Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 

Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

 
Có bài mới 21.07.2014, 09:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5144 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại - Huyền huyễn] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên( Tìm Edit+Beta) - Điểm: 53
Chương 102: Sói con phát uy 2

"Lâm Giang? Lâm Giang? Cậu không sao chứ?" Bạch Tuyết đứng ngoài cửa lo lắng gọi.



"Không được vào, không được vào ——" Lâm Giang thét lên.



"Tôi không đi vào, tôi không đi vào, nhưng cậu không sao chứ?"



"Tôi, tôi rất tốt!!!!" Lâm Giang khóc không ra nước mắt nói. Anh dù thế nào cũng là lang yêu tu luyện năm trăm năm, lại có ngày chật vật như vậy, còn mất mặt trước người mình thích nữa! Thực sự là xui xẻo!



Nguyên lai Lâm Giang định đi tiểu, nhưng khóa kéo lại bị hư, thế nào cũng kéo không ra!



Kéo không ra còn chưa tính! Đến việc tiểu tiện còn không khống chế được, rốt cuộc là vì sao a?



Anh tự nhận là mình có năng lực kiềm chế, vì sao lại tè ra quần? Bi ai còn ở phía sau nữa!



Đã tiểu ra quần, vì sao khóa lại kéo xuống được, thế nhưng vừa nãy vì sao kéo không ra?



Thế là, Lâm Giang mới thử kéo khóa lại xem có được hay không? Cho nên kéo lên kéo xuống mấy cái, ai biết bi kịch xảy ra, kẹp đến vật không nên kẹp chứ!



Hơn nữa còn là kẹp lấy rất mạnh, mà anh lại không nhớ mình có dùng sức, vì sao kẹp lại đau như thế? Không biết vật đó còn dùng được hay không? Bởi đau đến cả người phát run.



Bạch Tuyết đứng ở ngoài cửa lo lắng chờ Lâm Giang ra ngoài, thế nhưng với bộ dạng hiện giờ, trên mắt thì đau muốn chết, phía dưới càng đau hơn! Hơn nữa còn ướt cả quần!



"Lâm Giang, cậu đã xong chưa?" Bạch Tuyết nhìn nhìn thời gian, không còn sớm. Cô còn phải chuẩn bị đi về, bởi vì Lãnh Dạ sắp tan việc, nếu không quay về cơm chiều sẽ trễ!



"Em lại không chịu nổi tịch mịch nữa sao? Cư nhiên lại chạy đến nhà quyến rũ tên hỗn đản này? Hử? Lại còn không thể chờ đợi được canh giữ ở cửa nhà vệ sinh sao!" Thanh âm lạnh lùng bỗng nhiên theo phía sau Bạch Tuyết truyền tới.



"A ——" Bạch Tuyết bị giọng nói phía sau dọa kêu to. Bởi vì vừa rõ ràng chỉ có một mình cô đứng ở chỗ này, bỗng nhiên lại truyền ra một giọng nói, còn là của giọng của Lãnh Dạ. Người đàn ông này thực sự là chỗ nào cũng vào được? Lại còn có chìa khóa nhà Lâm Giang nữa sao?



Lâm Giang nghe thấy Bạch Tuyết kêu to một tiếng, đỡ tường, lần mò đi ra. Bởi vì anh vẫn lo lắng Bạch Tuyết có chuyện, vả lại cô còn là mục tiêu để tiêu diệt Lang Vương. Thế nhưng, trong lúc này anh vẫn là hi vọng Bạch Tuyết không sao, không nên bị thương.



Lâm Giang mắt vẫn là không tốt, lại không dám mở. Anh liền đỡ tường đi ra, sau đó hướng vị trí Bạch Tuyết vừa đứng đi tìm cô. Lãnh Dạ nhìn thấy Lâm Giang hướng Bạch Tuyết giơ móng vuốt sói. Thế là, anh cấp tốc đứng ở phía trước Bạch Tuyết, đem Bạch Tuyết ngăn ở phía sau.



Lâm Giang mò lấy thân thể của Lãnh Dạ, thuận thế lùi tay về, bởi anh đã cảm giác được Lãnh Dạ đến. Hơn nữa Bạch Tuyết vừa kêu to sợ hãi hẳn là nhìn thấy Lãnh Dạ bỗng nhiên xuất hiện dọa sợ, biết Bạch Tuyết không có chuyện, anh cũng yên tâm.



"Hóa ra anh lại thích xông vào nhà không hợp pháp như vậy. Chỗ này của tôi không chào đón khách không mời mà đến! Mời đi ra.” Lâm Giang biết mình hiện tại rất chật vật, mắt đau, phía dưới đau, quần còn ướt! Cho nên mới phải to gan hạ lệnh đuổi khách.



"Tuyết nhi, em ra bên ngoài chờ tôi. Tôi có lời phải nói với vị đại soái ca này.” Lãnh Dạ nhìn về phía Bạch Tuyết, lạnh lùng nói. Anh muốn cùng Lâm Giang đơn độc nói chuyện, cho nên mới đem Bạch Tuyết đuổi đi.



"Lâm Giang cậu không sao chứ?" Bạch Tuyết nhìn thấy Lâm Giang chật vật, cảm giác bỏ lại anh như thế không được tốt, cho nên hi vọng Lâm Giang tha thứ cô.



"Bạch Tuyết cậu đi ra ngoài đi, mình không sao, cám ơn cậu đã tới chiếu cố mình, ngày mai gặp lại.” Lâm Giang khẽ cười cười với Bạch Tuyết. Bạch Tuyết nhìn thấy rất áy náy. Thế nhưng vừa hận Lãnh Dạ không có thông cảm gì cả. Lâm Giang đều đã thảm như vậy, anh cư nhiên mặc kệ, thực sự là nhẫn tâm!



Đồng thời, lại không có nghĩ mình sẽ thích người như vậy, còn hãm sâu trong đó! Cho nên mới thấy Lãnh Dạ nói gì nghe nấy.



Bạch Tuyết đi ra, Lãnh Dạ từ trên xuống dưới quan sát Lâm Giang.



"Xem ra cậu đối với người phụ nữ của tôi đã đến trình độ tẩu hỏa nhập ma?"



Lãnh Dạ rất tò mò, nói như thế nào anh cũng là yêu. Sao có thể khiến cho mình chật vật như thế? Chẳng lẽ là vì giành được sự đồng tình của Bạch Tuyết, mà cố ý như vậy?



"Hiện tại nói là người phụ nữ của anh có phải còn sớm hay không?" Lâm Giang không khuất phục nói.



"Hừ —— bây giờ mỗi ngày tôi đều ở trên thân thể Bạch Tuyết, ra vào thân thể của cô ấy. Cậu nói là sớm hay muộn?" Lãnh Dạ rất khí thế nói.



