Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

 
Có bài mới 01.10.2015, 08:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2363
Được thanks: 8796 lần
Điểm: 13.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi [84/99] - Điểm: 38
Chương 88: Như vậy, đủ sao?

Editor: KẹoĐắng

Mặt trời vừa lúc xuống núi còn sót lại một tia sáng chiều tà rọi bóng hoàng hôn, chiếu vào trong cửa sổ, lưu lại trên người Cảnh Tô. Cảnh Tô mơ màng cảm thấy thân thể lạnh như băng, giống như bị ném vào trong hầm băng vậy. Cô chậm rãi mở mắt, tầm mắt lại mơ hồ, đôi mắt bị ánh mặt trời rọi vào sinh đau.

Giật giật tay chân, cũng không bị thứ gì trói buộc, chậm rãi nhìn từ mặt đất lên, qua hồi lâu thân thể lạnh như băng của cô mới có chút độ ấm, tay chân bắt đầu có thể linh hoạt.

“Đây là đâu?” Cô nhìn xung quanh tối đen, trí nhớ cuối cùng của cô là đang ra cửa định đi mua đồ ăn, tiếp theo là bị người ta...

Chẳng lẽ bản thân cô bị bắt cóc rồi hay sao?

“Có ai không?” Cô bắt buộc bản thân bình tĩnh lại, đầu tiên là Giang Phỉ Thiên, sau lại đến cô. Cô nhất định phải bình tĩnh, nói không chừng ở trong này cô có thể tìm được tung tích của Giang Phỉ Thiên.

“Có người không?” Cô lại lên tiếng, vừa rồi rõ ràng cô đã nhìn thấy một bóng người.

“Không cần chơi trốn tìm, tôi nhìn thấy rồi!” Cảnh Tô đứng lên ôm lấy bản thân, giống như làm thế này có thể làm cho cô ấm áp hơn một chút.

Một chậu nước lạnh từ không trung đổ xuống, Cảnh Tô nghe âm thanh liền bước sang một bước lớn né tránh, nhưng vẫn không thể tránh được, cô vẫn bị dội trúng, cũng may là trúng tay trái. Cảnh Tô khẳng định đối phương có thể nhìn thấy cô, cô muốn né tránh những chỗ có ánh sáng trong này.

“Cảnh Tô, chơi vui không?” Đây là giọng nói của một người đàn ông, nhưng mà cô chưa bao giờ nghe qua giọng nói này, sẽ là ai chứ?

“Anh là ai?” Cảnh Tô nhìn chỗ phát ra âm thanh, nhưng mà lại không nhìn thấy bộ dáng của người đàn ông, chỉ là một cái bóng mơ hồ.

“Tôi là ai? Không quan trọng. Cô vẫn là lo nghĩ cho chính mình thì hơn!” Người đàn ông lại không nói chuyện. Cảnh Tô càng thêm hốt hoảng. Đến cùng hắn muốn làm gì đây? Nếu là người muốn tiền sẽ không đáng sợ, đáng sợ nhất là mục đích không thể giải quyết được nên mới bắt cóc!

“Chúng ta ngồi xuống nói chuyện không được sao?” Cảnh Tô nhất định phải tranh thủ cơ hội đàm phán, cô nhất định phải bắt được cơ hội chạy trốn duy nhất.

“Không cần uổng phí tâm cơ.” Người đàn ông nói, bật toàn bộ đèn lên, nhìn Cảnh Tô đang tự ôm lấy thân thể của mình trong phòng.

Cảnh Tô suy nghĩ tìm cửa ra, cô nhìn thấy căn phòng này giống như là một mê cung, rất là bất an. Cô không ngừng lần mò vách tường, nhìn từng miếng gạch, nhưng vẫn không tìm được bất kỳ đường ra nào, xem ra, bản thân đã bị vây ở chỗ này.

Đột nhiên đèn trong phòng lại tắt hết, một tia sáng từ phía sau đánh tới, tiếng động nhanh chóng truyền đến lỗ tai, ngay sau đó, hình ảnh triển khai, cô liền nhìn thấy Giang Phỉ Thiên nằm trên giường bệnh, bộ dáng của anh rất tiều tụy, anh Giang đã bị những tra tấn gì rồi?

Nhưng một màn này thoạt nhìn lại rất quái dị, đột nhiên màn ảnh chuyển đến một chỗ, bọn họ tản ra, chẳng bao lâu thì Giang Phỉ Thiên liền bắt đầu run rẩy dữ tợn, sau đó anh liền sùi bọt mép. Đây đến cùng là chuyện gì xảy ra?

“Nhìn thấy hết chưa?” Giọng nói người đàn ông theo microphone truyền đến, tại căn phòng trống rỗng càng thêm vang vọng. Giọng nói của hắn giống như đến từ bốn phương tám hướng truyền đến, tại căn phòng màu trắng này, cô nhìn không tới tận cùng, ở một khắc này dường như cô cảm thấy mình không còn hy vọng gì rồi.

“Anh nghĩ muốn làm gì cứ nói thẳng, không nên tổn thương người vô tội khác!” Cảnh Tô cảm thấy chuyện này không thoát khỏi quan hệ với bản thân, cho nên trong lòng cô càng thêm sốt ruột. Cô không muốn người khác vì chuyện của mình mà bị liên lụy, cô tình nguyện gánh chịu tất cả.

“Tốt, tôi sẽ chờ cô nói. Đến cùng cô có dũng khí bao lớn để gánh vách hậu quả này, cô hãy làm cho tôi nhìn thấy!” Người đàn ông chất vấn, nhìn nhìn người phụ nữ bên cạnh, hắn rất mâu thuẫn, nhưng mà người phụ nỡ chợt nhíu mày, ý bảo hắn tiếp tục.

“Anh muốn tôi làm cái gì?” Trong giọng nói của Cảnh Tô đều là phẫn nộ, giọng nói phát ra rất là trong trẻo, công bằng, vừa vặn dừng bên chân Cảnh Tô.

