coi Chân Bảo Lộ như người ngoài, lúc này mới có lời gì đều nói thẳng, còn nữa bà cũng nhìn ra cảm tình biểu huynh muội giữa Chân Bảo Lộ và Tiết Đại công tử rất tốt, nên nói một chút cũng không sao. Nhưng qua một hồi,  bà thấy tiểu cô nương bên cạnh đột nhiên im lặng, mới ý thức tới loại chuyện này, không nên nói cùng tiểu cô nương chưa xuất giá.

Tiểu cô nương da mặt mỏng, không thể nói đến việc hôn sự với người ngoài. Là chính bà nghĩ không chu đáo rồi. Lư thị âm thầm cười cười, lại cẩn thận nhìn tiểu cô nương bên cạnh, càng xem càng thấy xinh đẹp.

Lư thị nghĩ tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, đứng cùng Tiết Đại công tử, đúng là vô cùng xứng đôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.08.2016, 06:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4106 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C60) - Điểm: 88
Chương này là trước khi bị tai nạn ta đã edit duoc 2/3, 3 ngày nay về nha đã edit nốt cho xong dể oi nguoi dọc dỡ ghiền nha ^^

Chương 61

Xe ngựa đến trước cửa phủ Tề Quốc Công, Chân Bảo Lộ nhấc váy giẫm lên ghế ngựa cẩn thận bước xuống.

Giang Mi vừa tỉnh ngủ vẻ mặt mê mang khe khẽ "A" một tiếng, nhìn thấy Chân Bảo Lộ đi xuống, mắt to chớp chớp, nhu thuận nói: "Lộ tỷ tỷ, Mi Mi đưa tỷ." Bé gái rất ngoan ngoãn, cùng đi ra với Chân Bảo Lộ, có ý muốn đưa nàng tới cửa, tận mắt nhìn nàng đi vào.

Ban đầu Chân Bảo Lộ muốn nói không cần, nhưng Giang Mi quá mức hiểu chuyện, nàng có hơi không đành lòng cự tuyệt.

Chân Bảo Lộ thoáng nhìn tới cửa.

Trước kia mỗi lần trở về, Vinh nhi đều ở đây ngóng chờ nàng, nhưng hôm qua Vinh nhi bị kinh sợ, bị hun khói cũng nghiêm trọng hơn Giang Mi, nên vẫn nằm trên giường nghỉ ngơi. Nhưng lúc này, Chân Bảo Lộ thấy một đứa nhỏ béo tròn ục ịch mặc tiểu bào màu xanh ngọc đứng trước cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noản nghiêm trang, ngay khi nàng xuống xe ngựa, mới nhìn thoáng qua phía bên nàng, nhưng sỉ diện không chịu đi tới.

Nhưng thật ra Chân Bảo Lộ có chút kinh hỉ, không nghĩ tới Thượng nhi sẽ chờ nàng. Bất quá nàng biết, nhất định là ý của Vinh nhi. Đệ đệ của nàng là vậy, mặc dù trên mặt không chút thay đổi, nhưng rất mềm lòng.

Giang Mi đứng bên Chân Bảo Lộ, nhìn thấy bé trai đứng trước cửa, vui vẻ mỉm cười, sau đó giống như chú thỏ con "bạch bạch bạch" chạy tới, nghiêng đầu gọi: "Vinh ca ca."

Thanh âm của bé gái ngọt ngào mềm mại, khi cười rộ lên còn lộ ra hàm răng trắng đều đặn, vừa yếu ớt vừa mềm mại hỏi, "Vinh ca ca còn khó chịu sao? Vì cái gì không nghỉ ngơi cho thật tốt, mà đã đi ra rồi?" Những đứa bé luôn luôn kết bạn rất nhanh, huống chi hôm qua tiểu Giang Mi và Vinh nhi có thể coi như là cùng trải qua sống chết, tuổi còn nhỏ, xem như rất có duyên phận.

Nàng cực kỳ quan tâm hắn, thấy hắn không tươi cười sáng lạn giống hôm qua, cho rằng vẫn còn khó chịu, liền vươn bàn tay nhỏ múp míp ra nắm lấy tay của hắn, điềm nhiên hỏi: "Nghe lời Mi Mi nha, ngoan ngoãn đi nghỉ ngơi. Đến khi Vinh ca khỏe lại rồi, Mi Mi tới tìm huynh chơi cùng."

Thượng nhi và Vinh nhi là sinh đôi, tuy rằng dung mạo của hai tiểu tử kia rất giống nhau, chỉ là Thượng nhi hơi cao hơn Vinh nhi một chút, cũng không béo tròn như Vinh nhi, người bên cạnh liếc mắt một cái là có thể nhận ra. Nhưng tiểu Giang Mi mới bốn tuổi, làm sao biết tiểu ca ca có gương mặt không chút thay đổi trước mắt không phải Vinh nhi chơi đùa cùng nàng hôm qua.

Con ngươi mắt đen như mực của Thượng nhi nhìn bé gái trắng nõn trước mặt, rồi cúi đầu đứng im, sau đó mím môi, một chữ cũng không nói. Chỉ là tiểu tử kia luôn không thích người ngoài chạm vào, trái lại lúc này vẫn cứ để cho tiểu Giang Mi nắm tay hắn.

Ồ?

Giang Mi phiền não cau mày, tới cùng vẫn là một bé gái thông minh, lúc này, nhìn ra "Vinh ca ca" trước mặt có hơi khác thường, rồi sau đó nhìn Chân Bảo Lộ đứng sau lưng ra vẻ cầu cứu, gọi: "Lộ tỷ tỷ..."

Chân Bảo Lộ vốn đang lo lắng thái độ của Thượng nhi đối với Giang Mi lạnh nhạt, lúc nhìn thấy Giang Mi nắm tay hắn, Thượng nhi tất nhiên sẽ rút tay về, đang nghĩ tới nếu khiến tiểu cô nương khóc cũng không hay. Nhưng không ngờ Thượng nhi không làm gì ngoài nghiêm mặt, cũng không nói gì khác.

Theo Chân Bảo Lộ, như vậy đã xem như rất nể mặt rồi.

Chân Bảo Lộ nói với Thượng nhi: "Đây là tiểu muội muội Giang gia, kêu là Mi Mi, hôm qua chơi đùa cùng Vinh nhi." Lại sờ sờ đầu Giang Mi, nói, "Đây không phải Vinh nhi, mà là ca ca sinh đôi của Vinh nhi, gọi là Thượng nhi."

Giang Mi còn nhỏ tuổi, trái lại đã biết sinh đôi là gì, lúc còn ở Liễu châu, cùng chơi với nhóm bạn nhỏ, cũng có cặp sinh đôi, giống nhau như đúc. Lúc này Giang Mi đã hiểu ra, ngượng ngùng thả tay Thượng nhi ra, cười hì hì nói: "Ngại quá, muội nhận lầm người..." Đại khái là cảm thấy vô cùng mất mặt, Giang Mi rút tay về, dáng người nho nhỏ liền trốn ra sau lưng Lư thị đang đứng bên cạnh, miệng nhỏ phấn hồng khi đóng khi mở, khe khẽ nói, "Mi Mi thật sự rất ngốc ngếch."

Lư thị và Chân Bảo Lộ nhìn nhau cười, rồi sau đó nói với khuê nữ nhà mình: "Mi Mi ngoan, gọi Thượng ca ca đi."

