Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 320 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 18.04.2014, 23:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 19.1 - Điểm: 50
THANKS FOR READING  :iou:




Chương 19.2



Cái này ...  rốt cuộc Lưu Mỹ Quân không bình tĩnh nổi, bà ta đột nhiên đứng dậy, ánh mắt nhìn ra bên ngoài, quả nhiên đã thấy Lâm Văn Bác chống batoong, dưới sự nâng đỡ của con trai Lâm Thông, ông ta  lắc lư đi tới. Mặt khác, phía sau còn có Lâm phu nhân Hứa Tĩnh Dao và con trai bảo bối gần 2 tuổi của Lâm Thông.

Từ khi Lâm gia suy tàn, lại bị Mạc thị niêm phong, toàn bộ những người dính dáng đến Lâm gia đều tự giác vạch rõ ranh giới với bọn họ.

Vợ Lâm Thông cũng là con gái thương nhân giàu có, sau khi bị Mạc Sở Hàn uy hiếp đã mau chóng ly hôn với gã, còn bỏ lại con trai rồi tái giá với người khác. Vị hôn phu của Lâm Á Linh  là công tử nhà giàu, không nghi ngờ gì cũng bị Mạc Sở Hàn uy hiếp nên đã giải trừ hôn ước với cô ta.

Lâm Tuyết và Vân Thư Hoa có hôn ước, dưới sự uy hiếp cưỡng bức của Mạc Sở Hàn mà việc đính hôn bị hủy bỏ, mặt khác khi  Vân Đóa và Lương Thiên Dật sắp đính hôn, Lương Thiên Dật liền gặp tai nạn xe cộ, từ đó Vân Đóa trốn ra nước ngoài, lúc trở về thì cảnh còn người mất.

Người trong kinh thành cho rằng hai nhà Vân -  Lâm đều thành trứng thối, có cho tiền cũng không ai muốn! Nhưng  việc Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào đăng kí kết hôn, Vân Thư Hoa đính hôn cùng con gái Lý Ngạn Thành - Lý Văn San, sau đó Lâm Á Linh cũng vào được Lương gia, khiến người ta thở dài, hóa ra việc đời thật sự  thất thường.

Chuyện đời như mây bay, sinh mệnh không dứt, biến hóa không ngớt, chẳng ai có thể biết được người khác trong tương lai.

Có điều … Lâm Tuyết và Lâm Á Linh tuy chia nhau nương thân vào hai vị thiếu gia nhà họ Lương nhưng vẫn chưa có danh phận chính thức. Lâm Á Linh nhiều nhất chỉ là nữ nô làm ấm giường cho Lương đại thiếu, còn Lâm Tuyết ngay cả khi đã cùng Lương nhị thiếu đăng kí kết hôn nhưng cũng chưa cử hành hôn lễ, vậy mới nói, nhà họ Lương vẫn chưa công khai thừa nhận quan hệ thông gia với nhà họ Lâm.

Hôm nay,  Lâm gia đột ngột tới chơi, đương nhiên khiến người ta thấy kinh ngạc.

Lâm Tuyết và Lâm Á Linh dường như cùng đứng dậy, trong lòng có cảm giác không ổn. Nếu không xảy ra việc hết sức nghiêm trọng, người một nhà không thể đều chạy đến đây.

Lưu Mỹ Quân nghênh đón, hếch cằm, mắt lạnh liếc nhìn những vị khách đột nhiên đến thăm, cũng không nói lời nào.

Lâm Văn Bác mặt mũi tràn đầy bệnh tật, tập tễnh đi tới, mở miệng liền không ngừng thở dốc, nói không nên lời.

Hứa Tĩnh Dao bên cạnh vội bước dài lên trước một bước, dùng khuôn mặt tươi cười nói với Lưu Mỹ Quân: "Bà thông gia, hôm nay mạo muội đến thăm, xin đừng trách tội!"

Trên mặt Lưu Mỹ Quân vẫn không có tia cười nào, bà ta chỉ lạnh lùng hỏi han: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?"

Rành rành là không đơn giản, chắn chắn có chuyện gì rồi! Hai đứa con gái nhà họ Lâm  ở đây đã đủ rộn lòng, đột nhiên người một nhà đều chạy tới, trong lòng chỉ thấy hốt hoảng.

Lâm Văn Bác thở hổn hển nửa ngày mới điều hòa được khí tức, ông ta chán nản nói: "Không dối gạt bà thông gia, trong nhà xảy ra chuyện lớn! Từ sáng sớm đến giờ, gọi điện thoại cho hai chị em chúng nó đều chẳng được. Không có cách nào, đành phải tới cửa hỏi một chút, làm sao bây giờ?"

Lưu Mỹ Quân không mời khách ngồi, nghe Lâm Văn Bác nói xong  càng thấy khó hiểu, bà ta nghi ngờ nhìn  Lâm Á Linh, cau mày hỏi: "Không phải cô về nhà mẹ đẻ à? Sao từ sáng đến giờ người trong nhà lại không tìm được cô hả?"

Lâm Á Linh cứng họng, cô ta ra ngoài gặp Mạc Sở Hàn nên mới tùy tiện nói dối, ai ngờ khéo vậy, đột nhiên cả nhà lại chạy đến Lương gia, đúng lúc chỉ ra cô ta đang nói dối.

Hơi bối rối, cô ta mạnh mẽ cười nói: "Con về nhà mẹ đẻ, sợ ba nhìn thấy sẽ thương tâm, bèn lén nhìn trộm ông thật nhanh, rồi mau chóng trở về!"

"Câu trước không ăn nhập gì với câu sau cả!" Lưu Mỹ Quân tức giận chỉ trích: "Cô ra ngoài trọn một buổi sáng, đến giờ cơm trưa mới về, nửa đường đi đâu giở trò lưu manh à? Có phải đi gặp riêng  đàn ông lỗ mãng không?"

"Không phải! Tuyệt đối không phải!" Lâm Á Linh ra sức lắc đầu, trong lòng thầm mắng cha mình sao lại mang theo người nhà đến đúng dịp như vậy chứ, đây không phải là rắp tâm phá hoại  chỗ đứng của cô ta sao? Lâm Á Linh đau khổ, nói: "Lâu rồi con không ra ngoài dạo phố, đi quanh trung tâm thương mại, do không có tiền mua nên chỉ  xem cho đỡ nghiền rồi về!"

Lời này cũng không thể tin, nhưng bới móc cũng không đi đến vấn đề nào cả. Lưu Mỹ Quân lạnh lùng hừ hừ, dùng âm lượng mà mọi người ở đây đều  có thể nghe được thầm thì: "Đồ không an phận, làm nhơ nhuốc nề nếp gia đình!"

Tốt xấu gì Lâm Văn Bác cũng từng là người có tiếng trong giới kinh doanh, cũng có thời điểm huy hoàng, hiện tại suy tàn phượng hoàng không bằng gà phải lưu lạc đầu đường, ông ta không biết làm sao chỉ có thể đến Lương gia tìm con gái nương tựa, ai ngờ vừa vào cửa đã bị Lưu Mỹ Quân chế giễu mắng chửi một hồi, cái mặt già này thật sự không biết để vào đâu nữa.

