Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh

 
Có bài mới 11.10.2014, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 2909 lần
Điểm: 8.86
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
Chương 54

Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa

Ngôn Sóc vẫn luôn cho rằng Nguyên Bảo không tiếng nào đã rời khỏi cuộc chơi, cô không hề rời khỏi anh, cô vẫn luôn ở thế giới này, cô chưa có trở về điện thoại di động. Ngôn Sóc liều mạng làm việc… lúc rãnh rỗi sẽ nhìn điện thoại mà ngẩn người, anh hy vọng nghe được giọng nói của cô mà thôi, dù là hiện lên hoa văn và màu sắc mà anh ghét trên điện thoại cũng được, chỉ là đừng có im lặng như vậy, anh không chịu nỗi.

“Nguyên Bảo….” Ngón trõ chỉ chỉ màn hình, hy vọng di động có thể nhúc nhích, chỉ có như vậy anh mới không còn hồn bay phách lạc như vậy nữa.

Ngôn Sóc hiểu cảm giác của cha mình:  lúc mẹ rời đi, chắc chắn cha cũng giống mình bây giờ, chẳng còn gì nữa, toàn bộ đều mất hết.

Vào lúc đó, cửa bị đẩy mạnh vào, Chung Ly mặc quần áo xốc xếch xông vào, hai mắt anh ta đầu máu nhìn Ngôn Sóc, vứt tập tài liệu lên bàn anh.

“Là mày làm? Là mày làm đúng không?”

“Thật xin lỗi, BOSS, tôi không ngăn được.” Thư ký thận trọng nhìn sắc mặt của Ngôn Sóc, Ngôn Sóc phất tay,  thư ký nhìn Chung Ly  bằng một mắt, cuối cùng đóng cửa đi ra ngoài.

Trong phòng lớn như thế chỉ còn có hai người: nhìn Chung Ly trước mắt, Ngôn Sóc thấy mình không hề vui vẻ; đã không còn cảm giác hưng phấn khi chèn ép được đối thủ, không hế có cảm giác hư vinh hay sung sướng, tuyệt đối không! Anh bây giờ muốn đi một chỗ yên tĩnh, một mình, chờ đợi Nguyên Bảo trở lại bên cạnh mình!

“Nói chuyện với mày đấy! Những thứ này đều do mày làm đấy!”

Chung Ly lôi Ngôn Sóc từ trên ghế dậy, Ngôn Sóc không hoang mang nhìn anh ta, nhẹ nhàng cười: “Là tôi làm.”

“Rất tốt….rất tốt….” Gật đầu liên tục: “Ngôn Sóc  anh quả nhiên có bản lĩnh làm người khác khó chịu, tao chỉ là đùa giỡn một chút mà mày, mày không có tâm địa ngoan độc, tao con mẹ nó hối hận không nghe ý kiến của Diệp Hiên, thảy bao ma túy cho cha mày là xong rồi!”

Anh ta alo tâm kinh doanh lại bị Ngôn Sóc phá tan, chỉ trong một tháng, không còn đường sống, không quá một tuần nữa S&M sẽ phá sản, chào đón anh ta chính là những món nợ không đếm hết được.

Ngôn Sóc trầm mặc không nói, hai mắt đen láy trầm xuống: “Nếu bây giờ anh còn mở miệng, tôi sẽ đem tất cả những thứ anh đã vứt bỏ trả lại toàn bộ cho anh….”

“Câm miệng cho tao!! Cho dù tao chết cũng không muốn thấp hơn mày cái đầu, coi như cho…. Coi như cho…. Mày có thể trả lại mạng của mẹ tao sao? Mày có thể sao? Mày cao cao tại thượng, một tay che trời, tao con mẹ nó chỉ là con kiến hôi ở tầng lớp thấp nhất, Ngôn Sóc mày để cho tao chết tao sẽ chết…” Chung Ly cảm giác sống trên đời thật uất ức, giống như một con chó! Anh ta cho là mình sẽ phất lên, sẽ không để thất thủ lần thứ hai; cho trời cao sẽ rủ lòng thương xót anh ta một lần, cho là có thể đấu thắng Ngôn Sóc, nhưng anh ta sai rồi, hoàn toàn sai, Thượng Đế cũng như anh ta, đều không có nhân tình!

Ngôn Sóc từ từ đẩy tay anh ta ra: “Anh không nên trở về nữa, anh không cần đấu với tôi, càng không nên lợi dụng người tôi yêu, toàn thế giới đều biết Ngôn Sóc tôi là người nào, lấy ân trả báo không phải là tôi, tôi chỉ biết lấy oán trả ơn!” Nếu Chung Ly không trở lại có lẽ anh sẽ quên chính mình khi còn trẻ là một người tranh đoạt, nếu anh ta không lợi dụng Nguyên Bảo có lẽ anh sẽ thu tay lại, thế nhưng… anh ta không biết xấu hổ.

“….. ha ha ha….” Chung Ly cười lạnh, tiếng cười càng lúc càng lớn, cho đến khi nước mắt đầy mặt: “Tao nguyền rủa mày, mày và người đàn bà mày yêu sẽ cùng nhau xuống địa ngục!”

Con ngươi Ngôn Sóc co lại, nhịp tăng nhanh, đưa tay ấn nút điện thoại: “Thư ký Vương, kêu người lôi anh ta ra ngoài!”

“Không cần làm phiền, tao tự đi!” Dù là thua, anh ta cũng thua quang minh chánh đại, không dùng thủ đoạn ti tiện nào.

Bây giờ là tháng Một rồi, còn một tháng nữa là bước sang năm mới, Chung Ly đứng trong đám người, một cửa hàng tổng hợp dán tấm áp-phích to của mình, còn tuyên truyền 《 Đồ Đằng Sát 》, một màn hình to lớn phát tin S&M thiếu hụt tiền bạc, cổ phiếu rớt giá sắp phá sản, đúng là một loại châm chọc.

