Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 11.08.2016, 16:45
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 30: Sự kiện tát (nhị)

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi


Dương lão gia tử giơ ngón tay run chỉ thẳng vào Hà thị, nửa ngày không nói được từ nào, chỉ có thể thở dài một hơi rồi nặng nề buông tay.

Vương thị ở bên cạnh nhìn mà thất thần đứng một góc cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Dương Tam Nữu tuy nghe không hiểu lắm lời người lớn nói, nhưng nó cũng nghe được nguyên nhân bà nội đánh tỷ tỷ là bà cho rằng tỷ tỷ và nó đã nói ra.

Tiểu nữ oa uất nghẹn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, nửa ngày mới đẩy cục nghẹn ra khỏi miệng: “Lúc ấy không chỉ có cháu và tỷ tỷ thôi, Nhị Lang ca ca cũng ở đó, sao bà nội chỉ đánh một mình tỷ tỷ cháu?”

Lúc ấy bị hương vị dẫn dắt đi không chỉ nó và tỷ tỷ, còn có Nhị Lang đại phòng, chỉ là Nhị Lang thông minh nghe được tiếng vang liền chạy đi mất.

Ánh mắt Hà thị lại chuyển tới trên người Dương Nhị Lang, Dương Nhị Lang vừa nhìn thấy bà nội nhìn nó, nó lập tức chạy mất dạng.

Lâm Thanh Uyển không có công phu để ý tới bên này, ôm lấy đứa nhỏ, lôi Diêu thị đi ra khỏi chính phòng. Dương Thiết Trụ đuổi theo sát đi tiếp đứa nhỏ, Dương Thiết Căn cũng đứng dậy rồi đuổi kịp.

“Đứa nhỏ còn nhỏ, đừng để cái tát vừa nãy gây ảnh hưởng gì đó, hãy tìm đại phu đến xem một chút đi?”

Đặt đứa nhỏ trên kháng xong Lâm Thanh Uyển liền bảo Dương Thiết Căn đi tìm đại phu ở trong thôn.

Diêu thị ngồi ở mép giường, nhìn đứa nhỏ khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ mà rơi nước mắt, lúc này Nhị Nữu không còn khóc, có lẽ sợ khóc mặt sẽ đau thêm.

Lâm Thanh Uyển ngồi bên cạnh Nhị Nữu dỗ nó: “Nhị Nữu, nói cho Nhị bá mẫu biết, mặt có đau không?”

Nhị Nữu muốn nói chuyện nhưng mặt vô cùng đau đớn chỉ có thể gật đầu.

“Tốt lắm, Nhị Nữu thật ngoan, vậy cháu nói cho Nhị bá mẫu, lỗ tai có "ông ông" hay không? Nhị bá mẫu nói cháu có nghe thấy hay không?”

Nhị Nữu nghi hoặc nhìn nàng, nó không hiểu cái gì gọi là "ông ông".

Lâm Thanh Uyển chỉ có thể đổi ý: “Có cảm giác có ruồi bọ bay quanh tai không?” Nàng vừa nói còn vừa dùng tay ra hiệu, bắt chước bộ dạng có con muỗi bay tới bay lui.

Lần này đứa nhỏ nghe hiểu gật đầu.

“Tốt, bé ngoan.” Nàng sờ cái đầu nhỏ của Nhị Nữu lại hỏi: “Vậy Nhị Nữu có cảm thấy đau đầu choáng váng không, có buồn nôn không?”

Choáng váng thì Nhị Nữu hiểu, nôn nó cũng hiểu, cho nên lần này nó rất nhanh liền lắc đầu.

Lâm Thanh Uyển rốt cuộc yên lòng.

“Nàng dâu, nàng hỏi Nhị Nữu những thứ đó làm gì?” Dương Thiết Trụ ở bên cạnh hỏi.

“Có rất nhiều người lớn khi đánh trẻ con do quá mạnh tay, một bàn tay đánh tới dẫn đến đứa nhỏ bị điếc cũng có, với lại còn bị đánh trên đầu thì càng phải hỏi kĩ một chút.”

Chấn thương sọ não gì đó, Lâm Thanh Uyển không giải thích, bởi vì có giải thích thì bọn họ cũng không hiểu.

Kiếp trước nàng xem tin tức, thường xuyên thấy cảnh người lớn dùng tay đánh trẻ con tới bị điếc, có người còn bị chấn thương sọ não. Ở đây không biết y thuật thế nào, chỉ có thể bằng phán đoán của mình xem trước Nhị Nữu như thế nào, bị thương có nghiêm trọng hay không.

Diêu thị nghe thấy Lâm Thanh Uyển nói có người đánh con thành tai điếc, nhanh chóng đứng dậy luống cuống tay chân xem đứa nhỏ, nhưng lại không biết xem như thế nào.

Lâm Thanh Uyển nhìn nàng như vậy, kéo nàng sang một bên miễn cho nàng sốt ruột.

“Ngươi đi lấy chậu nước lại đây đắp cho đứa nhỏ.”

Diêu thị nhanh chóng che miệng thút tha thút thít chạy ra sân múc nước.

Diêu thị bưng nước vào, Lâm Thanh Uyển đi tìm một tấm khăn mềm nhẹ của nàng, thả khăn vào trong chậu tẩm ướt rồi vớt lên vắt, tới khi không có nước chảy ra, nhưng khăn đã hút rất nhiều nước rồi, cẩn thận lau mặt cho Nhị Nữu.

Đáng tiếc không có khối nước đá, nếu có nước đá thì hiệu quả sẽ tốt hơn một ít.

“Nhị Nữu ngoan nha, Nhị bá mẫu cho lau cho cháu, lau vài lần sẽ hết đau nha.”

Nhị Nữu nghe lời để Lâm Thanh Uyển đặt tấm khăn lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Đứa nhỏ thật nghe lời, sao Hà thị có thể hạ thủ được như vậy chứ.

Vừa nghĩ đến màn Hà thị đánh đứa nhỏ kia, Lâm Thanh Uyển liền tức giận đến tay vẫn còn run.

Lúc này Dương Thiết Căn liền dẫn đại phu đi vào, đại phu kia khoảng chừng 50, 60 tuổi, râu tóc bạc phơ, nhưng thân thể nhìn qua có vẻ còn khỏe mạnh, đi đường không thấy run rẩy.

Vừa nhìn thấy đại phu đến Lâm Thanh Uyển và Diêu thị liền nhường chỗ.

“Đại phu, ngài đến xem giúp, đứa nhỏ này bị bà nội tức giận đánh hai cái bạt tai, ta sợ đánh ra cái bệnh xấu gì cho nên vội mời ngài tới nhìn một cái.” Lâm Thanh Uyển vừa nói vừa lấy tấm khăn trên mặt Nhị Nữu xuống.

Đại phu ngồi sát lại nhìn lập tức hít một hơi thật mạnh.

“Đây quả thực là hồ đồ, sao có thể đánh đứa nhỏ thành như vậy chứ.” Lão đại phu vừa nói xong, vừa hỏi Dương Nhị Nữu có nghe thấy mọi người nói chuyện hay không.

