Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Boss, nơi đó không thể cắm! - Cẩm Chanh

 
Có bài mới 17.09.2014, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4643 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
☆, CHƯƠNG 18
EDITOR: BỈ NGẠN HOA
                    
Làm một chiếc máy cũng có chỗ tốt, lúc dì cả đến thăm có thể tùy ý mà chảy máu, Nguyên Bảo đau khổ bị chảy máu đến năm ngày, nhưng cô vẫn ở bên trong không gian này vui vẻ, làm điện thoại của người có tiền cũng rất tốt,  vì cô có rất nhiều tiền tiêu vặt, còn chả phải làm gì cả,  dưới người thì máu đang chảy nhưng mặt thì reo hò vì vui.

"BOSS, tôi muốn đi thám hiểm rừng rậm."

"Công việc thì bận bịu, tự cô đi chơi trong đó đi." BOSS lật qua lật lại tài liệu trong tay, hiển nhiên không có thời gian để ý đến cô.

Nguyên  Bảo im lặng một lúc, trợn to hai mắt, sau đó bình tĩnh  nhổ ra một câu: "Tôi sắp chết rồi, hôm nay máu chảy vô cùng nhiều,  nếu BOSS không mang tôi đi thám hiểm rừng rậm, tôi kéo băng vệ sinh ra cho anh xem."

Ngón tay BOSS hơi co lại, sau đó hít sâu mấy hơi, kìm nén nhìn cô: "Kim Nguyên Bảo, tôi rất bận."

"Ba à." Nguyên Bảo đê tiện ra vẻ đáng yêu “Anh phải thông cảm cho tôi chứ, người vô tình đến cầm thú cũng không bằng như anh thật vô lý!"

"Tôi không biết!" BOSS  bất lực nâng trán "Tôi thực sự rất bận, K hợp tác với Kim Thành, nên tự tôi đang nghĩ ra bản kế hoạch cụ thể."

" K muốn tiến quân vào Làng Giải Trí?"

BOSS im lặng,  king ngạc nhìn Nguyên Bảo: "Làm sao cô biết. K muốn tiến quân vào Làng Giải Trí?" Hai con mắt sắc bén của anh như tìm tòi nghiên cứu, bầu không khí trở nên nghiêm túc.

Đầu óc Nguyên Bảo xoay chuyển thật nhanh: "Tôi là điện thoại di động, tôi có Baidu, có cái gì tôi không làm được."

BOSS nhìn cô chằm chằm trong phút chốc, sau đó cầm điện thoại di động lên rồi đưa tới trước mặt mình, hai đôi mắt sắc bén  đen như mực: "Kim Nguyên Bảo, cô nói dối."

"Tôi không có nói dối." Nguyên  Bảo tiếp tục cải trang bình tĩnh "Tôi thề, tôi không có nói dối."

"Thật?" BOSS nhếch mày, có chút tin tưởng .

"Thật."

"Được rồi." BOSS  hoàn toàn tin tưởng "Cô nói cô muốn đi thám hiểm rừng rậm?"

"Ừ, Tiểu thư hệ thống nói sẽ phát hiaanj ra chuyện thú vị."

"Được rồi ." BOSS gật đầu một cái, sau đó tặng cô một khu rừng rậm rạp.

Trở thành một chiếc điện thoại di động, lại còn là một đứa con đặc biệt trong trò chơi Nuôi dưỡng, đối với hoàn cảnh hiện giờ Nguyên Bảo rất tò mò, thật ra, nếu nói là khu rừng thì  mấy cái cây và động vật đều làm giống nhau, còn có một kẻ ngốc đứng tại chỗ dậm chân, à, kẻ ngốc đó chính là cô.

"Không muốn đi nữa."

【 Xin lỗi, bây giờ cô vẫn trong trò thám hiểm rừng rậm ~】

Bây giờ Nguyên Bảo khóc không ra nước mắt, thám hiểm cái em gái nhà cô, cô gặp qua có ai dậm chân tại chỗ như vậy chứ, cảnh vật cứ không ngừng lui về phía sau như vậy chưa? Đúng là lừa đảo.

【Hả? Cô thấy gì trước mặt mình không? Muốn nhấn đi qua đó không? 】

"Được" Hả? Cô không nhớ mình đã đồng ý, cho dù là như vậy, Nguyên BẢo còn phải chịu sự khống chế đi tới, sau đó thấy một cái hố sau, bên trong đó chôn …Chôn  …

【 oa —— Quả cầu này thật là đẹp, \ cô nhặt lên đi, phải đem về nhà cho baba  thấy chứ. 】

Này này, tiểu thư hệ thống cô lúc nào trở hành như vậy?

Đó là quả cậu sao? Đó là quả cầu sao?  Cái này rõ ràng là bao cao su ngừa thai mà!

Nhưng mà, nếu Nguyên Bảo nhặt lên cái quả cầu giống báo ngừa thai bảy màu xinh đẹp này,  anh anh anh anh, BOSS sẽ giết cô .

【Cuộc thám hiểm rừng rậm ngày hôm nay đã xong, ngày mai nhất định phải đến đây! 7 ngày sau sẽ xảy ra chuyện ly kỳ.】

Nguyên Bảo cảm thấy giọng nói của Tiểu thư hệ thống cũng đáng ghét như Baidu,  cô khóc ròng đi về nhà, sau đó một bên khóc một bên bày ra khuôn mặt tươi cười, sau lưng vẫn là không gian 3 chiều đặc biệt: "Baba, hôm nay Bảo Bảo phát ra cái này rất thú vi, ba xem này."

Lúc BOSS tận mắt nhìn thấy bao cao su ngừa thai bảy màu kia, sắc mặt lập tức đen thui, vừa muốn mở miệng mắng to, liền nghe được âm thanh ngọt ngào của tiểu thư hệ thống【 Ba à, từ chối Bảo Bảo thì mức độ thiện cảm của Bảo Bảo sẽ tuột xuống~】

BOSS: " ..."

"Ba không thích à?" Vành mắt Nguyên Bảo mọng nước, chỉ số tâm trạng lúc này đang đi xuống.

"Không đâu, quả cầu rất đẹp." Khóe miệng BOSS giật giật, sau đó bình tĩnh mở miệng.

【 Ting! Tâm tình Bảo Bảo của người rất khá,  ngày mai nhớ mang bé đi thám hiểm nhé, sẽ xảy ra chuyện rất thần kỳ ~】

【 Bảo bối của người mới có kỹ năng học võ mới, công chúa công chúa, hãy làm Bảo Bảo của người trở thành công chúa trên võ đài đi~】

Công chúa công chúa?

Vật gì vậy?

【 Baidu tốt bụng nhắc nhở cô, nhất định phải học tập cho giỏi kỹ năng này, nhất định phải học. 】

"Này, có ý gì?"

