Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 307 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 19.11.2013, 14:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 99
Phần này Thư Khả đã nhận được sự trừng phạt đầu tiên  :|
@ sandy: chính văn 140 chương + ngoại truyện 10 chương bạn ạ

Chương 9.2

"Anh sẽ không được chết tử tế đâu!" Giọng Lâm Tuyết khàn khàn không chịu nổi, đó là di chứng để lại sau tiệc đính hôn, mỗi khi tâm tình buồn bực uất ức, thanh quản sẽ bị tổn hại. Việc xấu lần này cường độ dĩ nhiên tăng thêm,  đợi chờ cô là việc bị đàn chó phân thây khi vẫn còn sống. .

Mạc Sở Hàn như không nghe thấy giọng mắng khàn khàn của Lâm Tuyết, hắn tiếp tục kéo cô đi về phía đàn chó.

Thư Khả phấn khởi đến mức hai mắt lóe sáng, ngay cả trong mờ cô ta cũng mong Lâm Tuyết chết nhưng trăm vạn lần đều không ngờ tới Mạc Sở Hàn sẽ tàn nhẫn để Lâm Tuyết chết như vậy, đúng là khiến cô ta vui vẻ quá.

Thư Khả giả vờ như bị dọa sắp ngất xỉu, cô ta không nói gì, cũng không có giả mù sa mưa sắm vai thiện lương. Thư Khả sợ bỏ lỡ mất cơn thịnh nộ này, cơn giận của Mạc Sở Hàn mà qua đi, sát tâm của hắn sẽ giảm  xuống!

Mạc Sở Hàn lập tức kéo Lâm Tuyết tới một lồng sắt trống không ở phía trước, hắn mở cửa, dùng sức đẩy cô vào trong. "Cút vào đi!"

Lâm Tuyết bị đẩy mạnh, thân thể ngoài ý muốn ngã vào lồng. "Ầm!" Cánh cửa  đóng lại, người đàn ông bên ngoài còn bấm khóa sắt.

Loài chó Đức có thân mình lớn nên diện tích lồng sắt này cũng rất to, mỗi chiếc đều khoảng 5m2, con người bị giam  bên trong cũng không thấy chật hẹp. Nhưng việc này khiến Lâm Tuyết phẫn nộ vô cùng, hóa ra  hắn muốn giam cô trong lồng chó này để làm nhục  cô!

"Nghe đây, đồ đê tiện như cô chỉ xứng ở trong chuồng chó giúp tôi giữ nhà trông sân! Ngồi trong đó suy nghĩ cho tốt! Nghe rõ đây, nghĩ lại cho kĩ đi!" Mạc Sở Hàn dựa vào lồng sắt, có lẽ hắn đã mệt lả. Thái dương nổi gân xanh, đầu hắn đầy mồ hôi."Suy nghĩ cho kĩ! Bao giờ hiểu ra, biết mình sai ở đâu thì nói cho tôi biết!"

Bàn tay trái giữ chấn song của Lâm Tuyết từ từ buông thõng xuống mặt đất, vết đạn bắn trên vai phải rất nghiêm trọng, ngay cả cánh tay cũng không nâng lên được, cô cực kì mệt mỏi, Lâm Tuyết hít một ngụm khí, cô cần nghỉ ngơi.

"Sở Hàn!" Thư Khả chạy xuyên qua đàn chó tới đây, cô ta đi đến bên cạnh Mạc Sở Hàn. Vì hắn đã cho đàn chó ngửi qua mùi cô ta nên bọn chúng nhớ mùi, không tấn công Thư Khả. Cô ta ôm lấy thân thể Mạc Sở Hàn, cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần hắn đều đang run rẩy, không nén được lo lắng, cô ta hỏi hắn: "Anh sao rồi?"

"Không có việc gì đâu." Mạc Sở Hàn chỉ cảm thấy từng cơn chóng mặt, đầu nóng đến mức đầy mồ hôi . Thời tiết ẩm ướt lại oi bức, có lẽ sắp có  giông. Hắn lau mồ hôi trên thái dương, nói: "Chúng ta đi thôi!"

"Sở Hàn, " Thư Khả không ngờ Mạc Sở Hàn chỉ nhốt Lâm Tuyết vào lồng sắt chứ không vứt cô cho chó ăn, cô ta cực kì thất vọng, liền hỏi người đàn ông bên cạnh: "Anh định nhốt Lâm Tuyết ở trong này luôn sao?"

"Đừng thay cô ta cầu tình nữa!" Mạc Sở Hàn cáu kỉnh khoát khoát tay. "Chúng ta đi thôi!"

Thư Khả đau khổ không nói nên lời, cô ta xin tha cho Lâm Tuyết chỗ nào chứ, thật ra cô ta muốn kích động lửa giận của hắn. Nhưng  Mạc Sở Hàn nói vậy, Thư Khả đành  lựa theo ý hắn nói tiếp: "Sở Hàn, anh nổi nóng với cô ấy như vậy có phải hơi ... dù sao trước kia hai người cũng từng  tốt đẹp bên nhau!"

"Em hỏi cô ta một chút, xem cô ta còn nhớ đến đoạn tình cảm giữa anh và cô ta hay không?" Mạc Sở Hàn đau lòng cực độ, hắn chỉ vào cô gái đang cuộn mình trong góc lồng sắt, nói: "Cô ta sớm quên rồi!"

"Sở Hàn!" Thư Khả càng nhìn càng thấy kinh hãi, rõ ràng cô ta thấy trong mắt Mạc Sở Hàn hiện lên lệ quang."Đừng đau lòng như vậy! Em sẽ đối tốt với anh, sẽ yêu thương anh!" Nói xong, cô ta liền sáp lại, hôn lên môi hắn.

"Đừng đụng vào anh!" Mạc Sở Hàn theo bản năng tránh đi nụ hôn của Thư Khả, hắn lảo đảo lui về phía sau hai bước, lên tiếng: "Đừng đụng vào anh!"

"Sở Hàn, anh thế nào rồi?" Thư Khả vội vàng đi qua, cô ta muốn ôm lấy hắn.

"Tránh ra!" Một trận gió đêm thổi tới, Mạc Sở Hàn chỉ cảm thấy toàn thân sởn gai ốc,  như người say rượu đột nhiên tỉnh táo, hắn không tự chủ được ôm chặt lấy cánh tay, đi về phía lồng sắt đang giam giữ Lâm Tuyết.

Thư Khả hiểu hắn nhất, thấy dáng vẻ hốt hoảng ấy, cô ta biết Mạc Sở Hàn muốn làm gì liền vội vã hô to: "Sở Hàn, đừng để cô ta tổn thương anh nữa! Ngàn vạn lần đừng tới gần cô ta, vừa rồi suýt nữa Lâm Tuyết còn muốn mạng em, chẳng lẽ anh quên rồi ư?"

Mạc Sở Hàn dừng bước, hắn  cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra. Hắn muốn làm gì nhỉ? Ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình muốn làm gì nữa.

"Sở Hàn, sắc mặt anh đáng sợ quá!" Thư Khả lại chạy đến, thấy mắt Mạc Sở Hàn đỏ thẫm, khuôn mặt ửng đỏ không bình thường, cô ta  hỏi: "Anh thấy không thoải mái sao? Có phải bị cảm lạnh rồi không?"

Trời tháng năm biến đổi rất nhanh, vừa rồi còn oi bức ẩm ướt đột nhiên đã nổi gió, gió mạnh thổi cát bay bừa bãi, bầu trời u ám dồn xuống thấp như đã chạm đến đỉnh đầu,  có thể thấy sắp có một cơn bão táp.

Mạc Sở Hàn chỉ cảm thấy lạnh  thấu xương, đến khớp xương cũng bốc lên khí lạnh, hắn biết bệnh của mình cũ  tái phát, hắn muốn liều mạng dùng tia ý thức thanh tỉnh cuối cùng để nói vài lời với Lâm Tuyết.

Hai tay xoay xở nắm lấy khóa sắt nhưng dù làm thế nào Mạc Sở Hàn cũng không mở được, cơn sốt cao đang tấn công hắn, tầm nhìn trước mắt rất mơ hồ, thân thể hắn đã chống đỡ đến cực hạn.

"Anh đang làm gì vậy?" Thư Khả vội vàng bắt lấy bàn tay to của hắn, cô ta la hoảng lên: "Trời ạ, anh phát sốt rồi!"

Mạc Sở Hàn bất lực buông khóa sắt ra, hắn xoay người, đồng tử rã rời, hắn thì thào nói: "Gọi bác sĩ qua đây..." Lời chưa dứt, thân thể cao lớn đổ ầm xuống đất!

"Sở Hàn!" Thư Khả hét rầm lêm, cô ta khóc lóc gọi người: "Người đâu mau tới đây! Thiếu gia ngất xỉu, mau đưa đi bệnh viện!"

Nhưng khi đám Thôi Liệt  chuẩn bị đưa Mạc Sở Hàn đến bệnh viện,  hắn lại liều mạng, mạnh mẽ mở to mắt, khàn giọng quát: "Tôi không đi bệnh viện, gọi bác sĩ đến đây!"

Ở nơi này, lời Mạc Sở Hàn  nói chính là thánh chỉ cao nhất, đám thuộc hạ đều không chút do dự chấp hành theo, về phần Thư Khả, ý tưởng muốn mượn tay Mạc Sở Hàn của cô ta đã thất bại.
Hắn bị người ta khiêng đi, thấy hắn hôn mê nhưng cô ta không chạy theo chăm sóc mà đi về phía lồng sắt nhốt Lâm Tuyết bên trong.

Vừa rồi Mạc Sở Hàn phát bệnh, liều mạng muốn mở chiếc khóa kia, đáng tiếc hắn hoàn toàn không thấy rõ ổ cắm, chìa khóa bị hắn đánh rơi trên mặt đất.

Thư Khả ngồi xổm xuống nhặt chìa khóa rồi ngước mặt lên, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời trở nên dữ tợn đáng sợ, cô ta nói với  Lâm Tuyết đang cuộn mình trong góc : "Đêm nay —— là thời điểm chết của cô!"

Lâm Tuyết vẫn im lặng từ đầu đến cuối, cô lấy bất biến ứng vạn biến, chuẩn bị nghênh đón mọi việc Thư Khả sắp làm.