Dương Nhị Nữu gật đầu.

“Nghe thấy là được ” lão đại phu yên lòng, xoay người nói với người lớn: “Cũng may không đánh thành tai điếc, lúc nữa ta ghi một phương thuốc, các ngươi giã ra rồi đắp lên cho nó. Nếu như đứa nhỏ thấy choáng váng đầu có cảm giác muốn ói, các ngươi phải lập tức đưa đứa nhỏ đến đại y quán ở trấn trên nhìn xem. Các ngươi cũng biết, lão phu y thuật chỉ được như vậy, chỉ có thể xem một ít tật đau đầu cảm mạo thôi.”

Diêu thị và Dương Thiết Căn ở bên cạnh lập tức gật đầu.

Đợi khi Dương Thiết Căn đi cùng lão đại phu trở về lấy thảo dược, Lâm Thanh Uyển mới mở miệng nói với Diêu thị: “Ngươi cẩn thận một chút, nếu như đứa nhỏ có bệnh trạng choáng váng đầu muốn ói thì phải nhanh chóng đưa đến trấn trên.”

Diêu thị lau nước mắt gật đầu, vừa gật đầu nước mắt lại rơi xuống.

Nhìn Diêu thị có bộ dáng thế này, Lâm Thanh Uyển cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Đầu óc nhiều năm như vậy rồi không phải nói đổi là đổi ngay được, huống chi ở địa phương này không phải là chưa có chuyện bà nội đánh cháu gái không nghe lời, chẳng nhẽ còn đi nháo đòi công đạo? Thanh quan khó quản việc nhà, nói toạc ra cũng vô dụng, đặc biệt là hai người này cũng không có dáng vẻ muốn đòi công đạo với Hà thị.

Thậm chí trong đầu của Lâm Thanh Uyển còn tưởng tượng tình cảnh sau này nếu mình có con, Hà thị cũng đối xử như vậy thì phải làm sao? Nhưng gần như không cần do dự, Lâm Thanh Uyển liền biết nàng tuyệt đối không tha cho Hà thị, để con mình còn bị đánh thì cần gì đến hiếu đạo?

Đây chính là chênh lệch giữa người hiện đại và người cổ đại, tư tưởng không cứng nhắc như vậy.

Đợi đến khi Dương Thiết Căn cầm thảo dược về giã rồi đắp lên mặt cho Nhị Nữu xong, Lâm Thanh Uyển mới cùng Dương Thiết Trụ trở về phòng của mình.

Toàn bộ Dương gia an tĩnh đến kỳ lạ, chính phòng bên kia tối om ngay cả đèn cũng không thắp, xem ra cơm tối nay không ai làm rồi, mà Lâm Thanh Uyển cũng lười đi qua ăn, nhìn thấy mấy người kia đã đủ no rồi.

Hai người trong phòng lấy điểm tâm Dương Thiết Trụ mua ra ăn, tắm rửa xong thì đi ngủ. Chung quy đã mệt mỏi cả một ngày, lại trải qua buổi tối ầm ĩ như vậy mọi người đều cảm thấy mệt mỏi.

Lúc đi ngủ Lâm Thanh Uyển đột nhiên nói ra một câu.

“Mẹ chàng đúng là không phải thứ đồ!” Dừng một chút nàng lại nói thêm một câu: “Về sau nếu mẹ chàng dám đối xử với con chúng ta như vậy, Dương Thiết Trụ, chàng cũng đừng trách ta không cảnh cáo trước, ta khẳng định sẽ trở mặt đấy.”

Dương Thiết Trụ chỉ nghe không nói gì, chỉ ôm chặt nàng vào trong lòng.

Qua một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Uyển Uyển, loại chuyện này tuyệt đối sẽ không phát sinh, nàng yên tâm!”

Nhưng lúc này Lâm Thanh Uyển đã ngủ cho nên không nghe được lời hắn nói.

Một bên khác trong phòng Tam phòng, từ lúc mấy người Lâm Thanh Uyển rời đi, nước mắt Diêu thị chưa từng ngừng rơi.

Hai đứa nhỏ đã ngủ, ai cũng không dám nhắc tới chuyện đói bụng, hơn nữa chúng vẫn còn nhỏ, một ngày khóc nháo cũng đã mệt mỏi liền đi ngủ.

Dương Thiết Căn ngồi xổm trên mặt đất, cúi đầu nghe vợ mình khóc nức nở.

Qua thật lâu sau hắn mới đứng lên đi tới bên cạnh Diêu thị.

“Nàng dâu, nàng đừng khóc, ta thật sự xin lỗi nàng.”

Diêu thị chuyển mặt sang chỗ khác vẫn tiếp tục khóc.

Dương Thiết Căn thở dài, thống khổ giật tóc mình.

“Nàng nói, bà là mẹ ta, ta có thể nói gì?” Trong lòng hắn cũng rất khó chịu, lão mẹ cùng đệ đệ muội muội ở trong phòng ăn vụng, bị bọn nhỏ nhìn thấy, uy hiếp đứa nhỏ không thể nói, nói ra là ăn tát. Ai biết không chỉ Nhị Nữu và Tam Nữu thấy được, còn có Nhị Lang của đại phòng. Nhị Lang nói cho Vương thị, Vương thị đi nháo, nháo đến cuối cùng lại vạ lây sang nhà bọn họ.

Nhưng hắn có thể nói cái gì đây? Chẳng nhẽ lại đi đánh hay mắng mẹ hắn một trận ư?

Diêu thị vừa nghe thấy Dương Thiết Căn nói như vậy thì xoay người lại, ánh mắt đỏ rực không biết là khóc hay là hận.

“Đúng đúng đúng, chàng nói đều có lý, bà ấy là mẹ chàng, cho nên bà có thể không phân phải trái đã ra tay với Nhị Nữu, bà ấy là mẹ chàng nên có thể ở nhà ăn vụng, bị đứa nhỏ thấy được, còn uy hiếp muốn đánh miệng đứa nhỏ?”

Dương Thiết Căn đầy mặt thống khổ, cũng không biết nên nói cái gì.

Trên mặt Diêu thị lại chảy ra một chuỗi nước mắt, thống khổ thấp chảy: “Dương Thiết Căn, chàng nói xem, ta gả cho chàng nhiều năm như vậy, ngoại trừ chưa sinh được con trai ra thì ta chỗ nào phải xin lỗi Dương gia các ngươi? Ăn cơm thì ta bị mẹ chàng nhìn đến cơm cũng không dám gắp, hai đứa nhỏ lớn như thế này rồi muốn ăn trứng gà cũng không dám nghĩ… Ăn cơm ta ăn ít nhất, làm việc ta làm kém ai, nhưng ta được cái gì? Ta được cái gì?” Diêu thị thần tình kích động đứng lên: “… Mẹ chàng và đại tẩu xem thường ta, liên lụy tới hai đứa trẻ đáng thương của ta mỗi ngày bi mấy đứa con trai nhà đại phòng kia kiềm chế, hai đứa nó mới 4, 5 tuổi, ăn cơm thì bị ca ca đoạt đồ ăn mà không dám tức giận, chỉ dám trở về nói với ta…”

Dương Thiết Căn ôm người vợ gầy yếu vào trong lòng mình nước mắt cũng chảy ra.

