Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 

Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong

 
Có bài mới 29.10.2015, 00:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3956 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 35
Chương 41: Không cho nhìn
Editor: Ôp

Hàn Hàn ở đứng ngoài cửa suy ngẫm một lát, trong lòng có chủ ý, "cháaa, cháaa" vội vàng đánh xe bò đi vào.

Dỡ xe xuống, thả cỏ khô vào trong máng cho bò, nhìn sang bồn nước bên cạnh còn đầy do Ngô Mạc thị đã đổi lại nước mới, xác định đủ cho bò uống, lúc này Hàn Hàn mới phủi phủi y phục đi vào phòng.

"Tỷ ngươi cũng thật là, buổi tối lão bà ta không câu nệ ăn cái gì đều được rồi, còn dùng cố ý mua nhiều đồ ăn trở về như vậy, xài hết bao nhiêu tiền chứ, mỗi lần nói nàng lại không chịu nghe. Nàng một tiểu cô nương ở bên ngoài kiếm chút tiền cũng không dễ dàng, còn không biết đường tiết kiệm, đến lúc Tào chưởng quỹ không cho nàng quản sự nữa thì cuộc sống sau này làm sao đây chứ... Lão bà ta nửa người đã chôn dưới đất, đến lúc đó hai chân cũng không đi nổi, chỉ còn lại tỷ đệ các ngươi bị kẻ khác bắt nạt. . . . Bây giờ ngươi phải có thân thể cao lớn hơn, ăn nhiều thịt một chút, lớn thêm một chút thì sau này mới che chở tỷ tỷ ngươi được tốt. . . ."

Hàn Hàn vừa vào cửa liền thấy Ngô Mạc thị lải nhải kẹp một miếng thịt sườn đông bỏ vào trong bát Mộ Dung Ý.

Biết tiểu gia hỏa Tiểu Phong Phong kiêu ngạo này có tính khiết phích (bệnh thích sạch sẽ) nghiêm trọng, ngoài mình gắp đồ ăn cho hắn ra, người khác gắp hắn sẽ không chịu ăn.

Sợ Ngô Mạc thị lúng túng, Hàn Hàn vội vàng cười cầm đũa kẹp miếng thịt trong bát Mộ Dung Ý lên: "Trời ơi, chết đói mất thôi, miếng sườn thịt đông này ăn thật là thơm ngon." Một ngụm bỏ vào trong miệng, rồi buông đũa xuống.

Mộ Dung Ý nhìn chiếc đũa dính đầy nước bọt của nữ nhân nào đó, trán kéo xuống một loạt hắc tuyến, con ngươi đen nhánh hẹp dài thâm trầm, cuối cùng vẫn thản nhiên cầm chiếc đũa lên tiếp tục ăn.

Ngô Mạc thị ở một bên nhìn không vui : "Ta nói ngươi nha đầu này, trong mâm nhiều món như vậy, cướp của Tiểu Phong làm gì, mệt cho ngươi còn là tỷ tỷ, mỗi ngày chỉ biết bắt nạt đệ đệ, còn không nhanh chóng đi rửa tay rồi tới dùng cơm." Nói xong đứng dậy múc cơm cho Hàn Hàn. dinendian.lơqid]on

Hàn Hàn múc nước trong bồn gỗ, tóc đơn giản buộc ra sau đầu,vừa rửa mặt vừa giải thích: "Con đâu có bắt nạt đệ ấy. Người xem, dáng vẻ hắn hiện tại tròn tròn, trắng nõn giống như con heo nhỏ mới sinh, còn không giảm béo thì sau này cưới vợ sẽ khó khăn đấy. Ai mà muốn gả cô nương nhà mình cho một người như heo chứ, cũng không phải Thiên Bồng nguyên soái đâu. Lúc này không cho hắn ăn thịt, là vì tốt cho hắn, bớt cho việc sau này không cưới được vợ rồi lại oán giận con. . . ."
     
"Nói hươu nói vượn, miệng càng nói càng không có lý lẽ, có người nào nói với đệ đệ mình như vậy sao!" Ngô Mạc thị khiển trách một tiếng, quay đầu an ủi Nhiếp Chính vương đại nhân, "Đừng nghe tỷ ngươi nói hươu nói vượn , Tiểu Phong chúng ta lớn lên đáng yêu như vậy, sao có thể không cưới được vợ chứ, muốn ăn thì cứ ăn đi, không cần để ý đến tỷ ngươi."

Lợn con tròn tròn, trắng nõn? Chân mày nhỏ của  Nhiếp chính vương đại nhân hơi nhướn lên, lá gan con nhóc này càng lúc càng lớn, vậy mà nói mình là lợn con mới sinh! Còn có, Thiên Bồng nguyên soái là cái quỷ gì nữa vậy, rất lợi hại sao? Chính mình là Nhiếp chính vương đấy, luận về chức vị thì có thể đè chết nguyên soái! Quả nhiên là nha đầu không có đầu óc, kiến thức hạn hẹp!

Dùng một phần ba ánh mắt khinh bỉ đảo qua Hàn Hàn, Nhiếp chính vương đại nhân quả quyết bày tỏ ý kiến của mình: "Tóc dài kiến thức ngắn!", sau đó thu hồi ánh mắt tiếp tục ăn cơm.

