Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Phu quân ngây thơ nhất thiên hạ - Duyệt Vi

 
Có bài mới 05.11.2013, 19:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 44034 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ - Duyệt Vi - Điểm: 12
29.Nghị Sự

Khí trời dần chuyển lạnh, may mà khí hậu Di Lăng ấm áp, cho dù gần tới tháng chạp cũng không lạnh lắm. Mấy chú vịt con cũng lớn dần, màu lông vàng trắng ban đầu từ từ xuất hiện một số sợi lông màu xanh lục, nhìn đẹp hơn vịt bình thường rất nhiều. Thành thử Đông Phương Manh càng để tâm đến chúng, cơ hồ ngày nào cũng như hình với bóng. Nếu không phải Yến Hồng cực lực ngăn cản, đoán chừng đi ngủ cũng muốn ngủ chung. Yến Hồng nghĩ tới mình suýt nữa phải ngủ cùng mấy con vịt, không phải không dị ứng, lỡ đám vịt con này không kiểm soát được, tùy tiện cống hiến mấy bãi “hoàng kim”, phỏng chừng cả đời này nàng bị chúng ám ảnh…

Con gà mái mơ ấp trứng hộ Tiểu Hoa không biết sao màchấp nhận Đông Phương Manh làm lãnh đạo “đàn con yêu” của nó một cách thần kỳ, ngày nào cũng giống như giám đốc đi sau mông bầy vịt con, thỉnh thoảng lại áp tải vịt con lạc đội trở về hàng ngũ. Đông Phương Manh trái lại bình an ở chung với nó, hơn nữa mỗi lần cho vịt con ăn cũng không quên nó, có thể nói là có tình cách mạng.

Đang nghĩ tới mấy con vịt hoang này thì thấy vịt tư lệnh Đông Phương Manh dẫn đám thú cưng yêu quý của hắn xếp hàng đi tới, Tiểu Hoa đi sau cùng áp đội, kiêu ngạo uốn éo cái mông. Mỗi lần Yến Hồng thấy cảnh này luôn cảm thấy lòng mình ấm áp, dường như hạnh phúc đầy ắp muốn vỡ cả tim nàng ra, tuy rằng tình cảnh này nhìn cũng rất buồn cười.

Đang nghĩ ngợi lung tung, bọn vịt con “cạc cạc cạc” đi tới trước mặt nàng, tiếng vịt con kêu nghe chói tai hơn, còn lâu mới biến hóa thành tiếng khàn khàn “quạc quạc”, tuy rằng có lúc chúng kêu liên tục cũng rất ồn nhưng trước nay Yến Hồng không ngại loại ầm ỹ này. Bởi vì từ lúc sinh ra đã sống cùng con người, vịt con cũng không sợ lạ, mấy tên oắt con to gan chạy lên mổ vạt váy Yến Hồng, Tiểu Tam nghịch nhất thậm chí còn hào hứng xông lên ấn móng vuốt, cổ tên oắt này có một vòng lông xanh lục, đẹp nhất bọn, cũng dễ nhận biết nhất.

“Cạc cạc.” Đông Phương Manh nhìn Yến Hồng, cười tít mắt bắt chước vịt con kêu, chọc Yến Hồng cười khanh khách, thế là hắn càng ra sức học, bọn nha đầu ở gian ngoài nhìn thấy cũng cười không ngớt.

“Tam biểu ca.” Giọng Mộc Vũ Phi vang lên bên ngoài.

Yến Hồng lạnh nhạt liếc ra ngoài, gọi như thế, trừ Mộc Vũ Phi ra không cần nghĩ tới người thứ hai. Người này cũng lạ thật, rõ ràng rất xem thường Đông Phương Manh nhưng mấy ngày nay lại hết sức ân cần với Đông Phương Manh, luôn chủ động tìm hắn chơi cùng, chẳng ngại phần lớn thời gian không được chú ý và đáp lại.