Ông ta muốn phát tác nhưng thật sự cùng đường rồi, thái độ của Lưu Mỹ Quân lại lạnh lùng cứng rắn, Lâm Văn Bác không bước tiếp vào bên trong, đành bế tắc ở đó, xấu hổ căm giận đến mức nước mắt già nua ngang dọc.

"Ba, chúng ta đi thôi! Dù là đi xin cơm, cũng không nên ở chỗ này chịu ác khí! Còn bà thông gia đây, thấy chúng tôi nghèo túng, liền cành (ý chỉ tình vợ chồng) cũng không dám quan tâm, gì vậy chứ!" Lâm Thông và Lâm Á Linh không hổ là cùng một mẹ sinh ra, tính cách cực kỳ hung ác, từ trước đến nay gã là hạng người quen hoành hành ngang ngược ức hiếp người khác, đâu chịu nổi thái độ thờ ơ kia.

"Này!" Lưu Mỹ Quân không hài lòng, đôi mắt đẹp hướng lên nhìn chằm chằm vào Lâm Thông, bà ta chất vấn không chút khách khí: "Cậu mắng ai hả?"

"Mắng bà!" Lâm Thông càng ngang ngược hơn, gã xoay đầu lại, miệng lệch ra, mặt mũi đầy ngang bướng, đôi mắt nhỏ sau cặp kính lóe ra tia độc ác: "Lão bất tử, hai em gái tôi đều đưa đến làm ấm giường cho con trai bà, bây giờ Lâm gia gặp nạn, bà muốn vắt chày ra nước à? Bảo chúng tôi đi cũng được, đưa tiền đây! Phí tổn thất thanh xuân của em gái tôi!"

Lưu Mỹ Quân tức giận đến mức  cả người run lên, bà ta run run rẩy rẩy chỉ vào người đàn ông kia, mắng: "Vô lại, lưu manh! Thế gia công tử chỗ nào chứ, cậu là đồ bụi đời nhỏ!"

Gặp mặt liền bắt đầu ầm ĩ, hơn nữa người này so với người kia nói chuyện không khách khí, e rằng thông gia kiểu này thật sự không gặp nhiều. Lưu Mỹ Quân và Lâm Thông giống như châm tiêm đối mạch mang (1), không ai chịu ai.

Đang lúc Lưu Mỹ Quân la hét bảo  lính cần vụ đuổi tất cả đám người này ra, Lương Tuấn Đào đi tới. Hắn tức thì bước đến trước mặt Lâm Thông, nhìn chằm chằm vào gã, lạnh nhạt nhướng mày hỏi: "Phí tổn thất thanh xuân của hai em gái anh là bao nhiêu?''

Lâm Thông có thể xem là ngang ngược,nhưng khi mắt gã và Lương Tuấn Đào đụng nhau, gã không nhịn được, vô thức lùi về sau một bước. Giống như con sói hung tàn đột nhiên gặp vua bách thú, sợ hãi thối lui theo bản năng.

"Con mẹ nó, anh ăn no rỗi việc dám chạy đến nhà tôi giương oai à, ngán sống đứng đắn rồi phải không!" Lương Tuấn Đào nổi giận, hắn tiến nhanh tới một bước, không đợi Lâm Thông  kịp phản ứng đã túm lấy cổ áo sơ mi của gã, kéo gã lại gần. "Nói, đã xảy ra chuyện gì? Nhà anh gặp trộm hay cháy, sao lại giống dân chạy nạn thế hả?"

Lâm Thông  cho rằng Lương Tuấn Đào túm mình thì chắc chắn không thể thiếu việc bị đánh đau một hồi, gã cũng chuẩn bị tốt nếu bị đánh, không ngờ người đàn ông kia lại hỏi trong nhà mình xảy ra chuyện gì. Lâm Thông giật mình,  thay vì tiếp tục đùa giỡn dũng cảm chống lại cái ác, gã cúi  đầu, nói đúng sự thật: "Nhà bị Mạc Sở Hàn lấy đi rồi, tất cả đồ đạc đều bị niêm phong, chúng tôi. . . chỉ mặc mỗi quần áo trên người!"

Lâm gia hoàn toàn đã trở thành xác rỗng, trước đó tối thiểu vẫn có chỗ ở, ngoài ra Mạc Sở Hàn còn trả tiền sinh hoạt phí cho bọn họ, ít nhất không cần lo vấn đề no ấm, thậm chí tiền lương trước kia của chị Trương giúp việc cũng do Mạc Sở Hàn trả.

Vốn tưởng ngày có thể trôi qua như vậy, không ai biết vì sao đột nhiên lại trở mặt. Gần trưa hôm nay, Mạc Sở Hàn bất ngờ  hạ lệnh bảo bọn họ cút khỏi Lâm gia, cảnh sát bên tòa án mang theo súng cưỡng chế thi hành, không cho phép bọn họ mang theo gì, người một nhà cứ như vậy bị đuổi khỏi nhà mình.

Trong người không có đồng nào, không thấy ai có thể trợ giúp, ngay cả di động của chị em nhà họ Lâm cũng không gọi được. Một người không nghe, một người tắt máy, gom góp tiền lẻ trên người cả nhà chỉ tạm thời no cơm, nhưng tiếp theo sẽ làm  thế nào? Ngay cả tiền khách sạn bọn họ cũng không có.

Đến bước đường cùng, thật sự không còn cách nào, đành đến Lương gia xin giúp đỡ, dù sao Lâm Tuyết và Lâm Á Linh đều là đàn bà nhà họ Lương, hẳn  có khả năng giúp bọn họ.

Hứa Tĩnh Dao đi tới, liên tục thở dài, bất đắc dĩ nói với Lâm Tuyết: "Thật sự hết cách! Nếu còn có đường ra, ba con  sẽ không tới đây tự tìm mất mặt! Tiểu Tuyết à, cả nhà đều trông cậy vào con, con bảo . . . Chúng ta làm sao bây giờ!"

Từ thái độ vừa rồi của Lưu Mỹ Quân với Lâm Á Linh, hoàn toàn có thể thấy cô ta vốn không có chút địa vị nào tại Lương gia, bên ngoài đồn đãi ngay cả giường của đại thiếu gia Lâm Á Linh  cũng chưa từng bò lên, xem ra chuyện này  không phải  tin đồn vô căn cứ.

Cũng may còn có Lâm Tuyết,  Nhị thiếu gia nhà họ Lương vẫn cưng chiều cô, chỉ có thể xin cô ra tay tương trợ. Bằng không, Lâm gia thực sự phải lưu lạc đầu đường, trở thành trò cười cho toàn thủ đô.

Lâm Tuyết không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, trong lúc nhất thời có chút trở tay không kịp! Kỳ thật cô không rõ chuyện của Lâm gia lắm, về việc xí nghiệp Lâm gia phá sản, Mạc thị thu mua, còn cả bất động sản bị niêm phong. . . Những chuyện tài vụ này cũng chưa từng làm cô chú ý.

Khi còn ở nhà họ Lâm, cô cùng lắm chỉ là nữ đầy tớ miễn phí, trong nhà có tiền hay không đối với cô vốn không khác gì nhau. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ cả nhà sẽ bị đuổi đi lưu lạc ngoài đường.

