Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 10.08.2016, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Khụ....chương thành thân của mọi người đây...ta đã nói trước rồi..>< không có thịt a, ngay cả thịt mỡ cũng k có nói gì đến thịt vụn...hờn tác giả tập 2 : :rain:

Chương 21: Thành thân

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi


Hình như kiệu hoa được nâng đi một vòng lớn quanh thôn Lạc Hạp rồi mới được nâng vào Dương gia.

Tiếng người ồn ào, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng pháo chói tai…

Lâm Thanh Uyển ù ù cạc cạc đi theo dẫn dắt của Dương Thiết Trụ đi vào phòng chính bái thiên địa.

Bái thiên địa xong, Lâm Thanh Uyển được dìu tới phòng tân hôn.

Một lát sau có rất nhiều người tới phòng tân hôn.

“Vén khăn voan, vén khăn voan…” Người bên cạnh ồn ào.

Dương Thiết Trụ cầm một cái cán bên cạnh nhẹ nhàng gẩy vén khăn voan màu đỏ kia.

Lâm Thanh Uyển thật khẩn trương, không biết nên đối mặt với hắn và những người bên ngoài kia như thế nào, đành phải cúi đầu đỏ mặt ngồi yên, hai tay nắm chặt giấu sau tay áo.

Không khí im bặt một lát sau đó lại bùng lên ồn ào ầm ĩ.

“Tân nương thật xinh đẹp…”

“Thiết Trụ, tiểu tử ngươi thật có phúc khí…”

“Tiện nghi tiểu tử ngươi…”

Dương Thiết Trụ ha hả cười khúc khích, gãi gãi đầu, chỉ biết cười ngây ngô không biết nói gì.

“Được rồi được rồi, tân lang tân nương uống ly rượu giao bôi đi.”

Một tức phụ bên cạnh bưng tới một cái khay, trên khay để hai ly rượu, giữa hai ly rượu có dây tơ hồng buộc lại.

Tiếng ồn ào bên cạnh lại càng lớn hơn nữa, ngay cả đám người uống rượu bên ngoài cũng chạy vào xem.

Hai người Lâm Thanh Uyển và Dương Thiết Trụ bất chấp thẹn thùng cái gì, nhanh chóng cầm ly rượu lên, tay hai người tương giao, uống rượu giao bôi.

Tức phụ bên cạnh thấy hai người Dương Thiết Trụ và Lâm Thanh Uyển uống xong rượu giao bôi, nhanh chóng đuổi mấy người chạy lại xem.

“Được rồi được rồi, các ngươi mấy nam nhân thối này nhanh đi ra ngoài uống rượu đi, đừng chạy tới đây dọa tân nương.”

Phụ nhân lanh lẹ đanh đá kia chỉ hai ba câu đã đuổi hết các nam nhân ra khỏi tân phòng.

Đuổi xong đám người ồn ào kia đi, phụ nhân kia lại đi đóng cửa lại. Lúc này, trong phòng mới an tĩnh lại, chỉ còn lại mấy phụ nhân thân thích nhà mình.

“Tân nương tử, đừng thẹn thùng, ta là Nhị đường tẩu ngươi, họ Nhiếp.” Phụ nhân kia xoay đầu lại cười nói.

Nàng mặc một bộ vải xếp hồng nhạt, bên trong là áo cánh màu trắng, mắt phượng má đào, lúc cười lên trên mặt còn có hai núm đồng tiền.

“Nhị đường tẩu.” Lâm Thanh Uyển đỏ mặt gọi.

Nhiếp nhị tẩu này là nhị tức phụ nhà đệ Dương gia lão gia tử, làm người thẳng thắn tháo vát, nhanh mồm nhanh miệng, lần này đến Dương gia đảm đương nhiệm vụ Hỉ nương.

“Đây đây đây, ta giới thiệu cho ngươi.” Nhiếp nhị tẩu rất nhiệt tình: “Đây là đại tẩu ngươi Vương thị, đây là tam đệ muội Diêu thị, đây là muội muội nhỏ nhất của Thiết Trụ, tên là Nhị muội.”

Lâm Thanh Uyển nhìn lại lần lượt chào hỏi.

Đây chính là mấy người phụ nhân tương lai mỗi ngày chung đụng…

Đại tẩu Vương thị hôm nay mặc rất thể diện, mặc một bộ vải xếp dày màu đỏ tía phía dưới là một chiếc váy màu thâm, mặt tròn to, mắt nhỏ, môi dày, hiện tại con mắt đang loạn chuyển ngắm bài trí trong tân phòng.

Tam đệ muội Diêu thị là một nữ nhân thực gầy yếu, mặt dài, sắc mặt tái nhợt, mặt đầy vẻ u sầu, mặc một bộ vải xếp dày nửa mới nửa cũ, sắc mặt khiếp nhược cười với nàng.

Dương nhị muội hôm nay mặc một bộ vải xếp màu xanh biếc, phía dưới là chiếc váy xanh nhạt, mặt tròn mắt to, mặt tò mò ngắm nàng nhưng không nói gì, tựa như có vẻ rất ít nói.

Lâm Thanh Uyển không thấy kinh ngạc với cách ăn mặc của mấy người này, nàng biết ở trong này chỉ có nhà làm hỉ sự, nhóm phụ nhân mới có thể đem xiêm y tốt nhất ra mặc, ngày thường nhóm phụ nhân thôn Lạc Hạp vì để làm việc thuận tiện đều mặc quần áo vải thô, rất gọn gàng, và còn phải mặc màu tối nữa để phòng ngừa khi làm việc dính bẩn giặt không sạch được.

Giới thiệu xong thì mấy người tức phụ kia muốn đi ra hỗ trợ tiếp đón khách tới uống rượu nên mấy người nối đuôi nhau đi ra ngoài.

Dĩ nhiên lúc này bên ngoài là trời tối, đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào.

Lâm Thanh Uyển ổn định lại tinh thần quan sát tân phòng.

