Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 29.11.2015, 14:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.10.2015, 16:22
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 172
Được thanks: 1591 lần
Điểm: 20.13
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 53
Ta chỉ mới học edit, kinh nghiệm còn rất kém, nếu có chỗ nào không hiểu thì xin lỗi mọi người nhiều :hixhix:

Chương 78.1:
Edit: Song


Ngâm Hoan bị tiếng mở cửa đánh thức, một đêm chưa ngủ thẳng tới tảng sáng thật sự là chịu không nổi, dựa vào Tập Noãn híp mắt lại một hồi, cửa chính rộng mở ánh sáng sáng chói mắt, một đêm sau cơn mưa là một ngày mặt trời rực rỡ chiếu xuống.

Hai nam nhân thân hình cao lớn xuất hiện ở cửa, không phải là Ngâm Hoan đêm qua đã từng gặp, một người trong đó ngăn đón một người khác, "Lão Đại nói, đợi lát nữa liền mang đến vách núi, ngươi!"

"Nếu đều phải chết, trước khi chết còn không cho lão tử sảng khoái một lần, ngươi ở đây nhìn xem, chờ lão tử sảng khoái xong rồi, liền đến phiên ngươi."

Người nọ vỗ vỗ bờ vai của hắn, bước đi vào trong phòng, hắn nhìn thoáng qua Tập Noãn sau đó liếc nhìn Ngâm Hoan, trên mặt lộ ra một tia bỉ ổi, hai tay nhéo nhéo một cái ở cằm dưới.

"Ngươi muốn làm gì!" Tập Noãn khẩn trương chắn trước mặt Ngâm Hoan, trừng to mắt nhìn người đến gần.

"Ngươi cút ngay, lão tử còn không có hưởng qua tư vị thiên kim tiểu thư đây, nhìn da thịt mềm mịn này!" Người nọ kéo Tập Noãn đi ra nơi khác, Tập Noãn bị quăng xuống đất, Ngâm Hoan nhảy xuống giường định chạy tới, người nọ bước đi đến kéo nàng đến trên giường, sau lưng Tập Noãn cầm lấy cái hũ trên mặt đất đập tới thân người kia.

Mấy giây trôi qua, người nọ quay đầu lại dùng tay cho Tập Noãn một cái tát, Tập Noãn đụng đầu vào góc tường, hôn mê bất tỉnh.

Ngâm Hoan chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trên đầu dung sức một chút đều ở trên giường, người nọ gặp Tập Noãn hôn mê bất tỉnh, xoay người liền đi tới giường chiếu, Ngâm Hoan chống đỡ đứng người dậy nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cổ tuyệt vọng, nàng cho dù chết cũng sẽ không cho người vũ nhục.

Xoay người nhào tới giường chiếu bên cạnh tường, người nọ thật nhanh chế trụ thân thể của nàng, Ngâm Hoan hai vai bị ấn chặt cố định ở trên giường, Ngâm Hoan đạp hai chân loạn xạ đá vào hắn, người nọ bị đau buồn bực một tiếng, một tay nhéo ở trên cổ của Ngâm Hoan, tay kia bắt được chân của nàng, hung dữ nói ra, "Ngươi có tin ta hay không hiện tại liền giết chết ngươi!"

Hít thở không thông cảm giác đau, Ngâm Hoan trong nháy mắt mặt đỏ lên, đột nhiên cảm giác được dưới lưng đè nặng gì đó, Ngâm Hoan hung dữ trừng mắt hắn nặn ra mấy chữ, "Ngươi tốt nhất hiện tại liền giết ta."

"Lão tử hiện tại liền bóp chết ngươi, nhìn ngươi có thể như thế nào!" Cổ tay bóp Ngâm Hoan càng ngày càng dùng sức, Ngâm Hoan một tay bắt lấy cánh tay hắn, tay kia rất nhanh từ bên cạnh giơ lên, trong tay một cây  trâm, hung hăng ghim xuống cổ của người nọ...

Ngoài phòng người coi chừng xa xa nhìn thấy lão đại mang theo hai người trở lại, quay đầu lại muốn gõ cửa nói cho hắn không cần phải tiếp tục nữa, chợt nghe một tiếng rú lên, đạp cửa đi vào, người nọ một tay che lấy cổ, lảo đảo té xuống giường, tay che nơi thình lình cắm một cây trâm bạc, mà lúc người nọ đang nhìn tới chỗ huynh đệ con ngươi trợn to, khóe miệng mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi, ở trước mặt hắn méo mó té xuống.

Ngâm Hoan run rẩy hai tay nhìn hắn té trên mặt đất còn không ngừng co quắp, mặt hướng tới mình, gắt gao nhìn chằm chằm, khóe miệng không ngừng tràn ra máu đỏ thẫm, hắn không cam lòng đưa tay, rốt cuộc cũng không làm được gì.

Đầu bậc thang truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập, tất cả nghe được tiếng kêu đều vọt lên, lão Đại vừa nhìn tình hình trong phòng này, cổ áo Ngâm Hoan mở ra đầu tóc rối bời tựa ở góc giường phát run, mà một huynh đệ lại té trên mặt đất, gần như chết đi.

"Chuyện gì xảy ra!" lão Đại kia trầm giọng nói, "Không phải đã nói với các ngươi, không nên đi vào, liền nhìn kỹ!" Người giữ cửa ấp úng một tiếng, "Chính là Tam ca nói nếu trực tiếp chết thì thật đáng tiếc!"

"Hắn đáng chết!" Lão Đại kia nhìn người phía trên giường, sắc đảm ngập trời, hôm nay mạng đều bị mất, "Mặc kệ hắn, dẫn người trên giường, còn có, cũng mang người kia đi." Lão Đại phân phó nói, vừa mới nhận được chỉ thị, yêu cầu chết sạch sẽ, cách đó không xa vừa vặn có vách núi, đẩy xuống liền không còn một mảnh.

"Lão Đại, có thể hay không lão Ngũ lão Lục thật có thể được thả ra." Hai người tiến lên trói hai tay Ngâm Hoan lại, trên y phục Ngâm Hoan còn dính máu người, thập phần chật vật.

"Nếu không thả ra, nàng cũng đừng nghĩ có cuộc sống yên ổn!" Lão Đại kia hừ lạnh một tiếng, lại liếc mắt nhìn huynh đệ té trên mặt đất, đi tới thay hắn bịt kín con mắt, "Đi mau!"

