Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 10.06.2015, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4134 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 32
Chương 155: Âm Mưu

Edit: Alligator

Dòng suối uốn lượn quanh co, dưới ánh trăng, nước suối thỏa thích ca hát. Cạnh con suối có  vô số cây đào, gió đêm thổi nhè nhẹ mang theo hương hoa đào tung tăng khắp nơi.

Hoa đào tô điểm thêm vẻ đẹp của cung điện. Hoa đào trên mái nhà, hoa đào trên tường, càng làm người ta cảm giác như lạc vào tiên cảnh.

Vong Ưu Cư -- là một gian phòng trong cung điện, lúc này ở trong đó, có mấy chiếc đèn lồng tinh xảo treo cao.

Xuyên qua ánh nến, có thể nhìn rõ vẻ đẹp bên trong Vong Ưu Cư.

Không chỉ bốn bức tường đều có hình hoa đào, mà trên cửa sổ, bàn, nền gạch, toàn bộ đều là hình hoa đào.

Ngay cả chiếc giường lớn trong phòng, cùng với tấm bình phong đối diện nó, thậm chí bể tắm sau tấm bình phong, cũng đều là hình hoa đào.

Hiên Viên Diễm đã tắm rửa xong, chống tay vào má trái, lười biếng nằm trên giường lớn.

Hắn quét mắt một vòng đánh giá Vong Ưu Cư, trên khuôn mặt có ý cười, âm thầm nói: Vô Ngân ơi là Vô Ngân, d∞đ∞l%∞q∞đ ngươi yêu hoa đào đến mức này, ta quả thực bội phục.

Ngay sau đó, hắn ngồi thẳng dậy, kéo tấm chăn màu hồng lên đến eo xong, lại thoải mái dựa vào đầu giường, móc phương thuốc Thánh Thủ Y Vương để lại ra.

Trước khi rời khỏi rừng trúc, hắn đã nói với Vô Ngân là muốn gặp mặt Thánh Thủ Y Vương, tự mình nói một tiếng cảm tạ.

Cũng bởi thế, Vô Ngân mới nói cho bọn họ biết lí do tối nay người của Tuyết Ảnh Các, bao gồm cả hắn, đều mặc đồ tang.

Thì ra, từ một năm trước Thánh Thủ Y Vương đã muốn chết. Nếu không phải vì trị bệnh cho mẫu phi, d∞$đ∞l∞q∞đ Thánh Thủ Y Vương đã sớm đi theo ái thê rồi.

Hiên Viên Diễm cúi đầu, ngón tay thon dài vuốt ve phương thuốc, khẽ mở miệng cảm kích nói: "Thánh Thủ Y Vương, đa tạ phương thuốc của người."

Hắn cất phương thuốc lại vào trong tay áo, ngẩn đầu lên, khóe miệng không khỏi giật giật nhìn về phía bình phong đối diện. Khụ khụ khụ. . . Nguyệt nhi của hắn đã tắm rửa nửa canh giờ rồi, sao còn chưa xong?

Hiên Viên Diễm không nghe thấy tiếng nước chảy, lông mày hơi chau lại, không nhịn được mở miệng hỏi: "Nguyệt nhi, nàng tắm xong chưa? Đừng nói với ta, là nàng ngủ gật nha, cẩn thận chết đuối đó?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tựa lưng vào thành bồn tắm, trên mái tóc từng giọt nước nhỏ xuống, da thịt trắng nõn như bạch ngọc, làm mê hoặc lòng người, nghe Hiên Viên Diễm hỏi, liền cười hì hì đáp: "Không ngủ, ta đang nghiên cứu làm hoa đào để tắm như thế nào?"

Hiên Viên Diễm không nhịn được trợn to mắt, đỉnh đầu như có một đàn quạ đen bay qua. Thảo nào hắn không nghe thấy tiếng nước chảy, nàng đi tắm rửa nửa ngày, hóa ra chỉ là đang yên lặng nghĩ xem tắm như thế nào?

Hoa đào mà Tuyết Ảnh Các dùng để tắm có dùng một loại nước thuốc kỳ lạ. Chỉ cần thả nó vào trong nước, cứ mỗi thời gian nửa ly trà, mùi hoa đào sẽ biến đổi một lần.

Hơn nữa dù tắm rửa bao lâu, mùi thơm cũng sẽ không lặp lại. Vả lại mỗi một lần biến đổi mùi thơm, lại làm người ta cảm thấy sảng khoái.

Đưa cánh hoa đào còn ướt nước lên gần mũi, hít vào mấy cái, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhướng mày, thở dài nói: "Nước thuốc mà Thánh Thủ Y Vương chế ra, quả thực không tầm thường, làm người ta không cách nào nghiên cứu ra cách điều chế."