"Ha ha, đừng si tâm vọng tưởng, tôi sẽ không ngốc nghếch mà lại gần cô đâu!" Thư Khả giảo hoạt cười lớn: "Tôi muốn để chó bảo bối của  Sở Hàn ăn cô! Xem ngày mai anh ấy có giết những con chó này chôn cùng cô hay không?!"

Lâm Tuyết hiểu ra mưu đồ độc ác của Thư Khả, cô ta muốn cho đàn chó tấn công cô.

Thư Khả dắt một con chó Đức lớn đến gần, chuẩn bị mở cửa lồng thả nó vào cắn chết Lâm Tuyết."Van xin tôi đi! Van xin tôi tha chết cho cô đi! Quỳ xuống  dập đầu cầu xin tôi đi! Ha ha ha..." Cô ta đắc ý cười điên cuồng, muốn hưởng thụ  toàn bộ sự sợ hãi của Lâm Tuyết trước khi chết.

Là người đâu có ai không sợ chết, nếu Lâm Tuyết quỳ xuống cầu xin cô ta tha mạng, cô ta sẽ có cảm giác thành công. . "Cô đấu không lại tôi đâu! Người Sở Hàn yêu trước giờ chính là tôi, cô thật đáng thương, chỉ có thể bị anh ấy nhốt trong chuồng chó, cuộc sống còn không bằng chó lợn! Cô nói xem đàn ông sao lại ác  vậy chứ? Lúc trước anh ấy yêu cô, đối xử với cô dịu dàng thắm thiết, tôi thấy mà không khỏi ghen tị! Ha ha, bây giờ anh ấy lại chà đạp cô, yêu chiều tôi,  Lâm Tuyết, chẳng lẽ cô không biết là mình thất bại rồi sao?"

Trái tim Lâm Tuyết đã sớm tê dại, đương nhiên càng không biết đau đớn là gì, cô yên lặng nằm sấp, đợi cơ hội tốt nhất.

Thư Khả càng nói càng đắc ý, cô ta có cảm giác mình là nữ vương thắng lợi, liếc nhìn Lâm Tuyết, cô ta cảm thấy cô đã nằm rạp dưới chân mình, để mặc mình giày xéo.

Thư Khả dùng  chìa mở  khóa ra, đôi mắt lóe lên tia sáng độc ác, cô ta cười một tiếng quái dị: "Cái cơ thể ti tiện này của cô chỉ có tác dụng duy nhất là cho chó ăn thôi!"

"Rầm!" Cô ta giật cửa lồng, định bỏ con chó Đức to như con nghé nhỏ vào.

Nhưng Lâm Tuyết đã sớm vận sức chờ dịp triển khai hành động, đợi cửa lồng mở ra, cô gái vốn nằm đó im lặng ngủ đông đột nhiên vọt người nhảy lên như giao long. Cô nhào qua né được con chó becgie, lại dựa vào thân thể linh hoạt, không đợi Thư Khả đóng cửa lần nữa, thân mèo đã chui ra ngoài.

Thư Khả kinh hãi, cô ta  không ngờ Lâm Tuyết phản ứng nhanh đến vậy, đành phải liều mạng muốn đẩy cô về chỗ cũ. Dưới tình thế cấp bách, cô ta quên mất một điều: mình hoàn toàn không phải đối thủ của Lâm Tuyết.

"Đùng!" Lâm Tuyết trở tay cài lại cửa lồng, đồng thời nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy khóa sắt trong tay Thư Khả khóa cửa lồng lại. Con chó becgie kia dùng móng vuốt cào cửa sủa vang, đầu lưỡi hồng vươn ra, nước dãi chảy ròng ròng.

Nghĩ đến cảnh mình suýt nữa thành bữa ăn ngon cho nó, trong dạ dày  Lâm Tuyết có chút buồn nôn. Cô lui về sau một bước, rồi quay đầu nhìn Thư Khả đang chuẩn bị chạy trối chết kia.

"Đừng, đừng qua đây!" Thư Khả không ngờ hại người thành ra hại mình, cô ta muốn thừa dịp Mạc Sở Hàn mê man mà giải quyết Lâm Tuyết một cách dứt điểm, kết quả người bị hạ đo ván lại là cô ta. "Sở ...  nếu Sở Hàn phát hiện ra cô  giết tôi, anh ấy ... anh ấy sẽ băm xác cô ra thành vạn mảnh!"

Không nghi ngờ gì nữa, những lời này càng  đổ thêm dầu vào lửa, đối với Thư Khả, Lâm Tuyết đã chất chứa oán hận quá sâu, hơn nữa đối với sự thống hận Mạc Sở Hàn đến tận xương tủy, điều này khiến cô hoàn toàn phẫn nộ. Cô không thèm nói gì vô nghĩa với cô ta mà trực tiếp dùng động tác nhanh nhẹn nhào qua.

Tuy  vai phải bị súng bắn tổn thương, cánh tay phải gần như không giơ lên được nhưng dùng tay trái để đối phó với người đàn bà này cũng dư dả chán. Chỉ với mấy chiêu cầm nã thủ tuyệt đẹp, Lâm Tuyết đã nhanh chóng khống chế được  đối phương.

"A! Đừng giết tôi!" Thư Khả sợ tới mức oa oa kêu lớn, cô ta biến đổi từ bộ dáng kẻ gây sự ban nãy sang dáng vẻ  điềm đạm đáng yêu: "Lâm Tuyết, cậu tha cho mình đi. Chúng ta dù gì cũng từng là bạn tốt."

Dưới tình thế cấp bách, Thư Khả liền xin tha thứ, không ngờ Lâm Tuyết thật sự buông cô ta ra. Cô ta có chút ngoài ý muốn và hơi hơi may mắn, hóa ra  Lâm Tuyết vẫn dễ bị gạt như vậy! Không đợi Thư Khả kịp thở một hơi, Lâm Tuyết đã xông lên lần nữa, cô vung mạnh tay trái, lấy khí thế nhanh như chớp hướng về cái mặt tròn của cô ta "Bốp! Bốp! Bốp!" --- bốn cái tát  mạnh mẽ vang lên liên tục.

Hóa ra  cô thả Thư Khả, lui về sau hai bước là để khi phản kích khí lực sẽ mạnh hơn!

Bốn cái tát này đánh xuống khiến ngũ quan Thư Khả lệch vị trí, hồn bay phách tán, nhất thời ngay cả phương hướng cũng không phân biệt được rõ ràng.

"Bạn bè ư? Ha ha!" Lâm Tuyết cười rộ lên châm chọc, "Cô chỉ là bạch nhãn lang ăn thịt người! Trái tim còn độc ác hơn ong bắp cày! Xem tôi như kẻ mà đùa giỡn!"

Thư Khả hoàn toàn không đánh lại được Lâm Tuyết nhưng cũng không muốn  khoanh tay chịu chết, cô ta chợt nhớ đến trên người mình còn mang theo một khẩu súng do Mạc Sở Hàn đưa cho  dùng để phòng thân. Lúc này Thư Khả muốn móc súng ra bắn chết Lâm Tuyết nhưng do hoảng hốt lúng túng, động tác của cô ta không hề trôi chảy. Đợi đến khi bà tay run rẩy đưa được đến chỗ để súng thì đã thấy trống không rồi, bởi Lâm Tuyết hành động nhanh chóng, lưu loát, cô đã rút được súng ra rồi.

Lâm Tuyết đang lo không có vũ khí thuận tiện trong tay, giờ có súng rồi lòng tin của cô càng tăng thêm. Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn! (1), người đàn bà độc ác này muốn lấy mạng cô, cũng không muốn cho cô còn đường sống.

"Rầm rầm oanh!" Bầu trời đêm u ám cuối cùng bắt đầu vang lên tiếng sấm sét vang dội, khi hạt mưa lớn rơi xuống, mưa cũng bắn tung tóe trên mặt đất tạo ra bọt nước.

Lâm Tuyết không nổ súng bắn Thư Khả,  bởi  một phát đạn thì quá hời cho cô ta. Cô học theo bộ dạng chà đạp của Mạc Sở Hàn liền túm  tóc Thư Khả, mạnh mẽ kéo cô ta đâm đầu  về phía lồng sắt.

"Ầm! Ầm! Ầm!" Đâm vào ba phát, đầu Thư Khả chảy máu, chỉ có tiếng thét chói tai và tiếng khóc truyền đến.

Ngửi thấy mùi máu tươi, những con chó Đức trong lồng hưng phấn đến mức con mắt xanh lên, chúng chạy tán loạn, không ngừng sủa vang. Đồ ăn chủ nhân tạo ra cho chúng đều là loại cả thân dính máu, nửa sống nửa chết, kế tiếp chủ nhân sẽ mở cửa quăng vào cho chúng ăn.

"Thư Khả, tôi có lỗi với cô ở chỗ nào hả? Vì sao cô năm lần bảy lượt hãm hại tôi? Không đẩy tôi vào chỗ chết thì thề  không bỏ qua! Âm mưu quỷ kế nham hiểm, thủ đoạn thiếu đạo đức nào cô cũng có thể làm, bây giờ lại dở trò tiếp!  Lại  xấu xa! Cô lại xấu xa!" Lâm Tuyết oán hận người đàn bà độc ác này vô cùng, cô mở cửa lồng sắt, nhét  Thư Khả vào trong! "Cô cũng nếm thử chút tư vị bên trong đi!"

Nếu Thư Khả không tuyệt tình như vậy, Lâm Tuyết đâu quá khích đến thế, tâm địa lạnh lùng cứng rắn của cô là do đôi cực phẩm Mạc Sở Hàn và Thư Khả này kích động mà thành! Nếu bọn họ chuyện gì cũng làm ra được với cô thì Lâm Tuyết cần gì phải nhân từ, thiện lương với hai kẻ này nữa. Lại nói tiếp, con chó becgie là tự tay Thư Khả dắt tới, nó hẳn nhận ra cô ta, về phần vật nuôi có cắn chủ hay không thì phải xem vận may của Thư Khả lớn hay nhỏ?

Chó do Thư Khả mở cửa lồng nhét vào, nếu cô ta không tuyệt tình đến mức này thì Lâm Tuyết cũng chỉ định nhốt cô ta vào  lồng sắt không, để  cô ta nếm thử thủ đoạn tàn nhẫn lãnh khốc của Mạc Sở Hàn mà thôi. Về phần con chỏ kia —— là do Thư Khả gieo nhân nào gặp quả ấy!