Mỗi lần hắn đến, ánh mắt luôn như có như không rơi trên người nàng. Yến Hồng âm thầm xét lại, chẳng lẽ hắn còn nghi ngờ với mình? Người này thật đúng là nhàm chán, mặc kệ thế nào, chuyện vợ chồng nàng và Đông Phương Manh không đến phiên hắn nhúng tay vào! Quỷ con còn nhỏ mà dằng dai thấy sợ!

Có điều hai ngày nay Đông Phương Manh cũng sẽ dành chút thời gian để ý hắn, bởi vì tên này nhè ngay bọn vịt con mà xuống tay. Hết giúp huấn luyện vịt con bơi lội lại bắt cá con này nọ làm thức ăn, Đông Phương Manh rất chờ mong năng lực của Mộc Vũ Phi ở mặt này.

“Tam biểu ca, đệ bắt được một mớ sâu và châu chấu, vịt con có đồ ăn rồi.” Mộc Vũ Phi hào hứng chạy vào, một tiếng gọi ban nãy coi như là chào hỏi rồi.

“Quấy rầy tẩu tẩu rồi.” Mộc Vũ Phi hơi mất tự nhiên chào nàng, mắt cũng không dám nhìn thẳng. Yến Hồng lạnh nhạt ừ một tiếng, sau đó lấy khăn tay lau mặt cho Đông Phương Manh, không biết hắn chui rúc chỗ nào mà mặt lem nhem.

“Sâu, vịt con ăn.” Đông Phương Manh ngoan ngoãn chờ Yến Hồng lau mặt cho hắn xong chỉ vào vịt con cười với Mộc Vũ Phi. Mộc Vũ Phi sán lại bên người hắn, mở cái hũ nhỏ trong tay ra, quả nhiên bên trong toàn là sâu bò lổn nhổn, còn có mấy con châu chấu đang búng tanh tách. Yến Hồng hơi sợ mấy thứ này, nhìn xong là rợn cả người, không nhịn được muốn cách xa một chút.

Không dấu vết thối lui mấy nước, Yến Hồng cười nói với Đông Phương Manh: “Manh Manh, Hồng Hồng xuống nhà bếp làm ít đồ ăn, lát nữa ăn bánh nướng nhé, được không?” Đông Phương Manh đang tập trung tinh thần cho vịt con ăn, hoàn toàn không chú ý nàng nói gì. Ngược lại Mộc Vũ Phi nghe xong ngoẹo đầu nhìn nàng, sau đó đỏ mặt nói: “Tẩu tử bận thì đi đi, ta… ta trông chừng tam biểu ca cho.”

Yến Hồng ngẩn ra, gật đầu: “Làm phiền thế tử.”

Nói rồi đi xuống nhà bếp nghiên cứu điểm tâm mới.

Còn chưa tới nhà bếp nhỏ đã nghe Khả Nhân gọi, nói lão phu nhân cho mời. Yến Hồng dặn Y Nhân chiên ít bánh khoai mang lại chỗ Đông Phương Manh rồi đi ra tiền sảnh với Khả Nhân.

“Con dâu thỉnh an mẹ. Mẹ có chuyện gì cần con dâu làm sao?” Yến Hồng hành lễ xong liền hỏi.

“Hồng nhi không cần đa lễ, nào, ngồi xuống đã.” Lão phu nhân cười vẫy nàng, đợi nàng ngồi xuống liền nói: “Sắp đến sinh nhật mười tám tuổi của Manh nhi rồi, là ngày mười hai tháng mười hai, từ giờ tới đó còn không tới nửa tháng nữa. Hồi trước nhờ người xem bát tự [22] cho nó đều nói đó là ngày tốt, nói Manh nhi là người có phúc. Ai ngờ Manh nhi lại mắc phải chứng bệnh thế này… ôi, lạc đề rồi, bây giờ Manh nhi cưới được con, chứng tỏ Manh nhi có phúc thật, ta và Công gia đều muốn làm sinh nhật thật vui vẻ cho Manh nhi. Con thấy được không?”