Đôi mắt đục ngầu của Ngâm Hoan rốt cục khôi phục một tia thanh minh, ra cửa bọn họ mang theo nàng đi xuống lầu dưới, đó là một biệt viện không lớn, chung quanh phòng cũ kỹ tất cả đồ đều không trọn vẹn không đồng đều, còn không có ra khỏi viện, cách đó không xa liền truyền đến một hồi tiếng vó ngựa, Cố Dật Tín cầm đầu xuất hiện ở cửa viện.

"Thất muội!"

"Thất tỷ!"

Cố Dật Tín vội vàng xuống ngựa, sau lưng còn có Cố Dật Triết đi theo, mang theo một bọn thị vệ vây toàn bộ ở cửa viện.

Vài tên giặc cướp lập tức cầm dao nhỏ, lão Đại kia từ trong tay người khác kéo Ngâm Hoan đến, nhấc lên dao nhỏ đặt ở trên cổ của nàng, quát lớn với Cố Dật Tín bọn họ, "Các ngươi ai dám đi đến, bây giờ ta liền giết nàng."

"Giết nàng các ngươi cũng đều phải chết, cần gì liều mạng một mất một còn, nếu ngươi cần bạc mới chịu ngươi thả người, ta tự nhiên cũng có thể giúp ngươi." Cố Dật Tín nhìn thoáng qua Ngâm Hoan, "Huống chi chúng ta đã biết người nào là chủ mưu."

"Không cần nhiều lời, nhường đường cho chúng ta, nếu không ta lập tức giết nàng." Dao nhỏ ở trên cổ của Ngâm Hoan kéo lê một đạo vết máu, Cố Dật Tín lập tức giơ tay ra hiệu người phía sau không được hành động thiếu suy nghĩ.

Áp trứ Ngâm Hoan cùng Tập Noãn, bọn họ từ từ lui tới bên vách núi, dần dần mất đường lui, người áp trứ Ngâm Hoan cho dù như thế nào cũng không chịu bàn lại điều kiện, bất luận bạc thêm đến mấy ngàn lượng, hắn chính là quyết nghị muốn đem Ngâm Hoan đẩy xuống vách núi.

"Lão Đại, nếu không chúng ta thả nàng đi." Huynh đệ sau lưng có chút sợ, lão Đại kia nhìn người tiến tới gần, giễu cợt một tiếng, "Ngươi cho là bọn họ sẽ bỏ qua cho chúng ta, những thứ này quan lại người ta không giữ đúng lời hứa, nếu không phải lão Ngũ lão Lục vì chúng ta đi vào đại lao ngồi, ai nguyện ý cùng bọn họ quan hệ với nhau."

"Đúng là lão Đại, hôm nay bọn họ buộc như vậy, muốn chúng ta bị bắt, nàng đến lúc đó không giúp, chúng ta không phải là thua thiệt lớn."

"Nếu như nàng không tha, vậy thì chờ cùng nhau bị bắt." Lão Đại kia hung hăng nói ra, lại nhích dao nhỏ một chút.

Dao nhỏ sít sao áp trứ cổ của nàng, Ngâm Hoan thở mạnh không dám ra một tiếng, nhìn Đại ca bọn họ dẫn người ép sát, sau lưng chính là vách núi.

"Ngươi có yêu cầu gì cứ việc nói, Kỳ gia cho các ngươi chỗ tốt gì, ta cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi thả các nàng." Lại lui về phía sau như vậy, Ngâm Hoan sẽ bị bọn họ ném xuống vách núi, Cố Dật Tín quát bảo mọi người dừng bước, đột nhiên ở sau lưng bọn họ bay tới một mũi tên, trực tiếp bắn chết người bên cạnh lão Đại.

Nhìn lại phía sau chỉ một người cũng không có, nhìn xem huynh đệ bên cạnh ngã xuống, lão Đại kia lập tức hô to với Cố Dật Tín, "Là ai, bảo hắn dừng tay, nếu không ta lập tức giết nàng!" Vừa dứt lời, lại hai mũi tên từ đàng xa bay tới, sau lưng lại có hai huynh đệ trúng tên, trong nháy mắt lão Đại kia sợ hãi tới run rẩy.

"Đây là do ngươi bức ta." Mắt thấy lúc sáng sớm bốn huynh đệ đều chết hết, lão Đại kia đỏ mặt đem Ngâm Hoan ra phía trước chắn tên, thủ hạ dùng sức muốn cắt đứt cổ họng Ngâm Hoan, đột nhiên một cái phi đao thoáng hiện lên, đánh vào trên mu bàn tay của hắn, hắn bị đau buông lỏng tay ra, Ngâm Hoan thoát khỏi ngã trên mặt đất.

Cố Dật Tín mang người rất nhanh vọt lên chế phục lão Đại, Cố Dật Triết ôm Ngâm Hoan lo lắng hô, "Thất tỷ, Thất tỷ ngươi không sao chớ."

"Không chết được!" Ngâm Hoan lầm bầm nói ra, tầm mắt nhìn về phía phương hướng cung tên cùng dao nhỏ bay tới, chỉ thấy cách đó không xa có một người đứng trên cây, một thân trang phục màu đen mạnh mẽ, nhìn thấy ánh mắt Ngâm Hoan, người nọ nhàn nhạt liếc nàng một cái, xoay người nhảy xuống cây biến mất ở trước mắt nàng.

Ngâm Hoan quay đầu lại nhìn thị vệ chế phục người nọ xuống, đáy mắt xẹt qua một tia hung ác mạnh mẽ, "Đại ca, ngươi nói đúng là Kỳ gia Nhị tiểu thư?"

"Sáng sớm chúng ta đến Kỳ gia, phát hiện trong bọn họ có người ra khỏi thành, Nhị ca ngươi đuổi theo tới đây, nhìn hắn vào biệt viện để lại một người, sau đó trở lại báo tin cho nên chúng ta mới chạy tới, về phần có phải Kỳ gia Nhị tiểu thư hay không tạm thời còn chưa xác định."

"Hỏi hắn chẳng phải sẽ biết." Ngâm Hoan liếc nhìn người bị trói chặt, "Hiện tại ngươi có một cơ hội sống, còn hai huynh đệ đang ở trong tù của ngươi, được cứu hay không thì còn xem ngươi."