Có nương ở đây, Giang Mi cũng không phải sợ người lạ, người trốn sau lưng Lư thị liền ló đầu ra dò xét, gọi: "Thượng ca ca." Một đôi mắt to chớp chớp nhìn Thượng nhi, giống như muốn từ trên mặt hắn tìm ra chỗ không giống với Vinh ca ca.

Thượng nhi đáp: "Giang muội muội." Rồi sau đó tiểu đại nhân hướng tới Lư thị hành lễ, "Giang phu nhân."

Mặc dù Lư thị thán phục Thượng nhi còn nhỏ mà đã thành thục ổn trọng y hệt người lớn, nhưng cũng biết Thượng nhi là đích trưởng tử đại phòng, hiển nhiên được ký thác kỳ vọng, sợ là từ nhỏ đã nhận giáo dục rất khắc nghiệt, cho nên mới thành tính tình như vậy. Nghĩ như thế, Lư thị lại cảm thấy đứa nhỏ này quả nhiên là nhu thuận khiến người thương tiếc.

Tiễn bước Lư thị và Giang Mi, Chân Bảo Lộ mới hỏi Thượng nhi: "Vinh nhi khá hơn chút nào chưa?"

Thượng nhi ít khi có chút không yên lòng, thật lâu mới "Ừm" một tiếng. Lúc bước vào cửa, Thượng nhi lẳng lặng đứng lại, xoay người nhìn thoáng qua xe ngựa của Giang phủ đã đi xa, đầu mày nhăn lại.

Chân Bảo Lộ nhìn ra Thượng nhi khác thường, ngồi xổm xuống ngang bằng cùng hắn, nháy nháy mắt nói: "Như thế nào? Thượng nhi cũng thấy Mi Mi đáng yêu? Sau khi Thượng nhi lớn lên cưới Mi Mi làm thê từ, được không?"

Nàng vốn chỉ tùy tiện trêu ghẹo. Dù sao Thượng nhi mới sáu tuổi, Giang Mi cũng mới bốn tuổi, giữa những đứa bé, nói giỡn một chút cũng rất bình thường. Nào biết nàng vừa nói, thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mủm mỉm của Thượng nhi đỏ lên, cặp mắt to đen khó có được lộ ra tức giận của tiểu hài tử lườm nàng một cái, sau đó hơi hơi vén áo, tỏ vẻ nghiêm túc, đôi chân ngắn tiếp tục bước đi.

Chân Bảo Lộ "xì" cười ra tiếng.

Chân Bảo Lộ đi qua bức tường phù điêu, xuyên qua cửa thuỳ hoa, ở trên hành lang dài, gặp được Chân Bảo Chương. Nhị phòng ở tại tây viện, hai người xem như ít khi gặp mặt.

Hôm nay Chân Bảo Chương mặc một thân bối tử màu cam nhạt thêu hoa mai, duyên dáng thướt tha, cũng rất đoan trang thanh tú. Bên người là nha hoàn Phất Đông của nàng ta. Thường ngày Chân Bảo Chương không bao giờ cho Chân Bảo Lộ sắc mặt tốt xem, cho dù có chạm mặt, nếu có thể không chào hỏi liền không chào hỏi, dần dà lâu ngày, Chân Bảo Lộ cũng quen, nào biết hôm nay lại mỉm cười đón chào.

"Lục muội."

Chân Bảo Lộ cảm thấy có chút kỳ quái, lúc này Nhị thẩm không có ở đây, sao Chân Bảo Chương còn đối với nàng khách khí như vậy. Chân Bảo Lộ hỏi: "Tam tỷ sao còn ở trong phủ, hôm nay không tới trường nữ học học bài à?"

Chân Bảo Chương nói: "Buổi sáng có việc nên đã xin phép nghỉ." Lại hỏi Chân Bảo Lộ, "Lục muội thì sao? Đã đi đâu vậy?"

Giờ Chân Bảo Lộ mới hiểu vì sao thái độ của Chân Bảo Chương đối với nàng tốt như vậy, nguyên lai là ở đây đợi nàng. Nàng cũng nói thật: "Hôm qua Đại Biểu Ca cứu Vinh nhi, nên hôm nay ta liền đi gặp."

Đương nhiên Chân Bảo Chương biết, hôm qua lầu các ở hậu viện Linh Lung quán gặp hoả hoạn, Vinh nhi và tiểu cô nương Giang phủ bị vây ở bên trong, là Tiết Nhượng dũng cảm quên mình cứu hai người ra. Chân Bảo Chương vốn không thích lo đến mấy chuyện vớ vẩn này, chỉ là đúng lúc bắt gặp Chân Bảo Lộ và Từ thị vội vội vàng vàng đem Vinh nhi lên xe ngựa mang về phủ, mà Tiết Nhượng vì cứu người nên bị thương, cánh tay phải phỏng một mảng lớn. Nàng ở trên xe ngựa thấy mà hết hồn, nhưng ngay cả một cái nhăn mày Tiết Nhượng cũng không có.

Chân Bảo Chương đã có hảo cảm với Tiết Nhượng, lại càng bội phục khí khái nam tử và sự anh tuấn uy vũ của hắn.

Chân Bảo Chương hỏi: "Vậy không biết thương thế của Tiết công tử như thế nào rồi?"

Lúc hỏi cái này, giọng điệu Chân Bảo Chương nhàn nhạt, giống như chỉ tùy ý hỏi mà thôi, nhưng đôi mắt nhìn chằm chằm Chân Bảo Lộ. Chân Bảo Lộ thấy nàng ta như thế, sao không biết trong lòng nàng ta nhớ tới Tiết Nhượng. Tuy nàng không thích nàng ta, nhưng Chân Bảo Chương quan tâm Tiết Nhượng là thật.

Chân Bảo Lộ thấy có chút không thoải mái, có một loại tâm tình tựa như "biểu ca nhà mình thì Chân Bảo Chương quan tâm làm cái gì". Nhưng nghĩ kỹ lại, Tiết Nhượng chỉ là biểu ca trên danh nghĩa của nàng, bởi vì tỷ tỷ, nàng mới cùng hắn có mối quan hệ biểu huynh muội.

Chân Bảo Lộ có chút không muốn trả lời, thản nhiên nói: "Làm phiền Tam tỷ quan tâm, Đại Biểu Ca của ta không có chuyện gì."

Chẳng qua Chân Bảo Chương chỉ muốn hỏi thăm một chút, nàng đã chủ động như vậy, không nghĩ tới Chân Bảo Lộ không thèm cho nàng một chút mặt mũi nào.

Suy cho cùng là một cô nương, Chân Bảo Chương cũng tâm tâm niệm niệm đối với Tiết Nhượng, hiện nay nghe Chân Bảo Lộ nói vậy, cả gương mặt lập tức đỏ lên.

Nàng ta nói: "Được lắm, là ta nhiều chuyện rồi. Lục muội, ta còn có việc, đi trước đây." Tới cùng cũng không dám đắc tột với Chân Bảo Lộ, Chân Bảo Chương nói xong rồi kìm nén bực bội bỏ đi.

Chân Bảo Lộ giương mắt nhìn bóng lưng Chân Bảo Chương đi xa, nhìn dáng người thướt tha duyên dáng yêu kiều của nàng ta, trái lại cảm thấy Chân Bảo Chương cũng rất đẹp mắt.

Nếu Đại Biểu Ca biết Chân Bảo Chương thích hắn...

Chân Bảo Lộ cúi đầu nhìn hai tay nắm chặt của mình, phiền não cau mày, đến khi Hương Hàn ở phía sau kêu nhiều lần, mới lên tiếng.

.