Lâm gia đã sớm là của Mạc Sở Hàn, gồm toàn bộ tài sản và bất động sản, ngay cả chút tiền dều không có, viên gạch viên ngói trong nhà bọn họ toàn bộ đều là của Mạc Sở Hàn.

Nhưng ... Lâm Tuyết chưa nghĩ thông: vì sao đến giờ Mạc Sở Hàn mới đuổi người nhà họ Lâm đi?

"Sao nào? Người nhà các vị ra ngoài mà thương lượng, đừng làm ô nhiễm không khí nhà tôi!" Lưu Mỹ Quân nhìn thấy người họ Lâm là đau đầu, bà ta đâu cho phép bọn họ dựa vào nhà mình, liền quay đầu dặn dò Trương quản gia: "Gọi mấy cảnh vệ binh tới, mau dọn dẹp người nhà bọn họ ra ngoài đi! Ồn ào chết, phiền chết đi được!"

Nếu không phải hai đứa con trai tùy hứng, đường đường như Lương gia sao có thể đặt quan hệ với Lâm gia chứ? Toàn bộ người thủ đô đều tránh xa Lâm gia, hết lần này tới lần khác nhà họ Lương bọn họ cứ dính phải, thật sự là xúi quẩy cộng đen đủi!

Lâm Á Linh không dám thở mạnh, cô ta  sợ Lưu Mỹ Quân dưới cơn nóng giận đến cả mình cũng sẽ đuổi đi, liền lặng lẽ trốn mất. Mặc người trong nhà tự sinh tự diệt thôi, cô ta là Nê Bồ Tát vượt sông lớn, bản thân khó bảo toàn, hiện giờ ở đâu cũng không có cây lớn bóng mát như Lương gia, cô ta xin tự bảo vệ mình xong liền A di đà phật!

"Cô cô!" Tiểu Bảo hai tuổi đã chạy tới muốn tìm Lâm Á Linh ôm, cậu bé quơ quơ cánh tay nhỏ, giọng trẻ con nũng nĩu: "Cô cô ôm!"

Lâm Á Linh đang muốn thừa dịp người ta không chú ý mà lặng lẽ trốn đi, đột nhiên bị Tiểu Bảo phát hiện, không khỏi thấy rất bực dọc, cô ta trừng thằng nhóc một cái, nói: "Cô cô đau bụng, không thể ôm cháu!" Nói xong liền dựa vào trong ghế mềm mại, hạ thấp thân mình không dám ngẩng đầu lên.

Thấy bộ dạng nhắm mắt không định quan tâm tới chuyện trước mắt của  Lâm Á Linh này, đâu ngờ cô ta ích kỉ lãnh khốc như thế,  người nhà lưu lạc ngoài đường mà cô ta lại mặc kệ không hỏi han gì, thật quá lạnh lùng bạc bẽo.

Lâm Văn Bác đau lòng từng trận, nước mắt ngang dọc, ông ta cảm thấy thể diện thực sự bị ném đi rồi! Nếu cứ vậy bị trục xuất khỏi Lương gia, ông ta quyết định đi tự sát!

Lâm Tuyết bước lên, sắc mặt không có gì thay đổi, đáy mắt trong veo đạm mạc, so với trước kia lại nhiều thêm một loại u lãnh. Cô không nhìn ai, chỉ nói với Hứa Tĩnh Dao tinh thần đang rối bời : "Mẹ, chúng ta đi!"

Hứa Tĩnh Dao thấy Lâm Tuyết đồng ý ra tay, trong lòng không khỏi vui vẻ, vội vàng bắt lấy tay cô, nức nở nói: "Con ngoan, mẹ biết con  sẽ không ngồi yên phớt lờ . . ." Lời chưa dứt, nước mắt đã rơi đầy mặt.

"Cô cô, cô cô ôm!" Tiểu Bảo còn là một đứa trẻ, trong mắt nó, hai người cô đều giống nhau, nó đâu biết bà cô nhỏ này khi còn ở nhà mẹ đẻ, cả ngày đều bị ba nó ức hiếp. Sau khi bị Lâm Á Linh cự tuyệt, đứa nhỏ lại vươn cánh tay nhỏ bé về phía Lâm Tuyết, đòi ôm một cái.

Nó  là một đứa trẻ bị mẹ mình vứt bỏ, nó khao khát tình thương của mẹ, thích tất cả những phụ nữ trẻ tuổi thoạt nhìn giống mẹ của mình!

Lâm Tuyết cúi người ôm lấy tiểu bảo, tuy không nhìn Lâm Văn Bác và Lâm Thông nhưng hành động lúc này của cô đã thể hiện thái độ rõ ràng, cô sẽ không bàng quan đứng nhìn.

Thấy Lâm Tuyết ôm Tiểu Bảo rồi cùng Hứa Tĩnh Dao đi về phía cửa, Vân Đóa cũng vội vàng qua đây. Tuy cô bé rất lưu luyến Lương Thiên Dật, nhưng Lâm gia đang gặp rủi ro, cô không thể ích kỷ chỉ lo cho mình, cô phải giúp Lâm Tuyết.


(1) châm tiêm đối mạch mang: ý chỉ hai kẻ ngang tài ngang sức, gian xảo như nhau đối mặt nhau



Đã sửa bởi vann8989 lúc 25.05.2014, 10:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Gyuzizi, Loanlaclong, angell0nelycute, bubenoluz, h20voyeudau, khuongcoi, kynguyenbangha, peheo25, pekjen, sandy mika, tieuthu_soma, vuthuhang95, yuki_piano
     

Có bài mới 24.04.2014, 23:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 19.1 - Điểm: 33
THANKS FOR READING  :iou:


Vs những bằng chứng của bạn Slow thì chắc chắn a Đào k phải zai "sạch" rồi ^^. Mà nếu anh "sạch" thì mình nghĩ ngay từ đầu anh đã có tính cách kì kì, lập dị tách biệt, k tiếp xúc, k gần gũi  vs con gái ngoài bạn nữ chính như mấy anh Lâm An Thâm, Tề Mặc hay mấy anh nam "sạch" trong nhiều truyện khác chứ k vô sỉ thế này :-D .

Hi, tóm lại là các bạn yên tâm, sau khi chính thức thành "vợ chồng" vs bạn Tuyết, đồng chí Lương Tuấn Đào chỉ biết đến bạn ý thôi, HYN là dây dưa vớ vẩn do anh cứ tưởng mấy cái ơn nghĩa từ xưa là thật, sau HYN đến hết truyện anh ý k dây dưa vs ai nữa ... chỉ có bạn Tuyết là vẫn lắm vệ tinh thôi  :-D

Phần hoàn truyện thì nói lun là vs tốc độ hiện tại của mình thì k hoàn nhanh được  đc  :-(


CHƯƠNG 19.3


"Lâm Tuyết,  cứ tới chỗ của anh trai em đi! Nhà Lý tướng quân có rất nhiều phòng trống, trước để anh trai hỏi mượn Lý tướng quân ở tạm vài ngày rồi hẵng quyết định!" Vân gia và Lâm gia giống nhau, toàn bộ bất động sản bây giờ đều đứng tên Mạc Sở Hàn , Vân Thư Hoa hiện tại cũng không xu dính túi, hai anh em bọn họ đang tạm thời ở tại Lý gia.