Hàn Hàn rửa mặt xong đang mở tóc ra lập tức cứng đờ, tóc. . . . tóc dài kiến thức ngắn? Đứa nhỏ hung dữ này chẳng lẽ đã quên tóc của hắn cũng rất dài sao?

Đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, đưa tay cầm lấy cái ‘đuôi ngựa’ sau đầu Mộ Dung Ý, cười híp mắt gật gật đầu: "Quả thực là tóc rất dài !"

Mộ Dung Ý chậm rãi nuốt xuống ngụm cơm trong mồm, cầm miếng vải trên bàn lau miệng, vươn cái tay mập ú trắng nõn túm lấy tóc sau đầu Mạc Hàn Hàn: "Quả thực là kiến thức rất ngắn!" Quay đầu sang Ngô Mạc thị nói, "Ta ăn no rồi." Đứng dậy lắc lắc thân thể nhỏ vào buồng trong.

Hàn Hàn trợn mắt, này... đứa nhỏ ghê tởm đáng ghét này! Chẳng lẽ không biết cái gì gọi là nói chuyện thì phải hàm súc sao? Á, phi phi (nhổ nước bọt), đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, ai mới là kẻ kiến thức ngắn chứ hả!

Ngô Mạc thị ở một bên thấy thế cười không ngừng, kẹp một ít cá thả vào trong bát Hàn Hàn: "Được rồi, chớ trợn mắt, ai bảo ngươi không có việc gì lại đi bắt nạt Tiểu Phong, đáng đời!"

Hàn Hàn bất mãn bĩu môi: "Cái gì chứ, rõ ràng là hắn bắt nạt con trước!" Trong tửu lâu hắn còn nói mình là người quái dị đấy!

"Nói bậy! Thanh Phong nhỏ như vậy, sao có thể bắt nạt ngươi!" Ngô Mạc thị giận dữ quát một tiếng, "Mau ăn nhiều một chút, nhìn ngươi bây giờ, thật gầy."

"Gầy sao?" Hàn Hàn nhéo nhéo má, "Nào có, rõ ràng là con có nhiều thịt mà."

"Còn phải nhiều nữa mới được." Ngô Mạc thị lại gắp thức ăn cho Hàn Hàn, "Nhìn Đại Nha kia kìa, nó nhỏ tuổi hơn ngươi, nhưng lớn lên còn cao hơn so với ngươi. Trước đây nãi nãi không có bản lĩnh, khiến ngươi ngay cả một bữa cơm cũng ăn không đủ no, bây giờ ngươi có bản lĩnh rồi, chúng ta cũng không cần phải quá tiết kiệm cái ăn, ra ngoài ăn cơm cũng không cần phải kỹ càng quá, cần bồi bổ nhiều nữa thì vóc dáng ngươi mới có thể cao lớn thêm."

"Vâng, nãi nãi yên tâm đi, con sẽ không bạc đãi chính mình." Chỉ là thân thể này thiếu hụt nhiều năm, không thể trong thoáng chốc mà bồi bổ tốt lên được.

"Nãi nãi đã lớn tuổi, ăn quen cơm rau dưa nhiều năm như vậy, sau này ngươi cũng không cần phải lo lắng cho ta, mang cá thịt về rồi nãi nãi lại ăn không hết." Ngô Mạc thị lại gắp một miếng thịt bỏ vào trong bát Hàn Hàn căn dặn.

"Vâng, người cứ mặc kệ con đi, ở bên ngoài con đã ăn thịt no rồi, bây giờ bụng còn trướng đây, uống chút canh là được." Bỏ qua lời ‘trở về không cần mang theo đồ ăn’ của Ngô Mạc thị.

dinendian.lơqid]on "Ăn no rồi còn cướp của đệ đệ, cũng không sợ người khác nhìn thấy rồi cười nhạo ngươi."

"Đâu phải cướp ạ, con đã nói là vì muốn giúp hắn giảm béo..."

"Nói bậy, đứa nhỏ trong nhà, giảm béo cái gì..."

"Đúng rồi, lúc chiều Đại Nha nói muốn đi theo ngươi học nấu vài món đặc biệt để trở về làm cho nhị thẩm ngươi ăn." Sau khi ăn xong, Ngô Mạc thị đang thu thập bát đũa nói, "Nói nhị thẩm ngươi bây giờ không có lưỡi, mỗi ngày đề cáu giận, ăn cơm cũng không được ngon miệng, nàng nhìn vào mà đau lòng, nên muốn trở về làm đồ ăn ngon cho nương nàng, chắc có lẽ sẽ tốt hơn. Ta nghĩ đứa nhỏ này cũng là người con hiếu tâm, liền đáp ứng, ngươi không nên so đo tính toán, bày vẽ cho nàng làm chút gì đi."

Hàn Hàn đang cọ nồi, nghe vậy khóe môi kéo ra một nụ cười châm biếm, nấu cơm cho mẫu thân, người con hiếu tâm? Hừ, may mà Lâm thẩm ở bên ngoài nói với mình, bằng không sợ là cả mình cũng đều bị nàng lừa mất! Hàn Hàn cũng không ngẩng đầu lên liền đáp ứng: "Lại nói tiếp muội muội cũng là người đáng thương, nàng muốn học nấu ăn thì đi học đi, chờ khi con nhàn rỗi sẽ dạy nàng." Chỉ hi vọng nàng đừng hối hận là tốt rồi.