【 Xin lỗi, hệ thống đang tiến hành bảo trì, xin khách hàng không nên làm phiền. 】

Nguyên bảo: " ..." Tại sao có cảm giác Baidu hơi thần bí, có cảm giác nó đang âm mưu cái gì đó.

Ngày hôm sau, BOSS đang bận bịu đủ chuyện còn phải lo chuyện thám hiểm rừng rậm cho Nguyên Bảo, Nguyên Bảo tiếp tục ở bên trong dậm chân tại chỗ, sau đó nhìn  cảnh vật trước mặt từ từ xuyên qua người.

"Đồ lừa đảo."  Cô yên lặng châm chọc, nhưng âm thanh  lần này là của Baidu.

【woa—— trước mặt  có một món bảo bối thật lớn kìa, Bảo Bảo có muốn qua đó xem thế nào không? 】

Cơ thể Nguyên Bảo run lên một cái: căn bản không vui vẻ gì giống như trong sách đã nói, lại là một cái hố sâu, mặc dù không biết tring hố kia có phải là bao cao su hay không, ha ha, bên trong không phải bao cao su, mà là —— Viagra. (Thuốc kích dục =_= )

Ha ha . Ha ha .

Nguyên Bảo tiếp tục khóc ròng chạy về nhà, sau lưng  là ánh sáng như muốn chọc mù mắt: "Ba ơi, con phát hiện ra một viên kẹo ngọt này, ba có muốn ăn hay không"

Viagra—— Kẹo ngọt—— có  muốn ăn không?

Đây là tình huống phát sinh thêm?

Sắc mặc của BOSS ngày càng đen hơn: "Kim Nguyên Bảo, ngày mai tôi không cho phép cô đi thám hiểm rừng rậm."

【 Không được đâu~ nếu như không đi thì chỉ số thuộc tính sẽ về con số 0, ba suy nghĩ kỹ nha~】

Được rồi, vậy cứ tiếp tục đi thám hiểm rừng rậm vậy, nhưng một ngày chỉ có thể đi một lần,  gần đây Nguyên Bảo cũng rất bận, cô vừa phải đi thám hiểm dậm chân tại chỗ, còn phải điu cái gì mà công chua công chúa kia nữa, tồi tệ nhất là, hai ngày nữa cô phải trải qua cuộc chuyển đổi một lần nữa,  món đồ bằng ngọc cô tìm được vào ngày thứ 6 đi thám hiểm chỉ là một thứ dùng để tính thời gian, Nguyên Bảo rốt cuộc cũng giận.

"Tôi không muốn đi nữa, tôi không muốn đi nữa, dù biến thành con nít cũng không muốn đi nữa đâu."

BOSS nhíu mày: “Ngày mai là ngày cuối cùng, cô chắc chứ?" Được rồi, BOSS thừa nhận mình có ý nghĩ muốn xem thử ngày mai bên trong kia sẽ có món đồ lừa đảo nào nữa mà thôi.

"Không muốn."

"Được rồi." BOSS gật đầu một cái"Ngày mai là ngày cuối cùng, cô ở đây đi một lần nữa, rồi tôi dẫn cô đi ra ngoài chơi có được hay không?"

"Không muốn" Cô chun chun cái mũi nhỏ, ngồi ở trên giường khóc "BOSS bận như vậy,  khỏa thân cũng không cho tôi xem, giống y chỗ này, đều đáng ghét như nhau ~"

Cô gái nhỏ bên trong đang khóc rất đáng thương, chân mày BOSS nhíu thật chặt, sau đó đưa tay chạm vào màn hình "Đừng khóc nữa." Thật ra thì cô chỉ nghĩ đến việc mình khỏa thân thôi phải không?

Bây giờ Nguyên Bảo thật bi thương, việc bản thân mình biến thành cái điện thoại di động đã không thể giải thích được rồi, bây giờ còn phải ở cái nơi dậm chân tại chỗ kia nữa, còn phải luyện máy điệu nhảy, rồi mấy món đồ kỳ lạ nhặt về kia nữa chứ!

Aaaaaaa, số mệnh trắc trở, chỉ có thể là Nguyên Bảo.

Không khí bây giờ rất là cứng nhăc, ngón tay thon dài cuat BOSS vuốt ve khuôn mặt trên màn hình, anh mở miệng, âm thanh trầm thấp dịu dàng như nước, và dễ nghe như tiếng đàn violon đang kéo giữa đêm khuya tĩnh mịch :"Khóc cái gì mà khóc, vẫn còn có tôi bên cạnh em mà ."

Cơ thể Nguyên Bảo cứng ngắc, nhưng sau đó nước mắt càng rơi dữ dội: bọn họ chung sống với nhau 105 ngày, dù trở thành điện thoại di động của một người thuộc vai phản diện như BOSS 105 ngày nhưng BOSS thật sự rất bao dung cô, mặc dù BOSS rất hung, cũng có khả năng rất xấu xa, thậm chí ở trong mắt người khác anh là kẻ ác, nhưng trong mắt Nguyên Bảo  thì BOSS là một người đàn ông dịu dàng.

Anh không biết cách để biểu đạt, lúc khó chịu anh sẽ nhìn bạn một cách lạnh lùng, nhưng anh luôn luôn bên cạnh mình, chưa bao giờ bỏ đi.

"BOSS, rất muốn ôm anh một cái" Dáng vẻ lúc khóc của cô rất xấu, cả khuôn mặt vẹn vẹo, nhưng đối với Ngôn Sóc thì nó có vẻ rất đáng yêu, thật sự đáng yêu.

"Sẽ có một ngày em sẽ ôm được tôi."

"Nhưng không phải BOSS ghét tôi sao?" Nguyên Bảo thút thít nhìn anh, trong nước mắt thì cặp ngươi còn them trong vắt.

BOSS nhẹ nhàng gật đầu một cái: "Không ghét em đâu, lúc em ôm tôi thì uống thuốc trị độc là được rồi."

Nguyên bảo: " ..." Trước sau đều nham hiểm.

Nguyên Bảo lau đi nước mắt, bây giờ sắc trời đã nhuộm đen, nhưng trong phòng làm việc rất sáng, gần đây BOSS đều bận đến khuya, Nguyên Bảo đã sớm được tin tức trên tờ báo trên bàn,  bên trên là lời đồn đại về BOSS và K, nhưng BOSS cũng không tính ra mặt để lên tiếng giải thích, cảnh tiếp theo chắc kịch tinhs sẽ được bắt đầu.

Nguyên Bảo cắn vành môi dưới:  "BOSS, tôi thật sự rất muốn đi ra ngoài."