"Anh?" Lâm Giang không ngờ Lãnh Dạ sẽ nói ra lời vô sỉ như vậy. Kỳ thực, Lãnh Dạ biết hiện tại không có người thứ ba ở đây, cho nên mới nói như vậy. Bọn khi bọn họ còn là động vật, việc này đối với họ đều là sinh sôi nảy nở đời sau, cho nên Lãnh Dạ mới có thể nói rõ ràng như thế.Cũng là vì muốn cho Lâm Giang biết Bạch Tuyết đã là của anh, khiến Lâm Giang tốt nhất nên hết hy vọng, đừng đánh chú ý lên Bạch Tuyết nữa!



"Cậu vẫn là đi soi gương đi, xem thật kỹ hiện tại với bộ dạng này, Bạch Tuyết sẽ thích cậu?" Lãnh Dạ vẫn là không hiểu Lâm Giang vì sao khiến cho mình chật vật như thế, lại còn tè ra quần!



"Không cần anh nhắc nhở! Chỉ cần Lang Vương vĩ đại không ở sau lưng ám hại, tôi liền A di đà phật!" Lâm Giang bắt đầu hoài nghi mình xui xẻo, là Lãnh Dạ ở sau lưng giở trò xấu?



"Ám hại? Ha ha... Chính cậu nghĩ đến phụ nữ mà tè ra quần. Chẳng lẽ tôi còn có thể giữ cho cậu đi tiểu sao?" Lãnh Dạ cho rằng đây chỉ là một trò đùa. Đồng thời cũng rất buồn cười!



"Chẳng lẽ anh không có ở sau lưng tính kế tôi?" Lâm Giang vẫn là chưa tin Lãnh Dạ không có tính kế anh. Nói như thế nào anh cũng đã tu luyện năm trăm năm. Sao có thể ngốc như vậy tè ra quần? Còn có ánh mắt của anh rõ ràng chính là bị bụng của Bạch Tuyết thương tổn!



"Buồn cười. Tôi Lang Vương đối với cậu không cần giở thủ đoạn? Mà công khai cùng cậu so đo.”



Lâm Giang hơi nhìn về phía Lãnh Dạ, trông không giống như là nói dối. Thế nhưng rốt cuộc là ai hại anh? Vì sao hiện tại hai mắt của anh vẫn còn đau, vừa nãy trong nhà vệ sinh anh cũng đã dùng pháp thuật thử qua. Thế nhưng không có dùng được!



"Rốt cuộc là ai?" Lâm Giang không khỏi bày tỏ ý nghĩ trong lòng.



Lãnh Dạ bỗng nhiên có hứng thú. Chẳng lẽ Lâm Giang biến thành như vậy không phải là vì giành được đồng tình của Bạch Tuyết? Mà là có chuyện khác?



"Cậu vẫn là tự cầu nhiều phúc đi! Làm yêu quái sẽ phải giữ khuôn phép làm yêu quái, không nên đến yêu cũng không muốn làm.”



"Anh có tư cách gì mà giáo huấn tôi, chắc chắn chuyện này cũng có liên quan đến anh!" Lâm Giang không phục nói.



Lãnh Dạ còn muốn nói điều gì? Thế nhưng miệng hơi giật giật, lại cũng không nói ra!



"Người phụ nữ của tôi còn ở bên ngoài chờ tôi về nhà, tôi thấy cậu vẫn là thay quần đi, dù sao tuổi tác cũng không nhỏ, lại tè ra quần hình như rất không nên!" Lãnh Dạ bất đắc dĩ nói, khóe miệng vừa kéo, xoay người rời khỏi.



Đi ra khỏi nhà Lâm Giang, Lãnh Dạ nhìn thấy Bạch Tuyết ngồi trên ghế ở bên cạnh thang máy, xem ra có chút bất an.



Bạch Tuyết nhìn thấy Lãnh Dạ đi tới, đứng dậy tiến lên đón.



"Về nhà.” Lãnh Dạ chỉ nói xong liền ấn thang máy.



Bạch Tuyết không muốn giải thích. Bởi vì cô biết Lãnh Dạ sẽ không tin tưởng mình! Vẫn cho rằng cô thích quyến rũ đàn ông, vừa rồi cô còn sốt ruột chờ Lâm Giang ở cửa nhà vệ sinh, bị Lãnh Dạ nhìn thấy một màn kia chắc chắn sẽ không tin lời cô giải thích!



Trong thang máy, Lãnh Dạ hai bắt chéo ở sau lưng. Bạch Tuyết thì đứng phía sau, không nói một lời, cẩn thận phỏng đoán Lãnh Dạ định phát tiết giận giữ như thế nào. Cô nhìn ra, người đàn ông này rất bá đạo, chỉ cần là người của anh liền không cho phép người khác tiếp xúc! Vậy có phải hay không sau này cô không thể cùng mấy bé trai nói chuyện phiếm?



"Vì sao không nói lời nào?" Lãnh Dạ nói chuyện, phá vỡ sự yên tĩnh.



"Em, em nói anh sẽ tin sao?" Bạch Tuyết thăm dò hỏi.



"Em không nói thì làm sao biết tôi có tin hay không?" Lãnh Dạ phản ứng ngoài dự liệu của Bạch Tuyết, vốn tưởng rằng lại sẽ bị anh hung hăng dằn vặt một trận, xem ra lần này lại muốn bình tĩnh giải quyết chuyện này.



"Nga, là như vậy, hôm nay Lâm Giang bỗng nhiên mắt bị đau, nên em đưa cậu ấy trở về, sau đó đó cậu ấy muốn đi vào nhà vê sinh. Thế nhưng thấy không rõ lắm, nên em liền đưa cậu ấy đến cửa. Sau đó cậu ấy ở bên trong kêu to, cuối cùng anh lại tới!" Bạch Tuyết đơn giản đem chuyện nói xong.



"Ừ.” Lãnh Dạ chỉ ừ một tiếng, sau đó trong thang máy lại an tĩnh.



Lãnh Dạ đang suy nghĩ, vừa biểu tình của Lâm Giang. Mặc dù anh lúc đó mắt không mở ra được. Thế nhưng, trên mặt cậu ta rõ ràng toát ra vẻ bi thảm của người ám hại. Cậu ta là yêu, ai có thể ám hại được?



Trừ phi có con yêu khác đang tác quái?



Nhưng vì sao vừa rồi đi vào anh lại không có phát hiện yêu khí khác, mà trong phòng chỉ có mùi của Lâm Giang.



Chẳng lẽ?



Anh quay đầu nhìn về phía bụng của Bạch Tuyết, ánh mắt rất sắc bén, rất nhạy cảm, mang theo thăm dò, mang theo nghiên cứu...



"Anh nhìn cái gì?" Bạch Tuyết bị ánh mắt Lãnh Dạ dọa đến, chẳng lẽ ở trong thang máy lại muốn cô. Vì sao anh lại nhìn chằm chằm vào hạ thân mình như vậy?



Bạch Tuyết tự nhiên che bụng nhỏ khó xử.



"Lấy tay ra.” Lãnh Dạ ra mệnh quát, anh thật không biết, có phải Bạch Tuyết có thai hay không?



Một lát sau, anh hoang mang quay đầu.



