Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 20.05.2015, 08:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 55
CHƯƠNG 41.2: Thiên Ngọc các
Edit: Mây
Nguồn: dien dan le quy don



"Nàng a, hiện tại lại muốn trở thành một  bà quản gia nhỏ rồi, ngẫu nhiên còn có thể giúp đỡ Đại bá mẫu xử lý một vài sự vụ trong phủ." Cố Dật Tín là trưởng tử Cố gia, không giống với phụ thân của hắn, hắn có sự khoan dung của người làm đại ca cùng sự lý giải riêng, cũng tôn trọng những trả giá của Mộc thị tại Cố gia. Đối với Ngâm Hoan như em gái ruột, mấy năm chung đụng này, ngược lại hắn cảm thấy Ngâm Hoan càng thêm nhu thuận và chững chạc.



"Nàng không có nhắc tới ta sao?" Trên mặt Tô Khiêm Mặc thoáng hiện lên một tia chờ mong, Cố Dật Tín thu lại tại đáy mắt, cười nói, "Cũng có nhắc a, lần trước nàng còn nói trân châu đen hiện tại càng ngày càng mập rồi."



Hai năm nữa đã trôi qua, trong tiểu kho hàng của Ngâm Hoan có thật nhiều đồ loạn thất bất tao mà Tô Khiêm Mặc đưa tới, bất quá ấn tượng nhất khắc sâu nhất chỉ là nhện mập lông đen này.




"Đó chính là giống thượng đẳng, ta lấy từ Tam ca mà." Tô Khiêm Mặc bản thân không sợ những con vật này, hoàn toàn là cảm thấy thú vị, lúc ấy ôm tâm tình doạ sợ nàng mà đưa qua, nào biết đâu nàng nuôn nó liền nuôi được hai năm.



Hai người không còn gì để nói, liền đều tự trở về nhà, mà Ngâm Hoan sau khi từ kia tiệm đồ ăn ngọt đi ra, trong tay Nhĩ Đông là một hộp điểm tâm mới ra lò.



Ngâm Hoan ngồi trong xe ngựa, trong tay là một quyển sách ảnh thiết kế trang sức đeo tay, đây là thói quen của nàng sau hai năm, lúc nào nàng cũng mang theo giấy bút. Nàng cố gắng nghĩ về những mẫu trang sức mà những phụ nhân kiếp trước thường truy đuổi, liền đánh dấu xuống những bức tranh này.



Trở lại Cố phủ, Ngâm Hoan để Nhĩ Đông đem điểm tâm mua về đưa đi các phòng, đưa thêm cho Nhị thiếu gia chi thứ hai nhiều hơn một phần, còn phần của Mộc thị liền do nàng tự mình đưa qua.



Tư Kỳ năm ngoái đã thành thân, đã là người phụ nữ búi tóc, nhìn thấy Ngâm Hoan tiến đến, cười khanh khách từ trong tay nàng tiếp nhận cái hộp kia, "Tiểu thư sai người mang qua được rồi, sao còn đích thân đem qua."



"Tư Kỳ tỷ tỷ, mẫu thân đâu." Ngâm Hoan đi vào nội thất, Mộc thị đang cúi đầu xem một quyển sách thật dầy, vẻ mặt đầy chuyên chú.



Ngâm Hoan đi chậm dần, bò lên giường êm, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp bả vai cho nàng, Mộc thị không quay đầu lại, chỉ cần thông qua lực đạo trên vai liền biết là nàng, "Con từ Thiên Ngọc các về rồi sao?"




"Đúng vậy a, con còn mua điểm tâm tại quán cuối đường Nam thị nữa, mấy ngày trước con sai Nhĩ Đông đặt rồi, ngon cực kỳ." Ngâm Hoan vừa bóp vai vừa nói, trên mặt Mộc thị lộ ra tia đồng ý. Trong hai năm qua đứa nhỏ này càng ngày càng hiểu chuyện, cho dù lúc trước có người kín đáo phê bình thân phận nàng không cao nhưng hôm nay cơ hồ không còn nghe những lời đó nữa, nên biết trong một toà đại trạch, những bí mật thường khó giữ, khi quản gia cần phải có thủ đoạn cần phải nhổ một hai cây đinh.

                  

"Lão phu nhân lần trước ăn cũng nói không tệ." Mộc thị khép sổ sách lại, híp mắt lại, Ngâm Hoan xoa bóp hơn một khắc mới ngồi xuống, "Mẫu thân, con có chuyện cầu mẫu thân giúp đỡ."


                  
"Ta biết ngay mà, hèn chi hôm nay đột nhiên con lại ân cần như vậy." Mộc thị mở mắt ra, thấy vẻ mặt giảo hoạt của nàng, cười nói.