Bên này Tĩnh Vương cố ý đến phủ An Vương thăm Tiết Nhượng, lúc tiến vào phòng của Tiết Nhượng, thì thấy hắn lẳng lặng ngồi trên giường, tay cầm sách. Tĩnh Vương là đương kim hoàng tử được Tuyên Hòa đế sủng ái nhất, tính khí hăng hái, tương lai rộng mở, cùng Đại công tử phủ An Quốc Công tựa như vừa thấy đã quen. Lập tức giống như bằng hữu chí cốt nói: "Đang suy nghĩ gì đấy?"

Tiết Nhượng giương mắt, nhìn thấy là Tĩnh Vương, ra vẻ muốn xuống giường hành lễ. Trái lại Tĩnh Vương hai ba bước tiến lên, đỡ lấy hắn, sang sảng cười nói: "Được rồi, nơi này không có người ngoài, thương thế của ngươi còn chưa lành, không cần hành lễ." Hắn nhìn thấy hộp đựng điểm tâm đặt bên cạnh, mỉm cười trêu ghẹo nói: "Như thế nào lại thích ăn điểm tâm giống như nữ nhân vậy chứ?"

Diện mạo của Tĩnh Vương rất giống Tuyên Hòa đế, dáng vẻ đường đường, cũng xem như tuấn lãng bất phàm. Ngữ khí hiền hoà, nghiễm nhiên xem Tiết Nhượng như bằng hữu tốt. Trên thực tế, là hắn thật sự vô cùng thưởng thức Tiết Nhượng. Hơn nữa, người ngoài cùng hắn đấu cưỡi ngựa bắn tên, đều luôn nhường hắn, khiến hắn thấy không có hứng thú, chỉ riêng Tiết Nhượng là không.

Nghĩ tới như vậy, hắn vỗ vỗ vai Tiết Nhượng nói: "Ngươi hãy nhanh khỏi thương thế. Bổn vương có mang tới một ít dược liệu bổ thân, ngươi nhớ dùng, không đủ bổn vương lại đưa thêm."

Tiết Nhượng nói: "Đa tạ Vương Gia."

Tĩnh Vương cười cười, không câu nệ tiểu tiết ngồi xuống, nói: "Ngươi khách khí cùng bổn vương làm gì?" Tính của Tĩnh Vương phi thường hiền hoà, thêm nữa hắn mới chỉ mười tám, lại được Tuyên Hòa đế và Mộc Quý Phi sủng ái, nên càng có chút tính trẻ con. Hắn thấy nhàn rỗi nhàm chán, nhìn thấy điểm tâm xanh xanh hồng hồng trái lại làm rất tinh xảo, nên đưa tay ra lấy.

Nào biết hắn còn chưa lấy được, liền nghe giọng nói truyền tới ----

"Vương Gia, điểm tâm rất ngọt, ta kêu người đổi cái khác cho ngươi."

Tĩnh Vương mỉm cười, thật cũng không lấy nữa, nhìn bộ dáng của Tiết Nhượng, mới nháy nháy mắt nói: "Như thế nào? Người trong lòng đưa hay sao?" Ngữ khí của hắn cực kì hâm mộ.

Xuất thân từ hoàng gia, mặc dù có thân phận tôn quý tối cao vô song và hưởng thụ vinh hoa phú quý bất tận, nhưng chính là vì như thế, mới nhìn không rõ lòng người bên cạnh. Cho dù có cô nương đưa điểm tâm, đều phải dùng ngân châm thử xem có độc hay không, bởi vậy, làm gì còn ngọt ngọt ngào ngào để nói nữa?

Nếu là người trong lòng của người ta đưa, đương nhiên Tĩnh Vương cũng không nên ăn.

Bất quá tuy rằng hắn và Tiết Nhượng quen biết không lâu, nhưng biết Tiết Nhượng đến nay còn chưa thành thân, khi hắn mới vào Tứ Hòa Cư, cũng chỉ thấy có gã sai vặt bên người chiếu cố, ngay cả một nha hoàn đều không có. Hắn vẫn thật không nghĩ tới, Tiết Nhượng lại có người trong lòng.

Nhì Tĩnh Vương thì có vẻ tùy tiện đấy, nhưng suy cho cùng cũng là người hoàng thất, bẩm sinh đã luôn có tính cẩn thận. Lập tức nói: "Người trong lòng đến thăm bệnh đưa điểm tâm là chuyện tốt, nhưng lúc bổn vương tới, nhìn thấy trên mặt ngươi không hề vui vẻ. Nếu nói ngươi không thích con gái người ta, vậy ngươi cũng sẽ không xem những thứ điểm tâm này như bảo bối, nhưng nếu là yêu thích, sao không có đến một chút vui mừng nào..." Rất nhanh Tĩnh Vương đã có một kết luận, mắt phượng hàm ý cười hỏi, "Như vậy kết quả chỉ có một, ngươi là đơn phương thích tiểu cô nương người ta đúng không?"

Không thể không nói, Tĩnh Vương có thể được Tuyên Hòa đế sủng ái, có một phần là bởi vì hắn rất thông tuệ.

Tiết Nhượng tỉ mỉ nhớ lại lời nói cự tuyệt của tiểu cô nương lúc nãy, nhìn Tĩnh Vương hỏi: "Vương Gia đang chê cười ta sao?"

Tĩnh Vương đáp: "Nào có? Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, loại chuyện này, bổn vương làm sao có thể chê cười chứ?" Chẳng những hắn không có chê cười, ngược lại còn khá hiểu được, khoanh tay nói, "Kỳ thật cô nương rất dễ bị lừa, ngươi là Đại công tử phủ An Quốc Công, thân phận bộ dạng mọi thứ đều không thiếu, chỉ là da mặt quá mỏng, còn chậm chạp nữa, tiểu cô nương người ta sao biết được tâm tư của ngươi? Nếu ngươi thật sự vừa ý, liền trực tiếp đi, bày ra khí phách giống như khi ngươi đang ở sân ngựa, đảm bảo tiểu cô nương người ta sẽ quyết một lòng."

Tiết Nhượng ít khi cong cong môi, thật đúng là nghĩ không ra bộ dáng nàng đối với hắn quyết một lòng. Hắn cũng không nói đến chuyện này nữa, chỉ hỏi: "Lần này Vương Gia tới, trừ bỏ thăm bệnh, nhưng còn có việc phân phó?"

Tĩnh Vương lập tức nói: "Không có, bổn vương chỉ thuận đường ghé thăm ngươi một chút thôi."

Tiết Nhượng nhàn nhạt nhếch môi, chậm rãi nói: "Vương Gia có lòng rồi."

Tĩnh Vương thấy bộ dạng ốm yếu như thư sinh của hắn lúc này, thật đúng là không có cách nào đem nam tử dũng mãnh uy vũ khi ở sân ngựa liên hệ cùng một chỗ. Con ngươi hắn trầm xuống, sau đó tiếp tục mỉm cười.

.

Từ lúc Chân Bảo Lộ đến phủ An Quốc Công thăm Tiết Nhượng, hai người tựa như chặt đứt qua lại. Thêm nữa đã sắp đến cuối năm, Chân Bảo Lộ có nhiều bài tập, mấy ngày đầu có hơi chút phiền não, sau đó lại thành quen.

Khi ở trường nữ học, Tiết Nghi Phương cũng sẽ nói đến tình trạng của Tiết Nhượng cho nàng nghe, dưỡng thương sau một tháng, coi như gần như khỏi hẳn. Bởi vậy, Chân Bảo Lộ cũng xem như hoàn toàn yên tâm.