Ngày hôm sau trời còn từ mờ sáng, Hàn Hàn xoa xoa đầu, nhìn đứa nhỏ hung dữ ngủ an ổn bên cạnh, nhịn không được nhéo cái mũi của hắn.

Đứa nhỏ này lăn qua lăn lại làm khó mình cả một đêm, ngược lại hắn thì ngủ an ổn, thật đẹp!

Nàng vô cùng hoài nghi đứa nhỏ hung dữ này có phải muốn cố ý trả thù mình hay không, nếu không vì sao trước đây hắn một người ngủ rất an ổn, nhưng đêm hôm qua ba lần bốn lượt bò lên trên ổ chăn của nàng, đè trên ngực của nàng, mỗi lần đều là lúc nàng chuẩn bị ngủ lại khiến nàng tỉnh lại, thế cho nên lúc này nàng còn có thể ẩn ẩn cảm giác ngực bị cái đó đè nén.

Mộ Dung Ý đương nhiên là cố ý, ai bảo con nhóc này không chỉ nói mình làm nam kỹ, còn nói mình là lợn con béo trắng chứ. Hừ, mặc dù chân tay mình nhỏ nên không thể làm gì, thế nhưng muốn chỉnh con nhóc này một chút thì vẫn có thể .

Nếu không phải là nhìn nàng quá mệt nhọc, không đành lòng tiếp tục nữa, mình đây có thể chơi đùa cùng nàng một đêm. dinendian.lơqid]on

Dù sao đứa nhỏ lúc đi ngủ không thành thật cũng là điều rất bình thường !

Mộ Dung Ý đang "ngủ say" cảm thấy mũi mình bị bịt hô hấp không thông, vươn cánh tay nhỏ mập mạp đánh "bốp"một tiếng, lật người tiếp tục ngủ.
Tay Hàn Hàn bị đau, bèn co lại rút tay về, trên mu bàn tay hiện ra một vết hồng nho nhỏ, trừng mắt nhìn đứa nhỏ xấu xa bên cạnh giả bộ ngủ, cắn răng: "Thanh Phong, đệ không phải giả bộ cho tỷ xem!" Nói xong tay cũng lật chăn hắn đang đắp lên, dù sao khí trời lúc này ấm áp, cũng không sợ hắn bị lạnh.

Mộ Dung Ý cả kinh, không ngờ động tác con nhóc này lại như thế, vội vàng lấy tay che tiểu Mộ Dung Ý của mình, hai tai đỏ lên, ngẩng đầu trừng mắt: "Không được nhìn!"



Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 29.10.2015, 00:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.10.2015, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3956 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 35
Chương 42: Phi lễ chớ nhìn
Editor: Ôp

Đứa nhỏ trong thôn không phải chú ý nhiều như vậy, nhất là tiểu nam hài, trước năm tuổi đi ngủ đều không cần mặc quần áo, đứa nhỏ sau năm tuổi nếu gia đình có điều kiện thì sẽ cho làm cho nó cái yếm, lớn chút nữa mới có áo lót.

Dáng vẻ Mộ Dung Ý mới ba tuổi, Ngô Mạc thị đương nhiên sẽ không làm áo lót cho hắn, trái lại Hàn Hàn cẩn thận hơn một chút, khuyên Ngô Mạc thị làm cho hắn một cái yếm nhỏ.

Tuy mặc dù bây giờ Nhiếp chính vương đại nhân nhìn chỉ mới ba tuổi, nhưng trên thực tế lại là một người đã hai mươi chín tuổi, khiến cho một nam nhân hai mươi chín tuổi quyền cao chức trọng là hắn đi mặc cái yếm của nữ nhân làm, nhiếp chính vương đại nhân tỏ vẻ rằng thà hắn ở trần, dù sao mỗi lần hắn cũng ngủ sớm dậy trễ hơn so với con nhóc kia, nên không sợ đối phương nhìn thấy. dfienddn lieqiudoon

Chỉ là nhiếp chính vương đại nhân thật không ngờ con nhóc này có một ngày lại không làm theo lẽ thường, cứ như vậy tự nhiên lật chăn của hắn lên, trong lúc nhất thời đầu tiên là tai ửng đỏ, thấy Mạc Hàn Hàn nhìn chằm chằm hắn một bộ dáng đắc ý dào dạt, toàn thân lập tức cảm thấy nóng lên, cả người đỏ bừng, ôm tiểu Mộ Dung Ý không dám lộn xộn, nâng lên bắp chân nhỏ trắng nộn đá đá: "Buông ta ra."

Nhìn tiểu gia hỏa kiêu ngạo này kinh ngạc, Hàn Hàn chợt cảm thấy trong lòng thật khoan khoái, vươn một tay nắm lấy bắp chân nhỏ trắng nõn của hắn, đểu giả nhếch miệng cười: "Không buông!"

Mộ Dung Ý trừng mắt: "Phi lễ chớ nhìn! Phi lễ chớ nhìn! Phu tử không dạy qua ngươi sao?" Thật là bị xú nha đầu này tức chết mà.

Hàn Hàn rất thành khẩn gật gật đầu: "Không dạy!" Đây là lời nói thật, cơm còn không đủ ăn, lấy tiền đâu ra để mời phu tử chứ.

Mộ Dung Ý nghẹn họng, cái này thực sự là không còn gì để nói, da mặt con nhóc này dày như tường thành, hắn nói cái gì cũng đều không có tác dụng.

