Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh

 
Có bài mới 30.09.2014, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
☆, CHƯƠNG 27
Editor: Bỉ Ngạn Hoa

Hai nguời như không có chuyện gì xảy ra nhìn thẳng vào mắt trong thời gian rất dài, từ từ, đôi mắt màu nâu nhạt của Tần Lãng dâng lên một vệt ánh sáng nhạt, sau đó từ từ khuếch tán ra, Nguyên Bảo nở nụ cười thật to, không nói gì.

"Nhỏ…Shinji." Tần Lãng từ trên ghế té xuống, anh ta tràn đầy kinh ngạc nhìn Nguyên Bảo, cái biểu tình này như đang gặp phải ma vậy, nhưng đối với Tần Lãng mà nói,  Nguyên Bảo chính xác là ma.

"Anh bạn Tần Lãng, anh nhận ra tôi sao?" Nguyên Bảo vui sướng chạy tới, đưa tay chọc chọc gương mặt Tần Lãng.

"Cô … cô...cô.. ." Tần Lãng kinh ngạc mà lắp bắp, anh đứng lên đi vòng quanh người Nguyên Bảo "Cô thật sự bò từ trong điện thoại à, thật thần kỳ mà? !"

"Ưmh, đúng vậy đó, bò ra ngoài mệt lắm."

"Mềm mềm, giống ý đúc bên trong đó nha." Tần Lãng ôm lấy cô, Nguyên Bảo cũng không  để ý.

"Chào BOSS ạ!"

Âm thanh vang lên đồng loạt khiến cơ thể Nguyên Bảo cứng đờ, sau đó cô nhanh chóng trốn ra phía sau cái ghế, hướng Tần Lãng phất phất tay.

BOSS không nhìn thấy ve  lấm la lấm lét của Nguyên Bảo, bọn họ đi về hướng Tần Lãng , sau đó nhẹ nhàng nói một câu nói"Đi cùng tôi tới chỗ này."

Nguyên Bảo nhìn bóng lưng rời đi của Tần Lãng và BOSS,  trong lòng có chút nghi ngờ: BOSS muốn dẫn Tần Lãng đi đâu? Chắc không để Tần Lãng đóng vái nam chính Lý Mặc chứ?


Ngôn Sóc hẹn Tổng giám đốc Kim Thành ở một căn phòng yên tĩnh bên trong một nhà hàng, Tần Lãng còn  chưa biết chuyện gì đang  xảy ra, biểu hiện của cậu ta vẫn mông lung, đợi khoảng 40 phút, Kim Hoằng Sinh cùng thư kí của ông ta đi vào, ngoài dự đoán của mọi người, phía sau ông ta còn có Chung Ly.

"Đây là Chung Ly, tổng giám đốc đương nhiệm của Kim Thành, tổng giám đốc Ngôn chắc đã từng gặp qua Chung Ly rồi."

"Dĩ nhiên." Ngôn Sóc che giấu sự  kinh ngạc trong đôi mắt, trong lòng đã có kết quả rồi, nhưn anh vẫn nhìn về phía Kim Hoằng Sinh "Không biết  tổng giám đốc Kim có ý gì" Trên mặt anh vẫn mang theo nụ cười, nhưng trong tròng mắt là  một mảnh lạnh lẽo.

Kim Hoằng Sinh bị vẻ dò chừng của anh làm cho sợ hãi, liền cười ha hả ba tiếng: "Về việc Giản bị tai nạn xe sáng nay đúng là chuyện đáng tiếc, nhưng《 Đồ Đằng Sát》sắp khởi quay rồi, chúng tôi thật sự không trì hoãn được nữa."

"Ý của của tổng giám đốc Kim chúng tôi hiểu."

"Thật sự xin lỗi, tổng giám đốc Ngôn, chúng tôi chuẩn bị để cho Chung Ly  vào vai diễn Lý Mặc, sắp sếp của Chung Ly cũng  vô cùng hài lòng, cho nên tôi hi vọng ba người chúng ta hợp tác  vui vẻ." Kim Hoằng Sinh đứng lên đưa tay ra.

"Dĩ nhiên rồi." Ngôn Sóc liếc mắt nhìn Chung Ly, đưa tay ra "Hợp tác vui vẻ."

"Tôi ất mong đợi." Chung Ly đáp tay lại, tại nơi người ta không nhìn thấy được, anh ta lộ ra nụ cười khiêu khích.

"Đúng rồi, vị này là..." Kim Hoằng Sinh giờ đây mới chú ý anh bạn Tần Lãng đang ở một bên.

Tần Lãng ngẩng đầu lên, hướng về phía Kim Hoằng Sinh một nụ cười: “Chào Ngài."

Kim Hoằng Sinh nhìn Tần Lãng từ trên xuống dứoi, sau đó lộ ra nụ cười hài lòng: "Đây cũng người mẫu của quý công ty?"

"Vâng, mới gia nhập làng nghê không lâu, nhiều điều còn chưa biết."

"Quý công ty đúng là nhiều nhân tài, hi vọng có thể hợp tác với anh bạn này một lần."

"Có cơ hội nhất định sẽ hợp tác."

Sau khi nói chuyện khách sáo một phen, cuối cùng bởi vì công ty có chuyện đột xuất nên Kim Hoằng Sinh đi trước. Ba người ngồi trong không gian bao bọc, tất cả chỉ chiếm một góc nhỏ, Ngôn Sóc nhìn Chung Ly không nói gì, một lát sau, anh mới miệng nói với Tần Lãng: "Cậu  trước trở về, đúng rồi, không phiền thì nhờ cậu chăm sóc cho Nguyên Bảo giùm tôi một lát."

Tần Lãng ngẩn người, sau đó gật rồi đứng dậy rời đi: thì ra BOSS đã sớm thấy Nguyên Bảo, chỉ là không vạch trần mà thôi, nhưng Tần Lãng thật sự không biết tại sao anh ta lại bảo mình chăm sóc Nguyên Bảo.

Trong không gian nhỏ hẹp chỉ còn lại hai người, Ngôn Sóc bỗng chốc gõ cái ly ượu trước mặt: "Giản là là do anh tìm người làm bị thương?"

Chung Ly nhíu mày: “Anh có chứng cớ gì?"

"A." Ngôn SÓc cười lạnh một tiếng “Tôi rất hiểu rõ anh, Chung Ly, chỉ là hơi ngoài dự liệu của tồi."Anh đem ly rượu trong tây uống cạn một hơi, sau đó đứng dậy đem cái ly thả nặng nề trên bàn ăn "Tự lo liệu lấy, Chung Ly."

"Những lời này nên dành cho anh."  Hai mắt Chung Ly phát ra ánh sáng sắc bén "Ngôn Sóc, đừng ỷ anh mạnh, không nên quá xem thường ngườ khác, biết tôi mấy năm nay học được những gì không?"