Đối với sinh thần của Tiết Nghi Phương, Chân Bảo Lộ đi phủ An Quốc Công. Chỉ là nàng có chút không khoẻ, nên đã tới hơi trễ.

Xưa nay Tiết Nghi Phương cùng các quý nữ trong Hoàng Thành có quan hệ rất tốt, nên đến sinh thần của nàng ta, tổ chức vô cùng náo nhiệt. Tiết Nghi Phương đã đến tuổi mai mối, qua một hai năm nữa là nên xuất giá, nên đời sống khuê các tốt đẹp như vậy tự nhiên được quý trọng.

Khi nhìn thấy hai tỷ muội Chân Bảo Quỳnh và Chân Bảo Lộ, Tiết Nghi Phương vội vàng nghênh đón, nói: "Cuối cùng cũng đến rồi, ta trông ngóng nãy giờ."

Hôm nay Tiết Nghi Phương mặc bối tử màu hồng thêu hoa mẫu đơn, chải búi tóc tùy vân, cực kì đoan trang tươi đẹp.

Có điều hôm nay tuy là tiệc sinh thần của Tiết Nghi Phương, nhưng tâm tư của tiểu cô nương chính là như vậy, phàm những ai có chút tư sắc, đều hy vọng có thể xinh đẹp lộng lẫy nhất, cho nên...các tiểu cô nương, ai cũng áo gấm, tóc mây trâm châu, cực kì đẹp mắt.

Đặc biệt là Phúc An huyện chủ Thẩm Trầm Ngư. Trên người nàng ta mặc một thân đối khâm trường sam* màu đỏ tươi thêu cánh hoa đào, váy dài kéo đất màu khói trắng thêu trăm đóa hoa mai như ẩn như hiện trong nước, bên hông buộc hồ điệp kết tua rua ngũ sắc, trên búi tóc cắm trâm bộ diêu kim ngọc kết dây trân châu*, cây trâm không chỉ được làm tinh xảo mà còn rực rỡ lộng lẫy, nhẹ nhàng lắc lư theo mỗi bước đi của nàng ta, ánh sáng nhu hòa ánh lên mặt, khiến cho dung mạo vốn chỉ có bảy phần của Thẩm Trầm Ngư tăng lên đến mười phần.

Những cô nương nhìn thấy nàng ta, không ai không tán thưởng.

Thẩm Trầm Ngư mím môi thận trọng mỉm cười, nhưng trong lòng khá là hưởng thụ.

Nếu so sánh, Chân Bảo Lộ mặc một thân trường sam xanh non hoa văn gợn sóng cùng áo choàng xanh nhạt thêu hoa thì có hơi bình thường. Thêm nữa bởi vì mấy ngày nay trong người có chút không khoẻ, sắc mặt Chân Bảo Lộ nhìn cũng không tốt.

Bất quá hôm nay là ngày vui, dù sao Chân Bảo Lộ vẫn không tiện lộ ra vẻ mặt suy yếu, ở trên môi bôi một lớp son mỏng.

Tuy màu sắc không đỏ tươi như Thẩm Trầm Ngư, nhưng hồng phấn trơn bóng, cực kì thích hợp với độ tuổi của nàng, hơn nữa Chân Bảo Lộ thích nhất vị bồ đào.

Lại nói Thẩm Trầm Ngư, tuy trang điểm tỉ mỉ, nhưng mỗi một thứ mặc trên người đều quá tỉ mỉ, ngược lại mất đi vẻ đặc sắc, lần đầu thoáng nhìn cảm thấy kinh diễm bị hấp dẫn, chỉ là xem đến lần thứ hai, sẽ thấy cũng bất quá chỉ là như vậy.

Tiết Nghi Dung của nhị phòng nhìn thấy Thẩm Trầm Ngư đến, vội vàng tiến lên tiếp đón.

Bên cạnh Tiết Nghi Dung còn có một cô nương mặc váy áo màu ngọc bích đeo trâm vàng bạch châu, đó là biểu cô nương đã ở nhờ nhiều năm tại phủ An Quốc Công ---- Chu Sính Đình.

Thường ngày Chân Bảo Lộ đối với Chu Sính Đình không có hứng thú, nhưng nghĩ Chu Sính Đình một lòng ái mộ Tiết Nhượng như vậy, lúc này lại ma xui quỷ khiến nhìn thoáng qua.

Với thân phận và gia thế của Chu Sính Đình, xiêm y trên người tự nhiên không phải nguyên liệu thượng thừa. Nhưng, mặc dù không xuất sắc như những quý nữ khác, về mặt phối đồ, trái lại rất có trình độ. Nàng ta ăn mặc thoát tục tươi mát lại gọn gàng, điềm tĩnh tươi cười uyển chuyển hàm xúc, khiến người ta sáng mắt.

Chân Bảo Lộ rũ mắt xuống, Chân Bảo Quỳnh bên cạnh nhỏ giọng hỏi: "Lại không thoải mái hay sao?"

Chân Bảo Lộ lắc đầu, mỉm cười với tỷ tỷ, nói: "Không có." Tỷ tỷ đối với nàng quá mức cẩn thận rồi, cảm giác như nàng là người sứ chỉ khẽ đụng là vỡ ngay vậy đó. Nàng thấy Thẩm Trầm Ngư nói chuyện với Chu Sính Đình, xem điệu bộ này của nàng ta, có vẻ cũng muốn kết giao với Thẩm Trầm Ngư, bám vào cái cành cao là vị huyện chủ này.

Người đã đến đông đủ, mọi người cùng nhau ngồi xuống.

Bình thường chơi đùa đều là văn thơ đối câu, các loại tửu lệnh. Thường ngày Chân Bảo Lộ cũng rất thích tham gia, hơn nữa nàng lại thông tuệ, lần nào cũng có thể chơi đến vòng cuối. Nhưng hôm nay trong người không khoẻ, không có tinh thần, mấy vòng trước đều thua, bị phạt uống một ly rượu hoa đào.

Thẩm Trầm Ngư thấy trạng thái hôm nay của Chân Bảo Lộ chỉ thường thường, khóe miệng vểnh lên, càng hưng trí bừng bừng muốn tiếp tục.

Chân Bảo Quỳnh biết muội muội không khoẻ, uống vào một ly rượu hoa đào nên gương mặt đỏ bừng, liền bất đắc dĩ xoa mặt nàng nói: "Thôi, để tỷ nói với Nghi Phương một tiếng, muội nhanh đi nghỉ ngơi đi."

Chân Bảo Lộ không còn cách nào, đành phải mượn lý do không khoẻ đi tới phòng khách chợp mắt một lúc.

Nào biết Chân Bảo Lộ mới ra khỏi Hương Tuyết ổ của Tiết Nghi Phương, thì đụng phải Tiết Nhượng vừa mới đi tới.

Hôm nay hắn mặc cẩm bào màu xanh ngọc, đầu cài mũ quan bạch ngọc, cực kì ôn nhuận nho nhã, cách ăn mặc tựa như là tới làm khách. Cũng không biết có phải đã lâu không thấy hay không, Chân Bảo Lộ cảm thấy hôm nay Tiết Nhượng đặc biệt tuấn mỹ.

Nàng sững sờ nhìn nam tử tuấn mỹ cao lớn trước mặt, vốn là biểu huynh muội rất thân cận, nhất thời có vẻ hơi xa lạ. Đến khi nghe hắn gọi nàng một tiếng biểu muội, mới hoảng hốt hồi thần, cong môi đáp: "Đại Biểu Ca." Nàng nhìn gã sai vặt phía sau Tiết Nhượng đang cầm một cái hộp nhỏ trong tay, chắc là đặc biệt đến đưa lễ vật sinh thần cho Tiết Nghi Phương.

