Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 

Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

 
Có bài mới 17.06.2014, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5144 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại - Huyền huyễn] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên( Tìm Edit+Beta) - Điểm: 24
Chương 87: Giờ đầu thai 2

      Lãnh Dạ đem ga giường thay xong mới trở lại phòng tắm, thấy Bạch Tuyết trong bồn tắm vẫn ngủ mê man  , anh lần nữa cười, cô hiện tại thật giống như một đứa bé, ngoan ngoãn ở trên mặt nước. Còn Bạch Tuyết đang hôn mê đã bỏ qua hai lần cơ hội, không được nhìn thấy Lãnh Dạ cười, bởi vì cô vẫn luôn mong đợi người đàn ông này cười , cô cho rằng khi người đàn ông này cười chính là cao hứng, vậy mà Lãnh Dạ lại không có cười đối với cô. 

     Nếu cô biết hôm nay đã bỏ lỡ mất hai lần được nhìn thấy Lãnh Dạ cười, thì cô có lẽ sẽ vui mừng chút.

     Lãnh Dạ nhẹ nhàng ở trong nước ôm lấy Bạch Tuyết, dùng khăn tắm bao lấy cô, đi vào phòng ngủ, đem cô đặt lên trên giường, mở ra khăn tắm, quả nhiên, phía dưới đã sưng đỏ làm cho người ta đau lòng , khó trách cô sẽ cầu xin anh dừng lại, xem ra là rất khổ cực, dù sao cô còn rất nhỏ, chỉ có mười sáu tuổi, mà chợt phải chịu đựng thời gian đụng chạm dài như vậy cũng có chút không chịu nổi!

     Đau lòng lấy tay vuốt ve nơi đó, tựa hồ là rất đau , cũng có thể là phản ứng của bản năng,  Bạch Tuyết đang hôn mê khẽ động, hơn nữa phát ra ngân yêu kiều.

     Chỉ thấy chỗ sưng đỏ sau khi bị Lãnh Dạ vuốt ve , thì đã thay đổi tốt hơn, bởi anh không thế nào nhẫn tâm để cô thống khổ vì hạ thân khó chịu , dù sao tất cả đều bởi vì hắn mà tạo ra, hôm nay thật là quá đáng , ở yêu giới anh nếu như vậy muốn những phi tử kia, sợ rằng bọn họ  cũng sẽ không chịu nổi!

     Lãnh Dạ đơn giản đi tắm rửa thân thể một lần, sau đó lên giường đem Bạch Tuyết ôm vào, nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn đã thật lâu không có ăn no như vậy, cho nên lúc này anh chỉ muốn an ổn ngủ. 

     Ngày thứ hai, Bạch Tuyết xoa xoa mí mắt, đập vào mắt chính là một gương mặt tuấn tú, người đàn ông này rốt cục cũng xong chuyện, mà cô vẫn còn sống, thật vô cùng may mắt, vốn tưởng rằng sẽ bị Lãnh Dạ ép chết chứ, không nghĩ tới sự chịu đựng của mình rất tốt, nhẹ nhàng vén chăn lên nhìn thân thể của mình, một chút, chủ yếu là kiểm tra chân còn có thể động không, còn có nơi đó có khác thường không? Bị Lãnh Dạ ra vào nơi đó lâu như vậy, nhất định sẽ rất sưng !

     Mặc dù động tác của Bạch Tuyết rất nhỏ nghĩ muốn kiểm tra thân thể, nhưng là vẫn đánh thức Lãnh Dạ. Tất cả lực chú ý của Bạch Tuyết đều ở trên người mình, nên cũng không có thấy một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, Bạch Tuyết một tay vén chăn, nhìn vào trong, cẩn thận động động chân của mình, hoàn hảo bình thường, nhìn lại hạ thân nơi đó, không có khác thường,  vốn tưởng rằng sẽ bị Lãnh Dạ lăn qua lăn lại như vậy, sẽ rất khó chịu!

     Có lẽ bị thương ở bên trong, chẳng qua là không thấy được đi!

     Vừa định thu hồi ánh mắt, phát hiện không riêng gì cô cái gì cũng không có mặc, ngay cả Lãnh Dạ cũng không mặc gì!

     Nhìn thấy vũ khí của đàn ông, lại thấy Lãnh Dạ đang ngủ, liền muốn len lén xem một chút cái đó rốt cuộc tại sao lợi hại như vậy? Ngày hôm qua thiếu chút nữa muốn mạng của cô, cũng may nghỉ ngơi một đêm đã không sao, nếu không lại phải xin nghỉ!

     Lấy lại tinh thần, nhìn thứ đó, thấy nó rất dài rất lớn, chẳng lẽ nó đều không ngủ, không nghỉ ngơi, vẫn luôn như vậy dựng đứng ở nơi đó sao?

     Nhớ có lúc khi Lãnh Dạ ngủ đều là mềm nhũn , tại sao bây giờ không phải là trạng thái đó? Thật ra thì, lúc Bạch Tuyết đang kiểm tra thân thể mình , nó vốn đang mềm nhũn, chẳng qua là bị Bạch Tuyết nhìn như vậy, mới thức tỉnh! Dĩ nhiên sẽ hùng dũng hiên ngang đứng ngay ngắn , dù sao đây là thay chủ nhân làm vẻ vang .

     Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tuyết đỏ lên, nhìn thứ ở giữa hai chân kia , chính là thứ đâm vào thân thể của cô, để cho cô thiếu chút nữa bị Lãnh Dạ sáp chết!

     Bạch Tuyết nhìn chằm chằm nó, có chút xuất thần, gần đây trên TV luôn phát tin có nhiều người trẻ tuổi bị giết, sau đó vật đấy cũng không cánh mà bay, chẳng lẽ cái này còn có thể dùng vào việc khác? Tại sao hung thủ lại tàn nhẫn như vậy cắt rơi nó? Cái này khi ở trên người đàn ông thì rất lợi hại, nhưng hung thủ cắt đi thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ hung thủ là nữ nhân? Cô ta hận thứ này của đàn ông, cho nên liền. . . . . .