Yến Hồng động tâm, làm sinh nhật cho Đông Phương Manh? Gả tới đây nửa năm, nàng chưa từng hỏi tới sinh thần bát tự của Đông Phương Manh. Trước đó bà mai tới Yến phủ hạ sính, nàng cho rằng không liên quan đến mình nên chưa từng để ý, sau này gả tới đây, nàng lại quên đi hỏi thăm. Chuyện quan trọng như thế mà quên mất, đúng là đầu heo. Yến Hồng âm thầm trách mình vô tâm, ngoài mặt thì cười hết sức tự nhiên: “Làm sinh nhật cho tướng công thì hay quá. Không biết mẹ chuẩn bị làm thế nào?” Với tình trạng Đông Phương Manh bây giờ, không nên làm lớn, dù sao hắn vẫn không thích hoàn cảnh có quá đông người.

Ắt hẳn lão phu nhân cũng đã cân nhắc điểm này rồi: “Bây giờ khó khăn lắm Manh nhi mới hoạt bát lên một chút, ta và Công gia thương lượng rồi, không làm lớn làm chi, người trong nhà tụ họp lại, chỉ cần Manh nhi vui vẻ là được. Sau đó dẫn nó đi từ đường dập đầu, một là cảm tạ tổ tiên phù hộ nó, hai là cầu tổ tiên tiếp tục che chở con ta, để cuộc đời nó không buồn không lo, không tật bệnh quấn thân.”

Thế gian biết bao kẻ si ngốc, thương thay lòng cha mẹ.

Yến Hồng nhìn hai bên tóc mai bạc trắng của lão phu nhân, nếp nhăn nơi khóe mắt, năm tháng lưu lại từng vết từng vết khiến tuổi xuân như hoa như ngọc rút đi, nhưng lòng yêu con tha thiết của người làm mẹ thì chưa từng thay đổi theo thời gian. Yến Hồng nhớ tới mẫu thân khi còn sống cũng che chở, dạy dỗ nàng, trong lòng vừa ấm áp vừa chua xót, không kềm được nắm tay lão phu nhân: “Mẹ yên tâm, con dâu nhất định chăm sóc tướng công chu đáo, không để cha mẹ lo lắng nữa.”

“Con ngoan, con đó, sớm cùng Manh nhi sinh cháu nội cho chúng ta bồng, ta và Công gia cũng không còn gì nuối tiếc nữa, ha ha.” Lão phu nhân nháy nháy mắt, cười hết sức gian tà.

Yến Hồng tức thì đổ mồ hôi, nàng không phản đối nhưng rõ ràng Đông Phương Manh còn chưa thông suốt mà… lại nói chuyện bế cháu, không phải còn có thế tử gia Đông Phương Ngọc và nhị công tử Đông Phương Tề sao… ý tứ này cứ như nàng và Đông Phương Manh mới là chủ lực ấy?!

“Đúng rồi, Tề nhi gửi thư về nói sẽ về trước sinh nhật Manh nhi. Ngọc nhi cũng gửi thư từ biên quan về nói quà sinh nhật cho Manh nhi đang trên đường đưa về. Có một chuyện muốn bàn bạc với con. Trong thư Tề nhi nói, Vũ Phi không hề phụng mệnh cha mẹ tới Di Lăng thăm chúng ta mà là tự bỏ nhà đi. Thằng bé Vũ Phi này thật là, không làm người ta bớt lo tí nào, không biết làm cha mẹ nó sốt ruột ra sao nữa. May mà trước đó cha con viết thư cho Tề nhi có nhắc tới chuyện Vũ Phi tới Di Lăng, bằng không chúng ta còn không biết nội tình ra sao nữa. Con xem, có cần nói với Vũ Phi, Công phủ phái người đưa nó về không?” Hiển nhiên lão phu nhân cũng đau đầu vì việc này, tuy chỉ ở chung một thời gian rất ngắn nhưng từ trên xuống dưới Quốc Công phủ không ai không biết thế tử Nhữ Nam vương này cực kỳ tùy hứng, không dám chọc hắn.