Tiết Nhượng nhìn đôi tròng mắt trong suốt sáng ngời của nàng, gương mặt đỏ hồng, liền biết đại khái là nàng đã uống chút rượu mà người thấy hơi trong suốt, nên chuẩn bị tới phòng khách nghỉ ngơi, cũng không có nói thêm cái gì, chỉ thản nhiên nói: "Ta đi vào đây."

"Ừm, được." Nàng gật gật đầu, nhìn Tiết Nhượng đi vào.

Bên trong đều là tiểu cô nương, hắn còn chưa đi vào, Tiết Nghi Phương đã nhìn thấy hắn tới. Nhưng tất cả tiểu cô nương hôm nay, đều đến tuổi biết yêu, chính là lúc đối với nam tử tò mò nhất, lúc này thấy nam tử tuấn mỹ như tiên đi vào, ánh mắt cả đám nhìn không chuyển mắt.

Ngay cả Thẩm Trầm Ngư xưa nay cao ngạo, cũng có chút hơi hơi luống cuống.

Chân Bảo Lộ nhìn một hồi, rũ mắt xuống nhưng thật ra không có hứng thú nhìn nhiều hơn nữa, nói với Hương Hàn bên cạnh: "Chúng ta đi thôi."

Vào phòng khách, so với Chân Bảo Lộ tưởng tượng tốt hơn nhiều. Phòng này bố trí ấm áp lại lịch sự tao nhã, còn gọn gàng sạch sẽ, nghĩ đến chắc bởi vì hôm nay là sinh thần của Tiết Nghi Phương nên đã đặc biệt chuẩn bị.

Trên giường La Hán còn lót một tầng đệm mềm mại.

Chân Bảo Lộ không lên giường, chỉ tính nghỉ tạm trên giường La Hán một lúc, nên bảo Hương Hàn ra ngoài trông coi.

Trong phòng an tĩnh, Chân Bảo Lộ nằm trên giường La Hán, lập tức ngủ mất.

Không biết qua bao lâu, nàng nghe được rất nhỏ động tĩnh.

Tưởng rằng Hương Hàn, tiểu cô nương nhắm mắt nằm trên giường bĩu bĩu môi, gương mặt dựa lên gối mềm màu xanh ngọc thêu hình cá chép, tóc đen tùy ý bung xõa tựa như tơ lụa, khe khẽ nói: "Không cần làm ồn..."

Đến khi trên mặt có chút cảm giác thô ráp ấm áp, Chân Bảo Lộ mới mơ hồ phát hiện không ổn, vội vàng mở mắt. Chỉ là nàng đang ngủ say, cặp mắt có chút sương mù mông lung.

Trong mắt là con ngươi đen nhánh và chiếc mũi cao của nam tử anh tuấn, còn có cánh môi hơi hơi nhếch lên.

Nàng mấp máy môi, sau một lúc lâu mới khó có thể tin gọi: ""Đại..."

"Ưm!"

Hai chữ biểu ca còn chưa nói ra, cánh môi lập tức bị ngăn chặn. Môi nam nhân mang theo mát lạnh và hơi thở xâm lược, kết kết thực thực hôn lên môi nàng.

Thân thể nàng có chút lạnh, nhưng thân thể dính sát này, cứng cáp rắn chắc lại cực nóng. Nàng sửng sốt hồi lâu, mới đưa hai ta ra đặt trước ngực, muốn đẩy hắn ra.

May mà nàng đẩy vài cái, hắn đã lập tức buông ra.

Chân Bảo Lộ hít thở sâu vài lần, nhìn nam tử gần trong gang tấc. Hắn nằm lên người nàng, hai người mắt đối mắt, chóp mũi đối với chóp mũi, hắn nháy mắt một cái, lông mi cũng nhẹ nhàng quét lên mặt nàng. Nằm cạnh gần như vậy, nàng tự nhiên ngửi được mùi rượu trên người của hắn. Hơi thở của hắn từ từ phun tại trên mặt của nàng, ấm áp, còn hơi hơi ngứa.

Nhưng cho tới bây giờ nàng đều tin hắn. Hôm nay hắn còn uống rượu, mà hắn vẫn lập tức buông lỏng ra không phải sao.

Chân Bảo Lộ không biết Tiết Nhượng từ đâu xuất hiện, chỉ có hô hấp dồn dập khẩn trương nói: "Đại Biểu Ca, huynh...huynh đừng như vậy." Nếu là người ngoài, nàng mới không để ý thanh danh của mình, sớm gọi Hương Hàn đang trông coi bên ngoài rồi, nhưng hắn không phải người ngoài. Chỉ là hắn vẫn nằm trên người nàng, bên tai Chân Bảo Lộ nóng lên, có hơi sốt ruột, lại nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Đại Biểu Ca."

Khuôn mặt Tiết Nhượng cũng hơi hơi ửng hồng, bởi vì uống rượu, mặt mày không thư thái giống như ngày thường, ánh mắt sâu thẳm âm trầm. Hắn lẳng lặng nhìn khuôn mặt bạch ngọc của tiểu cô nương trước mắt, cặp mắt to trong suốt thường ngày giờ phút này tràn đầy khẩn trương.

Hắn giơ tay, nhíu nhíu mày, nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, mở miệng nói: "Tiểu Lộ..."

"Ừm." Chân Bảo Lộ thấy biểu tình của hắn rốt cục bình tĩnh lại, cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Lúc sau lại cảm giác được hắn vỗ về bên má nàng, từ từ lấy tay che hai mắt của nàng. Lập tức trở nên tối đen, cái gì cũng không nhìn thấy.

Chân Bảo Lộ muốn mở miệng lên tiếng.

Ngay sau đó, cánh môi mềm mại lại một lần nữa chuẩn xác hạ xuống, liên tục bao phủ lên môi nàng, và rồi há miệng ngậm lấy môi nàng, tiến quân thần tốc.


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: trâm bộ diêu kim ngọc kết dây trân châu
143073972974988_593.jpg
143073972974988_593.jpg [ 49.1 KiB | Đã xem 27568 lần ]
Chú thích: thân đối khâm trường sam

7haXviD6eYLpEaIM6Pgs6g==_7917084053337692505.jpg [ 50.2 KiB | Đã xem 27568 lần ] 7haXviD6eYLpEaIM6Pgs6g==_7917084053337692505.jpg [ 50.2 KiB | Đã xem 27568 lần ]


Đã sửa bởi Skinny Cat lúc 03.09.2016, 17:33.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.09.2016, 08:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4106 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C61) - Điểm: 60
Chương 62

Đôi môi thơm ngọt mềm mại của thiếu nữ không gì sánh nổi, đụng vào liền không muốn rời đi. Tiết Nhượng là nam tử huyết khí sôi trào, đến lúc này, làm sao còn có thể khống chế nổi? Trong một lúc sự dè dặt cẩn trọng ngày xưa tất cả đều quẳng ra sau đầu, tình cảm kìm nén sâu trong nội tâm nhất thời bị kích thích mà phát ra, chỉ còn hơi thở thô thô, mở miệng, muốn một ngụm nuốt vào cô nương mà mình xem như đầu quả tim cả hai đời này!

Một tay hắn che mắt của nàng, một tay ôm vòng eo của nàng.

Vòng eo mảnh nhỏ như liễu mềm mại đúng như tưởng tượng của hắn, dường như chỉ khẽ gập một cái sẽ bị bẻ gẫy.