Người nọ bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Ngâm Hoan, thấy bộ dáng nàng giờ phút này tỉnh táo có chút kinh ngạc, được cứu thì cần phải nhào vào trong ngực người thân khóc lóc kể lể, hoặc là muốn bọn họ chết không tử tế, nhưng nàng từ đầu tới đuôi đều nhớ nói điều kiện với bọn họ.

"Ta sao có thể tin tưởng ngươi."

"Chỉ bằng ngươi bây giờ căn bản không có lựa chọn khác."...

Xế chiều hôm đó trước nha môn ở Lâm An thành có tiếng vang lên, Cố Dật Tín cầm lấy chùy tử không ngừng gõ mặt trống một trận, tiếng trống làm thăng đường.

Vị đại nhân nhìn người dưới đường vừa đánh trống là Tô đại nhân, hắn hành lễ cũng không kịp, tại Lâm An thành khắp nơi đa số là quan lớn, hắn đây là đầu một hồi gặp được người làm quan đến cáo trạng, tùy tiện so sánh một người thì phẩm cấp cũng cao hơn hắn, áp lực rất lớn a.

"Chú ý… Dưới đường là người phương nào!" Suy nghĩ một chút vẫn phải duy trì danh tiếng ở nha môn, Lam đại nhân gõ bản cao giọng hỏi.

"Cố phủ con trai lớn Cố Dật Tín."

"Đánh trống nói chuyện gì."

"Trạng cáo Kỳ gia Nhị tiểu thư, hợp mưu với đạo tặc, sáng nay lúc xá muội ra cửa thì bắt cóc nàng có ý đồ đẩy nàng xuống vách núi chết." Lam đại nhân sững sờ một chút, lập tức nói ra, "Chứng cớ đâu?"

Vài người thị vệ đem sơn phỉ lão Đại bắt lên, còn lại mang lên chính là bốn cái thi thể, trong đó một người trên cổ còn cắm cây trâm, Cố Dật Tín đưa lên hai phong thư, một bức họa, ngân phiếu một ngàn lượng, ngẩng đầu nhìn Lam đại nhân nhắc nhở, "Đại nhân, lúc này không phải là cần đi Kỳ phủ bắt nghi phạm tới hỏi sao, để tránh nàng đào thoát."

Lam đại nhân bị hắn nhìn chằm chằm toàn thân nổi lên nổi da gà, người phạm tội hay báo án, ai hắn đều không thể trêu vào a...

Giờ phút này Kỳ Tố Lam đang được ma ma dạy học, trong sân đột nhiên truyền đến một hồi tiếng huyên náo, tựa hồ là thanh âm nha hoàn thủ vệ ngăn cản, cửa phịch một tiếng được mở ra, một đội bộ khoái nhìn người trong phòng một vòng nghiêm nghị hỏi, "Ai là Kỳ Tố Lam."

Kỳ Tố Lam vốn đang học nén giận, nghe vậy thì nổi nóng, bỗng nhiên đứng dậy nhìn bọn họ, "Các ngươi là ai, tục danh của bản tiểu thư há có thể để các ngươi la như thế!"

"Có người đánh trống giải oan, trạng cáo Kỳ tiểu thư cùng người cấu kết ý đồ giết người, đã đắc tội nhiều." Nói xong, hai gã bộ khoái đi lên liền bắt được cánh tay Kỳ Tố Lam, không nói hai lời dẫn theo đi ra ngoài.

"Các ngươi thả ta ra, ý đồ giết người gì, các ngươi đang nói cái gì, thả ta ra!" Kỳ Tố Lam giãy giụa mạnh, Kỳ phu nhân nghe được nha hoàn thông báo thì chạy tới, chứng kiến nữ nhi bị người khác bắt đi như vậy, lập tức hô, "Lớn mật, người đâu, bắt mấy người này lại."

"Kỳ phu nhân, gây trở ngại công vụ, ngăn trở đại nhân phá án, bất luận là ai, hết thảy đánh hai mươi cây, hơn nữa còn phải chấp hành ngay." Bộ khoái dẫn đội lấy ra một tờ công văn cho Kỳ phu nhân xem, "Kính xin Kỳ phu nhân phối hợp."

Chờ Kỳ lão phu nhân đi ra, trong đó vài gã bộ khoái có ý bắt hai ma ma một quản sự, nhìn Kỳ Tố Lam không ngừng mà hô mẫu thân, Kỳ phu nhân như thế nào đều không tin nữ nhi biết làm chuyện giết chết, huống chi nàng một mực ở nhà, căn bản không có đi ra cửa.

"Vị quan sai đại ca này, dám hỏi nhà chúng ta phạm phải chuyện gì mà các ngươi lại bắt nàng đi nha môn thẩm vấn?" Kỳ lão phu nhân nhìn bọn họ, đầu lĩnh bộ khoái lập lại lần nữa, "Cố gia trạng cáo Kỳ gia Nhị tiểu thư cùng sơn phỉ hợp mưu bắt cóc Cố gia Thất tiểu thư, ý đồ mưu hại tính mạng."

"Này... Điều này sao có thể!" Kỳ phu nhân nâng trán có chút choáng váng, nhìn nữ nhi bị bọn họ mang đi, cầm lấy tay Kỳ lão phu nhân cuống cuồng nói, "Mẫu thân, vậy phải làm sao bây giờ."

"Phái người đi mời lão gia đến, còn có, phái người đi Tố Như." Kỳ lão phu nhân trầm mặt nói ra, Cố gia sẽ không vô duyên vô cớ bắt người như vậy, khả năng duy nhất chính là cháu gái ngỗ nghịch của mình thực sự làm ra chuyện có lỗi với người ta...

Kỳ Tố Lam quỳ gối trên công đường, âm thanh uy vũ chung quanh dọa nàng nhảy dựng, nhìn lại ngoại trừ người đang quỳ còn có bốn cái thi thể, cho dù lá gan lớn hơn nữa cũng là cô nương tuổi gần mười bốn mười lăm, lập tức sợ đến sắc mặt tái nhợt.

Sau đó Lam đại nhân nhìn Kỳ lão phu nhân đi tới, vội vàng mời ngồi, đối diện còn có Cố gia Cố lão phu nhân còn có đại phu nhân, nếu là chờ Kỳ gia lão gia đến, cái này lại càng không tốt.