Nghe thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, Hiên Viên Diễm duỗi thẳng lưng, nhếch môi tà mị cười nói: "Đã như vậy, Nguyệt nhi cũng đừng hao tâm tốn sức nghiên cứu nữa. Ngày mai trực tiếp hỏi Vô Ngân đi, hắn nhất định sẽ nói cho nàng biết."

Thú thật! Lúc hắn tắm cũng từng nghĩ ngợi vấn đề này. Nhưng mà, hắn cũng giống Nguyệt nhi, nghĩ mãi không ra.

"Thánh Thủ Y Vương, quả nhiên danh bất hư truyền." Nàng để hoa đào lại vào trong nước, tắm rửa xong mới đứng lên, rời khỏi bồn tắm mặc y phục.

Quá gần buổi --

Thượng Quan Ngưng Nguyệt để tóc tùy ý rũ xuống vai, từ bình sau bình phong đi ra ngoài. Nhìn thấy Hiên Viên Diễm nằm trên giường, đang mở rộng tay chờ nàng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tươi cười đi đến bên giường.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt giống như một con mèo lười, làm ổ trong vòng ngực ấm áp của Hiên Viên Diễm, tay ôm hông hắn, đầu khẽ dựa vào vai trái hắn, mở miệng hỏi: "Diễm, chàng suy nghĩ kỹ chưa? Sau khi rời khỏi Tuyết Ảnh Các, chúng ta nên đi nước nào trước?"

Ôm thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt chặt hơn, Hiên Viên Diễm ngửi mùi thơm trên tóc nàng tỏa ra, sủng nịnh nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: "Đầu tiên đi Thương Nguyệt Quốc, sau đó đi Tây Thần Quốc, cuối cùng đi Bắc Dực Quốc. Đi như thế, đường xá sẽ thuận tiện hơn."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chọc chọc lồng ngực Hiên Viên Diễm, ôn nhu nói: "Căn cứ vào giới thiệu chi tiết của chàng và Vô Ngân, Sinh Tử Môn ở Thương Nguyệt Quốc, Quỷ Chú Môn ở Tây Thần Quốc, cùng với Âm Dương Môn ở Bắc Dực Quốc, đều không có vị trí chính xác. E rằng chúng ta phải mất không ít thời gian mới có thể tìm được hang ổ của tam đại môn phái bí ẩn này."

Khóe miệng Hiên Viên Diễm co giật, người mình yêu khiêu khích mình như thế, nhưng nàng còn là một nha đầu chưa thành niên, hắn thầm oán trong lòng: Nguyệt nhi, đừng dùng ngón tay của nàng quyến rũ ta, chẳng lẽ nàng không phải biết. . . Đối với ta mà nói đây là khảo nghiệm vô cùng đau khổ sao?

Một cánh tay vẫn ôm chặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, một cánh tay khác bắt lấy ngón tay đang trêu đùa mình, cắn chặt răng nói: "Đúng vậy! Tìm được hang ổ của tam đại môn phái, e rằng còn khó hơn việc cướp dược liệu trong tay bang chủ của họ."

Nghe đến đây, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu lên, cười tà mị nhìn Hiên Viên Diễm nói: "Diễm, thật ra thì ta có một diệu kế, có thể ép môn chủ của tam đại môn phái phải lộ ra tung tích."

Hiên Viên Diễm chớp chớp mắt, nhướng đôi lông mày thật cao, tò mò hỏi: "Diệu kế gì có thể ép môn chủ của tam đại môn phái phải lộ hành tung, mau nói nghe một chút?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch đôi môi đỏ mọng cười duyên, chậm rãi dán vào tai Hiên Viên Diễm, thấp giọng nói: "Đợi sau khi chúng ta thuận lợi chiếm được Thương Nguyệt Quốc, chúng ta liền. . ."

Nghe xong, Hiên Viên Diễm lập tức khen: "Nguyệt nhi ơi Nguyệt nhi, nàng thật giỏi, có thể nghĩ ra diệu kế này."

Cùng lúc đó, ở một chỗ trong Rừng Đào Ma --

Gió đêm tuy rất nhẹ, nhưng lại làm người ta cảm giác sợ hãi. Sợ hãi không phải vì không khí, mà nó phát ra từ một người đàn ông trung niên.

Chỉ thấy hắn ta đứng một chỗ không nhúc nhích, nếu không phải gió làm bay tà áo hắn, mọi người sẽ cho rằng hắn chỉ là một pho tượng.

Vèo vèo vèo mấy tiếng, sáu gã hắc y nhân đạp gió mà đến. Rất im lặng, làm người ta hít thở không thông.

Sáu người đứng sau lưng nam tử trung niên, lập tức bị sát khí từ người hắn làm cho kinh sợ cúi đầu xuống.