Vì sao?



Vì sao?



Anh không hiểu hỏi ngược lại, vì sao không thể nhìn thấy bụng của Bạch Tuyết?



Trước đây ở yêu giới, khi có phi tử mang thai anh đều nhìn thấy sói con lớn lên, bởi vì anh có pháp thuật, có thể nhìn thấu bên trong bụng, phàm là yêu đều có thể làm như vậy?



Thế nhưng, Lãnh Dạ lại không thể nhìn thấy bụng của Bạch Tuyết!



Đây rốt cuộc là vì sao?



Anh rất không hiểu!



Lãnh Dạ vẫn là xem nhẹ một điểm, anh muốn biết Bạch Tuyết có mang thai hay không? Có thể hỏi Bạch Tuyết có thấy dì cả mẹ đến hay không a.



Thế nhưng, tư duy bỗng chậ chạp, giống như Bạch Tuyết là một người rất cẩn thận. Thế nhưng đến chuyện này cô cũng lờ đi, bởi vì gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện. Cô có chút đáp ứng không xuể!



Bạch Tuyết cũng tưởng mình bị áp lực quá lớn, cho nên mới bị chậm lại. Trước đây từng có loại tình huống này, bởi vì thành tích học tập nên áp lực lớn, nên dì cả mẹ cũng bị lùi lại một tháng, cũng chính là hai tháng mới tới một lần.



"Anh, anh nếu như thật muốn, thì về nhà em sẽ cho anh có được không?" Bạch Tuyết cho rằng Lãnh Dạ ở trong thang máy đã nghĩ muốn mình, cho nên thương lượng với Lãnh Dạ nên về nhà!



Lãnh Dạ đưa lưng về phía Bạch Tuyết, nghe thấy Bạch Tuyết nói vậy. Khóe miệng anh vừa khéo cười. Chỉ là Bạch Tuyết không nhìn thấy, mà Bạch Tuyết cũng chưa bao giờ thấy Lãnh Dạ cười qua. Bởi cô cũng biết anh là người lãnh khốc, có lẽ cũng không thích cười!



Bạch Tuyết cũng không ôm hy vọng gì, chỉ cần Lãnh Dạ không tức giận là được!



"Nhớ kỹ lời em vừa nói, về nhà đem mình tắm giửa, nằm trên giường chờ tôi.” Lãnh Dạ mặt không đỏ tâm không nhảy nói.



"Vâng.” Bạch Tuyết xấu hổ vâng một tiếng, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.



Về đến nhà, Bạch Tuyết không có sốt ruột đi làm cơm, bởi cô còn nhớ lần trước mình muốn đi làm cơm. Lãnh Dạ nói muốn ăn trước mình trước, cho nên lần này vẫn là tự giác một chút đi!



Bạch Tuyết cầm lấy áo choàng tắm, trực tiếp đi vào phòng tắm. Sau đó cấp tốc đem tự mình tắm rửa. Bởi vì cô lo lắng chậm chạp, Lãnh Dạ sẽ tiến vào, mà cô lại không muốn ở trong phòng tắm bị làm vậy, cho nên cô tắm rất nhanh. Sau đó lại ngoan ngoãn nằm ở trên giường.



Lãnh Dạ đi tới, cởi ra áo choàng tắm của Bạch Tuyết, Bạch Tuyết lại thấy kì lạ. Trước đây Lãnh Dạ đều đè lên người cô, lần này vì sao lại trở nên ôn nhu như vậy?



Chỉ thấy Lãnh Dạ nhìn chằm chằm bụng Bạch Tuyết rất lâu, sau đó xoa xoa.



Lãnh Dạ thử nhìn bằng mắt lại không nhìn thấy bên trong, sau đó lại dùng tay của mình để cảm xúc bên trong có tiếng tim đập của sói con hay không, kỳ quái chính là cũng không có cảm giác được khác thường.



Anh có chút thất vọng, chẳng lẽ lâu như vậy, Bạch Tuyết cũng không có mang thai!



Là cô còn quá nhỏ?



Hay là anh cùng cô kết hợp không thể có đứa nhỏ?



Thế nhưng, một khi thật sự có đứa nhỏ, không biết anh và con người kết hợp sinh ra là người hay là yêu?



Lãnh Dạ cũng không hoang mang. Anh mặc dù pháp lực cao thâm, thế nhưng, anh không phải thần tiên. Anh không phải vạn năng, cho nên anh một mực nỗ lực, nỗ lực tu luyện, hi vọng có một ngày anh có thể thành tiên.



Lãnh Dạ mấy năm nay vẫn nghiêm túc tu luyện, hi vọng có một ngày có thể tu thành chính quả.



Năm đó Mẫu đơn tiên tử đem kim đan để lại yêu giới, liền hi vọng tương lai bọn họ tu luyện thành chính quả, đắc đạo thành tiên.



Bạch Tuyết càng không hiểu chính là. Lãnh Dạ không có đem mình ăn, mà xoay người hướng bên cạnh đi đến.



"Em đi làm cơm chiều đi, tôi một hồi sẽ xuống ngay.”



"Vâng.” Bạch Tuyết không có thất vọng, chỉ là không hiểu. Lãnh Dạ là có tâm sự sao? Vì sao nghiên cứu bụng của cô xong lại không có tiếp tục?



Bạch Tuyết mặc quần áo xuống lầu.



Lãnh Dạ châm một điếu thuốc, ngồi ở trước giường, nhìn ra bên ngoài. Trên đường phố đã mở đèn nê ông, anh không thích ban đêm bật đèn, nhưng vì Bạch Tuyết anh đã bắt đầu thói quen đêm tối mở đèn. Vì không cho Bạch Tuyết kinh hoảng, gần đây anh không có lại dùng pháp thuật đem quần áo của cô cởi ra, mà đều dùng tay xé rách. Chẳng lẽ vì anh đã nỗ lực khống chế chính mình không sử dùng pháp thuật, nên pháp thuật mới yếu đi?



Nếu không vì sao mắt nhìn không thấy?



Lãnh Dạ và Lâm Giang, còn có Cung Hàn đều cũng vậy, cũng đều cho là mắt mình nhìn không tốt.



Bọn họ đều muốn nhìn thấu bụng của Bạch Tuyết, nhưng cái gì cũng nhìn không thấy!



Mà càng nhìn không thấy, lại càng nghĩ biện pháp muốn nhìn thấy, cho nên Lãnh Dạ mới có thể trước hết để cho Bạch Tuyết đi xuống lầu làm cơm, mà anh ngồi ở trước giường nghĩ biện pháp.



Nếu như không phải trong bụng Bạch Tuyết có thai, thì rốt cuộc là ai đem Lâm Giang chỉnh được thảm như vậy?



Nhưng mà, ba con sói con lúc này ở trong bụng Bạch Tuyết lại đang bàn luận.



Sói con số một: "Cái tên bại hoại kia thiếu chút nữa bị kẹp hỏng, chỉ tiếc mói bị kẹp nhẹ miệng ấm trà, tính ra hắn lại gặp may mắn!"



