Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh

 
Có bài mới 11.10.2014, 10:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 22.07.2013, 17:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 272
Được thanks: 1028 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
Chương 45

Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa


"Anh trả lại mẹ cho tôi, anh là hung thủ giết người, kẻ giết người!" Bạch Lạc giống như phát điên, xông lên túm cổ áo anh lắc mạnh.

BOSS lặng lẽ Bạch Lạc nhìn hai mắt đầy máu, anh chậm rãi bẻ từng ngón tay cậu ta xuống, hai mắt tràn đầy lạnh lùng. Một đôi mắt không giống mắt người, mà giống như mắt dã thú, lạnh lùng không có một chút nhiệt độ. Trong lòng Bạch Lạc đột nhiên sinh ra một dòng khí lạnh, mẹ cậu từng nói anh của cậu là người ưu tú nhất, lợi hại nhất, thiện lương nhất trên thế giới, tất cả đều là gạt người!

Anh ta phải là kẻ tàn nhẫn nhất trên thế giới mới đúng!

"Cậu nhìn kĩ lại đi, mẹ của cậu bị Diệp Hiên hại chết, cậu hận sai người rồi, người cậu nên hận không phải là tôi, cũng không phải là Diệp Hiên." Anh lạnh lùng nâng cái khóe môi. "Người cậu nên hận phải là bà ta." Ngón tay thon dài chỉ về hướng Bạch Liên vừa mới qua đời. "Bà ta vì lợi ích của bản thân mình mà từ bỏ cậu, đương nhiên, bà ta cũng là người đã vứt bỏ tôi, tại sao cậu không hận bà ta? Loại người như bà ta, cho dù chết cũng là trừng phạt đúng tội."

"Mẹ ——"

Bạch Lạc ngồi thụp xuống trên nền nhà, bi thương khóc. Tiếng khóc bất lực như vậy, cậu ta chỉ là một đứa bé, đối kháng với Ngôn Sóc cường đại, cậu ta chỉ đành bất lực. Cổ họng Nguyên Bảo có chút chua xót, cô tiến lên muốn đỡ đứa bé kia dậy, lại bị Ngôn Sóc kéo trở về.

"BOSS. . . . . ."

"Mỗi người đều phải trải qua những chuyện bi thảm, thống khổ, đây là trưởng thành, đây là số mệnh, có thể đứng lên hay không hoàn toàn dựa vào chính cậu ta."

BOSS cũng trưởng thành như vậy sao?

Thậm chí, quá trình có lẽ còn thống khổ hơn Bạch Lạc nhiều, bị vứt bỏ, không có bất cứ cái gì, cô khe khẽ thở dài một hơi, đúng lúc đó, có hai ccảnh sát đi tới.

"Xin chào, cô là Kim tiểu thư?"

"Vâng". Nguyên Bảo đáp một tiếng, nói vài câu với Ngôn Sóc, rồi đi theo họ lấy lời khai.

Diệp Hiên đã chạy thoát, không, phải nói là đã biến mất khỏi thế gian, thậm chí không thể giải thích được sựu biến mất của hắn, cuộc sống những ngày sau đó trôi qua không một chút gợn sóng. Bạch Lạc trở lại Ngôn gia, sau khi ông Ngôn biết Bạch Liên đã chết, mặc dù nói là không quan tâm, nhưng thân thể lại càng ngày càng suy sụp.

Mùa đông sắp qua đi, mùa đông năm nay không quá lạnh, từng bông tuyết bay múa trên bầu trời, thoạt nhìn vô cùng mỹ lệ.

"Vẫn còn ở đây chờ cậu ta sao?"

"Vâng." Nguyên Bảo hút một ngụm trà sữa, chóp mũi xinh xắn hơi hồng hồng.

"Để tôi đứng đợi cùng cô, bây giờ đã khuya lắm rồi." Lâm Thiệu Huy đứng bên cạnh cô. Dưới ánh đèn đường, những bông tuyết biến đổi thành các màu sắc khác nhau. Nguyên Bảo thấy thú vị, vươn tay ra hứng, bông tuyết lành lạnh rất nhanh tan ra trong lòng bàn tay cô, một bàn tay lớn hơn đột nhiên nắm lấy tay cô.

"Như vậy sẽ lạnh."

"Cảm ơn đàn anh." Nguyên Bảo bất động thanh sắc rút tay về, trong lòng có chút không thoải mái.

Cô không phải kẻ ngu, mỗi lần gặp nhau ở tổ diễn xuất, Lâm Thiệu Huy luôn có chút quan tâm quá phận đối với cô. DiễღnđànLêQღuýĐôn Cô sống rất hòa đồng với mọi người, ngay cả Minh Kiệt lúc đầu ghét cô, bây giờ cũng đã thành bạn thân, nhưng cô vẫn không thích giao du cùng Lâm Thiệu Huy, đứng gần anh ta có cảm giác rất kỳ quái, khiến cô không thoải mái.

Lâm Thiệu Huy cười cười, không nói gì.

"Đến rồi." Nguyên Bảo vứt ly trà sữa vào thùng rác, chiếc xe hơi màu đen chậm rãi ngừng lại bên cạnh cô, BOSS mặc áo gió màu đen càng thêm anh tuấn phi phàm, ánh mắt anh nhàn nhạt lướt qua Lâm Thiệu Huy đứng một bên, rồi tiến lên ôm cô vào trong ngực.

"Chờ lâu chưa?"

"Không lâu lắm."

"Có lạnh không?."

"Không lạnh." Cô lắc đầu một cái, vòng tay ôm hông  BOSS, nói: "Em đói bụng."

"Trở về sẽ làm món ngon cho em ăn." Đôi mắt đen thoáng qua một nụ cười, bàn tay đeo bao da màu đen khẽ ngắt gương mặt cô. "Vậy em lấy cái gì hối lộ anh?"

A?

