Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh

 
Có bài mới 08.10.2014, 08:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
☆, Chương 30
Editor: Bỉ Ngạn Hoa
Truyện được edit tại diễn đàn lê quý đôn

Nguyên Bảo trở lại phòng bệnh, Lý Lạc Nhi vẫn như cũ chăm sóc ân cần cho chàng trai của cô ấy, thấy Nguyên Bảo trở lại, ánh mắt anh Dung sáng lên: "Dương Dư đâu?"

Nguyên Bảo nhíu mày một cái, không nói gì, nhớ lại lời cô ấy nói ban nãy trong điện thoại với người kia, vậy cô không thể nói cho Uất Trì Dung không muốn để anh biết chuyện cô ấy đi nước ngoài, Nguyên Bảo suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu một cái.

Đôi mắt sắc của anh từ từ ảm đảm, phiền não nhìn Lý Lạc Nhi: "Làm phiền cô đi nhanh một chút."

"Em đã nó qua phải chăm sóc anh rồi!"

"Tôi không cần cô chăm sóc!" Uất Trì Dung hét lớn lên, sắc mặt không tốt.

BOSS một bên cười cười, không nói gì: "Phát bạo cái gì mà phát, bình tĩnh một chút đi."

Bình tĩnh ư, muốn anh tỉnh táo thế nào đây, không giải thích nổi vì sao cứu được một mạng người, không giải thích được vì sao chọc nguyên cái phiền phức vào người, lại không giải thích được tại sao bị Dương Dư hiểu lầm, Uất Trì Dung thật lòng có cảm giác mình đang dính phải bi kịch, từ đầu đến cuối đều bi kịch.

"Công ty mình còn một ít việc, dẫn bọn họ về trước, mấy ngày sau ghé qua thăm cậu!"

"Này, không được đi!"  Uất Trì Dung có chút gấp gáp." Cậu đi rồi thì mình phải làm thế nào."

" Cậu có người đẹp chăm sóc rồi mà!" BOSS mở to hai mắt, sau đó kéo Nguyên Bảo đi ra ngoài.

"Chờ em với,  Ợ~" Bạch Lạc nhìn hai người đã đi xa, sau đó quay lại nhìn Lý Lạc Nhi, cậu cười.một cái thật to với Lý Lạch Nhi:  "Chị làm gì em đều thích, chúng ta. . . . Về sau ." Bạch Lạc nhíu mày một cái, có chút không sắp xếp được từ ngữ phù hợp.

"Sau này chị sẽ làm cho cậu!" Lý Lạc Nhi gật đầu với cậu một cái, lấy được đáp án hài lòng, Bạch Lạc cười cười, sau đó cũng chạy ra ngoài.

"Sao mọi người không đợi em chứ?"

"Không cần đi theo. " BOSS lạnh nhạt nhìn  Bạch Lạc"Đi tìm  mẹ cậu đi, không cần đi theo tôi đâu."

"Nhưng."

Bạch Lạc vừa định nói gì, tuy nhiên nó đạ bị ánh mắt của BOSS cắt đứt, ngó anh nhìn Nguyên Bảo, nhẹ nhàng vỗ  lên đầu cô: “Em lên e trước đi, anh có chuyện muốn nói với nó."

"Dạ" Nguyên Bảo đã sớm cảm thấy cái thằng nhóc đột nhiên xuất hiện này với BOSS nhà mình có quan hệ không bình thường rồi, cô nhìn hai người một cái, sau đó lên xe.

"Mẹ cậu ở đâu?" Thấy Nguyên Bảo lên xe, BOSS kéo Bạch Lạc qua chô khác "Tôi cho cậu biết, tự cậu cút về tìm cái bà mẹ của cậu đó đi, không  cho phép cậu ở chỗ này của tôi."

"Nhưng."  Cậu uất ức nhìn Ngôn Sóc "Mẹ bảo em tới tìm anh, bà ấy nói anh sẽ chăm sóc tốt cho em!"

Giống như nghe một câu chuyện cười, khóe môi anh từ từ cong lên: “Tôi không có tư cách để nuôi trẻ con, mau chóng bò lại đó cho tôi!”  Anh lạnh nhạt nhìn Bạch Lạc, rồi quay đầu đi.

"Chờ một chút!" Bạch Lạc có chút nóng nảy"Chúng ta là anh em, anh không thể như vậy được."

"Buông tay!" Anh dùng lực hất tay của cậu ta ra, một  phen tóm lấy cổ áo của cậu ta: "Cậu đến tìm mẹ của mình, nói cho  à ấy biết, đừng được voi đòi tiên ở tôi, Ngôn Sóc tôi không phải là cái nhà từ thiện, sẽ không để bà ta làm gì thì làm đâu!" Anh sửa sang quần áo, sau đó nghiêng người rời đi.

Bạch Lạc nhìn bóng lưng của anh, hàng lông mi dài run rẩy, bộ quần áo kết hợp với biểu cảm trên khuôn mặt khiến cậu như một con thú nhỏ đáng thương.

"Anh bảo cậu ấy đi rồi à?"

"Nó muốn về nhà." BOSS dịu dàng nói, sau đó khom lưng thắt dây an toàn cho cô "Chúng ta đi thôi."

"Nhưng. Cậu ấy muốn đi đâu?"

"Em hỏi nhiều như vậy làm cái gì?" Có chút bất mãn nhíu mày"Không cần đi lo chuyện của người khác, Kim Nguyên Bảo, hiểu chưa?"

Tâm trạng của BOSS lại thay đổi một cách không giải thích được!

Nguyên Bảo bĩu môi, nhìn đứa trẻ đang đứng không nhúc nhích tại nơi đó, cô đột nhiên có chút đau lòng.

Bạch Lạc đứng tại chỗ rất lâu, cậu ôm cái túi xách lớn nhưng chẳng có mục đích gì, vừa lúc đó, một chiếc thể thao màu đỏ lửa dừng bên cạnh cậu, sau đó từ bên trong truyền  tới một giọng nói của đàn ông: "Cậu là Bạch Lạc?"

"Làm sao anh biết?"

"Lên xe đi, tôi có biện pháp để cho cậu trở về căn nhà đó một cách chính thức."

Bạch Lạc do dự một lát, sau đó lên xe.

Hôm nay rất là yên tĩnh, BOSS đi công ty, trên mông cô cắm dây sạc, cô vừa nhìn TV, bên nghịch sợ dây sạc thật dài trong tay, vừa lúc đó, chuông điện thoại di động reo lên.

Nguyên Bảo nhìn màn hình điện thoại, là một dãy số lạ, cô kết nối, từ bên trong truyền ra một giọng nói của đàn ông: "Người  khỏe chứ, là cô Kim sao?"

"Là tôi, ngài là?"

"Tôi là nhân viên trong tổ đạo diễn, đặc biệt thông báo để cô biết 3 giờ chiều nay đến đây để diễn thử vai." Tiếp theo, người nọ báo địa chỉ, Nguyên Bảo đồng ý một tiếng, sau đó cúp điện thoại.

Nguyên Bảo mông lung nhìn đứa nhỏ bên trong TV: Hạt dẻ tím? Chính là cái cụm từ con hôm qua gửi đi sao?  Lần này Baidu không lừa bịp sao? Nói cách khác, cô nhất định có khả năng làm minh tinh.

