Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong

 
Có bài mới 12.11.2015, 23:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3923 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 36
Chương 48: Từng bước mới
Editor : Ôp

Mặc dù Hàn Hàn không trải qua kinh nghiệm của một thương nhân, nhưng cũng không ngốc, lời Tào chưởng quỹ lần này nghe rất thành khẩn, nhưng vào trong tai nàng hoàn toàn là trăm ngàn chỗ hở.

Đầu tiên, lúc trước khế ước rõ ràng viết, mình lấy hai trăm lượng cho một phương pháp nấu ăn bán cho tửu lâu, nói cách khác, đối phương chỉ cần thanh toán bạc, phương pháp này chính là của đối phương, đối phương hoàn toàn có chi phối quyền lợi trong phương pháp, căn bản là không cần thiết hỏi việc đưa món ăn đến các chi nhánh khác để thêm một phần lợi nhuận cho mình.

Thứ nhì, mình luôn ngốc trong trấn Trăm Thước này, như nếu như đối phương không nói, thì mình hoàn toàn không biết tửu lâu Như Ý còn có bao nhiêu chi nhánh, cho dù đối phương truyền thực đơn tới cho chi nhánh khác, mình cũng sẽ không biết. Tục ngữ nói "vô gian bất thương", như vậy thì thương nhân bằng phẳng, không khiến cho người khác không ngại.

Thấy vẻ mặt hoài nghi của Hàn Hàn đang nhìn mình chằm chằm, Tào chưởng qũy thầm than chủ tử cao minh, biết Mạc cô nương sẽ không dễ dàng tin tưởng, cho nên đã chuẩn bị xong câu để nói.

Khụ một tiếng, ngồi thẳng người: "Tục ngữ nói 'người không có đức tin không thể đứng (1)', lão bản nhà ta có thể mở ra nhiều tửu lâu to lớn như thế, đương nhiên không phải là hạng người có tầm nhìn hạn hẹp, đã muốn hợp tác âu dài cùng cô nương, tất nhiên là phải thẳng thắn với nhau. Hơn nữa, hôm nay cô nương có thể bán phương pháp bí truyền cho chúng ta lấy lợi nhuận, ngày mai cũng có thể bán phương pháp bí truyền cho người khác kiếm lợi nhuận. Bán cho người khác, chẳng khác nào lâu lại Như Ý tửu có thêm một đối thủ. Lão bản nhà ta muốn suy tính lâu dài, đương nhiên không hi vọng chuyện như vậy phát sinh, bởi vậy, chia một phần lợi nhuận của tửu lâu khác cho cô nương với điều kiện trước tiên là, sau này phương pháp bí truyền nấu ăn của cô nương chỉ có thể bán cho tửu lâu Như Ý, không thể lưu truyền đi chỗ khác. Mạc cô nương đã muốn phát triển lâu dài, nghĩ đến cũng là người có mưu tính sâu xa, không biết ý kiến của cô nương như thế nào?"

(1) ‘Người không có đức tin không thể đứng’ là câu nói của Khổng Tử , có nghĩa là một quốc gia không thể có được sự tin tưởng của người dân sẽ sụp đổ. Mọi người không đi ra khỏi tín dụng có nghĩa là không có chỗ đứng. Nếu bạn muốn có được sự tin tưởng và ủng hộ của mọi người trong thế giới, bạn phải đối xử với mọi người bằng sự chân thành.

Nghe Tào chưởng quỹ nói như vậy, Hàn Hàn ngược lại rất yên tâm, chỉ sợ là những ngày gần đây có một số người đến nhà mình kiếm lợi bị người của tửu lâu Như Ý người phát hiện, nên mới có việc như thế này của hôm nay. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Chẳng qua mình cũng không chỉ vào dựa vào bán phương pháp nấu ăn để làm giàu, hôm nay có thể nói ra như thế, coi như là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng trên mặt không lộ ra chút nào: "Tào chưởng quỹ nói cũng có lý, chỉ là không biết tổng cộng có bao nhiêu tửu lâu?" Mặc dù là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng cũng phải nhìn xem niềm vui này có bao nhiêu.

Tào chưởng quỹ lược hơi do dự, giống như đang suy tư Hàn Hàn không đồng ý, mình có nên đem chuyện hư thực về tửu lâu nói cho đối phương biết hay không.

Khóe môi Hàn Hàn vểnh lên, câu nói ra có chút ý cười: "Quý lão bản đã muốn hợp tác cùng ta, vậy tất nhiên cũng nên phải cho ta biết vụ hợp tác này có đáng giá hay không chứ, nếu như chỉ có một hai cửu hàng chi nhánh..." Nói còn chưa hết câu, nhưng ý tứ trong đó không cần nói cũng biết, nếu chỉ một hai gia chi nhánh, không đáng để mình cùng hợp tác .