Ngôn Sóc  không nói gì, Chung Ly nhìn bóng lưng của anh cười cười: "Đối với những người tàn nhẫn với anh thì anh phải tàn độc hơn so với hắn, đối với những người hèn hạ với anh thì anh phải hèn hạ hơn so với hắn ta." Chung Ly đi tới vỗ vỗ vai anh: “Ngôn Sóc, những gì anh nợ tôi, tôi sẽ đòi lại bằng được." Anh ta nói xong cong khóe môi, sau đó xoay người rời đi.

Ngôn Sóc hít sâu một hơi, nhìn bóng lưng của anh ta mà sóng mắt ngưng lại.

Anh bạn Tần Lãng và Nguyên Bảo đi tới quán đồ uống đối diện với phòng luyện tập, Tần Lãng nói hết chuyện vừa mới xảy ra lúc nãy cho Nguyên Bảo nghe, Nguyên Bảo nhìn ly nước cam trong tay: trong lòng cô cũng suy nghĩ mười phần như vậy, chuyện lớn như vậy cô đoán ra cũng được chút ít, chỉ là thật sự  vượt quá dự liệu của cô rồi, Chung Ly cũng không phải là nhân vật tầm thường, anh ta với BOSS cũng được coi là vua gặp vua sao?

May Nguyên Bảo hiểu rõ thủ đoạn của BOSS, nhưng vẫn không tránh khỏi  lo lắng.

"Nguyên Bảo, về nhà."

Ngôn Sóc đi vào quán nước, mặc đồ Tây khiến anh không hợp với nơi này, Tần Lãng lười biếng dựa lên thành ghế phía sau, hướng Nguyên Bảo phất phất cánh tay: "Hẹn gặp lại, có thời gian thì qua thăm tôi nhé."

"Ừ, biết rồi."

Nguyên Bảo đi theo BOSS đi ra ngoài, dọc đường BOSS không hề nói gì, Nguyên Bảo cũng không hỏi gì thêm.

Vài ngày sau, cuối cùng cũng đã tới thời điểm diễn ra khởi quay phim, ngày đầu tiên khởi quay nên BOSS phải đi theo, tiếp theo cũng chưa phát sinh chuyện gì,  Đồ Đằng Sát  kể lại câu chuyện cổ đại vì tranh đoạt Đồ Đằng thần bí mà phát sinh ra hàng loạt câu chuyện, phim được sản xuất có phần hơi lớn, tiền kỳ sẽ được dựng ở hậu trường studio, hậu kỳ sẽ phải đi tới hoang mạc bên ngoài thành phố.

Nam chính của《 Đồ Đằng Sát 》 đã chính thức chọn Chung Ly,  vai nữ chính Tiểu Nhi sẽ do người mẫu An Từ của K đóng.

Studio cũng đã bố trí xong, trên người An Từ mặc bộ đò rất rực rỡ, sợi tóc màu đen được cài lên đơn giản, Chung Ly một thân trường bào màu đen, khóe mắt hiện lên vẻ tà mị.

"Mấy bộ quần áo này hình như của công ty Uất Trì Dung?"

"Ừ, đồ do RY cung cấp, em có biết, cái tên kia luôn thích đóng góp một tí ."

"Nghề diễn viên xem ra cũng không tệ lắm." Nguyên Bảo nhìn nhóm người đang đọc kịch bản, không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ họ, khi còn bé cô vẫn hay mơ mộng được làm diễn viên,  nhưng cũng chỉ là  mơ mà thôi.

BOSS xoa mái tóc cô, không nói gì. Anh giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: "Sao Uất Trì Dung còn chưa tới vậy ?"

"Anh ta cũng tới sao?"

"Ừ, bảo là muốn quan sát xem sao." BOSS  đối với lý do này có chút bất đắc dĩ.

Mà bên Uất Trì Dung cũng đã sớm đến studio rồi, đem xe đậu sang một bên, tính xuống xe gọi điện thoại, mà đúng lúc này, Uất Trì Dung thấy một bóng người nhỏ nhắn đang mang trên mình một bao tải to đi qua đường.

Uất Trì Dung nhíu mày một cái, không để ý đến, đi về hướng studio.

Cô gái kia cõng trên lưng một cái bao tải từ từ di chuyển, Uất Trì Dung không có chút cảm thông chỉ đi lướt qua cô, mà đúng lúc này, từ phía trước truyền đến một tràng âm thanh kêu gào.

"Này, mau tránh ra mau tránh ra! ! Mau tránh ra!"

Âm thanh của người đàn ông kia vang vọng trên con đường nhỏ, Uất Trì Dung nhìn sang, chỉ thấy một chiếc xe đẩy chất đầy đồ bên trong đang lăn về phía này, bánh xe một bên đã bị rớt ra, rõ ràng cho thấy nó đã mất khống chế,  người đàn ông trung niên kia lo lắng kêu lên, trên đầu đầy mồ hôi đuổi theo xe đẩy.

Cô gái kia ngẩng đầu lên, thấy chiếc xe đẩy đang đi nhanh về phía mình mà cô cứng người tại chỗ, chớ đừng nói chi là  tránh sang chỗ khác

Uất Trì Dung nhìn cô gái ấy, lại nhìn chiếc xe đẩy,  đoán chừng nếu bị đụng phải thì e rằng khó giữ được cái mạng nhỏ ấy,Uất Trì Dung chán nản nghĩ ngợi, anh vừa định muốn né tránh, nhưng lúc này chân anh đột nhiên nghiêng về một bên, cơ thể nặng nề đụng vào cô gái kia, sắc mặt anh trắng bệch nhìn chiếc xe đang chuẩn bị đụng anh, đầu óc ong một tiếng.

"Vợ à, nếu như anh không chết em nhất định phải gả cho anh!" Cuối cùng, anh hướng về điện thoại nói lên lời này.

"Rầm"

"Bộp ——"

Sau mấy tiếng va chạm kịch liệt vang lên, thế giới khôi phục yên tĩnh một lần nữa.

"Uất Trì Dung sao còn chưa đến vậy anh?" Nguyên Bảo uống một hớp nước ép trái cây, ngước mắt nhìn BOSS.

BOSS nhẹ giọng thở dài: "Tôi đi ra ngoài xem một chút, em ngoan ngoãn ở đây, đừng có nói chuyện với tên Chung Ly kia."

"Em biết rõ mà, BOSS yên tâm, em sẽ không đi ra ngoài đâu!" Nguyên Bảo trịnh trọng gật đầu một cái. Một dáng vẻ em không bao giờ phản bội anh, anh mở to cặp mắt,  tiếp theo chính là lúc BOSS nhân cơ hội làm anh hùng, cô sẽ không để cho anh bị thương, Ngôn Sóc bất đắc dĩ cười cười rồi đi ra ngoài. Chờ BOSS đi ra một giây, Nguyên Bảo uống một hớp hết sạch ly nước ép trái cây rồi đi theo.

