Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 05.05.2015, 12:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 42
Cho Mây ít phút quảng cáo, một hố mới mà bạn Mây đang đào là KẾ HOẠCH CHIẾM GIỮ CỦA CHƯỞNG QUỸ, mời chị em quan tâm  :D5  :D5  :D5


CHƯƠNG 31:Tiền di nương sinh non


Lúc này Cố Ngâm Sương đang trong phòng bôi thuốc, vừa nghe nha hoàn đến thông báo, Tiền di nương động thai khí muốn sinh, cái hủ thuốc nhỏ trong tay lập tức rơi xuống bàn trang điểm, Cố Ngâm Sương cuống quít nhặt lên, "Còn lâu mới tới ngày sinh, làm sao lại đột nhiên động thai khí!"


"Là Tiền di nương sáng sớm tản bộ trong sân, không cẩn thận bị trượt ngã." Nha hoàn thấp giọng nói ra, Cố Ngâm Sương lập tức đem cái khăn che mặt mỏng đeo lên, "Ngươi nhanh đi sang Nghênh Xuân viện đi, dặn di nương từ từ hãy thông báo cho mẫu thân."


Nhưng mọi chuyện làm sao theo sắp xếp của nàng được, lúc Tiền di nương động thai khí, đã có nha hoàn  nhìn thấy vội đi thông báo với Phương thị, Cố Ngâm Sương vội vã đi sang chỗ Hạ ma ma, sai Cúc Tú  lập tức xuất phủ một chuyến, rồi mới đi Nghênh Xuân viện.


Phương thị chỉ phái bà đỡ đến, di nương cũng không phải là thai đầu, Dương thị mặc dù hi vọng sinh được nam hài, nhưng sợ lại là vị cô nương, cũng liền không có đến. Trong Nghênh Xuân viện lộ vẻ hơi hỗn loạn, Cố Ngâm Sương nghe được tiếng hừ hừ trong phòng Tiền di nương, yêu cầu đi vào.


"Nhị tiểu thư không thể đi vào bên trong a." bà tử giữ Cửa ngăn cản nàng, gió thổi qua động cái khăn che mặt trên mặt Cố Ngâm Sương, lộ ra một bên mặt chưa khỏi, bà tử kia vội vàng cúi đầu không dám nhìn, Cố Ngâm Sương sắc mặt khẽ biến, "Hôm nay không phải là ngày di nương sinh, di nương bị ngã nên bị động thai, ta lo lắng cho nàng, ta vào xem một chút rất nhanh liền đi ra, kính nhờ ma ma dàn xếp một chút."


Kia bà tử nhìn bạc trong tay, cuối cùng nghiêng người để nàng đi vào.


Tiền di nương dựa ở trên giường sắc mặt tái nhợt, đệm dưới thân thấm đầy máu, bà đỡ đứng một bên thấy nàng tiến vào thì ngơ ngác lui về phía sau mấy bước, Cố Ngâm Sương bước nhanh đến bên cạnh nàng, "Di nương cảm thấy như thế nào?"


Tiền di nương lắc đầu, bà đỡ mới xem rồi, chưa có dấu hiện muốn sinh, có thể nước ối mới bị vỡ, nàng hư thanh nói với Cố Ngâm Sương, "Nhị tiểu thư, nơi này dơ bẩn vô cùng, ngài mau đi ra."


Ngâm Sương quay đầu liếc nhanh bà đỡ kia, thấp giọng nói ra, "Con sai Cúc Tú đi tìm cậu."


Tiền di nương lo lắng cầm lấy tay của nàng, "Như vậy quá mạo hiểm."


Cố Ngâm Sương trấn an vỗ vỗ tay của nàng, "Di nương chỉ cần an toàn sinh hài tử là được rồi." Tiện đà quay đầu lại nhìn bà đỡ kia.


Cố Ngâm Sương trong phòng chờ thật lâu, cho đến Phương thị phái người đến hỏi thăm, nàng mới ly khai khỏi phòng sinh, đi đến phòng cách vách, Hạ ma ma rất nhanh liền trở về, trong tay còn cầm lấy một cái hộp đựng thức ăn, Tiền di nương từ buổi sáng phát động đến buổi trưa cũng chưa ăn qua cái gì, bà tử giữ cửa nhìn thoáng qua liền cho Hạ ma ma đi vào.


Đến lúc xế chiều Tiền di nương mới bắt đầu dùng sức sinh con, nước ối đã chảy hết nửa ngày không sai biệt lắm, Hạ má má ở trong phòng trợ giúp cho bà đỡ.


Khi đến giờ ăn cơm tối, trong phòng rốt cục truyền ra tiếng khàn khàn kiệt sức của Tiền di nương, ngay sau đó trong phòng liền yên tĩnh lại cách không lâu sau là tiếng khóc nỉ non của hài tử.


Ngoài phòng mọi người sốt ruột chờ, cách một lúc sau, Hạ má má mở cửa mừng rỡ nói với những người trong sân, "Sinh, sinh được một tiểu thiếu gia."


Ngâm Hoan mang theo Nhĩ Đông đi đến viện tử của Chu di nương, đụng trúng một nha hoàn đang vội vã đi, không đợi Ngâm Hoan hỏi lại nha hoàn kia trực tiếp liền đụng vào bả vai của Nhĩ Đông, ôm một hộp thức ăn vội vã đi ngược hướng với bồn hoa.


Nhĩ Đông tiến lên đỡ nàng, nha hoàn kia vội đem nắp hộp cơm đậy lại, vái chào Ngâm Hoan, chạy về hướng ngược với các nàng.


Ngâm Hoan nhìn thấy một bọc vải lộ ra khi nắp hộp cơm bị rơi, nha hoàn kia trông thật quen mắt, "Nhĩ Đông, ngươi có ngửi được mùi gì kì quái không”. Ngâm Hoan không nói được mùi đó kì quái ra sau, chỉ là có chút tanh.


"Đây không phải là nha hoàn mới của Nhị tiểu thư sao, chạy vội vã như vậy làm cái gì." Nhĩ Đông vuốt vuốt bả vai, xoay người thấy Ngâm Hoan nhìn chằm chằm theo bóng lưng của nha hoàn kia, hít hít vài lần, "Nô tỳ không nghe được mùi gì."


Chạy vội vã như vậy, trong hộp đựng cái gì a, Ngâm Hoan suy nghĩ, thủy chung cảm thấy mùi vị đó không giống như là mùi thức ăn trong hộp, rất xa lạ, càng không giống như là mùi tanh của thịt cá, " Nha hoàn trong phòng Nhị tiểu thư sao, Nhĩ Đông, ngươi đi theo sau nàng nhìn một chút, ta ở đây chờ ngươi."


Nhĩ Đông bước nhanh đi theo, Ngâm Hoan tìm một chỗ nắng ấm đứng chờ.


Nếu như Ngâm Hoan đời trước đã sinh hài tử, nàng nhất định sẽ biết hương vị này, đó là mùi nước ối và mùi máu của hài tử khi được sinh ra.


Đợi một hồi Nhĩ Đông mới thở hồng hộc chạy trở lại, "Tiểu thư, nha hoàn kia chạy thật là nhanh, nô tỳ đi theo tới ngã rẽ liền không thấy nàng ta nữa, nô tỳ nhìn thấy nàng ra khỏi cửa tiền viện liền đem đồ giao cho một bà tử ở ngoại viện, bà tử kia đi ra cửa mà bên ngoài cửa là một cái xe bò đứng đợi, nhưng là không biết của người nào."