Nam tử trung niên đột nhiên xoay người, ánh mắt lạnh lẽo bắn về phía sáu tên hắc y nhân, giọng nói không chút nhiệt độ hỏi: "Điều tra như thế nào?"

Tuy chỉ có năm chữ, nhưng sự lạnh lùng trong lời nói, làm sáu gã hắc y nhân run lên.

Một tên trong số đó sợ hãi nuốt nước miếng, thận trọng nói: "Bẩm Thánh Tôn, cách Rừng Đào Ma khoảng 20, quả nhiên phát hiện tung tích của Thánh Quân và tứ đại sứ giả Mai Lan Trúc Cúc. Chỉ là căn cứ vào quan sát của bọn thuộc hạ, tối nay Thánh Quân sẽ không có hành động."

Thánh Tôn chắp tay sau lưng, nheo mắt lạnh lùng nói: "Sáu người các ngươi khẳng định đã tiễn Độc Tiên Mộng La Yên xuống hoàng tuyền rồi?"

Sáu gã đột nhiên run lên, đồng thanh đáp: "Bọn thuộc hạ tuyệt đối không dám lừa gạt Thánh Tôn, trên đường tứ đại sứ giả Mai Lan Trúc Cúc áp giải Độc Tiên Mộng La Yên đi Tuyết Ảnh Các, quả thực bọn thuộc hạ đã lấy mạng ả ta. Nếu không bởi vì Thánh Quân xuất hiện, có lẽ bọn thuộc hạ đã lấy được Giọt Lệ Thảo trong tay tứ sứ giả."

Thánh Quân muốn lợi dụng Độc Tiên Mộng La Yên đi đối phó Hiên Viên Diễm, bức bách Thượng Quan Ngưng Nguyệt hồi Linh Cung tiếp nhận chức vị Thánh Đế. Nhưng bọn họ thực sự đã giết ả Mộng La Yên, không hiểu vì sao Thánh Quân lại xuất hiện ở bên ngoài Rừng Đào Ma?

Cả người Thánh Tôn tản ra sự khát máu, nắm chặt quả đấm vang lên tiếng kẽo kẹt, tức giận nói: "Hay cho cái tên Nam Cung Tuyết Y! Thì ra Độc Tiên Mộng La Yên chỉ là âm mưu của ngươi, làm Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm không đề phòng. Thì ra ngay từ khi bắt đầu, người ngươi muốn lợi dụng để đối phó Hiên Viên Diễm, căn bản không phải là Độc Tiên Mộng La Yên."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.06.2015, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 14:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1045
Được thanks: 1491 lần
Điểm: 5.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 39
Chương 156: Long Sư binh phù

Nghe tiếng Thánh Tôn bóp quả đấm răn rắc, môi bắn ra lời nói hàn lệ, tóc gáy sáu gã áo đen che mặt không nhịn được dựng lên, lập tức nhìn nhau một cái.

Thánh Quân thiết kế một âm mưu? Ngay từ đầu, người Thánh Quân muốn dùng để đối phó Hiên Viên Diễm, căn bản không phải là Độc Tiên Mộng La Yên? Thánh Tôn có ý tứ là. . .

Bị lời nói lạnh lẽo của Thánh Tôn đánh thức, một người áo đen che mặt trong đó mở miệng, run rẩy hỏi: "Thánh Tôn, đã biết rõ tâm tư của Thánh Quân, vậy chúng ta có phư hư kế hoạch ngày mai của Thánh Quân hay không?"

"Vì sao phải phá hư?" Khóe môi Thánh Tôn cong lên, hai tròng mắt lộ ý châm chọc, cười lạnh nói: " Kế hoạch ngày mai của Nam Cung Tuyết Y, vô luận thành công hay thất bại, kết quả cũng giống nhau, chính là chọc giận Thượng Quan Ngưng Nguyệt."

Lúc trước sao hắn hồ đồ như thế? Đối với quan hệ giữa Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Thánh Đế, thật ra thì. . . Hắn căn bản không cần đi vắt óc khích bác.

Mặc dù hắn luôn không hiểu vì sao lão già Thánh Đế kia có thái độ khác thường, không những không phái người phá hủy tánh mạng người làm nhơ bẩn huyết thống cao quý là Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mà lại càng kỳ quái hơn là muốn đón Thượng Quan Ngưng Nguyệt về Linh Cung, sau đó để Thượng Quan Ngưng Nguyệt tiếp nhận vị trí Thánh Đế.

Nhưng chỉ cần Thánh Đế có lòng muốn đón Thượng Quan Ngưng Nguyệt về Linh Cung, mà quy củ Linh Cung từ trước đến giờ đều cực kỳ sâm nghiêm, người Linh Cung tuyệt đối không có khả năng yêu người bên ngoài, cho dù là Thánh Đế cũng không có ngoại lệ.

Nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt yêu  Hiên Viên Diễm sâu đậm, nàng sao có thể nhẫn tâm bỏ Hiên Viên Diễm để trở lại Linh Cung tiếp nhận vị trí Thánh Đế chức đây? Vì vậy, nếu Thánh Đế cố ý muốn đón Thượng Quan Ngưng Nguyệt về, giữa Thánh Đế và Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhất định không cách nào tránh khỏi có cuộc ác chiến kịch liệt.

Cho nên, hắn hoàn toàn có thể nỗ lực đột phá tầng linh lực cao nhất và ôm thái độ xem kịch vui, chờ đợi trận quyết đấu kinh thế của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Thánh Đế.

Đợi đến lúc hai bên Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Thánh Đế cùng tổn hại, và hắn cũng đã thành công đột phá linh lực cực hạn, nhân cơ hội đó vui thích kéo dây thu lưới, như vậy chẳng phải càng sảng khoái hơn sao?

"Rút!" Trong mắt Thánh Tôn lộ ra nụ cười khát máu, môi mỏng lạnh lẽo nhanh chóng phun ra một chữ rồi dẫn theo sáu gã thuộc hạ áo đen che mặt, giống như u linh biến mất tại chỗ . . .

Cùng lúc đó, Tuyết Ảnh các, bên trong Đào Nhiên Cư --

Ánh nến ửng đỏ cùng ánh trăng sáng tỏ bao phủ phía dưới, bỗng chốc thấy rõ Đào Nhiên Cư, giống như Vong Ưu Cư nơi Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang ở, khắp nơi đều là hoa đào tươi đẹp nở rộ.

Ánh nến ửng đỏ theo gió chiếu lên vách tường, trên vách tường khắc hoa đào trông rất sống động, giống như đang nhảy múa, lẳng lặng tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Nửa cánh cửa gỗ đào mở ra, Vô Ngân công tử đang đứng thẳng đón gió. Mà sau lưng Vô Ngân công tử hai thước là một bàn trà hình hoa đào màu hồng.

Bên cạnh bàn trà hoa đào màu hồng là hai người hầu cận của Vô Ngân công tử, một người trong đó đang rũ mắt, đem lá trà non xanh ngọc để vào ly trà hình dáng hoa đào.

Một người khác thấy lá trà non xanh ngọc đã đặt vào trong ly trà, liền cầm chuôi ấm nước sôi lên trên bàn rồi rót nước sôi vào ly trà.

Cửa Đào Nhiên Cư vang lên một tiếng kẽo kẹt, có người nhẹ nhàng đẩy ra.

Ngay sau đó tiếng nổ vang lên, đồng cửa được đóng lại nhẹ nhàng,hai người hầu cận phụng lệnh Vô Ngân công tử rừng đào ma quỷ điều tra tình hình bước chậm đến bênh cạnh bàn trà hoa đào.

Vô Ngân công tử xoay người, từ cửa gỗ được mở một nửa đến bên bàn trà ngồi xuống, đầu tiên là bưng lên ly trà trên bàn, nhàn nhạt nhấp một ngụm nước trà nóng, sau đó mới mở miệng khẽ hỏi: "Như thế nào?"

Một tên người hầu phụng mệnh ra ngoài điều tra tình hình trong đó hơi cong eo, bẩm báo: "Nhóm người kia tính cảnh giác hết sức cao, bọn thuộc hạ sợ bị phát hiện hành tung, cho nên chỉ dám quan sát từ xa."

Một tên người hầu phụng mệnh ra ngoài điều tra tình hình khác nói tiếp: "Tất cả bọn họ đều khoanh chân ngồi xuống mặt đất nhắm mắt dưỡng thần, hình như tối nay không chuẩn bị hành động."

Vô Ngân công tử giương nhẹ khóe môi, cúi đầu phẩm trà trong chén, môi mỏng cười ôn nhu nói: "Gió lớn đâu rồi, bình thường đều yên tĩnh khác thường. Mà yên tĩnh khác thường như thế, thường đều là đang ẩn chứa âm mưu to lớn."

Nhíu mày một cái, tên hầu cận lúc trước rót nước sôi vào trong ly trà bóp hai tay thành nắm đấm nói: "Các chủ, thay vì chờ âm mưu bộc phát, chúng ta chủ động ra tay, thay hai người Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đem dược liệu Giọt Lệ Thảo cướp đến tay?"

Người của Linh Cung mặc dù vô cùng lợi hại, nhưng Ảnh vệ Tuyết Ảnh các bọn họ cũng không phải ngồi không. Nếu thật sự cứng đối cứng, nhóm Ảnh Vệ có lẽ sẽ thiệt thòi lớn, nhưng người của Linh Cung cũng tuyệt đối sẽ không chiếm được chút tiện nghi nào.