Thấy Mộ Dung Ý không nói được gì, tâm tình Hàn Hàn vô cùng tốt, xách Mộ Dung Ý lên bắt đầu các loại dày xéo: "Chậc chậc, nói đệ là con heo nhỏ đệ còn không chịu thừa nhận, nhìn một thân toàn thịt này đi." Nhéo nhéo tay chân nhỏ của Mộ Dung Ý, "Nhìn cái chân heo nhỏ này, thật mềm, ừm, chỗ ngồi phía sau cũng mập mạp." Nói rồi nhéo lấy mông nhỏ của Mộ Dung Ý.

Mộ Dung Ý hóa đá, cả người cũng không tốt, xoay xoay cơ thể nhỏ kháng nghị: "Này, ngươi nhanh buông ta ra!" Nữ nhân chết bầm này, biết nàng đang làm cái gì không?

Hàn Hàn đối với kháng nghị của hắn hoàn toàn bỏ qua, cánh tay chọc chọc tay nhỏ Mộ Dung Ý, Mộ Dung Ý trong nháy mắt cứng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo cảnh giác nhìn chằm chằm vào Mạc Hàn Hàn, nha đầu chết tiệt kia sẽ không phải còn muốn sờ tiểu Mộ Dung Ý của mình chứ!

dfienddn lieqiudoon Lập tức cả người trở nên không tốt, tay nhỏ che gắt gao: "Ngươi muốn làm gì?" Nếu nàng dám sờ mình nữa. . . . Nếu nàng dám sờ mình nữa... Không đợi hắn nghĩ ra kết quả, đã nhìn thấy vẻ mặt Mạc Hàn Hàn xem thường đảo qua.

"Yên tâm, heo tiên(1) nhỏ như vậy sẽ không ai thèm ăn đâu, muốn ăn cũng phải chờ nó lớn lên chút nữa mới có dinh dưỡng." Nói xong tâm tình rất tốt đặt Mộ Dung Ý trở về trong chăn, xuống giường làm cơm. Mặc dù tiểu gia hỏa này không biết heo tiên là cái gì, nhưng nàng biết là được, cho đệ dám chọc tỷ này, hừ.

(1)Heo tiên: Thuốc Đông Y, dương vật và tinh hoàn phơi khô. Công dụng: Ấm thận tráng dương, ích tinh bổ tủy. Dùng cho thiếu máu, thắt lưng đầu gối bủn rủn, liệt dương, bệnh tràng nhạc. (hình ảnh)
(Lời editor: Được rồi, thú thật với mọi người là: Thật sự mà nói thì cái này nướng lên ăn rất ngon TvT. Hồi nhỏ mỗi ngày mình đều ăn để chữa bệnh ‘dấm đài’, còn ăn cả nhện nướng nữa. Lúc đó còn tưởng là đuôi lợn, sau này mới biết…^_^|||)


"Nhỏ?" Toàn bộ khuôn mặt của Mộ Dung Ý đen xì, cúi đầu liếc mắt nhìn củ lạc hai tay đang che, nghiến răng ken két, sớm muộn cũng sẽ cho nàng biết rốt cuộc là hắn có nhỏ hay không!

Ám Tam không yên lòng úp sấp trên nóc nhìn lén xuống cửa sổ thấy tình cảnh này lập tức khóc không ra nước mắt, có loại cảm giác bị kích động. Chủ tử, có phải ngài nắm bắt sai trọng điểm hay không, trọng điểm là heo tiên, heo tiên đấy!

Ăn xong điểm tâm, Hàn Hàn đến vườn rau đi bộ một vòng, nhìn những cây rau dưa này lớn lên rất tốt, nghĩ tới hai mươi mẫu đất kia kể từ khi giao cho hai huynh đệ Đại Tráng chính mình còn chưa từng đi xem qua, lại đi bộ đến mảnh đất đó.

"Ơ, nha đầu Hàn Hàn tới rồi hả?" Còn chưa có tiến vào trong, mắt Mễ tẩu tử đã tia thấy nàng nên tiến lên chào hỏi.

Hàn Hàn cười híp mắt gật đầu: "Mễ tẩu tử thật sớm(2)."

(2) Ở Trung Quốc, thật sớm cũng có nghĩa là câu chào hỏi tốt lành. Nếu bạn nào hay xem phim Trung hoặc đọc nhiều truyện Trung thì câu này nói giống như: “Mễ tẩu tử hảo”, => “Chào Mễ tẩu tử”

"Sớm cái gì, nông dân không phải đều như thế này sao." Khuôn mặt Mễ tẩu tử hơi đen và mập tươi cười nở hoa, "Ta đã sớm nói với ca ngươi là ngươi sẽ làm ra đại sự, hiện tại đi nhìn một cái, thật sự là để ta nói trúng rồi."

"Làm đại sự gì chứ, chẳng qua cũng chỉ là dính phúc đức của tổ tiên mà thôi. Lại nói tiếp, tẩu tử mới là người có phúc khí ấy, Vân nựu (nựu=con gái) cùng Thanh Ca nhi lanh lợi nghe lời, Ngô tam ca lại kính trọng ngươi, biết bao nhiêu người hâm mộ ngươi đấy." Hàn Hàn tươi cười mặt mày cong cong, bộ dáng rất thân thiết.