"Sẽ được ra mà." BOSS  thờ dài một hơi nhẹ nhàng "Tin tưởng  tôi, em sẽ ra ngoài."

"Ừm!" Nguyên Bảo gật đầu một cái,  thật sự tin tưởng vào BOSS.

Ngày hôm sau cô vẫn vào cái nơi dậm chân tại chỗ lừa đảo kia, vẫn là cái cây kia,  vẫn cái hố sâu kia, nhưng bên trong biến thành——

"Baidu, tại sao cô lại ở bên trong đó?"

Khung tìm kiếm đê tiện Baidu đang ở bên trong, cô ta ở bên trong đảo một vòng rồi hiện lên một dòng chữ:【 Baidu là là vũ khí cuối cùng, mời khách hàng ăn Baidu xinh đẹp này  】

Nguyên bảo: " ..." BOSS, cô muốn về nhà.

【Có lòng nhắc nhở thêm, nếu như khách hàng không thực hiện như khẩu lệnh, Baidu  sẽ định dạng lại bộ nhớ máy~ nói thêm là khách hàng sẽ không biết nơi định dạng ở đâu đâu ~ cho nên tốt nhất đừng nên tìm ba  ~】

Nguyên Bảo: " ..." Thật là vui, tại sao nhìn thấy Baidu lại cảm thấy an tâm như vậy ta?

Nuốt Baidu vào rồi một giây sau, không có điểm khác lạ, có thể nói, Baidu đê tiện đó tuột xuống, chỉ là một giây kế tiếp, Nguyên Bảo cảm thấy mình cực kỳ khó chịu, có một thứ gì đó đông phồng lên mạnh mẽ bên trong.

"Đau quá ~BOSS, đau quá ~" Lúc này Ngôn Sóc đang chăm sóc cây cỏ trong khuôn viên nhà, vốn không để ý đến tình trạng bên trong nhà.

"BOSS." Nguyên Bảo bất lực kêu lên. A, sau đó nhìn chỉ số trên thanh thuộc tính chuyển về con số 0, quanh cảnh xung quanh bắt đầu biến mất một cách từ từ.

Ôi—— không đươc, Baidu đáng chết này nhất định là đồ lậu rồi.

A a a a a, BOSS cứu mạng, cuối cùng Nguyên Bảo cũng nhìn thấy được bóng lưng của BOSS, sau đó một đống lộn xộn chiếm hết tâm trí trong đầu cô.

【 Chương trình bị lỗi hoặc bị má hóa , hệ thống năng lượng lựa chọn tháo gỡ. 】

【 Phần cứng của điện thoại (hard disk) bị lỗi, 3 giây sau bước vào trạng thái Fomat】

【 Sim của điện thoại bị lỗi, 3 giây sau tiến vào trạng thái khóa. 】

【 Điện thoại di động. 】

Thông báo còn hiện lên nhưng Nguyên Bảo đã không nghe rõ nữa rồi, đến phút cuối chỉ quanh quẩn trong đầu âm thanh ngọt ngào của Tiểu thư hệ thống【 Bây giờ bắt đầu thăng cấp lần hai, thăng cấp này sau một ngày sẽ hoàn thành, bây giờ bắt đầu thăng cấp, thăng cấp bắt đầu. 】

Nửa tháng thăng cấp một lần, đúng lừa thì không bao giờ ngừng, ý thức của Nguyên Bảo lượn lờ ở giữa dòng chữ rồi  chợt nhắm hai mắt lại.

Đang cắt sửa cây cảnh ngoài vườn thì tự dưng BOSS cảm giác trải tim mình nhảy lên một nhịp,   tay mất thăng bằng, cây kéo sắc bén đụng vào ngón trỏ của anh, trong tích tắc dòng máu đỏ chảy ra, lá cây xanh thẩm nhuộm màu máu tươi.



Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 08:43, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 18.09.2014, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4643 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
☆, CHƯƠNG 19
Editor: Bỉ Ngạn Hoa
          
Ánh mắt BOSS không khỏi rơi lên bàn làm việc, trong tim anh có một cảm giác bất an rất lại lùng, để dao tu bổ cây xuống, trên màn hình di động là một khoảng không đen kịt, lần này không thể mở máy lên được nữa. BOSS thật chặt sậu khởi chân mày, nhẹ nhàng  gọi một tiếng: "Nguyên Bảo."

Trên màn hình hiện lên một dòng chữ xanh thẫm:【Điện thoại của người đang trong tình trặng thăng cấp, toàn bộ chương trình của điện thoại đã ngừng hẳn, sau khi chế độ thăng cấp hoàn thành thì có thể sử dụng lại bình thường. Xin người không cần lo lắng. 】

Vừa thăng cấp đó, lần trước thăng cấp  trực tiếp chuyển Nguyên Bảo thành mười ba tuổi, lần này lại là cái gì,  trong lòng BOSS có chút mong đợi, cũng có chút thấp thỏm lo âu.

Nguyên ngày hôm nay trôi qua thật chậm, điện thoại di động tắt máy, và cũng không có nhiều cuộc gọi làm phiền, khó được một an tĩnh ngày nghỉ,  BOSS nhìn tờ báo đặt trên khay trà,  tin tức trang đầu tiên gây ấn tượng rất lớn, phía dưới là một bức hình minh họa, bảo Ngôn Sóc anh vô cùng kiêu căng.

Anh tính mượn ngày chủ nhật này cho Thiên Tinh một bài học, nhưng mà tâm trạng của anh hôm nay hơi bị tốt, cho nên anh không muốn tìm thêm chuyện rắc rối cho mình, như thế cứ nhàn nhã nguyên ngày nghỉ, mà cũng không có cái kẻ ngốc nào cứ lộn xộn bên cạnh mình, nên BOSS chuẩn bị xe đi vùng ngoại ô săn thú.

Tài sản nhà họ Ngôn thuộc dạng khủng, trừ công ty kinh tế bên nước ngoài, dưới trướng còn cóc ngàng truyền hình và điện ảnh, bên hải ngoại cũng kinh doanh một ít vốn, chỉ là những sản nghiệp ấy đều do cho người khác xử lý, thỉnh thoảng ở cong ty không bận gì thì Ngôn Sóc cũng qua bên đó xử lý vài việc giùm bọn họ.

Nông trường rất an tĩnh, xung quanh là non xanh nước biếc, nhưng con ngựa khỏe mạnh đang chạy trên đồng cỏ xanh rì, tiếng hí vang vọng trong khu thung lũng yên lặng.

Ngôn Sóc mặc trên người bộ đồ màu xám tro cực thoải mái, khí chất cao quý mà tác phong nhanh nhẹn, trên môi túc trực nụ cười nên ác khí đã giảm xuống không ít, nếu Nguyên Bảo mà có ở đây chắc sẽ rơi vào trạng thái mê si .