"Không cần đâu!" Lâm Tuyết lắc đầu, Mạc Sở Hàn là con nuôi Lý Ngạn Thành, cô mà đưa người vào nhà họ Lý thì thật buồn cười. "Chị sẽ có cách, em không cần lo lắng!" Cô dừng bước, nói với Vân Đóa: "Không phải em thích nơi này sao?

Ở lại chơi thêm lát nữa đi!"

Lâm Tuyết biết Vân Đóa nhớ Lương Thiên Dật, vất vả lắm mới được phép tiến vào, còn có cơ hội ngồi trên bàn cùng dùng cơm, cô bé rất vui, chắc chắn chưa cam lòng đi nhanh như vậy.

Vân Đóa lưu luyến ngoái đầu lại nhìn nhìn, kết quả phát hiện ra không thấy Lương Thiên Dật đâu. Trong lòng khổ sở một hồi nhưng cô bé không tiếp tục nữa, chỉ dùng giọng điệu kiên quyết bảo Lâm Tuyết: "Em đi cùng chị! Hôm khác. . . em có thể quay lại sau!"

"Cũng được." Lâm Tuyết thấy cô bé khăng khăng đòi theo mình, trong lòng  có chút ấm áp và cảm động, cô liền nở nụ cười với cô nhóc đáng yêu này, nói: "Đi thôi!"

Thấy cô ôm tiểu bảo rời đi cùng với Hứa Tĩnh Dao và Vân Đóa, Lâm Thông vội vàng dìu  Lâm Văn Bác theo sau, hai cha con đi được vài bước, gần như cùng lúc quay đầu lại vẫn thấy Lâm Á Linh nằm trong ghế giả chết, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Lâm Văn Bác hé miệng thở dài, đến một câu đầy đủ gọn gàng cũng không thốt lên nổi, Lâm Thông liền mở miệng mắng: "Á Linh! Con mẹ nó chứ, mày cứ giả chết cho tốt đi!"

Lâm Á Linh đành phải ngẩng đầu, vẻ mặt đau khổ, dáng vẻ như rất thống khổ: "Em thực sự . . . đau bụng! Trước hết để  Lâm Tuyết nghĩ cách đi, ... không phải nó  rất được Nhị thiếu gia cưng chiều hay sao?"

"Mày vô lương tâm còn không bằng con sen nhà họ Vân! Uổng công tao và ba trước kia thương mày như vậy! Bây giờ cả nhà cùng đường, mày liền kêu bệnh tật không nói giúp chúng tao!" Lâm Thông nghiến răng, hận không thể tiến lên tát cho đứa em gái kia 2 cái.

"Đi nhanh đi!" Lâm Văn Bác khó nhọc nói ra một câu, ông ta mắc bệnh tim và hen suyễn, khi hai thứ này phát tác đều sẽ lấy mạng ông ta. Lúc này ông ta cũng không muốn tiếp tục giận dỗi với Lâm Á Linh, sợ kéo bệnh cũ tái phát, nếu vậy đến tiền nằm viện điều trị cũng không có."Chúng ta đi thôi! Ba thấy Lâm Tuyết ôm tiểu bảo ra ngoài rồi!"

Lâm Thông mạnh mẽ nuốt vào một hơi ác khí, hung hăng nhìn chằm chằm vào Lâm Á Linh chó chết đang dựa vào trong ghế, rồi  trừng Lưu Mỹ Quân và Lương Tuấn Đào một cái, đâu biết Lương Tuấn Đào lại đi về phía mình.

Trong lòng cả kinh, gã lui về phía sau nửa bước, đẩy mắt kính lên, lắp bắp hỏi: "Cậu ... cậu muốn làm gì?"

Lương Tuấn Đào vỗ vỗ vai gã, nói: "Đỡ ba anh cho tốt!"

Lâm Thông lảo đảo lui hai bước, vừa rồi lực vỗ của Lương Tuấn Đào suýt khiến gã gục xuống. Gã còn tưởng người đàn ông kia động thủ đánh mình, đâu ngờ hắn chỉ vỗ một cái rồi chuẩn bị vượt lên trước để đuổi theo Lâm Tuyết.

*

Sau giờ ngọ tháng 7, mặt trời như lửa, trời nóng nực khiến người ta phát cuồng.

Ra khỏi biệt thự tràn đầy hơi lạnh, vừa bước xuống bậc thang, sóng nhiệt liền cuồn cuộn đập vào mặt.

Xe Ferrari màu vàng chói mắt Lương Tuấn Đào mua cho Lâm Tuyết đỗ trong sân, nhưng Lâm Tuyết không lái  nó. Cô ôm tiểu bảo, Vân Đóa và Hứa Tĩnh Dao ở hai bên trái phải sóng vai cùng từ sân đi về phía cửa lớn, bọn họ vừa đi vừa thấp giọng trò chuyện.

"Mọi người bị đuổi ra từ lúc nào? Mạc Sở Hàn có nói tại sao đột nhiên lại đuổi đi không?" Lâm Tuyết thật sự không nghĩ ra, Mạc Sở Hàn trở về lâu như vậy, giữa bọn họ từng có không ít mâu thuẫn và xung đột nhưng dường như hôm nay hắn mới cưỡng ép đuổi người nhà họ Lâm khỏi cửa.

Hứa Tĩnh Dao liên tục nhíu mày thở dài, nói: "Không biết nữa! Vốn đang tốt, mỗi tháng đều có sinh hoạt phí,  tiền lương của chị Trương cũng do Mạc Sở Hàn trả, vô duyên vô cớ,không ai trêu chọc hắn, đến buổi trưa, đột nhiên người của tòa án kéo tới!"

Vân Đóa nghiêng đầu, đôi mắt sáng mở lớn nhìn Hứa Tĩnh Dao, hỏi: "Bác Lâm, mọi người bị người ở tòa án đuổi ra ư?"

"Đúng vậy! Cảnh sát trong tòa án đột ngột bao vây toàn bộ ngôi nhà, nói muốn cưỡng chế chấp hành phát mãi bất động sản, bảo chúng tôi lập tức rời đi, ngoại trừ quần áo mặc trên người, không cho phép mang theo bất cứ gì!" Hứa Tĩnh Dao nghĩ đến đây liền không ngừng hối hận, sớm biết vậy, chắc chắn bà sẽ để nhiều tiền trên người một chút. Hơn nữa, cái khiến bà cảm thấy đau hơn chính là trang sức mình vất vả cực nhọc tích lũy cả đời đêu không mang ra được.

Lúc ấy những cảnh sát kia  hung dữ, ghìm súng chặn ở cầu thang, đừng ai nghĩ tới chuyện lên lầu thu dọn đồ đạc, ngoài những thứ đang mang trên người, đến cây kim cũng đừng hòng xuất khỏi cửa.

Người một nhà  đến cơm trưa cũng chưa ăn, cứ như vậy bị ép buộc đuổi đi.

"Trời ạ, những cảnh sát ấy sao giống thổ phỉ vậy!" Vân Đóa nghe thấy mà sợ run từng trận. Tuy nói Vân gia cũng suy tàn, nhưng dù gì cô vẫn chưa từng trải qua việc bị khu trục xuất khỏi cửa. Vân Thư Hoa đã đưa thẳng cô vào nhà họ Lý, cô vẫn có cuộc sống của thiên kim tiểu thư không lo áo cơm như cũ, cũng không thiếu thốn gì so với trước kia.