“Xin lỗi, nàng dâu, đều tại ta không bản lĩnh, nhưng bà là mẹ ta… Ta có thể tại trước mặt bà nói cái gì…”

Dương Thiết Căn không phải không biết vợ con mình có đãi ngộ gì, nhưng trời sinh tính hắn ăn nói vụng về, làm người thành thật hiếu thuận, có đôi khi nhìn thấy mẹ hắn trách móc vợ con hắn nặng nề, hắn cũng chỉ có thể nhìn mà chẳng thể làm gì được.

Mẹ hắn, đánh không thể được, mắng chửi cũng không được, nháo lên cũng nháo không thắng bà, chỉ có thể cam chịu để bà kiềm chế, mặc bà bài bố.

Diêu thị và Dương Thiết Căn đều bị tư tưởng truyền thống chi phối, chữ "hiếu" lớn như trời ập xuống, cho nên Diêu thị không nói cho Dương Thiết Căn, bởi vì nàng biết nam nhân này hiếu thuận, mẹ chồng Hà thị lại là một kẻ tính tình khó dây dưa.

Nhưng nàng luôn luôn chịu mệt nhọc, trong lòng liền sinh ra một ít tâm tư, giống như Nhị tẩu nói vậy, ngươi không để ý tới người lớn thì cũng phải quan tâm tới đứa nhỏ của ngươi.

Ban đêm Diêu thị nằm ở trên kháng, thật lâu không ngủ, lời nói của Nhị tẩu luôn quanh quẩn ở trong đầu nàng…

Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng, mọi người đều rửa mặt rời giường.

Điểm tâm là Hà thị làm, làm điểm tâm xong Hà thị liền đứng ở sân hô to một tiếng, gọi mọi người ra ăn sau đó còn ra đồng làm việc.

Vốn Hà thị không muốn làm nhưng Dương lão gia tử bức bà ta đi, nói nếu bà ta không làm cơm thì ra đồng gặt, chẳng lẽ lại để giống đêm qua lớn nhỏ trong nhà phải nhịn đói? Hà thị đành phải lộ vẻ tức giận đứng lên nấu cơm.

Quá trình ăn điểm cực kì im lặng, người lớn và trẻ nhỏ đều không nói gì, Diêu thị và hai đứa nhỏ không tới, điểm tâm là Dương Thiết Căn mang về phòng .

Hà thị muốn nói gì đó nhưng cắn chặt răng không mở miệng.

Ăn điểm tâm xong, mọi người chuẩn bị đi ra đồng làm việc. Dương Thiết Căn nói với Dương lão gia tử hôm nay Diêu thị không đi, nàng phải ở nhà xem đứa nhỏ, nói là đại phu bảo đứa nhỏ bị đánh, bị thương khá nặng, người lớn phải trông coi nếu có bệnh trứng đau đầu buồn nôn phải mang đi trấn trên.

Dương lão gia tử vừa nghe liền gật đầu đồng ý, cũng phân phó Hà thị lấy chút trứng gà cho đứa nhỏ bồi bổ, Hà thị biết đứa nhỏ bị bà ta đánh ác nên không phản đối, chỉ là mặt chảy ra không biết suy nghĩ cái gì.

Lâm Thanh Uyển hôm nay ra đồng làm việc giống hôm qua, Vương thị hôm nay cũng đặc biệt thành thật, phỏng chừng là phát tiết xong trong lòng nghĩ mà sợ, sợ Hà thị tìm ả phiền toái nên không làm ra cái chuyện thiêu thân lao vào lửa gì.

Một ngày gặt hái, tuy Lâm Thanh Uyển chỉ là trợ thủ bên cạnh, nhưng làm cả một ngày nên cũng chịu mệt không nhẹ.

Đến lúc này nàng mới thật sự hiểu được câu thơ cổ trước đây, hiểu được cái gì gọi là:

'‘Sừ hòa nhật đương ngọ
Hãn tích hòa hạ thổ
Thùy chi bàn trung xan
Lạp lạp giai tân khổ.''(*)

(*) Mẫn nông (kỳ 2) của nhà thơ Lý Thân (Trung Quốc) thời Đường.
Dịch thơ:
“Gặt lúa ngày giữa trưa
Mồ hôi rơi xuống đất
Ai ngờ trong mâm cơm
Hạt hạt đều vất vả.”

Những hạt lương thực này đều là do mồ hôi của nông dân đổi lại.

Có việc vui vẻ duy nhất trong tháng này đó là sau sự kiện ăn vụng, Dương lão gia tử không biết đã nói với Hà thị cái gì mà mấy ngày nay trong đồ ăn Hà thị có cho chút ít chất béo, tuy chỉ là một ít thịt mỡ nhỏ vụn trộn trong thức ăn, nhưng quả thật tốt hơn đồ ăn trước đây nhiều…

Hoàn chương 30



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.08.2016, 22:22
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 31: Dương đại tỷ tới cửa

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi


Toàn bộ thu hoạch vụ thu giằng co hơn nửa tháng mới tính kết thúc, không chỉ các nam nhân Dương gia chịu mệt thoát đi một lớp da mà các nữ nhân cũng mệt lả.

Dương lão gia tử nhìn thu hoạch vụ thu kết thúc hoàn mỹ, tuy giữa đó có chuyện làm người ta không vui, nhưng tổng kết lại mà nói nó không ảnh hưởng tới toàn cục, hơn nữa ông trời cũng rủ lòng thương, nhiều ngày trôi qua không rơi giọt nước mưa nào xuống, ngày ngày đều là mặt trời chiếu rọi, ông ra lệnh hôm nay sẽ khao cả nhà một bữa ăn ngon bù cho những ngày vất vả mệt nhọc trước đó.

Mọi người trong nhà lập tức cao hứng ủng hộ liệt nhiệt.

Lần này Hà thị không chỉ giết một con gà của nhà, còn hiếm có bỏ ra ít tiền đi mua hai cân thịt về, thật khiến cho người ta phải kinh ngạc. Nếu như trên mặt bà ta không có thần sắc bị đau như cắt thịt thì còn phải kinh ngạc hơn nữa.

Ngay cả Vương thị là một kẻ chỉ thích ăn không thích làm việc cũng tham gia giết gà nhổ lông.

Xem ra trong khoảng thời gian này Vương thị thèm thịt lắm rồi, tuy nói chuyện lần đó qua đi, đồ ăn có chất mỡ trong nhà có tăng lên nhưng cũng chỉ hạn chế ở mức ‘'chất mỡ'’, không có thịt là mấy. Đến ngay cả Lâm Thanh Uyển là người luôn thích ăn thanh đạm cũng lên cơn thèm thịt.

Lâm Thanh Uyển đi ra vườn rau phía sau nhà hái ít đậu giác, ớt xanh và dưa chuột về, hái xong mang ra giếng ngồi rửa cùng với Diêu thị.