Không khí nông thôn mát mẻ khiến anh hít một hơi thật sâu, lúc này  có một ông cụ hiền hậu đi tới, ông ta đang cười híp mắt nhưng khiến người ta sinh ra chút hảo cảm:  "Cậu Sóc."

"Cơ thể ông vẫn khỏe chứ? Lão Trần."

"Vẫn khỏe!" Lão Trần cười sang sảng vài tiếng "Thật hiếm khi, rất lâu rồi không thấy như vậy." Lão Trần giống như một người bạn lâu năm không gặp tiến đến vỗ lên vai anh, Ngôn Sóc cười cười sau đó ôm lấy vai ông "Cha con chưa tới đây sao ạ?"

"Người đã già, chắc cũng không thích đi đâu xa." Hai người đi vào bên trong,  một người trẻ tuổi đang thuần phục ngực đi qua bên cạnh họ, sau đó cung kính chào hỏi.

Lão Trần là người mà Ngôn Sóc rất tôn kính, từ năm lên 7 tuổi đã vào ở nhà họ Ngôn, cùng với cha già lớn lên đến bây giờ, cho dù lúc nhà họ Ngôn rơi vào cảnh khó khăn cũng không bỏ đi, say này khi cuộc sống của nhà họ Ngôn tốt hơn, lão Trần lại đột nhiên nói muốn tới nông trường, mọi người cũng đều hi vọng lão Trần sống tốt hơn, cho nên bây giờ ông đã trở thành một người thuần phục ngựa ưu tú ở nông trường này.

"Con chưa tìm bạn gái à? Ta ngày ngày đều nghĩ đứa bé của Ngôn Sóc con chắc cũng ưu tú như con đấy." .

Ngôn Sóc cười nhưng không trả lời câu hỏi: "Nghe nói khu đất bỏ trống đối diện với nông trường có người thuê rồi ạ?"

"Đúng vậy, khách cũ  của chúng ta cũng bị cướp đi không ít, chỉ còn vài khắc lâu nay thường xuyên ghé chỗ chúng ta mà thôi."

“Có biết người nào không?" Ngôn Sóc  che giấu   nụ cười, đáy mắt mang theo một suy nghĩ sâu xa.

"Chỉ nghe nói  mới từ nước ngoài về, còn mấy thứ khác thì lão không biết, chỉ là bản lĩnh của người này cũng lớn thật,  trong vòng nửa tháng ngắn ngủn, biến cái khu đất bỏ hoang bên kia thành hình dạng như vậy, vừa nhìn thì đã biết không phải nhân vật nhỏ nào đâu."

"Không cần để ý họ." Ngôn Sóc nhíu mày “Mang con đi xem ngựa đi, rất lâu, đã lâu con không gặp con  Quốc Vương rồi."

"Quốc Vương của con đây này." Vừa nghe  đến cái tên cũ ấy thì Lão Trần cười vui  vẻ ngay "Chỉ là Quốc Vương quá ngông, trừ con ra cũng không cho ai cưỡi."

Quốc Vương là một loại ngựa thuần chủng có lông mà đỏ nâu, thường ngựa thuần chủng cao quý đều rất kiêu căng, cũng hết sức đẹp. Thấy Ngôn Sóc đi tới, nó phát ra một tiếng hí thật dài, sau đó đứng nguyên tại chỗ  nhảy tán loạn.

"Quốc Vương!"

Ngôn Sóc bước tới vỗ lên lưng nó, sau đó người bên cạnh đưa tới một bộ Sema1,  Ngôn Sóc cầm chúng rồi vào phòng thay quần áo, đang thay quần áo thì anh nhìn điện thoại vẫn một màu đen như mực, Ngôn Sóc suy nghĩ: "Nguyên Bảo, ngoan ngoãn ở đây nhé." (1- Sema: đồ đua ngựa )

Nếu trước đây,  kẻ ngốc kia sẽ nói: “Đừng hòng, tôi muốn ở cùng với BOSS."

Ngôn Sóc hít sâu một hơi: được rồi, anh thừa nhận, bé ngốc không có ở đây thật sự rất chán.

Nguyên Bảo vẫn còn trong chế độ thăng cấp, cơ thể của cô từng chút mọt xảy ra nhưng biến đổi nhỏ,  mặc dù Nguyên Bảo đã rơi vào trạng thái ngủ, nhưng chuyện bên ngoài kia cô vẫn cảm giấc rõ ràng: cô cảm giác BOSS ném mình lại, chung quanh chỉ còn một mình cô, lạnh lão, trống vắng , cô độc .

Nguyên Bảo không nhìn thấy mọi thứ, theo tinh thần lo lắng của cô, hình dáng cơ thể cô cũng biến hóa theo.

.

Chơi suốt một ngày Ngôn Sóc hơi mệt, đã hơn 10 giờ, điện thoại di động vẫn tối đen như mực, trước đây chỉ cần anh gọi một tiếng Nguyên Bảo sẽ xuất hiện trước mắt anh. BOSS chớp chớp hai con mắt của mình, sau đó nhẹ nhàng  hướng về phía màn hình điện thoại di động đặt lên đó một nụ hôn: "Ngủ ngon, Ngôn Bảo Bảo ." Đây  là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, mặc dù cái tên này nghĩ hơi lâu mới có, được rồi, BOSS mày tự thừa nhận đi, anh có không có tài đặt tên hay cho người ta.

.

Ngày  hôm sau điện thoại di động vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, BOSS đ đặt điện thoại di động ở trong phòng ngủ, sau đó thay quần áo,  ngay ở giây anh vừa đi ra, điện thoại di động truyền tiếng vang “Tích”, sau đó màn hình phát ra ánh sáng trắng, trên mép hình, xuất hiện rất nhiều chữ tiếng Anh.

【Quá trình thăng cấp điện thoại đã thành công, ba giây sau sẽ tự động mở máy, 3,2,1 .】

Rẹt ——

Ánh sáng trắng phát ra khiến cho toàn bộ khung cảnh xung quanh chói lóa, Nguyên Bảo có cảm giác một lực mạnh mẽ nào đó ở bên ngoài đang hút mình ra, sau đó cơ thể cô từng chút từng chút đi ra ngoài

Khốn kiếp ——

Toàn bộ xương cốt trong người cô đều dồn vào chung một chỗ, ép tới nỗi cô phát đau: cô rốt cuộc cũng biết vì sao mấy con Cương thi lại đi ra bằng TV mà không phải bò ra từ điện thoại, đây thật sự là khảo nghiệm sức chịu đựng của con người.

"Rắc rắc——Rắc rắc——"

" Rắc rắc——Rắc rắc ——"

Âm thanh xuông cốt giãn ra càng nhiều thêm, Nguyên Bảo duỗi cánh tay cọn ra trước, sau đó hình như lĩnh ngộ ra được điều gì, cô dùng sức hóp bụng lại, rồi chui ra được nửa người.