"Âm mưu quỷ kế của nhóm người kia sợ rằng trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã sớm nắm chắc. Hay là chờ ngày mai tự tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đánh nát bấy âm mưu của nhóm người kia thôi." Vô Ngân công tử xoay nhẹ ly trà trong tay, môi mỏng tao nhãcong lên, nói: "Về phần chúng ta. . . Còn có chuyện quan trọng hơn cần làm đấy."

Còn có chuyện quan trọng hơn cần làm? Mờ mịt nhìn nhau một cái, bốn gã hầu cận bỗng nghiêng đầu, giọng đầy khó hiểu đồng thanh hỏi: "Các chủ, chuyện gì ạ?"

Lần nữa cúi đầu nhấp một ngụm nước trà trong chén, Vô Ngân công tử hơi nhún vai nói: "Ngày mai, sau khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm rời khỏi Tuyết Ảnh các, từ trên xuống dưới Tuyết Ảnh các chúng ta, toàn bộ vào ở Thụy vương phủ cùng với Long Diệu hoàng cung, thay Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt trông coi nhà cửa."

Bốn gã người hầu đều hoài nghi mình nghe lầm, đầu tiên bọn họ cùng giơ tay ngoáy lỗ tai, tiếp theo hai mắt nháy nháy liên tục nhìn chằm chằm Vô Ngân công tử, nói: "Các chủ, ngài. . . vừa nói gì?"

"Các ngươi không nghe lầm! Bắt đầu từ bây giờ, chuyện Tuyết Ảnh các cần làm chỉ có một, chính là thay hai người Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trông chừng nhà của bọn họ thật tốt."

Vô Ngân công tử cười nhạt, nhẹ nhàng đặt ly trà trong tay lên mặt bàn, sau đó lấy ra hai vật từ trong tay áo.

Mà hai Vô Ngân công tử lấy ra từ trong tay áo chính là hai vật lúc trước bên trong trúc đình nghỉ mát ở Thúy Trúc Lâm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm một xướng một họa "uy hiếp" hắn nhận này.

Thấy hai vật Vô Ngân công tử cầm trong tay, hai người hầu bên trong đầu tiên là hít mạnh một hơi lạnh, ngay sau đó hai mắt trừng lớn giống như chuông đồng.

Mà hai người hầu cận bên ngoài không hẹn mà cùng đưa tay phải che kín miệng, mặt đầy biểu tình rung động, kinh ngạc hô lên: "Ông trời của ta ơi, Hiên Viên Diễm tin tưởng Các chủ như thế, lại đem. . ."

Quân đội Long Diệu hoàng triều không nhận người, chỉ nhận binh phù điều binh khiển tướng. Mà Long Diệu hoàng triều tổng cộng có ba khối binh phù, theo thứ tự là Long Lệnh binh phù, Sư lệnh binh phù cùng với Ưng lệnh binh phù.

Bọn họ cũng biết rõ, Ưng lệnh binh phù có thể hiệu lệnh 60 vạn tướng sĩ Hắc Ưng Doanh của Long Diệu hoàng triều, nay đang trên tay phụ thân của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chính là đại tướng quân Thượng Quan Hạo.

Mà Long Lệnh binh phù có thể hiệu lệnh 80 vạn tướng sĩ Hổ Báo Doanh cùng với Sư lệnh binh phù có thể hiệu lệnh 80 vạn tướng sĩ Huyền Sư Doanh của Long Diệu hoàng triều, toàn bộ đều do Hiên Viên Diễm nắm giữ trong tay.

Nhưng, hiện giờ Các chủ bọn họ đang cầm trên tay cái gì? Chính là hai khối binh phù có thể hiệu lệnh 80 vạn tướng sĩ Hổ Báo Doanh cùng với 80 vạn tướng sĩ Huyền Sư Doanh của Long Diệu hoàng triều đó!

Thụy vương Hiên Viên Diễm này thật đúng là làm người ta khiếp sợ cả người đổ mồ hôi lạnh! Phải biết hắn làm như vậy, thì đồng nghĩa với việc giao toàn bộ 160 vạn đại quân của Long Diệu hoàng triều cho bọn họ Các chủ điều động . . .

Cùng lúc đó, bên trong Vong Ưu Cư --

Gió đêm dịu dàng thổi qua, đèn lồng hoa đào tinh xảo khẽ dao động, ánh nến ửng hồng tràn ngập căn phòng, hơi thở hạnh phúc ngọc nào lay động theo gió.