Nguyên Bảo ở trong lòng hoan hô một tiếng, lúc này cô cũng vui vẻ làm hàng điện tử nhái không khác là bao,  Nguyên Bảo chạy lên lầu trang điểm lại cho mình, chuẩn bị đi đến tổ đạo diễn kia, chỉ là chuyện này tuyệt đối không để cho BOSS biết, lấy hiểu biết của Nguyên Bảo đối với BOSS, anh nhất định sẽ ném cô xuống đất từ tâng 49.

Nhưng ảo tưởng thì đẹp, còn hiện thực thì rất tàn khốc.

Nguyên Bảo trang điểm lại cho đẹp,  cõi lòng đầy kích động đi tới ban đạo diễn, thiếu chút nữa đã khiến mình đi nhầm địa chỉ.

Nơi này quả thật có thể dùng cụm từ âm u tĩnh mịch để hình dùng, hành lang là một khoảng không gian đen kịt, trên vách tường dán mấy tấm wallpaper kỳ quái, thỉnh thoảng từ bên trong truyền đến âm thanh huyên náo, Nguyên Bảo đi một cách thận trọng, rốt cuộc cũng thấy được ánh sáng, cô tăng nhanh bước chân, tầm mắt dần dần chuyển sáng ánh sáng,  khu bên trong rất lớn, trên đất bày một ít đạo cụ diễn viên, thế nhưng studio to như vậy lại không có lấy một bóng người, Nguyên Bảo nhìn chung quanh một vòng, giày cao gót  nện lên sàn nhà khiến nó vang lên âm thanh cực kỳ chói tai.

"Có ai không?" Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhưng  trừ tiếng vọng đáp lại thì ngoài ra chẳng còn gì nữa.

Chẳng lẽ mình đi nhầm?

Nguyên Bảo nghi ngờ nhíu mày, cô ngẩng đầu lên, sau đó thấy một người to lớn đi tới, Nguyên Bảo vội vàng đi qua bên đó: “Xin hỏi một chút, nơi này là tổ đạo diễn phim Hạt dẻ tím phải không?"

Người nọ quan sát cô từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu một cái: "Đúng rồi, nơi này là tổ diễn kịch Shinji, cô là…."

Vừa nghe được câu trả lời khẳng định, sự thấp thỏm trong lòng được bỏ xuống: "Ngài khỏe chứ, tôi tới đây quay phim thử, tôi tên là Kim Nguyên Bảo."

"Cô chính là cô Kim sao." Người to lớn kia lộ ra vẻ giật mình "Xin mời vào, tất cả mọi người đang họp ở bên trong, cho nên có nhiều người không biết cô đến đây."

Nguyên Bảo đi theo vào trong, vừa thấy con đường nhỏ tối đen như mực, cô nhìn mà lưng lạnh toát: “Cho tôi hỏi một chút, Hạt dẻ tím của mọi người là kể về chuyện xưa à?"

"Cô chưa xem qua sao? Bọn tôi đây là phục chế, chính là một cô gái bi ai cả cuộc đời mình khi còn sống, cuối cùng  thì cô ấy lại xuất hiện để bảo thù xã hội."

"Hoá ra là như vậy" Nguyên Bảo lại hiểu thêm: thật sự không nghĩ thế giới này cũng cởi mở như vậy, chuyện trùng sinh cũng bắt đầu được để ý, Hạt dẻ tím này nhất định sẽ nổi lửa, nhất định nổi lửa.

Lại là một không gian khác, nhưng so với ban nãy nhỏ hơn không ít, bên trong phòng có mấy nam mấy nữ đang đứng,  ở giữa là một người đang ông nghiêm túc đang nói chuyện gì đó,  người to lớn lúc này vẫy vẫy bàn tay: "Đạo diễn, cô Kim đà tới."

"Tốt lắm, chính là như vậy, tan họp!" Người đàn ông kia phất tay, sau khi đợi đám người rản hết ra, ông ta đi tới: "Xin chào, tôi là đạo diễn Cao Hiểu Tùng!"

Cao  Hiểu Tùng.

Nguyên Bảo mất  hồn nhìn người đàn ông nghiêm túc trước mặt, sau đó gật đầu một cái: "Ông khỏe chứ, tôi tên là Kim Nguyên Bảo."

Cao Hiểu Tùng liếc Nguyên Bảo từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu một cái: "Cô và tôi đến đó, Hổ Tử  đi theo luôn."

Cái người to lớn gọi là Hổ Tử kia vui vẻ gật đầu một cái, sau đó cùng đi, Cao Hiểu Tùng còn gọi thêm vài người,  sau đó vào  một cái phòng tối thui.

"Mời cô biểu diễn độ mềm dẽo của cơ thể, cô có 3 phút để chuẩn bị."

Nguyên Bảo ngồi lên chiếc ghế giữa, hai đôi mắt màu đen tràn đầy mông lung, độ mềm dẽo của cơ thể, đây là cái đề tài gì vậy?  Cô biết, nữ chính trong kịch bản nhất định chuyên nhảy múa, Nguyên Bảo trong lòng gật đầu một cái, sau đó đứng dậy bắt đầu biểu diễn.

Lúc này Nguyên Bảo đem hết nhưng thứ học được trong Công chúa trổ tài cho mọi người em, cô đem cở thể của mình tạo thành đủ loại hình dáng khác nhau, thoải mái đến không có một chút áp lực.

Vẻ mặt mấy người ngồi bên cạnh từ từ thay đổi, lúc này, một  cô gái lên tiếng: "Xin mời khôn cần ngôn ngữ, không cần bất kỳ biểu lộ gì, nhưng có thể  làm ra thần thái khiến mọi người sợ hãi, cô có ba phút để chuẩn bị."

Cái đề này hình như hơi khó, Nguyên Bảo nhíu mày một cái: chỉ là, bộ phim này tại sao phải khiến cho người xem sợ hãi, a ~  cô biết, cô gái này là chết đi sống lại, cô ấy thống hận những người đã khiến cô ấy khổ sở khi còn sống, tình cảm trong lòng vẫn còn khiến biểu tình cô ấy đứt đoạn, cho nên cũng làm người khác cảm thấy sợ hãi. Nguyên Bảo lại cảm giác ra  được chân tướng.

Nguyên Bảo lấy mái tóc đen của mình tản ra hai bên sườn mặt, cô không nói gì, chỉ dùng hai con mắt đen láy lẳng lặng nhìn ban giám khảo, đôi mắt cô không nháy một cái, hai tròng mắt màu đen dần dần ngưng tụ  sương mù màu đen, sau đó không có tiêu cự cụ thể .

Đôi mắt của con người có thể khiến đối phương hiểu được: bi thương, vui vẻ, tuyệt vọng, nhưng ở một lúc nào đó khi đôi mắt không còn tiêu cự, điều nó biểu đạt chính là sự sợ hãi.

Mấy người  kia run người một cái, sau đó gật đầu: “Có năng lực."

"Mắt xót quá." Nguyên Bảo nháy mắt một cái, nước mắt liền tuôn rơi.

"Rất tốt, cô Kim, mời cô về trước, đến lúc đó chúng tôi sẽ gọi điện thoại thông báo."

"Dạ vâng, làm phiền ông."