"Cô cô, ông nội đâu?" Tiểu Bảo ghé vào tai Lâm Tuyết, dùng giọng nói non nớt hỏi han.

Lâm Tuyết dừng bước xoay người liền bắt gặp Lâm Thông đang dìu Lâm Văn Bác tập tễnh đuổi kịp.

"Ông nội!" Tiểu Bảo hô lên một tiếng giòn tan, còn tựa vào vai Lâm Tuyết cười khanh khách: "Tiểu bảo tìm cô cô ẵm!"

Thấy đứa trẻ hoàn toàn chưa biết ưu sầu trên thế gian, Lâm Văn Bác rớt nước mắt, cơn xúc động lại khiến ông ta thở không nổi.

"Đi chậm thôi! Ba con, ông ấy .... bệnh hen tái phát!" Hứa Tĩnh Dao biết Lâm Tuyết không có tình cảm với cha con nhà họ  Lâm, bà liền cẩn thận đề nghị.

Lâm Tuyết không nói chuyện, cô quay đầu tiếp tục bước đi nhưng bước chân đã chậm lại rất nhiều.

"Ai, Lâm Tuyết, thật ra con là người mặt lạnh tim nóng!" trong lòng Hứa Tĩnh Dao cảm động, xoang mũi cay xè chua sót, suýt nữa rơi lệ lần nữa.

Lúc này, xe quân dụng Land Rover của Lương Tuấn Đào tiến đến, chặn đường đi của Lâm Tuyết.

Cô dừng bước, nâng mắt nhìn lại,  ánh mắt muốn lạnh lẽo bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Nhưng cửa kính hạ xuống, lại lộ ra khuôn mặt trẻ tuổi nhiệt tình đang nở nụ cười của Tiểu Cao: "Lâm văn thư, lên xe thôi!"

Không ngờ  người trên xe là Tiểu Cao! Khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Tuyết suýt nữa vặn vẹo tổn thương,cô  gượng gạo làm dịu rồi ngượng ngùng nói: "Không cần đâu!"

Tiểu Cao ngừng xe, đi xuống khuyên nhủ: "Cô đừng buồn bực được không? Trời nóng như vậy, ông lão thân thể không tốt, đứa bé lại mỏng manh, đừng để bị cảm nắng!"

"Chúng tôi là dân chúng bình dân không dễ hỏng thế đâu, thật sự không cần thiết!" Lâm Tuyết đối với Tiểu Cao không nỡ thờ ơ quá mức nhưng thái độ vẫn kiên quyết: "Tiểu Cao, không liên quan tới anh!"

"Sao mà không liên quan tới tôi chứ?" Tiểu Cao nóng nảy, "Một nhà các cô mang theo người già trẻ nhỏ để làm gì hả?Xe chạy nhanh hơn, tôi đưa mọi người đi!"

Hứa Tĩnh Dao vội kéo kéo Lâm Tuyết, ý bảo cô đừng tiếp tục từ chối. Bà bước lên trước một bước, cảm kích nói: "Cám ơn đồng chí giải phóng quân! Không biết cậu định đưa chúng tôi tới nơi nào nhỉ?"

Vị chiến sĩ này lái xe chuyên biệt cho Lương Tuấn Đào, vừa nhìn đã biết là lái xe riêng của hắn. Nếu không có lệnh từ Lương Tuấn Đào, sao cậu ta có thể lái xe của thủ trưởng đưa bọn họ đi chứ!






Đã sửa bởi vann8989 lúc 25.05.2014, 10:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.04.2014, 23:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 19.3 - Điểm: 61
THANK FOR READING


@ TranLien: link cv đây bạn http://www.wattpad.com/18385688-kh%E1%BA%BF-%C6%B0%E1%BB%9Bc-qu%C3%A2n-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-t-g-y%C3%AAn-mang

Chương 20. Cho nổ chuồng chó của hắn!

Chương 20.1






Hứa Tĩnh Dao  thầm nghĩ: hiện tại,  tình hình nhà họ Lâm giống như chó nhà có tang, hoàn toàn không có nhà để về, Lương nhị thiếu sẽ không sai người quẳng bọn họ trên đường quốc lộ đấy chứ?

Tiểu Cao quả nhiên còn trẻ, được Hứa Tĩnh Dao nói thế, lập tức thành thật trả lời: "Thủ trưởng dặn cháu trước tiên đưa bác và mọi người đến nơi đã sắp xếp, đợi anh ấy trở lại sẽ tính tiếp!"

"Thật không?" Hứa Tĩnh Dao nhất thời kinh ngạc mừng rỡ kêu lên, quả nhiên, Lương Tuấn Đào không thờ ơ vứt bỏ bọn họ. Khác với Lâm Á Linh, Lâm Tuyết ở Lương gia vẫn còn có chút địa vị! "Vậy, làm phiền vị tiểu binh này!"

Thấy Hứa Tĩnh Dao gọi cha con họ Lâm lên xe, Lâm Tuyết trầm mặt, cô lạnh lùng nói: "Mẹ, mùi vị ăn nhờ ở đậu không dễ chịu gì, cẩn thận kẻo lại bị đuổi khỏi cửa lần nữa!"

Lời này khiến Hứa Tĩnh Dao định bước lên xe phải ngừng lại, bà hơi chần chờ rồi quay đầu nhìn cô.

"Chúng ta trước cứ đến khách sạn đi! Sau đó mau mau thuê một nhà trọ, tiền trợ cấp của con chưa hề động tới, con giao cho mẹ dùng trước, chờ dàn xếp ổn thỏa, con sẽ nghĩ cách!" Lâm Tuyết thấy Lương Tuấn Đào lái xe  Ferrari qua đây nhưng  cô  chưa nhìn vào hắn.

"A, " miệng Hứa Tĩnh Dao đáp lời nhưng thân thể  không động đậy. Về điểm này, chút tiền trợ cấp của Lâm Tuyết đủ gì chứ? Lâm gia muốn tìm nơi ổn định còn phải trông cậy vào Lương nhị thiếu! Thấy Lương Tuấn Đào điều khiển chiếc xe mới tinh tiến đến, còn đỗ lại, chưa đợi hắn mở miệng, bà đã nhanh chóng tiến lên, ân cần hỏi han: "Nhị thiếu gia, cậu định ra ngoài sao?"

Lương Tuấn Đào xuống xe, hé ra nụ cười với Hứa Tĩnh Dao, đáp: " Con có mua một ngôi nhà ở ngoại ô, vốn muốn dùng làm tân phòng khi kết hôn. Bây giờ cứ để Tiểu Cao đưa mọi người tới đó ở đi, đợi thu xếp xong xuôi, con sẽ mua căn nhà thích hợp cho mọi người!"

Lời vừa nói ra, toàn bộ người nhà họ Lâm đều vui mừng kinh ngạc một cách khó hiểu. Chẳng những có nơi ổn định, hơn nữa Lương Tuấn Đào còn đồng ý mua nhà cho họ!

