Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

 
Có bài mới 13.07.2014, 01:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.05.2013, 19:43
Bài viết: 241
Được thanks: 1713 lần
Điểm: 13.34
Có bài mới Re: [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muôi - Như Nhược Yên - Điểm: 27
     Chương 5: Sư huynh đến

     Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa sáng, liền nghe một hồi đập cửa.  Đáy lòng Mộ Dung Tiểu Tiểu phát điên. A a a, có để cho người ta ngủ hay không a, nhưng là nàng vẫn phải tức giận rời giường!

     Tối hôm qua sau khi tiểu nhị báo quan phủ nàng biết kế tiếp Cổ Hân sẽ có nghi vấn, vì tránh phiền toái, nàng lấy cớ bị kinh hách nghĩ sớm một chút nghỉ tạm liền lấy tốc độ nhanh chóng trốn vào trong phòng.

     Còn đang trong giấc mộng liền bị đánh thức   Mộ Dung Tiểu Tiểu cực kỳ khó chịu, lúc mở cửa vẫn còn tức giận, chờ đến khi nhìn thấy Cổ Hân nhanh chóng thay đổi khuôn mặt tươi cười siêu cấp đáng yêu để đối phó.

     "Cổ ca ca, có chuyện gì sao?" Không có biện pháp, ai kêu tối qua nhờ vả người ta hỗ trợ chứ.

     Vừa mới rời giường gương mặt của Tiểu Tiểu ửng đỏ , ánh mắt mang theo mờ hồ vừa mới tỉnh ngủ, thanh âm nói chuyện mềm mại uyển chuyển, thân thể nho nhỏ miễn cưỡng tựa vào cánh cửa thoạt nhìn thật đáng yêu. Cổ Hân thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu như thế không nhịn được khẽ cười, " Ừ, Tiểu Tiểu, ta mang ngươi đi ra ngoài dùng đồ ăn sáng đi."

     Dường như hàng năm Cổ Hân đều đến Vi Nhạc Thành tuần tra việc buôn bán làm ăn của gia tộc, ở trong thành có mấy cửa hàng, bởi vậy đối Vi Nhạc thành cũng không xa lạ. Nghĩ môt tiểu oa nhi như Mộ Dung Tiểu Tiểu ở tại khách sạn hắn cũng không yên tâm, dù sao còn ở trong thành vài ngày, hắn vẫn nên quan tâm nàng chút.

     Tối hôm qua khi nhìn thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu nhìn thấy nàng lần đầu tiên đã cảm thấy có hứng thú với nàng, một tiểu oa nhi nửa đêm dám trèo nóc nhà sao? A, thật biết điều. Kỳ thực hắn rất thích tiểu cô nương như vậy, biết nàng không có gia nhân còn một mình ra cửa, trong lòng chẳng biết tại sao đau lòng lạ thường. Nghĩ ở trong vài ngày này đối thật tốt với nàng, nếu có thể mang theo nàng đi dạo khắp nơi cũng tốt. (ảo tưởng sức mạnh à cưng hừ hừ…)


     Nói thật, Mộ Dung Tiểu Tiểu không muốn đi, như vậy chút thời gian đó còn không bằng cho nàng hảo hảo ngủ một giấc.

     Đang nghĩ tới nên từ chối như thế nào, Cổ Hân mở miệng lần nữa,

     "Ta biết nơi này có quán ăn hương vị rất tốt, Tiểu Tiểu cũng cùng đi nếm thử sao?"

     Sờ sờ bụng nhỏ, nàng dường như cũng có chút đói bụng.

     Lập tức thoải mái đáp ứng.

     Rửa mặt xong mang theo Tuyết Lang đi theo Cổ Hân chậm rãi ra khỏi quán trọ, theo sau Cổ Hân vẫn là hắc y nam tử đêm qua.

     Tuy là sáng sớm nhưng trên đường đã náo nhiệt, xe như dòng chảy, người đi đường như mắc cửi, thanh âm thét to của tiểu thương rất có lực xuyên thấu, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng kêu của vài con ngựa, còn có mùi hương của đủ loại đồ ăn mê người phiêu tán trong không khí. Đám người Mộ Dung Tiểu Tiểu lại thành tiêu điểm, nam là không phải người thường, nữ đáng yêu không gì sánh được, hơn nữa còn có một con sói lớn.

     Thật là một tổ hợp đặc biệt.

     Cổ Hân mang theo Mộ Dung Tiểu Tiểu đi tới quán ăn nhà mình, khai rõ thân phận cũng không có kiêng dè nàng, chưởng quầy cung kính dẫn người trực tiếp lên phòng trên lầu hai.

