Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Chỉ được yêu mình anh - Nam Lăng

 
Có bài mới 13.04.2014, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1736 lần
Điểm: 20.06
Có bài mới [Hiện đại] Chỉ được yêu mình anh - Nam Lăng - Điểm: 7
Chỉ được yêu mình anh

images

Tác giả: Nam Lăng

Công ty phát hành: Sách Việt

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Ngày XB: 02/2014

Giá bìa: 129.000 đ




Giới thiệu nội dung:

Cô gái hai mươi sáu tuổi đang thất nghiệp gặp phải một ông chủ tai quái.

Mối quan hệ giữa CEO mỹ nam của khách sạn đầu ngành trong cả nước VIVS với anh chàng cấp dưới đẹp trai đã trở thành một câu đố lớn chưa có lời giải.

Không hiểu vì lý do gì mà một cô nhân viên mới đi làm còn chưa đến hai tháng đã có cuộc thương thảo riêng với CEO mỹ nam, nội dung chỉ gói gọn trong mấy chữ: “Tôi muốn cô làm người phụ nữ của tôi!"

***


Tình yêu không có người đúng kẻ sai, cũng chẳng tồn tại thứ được gọi là “sai thời điểm”, nhưng cần phải không ngừng cố gắng, nỗ lực. Người có thể kiên trì đến cùng mới chính là người yêu thương bạn nhất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.04.2014, 14:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1736 lần
Điểm: 20.06
Có bài mới Re: Chỉ được yêu mình anh _Nam Lăng - Điểm: 13

PHẦN 1
KHÔNG ĐÚNG NGƯỜI, KHÔNG ĐÚNG LÚC

Hồi 1. Đồ ăn tiện nhân mang về



“Đồ tiện nhân!”

Tiếng chửi đầy phẫn nộ của người phụ nữ cất lên khiến mọi người trong quán trà chú ý. Cô gái tóc ngắn ngồi gần cửa sổ ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt hơi ngỡ ngàng. Người phụ nữ trước mặt cô khá cứng tuổi, thân hình vì thế cũng bắt đầu sồ sề, trang điểm tuy hơi đậm nhưng ăn mặc lại có phần giản dị. Nhìn chung, với dáng vẻ đó, chị ta cũng phù hợp với vai diễn của “kẻ thứ ba”. Sau khi thầm đánh giá một hồi, cô gái cúi đầu đọc tiếp tờ báo trên bàn.

Tờ báo trước mặt phủ kín mặt bàn, tay phải cầm bút, thỉnh thoảng cô lại vẽ vẽ gạch gạch lên đó.

Đầu bếp… Pass!
Bác sỹ thú y… Pass!
Kế toán… Pass!
Thao tác viên… Hự! Pass!


Với tình hình như năm nay, quả thực tìm được một công việc phù hợp xem ra cũng rất khó.

“Tiện nhân! Tao đang nói mày đấy!” “Kẻ thứ ba” nhìn cô gái quát ầm lên.

Cô gái tóc ngắn ngẩng đầu lên lần nữa, gương mặt vô cùng thanh tú, cằm thon gọn, đôi mắt to tròn, mũi cao, miệng nhỏ nhắn. Chỉ có điều, làn da cô hơi sạm, quầng mắt khá đậm, dường như đã mất ngủ từ rất lâu rồi!

Hai bên trừng mắt nhìn nhau một hồi, lát sau cô gái mới từ từ lên tiếng, điệu bộ rất thành thật: “Thực ra thì… họ của tôi không phải là Tiện!”

“Tao cần gì phải biết họ tên mày! Tao gọi mày là tiện nhân có nghĩa là đang chửi mày đấy!”

“Tiện nhân?” Những ngón tay mảnh mai đang cầm bút khẽ chỉ vào người đối diện: “Chửi tôi á?” Sau đó lại chỉ vào chính mình.

“Đúng vậy!”

Xung quanh bỗng vang lên những tiếng cười nhỏ, ở phía khác của quán trà, có người còn tò mò liếc mắt nhìn qua.

“Kẻ thứ ba” sững người trong giây lát mới nhận ra mình vừa bị chơi khăm. Chị ta liền ném cái ví dày cộp xuống mặt bàn, tức giận quát: “Mày đừng có lắm mồm vô ích! Mày nói xem, rốt cuộc cần bao nhiêu tiền mày mới chịu biến đi khuất mắt tao?”

Dường như càng ngày những “kẻ thứ ba” càng hung hăng hơn trước thì phải, nhất là cái thể loại người đang đứng ngay trước mặt đây. Đã dụ dỗ bạn trai của người khác, vậy mà còn mặt dày mày dạn chửi lại người ta.

“Chị yêu anh ta đến thế ư?”