Lâm Tuyết thấy đôi cẩu nam nữ Mạc Sở Hàn và Thư Khả này căn bản không thuộc chủng loại giống mình, để bọn họ chung sống với chó ngược lại đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

"A! Thả tôi ra! Thả tôi ra!" Thư Khả ở trong lồng thét chói tai kêu cứu, đáng tiếc, không ai để ý đến. Trước đó, cô ta đã dặn dò hộ vệ, dù nghe thấy động tĩnh lớn đến đâu cũng không được quan tâm. Tất cả mọi người cho rằng người đang kêu cứu là Lâm Tuyết, đâu ai ngờ đêm hôm khuya khoắt, Thư Khả lại đem mình bỏ vào lồng sắt, càng không tưởng tượng ra trong lồng sắt còn vô duyên  vô cớ nhiều thêm một con chó!

Cơn mưa lớn ngưng lại, tiếp đến  là một trận cuồng phong, bầu trời u ám đến dọa người, từ đầu đến cuối, mưa to trút xuống không ngớt, mặt đất bốc lên hơi nóng, khẩn cấp cần mưa lớn tưới mát!

Thư Khả ở trong lồng sắt không ngừng thét chói tai, không ngừng dùng lời lẽ ác độc nguyền rủa Lâm Tuyết. Ngược lại, con chó Đức kia nhận ra cô ta, chỉ vây quanh không ngừng hít ngửi như đang xác nhận rốt cuộc cô ta cũng không phải đồ ăn ông chủ thưởng cho mình.

"Đừng cắn tao, tao là bà chủ của mày!" Thư Khả sợ tới mức suýt nữa không khống chế nổi tiểu tiện,  thay vì mắng mỏ Lâm Tuyết, cô ta quay sang khiển trách con chó lớn bên cạnh: "Tao là bà chủ của mày, không được cắn tao!"

Con chó ngửi tới ngửi lui, cũng không nhận được lệnh dùng cơm của ông chủ, nó chỉ có thể thèm chảy  nước miếng không ngừng đảo quanh Thư Khả.

Cả người Thư Khả  run rẩy lẩy bẩy, đứng lên không nổi. Giờ phút này, nếu hoán đổi vị trí với Lâm Tuyết, cô ta ở ngoài,  Lâm Tuyết ở trong thì đương nhiên Thư Khả có thể càn rỡ  không ai bì nổi. Đáng tiếc, bây giờ  cô ta giống như thịt cá, cùng chung chỗ với một động vật ăn thịt, có thể tưởng tượng ra trong lòng kinh hoảng ,sợ hãi đến bao nhiêu.

Theo Mạc Sở Hàn lâu như vậy, Thư Khả từng thấy cảnh mấy con chó cắn nuốt người sống rất khủng bố,  phải gọi là một màn máu tanh ghê tởm. Chó và sói không khác nhau lắm, đều thích máu tươi, tàn nhẫn trở mặt vô tình. Lúc này có lẽ nó còn nhớ tới mệnh lệnh Mạc Sở Hàn ban ra, biết cô ta là người một nhà không thể ăn được, nhưng thời gian trôi lâu, khó giữ nổi thú tính. Thư Khả biết tình cảnh của mình cực kì nguy hiểm, cô ta liền giật ra tiếng nói, lớn tiếng la lên: "Người đâu mau tới cứu tôi! Tôi là Thư Khả, tôi là Thư Khả!"

Đáng tiếc, bất kể cô ta là ai, cũng  không có kẻ nào dám qua đây chõ mõm vào. Trước khi Mạc Sở Hàn ngất xỉu, hắn liều mạng ra lệnh: "Không ai được đụng vào người đàn bà bị nhốt trong lồng kia!"

Chủ nhân biệt thự muốn tự mình xử lý người bị nhốt trong lồng kia, thuộc hạ của Mạc Sở Hàn đều hiểu rõ việc chấp hành chính xác mệnh lệnh hắn ban ra quan trọng hơn bất cứ việc gì.

Thả lỏng cơ thể, Lâm Tuyết cảm thấy nửa người nhanh chóng tê dại. Vết thương bị đạn bắn trên vai phải rất nghiêm trọng, vừa rồi uất ức và động tác quyết liệt đã khiến miệng vết thương nứt ra, máu tuôn xối xả.

Tay trái nắm chặt súng, cô mạnh mẽ chống đỡ cơ thể đang trọng thương, giữ vững tinh thần chuẩn bị tìm đường ra.

Cần có một chiếc xe, nếu không, với tình trạng thân thể hiện giờ, dù chạy thoát khỏi ngôi biệt thự này thì cũng bị mất máu quá nhiều dẫn đến ngất xỉu trên đường đi.

"Đùng đoàng!" Lại là một trận sấm sét vang dội, bão táp trong đêm thế tới rào rạt, ngay lập tức mưa như trút nước, quét sạch toàn bộ thế giới.

Tầm mắt trước mặt trở nên mơ hồ,  Lâm Tuyết nghiêng ngả, đi lảo đảo về phía trước, muốn tìm  chỗ tránh mưa. Đột nhiên sau lưng cô truyền đến từng trận kêu thét thê thảm, Lâm Tuyết quay đầu liền bắt gặp một màn kinh hãi.

Mưa to rửa trôi hết mùi, con chó becgie không ngửi thấy mùi "Người một nhà" trong trí nhớ, cuồng tính bắt đầu phát tác, nó nhe hàm răng trắng nhởn ra với Thư Khả. Nhưng nó dường như vẫn nhớ rõ người đàn bà này hình như là sủng vật của ông chủ, không thể ăn, nhưng bản tính thích máu tươi khiến nó không khống chế được sự thèm ăn, nó liền gặm cắn vài miếng không nguy hiểm đến tính mạng trên người Thư Khả.

Ăn vài miếng, chỉ cần không cắn chết, ông chủ sẽ không trách tội đâu. Con chó Đức dùng móng vuốt đè Thư Khả đang thét chói tai, quan sát một lượt liền nhắm vào miệng cô ta.

"A!" Thư Khả dường như đau đớn sắp ngất đi, tai bên trái và phần thịt trên má hợp với quai hàm đã bị xé xuống "Cứu mạng! Cứu tôi... A! Cứu tôi!"

Lâm Tuyết không ngờ chuyện sẽ chuyển biến như vậy, con chó nhận Thư Khả là bà chủ lại bắt đầu cắn cô ta, quả nhiên, súc vật chỉ là súc vật, gần gũi đến mấy cũng uổng công vô ích. Nếu cô không  tìm cách trốn ra, tấm gương  Thư Khả hiện tại chính là kết cục của cô!

Lâm Tuyết không muốn đi cứu, cũng không còn sức lực đi cứu, thân cô bây giờ còn khó bảo toàn. Miệng vết thương không ngừng chảy máu, gân cốt mệt mỏi kiệt quệ, không còn sức bước vể trước một bước.

Không thể ngã xuống, Lâm Tuyết nhắc nhở chính mình, nhất định không thể ngã xuống, nếu không sáng sớm mai,  cô sẽ trở thành xác chết cứng đờ trong mưa.

Tầm mắt phía trước mờ nhạt, thân thể mềm mại lảo đảo thật sự đã chống đỡ không nổi từ lâu, ngay lúc thể lực của cô đạt đến cực hạn, giữa màn mưa lớn bàng bạc, cứu tinh của cô xuất hiện rất đúng lúc.

"Lâm Tuyết!" Tiếng thở nhẹ quen thuộc vang lên, xuyên thấu qua gió rít mưa gào, lúc này giọng nói trong tai Lâm Tuyết không kém gì âm thanh tự nhiên.

Tinh thần cô không khỏi chấn động , nâng mắt lau lau nước mưa trên mặt, cuối cùng cô cũng thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đang xuyên qua màn mưa chạy như bay tới đây.

Là Vân Thư Hoa!

Không chỉ có một mình Vân Thư Hoa, anh ta còn dẫn vài người  thân thủ cường tráng đi theo giúp đỡ, đương nhiên là anh ta định tới cứu cô !

Lâm Tuyết giống như gặp được người thân, cả người thả lỏng, trước mắt liền biến thành màu đen, súng trong tay cô rơi xuống.

"Tuyết!" Vân Thư Hoa kinh hãi xông lên trước, anh ta kịp thời đỡ được thân thể mềm mại của Lâm Tuyết trước khi cô ngã trên mặt đất. Tay phải Vân Thư Hoa vừa lúc chạm đến vai phải của cô --- ướt sũng sềnh sệch ---  đầy máu tươi."Em bị thương rồi!"

Chết tiệt, chẳng lẽ Mạc Sở Hàn muốn giết Lâm Tuyết sao? Vân Thư Hoa đau lòng tột độ, anh ta liều mạng xoa xoa hai má cô,  miệng gào lên: "Chịu đựng một chút, anh đưa em tới bệnh viện!"

Lâm Tuyết miễn cưỡng mở mắt, thấy khuôn mặt dịu dàng tuấn tú quen thuộc của Vân Thư Hoa, cô chua xót nói."Em không sao!"

Vân Thư Hoa biết vết thương của cô không nhẹ, anh ta đâu dám chậm trễ thêm, vội ôm lấy cô, dặn dò mấy thuộc hại: "Chúng ta mau rời khỏi đây!"

"Vân Thư Hoa!" Thư Khả bị nhốt trong  lồng sắt đang chịu hình phạt tàn khốc nhất thế gian : bị chó cắn xé tươi sống, cô ta cũng mong gặp được cứu tinh nên dùng hết sức lực bò dậy, kêu thảm thê lương: "Cứu tôi! Vân Thư Hoa, cứu cứu tôi! A a..."

Vân Thư Hoa quay đầu lại, thoáng nhìn người đàn bà  đang bị chó Đức cắn xé, tóc tai cô ta bù xù, máu thịt trên mặt bê bết. Một tia chớp xẹt qua, đúng lúc chiếu sáng bộ dáng dữ tợn, cái mũi và má trái đã bị cắn mất, quả thực giống như ác quỷ đòi mạng.

Tuy mấy người đàn ông đều có gan lớn nhưng nhìn thấy cảnh này cũng sợ tới mức lùi lại ba bước.
"Vân Thư Hoa, cứu tôi! Cứu tôi! A a..." Thư Khả không ngừng kêu thảm thiết, liều lĩnh gọi Vân Thư Hoa: "Anh mau cứu tôi! Cứu tôi!"

Hơn nửa ngày mới nhận ra  khối máu thịt mờ nhạt kia là Thư Khả, Vân Thư Hoa giật mình không ít,  anh ta dường như không chút do dự hướng về đám thuộc hạ đang kinh ngạc giống mình, đánh mắt  ra hiệu —— lập tức xử lý sạch sẽ!