                  

"Những cửa hàng phía trước phía sau của Thiên Ngọc các tại Nam thị không có cái nào tốt hết, con muốn mở một chi nhánh của Thiên Ngọc các tại Bắc thị, mặc dù người ở đó hơi tạp, không bằng Nam thị nhưng con tin chuyện làm ăn nhất định sẽ không kém, chỉ là nữ nhi không đủ vốn, cho nên muốn nhờ mẫu thân giúp đỡ a." Lúc trước Mộc thị cho Ngâm Hoan quản lý một tiệm trang sức cùng một bố y phường, về sau bố phường được Ngâm Hoan đổi thành chế y phường. Những tiệm này dù sao cũng đều là của hồi môn của mẫu thân, trong hai năm qua Ngâm Hoan nằm mộng cũng muốn mở một cửa hàng của riêng mình.


                  
"Hai cửa hàng kia vốn chính là cho con." Mộc thị từ ái sờ sờ đầu của nàng, nàng từ Mộc lão phu nhân học được cách quản gia tốt, mà hôm nay đứa nhỏ này là học được cách sửa cũ thành mới, riêng tiền kiếm được từ hai cửa hàng này, đều vượt qua mấy cửa hàng hồi môn còn lại của nàng.


                  
"Vậy được rồi, nữ nhi muốn tự mình mở một cửa hàng riêng, mẫu thân a, ngài liền đồng ý với con đi, ngài không phải là thường nói sao, đúng là nữ nhi phải dựa vào chồng, đúng là phải xem chồng là trời, nhưng không thể đánh mất bản lĩnh của mình. Thứ nhất là của hồi mô, thứ hai là năng lực kinh doanh, của hồi môn không phải là ai ai cũng phong phú, nếu con có thể nắm chặt túi tiền của mình thì chồng tương lai của con làm sao xem thường con được, phải không mẫu thân?"


                  
Chuyện mà đời này nàng không dễ dàng thoả hiệp nhất đó là chuyện tiền bạc, bi kịch kiếp trước nói cho nàng biết có tiền có thể sui ma khiến quỷ, dạo này, rất nhiều người tham không phải là vì nó sao.


                  
"Vậy riêng con có được bao nhiêu rồi?" Mộc thị bị lý thuyết của nàng thuyết phục, hai năm qua sau khi đem lợi nhuận phụng dưỡng cho quan phụ mẫu còn lại là của nàng, nếu khấu trừ đi chi phí nhân công, Mộc thị thu được cũng không ít, so với phỏng đoán của nàng còn nhiều hơn.

                  
"Bên Bắc thị tiền thuê phòng tính theo quý, con muốn trực tiếp mua một căn nhà, mẫu thân có thể cho con mượn năm trăm lượng không?" Ngâm Hoan trong lòng tính tính toán toán một chút, năm trăm lượng cũng tương đương bốn thành (40%) của cửa hàng đi, bất quá không quan hệ, chi nhánh này chỉ cần làm ăn tốt, có thể tiếp tục mở nữa.

                  
"Năm trăm lượng tính cho mẫu thân là bốn thành, mẫu thân thấy thế nào?" Ngâm Hoan nhìn thoáng qua Mộc thị, chỉ thấy nàng cầm chìa khóa mở ngăn tủ ra, từ trong trong ngăn kéo lấy ra một tấm ngân phiếu giao cho nàng, "Người làm thì con để Lý chưởng quỹ giúp con tìm là được."




"Cảm ơn mẫu thân." Ngâm Hoan vui vẻ ra ngoài cầm lấy bút trên bàn, lấy ra một trang giấy viết xuống khế ước, viết hai tờ, lấy một tờ ấn dấu tay của mình giao cho Mộc thị, "Không thể để cho mẫu thân liền đem tiền cho con mượn không minh bạch được, đây là khế ước, mẫu thân hảo hảo cất giữ nha."



Mộc thị thấy nàng nghiêm túc chăm chỉ, trong lòng cũng cao hứng, xem ra chuyện của Lục vương phủ đối với nàng cũng không tạo thành ảnh hưởng gì, lại nói tới Mộc gia đối với chuyện này cũng hết sức tức giận, nếu là Ngâm Hoan chính trực chờ đến tuổi để gả cho thế tử mà Lục vương phi lại chơi chiến thuật kéo dài mà bên ngoài khắp nơi đồn đãi là Cố gia tiểu thư được Lục vương gia định ra hôn sự thì còn có người nhà nào dám tới cửa cầu hôn, thế này không phải là làm trễ nãi nàng sao.



Bất quá năm nay Ngâm Hoan mới mười tuổi, mà thế tử kia đã mười lăm, cái tuổi này là bắt đầu nghị hôn, Lục vương gia sẽ không kéo dài tuổi nghị hôn của con trai để xem Lục vương phi làm như thế nào. Nếu là nàng không có hành động gì nữa, Mộc thị cũng không ngồi yên, nàng định trở về Mộc gia một chuyến, cùng hai ca ca thương lượng chuyện này, không có đạo lý người Hoàng gia các người thích làm gì thì làm được.



Còn đối với Ngâm Hoan mà nói, nàng sở dĩ không lo lắng, kiếp trước người thế tử kia cưới căn bản không phải tiểu thư của Cố gia, Lục vương phi cuối cùng vẫn là toàn thắng. Nói sau tuổi nàng vẫn còn nhỏ, về việc này, nếu Tô Khiêm Doanh cuối cùng cưới người khác thì những lời đồn đãi trong hai năm qua chính là tổn thương mà Tô gia gây ra cho nàng mà nàng là người bị hại. Cuối cùng không chừng với tính tình của Lục vương gia, còn cho nàng đền bù tổn thất.



