Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 05.05.2016, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 561
Được thanks: 1459 lần
Điểm: 25.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 48
Chương 178: Phát điên

Tay phải duỗi tới trước mặt Hiên Viên Diễm, kéo Hiên Viên Diễm ngồi xuống bên mép giường, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghiêng đầu nhỏ, đôi mắt ngọc cười chớp chớp nhìn Hiên Viên Diễm: Diễm, không phải ta giở trò xấu, là vận may của chàng không đủ!

Cánh tay trái Hiên Viên Diễm ôm chặt eo nhỏ mềm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lúc này đôi mắt đen mang theo mười phần ai oán nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt: vận may ức hiếp ta, Nguyệt nhi nàng cũng không thể ức hiếp ta chứ. Đêm còn rất dài, đợi đến khi tới Tụ Anh sơn trang, nàng phải bồi thường cho ta đó.vantuyetnhi diendanlequydon

Đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhịn không được cười khẽ, bàn tay trắng nắm lại thành quyền lập tức nhẹ đấm lồng ngực Hiên Viên Diễm, đôi mắt ngọc lưu chuyển dường như không tiếng động nói: nhìn trong đôi mắt chàng đầy ai oán, giống như bị ủy khuất gì lớn lắm, thật sự hoàn toàn thua chàng rồi đó. Được rồi, đợi đến khi tới Tụ Anh sơn trang, ta bồi thường cho chàng.

Đôi mắt ngọc ngậm cười không tiếng động truyền âm xong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ bước đi tới vách tường bên trái Thính Tùng cư.

Trên vách tường bên trái Thính Tùng cư, là cửa sổ gỗ thông gió duy nhất.

Lúc này, một cánh cửa sổ gỗ thông gió mở rộng một nửa, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đến gần cửa sổ bằng gỗ tử đàn, chuẩn bị mở rộng cửa ra hoàn toàn.

Khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi đến chỗ cửa sỗ bằng gỗ tử đàn, đôi mắt đen Hiên Viên Diễm phóng ra ai oán cũng vantuyetnhi diendanlequydon không có nhàn rỗi, hắn đi tới chiếc bàn trúc màu xanh biếc ở vị trí chính giữa Thính Tùng cư, trên bàn được xếp đặt một bộ trà cụ tinh sảo.

Hiên Viên Diễm đến trước bàn trúc, cổ tay trắng nõn bỗng chốc giơ lên, ngón trỏ phải thon dài chạm vào mặt bàn, rồi di động trên đó.

Trước đó Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt ở bên trong, đều nhạy bén nhận ra được có một người lặng lặng đứng thẳng ở ngoài cửa lớn Thính Tùng cư, một người toàn thân chứa đầy sát khí nồng đậm ẩn giấu độc khí.

Nguyệt nhi dụng độc như thần, thành tựu ở phương diện độc thuật của hắn cũng không coi là thấp, cho nên hắn và Nguyệt nhi cũng có thể đủ bị bắt giữ thì độc khí ẩn giấu lưu chuyển theo gió ở ngoài cửa Thính Tùng cư đang đóng chặt, cũng không phải là người bình thường có thể nghiên cứu chế tạo ra.

Mở mắt nhìn khắp lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, có năng lực tìm tới trong vòng hai ngày ngắn ngủi, và lại có người có thể nghiên cứu chế tạo ra độc khí cao siêu như thế, vantuyetnhi diendanlequydon thì chỉ có người trong Sinh Tử Môn không chỉ am hiểu dụng độc, lại càng am hiểu chế cổ độc.

Có điều, cho dù là đệ tử Sinh Tử Môn hay môn chủ thần bí Sinh Tử Môn đứng yên lặng ngoài cửa lớn Thính Tùng cư đi chăng nữa, hắn và Nguyệt nhi cũng không tính mặt đối mặt "nói chuyện phiếm" với hắn, bởi vì…

Ngón trỏ Hiên Viên Diễm giữa lúc di động trên mặt bàn thì rút lại, vạt áo màu lam theo gió quỉ dị bay lên, trong nháy mắt, bóng dáng đã đến bên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang lười biếng bắt chéo hai tay đứng trước cửa sổ đã hoàn toàn mở rộng, đôi mắt ngọc xinh đẹp cười lưu luyến, nghiêng đầu lẳng lặng chờ đợi hắn đến.

Cùng lúc đó –

Môn chủ Sinh Tử Môn thúc dục nội lực bóp vụn tờ giấy trắng mỏng manh thành bột phấn, rải đầy xuống dưới chân, giữa bàn tay trái bỗng nhiều thêm một lọ sứ nhỏ màu đen.

Chỗ miệng lọ sứ nhỏ màu đen tuy được đậy kín bởi nút lọ, nhưng vẫn không ngăn được độc khí ngũ sắc từ chỗ khe hở nút lọ thoát ra.

Chỉ thấy môn chủ thần bí Sinh Tử Môn ngưng tụ nội lực mạnh mẽ ở lòng bàn tay phải, hướng tới gần sát lọ sứ đen.

Độc khí ngũ sắc thoát ra từ giữa khe hở nút lọ, màu sắc không chỉ càng ngày càng xinh đẹp, bên trong lọ sứ đen vốn yên lặng khác thường, bỗng nhiên truyền ra tiếng con trùng ngọ nguậy rất nhỏ.

Một trăm con thực nhục cổ vốn đang ngủ say trong lọ sứ màu đen, trải qua môn chủ Sinh Tử môn thúc dục nội lực, tất cả một trăm con thực nhục cổ đều thức tỉnh.

Thực nhục cổ, một trong những loại cổ độc kinh khủng của Sinh Tử môn.

Mỗi một con thực nhục cổ xinh đẹp, đều là từ mấy trăm con trùng độc vô cùng, qua một khoảng thời gian dài ở bên trong lọ được đóng kín, đợi khi chúng nó tự mình tàn phá ăn lẫn nhau, vantuyetnhi diendanlequydon cuối cùng chỉ duy nhất còn lại một con sống sót.

Một con sống sót đó, lại được chăn nuôi bằng độc phấn và độc nước của Sinh Tử môn, cuối cùng trở thành thực nhục cổ vô cùng khủng bố.

Điều kinh khủng ở thực nhục cổ chính là một khi chúng nó tiến vào trong thân thể người, chúng nó sẽ không khiến người ta chết ngay, mà chậm rãi cắn nuốt thịt người, cho đến lúc qua một canh giờ, chúng nó mới có thể cắn nuốt sạch sẽ máu thịt của người trúng cổ.

Người trúng thực nhục cổ, cho dù nội lực của ngươi cao tới đâu, cũng không thể nào bức nó ra khỏi cơ thể.

Không những không thể bức thực nhục cổ ra, một khi ngươi cố gắng muốn thúc dục nội lực bức thực nhục cổ ra, thân hình thực nhục cổ liền nhanh chóng bành trướng, sau đó sẽ ở trong cơ thể người nổ thành mảnh vụn.