     Nhìn thấy một màn này trong con ngươi của Mộ Dung Tiểu Tiểu chớp nhoáng qua một tia kinh ngạc, lập tức lại khôi phục bộ dáng thiên chân vô tà (là ngây thơ choong soáng đó :). Nếu không phải thân phận đặc thù, vì sao lại có người hầu ưu tú như vậy?

     Đặt mông ngồi ở vị trí bên cạnh cửa sổ, Tuyết Lang cũng ngồi xổm bên cạnh thân nhỏ của nàng. Mộ Dung Tiểu Tiểu giương cái đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn lại ngã tư đường.

     "Tiểu Tiểu, như thế nào, có phải còn muốn ăn gì ở dưới đó hay không?" Tầm mắt luôn luôn không rời đi khỏi Mộ Dung Tiểu Tiểu, Cổ Hân tò mò mở miệng hỏi.

     "Không phải, ta đang đợi sư huynh." Đầu cũng lười quay lại tiếp tục nhìn quanh.

     Lại là sư huynh, đây là lần thứ hai Cổ Hân nghe Mộ Dung Tiểu Tiểu nhắc tới.

     "Sư huynh hôm nay sẽ trở lại, sư huynh đối với ta rất tốt." Cũng không còn chờ Cổ Hân mở miệng hỏi, liền tự động giải thích.

     "Sư huynh của Tiểu Tiểu là ai, sư phụ các người ở nơi nào?" Hiển nhiên lời giải thích của Mộ Dung Tiểu Tiểu chưa thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của người nào đó (lười phải gọi tên luôn).

     Nhìn vẻ mặt tò mò của người nào đó Mộ Dung Tiểu Tiểu không buồn nói gì, nhưng  vẫn phải nhẫn nại tính tình lại bổ sung, "Sư huynh a. . ." Nghiêng đầu ngưng mi chu miệng một bộ dáng rất chân thành.

     Cổ Hân nhìn  nàng khích lệ, ý bảo hắn rất có nhẫn nại đang chờ nàng trả lời.

     "Sư huynh a, sư huynh chính là sư huynh a." Thập phần vô tội.

     Hắn ngất.

     Khóe miệng của Cổ Hân run rẩy.

     Vào lúc này tất cả đồ ăn đều đã được bưng lên, hai mắt Mộ Dung Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm trên bàn. Tuyết Lang trong cốc cũng bị nàng nuôi đến hỏng vị giác rồi, những món này nọ thật đúng là chướng mắt, đủ để thấy những thứ kia cũng không tệ lắm.

     Một người một sói chỉ kém nước miếng chảy ròng ròng.

     Cổ sớm nhìn thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu như vậy cười thành tiếng, phân phó nàng ăn mau đi.
            Trong lòng càng bắt đầu thương tiếc, trong mắt tràn đầy ôn nhu đến bản thân hắn cũng không biết, khiến cho hắc y thị vệ bên cạnh hắn vô cùng kinh ngạc. Hắn cũng chưa từng gặp qua thời điểm công tử nhà hắn quan tâm đến người khác bao giờ.

     Đồ ăn tinh xảo tỏa ra từng trân hương thơ mê người, nhanh chóng thúc giục con côn trùng háu ăn trong bụng Mộ Dung Tiểu Tiểu, hai người ăn ngấu nghiến không nói bất cứ lời nào, vừa ăn cũng không quên đút cho Tuyết Lang, một người một sói thật là hài hòa.

     Sau một hồi Cổ Hân cũng sớm quên việc hỏi sư phụ nàng ở nơi nào, tựa hồ là sợ lại được đáp án dở khóc dở cười, vì thế chẳng thèm hỏi.

     Một lát   yên tĩnh bên ngoài bị người khác phá vỡ.

     Người tới mười hai mười ba tuổi, một thân váy hồng phấn, bỏ qua sự khinh thường hiện lên giữa hai hàng lông mày xem ra cũng là một tiểu cô nương xinh đẹp, vừa vào phòng liền nhắm thẳng vào Mộ Dung Tiểu Tiểu, mặc dù mắt nhìn Cổ Hân nhưng lời nói nhằm vào Mộ Dung Tiểu Tiểu, "Ca, này là ai a." Nhíu mày bất mãn.

     Cổ Tuyết Nhi thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu ăn uống không có ý tứ sớm đã không vừa mắt, dã nha đầu từ đâu đến không hiểu quy củ.

     Thừa dịp lúc Mộ Dung Tiểu Tiểu ngẩng đầu uống nước phát hiện dã nha đầu lớn lên cư nhiên lại đáng yêu như thế, tức thời đối với  nàng chán ghét lại tăng thêm vài phần.