"Nào có như ngươi nói tốt như vậy." Mễ tẩu tử cười càng vui vẻ, "Cũng là nhờ cả nhà hòa hòa mỹ mỹ sống qua ngày mà thôi, nhà ai không phải như vậy chứ. Lại nói, năm nay ngươi còn chưa nhìn thấy Vân nựu và Thanh Ca nhi phải không? dfienddn lieqiudoon Bọn họ ở nhà vẫn nháo muốn tới đây gặp tiểu cô cô là ngươi đấy, nhưng ta nghĩ mỗi ngày ngươi đều rất bận, làm sao có thời gian để ý đến bọn nhóc, nên mới không cho bọn nhỏ qua đây."

"Nghe tẩu tử nói lời này, cho dù Hàn Hàn bận rộn hơn nữa nhưng đã làm người thân rồi thì cũng không đúng lắm, nếu bọn nhỏ muốn tới thì cứ tới chơi, đi chơi họ hàng thân thích nhiều một chút mới tốt." Vừa nói, một bên tiếp tục đi. "Vậy đi, ta vào trong trước xem xét một chút, sau này tẩu tử có rảnh rỗi thì mang theo bọn nhỏ tới nhà ngồi một chút."

"Ôi chao, được được." Thấy Hàn Hàn nói như vậy, Mễ tẩu tử cảm thấy trên mặt vẻ vang, nhìn chằm chằm Hàn Hàn rời đi rồi cười nói với mọi người đang làm ruộng ở xung: "Nhìn nha đầu Hàn Hàn đã biết là người hiếu thuận hiểu lý lẽ, chẳng trách đại bá phụ nhà ta mỗi ngày đều khen nàng, thật là một đứa bé tốt."

Hàn Hàn đương nhiên không biết Mễ tẩu tử bên này đắc ý thế nào, mà cho dù có biết cũng sẽ không để ý đến, một đường chào hỏi những người quen biết làm việc xung quanh, đi tới núi phía sau nhà mình.

Đại Tráng Nhị Tráng đang làm cỏ, xa xa thấy Hàn Hàn đi tới, Đại Tráng vội dừng tay nghênh đón: "Hàn Hàn muội tử, sao ngươi lại qua đây?"

"Qua đây nhìn chút, các huynh đã đến từ sớm rồi hả, ăn cơm chưa?" Nhìn bề ngoài năm mẫu đất này đã được cuốc xới, sợ là trời vừa sáng đã tới đây làm việc đi, trong lòng có chút áy náy, nếu biết thì đã mang theo thức ăn.

Đại Tráng lau mồ hôi: "Cỏ trong đất phải được cuốc từ sơm, một ngày không cuốc, là có thể dài ra một mảnh. dfienddn lieqiudoon Ta và Nhị Tráng làm xong từng này nữa rồi trở về ăn cơm."

"Các huynh cũng đừng quá cực khổ, chuyện nhờ huynh tìm người đã tiến triển được chút gì chưa?"

"Trái lại đã chọn được hai người. Đại Sỏa làm việc lưu loát, bản thân cũng chịu khó, ta nghĩ nói hắn qua đây cùng nhau làm, còn có Tiểu Trụ cũng là người nhanh nhẹn, ta cảm thấy hắn cũng được, muội tử thấy thế nào?"

Đại Sỏa là con trai duy nhất của nhà Liễu quả phụ trong thôn, năm nay mười tám, bình thường tính tình rất thành thật, mặc dù đặt tên là Đại Sỏa (sỏa=ngốc), nhưng kỳ thực một chút cũng không ngốc, ngược lại còn là người thành thật thông minh, bằng không cuộc sống mấy năm nay của mẹ con hắn nương tựa lẫn nhau cũng không có ai đi bắt nạt bọn họ.

Ngô Tiểu Trụ là con trai Ngô thợ đan tre nứa, bình thường đối Ngô thợ đan tre nứa rất hiếu thuận, đối với người hiếu thuận, Hàn Hàn luôn luôn tin tưởng, nên gật đầu: "Đại Tráng ca chọn hai người kia rất tốt, vậy thì là bọn họ đi."

Lại cùng Đại Tráng Nhị Tráng nói chuyện, căn dặn một lần, sau đó quay trở về đến chuẩn bị nghiên cứu cách làm phấn son.

Trở lại trong viện, Mộ Dung Ý đã không biết đi đâu chơi, Ngô Mạc thị thu dọn ra một đống y phục chuẩn bị giặt hồ. Hàn Hàn biết Ngô Mạc thị là một người không thích ngồi yên, cho dù mệt mỏi cũng coi như là rèn luyện, bởi vậy cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò bà: "Nước mùa này còn rất lạnh, lát nữa nãi nãi giặt quần áo thì nhớ đun thêm chút nước nóng mà dùng."

"Nãi nãi biết, sao hôm nay ngươi sớm như vậy đã trở về, không cần đi nữa à?"

"Vâng, hôm nay con ở nhà." Hàn Hàn nói xong rròi đi vào phòng.

Đang định đưa số phấn son mua từ cửa hàng hôm trước lên trên giường để nghiên cứu, liền nghe một giọng nói thanh thúy ngoài cửa truyền đến: "Đại nãi nãi, tỷ tỷ ở nhà không ạ?"


