Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 03.06.2015, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2764 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 49
Các nàng chờ NH ngược cực phẩm tỷ tỷ xong rồi Mặc ca sẽ được tác giả cho xuất hiện

CHƯƠNG 49.1:
Edit: Mây


Trải qua biến cố vừa rồi, Cố phủ dường như yên tĩnh hơn ngày trước rất nhiều, ngày xưa  phủ Cố quốc công ngựa xe như nước, hôm nay lại vắng như chùa bà đanh.



Giới trung lưu tại Lâm An thành thảo luận rối rít vì chuyện này, nói là Cố gia Nhị gia tham gia sản Đại ca, đem con trai ngoại thất của mình mang về Cố gia nói là hài tử của đại ca, mà ngay cả đương sự khóc lóc thảm thiết tại cổng Cố gia Thanh Thu hôm nay cũng đã biết mất trong tầm mắt của mọi người, còn đứa bé kia, do Cố lão phu nhân làm chủ đưa hắn về nông thôn nuôi dưỡng.




Chuyện trôi qua được nửa tháng, Lục vương gia lại muốn lên đường trở về Dương quan, trong phủ Lục vương gia, Lục vương gia đem một cái bao bố mang về từ Dương quan giao cho con trai, "Khiêm Doanh a, đây là của đường đệ con giao cho ta, hiện tại ta giao cho con, con tìm người đem cái này đưa qua cho Cố gia Thất tiểu thư."




Tô Khiêm Doanh nhìn túi vải gấm kia, ngẩng đầu nhìn Lục vương gia, trong mắt có chút khó hiểu, "Khiêm Mặc muốn đưa đồ này nọ cho Cố gia Thất tiểu thư, tại sao lại nhờ phụ thân mang về."




"Tiểu tử thúi kia nói, để người khác làm hắn không yên tâm, để cho ta mang về mới yên tâm, tên kia còn dặn thứ này đưa cho Cố Đại thiếu gia trước, hắn sẽ giao lại cho Cố thất tiểu thư sau, ta thấy tiểu tử kia là có ý với nàng, nếu không thì sẽ không quấn quít bắt ta mang quà về." Vốn là trong lòng Lục vương gia không lắm đồng ý cách làm của Tô Khiêm Mặc, nhưng khi so sánh với con trai mình, hắn không thể không thừa nhận đứa con trai này của lão Bát được giáo dục tốt hơn con mình, "Nếu tiểu tử kia thật lòng thành ý, coi như hoàn thành được tâm nguyện của Vũ lang huynh."




Tô Khiêm Doanh nhìn túi gấm kia trong long chợt không có tư vị gì, chờ sau khi Lục vương gia ra ngoài, hắn đứng ở đó một hồi lâu, ma xui quỷ khiến mở túi gấm ra, bên trong song song đặt hai cái hộp, Tô Khiêm Doanh mở ra vừa nhìn vào trong, trong một cái hộp là một đôi đũa làm từ xương tinh xảo, hộp còn lại là trang sức đeo tay mang theo hơi thở đặc biệt từ Dương quan.




Cầm đôi đũa lên xem kĩ thì thấy ở phía đầu cuối có khắc chữ, Tô Khiêm Doanh trong lòng càng thêm không thoải mái, pằng một tiếng đem cái hộp khép lại, quản gia đứng sau lưng xin chỉ thị, "Thế tử, những thứ này giao cho tiểu nhân, tiểu nhân cho người mang qua Cố phủ là được."



                  
Tô Khiêm Doanh lắc lắc đầu, "Không cần, đặt ở chỗ này đi, hôm nào ta mang qua đó."



                  
Sau khi qua Tam phục mà trời không có ý tứ lạnh xuống, mặt trời vẫn như cũ, sáng chói, trời vẫn còn nóng, trong Tử Kinh viện, Ngâm Hoan nhìn thiệp mời kia, ngày hẹn nghỉ hè trong sơn trang rốt cuộc đã tới.



                  
Thanh Nha gõ vào cửa hai cái, trong ngực ôm một cái hộp gỗ, Ngâm Hoan đem thiệp mời để xuống mở hộp kia ra, bên trong là vài lọ thuốc, Ngâm Hoan cầm từng chai từng chai lên xem, ngẩng đầu hỏi nàng, "Xe đã chuẩn bị xong chưa?"



                  
"Tiểu thư cùng Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư đi chung xe ạ." Thanh Nha cẩn thận cất hai chai thuốc vào trong lòng, suy nghĩ một chút, đem bình thứ ba cũng thu vào, Ngâm Hoan tinh tế thở dài một hơi, sau khi tước vị bị thu hồi, tình cảnh Cố gia tệ hơn rất nhiều , Cố quốc công tuy chỉ là một chức danh không thực quyền, nhưng dầu gì tiền thưởng bổng lộc hàng năm cũng không thiếu, ngày hôm qua nàng có nghe mẫu thân nói chi tiêu trong phủ hiện tại bị cắt giảm rất nhiều.



                  
"Ngươi mau chuẩn bị đồ đạc đầy đủ, chúng ta sẽ ở đó qua đêm, ta đi qua chỗ mẫu thân nói trước một tiếng." Ngâm Hoan đứng dậy đi tới phòng Mộc thị, từ sau khi đáp ứng Cố lão phu nhân, Tam tỷ cũng bắt đầu đi theo mẫu thân học quản gia, hôm nay mẫu thân dứt khoát đem một số chuyện nhỏ nhặt trong nhà cho các nàng xử lí, chính mình cũng thanh nhàn một chút.



                  
"Tưởng gia tiểu thư không có quên các con, con mang theo cái này đi tặng nàng." Mộc thị sai Tư Kỳ cầm một hộp lễ đi ra, để Ngâm Hoan mang đến đưa cho Tưởng Như Nhân, hôm nay nhân tình lạnh bạc, nhưng có người bỏ qua sự hưng suy của gia tộc chỉ vì xem ngươi là bằng hữu, là điều ít thấy trong các nhà quyền quý.



                  
Ngâm Hoan nghe Mộc thị nói về nhân tình ấm lạnh, cái hiểu cái không gật đầu, Mộc thị sờ sờ tóc của nàng, "Tưởng gia này cũng coi như là hoàng thân quốc thích, Tưởng gia cũng có vài người là cung phu, hôm nay Thục phi người này rất được sủng ái, mà Tưởng tiểu thư cũng không phải là người ngang ngược, nàng lớn hơn con mấy tuổi nhưng mãi vẫn chưa định hôn phối, ta nghĩ Tưởng gia cũng là dự định cho nàng tiến cung làm phi."



                  
Ngâm Hoan kinh ngạc, thì ra là mẫu thân đã sớm nhìn thấu hết thảy, Tưởng Như Nhân này cuối cùng xác thực là làm phi tử của thái tử, nàng dường như còn được sủng ái hơn cả bác của nàng.



                  
"Chính là bởi vì như thế, lễ này con phải tặng cho tốt, không xem nhẹ nàng, cũng là biểu hiện cho người bên ngoài thấy Cố gia chúng ta chưa có đổ đâu, Cố gia hôm nay chỉ là tu sinh dưỡng tính, đại ca con là người có tiền đồ, ta thấy nàng dâu tương lai của hắn cũng là người tài ba." Mộc thị không nhanh không chậm nói, đây bất quá là mấy ngày hôm trước vừa rồi chuyện đã xảy ra.