“Không chỉ tao yêu anh ấy, mà anh ấy cũng rất yêu tao. Chúng tao đang yên đang lành, nếu không phải cái đồ tiện nhân như mày cố ý dây vào…”

“Được rồi! Tôi hiểu rồi!” Cô gái gấp tờ báo lại, cất hết đồ đạc vào túi xách, uống một hơi hết sạch cốc cà phê trên bàn, xong xuôi mới mở lời: “Chị chịu trả tiền cho tôi chứ?”

“Mày đừng tưởng mày là gì mà lớn tiếng đòi tiền. Mày nhìn lại mày xem có đáng cái giá ấy không?” “Kẻ thứ ba” giàu có nói giọng đầy khinh thường.

“Vậy thì, toàn bộ số tiền mặt có trên người chị là được!”

“Mày chắc chứ?”

“Chắc chắn!”

“Kẻ thứ ba” bình thường hay quẹt thẻ, mặc dù trong người cũng có tiền mặt, tuy nhiên số tiền ấy vẫn còn quá ít so với ý định ban đầu mà “máy bay bà già” dùng để tống cổ cô gái.

Cô gái tóc ngắn bình thản nhận lấy tập nhân dân tệ vừa phải, đặt lên bàn rồi nói: “Được rồi! Tôi phải đi trước đây.” Sau đó, cô rút trong túi ra một chiếc máy ghi âm đặt lên bàn: “Nhân tiện, cái này tặng cho chị, gọi là đáp lễ.”

Cô nhấc túi lên, ung dung bước đi trong ánh mắt đầy khinh thường, mỉa mai và tiếng thì thầm to nhỏ của những người xung quanh.

“Máy bay bà già” nghi ngờ nhìn máy ghi âm, trên đó có dán một miếng giấy nhỏ, ghi dòng chữ: “Xin hãy ấn nút Play!” Chị ta do dự một hồi, cuối cùng cũng ấn nút “Play”. Trong nháy mắt, giọng nói đầy kích động vặn volume to hết cỡ của chàng trai trong máy đã phá tan không khí buổi trưa tĩnh lặng tại quán trà.

“… Anh yêu em! Linh Linh, anh rất yêu em! Trên thế gian này, anh chỉ yêu mình em thôi! Em hãy là người yêu của anh nhé, được không?”

“Vậy bây giờ vấn đề kia anh định giải quyết thế nào?” Một giọng nữ nhẹ nhàng cất lên, có vẻ như là giọng của cô gái tóc ngắn vừa rời khỏi phòng trà.

“Anh không hề thích bà già ấy chút nào cả. Bà ta cho rằng mình có tiền nên cứ bám riết anh. Nếu không, em cứ thử nghĩ mà xem, với điều kiện và tuổi tác như anh, lẽ nào lại thích một mụ già năm nay đã ba mươi lăm tuổi?”

“Ồ, vậy sao? Vậy còn em thì thế nào? Ai biết được anh thích em hay là thích tiền của em chứ?”

“Đương nhiên là anh yêu em rồi! Em trẻ trung, đáng yêu, lại còn xinh đẹp nữa. Sau lần tình cờ gặp em trong quán bar, từng lời nói cử chỉ của em đều làm anh mê đắm. Dù phải chết trong tay em, anh cũng cam tâm tình nguyện.”

“Nếu muốn em tin anh thì cũng được thôi! Nhưng bây giờ anh hãy nói xem, bà già ấy có điểm gì làm anh không thích, nếu em thấy vừa lòng…”

Chàng trai vội ngắt lời cô gái: “Mụ già ấy từ đầu đến chân không có điểm nào đáng ưa cả, thế nhưng lúc nào cũng tưởng là mình đẹp lắm! Mụ ta không những không hấp dẫn, mà còn bắt anh phải mặc những bộ quần áo chẳng ra làm sao. Dạ dày của mụ có vấn đề, hơi thở rất nặng mùi… Đến cả khi ngủ, mụ ta cũng phải mặc đồ lót bó người, nếu không bụng mụ ít nhất phải to gấp đôi lúc ban ngày… Kinh khủng nhất là việc dù đã ba lăm tuổi nhưng lúc nào mụ cũng bắt anh phải gọi là bé con!...” Giọng nam ngừng lại một lát, nhưng dường như thấy cô gái vẫn chưa hài lòng lắm liền nói tiếp: “Mụ ta còn… còn rất thích bắt anh phải đóng vai thầy giáo, còn mụ giả làm nữ sinh, sau đó dùng thước kẻ…”

Phụt! Ít nhất một nửa số người trong quán phun hết nước trà khỏi miệng. Một nửa còn lại nếu không phun trà thì cũng đang cười nghiêng ngả.

“Máy bay bà già” nắm chặt máy ghi âm, mặt chuyển dần từ đỏ bừng sang xanh lét, rồi lại từ xanh lét sang tím ngắt. Chị ta cố sức ấn nút “Pause”, nhưng máy ghi âm không chịu nghe lời như thể có ma ám, tiếp tục phát với âm thanh to nhất.