Mấy tên thuộc hạ hiểu ý tức thì, họ rút súng vọt tới cạnh người đàn bà đang  kêu thảm thiết không ngừng.

Nói cũng khéo, tia chớp loáng qua khiến thị lực hơi bị ảnh hưởng, có chút kích thích mạnh mẽ, hơn nữa Thư Khả vì tránh né con chó trong lồng, thỉnh thoảng cô ta lại đổi vị trí,  viên đạn bắn ra trúng ngay vào bụng con chó.

"Ngao ngao ngao..." Con becgie bị trọng thương, thay vì tiếp tục cắn Thư Khả, nó run rẩy cuộn thành một khối, đứng dậy tru lên.

Vân Thư Hoa thầm kêu không xong rồi,  anh ta biết bảo vệ sẽ  lập tức tới đây nên  vội ôm Lâm Tuyết bước nhanh rời đi. Xe của anh ta đỗ  ở  cửa hông phía tây, mà bảo vệ bên đó đều  bị người của anh ta xử lý rồi.

Nhưng vừa mới chuyển động bọn họ liền phát hiện ra mình đã  bị bộ đội bao vây. Trước mắt có vô số đèn pin chiếu đến, chỉ thấy họng súng tiểu liên đen ngòm từ bốn phương tám hướng ngắm vào bọn họ, các chiến sĩ dã chiến quân mặc áo mưa quân dụng mau lẹ, lưu loát mở rộng vòng vây.

"Không được nhúc nhích, tất cả các người đã bị bao vây, mau nộp vũ khí đầu hàng đi, nếu không sẽ bị bắn  ngay tại chỗ!" Một sĩ quan trẻ tuổi bước ra, khuôn mặt tuấn tú tuấn lạnh lùng ra lệnh cho Vân Thư Hoa.

Đèn pha trên cao chiếu sáng khiến sân trước sáng như ban ngày, sự thực là binh lính vác súng đã đứng đen một mảng, dường như toàn bộ biệt thự đều bị vây chật như nêm cối.  Đừng nói con người, ngay cả ruồi bọ cũng đừng mơ  bay ra được.

Mưa càng lúc càng lớn! Trong lòng Vân Thư Hoa cân nhắc, đột nhiên anh ta  ho  một tiếng, chủ động hướng về vị sĩ quan trẻ tuổi, nói: "Là Lưu  đội trưởng sao? Tôi tên Vân Thư Hoa, Lâm Tuyết bị Mạc Sở Hàn giam giữ, tôi vừa liều chết  cứu cô ấy ra!"

Vất  vả lao đến tranh thủ dịp tốt làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng lại bị Lương Tuấn Đào đoạt mất, Vân Thư Hoa thực sự xúc động muốn giết người. Nhưng công lao cứu Lâm Tuyết cũng không thể để Lương Tuấn Đào hưởng hết, anh ta muốn nhấn mạnh một lần để  đề phòng Lâm Tuyết quên mất.

Tên của sĩ quan kia là Lưu Bắc Thành, anh ta lạnh lùng cảnh cáo Vân Thư Hoa: "Anh mau buông người trong ngực ra, Thủ trưởng chúng tôi tới ngay bây giờ!"

Lâm Tuyết rơi vào trạng thái nửa ngất nửa mê nhưng lại mở mắt, hình như do tâm linh cảm ứng, cô thì thào nói nhỏ: "Lương Tuấn Đào đến đây!"

"Sao cơ?" Vân Thư Hoa cúi đầu hỏi cô : "Em  nói cái gì?"

Đột nhiên, Vân Thư Hoa bị một quả đấm thép nặng nề đẩy ra, tiếp đó, Lâm Tuyết trong ngực anh ta liền bị người nào đó đoạt mất, đợi thân thể đứng vững trở lại, anh ta mới nhìn rõ Lương Tuấn Đào thực sự đã đến!

Lương Tuấn Đào không mặc áo mưa quân dụng,  quả thực khi một thân quân phục đoạt lấy Lâm Tuyết, so với dã thú  đói bụng ngàn năm hắn còn có vẻ tham lam hơn! Hắn gắt gao  ôm lấy cô, khóa chặt thân thể mềm mại mảnh mai trước ngực mình, hắn chỉ cảm thấy toàn thân cô cứng ngắc lạnh như băng, không khác gì cái xác mất đi sinh mệnh."Lâm Tuyết!" Vòng tay ôm cô dịch chuyển, dưới ánh đèn pha trong màn mưa đêm, Lương Tuấn Đào thấy máu tươi đầm đìa đến ghê người, cô bị thương rồi! Trong nháy mắt, tim hắn tràn đầy đau buốt, hắn khàn giọng quát: "Em cố chịu đựng! Nghe rõ không hả? Cố chịu đựng một chút!"

Lâm Tuyết bị thương rất nặng, hơn nữa còn mất máu nghiêm trọng, người đàn ông bên cạnh dùng bàn tay lớn của mình chặn trên  miệng vết thương nhưng không ngăn được máu ồ ạt tuôn ra.

Quả thực muốn điên lên mất! Sao lại thành ra thế này? May mà để đề phòng Lâm Tuyết bị thương, Lương Tuấn Đào đã dẫn theo bác sĩ quân y nhưng hắn  không ngờ cô lại bị thương nặng đến vậy!

Cả biệt thự hoàn toàn bị mấy vạn dã chiến quân khống chế, để đảm bảo an toàn; để thắng chắc không thua; để không xảy ra việc ngoài ý muốn, Lương Tuấn Đào còn triệu tập bộ đội tinh nhuệ của Sư đoàn 706 và mượn một đám binh vương tinh nhuệ do chính tay hắn đào tạo từ Phi Ưng đoàn.

Biệt thự này được canh phòng nghiêm ngặt,  bảo vệ mười mấy người, hộ vệ khác có ba mươi người, có  cả người giúp việc và  quản gia, thậm chí còn có mấy chục con chó becgie Đức, toàn bộ lực lượng vũ trang trong nháy mắt đã bị đánh  tan rã.

Sự thật chứng minh, binh lính Lương Tuấn Đào đem theo đều là những người ưu tú nhất, đối mặt với bất cứ phần tử vũ trang nào, cuối cùng cũng có thể sử dụng thời gian ngắn nhất,  phương thức hữu hiệu nhất để giải quyết dứt điểm.

Mưa to tiếp tục trút xuống , các chiến sĩ đều im lặng bưng súng đứng thẳng, ngoài  tiếng gió ra  không nghe thấy âm thanh ồn ào nào khác. Bởi vì không có mệnh lệnh của Thủ trưởng, bọn họ tuyệt đối không dám  tùy tiện phát ra âm thanh.

Lương Tuấn Đào ôm Lâm Tuyết chạy băng băng trong mưa như con báo đơn độc mau lẹ! Xe cứu thương quân dụng đã  đỗ ở đây, cửa sau mở ra, giữa màn mưa, bác sĩ và y tá đứng xếp thành hàng nghênh đón

Lương Tuấn Đào trực tiếp lướt qua cáng, hắn ôm Lâm Tuyết nhảy vọt vào xe cứu thương, sốt ruột quát lên: "Mau truyền máu cho cô ấy! Mau kiểm tra khẩn cấp! Mau tới bệnh viện!"

Các bác sĩ và y tá đều bị hắn hét sợ run, chưa ai trong bọn họ gặp qua bộ dáng kinh hoàng lúng túng của vị Thủ trưởng Chiến thần tôn quý này,  so với ngày tận thế còn có vẻ nghiêm trọng hơn.

(1) Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn : Đến chỗ sơn cùng thủy tận cứ ngỡ như không còn lối nữa, thì lại thấy thấp thoáng có một thôn xóm trong những rặng liễu mờ và những cành hoa sáng

P/s: Cái chap này là chap mình thấy sờ sợ nhất (từ lúc đọc cv đã thấy thế r  :| ) . Thư Khả đúng là đáng bị trừng trị nhưng đọc cái đoạn trừng phạt chắc do mình yếu tim nên thấy ghê ghê , may mà lúc edit chỉ làm r xem lại là xong, sửa đi sửa lại chắc mình để cv lên luôn  :-D

He, a Đào đã xuất hiện, 2 vc gặp đc nhau rồi  :love2:  tuy anh chậm 1 bước so vs Vân Thư Hoa nhưng hẳn đều là dụng ý của tác giả  :)2



Đã sửa bởi vann8989 lúc 27.03.2015, 21:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Leyna, Nhi Kul, Tthuy_2203, bubenoluz, h20voyeudau, heoburin87, khuongcoi, tieuthu_soma, toholo_2808, vuthuhang95
     

Có bài mới 24.11.2013, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 48
[center]THANKS FOR READING  :iou:[/center]

@sandy: dạo nì mình hơi bận nên edit cũng chậm lại định làm dài dài rồi mới up, thấy cm của bạn nên vội up luôn đây, mà hơi ngắn T_T

@huyen huyen: đọc phần nì sẽ bít MSH đang thế nào ^^

@toholo: hihi, đợi LT hồi phục thì có vài vụ sẽ sáng tỏ trong đó có vụ Hoàng Y Na đó bạn ^^

Chương 10. Lại cắn tôi! ( ấm áp)

Chương 10.1

Mọi người lập tức ào ào lên xe, lấy tốc độ và hiệu suất nhanh nhất chấp hành mệnh lệnh của Thủ trưởng đại nhân.

Nhóm máu mang theo trên xe phù hợp với nhóm máu của Lâm Tuyết, bác sĩ  nhanh tay truyền cho cô từng chút một,  họ cẩn thận nhìn túi máu đỏ sẫm dần đi vào cơ thể cô, sau đó bác sĩ dùng kéo tách quần áo ướt dính đầy nước mưa và máu sau lưng Lâm Tuyết ra rồi nhanh chóng cầm máu lại. Y  tá lấy băng gạc trắng, quấn từng vòng buộc chặt miệng vết thương, tạm thời ngăn máu chảy tiếp.