Ánh nến ửng hồng phủ xuống chiếc giường to lớn màu hồng hoa đà, làn da như ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tản ra sắc màu mê người, hai cánh tay ôm hông của Hiên Viên Diễm, đầu chôn trong lồng ngực ấm áp của Hiên Viên Diễm, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười yên ổn tiến vào mộng đẹp.

Kéo nhẹ chăn gấm mềm mại đắp lên bờ vai như ngọ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lộ ra trong gió, đôi mắt đen huyền của Hiên Viên Diễm khóa lên Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong ngực, dung nhan lộ ra nụ cười đầy si mê.

Hiên Viên Diễm cứ như vậy si mê nhìn, mỗi ngày mỗi đêm khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi ngủ, hắn lại nhìn si mê như thế cũng đã thành thói quen, thói quen làm hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Thời gian yên tĩnh trôi qua, cũng không biết đã qua bao lâu. Lúc này --

Khẽ xê dịch thân thể tìm tư thế thoải mái, đầu chôn trong lồng ngực ấm áp của Hiên Viên Diễm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt không mở mắt ngọc, chỉ là môi của nàng nhẹ nói ra một câu: "Đồ ngốc! Đừng nhìn nữa, ngủ đi."

Căn bản không cần mở mắt nàng cũng biết hắn chưa ngủ. Trước kia, mỗi khi nàng tình giấc lúc nửa đêm, luôn nhận thấy ánh mắt si mê cùng với vẻ mặt ngốc nghếch thoáng ý cười.

"Ừ, biết!" Dù Hiên Viên Diễm vô cùng dịu dàng đáp lại, nhưng vẻ mặt vẫn si mê cười tủm tỉm, không hề có ý muốn ngủ.

"Ngươi biết cái p đó!" Miệng nói lời dung dữ, tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm hông Hiên Viên Diễm chặt hơn, đầu chôn sâu vào lồng ngực ấm áp của Hiên Viên Diễm: "Chàng tốt nhất là nhanh chóng ngủ cho ta, bằng không. . . Ta sẽ một cước đạp chàng xuống giường."

Nghe được lời nói mặc dù hung dữ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhưng lại xen lẫn đau lòng cho mình, khóe môi Hiên Viên Diễm cười xinh đẹp và hạnh phúc, sau đó lựa chọn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Gió đêm nhu hòa thổi qua, ánh nến ửng hồng rọi sáng xung quanh, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã chìm vào giấc ngủ, gương mặt trắng nõn bất tri bất giác(không hề hay biết) thân mật kề nhau, hô hấp cũng ngọt ngào giao hòa. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.06.2015, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4134 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 32
Chương 157: Không Tiễn

Edit: Alligator

Sáng sớm hôm sau --

Trời xanh mây trắng, thái dương vàng rực ấm áp, làm cho ngàn vạn đóa hoa hé nở. Gió nhè nhẹ thổi, tiếng suối róc rách.

Hoa đào phiêu phiêu trong gió, vòng qua con suối, bay qua cầu bạch ngọc, chơi đùa quanh hành lang Tuyết Ảnh cung điện.

Ở một chỗ trong hành lang, Tiểu Kim Chồn Cầu Cầu nằm trên đất, hai tai, rũ xuống, cụp cái đuôi xù xì, điên cuồng gặm lê.

Còn Huyết Thứu Vương Ngốc Bảo dựa lưng vào một cái cột, lấy cái mỏ của mình mổ lông.

Về phần bốn gã tùy tùng của Vô Ngân công tử và thuộc hạ của Hiên Viên Diễm dựa lưng vào tường, vui vẻ trâu đầu lại, nhỏ nhẹ tán gẫu.

Ngân Lang dựa lưng vào bức tường màu bạc, mà bên trái hắn là cánh cửa gỗ đàn hương đang mở rộng.

Cánh cửa trạm khác hoa đào có bốn chữ to – Phòng Ăn Vui Vẻ, vì sao lại gọi như thế? Chính là bởi vì ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹^qu-ý⊹đô-n khi người ta bước vào đây dùng cơm sẽ có một loại tâm tình vui vẻ.

Bên trong phòng to như vậy, trên tường, trên sàn nhà, trên mái hiên, nơi nơi đều điêu khắc hoa đào. Hiện giờ, trên bàn ăn có ba người như tiên tử đang ngồi.

Bên trái bàn ăn, một nam tử trẻ tuổi mặc bạch y phiêu dật, chính là Các Chủ Tuyết Ảnh Các Vô Ngân công tử.

Mà bên phải là một nam nhân mặc tử y cùng một nữ tử mặc hồng y, đương nhiên họ là Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Vô Ngân công tử đã ăn hết chén cháo, đẩy bát sang bên cạnh, đứng dậy chuẩn bị châm trà.