Khuôn mặt Tào chưởng quỹ trầm trầm, giống như là hạ quyết tâm rất lớn: "Nói cho cô nương biết cũng không sao, kể cả tửu lâu này ở trong, lão bản nhà ta đang sở hữu hai trăm bảy mươi mốt tửu lâu, phân bố ở khắp nơi trên toàn quốc, chỉ là khu vực không giống nhau, nên tên gọi cũng không giống nhau mà thôi, cũng chỉ là tên gọi của tửu lâu Như Ý này, ở kinh thành còn có một cửa hàng mà thôi."

Hai trăm bảy mươi mốt cửa hàng! Hàn Hàn hít vào một hơi, cho dù đặt ở hiện đại, vậy cũng là một công ty có quy mô cực lớn, nếu như lão tổng của công ty muốn di chuyển những tửu lâu này một lần, cũng phải mất một năm.

Tại cổ đại rớt lại phía sau, không có mạng lưới, không có điện thoại, giao thông còn chưa phát triển, lão bản sau lưng kia làm như thế nào để quản lý vậy?

Thấy Hàn Hàn rốt cuộc đã lộ ra một tia kinh ngạc, lúc này Tào chưởng quỹ mới hài lòng gật gật đầu, đây mới là biểu tình thích đáng!

Cũng không hối thúc nàng, chỉ còn việc chờ vào quyết định của nàng.

Hàn Hàn kinh ngạc cũng chỉ trong nháy mắt, thấy Tào chưởng quỹ nhìn mình chằm chằm, cười cười: "Quý lão bản có lòng thành như vậy, ta hình như cũng không có lý do cự tuyệt." Hai trăm bảy mươi mốt nhà, một nhà mỗi tháng cho mình năm trăm lượng, tổng là mười ba vạn năm nghìn năm trăm lượng đấy, mình lại không phải kẻ ngốc, vì sao không đồng ý chứ!

Nhìn Hàn Hàn cuối cùng cũng đã đồng ý, Tào chưởng quỹ cười ha hả lấy ra khế ước đã sớm viết xong, "Như vậy, vậy làm phiền cô nương ký tên đi."

Cầm lên khế ước nhìn thấy không có vấn đề gì, mặc dù phần ghi tên vẫn là tửu lâu Như Ý, nhưng mặt trên ghi chú rõ ràng có hai trăm bảy mươi mốt nhà, mỗi cửa hàng chia hoa hồng thấp nhất cũng không khác với tửu lâu Như Ý ở trấn Trăm Thước, hiển nhiên là suy nghĩ đến việc Hàn Hàn không thể đi đến từng cửa hàng quan sát khảo sát, mới cho ra một tiêu chuẩn như vậy.

di.e,n,,da/nnlq.đonnn Hàn Hàn nhìn xong sảng khoái ký tên ở phía trên, ấn tay lên, cùng Tào chưởng quỹ một người một phần cất đi.

Thu thập xong xuôi, Hàn Hàn nghĩ đến Tiêu Nguyên Bồi còn ở phòng trên lầu chờ mình làm cơm, vội vàng cáo từ ra chạy ra phía sau phòng bếp, tiện tay sẽ dạy Dương đầu bếp một món.

**

Mộ Dung Ý ngồi ở ghế lô dành riêng cho mình, cầm trong tay khế ước Hàn Hàn và Tào chưởng quỹ vừa mới chậm rãi ký kết xong xem lướt qua một lần, nghe Ám Cửu ở một bên bẩm báo quá trình ký hợp đồng, chậm rãi gấp lại khế ước cầm trong tay, từ trong bàn đọc sách làm bằng gỗ của cây táo chua lấy ra một chiếc hộp bát quái (2) xinh xắn.

(2) Bát quái: Một nhóm ký hiệu mang ý nghĩa tượng trưng ở thời Cổ đại. Gồm 8 quẻ: Càn, Khôn, Khảm, Ly, Chấn, Cấn, Tốn, Đoài.Sử dụng 1 vạch ngang - để đại diện cho mặt trời, 2 vạch -- tượng trưng cho mặt trăng. Dùng 3 ký hiệu hai loại vạch trên tổ hợp thành 8 nhóm, gọi là bát quái. (hình ảnh)

Hoa văn bát quái phân bố chỉnh tề, tay nhỏ Mộ Dung Ý ở trên hình vẽ âm dương chuyển động mấy cái, cách vị trí đổi chỗ với khảm vị (một quẻ trong bát quái), ngón cái nhẹ nhàng ấn xuống, hộp bát quái mở ra, bỏ khế ước vào, lại đóng xong chiếc hộp, một lần nữa để vào trong bàn đọc sách.

"Mi Nương kia là người trong thương bộ?" Mộ Dung Ý ngồi ngay ngắn ở ghế thái sư, nhìn Ám Cửu, giọng nói hờ hững.

"Là thương bộ hiệu (số) ba sáu, Vu công tử vốn dĩ định để cho nàng đến Giang Nam tiếp quản tú xuân phường Đài Châu."