Hôm nay bọn nhỏ trong nhà không chạy ra ngoài chơi, đều thành thật ở nhà. Có lẽ bọn chúng biết hôm nay được ăn thịt nên ở nhà chờ được ăn thịt đây.

chuyện lần đó qua đi, Diêu thị càng thêm trầm mặc.

Nhưng điều này đều nhằm vào Hà thị, nàng không hề chủ động nói chuyện với Hà thị, Hà thị nói với nàng cái gì nàng vẫn giữ nguyên khuôn mặt đơ đơ ấy, tuy nói hiệu quả vẫn vậy nhưng có lẽ đấy cũng là một loại tiến bộ.

Lâm Thanh Uyển rửa sạch đồ ăn xong mang vào phòng bếp thái, Diêu thị bên cạnh giúp nhóm lửa chưng cơm hạt cao lương.

Hôm nay Hà thị hào phóng hiếm thấy, nguyên liệu nấu ăn, dầu, các loại gia vị đều cho dùng thoải mái, Lâm Thanh Uyển liền bỏ công ra làm bữa cơm này.

Đầu tiên nàng rửa sạch thịt heo, đặt trên cái thớt, thái chúng thành từng miếng thật mỏng.

Những người ở nơi này đều thích ăn thịt mỡ, họ thích ăn thịt mỡ có chất béo nhiều, cho nên Hà thị mua miếng thịt này là một khối thịt mỡ thật bự, trên đó dính hai lớp thịt nạc thật mỏng.

Ngày thường trong nhà thái thịt thật dày thành từng miếng đặt vào nồi đảo hai lần, sau đó cho ít khoai tây, bạch tùng vào nấu cùng, đồ ăn cũng có vị thịt, nhưng miếng thịt cắn một cái thấy toàn là mỡ. Lâm Thanh Uyển không cắn nổi miếng thịt mỡ dày ấy, cho nên hôm nay nàng làm theo phương pháp của mình.

Nàng thái thịt xong để sang một bên, sau đó lại lấy thịt gà đã rửa sạch chặt thành từng khúc, xử lý xong đống thịt, nàng bắt đầu đi xử lý đống rau phối hợp với thịt. Cắt khoai tây thành từng miếng nhỏ, cắt ớt xanh thành từng khối, gừng tỏi rửa sạch thái nhỏ, mộc nhĩ nấm hương rửa sạch sẽ.

Xử lý xong chỉ việc bỏ vào nồi. Đầu tiên là bỏ gà vào trong nước lạnh rồi luộc chín, luộc xong vớt ra, rửa sạch nồi rồi bỏ thịt vào cô. Đợi đến khi miếng thịt mỡ chuyển sang vàng vàng thì thả thêm ít ớt, gừng tỏi, hoa tiêu, đảo chúng khi nào tỉa ra mùi hương rồi mới thả một ít nước tương vào, dùng cái xẻng đảo vài cái, đợi nước tương thấm đều vào thịt thì đổ ít nước vào đậy vung nồi tiếp tục nấu.

Thịt nấu trong nồi, hương vị bay ra khắp phòng bếp, Diêu thị bên cạnh vừa nhóm lửa vừa nói: “Thơm quá! Nhị tẩu cho gì vào vậy?”

Bọn nhỏ chơi trong sân ngửi thấy mùi hương cũng chạy lại đứng ở cửa nhìn vào bên trong xem.

“Nhị bá mẫu, người làm gì mà thơm vậy.” Dương Đại Lang nước miếng chảy ròng ròng hỏi.

Lâm Thanh Uyển cười nói: “Nhị bá mẫu đang nấu thịt cho các ngươi ăn.” Quay đầu nói với Diêu thị: “Tam đệ muội, ta chưa cho gì vào trong đó đâu, sẽ nấu khác với ngày thường các ngươi nấu.”

Từ ngày gả tới đây mỗi ngày đều phải nấu cơm, Lâm Thanh Uyển phát hiện thực ra nơi này không thiếu gia vị, đương nhiên các loại kiểu như bột ngọt, hạt nêm sẽ không có, nhưng các gia vị bình thường thì có hết. Chẳng hạn như ớt xanh, ớt đỏ, bát giác, cây quế, có cả hồ tiêu, hoa tiêu, chỉ là họ sử dụng không giống với biện pháp mà người hiện đại hay dùng mà thôi.

Bát giác, cây quế, hồ tiêu, hoa tiêu ở nơi này dùng như thảo dược, không có người dùng để dùng ăn. Ớt xanh thì để xào rau, còn ớt đỏ thì dùng như ớt xanh, đều dùng để bỏ vào xào mà không giống đời trước của nàng là phơi nắng cho khô rồi mới dùng. Phương pháp dùng hồ tiêu lại càng ngạc nhiên, không phơi khô nghiền nhỏ, mà để nấu thành thang cho người bệnh dùng, hoa tiêu cũng giống vậy.

Sở dĩ nàng biết bát giác, cây quế, hồ tiêu, hoa tiêu ở nơi này dùng làm thảo dược là vì những lúc nói chuyện phiếm nàng có hỏi Dương Thiết Trụ. Trước đây Dương Thiết Trụ ở trong núi săn thú hàng năm, có đôi khi hái được thảo dược cũng sẽ mang về bán bán cho y quán. Chỉ là giá bán rất thấp nên hắn ít nhặt, cho nên khi nàng miêu tả hắn liền biết đó là những cây gì.

Sau khi nghe Lâm Thanh Uyển liền chú ý tới. Lần này trước khi nấu cơm nàng bảo Dương Thiết Trụ đi mua một ít ở trong thôn về dùng.

Hoa tiêu thì có thể dùng ngay, chỉ là hồ tiêu chưa phơi khô nghiền nhỏ thì chưa thể dùng được.

Lâm Thanh Uyển lật xào mấy lần thịt ở trong nồi, sau đó thả ít quế, bát giác vào. Lại nấu thêm một lúc, sau đó thả đậu giác vào, để cạnh nhau muối. Lại nấu một lúc, nàng nhìn màu sắc đậu giác đã chuyển sang chín thì bưng nồi ra đơm vào bát rồi để trên bàn.

Sau đó chính là nấu thịt gà, thịt gà sau khi ngâm nước, làm một quá trình giống lúc trước, đợi đến khi thịt gà chín, Lâm Thanh Uyển bỏ khoai tây đã cắt sẵn và nấm hương vào nấu cùng.

Lâm Thanh Uyển vừa sao đồ ăn vừa giải thích cho Diêu thị: “Ta nhìn ngươi và đại tẩu nấu cơm, đồ ăn cũng nấu ra nhưng nồi chưa đun tới khô, phải đun nồi tới khi dầu bốc hơi lên. Còn các ngươi mỗi lần xào rau chỉ cho đồ ăn vào đảo hai lần rồi đổ nước vào nấu, có đồ ăn không cần nấu, đun nóng nồi lên cho đồ ăn vào sao, sao tới chín ăn mới ngon.” Nàng thử dùng ngôn ngữ đơn giản nói cho Diêu thị, nhưng nhìn bộ dáng Diêu thị có lẽ vẫn chưa hiểu.