"Ngoại viện nhiều người như vậy, ngươi đi tìm người nào đó nghe ngóng thử xe bò đẩy tay đó của nhà nào." Ngâm Hoan mang theo Nhĩ Đông đi viện tử của Chu di nương, từ năm ngoái nàng đến Tử Kinh viện, nàng vẫn không có dịp đến nơi này của Chu di nương, một phần sợ Lão phu nhân không thích một phần sợ người khác nhàn thoại.


"Thất tiểu thư, ngài tại sao tới đây”Chu di nương thấy nàng đến, đứng dậy phân phó nha hoàn đi chuẩn bị một ít thức ăn.


"Vừa rồi con mới qua thăm Lục đệ, thuận tiện tới thăm di nương một chút." Ngâm Hoan ngồi xuống, quan sát phòng nàng, Ngâm Hoan được nhận làm con thừa tự thì cuộc sống của di nương cũng tốt hơn lúc trước, ít nhất dưới mắt của Cố Vũ Thừa, tương lai còn có thể dùng đến nữ nhìn này là nàng, liền cố gắng đối tốt với Chu di nương.


"Thời điểm nô tỳ thỉnh an phu nhân thì được biết Thất tiểu thư sống rất tốt, vậy là tốt rồi, tiểu thư sống ở đó tốt hơn sống ở đây." Chu di nương nói không ngừng, trong lời nói tràn đầy vẻ muốn thân cận nhưng lại cố gắng lạnh nhạt, trong lòng Ngâm Hoan mơ hồ chua xót, di nương nàng là sợ người khác bàn tán khiến cho cuộc sống trong phòng lớn của nàng khó khăn hơn.


"Con ở đó vô cùng tốt, di nương ở đây cũng phải bảo trọng thân thể, nếu phụ... Tứ thúc tới nữa, di nương đừng có khước từ hắn nữa, nếu là có thể sinh thêm một đứa nhỏ nữa cũng tốt."


"Nô tỳ sống như bây giờ cũng rất tốt, Thất tiểu thư không cần lo lắng cho nô tỳ." Chu di nương cười cười, cũng không có sinh tâm tư muốn nịnh nọt Cố Vũ Thừa, Ngâm Hoan biết rõ khuyên bảo nàng vốn không có hiệu quả, ngồi trong phòng một lúc, ăn điểm tâm này nọ mà nha hoàn bưng lên, lúc này mới mang theo Nhĩ Đông trở về.


Sau khi trở lại Tử Kinh viện Ngâm Hoan mới biết được, Tiền di nương lúc gần chạng vạng sinh ra một đứa con trai, Tam lão phu nhân cao hứng muốn hư người, ngoại trừ Cố Dật Triết bà lại có thêm một đứa cháu trai, thậm chí còn nghĩ ôm hài tử đến bên cạnh mình nuôi.


Ngày tắm ba ngày của hài tử,  Cố Vũ Thừa cũng trở lại, Ngâm Hoan nhìn một sân đầy người ở Nghênh Xuân viện, có đứa con trai, địa vị Tiền di nương lại tăng thêm.


Ngâm Hoan thần tình lạnh nhạt, đi theo sau lưng Cố Ngâm Nguyệt đi vào phòng cho thêm bồn*, ngẩng đầu liếc nhanh hài tử trong ngực bà đỡ, hai đầu lông mày tựa hồ cùng Tiền di nương lại có một chút giống nhau, nếu nàng không có trở thành con thừa tự của mẫu thân nàng, đứa nhỏ này cũng giống như đời trước, sẽ không tồn tại được.

*thêm bồn: trong ngày tắm ba ngày của đứa nhỏ, mọi người cho vàng bạc, đá quý các loại với lời chúc tốt đẹp


Chờ Ngâm Hoan ra khỏi phòng, còn có thể nghe tiếng khóc của đứa nhỏ, bà đỡ sau khi nói vài lời may mắn thì lui ra, còn kèm theo tiếng cười của Tam lão phu nhân.


Ngâm Hoan thấy Nhĩ Đông vẫy tay về phía nàng, đi tới, Nhĩ Đông nhìn thoáng qua phương hướng của Cố Ngâm Sương, hạ thấp giọng nói với Ngâm Hoan, "Tiểu thư, chủ nhân cái xe bò đẩy tay là Nhị cữu cữu của Nhị tiểu thư a."


"Thất muội, các ngươi đang nói cái gì mà thì thầm vậy, để ta gọi hoài mà không trả lời." Sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh của Cố Ngâm Sương, Ngâm Hoan quay đầu lại cười nói, "Muội đang hỏi Nhĩ Đông thương thế có tốt chưa, mấy ngày hôm trước dọc theo đường bị một đứa nha hoàn đi đường mà không nhìn đụng phải, trong tay nha hoàn kia còn mang theo hộp đựng thức ăn."


Cố Ngâm Sương nụ cười hơi chậm lại, lập tức hỏi, "Vậy Thất muội có thấy rõ hình dáng nha hoàn kia không?"


Ngâm Hoan thẹn thùng cười cười, "Tựa hồ là nha hoàn mới tới Tam phòng nên muội nhìn quen nhưng không nhỡ rõ a."


"Gần đây nha hoàn trongTrúc Thanh viện cũng thay đổi vài cái, Thất muội không nhận biết cũng là bình thường." Cố Ngâm Sương nhoẻn miệng cười, vết sẹo trên mặt dường như sắp hết, không còn vết sẹo nữa.


"Muội còn chưa chúc mừng Nhị tỷ nha." Ngâm Hoan biết rõ hiện tại nàng phải vội vàng chăm sóc các vết sẹo cho tốt, chỉ còn nửa tháng nữa là ngày mà nữ nhi đã xuất giá của Cố gia trở lại thăm người thân, đến lúc đó nàng cũng không thể xuất hiện với cái khăn che trước mặt ở trước mọi người.


"Chúc mừng cái gì chứ, Thất muội ngươi ngồi đây nha, ta đây còn có chút chuyện." Cố Ngâm Sương chợt nhớ tới chuyện gì, hướng về phía nàng cười xinh lỗi, rất nhanh mang theo nha hoàn ra khỏi Nghênh Xuân viện, Ngâm Hoan nụ cười trên khóe miệng cũng chưa phai đi, "Nhĩ Đông, chúng ta cũng trở về đi."


Đầu này Cố Ngâm Sương lập tức đi tìm Hạ ma ma, không bao lâu Hạ ma ma liền tự mình ra khỏi Cố phủ


Tại hẻm nhỏ trong phố xá của thành Lâm An có một bóng dáng vội vã đi qua, đến một ngõ im ắng, bóng dáng đó tiến vào một cổng nhỏ.


Đây là một căn nhà có cửa hàng không nhỏ nhưng hiện tại người trong nhà dường như không thiết mua bán, trong phòng còn mơ hồ truyền ra tiếng khóc, sau đó là tiếng nam nhân bực mình an ủi, người nọ kêu lên một tiếng, nam nhân kia đi ra vô cùng nhanh, vừa thấy người quen, vẻ mặt không kiên nhẫn liền hoá thành nụ cười mỉa.


"Phu nhân phân phó, muốn ngươi mau chóng xử lý sạch sẽ, một chút dấu vết cũng không được lưu lại." Trong áo choàng duỗi ra một bàn tay của đàn bà, xuất ra vài tấm ngân phiếu kín đáo đưa cho nam nhân kia, "Trông nom miệng vợ của ngươi cho tốt, nếu việc này truyền ra ngoài, chúng ta ai cũng đừng mon có đường sống!"


Người nọ nói xong vội vàng rời đi, nam nhân đi vào trong phòng đem ngân phiếu ném lên trên giường, đối với người phụ nữ còn chit khăn trên đầu kia nói, "Khóc cái gì, chúng ta kiếm tiền thật dễ dàng."