Chỗ này đã biến thành một mảnh hỗn loạn, đủ thứ đồ chất đống trên mặt đất, chiếc xe đẩy bị hư đã sớm nằm yên một bên, trên đất loang lổ vết máu tươi thấm vào nên đất, toàn thân người đàn ông kia bị thương đang nằm trên mặt đất, trên mặt anh tái nhợt, và bây giờ anh đang rơi vào trạng thái hôn mê.

"A ." Cô gái kia đột nhiên phản ứng mạnh, cô ta đứng dậy từ dưới đất, sau đó chạy tới bên người Uất Trì Dung: “Này, anh không sao chứ?"

Nhìn dáng vẻ Uất Trì Dung cũng đủ biết không phải không có chuyện gì, gương mặt tuấn tú của anh mang theo vết bầm tím, trên trán còn thấm ướt máu tươi, chuyện mới vừa xảy ra đều không rõ ràng, cái xe đẩy đó hình như là trực tiếp đụng người Uất Trì Dung, nhưng  Uất Trì Dung giống như né đi vậy.

“Mau đưa đi bệnh viện thôi."

Cô gái ôm lấy Uất Trì Dung, vẻ mặt có chút nóng nảy: "Nhưng ... Nhưng bệnh viện xa quá, làm thế nào làm thế nào, anh ta sẽ không chết chứ?" Cô gái kia nhìn khuôn mặt Uất Trì Dung, một lúc lâu, ánh mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc: "Quầy rượu hôm đó ..."

"Uất Trì Dung!"

BOSS mới từ bên trong đi ra thấy một cảnh như vậy thì vội vàng chạy tới: "Đây là thế nào?"

"Xe đẩy đột nhiên bị rớt bánh xe, đồ trên xe hơi bị nhiều, trong khoảng thời gian khá ngắn nên tôi không kéo lại được, vị tiên sinh này vì cứu cô gái này mà bị đụng" Người trung niên nọ lo lắng nói, mặt tràn đầy vẻ không biết nên làm sao.

BOSS vội vàng  đỡ Uất Trì Dung lên: "Bênh viện gần đầy ở đâu?"

"Tôi  …Tôi biết ." Cô gái lau nước mắt, sau đó vội vàng nói.

"BOSS——" Nguyên Bảo nhanh chóng chạy tới" Uất Trì Dung sao vậy?"

"Không phải bảo em không được đi ra ngoài sao?" Ngôn Sóc trách cứ "Nguyên Bảo, móc chìa khóa xe trong túi ra giùm tôi, đi lấy xe đi, em đi theo luôn!" Hướng về phía Lý Lạc Nhi nói vào câu lạnh lùng, cõng Uất Trì Dung đnag bị thương về phía bãi đậu xe.

Lý Lạc Nhi sớm ngồi bên cạnh BOSS, Nguyên Bảo ngồi phía sau chăm sóc cho Uất Trì Dung, Uất Trì Dung thất sự bị thương không nhẹ, Nguyên Bảo lấy tay che lấy vết thương đang ra máu của anh, rất không có lương tâm đè lên gương mặt Uất Trì Dung, cô thở phào nhẹ nhõm"Vẫn còn may là không phải BOSS!"

BOSS đang lái xe thì nhìn cô qua kính chiếu hậu: "Đang nói cái gì vậy?"

"Không có gì."  Lực trong tay Nguyên Bảo mạnh hơn một chút "BOSS, nếu Uất Trì Dung chết thì làm thế nào?"

Vừa nghe đến chữ chết, sắc mặt Lý Lạc Nhi càng tái: “ Đều là lỗi của tôi, tôi … Tôi sẽ chịu trách nhiệm ."

Chịu trách nhiệm?

Nguyên Bảo vừa nghe đến hai chữ này, cô nhẹ nhàng cười: "Không có chuyện gì đâu, cô không cần lo lắng."

Lý Lạc Nhi thở phào nhẹ nhõm"Cái đó, tôi tên là Lý Lạc Nhi ."

"Tôi tên là Kim Nguyên Bảo." Khóe mắt nàng cong cong “Kia là Ngôn Sóc, cái người sắp chết này là Uất Trì Dung."

Quả nhiên, vừa nghe đến sắp chết, Lý Lạc Nhi lập tức lộ ra cảm giác muốn ngất.






Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 09:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.10.2014, 23:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10

♥, CHƯƠNG 28
Editor: Bỉ Ngạn Hoa
Đi bệnh viện, Uất Trì Dung được đưa vào phòng cấp cứu, Lý Lạc Nhi trên mặt hoảng hốt cứ đi lòng vòng, Nguyên Bảo bị cô làm cho choáng đầu, cô xê dịch cái mông, trên mông có cái lỗ cắm kia khiến cô không thoải mái.

"Này, cô không cần đi vòng vậy đâu, anh ta không chết đâu."

"Làm thế nào làm thế nào, đều nguyên nhân của rôi, bằng không anh ấy cũng không bị thương, không! Đều là nguyên nhân của Vưu Tinh Bân!"

"Có bệnh lây qua đường sinh dục?" Nguyên Bảo mở trừng hai mắt, trong hành lang  sực mùi thuốc khử trùng khiến cô cực kỳ khó chịu "Dính dáng gì đến tên ấy?"

"Là Vưu Tinh Bân!" Lý Lạc Nhi sửa lại ngữ pháp của cô "Tóm lại chính là lỗi của tên đầu heo kia!" Lý Lạc Nhi nhu miệng, động tác có chút đáng yêu "Nếu không phải là anh ta cưỡng quyền, tôi cũng không một mình vác cái bao tải to như vậy đâu, cũng sẽ không thể không tránh được cái xe đó, càng sẽ không để cho anh ấy bị thương vì tôi." Lý Lạc  Nhi thấp giọng: “Người kia là Uất Trì Dung à?"

Nhìn lên Lý Lạc Nhi đột nhiên đỏ mặt, cơ thể Nguyên Bảo run một cái: "A ừ, trước đó tôi đã nói qua với cô rồi mà, anh ta gọi là Uất Trì Dung."

"Vậy à." Lý Lạc Nhi lộ biểu hiện như một thiếu nữ mới lớn"Mấy người yên tâm, tôi sẽ phụ trách anh ấy."

Nguyên Bảo: " ...” Cô có thể nói Uất Trì Dung đã có vị hôn thê được không?

Mà một bên BOSS hình như biết suy nghĩ trong lòng của cô, đưa tay nhéo tay Nguyên Bảo: "Nếu như cậu ta nguyện ý." Chiêu này của BOSS có chút ác độc, Uất Trì Dung giờ hôn mê bất tỉnh, còn bị thương nghiêm trọng như vậy, có nguyện ý hay không. Dường như quyền quyết định cũng sẽ không trong tay của anh ta.

Lúc này bác sĩ đi từ bên trong ra, Nguyên Bảo và BOSS đứng dậy, Lý Lạc Nhi vội vàng  chạy tới: "Bác sĩ, anh ấy như thế nào rồi?"