Nguyên Bảo hơi sửng sốt, sau đó liền hiểu ý của anh, vành tai phiếm hồng, đôi mắt lặng lẽ liếc nhìn Lâm Thiệu Huy: anh cố ý nói như vậy trước mặt người ta đi, như vậy thật không tốt. . . . . . Thật sự rất không tốt.

"Chúng tôi đi trước, cám ơn anh đã chăm sóc Nguyên Bảo." Ngôn Sóc lễ độ mà xa lánh nở nụ cười với Lâm Thiệu Huy, mở cửa xe, nhìn Nguyên Bảo chui vào, rồi quay đầu lại nhìn Lâm Thiệu Huy một cái, chậm rãi nói một câu.

"Có người anh có thể đụng, cũng có người cho dù xinh đẹp nhất cũng không thể liếc mắt nhìn."

Boss, nơi đó không thể cắm tại ๖ۣۜDi-ễnđà-n๖ۣۜLêQu-ýĐô-n

Câu này rõ ràng đang muốn cảnh cáo cộng thêm uy hiếp. Cơ thể Lâm Thiệu Huy cứng lại, bây giờ rõ ràng đang là tháng Mười Một, vậy cho phía sau lưng anh lại đang toát mồ hôi.

"Anh vừa nói gì với anh ấy vậy?" Nguyên Bảo thắt chặt dây an toàn, sau đó tháo khăn quàng cổ và mũ xuống, đưa tay xoa xoa gương mặt đỏ bừng vì lạnh. "Em ghét mùa đông."

BOSS cúi đầu nở nụ cười, bàn tay ấm áp  bao đôi tay nhỏ bé của cô lại. "Như vậy sẽ không lạnh nữa."

" Anh vẫn chưa trả lời em, anh và anh ấy đã nói những gì."

"Muốn nghe thì hối lộ tôi đi."

Nguyên Bảo:". . . . . ." Đây là câu cửa miệng của BOSS sao?

"Ngày mai cùng  tôi về nhà họ Ngôn."

"Bệnh của ông Ngôn đã đỡ hơn sao?"

"Ừ, tốt hơn nhiều." Ngôn Sóc chuẩn bị cho cô một bàn ăn phong phú. "Sau khi quay xong bộ này, em không cần làm nữa."

"A. . . . . . Biết rồi. . . . . ." Nguyên Bảo nói một câu ứng phó qua loa, rồi vùi đầu mãnh liệt ăn.

"Còn nữa." Ánh mắt anh nhàn nhạt, đột nhiên nở nụ cười. "Em nên gọi ba ."

Nguyên Bảo:". . . . . ."

. . . . . .

Mùa đông, Ngôn trang càng thêm mỹ lệ, trên nền tuyết trắng, thi thoảng lóe lên ánh bạc, như có như không, như trong hư ảo. Trận bệnh kia hành hạ ông Ngôn không ít, khiến cả người ông gầy sọp, nhưng hai mắt vẫn sắc sảo, có hồn, thấy Ngôn Sóc và Nguyên Bảo cùng đi vào, trên khuôn mặt lạnh nhạt của ông thoáng qua một nụ cười vui vẻ.

"Ba, người có khỏe không?" Anh đưa đồ trên tay cho ông Vương, còn anh  đứng vào bên cạnh ông Ngôn, nắm bàn tay có chút lạnh của ông.

"Tốt, thân thể ba tốt lắm, sao lại trở về?"

"Con cùng Nguyên Bảo trở về thăm người."

"Nguyên Bảo, tới đây, cho ba nhìn xem nào." Ông Ngôn vẫy tay gọi Nguyên Bảo, Nguyên Bảo liền bước qua, ông Ngôn quan sát Nguyên Bảo từ trên xuống dưới, dùng ánh mắt sâu xa nhìn cô .

"Nguyên Bảo trưởng thành rồi." Ông Ngôn ý vị sâu xa nói. Nghe vậy, khuôn mặt Nguyên Bảo ửng hồng: nửa năm nay, cô thật sự đã trưởng thành không ít, chỉ là gương mặt vẫn mũm mĩm, khiến người khác không nhịn được muốn đưa tay xoa bóp.

"Có thể sinh con rồi."

"A?"

Ngôn Sóc chỉ đứng một bên cười yếu ớt , ánh mắt lại rơi xuống bụng cô. Gần đây, anh bỏ rất nhiều công sức, nơi đó có lẽ đã có tiểu bảo bối của anh rồi cũng nên, tốt nhất là con gái, dáng dấp giống Nguyên Bảo một chút, nhưng mà đứa đầu tiên là bé trai cũng không tồi, sau này mới có thể bảo vệ được em gái và mẹ.

Nguyên Bảo không biết BOSS đang tiến hành kế hoạch đánh dài lâu, mà đúng lúc này, Bạch Lạc đi vào, nhìn thấy Ngôn Sóc và Nguyên Bảo, cậu ta hơi sửng sốt, đôi mắt màu xanh dương lóe sáng dần dần trở nên tĩnh mịch, chỉ biết đứng im tại chỗ, dường như đang không biết phải làm sao.

"Tiểu Lạc, tới đây."

"Cha già. . . . . ." Cậu ta lạnh nhạt gọi ra hai chữ này, là ông Ngôn cố ý bảo Bạch Lạc gọi ông như vậy, bộ dáng Ngôn Sóc vẫn bình tĩnh như trước, giống như người đứng trước mặt không có quan hệ gì với anh.

"A Sóc, Bạch Lạc giúp ba rất nhiều chuyện, đứa nhỏ này rất thông minh, ba định để nó học quản lý mấy năm, đến lúc đó có thể làm trợ thủ của con."

"Con không đồng ý." Sắc mặt Ngôn Sóc lập tức thay đổi. "Đây không phải quyết định sáng suốt, ba, hiện tại ba cứ để cậu ta ở lại bên cạnh, nếu thật sự không có việc gì thì giao một gian hàng cho cậu ta quản lý, vừa học tập vừa rèn luyện."