Tay cầm một bộ trà cụ, ngồi xuống đối diện Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, đôi mắt đẹp rủ xuống, yên lặng phao trà.

Hiên Viên Diễm không nhìn Vô Ngân công tử, cầm thìa bạc múc cháo trong chén mình, sau đó đưa đến ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜl*ê⊹qu-ý⊹đô-n bên môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dịu dàng cười nói: "Nguyệt nhi, ăn cháo."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười cười, ngậm thìa cháo Hiên Viên Diễm bón cho.

Nàng ăn hết thìa cháo xong, cầm một cái bánh bao, đưa tới môi Hiên Viên Diễm nói: "Diễm, ăn bánh bao."

Hiên Viên Diễm há to mồm, cắn một miếng lớn, nhai mấy cái rồi nuốt xuống, chớp hai mắt nói: "Nguyệt nhi, ta cũng muốn ăn cháo."

"Được." Thượng Quan Ngưng Nguyệt đáp lời, đưa chỗ bánh bao còn lại cho Hiên Viên Diễm, sau đó cầm thìa của mình, múc một miếng cháo cho hắn.

"Nguyệt nhi, nàng cũng ăn bánh bao đi." Hiên Viên Diễm cười tươi rói, ăn thìa cháo Thượng Quan Ngưng Nguyệt đút cho xong, đột nhiên đưa bánh bao trong tay tới miệng nàng.

"Ừ." Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười hì hì nhìn Hiên Viên Diễm, há to mồm cắn bánh bao.

Vô Ngân công tử ngồi đối diện hai người, tuy cúi đầu châm trà nhưng vẫn con mắt không nhịn được đầy vẻ xem thường.

Trời ơi, cứu mạng, hắn sắp không chịu nổi rồi! Mới sáng sớm, hai người có cần phải ân ái như thế không? ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜ&lê⊹qu-ý⊹đô-n Ba người bọn họ cùng ăn sáng, hắn đã ăn hết  hai chén cháo đầy, ba cái bánh bao và hai miếng bánh rán trứng rồi.

Nhưng hai người kia thì sao? Chén cháo trước mặt vẫn còn hơn nửa, bánh bao còn không ăn hết một phần ba, ngay cả bánh rán trứng cũng chưa hề động một cái đấy.

Hiên Viên Diễm nâng tay lên, nhẹ nhàng lau miệng cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghiêng đầu hỏi: "Nguyệt nhi, có muốn ăn bánh bao không?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ lắc đầu, vểnh môi lên, chỉ tay vào chén cháo trong tay Hiên Viên Diễm, nũng nịu nói: "Không ăn bánh bao, ta muốn ăn cháo!"

"Được." Hiên Viên Diễm thả bánh bao lại vào đĩa, cầm thìa múc cháo, mặt cười hạnh phúc đưa tới miệng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đợi nàng ăn hết thìa cháo, lại tự tay múc một thìa đút lại cho Hiên Viên Diễm.

Hai người đút cho nhau ăn, thiếp một thìa chàng một thìa, làm bữa ăn sáng trở nên vô cùng ngọt ngào ấm áp.

"Này này này. . ." Vô Ngân công tử yên lặng uống trà xong, thật sự chịu không nổi màn tình chàng ý thiếp nồng nàn mật ngọt của hai người, lên tiếng quấy rầy.

Hắn khoanh tay, nhìn hai người nói: "Có thể đừng xem ta như người vô hình không? Ít nhiều cũng nên cố kỵ ta, một người cô đơn lẻ bóng chứ?"

"Ngươi hâm mộ sao?" Hai người ngưng động tác, nháy mắt cười nhìn Vô Ngân công tử, đồng thanh nói: "Vậy ngươi cũng đừng để mình cô đơn lẻ bóng, nhanh tìm một người nắm tay cả đời đi!"

Tặng cho hai người một cái liếc mắt, Vô Ngân công tử đứng lên, nhẹ cất bước tới hướng cửa.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại đút cháo cho Hiên Viên Diễm, nháy đôi mắt ngọc cười nhỏ giọng hỏi: "Diễm, không phải là hắn ta tức giận chứ?"

Hiên Viên Diễm cũng đút cháo cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đáp: "Đừng để ý tới hắn, chúng ta tiếp tục ăn cháo."

Đang lúc hai người ăn bữa sáng ngọt ngào, ngoài cửa phòng ăn chợt truyền đến tiếng Lộ hộ pháp bẩm báo.

"Các chủ! Nhóm người của Linh Cung hiện đã tới bên ngoài Rừng Đào Ma, nhưng xem ra bọn họ không định đi vào, chỉ đợi ở bia đá trước rừng đào, đợi Thụy vương và Thụy vương phi ra ngoài."