Gian phòng này ước chừng 20 mét vuông, tường vôi, hình như mới quét nên vẫn còn sáng trắng.

Phòng ở được ngăn thành hai gian, bên ngoài là phòng ở và ngủ, cửa ở chính giữa, giường lò đối diện với cửa, vị trí gần cửa sổ đặt một cái bàn, trên mặt bàn để gương của nàng, gương đồng, lược và mấy thứ linh tinh, kề bên góc tường là một cái tủ quần áo, hai cái hòm xiểng của nàng đặt bên cạnh tủ, giữa nhà bày cái bàn tròn sơn đỏ, xung quanh bàn tròn đặt bốn chiếc ghế gỗ sơn đỏ.

Lâm Thanh Uyển nâng tay trái mở cánh cửa bên cạnh đó đi vào nhìn.

Là một gian phòng nhỏ, kề giường lò bên gian ngoài đặt hai cái bếp lò, một cái bếp lò trong đó không có nồi niêu đặt lên, hình như là dùng để đốt giường lò, một cái bếp lò khác để một chiếc nồi sắt lớn, bên cạnh bếp lò đặt một ít củi lửa và một cái vại nước, góc tường đặt một cái bô, một bên khác là đặt một cái thùng tắm thực lớn.

Cái thùng tắm này là nàng và Dương thị đi lên trấn trên cẩn thận lựa chọn làm đồ cưới, bởi vì nàng nghe Dương thị nói tắm rửa ở Dương gia thực không thuận tiện, người trong nhà quá nhiều, nơi tắm cũng chỉ có một chỗ.

Đang nhìn thì Dương Thiết Trụ không biết từ nơi nào đột nhiên nhô ra.

“Thích không? Ta đặc biệt bố trí đấy.”

Bởi vì biết trong đồ cưới của Lâm Thanh Uyển có một cái thùng tắm lớn, hắn đi mời thợ tới ngăn phòng ở ra làm một cái phòng tắm nhỏ, hắn còn nhanh trí đem bếp đốt giường lò vào mùa đông cũng đặt ở trong này, có thể tự mình lấy nước nấu tắm rửa, cũng có thể vào mùa đông đốt cho ấm gường lò mà không bị khói lửa bay vào.

Lâm Thanh Uyển giật mình, đỏ mặt, liếc mắt nhìn hắn.

“Sao chàng trở lại nhanh vậy?” Không phải còn chào hỏi khách nhân mời rượu sao.

Dương Thiết Trụ giơ cái khay trên tay, trên đó bày một bát cơm và một đĩa thức ăn, thức ăn có mặn có nhạt, cơm là hạt cao lương, thức ăn như vậy ở nông thôn cũng chỉ có nhà ai làm hỉ sự mới có thể ăn.

“Ta sợ nàng đói bụng nên mang ít đồ ăn tới cho nàng.”

Hai người đi ra khỏi gian phòng nhỏ, Dương Thiết Trụ đem thức ăn để trên bàn.

Còn thật săn sóc…

Lâm Thanh Uyển vẫn còn cúi đầu đứng yên, nhất thời trong lúc này cũng không biết nên làm cái gì.

Đột nhiên bị người ôm vào trong lòng thật mạnh một cái.

“Uyển Nhi, cuối cùng thì ta cũng cưới được nàng…” Dương Thiết Trụ nói liên miên cằn nhằn trên đỉnh đầu nàng, cũng chẳng biết mình đang nói cái gì: “Ta rất cao hứng… Thực kích động… Thực vui vẻ…”

Hắn nắm hai vai của nàng buông ra, ánh mắt tỏa sáng nhìn nàng.

“Còn nàng?”

Mặt Lâm Thanh Uyển lập tức muốn nổ ra, ngay cả cổ cũng đỏ.

Lúng túng cả buổi mới cụp mắt nhỏ giọng nói: “Ta… Ta cũng thực vui vẻ…”

Hãm!!! Nàng là cô gái đến từ hiện đại, thế nhưng lại bị nam nhân cổ đại chất phác này nhiều lần làm đỏ mặt, đời trước nàng chưa bao giờ biết tư vị đỏ mặt là gì đâu.

Dương Thiết Trụ cao hứng lại ôm nàng vào trong lòng, trên người nóng bỏng làm Lâm Thanh Uyển chóng cả mặt.

Ôm trong chốc lát nàng đẩy hắn ra.

“Ơ kìa… Chàng không ra ngoài mời rượu khách à?”

Thế này Dương Thiết Trụ mới nhớ tới mình còn phải đi ra ngoài mời rượu, tân lang biến mất lâu quá khẳng định sẽ bị những khách nhân kia cười.

Nhanh chóng buông hai tay nhỏ giọng nói: “Ta đi mời rượu, nàng chờ ta nha.”

Ta chờ… Ta chờ ngươi cái quỷ ấy…

Lâm Thanh Uyển ngượng ngùng mắng thầm, bình tĩnh một hồi lâu mới đi đến cạnh bàn từ từ ăn cơm.

Thực ra nàng cũng không đói lắm, cả ngày hôm nay ăn hai bữa, cũng không phải làm việc gì, cả ngày ngồi yên trên kháng, Dương thị không cho nàng làm gì hết.

Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra, Lâm Thanh Uyển giương mắt nhìn lên thì thấy Diêu thị đi vào, trong tay bưng một bàn bát.

Diêu thị nhìn thấy nàng đang ăn cơm, khiếp nhược xấu hổ nói: “Ta vốn là mang đồ ăn tới cho ngươi.” Nói xong quay người chạy đi.

Tam đệ muội này tựa hồ lá gan cũng hơi nhỏ đấy.

Lâm Thanh Uyển vừa ăn vừa nghĩ.

