Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 18.12.2015, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2764 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 26
Cuối năm gòi nên công việc bạn Mây hơi bị nhiều, bạn Mây bị trễ truyện  ^:)^  ^:)^  ^:)^  ^:)^  ^:)^  chân thành xin lỗi các nàng. Ngày mai sẽ có truyện mới các nàng nhé

Chúc mọi người Năm Mới Vui Vẻ nhé.        

CHƯƠNG 79.2: Chung giường
Edit: Mây


Trong đình viện im lặng không có gió, phơi nắng đã lâu Ngâm Hoan còn cảm thấy ấm áp, cầm lấy trên bàn sách mở ra đến nhìn lại, qua không bao lâu, viện tử cửa có động tĩnh, Ngâm Hoan cũng không quay đầu lại cười nói, "Như thế nào nhanh như vậy đã trở lại, nên không phải là kia tiểu sư phụ lại không để cho ngươi hái được?"

Thấy Nhĩ Đông thật lâu không trả lời, Ngâm Hoan nghe được kia đến gần tiếng bước chân ngẩng đầu nhìn lên, cao lớn bóng đen che ở ánh mặt trời, mang theo chút ít râu ria mặt xuất hiện ở trước mắt mình, Ngâm Hoan cho là mình bị hoa mắt, kia quen thuộc vẻ mặt, còn có đáy mắt kia nụ cười thản nhiên. "Sao thế, mừng đến phát ngốc rồi hả?"

Tô Khiêm Mặc thấy dáng vẻ ngây ngốc của nàng thì kìm lòng không đậu đưa tay sờ sờ tóc nàng, Ngâm Hoan lúc này mới có phản ứng lại, đúng là hắn thiệt.

"Chàng..." Ngâm Hoan đột nhiên không biết mở miệng như thế nào, nhìn bộ dạng phong trần mệt mỏi của hắn tựa hồ như lúc chạy đến Lâm An cũng chưa kịp thay quần áo đã chạy đến nơi này gặp nàng, đang còn muốn nói gì thêm, đột nhiên cả người đã bị hắn kéo vào lòng.

"Tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì?" Thanh Nha chạy ra phát hiện Ngâm Hoan bộ dạng bị hoảng sợ đang bị nam nhân xa lạ nào đó ôm chặt.

"Tên đăng đồ tử đáng chết kia ở đâu ra mà dám ôm tiểu thư của ta, còn không mau buông ra." Thanh Nha vọt tới phía trước đưa tay muốn đánh Tô Khiêm Mặc, Ngâm Hoan vội vàng mở miệng, "Thanh Nha tỷ tỷ, là Tô thiếu gia, là Tô thiếu gia."

Lúc này Thanh Nha đã đánh trúng Tô Khiêm Mặc vài cái, có chút lúng túng thu tay về, Thanh Nha nhưng vẫn cứ nghiêm túc nói, "Tô thiếu gia, tiểu thư vừa mới khoẻ hơn một chút, Tô đại nhân đừng làm nàng hoảng sợ, nếu không sẽ bị sốt lại."

"Mấy ngày trước nàng sốt sao?" Tô Khiêm Mặc để nàng ngồi xuống cau mày hỏi nàng, Ngâm Hoan trong lòng lộp bộp một chút, muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp rồi, Thanh Nha gật đầu nói, "Tiểu thư từ sau khi được cứu về thì sốt cao không ngừng, liên tục gặp ác mộng nên phu nhân chủ trương đưa nàng đến đây dưỡng thân thể."


Tô Khiêm Mặc lúc này không phải là nhìn về phía Ngâm Hoan, mà là nhìn về phía A Hỉ đang trốn trốn tránh tránh phía sau cửa, trầm giọng nói ra, "Tại sao thư của ngươi không nói việc này!" "Thiếu gia, thời điểm A Hỉ viết thư cho ngài thì Cố tiểu thư vẫn chưa sốt." A Hỉ có chút chột dạ, Cố tiểu thư dặn dò không thể nói với thiếu gia chuyện nàng bị sốt, để tránh hắn vội vàng chạy về bỏ lỡ công việc. "Vậy thì ngươi cũng phải phòng ngừa chu đáo!"

Tô Khiêm Mặc trừng mắt liếc hắn một cái, quay đầu lại nhìn xem Ngâm Hoan, người này cũng có chút chột dạ, chột dạ gật đầu để bày tỏ A Hỉ nói một chút cũng không giả dối. "Thực xin lỗi, ta tới chậm." Tô Khiêm Mặc ngồi chồm hổm cầm hai tay nàng đặt lên đùi, "Đã để cho nàng chịu ủy khuất."

"Nhưng lúc này chàng đến ta đã rất vui rồi." Ngâm Hoan thấy vẻ mệt mỏi không dấu hết, từ lúc nhận thư tới, không biết hắn chạy từ Dương quan về mười mấy ngày này có nghỉ ngơi chút nào không a.

"Chuyện Kỳ gia ta đã biết, nàng yên tâm, ta..." Đáy mắt Tô Khiêm Mặc xẹt qua chút âm lãnh, dám cấu kết thổ phỉ làm chuyện như vậy, hắn sẽ để cho bọn họ hối hận vì đã không quản giáo tốt nữ nhi, để nàng ra ngoài gây hoạ cho người khác.