     "Tuyết Nhi, sao muội lại tới đây?" Cổ Hân kinh ngạc vì sao muội muội cũng tới rồi nơi này, trừng mắt nhìn đám tùy tùng theo sau Cổ Tuyết Nhi.


     Nói thật, Mộ Dung Tiểu Tiểu không muốn đi, như vậy chút thời gian đó còn không bằng cho nàng hảo hảo ngủ một giấc.

     Đang nghĩ tới nên từ chối như thế nào, Cổ Hân mở miệng lần nữa,

     "Ta biết nơi này có quán ăn hương vị rất tốt, Tiểu Tiểu cũng cùng đi nếm thử sao?"

     Sờ sờ bụng nhỏ, nàng dường như cũng có chút đói bụng.

     Lập tức thoải mái đáp ứng.

     Rửa mặt xong mang theo Tuyết Lang đi theo Cổ Hân chậm rãi ra khỏi quán trọ, theo sau Cổ Hân vẫn là hắc y nam tử đêm qua.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.07.2014, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.05.2013, 19:43
Bài viết: 241
Được thanks: 1713 lần
Điểm: 13.34
Có bài mới Re: [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muôi - Như Nhược Yên - Điểm: 28
     Tuy là sáng sớm nhưng trên đường đã náo nhiệt, xe như dòng chảy, người đi đường như mắc cửi, thanh âm thét to của tiểu thương rất có lực xuyên thấu, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng kêu của vài con ngựa, còn có mùi hương của đủ loại đồ ăn mê người phiêu tán trong không khí. Đám người Mộ Dung Tiểu Tiểu lại thành tiêu điểm, nam là không phải người thường, nữ đáng yêu không gì sánh được, hơn nữa còn có một con sói lớn.

     Thật là một tổ hợp đặc biệt.

     Cổ Hân mang theo Mộ Dung Tiểu Tiểu đi tới quán ăn nhà mình, khai rõ thân phận cũng không có kiêng dè nàng, chưởng quầy cung kính dẫn người trực tiếp lên phòng trên lầu hai.

     Nhìn thấy một màn này trong con ngươi của Mộ Dung Tiểu Tiểu chớp nhoáng qua một tia kinh ngạc, lập tức lại khôi phục bộ dáng thiên chân vô tà (là ngây thơ choong soáng đó :). Nếu không phải thân phận đặc thù, vì sao lại có người hầu ưu tú như vậy?

     Đặt mông ngồi ở vị trí bên cạnh cửa sổ, Tuyết Lang cũng ngồi xổm bên cạnh thân nhỏ của nàng. Mộ Dung Tiểu Tiểu giương cái đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn lại ngã tư đường.

     "Tiểu Tiểu, như thế nào, có phải còn muốn ăn gì ở dưới đó hay không?" Tầm mắt luôn luôn không rời đi khỏi Mộ Dung Tiểu Tiểu, Cổ Hân tò mò mở miệng hỏi.

     "Không phải, ta đang đợi sư huynh." Đầu cũng lười quay lại tiếp tục nhìn quanh.

     Lại là sư huynh, đây là lần thứ hai Cổ Hân nghe Mộ Dung Tiểu Tiểu nhắc tới.

     "Sư huynh hôm nay sẽ trở lại, sư huynh đối với ta rất tốt." Cũng không còn chờ Cổ Hân mở miệng hỏi, liền tự động giải thích.

     "Sư huynh của Tiểu Tiểu là ai, sư phụ các người ở nơi nào?" Hiển nhiên lời giải thích của Mộ Dung Tiểu Tiểu chưa thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của người nào đó (lười phải gọi tên luôn).

     Nhìn vẻ mặt tò mò của người nào đó Mộ Dung Tiểu Tiểu không buồn nói gì, nhưng  vẫn phải nhẫn nại tính tình lại bổ sung, "Sư huynh a. . ." Nghiêng đầu ngưng mi chu miệng một bộ dáng rất chân thành.

     Cổ Hân nhìn  nàng khích lệ, ý bảo hắn rất có nhẫn nại đang chờ nàng trả lời.

     "Sư huynh a, sư huynh chính là sư huynh a." Thập phần vô tội.

     Hắn ngất.

     Khóe miệng của Cổ Hân run rẩy.

     Vào lúc này tất cả đồ ăn đều đã được bưng lên, hai mắt Mộ Dung Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm trên bàn. Tuyết Lang trong cốc cũng bị nàng nuôi đến hỏng vị giác rồi, những món này nọ thật đúng là chướng mắt, đủ để thấy những thứ kia cũng không tệ lắm.