Cơm nước xong, Lâm Thanh Uyển nhổm dậy dọn bàn, sau đó đi tới trước gương gỡ tóc, nữ tử trong gương được nến đỏ chiếu vào, tóc dài nửa khoác, mặt nhuộm đỏ, mi mắt ngậm xuân, tựa xấu hổ lại không phải xấu hổ, tựa chau lại không phải chau…

Đêm dần khuya …

Phía ngoài tiếng ồn ào dần dần phân tán, nghe thấy tiếng vang bên ngoài, Lâm Thanh Uyển không khỏi có chút khẩn trương.

Một thoáng chốc cửa phòng bị đẩy ra, Dương Thiết Trụ mặt đỏ bừng, mắt say lờ đờ nhập nhèm được Dương Thiết Căn nâng đỡ đi tới.

Lâm Thanh Uyển nhìn thấy bộ dạng say rượu của hắn thì vội vàng lên nghênh đón.

“Nhị tẩu, Nhị ca uống nhiều quá.”

Dương Thiết Căn đem người giao cho Lâm Thanh Uyển, cúi đầu nói một câu rồi đi luôn.

Lâm Thanh Uyển đỡ Dương Thiết Trụ ngồi vào giường lò rồi xoay người đi đóng cửa.

“Sao lại uống nhiều như vậy?” Mùi rượu đầy người xông vào mũi.

Lúc này Dương Thiết Trụ chỉ biết ngây ngô cười ha hả.

“Ta dìu chàng đi tắm rửa.”

Lâm Thanh Uyển đỡ Dương Thiết Trụ lên, chuẩn bị dìu hắn đi sang gian phòng nhỏ, trên bếp lò đã có nước nàng đun sẵn lúc hắn trở lại để rửa mặt.

Lúc này Dương Thiết Trụ đột nhiên ngồi thẳng lưng, tuy rằng mặt đỏ bừng, nhưng ánh mắt trong trẻo, không hề giống con ma men không đi nổi vừa rồi kia một chút nào.

“Nàng dâu, để ta.” Hắn tươi cười, nụ cười hàm hậu mang chút giảo hoạt: “Ta không uống say, ta giả vờ đấy.”

Lâm Thanh Uyển đầy mặt ngạc nhiên, luôn luôn thành thật thật thà đột nhiên có hành động như vậy thật làm cho nàng phải kinh ngạc.

“Ta mà không giả bộ, hôm nay sẽ bị bọn họ chúc chết…” Hắn nhỏ giọng giải thích: “Ta sợ bọn họ nháo động phòng… Ta thì không sao cả, nhưng ta sợ bọn họ nháo nàng…”

Vừa nói xong cũng bước vào gian phòng nhỏ kia rửa mặt.

Lâm Thanh Uyển vừa buồn cười vừa cảm động.

Người này thật là…

Thoáng chốc sau Dương Thiết Trụ tắm xong đi ra, người trên hắn để trần, chỉ mặc một cái quần lửng màu trắng.

Bả vai rộng lớn, bờ ngực rắn chắc, cơ bắp thực rắn chắc, vân da rõ ràng, lúc này trên cánh tay ngăm đen kia còn dính chút bọt nước…

Lâm Thanh Uyển nhìn thấy mặt lại đỏ lên.

“Nàng dâu, nàng còn nhìn ta như vậy, ta cũng không cam đoan mình sẽ làm ra những chuyện gì đâu…” Dương Thiết Trụ cổ họng khô khan khàn giọng nói, trên người nóng đến kinh người.

Dương Thiết Trụ kích động mãnh liệt, hắn cảm thấy mình sắp bị nàng dâu nhìn đến điên rồi.

Vóc người của hắn cao lớn, thân mình nàng xinh xắn linh lung mềm mại không xương, hắn chỉ dùng một cánh tay liền đem cả người nàng nhấc lên ôm vào trong ngực, nâng nàng đi đến hỉ giường.

Ánh trăng chính nùng…

@@ *gào thét* *chỉ chỉ lên trên* thịt của ta kết thúc bằng cái câu nài đây....hờn tác giả tập 3

Hoàn chương 21



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 11.08.2016, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
1 ngày 2 chương nhá mọi người..... :rain:

Chương 22: Kính trà

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi

Một phen mây mưa xong, Lâm Thanh Uyển có cảm giác như mình bị vò nát, cả người tê liệt.

Tên man phu này kích động lên chỉ thiếu chút nữa là ép buộc nàng rụng rời rồi.

Thoải mái cũng có nhưng cũng đau dữ dội.

Lâm Thanh Uyển cảm giác người mình dính dính muốn đứng lên đi tắm rửa một chút, nhưng thật bất đắc dĩ trên người không còn tý sức nào đành thôi.

Dương Thiết Trụ nửa ngày mới bình tĩnh lại, lúc này mới nhìn thấy thân thể làn da trắng nõn trong ngực mình bị hắn xoa nắn ra rất nhiều vết xanh, không khỏi đau lòng đỏ mắt, thầm mắng mình súc sinh quá mức thô lỗ.

Nhìn người trong ngực vẻ mặt mệt mỏi dường như đã ngủ, Dương Thiết Trụ từ từ thận trọng nhổm dậy, đi vào phòng tắm bưng chậu nước ấm ra, tẩm ướt tấm khăn chà lau thân thể cho nàng dâu.

Càng lau tim càng đập nhanh… Thân thể như tuyết trắng kia có đầy ấn ký xanh xanh đỏ đỏ, chỗ đó cũng sưng đỏ, còn có vết máu…

Hắn hung hăng tát mình một cái, thầm hạ quyết tâm về sau nhất định phải đối xử với nàng dâu thật tốt, lần sau nhất định không thể tay chân vụng về như vậy.

Chà lau xong hắn lại cẩn thận trèo lên giường lò, nhẹ nhàng ôm người trên giường vào trong ngực.

Nhìn nóc nhà rồi lại nhìn nàng dâu trong ngực, Dương Thiết Trụ vừa kích động lại vừa vui vẻ, thế là cả một đêm hắn không ngủ được.

… … … …

Lâm Thanh Uyển tỉnh lại, mở to mắt liền nhìn thấy trên đỉnh đầu mình là một đôi mắt đen đang nhìn mình, gương mặt ngốc nghếch cười cười.