Một lát sau, khi tiếng chàng trai dừng lại thì giọng nữ nhẹ nhàng tiếp tục vang lên: “Người đàn ông vừa nói những lời trên tên Đào Thanh, năm nay hai bảy tuổi. Anh ta hiện đang làm việc tại công ty TNHH Thương mại Vạn Khải, địa chỉ gia đình là số nhà XX tầng ba, tòa nhà XX đường XX. Còn người phụ nữ ba lăm tuổi vừa nhắc tới chính là người đàn bà giàu có, sắc mặt không bình thường đang cầm máy ghi âm đứng trước mặt quý vị lúc này. Ba tháng trước, chị ta quen Đào Thanh tại quán bar, dù biết Đào Thanh đã có bạn gái nhưng vẫn dụ dỗ, cố tình chen ngang làm kẻ thứ ba. Người đàn bà này tên là Phương Hiểu Quyên, đã ly hôn, không nghề nghiệp, là người giàu và có hai con. Vì các cháu còn nhỏ nên sẽ không tiết lộ địa chỉ gia đình, biển số xe là XXXXX… Cuối cùng, đồng chí Phương Hiểu Quyên, chiếc máy ghi âm do kẻ hèn mọn này sử dụng quá nhiều nên nút
“Pause” và nút điều chỉnh âm lượng đã bị hỏng. Một khi đã ấn nút “Play”, nó sẽ tiếp tục chạy cho đến khi nào hết pin. Kết thúc tại đây, và bây giờ máy sẽ phát lại từ đầu!”

“… Anh yêu em! Linh Linh, anh rất yêu em…”

Tất cả mọi người trong quán trà đều được trận cười nghiêng ngả. Phương Hiểu Quyên hai mắt như tóe lửa đứng dậy định bỏ đi thì bỗng nhiên bị bồi bàn chặn lại, nguyên nhân vì… vẫn chưa trả tiền.

“Tôi có gọi đồ ăn đâu!” Mặt chị ta trắng bệch.

“Quý cô chính trực lúc nãy có gọi đồ ăn.” Anh bồi bàn vẻ mặt nghiêm túc, đưa ra hóa đơn. Số tiền trên đó có tới bốn con số khiến Phương Hiểu Quyên kinh hoàng.

“Là thế này, quý cô vừa rồi còn gọi thêm rất nhiều điểm tâm và bánh ngọt mang đi.” Bồi bàn tiếp tục giải thích.

Phương Hiểu Quyên không muốn lằng nhằng thêm nữa, máy ghi âm thì vẫn đang phát ầm ĩ nên bây giờ, chị ta chỉ mong rời khỏi đây ngay lập tức. Trong ví không còn tiền mặt, Phương Hiểu Quyên rút thẻ ra. Anh bồi bàn nghiêm mặt, nhìn chị ta lắc đầu nói: “Rất xin lỗi! Thưa bà, ở quán chúng tôi không quẹt thẻ được, chỉ có thể thanh toán bằng tiền mặt thôi!”

Phương Hiểu Quyên đứng lặng hồi lâu, đến lúc này mới hiểu mọi chuyện đầu cuối ra sao! Thì ra, tất cả mọi thứ đã được sắp đặt sẵn, chỉ chờ chị ta tự chui đầu vào!

“Thưa bà, bà có định thanh toán không ạ?”

Ánh mắt anh bồi bàn làm Phương Hiểu Quyên xấu hổ, chỉ muốn độn thổ ngay lập tức. Tuy nhiên, không chỉ có anh bồi bàn, ánh mắt và tất cả những lời thì thầm to nhỏ của mọi người trong quán lúc này đều nhằm cả vào chị ta.

“Đợi một lát tôi sẽ thanh toán.” Phương Hiểu Quyên quay đầu, luống cuống gọi điện tìm người đến giúp. Gọi điện xong mà cái máy ghi âm đáng ghét trên bàn vẫn cứ lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác. Chị ta tức giận cầm máy ghi âm, ném mạnh xuống đất, ra sức mắm môi mắm lợi dẫm nát cái máy.

Ở phía khác trong quán, người đàn ông từ đầu đến giờ chưa hề nở một nụ cười từ từ gấp laptop lại, gọi điện đi với ánh mắt sâu thẳm khó lường.

“Thưa anh, là em… Không! Kế hoạch đó không có vấn đề gì cả. Em gọi điện thông báo, có lẽ em đã gặp được người anh cần tìm.”

Tại một phòng trong bệnh viện thành phố, cô gái tóc ngắn với gương mặt thanh tú cố nhét vào tay cô bạn đang nằm trên giường bệnh chiếc phong bì đựng tập tiền lúc nãy.

“Tiểu Linh, số tiền này…”

“Yên tâm đi, không ăn trộm ăn cắp của ai cả.” Cô gái cười nhạt.