Hôm nay toàn bộ tâm tư của nàng đã rơi vào chuyện mở cửa hàng ở Bắc thị, hai ngày sau Lý chưởng quỹ liền cho nàng biết tin tức. Nói là bên Bắc thị có một gian cửa hàng, vị trí không tệ, chính là giá tiền có chút cao, cho dù là người Cố phủ cũng không giảm giá, trong thành Lâm An toàn là người cao quý, Cố gia  nàng chẳng là gì.



Ngâm Hoan suy đoán giá trị tấm ngân phiếu trong ngực, rồi cùng chưởng quỹ kia cò kè mặc cả một phen. Cuối cùng nàng dùng tám trăm lượng mua gian cửa hàng kia, mặt khác chưởng quỹ thấy Ngâm Hoan là một cô nương còn nhỏ nhưng miệng rất ngọt lại lanh lợi, tặng thêm cho nàng một cái tiểu viện phía sau cửa hàng.



"Lý chưởng quỹ, ông hãy tuyển thêm vài tiểu nhị cho cửa hàng, ông cũng điều thêm vài tiểu nhị quen việc từ Nam thị qua đi, nửa đầu năm nay có lẽ phải phiền ông rất nhiều, ông phải chạy qua chạy hai hai nơi này nên tiền công ta sẽ tăng gấp hai cho ông." Ngâm Hoan đứng ở trên lầu, quan sát Bắc thị một chút, mặc dù không có náo nhiệt như Nam thị nhưng nơi này có vẻ rất sạch sẽ, bên Nam thị rắn rồng hỗn tạp, rất nhiều tiểu thư không muốn ra đến ngược lại bên này thanh tĩnh hơn một chút.



Trước khi đi Ngâm Hoan lại giao cho Lý chưởng quỹ hai trăm lượng bạc với bản thiết kế mới, bản thiết kế này rất đơn giản đến Lý chưỡng quỹ còn hiểu rõ, "Nếu không đủ bạc Lý chưởng quỹ cứ nói, mỗi phòng đều phải làm theo yêu cầu của bản thiết kế này, không được làm hàng nhái, còn có viện này thì cứ để cho ta " Ngâm Hoan nói sơ qua ý tưởng của mình với Lý chưởng quỹ một chút, chỉ thấy Lý chưởng quỹ càng nghe càng đè nén, Thất tiểu thư này, thật sự là không giống với người bình thường.




Có tiền có người, cửa hàng sửa sang lại hết sức nhanh chóng, không quá nửa tháng, Lý chưởng quỹ cứ dựa theo yêu cầu của Ngâm Hoan sửa sang lại cửa hàng theo đúng ý nàng muốn, hàng từ lấy từ Nam thị, Ngâm Hoan lại nhờ Lý chưởng quỹ đi tìm sư phụ chế tạo ngọc giỏi, thuê giá cao, chế tạo ngọc cho cửa hàng mình, cho dù nhà khác bắt chước, cũng có thể thắng người ta với độ tinh xảo cao hơn.

                  

Mộc thị ra mặt tuyển cho Ngâm Hoan mấy chưởng quỹ thật giỏi làm cho trên dưới Cố phủ đều biết chuyện, Thất tiểu thư muốn tự mình mở cửa hàng ở Bắc thị, nhưng người có phản ứng khác những người kia đó là Đường thị, nàng cầm một xấp ngân phiếu đi tìm Ngâm Hoan bàn bạc chuyện góp vốn.

                  

Thiên Ngọc các gì đó nàng đã xem qua, hẳn là có lời đi!

                  

Nhiều khách hàng, làm ăn tốt, rất nhiều người đều thích, ngẫu nhiên khi đi ra ngoài cùng phu nhân khác gặp mặt nói chuyện phiếm, trang sức trên đầu các nàng hay vòng đeo tay của các nàng luôn có vài món mua từ Thiên Ngọc các, lúc ấy nàng có ý tưởng muốn được chia chén súp này, nhưng đây là của hồi môn của người ta, nàng không thể trực tiếp nhúng tay vào, hôm nay có cửa hàng mới được Ngâm Hoan mở là cơ hội tốt a.

                  

"Ngâm Hoan a, Tam thẩm đều nghe nói con muốn mở thêm một cửa hàng nữa, con xem ta thẩm muốn góp mấy phần."

                  
"Tam thẩm muốn góp vào bao nhiêu đây." Ngâm Hoan sai Thanh Nha mang trà đến, cười khanh khách nhìn nàng, "Cửa hàng kia con tốn nhiều bạc lắm ạ."

                  

"Con góp bao nhiêu bạc cho cửa hàng đó." Đường thị suy tính trong đầu, bản thân có thể góp được ba phần cũng tốt rồi.


                  
"Không nhiều lắm, con cùng mẫu thân góp tổng cộng gần ba ngàn lượng bạc, không biết tam thẩm muốn đóng góp bao nhiêu?" Ngâm Hoan đứng ở đó, tay cầm một cái bình tưới hoa nhỏ đang tưới hoa trong bồn, quay đầu lại nói ra.