Hình như trừ mình ra, không có người nào dám cau mặt với thằng nhãi Mộc Vũ Phi này thật. Chẳng lẽ lão phu nhân muốn mình đi khuyên Mộc Vũ Phi trở về? Nhiệm vụ này hơi gian khổ đấy…

“Mẹ, theo con dâu thấy, bây giờ chúng ta đã rõ nguyên nhân tiểu thế tử trốn nhà đi rồi, nếu nói trắng ra với hắn, chắc chắn hắn không còn mặt mũi nào, đến chừng đó cho dù chịu về cũng sẽ không nhận tình của Công phủ. Lỡ nửa đường hắn trốn nữa, Nhữ Nam vương tìm không thấy con sẽ trách ngược lại chúng ta. Không bằng chờ nhị bá trong cung về, làm sinh nhật cho tướng công xong lại nhờ nhị bá đưa tiểu thế tử về. Một là tiểu thế tử ở trong phủ thời gian dài, cũng buông lỏng bớt, cơn giận của Nhữ Nam vương chắc cũng tiêu bớt rồi, chừng đó quay về phủ chắc hắn sẽ không chống đối. Hai là nhị bá vào kinh, vừa hay dọc đường có thể coi chừng, đề phòng rủi ro. Việc này cũng cần cha viết một phong thư, nói rõ sự tình với Nhữ Nam vương, báo cho vương gia vương phi không cần quá lo lắng.” Yến Hồng ngẫm nghĩ, nói hết điều mình cân nhắc ra, lão phu nhân gật đầu lia lịa, đồng ý với nàng.

Thật lòng Yến Hồng cũng chỉ ước gì tiểu bá vương này sớm hồi kinh giùm nàng, đỡ mắc công nàng nhìn thấy hắn là bực, lại không thể đắc tội. Nhưng nàng cũng biết quá nửa là cái tôi của thiếu niên, nếu bị người ta nói “Chúng ta biết ngươi trốn nhà đi, ngươi mau về nhà”, không biết hắn còn gây ra sóng gió gì nữa. Thôi được, ráng nhịn một thời gian nữa, chờ Đông Phương Tề về, ắt có thể làm tên oắt này phục tùng.

“Đúng rồi mẹ, sinh nhật tướng công có quay về phủ không? Con có cần kêu hạ nhân thu dọn đồ trước không?” Bỗng nhiên Yến Hồng sực nhớ ra chuyện này liền hỏi.

“Sinh nhật làm ở biệt trang này đi, chỗ này phong cảnh đẹp, Manh nhi cũng thoải mái. Chừng đó Tề nhi và hạ nhân trong phủ cũng tới, không lo. Sau này á, chỉ cần các con muốn, thích ở đây bao lâu thì ở, đằng nào bây giờ ta và cha con cũng chỉ muốn dưỡng già, không muốn mệt mỏi gì nữa.”

“Vậy chuyện bái tế từ đường?” Yến Hồng mù mờ.

“À, cái đó không cần hoảng. Mười tám tháng chạp chính là ngày đại cát, đến chừng đó lại đi bái tế càng tiện.” Đang thương lượng, đột nhiên Y Nhân hớt hơ hớt hải chạy vào, nói thế tử Mộc Vũ Phi rớt xuống ao cá rồi…

[22] Bát tự: tám chữ (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi) Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người. Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi “Bát tự thiếp” cho nhau, còn gọi là “canh thiếp” hay “bát tự”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 05.11.2013, 19:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 44034 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ - Duyệt Vi - Điểm: 12
30.Chết Đuối

“Rớt xuống nước?” Yến Hồng và lão phu nhân nhìn nhau.

Yến Hồng giật mình nhớ ra, tiểu ngốc nhà mình ở cùng với Mộc Vũ Phi, vội vàng hỏi: “Tướng công đâu? Chàng có sao không?” Lão phu nhân vừa nghe cũng nóng ruột: “Sao Manh nhi lại ở chung với Vũ Phi hả?”