Hắn muốn dùng sức ôm chặt nàng, nhưng suy cho cùng vẫn còn giữ một chút lý trí, chỉ thoáng dùng sức ôm, không cho nàng tránh thoát. Hơi thở hổn hển rối loạn hòa vào nhau, hắn hôn một cách không có cách thức thật lâu, rốt cục tiểu cô nương trong lòng mới nhận ra, ưm ưm ưm vùng vẫy.

Hắn buông nàng ra, bàn tay che lại trên mắt nàng cũng thoáng dời đi.

Chân Bảo Lộ nhìn Tiết Nhượng trước mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ kịch liệt. Cả hai đời cộng lại, lần đầu nàng bị người ta hôn như vậy. Ngay cả đời trước khi nàng ở bên Từ Thừa Lãng lâu như vậy, hắn luôn chỉ phát hồ tình chỉ hồ lễ*. Nàng thở hổn hển, cả người vốn là có chút lạnh, nhưng lúc này toàn thân đều vô cùng nóng, còn mềm nhũn, không có hơi sức. Nàng mở to hai mắt trừng hắn, không gì ngoài xấu hổ đỏ mặt, hơn nữa là tức giận.

Sao hắn có thể như vậy?

Chân Bảo Lộ trợn tròn mắt, đang muốn mở miệng trách cứ.

Nhưng đúng lúc này chóp mũi bỗng nhiên thấy ngứa, sau đó liền không hợp thời hắt xì.

Mấy ngày nay trong người nàng đã khó chịu, hắt hơi thật rất bình thường. Nhưng tiểu cô nương là người thích xinh đẹp, loại chuyện hắt xì hơi này, cũng muốn làm cho lịch sự, có thể tao nhã bao nhiêu thì tao nhã bấy nhiêu. Thay vào đó lúc này nàng hắt hơi vang dội, cái mũi liền ẩm ướt... cả nước mũi cũng chảy ra.

Lần này được rồi, thoáng cái cơn tức cũng không còn.

Không khí ái muội cũng lập tức tan thành mây khói, khiến cho mặt của Chân Bảo Lộ đỏ lên, thật muốn tìm một cái lỗ chui vào. Hắn gần nàng như vậy, cũng không biết nước mũi có văng lên mặt của hắn hay không.

Tiết Nhượng đã chuẩn bị rất tốt để bị đánh mắng. Lúc này lại đột phát tình huống loại này, cũng có hơi lờ mờ. Trên người không mang theo khăn tay, hắn giơ tay dùng tay áo của mình xoa xoa nước mũi cho nàng, cẩn thận, một chút cũng không chê nàng bẩn.

Lúc này Chân Bảo Lộ mới đẩy hắn ra, đứng dậy liền muốn xuống giường. Cả người nàng run rẩy, hốt ha hốt hoảng đi giày vào, thấy hắn cũng muốn bước xuống, thì hung dữ nói: "Không được qua đây!" Hiện giờ, nàng không biết nên làm như thế nào. Phản ứng duy nhất đó là hắn đừng đến gần nàng hơn nữa.

Nàng nói không, hắn ngồi ở chỗ kia thật sự bất động.

Tiết Nhượng nhìn nàng.

Gò má của tiểu cô nương hồng như thoa son, hắn cho rằng nàng sẽ khóc, nhưng nàng chỉ đỏ mắt, còn chưa khóc. Thấy nàng tức giận, hắn lập tức có chút luống cuống, nhưng trên mặt lại tỏ ra bình tĩnh, mở miệng gọi: "Tiểu Lộ..."

"Tiểu Lộ còn đang ngủ sao?"

Nghe được tiếng của tỷ tỷ truyền đến từ bên ngoài, Chân Bảo Lộ ngẩn ra, thoáng cái đã phản ứng kịp.

Nàng không dám nói lớn tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng chỉ kìm nén, nói với Tiết Nhượng: "Huynh đi nhanh lên!" Nếu để tỷ tỷ nhìn thấy, thì nàng phải giải thích thế nào?

Lúc Chân Bảo Quỳnh tiến vào, thì nhìn thấy muội muội nhà mình yên lặng nằm trên giường La Hán. Nàng ta có hơi lo lắng, đi đến bên cạnh, nhìn tiểu cô nương trên giường đang nằm lên gối dựa màu lam thêu hình cá chép, gương mặt đỏ hồng.

Chân Bảo Quỳnh giật nảy mình, đưa tay ra sờ trán của muội muội, quả thực rất nóng, lúc này mới khe khẽ gọi vài tiếng: "Tiểu Lộ, Tiểu Lộ."

Chân Bảo Lộ chậm rãi mở to mắt, trong mắt sương mù mông lung, giống như mới tỉnh lại từ trong giấc mộng. Chân Bảo Lộ tính tình hoạt bát, cơ trí thông tuệ, trò vặt gạt người này cũng dễ như trở bàn tay. Nàng khẽ kêu một tiếng tỷ tỷ, sau đó mơ màng nhẹ nhàng nói: "Sao tỷ tỷ lại tới đây?"

Chân Bảo Quỳnh giơ tay vén lại mái tóc cho muội muội, nhìn gương mặt đỏ hồng, nhân tiện nói: "Hình như hơi phát sốt. Chúng ta nói một tiếng với Nghi Phương, rồi về nhà đi." Mới vừa rồi Chân Bảo Lộ không thoải mái, nhưng hôm nay là ngày vui, nếu nói muốn về phủ, thì quá mất hứng đi. Nhưng Chân Bảo Quỳnh cũng không cần nghĩ nhiều như vậy, nàng ta biết tính của Tiết Nghi Phương, nhất định sẽ thông cảm.

Tuy Chân Bảo Lộ giả vờ, nhưng suy cho cùng vẫn thấy chột dạ, không dám nhìn vào mắt của tỷ tỷ nhà mình.

Hiện giờ, hiển nhiên Chân Bảo Quỳnh nói cái gì chính là cái đó.

.

Hai tỷ muội Chân Bảo Quỳnh và Chân Bảo Lộ phải đi về, hiển nhiên Tiết Nghi Phương muốn đưa ra, lập tức nắm tay Chân Bảo Lộ trách nói: "Muội nhìn muội xem, nếu thật sự không khỏe, hôm nay không đến cũng đâu sao. Nếu muội xảy ra chuyện gì, ta đây tự trách bao nhiêu? Được rồi, muội và Quỳnh biểu tỷ về nhanh đi, sau khi trở về thì nhớ gửi tin cho ta, biết chưa?"

Chân Bảo Lộ vô cùng xấu hổ, vội vàng gật đầu nói: "Được, muội nhớ rồi." Trong người không khoẻ, giọng nói cũng không trong veo có sức sống giống như ngày thường, mà yếu ớt.

Bỗng nhiên Tiết Nghi Phương nghĩ tới điều gì, nói: "Ta vẫn có chút không yên lòng, nếu không ta bảo đại ca đưa các ngươi đi."

Làm sao Chân Bảo Lộ còn muốn nhìn thấy Tiết Nhượng, lúc này liền nói: "Không cần." Nàng thấy Tiết Nghi Phương ngẩn người, mới giải thích nói, "Đại Biểu Ca cũng rất bận, không cần làm phiền đâu." Hiện tại nàng không muốn gặp hắn.

Nhất thời Tiết Nghi Phương cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn theo hai tỷ muội lên xe ngựa.

Xe ngựa chuyển bánh chạy di, nhưng Chân Bảo Lộ có chút không yên lòng.