                  
"Ba ngàn lượng!" Đường thị cơ hồ muốn nhảy dựng lên, nàng gom góp trong nhà mới được ba trăm lượng, muốn lừa người à.


                  
"Đúng vậy tam thẩm, đây vẫn chỉ là chi phí mới bỏ ra cho cửa hàng trùng tu lại." Ngâm Hoan phảng phất như không nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của nàng, nghiêm túc nói.

                  
"Ngâm Hoan a, con đừng doạ tam thẩm, ba ngàn lượng là đủ bạc mua được ba cửa hàng rồi, đứa nhỏ này, con muốn gạt thẩm sao." Đường thị nghe số tiền kia không khỏi toát mồ hôi.

                  

"Ngâm Hoan không có nói giỡn đâu tam thẩm, Ngâm Hoan tính cho thẩm xem, mua cửa hàng này tốn tám trăm lượng bạc, lúc trùng tu lại cùng lúc khai trương cũng phải chi tiền, đó là con chưa tính những chi phí chi cần thiết hàng ngày cho cửa hàng đâu, còn tiền công cho chưởng quầy và tiểu nhị nữa. Ngoài ra còn chi phí đồ ăn thức uống cho các tiểu thư phu nhân nữa, còn nữa a, chi phí để mời sư phụ chế tác thủ công giỏi nữa, nếu không thì làm sao thu hút khách được, đủ loại chi phí này, tổng cộng cũng hơn năm ngàn lượng a."




Ngâm Hoan tính toán như vậy, Đường thị liền muốn hôn mê, nàng trời sinh vốn tính toán không tốt, lúc trước Mộc thị cũng tính toán cho nàng xem, liền đem chi phí hàng tháng của phòng nàng khiến nàng xoay vòng vòng rồi. Cuối cùng câu nàng có thể hiểu là năm ngàn lượng bạc, tận năm ngàn lượng đó a, chi phí một năm của toàn bộ Cố phủ cũng chưa tới con số đó, vậy mà đại tẩu dám đặt cược toàn bộ của hồi môn cho nàng, đây là đại tẩu ngại mình quá nhiều tiền, sợ tiêu không hết sao.




"Tam thẩm, ngài đừng thấy chi phí này nhiều, kì thật khách hàng của cửa hàng đều là quý tiểu thư hoặc quý phu nhân, mỗi lần đều vung tay ném bạc nên cho dù hàng xấu nhất cũng bán được. Cho nên chúng ta đều muốn mọi thứ phải là tốt nhất, tương lai cũng kiếm nhiều hơn, ngài xem Nam thị không phải cũng giống vậy sao. Nói chuyện nửa ngày rồi mà con quên hỏi tam thẩm, ngài tính góp mấy phân?" Ngâm Hoan để bình nước xuống, lau tay sạch sẽ, quay đầu lại nhìn Đường thị.



"Để thẩm trở về suy nghĩ một chút." Ba ngàn lượng lại đổi thành năm ngàn lượng, với tính tình yêu tiền như mạng của Đường thị, muốn nàng xuất ra năm trăm lượng thì còn khó hơn muốn cái mạng già của nàng. Cho dù tận mắt thấy lợi nhuận từ cửa hàng ở Nam thị, nhưng nàng vẫn là không an tâm, năm ngàn lượng bạc a, lỡ như kinh doanh không tốt thì làm sao lấy về đây.



Ngâm Hoan cười híp mắt mắt nhìn nàng rời đi, sau đó còn rất tri kỷ nói theo, "Tam thẩm, trước khi khai trương thẩm suy nghĩ kỹ rồi nói lại với con cũng được."



Thanh Nha đi đến, bất đắc dĩ nhìn nàng, "Tiểu thư, sao ngài lại hù dạo Tam phu nhân như vậy, lỡ sau này ngài ấy biết rõ tiểu thư nói quá lên thì làm thế nào."



"Những chi phí kia của cửa hàng một chút cũng không phải là giả, ta còn sợ thẩm ấy tính ra sao?" Ngâm Hoan hừ một tiếng, nếu không khoa trương nói như vậy thì với tính tình tham món lợi nhỏ của Tam thẩm, về sau không sợ thêm phiền toái sao.



"Tiểu thư, Đại thiếu gia sai người đến mời ngài qua đấy, nói là có khách nhân, thỉnh tiểu thư qua đấy uống trà." Tập Noãn đi đến, theo phía sau là một nha hoàn cỡ tuổi tương tự, trong lòng Ngâm Hoan run lên, đến đó uống trà sao, sẽ không phải là người kia muốn tặng quà nữa chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.05.2015, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 34
Mây đã post hết truyện rồi, Mây lặn edit truyện tiếp đây. :wave:  :wave:  :wave:

CHƯƠNG 42.1: Không biết đặt đề
Edit: Mây


Cố Dật Tín là một người biết hưởng thụ, Ngâm Hoan đi qua viện tử hắn vô số lần, từ những hoa cỏ được trồng trong viện đến nội thất trong viện đều được sắp xếp khéo léo, Nhị thẩm là người không có chủ ý lớn, mà chuyện sắp xếp viện tử này Nhị thúc lại càng không thích dính vào. Tính tình Đại ca có thể dưỡng thành như vậy, toàn bộ đều nhờ vào công lao của lão sư.