Con ngươi Bạch Lạc hơi co lại một chút, ông Ngôn híp mắt trầm mặc, một hồi lâu sau, ông mới gật đầu. "Ý tưởng không tệ, nhưng mà đứa bé này còn quá nhỏ. . . . . ."

"Không nhỏ!" Giọng Ngôn Sóc như đang chơi trò quyền thế. "Nguyên Bảo lớn hơn cậu ta một tuổi, nhưng ba đã muốn cô ấy sinh cháu nội cho ba rồi đấy thôi."

Nguyên Bảo: chuyện này cũng có thể so sánh?

"Được rồi, cứ như vậy đi, tiểu Lạc, con có ý kiến gì không?"

"Không có." Bạch Lạc khẽ lắc đầu một cái. "Con nghe theo lời anh cả."

Nhìn Bạch Lạc tỏ ra ngoan ngoãn, Ngôn Sóc khẽ cười: mục đích của anh rất rõ ràng, anh muốn ném bay tất cả những mối nguy hiểm đang rình rập, đương nhiên anh sẽ không hoàn toàn mặc kệ Bạch Lạc muốn làm gì thì làm, đây chính là một sựu dò xét. Tính tình Bạch Lạc vốn quật cường, về điểm này có chút giống anh, sau khi xảy ra chuyện, từ đầu đến cuối cậu ta chưa từng mở miệng nói điều gì, nếu không phải là ghi hận trong lòng sau đó báo thù, thì là cậu ta quá đơn thuần, thiện lương.

Nếu như cậu ta thật sự có gì mờ ám, Ngôn Sóc sẽ có cả ngàn phương pháp khác nhau để khiến cậu ta hoàn toàn biến mất trên thế giới này.

"Như vậy thì ở lại đây hết năm nay rồi đi, trong khoảng thời gian này,hãy chăm sóc ông cụ thật tốt." Ngôn Sóc vỗ bả vai Bạch Lạc giống như người anh cả thân thiết, nhưng trong lòng Bạch Lạc lại chỉ thấy lạnh lẽo. Di◕ễnđà‿nLêQ◕uýĐôn Cậu biết mình không phải là đối thủ của người đàn ông này, tâm tư của anh ta quá thâm trầm, làm cho cậu cảm thấy sợ hãi, muốn vặn ngã người như vậy không phải là chuyện dễ dàng.

"Cơm nước xong ở lại một buổi chiều, ba gọi bác sĩ đến kiểm tra cho Nguyên Bảo một chút."

Bác sĩ!

Thân thể Nguyên Bảo ccứng đờ, trong nháy mắt có cảm giác như gặp phải kẻ địch mạnh, hướng ánh mắt cầu cứu về phía người đàn ông kia, sắc mặt anh vẫn lạnh nhạt như cũ, không một chút dao động.

"Không cần đâu, con đã đưa Nguyên Bảo đi kiểm tra rồi."

"Lúc nào?"

"Một tuần trước." BOSS bình tĩnh đáp lại. "Huống chi Nguyên Bảo rất hay xấu hổ."

"Bác sĩ bảo sao?" Ông Ngôn không khỏi gấp gáp. Có lẽ, ông ấy thật sự rất muốn có một đứa cháu nội.

"Bác sĩ nói rất tốt." Khóe mắt anh hơi cong cong. "Ba yên tâm, trước lễ mừng năm mới, con sẽ tặng ba một đứa cháu trai."

Trước lễ mừng năm mới. . . . . .

Nguyên Bảo lại quẫn bách lần nữa rồi, cô đưa tay sờ lên bụng nhỏ của mình. Chẳng lẽ anh nói có con liền có?

Sau khi cơm nước xong, vẫn còn sớm mới đến giờ đi ngủ. Sau khi trở về phòng, BOSS ôm hông cô từ phía sau, đầu lưỡi khẽ liếm động mạch màu xanh của Nguyên Bảo. "Bảo bảo. . . . . ."

"Đừng. . . . . . Tối hôm qua đã. . . . . ."

"Tối hôm qua là tối hôm qua, em không nghe thấy ba bảo chúng ta sinh con sao?" Nhấc bổng Nguyên Bảo lên, đè cô xuống chiếc giường mềm mại phía sau, anh gấp gáp cởi áo lông của cô ra. "Mùa đông thật đáng ghét."

Nguyên Bảo: ". . . . . ." Bởi vì khó cởi quần áo sao?

"Em mang thai, ba vui mừng, thân thể sẽ tốt lên, cho nên con của em đại biểu cho sự khỏe mạnh của ba!" Ngôn Sóc nói đâu ra đấy, bộ dáng nghiêm túc của anh khiến Nguyên Bảo cũng có chút tin tưởng.

Nhưng mà, bây giờ cô có thai thật sự tốt như vậy sao?



Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 16.10.2014, 00:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phục Hy về bài viết trên: Hạnh Shim, MongGa, Nhanvatquanchung, blucherry, bubenoluz, diep diep, lananhhoang, yang yang, zun.ngok
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 11.10.2014, 10:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 3850 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
Chương 46

Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa


Hai từ mang thai đối với Nguyên Bảo mà nói có hơi xa lạ, chưa nói đến tuổi tác của cô hiện giờ, cô vẫn còn rất nhiều vấn đề cần được giải quyết. Cho nên hiện tại dù có chuyện gì xảy ra cũng không thể mang thai được! Bên cạnh BOSS đang ngủ rất say, hay khuỷu tay ôm cô chặt chẽ. Nguyên Bảo ngáp một cái, cô nhắm mắt lại: chuyện sau này để sau này nói.

Hôm nay là buổi cuối cùng của bộ phim, sau khi đóng máy mọi người đều vui vẻ, đạo diễn tiến lên vỗ vai Nguyên Bảo: “Quả nhiên không nhìn lầm cô, tiếp tục cố gắng nhé.”

“Vâng, tôi hiểu.” Đạo diễn là một người rất tốt, bình thường giúp đỡ Nguyên Bảo khá nhiều, Nguyên Bảo cũng rất thích vị đạo diễn này.