Tâm trạng Nguyên Bảo rất tốt sau khi rời khỏi phòng, sau đó cô lại thấy mấy cô con gái đi vào  không liên tục, nhưng có điều Nguyên Bảo không hiểu, mấy cô gái kia tại sao đều để tóc đen thẳng, sắc mặt tất cả đều là trắng xanh trắng xanh, cô mờ mịt mở to đôi mắt, sau đó đi ra ngoài.

Ở trên đường trở về, Nguyên Bảo không ngờ gặp Dương Dư đang đi dạo phố, Dương Dư thấy cô cũng có chút kinh ngạc, sau đó cô ấy đi từ tiệm báo quân áo đi ra: "Chỉ cò một mình em sao?"

"Ừ. " Nguyên Bảo gật đầu một cái" Chị cũng có một mình."

Tâm trạng hôm nay của Dương Duư rất tốt, cô quan sát Nguyên Bảo, sau đó  nở nụ cười:  "Nguyên Bảo hôm nay thật đẹp!"

"A, là sao?" Nguyên Bảo cúi đầu quan sát mình, vì thử đóng phim, cô cố ý mặc  chiếc váy dài chững chạc hơn, kết hợp với đôi giày cao gót nhỏ nhỏ, ngược lại lại gợi cảm không ít.

"Đi uống ly cà phê nhé."

Nguyên Bảo suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu.

"Ngôn Sóc để cho em đi ra ngoài à?" Dương Dư lắc chiếc tách tinh xải trên tay, nhẹ giọng mà hỏi .

Nguyên Bảo sửng sốt một chút: "Tại sao anh ấy không cho em ra ngoài?" Mình cũng không phải là tội phạm, sao BOSS lại nhốt mình chứ.

Dương Dư cười thập thấp, ánh mắt mang theo ý đùa bỡ: "Ngôn Sóc canh giữ bảo bối cũng chặt gớm,  ngày hôm đó chị muốn dẫn em ra ngoài chơi, nhưng anh ta lại không đồng ý."

Chuyện khi nào, thế nào mà cô lại không biết?

Nguyên Bảo nhíu mày một cái: "Chị không đi xem Uất Trì Dung thế nào à? Bây giờ anh ấy thật sự không ổn."

"Anh ta có gì mà không ổn." Dương Dư vẫn cười yếu ớt như cũ, lời nói ra đều mang ý giễu cợt: "Không phải anh ta có người đẹp ở bên sao, có cái gì mà không ổn chứ."

Nguyên Bảo nghe được Dương Dư đang nói lẫy, nhưng chuyện của người khác Nguyên Bảo không biết nên nói gì cho phải, huống chi bọn họ cũng không thân là bao,  nên lập tức im lặng, cô suy nghĩ trong chốc lát, nhẹ giọng mở miệng: "Hôm đó chị nói ngày mốt ra nước ngoài à?"

"Ừ." Dương Dư gật đầu "Muốn đi nước ngoài chơi thôi, cũng muốn thả lỏng một chút."

Nguyên Bảo nhìn cô gái tinh tế trước mặt mình: ắt hẳn Dương Dư phải là một người phụ nữ rất quật cường cũng rất kiêu ngạo, ở trong thế giới của cô ấy, chỉ có người khác chịu thua mà thôi, điểm này lại có vẻ hơi giống BOSS, thế nhưng người như vậy  sẽ sống rất mệt mỏi.

Nguyên Bảo thở dài: " Còn Uất Trì Dung, chị đi rồi anh ấy nên làm thế nào?"

"Anh ấy phải tập làm quen thôi." Dương  Dư mở to đôi mắt "Chị thường xuyên mắt tích,  mà anh ấy cũng thường có thói quen đó, không có gì đâu, huống chi bây giờ anh ấy sống rất tốt  Rất tốt ." Dương  Du nói hai từ rất tốt liên tiếp, có thể thấy được cô có nhiều chuyện rất để ý.

Nguyên Bảo lúc này nghĩ tới một  vấn đề, cô nhìn người con gái trước mặt: "Cái đó.. Chị có biết tại sao BOSS với Chung Ly thành cái dạng kia không?" Nếu Dương Dư là bạn học của BOSS, vậy cô ấy cũng biết được vậy thứ.

"Rất phức tạp, đến lúc đó em đi mà hỏi Ngôn Sóc nhà em đi." Cô nâng cổ tay nhìn đồng hô "Chị phải đi, nói chuyện với em rất vui, gặp lại sau nhé, Nguyên Bảo."

"Hẹn gặp lại." Nguyên Bảo hạ giọng đáp lại một câu, nhìn café không động đậy trong ly: nhìn dáng dấp, quan hệ của Chung Ly và BOSS chắc hẳn không tầm thường, chẳng lẽ là ~ con riêng? Trong phim truyền hình Đài Loan đều diễn như vậy, hai anh em yêu nhau giết nhau, cùng giết cùng ngược, cuối cùng cũng trải qua anh tranh đoạt của tôi này nọ, rồi chuyện xưa tình như tay chân, ừ ừ, rất có khả năng này! Đến lúc đó nhất định phải về nhà hỏi BOSS mới được .






Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 09:04, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.10.2014, 08:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10

[b]♥, Chương 31

Editor: Bỉ Ngạn Hoa

Truyện được edit tại diễn đàn lê quý đôn

Chờ BOSS vừa tan tầm, Nguyên Bảo liền nhào tới: "Ngôn Sóc, Chung Ly có phải là anh hay em trai thất lạc nhiều năm của anh hay không?"

BOSS chợt sửng sốt đối với vấn đề không giải thích được của cô, đôi mắt đen sắc sảo của anh không hiểu rõ ý đồ của Nguyên Bảo: "Cả ngày nay em đang nghĩ vớ vẩn cái gì vậy? Tôi nào có anh hay em trai nào hả?"

"Nhưng quan hệ giữa anh và Chung Ly là như thế nào, không phải là…" Nguyên Bảo chớp chớp hai tròng mắt màu đen của mình “Em biết rồi, anh đã từng cùng Chung Ly là một đôi bạn cực tốt."

BOSS: " ..."

Ngôn Sóc nhẹ nhàng thở dài, anh đi tới ôm Nguyên Bảo vào trong ngực mình, trong đôi mắt thoáng qua một tia u ám, giọng nói anh trầm thấp vang lên: "Tôi với anh ta là một đôi bạn cực tốt, thì em làm sao?"

"Chuyện liên quan gì tới em?"

"Ngốc à." Giọng nói của Ngôn Sóc có chút bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vỗ lên đầu cô một cái, cúi đầu hôn lên môi cô.

"Ưmh." Nguyên Bảo níu lấy cổ anh, đầu lưỡi nho nhỏ có chút vụng về đáp lại cái hôn của BOSS, không khí giữa hai người dần càng hao hụt đi, Nguyên Bảo cảm giác mình sắp thở không ra hơi nữa rồi.

"Kim Nguyên Bảo, em mau mau lớn nhanh một chút đi." Âm thanh của anh hơi khàn khàn, bên trong như mơ hồ mang theo vài phần chờ đợi.

Nguyên  Bảo hiểu ý của anh, hai má không khỏi đỏ ửng, hai mắt cô lóe sáng nhìn Ngôn Sóc, nói rất chân thành: "Thật ra thì em không ngại đâu."

BOSS trầm mặc một hồi: "Tôi là chính nhân quân tử, không xâm phạm  trẻ vị thành niên."