Cuộc sống thay đổi rất nhanh, Đại Hỉ, Đại Bi, chính là như vậy.

Khắp nơi đều tràn đầy hơi thở vui sướng, Chung Ly ở trong nhà lạnh lẽo, trong bóng tối anh ta như thấy được ánh lửa; nếu sống cô độc, còn không bằng….đi về thế giới cực lạc…..

Ném cái bật lửa lên ghế salon, nhìn ánh sáng mê người, anh ta cười, nụ cười giễu cợt nhưng tràn đầy nhẹ nhõm.

Chung Ly ngồi trong góc nhà uống chai rượu đỏ còn lại duy nhất, ánh lửa chập chờn, ở trên tường phản chiếu hình ảnh hắc ám, anh ta như thấy được mặt mình: lúc anh ta còn là một đứa không biết gì, ở trong nhà cha đã sớm bỏ rơi anh ta, người mẹ yếu đuối mang theo anh ta, ở bên ngoài nhìn mặt người đời mà sống, anh ta nhìn tóc mẹ bạc chỉ hy vọng mình mau thành tài, để cho bà an nhàn hưởng thụ.

Dựa vào chính mình lên trung học rồi đại học, khi đó anh ta gầy nhom yếu ớt, bên trong thành phố tòa nhà cao tầng như những con quái thú gầm to, bất cứ lúc nào anh ta cũng sẽ bị nuốt chửng, chỉ có thể liều mạng cố gắng, coi thường ánh mắt xung quanh, đó là trí nhớ duy nhất của anh ta, đột nhiên anh ta nhớ tớ trước khi lâm chung lão Xá có nói: Tôi muốn viết một bộ bi kịch, bên trong tràn đầy tiếng cười vô sỉ.

Anh ta vẫn cho là cuộc sống cuối cùng cũng thay đổi dựa vào tài hoa chính mình, không thể kiếm ra được người thứ hai, anh ta chán ghét, ghen tỵ Ngôn Sóc, phải trả lại nhiều gấp bội. Gấp trăm lần, cuối cùng lại dễ dàng bị phá hủy!

Ánh lửa càng lúc càng lớn, khóe môi Chung Ly vẫn mang theo nụ cười: Ngôn Sóc, chờ kiếp sau, tao sẽ sống tốt một lần.

--- ------ ------ ----

Chung Ly tự sát đã thành tin tức nóng hổi ngày thứ hai, các báo, truyền thông đều triển khai thảo luận, trước năm mới đây chính là trận hỏa hoạn bi kịch nhất, người yêu mến Chung Ly đều khóc thảm thiết, trên màn hình lớn là hình ảnh khuôn mặt Chung Ly tươi cười khi còn sống.

Huyệt thái dương đau nhức, Ngôn Sóc đang nỗ lực khống chế mình, anh mím chặt môi: không nghĩ tới người này đi trước một bước, là anh bức anh ta chết sao? Nhưng mà nếu muốn chết, không dám sống thì đúng là một hành động hèn nhát.

Hít sâu một hơi, nặng nề ngã lên ghế: Nguyên Bảo, Nguyên Bảo của anh rốt cuộc ở nơi nào? Thật sự rất mệt mỏi, muốn ôm Nguyên Bảo ngủ một giấc thật ngon, cái gì cũng không cần nghĩ, chỉ đơn giản là nghĩ ngơi cho tốt.

Nhắm chặt mắt, Ngôn Sóc thấy được Bạch Liên, Chung Ly và Bạch Lạc, ba người thay nhau hiện lên trong đầu anh, làm cho đầu anh càng ngày càng đau.

Nhưng ngay lúc này, chuông điện thoại vang lên, BOSS nhận điện thoại: “Alo……” Im lặng một hồi, ánh mắt thay đổi trở nên khẩn trương, cầm áo khoác lên, mở cửa đi ra ngoài.

Xe chạy rất nhanh trên đường, khi đến bệnh viện, thấy cha già nằm trên giường bệnh, Bạch Lạc an tĩnh đứng một bên không nói một lời, vẻ mặt có chút đê mê.

Đôi mắt trầm xuống, đi lên túm Bạch Lạc ra ngoài: “Sao lại thế này? Làm cái gì vớ người rồi hả?”

“Tôi không có!” Bạch Lạc thấp giọng giãi thích: “Đột nhiên ông ấy ngã xuống, tôi không biết chuyện gì xảy ra.”

“Nói láo!” Ngôn Sóc nắm chặt quả đấm: “Cơ thể người tốt như vậy, làm sao tự nhiên ngã xuống, nhất định mượn cơ hội trả thù!”

“Tôi không có!” Bạch Lạc tăng âm lượng lên: “Anh nghĩ rằng tôi và anh giống nhau sao?” Bạch Lạc cả gan tố cáo Ngôn Sóc: “Anh nghĩ rằng tôi và anh đều là vô tâm vô phế sao, nghĩ rằng đều là không biết cảm ơn sao?”

Ngôn Sóc không nói gì, chỉ từ từ buông lỏng anh ta ra: “Ba như thế nào rồi?”

Bạch Lạc chỉnh lại trang phục, hít sâu nói: “Bác sĩ nói ông cụ uất ức lâu thành bệnh, trong khoảng thời gian ngắn thân thể không chịu nỗi nên hôn mê bất tỉnh, để cho ông ấy nghỉ ngơi nhiều…..”

Uất ức thành bệnh?

Quả nhiên là không bỏ được?

Hai mắt Ngôn Sóc chán nản: anh bây giờ có chút hiểu ông cụ, biết tại sao ông cố chấp như vậy rồi, trong tình yêu không có hối hận.