“Đóng máy rồi, đạo diễn không mời chúng tôi ăn cơm sao?” Mộng Kỳ nói một câu, những người khác cũng ồn ào theo.

Tiểu Tử bước lên kéo vạt áo đạo diễn, “Tiểu Tử muốn người cho Tiểu Tử ăn cơm.”

“Điều đó là chắc chắn rồi.” Bế Tiểu Tử lên, “Tiểu Tử muốn ăn gì?”

“Đạo diễn ăn gì Tiểu Tử ăn nấy.” Tiểu Tử miệng lưỡi ngọt xớt chọc vui cả đoàn phim. Hậu trường phim chưa xong, vẫn còn một vài việc cần làm, Nguyên Bảo muốn tham gia một vài hoạt động nhưng BOSS không muốn để cô lộ diện trước truyền thông.

“Đạo diễn, tôi không đi.”

“Đi đi, mọi người cùng tụ họp, không sợ ông chủ lớn nhà cô lo lắng đâu.”

“Đúng vậy, bây giờ Nguyên Bảo cũng không thể bị quản quá nghiêm.” Mộng Kỳ bước lên ôm cánh tay cô, “Bên ngoài trai đẹp còn nhiều, không thể bị một ông chú lừa gạt được.”

“BOSS không phải là ông chú…” Hơi bất bình nhíu mày: BOSS nhà bọn họ đẹp trai như vậy sao có thể là ông chú được.

“Còn nói giúp người ta, bây giờ cũng không thể quá tin đàn ông, không nên để bị lừa Nguyên Bảo bé nhỏ à.” Mộng Kỳ nhéo nhéo hai má Nguyên Bảo, Nguyên Bảo cũng không để ý lắm, cười cười không nói gì.



Cuối cùng vẫn không tham gia tụ tập với bọn họ, bây giờ còn sớm Nguyên Bảo chuẩn bị ra về. Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn Đúng lúc đó cô nhìn thấy Lý Lạc Nhi đang bày quầy bán đồ trang sức bên ngoài. Nguyên Bảo hơi ngạc nhiên, bây giờ trời rất lạnh, cô ấy lại đang ở chung với Vưu Tinh Bân, sao giờ lại ở đây.

“Cô Kim?!” Lý Lạc Nhi cũng rất ngạc nhiên, cô khom lưng vui vẻ chạy tới, “Thật sự không ngờ sẽ gặp được cô… Sao cô lại ở đây?”

“Tôi đi ngang qua, cô… bán thứ gì sao?” Cô đưa tay cầm một vài món đồ trang sức nhỏ được làm rất tinh xảo, vừa nhìn đã biết là những cô gái trẻ sẽ thích.

“Cô có muốn lấy một cái không, tôi tặng cô.”

“Không cần.” Nguyên Bảo nhẹ nhàng lắc đầu, để đồ xuống, “Trời lạnh thế này sao cô lại bày hàng bán?”

“Tiền thuê quá đắt, tôi không thuê nổi phòng trọ.” Ánh mắt Lý Lạc Nhi hiện vẻ mất mát, giây kế tiếp lại trở nên phấn chấn, “Đúng rồi cô Kim có thấy anh Dung không? Mỗi ngày tôi đều đi tìm anh ấy, nhưng… bọn họ không biết anh ấy đi đâu.”

“Cái này…” Mắt Nguyên Bảo lóe lên, “Uất Trì Dung với Dương Dư sang Pháp rồi, có lẽ rất lâu nữa mới có thể quay về.”

“DƯƠNG DƯ? Có phải là người…”

Boss ở Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn

“Đúng vậy, là vợ chưa cưới của anh ấy.” Nguyên Bảo cười cười, xem giờ một chút, “Tôi còn có chuyện, đi trước, hẹn gặp lại.”

“Đợi… đợi một chút…” Lý Lạc Nhi vội kéo tay Nguyên Bảo lại, “Anh Dung… Có phải anh Dung không thích vợ chưa cưới của anh ấy không?”

Nguyên Bảo thoáng hiện vẻ kinh ngạc, “Nếu không yêu sao họ lại ở bên nhau, sao cô lại hỏi như vậy?” Không phải cô bé này thích Uất Trì Dung chứ? Nếu thật sự là cứ dính lấy Uất Trì Dung, cô ấy hoàn toàn là kẻ thứ ba, chuyện này đối với cô ấy mà nói cũng không có lợi. Mặc dù đầu óc và nhân phẩm Vưu Tinh Bân có chút vấn đề nhưng vẫn có thể nhận ra là anh ta thích Lý Lạc Nhi. Một Vương lão ngũ như vậy không muốn lại cứ cố tình dính lấy Uất Trì Dung là thế nào? Nguyên Bảo không thể hiểu nổi.

“Tôi vẫn cho là anh Dung bị ép buộc, dù sao… cô gái kia thoạt nhìn rất mạnh mẽ.” Cô cắn cắn môi dưới, “Tôi thật sự yêu mến anh Dung, tôi muốn… ở bên anh ấy.” Chỉ là một yêu cầu đơn giản mà thôi, chỉ là muốn ở bên người mình yêu. Giống như truyện cổ tích, cô sẽ tìm được một bạch mã Hoàng tử một lòng một dạ đối xử tốt với cô. Mà người đó chính là Uất Trì Dung. Từ lúc anh đẩy cô ra, cứu cô, cô đã không thể khống chế chính mình thích người đàn ông đó.

“Tôi muốn theo đuổi hạnh phúc của mình, tôi nhất định phải hạnh phúc!” Hai mắt nhìn chằm chằm Nguyên Bảo, ánh mắt như vậy không khỏi khiến Nguyên Bảo run cả người.

Cô lui về sau mấy bước, cười ngượng, “Tôi đi về trước đây, hẹn gặp lại.”

“Cám ơn cô, Nguyên Bảo.” Lý Lạc Nhi lập tức sửa lại gọi, “Cô đúng là một cô gái tốt.”