“Chính cô nhìn mà làm đi! Nếu có thể làm cho tôi vừa lòng, tôi sẽ giữ lại Giang Phỉ Thiên.” Cường Tử thật không thích hợp nói dối, trong giọng nói của hắn mang theo nhiều chỗ xóc nảy, nên truyền ra có chút không hoàn chỉnh. Biết rõ chuyện này, cho dù Cảnh Tô có làm hắn vừa lòng, cũng sẽ không buông tha, huống chi Mộng Lan có thể muốn Cảnh Tô chết!

“Như vậy đủ sao?” Giọng nói của Cảnh Tô rất trầm, nhưng cũng không đến tình huống đánh mất hết lý trí. Cô cầm dao găm hướng về phía tay mình chính là rạch một nhát, máu tươi liền phun ra. Ngay cả thân là đàn ông hắn cũng có điểm bội phục dũng khí này của Cảnh Tô. Cô gái này làm cho hắn thưởng thức, nhưng mà cô cũng chính là người phụ nữ yêu thích của địch nhân của hắn!

Đêm qua, sau khi đồng ý thỉnh cầu của Diêu Mộng Lan, suốt đêm hắn đã gọi điện thoại cho Giang Phỉ Á, thương lượng kế sách, gạt Diêu lão bí mật bày ra chuyện này. Vì muốn bắt được Cảnh Tô,mà tiết mục video clip của anh trai Giang Phỉ Thiên này tự nhiên cũng được ký gởi qua nơi của cô.

Có thể nghĩ, lúc đó Giang Phỉ Á nhìn đến được trình độ lừa đảo khiếp sợ kia, cô nhất định là không bỏ được bộ dạng thê thảm của anh trai cô, huống chi người đàn ông tên Giang Phỉ Thiên từng là toàn bộ thế giới của Giang Phỉ Á, cô dường như là xoay chung quanh Giang Phỉ Thiên, đến bây giờ làm sao có thể dễ dàng xảy ra biến hóa chứ? Cho dù có là chồng, mối tình đầu của cô, một tình yêu hồ đồ lờ mờ như vậy làm sao dễ dàng qua đi?

Hắn còn nhớ rõ tiếng khóc của Giang Phỉ Á ở đầu bên kia điện thoại, trong lòng Giang Phỉ Á thống khổ bao nhiêu thì trong lòng hắn cũng đau khổ bấy nhiêu. Hắn càng ngày càng không thích bộ dạng này của bản thân, trở nên lề mề như vậy, hơn nữa lại càng nhân từ, nếu là trước kia, bản thân hắn chưa từng nghĩ đến bộ dạng bây giờ của mình. Hắn thậm chí nghĩ đến khi nào thì có thể không làm loại chuyện này. Thì ra chiếm được thì sẽ lo được lo mất, vì muốn thủ hộ hắn liền trả giá càng nhiều.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Diêu Mộng Lan nhìn người đàn ông đang ngẩn người bên cạnh, hình như là bộ dáng không đành lòng.

“Không, không có gì!” Cường Tử lấy lại tinh thần, tiếp tục làm việc của mình.

“Người nấp chỗ bí mật đó, các người đi ra cho tôi! Diêu Mộng Lan, cô đi ra, có phải cô hay không, cô làm vậy không làm Nha Nha thất vọng hay sao?” Cảnh Tô giống như phát điên hét lên, cô giơ ngón tay đẫm máu lên, hơn nữa cô có thể chuẩn xác chỉ ra vị trí của bọn họ.

Khóe miệng Diêu Mộng Lan giương lên một nụ cười châm chọc, nhìn bộ dáng thống khổ của Cảnh Tô, cô rất là vui vẻ. Thật lâu rồi cô không được sảng khoái như vậy, Diêu Mộng Lan đột nhiên muốn cười, nụ cười suồng sã, cô rất là vui vẻ! Sờ sờ nước mắt trên mặt, may mắn là bản thân không trang điểm đậm, bằng không sẽ làm cho bản thân bê bết.

“Cảnh Tô, thật may là cô vẫn còn nhớ được tôi.” Giọng nói càn rỡ của Diêu Mộng Lan truyền ra.

“Diêu Mộng Lan, thả anh Giang ra! Có chuyện gì cô hãy nhằm vào tôi!” Cảnh Tô phẫn nộ rồi.
Thật uổng cho trước kia Giang Phỉ Thiên đối xử tốt với cô ta.

“Ha ha, Cảnh Tô, tôi thấy cô vẫn nên quản tốt bản thân mình đi! Thả Giang Phỉ Thiên? Việc này cũng không phải là chuyện tôi có thể làm, nhưng mà tôi có thể làm một việc, chính là tiếp đãi cô thật tốt! Ha ha ha.....” Diêu Mộng Lan không biết chui ra từ chỗ nào, đi tới trước mặt Cảnh Tô.

“Cô thật đúng là nhẫn tâm, cô đã quên trước kia anh Giang đối xử với cô như thế nào sao?” Cảnh Tô nhìn Diêu Mộng Lan, nhìn ánh mắt cô ta, giống như muốn kêu gọi lương tâm của Diêu Mộng Lan.

“Cảnh Tô, tôi cảm thấy cô thật sự buồn cười. Chẳng lẽ tôi đối với cô không tốt sao? Cô còn muốn đến quản chuyện của tôi?” Diêu Mộng Lan tiến lên vỗ một bàn tay của Cảnh Tô.

“Tôi nói cô, Cảnh Tô, nếu không phải cô, tôi đã sớm cho người bức điên Dung Thiểu Tước rồi, như vậy tài sản của nhà họ Dung đều sẽ thuộc về nhà họ Diêu chúng ta rồi. Cho dù không bị tôi bức điên, cô cứu hắn ta cũng không có ích gì, vì sao phải vậy? Vì sao cô lại làm hắn ta yêu cô? Không biết cô đã làm loại chuyện xấu hổ gì rồi mới khiến Dung Thiểu Tước yêu cô!” Diêu Mộng Lan hung hăng đẩy Cảnh Tô.