Sau khi bận rộn hoàn thành xong mọi việc, vị bác sĩ trên xe không dám lơ là chút nào, anh ta cầm ống nghe kiểm tra tim phổi  Lâm Tuyết, đồng thời  y tá cũng cắm kim để truyền đường glu-cô, protein  cung cấp dưỡng chất cho cơ thể và thuốc cầm máu tiêu viêm lên tay còn lại. [i](Nhiều năm sau, mỗi khi hồi tưởng về quãng thời gian này, trong lòng người họ Lương nào đó vẫn chưa hết  sợ hãi, hắn thường răn dạy bản sao thu nhỏ của mình: "Nhớ rõ, khi lấy vợ, nhất định phải nhớ được nhóm máu của vợ mình. Nếu không bây giờ cũng không có sự tồn tại của con đâu!")[/i]

Cùng lúc đó, những người còn lại đều không chậm trễ chút nào, họ nghiêm chỉnh đóng kín cửa xe, tài xế khởi động xe cứu thương, đèn trước bật sáng mạnh mẽ xuyên qua màn mưa dày đặc, tốp binh lính đen như quạ tức thì giống thủy triều rút sang 2 bên, trong nháy mắt mở ra một con đường ăn thông với bên ngoài.

Đây là chiếc xe duy nhất có thể ra ngoài, trừ nó … chung quanh biệt thự này, ngay cả con ruồi cũng đừng mong thoát nổi!

*

Trong phòng cấp cứu, các bác sĩ đang bận rộn vây quanh chạy chữa cho người nằm trên giường bệnh. Máy đo huyết áp, máy trợ tim, máy hô hấp ... bất cứ thiết bị nào chỉ cần giúp được thì đều dùng tới.

"Gan bị biến chứng nặng, ngực ứ nước, suy tim độ trung, sốt cao, hôn mê bất tỉnh ..." Từng chuỗi thuật ngữ y học chuyên môn được phun ra từ miệng bác sĩ thật khiến lòng người run sợ.
Lý Ngạn Thành không kiên nhẫn nổi liền gào lên: "Mau cấp cứu đi!"

"Lý Tướng quân, chúng tôi đang dốc toàn lực cứu chữa đây!" Vị bác sĩ quắc thước cẩn thận giải thích, "Nhưng hiện giờ tình trạng thân thể của bệnh nhân không cho phép tiến hành phẫu thuật lồng ngực rút nước ra, vẫn phải chờ cậu ấy hạ sốt, thể lực hồi phục một chút thì mức độ nguy hiểm khi  phẫu thuật mới giảm xuống một ít."

"Ờ, " Lý Ngạn Thành sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, lúc này không thấy bóng dáng vị Tướng quân oai phong một cõi đâu nữa, chỉ còn lại ông lão sáu mươi tuổi lo lắng cho đứa con độc nhất của mình. "Sao lại như vậy? Tại sao đột nhiên trở nên nghiêm trọng thế này? Không phải lần trước ông nói ..."

"Lần trước tôi đã nói  gan cậu ấy bị cắt mất 1/3, hệ thống miễn dịch giảm sút. Lần đó nôn ra máu nằm viện, gan có triệu chứng nhiễm trùng, cũng may lần đó bị nhẹ, sau khi điều trị dần dần sẽ khỏi hẳn. Không ngờ nhanh như vậy đã tái phát ..."

Lý Ngạn Thành oán hận  trừng Thôi Liệt bên cạnh một cái nhưng không thể trách cứ anh ta.
Đúng vậy, nếu không có  Thôi Liệt, hiện giờ Mạc Sở Hàn vẫn ở Thu Cẩm Viên bị sốt cao xâm nhập, đến lúc hừng đông có khi đã biến thành một khối tử thi rồi.

Là Thôi Liệt liều chết bất chấp mệnh lệnh của Mạc Sở Hàn, vừa ôm hắn vừa  dùng súng bắn phá ra một con đường, bức lui những hộ vệ còn lại, đi suốt đêm mới đưa được Mạc Sở Hàn tới bệnh viện quân khu, đồng thời cấp tốc thông báo cho  Lý Ngạn Thành biết.

Bệnh tới như núi sập, khi Mạc Sở Hàn được đẩy vào phòng cấp cứu, bệnh tình đã đến mức nguy kịch. Đúng lúc Lý Ngạn Thành chạy tới thì nhận được thông báo từ bác sĩ, lúc ấy, lão tướng quân này suýt nữa đứng không vững.

"Việc tìm kiếm gan đang được tiến hành nhưng vì nhóm máu của Mạc thiếu tương đối hiếm nên gan phù hợp dùng để ghép có tỉ lệ thành công quá thấp!" Bác sĩ nhỏ giọng tiếp tục giải thích với ông ta: "Trước cứ cứu chữa, chỉ cần  trái tim khôi phục, có thể đập như bình thường tức là cậu ấy đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm. Nước ứ trong lồng ngực không phải vấn đề nghiêm trọng, bây giờ sợ nhất là ...   trụy tim."

Lý Ngạn Thành đứng trước mặt Mạc Sở Hàn, nhìn khuôn mặt tuấn tú trắng bệch như giấy không có dấu vết nào của sự sống, quả thực trong lòng ông ta khó chịu như trong chảo rán.
Máy trợ tim không ngừng làm việc giúp trái tim sắp ngừng đập của Mạc Sở Hàng gắng gượng, duy trì nhịp đập đều đều.

"Lần trước nó vì Lâm Tuyết mà tức giận thổ huyết, bệnh cũ mới tái phát, lần này rốt cuộc là vì gì hả?" Lý Ngạn Thành thở hổn hển, ông ta quay đầu chất vấn Thôi Liệt vẫn đứng bên cạnh im lặng không lên tiếng.

Thôi Liệt lui về sau nửa bước, cúi đầu nói đúng sự thật: "Lần này... vẫn là vì cô ta!"
"Cái gì? " Lý Ngạn Thành  suýt nữa nổi trận lôi đình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Đồ không có tiền đồ, vì đàn bà mà .... biến thành bộ dáng này! Lại nôn ra máu sao?"

"Ói ra!" Thôi Liệt không dám giấu diếm cũng không muốn giấu diếm, anh ta không đành lòng nhìn Mạc Sở Hàn cố chấp chôn sâu mọi thứ trong lòng. Rõ ràng có tình cảm sâu nặng với Lâm Tuyết nhưng lại cố tình giả vờ không quan tâm, sau đó một mình nhận lấy dày vò thống khổ."Từ sòng bạc trở về, Thiếu gia luôn đánh đập Lâm Tuyết, khi đó anh ấy tức giận không ít, mặt mũi biến sắc. Không ai dám đứng ra khuyên nhủ,  Thiếu gia nhốt Lâm Tuyết lại rồi bắt đầu phát sốt. Tôi dìu anh ấy về phòng nghỉ ngơi nhưng Thiếu gia không cho tôi động vào người. Đi tới cửa phòng ngủ, anh ấy vịn vào cửa phòng, sau đó nôn ra mấy  bụm máu."

"Thằng khốn kiếp này! Nó... muốn làm tôi tức chết đây mà!" Lý Ngạn Thành vừa đau lòng vừa không biết phải làm sao, ông ta than thở: "Sao nó cứ không chịu giảm bớt chuyện phiền phức đi? Bác sĩ luôn khuyên nó nếu lại  nôn ra máu thì sẽ  nguy hiểm đến tính mạng, nó vẫn kiên quyết không chịu đến bệnh viện!"

"Lúc ấy sắc mặt Thiếu gia quá kém nhưng cứ kiên quyết  không cho phép ai đưa đến bệnh viện, khăng khăng đòi bác sĩ tới Thu Cẩm Viên xem bệnh cho mình, bác sĩ tới đều nói là phải đưa vào bệnh viện chữa trị."  Thôi Liệt ngừng một chút rồi nói tiếp: "Do tôi  ép buộc, đưa Thiếu gia tới đây! Đợi Thiếu gia tỉnh lại ... hy vọng Tướng quân có thể xin tha tội giúp tôi!"

Thuộc hạ của Mạc Sở Hàn đều hiểu rõ: trái lệnh  hắn sẽ có kết quả như thế nào nên Thôi Liệt đã sớm chuẩn bị tư tưởng. Nhưng  dù dù bị trừng phạt thê thảm đến đâu anh ta cũng không thể mở mắt đứng nhìn Mạc Sở Hàn chết đi như vậy, anh ta là thuộc hạ duy nhất dám cãi lại tử lệnh của hắn!

"Tôi biết rồi!" Lý Ngạn Thành vỗ vỗ  vaiThôi Liệt, "Cậu yên tâm, nó sẽ không cam lòng giết cậu đâu!"

"Ầm ầm!" Ngoài cửa sổ vang lên sấm sét, mưa to tầm tã, đây là cơn bão đầu tiên từ lúc trời vào hạ.

Không ai ngờ nổi, giữa tiếng sấm ầm ầm, Mạc Sở Hàn chỉ dựa vào máy trợ tim để giữ được mạng sống lại mở to đôi mắt, hắn xoay người ngồi dậy, con ngươi đỏ thẫm rời rạc như không hiểu rốt cuộc mình đang ở đâu?

"A! Mạc thiếu đã tỉnh!" Bác sĩ  vui mừng quá đỗi, ông ta báo cáo với Lý Ngạn Thành: "Tốt rồi! Cậu ấy đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm đến tính mạng!"

Thay đổi diễn ra quá nhanh, Lý Ngạn Thành vừa rồi còn buồn bã như ngày tận thế, trong nháy mắt đã hết sức vui mừng, ông ta vội đi qua muốn đè Mạc Sợ Hàn xuống: "Mau nằm xuống,  sốt cao chưa hết, cẩn thận kẻo bị choáng đầu."

"Trời đang mưa! Mưa to!" Mạc Sở Hàn phảng phất như không nghe thấy gì, hắn đưa tay đẩy Lý Ngạn Thành đang chắn trước giường ra, sau đó liền nhảy khỏi giường cấp cứu, cảm thấy mấy ống kim truyền dịch trên  mu bàn tay có chút vướng bận, hắn liền rút hết.

"Này, con làm gì thế?" Không chỉ Lý Ngạn Thành mà tất cả mọi người đều thất kinh."Mạc thiếu, cậu còn sốt, không thể nhổ dịch truyền!"

"Cút ngay!" Mạc Sở Hàn như con thú dạo quanh  vòng vây hãm,  hắn thuận tay tóm được một y tá trẻ, khàn giọng thét lệnh: "Áo mưa đâu? Đưa tôi áo mưa!”

Y tá kia sắp bị hắn bóp cho nghẹt thở, cô ta sợ tới mức nói  không nên lời, may mà bên cạnh có vị nam bác sĩ thông minh, anh ta nhanh chóng mang áo mưa tới, lúc này mới giải cứu được y tá trẻ kia.