“Hẹn gặp lại.”

Con người bây giờ càng ngày càng kỳ quái, cho nên Nguyên Bảo thật sự không thích phim thần tượng máu chó Đài Loan: tiết mục anh yêu cô, cô thương người khác, người khác lại yêu cô gái khác khiến Nguyên Bảo cảm thấy thật đáng châm chọc, vẫn là cô với BOSS tốt nhất.

Đúng lúc đó cô nhìn thấy một tấm áp phích lớn: tư thế của người trong áp phích rất hiên ngang, hai mắt thâm thúy mang theo sát khí sắc bén. Đây là áp phích tuyên truyền của “Đồ Đằng sát”, một tháng nữa sẽ chiếu phim. Nguyên Bảo không thể không quan tâm, bởi vì ‘Chân tử’ và ‘Đồ Đằng sát’ sẽ chiếu phim trong cùng một tháng, cộng thêm điểm khác công ty điện ảnh và truyền hình, đến lúc đó không biết phòng bán vé có đảm đương nổi hay không. Cô xem đến mức nhập thần, không nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đội mũ đứng sau.

“Nghĩ gì vậy?” Bên tai nóng lên, đôi tay thon dài ôm chặt người cô.

Cả người Nguyên Bảo cứng đờ, “Chung Ly…”

“Thật khó để được tiểu bảo bối nhớ đến tôi.”

Giọng nói buồn nôn đáng ghét hù dọa Nguyên Bảo không nhẹ, cô dùng sức đẩy Chung Ly, “Này, trước mặt mọi người anh làm gì ở đây, đừng quên anh là người của công chúng, nhanh buông tôi ra.”

“Cô cũng là nhân vật của công chúng mà. Nghe nói cô đi quay phim kinh dị rồi, không tệ, có muốn nghĩ đến chuyện đá bay Ngôn Sóc, ở cùng với tôi. So với hắn tôi cũng không kém cạnh gì, cũng không nghèo so với hắn, đến lúc đó vợ chồng chúng ta có thể tung hoành làng giải trí.”

“Anh chỉ cần tung hoành trong vòng chăn heo là được rồi, nhanh buông tôi ra!” Nguyên Bảo nhìn xung quanh, đã có không ít người đưa mắt nhìn tới đây. Người đàn ông cao lớn ôm cô gái nhỏ bé, anh ta đang nói nhỏ bên tai cô nàng. Mặc dù không nhìn rõ mặt nhưng có thể nhìn thấy nụ cười dịu dàng, nhìn thế nào cũng là hình ảnh tình cảm lãng mạn.

“Ừm… có lẽ xong rồi.” Giọng Chung Ly đột nhiên cao lên, chỉ nghe thấy mấy tiếng tách tách, một bóng đen cầm máy ảnh lái xe chạy đi!

Đám chó săn!

Nguyên Bảo trợn to hai mắt, hung hăng đạp Chung Ly, “Khốn kiếp! Anh cố ý!”

“Là tôi cố ý!” Chung Ly dần dần cách xa cô, phất tay với cô, “Gặp lại sau, Nguyên Bảo.”

“Chung Ly đáng chết…” Nguyên Bảo giận dữ trở về nhà, trong lòng hơi thấp thỏm: ngày mai nhất định sẽ lên báo, không chắc sẽ lên trang đầu nhưng nếu BOSS nhìn thấy nhất định sẽ rất tức giận. Bây giờ phải giải quyết thế nào? BOSS nhất định sẽ giết cô!

“Anh đã trở về.” D♡iễnđànL♡êquýĐ♡ô

“BOSS…” Nguyên Bảo thoát khỏi suy nghĩ của mình, cẩn thận nhìn Ngôn Sóc đang đổi giày.

“Ăn cơm chưa?”

“Ăn ở bên ngoài rồi.”

“Không phải đã nói chờ anh sao? Đồ ăn bên ngoài không đảm bảo vệ sinh.” BOSS lôi cô vào trong ngực hôn một cái. “Có nhớ anh không?”

“Có.” Rất nghiêm túc gật đầu, “BOSS, hôm nay em…”

“Hả? Lại gây sự?” Nhẹ nhàng nhíu mày, đưa tay nhéo má Nguyên Bảo, “Nói, thế nào?”

“Em… tình cờ gặp Lý Lạc Nhi và Chung Ly.”

“Sau đó…” Sắc mặt anh thật bình tĩnh, không nhìn ra biểu hiện gì.

“Em bị đám chó săn chụp được ảnh… với Chung Ly.” Tự động bỏ đi đoạn giữa, giống như đứa bé mắc lỗi đứng trước mặt anh, chờ đợi Ngôn Sóc nói câu ‘ngu ngốc’.

“Ngu ngốc, luôn bị người ta lợi dụng.” Bất đắc dĩ vuốt vuốt tóc cô, “Có nhìn thấy là ai chụp không?”

“Không thấy.” Nguyên Bảo lắc đầu một cái, nhanh chóng suy nghĩ, “Em nhớ rõ biển số xe của hắn.” Sau khi báo cáo nhanh một chuỗi số cho Ngôn Sóc biết, chỉ thấy anh cười cười không nói gì. Nguyên Bảo thở phào nhẹ nhõm, cô rất tin tưởng BOSS sẽ không để cô bị tổn thương. Người đàn ông này rất lợi hại, anh nhất định có biện pháp xử lý tự nhiên.

Chuyện kế tiếp cũng không cần lo lắng, nhưng ngày hôm sau Nguyên Bảo vẫn thấy tiêu đề trang nhất đỏ chói: Tổng giám đốc S&M kiêm nam chính ‘Đồ Đằng sát’ Chung Ly hôn cô gái thần bí trên đường - bạn gái hư hư thực thực.

Nguyên Bảo suýt chút nữa phun một bụng máu, hình ảnh bên dưới ai nhìn vào cũng có thể thấy là đôi trai gái thân mật.