Nàng có chút phản ứng không kịp, mơ màng một lúc mới nhớ tới ngày hôm qua nàng đã thành thân.

Nàng lập tức cả kinh —

“Giờ nào rồi?” Lâm Thanh Uyển giương mắt nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài sắc trời đã sáng trưng.

Nàng nhanh chóng lăn lông lốc bò dậy, oán giận nói với Dương Thiết Trụ: “Sao chàng không gọi ta dậy? Còn phải kính trà cha mẹ đấy.”

Dương Thiết Trụ ngu ngơ gãi đầu, một đêm hưng phấn không ngủ, cũng không nhìn thấy trên mặt hắn có chút mỏi mệt nào.

“Còn sớm mà, một lát nữa mới tới giờ kính trà, ta nghĩ nàng đêm qua mệt mỏi nên không muốn đánh thức nàng dậy sớm.”

Lâm Thanh Uyển giận liếc mắt nhìn hắn rồi nhanh chóng bò dậy, mặc áo lót vào rồi sang gian bên cạnh rửa mặt.

Rửa mặt xong đi ra lấy quần áo trong tủ để thay, đứng trước gương tự mình vấn tóc kiểu trái đào, sau đó cài lên một cây trâm, sau đấy mới coi như thu dọn thỏa đáng.

Hôm nay nàng mặc một bộ vải xếp màu hồng đào, bên trong là áo cánh cùng màu nhưng nhạt hơn chút, mới nhìn trông rất vui vẻ và diễm lệ, rất phù hợp với thân phận tân nương.

Lúc này Dương Thiết Trụ cũng đã chuẩn bị xong, hắn mặc một bộ y phục màu xanh sẫm thẳng xuyết, là Lâm Thanh Uyển làm cho hắn trước ngày thành thân.

Hai người cùng nhau đi tới chính phòng.

Dương lão gia tử và Hà thị đã chờ ở chính phòng, trong phòng còn đứng một đám người.

Nhìn bọn họ vừa đi vào, Hà thị liền trầm mặt hầm hừ nói: “Tức phụ* nhà ai tới kính trà còn phải để cho cha mẹ chờ vậy, lão nhị, cái giá vợ ngươi lớn thật đấy.”

Tức phụ*: có thể hiểu là con dâu

Hà thị vốn không có ấn tượng tốt với nhị con dâu này, vừa nghĩ đến nàng, trong đầu Hà thị liền xuất hiện hình ảnh 28 lượng bạc và mấy thứ đồ vật khác lắc lư… Bà ta cảm thấy bực mình, cảm thấy đau lòng…

Lại nhìn thấy thân hình nhược liễu đón gió, sức lực nũng nịu kia thì sắc mặt bà ta càng khó coi.

Dương Thiết Trụ đang định tiến lên giải thích thì Lâm Thanh Uyển âm thầm lôi hắn lại.

Nàng bước lên một bước ngoan ngoãn cúi đầu nói: “Mẹ dạy phải, là con dâu lười biếng.”

Lâm Thanh Uyển rũ mí mắt len lén quan sát Hà thị trong truyền thuyết.

Đối với mẹ của Dương Thiết Trụ, nàng nghe kỳ danh đã lâu bây giờ mới được thấy nha!

Đây là một lão phụ nhân rất phổ thông ở nông thôn, dáng người mập mạp, khuôn mặt trên hẹp dưới hẹp ở giữa thì phình ra, một đôi mắt tam giác, môi mỏng tựa như chiếc dao cạo, lúc này đang ngồi ngay ngắn ở trên kháng, ánh mắt sắc bén nhìn nàng.

Lúc ở nhà Dương thị, Dương thị đã kể cho nàng nghe nhiều chuyện về Hà thị và Dương gia, cho nên đối với hành vi của lão thái bà này nàng đã có phần hiểu biết trước rồi.

Hôm nay con dâu mới kính trà cho cha mẹ chồng, nàng biết Hà thị sẽ không ngoài dự đoán lấy cớ làm khó dễ hạ một mã uy cho nàng, nhằm chấn nàng một chút mà thôi, nhưng việc kính trà nàng chưa đến muộn, vô duyên vô cớ bị người đem ra ra oai phủ đầu, Lâm Thanh Uyển thấy mình thật oan uổng, cho nên nàng cũng không muốn cho bà được như ý nguyện.

Nhưng chung quy hôm nay là ngày đầu tiên nàng qua cửa, gây ồn ào thì không được rồi, chỉ có thể không cho bà lấy cớ này nọ mà phát huy thôi.

Hà thị vốn định nhân cớ con dâu mới bộ dạng nũng nịu này tiến lên làm khó dễ nàng, làm nàng khóc lóc đòi lão Nhị bênh vực, sau đó bà có thể mượn đề tài này phát huy lên.

Ai biết đâu một quyền đánh vào vải bông, nàng vậy mà không ủy khuất tý nào đứng ra nhận sai luôn.

Dương lão gia tử ở bên cạnh dàn xếp: “Vợ lão Đại còn không nhanh bưng trà lên.”

Vương thị bưng hai chén trà qua, Lâm Thanh Uyển đi tới tấm đệm cói trước giường lò quỳ xuống, hai tay bưng trà giơ cao trên đỉnh đầu, cung kính cúi đầu.

“Cha, ngài uống trà.”

“Tốt tốt tốt.” Dương lão gia tử tiếp nhận trà uống một ngụm, sau đó đưa một cái hồng bao nhỏ cho nàng.

Lâm Thanh Uyển đưa hồng bao cho Dương Thiết Trụ đứng bên cạnh nàng, sau đó lại bưng một chén trà khác lên, đồng dạng cung kính kính trà cho Hà thị.

Hà thị thực không muốn tiếp chén trà kia, bất đắc dĩ bên cạnh lại có một đám người nhìn chằm chằm tay bà ta, bà ta chỉ có thể không cam lòng nhận lấy.