     Một người một sói chỉ kém nước miếng chảy ròng ròng.

     Cổ sớm nhìn thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu như vậy cười thành tiếng, phân phó nàng ăn mau đi.
            Trong lòng càng bắt đầu thương tiếc, trong mắt tràn đầy ôn nhu đến bản thân hắn cũng không biết, khiến cho hắc y thị vệ bên cạnh hắn vô cùng kinh ngạc. Hắn cũng chưa từng gặp qua thời điểm công tử nhà hắn quan tâm đến người khác bao giờ.

     Đồ ăn tinh xảo tỏa ra từng trân hương thơ mê người, nhanh chóng thúc giục con côn trùng háu ăn trong bụng Mộ Dung Tiểu Tiểu, hai người ăn ngấu nghiến không nói bất cứ lời nào, vừa ăn cũng không quên đút cho Tuyết Lang, một người một sói thật là hài hòa.

     Sau một hồi Cổ Hân cũng sớm quên việc hỏi sư phụ nàng ở nơi nào, tựa hồ là sợ lại được đáp án dở khóc dở cười, vì thế chẳng thèm hỏi.

     Một lát   yên tĩnh bên ngoài bị người khác phá vỡ.

     Người tới mười hai mười ba tuổi, một thân váy hồng phấn, bỏ qua sự khinh thường hiện lên giữa hai hàng lông mày xem ra cũng là một tiểu cô nương xinh đẹp, vừa vào phòng liền nhắm thẳng vào Mộ Dung Tiểu Tiểu, mặc dù mắt nhìn Cổ Hân nhưng lời nói nhằm vào Mộ Dung Tiểu Tiểu, "Ca, này là ai a." Nhíu mày bất mãn.

     Cổ Tuyết Nhi thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu ăn uống không có ý tứ sớm đã không vừa mắt, dã nha đầu từ đâu đến không hiểu quy củ.

     Thừa dịp lúc Mộ Dung Tiểu Tiểu ngẩng đầu uống nước phát hiện dã nha đầu lớn lên cư nhiên lại đáng yêu như thế, tức thời đối với  nàng chán ghét lại tăng thêm vài phần.

     "Tuyết Nhi, sao muội lại tới đây?" Cổ Hân kinh ngạc vì sao muội muội cũng tới rồi nơi này, trừng mắt nhìn đám tùy tùng theo sau Cổ Tuyết Nhi.

     "Cổ ca ca chúng ta ăn no rồi." Đẩy ghế ra Mộ Dung Tiểu Tiểu đứng dậy. Vừa nói sờ sờ đầu Tuyết Lang, tự tiện chủ trương   bỏ lại đám người.

     "Hu hu" nó còn không có ăn no được không. Mộ Dung Tiểu Tiểu nheo mắt, ‘ ngươi có ý kiến? ’ không thấy được phiền toái tới rồi sao?

     "Hu hu." Tuyết Lang lập tức nịnh hót cọ xát Mộ Dung Tiểu Tiểu, tỏ vẻ nó tuyệt đối không ý kiến.

     "Chúng ta đi về trước nha." Không đợi Cổ Hân trả lời nhanh chóng rút lui.

     "Đứng lại!" Nhìn đến Tuyết Lang, hai mắt Cổ Tuyết Nhi sáng lấp lánh.

     "Bắt nó lưu lại!" Tuyết sói này nàng muốn, mang về nhà làm sủng vật thật có thể diện.

     Mộ Dung Tiểu Tiểu không nhìn Cổ Tuyết Nhi, dẫn Tuyết Lang lập tức hướng cửa mà đi.

     "Càn rỡ." Cổ Hân nhìn muội muội thập phần yêu thương sủng nịnh.

     "Tiểu Tiểu, bọn ngươi xuống dưới đi, Cổ ca ca đưa ngươi trở về khách điếm." Lôi kéo tay Cổ Tuyết Nhi đến trước mặt Mộ Dung Tiểu Tiểu giới thiệu: "Đây là Tuyết Nhi muội muội ta, Tiểu Tiểu chúng ta cùng đi thôi."

     Cổ Tuyết Nhi tức giận đi theo sau lưng huynh trưởng, nàng khi nào bị người khác xem nhẹ như vậy, ở trong nhà, cha mẹ che chở, huynh trưởng yêu thương, chỉ có không thích không có không chiếm được.

     "Ta đã nói với ngươi, ngươi không nghe thấy sao?" Vừa ra khỏi quán ăn liền tránh thoát khỏi tay huynh trưởng, thở phì phì chắn trước mặt Mộ Dung Tiểu Tiểu.