Bắt được áo mưa, Mạc Sở Hàn không chút do dự liền chạy khỏi phòng bệnh.

Kẻ náo nhiệt này, mọi người trong phòng cấp cứu đuổi theo cũng không biết hắn đang chuẩn bị làm gì!

Hành lang bệnh viện sâu hút như  thể vĩnh viễn không có điểm cuối, Mạc Sở Hàn liều mạng chạy băng băng vẫn không tìm thấy lối ra. Hắn giống con dã thú  nôn nóng, trên đường gặp người nào cũng vồ lấy hỏi: "Sao tôi không ra được? Làm cách nào để ra ngoài hả? Ra ngoài kiểu gì?"

Lý Ngạn Thành sợ hãi, ông ta hỏi bác sĩ chủ trị: "Nó như thế là sao? Điên rồi ư? Hay tinh thần vượt khỏi kiểm soát?"

Bác sĩ đâu biết chuyện gì đang diễn ra, lại không dám bảo không biết [i]( ông ta sợ dưới cơn tức giận, Lý Tướng quân sẽ đuổi mình khỏi bệnh viện)[/i], đành vừa đuổi theo vừa phân tích, nói: " Sốt cao dẫn đến tinh thần hoảng loạn, hơi giống mộng du, đợi sau khi hạ sốt, tinh thần tỉnh táo là ổn thôi."

Quả nhiên, thần sắc Mạc Sở  quả thực có chút giống người mộng du, tỉnh tỉnh mê mê, không phân biệt được phương hướng. Lý Ngạn Thành lo lắng không ngớt, cũng không dám cứng rắn cản hắn, liền quay sang hỏi Thôi Liệt: "Cậu xem nó định làm gì?" Thôi Liệt là người theo Mạc Sở Hàn lâu nhất, đối với hắn cũng hiểu rõ nhất, nếu có thể biết hắn muốn làm gì thì sẽ có biện pháp giải quyết.

Thôi Liệt  không rõ Mạc Sở Hàn muốn làm gì, nhưng anh ta biết tính cách nói một là một, hai là hai của hắn, nên mở miệng nói: "Để anh ấy ra ngoài đi! Không thì trong lòng anh ấy gấp gáp giận dữ càng không có lợi cho thân thể!"

Cái lý do giận dữ trong lòng này  khiến Lý Ngạn Thành cảm thấy có đạo lý, ông ta vội hạ lệnh: "Các người mau dẫn Mạc thiếu ra ngoài!"

Mạc Sở Hàn suýt nữa suy tim mà chết, không thể để trái tim vừa phục hồi của hắn phải nhận bất cứ đả kích hay quá tải gì nữa. Hiện tại không thể kích thích hắn, hắn muốn làm gì thì liền nhanh nhanh phối hợp giúp hắn hoàn thành đi.

Nhận được chỉ dẫn, cuối cùng Mạc Sở Hàn cũng thoát khỏi hành lang sâu hun hút, chạy ra bên ngoài.

Đêm tối đen một mảnh, chỉ đợi cầu vồng lóe lên tia sáng lạnh lẽo trong màn mưa như ánh mắt đùa cợt của ma quỷ dưới địa ngục.

Mưa nghiêng trời lệch đất, tiếng sấm cuồn cuộn, gió lớn quét qua,  hung hãn cọ rửa thế giới này  như định tẩy rửa sạch sẽ không còn thứ gì dơ bẩn.

Sau khi hơi do dự, Mạc Sở Hàn vẫn dũng cảm vọt vào giữa cơn mưa tầm tã, hắn nhìn ngó, tìm kiếm chung quanh. Hắn mang theo áo mưa, trái tim đập mạnh và loạn nhịp, dáng vẻ mờ mịt bộ giống kẻ không thấy đường về nhà.

Lý Ngạn Thành mặc áo mưa quân dụng cùng chạy theo sau, nước mắt ngang dọc, ông ta kéo Mạc Sở Hàn, hỏi: "Con đang tìm gì hả?"

"Tránh ra" ! Mạc Sở Hàn mất kiên nhẫn  đẩy ông ta ra, hắn quát: "Đừng động vào tôi!"

"Con còn sốt cao đấy!" Đáng thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, Lý Ngạn Thành uy phong một đời, giết người quyết đoán, hiện tại chỉ giống bà già dông dài nói tận đâu đâu: "Ba mặc kệ ai trông nom con. Nghe lời, mau cùng ba về đi!"

"Cút ngay!" Mạc Sở Hàn ghét ông ta cản trở tầm nhìn của mình, liền hung hăng đẩy ra.
Thôi Liệt vừa lúc đi tới, anh ta cung kính như lúc bình thường, lạnh lùng hỏi: "Thiếu gia, anh đang tìm Lâm Tuyết ư?"

Cả người Mạc Sở Hàn run lên, hắn chuyển mắt nhìn Thôi Liệt đang đứng trong mưa giống như bây giờ mới nhận ra anh ta, đôi mắt đẹp toát ra tia vui mừng, hắn vội vàng đáp lại: "Đúng vậy, mau đưa tôi đi tìm cô ấy!"

"Được!" Thôi Liệt chăm chú nhìn hắn thật sâu, thở dài nói: "Theo tôi!"

Hắn đưa Mạc Sở Hàn tới trước một chiếc xe jeep quân dụng vuông vức. "Cô ấy ở bên trong."
Mạc Sở Hàn vội vã đi qua, quan sát chiếc xe một hồi rồi làm động tác khiến tất cả mọi người kinh ngạc không hiểu nổi —— đem áo mưa kia phủ lên nóc xe jeep!

Sau đó hắn liền vịn vào xe từ từ ngã xuống đất.

"Sở Hàn!" Lý Ngạn Thành chạy lên, ông ta đẩy hắn, kinh hãi phát hiện ra hắn đã ngừng thở.
--- ------ ---
Đọc đoạn MSH trong lúc mê man vẫn nhớ tới việc đem áo mưa ra che cho LT vì nghĩ bạn Tuyết đang bị nhốt trong chuồng chó bỗng dưng thấy tiếc cho hắn quá,  nếu hắn sáng suốt k bị thù hận che mắt và tin tưởng LT hơn thì chắc đã k đến nông nỗi này  :-(


Đã sửa bởi vann8989 lúc 27.03.2015, 21:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Leyna, Nhi Kul, Tthuy_2203, Yến My, bubenoluz, h20voyeudau, huyen huyen, khuongcoi, tieuthu_soma, vuthuhang95, yuki_piano
Có bài mới 27.11.2013, 11:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 63
THANK FOR READING  


Chương 10.2

Note: theo raw thì Lưu Bắc Thành giờ chuyển sang thành Triệu Bắc Thành T_T

Khi Lâm Tuyết vào phòng  phẫu thuật, Lương Tuấn Đào khăng khăng đi theo. Hắn mặc quần áo tiệt trùng cách ly, hai tay c ũng được y tá khử trùng nghiêm ngặt, sau đó hắn luôn ngồi trước giường giải phẫu nắm chặt tay Lâm Tuyết, không ngừng nói với cô: "Cố chịu đựng, anh biết em có thể gắng được."

Lâm Tuyết nằm sấp trên giường phẫu thuật, hai mắt nhắm lại. Bên vai phải dù đã gây tê nhưng  vẫn có thể cảm nhận được lưỡi dao giải phẫu sắc bén đang cắt vào da thịt tìm kiếm viên đạn găm trong đó.

"Đau không?" Lương Tuấn Đào sát lại gần cô, hắn muốn hôn lên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Tuyết nhưng nghĩ đến việc miệng mình bịt khẩu trang không tiện, đành đổi cách, xoa xoa mặt cô, nói: "Đừng sợ, sẽ xong nhanh thôi!"

"Đinh!" Viên đạn dính máu bị y tá ném vào đĩa, bác sĩ vừa thành thạo khâu vết thương lại vừa an ủi  Lương Tuấn Đào: "Thủ trưởng yên tâm, cô ấy không nguy hiểm gì đến tính mạng đâu!"

Nghe giọng bác sĩ, Lương Tuấn Đào ngẩn người, giờ hắn mới phát hiện: hóa ra bác sĩ mổ chính --  là Vân Phàm. Đuôi mắt hắn nhướng lên, Lương Tuấn Đào liếc kẻ toàn  thân được bao phủ trong đồng phục phẫu thuật xanh lam chỉ hở ra đôi mắt hoa đào  xinh đẹp, hắn có chút kinh ngạc: "Cậu mổ chính à? Được chưa?"

"Tay của Chủ nhiệm Từ bị thương, tôi sợ những người khác bị anh gào thét mà  không thấy rõ tình hình nên cuối cùng quyết định tự mình ra trận!" Vân Phàm trêu chọc  Lương Tuấn Đào, đồng thời động tác trên tay không phút nào chậm trễ, y thuật tinh xảo như vậy thật khiến người khác không tin rằng  anh ta từng là sát thủ chuyên nghiệp.

Lương Tuấn Đào nhịn không được cất tiếng hỏi : "Nghe nói... cậu còn thông thạo thú y?"

"Đúng vậy! Bất kể là người hay thú, kỹ thuật của tôi tuyệt đối không thua kém bác sĩ "hải quy" bậc trên tiến sĩ!"[i]( theo mình nghĩ thì là bác sĩ cấp bậc trên tiến sĩ tốt nghiệp ở nước ngoài về nước) [/i] Khâu xong, Vân Phàm còn cho thêm ít thuốc vào bình truyền dịch.

Tay trái Lâm Tuyết cắm kim truyền, tay phải treo huyết tương, tuy nói vừa phẫu thuật xong cô vẫn rất yếu nhưng thần trí đã thanh tỉnh rồi.

Thấy  Lương Tuấn Đào căng thẳng và quan tâm đến mình nhưng Lâm Tuyết không muốn mở mắt nhìn hắn, cũng không muốn nói gì với hắn.

Cô không giận hắn, cô giận chính mình, giận bản thân vì sao lại kì quái như vậy!

[i]Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào không nợ nần  mày gì hết! Có thể tìm được người hợp tác như anh ta,  nằm mơ cũng nên mỉm cười, mày còn hy vọng xa vời  gì nữa? Nếu không có anh ta, mày đã sớm thành thịt cá trên thớt của  Mạc Sở Hàn, để mặc đôi cẩu nam nữ kia chặt chém, nếu không có Lương Tuấn Đào,  mày có thể có được thân phận như bây giờ sao, nếu không có anh ta, hiện tại mày cũng chết rồi![/i]

"Sao sắc mặt cô ấy xấu thế, mạch đập yêu ớt, thật sự không có chuyện gì chứ?" Đương nhiên Lương Tuấn Đào có chút không yên tâm, hắn liền truy hỏi Vân Phàm.