Đột nhiên có nha dịch đến bên cạnh hắn thấp giọng nói vài câu, sắc mặt Lam đại nhân lập tức biến đổi, vừa rồi lòng muốn bao che lập tức tiêu tán không còn một mảnh, mặt ra vẻ cực kỳ công chính, quát lớn hỏi, "Kỳ Tố Lam, nửa tháng trước ngươi có hay không cùng năm đạo tặc  hợp mưu, ra bạc một ngàn lượng, yêu cầu bọn họ bắt cóc Cố gia Thất tiểu thư sau đó giết chết nàng."

"Ta không có, ta không có, ngươi nói bậy!" Kỳ Tố Lam lầm bầm đột nhiên cao giọng nói ra, "Ta phải chờ cha ta đến." Nói xong cũng muốn đứng dậy chạy đến chỗ Kỳ lão phu nhân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.12.2015, 10:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.10.2015, 16:22
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 172
Được thanks: 1591 lần
Điểm: 20.13
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 49
Chương 78.5:
Edit: Song

"Lớn mật, trên công đường há có thể để cho ngươi làm xằng làm bậy, bắt lại!" Lam đại nhân này đập hèo thật lớn, hai nha dịch đi lên liền chặn Kỳ Tố Lam lại, Kỳ lão phu nhân nhìn Cố lão phu nhân một cái, chỉ thấy nàng thần sắc nhàn nhạt nhìn, cũng không có lộ ra thần sắc khác, tâm chìm vài phần.

"Trần Hổ, nửa tháng trước có phải hay không là vị tiểu thư này cùng các ngươi gặp mặt." Lam đại nhân quay đầu hỏi sơn phỉ duy nhất còn sống sót, Trần Hổ liếc nhìn Kỳ Tố Lam, "Đại nhân, ngày đó tiểu thư kia là che mặt, bất quá ta nhớ được âm thanh của nàng, xác thực là nàng, lúc ấy nàng đáp ứng cho chúng ta một ngàn lượng tiền thù lao, còn đáp ứng ta sau khi chuyện thành công sẽ nghĩ biện pháp thả hai huynh đệ nửa năm trước bị bắt vào trong tù của ta."

"Ngươi nói bậy, ta hai tháng này mỗi ngày đều ở nhà, căn bản không hề đi ra ngoài, làm sao có thể cùng ngươi gặp mặt." Kỳ Tố Lam thề thốt phủ nhận nói, Lam đại nhân cúi đầu nhìn Cố Dật Tín một chút, sau đó ngẩng đầu lên "Truyền nhân chứng Hứa bà, Lý Thiết Tam, Nghiêm ma ma."

"Hứa bà, nửa tháng trước cũng chính là mùng hai tháng mười, ngày hôm đó ngươi có phải hay không ở trước cửa nhà đã từng gặp xe ngựa chạy qua, từ phía trên xe đi xuống có phải hay không chính là vị tiểu thư này." Lam đại nhân mở miệng hỏi.

"Là ai thì ta không rõ, nhưng ta xác thực đã từng gặp, nhà ta ngụ ở một con đường nhỏ cách cửa sau Kỳ phủ, ta đang ngồi trước cửa đốt than, chứng kiến xe ngựa đến cửa sau Kỳ phủ, sau đó thấy một vị tiểu thư đầu đội mũ sa màu trắng đi xuống, sau lưng còn có nha hoàn đi theo, gió lớn như vậy, thổi tung mũ sa, nhìn lại thì thật giống."

"Hứa bà, ngươi xem có phải như vậy hay không?" Cố Dật Tín cầm lấy đỉnh đầu mũ sa đeo ở trên đầu Kỳ Tố Lam, Hứa bà kia gật gật đầu.

"Mang theo mũ sa làm sao có thể xác định chính là Lam Nhi của chúng ta." Sau khi Kỳ phu nhân nói ra, Cố Dật Tín liếc nhìn Lam đại nhân, tiện đà nhìn về phía Kỳ phu nhân, "Vậy liền mang mọi người ở Kỳ tới hỏi một chút, ngày đó có ai mang theo mũ sa này vào cửa sau Kỳ phủ, sau đó thì đi nơi nào, nhiều người trong phủ như, sẽ không đến mức không có người nhìn thấy mà Kỳ phu nhân."

"Nghiêm ma ma, ngày đó ngươi dạy Kỳ tiểu thư đúng là liên tục canh giữ ở bên người nàng sao?" Cố Dật Tín lại hỏi ma ma nuôi dạy Kỳ Tố Lam, ma ma kia lắc đầu nói, "Thời điểm ngủ chúng ta không có ở chỗ Kỳ tiểu thư, qua canh giờ chờ chúng ta đi gọi, nha hoàn canh cửa nói than thể Kỳ tiểu thư khó chịu, đầu có chút đau, hôm nay còn phải nằm, ta liền nhìn thoáng qua, giữa giường quả thật có người nằm, ta cùng các ma ma khác liền rời đi."

Cố Dật Tín nhìn về phía Kỳ phu nhân, "Nếu như Kỳ phu nhân không tin, hiện tại có thể gọi trên dưới Kỳ phủ tới hỏi một chút, xem có phải hay không họ đều nói Nhị tiểu thư chưa từng đi ra ngoài."

Kỳ phu nhân nghẹn lời, Lam đại nhân tiện đà truyền người canh cửa thành, xác thực đã thấy sáng sớm có xe ngựa ra khỏi cửa thành, sau đó còn thấy Cố gia Nhị thiếu gia đi theo ra ngoài, sau đó nữa chính là Cố gia Đại thiếu gia mang người đuổi tới, đối lập qua chữ viết của Kỳ Tố Lam, cùng với phong thư trong đó giống nhau như đúc, kể cả Trần Hổ cũng nhận ra quản sự của Kỳ gia, trên một ngàn lượng ngân phiếu có đóng dấu tên cửa hiệu, các ngân hang tư nhân không chỗ nào không chứng minh chuyện này cùng Kỳ gia không thoát được liên quan.

Kỳ lão gia rất nhanh đã chạy tới, Kỳ Tố Như lại không đến, nghe Lam đại nhân gọi từng nhân chứng lên công đường, không lâu lắm tội danh của Kỳ Tố Lam liền thành lập, nàng nói ở nhà, Nghiêm ma ma chỉ từ trong giường chứng kiến cái bóng lưng, nói không có đi ra ngoài, bên cạnh có hàng xóm thấy được xe ngựa trở về, quản sự của Kỳ gia sáng sớm xác thực ra khỏi thành bắc, Kỳ Tố Lam đích thân viết tin nói cho bọn người Trần Hổ yêu cầu giết chết sạch sẽ, một chút hài cốt cũng không muốn lưu lại, quan trọng nhất là, Kỳ gia ngoại trừ Kỳ Tố Lam, không ai có động cơ gây án.