Phụ nhân kia không thèm nhìn số bạc kia, đôi mắt đẫm lệ trừng mắt hắn, "Ngươi thật là ác độc, đây chính là con trai của ngươi!"


Nam nhân cũng không thèm để ý lời của nàng, đem ngân phiếu đưa cho nàng, "Chỉ cần sinh tiếp là được, ngươi cứ khóc hoài vậy"


Mắt người phụ nữ chợt loé lên , đột nhiên đứng dậy đoạt lấy ngân phiếu từ trong tay hắn, nhìn rõ số bạc ghi trên tờ giấy, mang theo giọng mũi hừ một tiếng, "Nếu không phải để sống tốt hơn, ta mới không làm vậy đâu!"


"Ta đi ra ngoài xử lý chuyện này." Nam nhân kia phảng phất là nhìn rõ đức hạnh của người phụ nữ, vốn biết rõ nàng khóc rống không được bao lâu, cầm lấy y phục đặt ở một bên kệ đi ra ngoài.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.05.2015, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 75
CHƯƠNG 32: Phong ba ngày đầy tháng Thất thiếu gia

Đảo mắt đã là nửa tháng sau, trời đã vào thu, đã tới ngày những nữ nhi xuất giá của Cố gia về nhà thăm người thân, trên lầu các trong vườn hoa đã dựng sân khấu lên, mặc dù không lớn bằng ngày chúc thọ của Cố lão phu nhân nhưng cũng thật vui vẻ hòa thuận.

Tam lão phu nhân Dương thị nửa tháng này tới tâm tình đều tốt, gặp ai cũng cười khanh khách làm cho thứ nữ phòng lớn Cố Diệu Đình vài năm không có trở về có chút kinh ngạc, "Tam thẩm dường như rất vui vẻ a."

Cố lão phu nhân vốn đã nhìn không thuận mắt, mới sinh được một đứa con trai con vợ kế mà lại cao hứng như vậy, cũng không phải Lan Tâm sinh ra con trai trưởng, "Di nương Tam phòng sinh được con trai, tam thẩm ngươi liền cười không khép miệng."

"A, con còn tưởng rằng Tam tẩu có con trai chứ." Cố Diệu Đình khóe miệng giương cao xẹt một cái cười khẽ, " Di nương trong phòng Tam đệ thật đúng là không ít."

Âm thanh của Cố Diệu Đình không lớn không nhỏ, Mộc thị ngồi một bên nghe thấy, Phương thị ngồi sau lưng cũng nghe thấy, Mộc thị nhìn thoáng ra phía sau, chỉ thấy Phương thị mặt không đổi sắc nhìn cái sân khấu, cuối cùng thở dài một hơi.

Mà trong lầu các khác bọn Ngâm Hoan các nàng đang cãi nhau ầm ỹ, Cố Ngâm Họa cơ hồ là trợn mắt nhìn Cố Ngâm Sương, dưới làn váy nàng khắp nơi là lá trà cùng nước trà ô uế, "Nhị tỷ, ngươi là cố ý!"

Cố Ngâm Sương lấy khăn ra muốn lau nước đọng trên người nàng, Cố Ngâm Họa lui về sau một bước vuốt ve khăn trong tay nàng, "Không cần ngươi giả mù sa mưa." (giả làm người tốt)

"Ngũ muội, là muội đột nhiên bước tới khiến tỷ chấn kinh cầm cái ly không vững, tại sao có thể nói tỷ là cố ý." Cố Ngâm Sương các nàng như vậy không nói nữa, chính mình xoay xoay chén trà trong tay, chiếc khăn tay bị các nàng chuyền đã bị rơi dưới đất.

"Nếu không phải là các tỷ cầm khăn lụa của ta, ta làm sao muốn đoạt lại từ trong tay các tỷ." Cố Ngâm Họa ủy khuất khoé mắt chứa đầy nước mắt.

"Ngũ tỷ, hay là tỷ trở về thay xiêm ý khác đi, bằng không đợi chút nữa sẽ bị lạnh không tốt đây." Ngâm Hoan ở một bên thiện ý nhắc nhở, khom lưng nhặt cái khăn kia lên cho nàng, Cố Ngâm Họa liếc nhanh mọi người, giậm chân một cái chạy ra ngoài.

"Cũng không biết Ngũ muội cầm khăn tay kia là muốn tặng ai a." Cố Ngâm Liên che miệng cười, không chút ý thức người đầu sỏ là mình, đoạt khăn người ta không nói, còn đem câu thơ thêu trong đó nói ra còn truyền lại cho mọi người xem một vòng.

"Nói không chừng là Ngũ muội chính mình thêu chơi." Cố Ngâm Sương ngồi xuống, bưng cái ly của nàng, nhưng này trà nàng cũng liền chỉ là trên tay dính vào một chút, hái được cái khăn che mặt nàng rốt cục có thể hảo hảo mà mọi người cùng nhau đi ra, tự nhiên không muốn ném một chút thân phận.

" Ta mới không tin chính nàng thêu chơi." Cố Ngâm Liên thấy không có người phụ cùng mình, lập tức vòng vo chuyển đề tài, "Nhị tỷ, tổ mẫu có phải đã chọn tên cho Thất đệ."

"Đúng rồi, gọi Dật Khải, nói chữ này là tổ phụ lưu lại." Nói đến em trai ruột nụ cười trên mặt Cố Ngâm Sương cũng nhiều một chút, sau đó Cố Ngâm Hương cũng gia nhập đề tài này, Ngâm Hoan ở một bên nghe các nàng khen Thất đệ mới sinh mà không thấy Cố Ngâm Nguyệt lên tiếng bèn nhìn sang chỗ nàng, chỉ thấy nàng thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, không phải là xem sân khấu tuồng, cũng không phải là nhìn đường ở phía dưới.

"Tam tỷ, tỷ làm sao vậy?" Ngâm Hoan thấp giọng hỏi, nàng phải gọi hai tiếng Cố Ngâm Nguyệt mới có phản ứng, nàng kinh ngạc xoay đầu lại nhìn thoáng qua Ngâm Hoan, "Ngâm Hoan, muội tin lời Tư Không Đại trưởng lão nói không?"

"Tam tỷ vì sao hỏi như vậy?" Ngâm Hoan xem bộ dáng thất thần này của nàng, hôm đó lời Tư Không Đại trưởng lão khen nàng tựa hồ đối với nàng ảnh hưởng rất lớn.

"Đại trưởng lão nói mệnh mới của ngươi đè áp mệnh cũ, nếu ngươi không làm con thừa tự cho Đại bá mẫu ngươi sẽ chết, ngươi tin sao?" Cố Ngâm Nguyệt tiếp tục hỏi, "Muội không sợ sao?"

"Đại trưởng lão nói tương lai Tam tỷ sẽ phú quý, Tam tỷ, tỷ tin sao?" Ngâm Hoan hỏi ngược lại, "Tam tỷ, tỷ tin nó liền có, không tin liền không có."

Cố Ngâm Nguyệt nàng từ nhỏ chính là phú quý, nàng chỉ chú ý một câu kia  của Đại trưởng lão phàm là chuyện gì cũng chớ cưỡng cầu, đến tột cùng chuyện gì mới xem là cưỡng cầu.

"Hôm nay mệnh của ngươi đã thay đổi, tự nhiên nói như vậy, nếu ngươi không thèm để ý thì hôm đó cũng sẽ không e ngại như vậy trong ngực Đại bá mẫu." Cố Ngâm Nguyệt thấy bộ dáng ung dung của nàng giễu cợt một tiếng, Ngâm Hoan không phủ nhận.