“Cảnh Tô, cô biết không? Tôi yêu Dung Thiểu Tước. Nếu không phải tại cô, hiện tại tôi đã là Dung phu nhân, tôi đã đoạt được tất cả mọi thứ của nhà họ Dung rồi.” Lời nói của Diêu Mộng Lan làm cho Cường Tử ở một nơi bí mật gần đó cảm thấy không thoải mái. Trong lòng Mộng Lan còn có bóng hình người đàn ông này, nhưng mà không sao, hắn có thể chờ. Hắn tin tưởng sẽ có một ngày trong lòng Mộng Lan sẽ chỉ có hắn, nhất định sẽ!

“Cảnh Tô, cô nói đi, cô lập gia đình cũng rất tốt, nhưng vì sao lại gả cho Tư Mộ Thần hả? Tư Mộ Thần là ai cô biết không? Hắn chính là ác ma! Khẳng định là cô không hề biết? Ha ha, cô có biết hắn ta làm thế nào lên làm thiếu tướng không? Lúc trước người khác tới gây sự, hắn xuất động bộ đội vũ trang trấn áp toàn diện, lúc đó trên đường là máu, máu chảy thành sông. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó không? Cảnh Tô, mỗi đêm cô cùng một tên sát nhân cuồng ma ở cùng một chỗ không sợ hãi sao?”

Trong lòng Diêu Mộng Lan đối với sự kiện này vẫn còn sợ hãi, tất cả mọi người tưởng chuyện này là phần tử khủng bố. Thật ra chẳng qua là vì người có quyền hành nhất hắc bang muốn tìm nhà họ Cảnh gây chuyện, vào thời điểm đó đại ca hắc đạo nổi lên chủ ý với Cảnh Tô.

“Cảnh Tô, cô không cần dùng loại ánh mắt thương hại này nhìn tôi. Cô biết không? Người đáng thương chính là cô! Không phải tôi!” Diêu Mộng Lan vươn tay chỉ, sau đó biến mất, để lại một mình Cảnh Tô trong phòng. Sau đó từ phía trên quan sát Cảnh Tô, cô phải nhìn xem Cảnh Tô làm sao để sống, làm sao đến cầu xin cô.

“Cảnh Tô, cô cầu tôi hãy bỏ qua cho cô đi!”

“Diêu Mộng Lan, cô muốn tôi cầu cô sao? Chỉ cần như vậy?” Vẻ mặt Cảnh Tô kinh ngạc nhìn Diêu Mộng Lan, trong lòng cô rất vui vẻ: Diêu Mộng Lan, cô cảm thấy đã thắng được người khác hay là bản thân mình đây? Hành vi của cô cũng giống như Diêu Mộng Lan, hung hăng vỗ tay.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Lavender - Blue, huong CT, jenny19, phuong thi, thuThai
     

Có bài mới 08.10.2015, 14:54
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2363
Được thanks: 8796 lần
Điểm: 13.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi [89/99] - Điểm: 43
Cảm ơn bà con đã ủng hộ bộ truyện này trong suốt thời gian qua. Hôm nay Kẹo muốn dành tặng cho các tềnh iu dễ thương của Kẹo một bất ngờ nho nhỏ, các tềnh iu có muốn biết sau khi đọc chương truyện này tiếp theo đây Cảnh Tô có vì Diêu Tuyết Thần mà đưa cho Diêu lão gia cái di động kia không? Nếu muốn bà con hãy làm ơn kéo xuống dưới topic, bấm dô nút CHIA SẺ, sẽ có 1 cửa sổ nhỏ (hoặc 1 trang khác nếu dùng đt) hiện ra, nhìn góc phải của khung nếu là hình quả cầu thì thôi, nếu ko thì bà con click dô nút tam giác chọn hình quả cầu để share công khai nhé, rồi bà con hãy bấm share (share link) để share lên Facebook của các tềnh iu giúp Kẹo. Nếu bây giờ đến mai được 15 lượt chia sẻ thì Kẹo sẽ edit và đăng NGAY 2 chương tiếp theo để làm quà tặng các tềnh iu.

Kẹo thay mặt cho tất cả mọi người trong nhóm mod có tham gia edit truyện cám ơn các tềnh iu rất nhiều, về sự quan tâm, yêu thích, và cả sự nhẫn nại, và bao dung của mọi người khi đi cùng bọn mình đến tận thời điểm này và cả thời gian qua đã không có điều kiện ra chương mới nữa.

Các tềnh iu xem kỹ hình hướng dẫn share cho cả Mobile và PC ở dưới chương này nhé, tránh làm lộn khiến lượt chia sẻ ko đc tính.

Hình hướng dẫn chia sẻ cho bản PC:

http://i.imgur.com/6eJRbQp.png http://i.imgur.com/1Cpfu5y.png

Còn đây là hướng dẫn cho bản Mobile:

http://i.imgur.com/05eR3kO.jpg http://i.imgur.com/SnVFerG.jpg


Chương 89: Anh ta là vì cô mà chết.

“Cảnh Tô, cô có ý gì?” Diêu Mộng Lan không muốn phải nhìn gì đó, cô hận, cô không cần!

“Diêu Mộng Lan, có ý gì? Chẳng lẽ cô không nhớ rõ ràng sao?” Cảnh Tô vuốt ve tấm thẻ hình trên mặt dây chuyền trên cổ, cô biết đó là ác mộng cả đời không thể quên được của Diêu Mộng Lan.

“Cảnh Tô, cô nghĩ rằng bộ dạng của cô thế này tôi có thể quên sao?” Diêu Mộng Lan tiến lên một bước, “Tôi nói cho cô biết, nằm mơ!” Diêu Mộng Lan muốn lại gần đồ vật trong tay Cảnh Tô, cô không nên nhìn khuôn mặt này, đó là ác mộng vĩnh viễn không thể phá hủy của cô.