Nếu thực nhục cổ nổ thành vụn lưu tại trong cơ thể, như vậy người trúng thực nhục cổ sẽ càng chết thê thảm hơn lúc trước.

Bởi vì da thịt bản thân sẽ từ từ bốc mùi thối rữa, cho đến một tháng sau, cả người mới hóa thành một bãi máu hôi tanh, thoát khỏi sự hành hạ đau đớn dài đằng đẵng cực kỳ bi thảm này.

Môn chủ Sinh Tử Môn thức tỉnh thành công một trăm con thực nhục cổ vốn đang ngủ say, diendanlequydon trong nháy mắt lòng bàn tay phải mở lọ sứ ra, trong hai con mắt chứa đầy lệ khí ác độc lạnh lẽo.

Nếu không phải hai người trong Thính Tùng cư hoàn toàn triệt để khơi mào lửa giận của hắn, hắn cũng không muốn phải ban thực nhục cổ cho bọn họ đâu.

Phải biết rằng, mỗi một con thực nhục cổ trong lọ sứ đen, đều tiêu hao rất nhiều tâm huyết của hắn mới chế tạo thành. Một khi thực nhục cổ cắn nuốt sạch sẽ máu thịt hai người kia, thân hình chúng nó cũng sẽ nháy mắt hóa thành một bãi máu hôi tanh.

Nhưng mà không có cách nào khác, ai kêu hai người trong Thính Tùng cư kia, không đi trêu chọc người khác, cố tình không biết sống chết lại đến trêu chọc hắn chứ?

Vì để sự tức giận trong lòng được phát tiết một cách thống khoái, nên hắn phải trừng phạt hai người rắp tâm mưu đồ này thật tốt. Hắn…cũng chỉ có thể vô cùng không muốn hy sinh trăm con thực nhục cổ quý giá này.

Một tiếng ầm vang lên, chân trái môn chủ Sinh Tử Môn nhanh chóng nâng lên, một cước đá văng cửa Thính Tùng cư. Cửa lớn Thính Tùng cư kiên cố sụp đổ rầm rầm trong nháy mắt, vantuyetnhi diendanlequydon môn chủ Sinh Tử Môn tựa như mũi tên nhọn nhảy vào bên trong Thính Tùng cư.

Ngay lúc cổ tay trái môn chủ Sinh Tử Môn giơ lên, chuẩn bị thúc dục nội lực đánh văng nút lọ sứ đen ra, thả một trăm con thực nhục cổ kinh khủng, để chúng nó đồng thời tiến vào bên trong thân thể hai người trong phòng thì –

Môn chủ Sinh Tử Môn lại phát hiện, trong Thính Tùng cư ngoài bản thân hắn ra vốn không có người thứ hai tồn tại.

Hóa ra, lúc môn chủ Sinh Tử Môn tức giận đạp cửa mà vào thì trong chớp mắt đó, hai người Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng tăng nhanh tốc độ rút khỏi Thính Tùng cư.

Bàn tay môn chủ Sinh Tử Môn bóp chặt lọ sứ đến nỗi gân xanh ứa ra, nếu không phải trong lọ sứ là trăm con thực nhục cổ không dễ gì nuôi được, mà trước đó nếu thực nhục cổ không tìm được máu thịt để cắn nuốt, thân thể nó sẽ hóa thành một bãi máu hôi tanh, thì giờ khắc này, lọ sứ đen chắc chắn vỡ thành bột phấn hòa vào trong gió đêm xao động.vantuyetnhi diendanlequydon

Trước khi hắn một cước đá văng cửa Thính Tùng cư, hắn vẫn nhạy bén cảm giác được hơi thở hai người rất nhỏ, chứng minh rằng hai người kia có bên trong Thính Tùng cư.

Vậy mà, đợi sau khi hắn phá cửa Thính Tùng cư, hai người kia lại biến mất không thấy đâu. Trong Thính Tùng cư chỉ có một cánh cửa sổ, cho nên không thể nghi ngờ, hai người kia là từ cửa sổ nhảy ra bên ngoài.

Hai người kia rốt cuộc là ai, khinh công cao hơn hắn thì thôi, nội lực lại càng lớn hơn hắn.

Hai người kia không chỉ trong chớp mắt lặng yên không một tiếng động nhảy ra bên ngoài, khiến hắn ngay cả một chút bóng dáng rút lui cũng không bắt được.

Hơn nữa, bọn họ từ cửa sổ nhảy ra bên ngoài, thế nhưng còn thúc dục nội lực vô cùng hùng hậu đóng lại cửa sổ vốn đang mở ra, vantuyetnhi diendanlequydon khiến hắn ngay cả một tiếng cửa sổ đóng cũng không nghe được.

Lửa giận trong đôi mắt môn chủ Sinh Tử Môn đốt cháy hừng hực, bàn tay phải bỗng vung mạnh về phía cửa sổ đang đóng, cửa sổ bằng gỗ tử đàn trong nháy mắt rơi vào kết cục bị phá vụn.

Ngay lúc môn chủ Sinh Tử Môn chuẩn bị đề khí từ chỗ cửa sổ đuổi theo thì đôi mắt hắn bỗng vô tình quét qua chiếc bàn trúc màu xanh biếc ở vị trí chính giữa Thính Tùng cư, trên bàn được xếp đặt một bộ trà cụ tinh sảo.

Trên mặt bàn dường như có khắc chữ, là hai người kia rời khỏi, đặc biệt lưu lại chữ cho hắn sao? Môn chủ Sinh Tử Môn kiềm chế xúc động muốn đuổi theo, bóng dáng vèo một cái bay đến bên cạnh chiếc bàn trúc xanh biếc.

Trên mặt bàn vốn bóng loáng như gương, bị Hiên Viên Diễm dùng lực để lại ba hàng chữ.

Hàng chữ thứ nhất: bằng hữu, chưa được chưởng quỹ khách sạn cho phép, tùy tiện làm hư hao cửa sổ khách sạn, đây chính là một loại hành vi thô lỗ không có đạo đức nha. Chưởng quỹ khách sạn Duyệt Lai thật sự rất vô tội, ngươi cần phải bồi thường tổn thất cho chưởng quỹ khách sạn. truyên chỉ đăng trên diendanlequydon

Hàng chữ thứ hai: bằng hữu, trong lòng ngươi muốn đuổi theo sau, chúng ta hoàn toàn hiểu. Có điều, cho dù người đuổi theo cũng là lãng phí khí lực vô ích, bởi vì ngươi không có khả năng đuổi theo được chúng ta.

Nước trà trong ấm trên bàn, là chúng ta đã ngâm cách đây không lâu, phỏng chừng bây giờ còn ấm đấy. Ngươi vẫn nên ngồi xuống, thưởng thức nước trà ấm thơm ngát, làm tiêu tan sự phẫn nộ chứa trong lòng đi?