Chân Bảo Quỳnh lo lắng cho muội muội, giơ tay sờ lên trán muội muội, thở dài một cái nói: "Sao lúc này lại nóng như thế."

Chân Bảo Lộ quy củ đặt hai tay lên gối, lại theo bản năng nắm chặt góc áo choàng, nghe câu nói của tỷ tỷ, khựng lại, ậm ờ "Ừm" một tiếng, nhăn mày phiền não.

.

Mà bên này, khi Tiết Nghi Phương quay lại Hương Tuyết ổ, Thẩm Trầm Ngư hiếm khi quan tâm hỏi: "Tiểu Lộ thế nào rồi? Hôm nay ta thấy nàng ấy, sắc mặt đích xác có chút không được tốt."

Hôm nay Thẩm Trầm Ngư tự nhận là diễm áp quần phương, trong lòng thoải mái. Mà khi các cô nương chơi đối câu đối và tửu lệnh, Chân Bảo Lộ thể hiện không tốt sớm đi nghỉ ngơi rồi, Chân Bảo Quỳnh vì lo cho muội muội cũng có không tập trung, thật ra đã khiến Thẩm Trầm Ngư được huênh hoang nổi trội.

Như vậy, tâm tình của Thẩm Trầm Ngư tự nhiên đặc biệt tốt.

Bất quá những tiểu cô nương đang ngồi đây, thân phận đều là tiểu thư thế gia huân quý, dù sao vẫn có chút năng lực. Cũng không phải tài hoa không xuất chúng bằng Thẩm Trầm Ngư, mà Thẩm Trầm Ngư là ái nữ của trưởng công chúa, tự nhiên mọi người không dám đắc tội nàng ta rồi, nên ẩn dấu để lấy lòng nàng ta.

Tiết Nghi Phương nói: "Hình như bị phát sốt, sáng mai ta sẽ đi xem nàng."

Trái lại Thẩm Trầm Ngư cảm thấy nhắm mắt làm ngơ thì tốt hơn, chẳng qua nàng ta biết quan hệ giữa Tiết Nghi Phương và Chân Bảo Lộ rất tốt, hôm nay lại là sinh thần của Tiết Nghi Phương, nhân tiện nói: "Ừm, vậy cũng tốt. Bất quá hôm nay là sinh thần của ngươi Nghi Phương, chúng ta vẫn là đừng nói những thứ này, hãy nói chút chuyện vui đi." Nói xong, liền lôi kéo Tiết Nghi Phương cùng ngồi xuống.

Đến khi Tiết Nghi Phương mới vừa ngồi xuống, Tiết Đàm đã đi tới, đặc biệt qua đây đưa lễ vật sinh thần.

Xưa nay Tiết Đàm yêu thương người muội muội này, lễ sinh thần tự nhiên cũng đã tỉ mỉ lựa chọn.

Năm nay Tiết Đàm 17, chính đang là thanh xuân niên thiếu, dáng người cao gầy, cười rộ lên rất ôn hòa ấm áp, cực kì thân thiết.

Khi hắn qua đây, chúng tiểu cô nương đều nhìn ngó theo. Còn có nhiều người vụng trộm đỏ mặt.

Ai cũng cảm thấy Tiết Đàm lớn lên thật tuấn lãng, lại thấy ánh mắt của Tiết Đàm đối với muội muội Tiết Nghi Phương sủng nịch, hết sức hâm mộ.

Không biết tiểu cô nương nào tùy tiện nói một câu: "Vẫn là Đại công tử mới vừa rồi nhìn đẹp hơn."

Tiểu cô nương nhìn ngắm nam tử tuổi trẻ tuấn mỹ, vốn cũng không sao, nhưng những lời này, nghĩ trong đầu là được rồi, ít có ai không biết xấu hổ mà nói ra như vậy.

Chu Sính Đình ngồi bên cạnh an tĩnh nhu thuận, sau khi nghe được câu này, một đôi mắt tìm kiếm trong nhóm tiểu cô nương, thấy người nói lời này, là tiểu nữ tử xinh xắn mặc nhu váy màu hoa sen, chải song kế, lỗ tai đeo minh châu.

Chu Sính Đình tới Hoàng Thành cũng đã ba năm. Nàng biết Tiết Nghi Phương ở phủ An Quốc Công được sủng ái, vốn định lấy lòng nàng ta, thế nhưng nàng ta không chịu như vậy, đành phải tiếp cận Tiết Nghi Dung. Tuy Tiết Nghi Dung lớn tuổi chút, nhưng ngu xuẩn dễ lừa gạt, mà quan hệ cùng Phúc An huyện chủ Thẩm Trầm Ngư cũng tốt, đương nhiên Chu Sính Đình nghĩ tới cách đối tốt với nàng ta. Bởi vì quan hệ với Tiết Nghi Dung, Chu Sính Đình cũng quen biết rất nhiều tiểu thư giới quý tộc trong Hoàng Thành, mà vị trước mắt này, đó là đường muội của Thẩm Trầm Ngư, nhị phòng Thẩm gia sinh ra Nhị cô nương, tên là Thẩm Yên.

Chu Sính Đình biết, Thẩm Yên đã 14, hai năm qua đang được làm mai.

Nàng nắm chặt khăn trong tay, nghĩ tới Tiết Nhượng chi lan ngọc thụ mới vừa rồi, đích xác tốt hơn Tiết Đàm rất nhiều.

Nàng chỉ lo Thẩm Yên sẽ coi trọng, liền mỉm cười nói: "Đàm biểu ca chơi mã cầu rất lợi hại, lần trước Từ công tử phủ Trường Trữ Hầu cũng không phải là đối thủ của Đàm biểu ca đó."

Thanh danh của Từ Thừa Lãng tại Hoàng Thành mọi người đều biết đến, mà Tiết Đàm có một số việc cũng không thua hắn.

Nào biết vị tiểu cô nương kêu Thẩm Yên kia, chẳng những là người tùy tiện, lại còn nhanh mồm nhanh miệng. Đôi mắt hạnh liếc nhìn Chu Sính Đình, có chút khinh thường, cong môi nói: "Ta chỉ là đơn thuần thưởng thức Tiết Đại công tử thôi, mới không phải thấy người ta bộ dạng đẹp mắt thì choáng quáng đâu..." Nàng ta lại xuy một tiếng, rất khinh thường, "Chu cô nương vội vã nói Tiết Nhị công tử tốt như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ sợ ta cướp đoạt Tiết Đại công tử cùng ngươi?"

Lời này vừa rơi xuống, những tiểu cô nương ở đây đều cười nhạo Chu Sính Đình. Chỉ cảm thấy thân phận của Chu Sính Đình như vậy cũng dám trêu chọc Thẩm Yên, quả là ngu xuẩn.

Cũng không nhìn xem Chu Sính Đình là thân phận gì? Ỷ vào mình học ở trường nữ học không tệ, trái lại xem người khác thành ngốc tử rồi.

Còn tính tình của Thẩm Yên ở trong giới quý nữ thật ra có tiếng thẳng thắn, ngay cả đường tỷ Thẩm Trầm Ngư của nàng ta, có đôi khi cũng không để vào mắt.

Chu Sính Đình đỏ bừng mặt, vội vàng yếu ớt nói: "Thẩm cô nương, ta... Ta không phải có ý này..." Bộ dáng như sắp khóc lên.

Nàng  ta cúi đầu tỏ ra yếu kém, gương mặt đỏ hồng, dáng điệu cực kì mảnh mai bất lực, rất dễ làm người ta sinh đồng tình.