Về công tử Vu Thanh, thủ lĩnh thương bộ, là thuộc hạ chủ yếu phụ trách sản nghiệp kinh doanh của Nhiếp chính vương, cùng ám vệ thủ lĩnh Liên Cẩm là hai đại chủ tướng thuộc hạ của Nhiếp chính vương.

Mộ Dung Ý gật gật đầu, tú xuân phường kinh doanh bên thêu dệt, trải rộng khắp Giang Nam, có thể đi tiếp quản tú xuân phường, cũng nói rõ năng lực nàng ta không kém, sau này có nàng ta giúp đỡ quản lý, tiểu nha đầu sẽ nhẹ nhõm một chút.

Phất tay một cái, Ám Cửu lui ra.

Ở trong phòng xử lý mấy quyển sổ con mới đưa tới, đứng dậy đi ra phòng, dự đoán là tiểu nha đầu cơm kia sắp làm cơm xong rồi, mình cũng nên đi qua, không thể tiện nghi cho tên ăn hàng kia!

Chỗ ghế lô của Tiêu Nguyên Bồi là Thu Vận các, trong gian phòng tách ra bởi một tấm bình phong bằng gỗ khắc tranh tám cánh hoa lê hòa cùng với chim chóc và phong cảnh dòng suối dãy núi, bên ngoài có chiếc bàn chỉnh tề dùng để dùng cơm, bên trong có có cầm Phượng Vĩ, cờ ngọc bích, giường quý phi, phòng sách mọi thứ đều có, mỹ nhân ngồi bên lư hương đốt hương hoa lê trong veo thanh nhã, người khách dễ dàng vào trong sương phòng viết văn ngâm thơ, dâng hương đánh đàn, thưởng thức trà đánh cờ hoặc là thoải mái nằm nghỉ ngơi. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Gian phòng này cũng là do Tào chưởng quỹ cố ý chuẩn bị để tỏ lòng coi trọng đối với Hàn Hàn, tất cả phương diện ở trong phạm vi năng lực của hắn, đều được tuyển chọn tốt nhất.

Người tiến vào gian phòng này chỉ cần trong lòng có nhã ý, tự nhiên có thể cảm thấy được một phen tâm tư của chủ nhân.

Đáng tiếc, hiện tại ở phòng chính là một kẻ có danh tiếng là ăn hàng.

Mộ Dung Ý đi tới ngoài cửa, còn chưa vào, liền nghe thấy tiếng kêu rên của Tiêu Nguyên Bồi ở bên trong: "Thế nào còn chưa có làm xong đây, ta chết đói mất."

"Công tử, người đừng vội, tục ngữ nói 'chậm công ra việc tinh tế', chắc hẳn là lần này Mạc cô nương làm món ăn tương đối khá phức tạp, cho nên phải chờ lâu một chút." Đông Thanh ở một bên an ủi, tiền cũng đã đưa cho người ta, không đợi cũng không được mà.

"Ừ, ngươi nói cũng đúng. . . . Thật đói. . . . ực. . . ." Tiếng uống nước.

"Công tử, nếu không người trước ăn điểm tâm lót dạ một chút?"

"Không muốn. . . . Ta muốn ăn cơm do Hàn Hàn nấu..."

Con ngươi hẹp dài của Mộ Dung Ý trầm trầm, "Hàn Hàn", gọi thật là thân thiết!

Đưa tay đẩy cửa ra, cất bước đi vào.



Tập tin gởi kèm:

Hộp bát quái.jpg [ 7.79 KiB | Đã xem 8640 lần ] Hộp bát quái.jpg [ 7.79 KiB | Đã xem 8640 lần ]


Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 13.11.2015, 00:03.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.11.2015, 23:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3923 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 36
Chương 49 : Làm người phải kính già yêu trẻ
Editor : Ôp

"Hàn Hàn, ngươi làm xong. . . ." Nghe thấy tiếng cửa mở, Tiêu Nguyên Bồi kinh hỉ từ trên ghế đứng lên, nhìn thấy thân thể nho nhỏ của Mộ Dung Ý, trên khuôn mặt tròn tròn lộ ra vẻ thất vọng, đầu nhìn nhìn về phía sau Mộ Dung Ý, "Thế nào chỉ một mình ngươi, tỷ tỷ ngươi đâu?"

Đối với tên ăn hàng này, Nhiếp chính vương đại nhân tỏ vẻ hoàn toàn không thấy, bước chân nhỏ đi thẳng qua, vững vàng ngồi trên ghế.

"Ặc, ngươi gọi là Thanh Phong phải không?" Mắt Tiêu Nguyên Bồi rơi xuống trên người Mộ Dung Ý, nhìn Mộ Dung Ý tinh xảo đáng yêu, nhịn không được đưa tay muốn xoa bóp.

Cảm nhận được động tác của Tiêu Nguyên Bồi, con ngươi hẹp dài của Mộ Dung Ý hơi lóe lên, giống như một núi băng phủ đầy bụi vạn năm nứt ra một khe hở, mạnh mẽ lạnh lẽo tỏa ra hàn khí khắp người, trong nháy mắt đóng băng vạn dặm.