Hứa Tĩnh Dao xúc động mà nói: "Cám ơn Nhị thiếu gia! Lâm Tuyết gả cho cậu đúng là phúc khí của cả nhà chúng tôi, một nhà già trẻ chúng tôi sẽ không quên Nhị thiếu gia đã ra tay giúp đỡ trong lúc nguy nan!"

"Khách khí gì chứ, Lâm Tuyết là vợ con mà!" Lương Tuấn Đào mỉm cười, hắn như vô tình hữu ý quét mắt nhìn Lâm Tuyết một cái, người kia vẫn lạnh lùng, đáy mắt rũ xuống cũng không nhìn hắn.

Lâm Văn Bác thở dài một hơi, bệnh hen suyễn đã tốt hơn phân nửa. Ông ta chống batoong bước nhanh lên vài bước, khuôn mặt già nua cười làm lành: "Phiền cô gia (1) phải hao tâm tổn trí rồi! Cả nhà chúng tôi đều dựa vào sự chăm sóc của cô gia, thật sự ... xấu hổ quá!"

"Đi thôi, mau lên xe thôi!" Lương Tuấn Đào thản nhiên nói.

"A, được!" Lâm Văn Bác dưới sự dìu đỡ của Lâm Thông, nâng một chân bước lên xe quân dụng Land Rover, xe việt dã sàn cao, người già thân thể yếu ớt - bệnh nặng như ông ta lên xe cũng tốn sức.

Thấy Lâm Thông chân tay vụng về, đương nhiên không biết chăm sóc người khác, Lương Tuấn Đào liền qua giúp đỡ, nâng Lâm Văn Bác lên xe.

Lâm Thông vừa lắp bắp nói lời cảm ơn vừa hết sức lo sợ, gã thật sự không ngờ Lương Tuấn Đào sẽ đến giúp cha mình.

"Mẹ, mẹ cũng lên xe đi!" Lương Tuấn Đào thấy cha con Lâm gia đã lên xe, liền trở về  đón Hứa Tĩnh Dao.

Hứa Tĩnh Dao vì một tiếng "mẹ" của hắn mà  nở ruột nở gan, quả thực mừng đến mức không biết cất bước thế nào."A, được! Được!"

Thấy tất cả mọi người đã lên xe, Lương Tuấn Đào đi tới, đùa với Tiểu Bảo trong ngực Lâm Tuyết, hắn nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu bé, nói: "Tiểu tử, gọi dượng đi!"

Tiểu bảo trợn tròn mắt, bộ dáng cực kỳ đáng yêu. Nó cẩn thận quan sát hắn một lượt rồi cười khanh khách vui vẻ: "Dượng!"

"Thông  minh quá!" Lương Tuấn Đào vươn bàn tay to, nói: "Đến đây, để dượng ẵm nào!"

Tiểu Bảo cắn ngón tay nhỏ, lắc đầu, chỉ cười không nói.

"Còn xấu hổ gì chứ! Đến đây, chỗ dượng có kẹo này!" Lương Tuấn Đào làm động tác lấy kẹo ra, đáng tiếc thứ lôi ra chỉ là khẩu súng. Cũng may đầu óc hắn linh hoạt, cứ đem súng lục quơ quơ trước mặt tiểu bảo mà dụ dỗ: "Rất thực nha! Có muốn hay không?"

Bản năng của các bé trai là hứng thú với súng ống, tiểu bảo vội vàng bỏ ngón tay ngậm trong miệng ra, thân nhỏ với qua, nói nói: "Muốn! Muốn!"

Lương Tuấn Đào nhân cơ hội ôm luôn chú nhóc, tay hắn giấu súng đi rồi tháo huân chương trước ngực xuống cho cậu bé chơi.  Dù sao huân chương của hắn còn nhiều, tùy ý đưa người khác mấy tấm cũng không gặp trở ngại gì.

Lâm Tuyết không phản đối, cô nhìn Lương Tuấn Đào ôm Tiểu Bảo, tiếp tục quan sát hắn đưa đứa nhỏ giao cho Hứa Tĩnh Dao.

Sauk hi Hứa Tĩnh Dao nhận lấy tiểu bảo, Lương Tuấn Đào ôn hoà nói với bọn họ: "Con và Lâm Tuyết đi xe kia!"

"Được! Nhị thiếu gia thích ngồi xe nào thì ngồi xe đó là được!" Hứa Tĩnh Dao vội gật đầu, trong lòng mừng rỡ! Hôm nay đến bước đường cùng, đến Lương gia vốn không trông cậy đối phương có thể thu nhận giúp đỡ cả nhà bọn họ, ít nhiều chỉ mong xin được chút tiền, tạm thời ứng phó nhu cầu bức thiết, nào ngờ Lương Tuấn Đào nhiệt tình chu đáo đến thế, quả thực khiến bọn họ vừa mừng vừa lo.

Đóng cửa xe xong, Tiểu Cao nhấn ga lái xe Land Rover rời đi trước. Lương Tuấn Đào quay lại nói với  Lâm Tuyết: "Bà xã, chúng ta lên xe thôi!"

Lâm Tuyết đứng yên không nhúc nhích, Vân Đóa liền lặng lẽ đẩy cô: "Chị mau đi đi!"

Lương Tuấn Đào đã làm rất tốt,  không hiểu sao thần sắc Lâm Tuyết vẫn nghiêm trọng không bằng lòng như vậy. Vân Đóa đáng thương nghĩ ngợi, nếu Lương Thiên Dật có thể đối với cô bằng 1/10 thế kia, cô liền hạnh phúc chết mất.

Nói thật, Lâm Tuyết không muốn  để ý Lương Tuấn Đào, nhưng trước tình hình hiện tại, người một nhà đều cần hắn thu xếp, nếu cô ở phía sau giở trò thanh cao thì rõ ràng là không thích hợp.

Cô chẳng tiếp tục bướng bỉnh nữa mà nói với Vân Đóa: "Em cũng lên xe đi, chị sẽ đưa em về Lý gia trước!"

Vân Đóa vội vàng lui về sau một bước, đầu cúi thấp, ngập ngừng nói: "Em, em không muốn trở về!"

"Vậy em muốn đi đâu?" Lâm Tuyết khó hiểu hỏi han.

"Dạ, " Vân Đóa cố lấy dũng khí, đáp: "Em muốn cùng chị  thu xếp ổn thỏa, chăm sóc cho người thân của chị!"

"Không cần đâu, chẳng phải bọn họ đã có chỗ ở  rồi sao?" Lâm Tuyết nhịn không được nở nụ cười, cô quan sát  Vân Đóa, nói: "Nghe lời chị, em ra ngoài lâu như vậy, anh trai em sẽ lo lắng đó."

"Hôm nay anh ấy ra ngoài, có thể đến tối mới về,  nên. . . em ra ngoài sẽ không có ai tìm đâu!" Vân Đóa do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói ra ý nghĩ thực sự của mình: "Lâm Tuyết, chị xem. . . Người nhà chị đã có Lương nhị thiếu an bài, em đi theo cũng  không giúp được gì. . ." Nói tới đây, hai bàn tay nhỏ bé đặt cùng một chỗ theo bản năng xoắn lại với nhau.

"A, " Lâm Tuyết hiểu ra, đôi mi thanh tú bất đắc dĩ nhăn lại, cô hỏi cô bé: "Có phải em không muốn về không?"