                  
Lúc trước vố là Mạnh công gia đính hôn cùng Cố gia, vừa nghe nói tước vị Cố gia bị thu hồi, thì Mạnh phu nhân có dự định muốn thoái hôn, tước vị bị thu hồi, khoảng cách giữa Cố Mạnh hai nhà lại lớn hơn, mặc dù cáo mệnh của Cố lão phu nhân vẫn còn, còn có một vị quan nhị phẩm Nhị lão thái gia ở đây, nhưng nhìn thế nào cũng thấp hơn nhà họ Mạnh.



Mạnh phu nhân nhen nhóm suy nghĩ này trong lòng còn chưa kịp hành động thì Mạnh tiểu thư liền trực tiếp hướng Mạnh gia biểu lộ quyết tâm của nàng, hôn sự đã định rồi thì không nên vì Cố phủ suy tàn mà thoái hôn, nàng còn đích thân đến Cố gia một chuyến để vấn an Cố lão phu nhân, tất cả mọi người đều nói Mạnh tiểu thư có khí phách, Mạnh phu nhân cho dù muốn thoái hôn thì cũng phải suy nghĩ tới thanh danh của nữ nhi, nàng cứ xuất nhập Cố phủ vấn an, nếu lui hôn với Cố phủ, thì còn có thể gả cho nhà trong sạch nào a.




Chuyện này làm cho Ngâm Hoan đối với vị đại tẩu chưa qua cổng này ấn tượng khá tốt, mặc dù Nhị thúc là người không đáng tín nhiệm, cả ngày chỉ biết kiếm tiền, nhưng nếu đại ca đại tẩu có thể đồng tâm hiệp lực, Cố phủ chưa chắc sẽ tiếp tục đi xuống đâu




"Mẫu thân, vì sao ngài có thể dễ dàng tha thứ Nhị thúc như vậy." Hồi lâu, Ngâm Hoan tưởng chừng nàng không trả lời thì Mộc thị nở nụ cười không màng danh lợi, "Tại sao lại không nên tha thứ cho một kẻ hồ đồ, như vậy chẳng phải là vũ nhục bản thân hay sao."




Ngâm Hoan chợt hiểu, Mộc thị đem cái hộp giao cho Tư Kỳ, thúc giục nàng, " Đi đi nếu không đợi lát nữa Ngâm Nguyệt sẽ tới thúc giục đó."




Quả thật như Mộc thị dự liệu, Ngâm Hoan mới vừa trở lại phòng mình, Cố Ngâm Nguyệt đã phái nha hoàn tới đây thúc giục được một lúc rồi, Ngâm Hoan nhìn đồng hồ cát đặt trên tủ, còn chưa tới giờ mà tại sao Tam tỷ lại gấp gáp như vậy.




Thanh Nha cười mang đồ đạc này nọ đều chuẩn bị xong, " Những ngày này Tam tiểu thư phải nỗ lực nhiều hơn." Ngâm Hoan mím mím môi, chuyện Nhị thúc vừa trôi qua, dường như Cố Ngâm Nguyệt trưởng thành sau một đêm, nàng không còn phản đối hôn sự mà Cố lão phu nhân định ra, mà còn rất nỗ lực cùng mẫu thân học chuyện quản gia, cùng với tính tình mọi khi của nàng thay đổi rất nhiều.





"Chuẩn bị xong thì chúng ta xuất phát thôi, để nàng khỏi đợi lâu." Ngâm Hoan mang theo Nhĩ Đông đến cửa lớn, Thanh Nha đem đồ đều giao cho Nhĩ Đông, nàng còn lầm bầm những chuyện cần chú ý với Nhĩ Đông, Cố Ngâm Hoan kéo cửa mành xe ngựa ra thúc giục nàng, "Còn không mau lên xe."




"Tam tỷ, canh giờ vẫn còn sớm sao tỷ lại vội vã như vậy." Bọn Nhĩ Đông ngồi phía sau xe ngựa, Ngâm Hoan ngồi trên chỗ còn trống, trong xe ngựa có đặt một chậu băng, toả khí mát lạnh cả tâm can.




"Cũng không thể khiến người ta phải đợi lâu, chuyến này không ít người đi, chúng ta không nên tới trễ nhất."




"Ta thấy Tam muội vốn lo lắng dư thừa, cho dù chúng ta đến sớm thì cũng không làm cho người khác thấy Cố gia chúng ta tốt hơn chút nào." Ngồi một bên Cố Ngâm Sương mở miệng nói ra, trong tay vê một cái khăn tay, khoé miệng cười cười.




Cố Ngâm Nguyệt trên mặt vẻ mặt hơi khựng lại, giọng lập tức trầm xuống, "Người khác đúng là sẽ không cảm thấy chúng ta Cố gia tốt hơn bao nhiêu, nhưng tối thiểu sẽ không cảm thấy người Cố gia ai cũng như vậy, Cố gia tiểu thư có tư thái như vậy thì còn ai dám lui tới nữa."




Ngâm Hoan nhìn có chút cô đơn thần sắc của nàng, chuyện của Nhị thúc đả kích nàng nhiều hơn so với lúc biết tin đính hôn của Bành Mậu Lâm, trong Cố phủ nhiều người miệng không quản được, vẫn có chút chuyện bị truyền vào tai nàng, hôm nay tước vị Cố quốc công bị thu hồi đều là vì cha nàng không an phận.



                  
Bình thường Cố Ngâm Nguyệt đứng thẳng lưng đều nhờ vào danh tiếng Cố Quốc công phủ mà hôm nay như vậy, trong lòng nàng cũng rất khó chịu, nàng chỉ muốn duy trì danh tiếng Cố gia cho tốt không cần phải bị chỉ trích thêm.



                  
"Tam tỷ suy tính chu toàn." Ngâm Hoan vén rèm cửa lên, nhìn ra bên ngoài một chút, nói sang chuyện khác, "Chúng ta đi sớm như vậy, cũng gần tới bến tàu rồi."



                  
Sơn trang mà bọn Ngâm Hoan nghỉ ngơi là vùng ngoại ô tại Lâm An thành, chỉ cần đi đò qua sông, sau khi xe ngựa đến, xe ngựa Tưởng gia cũng mới vừa tới không bao lâu, phu xe tìm chỗ thoáng mát cất kỹ xe, trước khi cả bọn  người Ngâm Hoan lên thuyền thì đứng chờ một lúc cho đủ người mới xuất phát.




                  
Đứng từ bến tàu bên này nếu phóng mắt nhìn sang thì cũng có thể thấy được kiến trúc của sơn trang bên kia , nói là sơn trang để nghỉ hè nhưng thật ra là một khu viện khoảng mười nóc nhà lớn nhỏ tạo thành, Ngâm Hoan ngồi ở trong khoang thuyền, phóng mắt nhìn trang viên quen thuộc kia, có cảm giác như máu đang sôi lên, quay đầu lại nhìn Cố Ngâm Sương đang ngồi dọc theo đó cách nàng không xa, Nhị tỷ của nàng, tâm nguyện chưa hoàn thành vào kiếp trước của nàng, thì kiếp này bản thân mình sẽ thay nàng hoàn thành.