“Diêu Mộng Lan, cô có biết anh nhỏ nói với tôi thế nào không? Trước khi chết, anh nhỏ nói với tôi một vài chuyện, cô muốn biết không?” Cảnh Tô cử động bàn tay đẫm máu để cho Diêu Mộng Lan nhìn rõ mặt anh nhỏ. Cô thật sự rất hận, thì ra sự phục vụ quên mình của anh lại đổi lấy cái dạng phụ nữ này.

“Cảnh Tô, cô không cần nói nữa, tôi không thích nghe. Cường Tử, giết cô ta, giết cô ta!” Diêu Mộng Lan không muốn nghe, cô không nên gặp gỡ người đàn ông đó. Cô không nên nhìn thấy người đàn ông đó chết trước mặt mình.

“Đại tiểu thư, đại tiểu thư, xin cô bình tĩnh một chút, trước tiên tôi đưa cô về đã.” Cường Tử không thể để Cảnh Tô chết. Tuy là hắn thích Diêu Mộng Lan nhưng cũng không thể làm hỏng đại sự của lão đại. Trong lòng hắn biết chừng mực, đã nhận tiền, Cảnh Tô vẫn chưa thể chết.

“Anh buông tôi ra, Cường Tử, tôi muốn anh giết chết cô ta!” Diêu Mộng Lan thét chói tai, cô ta cầm dao găm trên đất lên muốn đâm chết Cảnh Tô.

Cường Tử lắc mình một cái, hắn thay Cảnh Tô chặn một dao kia.

“Diêu Mộng Lan, muốn đâm chết tôi sao? Giống như là đâm chết anh nhỏ vậy sao?” Cảnh Tô nhìn ánh mắt Diêu Mộng Lan, cô biết là cô ta sắp hỏng mất rồi, có ai có thể giết chết anh trai của mình sau đó còn có thể lạnh nhạt như vậy.

Nhìn gương mặt có vài phần giống với anh nhỏ, vì sao Cảnh Tô lại không thể hạ thủ thương tổn chứ?

“Diêu Mộng Lan, cô biết không? Vì sao cô muốn giết chết anh ấy? Biết rõ cô là hung thủ nhưng tôi vẫn không thể xuống tay với cô! Diêu Mộng Lan, cô nói đi, giết anh ấy, trong lòng cô không cảm thấy khó khăn sao?”

“Cảnh Tô, cô nói tôi, cô có tư cách gì nói tôi? Cô có biết vì sao tôi giết anh ta không? Điều là vì cô, vì cô!”

“Cô nói cái gì?” Cảnh Tô mơ hồ cảm thấy chuyện không đơn giản. Đối với cái chết năm đó của anh nhỏ, luôn luôn ở tình cảnh mê man, Cảnh Tô nghĩ là vì muốn bảo vệ Diêu Mộng Lan mà không muốn nói ra sự thật, nhưng mà đến cùng là vì cái gì?

“Ha ha, Cảnh Tô, tôi nói cho cô biết, anh trai tôi hoàn toàn là vì cô mà chết, cô có muốn biết không? Tôi nói cho cô biết, một chút tôi cũng không cảm thấy áy náy, đều là vì cô, Cảnh Tô, cô biết không? Tôi hận cô, cô đã cướp đi tất cả mọi thứ của tôi, tất cả, ngay cả công việc của cha tôi cũng là do các người bố thí. Nếu không phải vì các người, cha tôi thật là không thể làm một bác sĩ nhỏ trong cái núi nhỏ kia, nhưng mà vì sao cô phải trợ giúp chúng tôi? Không phải vì muốn cha tôi bán mạng cho các người sao? Cô là đại tiểu thư, chúng tôi cái gì cũng không phải, anh trai cũng không phải!” Diêu Mộng Lan dừng lại một chút, ý nghĩ của cô có chút hỗn loạn.

“Cảnh Tô, cô biết không? Anh trai tôi chuyện gì cũng nghĩ cho cô, cái gì tốt đều muốn giữ lại cho cô. Ngày đó, cha tôi mang về cho tôi một thanh chocolate, đó là thứ tôi thích nhất, là thứ tôi ao ước thật lâu, nhưng mà, cô biết không? Anh ấy muốn lấy thanh chocolate cho cô, tôi uy hiếp anh ấy, nếu đưa đồ vật này nọ cho cô, tôi sẽ giết anh ấy. Tôi để dao găm trên lồng ngực anh ấy, giống như thế này.” Diêu Mộng Lan rút dao găm ra từ trên người Cường Tử, lại làm mẫu trên thân hắn. Cô ta gắt gao đè dao trên động mạch chủ của Cường Tử, từ dao găm chảy ra vài giọt máu tươi, suy nghĩ của Diêu Mộng Lan bây giờ lại giống như quay về tình cảnh ngày đó.

Diêu Mộng Lan để dao trên động mạch chủ ở cổ của Diêu Tuyết Thần, “Anh trai, đưa chocolate cho em được không? Không cần đưa cho Cảnh Tô, nếu anh đưa cho cô ta, em sẽ giết anh!” Diêu Mộng Lan hung tợn uy hiếp, nhưng Diêu Tuyết Thần cũng không vì thế mà thỏa hiệp. Anh ta tiếp tục đi về phía trước, nhưng mà dao găm đặt trên cổ anh đã rạch ra một đường.

“Mộng Lan, anh muốn đi gặp Cảnh Tô!” Diêu Tuyết Thần dời đi dao găm của Diêu Mộng Lan, nhưng mà Diêu Mộng Lan cũng không vì thế mà buông tha.

“Anh trai, nếu anh bước chân ra khỏi ngưỡng cửa này, em sẽ giết anh!”