     Nghĩ tới đây, cô liền lấy tay búng nó một cái, ai ngờ nó cư nhiên sẽ run rẩy, Bạch Tuyết không hiểu, nó trừ bị Lãnh Dạ khống chế, chẳng lẽ còn có thể tự động?

     Bạch Tuyết thế nào cũng sẽ không nghĩ đến, hiện tại người bị cô búng cũng không phải là người, mà là Lang Vương tu luyện ngàn năm ! Bạch Tuyết lại còn sắp nghênh đón ba con sói con nữa , nghĩ đến tương lai, Bạch Tuyết còn phải tự cầu xin nhiều phúc đi!

     Lần nữa nhìn về phía thứ đó.

     Nó giống như hướng Bạch Tuyết thị uy, bị lòng hiếu kì của thiếu nữ xui khiến, Bạch Tuyết lại búng nó một cái, để dạy dỗ.

     Lãnh Dạ bị Bạch Tuyết liên tiếp kích thích hai cái, cả người bị một trận tê dại , phía dưới càng thêm chiến đấu sục sôi, trướng lên khó chịu!

     Lúc này, trong không gian thần bí .

     Vốn linh đồng đang cúi đầu ủ rũ chợt có tinh thần , bị đầu thai hấp dẫn ——

     "Chớ ôm hy vọng, đợi thêm nữa đi! Bọn họ giằng co lâu như vậy, phía trên cũng không có ra lệnh cho chúng ta đi vào! Tám phần là quên chuyện đầu thai chúng ta rồi !" Thần bí thứ nhất thất vọng nói.

     "Sẽ không, chúng ta lần này đầu thai còn kinh động đến Ngọc đế, phía trên nhận được chỉ dụ, nhất định phái người  hoàn thành nhiệm vụ, những người kia  làm sao có thể khinh thường!" Thần bí thứ hai nói.

     "Vậy tại sao vẫn không có tín hiệu đầu thai ?" Thần bí thứ ba không hiểu hỏi.

     "Ngươi cho rằng là một mình đầu thai sao? Chúng ta là ba, không phải là một, chỉ có Lang Vương làm ra ba chỗ cho chúng ta, thì chúng ta mới có thể đi vào a!" Thần bí thứ hai nói.

     "Ta tin tưởng Lang Vương có thực lực đó tạo ra . Nhưng là, ta lo lắng người mẹ tương lai làm sao mà chịu được chúng ta xâm lấn ? Chúng ta nhưng là linh đồng, cùng những kẻ khác không giống nhau!" Sói con thứ nhất nói.

     Quýnh quýnh quýnh! ! !

     Ba khuôn mặt nhỏ nhắn đều quýnh lên ! ! !

     Nhìn Bạch Tuyết nhỏ gầy ,vì tương cũng là mẹ của bọn họ chảy một đống mồ hôi!

     Cùng nhau mong đợi thời khắc đầu thai kia. . . . . .



Đã sửa bởi angel.remix lúc 18.03.2015, 19:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Duong Dan, Yến My, beconngoxx, nhoxcoihaycuoi, phuong thi
     

Có bài mới 18.06.2014, 14:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5144 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại - Huyền huyễn] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên( Tìm Edit+Beta) - Điểm: 38
Chương 88:  Đầu thai thành công 1

     
     "En là đang đùa với lửa!" Tiếng nói lạnh lùng truyền từ đỉnh đầu Bạch Tuyết đến, vốn đang đưa đầu vào trong chăn  Bạch Tuyết sợ hãi không dám động, anh đã tỉnh, có phải hay không là bị mình chọc tỉnh?

     Hư!

     Hư!

     Trong lòng thầm kêu không tốt, bởi vì thanh âm của Lãnh Dạ nghe rất khàn khàn, giống như rất khó chịu?

     Bạch Tuyết chậm rãi từ trong chăn lộ đầu ra, thấy hé ra rõ ràng ngũ quan lạnh lùng  , không sai chính là gương mặt tuấn tú này đem linh hồn nhỏ bé của Bạch Tuyết câu đi, may nhờ cả ngày Lãnh Dạ đều hé ra mặt lạnh, nếu không Bạch Tuyết sẽ chốn lấp sâu hơn!

     "Em chỉ là tò mò nó tại sao vẫn dựng thẳng ?" Bạch Tuyết nhỏ giọng nói.

     "Chính em đang đốt lửa, nên em sẽ phải nghĩ biện pháp dập tắt, nếu không. . . . . ."

     "Em biết, em biết. . . . . ." Bạch Tuyết liền hiểu ý, là lỗi của cô, không nên đi búng thứ đó của anh! Nhưng là, nơi đó đang phát lửa? Thì phải dập tắt như thế nào?

     "Em biết? Tốt lắm, vậy mau dập tắt nó." Lãnh Dạ tò mò, cô lại còn nói mình biết, chẳng lẽ cô biết phải làm như thế nào?

     "Dùng nước sao?" Bạch Tuyết hỏi.

     "Em cho là một chút nước có thể dập tắt được lửa sao?"

     "Kia? Kia? Vậy phải dập tắt như thế nào . . . . . ." Bạch Tuyết không bết nói.  

         Nhìn Bạch Tuyết giống như một đứa bé , hướng ánh mắt cầu giúp với Lãnh Dạ, hắn không thể làm gì khác hơn đơn giản  nói cho cô biết.