"Ta yên tâm." Ngâm Hoan cắt đứt lời của hắn, trên mặt lộ ra một tia mỏi mệt, "Bây giờ ta hơi mệt, không bằng chàng giúp ta đi nghỉ ngơi đi?" Tô Khiêm Mặc đỡ nàng dậy, Thanh Nha ở một bên thay nàng cầm lấy áo choàng, vào phòng Tô Khiêm Mặc đích thân đỡ nàng lên giường, đắp kín mền, Thanh Nha lui đi ra đóng cửa lại, hai người đã lâu không gặp hẳn là tiểu thư cùng Tô thiếu gia có nhiều chuyện muốn nói với nhau a.

"Chàng ngồi chỗ này được không?" Ngâm Hoan nhích vào bên trong giường, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, Tô Khiêm Mặc sững sờ, lúc nghe được đề nghị của nàng, trong lúc nhất thời còn phản ứng không kịp, Ngâm Hoan chống đỡ thân thể có chút mệt mỏi, có chút làm nũng, "Còn không mau ngồi xuống!"

Tô Khiêm Mặc cởi áo choàng trên người xuống để ở một bên, có chút co quắp, "Ta vội vàng một đường chạy đến đây, chưa thay quần áo, bẩn lắm." Ngâm Hoan trừng mắt nhìn hắn, Tô Khiêm Mặc lập tức tựa vào mép giường, Ngâm Hoan lúc này mới hài lòng nằm xuống, đầu tựa vào tay hắn.

Tô Khiêm Mặc giờ phút này tim đập như trống trận, đây là lần đầu tiên hai người ở cùng một chỗ mà lại là trong phòng của nàng, nàng còn muốn hắn nằm nhích vô trong nhưng sắc mặt Tô Khiêm Mặc càng ngày càng hồng, vì vậy hắn bắt đầu dời đi sự chú ý, một tay vòng ở phía sau đầu của nàng, cúi đầu nhìn nàng hỏi, "Những ngày vừa rồi nàng gặp ác mộng gì?" Ngâm Hoan giản lược nói những tình tiết trong mộng, cũng không có nói chuyện tên thổ phỉ kia cố gắng vô lễ với nàng, Tô Khiêm Mặc nghiêm túc nghe, thỉnh thoảng lại nhíu mày, đặc biệt là lúc nghe được Ngâm Hoan nói chuyện ngày đó phát sinh, vẻ mặt trên mặt liền từ từ lạnh xuống.

"Nàng nói là Nhị thiếu gia Lục gia cùng Nhị tỷ nàng lúc nói chuyện phiếm có nhắc tới việc làm thế nào để giết một người sao, hừ, một chiêu mượn đao giết người này thật tốt a." Ngâm Hoan nhìn vẻ mặt của hắn lúc này cũng đoán được suy nghĩ của hắn, "Chuyện liên quan đến Nhị tỷ ta sẽ tự mình xử lý, không cho phép chàng nhúng tay vào."

Đột nhiên nhìn nàng như tiểu lão hổ bị tạc mao, Tô Khiêm Mặc đau lòng sờ sờ gò má thật gầy của nàng, miệng lại nói, "Gương mặt này thật thiếu thịt, nhéo không đã tay."

Ngâm Hoan cũng trợn mắt nhìn hắn một cái, chuyển đề tài khác, nói những chuyện đã xảy ra trong tháng rồi, tiểu thư nhà ai thành thân với ai, bọn chim yến mới dọn tổ đến sinh một ổ chim yến nhỏ, rồi chuyện lông gà vỏ tỏi nói đến cuối cùng đem Tô Khiêm Mặc ngủ thiếp đi.

Ngâm Hoan ngẩng đầu nhìn hắn nhắm mắt, dè dặt cầm lấy chăn nhỏ đắp lên người hắn, ánh mặt trời miễn cưỡng chiếu xuyên vào trong phòng, Ngâm Hoan xẹt một nụ cười vui vẻ, tựa ở bên cạnh hắn nhắm mắt lại cũng dần dần ngủ thiếp đi...



Đã sửa bởi may_mong_mo lúc 03.01.2016, 08:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn may_mong_mo về bài viết trên: Hothao, Ngantrinh, antunhi, linhlan139, nammoi, nevercry1402, ongbjrak198, qh2qa06, sxu, thuthu89, vuong phichiton
     

Có bài mới 02.01.2016, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.10.2015, 16:22
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 172
Được thanks: 1591 lần
Điểm: 20.13
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 50
Chương 80:
Edit: Nhan Như Song

Ở lại Nam Sơn tự mấy ngày, cho đến khi Cố Dật Tín tới đón các nàng trở về, Ngâm Hoan mới biết được vụ án Hình bộ đã thẩm tra xử lí đến cuối cùng, vốn là có thể sớm kết thúc, nhưng là do Tô Khiêm Mặc trở lại, lại kéo dài thêm mấy ngày.