                  
Lúc cả đám người đến sơn trang là vào đúng giờ ăn trưa, trong đại sảnh thôn trang kia đã sớm chuẩn bị bàn ăn từ sớm, bàn ăn nam nữ dùng bình phong để ngăn cách, Tưởng Như Nhân phân phó người làm trong sơn trang mang đồ ăn lên, nói với các nàng, "Bên trong sơn trang còn có suối nước nóng, lúc này liền do chúng ta độc chiếm, còn phòng  nghỉ ngơi thì ta sẽ phái người liên lạc với nha hoàn các ngươi, sau khi ăn trưa xong các tỷ muội nghỉ ngơi đi, qua giờ ngọ ta sẽ phái người gọi các ngươi”.

                  


Ngâm Hoan yên lặng ăn, thỉnh thoảng nàng còn tiếp nhận vài ánh mắt dò xét, thời điểm ngẩng đầu lên thì các nàng lại cúi đầu giả vờ chăm chú ăn, đến tột cùng bên ngoài truyền bao nhiêu phiên bản về chuyện này, vì cái gì mà bản thân lại cảm thấy trong ánh mắt của các nàng lộ ra vài phần thương cảm.



                  
Sau khi ăn xong các nàng trở lại phòng riêng, ba tỷ muội Cố gia là ba gian phòng song song trên lầu hai, bên trong phòng đã đặt một chậu băng giảm nhiệt từ sớm, trong sơn trang này nhiều cây cối, trên bán đảo cũng là nhiều cây nhiều gió, so với bên trong thành Lâm An nơi này mát mẻ rất nhiều.

                  


Dù sao cũng do lạ giường lạ chỗ nên không ngủ được, Ngâm Hoan lăn qua lộn lại trên giường, chỉ cảm thấy có gió thổi nhè nhẹ, màn trướng trên đầu nhẹ nhàng lay động, một lát sau Ngâm Hoan mơ mơ màng màng nhắm nghiền hai mắt, khi tỉnh lại đã là xế chiều.



                  
Ngồi một bên Nhĩ Đông thấy nàng tỉnh, lấy nước đến cho nàng rửa mặt, Ngâm Hoan ngủ nhiều nên có chút choáng, ngồi tại mép giường một hồi lâu cũng chưa hồi thần lại, trong cổ họng lại khô khốc.





Một trận gió quen thuộc thổi tới, Ngâm Hoan nhìn bóng cây lay động ngoài cửa sổ, phảng phất nhớ lại một năm này kiếp trước, cũng là ở trong sơn trang này, cũng là ở trong lầu này, chỉ là không phải gian phòng này, hôm nay nàng muốn đem cơn ác mộng đó kết thúc tại chỗ này.




Không lâu sau thiếp thân nha hoàn của Tưởng Như Nhân liền lần lượt đến gõ cửa các phòng, nói là tiểu thư cho mời các nàng đến ăn điểm tâm trong đình phía trước, sai nàng đến mời các tiểu thư xuống lầu uống trà hóng mát.





Tưởng tiểu thư làm việc cẩn thận tinh tế, so với độ tuổi các nàng thì Như Nhâm xét về mặt nào cũng trưởng thành hơn nhiều, tương lai nhóm các tiểu thư này không gả cho người giàu thì cũng gả cho người có chức có quyền, nếu giữ được mối quan hệ tốt đối với nàng trở thành giúp đỡ rất tốt.




Đây chính là nguyên nhân phần lớn các phu nhân tiểu tức phụ các nhà quyền quý đều nói tốt về Như phi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.06.2015, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2764 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 51
CHƯƠNG 49.2: Âm mưu của cực phẩm tỷ tỷ
Edit: Mây


Đi vào đình, Ngâm Hoan cực kì tò mò nhìn một bàn điểm tâm nhỏ được sắp xếp tỉ mỉ, một ít món điểm tâm tinh xảo này là do nữ đầu bếp làm tại đây, bên cạnh nữ đầu bếp còn đặt khối băng lớn, mà trong đĩa là một ít đá bào có phủ một lớp sữa mật lên, thêm vào các loại hoa quả trái cây cắt nhỏ, hoặc là nghiền nhuyễn phủ lên.




Cố Ngâm Nguyệt hôm nay nói chuyện nhiều hơn mọi khi, Ngâm Hoan ngồi ở một bên chịu trách nhiệm ăn hàng, Cố Ngâm Sương ngồi một bên thấy nàng ăn vui vẻ, cũng cầm lấy cái muỗng múc lên, động tác ưu nhã, thỉnh thoảng cầm lấy khăn chấm chấm bột phấn khoé miệng.




Chờ Ngâm Hoan ăn hết mấy đĩa, rốt cục nghe được Cố Ngâm Sương mở miệng, "Thất muội, nghe nói trong sơn trang này ôn tuyền có công hiệu dưỡng nhan mỹ dung, không bằng sau bữa cơm chiều chúng ta cùng đi qua đó đi."





Ngâm Hoan cúi thấp đầu ngưng tay một chút, đáy mắt thoáng hiện lên tia hiểu rõ, ngẩng đầu cười híp mắt gật đầu đáp ứng, "Tốt, cho tới bây giờ muội còn chưa từng đi ngâm suối nước nóng đâu."




Tưởng Như Nhân đi tới thấy nàng ăn hết hai đĩa điểm tâm, cười bóp gò má của nàng một chút, "Tiểu tham miêu, không được ăn nhiều món này, món này tính lạnh, biết chưa."




"Muội mặc kệ, nhà Tưởng tỷ tỷ có nhiều đồ ăn ngon như vậy, sau này tỷ phải chịu trách nhiệm tìm cho muội món khác làm ấm dạ dày." Ngâm Hoan nửa làm nũng nói, cầm lấy một đĩa khác không buông tay, Tưởng Như Nhân vui vẻ, nói với Cố Ngâm Nguyệt ngồi bên cạnh, "Nhìn một chút này , nhìn một chút này , nàng nói ngược nói xuôi đều là ta không đúng, hành hành hành, ta sai đầu bếp làm thêm cho muội, coi chừng ăn mập, đến lúc đó xem muội có khóc không!"





Mấy vị tiểu thư ngồi gần đó che miệng cười, Cố Ngâm Sương trong đáy mắt nhuộm đầy vẻ ghen tỵ, nhưng rất nhanh liền được che giấu đi, lập tức khóe miệng giương cao trông thực vui vẻ, giống như sủng ái nhìn Ngâm Hoan, "Thất muội chính là thích ăn, mấy năm trước trong ngày hội đèn lồng, lần đầu nàng đi ra ngoài, cái gì cũng không nhìn, chỉ hướng về phía mấy quầy hàng đồ ăn, chỉ mới đi dạo có một lúc liền mang về bao lớn bao nhỏ đồ ăn."