“Mình không thể cầm tiền của cậu được! Mình có đủ tiền viện phí rồi!”

“Phá thai ảnh hưởng đến sức khỏe lắm! Cậu cầm lấy mua gì về mà tẩm bổ, cố gắng tĩnh dưỡng, giữ gìn sức khỏe nhé! Về sau hãy nhớ là tìm người đàn ông nào thực lòng yêu cậu rồi bắt đầu lại. Nhưng phải nhớ kĩ, dù sau này hắn ta có cầu xin thế nào đi nữa, cậu cũng quyết không được mềm lòng. Núi sông dễ đổi, bản tính khó dời, đã lừa dối một lần thì ắt sẽ có lần sau. Đừng để bản thân phải đau khổ thêm một lần nữa, phải biết yêu chính mình đấy!”

Khi cô gái rời khỏi bệnh viện, ánh tà dương phía tây vẫn còn rực rỡ. Chiều tối đầu hạ, làn gió mát khẽ đưa, không gian thoảng mùi hương dịu nhẹ của những đóa hoa mang đến không gian thật yên tĩnh.

Thượng Linh đổi ba lô sang vai còn lại, trong đó là thức ăn cả tuần tới của cô. Nghĩ đến tình cảnh của phu nhân Phương Hiểu Quyên lúc nãy, cô không tài nào nhịn được cười. Những ngón nghề đối phó với thể loại “kẻ thứ ba” như thế này, từ khi còn nhỏ cô đã từng tận mắt chứng kiến từ chính người mẹ của mình rồi. Hoàn cảnh gia đình đặc biệt khiến cha cũng có những sở thích khác thường. Cũng vì điều ấy mẹ cô có nhiều mánh khóe mà người đời khó có thể tưởng tượng được. Dù những năm tháng ấy đã qua từ lâu, nhưng sự huy hoàng rực rỡ ngày xa xưa đó đến nay vẫn khắc ghi trong tâm trí cô.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy tư, giọng nói ầm ầm của Mễ Mễ vang lên: “Cậu đang ở đâu? Mình đã đến cổng chính rồi!... Cái gì cơ? Cậu vẫn chưa đến?... Thượng công chúa, cậu liệu mà có mặt ở đây trong vòng mười lăm phút nữa! Đừng tưởng vé giảm giá đặc biệt ngày thứ ba mà lãng phí. Cậu có biết đây là tiền ăn một ngày của mình không hả?” Có người đang gầm lên giận dữ, Thượng Linh vội chạy như bay đến bến xe bus.

Mễ Mễ là bạn cùng phòng của Thượng Linh, tình cảnh cũng giống cô, cũng đều sấp xỉ đầu ba đến nơi rồi.

Hai mươi sáu quả là một con số vô cùng đáng sợ. Hai sáu tuổi mà vẫn chưa có ai thì nghĩa là hai người đã bị liệt vào hàng ngũ gái ế. Tỉ lệ cơ hội và phạm vi kiếm tìm một nửa còn lại của đời mình vì thế cũng giảm đi đáng kể. Còn nếu nói về mặt sinh lý, phụ nữ sau tuổi này cũng không còn trẻ trung, giàu sức sống như những cô gái khác, chỉ cần hơi lơ là giữ gìn nhan sắc hoặc thức đêm quá nhiều là da dẻ sạm đen, sắc mặt tiều tụy, ánh mắt đờ đẫn thất thần ngay… Tất cả những điều này, đều khiến Thượng Linh ngày càng cách xa giấc mơ của mình hơn.

Mễ Mễ đã từng nói với Thượng Linh, nguyên do là vì cô đã quá kén chọn! Đàn ông mà đạt được tất cả các tiêu chuẩn như: Vừa có gương mặt đẹp, thân hình chuẩn, cá tính, lại vừa có đạo đức, đam mê, có tài sản cố định và có tiền gửi ngân hàng… thì chắc đều lấy các ngôi sao mất rồi, làm gì đến lượt cô chứ!

“Ngôi sao vẫn không thể hơn tớ được!” Bệnh công chúa của Thượng Linh lại tái phát.

“Đúng rồi! Cậu là công chúa, chẳng ai sánh được với cậu!” Mễ Mễ nhe răng cười: “Chỉ đáng tiếc là lại nghèo quá thôi!”

Đúng là, quá nghèo thật! Nghèo đến mức, hai người đã chung tiền lại mà cũng chỉ thuê được căn chung cư cũ ở khu vực hoang vu này. Căn phòng tồi tàn cũ nát gồm ba phòng ngủ, một phòng khách, ngoài hai cô thì còn có một người lạ khác cùng thuê chung.