Tiêu Nguyên Bồi nhịn không được toàn thân run run, tay cứng nhắc giơ ở giữa không trung, hắn mặc dù thích ăn, nhưng cũng không ngốc, tốt xấu gì cũng là đứa nhỏ lớn lên trong đại gia tộc, năng lực quan sắc vẫn có, chỉ cảm thấy cái nhìn này của Mộ Dung Ý so với cha mình còn muốn khủng bố hơn, miệng nước bọt, lùi tay về, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh bàn, tròng mắt loạn chuyển, liếc ra phía ngoài cửa, không dám lộn xộn nữa.

Chỉ liếc mắt một cái, Mộ Dung Ý thu hồi lại ánh mắt, vững vàng ngồi ở bên cạnh bàn im lặng.

Đông Thanh đứng ở phía sau Tiêu Nguyên Bồi, không nhìn thấy ánh mắt Mộ Dung Ý, chỉ cảm thấy công tử nhà mình đột nhiên trầm mặc nên có chút kỳ quái, phải biết rằng từ đầu theo tiến vào phòng, công tử không chỉ kêu đói, chỉ cần ngoài cửa có tiếng động, liền dẫn đến cái đầu kia nhìn về phía cửa ngó lung tung, hiện tại đột nhiên yên tĩnh lại, cũng làm cho hắn nhất thời không hiểu nổi.

Hai mắt kỳ quái nhìn công tử nhà mình, thấy Tiêu Nguyên Bồi vẫn thành thành thật thật ngồi như cũ, trong lòng nhịn không được nói thầm, thế nào công tử bỗng nhiên an tĩnh vậy, chẳng lẽ đột nhiên đổi tính?

Trong lúc nhất thời, trong phòng im ắng không người nói chuyện. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Tiêu Nguyên Bồi hít hít mũi, con ngươi loạn chuyển trong nháy mắt yên ổn lại, trong mắt phát ra ánh sáng rực rỡ, xoay người một chút từ trên ghế đứng lên, mấy bước chạy đến cửa chợt kéo cửa ra: "Hàn Hàn, rốt cuộc ngươi đã quay lại rồi!" Mắt rơi vào trên chiếc khay trong tay tiểu nhị đi theo phía sau Hàn Hàn.

Hàn Hàn bất thình lình bị hoảng sợ, phục hồi tinh thần lại liền nhìn thấy khuôn mặt tròn vo kia của Tiêu Nguyên Bồi cười vô cùng xán lạn. Nhịn không được đỡ trán, mũi người này cũng quá linh đi, ngửi mùi cũng biết là mình đã trở lại, cầm tinh con chó sao?

Gật gật đầu: "Ừ, ta đã trở lại, đã rất đói phải không?" Cất bước đi vào bên trong.

"Không sao, ta vẫn uống nước." Tiêu Nguyên Bồi vội vàng thối lui một bước, nhường tiểu nhị theo sau cùng nhau đi vào, mắt tròn vo nhìn chằm chằm mỹ thực không nháy mắt một lần, khóe mắt thoáng nhìn vào Hàn Hàn đi tới bên cạnh bàn, vội vội vàng vàng mấy bước chạy tới, giật lại một cái ghế: "Hàn Hàn, ngồi."

Mộ Dung Ý ở một bên nhìn một loạt hành vi chân chó của Tiêu Nguyên Bồi, thật sâu trong con ngươi hẹp dài xẹt qua một tia xem thường —— quả nhiên giống như điều tra, gặp được ăn liền hóa thân làm nô!

Theo tin tức Ám Cửu điều tra đưa tới, trước năm tuổi Tiêu Nguyên Bồi tất cả đều bình thường, lúc năm tuổi mất tích một khoảng thời gian, sau khi tìm trở về quần áo tả tơi không còn hình dáng, sau đó liền trở nên siêu cấp yêu thích ăn, nhất là thích ăn ngon.

Tiêu lão gia chủ cùng Tiêu lão phu nhân đau lòng tôn tử, không những không ước trói buộc gì, còn dung túng mọi cách. Bởi vậy, mới có Tiêu Nguyên Bồi hiện tại này trở thành bộ dáng ăn hàng.

Liếc mắt nhìn tiểu nhị đứng ở một bên: "Đã không đói, liền đưa đồ ăn ra, để cho đỡ nóng rồi hẵng bưng vào."

Tiêu Nguyên Bồi đang ngồi ở một bên nhìn chằm chằm vào mỹ thực, nghe nói thế cuối cùng cũng kéo ánh mắt ra, khuôn mặt tròn bày ra vẻ suy sụp, liếc mắt nhìn Mộ Dung Ý, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Ý không có biểu tình gì, lại vội vàng đem ánh mắt về phía Hàn Hàn: "Hàn Hàn ——"biểu tình đáng thương giống như như con chó nhỏ bị vứt bỏ.