“Vậy em liền giết anh đi! Có lẽ là giết anh rồi, anh sẽ không thích Cảnh Tô như vậy nữa, cũng sẽ không vì cô ấy mà đau lòng.” Diêu Tuyết Thần biết Cảnh Tô luôn xem anh ta là anh trai, nhưng mà anh đã yêu cô quá sâu, nếu anh không chết thì sớm hay muộn cũng sẽ làm ra chuyện càng thêm điên cuồng.

“Anh trai, anh đứng lại cho em!” Diêu Tuyết Thần lại bước thêm một bước, “Anh trai, anh không nên ép em!” Diêu Mộng Lan lại càng đè mạnh dao găm trên cổ Diêu Tuyết Thần, vết rách trên cổ làm máu chảy ra càng nhiều.

“Mộng Lan, anh muốn đi gặp cô ấy!”

“Anh trai, là anh ép em!” Diêu Mộng Lan thét thảm một tiếng, dao găm đã cắt vào yết hầu của Diêu Tuyết Thần, máu từ động mạch chủ phun ra, bắn vào mặt Diêu Mộng Lan, mà một màn này lại vừa vặn dừng trong mắt Cảnh Tô.

“Anh nhỏ, anh nhỏ, Mộng Lan, đừng!” Cảnh Tô tiến lên ôm lấy thân thể của Diêu Tuyết Thần, cô không thể quản Diêu Mộng Lan, cô cần phải đưa Diêu Tuyết Thần đến bệnh viện.

“Anh nhỏ, anh ráng chịu đựng, chúng ta sẽ tốt thôi!” Cảnh Tô ở trên xe không ngừng an ủi Diêu Tuyết Thần.

“Tô Tô, nha đầu, em hãy nghe anh nói! Hãy nghe anh nói!” Diêu Tuyết Thần hy vọng Mộng Lan có thể sống thật tốt, cho nên anh không thể để Cảnh Tô làm ra chuyện thương hại đến Diêu Mộng Lan.

“Anh nhỏ, anh nói đi, em nghe, em nghe!” Cảnh Tô khóc, thật là nhiều máu, cô rất sợ.

“Tô Tô, đó là do tự anh làm bị thương, không nên trách Mộng Lan, không cần trách em ấy, đồng ý với anh có được không?”

“Được, được!”

“Nha đầu, em phải nhớ kỹ hãy đối xử tốt với Mộng Lan. Mộng Lan là em gái anh, em ấy luôn tùy hứng, đồng ý với anh, được không?” Diêu Tuyết Thần tham lam nhìn Cảnh Tô, khuôn mặt này anh muốn khắc sâu vào tim. Anh vươn tay ra sờ gương mặt Cảnh Tô, máu tươi ấm nóng dính trên mặt cô, trong mắt Cảnh Tô, máu tươi kia chảy tới miệng cô.

“Anh nhỏ, em sẽ xem Mộng Lan giống như chị em tốt của em!” Cảnh Tô khóc đồng ý, “Anh nhỏ, anh nghỉ ngơi trước, nghỉ ngơi một chút, chờ chúng ta đến bệnh viện thì tốt rồi.”

“Được!” Diêu Tuyết Thần biết bản thân đã ở cửa Quỷ Môn quan, thật ra anh không muốn sống, anh không muốn đối mặt với bộ dạng mâu thuẫn của bản thân. Anh nhìn Cảnh Tô lớn lên mỗi ngày, anh đã làm rất nhiều chuyện để có được Cảnh Tô, anh đê tiện như vậy, bộ dáng này đối với Cảnh Tô thuần khiết là cỡ nào không nên!

“Nha đầu, anh rất mệt, anh muốn ngủ!” Diêu Tuyết Thần nhắm hai mắt lại thì thào tự nói.

“Anh nhỏ, không cần, không cần, anh kiên trì một chút! Bác tài, chạy nhanh một chút đến bệnh viện!” Cảnh Tô thúc giục. Trong mắt cô bệnh viện chính là Thánh Địa cứu người, nhưng không nghĩ tới anh nhỏ của cô bị đưa vào bệnh viện là lần cuối cùng cô gặp mặt anh.

Bác sĩ lạnh lùng vô tình nói với Cảnh Tô: “Thực xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

“Không, tôi không tin, tôi muốn gặp mặt anh nhỏ! Tôi muốn gặp mặt anh ấy!”

“Thực xin lỗi, tiểu thư, cô không có quyền, người nhà bệnh nhân đưa ra lệnh cấm bất kỳ người nào đến thăm di thể. Nếu cô muốn nhìn, chỉ có thể đợi đến ngày đưa tang.”

Cho tới bây giờ cô vẫn không biết thì ra bệnh viện còn quản cả chuyện này. Bọn họ cấm người khác vào thăm viếng, anh nhỏ của cô, cô đã không bao giờ có thể thấy được anh nữa.

Đến khi da thịt truyền đến đau đớn, Diêu Mộng Lan mới kịp phản ứng.

“Ha ha, Cảnh Tô, đều là cô! Đều là do cô!” Diêu Mộng Lan cười, cô ta gần như điên cuồng. Cô tiếp cận Cảnh Tô là muốn đoạt tài sản của Cảnh Tô, còn muốn trả thù, cô muốn hủy đi Cảnh Tô.

“Mộng Lan, em nói là sự thật?” Cường Tử cũng không thể tin, thì ra thiếu gia chết như vậy! Hắn không thể tưởng tượng được nếu lão đại biết được tin tức này như thế nào có thể tiếp nhận?

“Đúng vậy, chính là tôi giết!” Diêu Mộng Lan cũng không phủ nhận, hào phóng thừa nhận “Cường Tử, nếu không phải kẻ tiện nhân Cảnh Tô này, tôi sẽ giết anh trai mình sao? Không, tôi sẽ không! Đều là do Cảnh Tô!” Đến bây giờ Diêu Mộng Lan còn tìm cớ cho mình.