Hàng chữ thứ ba: bằng hữu, nếu ngươi thật sự không muốn thưởng trà để nguôi giận, liền đứng bên cửa sổ bị ngươi thô lỗ làm hư hao ngẩng đầu ngắm ánh trăng đi.

Bởi vì, giữa màn trời sắp xuất hiện kỳ cảnh trăm năm khó gặp, nếu ngươi không may mắn bỏ lỡ kỳ cảnh mỹ lệ trăm năm khó gặp này, chúng ta cảm thấy thật tiếc cho ngươi đó.

Sau khi xem xong ba hàng chữ Hiên Viên Diễm dùng nội lực hùng hậu lưu lại trên mặt bàn, môn chủ Sinh Tử Môn nghiến răng ken két, nếu lúc này vén lên miếng vải đen che mặt, như vậy thì…

Lộ ra khuôn mặt hắn hung ác vặn vẹo đến mức tận cùng, nếu bị một đám người nhát gan trông thấy, đám người đó nhất định phát tác bệnh tim ngay tại chỗ, sớm đi đến địa ngục đưa tin cho Diêm La vương.

Một tiếng rầm vang lên dữ dội, dường như cảm giác được huyết dịch xông thẳng lên não nhanh chóng phun trào, vantuyetnhi diendanlequydon thân hình môn chủ Sinh Tử Môn gần như muốn bùng nổ, không chỉ có một chưởng làm vỡ nát chiếc bàn trúc màu xanh biếc mà Hiên Viên Diễm lưu lại chữ viết trên đó, còn có một chưởng làm vỡ nát chiếc giường lớn tinh sảo bằng gỗ tử đàn trong Thính Tùng cư.

Bị tiếng nổ mạnh liên tục ở lầu ba làm bừng tỉnh, lão chưởng quỹ khách sạn Duyệt Lai khoác y phục lên mà đến, hai chân vô cùng run rẩy đứng ngoài cửa lớn Thính Tùng cư, giọng nói vừa lắp bắp mà vừa sợ sệt hỏi: "Ngươi ngươi ngươi… ngươi là ai vậy, ta rốt cuộc có có… đắc tội ngươi sao, vì sao ngươi phải khiến cho Thính Thính… Thính Tùng cư thành … một đống hỗn độn như vậy?"

"Nêu không muốn chết, lập tức cút cho ta." Âm thanh môn chủ Sinh Tử Môn nghiến răng nghiến lợi rít gào vừa dứt, lão chưởng quỹ bị dọa sợ đến hồn phi phách tán thật ra rất muốn cút, nhưng còn chưa có cút xa khỏi đây, trong hai mắt lão chưởng quỹ một mảnh tối đen liền ngất ở tại trên hành lang bên ngoài.

Từng bước từng bước từ từ di động, mỗi bước môn chủ Sinh Tử Môn bước ra, trên sàn đá cứng rắn trong Thính Tùng cư liền lưu lại những dấu chân lõm xuống rất sâu.

Sau khi đạp không ngừng trên mặt sàn đá cứng rắn trong Thính Tùng cư làm lưu lại dấu chân, cả người môn chủ Sinh Tử Môn phẫn nộ phóng ra sát khí rét lạnh, đứng ở tại cửa sổ gỗ đã không còn nguyên vẹn, chân chân chính chính đến trước cửa sổ lớn đang mở rộng.vantuyetnhi diendanlequydon

Môi mỏng môn chủ Sinh Tử Môn phẫn nộ gần như muốn phun máu tươi, đầu đang đau nhức gần như muốn liều mạng đập vào vách tường ngẩng lên nhìn trăng sáng treo cao giữa màn trời ở phía đối diện.

Đợi, giữa màn trời kỳ cảnh xuất hiện trăm năm khó gặp, nếu hắn không may mà bỏ lỡ, bọn họ sẽ cảm thấy tiếc hận cho mình sao?

Có mà thay mười tám đời tổ tông hắn! Hai người thần bí này không rõ lai lịch, đến tột cùng lại muốn dấy lên đợt âm phong quỷ lãng long trời lở đất như thế nào ở Thương Nguyệt quốc a?

P/S: trong hai tuần tới mình phải thi HK nên ko edit được, sau hai tuần sẽ đăng chương tiếp nhé!! Yêu m.n nhìu nhìu!! :))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: BăngLiên, Candy Kid, Mạc Lam Thiên, alligator, hienbach, mimiku, ngoung1412, phuong thi, pink291999, xuanhien77
     

Có bài mới 23.05.2016, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 561
Được thanks: 1459 lần
Điểm: 25.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 43
Chương 179: Tín hiệu uy hiếp

Bên ngoài khách sạn Duyệt Lai, ánh trăng bạc rực rỡ mộng ảo bao phủ, một gốc cây tùng lá xanh tươi tốt, trải qua gió đêm nhẹ nhàng lướt qua, khóm lá xanh tự nhiên lay động, nhẹ tấu ra một khúc nhạc trời êm tai.

Men theo cành cây cao cao lá xanh tươi tốt nhìn xuống, mái tóc đen của Hiên Viên Diễm nhẹ nhàng tung bay theo gió, lười biếng dựa lưng vào một thân cây tùng xanh to lớn.

Còn Thượng Quan Ngưng Nguyệt thì thảnh thơi bắt chéo hai chân, sau lưng thoải mái dựa vào lồng ngực ấm áp của Hiên Viên Diễm, ngón trỏ trái chậm rãi thưởng thức một luồng tóc đen bên má.

Nay, người Sinh Tử Môn bỗng nhiên xuất hiện, người này có lẽ là đệ tử Sinh Tử Môn, có lẽ là môn chủ thần bí Sinh Tử Môn, nhưng … d~đ~l~q~đ vậy thì sao chứ?

Nếu người này không thành công bắt hai người bọn họ, tự nhiên sẽ trở về trong Sinh Tử Môn bí ẩn.

Lấy khinh công người này, hai người bọn họ muốn bám theo sau theo dõi cũng không khó khăn, nhưng phải làm chu đáo khiến hắn không có một chút phát hiện, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Một khi người này phát hiện hai người bọn họ lặng lẽ theo sau tiến hành theo dõi, liền có thể nhạy bén đoán được hai người bọn họ, đến mức sở dĩ phải ở Thương Nguyệt quốc, đóng giả thành Sinh Tử Môn làm ra động tĩnh lớn như vậy, chính là vì tìm ra người Sinh Tử Môn chân chính, sau đó bám theo tìm được căn cứ bí mật Sinh Tử Môn, ý đồ làm ra chuyện bất lợi với Sinh Tử Môn.

Như vậy, người này làm sao có thể ngu xuẩn tự lộ ra căn cứ bí mật Sinh Tử Môn chứ? Người này nhất định trước sẽ dẫn hai người bọn họ lượn đông lượn tây ở Thương Nguyệt quốc, cuối cùng tùy ý tìm một chỗ dừng chân nghỉ ngơi.