Trong đình là một màn hoà thuận vui vẻ, hình ảnh này không người nào không thừa nhận các vị cô nương thật là tương thân tương ái a.




                  
Đã tới giờ ăn cơm tối, Tưởng Như Nhân mang theo nha hoàn bận rộn chuẩn bị, đợi nàng trở lại trong phòng mình, một nha hoàn giữ cửa vội đem một cái hộp đến.




                  
"Ai đưa tới?" Trong phòng nàng lúc này không ít các lễ vật từ các tiểu thư khác, Tưởng Như Nhân uống hết một ly trà, từ trong tay nha hoàn nhận lấy cái hộp mở ra nhìn vào trong, đây là một cái tách được làm từ dương chi bạch ngọc thượng phẩm.




                  
"Đây là Cố gia Thất tiểu thư lúc nãy đưa đến." Thiếp thân nha hoàn của nàng sau khi thấy lễ vật cũng ngẩn người một chút, mấy cô nương sau khi đi du lịch về sẽ tặng nàng đồ vật này nọ, nhưng đều là những đồ vật của nữ nhi, chủ yếu là về lễ tiết, cũng chưa thấy quà nào quý trọng như vậy.




                  
"Tiểu thư, quà này của Thất tiểu thư quá nặng rồi." Tưởng Như Nhân đem cái ly lấy ra cầm trong tay, này bất luận là chạm trổ hay là phẩm chất ngọc đều là thượng thừa, nếu đặt trong thư phòng của gia gia thì cái ly này cũng là hàng trung phẩm, Tưởng Như Nhân càng nhìn càng thích, cẩn thận cất trở về, "Thu vật rồi không có đạo lí trả lại, Ngâm Hoan muội muội đây là muốn nói, Cố gia chỉ là bị mất tước vị mà thôi, cũng không phải là không gượng dậy nổi."





                  
"Thứ này phải cất cho kỹ." Tưởng Như Nhân trong lòng đã có chủ ý, lễ vật quý trọng như thế, chắc hẳn không phải là chủ ý của một mình Cố thất tiểu thư, tại Cố gia người có thể nhờ nàng ra mặt, cũng chỉ có thể là Cố Đại phu nhân.




                  
Gia gia đã sớm dạy bảo nàng, thế gia lui tới, có vinh có suy, không thể bởi vì bọn họ lúc này suy hạ liền rời xa, cũng không thể bởi vì nhất thời vinh hoa liền vội vã làm thân, làm người nên lạnh nhạt mới có thể có nhiều bạn hữu tốt.





                  
Hành động của Cố Đại phu nhân lúc này cũng làm sáng tỏ cho người bên ngoài, trong đó không dấu vết thể hiện nội tình bên trong của Cố phủ, Tưởng gia là người không thích thể hiện thái độ cao cao tại thượng, mà cái người Cố Thất tiểu thư  này cũng thât thú vị, cũng không ngại thâm giao.




                  
Trời bắt đầu dần tối, bên trong sơn trang đèn đuốc sáng trưng, trong đại sảnh đã bắt đầu bày tiệc, Tưởng Như Nhân không có đáp ứng nam nữ ăn chung một bàn, vốn là lần này nàng không vui khi ca ca nàng mang bằng hữu đến, nhưng bọn họ cũng đã đến rồi nàng cũng không thể làm gì. Gia gia nói ca ca cùng công tử các nhà khác nên qua lại nhiều hơn, nàng lúc này mới gật đầu đáp ứng, nàng muốn Tưởng Cảnh Nhạc phát thề lúc nào cũng đi theo biểu ca nàng mới an tâm.




                  
Ăn cơm xong Cố Ngâm Sương sẽ chờ Ngâm Hoan cùng đi ngâm suối nước óng, Ngâm Hoan kì kèo một ít thời gian, hết chờ nhóm người này đến chờ nhóm người kia, đến khi trời tối đen, lúc này mới mang theo Nhĩ Đông cùng đi suối nước nóng.




                  
Suối nước nóng lộ thiên, chung quanh trồng trúc làm hàng rào, bên cạnh còn có một cái đình nhỏ, chung quanh ao được bao lại bằng đá nhỏ, lối đi ở giữa được lót bằng ván gỗ, bên trong tiểu đình đã chuẩn bị trà bánh từ sớm, đèn đốt giống như ban ngày, bên cạnh là những vật dụng cần thiết.





Ngâm Hoan đổi y phục, trên người chỉ mặc áo lót quần lót đơn giản,  chân bước qua tảng đá, ngồi xuống giữa làn nước ấm.





Nước trong suối có chút hơi nóng, thêm một chút hương thơm từ tinh dầu, trong sơn trang này tổng cộng có ba suối nước nóng, nơi Ngâm Hoan ngâm là nơi nhỏ nhất.




Chờ Cố Ngâm Nguyệt thêm một lúc lâu nữa, Cố Ngâm Sương mới khoan thai mà đến, trong tay nha hoàn sau lưng còn bưng một cái khay, trong mâm là mấy cái ly và một ấm trà.





Nha hoàn đem cái mâm đặt ở bên cạnh ao, Cố Ngâm Sương giải khai dây lưng trên người, mặc một bộ trường sam lộ ngực, chân không vào nước.





Nhìn vóc người ngạo nhân của Cố Ngâm Sương, thân thể Ngâm Hoan trầm xuống một phần, tầm mắt chuyển đến cái mâm đặt bên cạnh ao kia, cái ly màu xanh đen, a, thật là không khác kiếp trước gì mấy.





"Tỷ a đặc biệt chuẩn bị trà này cho nên lúc nãy mới đến chậm, nghe Tưởng tiểu thư nói, ngâm ôn tuyền này phải uống trà này, cũng có thể ăn thêm trà bánh, ngâm khoảng một nén hương thì phải trở về, nếu không rất dễ bị ngất đấy”.Cố Ngâm Sương ngâm một lúc liền muốn đứng dậy châm trà, Ngâm Hoan nằm úp sấp trên bờ ao, nhìn nàng từ từ đem rót trà vào trong chén.





Đầu tiên là một ly trà cho Tam tỷ, sau đó là chính mình, Ngâm Hoan cầm cái ly trà kia trong tay, mùi không tệ, cho dù là kiếp nào, mặc kệ là thân phận nào, nàng thủy chung chính là muốn làm cho danh dự của mình bị hủy hết.





"Thất muội, nghĩ gì thế, chúng ta uống hết rồi." Cố Ngâm Sương cầm lấy một cái ly trống nhắc nhở Ngâm Hoan, Ngâm Hoan ngửi mùi thơm cười cười, uống một ngụm tán dương, "Đúng là dễ uống, đúng lúc muội cũng mang theo trà ngon, Nhĩ Đông, ngâm một bình trà, để Nhị tỷ Tam tỷ cùng nếm thử."





"Nếu dễ uống Thất muội cứ uống hết đi, trà này nghe đâu có thể dưỡng nhan a." Cố Ngâm Sương thấy nàng không có uống hết nghiêm chỉnh, cười thúc giục, Nhĩ Đông rất nhanh liền mang một bình trà đến, trên khay còn mang theo một ít bánh.