Nhìn thấy bài báo như vậy, Ngôn Sóc biết là mình đã xem thường đối thủ: mặc dù mình đã lấy lại tấm ảnh nhưng Chung Ly có vẻ đã nhanh hơn mình một bước, lấy ảnh sau đó tìm đến những nhà xuất bản khác. Chiêu này của hắn rất tốt, đã thành công chọc giận anh, gây chú ý đến Nguyên Bảo. Tiếp theo Ngôn Sóc sẽ để cho Chung Ly đứng lên không nổi.

“Chú Lý, cho người đóng hết tòa soạn này lại, thu hết những tờ báo đã phát hành về, ngăn không cho báo rò rỉ ra ngoài. Còn nữa, giúp tôi hẹn với Chung Ly.” Anh nở nụ cười lạnh về phía điện thoại di động, bắt đầu khởi động.

Ngôn Sóc với Chung Ly cũng coi như là có duyên: Chung Ly là nhân vật rất đáng để anh tán thưởng. Vốn dĩ bọn họ có thể làm bạn rất thân, nhưng tính tình Chung Ly bướng bỉnh, cái gì cũng muốn tranh giành với anh, thậm chí còn hơi hận đời. Ngôn Sóc không thích người như vậy, rất chán ghét là đằng khác. Có lúc con người không thể không thừa nhận, dù sao có tiền vẫn hơn không có tiền. Lúc đó Chung Ly gầy yếu, không hề có cảm giác tồn tại, cả ngày không có người bắt nạt, hắn lại thích giành, thích tranh.  Sau này lập công ty, Ngôn Sóc nhàm chán liền chèn ép công ty Chung Ly, hy vọng hắn có thể khiêm tốn một chút, không phải nói muốn có tiền là có thể có tiền. Thật bất hạnh, ngày công ty phá sản, mẹ Chung Ly cũng chết, sau đó Chung Ly cũng không thấy tăm hơi đâu.

Mẹ hắn chết nói cho cùng vẫn gián tiếp liên quan tới Ngôn Sóc. Chung Ly vẫn hận Ngôn Sóc, chẳng qua Ngôn Sóc cũng không cho là đúng. Chung Ly tự cho là đúng muốn đánh bại Ngôn Sóc, lúc này Ngôn Sóc để cho Chung Ly nhìn xem, hắn, nói chung vẫn còn kém Ngôn Sóc anh một bước.


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 16.10.2014, 00:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Hạnh Shim, MongGa, Nhanvatquanchung, blucherry, bubenoluz, diep diep, lananhhoang, zun.ngok
Có bài mới 11.10.2014, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 3850 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
Chương 47

Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa

Bên ngoài có lẽ là hỏng rồi, Nguyên Bảo nắm chặt điện thoại di động trong tay. Điện thoại đã tới nhiều, cô không nhận cuộc nào, chỉ một mực chờ BOSS. Rốt cuộc chuông điện thoại cũng vang lên…

“BOSS!”

“Có khỏe không?”

Giọng Ngôn Sóc trầm ổn, Nguyên Bảo nghe cũng cảm thấy yên tâm, nhìn thời tiết âm u bên ngoài, nhẹ giọng trả lời: “Em rất nhớ anh. Anh vẫn không trở lại.”

“Sợ sao?” Ngôn Sóc cười cười, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, hơi trễ.

“Không sợ.”

“Không sợ là tốt.” hai mắt Ngôn Sóc nhu hòa. “Vậy em đợi tôi… tôi lập tức trở về.” Sau khi chờ điện thoại bên kia cúp, Ngôn Sóc mới cúp điện thoại.

Nguyên Bảo buồn chán xem tin tức giải trí, quả nhiên đã lan truyền vụ bê bối của cô và Chung Ly. Hình ảnh bên trong rất đẹp, người đàn ông cao lớn ôm cô gái nhỏ nhắn, người đi đường phía sau, tuyết bay lả tả, cảm giác thật yên tĩnh. Chỉ là bây giờ trong lòng Nguyên Bảo không thoải mái, cô thật không nghĩ tới sẽ bị Chung Ly sắp đặt, tên đàn ông kia cũng thật quá đáng. Nói trắng ra là muốn lợi dụng mình trả thù BOSS thôi.

“Tôi đã trở về.”

Xem tiếp tại ๖ۣۜDie❉ndan❉lequ❉ydon∞com

Giọng BOSS đột nhiên vang lên, Nguyên Bảo còn chưa kịp đổi kênh đã phát hiện BOSS đứng ở sau lưng mình, trên khuôn mặt anh tuấn của anh không thể hiện gì, nhìn mặt cũng không thể đoán ra tâm trạng anh thế nào.

“Đúng là dựa vào rất sát.” Ngôn Sóc nhìn bóng người trên TV cười giễu cợt, đi lên thân thiết ôm vai Nguyên Bảo, cả người cô cứng đờ lập tức muốn đổi kênh.

“Đừng đổi.” Ngôn Sóc cướp điều khiển trong tay cô, nhìn người dẫn chương trình nói những lời nói mập mờ. Lúc này Chung Ly xuất hiện, đối diện với ống kính.  Anh ta cười rất mê người, lúc phóng viên hỏi đến chuyện tấm ảnh, ánh mắt anh ta nhìn đến bên này.

“Mọi người cũng nói?”

Bốn chữ thật đơn giản, một lần nữa đẩy Nguyên Bảo lên đầu sóng ngọn gió, cho nên người này thật sự là cố ý.

“BOSS ~~” Nguyên Bảo uất ức nhìn Ngôn Sóc, hôn lên khóe môi anh. “Anh ta rất quá đáng.”

“Chờ khoảng thời gian này hết bận rộn, chúng ta sẽ công khai tin tức.” Dịu dàng vuốt tóc cô, ngậm lấy cánh môi cô, “Hơi không chịu nổi, Nguyên Bảo.” Anh muốn tất cả mọi người biết cô gái trước mắt này là người anh thích nhất trên đời, muốn có được lời chúc phúc của người khác, muốn cô vĩnh viễn thuộc về Ngôn Sóc, chỉ thuộc về một mình anh.