     "Nghe thấy được, thì thế nào?" Mộ Dung Tiểu Tiểu có chút bất đắc dĩ mở miệng, ai quy định nàng nhất định phải trả lời người nào đó hỏi?

     "Vậy ngươi vì sao không trả lời!" Dã nha đầu chính là dã nha đầu, tuyệt không biết lễ phép.

     "Ngươi muốn ta đáp ứng ta liền đáp ứng ta đây rất không mặt mũi a." Ai, đại tiểu thư bị làm hư .

     "Ngươi!" Cổ Tuyết Nhi khó thở, "Ngươi nói, muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng cho ta."

     "Không bán."Tiểu Bạch nhà nàng thông minh như vậy sao có thể tùy tiện bán cho người.

     Ở Thần Phong cốc sinh sống hơn tám năm rồi, Tuyết Lang cũng bồi nàng vẻn vẹn tám năm, nàng đối với nó sớm đã có cảm tình. Há chi là ngoại nhân nói bán một câu là nàng phải bán?

     "Hừ, dã nha đầu không thức thời!" Nếu không phải thấy nàng có quen biết đại ca, nàng mở miệng còn nói khách khí, trước kia nghĩ muốn cái gì nàng đều trực tiếp thưởng tiền cho người ta.

     Mộ Dung Tiểu Tiểu trợn trừng mắt. Vòng qua Cổ Tuyết Nhi lại đi về phía trước. Trong lòng suy nghĩ, sư huynh thế nào còn chưa tới, bên ngoài thật không có ý tứ.

     "Tuyết Nhi, đừng làm rộn, đó là sủng vật của Tiểu Tiểu." Cổ Hân thực không biết làm sao, muội muội đúng là bị làm hư rồi.

     "Hừ, muốn ta động thủ phải không?" Đẩy huynh trưởng nhà mình ra, lưu loát rút roi ngựa bên hông, liền phóng tới hướng Mộ Dung Tiểu Tiểu, động tác thuần thục dường như đã làm vô số lần.

     Roi ngựa đúng là cẩu huyết a, thứ cần thiết cho tiểu thư kiêu ngạo lại ưa thô bạo. Trong lòng Mộ Dung Tiểu Tiểu oán thầm.

     Tiếng xé gió đến gần, đang chuẩn bị né tránh, bên hông đột nhiên bị một lực đạo nắm chặt, xoay tròn đúng lúc tiểu thân thể đụng vào lồng ngực, ấm áp , mùi hương quen thuộc, trong nháy mắt khuôn mặt Mộ Dung Tiểu Tiểu tràn ngập tươi cười. Cũng không còn chờ người tới nói chuyện, Mộ Dung Tiểu Tiểu xoay người ôm lấy thắt lưng người nào đó nỗ lực cọ xát, thanh âm ngọt ngào hô lên, "Sư huynh. . ."

     Cứu người nhanh như vậy Cổ Hân cũng không làm được.

Hết chương 5


Tập tin gởi kèm:
d64cd722ab18972bde3bc67ae6cd7b899f510ad9.jpg
d64cd722ab18972bde3bc67ae6cd7b899f510ad9.jpg [ 47.91 KiB | Đã xem 28662 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.07.2014, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.05.2013, 19:43
Bài viết: 241
Được thanks: 1713 lần
Điểm: 13.34
Có bài mới Re: [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên - Điểm: 37
Chương 6: Mang nàng đi chơi

            "Sư huynh, ngươi đã về rồi." Mộ Dung Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của sư huynh mình, nở nụ cười.

     Gương mặt Dạ Nguyệt ly âm trầm quét mắt một vòng khắp tiểu thân thể, xác định không có vấn đề gì, có thế mới an tâm.

     "Sư huynh, ta là tới đón ngươi, ngươi xem, ta đây không phải là tiếp đón ngươi sao?" Mộ Dung Tiểu Tiểu thấy sư huynh   quan tâm âm thầm vui sướng.

     Dạ Nguyệt ly chưa đáp lại,  ánh mắt nhìn Cổ Hân ngầm có ý nguy hiểm cùng cảnh cáo, khiến cho Cổ Hân không thể không run rẩy.

     Nam nhân này khí thế thật mạnh! Mày nhỏ nhíu lại, nam tử như vậy hắn còn chưa bao giờ gặp qua,cùng tuổi với hắn, ngay cả võ lâm minh chủ cũng không có loại khí thế cường đại này.

     Phía sau Tuyết Lang nhìn đến Dạ Nguyệt ly, sợ hãi rụt đầu lại.