"Nhị tỷ, không bằng tỷ nếm thử trà của muội đi." Ngâm Hoan rót cho nàng một chén, rất thuận tay uống hết nửa ly trà còn lại, Cố Ngâm Nguyệt nếm một chút, gật đầu nhẹ, "Cùng với trà của Nhị tỷ mà so sánh, trà này của Thất muội có chút đắng nhưng hết sức thanh miệng, sau khi uống hết còn có hương thơm quanh quẩn trong miệng, cũng là trà ngon."





Cố Ngâm Sương cầm lấy cái ly kia thấy các nàng đều uống hết, liếc qua chén trà của Ngâm Hoan rót cho mình, chỉ là nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ trà kia, liền mở miệng tán thưởng, "Trà của Thất muội quả thật cũng là trà ngon, tỷ còn muốn xem trà này của Thất muội ngâm như thế nào đây."





Dứt lời nàng trực tiếp đem cái ly đặt lại trong mâm, nhưng lúc đặt lại có vẻ không vững, nước trà trong chén toàn bộ đổ ra, Cố Ngâm Sương cầm lấy một khối bánh căn một ngụm vẻ mặt tiếc nuối, "Ai, tiếc quá, đổ hết rồi."





"Nhị tỷ nếu tỷ muốn uống thì muội còn nhiều mà, Nhĩ Đông, rót thêm cho Nhị tiểu thư, thêm một ly cho nàng." Ngâm Hoan cố ý nhấn mạnh vào câu sau, Cố Ngâm Sương vội vã đem bánh đút vào trong miệng, giả bộ khụ một tiếng, cầm lấy một ấm trà trong mâm vội vã uống vào, "Không cần, tỷ chỉ uống một ly cho vui, không thể uống nổi nữa."




                  
Lần này Ngâm Hoan nghe xong liền phân phó với Nhĩ Đông, "Vậy những cái này ngươi đem cất đi, đợi lát nữa ngâm xong rồi ăn cũng không muộn." Nhĩ Đông rất nhanh đem trà với bánh đều bưng trở về trong đình.




                  
Cố Ngâm Nguyệt cảm thấy đầu có chút choáng váng, nửa người nổi lên, ngồi ở đầu bờ ao một lúc, sai nha hoàn cầm y phục đi, "Tỷ muội các ngươi ngâm nước nóng tiếp đi nha, tỷ cảm thấy hơi choáng váng, tỷ lên trước đây."




                  
Ngâm Hoan gật gật đầu, nét ửng hồng hiện rõ trên mặt không biết vì sức nóng của nước hay vì cái gì khác, Cố Ngâm Sương thấy nàng rời đi, cùng Ngâm Hoan ngồi lại trò chuyện, thấy bộ dáng nàng miễn cưỡng nằm ở đó không chịu động, Ngâm Sương gọi nha hoàn đi đến, thử dò xét nàng, "Thất muội, chúng ta cần phải trở về, lúc này không còn sớm nữa."




                  
Ngâm Hoan miễn cưỡng ngước mắt nhìn nàng, lầm bầm một tiếng, "Nhị tỷ tỷ có về thì về trước đi, muội ngâm một lát nữa mới về." Bộ dáng thật muốn ở lại.




                  
Cố Ngâm Sương đáy mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng, khẩu khí lo lắng nói, "Vậy muội nhớ phải về sớm một chút, Nhĩ Đông a, chiếu cố tốt tiểu thư nhà các ngươi cho tốt, đừng để nàng ngâm quá lâu nha."





                  
Lên bờ, Cố Ngâm Sương mang theo nha hoàn ra khỏi đình, quay đầu lại nhìn bộ dáng Ngâm Hoan nằm ở đó không nhúc nhích, đáy mắt xẹt vẻ tính kế, bỏ quan sự khác thường trong người mình, y phục cũng không kịp thay, phủ thêm một cái áo khoác lớn, vội vã đi ra ngoài, tại bên ngoài suối nước nóng tìm một góc tối trốn xuống.




                  
"Tiểu thư, ngài bị ướt nhẹp rồi, coi chừng bị cảm lạnh." Nha hoàn đứng sau lưng lo lắng nàng bị cảm lạnh, Cố Ngâm Sương quay đầu lại nhìn nàng một cái, vẻ mặt lạnh nhạt, "Vậy ngươi trở về thay ta cầm y phục đến đây đi."




                  
Ngâm Hoan ngồi trong hồ nghe tiếng bước chân đã đi xa, bỗng dưng mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn thoáng qua phương hướng nha hoàn kia biến mất, trong thân thể chợt bắt đầu nóng ran.




                  
Nhĩ Đông lấy một bình dược từ trong ngực, đưa đến miệng nàng, "Tiểu thư, mau uống nhanh."




                  
Dược vị mát lạnh mang theo hương thơm chảy xuống cổ, đem trận khô nóng trong người ép xuống, Ngâm Hoan biết thuốc này chống đỡ không lâu được, rất nhanh từ trong nước đi ra, cầm lấy áo choàng trong tay Nhĩ Đông, nhẹ giọng phân phó, "Đều mang hết theo, đi thôi."




                  
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, tại lan can bên ngoài hồ nước nóng Cố Ngâm Sương chậm chạp không có nghe được động tĩnh gì, không biết là chờ lâu nên đột nhiên khô nóng hay là do nàng núp trong góc này không có gió, nàng cảm giác thân thể đột nhiên hơi nóng, miệng đắng lưỡi khô thập phần khó chịu.

                  



Không phải là nàng ta ngâm nước nóng đến nỗi ngất chứ, Cố Ngâm Sương suy đoán trong lòng muốn đứng dậy kiểm tra,  nhưng cơ thể hư nhuyễn,  nàng vội vàng đỡ tay vịn, chân mềm nhũn không di chuyển được.





Nha hoàn rời đi chậm chạp chưa có trở về, Cố Ngâm Sương vịn lan can bên cạnh, càng chờ càng cảm thấy thân thể cực kì khó chịu, cảm giác giống như có hàng ngàn con kiến đang bò trên người, chui vào thân thể của nàng, thật nóng, thật là nhột, thật khó chịu.





Mơ hồ thấy có người đi về phía bên này, nàng muốn tránh đi nhưng dưới chân một chút khí lực cũng không có, Cố Ngâm Sương chỉ có thể kéo căng y phục trên người, hy vọng người đang đi đến là nha hoàn của nàng.





Lục Trùng Nham thật vất vả mới tránh được mấy nha hoàn của Tưởng Như Nhân, lúc nhìn sang bên này, liền chứng kiến ánh mắt mê ly của Cố Ngâm Sương đang nhìn mình, "Cố tiểu thư?"





Lục Trùng Nham thử dò xét gọi nàng một tiếng, lại phát hiện ánh mắt nàng mờ mịt nhìn mình, thậm chí đưa tay ra muốn bắt lấy hắn, Lục Trùng Nham thấy nàng sắp ngã xuống, vội vàng đỡ nàng, trong chớp mắt, hắn đã đỡ được thân thể nóng hổi của nàng .