"Bắp chân bị gãy xương nhỏ, chân trái bị trật, đầu bị chấn thương sọ não mức độ nhẹ, nằm viện quan sát mất khoảng mấy ngày, rồi anh ta sẽ tỉnh lại, mọi người không cần lo lắng."

"Làm phiền ông rồi, bác sĩ, thật sự làm phiền ông!" Lý Lạc  Nhi liên tục cúi người, trong tròng mắt  lóe lên chút nước.

Khóe môi BOSS cong lên: "Chỗ này trước hết giao cho cô, bên studio của tôi còn chút chuyện phải làm."

"Vậng ạ." Lý Lạc  Nhi lau nước mắt "Ông chủ anh đi thong thả!"

Cái từ "Ông chủ" đó khiến cơ thể Nguyên Bảo lảo đảo, không biết vì sao, cô đột nhiên nghĩ đến mấy ông nhà giàu mới nổi bụng to phệ phệ, BOSS cười cười, sau đó kéo tay Nguyên Bảo lôi ra ngoài.

"Thật sự không có vấn đề gì sao? Để lại Uất Trì Dung ở đó một mình."

"Không phải một mình." BOSS mở cửa xe,  dời người sang bên cạnh, ý bảo cô ngồi lên "Còn có cô bé kia mà, huống chi cậu ta có bản lãnh cứu người, thì có bản lãnh làm cho người ta chịu trách nhiễm."

Hai đôi mắt sắc bén mang theo ánh nhìn đùa bỡn, hình như là đang chờ mong  một vở kịch hay diễn ra, Nguyên Bảo có cảm giác không hiểu lắm, cô ngồi lên, thắt dây an toàn: "Nhưng không để cho chị Dương Dư biết việc này sao?"
                              
"Không có việc gì, để cho bọn họ chơi đùa với nhau đi." Biểu hiện của BOSS vẫn tự nhiên "Bọn mình đi về nhà đi, studio cũng không có chuyện gì nữa rồi."

"Được." Nguyên Bảo gật đầu một cái, cô biết thật ra BOSS chẳng muốn đối mặt với Chung Ly mà thôi.

Chờ đến khi về đến nhà thì đồng hồ cũng điểm 6 giờ tối, Nguyên Bảo đói lã người, xe chậm rãi lái vào bãi đậu xe, không đợi xe dừng, Nguyên Bảo đã nhảy xuống, BOSS  dùng ánh mắt tàn nhẫn nhìn sang cô: "Em muốn ngã chết mình à?"

Nguyên Bảo: "..."

Đến cửa nhà, bọn họ đột nhiên nhìn thấy một thằng nhỏ to con đang ngồi trên bậc thềm,  cậu ta ôm một cái bao lớn lớn, thân thể đang nhẹ nhàng lắc lư.

"A ừ ~"  Nguyên Bảo mở to hai mắt, đưa tay kéo  áo BOSS: "Cậu ấy là ai?"

BOSS cau mày lại, anh đi tới rồi nhìn nó từ trên cao xuống: "Cậu ngồi ở cửa nhà tôi làm cái gì?"

Nghe được giọng nói BOSS, cái cơ thể to lớn kia đột nhiên bị chấn động, sau đó cậu nhảy lên: "Ợ ~~~~"

Ợ~~~~~

Nguyên Bảo và BOSS tràn đầy mông lung nhìn thằng nhóc ở trước mặt mình, ngoài ý muốn dáng vẻ của thằng nhỏ này rất đẹp, làm da hơi ngăm đen,  mái tóc thì thuộc về người phương Đông, nhưng đôi mắt màu xanh dương lại thuộc về người phương Tây, nụ cười của thằng nhóc như ánh nắng mặt trời vậy, nhưng dẫn theo một chút ngốc nghếch, chỉ là, Nguyên Bảo cứ có cảm giác thằng nhóc trước mắt này có chút quen thuộc, cứ có cảm giác đã gặp qua ở nơi nào rồi vậy.

BOSS  nhíu mày : "Cậu  là ai?"

"Ợ, em là Bạch Lạc ~~~"

Bạch Lạc?

Sóng mắt BOSS lắng xuống, đôi môi mỏng của anh từ từ mím chặt, sau đó quanh người nổi lên một làn khí lạnh lẽo: "Bạch Liên ném cậu tới đây?"

Bạch Liên.

Nguyên Bảo ngẩn ra, nhìn về phía thằng nhóc trước mặt, cuối cùng biết ký do tại sao nhìn nó quen mặt rồi, dáng người nó rất giống Bạch Liên, chỉ là Bạch Liên cùng và nó có quan hệ gì, và nó với BOSS có quan hệ gì? Quan hệ lớn nhỏ này thật sự khiến cho Nguyên Bảo nhức đầu.

“Ợ~ em hơi đói, mẹ nói anh sẽ đối xử với em thật tốt. " Khẩu âm của thằng nhỏ hơi kỳ quái,  âm ngữ phương Đông cũng không giống phương Đông, giọng ngoại quốc cũng không giống kiểu ngoại quốc.

BOSS không nói gì, bước nhanh về phía trước, một phen niius lấy cổ áo nó, sau đó nặng nề ném ra bên ngoài "Nguyên Bảo, đi vào." Anh cơ hồ không hỏi ý kiến của Nguyên Bảo, cứ cưỡng ép kéo Nguyên Bảo vào nhà.

"Này—— không nên ném em ra ngoài chứ! ! Mở cửa ra đi! !"

"Này ——"


"Ai ~BOSS, tại sao không cho nó vào trong?" Nguyên Bảo buồn bực nhìn BOSS,  tiếng gõ cửa ngoài kia vẫn tiếp tục, nhưng âm thanh càng thấp dần.

"Câm miệng!"

BOSS lớn giọng  quát lớn  một tiếng, Nguyên Bảo bị anh rống làm cho sững sờ, im lặng  một lúc, Ngôn Sóc phiền não kéo cà vạt ra, sau đó một phen lôi cô vào trong ngực mình.

"Ưmh… Ngôn Sóc" Nguyên Bảo cảm thấy hôm nay BOSS không được bình thường, mặc dù cho tới bây giờ BOSS cũng chưa bình thường bao giờ, nhưng…

"Tôi đi nấu cơm, em qua bên kia xem tivi đi" BOSS dịu dàng nói xong, sau đó cởi áo khoác đi vào nhà bếp.

Nguyên Bảo nhìn cửa nhà đang đóng chặt, thằng nhỏ kia vẫn còn bên ngoài, nhưng BOSS dữ như vậy,  cô căn bản không có can đảm đi mở cửa.

Bữa cơm tối làm rất phong phú, nhưng Nguyên Bảo cảm giác nhai mấy miếng đồ ăn kia giống như đang nhai sáp nến vật, cô len lén liếc một cái BOSS, sau đó bị anh trừng mắt nhìn lại.

"Rầm rầm ——"

Tiếng sấm bên ngoài khiến tay Nguyên Bảo run lên, nhìn cơn mưa qua cửa sổ, mưa rơi nặng hạt, mỗi một hạt đều lớn  như viên ngọc nện lên cửa sổ.