"Tam tỷ, phần lớn mọi người đều sợ chết, chết oan chết uổng lại càng dọa người hơn, nhưng chuyện này tỷ không quản được, cho dù tỷ sợ chết tỷ cũng không thoát được nó, tựa như giờ phút này Tam tỷ cứ mãi lo lắng như vậy không bằng cứ sống vui vẻ một chút, chuyện thiên mệnh này cho dù muốn tránh cũng tránh không được."

Ngâm Hoan nghiêm túc nhìn nàng, Cố Ngâm Nguyệt giật mình, khóe miệng khẽ nhúc nhích nhưng không có âm thành nào.

Thật lâu, đợi khi nàng hoàn hồn thì Ngâm Hoan đã dời tầm mắt hướng về phía khán đài, tiếng vỗ tay vang lên, đã bắt đầu diễn kịch.

Đoàn người cũng không có vì Cố Ngâm Họa đột nhiên rời sân mà không vui, các nàng vừa vui đùa vừa tới phòng phía trước, Cố Diệu Đình mới lần đầu tiên gặp Ngâm Hoan, lôi kéo tay của nàng, Cố Diệu Đình cười cùng Mộc thị tán gẫu, "Đại tẩu, lần trước viết thơ tỷ không nói với muội chuyện này nha, ngay cả mẫu thân cũng không nói gì hết."

"Muội muốn trở về cũng không phải dễ dàng gì, bây giờ nói cũng kịp, mẫu thân chính là sợ tính tình nóng vội của muội, vội vã trở về đây a”. Lúc Mộc thị gả vào nhà này thì cô em gái chồng này mới có tám tuổi, tính tình cởi mở, cũng hợp tính với bản thân, sau khi lập gia đình sau cách hai ba năm mới trở về một chuyến, bình thường thường xuyên thư từ liên lạc.

"Đây không phải cho muội cái cớ trở về sao." Cố Diệu Đình cười đem Ngâm Hoan ôm vào trong ngực, nàng liền sinh hai đứa con trai, vốn tưởng sinh lão nhị là con gái không ngờ khiến nàng gần chết, Tôn Chí sẽ không chịu cho nàng sinh nữa.

"Mẫu thân." Tôn Văn Lộc mang theo em trai Tôn Văn Thiết đi tới, Cố Diệu Đình buông lỏng Ngâm Hoan ra cùng giới thiệu với bọn họ, "Đây là nữ nhi của Đại cữu con, tuổi nàng lớn hơn Văn Thiết mấy tháng."

Tôn Văn Lộc nhìn Ngâm Hoan cười chào hỏi, nhưng giờ phút này trong lòng Ngâm Hoan nghĩ tới, Lục Trùng Nham kia, cả đời này hắn vẫn không thay đổi.

"Mau dẫn biểu muội ngươi đi chơi cùng ngươi đi, để mẫu thân nói chuyện với Đại cữu mẫu con”. Cố Diệu Đình để con trai dẫn Ngâm Hoan trở về vườn hoa chơi với bọn tỷ muội nàng, bất quá là đi đường vòng thì đã đến nơi rồi, Ngâm Hoan đi sau lưng bọn họ tận lực đi chậm một chút, Tôn Văn Lộc đối với cái biểu muội đột nhiên xuất hiện cũng không quá quen thuộc, cũng liền tại phía trước bước chậm lại, ba người hai trước một sau đi tới hoa viên.

Cảnh này với ấn tượng của Ngâm Hoan cơ hồ không có nửa điểm khác nhau, Tôn Văn Lộc vừa rồi bước xuống chân bậc thang, Cố Ngâm Sương liền hướng phía bên này đi đến, trên mặt còn bị một khối khăn lụa bịt mắt lại.

Trong lúc mơ mơ màng màng thì thấy phía trước giống như có bóng người, "Bắt được ngươi rồi!" Không đợi Tôn Văn Lộc lên tiếng, Cố Ngâm Sương liền mò tới mặt của hắn, cao hứng đem khăn lụa xuống, "Nhìn ngươi còn trốn được không."

Bốn phía lặng ngắt như tờ, Cố Ngâm Sương vừa nhìn thấy người mình bắt nhầm, vội vàng thu hồi bàn tay đang đặt trên gò má hắn, giống như điện giật, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ.

Mà Tôn Văn Lộc thì kinh ngạc không biết nên có phản ứng gì, cảm giác ấm áp kia rút đi quá nhanh, mà trên gương mặt bỗng nhiên nóng lên làm hắn chột dạ.

"Ngươi không sao chớ?" Cuối cùng là Tôn Văn Lộc lên tiếng trước, Cố Ngâm Sương đỏ mặt lắc đầu, xoay người liền hướng phía Cố Ngâm Liên núp ở bên kia xăm xăm đi đến, Tôn Văn Thiết một bên nhìn Đại ca mình đỏ mặt một cách khả nghi, gãi gãi đầu, "Đại ca, ngươi cao như vậy tại sao nàng lại bắt nhầm người?"

"Có lẽ là Nhị tỷ nàng chơi thật cao hứng, cho nên không có chú ý." Ngâm Hoan đi xuống, mở miệng nói, Tôn Văn Lộc xoay người nhìn nàng, "Ngâm Hoan biểu muội, ngươi nói Nhị tỷ, nàng cũng là Cố gia tiểu thư sao?"

"Đúng vậy, nàng là Cố gia Nhị tiểu thư, con gái lớn của Tứ thúc." Ngâm Hoan nhìn ánh mắt của hắn cứ hướng theo phương hướng của Cố Ngâm Sương, khóe miệng nụ cười càng sâu, quả thật là giống như đúc không có gì thay đổi a, lúc này không phải là lần đầu tiên gặp mặt của nàng với đại thiếu gia Tôn gia sao.

Ngâm Hoan từng rất ngây thơ hỏi qua Cố Ngâm Sương, Tôn thiếu gia nhân phẩm tốt như thế, cùng Cố gia cũng thân cận, tỷ tỷ gả đi nhất định sẽ không bị khi dễ, Lục thiếu gia cũng không tồi, vì sao tỷ tỷ chỉ thưởng thức Bành thiếu gia kia.

Ngay lúc đó Cố Ngâm Sương là trả lời nàng như vầy, bởi vì bọn họ không xứng với ta. Lúc trước Ngâm Hoan chỉ lý giải vì là thân phận không xứng với nàng nhưng hôm nay nàng rốt cuộc hiểu rõ, cái gọi là không xứng, Cố Ngâm Sương nàng không thích bọn người không có tính khiêu chiến như Bành thiếu gia, nàng muốn là người có thân phận, địa vị, dung mạo, cá tính đều phải là nhất đẳng, mọi người thổi phồng, cuối cùng người xứng đứng bên cạnh nàng phải là người kiêu ngạo nhất.

Tôn Văn Lộc thu hồi tầm mắt, "Ta muốn đi tìm Dật Tín biểu ca, Ngâm Hoan biểu muội ngươi..."

"Nơi này là Cố phủ, chẳng lẽ còn muốn biểu ca chiêu đãi Ngâm Hoan sao, huynh đi đi, muội đi tìm Tam tỷ." Tôn Văn Lộc đi có chút chật vật, đại khái là vì vừa rồi trong lòng sinh ra một chút cảm giác không an phận như vậy khiến hắn xấu hổ, Tôn Văn Thiết bước nhanh đuổi theo phía sau.

Ngâm Hoan đi tới đình mà các nàng đang nghỉ ngơi, Cố Ngâm Liên ở đó đang giễu cợt Cố Ngâm Sương, "Nhị tỷ, tỷ cũng có ngày bắt nhầm người nha." Thấy Ngâm Hoan đi đến tò mò hỏi, "Thất muội, vị thiếu gia cùng muội tiến vào là ai vậy, hắn là vị biểu ca nào a." Dứt lời còn mập mờ nhìn Cố Ngâm Sương một chút.