Lục Trùng Nham hơi thở lập tức nặng nề lên, Cố Ngâm Sương chậm rãi mở mắt ra, khi thấy rõ người trước mắt, liền bắt đầu giãy giụa, "Ngươi thả ta ra." Hai cánh tay vô lực muốn đẩy hắn ra, âm thanh khước từ kia lại càng giống là dục cự hoàn nghênh (tức là kiểu giả vờ từ chối mà thật ra đang mời gọi), trong tai hắn lúc này chỉ toàn là hơi thở nặng nề của nàng.





Da hắn thật lạnh, sáp vào thật thoải mái, Cố Ngâm Sương khát vọng muốn sáp vào hắn để áp chế cơn khô nóng trong người, hai cánh tay hữu lực ôm nàng thật thoải mái nhưng nàng còn muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa.





Ý chí của Cố Ngâm Sương càng ngày càng biến mất, mà Lục Trùng Nham thì chứng kiến mỹ nhân trước mắt một giây trước còn đẩy hắn ra, một giây sau cả thân thể mềm mại của nanfgg quấn quanh ở trên thân hắn, áo khoác của nàng đã sớm rớt xuống, bộ quần áo mỏng manh ngấm nước không che hết cảnh xuân trước ngược, hai hạt đậu đỏ trước ngực đã sớm đứng thẳng cọ xát vào lồng ngực của Lục Trùng Nham, hắn ôm lấy nàng, rất nhanh biến mất trong màn đêm.





Một lúc sau, nha hoàn lúc nãy rời đi bây giờ mới trở lại, vừa nhìn trên mặt đất áo khoác nha hoàn thấp giọng hô một tiếng, "Nguy rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.06.2015, 08:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2764 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 49
CHƯƠNG 50: Gian tình bị bắt gặp
Edit: Mây



Vào giờ hợi, sơn trang bỗng nhiên lại ầm ĩ náo loạn lên, cái nha hoàn gọi là Băng Lan kia tìm một vòng mà không tìm thấy tiểu thư, vô cùng sợ hãi mới đi tìm Tưởng Như Nhân, một người lớn sờ sờ sau khi đi ngâm ôn tuyền tại sao trong một lát liền bốc hơi không thấy, Tưởng Như Nhân lập tức phái hộ vệ cùng nha hoàn toả ra bốn phía tìm người, thậm chí là tìm trên mặt, sợ là người trượt chân rơi xuống nước.




Buổi tối khuya ngọn đèn dầu không thể nhìn rõ, mặt hồ căn bản không thể soi rõ, vài hộ vệ xuống nước cũng không tìm được gì, Tưởng Như Nhân chỉ có thể gọi Băng Lan đến hỏi, "Ngươi trước khi rời đi thân thể tiểu thư ngươi như thế nào?"




"Tiểu thư thân thể có chút không thoải mái, nàng ngồi ở đó chờ nô tỳ, nô tỳ trở về cầm y phục, lúc trở lại chỉ còn lại áo khoác tiểu thư." Băng Lan không dám nói cái gì khác, lúc cùng tiểu thư đến đây, nàng chỉ dặn dò bản thân bưng nước trà là được, chuyện khác không cần quan tâm, nhưng mà lúc đó Thất tiểu thư cũng mang theo trà, mà hiện tại bọn người Thất tiểu thư cũng không thấy đâu, thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện.




"Áo khoác ở đây mà người lại đi nơi nào a." Bên ngoài trang là núi lớn, các cửa chính đều có người coi chừng, không có đạo lý có người xông vào sơn trang đem người cướp đi, mà với tình hình trước mắt cũng không thể có khả năng đó.


                  
Tưởng Như Nhân có chút suy nghĩ, lần trước là rơi xuống nước, lúc này là mất tích, gặp chuyện không may đều là tiểu thư Cố gia, ông trời là muốn gây chuyện với nàng hay là với Cố gia đây.


                  
Tưởng Cảnh Nhạc bị động tĩnh của những người tìm kiếm làm thức giấc, vốn là lúc này mọi người nên đi ngủ rồi, nếu trong sơn trang bị mất người, những tiểu thư kia sao có thể ngủ ngon được, "Muội có hỏi người trực đêm, không thấy có ai xông vào."

                  

Tưởng Cảnh Nhạc từ trong tay Tưởng Như Nhân tiếp nhận áo khoác kia, chỉ là cảm thấy mùi thơm có vẻ kì lạ, lại có chút quen thuộc nhưng lại không nhớ là ngửi được ở đâu, Tưởng Như Nhân thấy hắn như thế, vôi hỏi "Nhị ca, y phục này có vấn đề gì?"

                  

"Mùi có chút lạ, có lẽ là ta đa tâm." Tưởng Cảnh Nhạc nói không nên lời, đem áo khoác đưa cho hộ vệ sau lưng, "Thôn trang lớn như vậy, tìm khắp nơi xem, nói không chừng Cố tiểu thư lạc đường, không biết đi về lại chỗ cũ như thế nào thôi."

                  

Tưởng Như Nhân cầm lấy y phục suy nghĩ một chút, gọi một nha hoàn tới, "Ngươi đi thông báo một chút cho Cố gia Tam tiểu thư cùng Thất tiểu thư."

                  

Mà trong một biệt viện của sơm trang, ồn ào bên ngoài đã không cách nào đem nàng tỉnh lại, Cố Ngâm Sương vòng quanh thân thể hắn, ánh mắt mê ly nhìn hắn, trong bóng tối hương vị trên cơ thể người kia hướng dẫn nàng, nội tâm không khao khác áp lên thân thể kia làm nàng không thể suy nghĩ gì khác, lúc này cơ thể nàng đang cực kì căng cứng.


                  
Lục Trùng Nham đã đoán được nàng bị người bỏ thuốc, nếu các cô nương trong hồng lâu ăn trúng thuốc kích thích này, thì cũng là một bộ dáng õng ẹo như thế này, tuyệt đối là làm cho người ta máu nóng sục sôi, mà người trước mắt là Cố Ngâm Sương, không cần quyến rũ nhiều hơn với hắn, cả trái tim của Lục Trùng Nham đều ở trên người nàng.


                  
"Ngâm Sương, nàng thật là đẹp." Ánh trăng xuyên qua khe cửa, Lục Trùng Nham nhìn qua ánh mắt mình, nhẹ nhàng kéo dây áo yếm trói buộc kia, nhưng tựa hồ hành động này chưa đủ, Cố Ngâm Sương lập tức kéo dây lưng ra, không muốn hắn rời đi, đưa tay kéo hắn đến trên giường.


                  
Hai người lập tức quay cuồng cùng nhau, không có biện pháp tách ra, trước mắt hắn là người cả ngày hắn mộng tưởng, hôm nay nàng đang ở dưới thân hắn, da thịt bóng loáng, mùi thơm chọc người, còn có dáng người ngạo nhân kia làm cho Lục Trùng Nham muốn ngừng mà không được.

                  
Cố Ngâm Sương lúc này đã buông bỏ tất cả mà nghe theo dục niệm, một chút kháng cự lúc ban đầu bây giờ đã không còn sót lại chút gì, cởi hết tất cả, Lục Trùng Nham cúi người nhìn nàng, một tay sờ lên gò má của nàng, cho dù biết nàng giờ phút này thần trí không rõ rang nhưng hắn vẫn muốn nàng nhớ kỹ hắn là ai, "Ngâm Sương, nói cho ta biết, ta là ai!"