Cuối cùng, hai người bọn họ không những không tìm thấy căn cứ bí mật Sinh Tử Môn, ngắt lấy dược liệu khấp huyết hoa hiếm thấy trồng bên trong Sinh Tử Môn, ngược lại sẽ khiến người Sinh Tử Môn đề cao cảnh giác, dứt khoát ẩn náu trong tối không bao giờ đi ra nữa, làm con đường tìm kiếm dược liệu của hai người bọn hắn càng thêm khó khăn.

Đương nhiên, hai người bọn họ cũng có thể sử dụng vũ lực với người này, lấy võ công của hai người bọn họ, muốn chế trụ người này cũng không coi là khó khăn. Nhưng sau khi chế trụ người này, lại chỉ có ba loại tình huống xảy ra.

Loại tình huống thứ nhất: người này nguyện ý ngoan ngoãn phối hợp, dẫn hai người bọn hắn đi căn cứ bí mật của Sinh Tử Môn, dien dan le quy don chỉ cần đi vào trong căn cứ bí mật của Sinh Tử Môn, thế thì dược liệu khấp huyết hoa hiếm thấy, dĩ nhiên thành vật trong túi hai người bọn họ.

Loại tình huống thứ hai: người này không muốn ngoan ngoãn phối hợp, khi loại hình ảnh hết sức không lý tưởng này xuất hiện là lúc, hai người bọn họ cũng chỉ có thể không lịch sự sử dụng vũ lực, thi hành vô số loại hình phạt tàn khốc với người này, nếu người này không thể chịu đựng hình phạt tàn khốc đau đớn, tự nhiên sẽ dẫn hai người bọn họ tiến đến căn cứ bí mật Sinh Tử Môn.

Loại tình huống thứ ba, cũng là hình ảnh có khả năng xảy ra nhất, đó là người này tự tìm đường chết, khiến hai người bọn họ lãng phí thể lực vô ích, cuối cùng lại toi công rổ trúc múc nước.

Bởi vì lúc người trong Sinh Tử Môn gặp được cường địch không thể ứng phó, trong đầu và tâm bọn họ chỉ có tám chữ, tám chữ này là: thà rằng nhận chết, tuyệt không chịu nhục.

Ý nghĩa tám chữ này, lại cực kỳ rõ ràng.

Một khi người Sinh Tử Môn càng bị đối thủ cường đại chế ngự, người Sinh Tử Môn tuyệt sẽ không yếu đuối khuất phục đối thủ, càng sẽ không tùy ý để đối thủ bạo lực xâm lược. Bọn họ sẽ chỉ khi đối thủ thực thi thủ đoạn "sỉ nhục", d~đ~l~q~đ thì không chút do dự chọn lựa hành động tự sát "lừng lẫy".

Người Sinh Tử Môn không chỉ am hiểu chế độc, càng am hiểu chơi cổ. Mặc dù người Sinh Tử Môn bị đối thủ chế ngự không thể động đậy, sợi tóc của hắn được gió đêm nhẹ nhàng thổi, nói không chừng cũng có thể  bắn ra rất nhiều con cổ độc.

Thân thể người Sinh Tử Môn không thể động đậy, có lẽ không có cách nào sử dụng cổ độc đến lấy tính mạng đối thủ, nhưng bọn hắn nhất định có biện pháp hấp dẫn cổ độc, tự lấy mạng sống bọn họ.

Cũng chính vì như thế, hai người bọn họ mới lười phải thi triển hoạt động gân cốt một chút với người trong Sinh Tử Môn bỗng nhiên tìm đến Thính Tùng cư.

Từ đầu đến cuối, bọn họ muốn cũng không phải là mạng sống đệ tử Sinh Tử Môn, hoặc là môn chủ thần bí Sinh Tử Môn.

Bọn họ muốn … chính là đệ tử Sinh Tử Môn hoặc môn chủ thần bí Sinh Tử Môn chủ động dẫn dắt bọn họ tiến vào căn cứ bí mật Sinh Tử Môn, sau đó lấy dược liệu khấp huyết hoa chữa bệnh cứu mạng quý hiếm vào tay.

Chỉ cần vở kịch đặc sắc ngày mai, cứ theo lẽ thường trình diễn ở Thương Nguyệt quốc, người Sinh Tử Môn tự nhiên sẽ chủ động bại lộ căn cứ bí mật.

Cho nên, vì không muốn gây thêm chuyện ảnh hưởng đến vở kịch đặc sắc được trình diễn oanh động vào ngày mai, đối với đệ tử Sinh Tử Môn bỗng nhiên xuất hiện trong Thính Tùng cư, hai người bọn họ trốn mà không gặp đương nhiên là kế sách tốt nhất.

Đôi mắt ngọc không chút để ý lướt qua người Sinh Tử Môn che miếng vải đen trên mặt đang ngửa đầu nhìn trời bên cửa sổ Thính Tùng cư bị phá hủy, dđlqđvantuyetnhi cánh tay phải Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ chạm lồng ngực Hiên Viên Diễm, ngón trỏ trái đưa về phía Hiên Viên Diễm làm tín hiệu rút lui.

Cho dù tối nay người Sinh Tử Môn cũng không tìm đến Thính Tùng cư, nàng và Diễm cũng chuẩn bị đi tới Tụ Anh sơn trang.

Thứ nhất: so với khách sạn Duyệt Lai, từ Tụ Anh sơn trang đến địa điểm trình diễn vở kịch đặc sắc ngày mai, đường đi sẽ rút ngắn lại không ít. Tối nay bọn họ ngủ ở trong Tụ Anh sơn trang, ngày mai liền có thể lười biếng ngủ tiếp, không cần phải vội vàng rời giường quá sớm.

Thứ hai: tuy rằng Diễm mát xa cho nàng cả buổi, khiến tinh thần nàng vô cùng thoải mái. Nhưng mà, bộ phận nào đó trên thân thể nàng cũng rất không thoải mái, cái bộ phận rất không thoải mái chính là dạ dày của nàng, dạ dày của nàng luôn luôn kháng nghị kêu gào với nàng.

Nàng đói, nàng phải tới Tụ Anh sơn trang ăn một bữa no đủ. Nghe Diễm nói, trong Tụ Anh sơn trang nuôi không ít dê béo, đợi đến Tụ Anh sơn trang, nàng phải để người ta làm thịt con dê mập nhất, hảo hảo an ủi dạ dày đáng thương của nàng một chút.

Lúc trước nàng và Diễm đạo diễn hai màn kịch đặc sắc kinh hồn và phá đảm, tuy rằng làm cho lòng người ở Thương Nguyệt quốc hoảng sợ, nhưng nàng và Diễm hai người cũng thấy tội lỗi.

Hôm nay ở Thương Nguyệt quốc, cửa lớn từng nhà đóng chặt, nhóm tiểu thương vốn không dám ra đường buôn bán, lão chưởng quỹ và bọn tiểu nhị khách sạn Duyệt Lai tự nhiên không có cách nào xách giỏ ra đường mua đồ ăn.