Trên đường về nhà sau khi xem xong bộ phim giảm giá, Mễ Mễ vừa đánh chén bữa điểm tâm mà Thượng Linh mang về từ quán trà vừa đưa ra thông điệp cuối cùng: Do đợt trước đóng giả làm thiên kim tiểu thư lắm tiền nhiều của để lừa tên đàn ông đê tiện kia, cùng với việc đã thất nghiệp hai tháng nay, Thượng Linh bắt buộc phải tìm được việc mới trước cuối tuần. Nếu không cả hai có lẽ cũng chẳng thuê nổi căn chung cư này.

Thượng Linh lo lắng mà cả một đêm mất ngủ. Suy cho cùng, ông trời đã không bỏ rơi cô, sau hai ngày hoảng sợ, trong số mười mấy lá đơn xin việc gửi đi, cuối cùng cũng có hồi âm.

Giọng nam trong điện thoại hơi lạnh lùng: “Xin chào! Chị có phải là Thượng Linh không?... Chị đã qua vòng sơ tuyển tại công ty chúng tôi, mời chị mười giờ sáng mai đến tham dự vòng xét tuyển cuối cùng tại VIVS.”

VIVS ư? Thượng Linh càng kinh ngạc hơn.

Khi đi làm về, Mễ Mễ đã đưa ngay ra lời giải đáp: “VIVS á? Lẽ nào lại là hệ thống khách sạn năm sao toàn quốc? Thượng Linh, cuối cùng cậu đã gặp may rồi! Chúc mừng, chúc mừng!”

Thượng Linh lúc này đang đăm chiêu không hiểu sự tình rốt cuộc ra sao, vì cô biết, cô chưa bao giờ nộp đơn xin việc vào khách sạn này.

***

Cũng vào đêm đó, tại khách sạn sang trọng của thành phố, người đàn ông cao ráo đang tựa người vào sô pha từ từ bước đến trước cửa sổ sát sàn phòng. Những tấm kính trong suốt phản chiếu gương mặt với những đường nét hoàn mỹ, nốt ruồi nhỏ nhạt màu dưới mắt trái thoắt ẩn thoắt hiện trên nền kính theo động tác nâng ly rượu của anh. Thanh nhã, cao quý, khôi ngô tuấn tú là những từ quen thuộc khi nhắc tới người đàn ông này. Chỉ cần khung cảnh nơi đây và những đường nét phản chiếu trên tấm kính cũng đủ khiến người khác phải thở dài ghen tỵ.

“Đã thông báo cho cô ấy, mười giờ sáng mai sẽ có mặt.” Một người đàn ông khác trong phòng khẽ cúi đầu cung kính.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.04.2014, 14:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1736 lần
Điểm: 20.06
Có bài mới Re: Chỉ được yêu mình anh _Nam Lăng - Điểm: 12
Hồi 2. “Mỹ nhân” và “mặt lạnh”



Một tháng sau, giữa mùa hè.

Chị Thái Hoa chạy từ thang máy ra, mặt sưng vác, đặt phịch tập tài liệu xuống bàn Thượng Linh.

“Có vấn đề gì hả chị?” Thượng Linh lướt nhìn thời gian trên màn hình máy tính.

“Anh ta bảo em tự mang lên!” Chị Thái Hoa giọng đầy trách móc: “Chị đã nói với em rồi! Đây vốn là việc của em, tại sao lại bắt chị làm thay cơ chứ!”

“Hình như là chị bảo, tiện đường qua đó nên đem giúp em đấy chứ!” Cô nhắc lại lời Thái Hoa.

“Còn léo nhéo gì nữa, mau mang lên đi!” Tổ trưởng đã nổi cơn tam bành, Thượng Linh chỉ còn biết co rúm người lại. Cô nhìn thời gian trên máy tính, trong lòng thầm than vãn, thế này chắc chắn là không đến kịp buổi gặp mặt sáu đôi mai mối của cô rồi.

Vào thang máy, đi đến tầng dưới cùng, Thượng Linh bước qua hành lang kính rực rỡ tráng lệ, rồi đi thẳng đến tầng năm. Nơi này cấm mọi quan khách đi vào, là khu vực văn phòng cao cấp của khách sạn VIVS. Phía cuối hành lang lát đá granit màu đen là hai cánh cửa lớn chạm trổ hoa văn màu bạc đang đóng chặt. Bàn làm việc hình bán nguyệt sau cánh cửa lớn là “nguồn sống” của toàn bộ công nhân viên trong tập toàn VIVS – CEO của toàn bộ hệ thống hai bảy khách sạn năm sao trong toàn quốc.

Văn phòng bao phủ toàn một màu đen, bàn ghế, sô pha, rèm cửa đen, quần áo đen, tóc đen và đôi mắt cũng đen nốt. Quả thực người đàn ông này vô cùng yêu thích màu đen, và cũng có lẽ là người thuộc về màu đen.