Tập tin gởi kèm:

Heo Tiên.jpg [ 26.65 KiB | Đã xem 9657 lần ] Heo Tiên.jpg [ 26.65 KiB | Đã xem 9657 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.11.2015, 00:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3956 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 42
Chương 43: Chờ bản vương lớn lên

Hàn Hàn dừng tay, trong mắt xẹt qua một đạo hàn quang, hừ, muốn chết thật đúng là không thể chờ đợi được!

Tiếp tục như không có việc gì sắp xếp lại phấn, liền nghe Ngô Mạc thị ở ngoài sân trả lời: "Đại Nha Nha. Tỷ ngươi đang ở trong phòng đấy, ngươi vào tìm nàng đi."

Ngô Đại Nha suy nghĩ lại về chuyện hôm qua công tử tuấn tú kia nói muốn trả tiền cho mình để mua hai phương pháp bí truyền nấu ăn nọ, trong lòng không khỏi có chút chột dạ. Lúc này nàng mới biết là đối phương coi mình thành Mạc Hàn Hàn.

Không ngờ tài năng ở trấn trên của Hàn Hàn lại có thể nhận thức một công tử tuấn tú phú quý như vậy, buổi sáng công tử tử y kia đến một lần, chiều về lại đến tiếp, nếu như mình có được tay nghề nấu ăn đó, sau này có phải công tử tuấn tú này cũng sẽ đến tìm mình không?

Nếu như có thể gả cho một vị công tử như vậy, thì cả đời này của mình không phải đều được trông cậy vào sao?

Mình thân là đường muội của Hàn Hàn, nàng chiếu cố mình một chút cũng là chuyện hiển nhiên, hơn nữa khi mình giàu sang rồi tất nhiên sẽ không quên nàng.

Nàng làm được nhiều món ăn thế kia, mình học một vài món cũng không việc gì.

Nghĩ như vậy, trong lòng Ngô Đại Nha lại cảm thấy có thêm sức mạnh, đáp một tiếng: "Vậy đại nãi nãi người làm việc trước đi, con vào trong nói chuyện hai ba câu với tỷ tỷ, lát nữa con sẽ ra cùng giặt đồ với người."

"Sao có thể nhờ ngươi giặt chứ. Ngươi cứ tự nhiên vào trong nói chuyện với tỷ ngươi đi, mình ta làm là được rồi."

Ngô Đại Nha nói câu này chẳng qua là muốn cho Mạc Hàn Hàn nghe, thấy Ngô Mạc thị chối từ, cũng không nói nhiều, nhấc chân bước vào phòng.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy phấn son được bày trên giường, ánh mắt lập tức sáng lên: "Tỷ, sao tỷ mua nhiều phấn như vậy?" Nàng đã lớn đến bây giờ, còn chưa được dùng qua phấn đâu đấy. Trước đây thấy Hà tỷ nhà thôn trưởng dùng thì hâm mộ không thôi, không ngờ ở đây Hàn Hàn lại có nguyên một giường!

Thấy nàng tiến đến, Hàn Hàn tiện tay ném qua một hộp phấn: "Ngươi thích thì cho ngươi một hộp."

"Thực sự?" Hai mắt Ngô Đại Nha tỏa ánh sáng, nhận lấy hộp phấn vui mừng quá đỗi, nhất thời quên luôn cả mục đích tới đây.

Vẫn nhờ Hàn Hàn ‘hảo tâm’ nhắc nhở nàng: "Sáng sớm ngươi qua đây có việc không?"

Ngô Đại Nha ổn định lại tâm tình kích động, nghĩ đến mục đích mình tới đây, vội vàng thu hộp phấn vào người, vốn định biểu hiện đau khổ một chút, nhưng không biết tại sao trong lòng lại vô cùng cao hứng, bộ dáng đau khổ ra sao cũng làm không được, vẻ mặt nhất thời có chút đặc sắc.

Hàn Hàn nhìn thấy thật sự là rất muốn cười, trên thực tế cũng đã cười: "Ngươi tới đây là muốn học nấu ăn cùng ta hả?"

Thấy Hàn Hàn chủ động nhắc trước, Ngô Đại Nha nhanh chóng gật đầu: "Muội biết yêu cầu này có chút quá phận, dù sao phương pháp nấu ăn của tỷ tỷ chính là bí truyền không truyền ra ngoài. Chỉ là từ khi nương của muội không có lưỡi, nàng chưa từng ăn quá một bữa cơm cho thật tốt, muội nhìn mà trong lòng cảm thấy rất khó chịu, muội biết nương muội mồm miệng không tốt, nói chuyện tương đối khó nghe, nhưng thực sự thì tính tình nàng không xấu. Bây giờ nàng đã bị trừng phạt, lại ăn không được ngon miệng, lỡ may nàng nhịn đói thì biết ra sao đây. Vẫn mong tỷ tỷ đáng thương tội nghiệp cho muội muội, dạy muội làm mấy món ngon cho nương ăn."

"Nghe ngươi nói này, chúng ta là người thân khách khí như vậy làm gì? Cho dù nhị thẩm không tốt đi chăng nữa cũng là nhị thẩm của ta, sao ta có thể nhìn nàng khổ sở mà trong lòng lại thờ ơ được chứ, dù ngươi không nói, ta cũng không tiện nhắc đến. Hôm qua nãi nãi nói với ta việc này, ta suy nghĩ một đêm, còn muốn lên trấn trên mua ít thức ăn và thịt trở về giúp ngươi, không ngờ sáng sớm ngươi đã tới đây." Hàn Hàn chậm rãi vừa xong, vừa tiếp tục sửa soạn lại số phấn trong tay, cầm phấn lên soi dưới ánh mặt trời, nhìn xem mặt trên có tạp chất hay không.