     Mà cổ Tuyết Nhi dường như ngây dại, trừ bỏ huynh trưởng của nàng, nàng còn chưa bao giờ xem qua tuấn mỹ  nam tử như thế , tâm không khống chế được nhảy loạn , hai má nhuộm hồng đáng ngờ.

     "Phốc."

     Trong mắt tất cả mọi người ngạc nhiên khi thấy roi ngựa rơi vào trong tay Dạ Nguyệt Ly!

     Tiếp theo, Dạ Nguyệt Ly động thủ! Mục tiêu, nhằm thẳng Cổ Tuyết Nhi!

     Cổ Hân không kịp nhiều lời, buộc lòng cúi người đứng trước, liên tiếp dùng hai tay chế trụ roi ngựa! Cổ tay run lên, ẩn ẩn đau!

     Mộ Dung Tiểu Tiểu mắt sắc đảo qua có chút tơ máu chảy theo ngón tay cái. Nhíu mày, xem ra sư huynh thực tức giận a.

     Mà cổ Tuyết Nhi bị một màn trước mắt làm cho kinh hãi miệng mở lớn, nàng không biết đây là như thế nào, nam tử này lại động thủ với nàng?

     Dạ Nguyệt Ly tản ra hơi thở lạnh lẽo, đem không khí xung quanh hạ xuống vài độ, người đi đường như thủy triều lui tán, sợ đi trễ một bước liền gặp phải tai ương.

     "Tại hạ thay muội tử xin được thứ lỗi." Ánh mắt của Cổ Hân chớp lên, sư huynh này của Tiểu Tiểu, không đơn giản!

     "Hừ."

     "Sư huynh" Mộ Dung Tiểu Tiểu yếu ớt   mở miệng lần nữa.
     "Không sai, lá gan ngươi cũng không nhỏ?" Ngữ điệu lạnh như băng dị thường đồng thời trực tiếp đánh tới hướng Mộ Dung Tiểu Tiểu.

     "Sư huynh, ngươi đừng sinh khí, Tiểu Tiểu biết sai rồi." Cắn cắn môi, không muốn Dạ Nguyệt ly sinh khí lại không để ý đến nàng, Mộ Dung Tiểu Tiểu chủ động nhận sai.

     Nàng không thích trong ánh mắt của Dạ Nguyệt Ly không có chút tình cảm nào, điều đó làm cho nàng sợ hãi, sư huynh là người thân của nàng!

     Níu Dạ Nguyệt ly vạt áo, tay nhỏ bé run nhè nhẹ, ánh mắt đáng thương tội nghiệp, khiến Cổ Hân đau lòng.

     "Sư huynh, ngươi đã mấy tháng không trở lại, Tiểu Tiểu nhớ ngươi." Không muốn Dạ Nguyệt ly hiểu lầm nàng ham chơi   Mộ Dung Tiểu Tiểu mở miệng giải thích,

     Bốn chữ sau cùng gần như không thể nghe thấy, lại làm cho Dạ Nguyệt Ly trong nháy mắt thu lãnh khí về, trong lòng bất đắc dĩ   thở dài.

     "Toái Nguyệt, dắt ngựa ." Xoay người ôm lấy Mộ Dung Tiểu Tiểu lên ngựa, hướng về phía trước.

     Toái nguyệt mở to mắt, đây là chủ tử nhà hắn ư, hắn cũng nhìn không sai thấy quan tâm trong mắt chủ nhân, không, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là chủ nhân ôm đứa nhỏ này! Ở trong ấn tượng của Toái Nguyệt, chủ nhân nhà hắn chính là không có tình người .(haiz, mấy anh hầu cận anh nào cũng nói chưa từng thấy chủ nhân thế này thế kia ...bla bla bla...)


     Dù sao cũng là thủ hạ của Dạ Nguyệt ly, kinh ngạc cũng chỉ là một cái chớp mắt, liền cất kỹ tâm tình của mình.

     Trở lại khách điếm, đem Mộ Dung Tiểu Tiểu đặt ở trên giường, xem nàng muốn khóc lại không dám khóc bộ dáng ủy khuất, Dạ Nguyệt ly sờ sờ   trên đầu nàng, tóc mềm mượt, xúc cảm tốt lắm.

     Từ lần đầu tiên ôm lấy Tiểu Tiểu nàng vẫn là tiểu oa nhi mới sinh, hắn đã nghĩ đặt nàng ở trong lòng bàn tay cưng chìu, đây là tiểu nha đầu của một mình hắn.

     "Chuyện lần này bỏ qua, không được tái phạm." Thật đúng cho rằng nàng là thiên hạ vô địch rồi, lão nhân kia cũng để tùy ý hồ nháo sao?