Ánh mắt dưới hàng mi dài từ từ ngước lên, tuy Thượng Linh đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng vẫn thầm than vãn trong lòng. Khuôn mặt hoàn hảo, ánh mắt phong lưu ngạo mạn, làm da trắng mịn như ngọc… Tất cả những từ ngữ để chỉ mỹ nữ đều không thể mô tả nổi một phần mười vẻ đẹp của người đàn ông này.

Thượng Linh thầm nghĩ, có lẽ trên đời này chỉ duy nhất một từ có thể khái quát được vẻ ngoài và khí chất của anh ta, đó là: “Yêu tinh!” Nhưng anh ta lại là thể loại “yêu tinh” tuyệt sắc, vừa tao nhã cao quý lại vừa khôi ngô tuấn tú. Thể loại đàn ông này, đúng là được sinh ra để làm hại cả thế gian. Làm hại đàn bà, đàn ông và bất cứ người nào đã từng thấy anh ta. Và vì thế, hôm phỏng vấn cũng làm hại luôn cả cô.

Người phỏng vấn Thượng Linh vô cùng đẹp trai, mái tóc cắt ngắn gọn, thân hình cao lớn cường tráng, vầng trán kiên cường chính trực, chỉ có điều vẻ mặt hơi lạnh lùng. Quả là thần kỳ, khi Thượng Linh vừa ngồi chưa đầy một phút, anh chàng mặt lạnh đã nói với cô: “Thượng Linh, xin chúc mừng, em đã trúng tuyển! Chín giờ sáng mai chính thức làm việc, em đến đăng ký tại phòng phát triển thị trường!”

Thượng Linh ngẩn người, nhìn “mặt lạnh” một lúc, quyết định làm người phải thành thật: “Em chưa từng làm sổ tay quy hoạch bao giờ. Thực ra thì… cũng chưa bao giờ đọc sách vở về mảng này.”

“Mặt lạnh” khẽ mím môi, đang định nói gì đó, bỗng liếc thấy người đứng phía ngoài cửa, vội cung kính đứng dậy, khẽ cúi đầu: “Augus!”

Thượng Linh quay đầu lại, chỉ một cái liếc nhìn lúc này đã làm cô hồn bay phách lạc. Mái tóc và đôi mắt đen nhánh, gương mặt với những đường nét tuyệt mỹ, thân hình cao ráo, khí chất lạnh lùng, ánh mắt ngạo mạn… Người đàn ông này đúng là mang vẻ đẹp đến đáng sợ! Nhưng vẻ đẹp ấy không làm người ta yếu đuối mà ngược lại khiến người khác thấy mạnh mẽ đến lạ thường.

“Biết pha cà phê không?” Đôi môi mỏng tuyệt đẹp khẽ cử động. Giọng nói hơi trầm, hoàn hảo, rất cuốn hút nhưng lại có cảm giác cay nghiệt.

“Biết ạ!”

“Biết phô tô, biết in tài liệu không?”

“Biết ạ!”

“Biết hát không?... Biết nhảy không?...” Càng lúc anh ta càng hỏi những vấn đề đâu đâu, dường như chẳng liên quan gì đến nhau.

Cuối cùng, mỹ nam nói: “Xin chúc mừng! Em đã trúng tuyển! Chín giờ sáng mai đến phòng đối ngoại làm việc. Thời gian thử việc là ba tháng… A Ảnh, nhớ tìm người kèm cô ấy.”

Chàng mặt lạnh A Ảnh răm rắp nghe lời.

Sau khi mang hồ sơ rời khỏi VIVS, tâm hồn đang lơ lửng trên tận mây xanh của Thượng Linh mới dần dần trở lại mặt đất. Đây là lần đầu tiên trong hai sáu năm cuộc đời, Thượng Linh ngơ ngẩn trước mặt một người đàn ông đến mức ấy.

Sau này, A Ảnh nói cho Thượng Linh biết, phản ứng của cô lúc đó còn tốt hơn nhiều so với những người phụ nữ khác. Hơn nữa, Augus rất ghét người khác nhìn mình bằng ánh mắt say mê. Lí do lớn nhất giúp cô trúng tuyển chính là vì cô có thể bình tĩnh như không trả lời những câu hỏi của Augus.

Khi nghe những lời tán thưởng này, Thượng Linh rất muốn nói với A Ảnh rằng, sở dĩ lúc đó cô làm được như vậy chỉ vì cô bị sốc mạnh đến mức không còn biết gì nữa mà thôi.

***


Thượng Linh không kịp tham gia buổi gặp mặt sáu đôi như đã hẹn trước. Nhưng theo yêu cầu của CEO, cô lại có cơ hội phát huy sở trường của nhân viên phòng đối ngoại khi đi dự tiệc cùng cấp trên. Không giống như lần đi ăn tháng trước, lần này đã được thăng cấp lên thành dự tiệc.