Ngâm Hoan lên xe ngựa, ngẩng đầu nhìn đến Tô Khiêm Mặc đang nói chuyện với đại ca, mấy ngày nay hắn đều cùng mình ở tại Nam Sơn tự, ngay cả Bát vương phủ cũng không kịp trở về một chuyến.

Hình bộ thụ lý vụ án ngày đó lại tra xét lần nữa, chỉ còn lại một mình Trần Hổ còn sống, hắn nói qua toàn bộ vụ án, trước đây Kỳ tiểu thư cấu kết sơn phỉ, ở phía sau mưu hại mạng người, mặc kệ Ngâm Hoan có chết hay không, tên tội của nàng bày ở đó, mà động cơ của nàng là hại Ngâm Hoan chết, Bát vương phủ cùng Cố phủ tứ hôn không có hiệu quả, hôn sự của Tam thiếu gia Bát vương phủ lại có thể làm dự định khác.

Đây cũng liên lụy đến ý tứ sau lưng của Kỳ phủ, cứ việc Kỳ lão phu nhân cùng kỳ lão gia đều phủ nhận biết rõ chuyện này, nhưng sao một tiểu thư còn chưa xuất giá lại có một số bạc lớn cầm trong tay, lúc nàng hướng cha mẹ muốn khoản bạc này chẳng lẽ Kỳ gia chưa từng có bất kỳ hoài nghi nào, hoặc là nói Kỳ gia làm bộ như không biết mà dung túng cách làm của nàng, bởi vì ban đầu Kỳ phu nhân có ý đồ cùng Bát vương phủ kết thông gia.

Hoàng Thượng rất nhanh đã biết chuyện này, bởi vì cái gọi là trị nhà không nghiêm, nề nếp gia đình bất chính, đủ loại chuyện Kỳ gia Nhị tiểu thư làm đã chứng minh Kỳ gia đối với nàng sủng ái cùng dung túng vô cùng, hoàng thượng hoàng hậu đều là người biết chuyện, chẳng lẽ thật là một hài tử quản giáo không tốt?

Cũng là các ngươi vui mừng thấy nàng đi làm chuyện này, chỉ là không nghĩ tới biết làm chuyện ác như vậy mà thôi.

Thánh chỉ cũng không để vào mắt, mưu toan dùng loại phương thức này làm cho thánh chỉ trở thành phế thải, vì vậy nên Kỳ Tố Lam mới mưu tính giết người.

Hoàng Thượng lại xuống một đạo thánh chỉ, Kỳ lão gia ngay cả nữ nhi cũng quản giáo không tốt, vậy thì đi về nhà ngây ngốc vài năm trước tiên nuôi dạy hài tử tốt, đừng nói làm hoàng đế không có suy nghĩ, nữ nhi này nuôi không tốt, gieo họa có thể không chỉ là một gia đình.

Mà Kỳ Tố Lam, sơn phỉ cũng dám cấu kết, cùng bọn họ làm giao dịch như thế, trực tiếp để nàng xuống tóc làm ni cô, hoàn tục cũng không cần, cả đời làm bạn thanh đăng cổ phật.

Án này liên lụy đến Lục Trùng Nham, không có chứng cớ chứng minh hắn cố ý giựt giây Kỳ Tố Lam đi tìm sơn phỉ, mà là lúc thê tử Cố Ngâm Sương muốn mời Kỳ tiểu thư tới nhà ngồi một chút, nói chuyện phiếm hàn huyên thì Kỳ tiểu thư tùy ý hỏi, dựa theo lời của hắn mà nói, hắn làm sao lại nghĩ đến Kỳ gia tiểu thư không chỉ là hiếu kỳ hỏi một chút đơn giản như vậy, nên tất cả mọi người đều trò chuyện nói nghe một chút.

Hình bộ làm sao lại thắng một bộ giải thích này của hắn, Lũng Đông mua người giết người nhiều, Lũng Đông cùng Lâm An thành vẫn còn có chút khoảng cách, ngươi một vị tướng quân phủ thiếu gia, làm sao sẽ mua người giết người chứ, việc tìm kiếm người trung gian biết rõ ràng như thế, quan trường không phải là một nhà, Lục Trùng Nham giải thích là, Đại ca nói cho hắn biết, số lần Lục Trọng Sơn cùng Lục tướng quân đi ra ngoài trừ phiến loạn nhiều, tự nhiên biết rõ một chút.

Mà Lục tướng quân mang theo con lớn nhất trả lời chính là, ở nhà chưa bao giờ nói những việc này, không biết lời tiểu nhi tử nói là nghe được từ nơi nào, dù Lục Trùng Nham không làm việc đàng hoàng cả ngày cũng biết nghiên cứu những thứ này tại Hình bộ dùng hình đánh hai mươi đại bản, sau đó để Lục Trọng Sơn dẫn về nhà.

Trên xe ngựa Lục Trùng Nham nằm ở đó một câu cũng không nói, Lục Trọng Sơn ngồi ở đó cũng không nói gì, hai huynh đệ một người hận phụ thân đại ca cũng không nói giúp hắn, một người thì nghĩ đệ đệ của mình tại sao lại biến thành như vậy.