     "Chỉ cần em có thế để cho nó nằm xuống, chính là đã dập tắt!" Lãnh Dạ chỉ chỉ phía dưới, đơn giản trả lời, Bạch Tuyết còn không hiểu lắm, để cho nó nằm xuống, nó sẽ nằm xuống sao?

     Bạch Tuyết đưa bàn tay nhỏ bé ra, lần nữa nhìn vào trong chăn, thấy nó tựa hồ là cố ý cùng cô đối nghịch, giống như còn cứng rắn hơn hồi nãy một chút!

     Bạch Tuyết khó xử dùng tay ấn lên nó .


     "Em nếu còn mạnh mẽ ép nó xuống như vậy sẽ đoạt tuyệt luôn đấy?" Lãnh Dạ nhắc nhở Bạch Tuyết nói.

     "A?" Bạch Tuyết giật mình, không thể dùng tay ấn nó sao?

     Bạch Tuyết toát mồ hôi, không biết làm sao đành ngồi nhìn , Lãnh Dạ tựa hồ có chút nóng nảy, không biết cô núp ở trong chăn làm gì? Tại sao còn chưa động thủ?

     Bạch Tuyết vắt hết óc muốn làm như thế nào mới có thể hạ nhiệt?

     Cô biết nơi đó của mình có thể giúp lửa, nhưng là, người đàn ông này không nhúc nhích, tựa hồ muốn để cho cô tự mình nghĩ biện pháp, Bạch Tuyết ngượng ngùng!

     Chẳng lẽ muốn như vậy?


          Bạch Tuyết đơn thuần không dám cưỡi lên người Lãnh Dạ!

     Thật ra thì, không cuỡi còn có một biện pháp, chính là lấy tay a?

     Nhưng Bạch Tuyết ngây thơ cho là phải động mới có tác dụng, cho nên lấy miệng nhỏ của của mình ngậm lấy.

     Lãnh Dạ chờ đến nóng nảy, ai ngờ một cỗ cảm giác thật ấm áp, trong nháy mắt đem vũ khí của mình bao vây. Chỉ cảm thấy chung quanh  nhiệt độ nóng quá, cũng rất thoải mái. Hắn không khỏi rên lên một tiếng.

       Cái miệng nhỏ nhắn của Bạch Tuyết bị nhét đầy, cô thật ra thì không muốn như vậy, nhưng là, trên người trừ phía dưới  chính là còn phía trên miệng, có thể bỏ nó vào!

     Có lẽ là quá yêu người đàn ông này, có lẽ là bởi nó là của Lãnh Dạ, và cùng nó tiếp xúc lâu dài , nên Bạch Tuyết lại không chê nó bẩn, hơn nữa rất thích nó.

     Lãnh Dạ không nghĩ tới  Bạch Tuyết thẹn thùng sẽ dùng loại phương thức này giúp hắn tắt lửa, rất không ngờ, nhưng là cũng vô cùng kích thích, hắn bị Bạch Tuyết hành hạ  cặp mắt đỏ bừng, tựa hồ là bản năng ánh mắt của sói hiện ra, ánh mắt đói khát , hồng  như lửa.

***
     Trong không gian thần bí.

     "Chú ý, ánh mắt Lang Vương đã thay đổi." Thần bí thứ nhất nói.

     "Thay đổi có ích lợi gì, chúng ta vẫn phải chờ  cả đêm!" Thần bí thứ ba ai oán nói.

***

     Bạch Tuyết núp ở trong chăn vẫn không dám ra , cũng không dám dừng lại, bởi vì cái đó  tựa hồ đang cùng cô đối nghịch, vẫn mang ý chí chiến đấu sục sôi, căn bản không có ý nằm xuống!

     Bạch Tuyết có chút nóng nảy, muốn làm thế nào nó mới bằng lòng nằm xuống đây? Chẳng lẽ bất kể dùng miệng làm như vậy với động còn khác nhau sao?

     Bạch Tuyết phỏng đoán Lãnh Dạ nhất định tức giận, đã lâu rồi, cô còn không có giải quyết được nó!

     Không có cách nào, đem vật ở trong miệng bỏ ra ngoài, nhìn đi nhìn lại ,  cùng mới vừa rồi giống nhau như đúc, không có dấu hiệu mềm đi!

     Chẳng lẽ là cô quá ngu ngốc!

     Vẫn là dùng cái biện pháp kia mới được!


     Bạch Tuyết không biết làm như vậy sẽ chỉ đổ dầu vào lửa, động tác của cô quá chậm, vật đó sao có thể nằm xuống! 


          Lặng lẽ ở trong chăn liếc nhìn Lãnh Dạ một cái, thấy Lãnh Dạ đang nhắm mắt , chẳng lẽ là đang ngủ? Thế nhưng vì sao nó vẫn không có ngủ !

     Đây là người đàn ông cô thích, mặc dù cô không biết anh có thích cô hay không! Nhưng là cô cũng quyết định sau này sẽ đi theo anh , còn ngôi nhà đó, cô không muốn trở về, cô càng không muốn cùng người đàn ông khác tiếp xúc, bởi cô chỉ cần Lãnh Dạ.

     Bạch Tuyết không thề nào nghĩ tới, cô lúc này khăng khăng một mực muốn đi theo Lãnh Dạ sống qua ngày căn bản không phải người, mà là Lang Vương, hơn nữa hậu cung của hắn còn có rất nhiều mẫu sói thủ vững trận địa! Người nhát gan như cô nếu như biết tất cả thì không biết sẽ như thế nào?


         Cắn cắn môi dưới! Chậm rãi bò lên trên người Lãnh Dạ, cẩn thận đem thân thể mềm mại dán lên cơ thể cứng rắn , chỉ cảm thấy hạ thân cứng rắn trong nháy mắt để ở mềm mại của cô. Ngượng ngùng đem mặt giấu ở hõm cổ Lãnh Dạ , không dám ngẩng đầu, không dám nhìn anh!