Vân Phàm bình tĩnh an ủi: "Không có việc gì đâu.  Chủ yếu cô ấy bị mất máu nhiều quá, may là trên đường đi anh đã bảo  người tiếp máu cho Lâm Tuyết, nếu không bây giờ tôi cũng không dám khẳng định như vậy!"

Trong lòng Lâm Tuyết chua xót, cô biết  máu của mình rất hiếm, có lúc kho máu cũng thiếu hụt nhóm máu phù hợp với cô, không ngờ Lương Tuấn Đào đã sớm nhớ rõ, lần này đi cứu người hắn còn cẩn thận mang máu lên xe.

Đúng vậy, nếu không nhờ anh ta mang theo bác sĩ quân y tùy thân và huyết tương đầy đủ thì cô đã tử vong vì mất máu quá nhiều.

[i]Lâm Tuyết, mày nên biết ơn anh ta! Không nên giận dữ với anh ta, không được giống mấy cô gái nhỏ tranh giành tình yêu! Anh ta có mối tình đầu thì sao? Anh ta yêu mối tình đầu của mình thì sao? Chuyện này mắc mớ gì tới mày hả? Hãy coi Lương Tuấn Đào như bạn bè, coi anh ta như bạn bè! Mang lòng biết ơn mà đối đãi với anh ta, anh ta đã làm tất cả vì mày rồi.[/i]

Phẫu thuật hoàn tất, Lâm Tuyết được đẩy vào phòng bệnh Vip chăm sóc đặc biệt, từ đầu đến cuối, Lương Tuấn Đào  luôn nắm tay cô  không buông.

Dù đầu óc tỉnh táo, Lâm Tuyết vẫn không muốn mở mắt. Cô không biết mình có thể điều chỉnh tốt cảm xúc hay không, có thể lấy sự bình tĩnh để đối mặt với hắn hay không.

"Tuyết, mở mắt ra đi!" Vào phòng săn sóc đặc biệt, cuối cùng Lương Tuấn Đào cũng có thể gỡ khẩu trang xuống, hắn hôn lên gò má cô. Khuôn mặt cô lành lạnh, tái nhợt khiến hắn nhìn thấy mà đau lòng không dứt. "Ngoan nào, mở mắt ra, anh biết em đã tỉnh!"

Ra khỏi phòng phẫu thuật, Vân Phàm len lén ra hiệu cho Lương Tuấn Đào thì hắn mới biết: hóa ra trong quá trình phẫu thuật Lâm Tuyết vốn tỉnh lại rồi, chẳng qua cô không muốn để ý đến hắn mà thôi.

Do hổ thẹn, giọng hắn đặc biệt mềm mỏng, thậm chí còn lo mình giải thích chưa đủ: "Anh biết em giận anh, đều do anh không tốt!"

Trong lòng Lâm Tuyết đau xót, cô dứt khoát né tránh bàn tay to của hắn, xoay mặt phớt lờ hắn đi. Thật muốn lấy mạng cô, căn bản cái tính hẹp hòi này  một khi đã bộc phát thì cô cũng không khống chế nổi. Cái gì mà cư xử với hắn bằng tình cảm biết ơn, cái gì mà người hợp tác tốt nhất ... những thứ Lâm Tuyết tự mình dùng để an ủi đều không sử dụng được a!

Cô giận Lương Tuấn Đào! Hận hắn! Cáu hắn! Phải làm sao đây? Cô không khống chế nổi tâm tình của mình, còn thấy tủi thân sâu sắc, không thể nào  biết ơn hắn được!

Thấy biểu tình oán hận của Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào càng luống cuống hơn, quả thực, hắn hận không thể tự giết chết mình: "Anh vô dụng quá! Để em rơi vào tay Mạc Sở Hàn  lâu như vậy, lại còn lầm tưởng em bị Hoắc gia  bắt cóc! . . . Ôi, anh thật đáng chết! Càng sống IQ càng giảm." Hắn nói xong còn buồn bực đấm vào đầu mình hai cái.

Lâm Tuyết mở mắt trong veo, cô  càng không nói gì thêm, hóa ra vì không kịp thời cứu cô nên Lương Tuấn Đào mới thấy áy náy a! Hàng vạn câu nói đồng loạt vọt tới cổ họng Lâm Tuyết nhưng cuối cùng  đều bị cô nuốt trở lại, cô chỉ lạnh nhạt nói một câu: "Anh  không cần áy náy, khi tôi mất tích anh cũng không biết. . ." Khi đó hắn còn vội đưa Hoàng Y Na đến thành phố A du sơn ngoạn thủy, nào biết tin cô bị bắt cóc đâu.

"Sao lại không biết?" Lương Tuấn Đào cảm thấy đề tài mình và Lâm Tuyết đang nói có chút không hợp, hắn liền nghiêm mặt sửa lại cho đúng: "Đêm em mất tích anh đã sốt ruột điên lên!"

"Không thể nào!" Lâm Tuyết thề, nếu cô có thể khống chế  tâm tư của mình thì sẽ không nói chuyện với Lương Thủ trưởng bằng giọng điệu chua xót thế này: "Thủ trưởng đại nhân còn có nhã hứng cùng mối tình đầu của mình du sơn ngoạn thủy, có chỗ nào liên quan đến 4 chữ 'sốt ruột điên lên' chứ? Anh yên tâm, tôi không trách anh, còn muốn cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã kịp thời cứu tôi, nếu không có anh ... tôi đã được Vân Thư Hoa cứu đi rồi!"

Phải để Lương Tuấn Đào hiểu được quan tâm đến sự sống chết của cô không chỉ có mình hắn! Trên thế gian này còn có một Vân Thư Hoa nữa, anh ta mạo hiểm bất chất mưa to và nguy hiểm tính mạng đến chỗ Mạc Sở Hàn cứu cô, thật khiến Lâm Tuyết cảm động.

"Anh  đưa mối tình đầu đi du sơn ngoạn thủy ư?" Lương Tuấn Đào rất oan ức, hắn ồn ào vùng lên: "Em nghe ai nói..." Không đúng, quả thực hắn đến thành phố A  cũng đưa theo Hoàng Y Na, nhưng  không phải đưa cô ta du sơn ngoạn thủy: "Anh đến thành phố A để nhờ Kẻ Điếc và Kẻ Điên giúp anh tìm kiếm tin tức của Hoắc Vân Phi, anh nghĩ em rơi vào tay Hoắc gia. Vì bệnh tình của Y Na rất nghiêm trọng, anh đành đưa cô ấy đi cùng... Từ từ đã, sao em lại biết?"

Lâm Tuyết nhìn dáng vẻ của Lương Tuấn Đào, biết hắn không nói dối, trong lòng  khẽ động nhưng cô không nói gì.

Lương Tuấn Đào hận không thể đấm ngực dậm chân để nói rõ sự vô tội của mình: "Có trời đất chứng giám, từ đêm em mất tích, anh hoàn toàn không ngủ yên được, cả ngày chạy đông chạy tây truy đuổi thằng nhóc Hoắc Vân Phi kia, thật không ngờ em lại rơi vào tay Mạc Sở Hàn!"
Lâm Tuyết ngắt lời hắn, cô lạnh lùng hỏi: "Thư Hoa đâu?"

"..." Lương Tuấn Đào liếc cô một cái đầy cảnh giác, có chút chột dạ: "Em tìm anh ta làm gì? Anh cho em biết, so với anh, anh ta chỉ đến trước 1 bước thôi! Vân Thư Hoa cũng  không chuẩn bị máu và xe cứu thương, dù cứu được em ra, nửa đường nói không chừng..." Lương Tuấn Đào vốn muốn nói nửa đường có lẽ 'đứt rồi'  nhưng cảm thâý có chút điềm xấu, hắn liền dừng lại không nói tiếp nữa. Có điều: khi nên tranh công thì phải tranh công, không thể để Lâm Tuyết nghĩ rằng Vân Thư Hoa rất quan trọng, còn Lương Tuấn Đào hắn là kẻ có cũng được mà không cũng được! Nhất định phải để cô hiểu rõ: hắn rất quan trọng với cô.

Đúng lúc này Triệu Bắc Thành gọi điện tới, Lương Tuấn Đào biết anh ta muốn báo cáo kết quả giải quyết công việc  ở Thu Cẩm Viên nên đành

tạm dừng đề tài đang nói, sau khi nhận điện thoại nghe được vài câu, hắn không nén nổi tức giận, nói: "Sao có thể để Mạc Sở Hàn chạy mất? Hắn chui xuống đất rồi à?"

"Thủ trưởng, anh đừng kích động, trước nghe tôi nói đã!" Từ điện thoại truyền ra giọng nói bình tĩnh của Triệu Bắc Thành: "Sự việc rất trùng hợp! Tối qua Mạc Sở Hàn đột nhiên phát bệnh nôn ra máu, bệnh đến mức mơ mơ màng màng nên bị Thôi Liệt đưa tới bệnh viện quân khu bộ đội đặc chủng rồi!"

". . ." Tại sao có thể trùng hợp như thế chứ! Lương Tuấn Đào quả thực cũng muốn thổ huyết! Vốn tưởng tóm được Mạc Sở Hàn sẽ cho hắn trầy gân tróc da, cuối cùng đốt đèn trời. Kết quả lại để hắn chạy thoát! " Triệu Bắc Thành. Tôi cho cậu biết, mặc kệ cậu dùng phương pháp gì cũng mau tóm Mạc Sở Hàn về đây cho tôi! Nếu không, sau này khỏi cần theo tôi lăn lộn nữa!" Lương Tuấn Đào nói xong liền thở phì phì mà cúp điện thoại!

Lâm Tuyết ngược lại không hề để ý tới việc  Mạc Sở Hàn có bị bắt hay không, cô chỉ quan tâm tới một người: "Vân Thư Hoa đâu?"

"Móa!" Lương Tuấn Đào không nén được lửa giận, "Em có thể mở miệng ngậm miệng đừng ở trước mặt anh nói về hắn được không? Anh  là chồng em, ở trước mặt anh mà em nói về người đàn ông khác,  anh sẽ ghen đấy!"