Rất lâu sau đó, trong một lần không biết tức giận vì chuyện gì, A Ảnh đã hỏi cô có biết lý do tại sao, dù có cả hàng dài các nữ nhân viên xếp hàng mong được đi dự tiệc cùng Augus, nhưng lần nào anh cũng chỉ chọn cô hay không? Liệu cô có biết lý do thực sự hay không? Thượng Linh đã trả lời đầy tự tin: Điều đó là do phòng đối ngoại không tìm được cô gái nào thanh nhã và có khí chất hơn cô.

A Ảnh lập tức tối sầm mặt lại. Chỉ có duy nhất Mễ Mễ biết, những gì Thượng Linh nói đều là thật lòng.

Bệnh công chúa của Thượng Linh lại phát tác, đến mức khi được chở đến một trung tâm thiết kế thời trang trên chiếc Bentley và được ra lệnh tùy ý chọn một bộ váy cùng trang sức dự tiệc, Thượng Linh vẫn nghĩ đây là một phần vô cùng bình thường trong công việc của mình.

Chọn rất lâu, nhưng Thượng Linh vẫn không tìm được bộ nào vừa ý. Chỉ khi thấy đôi mắt của “mỹ nhân” bắt đầu tối sầm lại, cô mới nói thật: “Thực ra thì, em muốn độn ngực…”

A Ảnh: “…”

Trên sô pha, “mỹ nhân” đã mặc đầy đủ lễ phục, chau mày lạnh lùng nói: “Làm cho cô ấy!”

Cuối cùng mong muốn của Thượng Linh cũng đã được đáp ứng, ngực cô từ cỡ 32A giờ đã biến thành 32B.

Thực ra cô muốn độn thành cup C, nhưng sau khi tưởng tượng ra khung cảnh đang khiêu vũ tự nhiên lại có mấy miếng độn ngực bằng xốp từ váy mình rơi ra ngoài, cô đành dẹp ý tưởng này lại.

Buổi tiệc được tổ chức long trọng tại phòng tiệc một khách sạn bên hồ nhân tạo của VIVS. Mọi việc diễn ra không giống so với những gì Thượng Linh đã tưởng tượng. Chẳng có ai mời cô khiêu vũ cả, đến cả CEO cũng chẳng buồn mời. Thực sự thì ba phút sau khi tham gia buổi tiệc, cô đã bị đẩy vào một xó xỉnh còn chẳng thấy rõ bóng dáng ông chủ của mình đâu cả. Nhìn đám người yểu điệu đang đung đưa chen chúc đằng xa, Thượng Linh bắt đầu thấy thông cảm cho ai đó. Cô bưng đĩa thức ăn ngon lành đầy ắp trốn ra vườn đánh chén thỏa thích.

Ngoài hàng rào khu vườn, mặt hồ trong vắt đang lăn tăn gợn sóng, hai bên bờ những chiếc ghế mây màu trắng đặt thành hàng dài. Giữa đêm hè nóng nực, bỗng từ đâu vọng đến tiếng hót của một loài côn trùng. Ánh trăng sáng vằng vặc giữa màn đêm, sân golf phía bên kia hồ hiện lên như mặt biển xanh biếc đang ngủ say. Cảnh thì đẹp mà sơn hào hải vị cũng đã có, thế nhưng không ngờ lại có người cứ thích đến quấy nhiễu.

“Sao em lại trốn ra đây? Augus đưa em đến có phải để em hưởng thụ đâu! Nhiệm vụ của em là giúp Augus chặn đám đàn bà phiền phức kia cơ mà!” A Ảnh cau có, mang biểu hiện của người đầy tớ trung thành. Thượng Linh ngẩng đầu, cô thoáng hoảng hốt khi nhìn anh qua ánh trăng màu bạc. Cô như vừa thấy một gương mặt tận sâu trong kí ức xa xưa.

Thực ra gương mặt của A Ảnh và người kia hoàn toàn khác nhau, không chỉ khác về tuổi tác mà còn cả về vẻ bề ngoài. Nhưng thần sắc hai gương mặt ấy lại giống nhau đến kì lạ.

“Tiểu thư! Đừng ra phía đó, nếu không cô sẽ bị thương đấy! Tiểu thư… ” Người theo sát cô vô cùng lo lắng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đôi chân to béo nặng nề vội vàng chạy theo.

“Em cứ đi đấy! Anh lắm chuyện quá!” Nàng công chúa bướng bỉnh nói.

Năm tháng ấy cô quả là người kiêu kỳ, ngạo mạn.



Dường như đã rất lâu Thượng Linh chưa hồi tưởng lại những khung cảnh ấy. Cô cười khúc khích, phủi phủi chỗ ngồi bên cạnh: “A Ảnh, qua đây ngồi đã!” Thấy A Ảnh trợn mắt nhìn mình đầy nghi hoặc, Thượng Linh càng nhỏ nhẹ hơn: “A Ảnh! Em có việc muốn hỏi anh, anh cứ đứng thế này em đau đầu lắm, anh ngồi xuống đây cho dễ nói chuyện đi!”