"Cố gắng lên, cố gắng lên, cố gắng lên " Nguyên Bảo giả mấy câu là nũng như chị Lâm, tiếp theo đó thì bò ra. Sau một khoảng thời hgian, người cô cũng bò ra ngoài .

"Cốp —"

Người cô mang theo điện thoại rơi xuống mặt đất, nhìn  trần nhà bên trên, Nguyên Bảo có cảm giác như mình đang nằm mơ, mình. Rốt cuộc. Lại thấy được ánh mặt trời rồi ! !

Đang lúc cô chuẩn bị ngước nhìn trời hét to ba tiếng, thì đột nhiên có cảm giác gì đó không đúng, không sai, cứ có cảm giác  mình có gì đó kỳ quái,  Nguyên Bảo từ dưới đất bò dậy, cúi đầu mà xem , thiếu chút nữa đã bị hù chết——

"Mẹ kiếp! ! ! !"

Nguyên Bảo hét to, sau đó nhảy lên tại chỗ: ai đến đây nói cho cô biết đi, thân thể cô tại sao là hình chữ nhật, nhất định là so cách cô chui ra không đủng ồi,  cô muốn thửu một lần nữa,  Nguyên Bảo ôm lấy cái điện thoại rồi chạm vào màn hình, nhưng nói giỡn, vóc dáng lớn như vậy, điện thoại di động có như vậy, làm sao có thể chui vào đây?

Nguyên Bảo nước mắt lưng tròng ngồi nhìn điện thoại: Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mới vừa thoát khỏi vận mệnh bi thảm của cái điện thoại, giờ cô lại biến thành nhân bản của Spongebob Squarepant 2, Ni Mã! ( 2- Spongebob Squarepant: US TV cartoon series from 1999 )

Bên dưới, bên dưới là cái gì?

Quái vật Shrek?

"Baidu, cô lăn ra đây cho tôi mauuuuuuuuuuuuu" Cô không nên tin tưởng Baidu,  cô đã biết cái hố kia tặng quà là điều không bình thường mà, Nguyên Nảo khóc,  bàn tay nhỏ nhỏ vỗ lên cơ thể hình chữ nhật, sau đó kéo ra một nụ cười khóc coi.

Hình dạng thế này thì cô gặp BOSS thế nào đây, hu hu hu hu , BOSS nhất định sẽ ghét cô, nhất định sẽ bảo cô là quái vật , a a a a cô muốn thân cận với BOSS mà.

【Không phải là nguyên nhân của tôi】 Giọng nói của Baidu vang lên trên đầu cô.

Nguyên Bảo nhìn cái cơ thể hình  chữ nhật của mình: "Toàn bộ đều là lỗi của cô, tôi muốn Google, cô đi chết 1000 lần đi!" Bị Baidu lừa đến lần thứ hai, Nguyên Bảo rốt cuộc cũng phát bạo.

【 Cái đó. Tôi thừa nhận cũng có liên quan tới tôi, nhưng nguyên nhân chủ yếu là do cô, ai bảo cô cứ nghĩ tầm bậy khi đang thăng cấp như vậy chứ, cuối cùng kéo virut đến, nếu không bây giờ cô là hình tròn rồi, chứ không phải hình chữ nhật đâu.】 Baidu đưa ra lý lẽ một cách hùng hồn, không nhận thấy mình đang lầm tưởng.

Nguyên Bảo cắn chặt răng, sau đó tưởng tưởng mình như một quả cầu bắn lên bắn xuống khi ra khỏi điện thoại, cho nên mới nói, cái này với hiện giờ có gì khác nhau đâu chứ?

"Tôi mặc kệ, cô phải lập tức nghĩ cách giúp tôi biến trở về, nếu không tôi đi tìm cái chết, tôi với cô đồng quy vu tận." Sự phẫn nộ của Nguyên Bảo đã lên đến đỉnh điểm,  bây giờ cô thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành.

【Tôi có thể biến cô trở lại.】

Thấy Baidu đồng ý dứt khoát như vậy, Nguyên Bảo lại bắt đầu hoài nghi: "Cô có tấm lòng tốt vậy à?"

Trầm mặc một hồi, Baidu xù lông:【Cô lại dám nghi ngờ năng lực của Baidu tôi?】

"Không dám, vậy cô làm sao biến tôi trở về?" Baidu toàn lừa đỏa, chưa bao giờ ngừng, cô thất sự rất sợ Baidu sẽ biến cô thành cái thứ kỳ quái nào khác.

【Như vậy, tôi sẽ dùng bản thân mình để sửa chữa hệ thống cho cô, sẽ không xảy ra vấn đề.】

"Tự bản thân?"

【 Có nghĩa chính là tôi.】

Nguyên Bảo im lặng một lút, sau đó nhẹ giọng  hỏi: "Vậy cô sẽ?"

【 Tôi? Baidu sẽ không còn ở đây, chỉ có mình cô ở bên cạnh cô thôi.】

Nguyên Bảo không nói: ý tứ của Baidu đã rất rõ ràng, nếu như sửa chữa lại hệ thống của mình, Baidu sẽ biến mất, mặc dù Nguyên Bảo thấy Baidu chuyên lừa bịp người ta, nhưng cô hi vọng Baidu không biến mất vì mình, như vậy sẽ làm cô đau.

Nhưng chính dáng vẻ của cô hiện giờ, đừng nói là ở chung với BOSS, cô đi ra đường một vòng cũng bị người nhìn.

【 Bây giờ tôi có thể giúp cô cải tạo lại hệ thống, cải tạo không mất bao lâu thời gia.】

"Khỏi cần." Nguyên Bảo từ dưới mặt đất đứng lên, mắt chứa đầy nước: "Tôi không muốn cô biến mất." Mặc dù Baidu có chút đáng ghét, chút lừa đảo, chút không chịu trách nhiệm, tuy nhiên nó đã bên cạnh Nguyên Bảo lâu rồii, điều này ít nhất đã khiến cuộc sống của cô ít cô độc lẫn lo lắng.

Nguyên Bảo lau đi nước mắt, sau đó đi ra khỏi cửa.

【 Cô muốn đi đâu? 】

"BOSS nhìn tôi trong hình dạng này nhất định sẽ bị hù, thừa dịp BOSS chưa về, tôi muốn rời khỏi đây."

【 . ..】

Cho nên, Nguyên Bảo bỏ nhà ra đi.


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 08:44, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.09.2014, 18:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.04.2014, 21:27
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 939
Được thanks: 4643 lần
Điểm: 6.09
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Boss, nơi đó không thể cắm ! - Cẩm Chanh - Điểm: 10
☆, CHƯƠNG 20
Editor: Bỉ Ngạn Hoa

Cho nên, Nguyên Bảo bỏ nhà ra đi.