Nguyên Bảo:" ..."

Sau khi ăn cơm tối xong, Ngôn Sóc nhận được điện thoại bên nhà họ Ngôn tới, giọng nói bên trong có chút khẩn trương, đôi mắt đẹp của BOSS ngày trở nên u ám,  anhcúp điện thoại, sau đó cầm áo khoác lên.

“Anh phải đi đâu vậy?"

"Trở về nhà họ Ngôn, chú Vương báo có chuyện."

"Vậy em đi cùng với anh."

NGôn Sóc nhìn cặp mắt kia, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Biệt thự nhà họ Ngôn có chút khoảng cách xa, chờ đến lúc đến nơi thì cũng đã muộn, đây là lần thứ hai Nguyên Bảo đi đến nơi này, chỉ có điều lần này vai vế so với lần trước không giống nhau, buổi tối nhà họ Ngôn rất yên tĩnh, cẩn thận nghe cũng có thêt nghe được tiếng nước chạy róc rách, Ngôn Sóc nắm thật chặt bàn tay cô, sau khi rẽ qua bảy tám ngã quẹo thì mới đi đến một hành lang cổ kính.

Ông Ngôn ngồi trên ghế, chính lúc này  đang nhắm mắt, vẻ mặt bình tĩnh ấy khiến người ta không biết ông đang nghĩ cái gì, lão Vương đứng ở sau lưng ông, sau đó bọn họ nhìn thấy Diệp Hiên và Bạch Lạc đang cười khúc khích ở một bên, con người anh co rút lại, anh mấp máy môi mỏng, đi vào nói: "Thưa ba."

"Ôi em họ rốt cuộc cung về rồi, xem anh họ mang đến cho em người nào này, là em trai thất lạc nhiều năm của em đó nhé." Diệp Hiên nhìn Ngôn Sóc, giọng nói mang théo ý châm chọc.

Ánh mắt lợi hại của Ngôn Sóc lướt qua, Diệp Hiên người run một cái, lập tức im lặng.

"Anh  ~" Bạch Lạc cười rực rỡ nhìn Ngôn Sóc "Anh ấy nói không sai mà, quả nhiên dẫn em đến gặp anh này."

Tay Ngôn Sóc nắm chặt thành đấm, anh hít sâu một hơi, nhìn về phía người từ đầu đến cuối không nói tiếng nào: "Bà à, đã trễ thế này tại sao ba còn chưa đi ngủ?"

"Chuyện gì đã xảy ra?" Ông Ngôn đột nhiên mở mắt ra, một đôi vốn đục ngầu giờ thay đổi khiến con người ta cảm thấy áp bức.

Ngôn Sóc không nói gì, chỉ là nhìn ông Ngôn, một đôi đôi mắt tĩnh mịch: "Con rất xin lỗi."

"Vậy A Hiên nói là sự thật, mẹ con không có chết, ôm  thằng nhóc đi nước ngoài, hoàn ." Lời kế tiếp ông không dám nói ra, ông Ngôn già rồi nên dễ dàng bị kích động, mà cảm xúc bây giờ của ông cũng không ổn định.

Ngôn Sóc đau lòng nhìn, cũng không dám tiến lên nhìn một chút thế nào: "Con rất xin lỗi, ba à."

"Vậy tại sao con không nói cho ta hả?  Con biết rõ ta đã đi tìm Bạch Liên bao nhiêu năm nay không? Đây chính đứa con ngoan do chính tay ta dạy dỗ đây ư,  lại dám giấu đi sự sống chết của mẹ nó với ba nó ư?" Ông nói như tố cáo, âm thanh già nua vang vọng  bên trong hành lang yên tĩnh.

"Ông chủ, không nên kích động." Ông Vương cúi người xuống, cho ông thuận khí.

Mà Nguyên BẢo đứng một bên hoàng toàn khiếp sợ đến mức không nói nên lời: cái người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp tên Bạch Liên kia là mẹ của BOSS? Nếu như Nguyên Bảo đang xem phim truyền hình thì nhất định sẽ hét to thật là máu chó rồi, nhưng bây giờ cô đã lạc vào thế giới kỳ lạ này, và BOSS vừa  là người cô để ý.

Cơ thể cao lớn của Ngôn Sóc không nhúc nhích, người đàn ông này vào lúc này gần như không thể chịu đựng được sự đả kích, Nguyên Bảo đi tới, im lặng nắm lấy tay anh,  đầu ngón tay Ngôn Sóc lạnh lẽo, thậm chí kèo theo ý không biết nên làm sao cho đúng.

"Không phải con cố ý lừa người, bà à, con chỉ là "

"Con chỉ là cái gì "  Hiện tại ông Ngôn nghe cái gì cũng không lọt, ông kích động đứng lên,  gương mặt già nua bởi vì kích động mà vặn vẹo "Ta đau khổ cay đắng bồi dưỡng con,  nuôi sống con , nhưng con cũng đi lừa gạt ta ư?"

" Dượng à, đừng nên kích động." Diệp Hiên đi tới "A Sóc nhất định  có nỗi khổ tâm trong lòng của nó, đúng không, Ngôn SÓc."

Ngôn Sóc nhếch miệng lên, không nói gì.

"Cậu chủ,  mọi người đi xuống dưới nghỉ ngơ trước đi, đợi ngày mai ông chủ tỉnh táo hẳn rồi bàn tiếp." Tình huống bây giờ đối với ông Ngôn cũng thật sự không ổn,  Ngôn Sóc gật đầu một cái, kéo Nguyên Bảo đi ra ngoài.

Phía ngoài là màn đêm mang theo hơi lạnh, làm cho cả người tình táo không ít.

Nguyên Bảo đứng nhìn Ngôn Soc dưới ánh trăng, bây giờ nhìn anh không được ổn định, Nguyên Bảo chỉ đứng co ro ở đó, cô không biết mình nên làm sao bây giờ.

"Kim Nguyên Bảo, tới đây." Đột nhiên Ngôn Sóc gọi cô, anh giang hai cánh tay ra ,hai con mắt thâm tràm, Nguyên Bảo đi tới tựa người lên ngực anh.

BOSS  ôm thật chặt lấy cô, sau đó thở dài một hơi.

"BOSS, anh rất khổ sở sao? Em sẽ ở lại bên cạnh anh." Đây là lời kịch kinh điển trong phim  chuyển thể từ tiểu thuyết ngôn tình, nhưng mà Nguyên Bảo thề,  lời mình nói là chân thành.

Ngôn Sóc nhẹ nhàng cười cười, đưa tay vò tóc rối của cô

"Ngôn Sóc tìm từ đâu ra một cô bạn gái rồi này." Diệp Hiên đi ra, nhàn nhạt lướt qua Nguyên Bảo, đưa mắt  nhìn Ngôn Sóc: "Xem ra cô cũng không lo lắng mấy, còn có tâm trạng để đứng đây nói chuyện yêu đương."

Ngôn Sóc nhẹ nhàng nở một nụ cười,  anh đi đến , một phen tóm lấy cổ áo anh ta: "Diệp Hiên, anh cứ ở đó chờ tôi đi , tôi sẽ khiến anh phải hai bàn tay trắng." Câu nói sau cùng kia  anh nói rất thấp, chỉ có thể để cho hai người bọn họ nghe được, sắc mặt của Diệp Hiên tái đi, sau đó  gợi lên một nụ cười.