“Nhưng Augus…”

“Chỉ năm phút thôi!”

“Mặt lạnh” đồng ý, ngồi xuống một bên ghế mây, tư thế ngồi nghiêm chỉnh khác thường, khuôn mặt lạnh lùng: “Nói đi! Còn bốn phút năm mươi giây.”

Thượng Linh tiu nghỉu nói:

“Thực ra, em chỉ muốn hỏi về công việc của anh trong VIVS. Anh làm ở vị trí nào vậy?” Thư ký và trợ lý của Augus cô đều đã gặp, kể cả lái xe cũng có người khác đảm nhận rồi.

“Augus là ông chủ của anh!”

“À há!...” Cô đợi A Ảnh nói tiếp.

“Anh là nhân viên của Augus.”

“À á!...” Tiếp tục chờ đợi.

“…”

“Không còn gì nữa sao?”

“Không!”A Ảnh nói xong, lại im lặng.

Cuộc nói chuyện bất chợt ngừng lại, Thượng Linh nhìn A Ảnh, anh lại nhìn cô. Trong đêm hè yên tĩnh, tiếng nhạc du dương từ phòng tiệc bên cạnh vọng tới, gió mát từ hồ nhẹ thổi, làm bay những sợi tóc ngắn mềm mại hai bên gò má cô. Nếu nhìn từ xa, hai người giống một đôi nam nữ vừa lẻn khỏi bữa tiệc để hẹn hò. Nhưng sự thực, cả hai chỉ đang im lặng đầy vô vị…

Một phút sau, Thượng Linh thở dài: “Hình như anh không giỏi nói chuyện lắm thì phải?” Giữa khung cảnh đêm lãng mạn, ngồi cạnh người đẹp như vậy, nếu là đàn ông bình thường chắc chắn sẽ có nhiều điều để nói.

Nụ cười trong ánh mắt cô khiến A Ảnh hơi ngại ngùng, anh nhìn ra phía khác: “Augus không thích những người xung quanh mình nhiều lời!”

“Bây giờ anh ấy có ở đây đâu! Chúng ta có thể nói chuyện với nhau vô tư như bạn bè. Ví dụ như tuổi tác, sở thích, thu nhập, ba vòng của anh… Ôi! Ý em là anh có thể nói những chuyện liên quan đến anh, để hai chúng ta hiểu nhau hơn.”

A Ảnh không hề hiểu rằng, cơn ghiền săn tìm “sổ gạo” dài hạn của Thượng Linh theo thói quen lại bắt đầu phát tác.

“Chúng ta cứ lưu số của nhau trước đã.” Thượng Linh rút điện thoại ra: “Số của anh là bao nhiêu vậy?”

Chỉ trong một giây, A Ảnh đang ngẩn người vì Thượng Linh, lập tức chuyển ngay sang vẻ mặt nghiêm túc, đứng phắt dậy, cúi đầu về phía sau cô: “Augus!” “Mỹ nhân” đã xuất hiện rồi!

Thượng Linh chưa xin được số điện thoại, não ruột quay đầu lại, thấy Augus đang đứng ngay dưới ánh trăng ngoài bức tường kính. Quả nhiên, dù có nhìn bao nhiêu lần đi nữa, nhưng mỗi lần thấy anh ta, gương mặt và thần thái riêng biệt ấy vẫn luôn khiến người khác phải xao động. Chỉ có điều, thần sắc của “mỹ nhân” CEO có gì đó không được bình thường cho lắm. Trong đôi mắt đen long lanh hơn cả ngọc lưu ly ấy, dường như đang ẩn giấu cơn thịnh nộ. A Ảnh có lẽ cũng nhận ra tâm trạng của ông chủ lúc này, vội vàng lên tiếng: “Augus, xin lỗi!”

Thái độ của hai người đàn ông làm Thượng Linh nghi ngờ. Cô nhìn gương mặt đầy tức giận của Augus, rồi lại quay sang vẻ lo lắng bồn chồn của A Ảnh, thấy bản thân đang bị kẹt giữa hai người, bỗng nhiên hiểu ra vấn đề.

Chính trong khoảnh khắc này, tấm mặt nạ bí hiểm, khó lường che giấu vai trò thực sự của “bạn” A Ảnh bên cạnh CEO đã lộ diện!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn ThuỷTrúc về bài viết trên: Dana Nguyen, Extreme Lady, HoaHong11, Xi Xi, beoiu, hanayuki001, lamlinh81, meo lucky, phuong thi, sâu ngủ ngày, tngh218000, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhnguyen85, bijenjo, Băng Phong, Cuncute, Cuon, Google Adsense [Bot], hamilk, lăngcaca, Nana Trang, ohhunbaby, thuhanguyenthj, trịnh quỳnh anh và 837 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.