Nhấp nhấp môi, cốc trà liền bị bà ném qua một bên trên kháng.

Lại qua một hồi lâu sau, một cái hồng bao nhỏ mới được ném vào trong ngực Lâm Thanh Uyển.

Lâm Thanh Uyển không có một chút bộ dạng ủy khuất nào với thái độ của Hà thị, mặt vẫn tươi cười cầm lấy hồng bao, giống như không thấy Hà thị làm ra vẻ ta đây.

“Cám ơn cha, cám ơn mẹ.” Biểu tình sắc mặt và thần thái giống y hệt các nàng dâu mới trong thôn, đều là mặt e lệ tươi cười, mặt mày kiều diễm ướt át.

Nhưng một phen tiến thoái này lại làm cho mấy người anh trai, chị dâu, tiểu thúc, em dâu đứng bên cạnh đều âm thầm cảm thán, một phen tiến thoái mà có thể ngạnh được Hà thị nói không ra lời thật là hiếm thấy.

Sau đó chính là gặp qua các thành viên trong nhà khác, Dương Thiết Trụ lần lượt giới thiệu cho nàng.

Đại tẩu Vương thị, Tam đệ muội Diêu thị và khuê nữ Dương Nhị Muội của Hà thị đã gặp rồi, còn lại chính là mấy thành viên nam trong nhà, đại ca Dương Thiết Xuyên, tam đệ Dương Thiết Căn, còn có tứ đệ Dương Học Chương.

Lâm Thanh Uyển lần lượt thi lễ với họ, bởi vì quan hệ ngang hàng nên chỉ cần làm bình lễ, trường hợp như mấy người Diêu thị Dương Thiết Căn bối phận nhỏ hơn nàng, nhận bình lễ của nàng xong còn phải đáp lễ lại.

Dương Thiết Xuyên khó nén kinh diễm khi nhìn thấy Lâm Thanh Uyển, thật không ngờ vợ lão nhị lại thủy linh như thế, trách không được trong khoảng thời gian này hắn ra tay hào phóng như vậy, còn náo loạn mâu thuẫn hai lần với Hà thị, Dương Học Chương tuy cũng có chút kinh diễm, nhưng lập tức liền khinh thường, bởi vì hắn nghĩ nữ nhân này là được mua về.

Kế tiếp chính là một đám bé củ cải, đại phòng có bốn tiểu hài nhi, ba nam một nữ, theo thứ tự là Dương Đại Lang 10 tuổi, Dương Nhị Lang 9 tuổi, Dương Tam Lang 4 tuổi và Dương Đại Nữu 7 tuổi. Tam phòng có hai nữ nhi, theo thứ tự là Dương Nhị Nữu và Dương Tam Nữu, lớn 5 tuổi, nhỏ cùng tuổi Dương Tam Lang mới 4 tuổi.

Một đám bé củ cải đua nhau gọi "Nhị thẩm Nhị bá mẫu’, Lâm Thanh Uyển sờ sờ đầu của bọn họ, cười và phát cho bọn chúng mỗi người một cái hồng bao nhỏ.

Một phen bận rộn quá mất giờ ăn điểm tâm, Hà thị quyết định bữa cơm trưa đơn giản và điểm tâm gộp lại ăn, phân phó Diêu thị đi phòng bếp nấu cơm.

Lâm Thanh Uyển vốn định đi hỗ trợ cùng nàng ta, nhưng Diêu thị nói nàng dâu mới trước ba ngày là không thể làm việc nên nàng thôi không giúp nữa.

Thoáng chốc sau đồ ăn được bưng lên.

Đồ ăn đều là những thứ hôm qua bày rượu còn lại, bởi vì khí trời nóng bức nên Hà thị không có cất kĩ như mọi lần mà bày thêm đồ ăn, thế là mọi người cũng được rộng mở cái bụng.

Ăn cơm phân chia thành hai bàn, người lớn một bàn, trẻ con một bàn, Lâm Thanh Uyển ngồi ở bàn người lớn, ngồi chung một chỗ với Dương Thiết Trụ.

Sáng ra đã nhìn thấy đồ ăn toàn dầu mỡ, Lâm Thanh Uyển lập thức cảm thấy không có khẩu vị, nhưng nàng thấy những người khác tựa hồ là ăn rất ngon, bao gồm cả Hà thị, Vương thị ăn miệng đầy dầu mỡ.

Dương Thiết Trụ nhìn vợ mình không ăn cơm lại nghĩ rằng nàng ngượng ngùng nên lập tức gắp đồ ăn cho nàng.

Hà thị hầm hừ nhưng không nói gì.

Lâm Thanh Uyển cũng cầm đũa lên ăn cùng mọi người, chỉ là không gắp đồ ăn, ăn cực ít, ăn thật chậm mà thôi, nàng nhìn chằm chằm đồ ăn trong bát mà Dương Thiết Trụ gắp cho nàng kia quả thực nàng ăn không vô.

Dương Thiết Trụ thấy vợ ăn xong đang định gắp tiếp đồ ăn thì bị Lâm Thanh Uyển ở bên cạnh kéo hắn.

Đợi đến khi mọi người ăn không sai biệt lắm, Lâm Thanh Uyển mới buông đũa theo.

Người mới tới trong ba ngày không cần làm việc, tân nương cũng như tân lang.

Cho nên khi ăn điểm tâm xong, Lâm Thanh Uyển liền cùng Dương Thiết Trụ trở lại phòng mình.

Vừa vào cửa Dương Thiết Trụ lập tức hỏi nàng: “Nàng dâu, có phải nàng chưa ăn no không? Ta thấy nàng ăn rất ít.”

Hai người đi tới kháng ngồi xuống. Lâm Thanh Uyển nghiêng ở trên kháng, Dương Thiết Trụ ngồi bên người nàng.

Lâm Thanh Uyển lắc đầu: “Ta không đói bụng, là ăn không vô.”