"Cậu có thể làm gì tôi?"

"Hừ!" Dùng sức đẩy Diệp Hiên ra: “Anh thật sự cho rằng Bạch Lạc là con trai của ông ấy, anh thật sự cho rằng để Bạch Liên quay về  tìm  anh thì anh có thể tóm được gia tài nhà họ Ngôn, tôi cho anh biết, anh nằm mơ đi."

"Cậu có ý gì?"

Ngôn Sóc cười lành lạnh, không nói gì: Diệp Hiên chỉ biết thời điểm nhà họ Ngôn gặp khó khăn nhất thì Bạch Liên  rời bỏ ông Ngôn, nhưng không biết năm Bạch Liên 30 tuổi đi ngoại tình, 1 năm sau, Bạch Liên phát hiện mình mang thai, mà đứa bé kia không phải của ông Ngôn, lúc này cũng là lúc nhà họ Ngôn gặp khó khăn, Bạch Liên bỏ lại  Ngôn Sóc mười ba tuổi và ông Ngôn, đi cho xong chuyện, đi theo người đàn ông kia đến nước Mỹ.

Ngôn Sóc là một đưa trẻ hiếu thuận, anh không đành lòng để cho ba của mình đau khổ, không đành lòng nhìn nhìn một người cho nhiệt tình trở thành người ba già nua, cho nên lúc anh mười ta tuổi đã đi tìm mẹ trên khắp thế giới, và anh tìm được, lúc đang ở sân bay, nhìn bà ấy và người đàn ông kia nói lòi xin lỗi, sau đó kéo cổ tay người đàn ông kia rời đi.


Bạch Liên ấy là chính là vô tình, vậy tai sao muốn anh nể tình đây?

Lòng dạ Ngôn Sóc ác độc, anh đang từ từ trở nên mạnh mẽ hơn, đang trưởng thành hơn, sau đó làm bộ  tìm kiếm người mẹ Bạch Liê của mình,  nhưng lại bí mật tìm người ché giấu hết tất cả thông tin về họ.

Bạch Liên sông ở nước ngoài  mấy năm đều không hạnh phúc, đàn ông MỸ thì hay bạo lực, thường đánh Bạch Liên và Bạch Lạc dữ dội, cơ thể chiều chuộng của Bạch Liên thì làm sao chịu nổi,  sau đó đem Bạch Lạc ném cho ông bà nội ở quê, rồi bà chuẩn bị trở vên bên ông Ngôn sống qua ngày.

Tại sao Ngôn Sóc có thể để cho bà được như ý cơ chứ,  Ngôn Sóc lúc ấy nhìn người mẹ của mình bằng ánh mắt lạnh lùng, anh nhìn về phía bà ta rồi mở miệng: "Tôi sẽ cho bà một số tiền lớn,  bà chỉ cần chứng mình mình đã chết, sau đó vĩnh viễn không được xuất hiện tại chỗ này!"

Thật không ngờ, Ngôn Sóc thật sự không thể nghĩ được cái người Bạch Liên kia lại có thể mặt dày đem đưa con đẻ hoang kia ném vào đây, càng không nghĩ đến Diệp Hiên sẽ gặp phải Bạch Lạc, sau đó mang  nó đến cạnh người ba Ngôn.

Bây giờ thì chuyện có chút phiền phức.

Ngôn Sóc lạnh lùng nhìn Diệp Hiên: "Tôi sẽ khiến anh và cả nhà họ Diệp trả giá lớn,  tôi muốn để cho anh xem bản thân anh có cái gì tốt ."

Diệp Hiên nhìn cặp mặt lạnh lẽo kia: một loại dự cảm xấu tự nhiên sinh ra.

"Nguyên Bảo, chúng ta đi ngủ thôi." Anh cười dịu dàng đối với Nguyên Bảo, sau đó dắt tay cô.

Ngon Sóc nhìn ánh trăng rằm kia: anh sẽ đem hết tất cả nói cho ông lão đáng thương ấy, mặc kệ ông ấy có tiếp nhận hay không chịu nổi cũng được.


Đêm khuya, Nguyên Bảo đã ngủ rất sâu rồi, Ngôn Sóc tỉnh táo mở mắt nhìn chúng quanh, anh nhẹ nhàng hôn lên vàng môi cô, sau đó xuống giường mở máy tính trong phòng lên.

Ngôn Sóc nhìn vật thể màu đen trên màn hình vi tính, cuối cùng vẫn nhấn nút in,  anh đem tờ giấy sửa sang lại chút rồi đi ra khỏi phòng.

Phòng ông Ngôn im ắng, Ngôn Sóc nhẹ nhàng đi vào, anh cúi đầu nhìn người cha đang yên giấc của mình, sau đó đem túi tài liệu đặt trên bàn, nghiêng đầu chuẩn bị rời đi.

"Ngôn Sóc." Tay chợt bị người ta cầm lại,  Ngôn Sóc quay đầu lại, kinh ngạc nói: "Ba à, ba còn chưa ngủ sao?"

"Ngồi xuống." Ông Ngôn đã tốt hơn nhiều, không giống với biểu hiển kích động ban nãy, Ngôn Sóc ngồi lên chiếc ghế đặt bên rồi nhìn ông.

"Bên trong túi là cái gì?"

"Thứ  bamuốn." Anh nhẹ giọng đáp trả"Thật ra thì con không hi vọng ba xem nó, nhưng quyền lựa chọn ở trong tay ba, con chỉ hi vọng ba biết rõ sự thật mà thôi."

Ngôn Sóc rất thích ba của mình, tình cảm đối với ông là sự kính nể, ở trong suy nghĩ của anh, ba của anh mãi mãi là một anh hùng, nhưng nửa cuộc đời này của ông lại bỉ hủy bởi một người phụ nữ, mà người phụ nữ kia lại là mẹ của anh.

"Nếu như  nhìn rồi thì mong ba đừng hối hận, cũng không hi vọng ba khổ sở."

"Ba hiểu rõ ." Bàn tay gầy guộc của ông Ngôn cầm lấy tay Ngôn Sóc "Nhìn, ta sẽ xem."

"Dạ." Ánh mắt Ngôn Sóc chìm ngỉm, anh mở đèn ngủ lên, đem cường độ ánh sáng  chỉnh cho thích hợp, sau đó đem cái túi giấy ấy đưa tới.

Ngôn Sóc đặt kiểu chữ lớn để ông đọc không mất sức, có thể thấy được anh là một người đàn ông nghiêm túc mà cẩn thẩn.

Từ đầu tới cuối Ngôn Sóc không nói một câu, chỉ là lẳng lặng nhìn ông, tựa như cái im lặng ấy là sự ủng hộ cho ông.


"Xem xong rồi." Một lát sau, ông đem cái túi đặt sang một bên, con mắt màu xanh lam làm cho con người ta không thấy rõ ông đang nghĩ cái gì, biểu hiện bình tĩnh của ông Lão nằm ngoài dự đoán của mọi người, thế nhưng cái loại bình tĩnh lại càng  khiến cho người ta lo lắng.