Lâm Tuyết ngẩn người ba giây, không phải cô bị  lời nói của Lương Tuấn Đào gây rung động mà bị nhân phẩm vô biên của hắn gây kinh hãi! Trời ạ! Trên thế giới sao lại có cực phẩm vô liêm sỉ đến vậy chứ? Hơn nữa nghe nói còn là lão công của cô! Không đúng, rõ ràng  hắn dám tự cho mình là chồng cô!

"Lương Tuấn Đào, anh và mối tình đầu chơi trò mập mờ dư tình chưa dứt, tôi không thèm so đo với anh thì thôi, anh dựa vào cái gì mà tính toán việc tôi gọi tên Vân Thư Hoa hả? Tôi gọi tên anh ấy thì sao? Anh ấy là bạn tôi, khi tôi gặp nạn Thư Hoa  không màng nguy hiểm tính mạng đến cứu tôi, vì sao tôi không thể nói về anh ấy hả?" Lâm Tuyết phẫn nộ liền vứt hết mấy thứ gọi là  "5 nguyên tắc chung sống hoà bình" ra khỏi đầu, cô gào lên  với Lương Tuấn Đào cực kì tức giận.

Đại khái là Lương Tuấn Đào cũng chưa từng thấy Lâm Tuyết phẫn nộ thế này ( kể cả khi hắn ăn sạch cô cũng không thấy cô bi phẫn muốn chết như bây giờ), khí thế của hắn liền yếu đi, Lương Tuấn Đào nhỏ giọng nói: "Anh đâu có cùng Hoàng Y Na dư tình chưa dứt!"

"Tôi mặc kệ chuyện giữa anh và cô ta,  cũng không có hứng thú trông coi! Tôi chỉ hỏi anh  —— Vân Thư Hoa đâu?" Thể lực Lâm Tuyết vốn chống đỡ không được nữa rồi, lại vừa trải qua  phẫu thuật, thái dương cô túa mồ hôi.

Lương Tuấn Đào thấy sắc mặt cô không tốt, liền nhân nhượng thỏa hiệp: "Anh ta không sao, em ngủ đi, anh sẽ cho người thả Vân Thư Hoa ra."

*

Lâm Tuyết luôn ngủ mê man, thỉnh thoảng cô mở mắt, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên hoảng loạn và lo sợ không yên. Đợi khi thấy  Lương Tuấn Đào vẫn ở cạnh mình, cô mới yên giấc trở lại, bình thản nhắm mắt ngủ tiếp.

Từ nhỏ đến lớn, môi trường  lãnh khốc vô tình đã luyện cho Lâm Tuyết tính cách cứng cỏi và năng lực tiếp nhận dị thường. Nhưng sự  ngược đãi nhục nhã của Mạc Sở Hàn chắc chắn đã  tạo thành bóng ma ám ảnh cô.

Trong lúc ngủ mơ, cô thường mơ thấy mình bị giam vào lồng sắt, hơn nữa bên trong có rất nhiều chó, bọn chúng nhe răng nhếch miệng nhìn cô, hung ác bổ nhào về phía cô cắn xé.

Tiếng kêu thê thảm kéo dài liên tục nhưng Lâm Tuyết có cảm giác đây không phải âm thanh của mình, giống như có kẻ nào đó đang đau đớn mà thét chói tai.

Mồ hôi lạnh trên  thái dương được khăn ấm lau đi cẩn thận, sau đó có một đôi môi ấm áp khẽ hôn lên miệng và  má cô, dịu dàng an ủi: "Đừng sợ, anh ở đây rồi."

Là Lương Tuấn Đào! Lâm Tuyết theo bản năng nắm chặt  bàn tay lớn ấm áp,  mạnh mẽ của hắn, cô cảm thấy hắn truyền cho mình bình yên và tin tưởng, cô lại ngủ say lần nữa..

Lương Tuấn Đào ở cùng cô một ngày liền, dường như hắn không lúc nào rời khỏi cô gái bên cạnh. Mệt mỏi -- hắn liền cùng cô ôm nhau ngủ. Tỉnh dậy, hắn lại cẩn thận chăm chú ngắm nhìn gương mặt tiều tụy của cô, hắn hơi ngạc nhiên: tại sao một cô gái lại có tính cách cứng cỏi và năng lực tiếp nhận như thế này nhỉ?

Tuy không bước chân ra khỏi  phòng bệnh nhưng tin tức trên các phương diện ùn ùn không ngừng truyền đến báo cho Lương Tuấn Đào biết nguyên nhân và kết quả một cách kỹ càng tỉ mỉ, hắn biết rõ  khi Lâm Tuyết bị Mạc Sở Hàn nhốt ở Thu Cẩm Viên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Cô  bị giam trong lồng sắt, thậm chí suýt bị  Thư Khả thả chó cắn chết, sau đó Lâm Tuyết còn tận mắt chứng kiến kết cục "gieo nhân nào gặp quả nấy" bi thảm của Thư Khả. Những cô gái bình thường khi trải qua những chuyện kinh hãi như vậy đều khóc thét chói tai,  nói năng lộn xộn. Nhưng khi Lâm Tuyết tỉnh lại cũng không có biểu hiện đáng chú ý nào, ngay cả trong lúc ngủ mơ cô cũng chỉ run rẩy đổ mồ hôi lạnh, không khóc cũng không kêu.

Rốt cuộc thần kinh của cô gái này được luyện từ gì đây? Lương Tuấn Đào  không thể không bội phục sức nhẫn nãi và tiếp nhận siêu phàm của cô.

Khi còn trong Bộ đội đặc chủng, hắn được huấn luyện chuyên nghiệp rất nghiêm khắc, tàn bạo, hắn biết muốn có được tố chất tâm lý siêu mạnh đâu phải chuyện dễ. Không biết Lâm Tuyết đã trải qua bao nhiêu gian khổ mới luyện được thành quả hôm nay  —— mềm như cuộn chỉ, dẻo như thép tinh!
Lương Tuấn Đào dịu dàng nhẹ vuốt tóc cô, hắn không nén được yêu mến cùng thương xót. Thỉnh thoảng hắn hôn môi cô, hắn có cảm giác nụ hôn của mình có thể khiến Lâm Tuyết an ổn, khiến cô không gặp ác mộng, không run rẩy nữa.

Dần dần, hô hấp của Lâm Tuyết cũng ổn định, cô nằm trong lồng ngực rắn chắc ngủ thật say. Một tuần liền Lâm Tuyết ăn không ngon ngủ không yên, Lương Tuấn Đào cũng vậy. Vì tìm kiếm cô, suýt nữa hắn đã lật cả Thủ đô lên. Bây giờ cô đã ở trong vòng tay hắn, cuối cùng hắn đã có thể ôm cô ngủ ngon.

Lâm Tuyết ngủ thẳng tới khi mặt trời lặn mới tỉnh dậy trong chốc lát, Lương Tuấn Đào liền bảo người đưa bữa tối đã chuẩn bị từ sớm tới, cô rất thích cháo gà xé sợi, bánh bao hấp và rau xào nhạt.

Lâm Tuyết ăn không nhiều nhưng cô rất cố gắng ăn, để khôi phục thể lực cần phải hấp thụ đồ ăn.
Dù cả ngày chưa ăn cơm nhưng Lương Tuấn Đào vẫn tự tay cho Lâm Tuyết ăn trước, thoạt nhìn cô có vẻ rất yếu. Lâm Tuyết cũng không từ chối ý tứ ân cần hòa hảo của hắn, cô thấy lương tâm hắn áy náy, liền chấp nhận sự tạ lỗi này  —— nằm trên giường bệnh để hắn bón cơm cho mình!

Ăn tối xong, Lâm Tuyết tiếp tục mê man như muốn ngủ bù cho mấy ngày trước. Có điều, trước khi sắp ngủ, cô không tự chủ được nâng mắt nhìn  Lương Tuấn Đào. Tuy không nói gì nhưng cô  vẫn hy vọng hắn sẽ không rời đi.

Lương Tuấn Đào vội súc miệng, bảo y tá dọn dẹp đồ ăn rồi nằm xuống bên cạnh Lâm Tuyết, hắn ôm cô vào lòng, vừa như vỗ về trẻ nhỏ, vừa như dỗ dành cô: "Ngủ đi! Anh không đi đâu hết."
Có hắn những lời này, Lâm Tuyết an tâm nhắm mắt, tiếp tục ngủ bù.

Thấy cô đã ngủ, Lương Tuấn Đào  lặng lẽ sờ sờ điện thoại trên đầu giường, bấm xong dãy số, hắn lo lắng hỏi: "Y Na sao rồi? Vẫn chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm ... A, không được  tiếc bất cứ giá nào mà chữa trị cho cô ấy, nếu Y Na có gì ngoài ý muốn, toàn bộ bác sĩ các người sẽ bị cách chức!"

Đôi mi thanh tú khẽ động,  Lâm Tuyết làm tổ trong ngực Lương Tuấn Đào phần nhiều đoán được Hoàng Y Na kia đang tái phát bệnh cũ, không thì lại cắt cổ tay. Nhưng nhìn miệng vết thương sâu hoắm trên tay cô ta, nếu cắt cổ tay nữa thì có khi cái tay kia sẽ bị phế đi,  vậy có lẽ là bệnh cũ tái phát rồi.

Đoán xong, Lâm Tuyết liền chìm vào mộng đẹp lần nữa.




Kẻ Điên : Thiệu Kiệt
Kẻ Điếc : Đoạn Dật Phong
2 anh này xuất hiện trong bộ Danh môn quan phu nhân của Yên Mang (có liên quan tới Hà Hiểu Mạn, Lãnh Bân, Vân Phàm) , chap tới sẽ bonus thêm cái văn án truyện đó để m.n biết sơ qua mấy vị này (dù k liên quan nhiều đến truyện nhưng mình đang rỗi hơi + đoạn còn lại của chap 10 cũng k dài lắm--> thêm vào cho dài chút  :sweat: . Thông cảm . thông cảm  :sweat:  )

_____
Có tí ấm, có tí dấm, có tí hot nữa thì tốt  :)2

Đọc xong m.n đã bớt ghét a Đào chưa nhỉ  :-D


Đã sửa bởi vann8989 lúc 27.03.2015, 21:43, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 307 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: avsan, beheonhoxinh, Diep bach, hjnna, lọ lem đanh đá, manhci150296, Muahuongduong, pypyl, thuha155, Tiểu Linh Đang, tiểu phấn và 197 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.