"Lam đại nhân, có thể hay không áp giải vào tù trước sau đó lại tra hỏi, chuyện này điểm đáng ngờ rất nhiều." Kỳ lão gia nhìn nữ nhi quỳ trên mặt đất, nhìn mình khóc thương tâm, ngẩng đầu nhìn Lam đại nhân, Cố Dật Tín đi đến trước mặt hắn, "Xin hỏi Kỳ đại nhân còn có cái gì khó hiểu, Cố mỗ nguyện ý giải đáp từng cái, áp giải thì không cần, nhiều chứng cớ như vậy, Kỳ đại nhân chẳng lẽ còn muốn phủi sạch quan hệ?"

"Chuyện của nửa tháng trước, Hứa bà kia tại sao rõ ràng như thế." Trước mắt đắc tội Cố gia không được, trước đó đại nữ nhi cũng không có phái người đi đến nói cái gì, Lục vương phủ ý tứ rất rõ ràng, sẽ không đứng ở sau lưng Kỳ gia.

"Mùng hai tháng chín là ngày giỗ của lão đầu tử nhà chúng ta, ta đương nhiên phải nhớ rõ rồi chứ." Hứa bà nói ra, kỳ lão gia có chút thất bại, một phong thư cùng một ngàn lượng ngân phiếu kia còn có quản sự của Kỳ gia đều bất lợi cho Kỳ gia, có thể khiến cho quản gia có lá gan và ngân phiếu lớn như vậy, như thế nào đều là chủ nhân của Kỳ gia, trừ nhị nữ nhi của mình ra, còn ai có gan làm chuyện như vậy.

"Kỳ Tố Lam, ngươi có nhận tội hay không?" Lam đại nhân nhìn Kỳ Tố Lam, hậu sinh tránh thoát không ra nha dịch trói buộc, khóc hô to Kỳ phu nhân kỳ lão gia, "Cha ta không có, ta không biết bọn họ, bọn họ oan uổng ta."

"Truyền Cố Ngâm Hoan, Tập Noãn lên đường." Lam đại nhân thở dài một hơi, đổi lại là nhà bình thường, còn có khả năng dùng, đừng nói Cố gia hiện đang không có cái để so với gia chủ Kỳ đại nhân thân phận cao ở đây, người ta thế lực đủ lớn, đây nếu là có nửa điểm thiên vị, chức quan này cũng không cần làm nữa, nhưng vừa rồi phủ thái tử mới phái người nói, cứ việc hỏi, công chính tra hỏi, cho nên Kỳ đại nhân dù cho ông ám hiệu ông cũng sẽ không nhốt trước sau lại tra hỏi.

Thanh Nha đỡ Ngâm Hoan đi tới, vết đao trên cổ đã được xử lý, sắc mặt tái nhợt cùng bộ dáng suy yếu tiều tụy, quần chúng vây xem bên ngoài nhìn thấy đều đau lòng, đây là chuyện gì, một tiểu thư tội nghiệp như vậy, lại phải bị mưu sát!

"Bởi vì đêm qua có một trận mưa lớn, sáng nay thì khí trời lại sáng sủa, sáng sớm Ngâm Hoan cùng với ca ca và đại tẩu hẹn ước đi du ngoạn, đến Nam thị bên cạnh cùng ca ca và đại tẩu xuống xe mua vài món đồ, ta ở trên xe ngựa chờ bọn họ, sau đó Nhị ca nói nên đi mua rượu tốt nên cũng xuống theo, đột nhiên xe ngựa của ta lắc lư, ta cùng Tập Noãn ngồi ở trong xe ngựa thì có người vén rèm xông vào, bọn họ cái gì cũng chưa nói đã kéo chúng ta ra ngoài, đánh phu xe ngất xỉu rồi mang chúng ta lên xe ngựa khác..."

"... Rồi sau đó bọn họ để cho chúng ta xuống xe, Nhị ca rất nhanh phát hiện không thấy ta, liền đuổi theo, sau đó Đại ca và đại tẩu mới đến, bọn họ đánh nhau, trong đó có vài tên bị bắn chết, hắn lấy đao áp giải ta đến bên bờ vực thẳm, sau đó nhờ đả thương tay của hắn mà ta mới được cứu trợ, mới đầu ta cũng không biết là ai muốn hại ta, có thể trong xe ngựa ta nghe được mấy người kia nói có người mua tính mạng của ta, muốn đẩy ta vào chỗ chết, còn đáp ứng nói thả các huynh đệ sơn phỉ làm thù lao, Ngâm Hoan luôn ở trong khuê phòng cũng không cùng người kết thù kết oán, sau đó các ca ca nói là theo chân quản gia của Kỳ phủ, ta ngẫm nghĩ một chút mới nhớ rõ, ta cùng với Kỳ tiểu thư khi đó có thể có chút hiểu lầm, hơn nửa tháng trước hoàng hậu nương nương mời chúng ta đi sơn trang nghỉ hè, ta và biểu muội cùng Kỳ tiểu thư trong lúc đó có chút ít tranh chấp, lúc ấy Kỳ tiểu thư thất thủ đẩy ta đến hòn non bộ bị thương."

Ngâm Hoan nói rồi nước mắt rơi xuống, vẻ mặt thống khổ nhìn Kỳ Tố Lam, "Kỳ cô nương, ta thật sự không biết chuyện của biểu muội khiến ngươi tức giận như vậy, nhưng ta với ngươi thường ngày không oán thù, vì sao ngươi phải đưa ta vào chỗ chết?"

"Ngươi nói bậy, rõ ràng tối ngày hôm qua ngươi đã mất tích!" Kỳ Tố Lam nhìn nàng rồi bật thốt ra, đợi nàng kịp phản ứng thì đã trễ, nàng vội vàng nhìn về phía kỳ lão gia, lúc này ngay cả Kỳ phu nhân cũng không biết nói cái gì.

"Kỳ tiểu thư, ta đến tột cùng có thâm cừu đại hận gì với ngươi, ngươi trước muốn lấy mạng ta, hôm nay thấy ta còn sống, còn muốn hủy danh tiết của ta, nói ta mất tích một đêm!" Ngâm Hoan trừng mắt nhìn nàng, đột nhiên toàn thân run lên té xuống.