Ngôn Soc khẽ mím môi: “Ba …vẫn yêu bà ấy sao?" Có lẽ vấn đề như vậy có chút buồn cười,  cha của anh lớn hơn mẹ anh những mười ba tuổi, vào lúc  ba Ngôn còn trẻ, bọn họ như vậy thì xứng đôi, ba Ngôn rất cưng chiều mẹ anh, không để cho  bà ấy chịu một chút xíu khổ cực nào, cho nên Ngôn Sóc thề, sau này anh cũng tìm một người con gái như vậy, vô luận xảy ra chuyện gì thì đều không bỏ nhau, tính cách hai cha con bọn họ đều cố chấp như nhau , đã  chọn thì chính là cả đời.

Ngôn Sóc nhìn ba Ngôn im lặng không nói: anh đã biết đáp án.

"Cám ơn người, ba." Từ khi hiểu chuyện đời, đây lần đầu tiên Ngôn Sóc gọi ông như vậy.

"Bà ấy đã chết, con se ở bên cạnh người , vẫn phụng dưỡng người đến cùng."

Trong đôi mắt đục ngầu màu xanh dương phát ra ánh sáng lạ kỳ, sau đó hơi nước trào dâng.

"Đi ngủ sớm một chút." Ngôn Sóc nhân trước lức nước mặt chảy xuống thì tắt đèn ngủ đi, sau đó đi ra ngoài, lúc đóng cửa lại trong nháy mắt, anh nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc đè nén, như như tiếng khóc của một đưa trẻ con vậy.

Tình yêu của ba chính là như vậy, Ngôn Sóc hiểu ba của mình, biết niềm kiêu ngạo của ông, không có người ba nào lại tình nguyện rơi nước mắt trước mặt đứa con của mình, cho dù là một giọt.

Nhẹ nhàng thở dài một cái, sau đó thấy một cô gái nhỏ đang đứng ở hành lang, trong bóng tối, Ngôn Sóc không thấy rõ gương mặt của cô, lại nhìn thấy đôi mắt  cực kỳ sáng của cô

"Kim Nguyên Bảo, em như vậy sẽ bị bệnh đấy."

"Mới không bệnh đâu." Thân cô chỉ mặc một cái áo ngủ, thân thể lạnh run lẩy bẩy, nhưng  cô vẫn cố chấp nhìn Ngôn Sóc như cũ "Em luôn luôn chờ đợi anh, luôn luôn."

"Anh hiểu biết rõ." Anh tách ra nụ cười yếu ớt, giống như vầng trăng nhuộm màu mực, đẹp mắt không thể tưởng tượng nổi.

Nguyên Bảo có chút hoảng hốt, sau đó nhón chân lên áp môi lên môi anh: "A ~BOSS,  em càng ngày càng thích anh, làm thế nào đây,  bọn mình kết hôn đi."

"Em bây giờ là trẻ vị thành niên." Không tốn sức chút nào bế cô lên "Nếu như em khiến anh vui vẻ thì anh sẽ xem xét chuyện lên tàu trước rồi mua vé sau nhé."

Nguyên Bảo: " ..."



Bỉ Bỉ,  tối nay tui cho mn 3c liền luôn :) tui không drop đâu. Cảm ơn mn nhiều nhiều.  


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 09:05, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.10.2014, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
♥, Chương 32
Editor: Bỉ Ngạn Hoa

Truyện được edit tại diễn đàn lê quý đôn


Ông cụ vẫn lẳng lặng ngồi trong vườn hoa, đôi mắt nhìn về nơi xa, không biết ở đó nghĩ về cái gì, Ngôn Sóc lo lắng cho ba  của anh, cho nên chuẩn bị ở lại nhà họ Ngôn một hôm.

Nguyên Bảo nhìn bóng lưng của ông cụ,  mặc dù ông đã già, nhưng sống lưng vẫn ưỡn lên thẳng tắp, ngồi tại chỗ đó như một vị lão tướng uy nghiêm vậy, Nguyên Bảo đứng lên từ từ đi qua đó, ánh mắt của cô có chút co lại, dù sao thoạt nhìn ông Ngôn có vẻ nghiêm túc,  nhưng Nguyên Bảo của không am hiểu chuyện  qua lại với ông như thế nào.

"Muốn gì?" Cặp mắt sắc bén kia quét tới, Nguyên Bảo không khỏi ngừng bước chân, ánh mắt ấy cực kỳ giống Ngôn Sócở trong ánh mắt ấy , giống như Nguyên Bảo có thể nhìn thấy Ngôn Sóc nhiều năm sau.

"Người với BOSS thật giống nhau" Nguyên Bảo ngồi chồm hổm trên mặt đất, bàn tay trắng nõn khẽ chạm lên mấy ngọn cỏ xanh trên đất.

"Ta với con ta thì dĩ nhiên là giống nhau rồi" Ông cụ hơi hất mày, trong giọng nói như mang the  chút kiêu ngạo"Đẩy ta qua bên kia một chút đi."

"Dạ." Cô đáp một tiếng, đẩy xe lăn đi lên con đường nhỏ bên cạnh.

Nhà họ Ngôn rất lớn cũng rất đẹp,  hành lang ồi một một hành lang, mỗi một cây cột đều mang vẻ cổ kính, trong lúc giật mình ấy Nguyên Bảo cứ ngỡ mình đang đi vào nơi ở của bậc đế vương vậy.

"Con bao nhiêu tuổi?"

"Mười sáu tuổi." Nguyên Bảo suy nghĩ trong chốc lát, vẫn hết sức đàng hoàng mở miệng.

"Mười sáu tuổi, mặc dù nhỏ hơi, nhưng cũng có thể sinh con rồi"

Nguyên Bảo: "..." Cô có nói bản thân cô không nghĩ đến chuyện sinh con sao? Huống chi, BOSS nhà bọn họ là chính nhân quân tử, mới  không làm cái chuyện cầm thú ấy với cô đâu, không đi qua được đâu, ha ha.

"Thưa ba." Lúc này Ngôn Sóc đi tới, trên người anh mặc một bộ đồ đơn giản,  ánh mắt nhu hòa nhàn nhạt quét qua khuôn mặt Nguyên Bảo.

"Ngôn Sóc."

“Ngày mai con sẽ đưa Bạch Lạc đi đến"

"Đưa đi đâu?" Ông Ngôn trực tiếp cắt lời anh, ông nhẹ nhàng thở dài "Để cho ta suy nghĩ một chút, còn nữa, chừng nào thì con kết hôn?"

Hả?

Nguyên Bảo và BOSS đều sững sờ, ông Ngôn chuyển chủ đề nhanh thật, hơi khiến người ta không theo kịp tiết tấu, thế nào mà đột nhiên chuyển từ chuyện Bạch Lạc sang chuyện kết hôn của Ngôn Sóc vậy?

Ngôn Sóc rất nhanh phản ứng kịp, anh cười nhẹ nhàng, đôi mắt sắc xảo rơi lên bóng lưng Nguyên Bảo: "Mặc dù ở Đài Loan mười sáu tuổi đã kết hôn, nhưng Nguyên Bảo còn nhỏ, nếu không thì đợi thêm một khoảng thời gian nữa được không ạ?"

"Chờ một khoảng nữa?" Ông Ngôn hơi nhíu mày"Cũng có thể, trước hết hai đưa sinh cho cháu nội đi, bây giờ ta cũng già rồi, sợ không sống được bao lâu nữa, Ngôn Sóc con có thể thỏa mãn ý nguyện của ta không?."