Đương nhiên, cho dù có tiểu thương gan lớn dám lên phố mở quán buôn bán, đoán chừng lão chưởng quỹ và bọn tiểu nhị khách sạn Duyệt Lai cũng không dám xách giỏ ra đường mua đồ.

Vấn đề là, dạ dày nàng và Diễm thế nhưng nhận hết oan ức. Bởi vì cả một ngày hôm nay, ba bữa ăn sớm trưa tối, tiểu nhị khách sạn Duyệt Lai đưa vào trong Thính Tùng cư, ngoài cháo trắng… d~đ~l~q~đ vẫn là cháo trắng.

Không có mỹ vị ngon miệng thì cũng thôi, cái gì kia, ngươi tốt xấu cũng đưa mấy cái bánh bao nóng vào a? Cái gì, trong khách sạn Duyệt Lai không những không có ai chưng bánh bao, cho dù có người chưng bánh bao cũng vô dụng, bởi vì toàn bộ bột mì đã dùng hết rồi?

Được rồi, cháo trắng thì cháo trắng, vậy ngươi dù gì cũng phải đưa một ít dưa muối vào chứ, vì sao ngay cả một chút dưa muối nhỏ như vậy cũng không có chứ?

Bữa sáng uống một hớp cháo trắng, cho dù không có dưa muối thêm vị, vậy cũng được hoàn toàn không sao cả. Ba bữa liên tục đều hớp cháo trắng nhạt phèo, vậy làm sao chịu nổi, càng chết người hơn nữa…

Gạo bên trong vại của khách sạn Duyệt Lai không nhiều lắm, vì để cho tất cả các quan khách cư trú ở khách sạn, mỗi người đều có thể hớp cháo trắng, cho nên mỗi người mỗi bữa, nhiều nhất chỉ có thể dùng hai chén cháo trắng đến lấp vào dạ dày đói khát?

Ta nói cái việc này… lão chưởng quỹ khách sạn Duyệt Lai a, tại sao ngày thường ngươi không mua nhiều gạo một chút dự trữ để dùng chứ? Vantuyetnhi dđlqđ Hoàn hảo, đợi sau khi màn kịch đặc sắc cuối cùng ngày mai hoa lệ hạ màn, Thương Nguyệt quốc các ngươi liền có thể khôi phục tất cả lại như thường .

Nếu không, lòng người Thương Nguyệt quốc lại tiếp tục hoảng sợ nữa, lão chưởng quỹ ngươi không làm chết đói nhóm quan khách cư trú ở khách sạn, sợ rằng tự làm mình chết đói trước.

Nguyệt nhi, đợi đến Tụ Anh sơn trang, nàng ăn thì cứ ăn, nhưng dù sao cũng đừng ăn quá no. Nếu nàng no đứng cũng không đứng nổi, làm sao còn có khí lực bù lại thiếu nợ cho ta đây.

Hiên Viên Diễm thúc dục nội lực trả lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trêu chọc cười đùa truyền vào lỗ tai nàng, đồng thời cánh tay trái ôm lấy eo nhỏ nhắn của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đưa Thượng Quan Ngưng Nguyệt lặng yên không tiếng động rời khỏi dưới tàng cây tùng xanh.

Ngay lúc Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt rời khỏi trong nháy mắt, màn trời xanh thẳm vốn huyền ảo tĩnh mịch, bỗng nhiên vang lên âm thanh vô cùng điếc tai. Một chùm ánh sáng màu tím chói mắt lao nhanh cuồn cuộn giữa màn trời xanh, tiếp theo giống như pháo hoa rực rỡ nổ vang giữa trời.

Ánh sáng màu tím tựa như pháo hoa rực rỡ, sau khi chợt nổ tung vô cùng vang dội, nó lại cũng không giống như pháo hoa nhanh chóng rơi xuống, mà chậm rãi tụ lại thành một đường nét màu sắc rực rỡ.

Lập tức, đường nét màu sắc rực rỡ rung động mãnh liệt một hồi, hóa thành ba hàng chữ lớn rực rỡ lóa mắt.

Hàng chữ rực rỡ thứ nhất: chưởng môn các phái Thương Nguyệt quốc, buổi tối hảo! Nếu muốn khôi phục nguyên trạng, nếu muốn tránh khỏi tai ương diệt môn, xin mời giờ thân ngày mai, tụ họp tại núi Lý Ngư.

Hàng chữ rực rỡ thứ hai: nhớ kỹ, Sinh Tử Môn chỉ hoan nghênh chưởng môn các phái, ngày mai một mình đến núi Lý Ngư, không hy vọng chưởng môn các phái mang theo đệ tử nào trong phái.

Hàng chữ rực rỡ thứ ba: nếu chưởng môn các phái cố ý muốn mang theo đệ tử trong phái, chính là hoàn toàn khiêu khích Sinh Tử Môn ta. Nếu bởi vì chưởng môn các phái khiêu khích khiến Sinh Tử Môn mất hứng, liền khiến ngươi chịu khổ một đêm diệt môn, cũng đừng oán Sinh Tử Môn ta lòng dạ độc ác, hoàn toàn là ngươi gieo gió gặt bão.

Trên màn trời xanh tĩnh mịch trong sân viện mỗi một môn phái ở Thương Nguyệt quốc, cũng đã xuất hiện ba hàng chữ lớn rực rỡ phát ra ánh sáng chói mắt, gần như bao phủ hoàn toàn cả môn phái của bọn họ.

Cách khách sạn Duyệt Lai mười dặm, đúng lúc có một đại môn phái tồn tại.

Bở vì giờ phút này, môn chủ Sinh Tử Môn đang đứng yên lặng trước cửa sổ Thính Tùng cư đã bị phá hủy, ngửa đầu nhìn màn trời xanh tĩnh mịch, tự nhiên cũng trông thấy ba hàng chữ lớn rực rỡ này rõ ràng.

Đầu móng tay thon dài cắm sâu vào trong lòng bàn tay, trên trán nổi đầy gân xanh mãnh liệt, tất cả cơ thịt trên mặt nổi lên dữ tợn, lửa giận rừng rực thiêu đốt trong cơ thể môn chủ Sinh Tử Môn, hai con mắt gắt gao nhìn chăm chú trên màn trời xanh tĩnh mịch, ba hàng chữ lớn rực rỡ phát ra ánh sáng chói mắt, hồi lâu cũng không có tiêu tan.

Người thần bí dấy lên hai đợt âm phong quỷ lãng ở Thương Nguyệt quốc, tại sao phải mượn danh nghĩa Sinh Tử Môn của hắn, uy hiếp chưởng môn các phái ngày mai tề tụ tại núi Lý Ngư? Hắn… d~đ~l~q~đ rốt cuộc muốn làm cái gì, muốn làm cái gì đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: BăngLiên, Candy Kid, Nguyêtle, alligator, hienbach, ngoung1412, phanhciel99, phuong thi
Có bài mới 27.05.2016, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 561
Được thanks: 1459 lần
Điểm: 25.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 54
Chương 180: Quần hùng tề tụ

Bên ngoài trăm dặm cách đế đô Thương Nguyệt quốc, quang cảnh tại một ngọn núi xanh đẹp như tranh vẽ, hình dạng phảng phất như một con cá chép lớn đang nằm, vì vậy mà tòa núi xanh này được gọi là núi Lý Ngư.