“Chị dâu….không tới cùng anh sao?”

Trong lòng Ngôn Sóc căng thẳng: “Cô ấy không ở nhà, gần đây làm phiền cậu.”

Bạch Lạc không nghi ngờ giải thích của anh, gật đầu, giữa hai người lâm vào trầm mặc,
Bạch Lạc thận trọng nhìn gò mà Ngôn Sóc nói: “Anh không vào xem một chút sao?”

Ngôn Sóc gật đầu: “Cậu về trước đi, tôi đi vào.” Anh đưa chìa khóa: “Đi ngủ sớm một chút.”

Bạch Lạc nhận lấy chìa khóa mà thụ sủng nhược kinh: “Tôi biết rồi, tôi đi trước.”

“Đi đi.” Đẩy nhẹ cửa phòng, mùi nước sát trùng khiến anh khó chịu, ông cụ nằm trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt. Tóc mai hai bên đã bác trắng, anh không biết cha mình đã già như vậy rồi.

“Cha…..” ngồi bên cạnh ông Ngôn, nắm tay ông: “Nguyên Bảo không ở bên cạnh con rồi, cha nhất định phải khỏe mạnh, đừng để cho con lo lắng.” Lần đầu tiên BOSS cảm thấy bất lực, anh suy nghĩ, suy nghĩ dựa vào một người…. Bất chấp tất cả mà khóc lớn, Chung Ly chết đi, cha xảy ra chuyện, Nguyên Bảo rời đi, anh sợ trận tai nạn này không qua được, quay đầu lại chỉ còn mình anh.

--- ------ ------ ---

Cả người Nguyên Bảo vô tri vô giác, cô cảm giác mình đang bay, sau đó thấy bạn học của mình, người nhà, hình như bọn họ rất bi thương, mẹ cô vẫn thích xem TV, nhìn TV gọi con gái, vừa nhìn vừa khóc.

Lòng Nguyên Bảo chợt đau: mẹ của cô, nuôi dưỡng cô hai mươi năm, bà chắc chắn rất nhớ cô, nhưng cô không thể về bên cạnh bà, cô không thể, để BOSS một mình, mẹ cô còn trẻ tuổi, còn có thể có con nữa, mà BOSS chỉ có mình cô.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi mẹ….” Cô rất yêu bọn họ, nhưng cô càng không thể bỏ Ngôn Sóc, trước mặt cha mẹ, cô chỉ có thể nói xin lỗi.



Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 17.10.2014, 00:12, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng Châu về bài viết trên: Hana86, Hạnh Shim, MongGa, Nhanvatquanchung, Yến My, blucherry, bubenoluz, diep diep, lananhhoang, yang yang, zun.ngok
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.10.2014, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2013, 22:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 471
Được thanks: 3503 lần
Điểm: 8.33
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
Chương 55

Editor: nhungchuoi

Beta- er: Bỉ Ngạn Hoa

"Ngày mai để con bảo bác sĩ đến ở lại trong nhà vẫn tốt hơn, tiện thể theo dõi thân thể ba." Lấy khăn quàng cổ quàng thật chặt cho ông cụ, Ngôn Sóc nhỏ giọng nói.

"Không cần, tuần sau là đến tết rồi, không cần làm phiền người khác như vậy, hiện tại thân thể của ba khỏe hơn rồi nè." Ngôn lão gia chính là vịt chết rồi còn cứng mỏ, ông nhìn ra hành lang trắng xóa bên ngoài: "Nguyên Bảo đâu? Lâu rồi không nhìn thấy con bé."

Tay Ngôn Sóc đang đẩy xe lăn đột nhiên cứng lại: "Nguyên Bảo đang bận, khi nào đến tết con sẽ dẫn cô ấy đến gặp ba."

"Vậy cũng được......" Ngôn lão gia không hỏi thêm gì nữa, dường như ông có chút mệt mỏi, đôi mắt nặng nề sắp khép lại: "A Sóc, không nên để Tiểu Lạc đi, giữ lại......" Lời nói của ông còn chưa nói xong thì ông đã ngủ.

Ngôn Sóc nhẹ nhàng thở dài một hơi: "Con đã biết."

Nguyên Bảo của anh nói sau hai tháng nữa sẽ trở lại, hiện tại còn mười ngày nữa là đến hai tháng, nếu cô trở về muộn hơn lời đã nói.... ... Anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô......

"Nguyên Bảo.... ...... ........" Ngôn Sóc ngồi một mình trong căn phòng trống rỗng, căn phòng này là nơi bọn họ đã cùng nhau trải qua một đêm vô cùng tốt đẹp, Ngôn Sóc vĩnh viễn sẽ không quên Nguyên Bảo giao bản thân mình cho anh như thế nào: thật sự rất nhớ cô, chỉ cần trở về thì làm cái gì cũng được... nhungchuoiDĐLQĐ ...

Ngôn Sóc cảm thấy bản thân thật sự là một người nhát gan, anh không hề dũng cảm như vẻ bề ngoài, thậm chí anh còn không có sự dũng cảm như cha anh, nếu anh không còn Nguyên Bảo nữa thì anh sẽ không thể chịu đựng được mất!

Đã quen có một người ở bên cạnh mình; đã quen có người kia ở bên cạnh cãi nhau với mình; đã quen sự ỷ lại vào bản thân của cô; đã quen với cảm giác yên ổn mỗi đêm khi ôm cô ngủ.

"Nguyên Bảo.... ......" BOSS cuộn tròn ở trên giường, nắm chặt di động trong tay: ngủ một giấc thật ngon đi, đến lúc tỉnh lại cô sẽ lại nằm trong lòng mình nhìn bản thân mình.

. . . . . .