"Ăn cơm đi, bên ngoài có gì để nhìn."

"Người kia vẫn còn bên ngoài."

"Vậy  thì như thế nào?" BOSS lạnh nhạt ăn thức ăn trong chén, chỉ là động tác tăng nhanh một chút.

"Anh biết người kia sao? Tại sao không cho cho cậu ấy vào, giống như cậu ấy gọi anh là anh trai?" Không có sai chứ?  Phiên dịch mấy từ vừa rồi ra thì chính là anh trai.

Bàn tay BOSS cứng ngắt, anh đặt cái chén một cách nặng nề lền bàn cơm: "Em ăn no chưa? Ăn no thì mau đi nghỉ ngơi đi!"

Được rồi, BOSS rất dữ.

Nguyên Bảo mở to mắt hai mắt, sau đó hơi nước ngưng tụ lại với nhau, cô nháy mắt, giọt lớn nước liền rơi xuống, Nguyên Bảo thấp giọng khóc sụt sịt, tiếng khóc là nửa thật nửa giả.

BOSS nhíu mày nhìn cô, sự u ám trên mặt tản đi không ít: "Khóc đủ chưa?"

"Còn chưa  đủ." Nguyên Bảo thút tha thút thít đáp trả “ Anh đi ra bảo thằng nhỏ vào được hay không, mưa bên ngoài lớn như vậy, nó thật đáng thương."

"Kim Nguyên Bảo." BOSS chống người lên, sau đó bàn tay nâng cái cằm cô lên nhìn " Tôi mới phát hiện em rất có tiềm năng làm Thánh mẫu đấy ."

Nguyên Bảo: " …"

"Em có bản lãnh để nó đi vào đây một cái thử xem." BOSS lành lạnh cười một tiếng "Em cho rằng em bò ra từ điện thoại, thì tôi không dám ném em từ tầng 49 xuống à."

Nguyên Bảo ngẩn ra, sau đó"Oa ——"  một tiếng khóc lớn lên, tiếng khóc của cô cùng tiếng mưa bên ngoài hỗn hợp vào nhau, có chút ồn ào "Rốt cuộc..Rốt cuộc là 48 tầng chứ có phải là 49 tầng đâu!" Đôi mắt Nguyên Bảo đẫm lệ nhìn BOSS, khóc đến mức thở không ra hơi.

"Có khác nhau sao?"

"Đương nhiên là có!" Nguyên Bảo vỗ bàn một cái"Giữa đó còn cách nhau 1 tầng, rm còn có thể thay đổi góc độ rơi xuống!"

BOSS: " ..."

"Rốt cuộc có mở cửa ra không?" Nguyên Bảo nhanh chóng nhảy lên.

BOSS trầm mặc một hồi: "Kim Nguyên Bảo, em không cần phải hối lộ tôi."

"Hối lộ?" Nguyên Bảo hít mũi một cái, sau đó ngượng ngùng đỏ ửng hai má, đôi tay cô ôm lấy ngực, mắt  mang sóng thu nhìn anh: "Ngôn Sóc, anh thật xấu xa."

BOSS  lạnh lùng liếc cô một cái: "Em nghĩ nhiều rồi, Kim Nguyên Bảo."

Nguyên Bảo: " ..."

Cuối cùng BOSS cũng không nói muốn hối lộ thế nào, chỉ là ngược lại BOSS từ bị để thằng nhỏ đi vào nhà, BOSS nói không muốn cho cái tên tiểu thử thúi này xuất hiện trước mặt anh, làm bẩn ánh mắt của anh. Nguyên Bảo bày tỏ không có vấn đề gì.

Anh bạn đẹp trai nhỏ bé đáng thương bị ướt nhũn của người, cậu ôm một cái túi lớn, một đôi  mắt màu xanh dương uất ức nhìn Nguyên Bảo: "Giúp việc ~~ cám ơn  chị~~"

"Giúp việc?" Nguyên Bảo mờ mịt nhìn anh bạn nhỏ, sau đó nở nụ cười hả hả "Chị không phải người giúp việc, tên chị là Kim Nguyên Bảo,  m gọi chị Nguyên Bảo là đươc rồi, vào đây nhanh lên đi!"

“Chị đúng là người tốt, Mỹ Kim Bá"

Nguyên Bảo mở trừng hai mắt: "Chị là Kim Nguyên Bảo, không phải là Mỹ Kim Bá!"
Xen ngang: Mỹ Kim là tiếng Hán của từ USD, đồng vàng, đô- la
"Em biết rồi!" Anh bạn nhỏ gãi mái tóc của mình "Ngữ Trung của em không được tốt cho lắm, em chỉ sống ở vùng nông thôn bên nước ngoài,  người ở đó nói chuyện  với em đều là kiểu này ."

Nước ngoài, ở vùng nông thôn ~~

Đầu óc Nguyên Bảo có chút không khỏi chuyển động, cô thật sự tò mò vùng nông thôn ở nước ngoài sẽ như thế nàoGiọng nói đặc sệch quê mùa!

Nguyên Bảo nhìn cả người ướt nhẹp của cậu, sau đó dẫn cậu đến phòng tắm: "Em đi vào tắm trước, chị đi tìm mấy bộ quần áo cho em."

"Cám ơn, Nguyên Phách!"

"Dạ, Nguyên Bảo!"  Cô nhẫn nại nhắc nhở lần nữa, sau đó xoay người  lên lầu.

Nguyên Bảo gõ cửa phòng BOSS, anh sớm đã thay áo ngủ, ngồi ở trên giường, lúc này cứ ngồi ngây ngô nhìn tấm hình trong tay.

"BOSS, anh đang xem cái gì vậy?

Nhìn ảnh rất nghiêm túc, bị giọng nói đột nhiên xuất hiện của Nguyên Bảo làm cho hết hồn, BOSS ngẩng đầu lên, nhìn Nguyên Bảo đầy trách cứ: "Lúc vào sao không biết gõ cửa?" Bên quát lớn, bên không đổi mặt cất khung ảnh đi.

"Em gõ cửa." Nguyên Bảo uất ức bĩu môi "Em đến tìm mấy bộ quần áo, cả người cậu ấy đều  ướt cả rồi."

"Tầng dưới tủ treo quần áo kia kìa, đưa đại cho nó một bộ, không nên vào đây làm phiền tôi." Ngôn Sóc lên giường, đem  cả người chui vào trong chăn.

"Dạ rõ." Nguyên Bảo cười vài tiếng thật thấp, dáng vẻ bây giờ của BOSS thật giống một cô gái giận hờn, Nguyên Bảo cầm lấy một bộ quần áo, thật nhanh tóm lấy một cái áo lót,  tính chạy ra ngoài, nhưng khi nhìn BOSS đang nằm trên giường, đôi mắt cô đảo một cái, đột nhiên nhào tới, đem trọn người đặt lên người BOSS:  "A ~Lão gia à, thiếp cười cho người một cái nhé ~"

"Đi chết đi." BOSS cong khóe môi, đưa tay nhẹ nhàng đẩy một cái trên người Nguyên Bảo.