"Đó là con trai Đại cô cô, Văn Lộc biểu ca." Ngâm Hoan phối hợp ngữ điệu của Cố Ngâm Liên, hô hai chữ biểu ca, Cố Ngâm Sương xấu hổ ôm cánh tay Cố Ngâm Liên, "Nha đầu ngươi giỏi nha, các ngươi đều giễu cợt ta đi, lúc đó người bị che mắt đâu phải là các ngươi, để xem lần tới các ngươi còn dám nói ta không!"

"Nha ơ ơ Nhị tỷ đây là thẹn quá hoá giận sao, các tỷ xem các tỷ xem." Cố Ngâm Liên vừa tránh né, trên miệng lại một khắc cũng không tha cho nàng.

"Được rồi, đừng nháo nữa, đợi lát nữa nàng không còn mặt đi ăn cơm đâu, lỡ đâu gặp biểu ca lại thẹn thùng a." Cố Ngâm Nguyệt ở một bên khuyên nhủ, một bên lại trêu chọc vui vẻ , Cố Ngâm Sương nháo đến mệt mỏi, dứt khoát ngồi ở một bên cố ý không để ý tới các nàng.

Lúc ăn cơm tối tránh không được lại tiếp tục chủ đề cũ, may mà bàn nam bàn nữ cách rất xa, nếu không Cố Ngâm Sương thật muốn chạy trở về, Tôn Văn Lộc ở đó ngẫu nhiên cũng  đưa mắt nhìn về phía bên này, Cố Dật Tín chú ý tới, cười nói, "Hôm nay các nàng hình như là đặc biệt vui vẻ, biểu đệ ngươi có biết hôm nay trong hoa viên xảy ra chuyện gì không?"

Tôn Văn Lộc ngay từ đầu vẫn không rõ, quay đầu lại chứng kiến chế nhạo trên mặt hắn, mặt kia lại đỏ lên, "Dật Tín ca, tại sao huynh  cũng giễu cợt đệ."

"Ta cũng không biết chỉ là Ngâm Nguyệt chạy tới nói cho ta biết, hôm nay Nhị muội chơi trốn tìm không cẩn thận bắt được ngươi."

"Đại ca còn đi rất nhanh, đệ đuổi theo không kịp nữa." Tôn Văn Thiết ở một bên bổ sung kháng nghị nói, Tôn Văn Lộc gắp đùi gà đặt ở trong chén hắn, nhẹ trách mắng, "Ăn đi”

Vốn là vui đùa của người trẻ tuổi, nhưng hạt mầm ấy lại nảy mầm bén rễ trong lòng, cái lúm đồng tiền trên gương mặt kia giống như là nụ hoa nở rộ bừng sáng, tại năm hắn mười ba tuổi, một ngọn sóng không nhỏ trỗi dậy, mấy lần hắn làm bộ lơ đãng quay đầu lại ngắm nàng, cho rằng không có người phát hiện nhưng mà một màn này, Ngâm Hoan đã sớm phát hiện ra.

Cố Ngâm Sương nghiêng mặt cùng người khác trò chuyện, trên mặt thủy chung là nụ cười nhẹ nhàng, từ góc độ của Ngâm Hoan nhìn sang Ngâm Sương rất là xinh đẹp, mà người ngồi tại sau lưng Ngâm Hoan Tôn Văn Lộc, đang trong cơn u mê thì càng động tâm nhiều hơn.

Cố Diệu Đình chờ Thất thiếu gia sau trăng rằm mới trở về, vốn là về Cố phủ mười tám ngày liền trở về, có thể là do Tam lão phu nhân lôi kéo nàng không tha nên nàng không thể không ở lại tham gia tiệc đầy tháng của cháu nội trai của nàng, mà lần tham gia này liền được xem một vở kịch thật náo nhiệt.

Sớm có người đối với hành động của Tam lão phu nhân không thuận mắt, cho nên trong ngày tổ chức tiệc đầy tháng của Thất thiếu gia, phụ thân Phương thị mang theo Đại ca cùng Nhị ca nàng trước là tới tham gia cái tiệc đầy tháng này.

Phương thị phụ thân là người thô lỗ, nói chuyện thì tục khí, là người dùng hành động nhanh hơn dùng đầu óc. Năm mười mấy tuổi Phương phụ kỳ thật vẫn còn là tiểu đầu lĩnh trong sơn trại, triều đình tiêu diệt sơn trại, nhóm người côn đồ này kẻ thì đi, người thì tán. Phương phụ vốn phục vị tướng quân đã diệt được sơn trại nên theo hắn tòng quân,sau khi tòng quân thì dựa vào tính cách mạnh mẽ không sợ chết, mười chín tuổi hắn liền lên tới chức chỉ huy.

Sau khi hắn bị thương hồi kinh, làm võ quan bảo vệ kinh thành, được Đại học sĩ An đại nhân chọn trúng làm con rể, liền đem nữ nhi bảo bối của mình gả cho tên đại quê mùa là hắn. Chuyện này năm đó oanh động cả Lâm An thành, An gia đại tiểu thư, cứ như vậy mang theo rất nhiều của hồi môn gả cho Phương phụ.

Sự thật chứng minh An đại học sĩ này có ánh mắt hết sức độc đáo, nhìn người chuẩn không cần chỉnh, muốn quyền An gia bọn họ có quyền, nếu tiếp tục gả cao hơn nữa sẽ khiến hoàng đế chú ý, nữ nhi chọn chồng cái chính là chồng của họ phải yêu thương chiều chuộng họ, dùng lời của chính Phương phụ mà nói, nhạc phụ năm đó vừa nhìn ta liền biết tương lai chính là người sợ lão bà, hắn còn khen ta!

An thị gả vào Phương gia, Phương phụ không có cưới một người thiếp thất nào, hắn là người quê mùa, không thịnh hành cái này, còn áy náy với nàng một đại tiểu thư gả cho người thô lỗ là hắn sợ nàng bị ủy khuất, đối với nàng là mọi cách yêu thương, cho đến khi An đại học sĩ qua đời, cả An gia đều cảm thấy lão gia chọn người này, là chọn đúng.

Vì vậy Phương phụ cũng muốn noi theo nhạc phụ mà chính mình sùng bái nhất, đáng tiếc không tìm đâu ra tiểu đầu lĩnh sơn trại cho con gái bảo bối của mình, chọn tới chọn đi, Phương phụ liền chọn phải Cố Vũ Thừa, phải nói nhà mẹ đẻ của Phương thị rất cứng rắn. Bởi vì cha mẹ không ở Lâm An thành, ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu cũng qua đời, chuyện trong hậu trạch của nam nhân mình lại không thể không có xấu hổ mà đi nói lung tung, tính tình hiếu thắng của Phương thị không cho phép nàng nói với ngay cả mẫu thân của mình, nếu không phải lần này có người có tâm đem chuyện này nói tới Khánh Bắc thành cho nhà bọn họ, Phương phụ còn không biết mình chọn con rể đến tột cùng có bao nhiêu sai lầm
.
Giờ phút này tiệc đầy tháng còn chưa bắt đầu đây, Tam lão phu nhân cũng đã bị tức ngồi ở trên ghế, dùng lời mà Cố lão phu nhân nói, bốn chín gặp năm mươi đến cuối cùng không biết ai là người vô lí nhất .