Sói con số hai: "Cái gì mà miệng ấm trà?"



Đã sửa bởi angel.remix lúc 20.04.2015, 12:32, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Chơnyơngmin, Duong Dan, Hana86, Yến My, beconngoxx, phuong thi
     

Có bài mới 14.08.2014, 14:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5144 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại - Huyền huyễn] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên( Tìm Edit+Beta) - Điểm: 44
Chương 103: Giở trò quỷ sau lưng



Sói con số ba: "Đương nhiên là ấm trà để uống.”



Sói con số một: "Cái gì mà uống trà, là thứ cha dùng để bắt nạt mẹ. Chính là là nơi dùng để đi tiểu. Hai người thực sự là phiền phức! Này cũng không hiểu!"



Sói con số ba: "Nói như vậy anh và nhị vương tử sau này cũng sẽ có ấm trà nha?"



Sói con số một: "Đó là đương nhiên, cha đã cho chúng ta nhiều hơn một cục thịt, còn em sẽ không có?"



Sói con số ba: "Hừ —— ai thèm có cái đấy chứ, người ta là công chúa. Tương lai giống mẹ đều xinh đẹp, mới không giống hai người nhiều thêm một cục thịt, khó coi chết đi được!"



Bạch Tuyết đang nấu cơm, nhưng lại không biết trong bụng của mình có bao nhiêu náo nhiệt.



***

Lãnh Dạ vẫn nhớ lại biểu tình của Lâm Giang hôm nay, phát hiện rất nhiều điểm khả nghi.



Lâm Giang là Pháp Vương có pháp thuật. Cậu ta sẽ không để cho mình chật vật như vậy, mà bọn họ là địch nhân. Khi ở trước mặt địch nhân chật vật như vậy là đã thua ba phần khí thế, cho nên nhất định có người ở sau lưng giở trò quỷ, hoặc là có yêu sau lưng giở trò quỷ?



Thảo nào Lâm Giang nói anh ở sau lưng ám hại?



Xem ra ngoại trừ anh, lúc đó còn có kẻ khác ở đấy. Thế nhưng vì sao anh không có một chút phát hiện nào?



Là mình pháp lực không đủ, hay là đối phương ẩn giấu cao thâm?



Bạch Tuyết làm xong bữa tối, đem một phần xương sườn để ra ngoài, đặt ở bên cạnh.



Lãnh Dạ xuống, nhìn thấy xương sườn bên cạnh rất tò mò, chẳng lẽ bọn họ muốn phân bàn ăn?



Bạch Tuyết nhìn thấy Lãnh Dạ nhìn vào xương sườn, liền giải thích.



"Những thứ kia là cho Yêu Tuyết ăn.”



"Hả?" Lãnh Dạ có chút giật mình, cô không phải rất sợ sói sao, sao lại còn muốn cho anh xương sườn, thật là kì lạ.



"Nó có thể ăn thịt người hay không?" Bạch Tuyết hỏi ra nghi vấn trong lòng.



"Sẽ không, em làm xương sườn ăn ngon như vậy. Nó sao có thể ăn thịt người, thịt người không ngon!" Lãnh Dạ ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, biểu tình bình thản trả lời Bạch Tuyết.



"À, thật may, em muốn đi đưa cơm cho nó.” Bạch Tuyết thở phào nhẹ nhõm nói, Lãnh Dạ thật bất ngờ, ngẩng đầu, lãnh mâu nhìn Bạch Tuyết. Cô nói muốn đi đưa cơm? Có lầm hay không, ngày đó rõ ràng cô sợ đến phát run, chẳng lẽ hôm nay sẽ không sợ sao?



"Em không sợ nó ăn em sao?" Lãnh Dạ hỏi.



"Không phải anh nói nó sẽ không ăn thịt người sao?"



"Thế nhưng trông em vừa trắng lại non mềm như vậy có thể sẽ rất ngon.”



"A?" Bạch Tuyết trừng mắt nhìn Lãnh Dạ, không biết là đang nói đùa hay là nói là sự thật nữa?



"Sợ hãi sẽ không muốn đi sao.” Lãnh Dạ tiếp tục ăn cơm.



"Anh có thể đi cùng em sao?" Bạch Tuyết lo lắng con sói kia bị đói, đến lúc đó nó có thể ăn thịt người thì sao. Nhìn nó khả ái như vậy, mặc dù ánh mắt rất cao ngạo, thế nhưng một thân tuyết trắng, còn có đôi mắt hồng hồng, khiến Bạch Tuyết không khỏi có chút thích thú. Nhất là nó còn gọi là Yêu Tuyết, cũng có một chữ Tuyết giống cô, xem ra bọn họ đều có quan hệ, đều thích Tuyết.



Bạch Tuyết bắt đầu tưởng tượng giả như Yêu Tuyết bò vào trong tuyết khẳng định tìm không được nó, bởi vì lông nó giống như tuyết vậy.



"Không được, tôi rất bận!" Lãnh Dạ lạnh lùng trả lời, anh làm sao có thể cùng cô đi chứ, đó chính là anh. Mặc dù anh lợi hại hơn nữa cũng sẽ không thể phân thân!



"Vậy cũng không sao, anh làm việc của mình là được. Em đi nhanh về nhanh! Đem thức ăn để lại em sẽ trở về.” Nói xong Bạch Tuyết cúi đầu xuống cũng bắt đầu ăn cơm.



"Em thật không sợ nó ăn mình sao?" Lãnh Dạ lại hỏi, bởi vì anh muốn biết Bạch Tuyết lấy dũng khí ở đâu ra?



"Nó sẽ không ăn em, bởi vì ngày đó nó cũng không có ăn em, vả lại em mang thức ăn cho nó. Nó nhìn thấy xương sườn càng sẽ không ăn em.” Bạch Tuyết mỉm cười nói, nụ cười kia tựa như là sóng điện, khiến toàn thân Lanh Dạ rung động một trận.



"Tùy em.” Lãnh Dạ không có nói cái gì nữa, bởi vì Bạch Tuyết đã muốn đi. Anh cũng nên đi trước Bạch Tuyết một bước, miễn cho cô lại thất vọng.



Sau khi ăn xong Bạch Tuyết bắt đầu thu thập đồ ăn. Cô còn cầm một trái táo, hơn nữa đều cắt thành từng miếng. Một tay còn bưng xương sườn chuẩn bị lúc trước, lo lắng nó không đủ ăn, lại bỏ thêm mấy miếng thịt gà vào.



Bạch Tuyết lặng lẽ đi đến căn nhà bên cạnh mà Lãnh Dạ nói. Cô không có trực tiếp đi vào, mà đứng ở cửa nhìn ngó.



Quả nhiên Yêu Tuyết đang nằm bò ở cách đó không xa.



"Yêu Tuyết, Yêu Tuyết...” Bạch Tuyết nhẹ nhàng gọi.



Lãnh Dạ nghe thấy Bạch Tuyết gọi anh, vẫn là lãnh ngạo quay đầu lại.