Nguyên  Bảo vô sỉ hôn chụt lên môi BOSS sau đó nhảy khỏi thật nhanh: "Lão gia, thiếp đi nhé ~"

"Kim Nguyên Bảo!"

Tiếng rống giận của BOSS sớm đã bị Nguyên Bảo vứt bỏ, tâm trạng cô rất tốt,  sau đó  chạy thật nhaanh xuống lầu.




Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 09:02, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.10.2014, 17:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
♥,  Chương 29
Editor: Bỉ Ngạn Hoa

Truyện được edit tại diễn đàn lê quý đôn


Cuối cùng Nguyên Bảo cũng moi ra từ miệng Bạch Lạc tin tức: năm nay cậu 14 tuổi, Bạch Liên là mẹ của cậu, nhưng lý do vì sao cậu ta gọi BOSS là anh trai thì không chịu nói một câu.

Ngày hôm sau BOSS chuẩn bị đi đến bệnh viện thăm Uấ Trì Dung, nhưng Bạch Lạc mặt dày đi theo, lúc đến bệnh viện,  Nguyên Bảo thấy bọn họ thì 囧囧,  trên bàn đầy thức ăn và mùi thức ăn lan tỏa ra bốn phía, Lý Lạc Nhi lúc này đang ân cần đút canh cho Uất Trì Dung, vẻ mặt Uất Trì Dung thì như không nhẫn nhịn được, nhưng toàn thân anh đểu bị thường, tránh cũng không có cách nao tránh được, thấy cảnh tượng như vậy,  Nguyên Bảo và BOSS cũng vui vẻ.

Nghe được tiếng cười của bọn họ, Uất Trì Dung nghiêng đầu qua, sau đó hai mắt sáng lên: "Ngôn Sóc."

"đỡ hơn chút nào chưa?" Bọn họ đi vào, Nguyên Bảo đặt giỏ trái cây lên bàn, nhìn thức ăn đủ dạng đang đặt trên bàn, không khỏi hâm mộ: "Đúng là không tệ, Uất Trì Dung công tử."

Sắc mặt Uất Trì Dung lập tức u ám: "Dươn Dư có biết mình bị thương không?" Nhớ tới cái câu cuối cùng mình rống lên kia, chắc Dương Dư cũng biết mình đã xảy ra chuyện gì rồi, nhưng đáng tiếc chính là, điện thoại di động của anh đã sớm không biết rơi chỗ nào rồi, mà cái người phụ nữ trước mắt này không hiểu là ai thì lại không cho anh chạm vào đồ điện tử.
"Uất công tử, mau há mồm ra, món này ngon lắm." Lý Lạc Nhi gắp một miếng thức ăn, tỉ mỉ thổi thổi,  rồi đưa đến bên miệng anh.

Uất Trì Dung đen mặt: "Cô gặp qua bênh nhân nào đã từng ăn đồ dầu mỡ không?"

"Dầu mở sao?" Lý LạcNhi buồn bực nhìn anh "Nhưng bây giờ anh bị thương, nhất định phải t bồi bồ cho tốt vào.”

"Uất Trì Dung,  đây đúng là phúc tới người đó nha, cậu tốt nhất nên hưởng thụ nó đi!" BOSS ngồi lên cái ghế bên cạnh, sau đó cầm lên một quả táo, cúi đầu gọt táo một cách ưu nhã.

Ánh mắt Uất Trì Dung sáng lên: "Mình muốn ăn táo, cảm ơn nha Ngôn Sóc."

"Quả táo này là cho Nguyên Bảo nhà mình, cậu bảo cô Lý gọt cho kìa." Ngôn Sóc vô tình đả kích cậu ta.

“Anh muốn ăn táo thì chút nữa ăn, hiện tại ngoan ngoãn ăn cơm đi."

"Tôi không phải con nít, còn nữa, tôi không biết cô." Uất Trì Dung tránh xa đôi đũa "Ngôn Sóc, cậu mau đem người phụ nữ này ra ngoài cho mình!" Anh sắp phát điên mất rồi, người nào thích lúc mình vừa mở mắt trong phút chốc thì thấy ngay một phụ nữ cằn nhằn trước mặt mình chứ,  đúng là phiền toái.

Lý Lạc Nhi hoàn toàn không thèm để ý, cứ nói thao thao: "Cái tôm kho tàu này rất là ngon."

"Không sai, cái món kho tàu này ăn thật ngon!" Bạch Lạc không biết từ lúc nào đi tới, cậu ta ăn như hổ đói, sau đó đứng một bên khen không dứt "Cái này em cũng biết nè, là phao câu cảu con gà, ừm ừm, ăn thật ngon."
-phao câu: hậu môn của con gà

"Cái đó không phải là phao câu của con gà đâu, là mề gà của con gà, nhưng cũng là món ăn ngon."

"Em biết mà, mẹ em nói qua, oa —— món này cũng không tồi,  chưng tay người!"

"Không phải chưng tay người, là chân gà chưng, rất bổ, anh Dung vừa vặn bị thương ở tay."

"Chị là số một, chính xác không phải bình thường."

"Chị biết tài nấu ăn của mình không tệ, nhưng em nói như vậy cũng khiến cho người khác hiểu lầm đấy." Lý Lạc Nhi tiếp tục dùng bộ mặt tỉnh bơ phớt lờ khẩu ngữ kỳ lạ của Bạch Lạc.

"Cái này canh là gì?"

"Canh hạt sen, cái này đúng là đắt, may mà lúc ấy chị lừa tên đầu heo kia được ít tiền."

"Canh hạt sen? Em không biết,  nhưng mẹ em có nấu canh trẻ con cho em ăn."

" ..." Ai biết canh trẻ con là canh gì.

"Ừm." Nhìn BOSS đưa quả táo sang, Nguyên Bảo lắc đầu một cái, ai mà không bình thường lại đi ăn trong khi nghe người khác nói chuyện cơ chứ, BOSS cắn một  miếng  táo, không nói gì.

Uất Trì Dung hiện tại càng không muốn ăn mấy thứ đó, anh tràn đầy uất ức nhìn BOSS: "Làm ơn đi, giúp mình gọi gọi điện thoại cho Dương Dư với, sau đó để cho mình chuyển viện, rồi cuối cùng làm hai người này biến mất giùm mình."

"Này, không được." Lý Lạc Nhi ngẩng đầu lên "Anh Uất không thể cứ động cơ thể được,  chỗ này cũng tốt mà, tôi tan làm rồi chăm sóc cho anh, chính là như vậy."

"Tôi nói rồi tôi không cần cô chăm sóc, Ngôn SÓc, mau giúp mình gọi điện thoại nhanh đi."  Uất Trì Dung nóng nảy.