     "Em không phải là người phụ nữ hư?" Bạch Tuyết nói thầm, cô không thể tin được đây là mình, chẳng lẽ cô thật muốn đem cái vật đó bỏ vào trong thân thể mình ? Vậy Lãnh Dạ có thể hay không xem thường cô, sau đó còn nói cô đi quyến rũ anh!

     "Em là người phụ nữ của tôi, ai dám nói em là người hư hỏng !" Lãnh Dạ khàn khàn nói, bị động tác chậm rãi của Bạch Tuyết hành hạ cơ hồ muốn đại hỏa!

     "Vậy anh có thể hay không còn nói em quyến rũ anh?" Bạch Tuyết thanh âm rất nhỏ lại hỏi, cô là muốn xác định một chút hình tượng của mình trong tâm Lãnh Dạ! Mặc dù có thể sẽ khiến cho cô thất vọng, nhưng là, cô chính là muốn hỏi một chút, nếu không lại lo lắng.

     "Chẳng lẽ không đúng sao?" Lãnh Dạ mở ra tròng mắt đỏ rực, Bạch Tuyết cả kinh, ánh mắt của anh thế nào lại có màu sắc này? Sắc bén giống như là tròng mắt của dã thú , hồng hồng  giống như là ánh mắt của sói, rất hung ác, rất dọa người!

     "Mắt của anh. . . . . ." Bạch Tuyết bị hoảng sợ nói, không dám lớn tiếng, không dám nói thẳng ánh mắt của hắn là màu đỏ, chẳng qua là cẩn thận nhắc một cái, hi vọng người đàn ông này biết tròng mắt mình bây giờ là màu gì, nào có màu sắc như vậy chứ, có lúc cha cô uống rượu sẽ hồng hồng , nhưng anh cũng không có uống rượu, làm sao sẽ?

     "Là em khiến tôi như vậy, chẳng lẽ em còn muốn thiêu cháy tôi sao?" Lãnh Dạ lạnh giọng hồi đáp.

     "A? Thật sao? Nghiêm trọng như thế!" Bạch Tuyết xấu hổ nói.

***
     Lúc này, trong không gian thần bí .

     "Thật không biết phía trên đang làm cái gì! Hôm qua để cho chúng ta ở trong này chờ, nha! " Nhân vật thần bí thứ nhất nói.

     "Hư, ngươi chớ quên chúng ta là ba người, chẳng lẽ ngươi nghĩ để một người trong đó lưu lại? Chúng ta phải đợi chính là vị trí cho ba người, chứ không phải là một hoặc là hai!" Thần bí thứ nhất nói.

     "Rốt cuộc cô bé này có được hay không ? Nhìn dáng dấp quá nhu nhược, thế nào tiếp nhận được ba người chúng ta!" Thần bí thứ hai nói.

     "Cái gì mà cô bé? Lập tức cô chính là mẹ đó." Thần bí thứ ba nói.

     Ba linh đồng nhìn Bạch Tuyết nhỏ gầy , cẩn thận lặng lẽ thay Bạch Tuyết cố gắng lên! ! !
           

          Đồng thời, lại ở trong lòng nói thầm: Phía trên có lầm hay không? Cô gái như thế làm sao có thể là hậu nhân của Mẫu Đơn tiên tử được chứ! Cười giỡn sao! Xem ra sau này không phải là tiểu mẹ bảo vệ sói con, mà là sói con bảo vệ tiểu mẹ!

     Lãnh Dạ nhìn Bạch Tuyết, cô chỉ mới thấy mắt sói của anh đã sợ như vậy, nếu có một ngày cô biết anh là ai , nhìn thấy chân thân của hắn, cô có thể hay không. . . . . .

     Lãnh Dạ không dám nghĩ tiếp, cô có thể hay không tiếp nhận anh là yêu ?

     Nhưng mà ngày này sớm muộn gì cũng tới, bởi vì anh muốn dẫn cô rời đi nơi này, trở về thế giới của anh, vì cô, hắn đã ở chỗ này lưu lại quá lâu, hiện tại  không đi trở về, chính là đang đợi Bạch Tuyết lớn lên, trở nên kiên cường. Nếu không khi đến bên kia cô sẽ không thích ứng được!

     "Anh đừng gấp gáp, em sẽ giúp anh dập lửa!" Bạch Tuyết lo lắng nói, bởi vì cô chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt dọa người như vậy ! Hồng như lửa.

     Bạch Tuyết ngốc nghếch nằm bò ở trên người Lãnh Dạ, xấu hổ vươn tay nhỏ bé nắm vật kia, sau đó đặt hướng hạ thân,  bất chấp khó coi, nhìn thấy Lãnh Dạ bị hỏa thiêu ,mắt đỏ bừng, vẫn là rất lo lắng .


     "Chuẩn bị xong chưa? Em muốn bắt đầu nga?" Bạch Tuyết nhỏ giọng hỏi thăm, Lãnh Dạ hận không được đè nhanh Bạch Tuyết  xuống, sau đó hung hăng ra vào, mặc dù bị cô hành hạ  khó chịu, nhưng là, hắn phải luôn luôn nhẫn lại, bởi vì hắn chính là thích xem bộ dạng thẹn thùng của Bạch Tuyết, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mà hồng hồng không thua gì ánh mắt hắn.

     Bạch Tuyết không có được  câu trả lời, không dám cầm bỏ vào, chật vật ngẩng đầu lên hi vọng lấy được sự đồng ý?

     "Em nghĩ muốn tôi nén chết à, cứ tiếp tục đi ,chậm quá!" Lãnh Dạ là đang nhắc nhở Bạch Tuyết động tác của cô quá chậm, vì vậy phải nhanh lên. Nhưng là, cô là lần đầu tiên làm như vậy a! Nhìn anh vẫn bất động, khiến cô không biết làm thế nào để cho nó đi vào.