“Cường Tử, tôi đang nói chuyện với anh đó, vì sao không nói chuyện nữa rồi?” Diêu Mộng Lan quay người lại nhìn mặt cha mình đang xanh mét nhìn mình.

“Cường Tử, trước tiên mang nó về cho ta, đừng để nó trốn!” Diêu lão đại ra lệnh cho Cường Tử mang Diêu Mộng Lan ra ngoàil. Ông nhìn Cảnh Tô, trên mặt âm trầm vẫn không thay đổi, tuy là Mộng Lan giết chết con trai yêu quý của ông, nhưng mà nguyên nhân lại là vì cô gái này.

“Muốn đi ra ngoài?” Diêu lão đại thấy Cảnh Tô không nói chuyện, ông tự lấy băng gạc băng bó cho Cảnh Tô. Nói đến cùng bản thân vẫn là bác sĩ, nhìn không được dưới mắt mình có người bị thương.

“Muốn ra ngoài, bác Diêu.” Cảnh Tô gọi một tiếng bác Diêu, cô vẫn tôn trọng người đàn ông này, không chỉ bởi vì ông là cha của anh nhỏ, càng vì lúc nhỏ cô đã nhận nhiều ân huệ của ông.

“Nha đầu Cảnh Tô, đưa đồ cho ta, ta sẽ để cho con và Giang Phỉ Thiên rời đi!” Động tác của Diêu lão đại cẩn thận băng bó cho Cảnh Tô, nếu không phải biết ông là người xấu, có lẽ vẫn cho rằng ông là một bác sĩ tốt, một người bác tốt.

“Bác Diêu, bác muốn cái gì? Con không rõ?” Cảnh Tô không rõ thứ bọn họ muốn đến cùng là cái gì.

“Di động, cái có thể điều khiển phi cơ!” Diêu lão đại nhìn Cảnh Tô không kiên nhẫn.

“Cái di động bà nội đưa cho con?” Cảnh Tô kinh ngạc một tiếng.

“Ừ!” Diêu lão đại đánh cuộc.

“Không được!” Nơi đó có bài thuốc bí truyền của Cảnh gia.

“Cảnh Tô, cho ta đi! Ta nói cho con biết, Tuyết Thần vẫn còn sống!” Diêu lão đại nhìn Cảnh Tô. Ông chỉ muốn lấy di động đi cứu con trai của mình, hơn nữa ông biết Cảnh Tô nhất định sẽ lấy di động ra cứu Diêu Tuyết Thần.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Kẹo Kéo, Lavender - Blue, Xu Xu, hắcmiu2110, jenny19, phuong thi, thuThai
     
Có bài mới 17.10.2015, 07:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2363
Được thanks: 8796 lần
Điểm: 13.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi [89/99] - Điểm: 37
Chương 90: Anh đã tới chậm.

Edit: KẹoĐắng

“Chú Diêu, người nói thật không? Anh ấy không có chết?” Cảnh Tô không thể tin nhìn chú Diêu.

“Cảnh Tô, đúng vậy, Tuyết Thần không chết, cho nên muốn điều phi cơ tới cứu nó được không?” Diêu lão đại khẩn cầu.

“Không, chú Diêu để con gặp anh ấy, con liền cho người.” Canh Tô không thể dễ dàng đồng ý như vậy, trong lòng cô vùng vẫy.

“Tô Tô, thì ra con đối với Tuyết Thần chỉ có bấy nhiêu tình cảm mà thôi?” Diêu lão đại giống như cực kỳ thất vọng, ông bắt đầu tức giận, ông không muốn kết quả này. Ông đẩy Cảnh Tô ra ngoài, rầm một cái đóng cửa lại.

“Không cần, chú Diêu, người cho con nhìn mặt anh ấy một chút đi.” Cảnh Tô cầu xin, cô nhìn bóng dáng kia biến mất trước mặt mình. Anh trai của cô, cô nên làm cái gì bây giờ? Tư Mộ Thần, anh đang ở đâu? Tư Mộ Thần, em rất nhớ anh.

------dãy phân cách------

“Tô Tô, nha đầu, kiên trì thêm một chút, không phải sợ.” Trong lòng Tư Mộ Thần yên lặng nói, anh giống như nghe được tiếng nói của Cảnh Tô.

Từ ngoài trở về nhà, anh không thấy Cảnh Tô ở nhà, anh liền biết đã xảy ra chuyện. Nhìn đến bộ dáng của Giang Phỉ Á, anh liền cảm thấy cực kỳ không thích hợp, cho nên anh không tiếng động quan sát tiếp, phất hiện ánh mắt của cô ta một mực trốn tránh anh. Mà ánh mắt của Giang Phỉ Á đối với đồ vật xung quanh cũng không dám dừng lại quá lâu.

“Giang Phỉ Á, có nhìn thấy Cảnh Tô không?” Tư Mộ Thần làm bộ đánh giá, giả vờ anh hoàn toàn không có phát hiện chuyện gì.

“Tô Tô.…Tô Tô, em nhớ hình như cô ấy về nhà mẹ đẻ rồi.” Giang Phỉ Á hốt hoảng, cô biết mình đã nói sai rồi.

“A... Không phải, Tô Tô, cô ấy đi mua đồ ăn rồi.” Giang Phỉ Á nhẹ nhàng thở một hơi, áp lực trong lòng giảm bớt không ít. Khí thế của Tư Mộ Thần quá mạnh mẽ.

“Giang Phỉ Á, thật ra tôi đã có tin tức của Giang Phỉ Thiên, nếu như Cảnh Tô xảy ra chuyện gì, tôi đại khái có thể không đi cứu viện Giang Phỉ Thiên. Nha đầu nhà chúng tôi cảm thấy áy náy với nhà họ Giang các người, nhưng Mộ Tư Thần tôi sẽ không. Nếu tổn thương đến Cảnh Tô, tôi muốn cho toàn bộ thế giới chôn cùng cô ấy.” Tư Mộ Thần đóng cửa cái rầm, thân thể Giang Phỉ Á lập tức trượt ngã trên mặt đất.