Núi Lý Ngư – thác nước màu trắng cuốn châu phun ngọc, núi đá lởm chởm đón gió cao ngất, dây tử đằng màu tím đan quấn vào nhau, như tấm đệm cỏ xanh lan ra khắp trên mặt đất, Die nd da nl e q uu ydo n đóa hoa sặc sỡ yêu kiều lộ ra vẻ xinh đẹp, vốn là một nơi xa cách ồn ào đông đúc, hiếm có người đặt chân đến tận nơi tốt lành đẹp đẽ này .

Vậy mà hôm nay, tình hình tại núi Lý Ngư lại hoàn toàn không giống trước kia.

Đám mây trắng tinh thản nhiên chuyển động nhẹ nhàng trên bầu trời xanh, mặt trời xinh đẹp như lửa mặc sức vẩy lên ánh sáng chói lọi, khiến cả tòa núi Lý Ngư như phủ thêm một tầng lụa mỏng tràn đầy sắc vàng. Giữa lúc mặt trời xinh đẹp như lửa khéo léo tô điểm, núi Lý Ngư lướt qua bầu không khí vắng vẻ ngày trước, lần đầu tiên náo nhiệt lạ thường.

Giờ phút này, cách giờ thân mà "Sinh Tử Môn" quy định đêm qua, còn có hơn một canh giờ nữa.

Nhưng trên đỉnh núi Lý Ngư lại sớm đã tụ hội sáu mươi vị nhân sĩ võ lâm, thân mặc đủ kiểu trang phục, hoặc cầm búa sắc bén trong tay, hoặc dắt hai thanh đao lớn ở thắt lưng, hoặc lưng đeo kiếm bạc băng lãnh, hoặc cánh tay quấn roi sắt dài.

Mặt trời tuy đẹp như lửa vương vấn, phong cảnh tuy đẹp vô song, nhưng không cách nào khiến tâm những nhân sĩ võ lâm tụ hội tại núi Lý Ngư tăng thêm một chút ấm áp và nhã ý, Die nd da nl e q uu ydo n chỉ thấy trong mắt mỗi người bọn họ đều ngấm sự hoảng sợ, nét mặt ảm đạm, tâm như lạc trong sương mù.

Sáu mươi vị nhân sĩ võ lâm tụ hội tại đỉnh núi Lý Ngư mặc trang phục không giống nhau, vũ khí mang theo cũng đều không giống nhau, nhưng bọn hắn lại có được một điểm giống nhau.

Khuôn mặt bọn họ và cổ bọn họ đều bại lộ bên ngoài cổ áo, hai tay lộ ra bên ngoài ống tay áo, tất cả đều hiện lên màu sắc vô cùng đen kịt, hơn nữa trong màu đen còn lưu chuyển tia sáng xanh biếc âm u.

Không sai, sáu mươi vị nhân sĩ võ lâm có tiếng tăm thân mang vũ khí này, chính là chương môn các phái đêm qua hoảng sợ nhận tín hiệu uy hiếp từ "Sinh Tử Môn", da.nlze.qu;ydo/nn mang theo tâm tình nghi ngờ thăm dò lại thấp thỏm, bất an, đến núi Lý Ngư trước thời hạn.

Một số chưởng môn ngày thường có giao tình tương đối tốt, đang gộp thành tốp năm tốp ba dựa vào cùng một chỗ, rỉ tai thì thầm nhẹ giọng nghị luận cái gì đó.

Còn một số thì tính tình quái gở đến cực điểm, bản thân ngày thường chỉ để ý mấy chuyện trong môn phái, không thích giao thiệp với chưởng môn những môn phái khác, sau lưng đang dựa vào thân cây to khỏe, cúi đầu than thở .

Có người khoanh chân ngồi xuống trên mặt đất, nhắm mắt âm thầm suy đoán trong lòng. Còn có người nửa ngồi trên mặt đất, dùng ống tay áo chậm rãi lau chúi vũ khí sắc bén mang bên người.

Đêm qua, Sinh Tử Môn phát ra tín hiệu uy hiếp, ý tứ kia lại rất rõ ràng.

Chỉ cần giờ thân hôm nay, bọn họ ngoan ngoãn đến núi Lý Ngư, như vậy kỳ độc lúc trước bọn họ chẳng biết tại sao lại trúng phải, bao gồm cả chúng đệ tử trong phái bọn họ, người Sinh Tử Môn sẽ tự hóa giải cho bọn họ, hơn nữa người Sinh Tử Môn cũng sẽ không đại khai sát giới với bọn họ.

Trước đưa mộc bài hắc bạch Sinh Tử lệnh nhắc nhở bọn họ, sau đó lại khiến tất cả bọn họ thân trúng kỳ độc, tiếp theo lại uy hiếp bọn họ tụ hội tại đỉnh núi Lý Ngư, nói muốn hóa giải kỳ độc cho bọn họ.

Cuối cùng tại sao người Sinh Tử Môn phải làm ra chuyện tình khiến người ta không thể tưởng tượng được như thế, bọn họ vốn không thể hiểu được, cũng không dám đi suy xét.

Bọn họ chỉ biết một chút là, người Sinh Tử Môn có thể trong một đêm khiến toàn bộ chưởng môn và đệ tử các phái ở Thương Nguyệt quốc mạc danh kỳ diệu trúng kỳ độc.

Hơn nữa còn khiến chưởng môn các phái bọn họ, vốn không có biện pháp gì để hóa giải kỳ độc quái lạ xâm nhập thân thể này, nếu người Sinh Tử Môn cố ý muốn lấy tính mạng bọn họ, thật là dễ như trở bàn tay.

Cho nên bất kể người Sinh Tử Môn, hôm nay kêu bọn họ tụ hội tại đỉnh núi Lý Ngư, thật là muốn hóa giải kỳ độc trên người bọn họ, da.nlze.qu;ydo/nn hay là còn giấu âm mưu quỷ kế khác lớn hơn nữa, bọn họ tuyệt đối không dám mạo hiểm cãi lời .

Chính là con kiến còn ham sống, huống chi là người chứ?

Tuy rằng bọn họ thân trúng kỳ độc, nhưng dù sao hôm nay bọn họ còn chưa bị mất mạng, có thể sống lâu thêm một ngày thì một ngày, người nào cũng không muốn rời khỏi nhân thế quá sớm, đi đến địa ngục u ám báo cáo với Diêm La vương!

Giờ khắc này, tại đỉnh núi Lý Ngư, không khí vô cùng ngưng trọng. Còn tại sườn núi Lý ngư, không khí cũng không khá hơn chút nào.