"Ngâm Hoan!" Mộc thị đứng dậy đi đến ôm nàng vào trong lòng, nhìn than thể nàng run rẩy, sít sao ôm, "Lam đại nhân, mặc dù lão quốc công của Cố gia ta không có ở đây, tướng công ta cũng đã chết trận, chỉ còn một nữ tử là ta và bọn trẻ nhưng cũng không thể để cho người khi dễ, hài tử của ta, coi như chính mình sinh ra, đêm qua mưa to đứa nhỏ này về nhà chậm một chút, sáng nay lúc ra cửa người còn có chút không thoải mái, nhưng không muốn làm ca ca và đại tẩu mất hứng cho nên đi theo hai người. Hôm nay thật vất vả mới trở lại, Kỳ tiểu thư này còn muốn hủy danh dự của nàng, Kỳ lão phu nhân, ta lại muốn hỏi ngài một chút, Kỳ phủ đến tột cùng là ý tứ gì!"

"Cố phu nhân, đây không phải là ý tứ của Kỳ phủ." Trầm mặc hồi lâu Kỳ lão phu nhân đột nhiên mở miệng nói, Kỳ phu nhân nhìn về phía bà không thể tin hô lên một tiếng, "Mẫu thân!"

"Nếu không phải ngươi dung túng nàng, trên thân đứa bé này nơi nào có nhiều ngân phiếu đi mua chuộc sơn phỉ giết người như vậy, nếu không phải nhiều lần phạm sai lầm ngươi đều không phạt nặng, nàng làm sao lại không chịu nhận lỗi lầm của mình, hôm nay gây ra sai lầm lớn, thì nàng phải chính mình thừa nhận."

Kỳ lão phu nhân dứt lời nhìn về phía Lam đại nhân, "Con trai và con gái Kỳ gia ta đã phạm sai lầm lớn như thế, vậy để cho đại nhân công chính quyết định." Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Kỳ Tố Lam trắng bệch, tổ mẫu nói lời này là có ý gì, muốn trừng phạt nàng?

Kỳ lão phu nhân liếc nhìn Cố lão phu nhân, "Giáo nữ không nghiêm, lão phụ ta hổ thẹn." Nói xong rồi rời đi công đường.

Chuyển biến nhưu vậy làm cho mọi người sửng sốt một lúc, mà ngay cả Lam đại nhân cũng không biết tiếp theo nên phán quyết như thế nào, con trai và con gái của quan lớn phạm sai lầm, sau khi hắn giải quyết hết còn phải đưa lên cho Hình bộ quyết định tiếp, Kỳ lão phu nhân nói những lời này, là đại biểu cho lời Kỳ gia sao, Lam đại nhân nhìn về phía Kỳ đại nhân còn ngồi.

Cố Dật Tín lại nói, "Lam đại nhân, Kỳ tiểu thư trong ngày thường không bước chân ra khỏi nhà, thì như thế nào lại biết sơn phỉ, sau lưng nhất định là có người chỉ điểm."

Kỳ Tố Lam ngẩng đầu nhìn hắn, Cố Dật Tín cũng cúi đầu xuống, "Kỳ tiểu thư, là ai nói cho ngươi biết mà đi tìm những sơn phỉ này, người trung gian giật dây là ai?"

Thấy vẻ mặt của Kỳ Tố Lam Ngâm Hoan liền biết mình đã đoán đúng, làm cho mình thân bại danh liệt so với làm cho mình chết dễ dàng hơn nhiều, nàng cần gì phải tốn công tốn sức như vậy, trừ phi còn có người khác không muốn nàng sống sót.

"Lam Nhi ngươi nói mau, là ai đầu độc ngươi đi hại Cố gia tiểu thư, ngươi là bị người khác giựt giây có đúng hay không, ngươi nói mau a." Kỳ phu nhân thúc giục nàng nói, nữ nhi này cứ xem như là coi trời bằng vung cũng sẽ không làm chuyện hại người, trong ngày thường điêu ngoa tùy hứng, nhưng cũng không phải người thông minh lắm, lại dễ dàng bị chọc giận, nếu không làm sao sẽ cùng một tiểu cô nương mười tuổi ầm ĩ thành như vậy, nhất định là có người muốn mượn tay của nàng để hại người.

"Ta là nghe người khác nói, không phải ta tự biết." Thật lâu, Kỳ Tố Lam ủy khuất nhìn Kỳ phu nhân nói ra.

"Kỳ tiểu thư là nghe ai nói vậy?"

"Ta đi Lục gia, nghe Lục gia Nhị thiếu gia cùng nương tử của hắn nói chuyện phiếm, nói Lũng Đông gần đây không yên ổn, thường xuyên xuất hiện chuyện mua chuộc người khác để giết người, ta liền hỏi hắn làm sao có thể tìm được những người kia." Cố lão phu nhân cùng Mộc thị mặt liền biến sắc, Lục phủ Nhị thiếu gia, đó không phải là tướng công của Ngâm Sương sao.

Kỳ lão gia ý vị thâm trường liếc nhìn Lam đại nhân, sau lưng ông ta đã sớm ướt đẫm hoàn toàn, lần này tốt lắm, lại kéo Lục phủ ra, hắn hay là vội vàng đem vụ án này giao cho Hình bộ tra hỏi xử lí, củ khoai lang bỏng tay này sắp đốt mũ cánh chuồn của hắn rồi.

Kỳ Tố Lam cùng người hợp mưu muốn sát hại Cố gia tiểu thư, chứng cớ vô cùng xác thực, bị giam vào trong đại lao chờ Hình bộ tra hỏi xử lí, Ngâm Hoan sau khi về nhà bởi vì bị kinh hãi bắt đầu sốt cao không hết.

Cố Dật Tín vội vàng đem chuyện Ngâm Hoan mất tích lừa gạt thiên hạ, chỉ cần sơn phỉ duy nhất sống sót kia nói là sáng sớm bắt cóc, vì mưa to nên sau khi đem người ra khỏi thành cả đêm thì dấu chân mà vết xe để lại đều bị che dấu, bọn họ cũng tra không được, mưa to rơi xuống căn bản không ai chú ý tới có người bị ép buộc ra khỏi cửa thành.