Cố Ngâm Sương mở mắt ra nhìn hắn, đôi môi đỏ hơi thở gấp hô một tiếng, "Lục thiếu gia." Ngay sau đó con ngươi trong nháy mắt trợn to, trên mặt thoáng hiện lên vẻ đau đớn, không đợi nàng tiếp tục mở miệng, Lục Trùng Nham liền phong bế miệng của nàng...



Ngoài cửa Tưởng Như Nhân gương mặt đỏ bừng nghe tiếng rên rỉ  khi gần khi xa, xấu hổ chỉ muốn tìm cái lỗ dưới đất chui đi xuống thôi.




Bên ngoài cửa viện rất nhiều người đứng đó, trong đó còn bao gồm Cố Ngâm Nguyệt, một nhóm người lo lắng an nguy của Ngâm Sương muốn lật tung cả thôn trang, cuối cùng mới có người nhớ tới nơi này, vừa vào cửa viện tử liền nghe được âm thanh như khóc như than kia, còn tưởng rằng nghe lầm, cho đến khi nghe được âm thanh của Lục Trùng Nham truyền đến, mọi người cùng với Tưởng Cảnh Nhạc đều cảm thấy vạn phần lúng túng.



Tưởng Như Nhân cho dù ngày thường rất khôn khéo, gặp được chuyện nữ nhi không biết xấu hổ cùng nam nhân một chỗ như vậy nàng không biết xử lí như thế nào, nếu trong sơn trang của nàng xảy ra chuyện này, Tưởng Như Nhân cảm thấy quá mất mặt.



"Tưởng tiểu thư, nếu Cố tiểu thư đã không có việc gì, chúng ta hãy về trước thôi." Hai vị tiểu thư cùng đi theo Tưởng Như Nhân lên tiếng ly khai trước, Cố Ngâm Nguyệt sau khi nghe những thanh âm kia đã chấn kinh nói không ra lời, bất quá là nàng trở về lầu trước một bước tại sao Nhị tỷ lại ở cùng Lục thiếu gia trong viện kia...



Một nha hoàn vội vã đã đi tới, tại bên tai Tưởng Như Nhân nói thầm, thần sắc Tưởng Như Nhân lập tức thay đổi, "Nhị ca, nơi này muội giao cho huynh, muội muốn đi ra ngoài một chuyến."



Tưởng Cảnh Nhạc không rõ chuyện gì, nhưng với tình hình trước mắt hắn không thể nào không quan tâm, hắn lúng túng nhìn Cố Ngâm Nguyệt, "Cố tiểu thư, không bằng ngươi đi về trước, nơi này đã có ta."



Cố Ngâm Nguyệt lại tiếp tục đau đầu, nàng nâng trán nhìn vào tình hình chiến đấu bên trong rốt cuộc cũng đã ngừng, bất kể là nguyên nhân nào, Nhị tỷ ở bên trong cùng Lục thiếu gia tư thông là sự thật, danh tiếng hôm nay của Cố gia làm sao có thể kìm hãm chuyện ồn ào này.



"Tưởng công tử, chuyện của gia tỷ khó cùng Lục thiếu gia hôm nay, hy vọng các vị có thể giữ kín." Cố Ngâm Nguyệt nói xong liền đi ra ngoài, giữ kín sao, hôm nay có nhiều người chứng kiến như vậy thì chuyện này làm sao mà giữ kín đây.



Thời điểm đến cửa Cố Ngâm Nguyệt mới giật mình, "Thất muội đâu rồi."...



Thời điểm Tưởng Như Nhân đuổi tới bến tàu, xe ngựa chở Ngâm Hoan đã bị người ngăn cản một lúc rồi, Tô Khiêm Trạch đứng ở trên bến tàu, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn bên trong xe ngựa, tay khẽ quạt phe phẩy.



Trong xe Ngâm Hoan đầu đã đầy mồ hôi, nàng đang cố gắng khắc chế sự khô nóng của dục vọng, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, hai tay nắm chặt đệm dưới thân.



"Cố tiểu thư, đã trễ thế này mà trở về, cũng không quá an toàn, vạn nhất xảy ra chuyện gì, Tưởng gia làm sao chịu trách nhiệm nổi." Tô Khiêm Trạch phảng phất nghe được mùi thơm truyền ra từ trên xe ngựa, vẻ mặt càng thêm hưởng thụ, "Không bằng để tại hạ đưa tiểu thư về."


                  
Thủ hạ phía sau hắn muốn tiến lại vén rèm, Nhĩ Đông vội vàng cản ở trước xe, "Ba... Tam hoàng tử, tiểu thư nhà chúng ta thân thể có chút khó chịu, muốn nhanh trở về để đại phu khám, cầu xin Tam hoàng tử thương xót, thả chúng ta đi."


                  
"Tha các ngươi đi sao? Nhưng ta đâu có ngăn cản các ngươi đâu, nếu Cố tiểu thư thân thể đã khó chịu, A Di, ngươi hãy giúp đỡ tiểu nha hoàn này, đỡ Cố tiểu thư xuống, nếu không thì làm sao lên thuyền được." Lúc Ngâm Hoan vội vã ra khỏi cửa để lên thuyền cũng là lúc Tô Khiêm Trạch tới, nửa đêm nay Nhị tỷ thì mất tích, Thất muội thì vội vã trở về, tỷ muội Cố gia thật là có ý tứ.


                  
Một nha hoàn sau lưng Tô Khiêm Trạch tiến tới, cúi đầu kính cẩn nghe theo lệnh hắn đến trước xe ngựa, "Cố tiểu thư, xin quấy rầy." Vừa nói tay nàng vừa muốn kéo rèm , Nhĩ Đông đưa tay cản lại, nhưng căn bản không địch lại khí lực của nàng, mắt thấy kia rèm bị kéo ra, Ngâm Hoan cuộn tròn người lại trong xe ngựa, đáy mắt có chút tuyệt vọng, chẳng lẽ lần này nàng tránh không thoát.

                  

"Tam hoàng tử, đêm hôm khuy khoắt, ngài không ngủ đứng đây làm gì." Đúng vào lúc này, Tưởng Như Nhân chạy tới, chứng kiến A Di mạnh mẽ kéo rèm, lên tiếng nói.


                  
"Biểu muội, tại sao muội cũng tới, ta đây chỉ là muốn giúp Cố tiểu thư, nha hoàn này thân thể gầy yếu như vậy, nếu là ta không giúp nàng, làm sao nàng đỡ tiểu thư nàng lên thuyền được." Tô Khiêm Trạch nhìn thoáng qua phía A Di, nàng lập tức buông tay lui trở về sau lưng Tô Khiêm Trạch.


                  
"Là ta tới chậm, cũng không nhọc đến Tam hoàng tử." Tưởng Như Nhân thấy rõ ràng ánh mắt thất vọng cực độ của Tô Khiêm Trạch, mỗi lần có hắn thì luôn có chuyện không tốt xảy ra, lần trước Ngũ tiểu thư rơi xuống nước cũng là hắn làm, Tưởng Như Nhân bắt đầu hoài nghi, chuyện hôm nay của Nhị tiểu thư, phải chăng cũng là tác phầm nhất thời cao hứng của hắn.