Trời vào thu, trong viện là một mảng vàng kim chói loá, những cây cối đã ngậm đầy ý thu, lá đã chuyển hết thành màu ố vàng, đi vào trong sân một chút, vòng qua gian phòng kia là một cái ao, ở giữa ao có dựng một cái đình, đình này có thể chứa được năm sáu người, ao nước không sâu lại rất sạch sẽ, thời điểm mùa hè thì trồng hoa sen, còn hôm nay, có thể thấy được cá vàng bơi lội tung tăng trong đó.


Xa xa còn nghe được hương trà bay thoang thoảng từ đình bên kia, bằng không thì thật hổ thẹn cho câu Đại ca nàng là người biết hưởng thụ mất, toàn bộ khu viện này nàng thích nhất chính là đình kia.


Đến gần mới nhìn rõ ràng khách nhân nào, Tô Khiêm Mặc cùng một người nào đó mà nàng không biết, còn có Tam tỷ và Đại ca, thêm bản thân là vừa đủ năm người.

                  
"Thất muội, muội tới chậm nha, nghe nói muội muốn mở thêm chi nhánh Thiên Ngọc các ở Bác thị hả, mấy ngày nay chắc bận lắm?" Cho đến khi cửa hàng gần khai trương thì trên dưới Cố phủ mới biết nàng mở thêm một Thiên Ngọc các nữa, Ngâm Hoan không phải là muốn lừa gạt gì, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là không muốn có người đến góp phân, đến lúc đó muốn cự tuyệt cũng không được, không cự tuyệt lại càng cũng không được.

                  
"Vừa rồi Tam thẩm đến chỗ muội bàn chút chuyện, nên muội tới chậm." Ngâm Hoan cười nói, "Cũng không bận mấy đâu, nếu đại ca quan tâm thì sau này mua nhiều một chút, muội tính giá vốn cho."

                  
Cố Dật Tín đầu năm nay là đính thân, là Cố lão phu nhân cùng Nhị thúc cùng nhau quyết định đối tượng cho hắn, đối phương cùng Cố gia cũng coi như là môn đăng hộ đối, Cố Dật Tín lúc trước cũng gặp qua hai lần, đối với Nghê gia tiểu thư cũng gọi là ấn tượng cũng không tệ lắm, thấy Ngâm Hoan nói như vậy, hắn cũng da dày đồng ý, "Được rồi, bất quá Thất muội muội muốn thu bạc của ta thì phải trực tiếp đưa ngọc mới có thành ý nha."

                  
"Tam thẩm tìm ngươi làm gì." Cố Ngâm Nguyệt ngồi một bên rốt cục cũng chịu mở miệng, Ngâm Hoan thấy bộ dáng nàng mệt mỏi, đã từng nghĩ tới để nàng góp vốn một ít, bất quá việc buôn bán chuyện này, nhiều người thì rất phiền toái nên nàng cũng trực tiếp bỏ qua.

                  
"Tam thẩm hỏi muội có thể cho thẩm ấy góp một phần không, nhưng cửa hàng bên muội gần khai trương rồi, có gì để nói sau vậy."

                  
"Cố thất tiểu thư mở cửa hàng ngay cả thím ngươi cũng muốn góp phần sao?”Người thiếu niên lạ mặt ngồi bên cạnh Tô Khiêm Mặc dường như có dào dạt hứng thú với Ngâm Hoan, mở miệng hỏi. Cố Dật Tín thay nàng nói, "Huynh là nam nhi nên không biết, Thiên Ngọc các ở Nam thị là cửa hàng được yêu thích nhất, các phu nhân tiểu thư cửa đều thích mua trang sức đeo tay ở đó, nếu nnhà huynh có tỷ tỷ muội muội, huynh cũng có thể hỏi."

                  
"Cố Thất cô nương thật là biết kinh doanh." Người lạ mặt ngồi bên cạnh Khiêm Mặc tán thưởng, còn Tô Khiêm Mặc xác thực một câu cũng không nói, từ lúc nàng tiến vào đến giờ vẫn một bộ dáng trầm mặc, làm Ngâm Hoan nghĩ hôm nay chắc là hắn uống lôn thuốc.

                  
"Đó cũng là cửa hàng Đại bá nương cho nàng, ban đầu vốn là làm ăn tốt rồi." Cố Ngâm Nguyệt ở một bên không cam lòng chen vô nói, Ngâm Hoan cũng không để ý nàng, nếu chuyện châm chọc vài câu làm cho tâm trạng nàng khá hơn thì Ngâm Hoan cũng không quan tâm.

                  
Người duy nhất có thểm làm cho Cố tam tiểu thư Cố Ngâm Nguyệt giận tới bây giờ, khiến cho thân người tiều tuỵ đó là Bành Mậu Lâm, cũng không có người thứ hai nữa.