Hai mươi đại bản này là chuyện nhỏ, đối với Lục Trùng Nham mà nói, thành phần xúi giục kia mới là ảnh hưởng thụ nhất, khả năng cứ việc hắn nói dối không có chứng cớ giải thích rõ Kỳ tiểu thư sẽ đi tìm sơn phỉ, nhưng ngày đến nha môn chịu thẩm ở bên ngoài nghe nhiều người nói như vậy, một truyền mười mười truyền một trăm, người khác đều sẽ cảm thấy hắn tâm thuật bất chính, mà tâm thuật bất chính đây là đại kỵ làm quan, không đợi hắn đại triển khát vọng, hình tượng này đã làm bại hoại.

Về đến nhà Lục Trùng Nham đặc biệt ủy khuất, Lục phu nhân chứng kiến con trai bị đánh thành như vậy, mà con lớn nhất không nói tiếng nào đứng ở đó, đau lòng chỉ trích con trai lớn, "Hình bộ cũng cho ngươi đi làm sao ngươi lại không giúp đệ đệ ngươi nói chuyện, nhìn hắn bị đánh này."

"Mẫu thân ngài như thế nào không hỏi xem Hình bộ định tội hắn là cái gì, nếu như ta nói là phụ thân nói với ta, bảng hiệu tướng quân phủ của chúng ta có thể trực tiếp gỡ bỏ trả cho hoàng thượng." Lục Trọng Sơn nhìn Lục Trùng Nham nằm sấp trên giường, trầm giọng nói, "Chuyện sơn phỉ có thể lớn có thể nhỏ, nếu không phải phụ thân đủ trung quân, người vừa nói như vậy, Hình bộ hoàn toàn có thể báo lên cho hoàng Thượng, nói chúng ta cùng thổ phỉ cấu kết lui tới!"

Lục Trùng Nham không nói lời nào, Cố Ngâm Sương đi đến, Lục Trọng Sơn liền rời đi trở về viện tử của mình, Cố Ngâm Sương cầm thuốc trong tay nói với Lục phu nhân, "Mẫu thân, ngài trở về nghỉ ngơi đi, tướng công có ta chiếu cố là được rồi."

Lục phu nhân vẫn cảm thấy người con dâu này không vừa mắt, hài tử mất hơn nửa năm đến bây giờ bụng còn chưa có động tĩnh, đối với nàng càng không có sắc mặt tốt, nghĩ đến Đông di nương đã có cốt nhục, ánh mắt Lục phu nhân nhìn Cố Ngâm Sương càng giống nhìn một con gà mái không đẻ trứng.

Cố Ngâm Sương để nha hoàn đưa Lục phu nhân đi ra ngoài, chính mình thì thay Lục Trùng Nham cởi quần, hèo của Hình bộ một chút cũng không giả dối, nàng cẩn thận thoa thuốc mỡ lên chỗ Lục Trùng Nham bị thương.

"Chuyện này chúng ta không thể lại nhúng vào." Lục Trùng Nham trầm giọng nói ra, nếu không phải Lục gia cùng Cố gia là quan hệ thông gia, nhất định sẽ bị người hoài nghi có hiềm nghi hợp mưu. Đáy mắt Cố Ngâm Sương thoáng hiện lên một tia không cam lòng, nhưng vẫn thuận theo gật đầu, Lục Trùng Nham lại nghĩ tới điều gì, tầm mắt rơi vào trên bụng của nàng, "Sương nhi, chúng ta phải vội vàng sinh hạ con trai trưởng." Phụ thân đã đối với hắn rất thất vọng rồi, chỉ cần sinh ra con trai trưởng trước, vẫn có hy vọng.

"Đông di nương không phải đã có cột nhục sao!" Cố Ngâm Sương giả bộ tức giận đẩy tay của hắn ra, thừa dịp lúc nàng đối phó với Thất muội thế nhưng làm cho tiểu thiếp chết tiệt nọ chui vào chỗ trống, có cốt nhục giấu diếm suốt ba tháng, đến lộ bụng bầu không gạt được còn làm bộ như ngu ngốc cùng phu nhân nói mình kỳ thật mỗi tháng đều có quỳ thủy (chắc là dì cả) đến, cho nên liên tục cũng không biết có thai.

"Sao có thể giống nhau chứ, chỉ là một thứ xuất." Lục Trùng Nham cầm ngược tay của nàng nhẹ nhàng vuốt, "Nàng đừng để ý, bất quá nàng chính là thứ xuất, tại sao có thể so với hài tử từ trong bụng nàng sinh ra."

"Hôm nay là Đông di nương, ngày mai sẽ là Hạ di nương, ngày khác sẽ còn có những nữ nhân khác tiến tới hầu hạ chàng." Cố Ngâm Sương nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra hướng bên cạnh ngồi xuống không để ý tới hắn, Lục Trùng Nham hắc hắc cười một tiếng, biết rõ nàng đây là ghen tị, cam kết, "Sẽ không, trong viện tử này có hai di nương, sẽ không nhiều hơn nữa, trong tim ta chỉ có một mình nàng."