"Ách. " Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Đóa hồng hồng, cô bé nhỏ giọng nói: "Vừa rồi. . . Thiên Dật còn chủ động nói chuyện với em!"

Có trời mới biết lúc ấy cô bé kích động cỡ nào, ngay cả lời đáp lại Lương Thiên Dật cũng không nhớ nữa. Cô chỉ nhớ rõ ánh mắt anh ta nhìn cô không lạnh như băng, cũng không lạnh lùng cự tuyệt ngàn dặm như trước.

Lúc  người nhà họ Lâm đến, Lâm Á Linh vội tìm chỗ trốn đâu còn tinh thần cản trở cô nói chuyện với Lương Thiên Dật, lực chú ý của những người khác cũng không đặt trên người bọn họ, nên không ai thấy Lương Thiên Dật đã chủ động trò chuyện cùng cô.

Chỉ nhớ lúc ấy anh ta đẩy xe lăn qua, hỏi cô: "Sao cô lại đến đây?"

Vân Đóa không biết mình đã trả lời thế nào, chỉ nhớ bản thân lúng túng đến mức mặt mũi đỏ bừng, hồi hộp đến mức lắp bắp nói năng lộn xộn. Sau khi cô nói xong liền bắt gặp đáy mắt lạnh như băng của người đàn ông kia hiện lên một tia vui vẻ rất lâu rồi chưa thấy.

Vân Đóa cho rằng mình bị hoa mắt, dụi dụi mắt nhìn lại thì anh ta đã xoay đầu sang chỗ khác.

Kế tiếp người nhà họ Lâm và  Lưu Mỹ Quân tranh cãi ầm ĩ rồi bị đuổi ra ngoài. Tuy Vân Đóa nhớ thương Lương Thiên Dật, nhưng cô là cô nương trượng nghĩa! Nhà mẹ đẻ Lâm Tuyết gặp nạn, cô không thể ngồi yên phớt lờ. Lúc ấy không biết lấy dũng khí từ đâu, cô chạy nhanh đến bên cạnh Lương Thiên Dật, lần đầu tiên ghé tai anh ta, lưu loát nói một câu: "Đợi em giúp Lâm Tuyết thu xếp tốt cho nhà chị ấy, em sẽ trở lại thăm anh!"

Nhớ khi đó Lương Thiên Dật không nói lời cự tuyệt, anh ta chỉ không nhìn cô mà thôi.

Thấy khuôn mặt Vân Đóa đỏ bừng, Lâm Tuyết trầm mặc. Cô không tình nguyện muốn  Vân Đóa tiếp tục dây dưa với Lương Thiên Dật, nhưng nhìn dáng vẻ thẹn thùng hạnh phúc về tương lai và khát khao yêu đương của cô bé, cô không đành lòng tạt gáo nước lạnh.

Mong rằng Lương Thiên Dật không tổn thương người con gái thuần khiết đẹp đẽ này, cũng hy vọng anh ta có thể hiểu ra, biết thương yêu, trân trọng cô bé.

"Được rồi, em đi đi! Nhưng phải chú ý đề phòng Lâm Á Linh, đừng để chị ta đánh em lần nữa!" Lâm Tuyết dặn dò.

"Vâng, em biết mà!" Vân Đóa thấy Lâm Tuyết không phản đối, càng vui vẻ hơn, cô bé lộ ra nụ cười ngọt ngào, ra sức gật gật đầu: "Khi thấy chị ta, em sẽ trốn xa một chút!"

Chờ Vân Đóa đi rồi, Lương Tuấn Đào mới nói với  Lâm Tuyết: "Bà xã, chúng ta lên xe thôi!"

Trời nóng như vậy, khó có dịp hắn chịu đứng cùng cô dưới ánh mặt trời nửa ngày. Lâm Tuyết không nhiều lời mà trực tiếp bước lên xe.

Lương Tuấn Đào vội cướp lấy ân cần giúp cô mở cửa, đợi cô ngồi xong, hắn cũng ngồi theo.

Lâm Tuyết giật mình, cô đâu nghĩ  hắn lại theo mình vào.

Chưa đợi cô đặt câu hỏi đã có một cảnh vệ binh bước tới mở cửa buồng lái, ngồi vào ghế lái xe rồi khởi động xe.

Trong xe khí lạnh mở ra vừa đủ, mát mẻ thoải mái, so với bên ngoài nóng bức đúng là hai thế giới khác nhau.

Lương Tuấn Đào nhẹ nhàng nắm chặt tay Lâm Tuyết, an ủi: "Chút chuyện  này, em đừng lo lắng!"

Lâm Tuyết nhẹ nhàng rút tay về, đáy mắt rũ xuống, cô đáp: "Cám ơn anh."

Con mẹ nó chứ! Lương Tuấn Đào kiềm chế ý nghĩ xúc động muốn chửi tục của mình, cuối cùng hắn vẫn nổi giận: "Em có thể đừng tiếp tục nói với anh 3 chữ kia không?"

Lâm Tuyết lặng im, quả nhiên cô không hề nói nữa.

Nghiêm mặt trong chốc lát, cuối cùng Lương Nhị thiếu gia đã cứng đờ vì Lâm Tam tiểu thư, hắn suy sụp hạ mặt, nhỏ giọng hỏi han: "Em còn giận ư?"

Sức ghen tuông của con quỷ nhỏ này cũng lớn quá đi! Hắn đã  ăn nói đủ khép nép rồi, cô còn muốn thế nào nữa?

"Em không giận." trong lòng Lâm Tuyết chua xót một hồi, cô nghiêng đầu sang chỗ khác, ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

"Đều là lỗi của anh! Anh xin kiểm điểm nhận lỗi!" Lương lão nhị đáng thương, hắn  không cho rằng mình sai ở điểm nào. "Sau này anh sẽ không  đi gặp Hoàng Y Na nữa! Dù cô ấy chết thật, anh cũng không đi! Dù trước lúc chết cô ấy oán hận anh là đồ phụ lòng, dù người trên toàn thế giới đều mắng  Lương Tuấn Đào này vong ân phụ nghĩa, anh cũng chịu!"

Bi tráng nghiêm trọng vậy sao? Cuối cùng Lâm Tuyết vẫn nhịn không được mà quay đầu lại, cô nhìn người đàn ông bên cạnh một cái, nói: "Chi bằng chúng ta ly hôn, anh cưới Hoàng Y Na đi!"

Làm thế ...  có lẽ Lương Tuấn Đào sẽ không còn cảm giác phạm tội nặng nề này nữa. Đôi khi đàn ông quả là động vật kì quặc, cô toàn tâm toàn ý với Mạc Sở Hàn, không hề phản bội hắn, hắn lại cố tình vì hôn ước giữa cô và Vân Thư Hoa mà không chịu  buông tha. Hoàng Y Na phản bội Lương Tuấn Đào, hơn nữa cô ta là nội quỷ Hoắc gia tạo ra đưa vào quân bộ,  vậy mà hắn vẫn  tràn ngập sự thương hại và cảm giác bứt rứt với cô ta, thật sự khiến Lâm Tuyết không hiểu nổi.