Nhìn Bạch Tuyết, sau đó đứng dậy, hướng Bạch Tuyết bên này nhìn sang. Kỳ thực sự lãnh ngạo của anh là sinh ra đã có. Anh là sói, không phải người. Cho nên anh sẽ không ôn nhu, chỉ có hung ác, đây cũng là vì sự sinh tồn của động vật, bởi quá ôn nhu sẽ bị ăn thịt, trở thành con mồi của cường giả.



Cường giả thì sống, kẻ yếu thì chết!



Tuy nói có chút tàn nhẫn, thế nhưng đây là quy tắc sinh tồn tự nhiên, cũng vì vây mà anh mới có thể lên làm Lang Vương, khiến ngạo khí hòa cùng nhịp thở với mình



"Yêu Tuyết, Yêu Tuyết, chị tới mang đồ ăn cho em này, chị có thể vào không?" Bạch Tuyết ôn nhu hỏi, Lãnh Dạ nhìn cô gái điềm đạm đáng yêu trước mắt. Cô rõ ràng rất sợ hãi, vì sao còn muốn đến?



Lãnh Dạ gật gật đầu, ý là có thể tiến vào. Bạch Tuyết kinh hãi đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, mới vừa rồi không phải là mình hoa mắt chứ. Vì sao cô lại nhìn thấy Yêu Tuyết gật đầu? Chẳng lẽ nó nghe hiểu được tiếng người nói?



Lãnh Dạ nhìn thấy Bạch Tuyết cứng đờ, thế là xoay người, cao ngạo rời đi, một bộ không để ý tới tư thế của Bạch Tuyết!



Bạch Tuyết nhìn thấy Yêu Tuyết rời đi, thế là, chậm rãi hướng trong nhà đi đến.



"Yêu Tuyết, em có thể nghe hiểu chị nói gì đúng không? Vừa nãy em gật đầu đúng không? Em là đồng ý cho chị tiến vào đúng không?" Bạch Tuyết liên tiếp hỏi, khiến Lãnh Dạ đều nhanh bị cô quay vòng đến hôn mê. Phụ nữ thực sự là phiền phức!



"...” Lãnh Dạ không nói, cũng không có lại gật đầu, rất có khí thế vương giả nhìn Bạch Tuyết.



"Em đừng lo lắng, chị sẽ không làm thương tổn em, chị là tới cho em đồ ăn. Em xem đây là xương sườn nha, là chị làm đấy, ăn rất ngon.” Bạch Tuyết dùng chiếc đũa gắp một khối, đưa đến miệng Lãnh Dạ.



Lãnh Dạ không hề muốn ăn chút nào, bởi vì anh đã ăn rất no. Thế nhưng, nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của Bạch Tuyết, anh vẫn là há miệng ra, đem thịt Bạch Tuyết đưa tới ăn vào trong bụng.



Bạch Tuyết nhìn thấy con sói ăn, trong lòng yên tâm hơn, nói rõ nó rất ngoan, sẽ không ăn thịt người, thảo nào Lãnh Dạ lại nuôi nó.



Bạch Tuyết lại gắp một miếng táo đưa đến bên miệng, Lãnh Dạ không muốn làm cho Bạch Tuyết thất vọng, thế là ngoan ngoãn ăn.



Chỉ chốc lát sau liền đem tất cả thức ăn Bạch Tuyết mang đến ăn vào trong bụng, khiến Bạch Tuyết hài lòng ngồi ở bên cạnh.



"Em có biết hay không nhìn em rất giống tiểu cẩu chị nhặt được lúc mười bốn tuổi, lông nó cũng rất trắng, hơn nữa mắt cũng giống em.” Bạch Tuyết nói đến đây, chợt nhớ tới đến cái gì đó.



"Có lẽ nó và em giống nhau, cũng là sói, chẳng qua là khi đó chị không biết!"



Lãnh Dạ nằm bò trên mặt đất, anh ăn hơi nhiều, cho nên nghĩ nằm nghỉ một lúc.



Bạch Tuyết vẫn ngồi vậy, quay đầu nhìn thấy Yêu Tuyết rất ngoan, nghĩ muốn sờ lông của nó. Thế nhưng, trong lòng vẫn là có chút không dám, lo lắng thú tính của nó nổi lên sẽ ăn thịt mình!



"Chị có thể sờ em không? Em rất giống Tiểu Bạch chị từng nuôi.” Năm mười bốn tuổi ấy, Bạch Tuyết đều gọi Lãnh Dạ là Tiểu Bạch.



Lãnh Dạ không có phản đối cũng không có gật đầu. Bạch Tuyết to gan vươn tay nhỏ bé, nhẹ nhàng vuốt ve lông của có, thật mềm, thật mượt. Bởi vì Bạch Tuyết xoa, Lãnh Dạ cũng rất thoải mái nhắm mắt lại.



Bạch Tuyết chỉ biết trước mắt chính là một coi sói nhìn rất đẹp, mà chẳng biết nó hiện tại chính là người đàn ông mỗi ngày mỗi đêm hung hăng muốn cô. Nếu như cô biết mình mỗi ngày bị một con sói yêu hung hăng xx, không biết còn có thể bình tĩnh hay không...



"Em vì sao lại ở trong này?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi, sói không phải hẳn là ở trong rừng rậm sao? Vì sao lại bị Lãnh Dạ biến thành sủng vật nuôi dưỡng?



Bạch Tuyết phát hiện Yêu Tuyết rất ngoan hiền, thế là to gan bắt đầu lấy tay xoa đều thân thể. Kỳ thực Bạch Tuyết không có ý tứ gì khác, cô chỉ là muốn tốt với nó.



Nhưng mà, Lãnh Dạ vốn rất hưởng thụ bị Bạch Tuyết xoa thân thể lại bắt đầu nóng lên.



Một lát sau, Bạch Tuyết nhìn thấy thời gian, cần phải trở về, bởi vì Lãnh Dạ yêu cầu cô trước mười giờ phải lên giường nghỉ ngơi, nếu không sẽ trừng phạt. Mặc dù phương thức trừng phạt có chút đặc biệt, thế nhưng, Bạch Tuyết vẫn là không hi vọng mình bị chỉ trích liền chuẩn bị rời đi



"Yêu Tuyết, đã khuya, chị phải đi về, bởi vì chủ nhân của em yêu cầu trước mười giờ phải lên giường nghỉ ngơi nếu không sẽ lại mất hứng. Tạm biệt, ngày mai chị sẽ trở lại thăm em. Chị sẽ còn mang đồ ăn ngon đến.” Bạch Tuyết rời đi mà Lãnh Dạ thì hướng bên cạnh đi đến. Bởi anh cũng muốn về nghỉ ngơi!



Mới vừa rồi bị Bạch Tuyết sờ tới sờ lui, chờ chút nữa anh cũng muốn ở trên người Bạch Tuyết sờ tới sờ lui.