Nguyên Bảo cảm thấy may mắn vì chỗ này không có ai, cho nên cô không cần lo chuyện mình sẽ bị đem ra giải phẫu!

Đừng nghĩ bây giờ chân tay cô nhỏ nhỏ, còn kéo theo một cái thân thể hình chữ nhật nữa, nhưng cô vẫn có thể chạy thật nhanh, Nguyên Bảo vừa chạy vừa rơi nước mắt, thậm chí cô đang nghĩ mình như một con ngốc đang  bỏ trốn, và vẻ mặt may mắn của BOSS

BOSS nhất định  cảm thấy mình rất may mắn khi bớt đi một thứ phiền phức.

Nguyên Bảo trốn vào rừng, cô thật sự quá mệt cũng quá đói bụng, cho nên đứng ở một gốc cây.

【Tôi giúp cô sửa lại,  như vậy cô có thể trở về bên cạnh BOSS. 】

“Khỏi!"

【 Sao vậy, cô không tin tôi? 】

"Không cho làm." Nguyên Bảo lắc đầu một cái "Tôi không muốn cô biến mất."

Im lặng một lúc, Baidu mở miệng:【 Mặc dù cô để ý tới Baidu tôi, Baidu tôi cũng rất vui, nhưng Baidu không thể diễn phim Quỳnh Dao được, cho nên Baidu vẫn muốn giúp cô】

"Ai đó?"

Nguyên Bảo còn chưa kịp phản ứng, liền hào mình vào một không gian bạc: không gian rất là rộng lớn, một màu trắng trải dài, trước mặt cô dột nhiên xuất hiện một Menu, cùng nét vẽ một nhân vật, giống như trò chơi hóa trang vậy, phía trên xuất hiện  đủ loại kiểu tóc và sắc thái.

【Xin mời bạn lựa chọn bề ngoài và kiểu tóc lẫn màu sắc cho nhân vật, nếu như như người sử dụng không làm thì hệ thống sẽ lựa chọn ngẫu nhiên. Bắt đầu đếm ngược thời ngay ngay bây giờ, 10 … 】

"Này, Baidu, tôi không muốn đổi."

【8,7,6 . 】

Được rồi .

Vì phòng ngừa Baidu ngẫu nhiên chọn lựa cái hình thù nào khác, cho nên cô chỉ có thể nhắm mắt chọn bừa!

Nguyên Bảo ra sức quyết định, sau đó kích lên trên đó vài cái, tóc quăn màu đen, diện mạo không có gì thay đổi, giống như cô bé trong điện thoại, con dáng người . Nguyên Bảo mở to đôi mắt, sau đó mặt dần dần đỏ .

Chọn lớn hơn chút đi.

Nguyên  Bảo không hổ thẹn chọn 36C.

【 Nhân vật đã sửa lại thành công, ba giây sau thoát khỏi không gian, 3,2,1. 】

Kèm theo một tiếng Đinh, Nguyên Bảo lại trở về gốc cây đại thụ kia, trong rừng yên tĩnh, ánh mặt trời xuyên qua từng tán lá cây vào khu rừng, sau đó ngắm nhìn mái tóc dài đen đa phủ xuống trước ngực cùng dáng người hiện giờ của mình.

Nguyên Bảo trợn mắt, nhéo khuôn mặt mình một cái, vẫn còn cảm giác đang nằm mơ, không thực tế cho lắm!

Vậy cô đã trở thành người rồi?

Không thể nào đâu?

Cứ có cảm giác Baidu lừa gì đó.

Mặc dù Baidu hy sinh bản thân cứu cô, nhưng cô không có cảm giác nhói lòng, chỉ có cảm giác hư ảo,  tràn ngập hư ảo, Nguyên Bảo thở dài, sau đó ngồi dậy .

Một mình cô đi lại trong khu rừng, nó rất rộng lớn,  cô sớm đã bị lạc đường rồi , càng chạy càng không biết mình đang ở hướng nào, ở đây là đâu?

Nguyên Bảo thở dài, sau đó không tự chủ mở miệng hỏi: "Baidu, bây giờ chúng ta đang ở đâu?"

" …"

Được rồi, đã thành thói quen hỏi han Baidu lừa đảo kia rồi, đột nhiên không muốn , còn .

Nguyên Bảo chán nản dựa vào một thân cây rồi ngồi xuống, nhưng ngay lúc cô ngồi xuống ở giây đầu tiên, giống như có thứ gì đó đang chải vào mông cô vậy, hết sức không thoải mái, đôi mắt đen láy của cô nhìn lại, thấy không ai,  rồi đưa tay sờ vào cái mông mình, nếu không sờ thì không biết, cô giật mình ——

"Khó hiểu thật, tại sao lại có một vết thương?" Nguyên Bảo lo lắng nhưng tiếp tục sờ, bằng kim loại, vết thương hình chữ nhật, không quá lớn, có điểm giống. Có điểm giống giống

"Baidu, cái người khốn kiếp này! !  Tại sao lỗ cắm USB lại ở trên mông của tôi hả?" Nguyên Bảo gầm thét, sau đó ôm lấy thân cây.

Khốn kiếp! Là họa do trời cao, cô đã biết ...cô đã biết Baidu sẽ lừa mình mà.

Nhưng mà, nhưng cho dù là vậy, cô cũng không còn lạ gì với Baidu, giận dỗi xong thì cô lại cảm thấy cô đơn: nếu mình trong hình dạng này đi tìm BOSS,chẳng may BOSS không nhận ra mình thì thế nào? Baidu cũng đã không còn, cô nên ở cái thế giới này làm gì đây? Thật là khổ sở, thật là muốn về nhà.

【 Ting! Tiểu Bảo Bảo thân mến, tôi là Tiểu thư hệ thống! 】

Tiểu thư. . . . Hệ thống.

【Tôi đã từng nói sẽ cho cô một sur¬prised vào năm mười sáu tuôi. Tôi có thể hoàn thành chô cô một nguyện vọng. một nguyện vọng bất kỳ. 】

Nguyện vọng!

Ánh mắt Nguyên Bảo phát ra ánh sáng xanh, nếu  như vậy thì cô có thể về nhà!

Nhưng đột nhiên, Nguyên Bảo im lặng: nếu như mình về nhà theo lời nói, BOSS sẽ  làm thế nào? Baidu sẽ làm thế nào?

Cuộc sống mỗi ngày của BOSS đều diễn ra rất đơn điệu và vắng lặng, anh sẽ yêu một cô gái không xứng với anh, đến phút cuối anh sẽ hai bàn tay trắng, kết cục của anh là  chết .