"Nguyên Bảo, gọi điện thoại cho Dương Dư đi." BOSS lấy điện thoại di động ra rồi ném cho Nguyên Bảo, tiếp tục  tại chỗ nhìn náo nhiệt.

Nguyên  Bảo bấm một dãy số điện thoại, đầu dây vang lên mấy tiếng, rồi truyền đến một giọng nữ dễ nghe:  "Chào Ngôn Sóc."

"Chị Dương Dư." Nguyên Bảo ngẩng đầu liếc Uất Trì Dung một cái, cái tên kia trông chờ đến sắp phát hỏa rồi." Uất Trì Dung bị thương, dạ, đang ở trong bệnh viện cách studio không xa .Vâng ."

"Dương Dư nói gì?"

"Chị ấy nói một lát sẽ tới đây." Nguyên Bảo cúi đầu nhìn điện thoại trong tay, sau đó ném đến tay BOSS thật nhanh, Ngôn Sóc cười cười, duỗi bàn tay,  kéo cô vào trong ngực của mình.

"Mình nói này, các cậu không cần chán ngáy như vậy trước mặt mình đâu!" Lòng Uất Trì Dung chua xót đủ loại, chỉ cầu mong Dương Dư đến đây nhanh một chút.

"Thằng ngốc kia là ai?" Uất Trì Dung liếc nhìn mấy cái loại không ưa, tựa như nhìn Lý Lạc Nhi vậy.

"Tôi không phải gà cũng không phải vịt, tên tôi là Bạch Lạc."

Không trách được Uất Trì Dung nhìn cậu ta không thuận mắt, thì ra là bên trong tên cũng có chữ Lạc, chỉ là họ Bạch .

"Ưmh, khoai tây là ai ?"

"Là Dương Dư!" Uất Trì Dung nhắc nhở, vẻ mặt có chút bất mãn.

Bạch Lạc nhún nhún vai, không nói gì.

"Không biết đến từ nơi nào, mình chuẩn bị đưa nó đi."

"Nó nói nó họ Bạch?"

Nguyên Bảo nhạy cảm phát hiện người BOSS cứng đờ một lát, một giây kế tiếp, BOSS cười cười: "Cái thế giới này họ Bạch cũng nhiều thật."

"Nói cũng phải ."

Vừa lúc đó, cửa chậm rãi bị người nào đó đẩy ra, sau đó một cô gái ăn mặc rất  thời thượng đi vào,  hình như cô ấy đến đây có chút vội vã, mái tóc vốn chỉnh teed giờ lại có vài cọng tóc dính lên khuôn mặt của cô,  cô thở hổn hển: "A Dung."

"Dương Dư!"  Bộ dáng Uất Trì Dung giờ này như mèo thấy được xương vậy. mắt thấy chuẩn bị nhào qua, thì Lý Lạc Nhi dùng một tay ép anh về lại "Anh Dung, bây giờ anh đang bị thường, không thể  cử động."

Uất Trì Dung kìm nén: "Không quan hệ đến cô."

"Tại sao không có quan hệ?" Lý Lạc Nhi trợn to hai mắt, âm thanh hơi đề cao "Anh Dung vì cứu tôi nên mới bị thường, vì tôi mà thành ra cái dạng này, tôi đã nói sẽ chịu trách nhiệm về anh rồi còn gì!" Sau khi Lý Lạc Nhi nói ra một đoạn dài, tất cả mọi người trong phòng đều im lặng.


Qua thật lâu, Dương Dư tao nhã sửa lại mái tóc của mình, sau đó từ từ tách ra một nụ cười: "Thì ra là, A Dung làm anh hùng cứu mỹ nữ a~" cô ấy kéo dài âm cuối, âm điệu lưu chuyển, cực kỳ mê hoặc.

Uất Trì Dung có cảm giác mình gặp phải chuyện xui xẻo. Lý Lạc Nhi cảm thấy trong lòng hơi ngại. BOSS và Nguyên Bảo thì cảm thấy có trò hay để xem. Bạch Lạc nhìn không ổn lắm.

"Uất Trì Dung có thể chết không?"

"Sẽ không!" BOSS ôm cô hết sức chặt, ngay ở lúc không ai chú ý anh hôn lên khuôn mặt mềm mại của cô một cái "Nhiều lắm là nửa chết nửa sống."

Nguyên Bảo:" ..."

"Không phải vậy đâu, lúc ấy chân anh mất trọng tâm nên đi chệch, sau đó vô ý đụng phải cô ta, sau đó anh không cẩn thận bị đụng thôi! Chính là như vậy, Dương Dư em nhất định phải tin anh!"

"Em đương nhiên tin tưởng anh rồi." Dương Dư đi tới kéo lỗ tai của Uất Trì Dung “Anh không cẩn thẩn, tại sao anh không ở lúc nào đó mà không cẩn thẩn bước lệch chân, lại cứ ở ngay lúc đó bước lệch chân hả? Anh nói đi!"

"Không phải vậy ."

"Bây giờ anh ấy đang bị thường, cô không thể làm như vậy." Lý Lạc Nhi tiến tới déo DƯơng Dư,  sau đó như một con gà mẹ bảo vệ con khỏi Dương Dư "Bố [bad word] cần biết  cô là ai, nhưng mà tôi không cho phép cô ức hiếp anh Dung!"

".. ."

"Rất tốt." Dương Dư lạnh lùng cười, cô chỉnh sửa lại mái tóc  "Uất Trì Dung, anh có bản lãnh khiến con gái bảo vệ rồi đấy, rất tốt."

"Không phải vậy. Dương Dư, em hãy nghe anh nói ."

"Đã bảo rồi mà!" Lý Lạc Nhi cắt đứt lời nói của Uất Trì Dung,cô nhìn Uất Trì Dung một cách thâm tình "Em cảm thấy người như anh Dung đấy rất là ít, em…Em …"

"Cô cái rắm!" Anh rốt cuộc nóng nảy, nổi giận gầm lên một tiếng "Để cho tôi nói một câu có được hay không hả!"


"Dĩ nhiên có thể, anh không cần quá kích động." Đưa tay vỗ lên vai Uất Trì Dung an ủi, sau đó khéo léo đứng bên chở Uất Trì Dung mở miệng.

Uất Trì Dung: “Anh.."

"Nói đi, làm sao anh lại không nói?" Dương Dư nhìn anh từ trên cao xuống, trong tròng mắt không có nhiệt độ.

Nói một chút ~ anh nói gì đây~

Thật sự Uất Trì Dung sắp khóc, anh nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Lạc rồi nhẹ giọng nói:  " Chỗ đó có canh hầm não người không , cho tôi ăn lót dạ bồi bổ đi!"

"Canh não người không có, nhưng có canh đậu hũ."

" …"

"Hừ!" Dương Dư hừ lạnh một tiếng" Anh Dung, anh tốt nhất nên dưỡng bệnh đi, chờ anh dưỡng khỏe rồi thì tới tìm tôi, hẹn gặp lại." Cô nói xong, giày cao gót bước đi ra ngoài.