Ngô Đại Nha nghe lời này, trong lòng "lộp bộp" một chút, đây ý là, hôm nay mình tới sớm, nàng còn chưa kịp đi lên trấn trên bán nguyên liệu nấu ăn, cho nên không dạy được?

Vừa định nói chuyện, đã thấy Hàn Hàn chậm rãi bỏ vụn phấn vào trong hộp, tiếp tục nói: "May mà ngày hôm trước Tào chưởng quỹ đưa cho ta một cái sọt cua, chúng ta không ăn hét, còn dư lại một ít để ở trong hố trên mặt đất, đã đến đây rồi, vậy thì ta sẽ dạy ngươi làm món cua đi, lát nữa về ngươi mang cho nhị thẩm ăn, chờ ta mua nguyên liệu nấu ăn mới trở về, sẽ dạy ngươi món khác."

"Tốt, tốt, vậy cảm ơn tỷ ." Đâu dám nói gì khác, Ngô Đại Nha vội vàng gật đầu đáp ứng.

"Hiện tại trời còn sớm, chờ đến giờ ngọ giữa trưa lúc ta làm cơm thì ngươi đi theo xem đi." Hàn Hàn nói xong lại tiếp tục lấy phấn, không quan tâm tới nàng.

Lúc này Ngô Đại Nha cũng tiện rời khỏi, Hàn Hàn không để ý đến nàng, nàng đứng ở đây cũng không tốt, Ngô Mạc thị lại đang làm việc, nghĩ nghĩ, lấy ghế con ra cùng nhau giặt y phục với Ngô Mạc thị.

Y phục đã giặt xong, quả nhiên thấy Hàn Hàn gọi nàng đi vào cùng nhau làm cơm, bữa trưa là một món "thiên hạ thái bình", kỳ thực chính là đem cua bỏ vào nồi, cho hoa cà lên trên rồi hấp, sau khi hấp xong rải lên một tầng dầu vừng cùng tỏi băm nhỏ, lập tức hương vị tràn ngập ra.

Chỉ ngửi thất mùi hương này Ngô Đại Nha đã cảm thấy trong bụng cồn cào muốn ăn, mặc dù cái tên bốn chữ kia nàng không biết có ý nghĩa gì, nhưng nàng vẫn đoán được cái tên kia phải có trình độ học vẫn mới hiểu —— nghe nói những vị tú tài lúc nói chuyện đều là bàn luận về bốn chữ rồi bốn chữ gì đó. (Ý là nói tú tài lúc làm thơ đó)

Lại đặc biệt hỏi thêm thêm về cái tên, trong lòng nhẩm lại vài lần cho nhớ, lúc này mới cầm lấy cái rổ thức ăn Hàn Hàn bỏ vào, cảm tạ mấy câu: "Vậy muội đi về trước, rổ này chiều về muội sẽ đưa tới." Nói xong cầm rổ trực tiếp đi.

Hàn Hàn cười tươi đôi mắt cong lên: "Không cần vội. Nếu đưa về mà nhị thẩm thấy ăn ngon thì phiền ngươi làm thêm vài lần cho thẩm ấy ăn."

Vừa thấy Hàn Hàn cười như kẻ cắp, chân mày nhỏ của Mộ Dung Ý hơi nhướn lên, có chút nghi hoặc liếc nhìn Ngô Đại Nha đi ra khỏi cửa viện, con nhóc này cười đểu như vậy, chắc chắn là không có chuyện gì tốt, chỉ là Ngô Đại Nha này làm sao mà trêu chọc đến nàng vậy?

Đối với loại vấn đề này, hắn không có hứng thú nghiên cứu, trong đầu cũng chỉ suy nghĩ thoáng qua, sau đó bị mỹ thực trên bàn hấp dẫn.

Phần lớn thức ăn đều bị Hàn Hàn mang tặng người khác, trên bàn chỉ còn lại ba con cua cùng một ít cà, một người một con, ai cũng không ăn được nhiều hơn.

Lấy một con cua bỏ vào trong bát, vươn tay nhỏ mập mạp thịt vù vù tách đôi mai cua, moi một ít thịt cua cho trong miệng nếm thử, ừm, không phải nói quá, con nhóc này làm cơm rất có tay nghề, cua nấu lên không cần chấm gì cũng đã là mỹ vị đặc biệt, nhịn không được lại ăn thêm một miếng.

"Đừng ăn nhiều thịt cua quá, ăn chút gừng nữa." Hàn Hàn nói, gắp một lát gừng bọc đường để vào trong bát Mộ Dung Ý.

Mùa đông trong thôn lạnh lẽo, mọi người lại không có phương pháp chống lạnh tốt, bởi vậy nên khi vừa đến mùa đông, mỗi nhà đều dùng đường đỏ ướp cùng với gừng thành một vò lớn làm thành gừng bọc đường (1), từng đó gừng bọc đường cũng đủ cho người một nhà ăn đến lúc vào mùa hạ.