Hàn Hàn nhịn không được buồn cười, vẫy tay với tiểu nhị: "Để thức ăn xuống, ngươi cũng lui ra ngoài đi."

Hôm nay Hàn Hàn làm ba món ăn một canh, một món là Chưởng Thượng Minh Châu, một món cá hấp quế, một món là cà chiên cùng với canh rau xanh đậu hủ.

Chỉ ngửi thấy mùi, đã khiến người khác thèm ăn.

Thấy đồ ăn được đặt trên bàn, Tiêu Nguyên Bồi rốt cuộc vui vẻ ra mặt, lộ ra hai hàm răng đều: "Thơm quá, sắc hương vị đều đủ, Hàn Hàn, thủ nghệ của ngươi quá tuyệt vời!"

Mộ Dung Ý vô cùng xem thường liếc nhìn hắn một cái: "Heo!"

Tiêu Nguyên Bồi kỳ quái quay đầu: "Làm sao ngươi biết ta cầm tinh con heo? Nãi nãi ta nói cầm tinh con heo thích ăn là chuyện hiển nhiên, có thể ăn là phúc, ta cũng cho là như vậy."

Mộ Dung Ý: "..." Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhíu chặt hơn.

di.e,n,,da/nnlq.đonnn Hàn Hàn ở một bên không nín được cười, ăn hàng này cũng quá ngốc đi?

Tiêu Nguyên Bồi quay đầu nhìn Hàn Hàn, dịch dịch mông, miệng nuốt nước bọt: "Cái kia, hiện tại có thể ăn chưa?" Món ăn là do Hàn Hàn làm, nên lễ phép, mình hẳn là phải hỏi Hàn Hàn một chút.

Hàn Hàn lấy chiếc đũa gắp một miếng thịt vào trong bát Mộ Dung Ý, mặt mày cười đến cong lên: "Đói thì ăn đi, không cần phải khách khí." Làm khó tên ăn hàng này đói thành như vậy còn có thể nhịn được.

"Vậy ta liền không khách khí!" Tiêu Nguyên Bồi hoan hô một tiếng, nắm chiếc đũa lên gió cuốn mây tan bàn ăn, động tác vẫn rất nhanh mà ưu nhã như cũ, mắt tròn vo thỏa mãn nheo lại thành một đường.

Hàn Hàn phát hiện, cùng một tên ăn hàng như vậy dùng cơm cũng là một chuyện không tệ, nhìn đối phương vui vẻ ăn, cũng có thể làm cho khẩu vị mình đỡ hơn một chút, ăn nhiều một chút.

Mộ Dung Ý lại không cho là như vậy. Tay nhỏ trắng nõn cầm chiếc đũa, nhìn phương pháp ăn như châu chấu trong mùa Tiêu Nguyên Bồi trên bàn, chân mày nhỏ xinh đẹp nhịn không được hơi nhíu, ánh mắt thâm trầm không vui rơi vào trên người Tiêu Nguyên Bồi.

Tiêu Nguyên Bồi động tác cứng đờ, dường như lại cảm nhận được khí lạnh giống như lúc nãy, lui lui cổ, giương mắt len lén nhìn Mộ Dung Ý một cái, trong lòng nhịn không được ủy khuất, không phải là ăn nhanh một chút sao, có cần thiết phải hung ác nhìn mình như thế không? Động tác lại chậm lại.

Mộ Dung Ý thu hồi ánh mắt, chiếc đũa kẹp một quả cà bỏ vào trong bát Hàn Hàn: "Ăn nhanh đi, nhìn chằm chằm người khác ăn thì ngươi có thể ăn no sao!" Một tên ăn hàng có cái gì tốt mà xem, còn nhìn hài lòng như vậy, quả thực là không có ánh mắt!

Hàn Hàn quay đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Ý đang nhìn mình, nháy mắt mấy cái, hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây sao? Đứa nhỏ này nghĩ như thế nào lại đi gắp thức ăn cho mình? Hắn sống với mình lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gắp thức ăn cho mình đi? Ừ, trừ nửa đĩa gừng bọc đường lần trước kia!

Mặc kệ vì sao, đây là một hiện tượng tốt, ít nhất đứa nhỏ này biết quan tâm người khác, cười híp mắt khen ngợi một câu: "Tiểu Phong Phong thật ngoan, biết đau lòng tỷ tỷ, thực sự là đã lớn! Đến, đệ cũng nhiều ăn một chút." Gắp một miếng cá để vào trong bát Mộ Dung Ý.

Mộ Dung Ý nhíu nhíu đầu lông mày, gắp thức ăn cho nàng chính là đã lớn? Cái logic gì thế? Đưa cá bỏ vào trong miệng, ừm, tay nghề con nhóc này thực sự là không tệ, cá làm ăn rất ngon.