Ở trong phòng một lát nàng thấy mệt mỏi, với lại mới buổi sáng đã ăn đầy mỡ như vậy càng thêm khó nuốt.

“Mẹ ta… Thái độ vừa rồi, nàng không cần để ở trong lòng.” Dương Thiết Trụ nghĩ một lát lại mở miệng nói: “Nàng dâu, để nàng chịu ủy khuất rồi.”

Đối với Hà thị, hắn quả thực không biết nên nói cái gì cho phải, tân hôn ngày đầu tiên đã bày sắc mặt cho nàng dâu mới xem.

Lâm Thanh Uyển cười nói an ủi hắn: “Không tính là ủy khuất, dù sao cũng là trưởng bối nha, chỉ cần bà không nên quá phận là được.”

Nói xong thì liếc nhìn hắn: “Yên tâm đi, lúc ở chỗ đại cô, sợ ta bị thiệt thòi đại cô đã dạy dỗ ta nhiều rồi.”

“Thảo nào mà vừa rồi ta thấy nàng không có chút dáng vẻ ủy khuất nào.” Dương Thiết Trụ bừng tỉnh đại ngộ gãi đầu cười ha ha: “Vẫn là vợ ta thông minh.”

Lâm Thanh Uyển không để ý bộ dạng khờ khạo kia của hắn, nàng từ giường lò lấy chăn và gối đầu ra bày trên kháng nằm lên.

Dương Thiết Trụ nhìn nàng vẻ mặt mệt mỏi, lại nghĩ tới tối qua mình tay chân vụng về thì đau lòng không thôi.

Hắn đứng dậy lấy trác kháng ra, ôm cả người Lâm Thanh Uyển trong chăn ra bên cạnh, lại đi lấy chăn trải ra, sau đó mới đem Lâm Thanh Uyển đặt vào.

Lâm Thanh Uyển không nói lời nào, nhìn hắn rất thành thạo, nhìn một chút lại mím môi cười. Chăn chải xong nằm thật mềm mại thoải mái, nàng nhắm mắt lại, đổi một tư thế thoải mái.

Lát sau nàng cảm thấy có người tới nằm bên cạnh, nàng liếc mắt nhìn thấy Dương Thiết Trụ cười ngây ngô vụng trộm bò lên, bộ dạng thực rón rén, nằm bên cạnh nàng xong lại vụng trộm kéo nàng vào trong ngực.

Khóe miệng Lâm Thanh Uyển càng lúc càng cong lớn, vùi mặt vào trong ngực của nam nhân, chuẩn bị ngủ thêm một lát.

Hoàn chương 22


Đã sửa bởi Thiên Vi lúc 11.08.2016, 23:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.08.2016, 16:33
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 12
Chương 23: Đôi tình nhân tiểu kim khố

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi

Thời gian tân hôn được ví như bôi mỡ vào mật, lại thêm ba ngày tân hôn không phải làm việc, cho nên hai ngày này ngoài lúc ăn cơm ra, Dương Thiết Trụ không đi đâu cả, cả ngày dính với Lâm Thanh Uyển ở trong phòng.

Lâm Thanh Uyển bây giờ mới phát hiện thì ra hán tử trước đây thấy nàng liền đỏ mặt ấy lại quấn người như vậy.

Nhưng hắn thật sự đối xử với nàng rất tốt, hận không thể đem nàng nâng trong lòng bàn tay, ngay cả nước rửa chân cũng luyến tiếc để nàng đi đổ.

Hai ngày nay nàng bị hắn quấn liền phát sợ, liền giả bộ trên người đau, hắn cho dù có muốn cũng không chạm vào nàng một đầu ngón tay, nàng thấy hắn nhịn tới mức khó chịu thì không nỡ, thế nên mỗi lần nàng giả bộ lại bị phá sản.

Một hôm nhân dịp Dương Thiết Trụ không quấn nàng nữa, Lâm Thanh Uyển bắt đầu sắp xếp tủ quần áo và hòm xiểng trong phòng.

Nàng lấy hết quần áo trong phòng ra, lúc này nàng mới biết quần áo của người này ít đến đáng thương, mỗi bộ y phục không rách thì cũng nứt ra rồi, chỉ có hai bộ quần áo nàng đưa cho kia coi như tinh tế.

Lâm Thanh Uyển lấy châm tuyến khay đan từ giường lò ra, chuẩn bị vá sửa quần áo cho Dương Thiết Trụ.

Vừa lấy khay đan châm tuyến ra thì Dương Thiết Trụ đang nằm nghiêng ở trên kháng bật dậy đoạt lấy khay đan châm tuyến trong tay nàng.

“Nàng dâu tốt của ta, trăm ngàn lần đừng may quần áo cho ta.”

Lâm Thanh Uyển kinh ngạc nhìn hắn: “Tại sao vậy?”

“Tân nương trong ba ngày là không được làm gì cả, đặc biệt là không thể cầm kim.”

Tục ngữ nói, tân nương châm tuyến sẽ lao lực một đời, hắn không muốn vợ hắn lao lực một đời đâu!

Lâm Thanh Uyển nghĩ trong đầu, có tục lệ như vậy sao? Cuối cùng vẫn là thở dài nhét khay đan châm tuyến vào trong quầy giường lò.

Nàng nhàm chán ngồi ở trên kháng trong chốc lát, đột nhiên lại nghĩ tới một việc.

Nàng xuống giường lò, chạy đến cái hòm mở nó ra, sau đó lấy một cái hộp bên trong ra.

Trở lại trên kháng ngồi mở hộp nhỏ ra, nói với Dương Thiết Trụ: “Lần trước chàng đưa cho ta 58 lượng bạc, chàng lấy 30 lượng làm hôn sự chúng ta, ta mua đồ cưới dùng mất mười hai lượng, còn dư…” Nàng bắt đầu đếm bạc: “Còn dư mười sáu lượng lẻ 235 văn tiền.”