BOSS là một người tốt, anh kiêu căng, là người đứng trên cao, nhưng cũng cô đơn, tĩnh mịch cả một đời .

Tròng mắt Nguyên Bảo nổi lên một tầng nước, cô thừa nhận mình không thể ích kỷ bỏ lại một người như BOSS, nhưng cô cũng muốn về nhà, muốn gặp người nhà và bạn bè của mình, nhớ tới cuộc sống bình thường khi ấy, nhưng nếu trở lại khi đó, Nguyên Bảo không biết minhg có thể sống an tâm như trước đây được hay không .

"Tôi muốn. Baidu về lại bên tôi, tôi không muốn Baidu biến mất."

Trong nháy mắt khi cô nói xong câu đó, giống như có thứ gì đó được dặt xuống vậy,  tinh thần cả người đều sảng khoái.

Tiểu thư hệ thống hình như không nghĩ tới phương án này, im lặng một lát: 【Cô nghĩ thật kỹ chưa? Vì cơ hội này chỉ có một lần.】

"Đã suy nghĩ xong, tôi sẽ không hối hận!"

Cuộc sống luôn gặp những lựa chọn khó hơn. Cô không biết cha mẹ  thiếu mình thì sẽ sống ra sao, nhưng Nguyên Bảo biết chỉ cần mẹ yêu ở cùng với cha thì đều sẽ hạnh phúc, bọn họ chỉ cần có nhau là đủ, nhưng BOSS cũng chỉ có duy nhất một mình cô.

【 Được, nguyện vọng đạt thành ~】

【 Ting! Bai đu vạn năng đã quay về bên cạnh cô, hả? Tôi vào sao giống như bị lỗi vậy? 】

【 Baidu, làm phiền cô cút ra ngoài! Cô vào chương trình của tôi rôi. 】

【 ... 】

Tiểu thư hệ thống .

Khụ ——

Quá lừa đảo mà!

Khi Baidu lừa đảo gặp Tiểu thư hệ thống phúc hắc, đây tuyệt đối là một cuộc đua không phân thua giữa dòng nước lạnh Seberia.

【Khách hàng tôn kính, cô có thể cứu Baidu tôi thì thật sự tôi rất vui, kèm vụ tôi và tiểu thư hệ thống hợp thể , chúng tôi đổi tên thành —— Thống Mẹ! ! ! 】
(thống trong Thống nhất, đừng nghĩ hệ thống nhé !)

" ..."

" ..."

" ..."

Baidu, cô còn có thể lừa thêm nữa sao?

【 Sắp tới tiểu thư hệ thống sẽ không còn bất cứ quan hệ gì, hệ thống chuẩn bị tiến hành thăng cấp, ở trong quá trình này thì không được sử dụng, thăng cấp bảo trì bắt đầu.】

Nguyên Bảo: vì cái gì mà luôn luôn dau khi tiếng hành xong đều có cảm giác bị lừa gạt vậy , loại này vô lực này là cái gì đang diễn ra đây?

Mà đúng lúc này, Nguyên Bảo nghe được tiếng cho sủa.

Nguyên Bảo quay đầu lại, con ngươi co rút: lập tức thấy một con chó lông vàng đang chạy cực nhanh về phía Nguyên Bảo cô, đôi mắt nó đỏ bửng hẳn là do bị kích thích bởi thứ gì đó.

Nguyên Bảo sợ hãi nuốt nước miếng, sau đó chính là chạy.

"Gâu gâu gâu ."

Tiếng sủa của chó ngao Tây Tạng rất là đáng sợ, \Nguyên Bảo chạy thật nhanh, chân lướt như bay, cô phát hiện mình rất có tiềm năng, nhưng có lẽ do cô chạy quá nhanh, cô hoàn toàn không chú ý đến bên dưới chân mình, "Cốp" một tiếng, Nguyên Bảo bị vấp ngã, mép đầu bên phải đụng trúng một tản đá , máu tươi chảy ra từ từ, sau đó đôi mắt từ từ khép lại, cô hôn mê bất tỉnh .

Lúc tỉnh lại,  cô đang nằm trên một chiếc giường mềm mại, trong phòng phẳng lặng,  cô có thể ngửi được mùi hương cỏ canh nhàn nhạt, mùi này rất dễ ngửi, Nguyên Bảo không khỏi hít thêm vài hơi, cô từ trên giường ngồi dậy, sau đó chạm vào miếng băng trên trán, đây là một căn phòng xa lạ, chắc là phòng của người cứu Nguyên Bảo .

"Cô gái đã tỉnh rồi hả?"Lúc này hai  người giúp việc người Philippines, cô gái ấy cười tươi xán lạn đến rực rỡ.

Nguyên  Bảo gật đâu:  "Nơi này là nơi nào?"

"Là cậu chủ dẫn cô về đây, đây là nông trường nhà họ Chung."

Nông trường .

Nguyên Bảo trợn to đôi mắt: "Cậu chủ của mấy người là ai?"

"Cậu chủ của chúng tôi tên là Chung Ly, một lát thấy cậu chủ cô sẽ biết." Người giúp việc nữ kia đặt quần áo và thức ăn lên trên bàn "Trước tiên mời cô ăn một ít, sau đó tăm rồi thay quần áo, chúng tôi đi ra ngoài trước."

Nguyên Bảo gật đầu một cái, bây giờ mình hơi bẩn thỉu. Sau khi cô ăn một ít thức ăn, rồi đi vào phòng tắm: khi nước ấm mơn trớn trên người cô, cô thật sự nhớ cái cảm giác đã lâu này của mình.

Giống như đã nhiều năm chưa được làm người!

Nguyên Bảo vươn tay chùi lớp hơi nước vương trên gương, sau đó thấy rõ dáng vẻ của mình: bên trong là một thiếu nữ khoảng mười sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn  tinh xảo mịn màn, giống như đúc cô bé trong trò Nuôi Dương, chẳng qua là hơi thay đổi trang phục mà thôi, cô có dáng người tuyệt đẹp, hai gò bồng đào nhô lên cao ở trước ngực và cặp chân thon dài mà biết bao cô gái đều mơ thấy

Nguyên Bảo cong cong khóe mắt, trừ ngực có lớn hơn thì dáng vẻ vẫn giống với kiếp trước,  đặc biệt làn da của cơ thể này đã hơn gấp trăm lần trước đây, làn da cực nõn nà

Chỉ là …

Nguyên Bảo đưa tay sờ vị trí trên mông mình, sắc mặt lập tức đen thui: Baidu đáng chết, cho cho với cái lỗ cắm sạc USB này là để làm gì? Không phải mộ ngày cô sẽ lừa ba mình mang thai sao?