Đại Hi triều có xào rau, chỉ là phương pháp xào không toàn diện như sinh hoạt ở hiện đại  của nàng đời trước mà thôi. Đồ ăn cũng xào ra nhưng chẳng khác gì nấu, chỉ là là thêm bước đổ thêm dầu vào mà thôi.

Lâm Thanh Uyển dùng muôi đảo khoai tây, thấy khoai tây đã cạn nước, thịt gà cũng sắp chín, liền bỏ mộc nhĩ vào xào cùng, lật đảo một lát rồi đơm vào bát bưng ra bàn.

Rửa nồi rồi sao trứng gà rau hẹ, còn có một món canh đó canh cải thảo nấm, Diêu thị trộn dưa chuột, tổng cộng sáu món ăn, mỗi món ăn đều phân thành hai phần để vào bát lớn và bát nhỏ.

“Sao bọn họ lại tới đây?”

Lúc này Dương Đại Lang đứng ở cửa phòng bếp vẫn chảy nước miếng giỏ giọng thì thầm.

Lâm Thanh Uyển lau chùi tay vào tạp dề, đứng ở cửa phòng bếp nhìn thoáng qua ra bên ngoài. Người tới là một phụ nhân hơn hai mươi tuổi, mang theo ba đứa trẻ, hai nam một nữ. Phụ nhân kia ăn mặc không tốt lắm, quần áo vải thô màu xanh sẫm, trên người mấy đứa trẻ cũng áo vá chằng chịt.

Diêu thị từ phía sau cũng nhìn ra, nói: “Đó là đại tỷ.”

Đại tỷ? Lúc này Lâm Thanh Uyển mới nhớ tới, Dương gia còn có một Dương Đại Muội, ở nhà đứng hàng lão Nhị, là đại tỷ của mấy người Dương Thiết Trụ, Dương Thiết Căn, Dương Học Chương, chỉ lớn hơn Dương Thiết Xuyên gần hai tuổi, đã gả đi rất nhiều năm .

Lâm Thanh Uyển chưa nhìn thấy ả, bởi vì lúc nàng thành thân với Dương Thiết Trụ hình như Dương đại tỷ không tới.

Trên mặt mấy đứa nhỏ đại phòng đầy buồn bực và phẫn hận nhìn mấy người kia, Vương thị đứng ở trong sân sắc mặt cũng không tốt lắm.

Hà thị thì lại đầy mặt  cao hưng đi ra đón, nhưng miệng lại nhịn không được oán giận nói: “Cái nha đầu chết tiệt này, lâu như vậy rồi mà không tới cửa, đệ đệ ngươi thành thân truyền tin cho ngươi, ngươi cũng không lại đây.”

Dương đại tỷ nắm tay của con trai, đầy mặt ủy khuất thấp giọng nói: “Con cũng không có biện pháp, đây không phải là vừa vặn bà bà bị bệnh sao, con phải ở nhà hầu hạ bà bà, không phải sao, bà bà con vừa khỏe lên con liền chạy tới.”

Lâm Thanh Uyển thấy Dương đại tỷ thật giống Hà thị, khuôn mặt đều là dạng hạt táo trên hẹp dưới hẹp ở giữa thì phình ra, mắt một mí. Dương đại tỷ bây giờ còn trẻ còn có thể gọi là mắt xếch, Hà thị tuổi lớn mí mắt xệ thành mắt tam giác. Môi mỏng giống nhau, xem ra cũng là một kẻ có miệng lưỡi xảo biện.

Vương thị ở bên cạnh hừ hừ: “Đại Muội, sao bà bà ngươi luôn bị bệnh vậy nha? Nhị đệ thành thân bà bà ngươi liền bị bệnh, Đại Lang nhà chúng ta làm lễ tròn 10 tuổi bà bà ngươi cũng bị bệnh, hai khuê nữ nhà Tam đệ làm trăng tròn liền  bị bệnh. Bà bà ngươi mỗi lần sinh bệnh thật biết chọn ngày nha, toàn chọn đúng lúc nhà người ta có việc thì bệnh.”

Lâm Thanh Uyển "phốc'’ một tiếng, thiếu chút nữa thì cười ra, vội vàng bịt miệng. Vương thị này thật dám nói, chuyện như vậy mà có thể nói ra được.

Diêu thị cũng nhịn không được trên mặt nở nụ cười, giống với Lâm Thanh Uyển đứng ở cửa phòng bếp xem náo nhiệt.

Dương đại tỷ lập tức ngượng ngùng: “Đại tẩu, ngươi trăm ngàn không thể nghĩ ta làm muội muội như vậy, bị bệnh là bà bà của ta, ta cũng đâu nguyện ý như vậy. Nhưng mà ai bảo bà là bà bà của ta chứ, chẳng lẽ ta còn có thể mặc kệ bà sao?” Vừa nói vừa hai mắt rưng rưng rất là thống khổ.

Hà thị nhanh chóng đứng ra giải vây cho khuê nữ, trừng mắt nhìn Vương thị: “Ông trời ạ, ngươi có biết nói chuyện hay không, không biết nói thì ngậm miệng lại, còn không mau hỗ trợ dọn cơm ăn đi.” Lại quay đầu tiếp đón nữ nhi cháu ngoại vào phòng ngồi chờ ăn cơm.

Dương Nhị Lang giận giơ chân, nhìn về phía Vương thị kêu lên: “Mẹ, bọn Đại Hổ, Nhị Hổ lại muốn cướp thịt của con!”

Vương thị cho con trai một cái liếc mắt: “Nhưng lão nương có biện pháp nào đâu, không nhìn thấy bà nội ngươi như đang nhặt được bảo bối kia sao, mẹ Đại Hổ Nhị Hổ còn muốn đoạt thịt ăn của mẹ ngươi nữa đấy.”

Vương thị lộ vẻ tức giận đi vào phòng bếp, thì thầm trong miệng: “Mỗi lần có ăn ngon lại tới, mỗi lần nhà có việc thì bà bà bị bệnh, cái quái gì vậy!”

Lâm Thanh Uyển và Diêu thị không dám lên tiếng, hai người đưa mắt nhìn nhau bưng đồ ăn bát đũa đưa tới chính phòng.

Lâm Thanh Uyển quay đầu đang định đem đồ ăn còn lại cũng bưng qua, ai biết vừa vào phòng bếp thì nhìn thấy Vương thị vừa bưng một bát đồ ăn vừa dùng ngón tay kẹp một miếng thịt gà đưa vào miệng.

Miệng vừa nhai còn không quên nói với Lâm Thanh Uyển: “Nhị đệ muội, gà này ngươi nấu ăn ngon thật đấy.” Không hề có lấy một chút bộ dáng xấu hổ khi ăn vụng bị người khác bắt được.

Lâm Thanh Uyển lập tức cảm thấy ghê tởm như nuốt phải con ruồi, nàng nhắm chặt mắt, ngăn chặn chán ghét trong lòng, bưng lên hai đĩa thức ăn còn lại vòng qua Vương thị đi ra khỏi phòng bếp.