“Xin lão phu nhân, tiểu thư yên tâm, cô gia ở trên bờ không sao cả. Chỉ là hình như Mộc thế tử không biết bơi, lúc nô tỳ chạy tới thì đụng tùy tùng Lưu Đức của thế tử, ông ta đã cứu người rồi.” Y Nhân xì xồ một tràng, lúc này hai người mới yên tâm, quyết định đi qua xem.

Đợi hai người hấp tấp chạy tới bên bờ ao, vừa vặn thấy Lưu Đức vớt Mộc Vũ Phi lên bờ. Trời đã vào đông, tuy rằng ấm hơn Bắc quốc rất nhiều nhưng nước ao vẫn rất buốt. Lúc Mộc Vũ Phi được cứu lên, mặt mày xanh lét sưng phù, hai mắt nhắm chặt, hình như ngất đi. Lưu Đức nôn nóng không ngừng ấn bụng Mộc Vũ Phi, nửa ngày không thấy hắn động đậy.

Còn Đông Phương Manh, tay nắm chặt, co rúm người ngồi một bên, không ngừng run rẩy. Bầy vịt con luôn như hình với bóng lúc này cũng rúc bên cạnh Tiểu Hoa, có lẽ là cảm nhận được không khí nặng nề, không dám lại gần người.

Yến Hồng thắt lòng, mới có một lát sao lại phát sinh biến cố này? Lỡ tiểu thế tử gặp rủi ro gì ở Công phủ…

“Thế tử, thế tử ngài tỉnh lại đi, ngài không thể xảy ra chuyện được, nếu không tiểu nhân chết ngàn vạn lần cũng không đủ, tỉnh lại đi…” Lưu Đức hoàn toàn không để ý cả người mình ướt đẫm, hốc mắt đỏ vằn, loáng thoáng hơi nước, lòng nôn nóng vạn phần.

Lão phu nhân thấy thế kinh hoàng hô lên, hai mắt đỏ ửng, nhưng bà là người đã trải qua sóng gió, bình tĩnh lại rất nhanh, tức tốc gọi người đi gọi đại phu đi cùng tới.

Thấy Lưu Đức ấn bừa không có bài bản gì, Yến Hồng cũng sợ kéo dài lâu thì hi vọng cứu chữa càng thấp. Tuy rằng lo cho Đông Phương Manh nhưng dù sao cứu người quan trọng hơn. Nàng cẩn thận ngẫm lại phương pháp cứu người chết đuối đời trước từng học, tiến lên ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát một chút. Kết mạc sung huyết, mũi miệng đầy bọt, ắt là uống rất nhiều nước, bụng trên trướng lên, sờ sờ người, tay chân lạnh tanh, hô hấp mỏng manh.

Yến Hồng vội vàng lên tiếng cản Lưu Đức: “Đừng làm bừa, ta có biện pháp cứu hắn.” Trước tiên xử lý sạch đờm trong miệng mũi Mộc Vũ Phi, ra hiệu cho Lưu Đức gập một chân lên, đặt Mộc Vũ Phi nằm sấp trên đùi ông ta, lựa tư thế để ép nước sặc trong cuống họng, khí quản ra ngoài, lại nghiêng đầu Mộc Vũ Phi qua một bên cho nước chảy ra khỏi miệng mũi hắn, làm cho hô hấp thông thuận.

Quả nhiên sau khi làm thế, nước từ trong họng hắn sặc ra, đợi nước ọc ra hết, Yến Hồng lại ra hiệu cho Lưu Đức đặt đầu hắn ngay ngắn lại. Quả nhiên, một lát sau, mi mắt Mộc Vũ Phi động đậy, người co giật mấy cái, đã có tri giác rồi.

Yến Hồng cũng nhẹ nhõm, may mà thằng nhãi này sặc nước nhẹ, nếu nặng hơn, thì phải hô hấp nhân tạo. Khoan nói thời cổ đại nam nữ cách biệt, đến chừng đó nàng giải thích cách cứu người này kiểu gì? Không cứu, mạng người bằng trời, cứu rồi, hậu họa vô cùng.