     "Ngồi lên!" Lãnh Dạ lo lắng nói ra hai chữ.

     "A?" Bạch Tuyết kinh ngạc  ngẩng đầu lên, người đàn ông này nói ngồi lên, vậy sẽ không ngồi gãy chứ!

     "Cứ ngồi lên!" Lãnh Dạ vốn đã nhìn ra cô đang nghĩ gì, cô thật là khờ và khả ái! Để cho cô ngồi lên, cư nhiên lại lo lắng ngồi gãy vũ khí của hắn, chẳng lẽ định  không bỏ vào ! Bất đắc dĩ đành phải nhắc nhở !

     "A?" Bạch Tuyết mặt nóng hừng hực , Lãnh Dạ nói trực tiếp như vậy, có phải hay không chính là dùng nơi đó của cô, đúng vậy, nhất định là thế , cầm, nhắm ngay. . . . . .

     Theo Bạch Tuyết ngồi xuống, Lãnh Dạ thoải mái rên lên một tiếng, cuối cùng cũng chịu ngồi xuống, làm anh thiếu chút nữa mất kiên nhẫn, đem cô áp đảo, nhưng là vì rèn luyện cô, hắn luôn luôn phải đè nén mình , hi vọng cô tiếp thu anh, cho nên anh mới có thể vẫn kiên nhẫn  chờ đợi, bị cô hành hạ  không sai biệt lắm, Lãnh Dạ không muốn làm khó Bạch Tuyết , vì vậy lật người Bạch Tuyết nằm ở dưới  , sau đó đương nhiên là bị Lãnh Dạ hung hăng muốn cô, cũng chính là theo lời Lãnh Dạ dập lửa!


Đã sửa bởi angel.remix lúc 18.03.2015, 19:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Duong Dan, Yến My, beconngoxx, phuong thi
     
Có bài mới 20.06.2014, 12:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5144 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại - Huyền huyễn] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên( Tìm Edit+Beta) - Điểm: 50
Chương 89: Đầu thai thành công 2

     
     Bạch Tuyết bất đắc dĩ, mới sáng sớm không có chuyện gì làm, lại đi búng nơi đó, chọc  cho tròng mắt của Lãnh Dạ đều là  màu đỏ ! Hiện tại đành phải chịu số phận, chỉ cầu Lãnh Dạ chớ muốn cô quá lâu, mặc dù ngày hôm qua bị một phen lăn qua lăn lại, không khiến cô có cảm giác khó chịu, vì cô có thể chống đỡ được, hiện tại như vậy nữa, sợ rằng sẽ không chịu nổi!

     Thân thể của Bạch Tuyết quả nhiên là có hiệu quả, Bạch Tuyết nhìn tròng mắt của Lãnh Dạ từ từ thay đổi bắt đầu bình thường trở lại, đây mới là ánh mắt nên có, mới vừa rồi ánh mắt kia khiến cô có một loại ảo giác, là người đàn ông này không phải là người! Hoàn hảo do đã tiếp nhận giáo dục của con người, nếu không thật đúng là hoài nghi Lãnh Dạ là yêu quái! Bởi vì anh có khí lực kinh người,lại có ánh mắt hồng dị thường, còn có chính là buổi chiều khi cho anh lần đầu của mình, thì quần áo của cô không biết tại sao lại bị cởi ra, đến bây giờ mới nghĩ đến chuyện đó?

     A ——

     Nhìn Bạch Tuyết phân tâm, Lãnh Dạ hung hăng đụng Bạch Tuyết, ý muốn trừng phạt cô.


     Bạch Tuyết biết Lãnh Dạ tại sao mới vừa rồi lại kịch liệt như vậy, vì vậy không dám suy nghĩ lung tung nữa, cố gắng để mình tập trung tinh lực. Cô rất nhanh đã bị Lãnh Dạ dẫn tới cao trào, vậy mà thứ đó vẫn đụng cô, Bạch Tuyết cau mày, có chút không chịu nổi!

     Nhưng vào lúc này, thời gian chợt yên lặng.

     Một đạo ánh sáng theo hướng Bạch Tuyết, một thanh âm thần thánh từ bầu trời truyền đến.

     "Ba người các ngươi còn không mau đi, thời cơ đã đến, nhớ, hãy chăm chỉ tu luyện, mới có thể tu thành chánh quả, , tự giải quyết cho tốt, tự giải quyết cho tốt..."

     Lúc này, trong phòng ngủ của Lãnh Dạ, bên mép giường quỳ ba linh đồng khả ái , bọn họ đang dập đầu tạ ơn.

     "Đa tạ Bồ Tát dạy, đệ tử nhớ kỹ." Sau đó ba linh đồng nhìn về phía Bạch Tuyết, chỉ thấy   bụng Bạch Tuyết chợt hiện lên hồng quang, bọn họ biết đã đến giờ. 

     "Lão Đại, ngươi tới trước, ta hi vọng ngươi vẫn còn là lão Đại của chúng ta ." Thần bí thứ hai nói thật nhỏ. Trong giọng nói có một ít ưu thương.

     "Chúng ta muốn vĩnh viễn nhớ đến dáng vẻ trước khi đầu thai ." Ba linh đồng bắt tay nhau, sau đó lão Đại biến thành một luồng ánh sáng chui vào trong bụng Bạch Tuyết , sau đó là lão Nhị, cuối cùng là lão Tam.

     Từng người một bay vọt tới, chui vào trong bụng Bạch Tuyết. 

     Thời gian lại hồi phục bình thường, Lãnh Dạ vẫn như cũ đang nỗ lực. . . . . .