Bạch Tuyết trở lại phòng ngủ, cầm áo ngủ chuẩn bị đi tắm, vừa muốn đi vào, phát hiện cửa phòng ngủ mở ra. Lãnh Dạ không mặc gì từ bên ngoài tiến vào. Bạch Tuyết mặc dù không chỉ một lần nhìn thấy thân thể Lãnh Dạ. Thế nhưng, nhìn thấy một người đàn ông lãnh khốc không mặc quần áo, còn ngông nghênh đi tới vẫn rất ngại ngùng.



Chỉ thấy Lãnh Dạ tuấn mỹ, mặt như điêu khắc ngũ quan rõ ràng. Bề ngoài thoạt nhìn rất lạnh khốc, nhưng trong mắt lơ đãng toát ra tinh quang làm cho người ta không dám xem thường. Đầu tóc đen nhánh, một đôi mày kiếm tràn đầy đa tình, làm cho người ta không cẩn thận liền luân hãm. Cái mũi cao, đôi môi dày vừa phải đỏ hồng lúc này lại khiến người khác hoa mắt. Chỉ thấy vóc người vĩ ngạn, màu da cổ đồng, ngũ quan hình dáng rõ ràng mà thâm thúy, như tượng điêu khắc Hy Lạp. Con ngươi u ám thâm thúy, có vẻ cuồng dã không câu nệ, tà mị gợi cảm. Cả người phát ra một loại khí thế uy chấn thiên hạ, khí thế vương giả, tà ác mà tuấn mỹ trên mặt lúc này phóng đãng không câu nệ cao ngạo.



Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ không mặc gì vẫn có cảm giác là lạ!



"Cái kia, anh hết bận rồi sao. Em đi tắm rồi sẽ nghỉ ngơi.” Bạch Tuyết giả vờ trấn định nói, hướng phòng tắm đi đến.



Lãnh Dạ nhìn nhìn Bạch Tuyết, lại nhìn nhìn chính mình, hiện tại anh không có mặc quần áo, còn không phải vì cô sao. Cô muốn xem chân thân của anh, anh đương nhiên không thể mặc, có ai thấy qua sói mặc đồ bao giờ chứ, đây không phải là quá khôi hài sao?



Vì Bạch Tuyết, anh đi tới đó, còn bị ánh mắt kỳ quái của cô quan sát. Anh thế nào nuốt trôi chuyện này, đã thế cô còn thích xoa anh, nếu vậy hôm nay anh sẽ để cho cô sờ đủ. Lãnh Dạ liền hướng phòng tắm đi vào.



"Anh? Em rất nhanh liền tắm xong.” Bạch Tuyết cuống quít mở vòi tắm, cô cho rằng Lãnh Dạ lại chờ sốt ruột, cho nên tăng nhanh động tác trên tay.



"Tôi cũng muốn tắm!" Lãnh Dạ hướng Bạch Tuyết đi đến, thấy vậy, Bạch Tuyết liền ngoan ngoãn đi đến bể, bắt đầu chuẩn bị nước tắm.



Ngay khi Bạch Tuyết vì Lãnh Dạ chuẩn bị nước tắm.



Lâm Giang ở trong biệt thự đau đến nhe răng nhếch miệng, anh đang tu luyện, hi vọng pháp lực có thể đè nén đau đớn xuống. Hiện tại anh càng hoài nghi là Lãnh Dạ ở sau lưng ám toán anh, bởi vì ánh mắt của anh mặc dù đi bệnh viện cũng trị không hết. Mà anh dùng năng lực đều trị không hết, lại càng không nói đến mấy thứ ở đây có thể trị được!



Còn có vật đàn ông đáng thương của anh đã sưng lên, anh nhẹ nhàng dùng tay sờ sờ, vừa thô vừa lớn, là anh hận đến nghiến răng!



Trong lòng bắt đầu mắng to Lãnh Dạ không phải sói!



Đê tiện vô sỉ!



Sau lưng ám toán anh!



... ......



Lãnh Dạ bị mắng.



Hắt xì ——



Hắt xì ——



Hắt xì ——



Lãnh Dạ liên tiếp đánh ba cái hắt xì, Bạch Tuyết cuống quít đi thử nước ấm.


Đã sửa bởi angel.remix lúc 20.04.2015, 12:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Hana86, Yến My, beconngoxx, choithoi, phuong thi
     
Có bài mới 20.08.2014, 16:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5144 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại - Huyền huyễn] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 44
Chương 104: Đứa nhỏ tham ăn



"Nước đâu có lạnh, vì sao lại hắt xì? Có phải tại anh không mặc gì chạy lung tung nên bị cảm lạnh rồi không?" Bạch Tuyết suy đoán, có lẽ Lãnh Dạ vừa từ bên ngoài bị nhiễm lạnh!



Ai biết, Lãnh Dạ đang căm tức nhìn Bạch Tuyết, cái gì gọi là thích không mặc gì chạy? Anh là vì cô mới có thể biến thân! Chứ những những người phụ nữ khác muốn nhìn anh không mặc gì đến phát điên, vậy mà cô được nhìn chân thân của anh mà không biết quý trọng, lại còn nói vậy!



Bạch Tuyết bị Lãnh Dạ giận dữ nhìn, biết mình nói sai, ngoan ngoãn câm miệng, giúp Lãnh Dạ chà lưng phía sau.



"Qua đây hôn tôi.” Lãnh Dạ bỗng nhiên nói ra một câu không đầu không đuôi.



"A?" Bạch Tuyết hiển nhiên là rất giật mình.



"Hôn tôi.” Lãnh Dạ lại lặp lại một lần nữa, trong giọng nói mang theo mệnh lệnh, và không cho phép chống cự.



Bạch Tuyết sắc mặt ửng đỏ, thế nhưng vẫn là rất ngượng ngùng, đem miệng đưa tới, nhẹ nhàng hôn một cái lên miệng Lãnh Dạ, sau đó liền lui về.



"Không đủ.”



Lãnh Dạ lúc này tựa như một đứa nhỏ tham ăn, khiến Bạch Tuyết không khỏi muốn cười, thế nhưng người đàn ông này lại không có vì vậy mà ngượng ngùng, vẫn lạnh lùng biểu tình nghiêm nghị, chờ Bạch Tuyết đưa lên cái hôn thật sâu.



Bạch Tuyết thẹn thùng, vươn tay nhỏ bé, cầm lấy khuôn mặt lạnh lùng của Lãnh Dạ, hôn lên môi, bắt đầu cho Lãnh Dạ cái hôn nhiệt tình.



Lãnh Dạ vừa nãy vốn bị Bạch Tuyết sờ tới cũng đã bốc cháy, lúc này còn chịu sự chủ động của Bạch Tuyết, khiến anh không muốn nhịn nữa, cũng không cần nhẫn. Anh bây giờ chỉ muốn cô, thế là đứng dậy, đem Bạch Tuyết ôm lấy, hai tay anh nhấc chân Bạch Tuyết lên, sau đó bàn tay nắm chắc ngang hông, hai tay còn thuận thế ép sát bộ ngực của Bạch Tuyết lại, Bạch Tuyết thân thể khẽ run lên, tựa hồ bị Lãnh Dạ liên tiếp kích thích đến, nhẹ nhàng run rẩy đã bị Lãnh Dạ cảm nhận được, khóe miệng anh vừa kéo, cô luôn luôn dễ dàng động tình như vậy, khúc nhạc dạo còn chưa có bắt đầu, thì đã có phản ứng.