"Dĩ nhiên có thể." BOSS đồng ý rất là dứt khoát, anh đi tới ôm lấy eo Nguyên Bảo: “Muốn cháu nội cũng không phải là chuyện đơn giản." Âm thanh của anh rất là trầm thấp, khóe môi nở nụ cười dịu dàng khiến Nguyên Bảo cảm thấy choáng váng, dường như tại thời điểm cô còn chưa hiểu rõ điều gì, thì hai cha con này đã quyết định điều gì vậy.

Diệp Hiên đã sớm trở về địa bàn của mình, Bạch Lạc hình như cũng biết được chuyện gì. Cả ngày đều trốn Ngôn Sóc, cứ một mình bên trong phòng mình và cũng không dám bước ra ngoài, ngày mai bọn họ chuẩn bị đi vè nhà, dù sao trong công ty cũng còn rất nhiều chuyện, mà ngó thấy tâm trạng của ba cũng ổn định hơn rồi,  nên tâm trạng treo lơ lửng cũng bỏ xuống,  có lúc đem hết mọi bí mật nói ra cũng là một loại giải thoát.

"Ngày mai bọn mình đi về sao?" Nguyên Bảo vừa buồn cũng vì không có điện,  trong phòng giờ toàn dây sạc điện, BOSS làm cho cô một cái dây sạc rất là dài, điều này  cũng giúp cô không hạn chế việc tự do của mình.

"Không muốn về à?"

"Ba BOSS ở nơi này có cô đơn không vậy?" Nguyên Bảo mở cửa tủ sách ra,  lấy từ bên trong ra một cuốn sách thật dày, nhưng toàn bộ đều là bản nguyên văn,  một chữ cô xem cũng không hiểu,  nhưng Nguyên Bảo không để nó xuống, cô vẫn cố chấp nhìn dòng chữ màu đen trên cuốn sách, có chút vụng  về nghĩ mấy thứ này có nghãi là gì.

"Em đang nghĩ gì vậy?" Anh đột nhiên ôm lấy cô từ phía sau, sau đó lè lưỡi liếm vành tai trắng nõn của cô.

Nguyên Bảo trong lòng cả kinh, vội vàng né đầu sang bên cạnh: "BOSS, anh không thể giở trò lưu manh với em đâu!"

"Anh không phải giở trò lưu manh, anh là lưu manh thật.” Đôi mắt đẹp của Ngôn Sóc mang theo tia đùa bỡn, nhìn cô gái trước mặt đang đỏ mặt không biế nên làm sao, anh bày tỏ tâm trạng hiện giờ của mình rất tốt:  "Điện còn đầy chứ?" Câu hỏi đó của anh có chút ý ẩn sâu xa, hình như là đang tính toán chuyện gì đó không tốt.

Nguyên Bảo không khỏi nuốt nước miếng một cái, khe khẽ gật đầu, sau đó ngập tràn rối rắm nhìn BOSS: "BOSS, thật ra thì em vẫn muốn hỏi ."

"Hỏi cái gì?"

"Anh không cảm thấy anh rất già sao? A ~ em bây giờ thì còn đang ở độ tuổi thanh xuấn tướng mạo lại xinh đẹp nữa, BOSS thì có sức quyến rũ của người đàn ông trung niên, chẳng may đến lúc đó anh không lên được rồi làm thế nào?"

BOSS: "Kim Nguyên Bảo, em thật đê tiện."

Nguyên Bảo: " ..." Đáng ghét, đê tiện nhất rõ ràng là Baidu mới đúng chứ, cô đây chỉ là nối nghiệp thôi.

【Bởi vì người dùng nói Baidu đê tiện, cúp 50%  lượng điện. 】

Nguyên Bảo: được rồi, hiện tại thế nào mà cô ta chịu nhận mình là Baidu vậy, không phải đã bảo là Thống Mẹ sao?

Thấy Nguyên Bảo mất hồn, Ngôn Sóc bất mãn đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô, sau đó đưa tay rút máy sạc điện ra.

"Ai, còn chưa đủ mà."

Từ tiếp theo Nguyên Bảo còn chưa nói ra, liền bị BOSS cái hôn mãnh liệt của BOSS chặn lại, đầu lưỡi của anh từ từ dò xét cánh môi hình vòng cung của cô, sau đó nhẹ nhàng đi vào.

"Ưmh." Nguyên Bảo bị cái hôn nhẹ nhàng này làm cho ngây ngất, không khỏi nhắm hai mắt lại, có chút vụng về đáp lại.

Cô có thể cảm nhận được hơi thở của BOSS đang tăng lên, nhiệt độ cũng dần dần tăng lên cao, anh hơi không hài lòng với việc chỉ hôn hít đơn giản như thế này, đôi môi nóng từ từ di chuyển xuống phía dưới, sau đó ngậm lấy cái cằm nộn của cô, sau khi dùng sức liếm một cái thì đưa lưỡi ra liếm nó .

"Ừm BOSS ." Nguyên Bảo sống nhiều năm như vậy cũng chỉ nhiều nhất là được con gái nắm tay mà thôi, chỉ mới trêu đùa cô một ít mà đã khiến cô mê loạn trong đó.

"Có được không? Nếu em nói không muốn anh lập tức ngừng lại." Ngôn Sóc nhẹ nhàng nó, ngón tay đã kéo  khóa váy cô ra, sau đó bóng lưng sáng bóng hiện ra.

"Không phải anh là chính nhân quân tử sao?" Nguyên Bảo mê đắm nhưng mang theo sự nghi ngờ.

"Thật ra thì anh là mặt người dạ thú.” Anh nói xong, liền mở cài áo ngực cô ra, sau đó ôm cô thật chặt vào trong lồng ngực của mình.

BOSS quả thật là một người đàn ông rất thành thục, anh tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ người nào biết khi còn bé câu nói đầu tiên khi anh mở miệng là "Tôi là cầm thú!" Cho nên từ nhỏ BOSS đã cho mình là  một con cầm thú, sau  này anh trưởng thành hơn,  rồi cho mình là mặt người dạ thú, thế nhưng cách nói ấy lại không phù hợp với phong cách của anh, thật ra thì anh cũng không bằng cầm thú. Ừ, đây mới là phong cách của Ngôn Sóc anh.

"Em không muốn." Lúc mới bắt đầu Nguyên Bảo xác định mình toàn nghĩ đến chuyện BOSS cởi trần, nhưng  khi lên được chiến trường này thì cô bỗng sợ hãi.

"Không muốn?" BOSS nhếch mày, màu xanh đậm trong đôi mắt dần tăng lên "Em chắc chắn chứ?"

Nguyên Bảo: " ..." Đây là uy hiếp mà.

Cuối cùng, dưới sự uy hiếp, cô vẫn lắc đầu một cái, uất ức nhìn BOSS: "Ông cứ tiếp tục đi, em sẽ không quấy rầy ông đâu, có thể cho em đánh mạnh một cái không?"

BOSS: " ..." Con bé ngốc  này không biết bây giờ bọn họ đang làm gì sao?

BOSS đen mặt ôm cô lên giường, sau đó cúi người lên trên: "Thật ra anh là lần đầu tiên, Kim Nguyên Bảo, cho nên em nhất định phải phụ trách anh đấy." Cô chưa kịp trả lời, anh liền ngậm bờ môi cô, một đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt lên ngực cô, sau đó lột lớp áo ngực bên trên xuống.