Sau một khắc, Hàn Hàn lại gắp một miếng cá để vào trong bát Tiêu Nguyên Bồi: "Tiêu công tử ngươi cũng nhiều ăn một chút." Cha mẹ đứa nhỏ là lão sư tốt nhất, mình nhất định phải rèn sắt khi còn nóng, tự thể nghiệm giáo dục Tiểu Phong Phong học được cách quan tâm người khác.

Tiêu Nguyên Bồi thụ sủng nhược kinh, vội vàng gắp trứng cút vào bát Hàn Hàn: "Sau này gọi ta Nguyên Bồi là được, ngươi cũng nhiều ăn một chút."

"Cảm ơn Nguyên Bồi." Hàn Hàn cười híp mắt cảm ơn. Còn dạy được Thanh Phong tiểu gia hỏa kiêu ngạo này học được cách lễ phép.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Mộ Dung Ý triệt để đen xì, Nguyên Bồi? Gọi thật đúng là thân thiết!

Lấy đũa lấy đi trứng cút trong bát Hàn Hàn bỏ lên trên bàn: "Ngươi gần đây mập rất nhiều, nên giảm cân, ăn cà!"

Mập rất nhiều? Khóe miệng Hàn Hàn giật giật, than bùn, làm sao trong mắt ngươi thấy tỷ mập vậy! di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Ý niệm trong đầu còn chưa nghĩ chưa xong, Mộ Dung Ý chỉ chỉ con cá trong đĩa: "Ta muốn ăn cá, xương nhiều quá, lấy ra đi!" Xem ngươi còn có thời gian gắp thức ăn cho tên ăn hàng kia không!

Hàn Hàn định mở miệng, đang muốn kháng nghị, liền nghe giọng nói nhàn nhạt của Mộ Dung Ý truyền đến: "Ngươi đã nói làm người thì phải kính già yêu trẻ. Ngươi không già, ta còn nhỏ, làm người đã nói là phải làm!"

Hàn Hàn một hơi nghẹn ở trong miệng, ý là mình cần bảo vệ hắn, cho nên phải gỡ xương cá cho hắn?

Cắn cắn răng, than bùn, tỷ nói nhiều như vậy, làm sao ngươi chỉ nhớ kỹ một câu này!

Rất muốn rống to một câu: "Ngươi giống thế kia sao đứa nhỏ đáng ghét này!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.11.2015, 00:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3923 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 31
Chương 50: Cười một cái cho tỷ xem
Editor: Ôp

Sau khi ăn xong, Tiêu Nguyên Bồi nhàn nhã tựa vào trên ghế, thỏa mãn sờ sờ bụng: "Sau bữa ngộ độc thức ăn hôm qua, rốt cuộc lại ăn một bữa cơm no."

"Ngộ độc thức ăn?" Ánh mắt Hàn Hàn chợt lóe, hiếu kỳ nhìn về phía Tiêu Nguyên Bồi, "Ngươi ngộ độc thức ăn?"

Thấy hỏi, mặt Tiêu Nguyên Bồi tròn tròn thịt lập tức trầm xuống, lông mày nhíu nhía, một đôi mắt to trừng trừng, mang theo ý phẫn nộ rõ ràng: "Còn không phải sao! Ta vốn nghe nói Thực Khách Cư hôm qua cho ra một món ăn mới, gọi là cái gì mà 'Thiên hạ thái bình', nghĩ muốn đi qua nếm thử. Ai biết vừa mới cơm nước xong, liền hại ta thượng thổ hạ tả (Tào Tháo đuổi), nếu như một mình ta như vậy thì cũng thôi, có lẽ là do thân thể ta xảy ra vấn đề, ai biết người trong tửu lâu chỉ cần ăn món ăn này, đều giống như ta, ăn nhiều, không đợi ăn xong món khác liền bắt đầu chạy vào nhà vệ sinh! Ngươi nói đây không phải là hãm hại người sao! Rõ ràng đồ ăn có độc còn làm ngon như vậy, sau này ta cũng không biết muốn có nên ăn lại hay không đây!"

Hàn Hàn không nói gì, nguyên nhân người này tức giận chính là vì rối rắm việc sau này mình còn có thể ăn lại món ăn này hay không hả?

Quả thực là ngaoì dự tính, người bình thường không phải đầu tiên lo lắng cho thân thể của mình được an toàn sao?

Tiếp tục hỏi: "Vậy sau đó thế nào ?"

"Sau đó?" Tiêu Nguyên Bồi nháy mắt mấy cái, "Sau đó ta liền đi."

"Thực Khách Cư không bồi thường ngươi sao?" Hàn Hàn thử nhắc nhở.

"Bồi thường?" Tiêu Nguyên Bồi nháy mắt mấy cái, quay đầu nhìn Đông Thanh, "Bọn họ bồi thường sao?"

"Mỗi vị khách nhân bồi thường một trăm lượng. Tiền chưởng quỹ cũng cho chúng ta một trăm lượng." Đông Thanh đứng ở một bên đáp. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Tiêu Nguyên Bồi nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Ngươi nói thế mới nhớ, hình như là có chuyện như vậy. Lúc đó ta đang cố gắng vào hỏi xem đầu bếp làm một phần không có độc được không, nên cũng không có chú ý."