“Đại tẩu, ngươi đi nhanh lên, mẹ đang thúc giục đấy.”

Vương thị vội vàng dùng tay áo lau mỡ ngoài miệng, chạy ở đằng sau nhanh chóng  đuổi  kịp Thanh Uyển.

Hoàn chương 31


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: -HH-, DangTrang, Lạc Lạc, My heaven, Ngocngo1, bichvan, lan trần, my_ami, nhócckuot, nhỏ vô tâm, ongbjrak198, sxu, thanhhue, tinhlinhgio
Có bài mới 13.08.2016, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 32: Bạch Liên Hoa* không yên

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi


Bạch Liên hoa*: là các em gái ngây thơ trong sáng sống như thánh nữ, lúc nào cũng cho là mình vô tội

Đồ ăn dọn xong, cơm cũng được xới xong, thấy mọi người đều đến đông đủ có thể bắt đầu động đũa.

Lâm Thanh Uyển biết Vương thị ăn cơm không chịu thua người nào, nhưng nhìn thấy Dương đại tỷ, nàng mới biết được cái gì gọi là kỹ thuật ăn cơm cao siêu.

Vương thị ăn cơm là tướng ăn khó coi, chọc người chán ghét nhưng Dương đại tỷ ăn cơm chính là đặc biệt không có ánh mắt.

Cái gì gọi là không có ánh mắt?

Chính là ả ăn cơm giống như không quan tâm người khác thế nào, nhấc đũa một phát là chọc ngay vào bát thịt lợn thịt gà gẩy, chọn nhưng miếng nhiều thịt hoặc miếng thịt ngon, sau đó gắp chất đống ở trong bát mình, chất đầy còn chưa thôi, ả còn tiếp tục gẩy nhét vào miệng, vừa gẩy gắp thức ăn ả còn thỉnh thoảng đưa đũa lên miệng mút mấy phát…

Mẹ kiếp! Người khác còn chưa hạ đũa đâu ả đã chọn đi hơn phân nửa, chỉ còn lại mấy miếng phụ gia thừa, còn có nước miếng ả mút cái đũa kia…

Có phải ả cố ý làm ghê tởm người ta nên mới làm như vậy?

Lâm Thanh Uyển hết chỗ nói rồi.

Dương Thiết Trụ nhìn thấy đại tỷ ăn cơm như vậy, vội vàng gắp hai khối thịt gà đặt vào trong bát Lâm Thanh Uyển.

Nếu ngày thường hắn sẽ không làm lộ liễu như vậy, nhưng hắn biết trong khoảng thời gian này trong nhà vội vàng thu hoạch vụ thu, nàng dâu cũng mệt mỏi, Hà thị mẹ hắn thì luyến tiếc mua thịt bồi bổ cho mọi người, mỗi ngày đều không lấy một ít thức ăn mặn nào cả.

Hắn thấy vợ mình trong khoảng thời gian này gầy đi không ít, vốn là thân mình mảnh khảnh giờ lại càng thêm gầy như gió lùa qua cũng có thể bay mất làm hắn cực kỳ đau lòng.

Dương đại tỷ thấy Dương Thiết Trụ gắp đồ ăn cho vợ mình thì nhét miếng thịt mỡ to vào miệng vừa nói: “Lão nhị bây giờ cũng biết đau vợ cơ đấy, sao không thấy ân cần như vậy với cha mẹ vậy.”

Dương đại tỷ miệng chất đầy thịt, chiếc đũa còn không ngừng gắp đồ ăn vào bát, bát của mình thì không ăn, động tác gắp thịt cực nhanh cực chuẩn, bộ dạng này và làn điệu âm dương quái khí, quả thực làm cho người ta muốn quăng đũa.

Dương Thiết Trụ không nói gì, Lâm Thanh Uyển cũng không buông đũa.

Nhưng có người nhịn không được ném chiếc đũa xuống, đó chính là Vương thị. Vương thị mắt thấy Dương đại tỷ chọn hết hơn một nửa bát thịt còn không ngừng vớt đồ ăn nhét vào trong miệng mình, chờ đến khi ả hạ đũa thì chỉ còn lại mấy miếng thừa, cũng khó trách sẽ nhịn không được ném chiếc đũa.

“Đại muội, ngươi trước đừng nói nhị đệ, có người ăn cơm như ngươi sao? Người khác còn chưa có hạ đũa ngươi đã chọn hết thịt rồi, ngươi để cho người khác ăn cái gì hả?” Vương thị đầy mặt căm giận.

Nếu là việc khác Vương thị sẽ không xông đầu vào họng pháo này đâu, nhưng đây là chuyện ăn, ai không cho ả ăn, ả sẽ liều mạng với người nọ.

Dương Thiết Xuyên cũng khó chịu ném chiếc đũa: “Dương Đại Muội, bình thường cũng coi như xong, nhưng giờ thật vất vả mới được ăn bữa thịt mà ngươi còn như vậy, ngươi còn không thu liễm bộ dáng quỷ chết đói đầu thai kia đi.”

Nếu là trước đây, Dương Thiết Xuyên cho dù có không thích Dương Đại Muội thế nào đi nữa cũng sẽ không nói muội muội của mình như vậy, nhưng lần này không giống với những lần khác, làm việc nặng nhọc hơn nửa tháng, trong nhà làm đồ ăn không có thức ăn mặn, thật vất vả mới được ăn chút thịt lại bị Dương Đại Muội làm như vậy, cũng khó trách Dương Thiết Xuyên sẽ trở mặt.

Bàn bên mấy đứa nhỏ cũng không bình tĩnh, Dương Đại Lang và Dương Nhị Lang sôi nổi hô to nhỏ, nói hai đứa con trai của Dương Đại Muội là Đại Hổ Tiểu Hổ đoạt thịt gà của bọn chúng.

Dương Đại Muội miệng còn chưa nuốt thịt xuống nước mắt đã chảy ra. Ả nuốt xuống miếng thịt rồi đặt đũa xuống nghẹn ngào nói: “Đại ca, ngươi không thương muội muội, ngươi không biết muội muội sống thế nào… Trong nhà này thỉnh thoảng năm ba bữa còn có bữa ăn ngon, nhưng là, nhưng là ta ở bên nhà chồng đã mấy tháng rồi còn chưa ngửi thấy mùi thịt… hu hu hu…”

Hà thị vốn thấy vợ con trai lớn nổi giận còn định bảo khuê nữ của mình thu liễm một chút. Nhưng nghe khuê nữ nói như vậy lập tức sắc mặt khó coi, đơn giản ôm nữ nhi gào khóc.

“Khuê nữ đáng thươngcủa ta, đây là tội gì…”

“Mẹ…” Hai người ôm đầu nhau khóc rống.

Dương lão gia tử vỗ bàn quát: “Khóc cái gì khóc, ăn cơm đi!” Cũng không đề cập tới chuyện Dương đại tỷ chọn thịt, phỏng chừng cũng là đau lòng cho khuê nữ.