May mà Lưu Đức vớt hắn lên sớm, xem ra uống nước không nhiều lắm. Lúc này quản sự Tiểu Lâm và đại phu đồng loạt chạy đến. Quản sự Tiểu Lâm quả nhiên là người có nghề, liếc một cái liền nghiêm trang nói: “Thiếu phu nhân nhanh trí, tiểu thế tử ọc nước ra rồi, không đáng ngại nữa.”

Yến Hồng nhìn mọi người, tỉnh bơ nói dối: “Năm ngoái lúc chưa gả, trong phủ từng có tiểu nô bộc nghịch ngợm, không cẩn thận rơi xuống nước. Ta thấy quản gia trong nhà làm như thế, cứu đứa bé kia tỉnh lại rất nhanh, ấn tượng rất sâu không ngờ hôm nay lại có chỗ dùng.”

Lão phu nhân nghe xong vội vàng sai người lấy quần áo khô khoác lên người Mộc Vũ Phi, đại phu thấy hơi thở Mộc Vũ Phi dần đều đặn, bắt mạch xong nói với mọi người: “Thế tử gia rớt xuống ao, vốn đã bị lạnh, còn uống không ít nước ao, sợ là khí lạnh xâm nhập, khó tránh khỏi chứng cảm lạnh. Không bằng đưa vào phòng trước, đợi lão phu kê đơn kềm bệnh, nếu trong vòng hai ngày không phát sốt thì không phải lo nữa. À, một lát nữa thế tử sẽ tỉnh, lão phu nhân và thiếu phu nhân không cần nôn nóng.”

Lúc này lão phu nhân mới yên tâm được một nửa, sai người đưa Mộc Vũ Phi về phòng, quay đầu nhìn Đông Phương Manh co đầu rụt cổ một bên, không kềm được nhìn Yến Hồng, trong mắt đầy đau lòng. Yến Hồng cũng lo không kém nhưng trước mắt cũng không thể bỏ mặc Mộc Vũ Phi bèn nói với lão phu nhân: “Mẹ đi sắp xếp đi, tướng công có con trông rồi, sẽ không có việc gì đâu, mẹ đừng lo. Lát nữa con dâu sắp xếp xong lại đi thăm thế tử.”

Mắt lão phu nhân cay xè, là mẫu thân, đương nhiên bà rất muốn lại gần ôm con vào lòng mà thương tiếc, an ủi nỗi đau của nó, làm nó bớt sợ hãi, nhưng bà cũng biết, hiện tại con cần Yến Hồng nhất. Thế nên dù có lo lắng đi nữa, cũng chỉ biết đau lòng nhìn Đông Phương Manh một cái, nặng nề gật đầu với Yến Hồng rồi mới đi theo đại phu.

Đoàn người chân trước vừa đi, Yến Hồng hấp tấp xông lên ôm hắn vào lòng, dịu dàng vỗ về: “Manh Manh đừng sợ, không sao rồi không sao rồi, đừng sợ đừng sợ.”

Hắn vẫn run rẩy như cũ, căn bản không nghe nàng nói cái gì. Nàng không nản lòng, không ngừng an ủi hắn, vỗ nhẹ lưng hắn. Hồi lâu rốt cuộc hắn chậm chạp ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt, trong mắt toàn là kinh hoàng, không dám nhìn mặt nước lấy một giây, níu vạt áo nàng, không ngừng co rút.

“Đừng sợ, Manh Manh đừng sợ, không sao rồi. Hồng Hồng ở đây, không cần sợ gì cả.” Yến Hồng nhẹ nhàng hôn vầng trán lạnh băng của hắn, lau nước mắt như trân châu không ngừng tuôn rơi của hắn, dịu dàng dỗ dành bên tai hắn.

Dỗ đến cổ họng khô ran, cuối cùng hắn cũng thoáng buông lỏng, không còn run rẩy kinh khủng như ban nãy, cũng chịu nhìn thẳng vào nàng nhưng vẫn không dám nhìn về phía mặt ao.