Cô muốn nói với Tư Mộ Thần, Cảnh Tô là ở chỗ của Diêu lão đại, nhưng mà cô không dám, cô không nói nổi, cô sợ vừa nói ra khỏi miệng, anh trai của cô sẽ bị giết hại. Cô không muốn anh trai bởi vì mình mà mất đi mạng sống, cô biết năm đó Diêu Mộng Lan đã giết anh trai của chính mình, cô không cần rập khuôn theo người phụ nữ kia.

“Lão đại, tôi tìm thấy được vị trí của chị dâu rồi.” Giọng nói Đường Tuấn hưng phấn, anh sắp điên rồi. Tiếng khóc của Tiểu Tiểu Binh làm cho anh sốt ruột, anh sắp bị loại âm thanh này đả kích muốn chết, rất không dễ dàng tìm được chị dâu, nhưng mà tiểu ác ma này lại muốn đi theo anh. Anh buồn phiền sắp chết rồi.

“Như thế nào?” Nghe bên kia điện thoại không có tiếp tục nói.

“Lão đại, bảo bối nhà anh muốn cùng đi theo.” Đường Tuấn không có biện pháp, nhìn cô nhóc nhỏ treo trên người anh, thật là không biết nói gì, anh không thể gọi điện thoại.

“Vậy cậu không cần qua.” Tư Mộ Thần cúp điện thoại, anh lập tức đi về phương hướng kia.

“Lục Phạm, lập tức tập hợp tại ngã tư cổng phía Đông.”

“Rõ, lão đại.”

“Lục Phạm, không cần cúp máy.” Giọng nói Tư Mộ Thần đúng lúc ngăn cản Lục Phạm sắp cúp máy.

“Lão đại, làm sao vậy?” Anh cảm thấy giọng nói trong điện thoại đột nhiên mơ hồ không rõ.

“Không có việc gì, cậu mau chóng tới, nhưng là không cần cúp điện thoại.” Không biết Tư Mộ Thần nói gì.

“Lục Phạm, sau khi cậu ở đó tập hợp xong liên lập tức lên đường.” Lời Tư Mộ Thần trái ngược với mệnh lệnh, nhưng thật ra anh đã phát ra một tin tức đi, anh biết bọn anh đã bị nghe trộm rồi.

“Vâng, lão đại, tôi sẽ trực tiếp đi.” Bọn họ diễn trò cũng không tồi.

“Được.”

Điện thoại vẫn để trên xe, sau đó bọn họ chuẩn bị sẵn thiết bị ghi âm, còn tìm người làm tài xế, sau đó lại đổi xe, rồi mới hướng tới mục đích xuất phát.

“Lão đại, bị nghe trộm sao?”

“Ừ.”

“Là người nào?”

“A Phạm, tôi nói ra e rằng cậu sẽ không muốn tin.”

“Được, lão...lão đại, anh nói.” Lục Phạm nhất thời cà lăm.

“Là A Tuấn.” Tư Mộ Thần cũng không dám nói cho Lục Phạm nghe, nếu Lục Phạm biết rõ là Giang Phỉ Á, trong lòng anh không biết càng tăng thêm bao nhiêu tổn thương. Nếu mấy ngày nay anh mệt nhọc đổi lấy chính là bị Giang Phỉ Á bán đứng, trong lòng anh sẽ có bao nhiêu rét lạnh. Cô ta chính là lấy mạng của bảo bối đổi mạng cho anh trai mình, trong mắt Tư Mộ Thần sâu thẳm.

“Lão đại, làm sao có thể là A Tuấn?”

“Không sao, là tôi kêu A Tuấn giả trang, nhưng mà tôi sợ trong quá trình nghe trộm A Tuấn thu được tin tức có lợi gì, hiện tại không phải là giao xe cho bọn hắn hay sao?” Cái cớ cực kỳ sứt sẹo, nhưng mà Lục Phàm lại tin, cho nên Tư Mộ Thần cũng thở phào một hơi nhẹ nhỏm.

Thật ra Lục Phàm cũng có hoài nghi, nhưng mà nghe lão đại nói, anh liền cảm thấy đặc biệt yên tâm.

“Lão đại, hiện tại chúng ta muốn trực tiếp vào trong đó hay sao?” Lục Phạm cảm thấy bọn họ đơn thương độc mã đi qua đó có phần nguy hiểm, dù sao nơi đó cũng đang vây hãm cậu anh.

“Ừ, nhiều người bại lộ.”

“Cũng đúng.”

“Lục Phạm, tôi biết cậu đang lo lắng cái gì, tôi nói cho cậu, hiện tại Cảnh Tô cũng nằm trong tay bọn hắn.” Tư Mộ Thần không dám mạo hiểm.

“Chị dâu? Làm sao có thể?” Lục Phạm kinh ngạc, không phải là chị dâu được bảo vệ cực kỳ tốt hay sao? Vẫn còn có người tóm được?

“Lão đại, A Tuấn nói là ở trong này?”

“A Phạm, chờ trời tối thì ra tay.” Hiện tại cách buổi tối còn không xa, anh đang cầu nguyện Cảnh Tô nhất định phải chịu đựng, anh sợ nha đầu của anh xảy ra chuyện gì.

“A Phạm, hành động, nửa tiếng sau nếu không thành công, tuyên bố nhiệm vụ thất bại, nhất định phải ra ngoài.” Tư Mộ Thần nghiêm túc phân phó, anh không thể để cho người thứ ba rơi vào trong tay bọn hắn.

“Được” Lục Phạm cũng biết ý tứ của Tư Mộ Thần, cho nên anh nhanh chóng gật đầu.