                  
Hắn cùng tuổi với Đại ca nàng, Cố Dật Tín đính hôn, Bành Mậu Lâm cũng đến tuổi đính hôn, khi còn bé chuyện đính thân giữa hai nhà lúc nào cũng được nhắc đến nhưng hai năm nay thế nhưng Bành gia lại không nhắc lại nữa. Chuyện này cũng không có gì, có Bành lão phu nhân ở đây, hôn sự còn bảo đảm được một chút, chỉ là gần đây Bành thiếu gia lúc đi chơi công viên có mắc vào một món nợ hoa đào.


Lúc hắn đi ra ngoài dạo chơi tại công viên có gặp một cô nương xinh đẹp, nhất thời động tâm hạ bút viết thơ khen ngợi cô nương kia, thật ra là Bành Mậu Lâm không phải nổi lên ý nghĩ không an phận, thuần túy bởi vì hắn cảm thấy cô nương kia thật xinh đẹp, muốn ca ngợi một chút.


Ai ngờ sau khi tặng thơ rồi, cô nương ấy lại tặng lại cho hắn một khăn hương, mới đầu Bành Mậu Lâm không hiểu ý tứ của nàng. Hắn vốn giữ mình nên ít đi đến nơi gió trăng, tự nhiên không biết cô gái xinh đẹp động long người trước mắt lại là kĩ nữ nổi danh nhất thành Lâm An, ba ngày nữa sẽ bán đêm đầu.


Ý tứ của cô nương kia là, khăn này tặng cho hắn, nếu hai người thích nhau thì hy vọng đêm đầu của nàng, hắn có thể tới mua đêm đầu tiên mà nếu có thể chuộc nàng ra là tốt nhất.

Bành Mậu Lâm sau đó mới biết được đó là do bên ngoài nháo lên, thảo luận những lời khó nghe. Sauk hi cô nương kia lên đài lại không nhìn thấy hắn, vô cùng thương tâm, cuối cùng ủy thân cho người ra giá cao nhất. Ngày hôm sau lấy tài năng văn thơ của mình làm ra một bài vô cùng thương tâm, một truyền mười mười truyền một trăm, mà ngày đó trong vườn hoa cũng không phải chỉ có bọn họ. Mọi người đem chuyện xâu chuỗi lại, cuối cùng trở thành phiên bản Bành thiếu gia đùa giỡn tình cảm của cô nương kia.


Nói cho cùng Bành Mậu Lâm bị oan uổng, hắn vốn chỉ là thưởng thức vẻ đẹp của cô nương kia, khoe khoang tài văn chương một chút. Thứ hai hắn vốn không biết thân phận thật của nàng, nghĩ cô nương có khí chất như vậy không có khả năng xuất thân từ chỗ trăng gió kia, ai ngờ đoá hoa xinh đẹp kia lại có thể đâm tay người khác đau như vậy.


Tin tức này đối với Bành Mậu Lâm thực tế ảnh hưởng không lớn, dầu gì hắn vẫn giữ mình trong sạch chỉ là làm một bài thơ ca ngợi mà thôi nhưng có thể đối với phần đông các cô nương thích hắn mà nói, điều này thật sự là một đả kích quá lớn, các nàng đường đường là tiểu thư khuê các mà không sánh bằng một cô nương thanh lâu, Bành thiếu gia chưa bao giờ làm thơ tặng ai.


Nhìn bộ dáng ảm đạm hao tổn tinh thần này của Cố Ngâm Nguyệt là biết, Ngâm Hoan rất muốn khuyên nàng, sao lại so bản thân với một kỹ nữ, không phải là muốn tự hạ thấp thân phận sao. Vả lại đây chỉ là lời đồn đãi thôi, với phẩm tính (phẩm chất + tính cách) của Bành Mậu Lâm không hắn sẽ không loạn chơi ở những nơi như thế, hắn tránh né còn còn chưa kịp nữa là.


Cuối cùng thật sự cái mà Cố Ngâm Nguyệt quan tâm là Bành gia chưa có tới cầu hôn, Đại ca đã đính hôn, Cố gia đại tiểu thư cũng đã định ra hôn sự rồi. Mối hôn sự này là người ngoài tự mình tới cửa cầu hôn, không cao cũng không thấp, hết sức ổn định, nàng đã ở tuổi này, Cố gia muốn nàng có chỗ ổn định sau này.


"Tam tỷ, trong cửa hàng gần đây có mấy món đồ không bán chạy, muội lấy mấy cái cho tỷ chọn nha." Ngâm Hoan hảo ý khuyên nhủ, Cố Ngâm Nguyệt thấy nàng vẻ mặt vui vẻ. Trong hai năm qua, những ầm ĩ từ chuyện Lục vương phủ cầu thân dường như không chút ảnh hưởng tới nàng, giễu cợt nói, "Thất muội ngày ngày vui vẻ, sẽ không sợ vị trí thế tử phi rơi vào tay người khác sao."