Một tuần trôi qua rất nhanh, tiếng pháo trúc vang lên, mọi người chào đón một năm mới, ba người ngồi ăn cơm tất niên có chút đơn điệu nhưng lại không cô đơn, Ngôn lão vẫn tiếp tục hỏi Nguyên Bảo đã đi đâu, Ngôn Sóc cũng không nói một lời nào.

Chờ sau khi cơm nước xong xuôi, Ngôn Sóc nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm "Tiểu Lạc".

Bước chân Bạch Lạc dừng lại một chút: lần đầu tiên anh nghe thấy Ngôn Sóc gọi anh như vậy, trong khoảnh khắc đó, anh có chút nghi ngờ lỗ tai bản thân xảy ra vấn đề gì đó.

"Ở lại đi."

"Ai?" Vô cùng ngạc nhiên quay sang nhìn Ngôn Sóc: có chút không dám tin tưởng câu mà người này vừa nói ra, dù sao anh cũng chán ghét bản thân như vậy mà.

Ngôn Sóc bình tĩnh nhìn thiếu niên trước mắt: trong vòng nửa năm ngắn ngủi cậu đã trưởng thành lên nhiều, khuôn mặt càng thêm đẹp trai, ánh sáng trong đôi mắt hơi giống thời kì niên thiếu của Ngôn Sóc, trong lòng Ngôn Sóc không hiểu sao nhói đau một cái, tiến lên vỗ lên bả vai đầy tuyết của cậu...nhungchuoiDĐLQĐ...

"Thế nào, sao không nói gì? Vẫn muốn đến Đại lục sao."

"Không! Em không phải" Liên tục lùi về phía sau vài bước "Em cho rằng anh đang trêu chọc em."

"Tôi không đùa." Hơi miễn cưỡng cong môi lên: "Cậu bằng lòng ở lại sao?"

Bạch Lạc im lặng một lát, ngón tay hơi run run: "Em có thể sao? Ý em là.... ...... ..."

"Nhưng mà.... ........" Hai con ngươi đen láy bình tĩnh nhìn anh: "Nhưng mà tôi không hy vọng cậu sẽ làm ra chuyện gì gây tổn hại đến Ngôn gia, nếu làm như vậy tôi sẽ không tha thứ cho cậu.... ........ Thậm chí.... ....... Sẽ ném cậu vào địa ngục!"

Đột nhiên thân mình Bạch Lạc run lên một cái: anh biết người này nói thật, anh thật sự sẽ ném bản thân đến mười tám tầng địa ngục, nhưng mà bản thân cũng không có lý do để làm ra chuyện gì, tuy rằng ban đầu thật sự nghĩ đến chuyện báo thù, nhưng sau này suy nghĩ lại anh hiểu ra, trong câu chuyện xưa này ai cũng có sai lầm, ngay cả chính anh, huống chi người hại chết mẹ mình cũng không phải là người đàn ông trước mặt.

Ngay từ lúc bắt đầu anh đã không hận Ngôn Sóc, chưa từng hận.

"Em sẽ làm tốt, anh trai."

"Nhanh trở về ngủ đi. Ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Ngôn Sóc đứng một mình trong hành lang thật lâu, anh lấy một điếu thuốc trong túi áo ra, sau đó châm lên: vốn dĩ bản thân không hút thuốc, nhưng sau khi Nguyên Bảo rời đi thì bản thân lại có thói quen xấu này, bản thân muốn dùng đến khói thuốc đến ma túy, như vậy để không giờ giờ phút phút nhớ đến người kia...nhungchuoiDĐLQĐ...

Một điếu rồi lại một điếu, Ngôn Sóc cảm thấy bản thân có chút mệt mỏi, lảo đảo đi vào trong phòng.

. . . . . .

Nguyên Bảo thật sự ngủ rất dài, sau khi hệ thống lần thứ hai truyền tin đến đã sửa chữa thành công thì cô vẫn còn đang mơ mơ màng màng.

【 Người sử dụng, nếu cô còn không chịu bò ra thì tôi sẽ đá cô ra. 】

Khốn kiếp!

Giọng nói của Baidu

Thân thể giật mình một cái, Nguyên Bảo ngồi dậy: thân thể có vẻ như không xảy ra biến hóa quá lớn nào, tay sờ sờ mặt rồi đến mông, tốt lắm, không còn cái khe cắm chết tiệt kia nữa.

【 Người sử dụng, mời ngài ra ngoài nhanh một chút, chúng tôi sắp tan tầm rồi. 】

Thống Mẹ!

Cô đang vội đi đầu thai sao?

Tuy nhiên hiện tại thì cũng không khác đầu thai cho lắm.

Bất mãn trợn cả hai mắt, Nguyên Bảo nắm chặt tay, chuẩn bị thi triển quyền cước, nhưng mà.... ...... ...... ...... ...

"Mẹ nó!!! Baidu cô không thể cho tôi một cửa ra tốt hơn sao? Ngoại trừ toilet thì không còn sự lựa chọn nào khác sao?" Lần trước đã ngồi trên toilet, lần này lại ngồi trên toilet sao! Khốn kiếp!

Mất sức chín trâu hai hổ mới đi ra khỏi được toilet, khi ngửi được không khí quen thuộc, cả người cô đều trở nên thông suốt!

"Khốn kiếp!" Thân thể ngã xuống lên trên giường lớn mềm mại, sau khi nghỉ ngơi một lát thì Nguyên Bảo mới phát hiện ra bản thân đang không mặc quần áo, mặt đỏ lên, đưa người rúc vào trong chăn, tay Nguyên Bảo vuốt ve chăn BOSS, nhếch miệng nở nụ cười vui vẻ: thật là quá tốt, cuối cùng cô cũng có thể ở cùng với BOSS mà cô thích nhất rồi.