Khóe miệng Hàn Hàn co giật, cái này chẳng lẽ chính là kẻ coi tiền tài như rác trong truyền thuyết sao?

Mộ Dung Ý không kiên nhẫn nhíu mày, nhìn Mạc Hàn Hàn: " Hôm nay ngươi không có việc gì nữa à?"

Mộ Dung Ý nhắc tỉnh, Hàn Hàn mới nhớ tới: "Đúng rồi, ta còn phải đi mua đồ!" Liếc mắt nhìn Tiêu Nguyên Bồi, "Ngươi ở đây lại nghỉ ngơi đi, ta còn có việc, đi trước." Ôm lấy Mộ Dung Ý liền đi ra ngoài.

Mắt tròn vo của Tiêu Nguyên Bồi chớp chớp: "Mua thứ gì đấy, ta đi cùng với ngươi." Đứng lên định đi theo phía sau.

Không chờ Hàn Hàn nói chuyện, giọng nói non nớt lạnh lùng của Mộ Dung Ý vang lên: "Xe bò quá nhỏ, không chở được." Quyết đoán cự tuyệt.

Hàn Hàn gật đầu, xe bò còn phải bỏ thêm đồ đạc lên, xác thực là hắn ngồi không được, quay đầu lại cười cười: "Không cần, lần sau đi."

Vừa nói, ôm Mộ Dung Ý ra.

**

Trong Thực Khách Cư

Lâm Vũ Dương nhìn sổ sách trong tay, khuôn mặt ôn nhuận lịch sự tao nhã nhìn không ra nửa điểm gợn sóng.

Tiền chưởng quỹ cùng Tiền Tùng đứng ở một bên, đại khí cũng không dám ra ngoài một ngụm.

Nhất là Tiền Tùng, trong lòng hận muốn chết, quanh năm đánh nhạn (chim nhạn), không ngờ sáng nay lại bị ấu nhạn mổ vào mắt, làm hại hắn khiến chủ tử gặp rắc rối lớn như vậy.

Nhìn bộ dáng tiểu tiện nhân kia rõ ràng là bị mình mê hoặc, ai nghĩ tới đảo mắt một cái lại đưa đồ ăn có độc qua đây, rõ ràng là đang đùa giỡn mình! Nếu như không nhả ra khẩu khí này, hung hăng giáo huấn tiểu tiện nhân kia một trận, họ Tiền của hắn sẽ viết ngược lại!

Tiền chưởng quỹ giương mắt nhìn công tử nhà mình một cái, trong lòng bồn chồn, người khác không biết, thế nhưng mình rất rõ ràng, hôm qua ngoài một bữa cơm phải bồi thường những năm ngàn lượng bạc ra, gần đây tình huống buôn bán còn ảm đạm như vậy... Chỉ vừa nghĩ, liền cảm thấy kinh hồn táng đảm, không biết lần này công tử sẽ xử trí mình như thế nào!

Giây lát, Lâm Vũ Dương buông giấy tờ xuống, mặt mày ôn nhuận chậm rãi câu ra một chút ý cười, nâng mắt lên nhìn Tiền Tùng, "Ngươi nói, thực đơn này là do Mạc Hàn Hàn tự mình giao vào tay ngươi?"

di.e,n,,da/nnlq.đonnn Nhắc tới chuyện này, Tiền Tùng lại sinh khí, đôi mắt trừng lớn: "Tiểu tiện nhân kia rõ ràng là đang đùa giỡn ta! Còn nói món ăn này là do nàng mới nghiên cứu làm ra, còn lấy của ta năm mươi lượng bạc! Chờ xem lúc ta gặp lại nàng, có lột xuống một lớp da của tiểu tiện nhân kia không..."

Chân mày Lâm Vũ Dương hơi nhíu lại.

Tiền chưởng quỹ cả kinh, tay nhanh chóng kéo Tiền Tùng: "Sao lại nói chuyện như thế với công tử hả!"

Tiền Tùng sửng sốt, ngừng miệng, quay đầu nhìn phụ thân mình, lại nhìn nhìn Lâm Vũ Dương, không rõ chân tướng. Bình thường mình nói chuyện không phải đều như vậy sao?

"Thực đơn là do Mạc Hàn Hàn tự mình vào tay ngươi?" Lâm Vũ Dương nhìn chằm chằm Tiền Tùng, lại hỏi một lần, giọng điệu hơi thâm trầm.

Tiền Tùng gật gật đầu: "Đúng vậy." Không phải mình vừa mới trả lời sao, thế nào còn hỏi?

Lâm Vũ Dương thu hồi ánh mắt, cầm lên phương pháp bên cạnh nhìn nhìn: "Thực đơn này là nàng đọc cho ngươi viết ?"