Dương Thiết Trụ sờ soạng trong lòng lấy ra hai khối bạc vụn đưa cho nàng: “Chỗ ta còn dư ba lượng…”

Nói xong lại nhổm dậy vén chiếu ở giường lên, dưới giường lò giác lấy ra một tấm ván gỗ mỏng, lại rút ra một hòn gạch giường, móc từ trong đó ra một cái túi vải rách đưa cho nàng.

“Nơi này còn có hai lượng.”

Lâm Thanh Uyển kinh ngạc nhìn một phen động tác này của hắn, hắn giấu tiền riêng thật bí ẩn nha.

Nhưng, nàng thích.

Lâm Thanh Uyển lại gần nhìn cái động kia, có một khối gạch giường lò lớn như vậy, nàng lấy hộp nhỏ qua ướm thử thấy vừa vặn có thể bỏ vào.

Trong lòng ngầm quyết định, về sau nàng sẽ giấu tiền ở nơi này.

Cũng không phải nói nàng lòng dạ hẹp hòi chuyện bé xé ra to cái gì, mà là Lâm Thanh Uyển đã sớm phát hiện ở nông thôn này, gần như mỗi nhà ra cửa đều không khóa cửa, không chỉ không khóa cổng, ngay cả cửa phòng mình cũng không khóa.

Như thế mà có tên trộm vặt tới thì chẳng cần phí sức cũng có thể vét sạch. Đương nhiên là ở nơi này làm vậy cũng có nguyên nhân, chính là mọi nhà nơi này đều quá nghèo không có gì đáng giá để trộm.

Nhưng Lâm Thanh Uyển lại không nghĩ như vậy, phòng hoạn từ chưa xảy ra, đây là đạo lý bất kỳ một người hiện đại nào đều hiểu được, nàng cũng không ngoại lệ, chung quy nàng đời trước từ nhỏ đã sống trong đô thị nơi mà đầy rẫy những tên trộm tinh vi, nên đã thành thói quen phòng chống trộm.

Nàng hài lòng nhìn cái động giấu tiền sau đó xoay đầu đi đếm bạc tính trướng.

“Có thêm năm lượng của chàng, tổng cộng là 21 lượng lẻ 235 văn tiền.” Nàng lại lấy một cái hà bao nhỏ từ trong hộp: “Còn có tiền sính kim tám lượng tám chàng đưa… Chúng ta bây giờ tổng cộng có 30 lượng bạc.”

Đếm xong, Lâm Thanh Uyển đưa ra một cái tổng kết.

Dương Thiết Trụ nhìn vợ mình bộ dạng tiểu mê tài, trong lòng hiếm lạ ghê gớm, hào phóng vung tay lên.

“Nàng dâu, số tiền này đều giao cho nàng bảo quản, về sau ta bán được tiền bạc cũng đều giao cho nàng.”

Nghe nói như thế, Lâm Thanh Uyển cao hứng giận liếc mắt nhìn hắn, trong lòng thì ngọt lịm.

Ai nói nam nhân này trung hậu thành thật? Nàng thấy hắn ngày nào cũng dỗ nàng, mà dỗ rất tốt nữa đấy.

Cất hết bạc vào trong hộp nhỏ, nghĩ một lát lại cầm một khối bạc vụn tiền hào và mấy tấm đồng ra, khóa kĩ hộp nhỏ, sau đó chỉ huy Dương Thiết Trụ cất hộp vào động, lắp gạch giường lò, sau đó hạ ván gỗ, chải giường chiếu.

Nàng lấy một ít tiền đồng bỏ vào cái túi rách kia của Dương Thiết Trụ, lúc bỏ tiền vào nàng còn nhíu mày, cái túi này quá khó coi, trên mặt vá chằng chịt, vì thế trong lòng âm thầm nhớ kĩ về sau phải bớt chút thời gian làm cho hắn một cái hà bao.

Còn lại mấy đồng và mấy khối bạc vụn tiền hào nàng thu vào hà bao, đi đến hòm xiểng, mở hòm xiểng ra, nhét vào bên trong, dùng quần áo che đậy.

Nàng đưa cái túi rách cho Dương Thiết Trụ: “Trên người nam nhân luôn phải mang chút tiền bạc .”

Dương Thiết Trụ cầm tiền ‘'tiêu vặt'’ vợ hắn đưa cho, mừng rỡ không khép miệng lại được.

Hắn đột nhiên nghĩ tới một việc liền nói với Lâm Thanh Uyển: “Ngày mai là ngày lại mặt của nàng, ngày mai chúng ta đi tới chỗ đại cô nhé.” Chuyện này hắn đã sớm cân nhắc, chỗ Dương thị được coi là nhà mẹ đẻ của Uyển Uyển cơ khổ không chỗ nương tựa.

Lâm Thanh Uyển nhíu mày.

“Mẹ… Sẽ không nói cái gì chứ?” Khẩu khí của nàng rất do dự khó xử, nàng rất rõ ràng những mâu thuẫn giữa Hà thị và Dương thị.

Dương thị đã nói hết với nàng không giấu diếm điều gì, với lại hai ngày nay nàng cũng nhìn ra được Hà thị nhìn nàng không thuận mắt, chỉ là bọn họ đang trong ba ngày tân hôn không phải làm gì nên mới không tới chỗ nàng tìm tra.

Dương Thiết Trụ suy nghĩ rồi mở miệng nói: “Nàng không về đó càng khó coi đấy, chỗ mẹ ta mặc kệ bà.”

Sáng sớm ngày hôm sau hai người dậy thật sớm, Lâm Thanh Uyển thậm chí còn cố ý ăn diện, nàng mặc là bộ xiêm y màu hồng đào kia.

Ăn điểm tâm xong, hai người xách đồ ra ngoài trước cái mặt đen thui của Hà thị.

Tân nương lại mặt, con rể phải chuẩn bị lễ vật cho mẹ vợ.

Những thứ đó thường là các loại đồ ăn, có thịt heo, hai túi trái cây, còn có một ít bột gạo.