"Dương Dư, em quay lại đay đi!" Uất Trì Dung hít sâu một hơi, sau đó nhìn về phía Lý Lạc Nhi "Cầu xin cô ra ngoài trước đi có được hay không, để cho tôi an tĩnh một lát."

Nhìn dáng vẻ buồn bực của Uất Trì Dung, Nguyên Bảo nhìn cửa một chút, sau đó tránh khỏi lồng ngực BOSS:  "Em  đuổi theo cô ấy."

Dương Dư cũng không đi đâu xa, cô đứng ở cửa bệnh viện gọi điện thoại, lúc Nguyên Bảo định đi ra ngoài, lại phát hiện cô ấy nói một cái tên quen thuộc: "Chung Ly."

Là Chung Ly, Nguyên Bảo nhíu mày một cái, sau đó núp vào.

"Ừ, anh ấy vẫn may mắn, tôi chuẩn bị ra nước ngoài, công ty của tôi đã chuyển sang cho anh rồi. Ngôn Sóc không hỏi cái gì, theo tính cách anh ta thì chắc không chính miệng hỏi đâu. Tôi biết rồi. Anh cẩn thận một chút"

Tiếng nói chuyện đứt quãng, cuối cùng Dương Dư cũng cúp điện thoại, cô ấy hít sâu một hơi, sắc mặt xem ra có chút không tốt, Nguyên Bảo suy nghĩ một chút, sau đó đi ra ngoài: "Chị Dương Dư."

Dương Dư thấy cô cũng không tỏ vẻ kinh ngạc, hướng về phía Nguyên Bảo cười cười: “Tại sao em lại đi ra đây? "

Nguyên Bảo không trả lời, tròng mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Dương Dư, không khỏi  khiến cô sinh ra một chút áp lực: "Chị và Chung Ly hợp tác? Chị muốn hại BOSS sao?"

"Chị không hại Ngôn Sóc!" Dương Dư trả lời rất nghiêm túc "Mặc dù chị không tính là người tốt, nhưng cũng không phải là một người xấu, em có thể yên tâm."

"Vậy chị với Chung Ly có quan hệ như thế nào?" Nguyên Bảo nhíu mày"Tại nạn xe của Giản là hai người gây ra?"

"Giản?" Đáy mắt Dương Dư thoáng qua một tia kinh ngạc "Chị  không biết, chị không chú ý tin tức."

Nhìn cái bộ dạng Dương Dư hình như là không nói dối, Nguyên Bảo cong cong khóe mắt: "Chị Dương Dư, hợp tác cũng phải cần nhìn người, Chung Ly lòng dạ độc ác như vậy, chị cũng nên cẩn thận một chút. Còn nữa chị cứ yên tâm, em sẽ không đem chuyện ngày hôm nay nói cho BOSS biết đâu ."

Nguyên Bảo nghiêng đầu nhìn vào bệnh viện, cô bây giờ không nói, không có nghĩa là sau này cô không nói,  dù sao Dương Dư cũng là vị hôn thê của Uất Trì Dung., là bạn đại học của bọn họ, nếu bây giờ vạch ra thì, mặt mũi của BOSS sẽ khó coi, Uất Trì Dung thì khó những hai bên, Nguyên Bảo nhìn ra,  Dương Dư không phải là cái loại người xấu gì, chỉ là tại sao cô ấy muốn hợp tác với Chung Ly thì vẫn không nói rõ nguyên nhân là gì, nhưng thủ đoạn của BOSS cũng không phải dễ đùa.

Chỉ là, Nguyên Bảo dừng bước,  nếu cô cũng đi tới nơi này rồi, không gieo họa cho một người nào đó có phải không tốt lắm không, nhưng mà, bây giờ cô phải làm sao nào?

【Có khó khăn gì, tìm Thống Mẹ! 】

Đúng vậy, còn có Baidu đây nè.

Ánh sáng kỳ diệu của Nguyên Bảo hiện ra, rốt cuộc nhớ  tới lâu nay chính mình không xem Baidu rồi.

Chỉ là …Cô có thể tìm tiểu thư hệ thống không?

【Tiểu thư hệ thống mặc kệ có chuyện gì,  người sử dụng tôn kính, bạn cần tôi giúp gì? 】

"Cô nói đi, tôi phải làm như thế nào mới giúp được BOSS?" Những thứ khác thì không nói, Nguyên Bảo thật sự phải làm sâu gạo sao, được rồi, mặc dù bây giờ cô rất giống sâu gạo, nhưng cũng không thể cú dựa vào BOSS như vậy được?

【 a ~ Người sử dụng à, ngài đã tìm đúng người, ha ha ~】

Baidu cuối cùng cười ha ha chỉ khiến Nguyên Bảo cảm thấy ghê tởm: "Baidu, mời cô ngọt ngào nói cho tôi biết cô sẽ không lừa tôi nữa đi!"

【Xin gọi tôi là Thống Mẹ, cám ơn, cô là đang hoài nghi bọn tôi sao? Chớ quên! ! Bọn tôi đã hợp thể trong thế giới đen tối này rồi! 】

Nguyên Bảo: ".. ."

【Người sử dụng có muốn hay không vào hệ thống không gian! 】

Lần này đổi thành âm thanh ngọt ngào của tiểu thư hệ thống rồi, Nguyên Bảo nói dạ, một mảnh  hoa râm, thế giới trở thành một mảnh trắng xanh, chỉ có khung Baidu đê tiện đang lộn xộn ở trước mặt cô.

【Nhìn thấy Thống Mẹ xinh đẹp tôi đây, người sử dụng có thấy vui mừng hay không,  xin trả lời vâng, cám ơn. 】

"Vâng" Nguyên Bảo miễn cưỡng trả lời "Tiếp theo tôi nên làm sao?"

【Xin người sử dụng gõ vào khung tìm kiếm của tôi cụm từ Buổi thử giọng Hạt dẻ tím, sau đó mở mục đầu tiên, rồi kích vào đó là được. 】

Hạt dẻ …Tím

Đây là cái gì?

Nguyên Bảo kích tìm kiếm, sau đó chạy ra một từ, phía trên viết rất đơn giản: "Đây là một  chuyện cổ tích đẹp về biển. "

Nguyên Bảo lúc ấy không có bất kỳ hoài nghi gì, chờ kích xác định để đi ra ngoài, lúc cô ra khỏi không gian  mới phát hiện có chuyện gì đó không đúng.

Luôn có một loại... cảm giác Baidu lần này cũng lừa đảo cô vậy.

Cơ thể Nguyên Bảo run lên, lắc đầu một cái, sau đó đi lên lầu hai.




Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 09:03, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 372 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Sắp tới Noel rồi, ước gì có gif cây thông :love: h
Lily_Carlos: Con k ngờ cái gì???
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 365 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Đường Thất Công Tử: thật không ngờ :lol:
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 475 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 470 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 460 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 453 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1545 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1539 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 447 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 261 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 441 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1534 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1527 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 436 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.