"Con gái ta gả đến Cố phủ ngươi không phải để chịu uỷ khuất, ngươi nhìn một chút ngươi đã làm chuyện gì này, trong sân đầy di nương không nói, cả Cố phủ cộng lại cũng không nhiều bằng số di nương trong sân ngươi, hiện tại thì tốt rồi, một đứa con vợ kế, mẹ ngươi lớn tuổi hồ đồ thì ta không trách bà nhưng ngươi Cố Vũ Thừa đường đường là quan viên tứ phẩm, triều đình phong quan cho ngươi, triều đình phát bổng lộc cho ngươi, ngươi lại ái thiếp diệt thê, ngươi làm vậy sau này  mặt mũi Lan đặt ở đâu, ngươi muốn sau này thành Lâm An nói nhà ngươi như thế nào, tiệc đầy tháng của một đứa con vợ kế mà dám mở lớn như vậy, trước mặt nhiều người ở đây, ngươi phải nói rõ rang cho ta!" Phương phụ vỗ mạnh một cái  vàocái bàn, sau lưng con dâu trưởng cùng con dâu thứ hai vội vàng tiến lên khuyên bảo.

"Còn ngươi nữa, ngươi có biết chuyến này mẹ ngươi vốn là muốn đi qua hay không, đều bị ngươi làm cho tức bênh rồi, ngươi đây là không có con trai sao, có gì ủy khuất cứ việc nói với chúng ta, nhà chúng ta xa thì còn nhà cậu ngươi chi, lão tử cũng không tin, còn có người dám ái thiếp đến nước này, chỉ là một đứa con trai vợ kế mà làm tiệc lớn như vầy, đến lúc lớn thì còn xảy ra chuyện gì nữa!" Phương phụ mắng xong Cố Vũ Thừa còn đang quỳ trên mặt đất, tiếp theo lại mắng Phương thị.

Cố Vũ Thừa vốn sợ người nhạc phụ này, hắn sợ bị nhạc phụ đánh a, nhạc phụ thương nhạc mẫu, nhạc mẫu lại thương vợ mình. Hắn không có lấy roi phía sau lưng đánh mình hai roi đã là rất nể mặt rồi, nhưng hắn thấy tận mắt nhạc phụ cầm lấy kia roi đánh con trai của mình.

"Ngươi ngươi ngươi ngươi, hôm nay ngươi chính là muốn làm lớn chuyện đi, muốn Cố gia ta xin lỗi Lan Tâm sao, hừ, là do ngươi không giữ mặt mũi cho con trai ta, đừng mong ta giữ mặt mũi cho ngươi!" Dương thị che ngực thở phì phò, mới vừa rồi còn nói không nhúng ta vào chuyện này, xém nữa bà bị cho lão hồ đồ này làm cho giận, con trai bà vẫn còn quỳ đấy.

"Ta hôm nay chính là đánh vào mặt của ta, ta chính là nhìn lầm rồi, Cố gia không có có lỗi với Lan Tâm, Phương gia chúng ta không ở đây, vài năm trước thời điểm chưa có cháu ngoại trai ta, ngươi không phải là muốn lấy bình thê cho con trai ngươi sao, còn nói cái gì mà thương nhân cũng làm thế, thật là tức cười, con trai ngươi thân là mệnh quan triều đình mà lại đi học tập cái chuyện đó của bọn người buôn bán." Phương phụ trừng mắt, râu ria dựng đứng lên, bên ngoài viện các nàng đều nghe rõ ràng, Cố Ngâm Phỉ sợ hãi trốn trong ngực Ngâm Hoan

"Thất tỷ, tổ phụ Lục ca thật đáng sợ." Ngâm Hoan vỗ bả vai của nàng an ủi, tầm mắt nhìn về phía Cố Ngâm Sương, quả nhiên, sắc mặt Cố Ngâm Sương giờ phút này đã trắng bệch, nàng hung hăng nắm chặt quả đấm, nghe chuyện Phương phụ đối với thê thiếp phân cách rõ ràng, dòng chính dòng thứ giống như lòng sông và mặt biển nông sâu khác nhau , phụ thân chiều thiếp bỏ bê vợ cả, còn nâng niu thứ nữ như dòng chính.

Dương thị nói không lại Phương phụ, chỉ có thể oán hận nhìn Phương thị, Phương thị lau nước mắt, quỳ trên mặt đất cầu xin, "Phụ thân, là nữ nhi bất hiếu, con gái thực xin lỗi nương, kỳ này con gái sẽ quay về xin nương tha thứ”.

Phương thị vừa nói lời này, Cố Vũ Thừa liền luống cuống, hắn thích thiếp thất nhưng hắn càng không thể mất đi thê tử, hắn vội vàng kéo Phương thị, "Lan Tâm, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, là ta không nên, không nên nạp nhiều di nương như vậy, không nên làm cho nàng đau lòng, không nên làm nhạc phụ thất vọng."

Tại thời khắc mấu chốt, Cố Vũ Thừa lại thể hiện mình không phải là một đứa con bất hiếu nên chỉ có thể nghe lời của mẫu thân, hắn chính là bị ép buộc tiếp nhận thiếp thất chứ không phải là ý hắn, Phương thị tại trong ngực hắn khóc huhu, những ủy khuất trong đó không cần nói cũng biết.

Phương phụ thấy vậy, cũng biết đã đạt kết quả như mong muốn, mới lúc trước Dương thị tâm tình tốt tổ chức lễ đầy tháng, cứ như vậy đã bị phía thong gia phá huỷ tâm tình tốt, khí phách của Phương phụ lại một lần nữa tại lòng người trong Cố phủ để lại ấn tượng sâu sắc.

Cho nhiều năm sau, chuyện này vẫn còn được nói say sưa, ngày đó có nhiều người chứng kiến như vậy vì Tam lão phu nhân đã mời gần hết các phu nhân trong thành Lâm An, nên chuyện về Phương phụ có nhiều phiên bản khác nhau.

Trong Tam phòng Cố phủ mưa dầm dề mấy ngày, ngay cả không khí năm mới náo nhiệt cũng không làm tâm trạng Tam lão phu nhân khá hơn chút nào, đúng là con trai nghe lời của mình thế nhưng con trai càng không thể không cần tiền đồ, sau lưng Phương thị chỗ dựa là cái gì nàng cũng rất rõ ràng, cũng là bởi vì như thế bà mới có thể mắt nhắm mắt mở một số chuyện, cũng để cho Phương phụ cho náo loạn một hồi.

Không thể bỏ, bởi vì không phải là không sinh được con trai, cũng không có sai lầm nào, càng không có đố kị mà không cho con trai bà nạp thiếp, cũng không phải không để cho vợ kế sinh con, Dương thị tìm không ra lỗi sai, trong lòng lại càng khó chịu, tâm tình tích tụ mà bà lại lớn tuổi, Dương thị sau khi Cố Vũ Thừa trở về Huệ An thì ngày hôm sau liền ngã bệnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn may_mong_mo về bài viết trên: Hoaithuk26tv, Nguyên Phương, TTripleNguyen, antunhi, laudai1801, muanhobaybay, nammoi, ongbjrak198, qh2qa06, sxu, thanhphong6793
     
Có bài mới 07.05.2015, 19:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 44
CHƯƠNG 33.1: Thất thiếu gia "đi"

Trong Nghênh Xuân viện Tiền di nương nhìn hài tử trong bọc, trong tay là thư tính mà Hạ má má mới vừa lấy, "Thật đúng là công phu sư tử ngoạm."

            
Tiền di nương hừ lạnh một tiếng, nhìn đứa nhỏ có khuôn mặt tương tự mình,  đứa nhỏ gây cho mình không ít chuyện phiền toái, hôm nay người em trai của nàng lại dùng hắn để tống tiền mình, nói là không có tiền tiêu.

            
Sau khi tiệc đầy tháng, Cố Vũ Thừa không một lần nào tới Nghênh Xuân viện này, đằng đẳng hai tháng, không bằng lúc ấy sinh hạ cái thai chết cho rồi.