Tư Mộ Thần đi vào liền thấy Cảnh Tô bên trong một cái lồng thủy tinh trong suốt, cô đang chảy máu đầm đìa, bộ dáng của cô triệt để chọc giận Tư Mộ Thần. Anh không tiếng động rút ra súng lục, dồn sức bắn vào lồng thủy tinh.

Nhưng mà đợi đến thời điểm lý trí trở về, anh lập tức nghĩ nếu thủy tinh văng trúng vào trên người nha đầu thì làm sao bây giờ?

“Tô Tô, nha đầu, em tỉnh lại đi.” Tư Mộ Thần không tiếng động nói, anh hy vọng Cảnh Tô có thể nghe được giọng nói trong lòng anh, sau đó sẽ tỉnh lại nhìn anh.

Anh không dám tùy tiện hành động, bên này khẳng định là có hệ thống giám thị.

“A Tuấn, cậu nhanh chóng cắt đứt nguồn điện, khoảng một phút, mau.” Tư Mộ Thần cảm thấy bản thân nhìn Cảnh Tô nằm như vậy, trong lòng một trận băng lãnh.

Nhưng mà ngay lúc Tư Mộ Thần ra lệnh, Cảnh Tô liền nhìn Tư Mộ Thần, ánh mắt nháy một cái cũng không nháy, cô nhìn Tư Mộ Thần, nước mắt trong khóe mắt tràn ra.

Cô rôt cuộc đợi được anh, anhra hiệu, quả nhiên tâm linh tương thông, Cảnh Tô nhanh chóng tránh lui, sau đó nhìn hành động tiếp theo của Tư Mộ Thần.

“Nha đầu, không có việc gì, anh đến rồi, anh đã tới chậm.” Cảnh Tô không biết anh vào bằng cách nào, nhưng lúc này nhiệt độ ấm áp cơ thể anh vây quanh bên người cô.

“Tay bị thương?” Tư Mộ Thần hỏi, anh muốn biết tay cô bị người nào tổn thương, anh muốn giết kẻ đó.

“Người nào làm?”

“Bản thân em tự cắt.”

“Nha đầu ngốc em....”

“Diêu Mộng Lan bảo em cắt.” Cảnh Tô nghĩ một chút, vẫn là để cho người đàn ông của mình báo thù cho mình. Nếu là chính cô động tay, vẫn là cái dạng tốt đẹp này.

“Cô ta kêu em cắt, em liền cắt?”

“Ừ”

“Mặt là bị ai làm?” Tư Mộ Thần hỏi tiếp, anh cố gắng phân tán lực chú ý của Cảnh Tô. Hiện tại bọn họ đang ở trên không trung, nếu Cảnh Tô biết được, không biết cô sẽ bị dọa đến như thế nào.

Thật ra Tư Mộ Thần cảm thấy sự tình tiến triển quá tốt đẹp, nhưng Lục Phạm không có may mắn như vậy, anh vừa mới đi vào liền bị năm người đàn ông lực lưỡng chặn ở cửa, bọn họ đánh nhau mãnh liệt.

15 phút sau, Lục Phạm miễn cưỡng chạy trốn, trên thân anh có rất nhiều máu, nơi nơi đều là vết dao.

“Lão đại, nhanh chóng rời khỏi, bọn hắn đang đuổi tới.” Lục Phạm vừa lên xe lập tức khởi động xe.

“A Phạm, nhìn thấy Giang Phỉ Thiên không?”

Lục Phạm lắc đầu, tràn đầy thất vọng.

“Anh Giang không phải ở trong này.” Cảnh Tô đột nhiên mở miệng, cô bị nhốt ở đó, gần như là bất cứ lúc nào cũng nhìn cái chỗ kia, cho nên không ai hiểu biết địa phương kia giống như cô. Bởi vì trước đây cô đều ở nơi đó chơi đùa, gần như là mỗi góc đều có dấu vết của cô, cho nên cô mới chắc chắn như thế.

“Chị dâu, cô biết?” Lục Phạm nhìn Cảnh Tô như là nhìn cứu tinh.

“Ừ, A Phạm, tôi nói cho mọi người nghe.”

“Trở về rồi nói.” Tư Mộ Thần âm trầm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắt lời hai người đang nói chuyện, xe bọn họ bị súng bắn tỉa theo dõi, trên cửa xe thủy tinh có điểm ánh sáng màu đỏ.

“Nằm sấp xuống.” Tư Mộ Thần nằm sấp thân thể xuống, dùng một tay lái xe, mò mẫn trong đêm tối không ranh giới.

“Lão đại, đi phía bên trái, quẹo vòng, lái thẳng.” Lục Phạm mở cửa xe, ở bên ngoài dẫn đường. Trước kia lúc bọn họ làm nhiệm vụ cũng là cái dạng này, dù bị súng bắn tỉa nhắm, nhưng mà ban đêm đi trước trong xe, bọn họ không thể nhắm mấy quân nhân mà bắn. Bọn họ đã cất kỹ người nộm, một khi bọn kia đả kích, cũng sẽ có máu tươi chảy ra, nhưng mà người nộm cũng chỉ có thể mê hoặc bọn kia một lúc mà thôi.

“Lão đại, thoát khỏi một đoạn đường rồi.” Tư Mộ Thần nghe Lục Phạm quan sát, đột nhiên ngồi dậy.

“Nha đầu, chăm sóc tốt bản thân.” Khi đang nói chuyện thì xe giống như là một mũi tên xông ra ngoài, Cảnh Tô cảm thấy trái tim giống như bị ném về sau, sau đó lại chậm chạp theo đi lên. Nhưng mà trong lúc hồn vía Cảnh Tô còn chưa có ổn định, thì bị một màn trước mắt dọa sợ.

“Lão đại, cẩn thận.” Lục Phạm hét lớn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Kẹo Kéo, Lavender - Blue, Tswlove, phuong thi, thuThai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đoàn Kim Anh, Eo-Ay, fumi, Hoàng Quyên, Lee kiu, Mẹ Bầu và 932 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.