Lãnh Dạ ôm Bạch Tuyết đi vào phòng ngủ, đem Bạch Tuyết áp ở trên giường.



"Bé con, em chỉ biết nghịch lửa, chẳng lẽ không định dập tắt lửa sao? Ưm?" Lãnh Dạ bị Bạch Tuyết mềm mại không xương kích thích khiến phía dưới đã sớm có ý chí chiến đấu sục sôi.



Anh không thể chờ đợi được, hung ác, không có bất kỳ khúc dạo đầu, hung hăng xâm nhập vào thân thể Bạch Tuyết, Bạch Tuyết lập tức kêu một tiếng a --



Lãnh Dạ bàn tay to nắm lấy vòng eo Bạch Tuyết, vì để cho chính mình mỗi một lần tiến vào có thể tiến sâu hơn, Bạch Tuyết vẫn như cũ không có cách nào thích ứng sự hung ác này, đành cực lực nhẫn nại, người đàn ông này vì sao khát khao như thế? Anh không phải mỗi ngày buổi tối đều phải làm sao? Vì sao luôn luôn giống như con sói đói, hận không thể đem cô chia sẻ sau đó ăn vào trong bụng!



Bạch Tuyết ý thức chậm rãi rã rời, theo Lãnh Dạ mỗi một lần tiến vào bắt đầu mơ hồ, chốc chốc hô hấp dồn dập, chốc chốc cắn răng nhịn xuống, nhưng mà Lãnh Dạ khắp nơi lần lượt hung hăng chiếm hữu, hận không thể đem thân thể Bạch Tuyết xuyên qua.



Bạch Tuyết mơ màng bắt đầu đã không ý thức được, cái miệng nhỏ nhắn hé mở, tròng mắt híp lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bởi vì Lãnh Dạ ra vào, Bạch Tuyết thân thể run lên...



Cuối cùng, nhiệt lưu cuồn cuộn như Trường Giang hướng bên trong phóng tới, hết thảy đều chảy vào trong thân thể Bạch Tuyết...



Xong việc, Lãnh Dạ rời khỏi thân thể Bạch Tuyết, xoay người nằm ngửa ở bên cạnh, Bạch Tuyết thì vẫn tư thế cũ, không có di động, nhắm mắt thở dốc.



Lãnh Dạ nhìn về phía Bạch Tuyết, khóe miệng nhếch lên, đẩy ra tóc đen trên gương mặt Bạch Tuyết, bởi vì ra mồ hôi, mà tóc đã dính ở trên gương mặt, Bạch Tuyết híp mắt, tròng mắt hẹp dài buông xuống, xem bộ dáng là rất mệt mỏi.



"Lần này em không có té xỉu, có tiến bộ.” Lãnh Dạ nói thật nhỏ.



Kỳ thực, lần này Lãnh Dạ lo lắng cô lại té xỉu, nên mới xong việc sớm, nếu không anh còn có thể hung hăng muốn Bạch Tuyết tiếp, bởi vì anh không phải là con người, anh là Lang Vương tu luyện ngàn năm, anh có thể lực kinh người.



Nhìn người phụ nữ trong lòng mệt mỏi, nhìn thân thể của cô không phải tốt lắm, rất cần rèn đúc thêm.

"Sau này xem ra phải cùng em vận động nhiều hơn".



"Thế nhưng mệt mỏi quá!" Bạch Tuyết trả lời, vẫn là nhắm hai mắt lại.



"Đây là một loại vận động rất hưởng thụ, nhưng mệt? Nên em chỉ có thể cần phải chăm chỉ rèn luyện, đến lúc đó cũng không biết mệt mỏi.”



Bạch Tuyết nghe thấy Lãnh Dạ nói vậy, mở mắt ra nhìn Lãnh Dạ, anh vừa nói là chăm chỉ rèn luyện, có phải anh đã rèn luyện rất nhiều, vậy đã có bao nhiêu người phụ nữ cùng làm? Khó trách thân thể tố chất lại tốt như vậy, thì ra là nguyên nhân này.



Trong tròng mắt thoáng qua một tia ghen tuông, nghĩ đến Lãnh Dạ và những người phụ nữ khác rèn luyện trong lòng có điểm ưu thương!



"Thế nào?"



"Khó trách anh không biết mệt!" Bạch Tuyết trả lời.



"Em không phải là người phụ nữ đầu tiên của tôi, thế nhưng tôi sẽ là người đàn ông cuối cùng của em, ở đây sau này không được bất luận kẻ nào khác đi vào. Nhớ kỹ.” Lãnh Dạ chỉ chỉ hạ thân Bạch Tuyết nghiêm nghị nói.



Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ, thật là bá đạo, anh có thể cùng người khác rèn luyện, nhưng mà lại không cho phép cô...



Đương nhiên, không cần Lãnh Dạ nói, cô cũng sẽ không để cho người khác tiến vào thân thể của mình, lòng của cô, người của cô, cô chỉ nghĩ cho anh -- giữ lại cho Lãnh Dạ.



Thế nhưng, anh lại...



"Vây lúc không có em, trước kia anh không phải thường xuyên ở cùng người khác sao?" Bạch Tuyết ở trước mặt Lãnh Dạ hỏi, dám nói ra ý nghĩ của mình, cũng không giống như lúc vừa mới bắt đầu, chỉ lo lấy lòng, không dám chọc giận.



Vừa mới bắt đầu, bởi vì cha, lo lắng đắc tội người đàn ông này, cha sẽ không có được sự giúp đỡ, thế nhưng, hiện tại cô không muốn bởi vì cha lấy lòng Lãnh Dạ, cô muốn nói ra suy nghĩ của mình, muốn Lãnh Dạ biết một chút, cho nên lúc ban đầu khi cha bức ép, cô mới tìm đến người đàn ông này, cô mới có thể cầu sự giúp đỡ, chao thân thể cho anh.



"Đúng.” Lãnh Dạ quyết đoán trả lời, anh không muốn giấu giếm cô, anh đã hơn một ngàn tuổi, trong lúc đó anh đã từng có rất nhiều phụ nữ, thế nhưng, sau này, anh chỉ nghĩ muốn ở cùng cô, không muốn cùng những người phụ nữ khác bên cạnh! Mặc dù thân là Lang Vương, có hậu cung là chức trách của anh.



Thế nhưng, anh lúc này thà rằng thất trách, cũng không muốn những phi tử ấy, cho nên hiện tại các phi tử ở yêu giới mỗi người đều lo lắng phát bực, một ít sóng ngầm đã bắt đầu khởi động...