Tuy nhiên.... ...... ....

Nguyên Bảo nhìn đồng hồ một chút: đã muộn thế này mà sao không nhìn thấy BOSS, anh đi đâu rồi hả?

Đúng lúc Nguyên Bảo đang ngẩn người thì đột nhiên cửa bị người bên ngoài đẩy ra.

Thời gian giống như được dừng lại, người bên trong nhìn người bên ngoài, người bên ngoài nhìn người bên trong, khoảng cách thời gian giống như đã rất lâu vậy.

Cổ họng Nguyên Bảo khẽ cử động, ê ẩm chua chát. ..nhungchuoiDĐLQĐ...Cảm giác chua chát lan tràn trong miệng: dường như Ngôn Sóc tiều tụy đi khá nhiều, ánh mắt người kia vẫn chưa từng rời khỏi khuôn mặt mình, anh đang nhìn bản thân, bước từng bước lại đây, đột nhiên, dùng một tay ôm cô vào trong ngực, cường độ vô cùng lớn, dường như muốn bóp nát thân thể cô vậy.

"Nguyên Bảo. . . . . . Nguyên Bảo. . . . . ." Lẩm bẩm từng tiếng tên Nguyên Bảo, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, anh há miệng cắn một miếng vào vai Nguyên Bảo, trong nháy mắt nước mắt cô chảy xuống.

"Đau. . . . . ."

"Là thật sao?" Trong mắt Ngôn Sóc xẹt qua một tia vui sướng: "Em thật sự là Nguyên Bảo của anh.... ....Nguyên Bảo của anh.... ......"

Nguyên Bảo". . . . . ." Rõ ràng là một cảnh tượng rất cảm động, nhưng mà: BOSS anh là tên khốn kiếp! Biết bản thân cô sợ đau mà còn cắn cô sao?

"Vì sao lại âm thầm biến mất? Em không biết anh rất lo lắng hay sao?" Khóe miệng Ngôn Sóc còn vương lại vết máu, Nguyên Bảo chịu một cơn đau nhói.

"Em có nói thì anh chắc chắn không đồng ý, huống chi hiện tại em rất tốt, thậm chí còn tốt hơn cả trước kia." Dùng tay véo véo gò má Ngôn Sóc, có chút đau lòng mở miệng: "Anh gầy quá."

"Em mạnh khỏe là được rồi." Đột nhiên pháo hoa nở rộ bên ngoài cửa sổ, trong nháy mắt chiếu sáng cả căn phòng.

Bàn tay to vuốt ve những sợi tóc của cô, nhìn qua Nguyên Bảo không có gì thay đổi so với trước kia, chẳng qua là tinh xảo hơn một chút, anh thử chạm nhẹ vào môi cô, một giây sau thì mạnh mẽ hôn lên bao phủ lấy môi cô.

"Ưm.... ...."Vươn cánh tay ra khỏi chăn, vòng qua cổ anh, nghênh hợp nụ hôn của anh.

"Không được rời xa anh nữa." Liếm liếm khóe môi cô "Không được, anh rất sợ nếu như em không về được, em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không."

"Thật xin lỗi." Nguyên Bảo có cảm giác chua sót và áy náy: cô không nên luôn cho rằng người đàn ông này vô cùng mạnh mẽ, hiện tại anh sống sờ sờ ở trước mặt cô, anh cũng chỉ là một người bình thường, cũng sẽ có lúc cảm thấy đau khổ.

"Em sẽ không bao giờ như vậy nữa."

"Nếu em dám, chắc chắn anh sẽ lột da quất xương em." Ngôn Sóc dữ tợn nói, thương tiếc vuốt ve dấu răng trên vai cô: "Đau không?"

"Cũng đã cắn rồi, anh thử nói xem có đau hay không?"

"Đau một chút cũng tốt, như vậy em sẽ nhớ kỹ." Cổ họng Ngôn Sóc chuyển động lên xuống: "Kim Nguyên Bảo, chúng ta kết hôn đi, ngày mai chúng ta kết hôn đi!"

"Ừ!" Dựa lên lồng ngực anh: "Anh nói thế nào thì cứ làm thế đi."

"Ừ" Hít thật sâu mùi hương trên người cô, thân thể lạnh lẽo chui vào chăn, Nguyên Bảo run lên một cái, hơi lùi sang bên cạnh.

"Trốn cái gì." Bàn tay to kéo cô lại, thân thể trần trụi mềm mại dính chặt lấy người anh, Ngôn Sóc nhanh nhạy. ..nhungchuoiDĐLQĐ...Cảm thấy chỗ nào đó của bản thân đang xảy ra sự thay đổi, âm thầm trượt tay đến vị trí gần eo, làn da bóng loáng khiến anh càng thêm khó nhịn, lại tiếp tục đi xuống một chút nữa, quả nhiên ở khe đùi đó không còn khe cắm nữa, khóe miệng Ngôn Sóc hơi cong lên: không hiểu sao lại có chút nhớ nhung mỗi lần bản thân sờ Nguyên Bảo sẽ phát ra những âm thanh khiến người ta say đắm.

"BOSS, hiện tại đã rất muộn rồi." Nguyên Bảo đỏ mặt: trên thực tế từ lúc bò từ bên trong ra đã rất mệt, hiện tại cô thật sự không có sức lực để làm chuyện như vậy.

"Đã cải tạo lại sao?" Dùng sức véo cái mông căng tròn, sau đó thì vuốt ve qua lại, thân mình Nguyên Bảo hơi cứng lại, bàn tay nhỏ bé để lên áo trước ngực anh, khẽ gật đầu, khuôn mặt càng đỏ hơn.