Cho dù ngươi liên tục đau khổ là chuyện của ngươi, không có lý ngươi cũng ép người khác đau khổ theo. Ngâm Hoan thu hồi lại nụ cười, vẻ mặt nhạt nhẽo nói, "Tại sao muội phải không vui, nếu không cần vui vẻ mà có thể thay đổi chuyện sắp xảy ra thì muội tình nguyện cái gì cũng đều không cần làm, cả ngày ngồi buồn thì được rồi."


"Ngươi!" Cố Ngâm Nguyệt biết nàng đang chỉ trích bản thân, cảm thấy Ngâm Hoan muốn châm chọc chuyện tình của nàng cùng Bành công tử. Nhưng những gì nàng nói là sự thật, Ngâm Hoan còn một tầng ý tứ khác, Tô Khiêm Mặc ngồi một bên vẻ mặt không thay đổi, chỉ là ánh mắt chuyên chú rất nhiều, giống như là cẩn thận lắng nghe những gì Ngâm Hoan nói.

                  
"Muội đối với vị trí thế tử phi một chút hứng thú cũng không có, Lục vương gia chỉ nói đùa một chút thôi, người bên ngoài truyền loạn thôi." Ngâm Hoan nhàn nhạt nói, Cố Ngâm Nguyệt không tin, cong cong môi không có nói cái gì nữa, khóe miệng Tô Khiêm Mặc dường như có như không khẽ cong lên một chút.

                  
"Các huynh uống trà đi, muội mệt mỏi nên đi về trước." Cố Ngâm Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy uỷ khuất, bỗng nhiên đứng lên, phẩy tay áo, bỏ đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.05.2015, 09:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 24
CHƯƠNG 42.2: Khiêm Mặc thổ lộ
Edit: Mây


Cố Dật Tín vẻ mặt xin lỗi nhìn bọn họ, "Gần đây xá muội tâm tình không tốt lắm, các vị chê cười rồi."

                  
"Đại ca, huynh nhanh đi nhìn nàng một chút đi." Ngâm Hoan thúc giục hắn đi theo, Cố Dật Tín đi theo nàng ra ngoài, trong đình lại yên tĩnh trở lại.

                  
Tựa hồ không khí quá lung túng, thiếu niên kia ngồi một lúc liền không yên, thấp giọng nói với Tô Khiêm Mặc vài câu, đứng dậy nói với Ngâm Hoan, "Ta lần đầu tiên tới Cố phủ, trước tiên muốn xem phòng Cố huynh một chút, các ngươi ở lại từ từ tán gẫu."

                  
Nhìn thiếu niên kia rời đi, phảng phất là tận lực thành toàn cho hai người, Ngâm Hoan nghĩ thiếu niên kia nhất định là phụng mệnh canh giữ bên ngoài cho hắn, nhìn bộ dáng khác thường của Tô Khiêm Mặc, nàng quyết định không mở miệng.

                  
"Ta muốn đi nhập ngũ." Hồi lâu, Tô Khiêm Mặc mở miệng, cầm lấy chén sứ trên bàn có chút khẩn trương, đặt lên bàn đá vang một tiếng Ngâm Hoan có chút kinh ngạc nhìn hắn, tiểu thiếu gia Bát vương gia phủ muốn đi nhập ngũ, cha mẹ của hắn sẽ đáp ứng sao.

                  
"Ta muốn theo Lục thúc đi Dương quan." Tô Khiêm Mặc lại bổ sung một câu, Ngâm Hoan ngẩng đầu lên, vừa vặn Tô Khiêm Mặc cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng, không đợi Ngâm Hoan phản ứng, Tô Khiêm Mặc lại cúi đầu, Ngâm Hoan lại ngẩn ra, hắn đây là, thẹn thùng sao?

                  
"Vậy Lục thúc ngươi cho ngươi chức vị gì." Ngâm Hoan nhấc bình trà, rót cho hắn một ly trà nóng.

                  
"Ta từ binh nhì đi lên." Ngâm Hoan dừng tay lại, lần đầu tiên đối với hắn thay đổi cái nhìn, hắn thân là người Hoàng gia, trên người chính là huyết mạch của Hoàng đế, thân phận như vậy, cái gì cũng không làm thì cũng đủ cho hắn sống an ổn cả đời. Đối với sự lựa chọn của hắn, đáy lòng Ngâm Hoan kỳ thật có chút bội phục.

                  
Kiếp trước nàng chỉ nghe nói cái người Tô công tử này là một người thiện chiến hung tàn, ngay lúc đó nàng tự nhiên cho rằng, là người Hoàng gia thì sẽ được chức cao, bên dưới sẽ có rất nhiều người ra sức cho hắn, cái hắn muốn là danh dự, tiền thưởng thì sẽ chia đều cho tướng sĩ, không phải là tất cả đều vui vẻ sao.


"Vậy phụ vương, mẫu phi ngươi có chịu không?"


"Đó là quyết định của ta, ta là người lớn rồi, ở Lâm An này ngây ngô thì có cái gì tốt, Thất ca Bát ca cả ngày bọn họ là ở bên ngoài, không có làm việc gì." Tô Khiêm Mặc lộ ra thần sắc khinh bỉ, nếu bỏ qua một thân vinh hoa phú quý này thì tính là gì, đặt họ vào đường lớn xem thử họ sống nổi không.