            
"Trong phủ có người nói di nương đánh tráo thiếu gia đấy." Cách một lúc sau, Hạ má má mới để sát vào tai nàng nhẹ giọng nói một câu, Tiền di nương thần sắc lập tức run run nói, "Truyền được bao lâu rồi!"

            
"Từ sau tiệc đầy tháng đã có người truyền." Hạ má má mấy lần xuất phủ đều là dè dặt, có thể dưới gầm trời này không có tường nào lại không bị gió lùa, đây chính là một nước cờ hiểm, lúc ấy Nhị tiểu thư đã nói, đứa em trai này phải được sủng ái mới có tác dụng.

            
Tiền di nương nhìn thoáng qua đứa bé kia, điềm tĩnh ngủ trong bọc vải, chỉ là hiện tại bà ngoại không đau phụ thân không thương, mang theo trên người chính là một chút tác dụng cũng không có.

            
"Nhị tiểu thư dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, di nương cũng không thể làm theo những lời của Nhị tiểu thư được”.Hạ má má dừng một chút bổ sung, Tiền di nương thu hồi lệ khí nơi đáy mắt thở dài một hơi, "Ngâm Phương ở trong am ni cô, cũng là còn của ta, nàng có chuyện muốn làm, người làm di nương ta há không thể mưu tính cho nàng sao."

            
Lúc trước Cố Ngâm Sương nói làm cho nàng nỗ lực lại có thai, cho dù sinh không được một đứa con trai con vợ kế, vậy thì tráo một đứa con trai con vợ kế đến, chuyện lần này không biết là di nương không còn đường lui hay là thành toàn cho mưu tính của nàng nữa , nghĩ tới nếu là đứa nhỏ này được mắt lão phu nhân , cũng có thể giúp Nhị tiểu thư sống khá hơn một chút.

            
Hôm nay xem ra, đứa nhỏ này mang đến không ít chuyện phiền toái, Phương gia lão gia nháo một hồi như vậy, đứa nhỏ này cho dù mai sau tài giỏi cũng sẽ không khiến lão gia coi trọng, hôm nay trong phủ lại có lời đồn đãi như vậy, khó bảo toàn không có người cố ý điều tra, đặt một đứa nhỏ nguy hiểm như vậy bên người, Tiền di nương không cảm thấy yêm tâm một chút nào

            
Năm nay bão tuyết cùng năm trước giống nhau, bao trùm toàn thành Lâm An, bao trùm luôn cả Cố gia, Ngâm Hoan sợ lạnh, vùi ở trong thư phòng phụ thân, liếc nhìn bộ sách Cố Vũ Lang lưu lại, Thanh Nha đi đến, vỗ vỗ bông tuyết trên người, một mở cửa ra khiến gió thổi đến mang theo những bong tuyết rơi đầy đất"Tiểu thư, bên ngoài lại có bão tuyết."

            
Ngâm Hoan thu hồi sách đẩy cửa sổ bên kia ra một chút, sáng sớm tuyết ngừng hôm nay lại rơi xuống, tuyết lớn như vậy, không biết lại muốn đông chết bao nhiêu người.

            
"Phu nhân vừa mới phái người đi tiểu thư phòng, nói là năm nay không về Huệ An thành, đầu năm người Mộc gia sẽ đến Cố phủ." Thanh Nha thêm cho nàng một chút nước trà mới, Ngâm Hoan xuống cái ghế đi đến giá sách phía sau trả sách lại vị trí cũ, "Trước đó vài ngày Ngâm Phỉ có đến, đầu xuân nàng sẽ phải chuyển vào Trúc Thanh viện, cũng không biết nàng chọn phòng xong chưa."


"Chỗ ở Thập tiểu thư Tứ phu nhân tự nhiên sẽ an bài tốt." Thanh Nha thay nàng mặc thêm áo khoác, đeo lên tay bao tay mới sau đó mở cửa để nàng đi ra ngoài, Ngâm Hoan bước chân ra khỏi phòng, chân vừa chạm mặt đất chính là một hồi gió lớn, bất quá mới có nửa ngày, mà thời tiết thay đổi nhanh quá.


Nàng lo lắng không phải là Ngâm Phỉ không có chỗ ở, mà căn bản là nàng không có cơ hội đi vào ở, Ngâm Hoan đi về phía phòng cũ của mình, hạt tuyết không ngừng bay vào hành lang, thật là mạnh mẽ, Ngâm Hoan trông thấy trong tuyết có một bóng dáng vội vã đi tới, mơ hồ nhìn không rõ dung mạo.


"Tiểu thư, thì ra là ngài ở chỗ này đây!" Nhĩ Đông trên đầu đã đắp một tầng tuyết, nhảy đến trên hành lang vỗ mạnh tuyết trên người, "Lão phu nhân vừa rồi phái người đến mời ngài qua đó."


"Đừng nhảy." Ngâm Hoan nở nụ cười lên tiếng, đưa tay vỗ xuống hạt tuyết trên trán nàng, "Tại sao ra ngoài mà không mang theo ô."


"Gió lớn như vậy, nô tỳ chạy cho nhanh”. Nhĩ Đông lầm bầm một tiếng,từ phía sau lấy một cái ô, mở ra, đặt trên đầu nàng, "Tiểu thư ngài mau vào, chúng ta cùng đi qua đó."


Đến viện tử của Cố lão phu nhân, Cố Ngâm Nguyệt đã tại đó, ngồi ở bên cạnh Cố lão phu nhân, trên mặt bàn đối diện đặt không ít vải sa tanh.


" Tam tỷ con đã chọn được vài món, con tự xem rồi chọn đi, thích cái nào thì lấy hai cái”. Cố lão phu nhân chỉ vào dải lụa thượng hạng đặt trên bàn kia, Ngâm Hoan nhìn thoáng qua, mười mấy dải lụa đặt chỉnh tề, so lần trước nàng nhờ Thanh Nha mua dải lụa từ bên ngoài còn tốt hơn rất nhiều.


"Như thế nào lại chọn màu sắc như vậy, cô nương gia nên chọn màu sang một chút." Cố lão phu nhân thấy nàng chọn ba khối, trong đó có hai khối có màu trắng trong thuần khiết, sơ lược hơi có chút không thích.


"Ngâm Hoan đang lớn, y phục mặc sau một năm liền chật, vải vóc tốt này như vậy, Ngâm Hoan muốn làm cho mẫu thân một bộ quần áo mặc bên trong ." Ngâm Hoan thấy bên cạnh Cố Ngâm Nguyệt chỉ có vài khối vải đẹp, quả thật là khiến người tổ mẫu này đau long cho nàng.


"Con là hài tử hiếu thuận, Hỉ Thước, giúp Thất tiểu thư mang vải đến Tử Kinh viện." Nghe Ngâm Hoan nói như vậy, khuôn mặt của bà không có mấy cảm xúc, kéo Ngâm Hoan qua nói chuyện một hồi liền có chút ít mệt mỏi, để các nàng đều trở về, chính mình tiến buồng trong đi ngủ.


Trận tuyết cuối năm này đã rơi ba ngày chưa dừng, tuyết tích lại trong sân ngày càng dầy, nha hoàn bà tử đã ra khỏi phòng từ sớm, Nhĩ Đông tiến đến mở cửa, trong nháy mắt Ngâm Hoan cảm thấy một cơn gió lạnh tiến vào, co người cuộn tròn trong chăn mền.


Nhĩ Đông bưng tô mì tiến vào thấy nàng vẫn còn làm ổ trong chăn, vừa cười vừa nói, "Tiểu thư, ngài còn chưa dậy sao, súp này nguội mất”.