Lãnh Dạ đã xem nhẹ tâm của những người đố kỵ thật đáng sợ, xem nhẹ họ vì đàn ông sẽ làm ra càng nhiều chuyện đáng sợ, cho nên với một người sáng suốt, khi gặp việc phải xử lý hậu cung, cũng phải hết sức cẩn thận!



Bạch Tuyết thấy rất thất vọng, cũng là trong dự liệu của mình, dù sao Lãnh Dạ đã thành công như thế, đương nhiên phụ nữ không thể nào có mình cô, chỉ là, cô muốn biết hiện tại anh có còn người khác hay không?



"Vĩnh viễn nhớ kỹ lời nói của tôi, ở đây vĩnh viễn không cho bất luận kẻ nào đi vào có biết hay không?" Lãnh Dạ vẫn là chỉ chỉ phía dưới Bạch Tuyết, mới vừa rồi không thấy Bạch Tuyết trả lời, anh lại một lần nữa cường điệu nói.



"Em sẽ không để cho người khác đi vào, thế nhưng anh...” Bạch Tuyết nhìn người đàn ông bá đạo này muốn nói: Cô tuyệt đối sẽ không để cho người khác có được thân thể của mình, vậy anh định tiến vào thân thể bao nhiêu người phụ nữ khác?



Thế nhưng, Bạch Tuyết thủy chung cuối cùng cũng không có nói ra, nhìn ánh mắt Lãnh Dạ, cô liền dừng lại ý nghĩ của mình, dù sao cũng là cô chủ động trêu chọc anh trước, lại là cô chủ động cầu anh nhận lấy cô, nên cô có tư cách gì yêu cầu anh vì cô mà thủ thân! Có lẽ lúc đó anh thấy cô đáng thương, có lẽ anh hiện tại đối với cô có hứng thú, một khi đã không có hứng thú, anh có thể coi cô như quần áo mà vứt đi!



"...” Lãnh Dạ không nói gì, anh sẽ không hứa hẹn với Bạch Tuyết, bởi vì anh chỉ biết dùng hành động chứng minh tim của mình, bởi đây là Lang Vương.



***



Cung Hàn nằm ở trên giường, đang suy nghĩ làm thế nào để cùng Bạch Tuyết có cuộc gặp mặt đặc biệt?



Bỗng nhiên, anh nhận được tin tức từ yêu giới truyền đến, ngoài ý muốn chính là...



Khó trách, Lãnh Dạ vẫn hiếu kỳ, con yêu phạm vào tội lớn đã bị Tiêu Dao khóa khóa lại, thế nhưng làm sao có thể trốn đi? Bởi vì Tiêu Dao khóa là một pháp khí, trừ Lãnh Dạ, không ai có thể mở cái Tiêu Dao khóa kia, thế nhưng mà con yêu phạm tội cư nhiên có thể thoát được, còn chạy trốn!



Nhưng mà, lúc này Cung Hàn liền nhận được chỉ thị từ yêu giới truyền đến, nói như vậy, anh ở yêu giới còn có đồng đảng, như vậy anh chạy trốn có thể có sự trợ giúp của kẻ khác mà rời đi?



Chỉ là, này Lãnh Dạ còn chưa có phát hiện!



Lúc trước biết khi biết anh đào tẩu, đầu tiên Lãnh Dạ liền nghĩ đến là có kẻ giúp anh, bởi vì chính mình anh căn bản không có biện pháp đào tẩu!



Thế nhưng về sau phái Lãnh Tịnh trở về yêu giới điều tra, kết quả là không có bất kỳ đầu mối! Cho nên cái ý niệm này cũng là buông xuống, trước mắt việc chính là phải bắt được yêu phạm tội, miễn cho anh nguy hại nhân gian!



Cung Hàn nhận được chỉ thị ở yêu giới, anh cung kính gật đầu, ý là minh bạch.



Về phần Cung Hàn nhận được chỉ thị gì? Ai cũng không biết!



Anh ở yêu giới rốt cuộc là vì ai làm việc? Cũng không người nào biết!



Duy nhất biết đến, chính là nguy hiểm đang ở hướng Bạch Tuyết từng bước một tới gần!



Cung Hàn cắt đứt lien lạc với yêu giới, lại lần nữa nằm ở trên giường, anh có chút không hiểu, anh không biết bè trên có ý gì? nhưng mà, việc này tựa hồ là cơ hội cho anh tiếp xúc với Bạch Tuyết.



Ngày hôm sau, Bạch Tuyết lại chuẩn bị đi học.



Lãnh Dạ ăn xong bữa sáng, vốn định đưa Bạch Tuyết đi, sau đó sẽ đến công ty, ai biết anh bỗng nhiên nhận được tin tức từ yêu giới truyền đến, đây là đặc quyền của vương phi gửi đến, có việc gấp có thể dùng pháp thuật thông báo cho anh, mà đây là lần đầu tiên Lãnh Dạ nhận được tin tức từ Vương Phi, bởi vậy đoán được nhất định là có chuyện trọng yếu, nếu không sẽ không dám cả gan sử dụng đây tín hiệu!



"Em đi học đi, tôi hôm nay có một chút bận.” Lãnh Dạ nói xong thì đi lên lầu.



Bạch Tuyết thấy vậy đeo túi sách liền đi ra ngoài, ở trong mắt Bạch Tuyết, Lãnh Dạ trừ buổi tối bận, kỳ thực ban ngày cũng rất bận, nên cô không có tò mò, trực tiếp đi.



Lãnh Dạ nhận được tin tức của vương phi là, mẫu thân của anh bỗng nhiên lâm trọng bệnh, muốn anh cấp tốc trở lại.



Lãnh Dạ cũng rất tò mò, mẫu thân anh là yêu, hơn nữa thân thể rất tốt, tự thân lại có pháp lực, bình thường không thể nào sinh bệnh, lại nói anh cũng thường xuyên mang cho mẫu thân một ít thứ đại bổ dưỡng sinh, sao có thể bỗng nhiên bệnh nặng?



Mặc dù hoài nghi sự tình có chút kỳ quặc, thế nhưng, Lãnh Dạ vẫn chuẩn bị cấp tốc quay về.



Anh báo cho Lãnh Tịnh và Lãnh Nguyệt cùng nhau trở lại, bởi vì mẫu thân thích nhất ba người bọn họ, tin chắc khi nhìn thấy ba người bọn họ trở lại, mẫu thân nhất định sẽ rất cao hứng, rời đi một phút, Lãnh Dạ lại gọi điện cho Bạch Tuyết.



"Tuyết nhi, tôi phải rời đi một khoảng thời gian, bởi vì có việc gấp phải về nhà một chuyến, chính mình chiếu cố tốt bản thân, chờ tôi trở về, tan học thì trở về nhà, đâu cũng không được đi, buổi tối khóa kỹ cửa, đừng cho bất luận ai vào nhà!"



Đã sửa bởi angel.remix lúc 19.09.2016, 10:16, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Duong Dan, beconngoxx, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, Tiểu Rea, Trần Mai Loan, tuyenphamkr và 348 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 386 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.