"Đây chính là chàng nói." Cố Ngâm Sương quay đầu lại trừng mắt liếc hắn một cái, sóng trong ánh mắt  Hàm Thu trực tiếp trừng Lục Trùng Nham tê dại, vừa định động đây, cái mông lại đau khiến hắn cắn răng, "Ta nói sẽ giữ lời, nàng đừng mất hứng, chờ thương thế ta tốt lên lại tìm cho nàng một chút thuốc bổ thân thể để ăn."

Lục Trùng Nham đối với con trai trưởng chấp nhất giống như là mê muội, Cố Ngâm Sương để hắn nghỉ ngơi còn mình đi ra ngoài, mấy ngày hôm trước nàng giấu diếm Lục Trùng Nham đi bắt mạch, đại phu nói nàng thể hư, có lẽ là di chứng mất hài tử lần trước, bảo nàng phải chú ý dưỡng tốt thân thể, trong ngày thường chén thuốc mang đến cho nàng cũng không ít, nàng cũng tùy thời có phái người thủ thuốc tới kiểm tra bã thuốc, đều không có vấn đề gì, nhưng bụng vì sao còn chưa có động tĩnh...

Ngày hôm sau Ngâm Hoan về đến nhà, tất cả Hình bộ đều phán quyết xong, Kỳ lão gia ngưng chức, về phần Kỳ gia Nhị tiểu thư, một khi nói, người liền trực tiếp từ trong lao mang đến am ni cô cách Lâm An thành rất xa, còn lão ma ma tuổi già từ trong cung đi ra ngoài, bởi vì không người nào phụng dưỡng cho nên ở lại, thuận tiện trông giữ nhốt, ở đó cả đời, ăn chay niệm phật, cơ bản cũng không có sống mà như chết, phần lớn điên rồi.

Mà thế tử phi đang ở Lục vương phủ từ đầu tới đuôi cũng chưa từng xuất hiện, chỉ là lúc Kỳ lão gia bị ngưng chức sau đó thì trở về Kỳ phủ một chuyến.

Kỳ Tố Như ngồi trong xe ngựa, đem tổ mẫu mình từ nhỏ mang theo trên người tiều tụy rất nhiều, có thể nàng bây giờ đều là tự thân khó bảo toàn, lúc trước nàng nghĩ về trước để xem một chút, bị Lục vương phi ngăn cản, nói chuyện này Lục vương phủ không nhúng tay vào, nàng đã gả vào Lục vương phủ, thì không thể xuất hiện trên công đường, Kỳ gia này ngã xuống, sau này mình ở vương phủ cuộc sống có thể càng không được dễ chịu.

"Tiểu thư, ngài thật sự muốn đi sao." Thước Nhi gặp xe ngựa không phải là hướng Lục vương phủ, muốn nói lại thôi.

"Thước Nhi, hình thức hôm nay, nếu phụ thân không thể mau chóng phục chức, Kỳ gia rất nhanh sẽ bị Nhị thúc bọn họ làm chủ." Kỳ Tố Như thu hồi thần sắc bi thương, mẫu thân sinh ba nữ nhi, Nhị thúc Nhị thẩm vốn là đối với phụ thân làm chủ có ý kiến, hôm nay phụ thân bị đình chức, thêm chuyện Nhị muội phạm tội làm cho danh tiếng Kỳ gia bị tổn thương, Nhị thúc bọn họ nhất định sẽ mượn đề tài để nói chuyện của mình.

"Đi kính nhờ vương gia cùng thế tử không phải là càng tốt sao?" Thước Nhi không hiểu tiểu thư nhà mình vì sao có việc khó mà không tìm thế tử hỗ trợ, lại muốn đi tìm người khác.

Kỳ Tố Như nhàn nhạt nhìn nàng một cái, "Nếu không bây giờ ngươi trở về cầu tình với thế tử?"

"Là Thước Nhi nhiều chuyện." Thước Nhi lập tức cúi đầu xuống, Kỳ Tố Như cầm lấy gương trong hộp nhìn nhìn trang dung hôm nay, trong lòng lại có vài phần tung tăng như chim sẻ...

Rất nhanh đã đến Ngọc Châu Các, chưởng quỹ bên trong nhìn thấy nàng, mang theo nàng đi tới một gian trong rạp ở hậu viện, cửa bao sương mở phân nửa, bên trong hình như có mùi đốt nhang, tản mát ra một cổ mùi thơm nhàn nhạt, Kỳ Tố Như sửa sang lại quần áo một chút, ra hiệu Thước Nhi canh giữ ở cửa, đẩy cửa vào.

Ghế lô chia làm trong ngoài phòng, một đạo bình phong trở cách tầm mắt của nàng, trong đỉnh lô trước tấm bình phong bốc lên một tia khói, sau tấm bình phong tựa hồ có âm thanh nấu nước cô lỗ.

Đi vòng qua, Kỳ Tố Như chứng kiến chỗ ngồi bị sa mỏng che rõ ràng là bóng dáng của Tưởng Như Nhân, vẻ mặt có chút khó có thể tin, một bên sau tấm bình phong còn có một nha hoàn ngồi ở đó pha trà.