     Cuối cùng, Lãnh Dạ hài lòng nằm ở trên người Bạch Tuyết, vậy mà Bạch Tuyết suy yếu đã hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng có chút trắng bệch, Lãnh Dạ tâm hơi đau nhìn cô ở phía dưới, cô còn nhỏ, lần này là anh có chút quá đáng, vốn không coi lại mới là buổi sáng mà đã muốn cô nữa. Nhưng tất cả cũng là bàn tay nhỏ bé của cô không an phận, mới có thể khiến cho anh bốc cháy, mà thân thể mềm mại đó cũng chính là ngòi nổ, hơn nữa bị cô chủ động vuốt ve như vậy, anh làm sao có thể chịu được!

     Đứng dậy xuống giường, vì Bạch Tuyết làm chút thức ăn bồi bổ thân thể , Bạch Tuyết vẫn vùi ở trên giường ngủ mê man, người đàn ông này lại một lần nữa đem cô uy ăn no, cô lại còn ở trên giường bị đánh bại vô số lần, giống như ngủ mê man là việc duy nhất cô có thể làm.

     Hồi lâu, Bạch Tuyết mới mơ mơ màng màng mở ra cặp mắt, cô nhớ cô lại bị Lãnh Dạ đoạt lấy vô số lần, nói vậy lần này tỉnh lại cả người sẽ đau nhức, hoặc chân như nhũn ra, thân thể sẽ giống như lão bà tám mươi tuổi có bộ dạng vô lực, ai ngờ, cô cũng không  có những cảm giác này, chẳng lẽ là thể lực của cô rất tốt, còn có gần đây thường xuyên cùng anh như vậy nên đã thành thói quen?

     Tối hôm qua rõ ràng cô ngủ mê man rất nhiều lần, nhưng là tại sao hiện tại hạ thân không có một chút cảm giác khó chịu ? Chỉ có cảm giác đói bụng thôi à.

     Nếu như không phải là Lãnh Dạ thấy đau lòng, nên mới dùng phép thuật chữa khỏi phía dưới cho cô, nếu không bị Lãnh Dạ tà ác muốn cô như vậy, thì hiện tại đoán chừng cô căn bản là không dậy nổi, sẽ xụi lơ ở trên giường, dù sao cô cũng là người phàm, Lãnh Dạ lại là yêu thì dục vọng rất cường đại, nên cô há có thể chịu được!

     Nghĩ đến tối hôm qua cùng Lãnh Dạ kích tình, Bạch Tuyết đang ở trong chăn nhe răng trợn mắt cười trộm, lúc ấy tại sao lại đau như vậy ? Nhưng bây giờ lại không có một chút cảm giác, chỉ nhớ rõ cảm giác rất thoải mái, bị Lãnh Dạ đụng, chẳng lẽ là lúc ấy mình sinh ra ảo giác?

     Nhìn nhìn trên giường đệm chăn đều thay đổi, xem ra là đã thay mới, nghĩ đến thứ từ trong vật đó phun ra ngoài , khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tuyết liền đỏ lên, thật là kỳ quái những thứ đó ở đâu mà ra vậy?

     Bạch Tuyết đơn thuần chỉ biết cười khúc khích, mà chẳng biết những thứ này chính là nòi giống của Lãnh Dạ, mà cô cũng có thể sinh nở hậu đại , nhưng là Bạch Tuyết dù sao vẫn còn nhỏ, không có những ý thứ này, chỉ đem mặt giấu ở trong chăn ha hả  nở nụ cười, đây là nụ cười phát ra từ nội tâm , nguyên nhân chính là sau này cô đều có thể cùng anh ở chung một chỗ, không trở về cái nhà đó nữa!

     Cô lại vừa cười, suy nghĩ muốn ôm gối đầu của Lãnh Dạ, ngửi thấy mặt trên còn có mùi của anh.  Cho là Lãnh Dạ đi làm, Bạch Tuyết to gan lăn qua lăn lại, trong ngực như cũ ôm chiếc gối, cao hứng vẫn cười khúc khích.

     Lúc này, trong bụng của Bạch Tuyết .

     "Có phải sau này sẽ phải gọi cô ta là tiểu mẹ hay không?" Sói con thứ nhất nói.


     "Dĩ nhiên, hơn nữa Lang Vương sau này sẽ là cha của chúng ta ." Sói con thứ hai nói.

     "Ta thật thích, bởi vì cha còn rất đẹp trai nga." Sói con thứ ba vui vẻ nói.

     "Đẹp trai ư? Chớ quên hắn nhưng là sói, cả người đều có lông!" Sói con thứ nhất hù dọa thứ ba nói.

     "Có lông cũng rất đẹp, nói không chừng sau này chúng ta còn có lông đây!" Sói con thứ ba nói.

     . . . . . .

     Nháy mắt trong bụng Bạch Tuyết liền trầm mặc, chẳng lẽ bọn họ thật sẽ như vậy?

     Bạch Tuyết ở trên giường vẫn ha hả cười khúc khích.

     Cuối cùng, cảm giác mình như vậy cười có chút dọa người, vì vậy miễn cưỡng ngăn lại, thoải mái duỗi thắt lưng,từ trong chăn chui ra đi tìm quần áo, bởi vì ngày hôm qua quần áo đã bị Lãnh Dạ độc thủ,  xé thành mảnh vụn!

     Ngây ngốc đứng ở trước gương, nhìn thân thể mềm mại xích loã, làn da trắng nõn, bên trên còn có dấu Lãnh Dạ lưu lại , Bạch Tuyết vuốt ve những vết hôn, đây là anh lưu lại , là Lãnh Dạ lưu lại , và cô rất thích anh làm vậy.