Về phần Kỳ tiểu thư cùng quản gia kia, nói không có làm nhưng đã có chứng cứ, chuyện xác thực là Kỳ tiểu thư làm, về phần vì sao phải giết người dữ dội như vậy, về phần Lục gia Nhị thiếu gia cố ý hay là vô ý chỉ điểm, để lại cho Hình bộ đi thăm dò, hắn chỉ cần có thể bảo hộ thanh danh của muội muội là đủ rồi...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhan Như Song về bài viết trên: Hothao, MuaBongMay0509, antunhi, connhotg, heobiengluoi, hoang lan @, hongpy, linhlan139, nammoi, nobi, ongbjrak198, qh2qa06, sxu, trang 86
Có bài mới 09.12.2015, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2764 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 33
CHƯƠNG 79.1: Ác mộng
Ediy: Mây


Án kiện này cần mấy ngày mới trình từ nha môn đến Hình bộ, Hình bộ sau khi tiếp nhận thì cũng phải mất mấy ngày để kiểm tra, vì vậy cũng phải bảy tám ngày sau mới cần lên công đường lần nữa mà thời gian này Ngâm Hoan đang bị sốt cực kỳ cao, chưa khỏi hẳn.

Cố lão phu nhân nói lúc nàng bị vụ bắt cóc vừa rồi làm cho sợ , mặt khác bởi vì nàng giết người nên ngủ không an giấc, vừa nhắm mắt lại thì hình ảnh của tên thổ phỉ bị đâm trúng kia cứ xuất hiện quấy nhiễu nàng không nhừng, máu tươi của hắn dính lên váy nàng, dính lên tay nàng, máu tươi chảy khắp nơi, nhưng hắn vẫn không chết cứ chằm chằm nhìn nàng, gắt gao nhìn chằm chằm, mà nàng bị giam ở trên giường không cách nào chạy thoát, máu kia đã gần chạm mép giường của nàng.

"A!" Ngâm Hoan mạnh mở mắt ra, thấy được nóc giường quen thuộc, ngực không ngừng phập phòng.

"Tiểu thư, ngài lại thấy ác mộng sao?" Nhĩ Đông rất nhanh đi đến, cầm lấy khăn bố vắt khô từ chậu bên cạnh giường, Ngâm Hoan nhấc người lên, sau lưng mồ hôi đã ướt một mảng lớn, "Lấy cho ta bộ quần áo khác."

"Tiểu thư, không bằng để nô tỳ lau người cho ngài nha." Nhĩ Đông đưa tay vào ổ chăn thử dò xét, vừa nóng vừa ướt.

Sau đó sờ sờ trán Ngâm Hoan một lúc, nói với vẻ yên tâm, “Đỡ sốt rồi, để nô tỳ lấy nước cho ngài." Ngâm Hoan nghiêng người nhìn tấm bình phong, lại nhìn nhìn trang sức trên bàn, sau khi thấy tất cả đồ vật quen thuộc, tâm của nàng rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.

Nhĩ Đông rất nhanh dẫn theo một nha hoàn nữa vào, sau khi lau lại người thì thay cho nàng một bộ quần áo sạch mới, lại tiếp tục thay đổi một bộ chăn đệm mới, Tư Kỳ bên ngoài gõ cửa đi vào, trong tay là chén thuốc vừa mới sắc, lúc nhìn thấy trận chiến mà Nhĩ Đông thu thập bèn đem Ngâm Hoan đỡ lên, hỏi "Tiểu thư lại thấy ác mộng sao?"

"Tỉnh lại thì đỡ hơn nhiều rồi." Ngâm Hoan uống từng ngụm từng ngụm thuốc nhỏ, đắng đến mức nhíu mày, Tư Kỳ sờ sờ tóc bị ướt dán bên tai nàng, "Lão phu nhân đẫ thay tiểu thư sắp xếp xong rồi, ngày mai ngài sẽ đi Nam Sơn tự ở một thời gian ngắn, phu nhân cũng cùng đi với ngài."

"Trong phủ nhiều chuyện cần mẫu thân mà đại tẩu hôm nay thân thể nặng nề, chỉ cần Tư Kỳ tỷ tỷ đi theo với ta là được rồi." Ngâm Hoan nửa làm nũng nói, Tư Kỳ cũng xem như hiểu ít nhiều tính cách của nàng, "Tiểu thư của ta ơi, Tư Hoạ tỷ tỷ sẽ cùng đi với ngài, nô tỳ phải ở nhà để giúp đỡ lão phu nhân xử lý chuyện nhà, người phải hảo hảo dưỡng bệnh cho tốt, còn lo lắng lung tung làm gì."

"Chờ tiểu thư trở lại, mọi chuyện đều kết thúc, ngài sẽ không còn thấy ác mộng nữa." Tư Kỳ đặt chén xuống đỡ nàng nằm xuống giường, đắp chăn cho nàng xong, Ngâm Hoan cười cười, Tư Kỳ sờ sờ mặt của nàng rồi đi ra ngoài.

Đến buổi tối Cố lão phu nhân cùng Mộc thị đều đến đay thăm nàng, Ngâm Hoan thoáng nghe có tiếng nói chuyện bên cạnh nhưng lại không thể nào mở mắt ra được, đầu thì rất khó chịu.

Mộc thị nhẹ nhàng vuốt trán của nàng, mới lui sốt chưa được bao lâu, bây giờ lại sốt lại rồi "Mẫu thân, xem ra cần phải tìm đại sư nói chuyện lại rồi."

"Trước đó vài ngày ta có nghe tin Tư Không đại sư du lịch đã trở lại, ngày mai các con cứ đến đó tìm hắn nếu không tìm được hắn thì tìm trụ trì." Cố lão phu nhân đau lòng nhìn Ngâm Hoan, đứa nhỏ này quả nhiên là số khổ mà, thật chẳng lẽ ứng theo lời Tư Không đại sư nói, cả đời phú quý, nhưng lại cải mệnh nên lúc trẻ phải chịu đau khổ sao.

"Bát vương phi sáng nay còn phái người đến ân cần thăm hỏi, nói chuyện bên Hình bộ chúng ta không cần lo lắng." Mộc thị cầm lấy băng gạc thấm chút nước ấm đặt lên trên môi Ngâm Hoan, lại đổi cho nàng một cái khăn trên trán, Cố lão phu nhân thở dài một hơi, "Như vậy là tốt rồi, người Hoàng gia vô cùng bao che khuyết điểm."...