"Như thế nào, nhìn thấy ta rất thất vọng?" Tưởng Như Nhân mệnh nha hoàn đem sa mỏng rút lui, trước mặt nàng còn đặt một cây đàn cổ, "Ta chỉ là muốn xem thử Kỳ tỷ tỷ đánh đàn một chút, hình ảnh ca ca pha trà, ý cảnh không sai."

Lúc trước chỗ này là nơi Kỳ Tố Như cùng Tưởng Cảnh Trí thường tới, giữa bọn họ có chừng mực lễ độ, nhiều nhất cũng dùng loại phương thức này đến gặp nhau, cũng là một trong những hồi ức tốt đẹp nhất trong lòng Kỳ Tố Như, ngày hôm nay Tưởng Như Nhân bắt chước tái hiện, đối với nàng mà nói lại như là một loại châm chọc.

"Như Nhân ngươi tại sao lại ở đây." Đáy mắt Kỳ Tố Như thoáng hiện lên một tia tức giận, sau đó khôi phục thần sắc, ngồi xuống.

"Hôn kỳ ca ca gần tới, không rảnh đi đến, ta thay hắn đến phó ước." Nha hoàn đã bưng trà pha ngon lên, Tưởng Như Nhân rót cho nàng một chén tiếp tục nói, "Cho nên Kỳ tỷ tỷ có chuyện gì thì cùng ta nói, dù sao hôm nay ngươi đã là thế tử phi Lục vương phủ, cùng ca ca gặp mặt đơn độc ảnh hưởng không tốt, ca ca cũng là cân nhắc đến thanh danh của ngươi."

Mặt Kỳ Tố Như liền biến sắc, tay bưng chén trà run lên nhè nhẹ, nàng cũng biết toàn bộ rồi?

"Không có chuyện trọng yếu gì, chỉ là tự ôn chuyện thôi."

"Tự ôn chuyện hẹn đến chỗ này, ta còn tưởng rằng kỳ tỷ tỷ là muốn ôn chuyện cũ chứ." Sa mỏng này, đàn cổ này, còn có hương trà quanh quẩn trong không khí, nói là ôn chuyện, không bằng nói ôn lại tình cũ thì chuẩn xác hơn.

"Như Nhân, ngươi nói như vậy là có ý gì, ta và ca ca ngươi trong lúc đó là thanh bạch." Kỳ Tố Như trầm mặt, nàng hào hứng vội vàng đi đến, không nghĩ tới lại gặp muội muội này, còn chưa đủ mất mặt sao.

"Ta biết rõ ngươi và ca ca ta trong lúc đó không có gì, hôm nay ta thay ca ca đến chỉ là muốn nói cho Kỳ tỷ tỷ, sau này không cần phải viết thơ đến Tưởng phủ nữa, cũng không cần lại đi quấy rầy ca ca, ngươi nên biết thân phận của ngươi bây giờ cùng Tưởng phủ và ca ca không có một chút quan hệ, Kỳ tỷ tỷ, ta muốn ngươi cần phải nghe được rõ ràng, sẽ không không biết xấu hổ như vậy." Tưởng Như Nhân nói thong thả, nhẹ nhàng sờ dây đàn một chút, ngẩng đầu tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng.


Đã sửa bởi Nhan Như Song lúc 03.01.2016, 08:43, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhan Như Song về bài viết trên: Mối Chúa, antunhi, linhlan139, may_mong_mo, nammoi, nevercry1402, ongbjrak198, qh2qa06, sxu, voi còi, vuong phichiton
Có bài mới 02.01.2016, 22:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2764 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 31
Lúc đọc truyện Mây ức chế cái ông Đại ca này kinh khủng, lúc nào cũng 1 bộ dáng tình thánh, haiza không biết tình yêu 2 người cao thượng tới đâu thì cũng đều bị hiện thực đánh cho tan nát  :sofunny:  :sofunny:  :sofunny:

CHƯƠNG 81.1: Tình yêu cao thương
Edit: Mây


"Ngươi!" Kỳ Tố Như hất đổ chén nước trên bàn, thế mà nàng dám nói mình không biết xấu hổ.

Cửa đột ngột bị mở ra, Tưởng Cảnh Trí xông vào, đúng lúc thấy được muội muội cười vui vẻ mà Kỳ Tố Như đáy mắt đỏ hoe.

"Cảnh Trí ~" Trong lòng Kỳ Tố Như lập tức dấy lên hi vọng, ủy khuất gọi hắn một tiếng, không đợi Tưởng Cảnh Trí mở miệng, Tưởng Như Nhân đứng dậy ra hiệu nha hoàn cản ca ca của nàng lại, quát lớn, "Lục Thế tử phi, tựa hồ ngươi là đã quên thân phận của mình rồi, hôm nay ngươi phải gọi ca ca ta là Tưởng thiếu gia mới đúng, nếu để cho ngoại nhân nghe được chẳng phải sẽ suy nghĩ các ngươi có cái quan hệ mập mờ gì sao. Cho dù ngươi không thèm để ý, nhưng Tưởng gia chúng ta chắc chắn sẽ để ý!" Nói xong nàng liếc Tưởng Cảnh Trí một cái, cuối mặt xuống đất.