     Thẹn thùng cười khúc khích đứng lên, người đàn ông này nhìn lạnh như băng , không nghĩ tới trong thân thể lửa lại mạnh mẻ như vậy! Bạch Tuyết đỏ mặt, nghĩ đến thân thể nóng bỏng của Lãnh Dạ đè lên thân thể mềm mại của cô, hết sức ngượng ngùng! Liều mạng lắc đầu một cái, mới đưa Lãnh Dạ ném ra khỏi đầu, không muốn nghĩ đến anh nữa, thời gian không còn sớm, phải đi học rồi, không biết hôm nay cha có đi tìm cô hay không? Còn có cái Triệu tổng đó sẽ đi đến trường học tố cáo cô không?

     Càng nghĩ càng sợ, cô liền quên mặc quần áo, ủy khuất ngồi ở trên giường. Còn Lãnh Dạ vẫn đứng một bên nhìn chăm chú Bạch Tuyết chợt khẽ nhíu mày, cô mới vừa rồi còn thật cao hứng, tại sao chợt khó chịu như vậy? Nhìn cô ở trên giường lăn qua lăn lại, rất vui vẻ, vì vậy không có quấy rầy cô, ẩn thân ở một bên lẳng lặng thưởng thức vẻ đẹp, nhưng vào lúc này lại làm sao ?

     Đau lòng đi về phía Bạch Tuyết, sau đó cũng khiến cho Bạch Tuyết có thể nhìn thấy hắn.

     "Thế nào" Lãnh Dạ dịu dàng hỏi, Bạch Tuyết nâng lên đôi mắt đẫm lệ, nhìn ra cửa, xem Lãnh Dạ là từ nơi nào chui ra ? Tựa như lần trước ở trong nhà vệ sinh, Bạch Tuyết cũng thấy tò mò, anh làm sao sẽ chợt xuất hiện ở nơi đó?

     Quá nhiều nghi vấn, chẳng lẽ là bởi vì mình có tập chung chú ý , nên không có phát hiện anh tới gần?

     "Hôm nay có thể nói cho cha em đi, nói em là người. . . . . ." Bạch Tuyết chỉ nói một nửa, ý là sau này cô là người phụ nữ của Lãnh Dạ, nhưng cô đơn thuần không nói nên lời, cũng rất thẹn thùng!


     Vậy mà, Lãnh Dạ lại không cho là như vậy, anh thích trêu cợt cô, thích nhìn bộ dạng thẹn thùng, cho nên.

     "Là cái gì?" Lãnh Dạ làm bộ không hiểu hỏi.

     "Chính là, chính là. . . . . . Em sau này sẽ ở nơi này, không trở về cái nhà đó nữa. . . . . . Có được hay không?" Bạch Tuyết khó nói.

     "Ừ." Lãnh Dạ đơn giản ừ một tiếng, Bạch Tuyết không hiểu là có ý gì? Rốt cuộc anh có đi tìm cha hay không, Bạch Tuyết rất lo lắng hôm nay cha sẽ lôi kéo cô đi ra ngoài xã giao, còn có Triệu tổng nhất định sẽ không bỏ qua!

     Nghĩ tới những thứ này cô liền sợ, cho nên chỉ nhắm mắt để cho Lãnh Dạ bảo vệ !

     "Anh hiểu có phải hay không?" Bạch Tuyết lo lắng hỏi.

     "Ừ." Lãnh Dah vẫn là trả lời một chữ.

     
          "Không phải, em là nói cái kia, em là nói... Anh , anh, đi tìm cha em... Nói cho ông biết... Nói cho ông biết... Sau này em là của anh..." Bạch Tuyết xấu hổ đỏ mặt nói.


     "Ừ." Lãnh Dạ nhìn Bạch Tuyết đỏ mặt giống như quả táo mê người, hận không được đi lên cắn một cái.

     "Anh không nên chỉ ừ thôi, em là muốn anh nói cho cha, em... Em là, em là ngươi phụ nữ... Của anh... Có được không?" Bạch Tuyết thanh âm nhỏ dần chỉ có chính cô có thể nghe thấy, thế nhưng đã bị Lãnh Dạ nghe được tất cả, bởi vì hắn dã thú linh mẫn rất tốt.


     "Anh sẽ đi nói."

     "Cám ơn anh, còn có một việc, em sợ. . . . . ." Bạch Tuyết ấp a ấp úng nói, cô lo lắng Triệu tổng tìm cô  phiền toái, tất cả chỉ cầu Lãnh Dạ giúp một tay đi nói một chút.

     "Chuyện gì? Nói."

     "Có người ngày hôm qua. . . . . . Ngày hôm qua. . . . . . Em, Em. . . . . . Ô ô. . . . . . Ô ô. . . . . ." Bạch Tuyết sợ khóc, nghĩ đến lời nói của người kia, sẽ để cho công ty của cha đóng cửa, đến lúc đó cha sẽ hận chết cô, nên làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Gấp gáp  khóc.

     "Là —— người nào ——" Lãnh Dạ hiện tại rất dọa người, trong tròng mắt lộ ra sát khí hung ác  .

     Bạch Tuyết nghe ra trong giọng của Lãnh Dạ đáng sợ, không dám khóc, mắt rưng rưng nước nhìn Lãnh Dạ.

     "Thật ra thì, thật ra thì, cũng không có. . . . . . Nghiêm trọng như vậy, chính là. . . . . . Chính là hắn muốn đối với em. . . . . . Nên em đá nơi đó của anh, chỉ sợ. . . . . . Anh có thể hay không tìm em gây phiền toái!" Bạch Tuyết nức nở nói, lo lắng mình lại gây chuyện !

     Tại sao cô luôn gây chuyện như vậy?

     Ở trong trường học bị bạn học hãm hại nói cô mang thai, còn bị bạn học lột đồ chụp được hình! Hiện tại lại chọc tới Triệu tổng trong giới thương trường nữa.  Người đàn ông mập đó vốn không giống như là dễ trêu đùa, có thể hay không trả thù cô?