Ngày hôm sau Ngâm Hoan sốt lui một chút, Mộc thị mang theo nàng xuất phát đi Nam Sơn tự, liên tục mấy ngày nàng bị sốt và bị ác mộng quấy nhiễu, Cố lão phu nhân nói nàng là gặp chuyện hung hiểm cho nên hồn phách bị doạ, cần phải đến chùa nhờ ánh sáng của Phật môn để ác mộng không dám quấy nhiễu nữa.

Ngâm Hoan lên xe ngựa liền ngủ mất, Cố Dật Tín đưa các nàng đến Nam Sơn tự, thấy nàng còn ngủ bèn ôm cả thảm cả Ngâm Hoan vào phòng khách, vừa mới để xuống giường Ngâm Hoan liền tỉnh, Cố Dật Tín sờ sờ đầu của nàng, "Muội ở đây dưỡng bệnh cho tốt, lúc trở về thì không còn chuyện gì hết nha."

"Đại ca, muội nợ huynh ân tình rồi." Ngâm Hoan kéo tay áo hắn lại, "Chuyện cùng thổ phỉ cấu kết này, cùng số bạc lớn mua mạng của muội hẳn là không thể không có liên quan đến Kỳ phủ đi."

"Nếu Kỳ phủ không có tâm dung túng nàng thì nàng ta làm sao dám làm chuyện như vậy được, hẳn là Kỳ gia đối với chuyện tứ hôn lần nàyc của Hoàng Thượng cực kỳ bất mãn đi." Dưỡng hổ vi hoạn, lần này mà không giải quyết một lần cho hết, nếu để bọn họ quật khởi thật không dám nghĩ đến xa hơn đâu.
Thấy đại ca gật gật đầu, Ngâm Hoan thở phào nhẹ nhõm, Tưởng tỷ tỷ, nếu chuyện này thành công, ta cũng coi như trả xong ân tình với tỷ a.

Màn đêm buông xuống, Ngâm Hoan nằm ở trên giường mơ hồ có thể nghe được tiếng tụng kinh xa xa vọng lại, nửa canh giờ sau có tiếng chuông vọng lại, cửa ngoài mơ hồ có  âm thanh của Mộc thị, lúc đi vào Ngâm Hoan thấy bên cạnh bà là một vị hoà thượng mặc tăng bào màu xám.

"Đại sư, đã làm phiền ngài." Mộc thị mời hắn đến ngồi xuống bên giường Ngâm Hoan, Tư Không nhìn sắc mặt tái nhợt của Ngâm Hoan, "Thí chủ ngày gần đây có phải gặp tai ương liên quan đến máu đúng không?"

"Mười ngày trước nàng bị thổ phỉ bắt cóc, suýt nữa bỏ mạng." Mộc thị ở bên cạnh nói ra, Tư Không gật gật đầu, "Như vậy thì phải cúng để hoá giải tai ương này, thí chủ có thể kể cho lão nạp nghe một chút về tai ương đó không."

Sau khi kể lại những gì nàng thấy trong cơn ác mộng kia, Ngâm Hoan nhịn không được lạnh cả sống lưng, nàng mãi không quên được cặp mắt kia, mắt hắn vằn lên đỏ rực, không cam lòng.

"Tội lỗi, tội lỗi." Tư Không đại sư đưa tay sờ nhẹ vài cáilên trán nàng , "Thí chủ còn giữ cây trâm đã đâm hắn không?"

"Đại sư, những thứ này đều mang đến." Mộc thị sai Thanh Nha lấy hết những thứ kia ra, Tư Không nhìn xa xa cái hộp kia khẽ nhíu mày một cái, "Người buộc chuông phải là người giải chuông, nếu thí chủ là người gặp tai ương này thì thí chủ phải là người hoá giải." Tư Không lấy một cái đao nhỏ rạch lên tay Ngâm Hoan, nặn ra một giọt máu, trong miệng lẩm bẩm gì đó, một tay khuấy cái ly vàu vòng rồi điểm một giọt lên trên cổ tay Ngâm Hoan.

"Hung khí này ta đã siêu độ rồi, thí chủ nghỉ ngơi cho tốt." Tư Không nhìn lại tay nàng một lúc, đã không còn huyết khí như lúc đầu nữa, trong Phật môn há không có chuyện luân hồi sao, bên ngoài thế giới to lớn nữa, mỗi sự kiện tồn tại đều có lý do riêng của nó.

Theo ý tứ của Tư Không đại sư chính là tên thổ phỉ kia chết không cam tâm nên hoá thành ác linh quấy nhiễu Ngâm Hoan không ngừng, khiến nàng không thể sống yên ổn.

Nhĩ Đông nghe mà có vài phần sợ, lén nhìn vào phía trong mấy lần, Ngâm Hoan nở nụ cười, "Nơi này là Phật môn trọng địa, bọn họ không dám làm càn."

"Tiểu thư tại sao ngài một chút cũng không sợ chứ." Nhĩ Đông lầm bầm một tiếng, cho nàng rót một chén nước ấm, đỡ cho nàng uống.

Thời điểm đáng sợ nhất cũng đã qua rồi, trải qua sự khuyên bảo của đại sư thì hẳn là sát nghiệp kia cũng không còn bám theo nàng nữa...

Sau khi làm hai đạo tràng ở Nam Sơn tự xong, Ngâm Hoan quả thật không còn thấy ác mộng nữa, thời điểm ngủ cơn ác mộng kia không đến nữa, quả thật ngủ ngon hơn nhiều, đại sư sau khi bắt mạch cho nàng xong thì khuyên nàng buổi chiều thường thường ra phía sau đi dạo, phơi nắng nhiều một chút.

Nhĩ Đông đỡ nàng vào trong viện, đi vào phòng cầm thêm áo choàng phủ bên ngoài cho nàng, cười nói, "Tiểu thư, ngài có muốn ăn hoa quế cao không, trong chùa cây nguyệt quế nào cũng ra hoa hết, lúc sáng nô tỳ có hỏi tiểu sư phụ quét sân, hắn nói có thể hái xuống một ít."

"Cũng được, nhưng đừng hái nhiều quá, chỉ hái đủ lượng hoa để làm bánh thôi. Lúc làm xong nhớ mang sang cho đại sư một ít." Ngâm Hoan thấy nàng vui vẻ chạy vào phòng lấy rổ hái hoa thì dặn dò một ít, rồi sau đó để nàng tự hái hoa, còn mình tự chiếu cố bản thân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoathang2, vân anh kute và 242 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.