(1)Gừng bọc đường: Giống như mứt gừng ở Việt Nam ta đó :D

Gừng bọc đường không chỉ có thể chống lạnh, hơn nữa nếu vào mùa xuân không có thức ăn, cũng có thể lấy số gừng này làm đồ ăn, hầu như đây là một món cần thiết trong bữa cơm mỗi hộ gia đình.

Chân mày nhỏ của Mộ Dung Ý nhăn nhăn, đối với loại đồ ăn vừa cay vừa ngọt này, hắn luôn luôn không có hứng thú, chiếc đũa trong tay chuyển động, lấy lát gừng ra vứt sang bên cạnh: "Không ăn."

"Không ăn cũng phải ăn, đứa nhỏ không thể kiêng ăn." Hàn Hàn nói rất đường hoàng, lại lấy miếng gừng bỏ vào bát.

Cua và cà đều là thức ăn tính hàn, khi cùng ăn hai loại vào bụng, nếu như không có gừng là nguyên liệu tính nóng áp chế để làm ấm dạ dày, người ăn tám chín phần mười sẽ bị đau bụng tiêu chảy, ặc, tình huống có chút giống như ngộ độc thức ăn.

Đương nhiên, lời này nàng sẽ không nói ra, bớt cho nãi nãi biết rõ lại cố ý chạy tới căn dặn Ngô Đại Nha, vậy kế tiếp chẳng phải là không có kịch vui để nhìn rồi.

Ngô Mạc thị không rõ chân tướng, cảm thấy Hàn Hàn rốt cuộc đã làm chuyện một tỷ tỷ nên làm, gật gật đầu phụ họa: "Tỷ ngươi nói rất đúng, gừng bọc đường này chính là đồ tốt, ngươi nên ăn nhiều một chút."

Thấy nãi nãi cũng lên tiếng, Hàn Hàn càng đúng tình hợp lý, trực tiếp gắp một miếng gừng bọc đường đưa đến bên miệng Mộ Dung Ý: "Nha, nếu đệ không ăn thì tỷ tỷ liền uy đệ."

Mộ Dung Ý nhìn chằm chằm đồ vật đưa đến bên miệng, con ngươi hẹp dài trầm trầm, không tình nguyện mở miệng cắn lát gừng, nhai hai ba phát liền nuốt vào, cúi đầu tiếp tục ăn cua, xú nha đầu, bây giờ dám bắt nạt mình, còn uy hiếp cả mình! Hừ, ngươi chờ bản vương lớn lên mà xem!

Hiện tại Mạc Hàn Hàn hoàn toàn không biết mình được Nhiếp chính vương đại nhân ‘nhớ thương’, thế cho nên sau này một khoảng thời gian rất dài bị rơi vào cuộc sống khổ cực bị chỉnh cho khóc không ra nước mắt.

Lúc này thấy tiểu Phong Phong nghe lời ăn gừng bọc đường, trong lòng cảm thấy mỹ mãn lại kẹp thêm một miếng bỏ vào trong bát hắn: "Ăn một miếng làm sao mà đủ, thêm một miếng này."

Mộ Dung Ý không thể nhịn được nữa, tay nhỏ cầm lấy chiếc đũa gạt hết nửa đĩa gừng bọc đường vào trong bát Hàn Hàn: "Một mình ta ăn sao được, ngươi cũng phải ăn nhiều một chút!"

Khóe miệng Hàn Hàn co giật, mắt trừng lớn, trời ạ, nhiều gừng như vậy, đứa nhỏ đáng ghét này muốn mạng của nàng sao! Không biết nàng ghét nhất ăn gừng sao!

Cắn răng cười nói: "Tiểu Phong Phong ngoan, tỷ tỷ là người lớn, không cần phải ăn nhiều gừng như vậy." Nói xong định kéo bát gừng ra ngoài.

Cổ nhỏ Mộ Dung Ý xoay sang, nhìn về phía Ngô Mạc thị: "Nãi nãi, nàng kiêng ăn! Nàng không ăn, ta cũng không ăn."

"Hàn Hàn, ngươi làm tỷ tỷ, phải cho đệ đệ thấy phong thái của người làm tỷ tỷ chứ, Tiểu Phong đã không kén ăn rồi, ngươi cũng không cho lựa chọn!"

Một câu nói thành công ngăn chặn động tác của Hàn Hàn, nàng nháy mắt mấy cái: "Nhưng mà nãi nãi, gừng này rất cay." Có thể không ăn hay không?

"Ta nhớ món cá chần nước sôi kia cũng rất cay, không phải ngươi ăn rất tốt hay sao, còn là món do chính ngươi làm ra đấy!" Mộ Dung Ý hợp thời phá rối, cằm nhỏ tinh xảo hơi nâng lên, trong miệng ngậm gừng bọc đường hăng hái cắn vài lấn, ừ, hiện tại nếm lại, gừng bọc đường này ăn vào cũng khá ngon nha.

Hàn Hàn nghẹn họng, giương mắt nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Ý, đứa nhỏ đáng ghét này là do ông trời phái đến đây cố ý chỉnh mình sao!


p/s: Mấy bữa trước mắc thi cử, hôm sau sẽ bù chương cho mọi người nhé, yêu mọi người nhiều <3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dinhlang1102, Google Feedfetcher, Kim Phượng, kotranhvoidoi, Lanhuongquen1987, Ngojsaonho, Phuongphuong57500, Tử Liên Hoa 1612 và 151 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.