     Từ đầu tới đuôi hoàn toàn không thấy Tuyết Lang núp ở một bên, liền tính như thế, Tiểu Bạch vẫn là cúi đầu tránh ở một bên nỗ lực làm trong suốt hình dáng. (Ẻm biết tránh né sóng gió :)

     "Sư huynh, ngươi lần này trở về có thể nán lại bao lâu a." Cảm giác được an toàn lúc này Mộ Dung Tiểu Tiểu mới lên tiếng.

     "Không biết." Có đôi khi đột nhiên phát sinh sự tình vẫn phải là chính hắn tự mình đi một chuyến.

     Mộ Dung Tiểu Tiểu chu lên cái miệng nhỏ nhắn.

     "Sư huynh, thật vất vả ra khỏi cốc một chuyến ngươi dẫn ta đi ra ngoài chơi đi, tám năm cũng chưa rời cốc, đều không biết bên ngoài là cái dạng gì đây này." Nghĩ đến mỗi ngày ngốc trong cốc   nhàm chán, Mộ Dung Tiểu Tiểu cầm lấy tay áo người nào đó, nhẹ nhàng lay động.

     Động tác làm nũng vô thức này nhất thời làm mềm lòng mỗ sư huynh nào đó. Bất quá lần này trở về bản thân chính là nghĩ mang nàng đi ra ngoài chơi .

     "Qua một tháng nữa liền có một hồi võ lâm đại hội, đến lúc đó đi xem đi."

     "Nga, sư huynh tốt nhất." vui vẻ ở trong lòng người nào đó cọ xát.
     Chương 6: Mang nàng đi chơi

            "Sư huynh, ngươi đã về rồi." Mộ Dung Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của sư huynh mình, nở nụ cười.

     Gương mặt Dạ Nguyệt ly âm trầm quét mắt một vòng khắp tiểu thân thể, xác định không có vấn đề gì, có thế mới an tâm.

     "Sư huynh, ta là tới đón ngươi, ngươi xem, ta đây không phải là tiếp đón ngươi sao?" Mộ Dung Tiểu Tiểu thấy sư huynh   quan tâm âm thầm vui sướng.

     Dạ Nguyệt ly chưa đáp lại,  ánh mắt nhìn Cổ Hân ngầm có ý nguy hiểm cùng cảnh cáo, khiến cho Cổ Hân không thể không run rẩy.

     Nam nhân này khí thế thật mạnh! Mày nhỏ nhíu lại, nam tử như vậy hắn còn chưa bao giờ gặp qua,cùng tuổi với hắn, ngay cả võ lâm minh chủ cũng không có loại khí thế cường đại này.

     Phía sau Tuyết Lang nhìn đến Dạ Nguyệt ly, sợ hãi rụt đầu lại.

     Mà cổ Tuyết Nhi dường như ngây dại, trừ bỏ huynh trưởng của nàng, nàng còn chưa bao giờ xem qua tuấn mỹ  nam tử như thế , tâm không khống chế được nhảy loạn , hai má nhuộm hồng đáng ngờ.

     "Phốc."

     Trong mắt tất cả mọi người ngạc nhiên khi thấy roi ngựa rơi vào trong tay Dạ Nguyệt Ly!

     Tiếp theo, Dạ Nguyệt Ly động thủ! Mục tiêu, nhằm thẳng Cổ Tuyết Nhi!

     Cổ Hân không kịp nhiều lời, buộc lòng cúi người đứng trước, liên tiếp dùng hai tay chế trụ roi ngựa! Cổ tay run lên, ẩn ẩn đau!

     Mộ Dung Tiểu Tiểu mắt sắc đảo qua có chút tơ máu chảy theo ngón tay cái. Nhíu mày, xem ra sư huynh thực tức giận a.

     Mà cổ Tuyết Nhi bị một màn trước mắt làm cho kinh hãi miệng mở lớn, nàng không biết đây là như thế nào, nam tử này lại động thủ với nàng?

     Dạ Nguyệt Ly tản ra hơi thở lạnh lẽo, đem không khí xung quanh hạ xuống vài độ, người đi đường như thủy triều lui tán, sợ đi trễ một bước liền gặp phải tai ương.

     "Tại hạ thay muội tử xin được thứ lỗi." Ánh mắt của Cổ Hân chớp lên, sư huynh này của Tiểu Tiểu, không đơn giản!

     "Hừ."

     "Sư huynh" Mộ Dung Tiểu Tiểu yếu ớt   mở miệng lần nữa.
     "Không sai, lá gan ngươi cũng không nhỏ?" Ngữ điệu lạnh như băng dị thường đồng thời trực tiếp đánh tới hướng Mộ Dung Tiểu Tiểu.