Tiền Tùng gật đầu: "Đúng vậy. Nàng luôn nói không rõ ràng, nô tài phải khí lực rất lớn mới viết xong thực đơn này." Lúc về mình không phải cũng đã bẩm báo cho công tử sao, thế nào còn hỏi nữa?

Khóe mắt Lâm Vũ Dương hàm chứa ý cười sâu sắc: "Không ngờ thậm chí ngay cả ta cũng bị lừa gạt, có ý tứ!" Phất tay một cái, "Các ngươi đi xuống đi, chuyện này liền dừng ở đây."

Tiền Tùng ngốc lăng nhìn Tiền chưởng quỹ, chuyện này cứ như vậy xong à, thiếu chủ tử không mắng chửi mình?

Tiền chưởng quỹ thở ra một hơi, vội vàng kéo Tiền Tùng hành lễ: "Nô tài xin cáo lui!" Nói xong liền lui ra ngoài.

Minh Kim có chút bất mãn: "Công tử, cứ buông tha hắn như vậy sao, thế nhưng tửu lâu thua thiệt rất nhiều tiền đấy." Mặc dù hắn không biết cụ thể thua thiệt bao nhiêu, thế nhưng mỗi bàn một trăm lượng, khẳng định không ít.

"Lần này không trách hắn. Là ta coi thường Mạc Hàn Hàn kia, vốn là ta đang kỳ quái, người có tâm tư thông minh như vậy làm sao lại là có đức hạnh thế kia, thì ra chính là nàng đang lừa gạt ta! Ngay cả ta cũng bị gạt, huống chi là Tiền Tùng." Lâm Vũ Dương khó có được lúc giải thích.

Minh Ngọc nhíu mày: "Chẳng lẽ cứ quên đi như vậy sao?"

"Đương nhiên không phải. Nàng đã muốn diễn, ta liền bồi nàng diễn thì có sao đâu." Lâm Vũ Dương chậm rãi thu hồi phương pháp nấu ăn trong tay, trong khuôn mặt ôn nhuận xẹt qua tia sáng giống như sao băng.

**

Đi ra từ trong tửu lâu, Hàn Hàn khoác áo lên xe bò chuẩn bị đi mua dụng cụ chế tác phấn. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Ngồi ở trên xe bò, Mộ Dung Ý đầu ngoảnh sang, nhìn Hàn Hàn đang đánh xe: "Ngươi làm sao làm được?"

"A?" Hàn Hàn không rõ chân tướng, quay đầu nhìn khuôn mặt trầm tĩnh của Mộ Dung Ý đang nhìn mình chăm chú, nghi hoặc nháy mắt mấy cái, "Cái gì làm sao làm được?"

"Khiến cho bọn họ thượng thổ hạ tả."

"Thượng thổ hạ tả?" Hàn Hàn nghĩ đến đoạn đối thoại với Tiêu Nguyên Bồi, lập tức kịp phản ứng, mặc dù đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ, thế nhưng thật là thông minh, chỉ sợ cũng đoán ra món ăn kia chính là do mình dạy cho Ngô Đại Nha, mới có câu hỏi này.

Con ngươi xoay vòng, cười hề hề xảo trá nhìn chằm chằm Mộ Dung Ý: "Muốn biết?" Đứa nhỏ này cả ngày một bộ dáng ông cụ non, khó có được lúc hiếu kỳ, không nhân cơ hội này đùa giỡn hắn, mình cũng cảm thấy thiệt.

Con ngươi đen nhánh hẹp dài của Mộ Dung Ý nặng nề, nhìn chằm chằm vào Hàn Hàn không nói lời nào.

Hắn xác thực muốn biết. Món ăn kia mình cũng nếm qua, vì sao mình ăn thì không có vấn đề gì, người trong Thực Khách Cư ăn lại xảy ra vấn đề. Hắn không cho là Hàn Hàn có năng lực lớn có thể gian lận trên người đầu bếp Thực Khách Cư như vậy, khả năng duy nhất chính là, bản thân món ăn kia có vấn đề.

Thấy Mộ Dung Ý nhìn mình chằm chằm không nói lời nào, cằm Hàn Hàn nhếch lên đắc ý dương dương tự đắc: "Cười một cái cho tỷ xem, tỷ sẽ nói cho đệ biết."

Mong mọi người luôn thank và comment ủng hộ cho mình nhé \\~^0^~//


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoa và tuyết, thao3t và 108 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 96, 97, 98

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

6 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

13 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
hamilk
hamilk

Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 411 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 1492 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 1351 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1104 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 350 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 384 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 364 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 410 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 369 điểm để mua Mèo trắng
Windwanderer: toàn tin đấu giá
dohuyenrua: Haizz, giờ toàn tin đấu giá.
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 1222 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 350 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 332 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 315 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 1105 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 841 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 299 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 283 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 345 điểm để mua Gấu love love
Vong Ưu Tình: Pm chị nà :)
trantuyetnhi: Mod gì a
Vong Ưu Tình: Cần tuyển 3 - 4 mod :)2 mọi chị tiết xin liên hệ Tuyền Uri

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.