So với sáu mươi vị chưởng môn trên đỉnh núi Lý ngư, bởi vì vị trí môn phái của bọn họ, đường đi đến đỉnh núi Lý Ngư còn không tính quá xa xôi, bởi vậy tuy rằng một đêm bọn họ cũng không thể ngủ say, cũng vẫn còn đầy đủ khí lực, có thể thuận lợi đến đỉnh núi Lý ngư.

Nhưng một ít môn phái khác, đêm qua cũng nhận được tín hiệu uy hiếp từ "Sinh Tử Môn", nhưng vị trí môn phái của bọn họ, đường đi đến đỉnh núi Lý Ngư lại hết sức xa xôi, cũng y như chịu tội lớn.

Chỉ sợ giờ thân hôm nay, không thể kịp thời đến đỉnh núi Lý Ngư, từ đó mặt mũi không thể nào khôi phục, thậm chí lại gặp phải tai ương bị "Sinh Tử Môn" tàn nhẫn huyết tẩy.

Lộ trình đến đỉnh núi Lý Ngư vô cùng xa xôi, những chưởng môn này không những một đêm không thể ngủ đủ, một khắc kia lại nhận được tín hiệu uy hiếp từ "Sinh Tử Môn", bóng dáng đã tựa như mũi tên nhọn chạy ra ngoài cửa lớn.

"Phù --" Giữa sườn núi Lý Ngư, một gốc cây được nhiều loài hoa sặc sỡ vây quanh, bên cạnh cây liễu vững chãi lá xanh nhẹ nhàng xao động theo gió, da.nlze.qu;ydo/nn truyền đến một âm thanh hộc máu thống khổ.

Lộ trình đến đỉnh núi Lý Ngư vô cùng xa xôi, chưởng môn Phi Ưng phái trải qua một ngày một đêm gấp rút lên đường phong trần mệt mỏi.

Một con thiên lý mã, ba con tuấn mã vô cùng mạnh mẽ kiệt sức mà chết, cuối cùng lại hao hết tất cả nội lực thi triển khinh công, rốt cục trời không phụ lòng người, thật vất vả mới đến giữa sườn núi Lý Ngư.

Nhưng mà, chưởng môn Phi Ưng phái đã muốn sức cùng lực kiệt, giờ khắc này, thật sự cũng không đủ khí lực đi tới đỉnh núi Lý Ngư.

Bước chân tập tễnh đi về phía cây liễu tươi tốt, sau lưng dựa vào thân cây liễu vững chãi, miệng thì dốc sức thở hổn hển, chưởng môn Phi Ưng phái muốn nghỉ ngơi một chút, mới vừa thở gấp xong, trong miệng liền chợt khổ sở phun ra máu tươi.

Ba vị chưởng môn ngày thường có giao tình không tệ với chưởng môn Phi Ưng phái, lần lượt đến gần chưởng môn Phi Ưng phái lúc này đang dựa vào cạnh cây liễu.

Đáng tiếc, chỉ là hai con mắt bọn họ lạnh lùng lướt qua chưởng môn Phi Ưng phái đang phun máu, ngay cả một câu hỏi an ủi đơn giản nhất cũng keo kiệt bỏ lại, liền quay đầu tiếp tục đi tới đỉnh núi Lý Ngư phía trước.

Tuy rằng, hiện giờ cách giờ thân còn có một canh giờ, nhưng suốt đêm phong trần mệt mỏi lên đường, nay thể lực bọn họ đã có chút chống đỡ không nổi, vẫn còn hơn nửa sườn núi phải cực khổ trèo lên.

Ngộ nhỡ bởi vì an ủi vài câu với chưởng môn Phi Ưng phái, mà làm cho bọn họ không thể kịp thời đến đỉnh núi Lý Ngư, do đó rước lấy Sinh Tử Môn hết sức mất hứng, tàn nhẫn huyết tẩy môn phái bọn họ, điều này thực sự không đáng.

Ba vị chưởng môn rút lại giao tình ngày thường coi như không tệ, ánh mắt chưởng môn Phi Ưng phái hiện lên tức giận sau khi xin giúp đỡ đến trên đỉnh núi Lý Ngư, dieendaanleequuydonn tơ máu liên tục chảy xuống bên khóe miệng biến thành màu đen, trên áo lây nhiễm một mảng máu tươi, lúc này coi như cảm nhận được vô cùng sâu sắc, cái gì gọi là nhân tình ấm lạnh, cái gì gọi là lòng người dễ thay đổi!

Có lợi ích chỉ đương đầu, chỉ lo bảo toàn bản thân. Hiển nhiên cũng có người đồng bệnh tương liên, đồng tâm hiệp lực. Này không --

Lại có vài tên chưởng môn đi qua bên cạnh cây liễu, vẻ mặt hết sức lạnh lùng liếc mắt nhìn chưởng môn Phi Ưng phái, sau đó tiếp tục cất bước vội vàng đi tới đỉnh núi Lý Ngư, vị trí phía trước bên phải cây liễu tươi tốt, vốn là một nam tử trung niên ngồi trên một tảng đá lớn, chống một cây gậy gỗ lớn tựa như quải trượng, từ từ đi tới trước mặt chưởng môn Phi Ưng phái.

Người nam tử trung niên này, chính là bang chủ Bạch Nhạn bang. Lí do hắn phải chống một cây gậy gỗ lớn tựa như quải trượng, ngược lại cũng không phải là hai chân có bệnh tật khiến hắn đi lại vô cùng bất tiện.

Từ bang chủ Bạch Nhạn bang, trên tay áo lây nhiễm một mảng máu lớn, cùng với hai con mắt tràn ngập hơi thở mỏi mệt, không khó nhìn ra hắn cũng bởi vì suốt đêm lên đường phong trần mệt mỏi, dẫn tới thể lực không thể chống đỡ nổi nữa, cho nên muốn dựa vào quải trượng để chống đỡ, mới có thể miễn cưỡng trèo lên núi Lý Ngư.

"Đến, chúng ta dìu lẫn nhau, từ từ cùng nhau đến trên núi." Bang chủ Bạch Nhạn bang thở hổn hển mà nói, duỗi cánh tay phải đưa cho chưởng môn Phi Ưng phái.

"Hảo!" Chưởng môn Phi Ưng phái gật đầu, sau khi giơ ống tay áo lau tơ máu rơi bên miệng, cánh tay khoác lên cánh tay phải của bang chủ Bạch Nhạn bang.

Giữa ánh sáng vàng rực rỡ chói lóa bao phủ, khí lực hai người này vốn cường tráng như trâu, giờ khắc này lại giống như hai lão giả lớn tuổi thân thể suy yếu đáng thương, bóng lưng lộ ra khí tức tiêu điều đi tới đỉnh núi Lý Ngư, đồng tâm hiệp lực chậm rãi trèo lên mà đi…

Một canh giờ trôi qua –

Tất cả môn phái lớn nhỏ ở Thương Nguyệt quốc, toàn bộ gần trăm vị chưởng môn đều đúng giờ đến đỉnh núi Lý Ngư.