Hà thị và Dương Đại Muội chậm rãi dừng tiếng khóc, bắt đầu ngồi ăn cơm. Vương thị và Dương Thiết Xuyên cũng nhịn xuống phẫn nộ tràn đầy đáy lòng cầm lấy chiếc đũa, hai người Diêu thị và Dương Thiết Căn từ đầu tới đuôi không có lên tiếng, người khác buông đũa bọn họ cũng buông đũa, Dương lão gia tử nói ăn cơm, bọn họ liền cầm đũa cẩn thận ăn cơm.

Dương Thiết Trụ lại gắp một miếng trứng gà sao bỏ vào trong bát của vợ, sắc mặt không thay đổi, phỏng chừng là "kinh nghiệm sa trường’'.

Lâm Thanh Uyển nhấc bát gắp thức ăn nam nhân của mình gắp cho, cảm thấy hôm nay chính mình làm đồ ăn ăn ngon cực, hơn nữa chứng kiến bọn họ nháo thành như vậy cũng không sao cả. Ừm, xem ra trong tính cách nàng vẫn có một chút ác liệt.

Nàng phát hiện một việc. Vừa rồi hai người Hà thị và Dương đại tỷ ôm đầu khóc rống, Hà thị không thấy có tý nước mắt nào chỉ là gào khan, mà Dương đại tỷ lại thật sự rơi nước mắt.

Từ hành động của ả trong mấy phút ngắn ngủi này có thể thấy rằng nữ nhân này tuyệt đối không phải kẻ tốt lành gì, phỏng chừng thủ đoạn còn cao hơn cả Hà thị. Nói giả đáng thương liền giả đáng thương, nói khóc nước mắt liền chảy ra, nói châm ngòi thổi gió quả thực là chọc thẳng vào lòng người. Vừa rồi nếu không phải đột nhiên Vương thị nhảy ra làm khó dễ, phỏng chừng Dương Thiết Trụ và nàng sẽ phải ăn ‘'xương sống'’ của Hà thị rồi.

Da mặt dầy hơn cả Vương thị, khóc tới mức bức Hà thị gào khan, trở mặt nhanh hơn lật sách. Lâm Thanh Uyển âm thầm quyết định trong lòng, nàng phải cách nữ nhân này thật xa mới được.

Loại cực phẩm này còn khó đối phó hơn cả bản diễn xuất ‘'Bạch Liên hoa'’ nha.

Một bữa cơm ăn thật không an tĩnh, Vương thị vẫn không ngừng nói thầm thịt bị người ta chọn hết, bọn nhỏ bên kia cũng tranh cãi đánh nhau, Dương Đại Lang đẩy Đại Hổ.

Có lẽ là Đại Hổ kia đoạt thịt ăn của nó, nó không đoạt lại được, vì thế quyết định dùng vũ lực trấn áp.

Đại Hổ ngồi dưới đất khóc lóc om sòm. Một đứa trẻ 8, 9 tuổi ngồi dưới đất vừa khóc vừa đá chân, nước mắt như dầu bôi trên mặt.

Dương đại tỷ không nhai cố miếng thịt nữa chạy nhanh lại ôm con trai.

“Đại Lang, ngươi lớn hơn Đại Hổ, làm sao lại bắt nạt đệ đệ vậy?”

Dương Đại Lang cũng đầy mặt ủy khuất: “Nó đoạt thịt của cháu, nó ăn xong của nó rồi còn cướp trong bát của cháu.” Người ta Đại Lang cũng cảm thấy phi thường ủy khuất có được không, nào có ai lại xỏ cả chiếc đũa vào bát người ta để cướp.

Vương thị nghe thấy Dương đại tỷ chỉ trích con trai mình thì không ăn nữa chạy tới làm chỗ dựa cho con trai.

“Có người ăn cơm như các ngươi vậy sao? Đến tận bát người ta mà còn cố cướp thịt không cho người khác đẩy một chút à?” Vương thị lôi kéo nhi tử, đầy mặt tức giận nói.

“Huống chi, Đại Lang cũng không phải cố ý, trẻ nhỏ tranh nhau đồ ăn, sức lớn một tý thì đẩy ngã mà thôi.” Vương thị nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, nói đó là đúng lý hợp tình: “Ngươi có công phu đi chỉ trích Đại Lang nhà ta, còn không bằng quản giáo Đại Hổ nhà ngươi đi, tẩu tử ngươi lớn như vậy còn chưa có thấy người nào lại đi cướp cả đồ ăn trong bát người khác, có phải là chó đâu.”

Những lời cuối cùng như một thùng thuốc súng, nhưng Dương đại tỷ không đứng dậy trở mặt với Vương thị mà là ngồi xổm xuống đất ôm con trai khóc.

“Con trai đáng thương của ta, là mẹ ngươi không bản lĩnh, không mua nổi thịt cho các ngươi ăn. Thật vất vả đến nhà ông bà ngoại mới được ăn miếng thịt còn bị người ta mắng là chó…”

Dương lão gia tử tức giận đến mức râu dựng ngược cả lên, cũng không biết là đang tức ai. Hà thị thì sức chiến đấu kinh người, nhìn thấy Vương thị bắt nạt khuê nữ của mình tới khóc thì lập tức chộp lấy chén của mình nện qua Vương thị.

“Có ai làm tẩu tử như ngươi không? Có ai nói ác liệt như ngươi không? Ngươi coi lão nương là người chết hả?” Hà thị nhảy cẫng lên tới ba mét.

Bát cơm ném vào người Vương thị rơi xuống không làm đau người, chỉ là hạt cơm canh rơi ra đầy cả người. Hà thị lúc ăn cơm thích ăn canh chua, cho nên một bát cơm của bà thì có một nửa là canh rau.

Lần này tới lượt Vương thị đầy mặt ủy khuất: “Ta lại không có ý đó, chỉ lấy đó làm ví dụ mà thôi.” Chỉ có thể nói, ả liền nói một mạch không ngừng.

Vốn có lý biến thành không để ý, Vương thị tức giận đến mức đỏ mặt tía tai.

Lâm Thanh Uyển nhìn thấy tình huống trước mắt thật làm cho người ta đau đầu. Nàng lặng lẽ lôi Dương Thiết Trụ, ý bảo hắn tranh thủ rút lui. Hai người đứng dậy nói một tiếng với Dương lão gia tử rồi đi ra khỏi chính phòng.

Trước khi đi, Lâm Thanh Uyển nháy mắt với Diêu thị.

Kỳ thật không cần Lâm Thanh Uyển nháy mắt, mấy người Diêu thị cũng chuẩn bị đi. Trường hợp như vậy bọn họ không bao giờ xen vào, hai người cũng đi theo sau ra khỏi chính phòng.

Lâm Thanh Uyển về tới phòng mình vẫn còn nghe được từ trong chính phòng truyền đến tiếng mắng của Hà thị và tiếng khóc của Dương đại tỷ, còn có thanh âm phản bác của Vương thị thình thoảng vang lên.

Dương Thiết Trụ thở dài kéo tay Lâm Thanh Uyển: “Đại tỷ kia của ta là kẻ không bớt lo, về sau nàng cách xa tỷ ấy một chút.”