Những thứ này đều là do Dương Thiết Trụ tự mình mua sắm trước đó để ở trong phòng mình, lúc đi ra ngoài thì thì cầm đi.

Con dâu Dương gia lại mặt muốn dùng gì đó thường thì đều lấy của công, muốn lấy đồ lại mặt phải đi lấy chỗ Hà thị.

Nhưng Dương Thiết Trụ không trông mong có thể lấy được gì ở chỗ đó đi làm đồ lại mặt, đặc biệt là đi tới chỗ Dương thị.

Hai người đi ra cửa đi thẳng tới đầu thôn tây. Dương thị ở cách Dương gia cũng không xa, đi mấy phút là đến.

Lúc Dương thị nhìn thấy hai người quả thực mừng rỡ vô cùng, đặc biệt nhìn thấy trong tay hai người cầm những thứ mà tập tục dành cho người lại mặt mới có thì càng cao hứng lau nước mắt.

Ba người cùng nhau vào phòng chính ngồi xuống trên kháng.

Dương thị nhìn thấy hai người bộ dáng ngọt ngào kia, hơn nữa Lâm Thanh Uyển khí sắc rất tốt, không giống bộ dạng bị người giày vò thì đoán được hai ngày nay hai người ở Dương gia sống tốt nên càng vui mừng cười .

“Tốt tốt tốt, thật tốt, hai người các cháu sống tốt thì đại cô cũng yên lòng…” Dương thị lầm bầm: “Về sau lại cho đại cô thêm một cái cháu trai đại cô càng vui vẻ…”

Lâm Thanh Uyển e thẹn nói: “Đại cô…”

Dương Thiết Trụ lại ngây ngô cười ha hả lên.

Một phen nhàn thoại sau, Dương thị chạy đi bố trí bàn tiệc trưa.

Lâm Thanh Uyển muốn đi hỗ trợ, Dương thị liên tục đẩy nàng tới kháng ngồi xuống không cho nàng đi, miệng vẫn lải nhải tân nương ba ngày đầu không thể làm việc, Lâm Thanh Uyển chỉ có thể từ bỏ.

Dương thị cao hứng làm thịt một con gà mái làm đồ ăn trưa.

Bàn tiệc buổi trưa thực phong phú, có gà có cá còn có thịt, đĩa lớn đĩa nhỏ bày một bàn đầy.

Hai người Dương Thiết Trụ và Lâm Thanh Uyển liên thanh thầm oán Dương thị quá mức khách khí, toàn người nhà mình cả không cần làm thịnh soạn như vậy, hơn nữa cũng chỉ có ba người thôi ăn không hết được .

Dương thị cười trêu ghẹo nói đây là bàn tiệc theo tập tục phải có khi nàng dâu lại mặt, các cháu nếu đã coi nơi này xem như nhà mẹ đẻ Uyển Nhi mà đến thì cũng không cần khách khí.

Khách chủ đều vui mừng cao hứng phấn chấn ăn, không khí hòa hợp, hoàn toàn bất đồng với không khí đè nén mỗi lần ăn cơm ở nhà Dương gia kia, cho nên hai người Lâm Thanh Uyển và Dương Thiết Trụ ăn rất no nê.

Cơm nước xong Dương Thiết Trụ thấy mình cảm thấy khó chịu, lại còn phải ở đây ngây ngốc một ngày, bèn nói với Dương thị muốn dẫn theo Đại Hắc Nhị Hắc đi ra ngoài dạo tiêu cơm.

Lâm Thanh Uyển cũng bị no quá khó chịu nên cũng đòi đi theo.

Dương thị nhìn hai người mặt mày hồng hào như thêm mỡ trong mật thì rất vui vẻ, để bọn họ cứ tự nhiên đi chơi lát nữa nhớ về ăn cơm chiều là được, còn dặn dò thêm không được về trễ, nàng dâu mới lại mặt không thể về nhà muộn lúc mặt trời đã xuống núi.

Dương Thiết Trụ nhảy hô lên khoát tay, hai con Hắc liền biết hắn muốn mang chúng nó đi ra ngoài chơi, thân hình lủi một cái bắn tới cổng luôn.

Ra cổng, Dương Thiết Trụ dẫn theo Lâm Thanh Uyển đi hướng cuối thôn.

Lúc này là sau trưa, trên con đường nhỏ không có người nào, thỉnh thoảng gặp phải một hai người, cũng chỉ chào hỏi bọn họ xong rồi vội vã rời đi.

Hai người dần dần bước ra khỏi thôn.

Hai con Hắc ở phía trước chạy như điên, hai người Dương Thiết Trụ cùng Lâm Thanh Uyển đi theo ở phía sau.

Lúc này ánh nắng thật tốt, gió mát lùa vào mặt, không khí tươi mát, cây xanh thành ấm…

Lâm Thanh Uyển say mê hít sâu một hơi, nhìn trước mặt một người hai chó, lại sinh ra một cảm giác thỏa mãn nồng đậm đến khó tả.

Thật tốt…

Đây là cuộc sống nàng sẽ sinh hoạt sau khi xuyên không…

Người đàn ông này đối xử với nàng cũng rất tốt…

Dương Thiết Trụ nhìn vợ mình có vẻ mặt say mê, trong mắt tràn đầy nhớ nhung.

Hán tử trong núi này không biết dùng từ hoa lệ để nói về vợ mình, hắn chỉ thấy vợ mình rất tốt, rất tốt… Tính cách dễ nói chuyện, mặc quần áo đẹp, cười cũng đẹp… Điểm nào cũng rất đẹp…

Hoàn chương 23


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: -HH-, Catstreet21, DangTrang, Lạc Lạc, Ngocngo1, bichvan, lan trần, my_ami, nhócckuot, nhỏ vô tâm, ongbjrak198, sxu, tinhlinhgio, tlkh8396
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Be_ca5399, heocandy90, Ice Queen, Nguyêtle, oleanderhuynh, thanh liễu, VeraTrinh và 407 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.