     "Sư huynh, ngươi đừng sinh khí, Tiểu Tiểu biết sai rồi." Cắn cắn môi, không muốn Dạ Nguyệt ly sinh khí lại không để ý đến nàng, Mộ Dung Tiểu Tiểu chủ động nhận sai.

     Nàng không thích trong ánh mắt của Dạ Nguyệt Ly không có chút tình cảm nào, điều đó làm cho nàng sợ hãi, sư huynh là người thân của nàng!

     Níu Dạ Nguyệt ly vạt áo, tay nhỏ bé run nhè nhẹ, ánh mắt đáng thương tội nghiệp, khiến Cổ Hân đau lòng.

     "Sư huynh, ngươi đã mấy tháng không trở lại, Tiểu Tiểu nhớ ngươi." Không muốn Dạ Nguyệt ly hiểu lầm nàng ham chơi   Mộ Dung Tiểu Tiểu mở miệng giải thích,

     Bốn chữ sau cùng gần như không thể nghe thấy, lại làm cho Dạ Nguyệt Ly trong nháy mắt thu lãnh khí về, trong lòng bất đắc dĩ   thở dài.

     "Toái Nguyệt, dắt ngựa ." Xoay người ôm lấy Mộ Dung Tiểu Tiểu lên ngựa, hướng về phía trước.

     Toái nguyệt mở to mắt, đây là chủ tử nhà hắn ư, hắn cũng nhìn không sai thấy quan tâm trong mắt chủ nhân, không, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là chủ nhân ôm đứa nhỏ này! Ở trong ấn tượng của Toái Nguyệt, chủ nhân nhà hắn chính là không có tình người .(haiz, mấy anh hầu cận anh nào cũng nói chưa từng thấy chủ nhân thế này thế kia ...bla bla bla...)


     Dù sao cũng là thủ hạ của Dạ Nguyệt ly, kinh ngạc cũng chỉ là một cái chớp mắt, liền cất kỹ tâm tình của mình.

     Trở lại khách điếm, đem Mộ Dung Tiểu Tiểu đặt ở trên giường, xem nàng muốn khóc lại không dám khóc bộ dáng ủy khuất, Dạ Nguyệt ly sờ sờ   trên đầu nàng, tóc mềm mượt, xúc cảm tốt lắm.

     Từ lần đầu tiên ôm lấy Tiểu Tiểu nàng vẫn là tiểu oa nhi mới sinh, hắn đã nghĩ đặt nàng ở trong lòng bàn tay cưng chìu, đây là tiểu nha đầu của một mình hắn.

     "Chuyện lần này bỏ qua, không được tái phạm." Thật đúng cho rằng nàng là thiên hạ vô địch rồi, lão nhân kia cũng để tùy ý hồ nháo sao?

     Từ đầu tới đuôi hoàn toàn không thấy Tuyết Lang núp ở một bên, liền tính như thế, Tiểu Bạch vẫn là cúi đầu tránh ở một bên nỗ lực làm trong suốt hình dáng. (Ẻm biết tránh né sóng gió :)

     "Sư huynh, ngươi lần này trở về có thể nán lại bao lâu a." Cảm giác được an toàn lúc này Mộ Dung Tiểu Tiểu mới lên tiếng.

     "Không biết." Có đôi khi đột nhiên phát sinh sự tình vẫn phải là chính hắn tự mình đi một chuyến.

     Mộ Dung Tiểu Tiểu chu lên cái miệng nhỏ nhắn.

     "Sư huynh, thật vất vả ra khỏi cốc một chuyến ngươi dẫn ta đi ra ngoài chơi đi, tám năm cũng chưa rời cốc, đều không biết bên ngoài là cái dạng gì đây này." Nghĩ đến mỗi ngày ngốc trong cốc   nhàm chán, Mộ Dung Tiểu Tiểu cầm lấy tay áo người nào đó, nhẹ nhàng lay động.

     Động tác làm nũng vô thức này nhất thời làm mềm lòng mỗ sư huynh nào đó. Bất quá lần này trở về bản thân chính là nghĩ mang nàng đi ra ngoài chơi .

     "Qua một tháng nữa liền có một hồi võ lâm đại hội, đến lúc đó đi xem đi."

     "Nga, sư huynh tốt nhất." vui vẻ ở trong lòng người nào đó cọ xát


Đã sửa bởi Tiểu Phi Tuyết lúc 14.07.2014, 10:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

8 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

9 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 76, 77, 78

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21



Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 311 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 295 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Lạc Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Đôi cá
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 532 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 295 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 280 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: (っ´ω`)っ [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.