     Lãnh Dạ thấy sự kinh hoảng trong mắt Bạch Tuyết, tựa hồ là muốn che giấu một ít chuyện, người nhát gan như cô luôn để khổ sở trong lòng, ngày hôm qua tại sao không nói cho anh? Vốn tưởng rằng cô bởi vì thấy hắn mới chạy tới, đem giầy quăng mất, không nghĩ tới là có người khi dễ cô, khó trách cô lại muốn ở cùng nhau , là lo lắng có người tìm mình gây  phiền toái.

     "Còn có chuyện gì gạt Tôi hay không, nói hết ra?" Lãnh Dạ thấp giọng hỏi. Cô thật ngốc chẳng lẽ không biết hắn có thể bảo vệ cô sao? Tại sao lại nhát gan như vậy chứ? Đừng nói là đại nhân vật nào khi dễ cô, đến thị trưởng khi dễ Bạch Tuyết, hắn cũng sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ cho người khi dễ Bạch Tuyết hung hăng dạy dỗ!

     "Không có không có !" Bạch Tuyết không muốn Lãnh Dạ vì mình mà làm quá đáng , vì người đàn ông này tàn bạo đến cô không thể nhận thức!

     Những chuyện này Lãnh Dạ sẽ đi điều tra, Bạch Tuyết đã có ý giấu giếm, hắn cũng sẽ không ép cô! Vì cô nhát gan, hắn hiểu!

     "Đi xuống ăn chút gì không." Lãnh Dạ chợt chuyển  giọng nói, không có hung ác như vừa rồi, tựa hồ có chút dịu dàng, đây là Bạch Tuyết cảm giác được, cô không biết có phải là ý nghĩ kỳ lạ của mình hay không, nhưng gần đây luôn có loại cảm giác, Lãnh Dạ tựa hồ có lúc rất dịu dàng.

     Đối với Bạch Tuyết mà nói, chỉ cần Lãnh Dạ không tức giận chính là dịu dàng, hơn nữa chủ động cùng cô nói chuyện cũng là một loại dịu dàng cùng quan tâm, bởi vì từ nhỏ bị vắng vẻ nhiều. Cơ hồ đi tới chỗ nào đều là bị lờ đi, nên hiện tại trong mắt Lãnh Dạ có cô, cô cũng rất hiểu.

     Nghe được Lãnh Dạ nói ăn cái gì, tròng mắt Bạch Tuyêt liền sáng lên, bởi vì cô đã đói bụng lắm, từ nhỏ đã thành thói quen, chưa bao giờ dám biểu đạt cảm thụ của mình, bao gồm đói bụng cũng không dám nói!

     Vội vàng  mặc quần áo tử tế, Bạch Tuyết đi xuống lầu, phát hiện phía dưới có rất nhiều đồ ăn ngon, xem một chút trong phòng bếp, không có người khác a, là ai làm cơm đây?

     Bạch Tuyết tò mò ngồi xuống, trong lòng cô nghĩ, chẳng lẽ những thứ này là Lãnh Dạ làm?

     Nhìn gương mặt lạnh lùng kia, không giống như anh có thể làm cơm ?

     "Thế nào? Sợ tôi hạ độc?" Lãnh Dạ nói, sau đó đem một miếng thịt nhét vào trong miệng nhai .

     "A? Những thứ này? Những thứ này là anh làm?" Thanh âm Bạch Tuyết nhỏ đi rất nhiều, Lãnh Dạ cư nhiên sẽ nấu cơm? Rất không giống nha.

     "Ừ." Vẫn là đơn giản  trả lời, Bạch Tuyết đã có chút thói quen.

     "Sau này, chuyện nấu cơm liền giao cho em đi, em không thể ở chỗ này ăn chùa ở đậu như vậy được, nấu cơm, dọn dẹp gian phòng, giặt quần áo liền để em phụ trách, anh chỉ cần để cho em ở lại nơi này là được, sau đó. . . . . . Cho em ăn cơm. . . . . . Giúp em đóng học phí. . . . . ."

     Bạch Tuyết nhỏ giọng nói, cô không có gì cả, sau này lại phải dựa cả vào chính người đàn ông này, công việc thì không tìm được, Bạch Tuyết chỉ có thể làm kẻ ăn bám.  Gần đây, Bạch Tuyết luôn đi khắp nơi để tìm công việc, hi vọng mình có thể làm ra tiền, sau đó rời đi cái đó nhà.

     Nhưng là bởi vì cô mới chỉ có mười sáu tuổi, còn không có chứng minh thư, thật ra thì hiện tại cô dã có thể đi làm chứng minh thư, chẳng qua là mẹ kế vẫn ngăn trở, không biết tại sao?

     Mặc dù, không có chứng minh thư, nhưng cô vẫn không buông tha đi tìm việc làm .

     Rời đi cái nhà đó, cha sẽ không cho cô tiền đóng học phí, nên cô phải tự mình nghĩ biện pháp đi làm kiếm ra tiền, cô còn nhỏ, hiện tại nhất định phải đi học, tương lai mới có thể tìm công việc tốt, mới có tư cách đi tìm mẹ.

     Bạch Tuyết không biết mẹ hiện tại sống như thế nào? Cũng không biết cha tại sao muốn vứt bỏ mẹ? Hoặc là mẹ cũng đối với cha thất vọng nên mới có thể rời đi!

         Bạch Tuyết đã đoán rất đúng, mẹ của cô đích xác là bị cha cô thương tôn rất sâu. Mẹ của cô hận Bạch Hàn, hận đàn ông, và càng hận vật dằn vặt phụ nữ kia...


Đã sửa bởi angel.remix lúc 18.03.2015, 19:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Chơnyơngmin, Duong Dan, Yến My, beconngoxx, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: icsrvcust, thuhangg2003, Trần Thu Lệ và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 386 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.