"Tuyết dầy như vậy, hội đèn lồng ngày mười lăm không biết có được tiến hành hay không a." Ngâm Hoan lầm bầm một câu, đưa tay mặc quần áo xong,thoa một ít thuốc mỡ,đi ra bên ngoài chạm mặt với không khí lạnh làm một tầng da gà nổi lên.

                  
Sau lưng Nhĩ Đông vội vàng đuổi tới, thay nàng khoác áo khoác lên, Ngâm Hoan lúc này mới đi đến phòng Mộc thị thỉnh an.

                  
Lúc này Mộc thị cũng vừa mới dậy, thấy nàng đến với khuôn mặt bị đông lạnh hồng hồng bèn đưa tay xoa xoa hai má cho nàng, "Tại sao con lại qua sớm như vậy."

                  
"Sáng sớm thì con đã tỉnh rồi ạ." Ngâm Hoan ôm lò sưởi trong ngực, Tư Kỳ sai người mang điểm tâm lên, Ngâm Hoan cùng Mộc thị ăn sáng, Sau khi ăn Mộc thị tiếp tục công việc, năm trước cũng trong khoảng thời gian này, mỗi ngày đều có việc thu vô tặng ra quà cáp, năm nay có bão tuyết nên Mộc thị phải sắp xếp để không trễ thời gian công việc.

                  
Thừa dịp tuyết ngừng Ngâm Hoan ở trong hoa viên đi một vòng, vừa vặn mới đi tới miệng cổng vòm, thấy hai đứa nha hoàn thần sắc vội vã hướng phía bên này đi tới, trong đó giọng nói của một người đầy tiếc thương nói, "Thất thiếu gia mới mấy tháng a, thế nhưng cũng không qua khỏi mùa đông năm nay."

                  
Ngâm Hoan đưa tay ngăn cản hai đứa nha hoàn kia, "Hai vị tỷ tỷ, vừa rồi ta tựa hồ nghe các ngươi nói đến Thất thiếu gia, Thất thiếu gia làm sao vậy?"

                  
"Thất thiếu gia mấy ngày trước bị nhiễm phong hàn, sáng sớm hôm nay đã đi." Một nha hoàn trong đó hạ thấp giọng nói ra, "Tiền di nương sáng sớm liền khóc thét, trong ngoài Nghênh Xuân viện đều nghe rõ ràng a."

                  
Nói xong hai nha hoàn kia vội rời đi, Ngâm Hoan đứng tại nguyên chỗ có chút kinh ngạc, không phải là thời điểm sinh ra thân thể rất tốt, trong phòng lại kín không kẽ hở, tại sao lại bị nhiễm phong hàn đây.

                  
Trong Lan Tâm viện, Phương thị nghe xong lời ma ma nói hừ một tiếng, "Nàng ngược lại hành động rất nhanh."

                  
"Phu nhân, hôm nay đứa nhỏ đã mất, ngài có nói chuyện này với lão phu nhân không?" Ma ma đứng một bên cẩn thận hỏi, từ sau khi Phương lão gia đến, người trong Tan phòng đối Phương thị  càng thêm tôn kính.

                  
"Người chết là hết, còn nói cái gì nữa." Phương thị lúc trước có mật báo nói Tiền di nương kỳ thật sinh ra một tử thai, Thất thiếu gia bây giờ là Tiền di nương tráo đổi vào, mặc dù Phương thị không biết lai lịch người mật báo, nhưng xác thực tra được một chút dấu vết để lại, em dâu nhà mẹ đẻ của Tiền di nương sinh hạ hài tử còn sớm hơn hai ngày so với Tiền di nương, hàng xóm rõ ràng có nghe được tiếng khóc, nhưng không có người nào gặp được đứa nhỏ, sau khi nghe ngóng mới biết được, hài tử chết, đem chôn rồi.

                  
Phương thị mới đầu không tin Tiền di nương dám làm chuyện lớn mật như vậy, một khi bị phát hiện nàng cũng đừng nghĩ tiếp tục sống ở Cố phủ nữa, không đợi nàng tiếp tục tra, thế nhưng đứa nhỏ này lại bị nhiễm phong hàn mà chết. Người trong Nghênh Xuân viện nói là nhũ nương chiếu cố không đủ dụng tâm, ngày tuyết rơi nặng hạt thế này lại không chốt cửa sổ kỹ, đứa nhỏ mới có mấy tháng làm sao chịu lạnh nổi.


Sáng sớm hôm nay tuyết vừa mới dừng liền nghe được từ Nghênh Xuân viện truyền đến âm thanh khóc thét, cũng không lâu lắm Hạ má má  trong Nghênh Xuân viện liền lo lắng đi đến nói Thất thiếu gia không còn thở nữa, muốn Trần đại phu chạy nhanh qua cứu chữa.


Chờ Trần đại phu tới nhìn thì chỉ chứng minh là Thất thiếu gia xác thực đã chết, Tiền di nương trực tiếp khóc ngất đi, , Cố Vũ Thừa vừa nghe Tiền di nương khóc ngất đi, rốt cuộc không kháng cự được nữa vội vàng chạy đi Nghênh Xuân viện thăm nàng.


"Phu nhân, nếu làm tới cùng chuyện này Tiền di nương không thoát được, sao ngài lại dừng." Một bên Hứa má má đối với quyết định của Phương thị có chút khó hiểu.


"Tra, tất nhiên ta muốn tra, bất quá vẫn chưa tới thời điểm, trừ đi nàng lão gia có thể không nạp thiếp nữa sao. Trong Tam phòng Cố gia này người cũ vừa đi liền có người mới tiến vào, lại nói nàng còn có hai nữ nhi ở đây." Phương thị giễu cợt một tiếng, phụ thân xuất hiện chỉ là làm cho hắn an phận mấy tháng, hôm nay Tiền di nương đau khổ vì mất con trai, hắn là người làm phụ thân hài tử, tự nhiên có mười phần lý do muốn đi thăm an ủi nàng.


Tam lão phu nhân bị bệnh, Thất thiếu gia bệnh chết, năm mới tại Tam phòng bao phủ một cổ nhàn nhạt sầu bi. Đầu năm, vào mùng một Ngâm Hoan đi chúc tết Tam phòng, Dương thị mệt mỏi, nàng có đôi lần tự trách bản mình, có phải ngay từ đầu đem đứa nhỏ này nâng quá cao khiến hắn bị tổn thọ hay không.


Cố Vũ Thừa hễ có thời gian rảnh liền đi Nghênh Xuân viện an ủi Tiền di nương, mấy ngày đầu Thất thiếu gia mới mất, Tiền di nương vừa tỉnh dậy thì có dấu hiệu tự tử. Khổ nhục kế này đem sự chú ý của Cố Vũ Thừa tăng lên gấp đôi so với quá khứ, hắn đau lòng nàng khi mấy ngày kia không có quan tâm Thất thiếu gia nhiều hơn, làm cho người làm cho rằng Thất thiếu gia không trọng yếu mới có thể không dụng tâm chăm sóc hắn khiến hắn bị phong hàn mà mất mạng.


Ngâm Hoan nghe một đoạn câu chuyện phát sinh trong Tam phòng mấy ngày nay, đem mấy phong thơ đặt ở trong hỏa chậu, nhìn ngọn lửa bao trùm hết tất cả phong thư, Thanh Nha đứng một bên muốn ngăn cản đã không còn kịp rồi, "Tiểu thư, những thứ này tốn không ít tâm tư, chẳng lẽ cứ huỷ bỏ như vậy sao."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bijenjo, Cách Băng, Diệp Tuyết Liên, Kim My, lucia pham, nhan205, sóc con 2017, Tô Hương Quỳnh, Tĩnh và 472 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.