"Ta biết rồi." Vô Ngân công tử lạnh nhạt trả lời, cầm cái hộp màu vàng trên bàn lên.

"Đúng rồi Vô Ngân, ngươi nên phái Ảnh Vệ đưa bữa ăn sáng cho bọn người Linh Cung đi, ha ha." Thượng Quan Ngưng Nguyệt đút cho Hiên Viên Diễm một thìa cháo xong, cười nhìn Vô Ngân công tử đang đi tới.

"Vì sao phải đưa bữa sáng cho bọn họ?" Đỉnh đầu Vô Ngân công tử như có một đàn quạ đen bay qua, khóe miệng co quắp hỏi, đồng thời đặt mông ngồi xuống.

"Đói bụng cả một đêm, không ăn no sao bọn họ có sức đánh nhau?" Hiên Viên Diễm đút một thìa cháo cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trả lời Vô Ngân công tử: "Đến lúc đánh nhau, ta và Nguyệt nhi không cần đánh đã thắng rồi."

"Còn đánh cái gì? Ta thấy hai người không cần ra tay, chỉ cần mở miệng một xướng một họa, là có thể tức chết bọn họ rồi."

Vô Ngân công tử mở miệng tức giận nói, đẩy cái hộp trong tay đến trước mặt Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỏ lại thìa vào trong bát cháo, nghiêng đầu nhìn cái hộp nói: "Vô Ngân, ngươi có ý gì?"

Vô Ngân công tử bưng ly trà lên, uống liền mấy ngụm nước trà, mới mở miệng nói: "Cái hộp vàng này là thứ gia phụ đặc chế, chuyên dùng để chứa dược liệu quý hiếm. Hộp này có hai tầng, những dược liệu hai người muốn tìm khi thoát khỏi đất quá lâu, dược tính sẽ giảm. Cho nên phải nhớ, lấy được dược liệu xong ngay lập tức phải đặt vào tầng cuối, như vậy được tính mới không bị giảm."

Hiên Viên Diễm cũng ngừng ăn, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve cái hộp, con ngươi đen như mực nhìn thẳng Vô Ngân công tử nói: "vậy còn tầng trên của nó để làm gì?"

"Tầng trên có không ít châm đặc chế." Vô Ngân công tử khẽ xoay ly trà, nhếch đôi môi mỏng nói: "Các cây châm màu khác nhau sẽ có cách dùng khác nhau. Về phần cách sử dụng, sách thuốc trong hộp có ghi rõ ràng tỉ mỉ. Hai ngươi đọc qua đi, chắc sẽ có ích cho các ngươi đó."

Cất hộp vào trong ngực, Hiên Viên Diễm nghiêng đầu nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cười nói: "Nguyệt nhi, gặp được tri kỷ như vậy, thật đúng là một may mắn lớn trong đời người!"

"Đúng thế!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt gật đầu như giã tỏi, nhếch đôi môi đỏ mọng nói: "Vô Ngân giống như mẹ, chuyện gì cũng hao tâm phí sức vì chúng ta, làm ta cảm động sắp khóc rồi."

Hiên Viên Diễm cố gắng ngừng cười, khẽ giật giật khóe miệng nói: "Nguyệt nhi, lời này quả thật không sai, nhưng với Vô Ngân mà nói, sợ rằng có chút mất khí phách. . ."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bưng bát cháo lên, đưa lên miệng húp hết xong liền cười xấu xa nhìn Vô Ngân công tử nói: "Có cảm giác gì? Vô Ngân, hay là ngươi nói cho ta biết đi?"

"Còn có thể có cái gì? Đương nhiên là có loại kích động muốn hộc máu!" Vô Ngân công tử như thấy hàng ngàn con quạ đen bay qua đầu, mặt biểu hiện vẻ hối hận, xem thường.

"Diễm, để cho Vô Ngân từ từ hộc máu đi, chúng ta không cần đi thăm. Ăn no rồi, cũng nên phủi mông chạy lấy người thôi."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười tà, tay nắm tay Hiên Viên Diễm, cả hai cùng đứng lên, cất bước đi hướng cửa.

Miệng Vô Ngân công tử co quắp, rũ mắt xuống, bưng chén trà lên, tức giận trả lời: "Hai vị đi mau, Vô Ngân không tiễn!"

Lúc này, bóng dáng Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã biến mất khỏi phòng ăn, ở ngoài hành lang cười đùa: "Phải rồi, Vô Ngân thân ái! Đợi chúng ta rời đi, nhớ chuyển vào ở Thụy vương phủ sớm đó! Hàng ngàn hàng vạn con dân của Long Diệu Hoàng Triều, nhờ cả vào ngươi, vị vương gia giả đi bảo vệ đấy."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 384 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 326 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 309 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.