"Đã cải tạo toàn bộ rồi." Hôn lên cái trán của cô: "Hiện tại Nguyên Bảo của anh đã hoàn chỉnh rồi sao? Bao gồm cả 'cái kia'!"

Nguyên Bảo". . . . . ." BOSS, anh thật sự rất độc ác, rất quá đáng, sao lại có thể hỏi cô vấn đề như vậy được.

Lại tiếp tục gật đầu, chôn trọn cái đầu vào trước ngực anh: đáng giận, thật là khiến người ta xấu hổ rồi.

"Như vậy.... ....... Đến lúc chúng ta kết hôn chẳng phải rất tốt sao."

"Có phải anh rất khó chịu đúng không."

"Cũng may, không cần chú ý đến nữa." Đôi tay không an phận kia cuối cùng cũng dừng động tác, anh hít một hơi thật sâu: "Thật tốt, Nguyên Bảo của anh vẫn còn ở bên cạnh anh."

Cô luôn luôn ở bên cạnh anh.

Ngẩng đầu nhìn Ngôn Sóc: cho đến bây giờ vẫn chưa từng rời đi, có lúc anh không biết, cô đang ở một nơi nào đó nhớ đến anh, cô yêu người này, vì anh mà buông tha tất cả cũng không vấn đề gì!

HẾT CHƯƠNG 55


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 17.10.2014, 00:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhungchuoi về bài viết trên: Hạnh Shim, Nhanvatquanchung, Yến My, blucherry, bubenoluz, chocolate latte, diep diep, lananhhoang, peheobuongbinh, titto, vip171, yang yang, zun.ngok
Có bài mới 12.10.2014, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2013, 22:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 471
Được thanks: 3503 lần
Điểm: 8.33
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
Chương 56

Editor: nhungchuoi

Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa

Tháng 3 là lúc Nguyên Bảo và BOSS tuyên bố chuẩn bị kết hôn, thời điểm này thời tiết đã có những chuyển biến tốt đẹp.

Nguyên Bảo cảm giác được bản thân mắc bệnh sợ hãi trước khi kết hôn, cả người bị trạng thái bất an bao phủ, cô ngu ngơ nhìn gương mặt tinh xảo của bản thân trong gương, suy nghĩ không biết đã bay đến nơi nào: Nhìn thấy không, cha mẹ, con gái muốn kết hôn, chỉ là đáng tiếc hai người không thể nhìn thấy hôn lễ của cô.

Hốc mắt của cô hơi ươn ướt, chớp chớp mắt thu hồi nước mắt bản thân, giờ phút này mà khóc thì sẽ làm lớp trang điểm trôi đi hết, như vậy sẽ không tốt lắm, đúng lúc này cô nghe thấy âm thanh cửa mở, Nguyên Bảo hít sâu một hơi, nhìn thấy Ngôn Sóc đang mặc comple màu đen qua tấm gương trang điểm, hôm nay trông Ngôn Sóc vô cùng đẹp trai, cô có chút không dám tin người đàn ông ưu tú như vậy hôm nay sẽ trở thành chồng mình.

"Bảo Bảo.... ...... ...." Ôm lấy eo cô từ phía sau, cúi đầu hôn lên gương mặt cô.

"Lúc này hình như anh không thể đi vào." Nguyên Bảo né tránh, khuôn mặt hơi đỏ lên: từ cái ngày mà bọn họ nhận giấy đăng ký kết hôn, vậy mà BOSS cố gắng kìm nén không chạm vào bản thân, sự kiên nhẫn như vậy khiến Nguyên Bảo có chút bội phục.

"Người nào quy định." Ngôn Sóc cầm khuyên tai lên đeo cho cô: "Hôm nay Nguyên Bảo rất đẹp."

"Úy Trì và chị Dương Dư đã đến chưa?"

"Đã đến từ sớm, Dương Dư không thể làm phù dâu cho em."

"Hả?" Cô cũng hơi nghi ngờ, vì sao không để Dương Dư làm phù dâu cho cô mà lại đi mời một người không quá quen thuộc như vậy.

"Một lát nữa em sẽ biết." Ngôn Sóc cười thần bí, vỗ vai cô: "Tôi đi ra ngoài trước."

"Ừ."

Hôn lễ nhanh chóng được bắt đầu, lần đầu tiên là khi tham gia hôn lễ của Dương Dư, thật không ngờ nhanh như vậy đã đến lượt bản thân, khoác tay lên cánh tay Ngôn Sóc, cô cảm giác được sự nhẹ nhõm trong chính bản thân, sau này cô sẽ ở bên cạnh Ngôn Sóc, sống cùng với người bước cùng trên thảm đỏ này, mãi mãi đi cùng nhau, Nguyên Bảo nắm chặt hoa cưới, lúc bước trên thảm không thể nhìn sang nơi khác cho nên bản thân cũng không biết đám người Dương Dư ở đâu nữa.

"Cô Kim Nguyên Bảo, cô có đồng ý để người đàn ông này trở thành chồng cô, để cô trở thành vợ anh, cho dù có bệnh tật hay khỏe mạnh, hoặc bất kỳ lý do khác, đều yêu anh, chăm sóc anh, tôn trọng anh, bao dung anh, vĩnh viễn chung thủy với anh cho đến khi sự sống kết thúc."

"Tôi đồng ý." Nguyên Bảo quay sang nhìn Ngôn Sóc rồi nhẹ nhàng nói ra ba chữ kia.

"Ngôn Sóc tiên sinh, anh có đồng ý để cô gái này trở thành vợ anh, để anh trở thành chồng cô, cho dù có bệnh tật hay khỏe mạnh, hoặc bất kỳ lý do khác, đều yêu cô, chăm sóc cô, tôn trọng cô, bao dung cô, vĩnh viễn chung thủy với cô cho đến khi sự sống kết thúc."