Gió núi từ từ phe phẩy, đưa mọi hương hoa ngào ngạt bao phủ khắp nơi, bất luận là vẻ mặt chưởng môn tà phái dữ tợn hơi run rẩy, ánh mắt phóng ra hơi thở hung ác tàn nhẫn, hay là trong hai con mắt chưởng môn chính phái mặc dù rất mỏi mệt, dieendaanleequuydonn cả người lại lộ ra khí khái anh hùng, tất cả bọn họ ngửa đầu chăm chú nhìn mặt trời xinh đẹp treo cao giữa trời không.

Giờ thân cũng đã đến, người Sinh Tử Môn đêm qua phát ra tín hiệu uy hiếp cho bọn hắn, vì sao còn chưa xuất hiện tại đỉnh núi Lý Ngư chứ? Chẳng lẽ... người Sinh Tử Môn đang trêu đùa bọn họ, thực ra người Sinh Tử Môn vốn sẽ không xuất hiện, người Sinh Tử Môn đang chơi trò mèo dụ chuột sao?

Sau khi khiến bọn hắn mỏi mệt không chịu nổi tụ hội tại đỉnh núi Lý Ngư, người Sinh Tử Môn lại ở một chỗ tối nào đó, vui sướng hài lòng thưởng thức vẻ mặt bọn họ bị chà đạp tàn phá, trong lòng biến thái cảm thụ linh hồn bọn họ bị hành hạ tra tấn?

Mọi người ở đây đều cùng ngửa đầu chăm chú nhìn mặt trời xinh đẹp trên cao, tức giận và sợ hãi điên cuồng tuôn trào trong cơ thể hòa quấn vào nhau, trong lòng đều tự âm thầm suy đoán thời gian, chỉ có hai người lại là ngoại lệ, hai người đó cũng không có ngửa đầu nhìn ngắm bầu trời xanh.

Một người trong đó, là tên ăn mày tuổi đã hơn năm mươi. Lúc này mông hắn đang ngồi trên mặt đất, sau lưng dựa vào một thân cây lớn vững chãi, vùi đầu gặm cắn chân gà béo ngậy trong tay.

Hắn mặc một bộ y phục rách mướp, bên hông buộc chín cái túi vá dính đầy vết bẩn. Không sai, người này chính là cửu đại trưởng lão Cái Bang, Thiết trưởng lão chưởng quản sự vụ phái Ô Y ở Thương Nguyệt quốc.

Tất cả các môn phái bên trong Thương Nguyệt quốc đều trúng kỳ độc, nếu như chỉ riêng Cái Bang bình yên vô sự, vị môn chủ Sinh Tử Môn kia ẩn trong bóng tối, tự nhiên sẽ sinh lòng nghi ngờ đối với Cái Bang.

Về phần tất cả các môn phái lớn nhỏ còn lại trúng kỳ độc, tuy rằng sẽ không nghi ngờ chuyện trúng độc có liên quan đến Cái Bang.

Nhưng bọn hắn sẽ cho rằng sở dĩ Cái Bang lại bình yên vô sự, là vì Sinh Tử Môn kiêng kị thực lực cường đại của Cái Bang, bởi vậy không dám khiêu khích hạ độc với thiên hạ đệ nhất đại bang -- Cái Bang, đến lúc đó bọn họ rất có thể sẽ lấy Cái Bang nghĩa hiệp làm đầu, đứng ra thay bọn họ diệt trừ gian tà.

Cho nên, thiếu bang chủ và thiếu bang chủ phu nhân trực tiếp khiến cho đệ tử Cái Bang cũng trúng kỳ độc, càng làm cho hắn ở Thương Nguyệt quốc, người người đều biết Thiết trưởng lão Cái Bang, thay thế lão bang chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi, đến đỉnh núi Lý Ngư tham gia "đại hội anh hùng".

Ngay cả đệ tử Cái Bang, và cửu đại trưởng lão Cái Bang đều trúng kỳ độc, sợ hãi với thực lực kinh khủng của Sinh Tử Môn, bị uy hiếp đúng giờ đến đỉnh núi Lý Ngư.

Các chưởng môn các phái này phong trần mệt mỏi tới đỉnh núi Lý Ngư, trong lòng sợ hãi "Sinh Tử Môn", hiển nhiên lại càng sâu thêm. Kể từ đó, cũng có lợi cho việc chờ đợi trình diễn vở kịch đặc sắc hoa lệ, không phải sao?

Còn một người khác không ngửa đầu chăm chú nhìn bầu trời xanh, từ vị trí mặt trời hiện nay suy tính canh giờ, là một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y màu nguyệt nha.

Lúc này, sau lưng hắn dựa vào một thân cây to lớn vững chãi, dường như bởi vì đi đường mệt nhọc quá độ, khiến thể lực không chống đỡ nổi, đang nhắm mắt lẳng lặng nghỉ ngơi.

Người nam tử trẻ tuổi này tuy rằng trúng kỳ độc, dẫn đến dung nhan trắng ngần vô cùng đen kịt. Có điều, từ giữa ngón tay hắn cầm một cây quạt màu vàng kim, mọi người liếc mắt một cái vẫn có thể nhận ra thân phận nam tử này.

Hắn -- chính là thiếu bang chủ Kim Phiến bang nhìn như thư sinh nho nhã tay trói gà không chặt, thực ra tính tình vô cùng quái gở, võ công trác tuyệt, lấy một cây quạt màu vàng kim làm vũ khí lấy mạng câu hồn, danh chấn giang hồ nhiều năm.

Hương hoa lá thơm ngát cuốn theo gió núi nhẹ nhàng xao động, thời gian từng giây từng phút lẳng lặng trôi qua, ngay lúc chưởng môn các phái lớn nhỏ ở Thương Nguyệt quốc chờ lâu mãi không thấy người Sinh Tử Môn hiện thân.

Bọn họ muốn buột miệng lớn tiếng mắng, nhưng lại sợ hãi người Sinh Tử Môn bỗng nhiên xuất hiện, hậu quả của việc trừng phạt không thể tưởng tượng được, dieendaanleequuydonn chỉ có thể bất đắc dĩ gắt gao nắm chặt tay khiến gân xanh nổi lên, hàm răng nghiến ken két ken két thì --

Bốn âm thanh của nam tử trung niên vô cùng trật tự, nghe giống như tràn đầy lễ độ, rồi lại lãnh ý bức người đột nhiên theo gió núi từ từ thổi lướt qua, vang dội bên tai chưởng môn các phái: "Các vị chưởng môn, buổi chiều hảo. Thật có lỗi, để cho các ngươi đợi lâu!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: Candy Kid, Nguyêtle, alligator, hienbach, phuong thi, pink291999, trân lỳ 1996
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.