                  
Tô Khiêm Trạch nhìn ánh mắt hoài nghi của hắn, vội vàng làm sáng tỏ, "Chuyện hôm nay không phải là của ta, đúng rồi biểu muội, Cố gia Nhị tiểu thư đã tìm được rồi chứ?" Lúc hắn đi ra mọi người còn chưa tìm thấy Cố Ngâm Sương, dù hắn là người khinh cuồng cũng không nghĩ tới kết quả như vậy.


                  
Nhắc tới Cố Ngâm Sương sắc mặt của Tưởng Như Nhân liền đen lại, hắn dám đẩy người rơi xuống nước, làm sao lại không dám hủy danh dự của người ta chứ, chỉ là nếu thật do hắn gây nên, dùng tính tình của hắn chuyện của hắn làm thì hắn sẽ thừa nhận.


                  
"Nơi này cũng không nhọc đến Tam hoàng tử phí tâm, trời đã tối rồi, Tam hoàng tử hãy đi về trước đi, A Di, chiếu cố chủ tử nhà các ngươi cho tốt, cũng đừng để hắn lại chạy loạn." Tưởng Như Nhân tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, lúc nàng vén rèm đang muốn tiến vào xe ngựa xem một chút, cách đó không xa lại truyền tới tiếng bước chân, Tô Khiêm Doanh mang theo một người tùy tòng đuổi tới thì nhìn ở đây đã có rất nhiều người, nhìn lại bên ngoài xe ngựa thấy Nhĩ Đông thì hắn chắc chắn người bên trong xe ngựa là Ngâm Hoan.



"Lục thế tử, tại sao ngươi cũng tới." Tô Khiêm Trạch càng lúc càng cảm thấy thú vị, hào hứng dạt dào nhìn ánh mắt lo lắng của Tô Khiêm Doanh, tặc tặc, người đường đệ này, sắp thành thân rồi, chẳng lẽ hắn còn lưu luyến với Cố gia tiểu cô nương sao.



"Tưởng tiểu thư, nếu Thất tiểu thư thân thể đã không thoải mái, chuyện trong sơn trang bận rộn, nếu không để tại hạ đưa về đi." Tô Khiêm Doanh nhìn thoáng qua xe ngựa, bên trong một chút động tĩnh cũng không có, đến tột cùng đã phát sinh chuyện gì a.



Tưởng Như Nhân do dự một chút, hôm nay trong Kim Sơn trang xảy ra nhiều chuyện, nếu Ngâm Hoan muội muội thân thể không thoải mái, để biểu ca đưa nàng về nhất định là không yên tâm, nhưng nếu  do Lục thế tử đưa về, với tính tình của hắn, chắc không xảy ra chuyện gì đâu.



"Tưởng tỷ tỷ." Lúc nàng đang suy tính thì trong xe ngựa truyền đến tiếng gọi suy yếu của Ngâm Hoan, Tưởng Như Nhân vén rèm đi vào thì thấy Ngâm Hoan mặt đỏ lựng nhìn nàng lắc đầu, "Không cần... Đừng để Lục thế tử đưa muội về, Tưởng tỷ tỷ, lúc này coi như muội nợ tỷ cầu xin tỷ mà."



Tưởng Như Nhân đưa tay sờ nàng mặt nàng một chút, nóng đến doạ người, nhìn lại trên mặt nàng cũng đỏ ửng khả nghi, Tưởng Như Nhân trong lòng đã có suy đoán, tà áo Ngâm Hoan mở rộng ra một chút, nàng khó chịu dựa vào thùng xe, nén lệ nhìn Tưởng Như Nhân.



Tô Khiêm Doanh mơ hồ nghe thấy tiếng nói của nàng nghẹn ngào như có như không, cho đến khi Tưởng Như Nhân từ trong xe đi ra nhìn hắn nói, "Lục thế tử, nam nữ có nhiều bất tiện, vẫn là để ta tự mình đưa Ngâm Hoan muội muội trở về thì tốt hơn, sau khi đưa nàng về Cố gia ta sẽ trở lại." Tô Khiêm Doanh nhìn xe ngựa kia, vẻ mặt có chút phức tạp.



Nàng không muốn để hắn đưa về hay là không muốn cho hắn biết rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì, nàng vẫn là không tín nhiệm hắn sao, nói cho cùng thì hắn có tư cách gì lấy được sự tín nhiệm của nàng, cười khổ một cái, Tô Khiêm Doanh lui về sau một bước.



Tưởng Như Nhân cầm quần áo che người Ngâm Hoan lại, ra hiệu nha hoàn sau lưng ôm nàng ra khỏi xe ngựa, chính là một chút tiếp xúc da thịt này cũng làm cho Ngâm Hoan nhạy cảm không thôi, nàng gắt gao cắn môi, trong miệng một có mùi tanh nồng.



Ánh mắt của Tô Khiêm Trạch ảm đạm đi vài phần, từ trên người Ngâm Hoan bay tới mùi thơm như có như không mà đối với hắn vô cùng quen thuộc, các tiểu thư thế gia tranh đấu, thật đúng là đặc sắc vô cùng.



Lên thuyền Ngâm Hoan tựa ở trong ngực Nhĩ Đông uống xong bình thuốc cuối cùng, cũng áp chế được một phần khô nóng kia, cửa sổ mở thật lớn, gió đêm không ngừng thổi, mới làm cho nàng hơi chút dễ chịu hơn một chút, Tưởng Như Nhân đi đến, sắc mặt có chút không vui, "Ngâm Hoan muội muội, chuyện này, muội phải cho ta một cái công đạo."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bacom và 229 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> trạch mỗ
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 484 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 318 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 396 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 340 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 285 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 268 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: ★ Ý nghĩa của những giấc mơ (có rất nhiều thể loại khác nhau) ★
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 460 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 301 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 285 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Windwanderer: đến giờ vẫn chưa biết đổi màu nick nó như thế nào
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 376 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 270 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Melodysoyani: Pey thúi :<
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
007: Pey già :snog:
Nam Cung Vân Điệp: cảm ơn
Melodysoyani: đăng chương mới rồi ib cho mod tiểu thuyết để báo nhé bạn
Nam Cung Vân Điệp: Cho mình hỏi làm thế nào để báo cho ban quản trị biết tr của mình tiếp tục viết và rời khỏi mục Đã ngừng đăng ạ?
Sam Sam: :v
Tuyền Uri: Đào đúng dòi ahihi :kiss:
Đang tui có nàm giề khiếp đâu :no: sam nè, milo nè cũng đổi màu giống t :">
Tiểu Linh Đang: Khiếp màu của bà quá Ủi
Đào Sindy: V.I.P :)) chứ gì
Tuyền Uri: Màu của bigbang ế bà :love2:
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 322 điểm để mua Bạch tuột
Đào Sindy: vàng quá vàng bà Ri ơi :))
Tuyền Uri: Đã off bom :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.