“Ưm… Anh vui là tốt rồi…” Hai người ngã lên ghế salon, lúc chuẩn bị thân thiết chuông cửa lại vang lên.


Ngôn Sóc khó chịu nhíu mày: có vài người thật không biết thức thời, kéo Nguyên Bảo sửa lại quần áo một chút, chuẩn bị đi mở cửa.

“A Sóc! Báo cho anh tin vui!”

Trong nháy mắt lúc mở cửa bỗng xuất hiện một bó hoa hồng thật to trước mặt Ngôn Sóc. Mặt BOSS lập tức tối sầm, từ từ lấy bó hoa ra nhìn Uất Trì Dung và Dương Dư trước mặt.

“Trẻ con sao? Không lớn lên sao? Trẻ con không ngây thơ!”

“…” Uất Trì Dung có ý tốt muốn đến thăm bạn tốt của mình, kết quả chỉ đổi lấy sự ghét bỏ của người ta. Người này một ngày không nói lời độc ác sẽ chết người hay sao?

“Ai vậy?”

“Mấy tên vô dụng thôi.” BOSS nhường đường, ôm lấy Nguyên Bảo ở trong ngực. Lúc nhìn Uất Trì Dung và Dương Dư, cô hơi kinh ngạc, sau đó nở nụ cười sáng lạn, “Hai người đã quay lại.”

“Nguyên Bảo!” Dương Dư bước lên ôm lấy Nguyên Bảo, “Đã lớn rồi, thật sự rất nhớ em.”

“Em cũng vậy.” Diễnđàn✪Lê✪QuýĐôn

“Ngoài hoa không còn gì nữa sao?” Ngôn Sóc nhìn tay bọn họ, trống không, trong mắt lộ vẻ không hài lòng, “Tới nhà người ta mà không có gì sao?”

Sắc mặt Uất Trì Dung lập tức tối lại, “Ngôn Sóc cậu thật quá đáng, chính mình lo trong lo ngoài không có tiền lương còn chưa tính, quay đầu lại cậu còn đưa tay muốn quà tặng. Cậu cần phải như vậy sao?”

“Không được à?” Ngôn Sóc lạnh nhạt mở miệng, Uất Trì Dung im lặng lần nữa.

“Ngược lại mình có quà cho Nguyên Bảo, Nguyên Bảo đi với chị nào.” Dương Dư mở to hai mắt trừng Nguyên Bảo, lôi kéo cô lên lầu. Sau khi hai cô gái rời đi, hai người đàn ông chuẩn bị mấy bình rượu đỏ…

“Lần này mọi việc rất thuận lợi, cũng đã có được hiệp ước, Đài Loan không xảy ra vấn đề gì.”

“Ừ, ngược lại tên Chung Ly đó có chút không thành thật.” Ngôn Sóc lấy mấy đồ ăn, “Khi nào hai người kết hôn?” Anh cũng không muốn nhắc tới chuyện của mình với Chung Ly trước mặt người khác.

“Tháng mười hai.” Hai mắt Uất Trì Dung cong cong, có thể nhận ra bây giờ tâm trạng anh rất tốt, “Cậu với Nguyên Bảo thì sao?”

“Ngày mai trời sáng.” Ngôn Sóc cong môi, vẻ mặt dịu dàng, “Đưa cô ấy đến Hawai.”

“Chúc mừng cậu, mình còn tưởng cậu sẽ cô đơn tới già.” Dù sao tính tình Ngôn Sóc hơi lạ, cho dù với người mình yêu cũng sẽ khăng khăng bóc lột, có rất ít người có thể chịu được tính tình Ngôn Sóc.

“Vậy cậu có thể phải thất vọng…” Nở nụ cười thật nhẹ, cụng ly với Uất Trì Dung.

Dương Dư với Nguyên Bảo vào phòng, Dương Dư lấy trong túi xách ra một cái túi nhỏ tinh xảo.

“Đây là gì?”

“Tặng quà cho em.” Đầu tiên cô lấy ra một cái hộp nhỏ, trong hộp là một sợi dây chuyền rất đẹp. Dương Dư đeo dây chuyền lên cổ Nguyên Bảo, “Con gái không thể không có đồ trang sức.”

“Thật xinh đẹp.” Nguyên Bảo đưa tay sờ sờ sợi dây chuyền hình cá màu tím treo lủng lẳng trên cổ, cảm giác lành lạnh, giữ trên tay hết sức thoải mái. Cô không thể không cười vui vẻ: Bình thường BOSS cũng mua không ít đồ cho cô, nhưng những thứ kia quá quý trọng, không thể mang ra ngoài, bình thường cô vẫn để ở nhà.

“Em thích là tốt rồi.” Nhìn Nguyên Bảo vui vẻ, tâm trạng Dương Dư cũng không tệ. Dương Dư nhìn Nguyên Bảo, đưa cái túi nhỏ cho cô, “Tối hẵng xem, chúng ra ra ngoài đi.”

“Đây là cái gì?”

Dương Dư chỉ cười thần bí với cô, không nói gì thêm. Hôm nay BOSS và Uất Trì Dung uống hơi nhiều, cả người đều mơ mơ màng màng.

“BOSS, anh khỏe không?” Nguyên Bảo dùng khăn lông ướt lau trán Ngôn Sóc, thật sự không nghĩ rằng tửu lượng Ngôn Sóc kém như vậy.

“Bảo Bảo…” Hai mắt anh mê ly, bàn tay nóng bỏng vuốt ve gò má Nguyên Bảo, tiếp theo từ từ trượt xuống.

“BOSS, nên đi ngủ thôi.” Nguyên Bảo chuẩn bị phòng tắm, Ngôn Sóc kéo cổ tay cô lại, không để Nguyên Bảo đi.

“Ngôn Sóc!”