Chỉ cần một người ý chí kiên định, chỉ cần hắn có đủ niềm tin rồi, sẽ lập được ít công to, ở trong mắt Ngâm Hoan, Tô Khiêm Mặc hôm nay chính là người như thế.


"Chuyện này rất nguy hiểm với tính mạng, ngươi thuyết phục được phụ vương mẫu phi ngươi thật giỏi." Ngâm Hoan khuyên hắn một câu, Tô Khiêm Mặc ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, "Ngươi nghĩ ta cần ở lại kinh thành hay không."


"Mỗi người đều có chuyện muốn làm của mình, nếu ngươi đã muốn đi nhập ngũ, vậy thì nghe theo ý nghĩ của ngươi đi, chỉ là đó cũng không phải là trò đùa, ta hy vọng ngươi đã nghĩ thông suốt, trên chiến trường không có phân rõ vương giả hay quý tộc, tiền đặt cược chính là tính mạng ngươi."


"Ta không nghĩ đây là trò đùa!" Tô Khiêm Mặc đột nhiên nói to lên, Ngâm Hoan nhìn hắn đỏ mặt lên, cười nói, "Ta không có nói ngươi nói đùa mà."


"Ta cũng không nói đây là trò đùa." Tô Khiêm Mặc đứng lên, hơi có chút không được tự nhiên nhìn đàn cá bơi lội tung tăng dưới hồ, Ngâm Hoan cũng đứng lên với hắn, nhưng không biết an ủi hắn như thế nào, chỉ là yên lặng đứng ở một bên.


"Ngươi nói ngươi không muốn gả cho đường ca làm thế tử phi thật sao, vậy ngươi muốn gả cho người như thế nào." Thật lâu sau, Tô Khiêm Mặc nhìn chằm chằm đám đám cá đang bơi kia, mở miệng hỏi.


Ngâm Hoan hôm nay cảm thấy hắn cực kỳ khác thường, một tay sờ vòng ngọc trên tay mở miệng hỏi, "Tô thiếu gia vì sao hỏi như vậy."


"Đường ca là người khiêm tốn khoan dung lại có thân phận địa vị hiển hách, nhân phẩm không tồi, nhưng ngươi lại không muốn gả cho hắn, ta chỉ là hiếu kỳ thôi." Tô Khiêm Mặc thu lại ánh mắt bối rối, nhìn về phía xa xa.


Tựa hồ đây là lần đầu tiên có người hỏi nàng vấn đề như vậy, Ngâm Hoan trầm tư một hồi, cả đời này, nàng ngoại trừ muốn cho những người đã hại nàng kiếp trước sống không an ổn thì nàng thực ra không nghĩ tới sẽ gả cho một người như thế nào.


Có lẽ hạnh phúc cả đời đối với một người từng chết rồi mà nói, còn không vui vẻ hơn nhìn kẻ thù của nàng dãy dụa khổ sở, cho nên Ngâm Hoan trầm mặc.


Tô Khiêm đợi Mặc thật lâu mà không thấy câu trả lời của nàng, xoay người lại nhìn nàng, "Nếu vậy ngươi có chịu ta không, nếu ta không trở lại, ngươi không được lập gia đình."


Ngâm Hoan bị thổ lộ của hắn làm cho rung động, ngẩng đầu thoáng nhìn thấy tia ửng hồng khả nghi trên mặt hắn, Ngâm Hoan đột nhiên nổi lên tâm true chọc, "Vậy ngươi mười năm không về, chẳng phải là ta mười năm không thể lập gia đình sao, hơn nữa, vì sao ta phải đáp ứng ngươi?"

"Ngươi nhất định phải đáp ứng ta, mười năm thì hơi nhiều, nhiều nhất là năm năm, năm năm sau ta còn chưa có trở lại, ngươi gả cho người nào tuỳ ngươi." Lần này Tô Khiêm Mặc không còn thẹn thùng gì nữa, trực tiếp bá đạo nói với nàng.

                  
"Nếu như ta không đáp ứng đấy." Ngâm Hoan trong lòng đột nhiên có một tia chờ mong, chợt lóe lên, "Tô thiếu gia, đây chỉ là trò đùa con nít, đừng nhắc lại nữa."

                  
"Ngươi phải đáp ứng." Ngâm Hoan xoay người đi qua cái bàn, sau lưng nàng Tô Khiêm Mặc liền trầm giọng nói ra, Ngâm Hoan không quay đầu lại, khóe miệng giương cao xẹt một nụ cười nhẹ nhàng, "Vì sao?"

                  
"Không có vì cái gì, nếu ngươi không phải ứng ta, vậy mỗi ngày ta đều theo quấy rầy ngươi, quấy rầy đến khi ngươi đồng ý mới thôi."

Lời cầu hôn bá đạo trong lịch sử, quá cư tê, quá sức dễ thương, quá mức bá đạo


Đã sửa bởi may_mong_mo lúc 21.05.2015, 07:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ancoco, bijenjo, Nguyễn Ngọc Đông Anh, xichgo, yang nhi và 192 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1099 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 289 điểm để mua Kẹo trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.