"Em đừng mơ tưởng!" Lương Tuấn Đào không khỏi tức giận, con quỷ nhỏ này càng ngày càng quá mức, dám bảo hắn ly hôn với cô rồi cưới người đàn bà khác sao? Chẳng lẽ trong mắt cô hắn không đáng vậy à? Hắn chỉ vào chóp mũi trên khuôn mặt anh tuấn của mình,  dùng giọng điệu vạn phần chắc chắn nói với Lâm Tuyết:  "Trừ phi anh chết, em hẵng mơ đến chuyện tái giá!"

". . ." Hiếm thấy thật! Cô cho rằng hắn sẽ nói dù có chết, hắn cũng không cho phép cô tái giá chứ!

Lâm Tuyết tiếp tục trầm mặc, cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm, cảm thấy hơi đau đầu.

"Vợ à, anh khiến em phiền não thế à?" Lương nhị thiếu rất buồn, hắn xoắn xuýt hỏi cô: "Chúng ta không cãi nhau nữa được không? Không phải là vì đàn bà sao? Từ nay về sau anh không gặp cô ấy nữa có được không?"

Lâm Tuyết quay đầu, cô không muốn nhìn hắn.

"Tuyết!" Hắn sáp lại,  ôm lấy eo cô, hôn lên hàng mi dài và cánh môi tươi nhuận, trong mắt  tràn ngập nhu hòa và tình yêu. "Đừng bực mình với anh, xoay đầu lại nhìn anh được không?"

Lâm Tuyết nâng mắt, cô nhìn chăm chú vào đôi mắt sáng rực và khuôn mặt tuấn tú như tranh, sự u lạnh trong lòng như chưa hề yếu đi.

Không phải cô không sinh ra ảo tưởng và  ỷ lại vào hắn, nhưng cô sợ loại ảo tưởng và ỷ lại này. Cô sợ … đến một ngày nào đó chúng bị phá vỡ, bản thân cô sẽ không còn dũng khí và sức lực phục hồi như trước.

Sự thương tổn và đả kích từ Mạc Sở Hàn đối với cô là trí mạng, đời này cô không cách nào tiếp nhận được lần nữa.

Lâm Tuyết không hề kháng cự việc Lương Tuấn Đào gần gũi, cuối cùng cô vẫn chủ động cúi xuống gần hắn, chầm chậm  đáp lại nụ hôn của hắn.

Hai người hôn nhau  nhưng Lương Tuấn Đào không thấy vui vẻ. Hắn cảm nhận được cô không cam tâm tình nguyện  thuận theo mình, cô chỉ cùng hắn cho có lệ mà thôi. Hoặc có thể nói rằng, cô chỉ hiến thân cho hắn mà thôi!

"Tuyết, " Lương Tuấn Đào vừa u oán vừa căm tức, hắn không biết nên làm thế nào với cô gái nhỏ này mới tốt. "Rốt cục em muốn anh làm thế nào hả?"

"Anh làm đủ tốt rồi, đời này em cũng không trả được ân tình cho anh!" Lâm Tuyết nằm trong lồng ngực rộng lớn rắn chắc của hắn, giọng nói cuối cùng vẫn không giấu nổi sự u lạnh: "Sự ưu ái của anh . . em không cách nào báo đáp!"

"Anh không cần em báo đáp! Em là vợ anh, chỉ cần em hưởng thụ sự yêu thương của anh đã là báo đáp lớn nhất với anh rồi!" Hắn dụ dỗ mà hôn cô, rất nhẹ nhàng, rất mềm mại, rất triền miên, cố gắng muốn làm cô vui vẻ. "Đời này, em là vợ anh, vĩnh viễn không thay đổi! Anh đã nói sẽ trung thành với cuộc hôn nhân của chúng ta, không phản bội em, bất kể là thân thể hay trái tim!"

Vì sao lúc nào hắn cũng thế này? Luôn thích cho cô nghe mấy lời đâu đâu! Lâm Tuyết tựa đầu chôn sâu trong ngực hắn, lén xóa đi nước mắt trên mi.

"Đừng tiếp tục hờn dỗi được không? Chỗ nào anh làm không tốt em cứ  nói ra, anh sẽ sửa! Tin tức Hoàng Y Na cung cấp có vẻ ổn rồi, hỏi đi hỏi lại cũng không được gì! Sau này anh sẽ không đi gặp cô ta một mình nữa!" Lương Tuấn Đào dừng một chút, rồi nói tiếp: "Vì anh mà thân thể cô ấy bị Hoắc gia phá hỏng, anh muốn cô gắng giúp đỡ cô ấy. Chỉ cần thông tin cô ấy cung cấp là thật, anh sẽ trình báo lên quân bộ giúp cô ấy lấy cơ hội. Anh muốn cố gắng hủy bỏ  hình phạt cho cô ấy, không để Hoàng Y Na phải tới quân bộ chờ thẩm vấn, thân thể cô ấy quá yếu. . ."

Tình hình cơ thể Hoàng Y Na quả thực rất yếu, Lương Tuấn Đào nghe bác sĩ chủ trị nói, cô ta giống như bị nhiễm chất độc gây nghiện, chất độc đó gây ra chứng  động kinh, sau này không biết làm thế nào cô ta bỏ được chất gây nghiện nhưng chứng động kinh thì không cách nào trừ tận gốc.

Cả thân bệnh tật ấy mà đến quân bộ thẩm vấn hoặc bị ngồi tù thì không nghi ngờ gì nữa, cái chết  sẽ đến càng nhanh.

Bất kể Lương Tuấn Đào nói gì, Lâm Tuyết  cứ luôn im lặng, lúc này như nhớ tới việc gì đó, cô từ từ ngẩng đầu, hỏi: "Tin tức Hoàng Y Na cung cấp có hữu dụng không?"

Hóa ra cô vẫn đang nghe! Lương Tuấn Đào thấy cô chịu quan tâm đến mình, tinh thần không khỏi rung lên, hắn vội trả lời: "Tin hữu dụng không nhiều! Bởi thân phận đặc biệt của cô ấy nên người bên Hoắc gia đề phòng rất kĩ, những thứ cô ấy biết chỉ là mấy việc bên ngoài, không giúp nhiều cho việc điều tra Hoắc gia! Nhưng anh tin rằng Hoàng Y Na đã gắng sức! Cô ấy có tư tưởng bỏ gian tà theo chính nghĩa, quyết tâm cải tà quy chính là tốt rồi, tin rằng lãnh đạo quân bộ hẳn sẽ nể mặt anh, không cố ý làm cô ấy đi tù."

Dù gì Lâm Tuyết vẫn cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy, Hoàng Y Na tâm cơ rất nặng, cô ta khiến cô không tự chủ được mà nhớ tới Thư Khả. Hoàng Y Na và Thư Khả cùng là một loại người, loại này thích giả vờ nhu nhược đáng thương để tranh thủ sự thông cảm của đàn ông, không ai đoán được tâm cơ trong long  bọn họ!


(1) cô gia: cách gọi của bố vợ vs con rể


Đã sửa bởi vann8989 lúc 25.05.2014, 10:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Comay nguyen, Tthuy_2203, bubenoluz, h20voyeudau, hatdauxanh, hoatronggio, khuongcoi, kynguyenbangha, nhondung79, pekjen, tuyet tinh coc, vuthuhang95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 320 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, Diana cuties, lathienthien, Linhkb, TửNguyệtLiên và 178 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.