“Bảo Bảo, anh muốn…” Lời anh nói phía sau đều mơ hồ không rõ, đè lấy Nguyên Bảo trên giường lớn, hôn liên tiếp. Cô phản ứng không kịp, chỉ có thể giữ người Ngôn Sóc, trọng lượng cơ thể anh khiến Nguyên Bảo chịu không nổi.

“Đừng như vậy, em muốn tắm…”

“Lát nữa tắm.” Ngôn Sóc không biết là say thật hay giả bộ, động tác cởi quần áo của Nguyên Bảo rất dứt khoát. Nguyên Bảo cắn cắn môi dưỡi, chỉ có thể bất đắc dĩ mặt cho người ta định đoạt.

Ngày hôm sau nhìn vết hôn trên làn da trắng nõn của Nguyên Bảo, Dương Dư hài lòng cười cười, “Nhìn hiệu quả cũng không tệ lắm.”

“Hiệu quả?” Mờ mịt nhìn Dương Dư, “Hiệu quả gì?”

“Em đúng là vô dụng, đồ chị đưa về từ Pháp cho em thế nào?”

Nguyên Bảo lắc đầu, tiếp tục mơ màng nhìn Dương Dư.

“Được rồi.” Dương Dư nhẹ nhàng thở dài: cô từ Pháp mang về một chai nước hoa có dạng dụng kích thích tình dục, đặc biệt dùng trong độ tuổi Ngôn Sóc. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Dù sao Ngôn Sóc thoạt nhìn cũng là kiểu lạnh lùng, vẫn nên giúp Nguyên Bảo một chút.

Nguyên Bảo yên lặng đen mặt. BOSS nhà bọn họ rõ ràng đã tăng công lực, bản thân cô chịu không nổi.

Mà lúc này đây, Nguyên Bảo nhận được điện thoại của đạo diễn: thời gian công chiếu phim ‘Chân tử’ đột nhiên được dời lên trước, cũng chính là tuần sau, cho nên một tuần này Nguyên Bảo phải tham gia hoạt động cùng với phóng viên.

Thật ra thì chiếu ‘Chân tử’ trước là lựa chọn sáng suốt, dù sao bọn họ không đủ khả năng cạnh tranh cùng với phòng vé điện ảnh tầm cỡ, huống chi lúc mừng năm mới người ta tương đối thích xem phim vui, không hay xem phim kinh dị, cho nên công chiếu thời điểm này là rất đúng.

“BOSS, em chuẩn bị ra ngoài.”

“Đi đâu? Trời lạnh thế này.” Ngôn Sóc ngước mắt nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô: cũng coi như Dương Dư có lòng, nếu không thật sự anh sẽ xem thường bọn họ.

“Đạo diễn hẹn em ra ngoài, nói có chuyện.”

“Không phải đã đóng máy rồi sao? Còn có chuyện gì?”

“Em không biết.”

“Được rồi, anh đưa em đi.” Không đợi Nguyên Bảo từ chối, Ngôn Sóc liền mặc áo khoác vào rồi kéo cô ra ngoài. Hôm nay thời tiết cực kỳ lạnh, Nguyên Bảo bị bao kín mít, chỉ lộ ra hai con mắt màu đen. Chờ đến khi đến phòng ăn, cô phát hiện bên cạnh đạo diễn còn có một người khác.

“Nguyên Bảo, tới rồi.”

“Chào đạo diễn.” Nguyên Bảo lấy khẩu trang và mũ xuống, lễ độ chào hỏi.

“Để tôi giới thiệu qua với cô, đây là tổng giám đốc Vương của Thượng Hồng, Vương thạch. Tổng giám đốc Vương, đây là người tôi đã nói với anh, Kim Nguyên Bảo.”

“Chào anh.” Nguyên Bảo quan sát người trước mặt: cô đã từng nghe nói qua Thượng Hồng, cũng là một công ty lợi hại, Minh Kiệt chính là nghệ sĩ dưới cờ. Lần này đạo diễn bảo cô đến e rằng mục đích đã rất rõ ràng.

“Tôi đã thấy biểu hiện của cô ở studio, cảm thấy rất tốt, không biết có thể hợp tác với chúng tôi không?” Vương Thạch bình thản nói chuyện, thái độ khá tốt.

Nguyên Bảo ngồi đối diện hai người, hơi nhíu mày, nhẹ nhàng lắc đầu, “Xin lỗi, tôi không muốn vào làng giải trí.”

“Thật không muốn suy nghĩ sao?” Vương Thạch kinh ngạc: dù sao đây cũng là cơ hội rất tốt, huống chi Nguyên Bảo chưa từng đóng vai nữ chính nào, đây đối với người khác mà nói đã là một chuyện rất may mắn. Lần này anh đặc biệt đến tìm Nguyên Bảo kí hợp đồng, nếu không đồng ý thật sự là đã bỏ phí một bữa trưa ngon lành.

“Bởi vì còn có nguyên nhân khác, cho nên…”

“Tôi  hiểu rất rõ.” Vương Thạch mập mờ nhìn Nguyên Bảo, “Bạn trai của cô, chẳng qua tôi nghĩ anh ấy sẽ không ngại, dù sao hai vợ chồng cũng ở làng giải trí…”

Nguyên Bảo nghe cảm thấy hơi xấu hổ, đạo diễn ngồi yên lặng cũng hơi lúng túng. Anh ta biết quan hệ giữa Nguyên Bảo và BOSS, kết quả người ta nói lại là một người khác. Quả nhiên vụ bê bối sẽ hại chết người.


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 16.10.2014, 00:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Hạnh Shim, MongGa, Nhanvatquanchung, blucherry, bubenoluz, diep diep, lananhhoang, yang yang, zun.ngok
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ba Bếu, cucainho, cyndie07, Đạm yên sơ vũ, feefNors, Google [Bot], Lan_Lan, Lee kiu, LHC, Mociuciu, Mưa phùn phùn, Mạc Thiên Tuyết, phuongthaopt85, Quyen nguyen, ThienAn1231, ThuyDung, Túi dấm nhỏ và 832 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.