Nhưng Thẩm Yên không thèm chịu nể mặt mũi, ghét nhất là kiểu người làm bộ làm tịch, ghét bỏ nói: "Thôi, ngươi không cần giải thích."

Nhóm tiểu cô nương ở đây, không ai dám đắc tội Thẩm Yên. Thường ngày Thẩm Trầm Ngư còn có thể nói vài câu, nhưng Thẩm Trầm Ngư vừa nghe Chu Sính Đình có ý với Tiết Đại công tử, lại nghĩ đến nàng ta là một biểu cô nương không biết xấu hổ ở phủ An Quốc Công lâu như vậy, việc hôn sự cũng không định ra, thì hiểu được nàng ta chính là nhìn tới Tiết Đại công tử nhà người ta rồi.

Thẩm Trầm Ngư xem thường người như thế nhất, nhất thời cũng cảm thấy đường muội nhanh mồm nhanh miệng này của mình cuối cùng cũng làm được một chuyện tốt.

Chu Sính Đình buồn bực cực kỳ, nhưng tới cùng không đắc tội nổi những tiểu cô nương này. Mỗi người các nàng đều là hòn ngọc quý trên tay trong gia đình, có người chống lưng. Hai mắt nàng rưng rưng nhìn Tiết Nghi Dung bên cạnh, nghĩ Tiết Nghi Dung có thể vì nàng nói mấy câu. Nhưng Tiết Nghi Dung có ngốc đi nữa, lúc này cũng sẽ không vì biểu muội sa cơ thất thế mà đắc tội Thẩm Yên, trong một lúc chỉ im lặng, cũng không dám lên tiếng.

Trong lòng Chu Sính Đình ủy khuất, chỉ có thể thoáng cúi mặt, cắn chặt môi.

.

Lúc Chân Bảo Lộ về phủ liền xem đại phu, Từ thị ngồi bên giường, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của khuê nữ trắng xanh mảnh mai, thì dặn dò: "Mấy ngày nay nên nghỉ ngơi thật tốt, đừng ra ngoài." Lại giơ tay sờ sờ trán khuê nữ, đột nhiên đình trệ, hỏi, "Sao lại có mùi rượu?"

Trong lòng Chân Bảo Lộ "hồi hộp", nghĩ tới mới vừa rồi ở phủ An Quốc Công, Tiết Nhượng cùng nàng thân cận như vậy, hắn có uống rượu, nghĩ rằng trên người nàng cũng bị dính.

Chân Bảo Lộ khẩn trương mở to mắt, không biết nên giải thích như thế nào, trái lại Chân Bảo Quỳnh đứng một bên nói.

"Hôm nay là sinh thần của Nghi Phương, tất cả mọi người vui vẻ, nên có uống một ly rượu hoa đào."

Từ thị cau mày nói: "Rượu hoa đào cũng là rượu, cô nương trong nhà vẫn ít uống mới đúng." Từ thị biết tiểu nữ nhi ngang bướng, nghe mùi rượu, khẳng định không chỉ uống một chén đâu, chỉ là đại nữ nhi che chở như vậy.

Chân Bảo Lộ thấy mình quả thật ngu ngốc, sao lại quên chuyện như vậy. Nàng gật đầu nói: "Nữ nhi biết rồi."

Từ thị nhìn khuê nữ uống thuốc, trán cũng không nóng nữa, liền yên tâm, mới nói với Chân Bảo Quỳnh: "Quỳnh nhi cũng nghỉ ngơi sớm đi, đừng làm ồn Tiểu Lộ."

Chân Bảo Quỳnh gật gật đầu, bất quá đến khi Từ thị ra ngoài, vẫn ở lâu trong phòng muội muội một chút. Nàng giơ tay chỉnh sửa lại mái tóc đen tuyền mềm mại của muội muội. Chỉ cảm thấy sờ vào thật mượt mà, cực kì thoải mái, còn có hương thơm nhẹ nhàng khoan khoái nữa. Tóc của Chân Bảo Quỳnh cũng không tệ, có điều hơi thoáng có màu nâu vàng, không bằng mái tóc dài tơ lụa xinh đẹp của muội muội. Theo Chân Bảo Quỳnh, cái gì của muội muội cũng tốt nhất, thường ngày xem như trân bảo, hiện nay bộ dáng suy yếu như vậy, càng nhìn càng đau lòng.

Chân Bảo Quỳnh nói: "Nghỉ ngơi thật tốt nha, sáng mai tỷ trở lại thăm muội."

Chân Bảo Lộ thích nằm nghiêng ngủ, gương mặt vùi vào gối mềm mại, càng lộ vẻ yếu ớt. Nàng gật gật đầu, nói: "Ừm. Tỷ tỷ đi ngủ sớm đi."

Chân Bảo Quỳnh cười cười, lúc này mới ra ngoài.

Chân Bảo Lộ nằm trên giường, trở mình, nghe tiếng bước chân rời đi của tỷ tỷ. Bất quá Chân Bảo Quỳnh không có đi thẳng về phòng, mà nói Chúc ma ma chiếu cố Chân Bảo Lộ, muốn Chúc ma ma cẩn thận chiếu cố muội muội, lải nhải lảm nhảm, so với người làm nương là Từ thị còn để tâm hơn.

Đến khi không có động tĩnh, Chân Bảo Lộ mới phiền não vùi mặt vào trong chăn.

Hiện giờ, trong đầu đều là chuyện đã xảy ra trong phòng khách ở phủ An Quốc Công.

*Phát hồ vu tình, chỉ hồ vu lý [发乎于情, 止乎于理]: có lẽ lấy ý từ câu “Phát hồ tình, chỉ hồ lễ” [发乎情止乎礼]. Đây là một câu trích trong học thuyết của đức Khổng Tử. Truyền thuyết nói rằng trong “Kinh Thi” do đức Khổng Tử biên soạn, trích mục “Quan Thư”, miêu tả một người nam nhân trẻ tuổi vì yêu thương nhung nhớ một vị nữ tử mà mắc bệnh tương tư, ngày đêm ăn ngủ không yên. Học trò của Khổng Tử, Tử Phục viết lại điều này ghi một lời răn bên dưới “Phát hồ tình chỉ hồ lễ nghĩa”, đó cũng chính là chủ trương của đức Khổng Tử ngày xưa, “Nhạc nhi bất dâm”. Chữ “Hồ” ở đây là giới từ, nghĩa tương đương với từ “Vu”.
“Phát hồ tình chỉ hồ lễ” nghĩa là “Cho dù ái tình có phát sinh thì bên trong ái tình ấy vẫn luôn có những khuôn phép của lễ nghi đạo đức ràng buộc giới hạn con người ta không nên đi vượt quá lằn ranh đó.”
Ý tứ ở đây muốn nói rằng: Giữa người và người với nhau ái tình nảy sinh là điều không thể cấm cản, nhưng ái tình đó không được vượt quá giới hạn của lễ giáo cùng lề thói xã hội, chính là không được có quan hệ tằng tịu bất chính. Giới hạn ở đây không phải là ngăn chặn ái tình giữa hai bên, mà ý muốn nói những phạm vị cho phép của lễ giáo trong xã hội đối với ái tình. Con người phải biết dừng lại trước những điều cấm kỵ vượt quá giới hạn của lễ nghi đạo đức. Không được chỉ vì tình ái mà làm ra những sự việc trái với luân thường đạo lý, đi quá những ràng buộc giới hạn của đạo đức. Chung quy cả cụm có nghĩa là “Phát ra từ tình yêu, nhưng dừng lại ở lễ nghĩa”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.