Sau khi tắm xong Nguyên Bảo thay một chiếc vảy kiểu cung đình màu xanh nước biển, váy hơi rườm rà, nhưng lúc mặc vào thì rất thoải mái lại mát nữa, còn một tháng nữa mới vào mùa thu, nên giờ khí trời rất nóng bức.

Tóc không có túi bọc lại nên chỉ có thể xõa, Nguyên Bảo nhấc vạc váy lên, sau đó mở cửa đi ra ngoài: Đây là người có tiền, trên vách tường dọc hành lang treo rất nhiều tranh ảnh, từ bút tích trên trang có thể nhìn ra xuất thân từ danh gia vọng tộc .

Nguyên Bảo đi xuống lầu, chợt thấy một người đàn ông đang đọc sách.

Từ nơi này cô không thể nhìn hết dáng người của anh ta,  chỉ thấy một mái tóc đen và cái cằm hơn nhọn, trên người anh ta mặc áo sơ mi và quầnTây, ngón tay thon dài đang lật qua lật lại cuốn sách cũ kỹ

Phương cách của người này cũng được, không nóng không vội, có chút lành lạnh,  cứ có cảm giác gì đó giống BOSS vậy.

Nguyên Bảo sinh ra hảo cảm đối với người này, cũng có thể nói, người này có phong cách giống BOSS cho nên cô sinh ra hảo cảm.

Chung Ly đã sớm cảm nhận được ánh mắt không kiên kỵ của cô gái nhỏ kia,  anh ngẩng đầu lên, lúc thấy người trước mặt anh có chút hốt hoảng: đó đôi mắt sạch sẽ, mang theo cảm giác kỳ ảo lẫn vô tội không nhiễm bẩn việc đời .

Như phát hiện ra một cái gì đó thú vị,  khóe môi Chung Ly câu lên.


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 20.05.2015, 08:47, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anan 113, Chien, dieupipu, Kym ngân, le thi hang, lucalami, Minh Tuyen 73, ngobach, Nguyên Lý, owlrin, Quỷ Yêu, toboclick, ♥mermaid♥ và 662 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



Tú Vy: Lúc ta đến mình ta sao quạnh quẽ
Khi ta đi thì đã vội nhiều người
Thế nhân kẻ khóc kẻ cười
Có ai sẽ lụy một người như ta...
Thiết tha mấy lòng cầu chẳng thấy
Chạnh hơi sầu đơn lẻ nơi đây
Trách sao lòng chẳng vơi đầy
Tâm kia vốn đã cuốn bay nơi nào...
Nhớ người một nụ cười chào...
glacialboy_234: ok xong ^^
Libra moon: Ố ồ
Jinnn: gla tải luôn cả fb đi xài cho tiện =))
Triêu Nhan Nhi: ^^
glacialboy_234: ừ! đợi ca tải zalo về đã ^^
Triêu Nhan Nhi: Qua zalo
Triêu Nhan Nhi: Toán, Lý là coi như ngu luôn, vào học cứ như thầy cô giảng tiếng tàu, càng căng não ra học càng thấy tiếng giảng thâm thúy hơn, khó hiểu hơn, nên buông tay cho rầu, cũng may bạn cùng bạn chuyên Lý, bàn dưới Chuyên Toán dớt dớt mấy hồi :D5
glacialboy_234: nương tử, hay giờ chúng ta vào phòng kết hôn hôm bữa nói cho tiện, ở đây để cho thiến vs ẻm j đó nói chuyện nhỉ ^^
glacialboy_234: thiến: ẻm nó tới kìa! *chỉ chỉ*, lụy gì cho lắm để bị tâm bất bình thế :)2
Độc Bá Thiên: *giơ tay* Tui xin rút nén đi gặp cô e ấy vậy :)2 để ko gian riêng cho vk ck lâu ngày ko gặp thủ thỉ ;)
Triêu Nhan Nhi: Gla, lần trk mụi lên trả thấp quá bả cho nợ....kt 1t lần này chưa chắc cầm được 7đ nữa là .....bi thảm!
glacialboy_234: Thiến: kẹp cổ, loạy quoạy ghê nhỉ, huynh đệ vs nhau đừng làm khó ta chứ! *xắn ống quần*
Triêu Nhan Nhi: Độc, ồ, "dững chãi" ghê hén, đồng chí cứ tiếp tục phát huy tinh thần cho tốt vào! Toán đấy, môn tỉ dốt nhất, đừng có cười :cry2:
glacialboy_234: 15 p mà, lên bảng làm kiếm điểm tốt công zô! vs lại, chuẩn bị kt 1t lấy điểm cao kéo lên, mà cấp 3 mấy thầy cô thấy điểm 1t cao là nâng điểm 15p thôi! đừng lo :hug2:
Độc Bá Thiên: :)2 tỉ ktra 15' đc 2đ á :)2
Độc Bá Thiên: 1 chân sao đứng vững đc tỉ....để đứng 2 chân, thể xác và tinh thần vs honì cho vững
Triêu Nhan Nhi: Gla, đưng nhắc tới kiểm tra, mới kt 15p Toán 2đ này :((((
glacialboy_234: ừm còn khỏe chán, nằm còn cầm đt lên đây vs mọi người là khỏe re mà! mụi chắc tầm này kt 1 tiết vs chuẩn bị thi vào đội tuyển rồi chứ nhỉ :hug:
Triêu Nhan Nhi: Độc, ngày nào cũng bệnh đỡ hơn, nhõng nhẽo nhức đầu a~ đệ vẫn còn một chân vs Đào không?/ :D2
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ: bệnh nhẹ vờ yếu để nhõng nhẽo vs tỉ đó

Chú í còn vặn cổ đệ đc là khỏe như thần thú rồi
Triêu Nhan Nhi: Gla, icon ghê quá ==" ca dạo nì vẫn ổn chứ hỉ?/ ^^
glacialboy_234: kẹp cổ lão thiến, nói gì đó, ta yếu mà :P
Triêu Nhan Nhi: Độc đệ, ừ, vào mới thấy, sơn sởn sơn sởn đây này, bệnh gì khỏe re thế? ="=
glacialboy_234: ôm... a bị cảm mạo thông thường thôi! không có sao đâu! mụi đừng lo, cơ mà có vậy mới có cơ hội bên mụi chứ :kiss2:
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ :secret: gla chú í khỏe như voi, ko có bệnh đâu tỉ
Độc Bá Thiên: ôi...hiuhiuhiu.. :hixhix:
Triêu Nhan Nhi: Gla, Moon nói anh bị bệnh nên vào viện :(
Độc cưng, tỷ hết điểm rầu
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ *chumo* đệ hết điểm rồi :(((((
glacialboy_234: nương tử: a ngày nào cũng vào bệnh viện mà mụi! ^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.