"Tôi đồng ý."

"Vậy mọi người xung quanh có đồng ý để cho hai người bọn họ kết duyên làm vợ chồng, sống đến bạc đầu răng long không?"

"Chúng tôi đồng ý."

"Bây giờ hai người có thể trao nhẫn và hôn đối phương rồi."

Sau khi đeo nhẫn xong, Ngôn Sóc kéo cô vào trong lồng ngực nhẹ nhàng hôn lên môi cô, trái tim Nguyên Bảo rung động, rõ ràng không phải nụ hôn đầu tiên nhưng đối với cô cảm giác này vĩnh viễn mới mẻ như vậy, khiến cô mặt đỏ tai hồng.

Khi Nguyên Bảo thay một chiếc váy dài màu đỏ để tham gia tiệc rượu, lúc này cô mới nhìn thấy Dương Dư, nhìn Dương Dư hơi khác trước, nhìn qua càng dịu dàng mê người hơn, bụng của cô ấy hơi nhô ra, Nguyên Bảo hơi kinh ngạc bước lại gần: "chị Dương Dư.... ...... ..."

Mặt Dương Dư đỏ lên: "Năm tháng rồi."

"Vậy.... .........Sau ngày hai người kết hôn là.... ...... ...."

"Đúng vậy" Dương Dư xấu hổ trả lời, bưng một nước trái cây lên: "Chúc mừng hai người, lúc trước nghe nói em đi công tác nên chúng ta không thể gặp mặt nhau được."

"Đúng vậy" Nguyên Bảo uống rượu đỏ: suy nghĩ kĩ lại cũng không tin là trong hai tháng ngắn ngủi như vậy mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu bản thân không trở lại thì không biết sẽ còn xảy ra thêm chuyện gì nữa, tiếc là Chung Ly đã. . . . .

"Chúc hai người sớm sinh quý tử." Đêm nay Úy Trì rất vui vẻ, lúc này anh uống hơi nhiều, ánh mắt có phần mông lung: "Đến lúc đó Dương Dư nhà tôi sinh con trai, để Nguyên Bảo sinh con gái, sau đó chúng ta có thể kết làm thông gia."

"Vì sao không phải là con anh gả cho con gái tôi." Ngôn Sóc nhìn về phía Dương Dư: "Chúc mừng cô."

"Cám ơn." Dương Dư cười lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào: "Thật ra tôi rất muốn kết thông gia với hai người, tuy rằng A Dung hơi ngốc nghếch một chút nhưng chỉ số thông minh của tôi có thể bù lại.

Úy Trì". . . . . ." Ở trước mặt người ngoài lại đi đả kích chồng mình như vậy, đây thật sự là hành vi của bậc đại trượng phu sao?

Kết hôn là chuyện hạnh phúc nhất nhưng cũng chuyện giày vò người ta nhất, nhà của bọn họ đã được sửa lại, trở nên sáng sủa và ấm áp hơn.

Nguyên Bảo vẫn mặc lễ phục buồn ngủ nằm trên giường cưới, mí mắt nặng nề không muốn mở, toàn thân đều đau nhức, hơn nữa lại uống không ít rượu, cả người rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết.

"Nguyên Bảo, lúc này không thể ngủ." Một hơi thở nóng bỏng phun vào trên mặt mình, đôi mắt khép hờ của Nguyên Bảo khẽ mở ra, mơ mơ màng màng nhìn thấy hai má Ngôn Sóc.

"Em buồn ngủ quá."

"Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta." Anh vòng tay ra ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Ngọn nến đặt trên bàn nhẹ nhàng lay động, in lên mặt tường hình ảnh màu đen, người đàn ông hôn lên môi cô gái, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên trên ngực mình.

"Nguyên Bảo. . . . . ."

"Hả?" Trên người chợt lạnh, cảm giác được quần áo trên thân thể mình được cởi ra, cô trở mình một cái, vòng tay lên cổ anh: "Ngôn Sóc, thật mát."

"Ngay lập tức sẽ nóng lên thôi." Gần đây anh phải nhẫn nại cực kỳ vất vả, cũng chỉ vì muốn cho cô một đêm tân hôn hoàn hảo nhất, khiến cô hoàn toàn thuộc về bản thân.

Ngậm lấy vàng tai mịn màng của cô, bàn tay to từ từ di chuyển trên thân thể cô, Nguyên Bảo nhíu mày một cái, có chút mệt mỏi muốn đẩy tay Ngôn Sóc ra.

"Đừng cử động!" Cúi đầu quát lớn một tiếng, dùng sức xoa nhẹ ngực cô. Tròn tròn mềm mại. Đầu vú non mềm dưới sự kích thích không ngừng của bản thân mà trở nên dựng đứng lên.

"Nguyên Bảo của anh thật đẹp." Nói lời dịu dàng, không nhìn thấy được ham muốn trong đôi mắt nhắm chặt của Nguyên Bảo, anh làm sao có thể khiến Nguyên Bảo ngủ như vậy được, Ngôn Sóc nở nụ cười, ôm cô đi vào phòng tắm.

Khi dòng nước ấm áp rơi vào người bản thân, Nguyên Bảo run lên một cái, nhưng vẫn không mở mắt ra, Ngôn Sóc để thân thể ướt sũng của cô lên trên vách tường bằng đá cẩm thạch hơi lạnh, cắn cắn môi cô: "Nguyên Bảo, ngoan, mở mắt ra."

"Ngủ.... ...... ...." Không chịu nổi sự giày vò như vậy, Nguyên Bảo hé mắt ra, nhìn thẳng vào tấm gương cực lớn phía sau, cô nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng ướt át, toàn thân cô xích lõa bị một thân thể đầy nam tính đè chặt vào tường, những đường cong quyến rũ bị ép kín không còn một kẽ hở, cô hít vào một hơi, mất một lúc mới nhớ ra hôm nay là ngày nào.