Lâm Thanh Uyển liếc mắt nhìn hắn quở trách: “Không cần chàng nói ta cũng biết.”

Dương Thiết Trụ nắm chặt tay nàng hơn một chút: “Vậy là được.”

Nắm tay nàng, hắn lại cảm thán nói: “Nàng dâu gần đây gầy đi nhiều rồi, ngay cả tay cũng gầy đi.” Sờ lên tay chỉ thấy xương không thấy thịt, tay vợ hắn trước đây thịt nhiều xương nhỏ sờ lên chỉ cảm thấy mềm nhũn, hắn không khỏi đau lòng nói:

“Hai ngày này ta lên núi bắt con thỏ hay chim trĩ gì đó về cho nàng bồi bổ.”

Lâm Thanh Uyển bĩu môi, lông mày nhướn lên, vẻ mặt ủy khuất.

“Bắt về cũng không tới miệng ta. Trước đây là tranh không nổi với đại tẩu, bây giờ lại thêm đại tỷ chàng.”

Dương Thiết Trụ thở dài, những cái đó hắn đều biết.

Hắn đau lòng ôm vợ vào trong ngực, chậm rãi đung đưa, dụ dỗ nàng: “Vậy ta nướng ở bên ngoài cầm về để nàng ăn ở trong phòng.”

Không thể không nói, Dương Thiết Trụ là người luôn luôn hàm hậu thành thật từ lúc cưới vợ sau liền học xấu, chủ động nói thiên vị cho vợ. Nhưng trước đây cũng không phải hắn chưa từng làm chuyện như vậy, trước đây khi hắn còn nhỏ, Hà thị giận hắn, quản chế đồ ăn của hắn. Hắn đói bụng, lão thợ săn cho hắn ăn no rồi dạy hắn học cách thiên vị cho bản thân.

Lâm Thanh Uyển vểnh miệng lên nằm trong ngực nam nhân.

“Cái này thì được.” Nàng gật đầu, ôm chặt cổ nam nhân, kéo hắn mặt qua hôn một cái: “Thấy chàng hiểu chuyện lại biết thương vợ, đây là phần thưởng cho chàng đấy.”

Dương Thiết Trụ lập tức ngọt ngào không biết trời nam đất bắc đâu cả.

Được môi thơm Lâm Thanh Uyển cổ vũ, Dương Thiết Trụ liền nói buổi chiều đi ra ngoài, buổi tối lúc ăn cơm mới trở về.

Sau khi trở về chạy thẳng vào phòng mình, một lát sau mới ra ngoài.

Cơm chiều ăn trong nặng nề, Dương đại tỷ không bới đồ ăn nữa, phỏng chừng là sau khi khắc khẩu bị Dương lão gia tử nói. Bọn nhỏ bên kia cũng yên lặng ăn cơm, chắc là trận nháo lúc trưa đã dọa sợ đến bọn chúng.

Cơm nước xong, Dương lão gia tử hắng giọng lên tiếng.

“Đại Muội ở nhà vài ngày, các ngươi làm ca ca, tẩu tử, đệ đệ, đệ muội đều nhường nàng một chút, nàng cũng có số khổ, gả vào một nhà chồng như vậy.”

Dương lão gia tử còn chưa nói xong đã thở dài. Mọi người cho dù có ý kiến cũng không dám nói gì. Dù sao mỗi lần Dương Đại Muội về nhà mẹ đẻ đều sẽ ở lại mấy ngày, bọn họ sớm biết nhưng không thể nói gì.

“Về phần ở đâu thì cứ như cũ đi.”

Nghe nói như thế, Vương thị lập tức không bằng lòng, bởi vì mỗi lần Dương Đại Muội trở về, hai đứa con trai của ả sẽ ngủ cùng nhóm Đại Lang ở Đông ốc, con gái thì ngủ cùng mẹ và Dương Nhị Muội. Hôm nay nháo thành như vậy mà còn đem đứa nhỏ tới ngủ trong phòng nhà bọn họ, ai nhìn thấy mà không cảm thấy chán ghét chứ.

Ả há mồm đang định nói gì đó, nhưng lời còn chưa kịp nói ra đã bị Dương Thiết Xuyên quay lại trừng mắt. Ả lập tức im lặng, miệng xẹp lại.

Dương lão gia tử thấy mọi người không có gì ý kiến gì liền phất tay cho bọn họ giải tán.

Hoàn chương 32


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: -HH-, Lạc Lạc, My heaven, Ngocngo1, bichvan, lan trần, my_ami, nhócckuot, nhỏ vô tâm, ongbjrak198, sxu, thanhhue, tinhlinhgio
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _LKH_419, Balletsleeping, Bánh Bao Ú, chalychanh, Corn Candy, Cuncute, duyen99, heocandy90, IAmAHealer, Jilliez, lalisa manoban, Lanhngocbang96, nhocty198, phuonganh98, Viet Anh và 998 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

13 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=70 cùng Nhi tham gia game Tình Yêu Nhân Vật nhá mọi người hi
Manh Tiểu Ngư: mình là thành viên mới. mình muốn đăng truyện thì phải làm sao? mặc dù đã xem các bài giới thiệu....
Manh Tiểu Ngư: hi
Đường Thất Công Tử: ///
Jinnn: =)) chưa bao giờ xấu
Tiêu Dao Tự Tại: Mị vẫn xênh nha
Tiêu Dao Tự Tại: Kkk
Jinnn: Dao xênh gái
Lâm Mỵ Mỵ: Ăn sạch bà xã phúc hắc: viewtopic.php?t=395184
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?t=407217
Tiêu Dao Tự Tại: Jin xênh gái
Jinnn: :>
Tiêu Dao Tự Tại: ...
Tiêu Dao Tự Tại: Chấm
Windwanderer: abc
khi con lon ton: Mn đang làm gì ou ag
Mễ Trùng đại nhân: ...
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Tử Liên Hoa 1612: @Bin: bạn up sau nguồn 1 ngày hoặc 3 chap nhé. lúc đăng dùng [img]link%20ảnh[/img] để đăng được nhiều ảnh, còn dùng tệp đính kèm thì chỉ được 5 ảnh thôi
Nhok Alone ( Bin): cả nhà cho e hỏi a ... mún up truyện tranh sưu tầm thì phải mần như thế nào ạ
ღ_kaylee_ღ: 102+103 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3273501#p3273501
Yêu Nguyệt Trọn Đời: nyaaaa~ meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: meow meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /hi
Hoa Lan Nhỏ: viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Hoa Lan Nhỏ: PR: Truyện Việt, đây là P2 của Khán giả xuyên phim Sở Kiều Truyện.
Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mong được ủng hộ xo xo
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c282)
pr truyện: cầu tks + cmt
Vu Kỳ: 00:23'
tiểu tư 1998: chán quá ò ~~~
Tú Vy: Hầy, diễn đàn dạo này rắc rối cả ra... còn đâu tháng năm tha hồ đào hố... huhu... :cry: :cry:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.