"Như Nhân, dù thế nào thì muội cũng không nên chặn hết thư của Tố Như gửi cho ta, còn tự ý huỷ luôn thư hẹn gặp mặt hôm nay của Tố Như." Tưởng Cảnh Trí nhìn người trong lòng đã không gặp mặt một thời gian rồi, có chút đau lòng.

"Vậy các ngươi liền bỏ trốn đi." Tưởng Như Nhân nhìn bọn họ, thần sắc bình tĩnh vô cùng, từ trong lòng ngực lấy ra một tờ ngân phiếu, "Đây là năm trăm lượng bạc, xe ngựa ở phía sau cửa, hiện tại các ngươi có thể bỏ trốn, hôn sự của huynh ta sẽ giúp huynh lui, sau này Tưởng gia cũng liền không còn một Tưởng Đại thiếu gia này."

Nhìn hai người bọn họ sững sờ bên đó, Tưởng Như Nhân đi đến trước mặt Kỳ Tố Như, từ trên cao nhìn xuống nàng, "Không phải ngươi đã nói cho dù lập gia đình nhưng vẫn còn nhớ thương ca ca của ta sao, vậy thì bây giờ hai người liền bỏ trốn đi, các ngươi không phải là rất thống khổ sao, các ngươi không phải là tôn thờ tình yêu sao, vậy thì đi đi." Tưởng Như Nhân không tự giác đề cao âm lượng.

"Muội hồ nháo cái gì!" Tưởng Cảnh Trí thấy Kỳ Tố Như bị sợ hãi, mở miệng quát lớn, "Tố Như đã lập gia đình."

"Huynh cũng biết nàng đã lập gia đình sao? Vậy huynh còn dính vào Kỳ gia chuyện tình làm gì, vậy sao huynh còn thư từ đi lại với nàng, nếu không phải ta lại thư từ bí mật của hai người thì không biết chuyện này còn kéo dài đến khi nào nữa. Lúc huynh trả lời thư của nàng huynh có còn nhớ nàng ta đã là vợ người khác rồi không. Huynh còn nhớ huynh đã đáp ứng ta chuyện gì rồi sao, nhà ta lại là đại thế gia nếu chuyện này bị phát giác, huynh có tưởng tượng được hậu quả không. Mà hơn hết huynh người làm Đại ca ta lại lần lượt nuốt lời hết lần này đến lần khác, ngươi có biết mục đích nàng hẹn huynh ra đây làm gì không, Kỳ gia hôm nay đã làm cho Thánh thượng chán ghét, huynh là muốn đem Tưởng gia cùng với bọn họ chôn cùng mới vui lòng đúng không!"

"Hôm nay ta cố ý để gã sai vặt nói cho huynh biết chuyện này, rốt cuộc huynh cũng tới. Ta đã cùng tổ phụ cùng phụ thân thảo luận rồi, Đại ca huynh không thích hợp với vị trí gia chủ Tưởng gia, ta cũng không muốn khuyên các ngươi thêm nữa, ta chỉ là muốn nhìn một chút, hôm nay lúc huynh chỉ có hai bàn tay trắng, nàng có còn tiếp tục viết thư cho huynh nữa không”. Nói xong liền đem tất cả thư tín mà Kỳ Tố Như viết cho hắn suốt thời gian qua vứt lên bàn.

"Nếu như các ngươi thật sự không rời bỏ được đối phương, thì cầm tờ ngân phiếu này rồi ẩn cư đi, nếu không Đại ca từ nay về sau huynh đừng ở trước mặt ta nói chuyện tình yêu cao thượng của hai người nữa!" Tưởng Như Nhân nói đến đỏ cả mặt, đem kia ngân phiếu để trên bàn liền đi ra ngoài, trong phòng trong nháy mắt liền yên tĩnh trở lại, Kỳ Tố Như ngơ ngác ngồi ở đó, Tưởng Cảnh Trí ngồi chồm hổm bên dưới, đem trên mặt đất từng lá thư nhặt lên cẩn thận.

"Cảnh Trí." Thật lâu sau, Kỳ Tố Như mới ấp úng hô một tiếng, "Tưởng Như Nhân mới vừa nói chuyện gì, vị trí gia chủ Tưởng gia kia không còn là của huynh sao."

Tưởng Cảnh Trí đem tất cả thư đều đặt ở trên bàn, ngồi ở bên cạnh nàng nắm tay của nàng, "Ta vốn là không thèm để ý cái đó lắm, để Nhị đệ tiếp nhận vị trí này còn tốt hơn ta, Tố Như, nàng nguyện ý đi cùng ta sao?"

Kỳ Tố Như gần như sợ hãi mà rút tay mình ra từ trong bàn tay hắn, khẩn trương nhìn hắn, "Cảnh Trí, ta đã lập gia đình, ta không có cách nào đi theo chàng."

"Chỉ cần chúng ta đi khỏi nơi này, đến một nơi mà không người nào biết chúng ta, muội muội cho chúng ta năm trăm lượng, chúng ta còn có thể mình làm ăn, tay làm hàm nhai, không phải lúc trước nàng rất muốn có cuộc sống đơn giản và hạnh phúc như vậy sao?" Tưởng Cảnh Trí trong mắt xoẹt lên tia bị thương, "Chẳng lẽ thật sự là vì muốn ta giúp Kỳ gia nên nàng mới tìm ta sao."