"Ưmh ."

Thân thể của anh từ từ áp sát người cô, ngón tay đẹp đe ấy khẽ chạm lên xương quai xanh của cô, cơ thể Nguyên Bảo bị trêu đùa không khỏi run rẩy lên, tay của anh đột nhiên tuột xuống, tùy ý vuốt ve nơi tròn trịa trên ngực cô, Nguyên Bảo có cảm giác muốn khóc, nếu đây là lần đầu tiên của BOSS thì cô đâm mù hai mắt mình! Đâm chết mình cũng không cần đền mạng đấy!

"Không cần sợ đâu, anh vẫn luôn dịu dàng ."

Nguyên Bảo: "..." Dịu dàng?  Thế nào mà cô có cảm giác như bị táo bón vậy chứ?

"Ừ ." Trên ngực truyền đến cảm giác tê liệt không khỏi khiến cô run người. Ngân ra thành tiếng, chính lúc này ngón tay thon dài của BOSS nắm lấy hai viên nhỏ trên ngực cô.

Đôi mắt cô ngập nước, có chút lo lắng nhìn Ngôn Sóc: "BOSS, anh như vậy làm em rất xấu hổ~ em vẫn cho rằng anh không lên được, em cho rằng cả đời sau mình cũng không tính đến chuyện hôn nhân nữa cơ." Dù sao mình quyến rũ BOSS thế nào, anh đều không mắc câu, nhưng cái thời buổi như bây giờ, nào có mấy ai như Liễu Hạ Huệ đột nhiên nhiệt tình như vậy, Nguyên Bảo có cảm giác mình không tiếp nhận nổi chuyện này.

Lúc nghe được câu nói của Nguyên Bảo, cơ thể Ngôn Sóc cứng đờ, sau đó anh biểu hiện ra dáng vẻ cực kỳ khổ sở, hình như rối rắm suy nghĩ có nên tiếp tục hay không, nhưng dù có tiếp tục anh cũng bị dán cái mác "Không lên”, nếu như đang lên thì anh sợ trong quá trình làm việc Nguyên Bảo lại phát ngôn thêm câu kinh khủng nào, đến lúc đó anh đoán chừng mình lên cũng không được.

Vì vậy, BOSS đại nhân bị ngã?

"Nhìn dáng vẻ của người chắc không lên được rồi." Nguyên  Bảo thương hại nói "Không có quan hệ, em có thể ."

Lời kế tiếp cô vẫn chưa nói hết, liền bị BOSS dùng dùng đồ một bên nhét vào miệng :"Câm miệng."

Bây giờ cô nhóc Nguyên Bảo có chút đáng thương, nhưng rốt cuộc cũng có thể tiếp tục, BOSS cong khóe môi, sau đó từ từ hết đồ trên người cô, cả người trần truồng khiến Nguyên Bảo trở nên đẹp lạ thường, màu sắc trong mắt anh càng ngày càng đậm, hình như  có thứ gì đó muốn chui ra bên ngoài vậy

Ngôn Sóc rất dịu dàng, ngón tay của không ngừng chuyển động trên người cô, đưa tới cho cô hàng loạt run rẩy, Nguyên Bảo cảm thấy có gì đó trong người muốn lao ra vậy, cảm giác khó chịu không khỏi khiến cô nghẹn ngào thành tiếng.

Hiện tại cô vô cùng đáng thương, trong miệng bi BOSS nhét đồ, đôi mắt to to chứa nước mắt, chất lỏng trong suốt ấy theo góc cạnh khuôn mặt chảy xuống, Ngôn Sóc nhìn mà đau lòng, anh tách ra hai chân của cô ra, sau đó thân thể từ từ chen vào.

"Nguyên Bảo…Nguyên Bảo của anh ."

"Ưmh ."

"Nhịn thêm một lát, được không? Một lát nữa sẽ hết đau." Ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, sau đó nâng hai chân cô lên, eo ếch đột nhiên dùng sức chen vào cơ thể cô, bị bao bọc bởi nơi mềm mại ấm áp ấy khiến anh thốt ra tiếng thoải mái, sau đó từ từ cử động bên trong nơi chật hẹp của cô.

"Ưmh ..." Nước mắt lần nữa trào lên, bụng của cô không khỏi thắt chặt lại, cái đau đớn tê liệt ấy khiên cô bật khóc thành tiếng, nhưng đã bị món đồ trong miệng che lấp đi.


Ngôn Sóc có cảm giác hơi khó chịu, anh lấy đồ trong miệng cô ra, rồi anh dừng động tác lại, cưỡng ép bản thân chịu đựng cảm giác căng đến đau bên dưới thân mình: "Nhẫn nại chút, được không em?."

"Không cần. Đau" Thật đau, cho nên bảo mấy người toàn là đồ lừa đảo "Cầm thú, Baidu ơi mau tới cứu tôi."

"Bây giờ gọi mẹ cũng vô ích." BOSS nhẹ nhàng cử động, nỗ lực xâm nhập.

Hiện tại Nguyên Bảo vừa muốn khóc cũng vừa muốn cười, cô muốn nói: Baidu không có nghĩa là mẹ của cô, BOSS nhất định không từ ngữ sử dụng trên Internet.

"Ừm. Chậm một chút ."

Anh ôm thật chặt lấy cơ thể co, hơi nâng eo cô lên cao, để cô dán người lên mình, không đến nỗi chịu đựng sự đau đớn lơn như vậy nữa, thấy phía cô gái nhỏ bên dưới hiện ra vẻ mặt khổ sở cũng khiến anh rất khó chịu, Ngôn Sóc nổ lực đè nén dục vọng mạnh mẽ bên trong lòng của mình, môi anh áp nhẹ lên vành môi cô, sau đó từ từ dùng khẩu hình miệng để phát âm .

Trong nháy mắt, Nguyên Bảo rơi nước mắt đầy mặt.

Anh đang nói: "Anh yêu em, Nguyên Bảo à."

Đây là một lời yêu không tiếng động, cái đau đớn toàn thân cũng giảm dần đi trong nháy mắt, cả người thoải mái hơn. Tiếng rên từ bên môi cô thốt ra, rất là mê người, Ngôn Sóc biết bây giờ cô đã tốt hơn nhiều, liền từ từ tăng nhanh tốc độ cử động bên dứoi, giống như là đang làm Yun-night Speed (mây bay =_= ),  cô cảm giác cơ thể mình đang lao đi rất nhanh, sau đó càng lúc càng nhanh, càng ngày càng đẹp

Mà ngay tại lúc này, trong đầu đột nhiên nhảy ra một  âm thanh.

【Dung lượng điện thấp nên tự động tắt máy. 】

Nguyên Bảo: ".. ." XXX cô, Baidu đi chết một ngàn lần đi! ! !



Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 09:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anvils2_99, bạch vâng, Ck Linh Dâm, comuathu511, Daothuu, Diệp Lạc, Đậu 02, Google Adsense [Bot], Gấu Mina, hiendung305, langthang, Lih's Anh, luna340, moonandwind, ngocquynh3003, nhoxiuxiu, Nhungbeo, Oly, Phanlh, sunshines2dbsk, Thu321, Vân Không và 1214 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.