"Ngôn Sóc.... ......."

"Gọi ông xã."

"Ông xã." Ngoan ngoãn gọi một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng nhìn anh.

"Chuẩn bị tốt chưa?" Ngôn Sóc nói ra một câu rồi lè lưỡi liếm xương quai xanh của cô, đầu lưỡi ướt sũng từ từ đi xuống liếm đi những giọt nước trên người cô, đầu lưỡi ấm áp liên tục kích thích thần kinh Nguyên Bảo.

"Thích không?" Há miệng ngập lấy bầu ngực non mềm. Nụ hoa non mềm, đầu lưỡi bắt đầu đùa giỡn, bàn tay to trượt đến bụng, liên tục xoay vòng ở  một nơi nào đó.

"Ưm...... Rất ngứa, nơi đó. . . . . . Ngứa. . . . . ."

Hơi thở của Ngôn Sóc từ từ tăng nhanh, tiếng rên rỉ của cô gái chắc chắn rất dễ nghe, anh cảm giác được vị trí nào đó trên thân thể bản thân nhanh chóng nảy sinh sự biến hóa, đứng thẳng so với với thắt lưng. Cứng rắn, nóng bỏng. Vật lớn nóng bỏng dính sát vào bụng dưới của cô.

"Ưm.... ..." Ý thức của Nguyên Bảo không biết đã bay đến chỗ nào, vô cùng hỗn loạn, cảm giác được thân thể mình từ từ nóng lên, nóng bỏng như lửa.

Thân thể của cô đã trải qua một lần cải tạo. Ngôn Sóc cũng không hi vọng Nguyên Bảo của anh lại phải chịu khổ sở như lần trước, bàn tay to tách hai chân cô ra, ngón tay thon dài tìm được một nơi ấm áp. Từ từ đi vào bên trong.

"Không cần.... ... Như vậy không được.... ...... ..." Một tay giữ chặt lấy cổ anh, một tay ngăn cản hành động của Ngôn Sóc.

"Ngoan, buông ra." Ngón tay di chuyển vào bên trong, cảm giác được sự chặt chẽ của nơi đó . Bám vào ngón tay mình, anh vừa lòng nở nụ cười: "Bảo Bảo, chỗ này của em không chán ghét anh."

"Ông xã. . . . . ." Mặt càng thêm đỏ hơn, cô nhắm mắt lại, không dám nhìn bản thân trong gương nữa.

Cúi đầu cười vài tiếng, ngón tay tách hai cánh hoa ra, một ngón tay đi vào, hô hấp của Nguyên Bảo càng dồn dập, gần như máu toàn thân đều di chuyển đến bụng, những dòng dịch thể ẩm ướt, trơn láng tràn đầy trong thân thể, chảy ra rồi men theo ngón tay anh chảy xuống mặt đất.

Ngôn Sóc từ từ rút ra rồi lại cắm vào tốc độ của anh từ từ tăng nhanh.

"A. . . . . . Ông xã. . . . . . Em. . . . . . Em. . . . . ."

"Bảo Bảo.... ......Nhanh lên một chút nữa được không? Phóng thích dục vọng của em ra ngoài, nhanh lên tôi sắp không nhịn được nữa rồi." Hôn lên cánh môi của cô, đầu lưỡi càn quét trong miệng cô: "Nhanh lên, Bảo Bảo."

"Ưm....." Bụng dưới nhanh chóng co rút, từng lỗ chân lông trên người cũng đang đòi hỏi nhiều hơn, trong đôi mắt to mơ màng là một tầng hơi nước: "Ưm.... ........"

"A!" Ngón tay từ từ đi ra, anh thở hổn hển nhìn gò má Nguyên Bảo, không đợi đến khi cô chuẩn bị tốt thì một vật to lớn đi vào bên trong.

"A.... ....Ngôn Sóc.... ........"

" A, Nguyên Bảo của tôi thật chặt." Đắm chìm trong dục vọng, lí trí của Ngôn Sóc bị tước đoạt hoàn toàn, thắt lưng di chuyển ra vào, từng tiếng rên rỉ phát ra từ trong cổ họng, giữa lúc ý loạn tình mê, Nguyên Bảo nhìn qua gương thấy được bản thân và Ngôn Sóc trước kia.

Ngôn Sóc có đôi khi không hề dịu dàng, sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt với cô, càng không làm những chuyện lãng mạn để cô vui mừng, nhưng mà cô chính là thích một Ngôn Sóc như vậy, từ ngày đầu tiên trở thành điện thoại di động, Ngôn Sóc đã không vứt bỏ cô, nhìn anh cẩn thận quan tâm cô, cô chính là thích một Ngôn Sóc có chút khó chịu này, muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với anh cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cũng muốn vĩnh viễn được ở cạnh nhau.

"Ưm.... .....Ông xã. . . . . ."

"Anh yêu em, Bảo Bảo."

Hình nhưu thân thể không còn đau nữa, lưng hơi cong lên, phối hợp với sự tiến sâu của anh.

"Dùng sức một chút nữa.... ......Ngôn Sóc.... ......Ngôn Sóc.... ...... ...."

Cho dù là thân thể hay trái tim thì bọn họ muốn kết hợp chặt chẽ với nhau.


。◕‿◕。 Hết chính văn 。◕‿◕。


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 17.10.2014, 00:19, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhungchuoi về bài viết trên: BAT101126, Gynnykawai, Hạnh Shim, LimCa, Nhanvatquanchung, Tocdothuhut, Yến My, blucherry, diep diep, mainp, ongbjrak198, titto, zun.ngok
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.