"Cảnh Trí, không phải là ta không muốn, mà là ta không thể, ta còn có Kỳ gia, nếu ta đi cùng chàng thì Lục vương phủ sẽ giận chó đánh mèo lên Kỳ gia, ta không thể ích kỷ như vậy." Kỳ Tố Như vội vàng giải thích.

"Nếu nàng đi cùng ta, Lục vương phủ sẽ không giận chó đánh mèo Kỳ gia đâu, chỉ là bọn họ sẽ nói Lục vương phi chết bất đắc kỳ tử, bọn họ sẽ không để cho việc nàng bỏ trốn làm ảnh hưởng đến danh dự Lục vương phủ."

"Đó là lúc trước, bây giờ phụ thân đã bị bãi chức, Nhị muội lại gây chuyện như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua Kỳ gia đâu." Kỳ Tố Như thấp giọng khóc, ngước đôi mắt đầy nước điềm đạm nhìn hắn.

"Lúc nàng gả vào Lục vương phủ thì nàng cũng nói như vậy, kỳ thật nếu nàng không muốn gả thì phụ thân nàng cũng chẳng hề ép nàng, chẳng qua là vị trí Lục Thế tử phi hiển hách hơn vị trí Tưởng gia Đại thiếu phu nhân thôi." Tưởng Cảnh Trí buồn buồn nói, sắc mặt Kỳ Tố Như tái nhợt lắc đầu, "Không phải như thế, không phải như thế."

" Chuyện Kỳ gia ta không giúp được nàng, nàng tự giải quyết cho tốt." Tưởng Cảnh Trí thất vọng nhìn nàng, tự lừa mình dối người lâu như vậy, thật ra hắn chỉ là không cam lòng, hắn cảm thấy là thế tục ràng buộc tình yêu của bọn họ, nhưng khi có một cái cơ hội rời đi bày ra trước mắt thì nàng lại không muốn đi cùng hắn.

"Cảnh Trí, Cảnh Trí ta sai rồi, Kỳ gia không thể xuống dốc được, chàng đi cầu xin muội muội chàng đi, để nàng cầu xin Thái tử một lần nữa, xin Hoàng Thượng buông tha Kỳ gia, muội muội đã bị trừng phạt rồi Kỳ gia không thể xuống dôc được, chỉ cần Kỳ gia tốt lên, ta liền đi theo chàng, có được hay không, chúng ta muốn đi chỗ nào thì đi." Kỳ Tố Như kéo tay hắn lại, Tưởng Cảnh Trí nhẹ nhàng đẩy ra, đưa tay ôm lấy gương mặt của nàng thay nàng lau đi nước mắt, "Nàng vừa rồi không có nghe Như Nhân nói sao, Tưởng gia về sau sẽ không do ta làm chủ nữa, mà phủ Thái tử cũng không phải do nàng làm chủ, nàng đã vì ta trả giá nhiều lắm."...

"Tiểu thư, Đại thiếu gia đã đi rồi." Bên cạnh lầu có tiếng xe ngựa dừng lại, Tưởng Như Nhân ngồi bên trong nghe được hồi báo như vậy, khóe miệng giương cao xẹt qua nụ cười châm chọc, "Hồi phủ đi."...

"Không cần mà, không cần mà, Cảnh Trí, trừ chàng ra không có người nào có thể giúp ta..." Trong phòng Kỳ Tố Như khóc ngã trên mặt đất, mà Tưởng Cảnh Trí đã ly khai.

"Nếu là ta giúp ngươi, ngươi có thể cho ta cái gì?" Đột nhiên trong phòng có một giọng nói của nam nhân, Kỳ Tố Như bối rối lau khô nước mắt đứng lên, "Là ai?"

"Nếu như ta giúp ngươi làm cho Kỳ đại nhân phục chức, Lục thế tử phi, ngươi có thể trả công cho ta cái gì?" Kỳ Tố Như sợ hãi kêu Thước Nhi, Thước Nhi lại không có trả lời, "Ngươi rốt cuộc là ai!"

"Ngươi đừng quan tâm ta là ai, nếu là ta giúp ngươi, ngươi có thể cho ta thù lao gì." Thanh âm kia mang theo chút khinh bạc, Kỳ Tố Như dựa vào cạnh bàn run giọng trả lời, "Nếu cha ta có thể phục chức, ngươi muốn cái gì?"

"Tốt, sau khi chuyện thành công ta sẽ tới lấy thù lao, đến lúc đó ngươi cũng đừng không thừa nhận a." Thanh âm kia ha ha cười, lập tức đi xa, Kỳ Tố Như ngay lập tức lao ra xem, trong sân không có bất cứ ai, mà Thước Nhi dựa bên cạnh cửa, tựa hồ là ngất rồi...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn may_mong_mo về bài viết trên: Mối Chúa, antunhi, linhlan139, nammoi, nevercry1402, ongbjrak198, qh2qa06, sxu, voi còi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 1408 điểm để mua Rich boy
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 405 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 1340 điểm để mua Rich boy
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 384 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.