“Có Hồng Hồng đây, Manh Manh đừng sợ, không sao rồi. Nào, cùng Hồng Hồng về phòng nha.” Yến Hồng thử kéo hắn dậy, hắn lại không chịu hợp tác, rưng rưng nhìn nàng, mấp máy môi, thì thào hai chữ: “Tiểu Phi…”

Yến Hồng biết hắn đang lo cho Mộc Vũ Phi, vội vã dỗ hắn: “Tiểu Phi không sao, Tiểu Phi mệt, đi ngủ một lát rồi.”

Hắn mờ mịt mở to mắt, nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu mới khẽ khàng gật đầu: “Tiểu Phi, xem.”

Yến Hồng đương nhiên đồng ý: “Ừ, chờ Tiểu Phi dậy, Hồng Hồng lại dẫn Manh Manh đi thăm Tiểu Phi, nhé!”

Hắn gật đầu, một hạt lệ lại lăn xuống, Yến Hồng nhìn mà xót xa, cụng trán hắn, vuốt ve mặt hắn, được hắn mềm mại hôn đáp lại. Môi hắn lành lạnh, có lẽ đã hoảng sợ lắm mới bất an như thế, động tác thân mật ngày thường mà thực hiện dè dặt thế này.

Ngồi xổm quá lâu, lúc Yến Hồng đứng dậy thì chân bị tê, cả người lung lay thiếu chút đứng không vững. Đông Phương Manh lại thất kinh, Yến Hồng vội vàng ôm hắn, luôn miệng: “Không sao không sao, Hồng Hồng đứng không vững, đừng sợ.”

Đông Phương Manh lo lắng nhìn nàng, mím môi, sau đó vươn hai tay vòng qua cổ nàng, nhích người nàng lại gần, ôm nàng vào lòng hắn, thậm chí còn dùng sức bế nàng lên: “Bế.”

Để lại mấy nha đầu thấy Yến Hồng sắp ngã định chạy lên đỡ nàng thì chứng kiến hành động ngây thơ nhưng săn sóc của Đông Phương Manh, không khỏi cảm động.

Yến Hồng càng khỏi nói, trong mắt toàn là đóa hoa, không biết là cười hay là khóc nữa, đưa tay vòng lấy cổ hắn, cười hỏi: “Manh Manh muốn bế thiếp?”

Mặt hắn rất nghiêm túc: “Hồng Hồng, bế, không ngã.”

Ý là bế nàng sẽ không ngã nữa. Lòng Yến Hồng nóng lên, để hắn ôm thật, không ngừng gật đầu: “Ừ, vậy để Manh Manh bế Hồng Hồng.” Nói rồi nhẹ nhàng kéo một cánh tay hắn vòng qua eo mình, tay còn lại thì đan vào tay mình, nhẹ nhàng dựa lưng vào trước ngực hắn, chỉ cảm thấy mình cũng có chỗ dựa, không còn sợ cô đơn nữa.

Đương nhiên Đông Phương Manh không câu nệ hình thức ôm, ngoan ngoãn mặc Yến Hồng bố trí. Tư thế thân mật mà thanh niên nam nữ khắp phố phường đời sau hay dùng nhất này, rốt cuộc ở đây, Yến Hồng cùng với người này hoàn thành giây phút ôm nhau.

Rửa mặt cho Đông Phương Manh xong, lại cho hắn uống một chén trà hoa cúc bớt sợ, Yến Hồng đáp ứng yêu cầu của hắn, dắt hắn đi thăm Mộc Vũ Phi. Vịt con cũng sai bọn nha đầu đuổi đi hoa viên, khỏi phải phân tâm coi chừng chúng.

Lúc này Mộc Vũ Phi đã tỉnh, sắc mặt đã khá hơn nhiều, tuy vẫn còn táu nhợt, đang dựa vào đầu giường. Một tiểu nha đầu bưng nước ấm cho hắn uống, lão phu nhân ngồi bên nhìn chăm chú, ánh mắt đầy quan tâm. Khoan nói Mộc Vũ Phi là con của Nhữ Nam vương, chỉ riêng hắn là con trai độc nhất của bạn thân bà, nếu thật sự xảy ra sơ sót gì, bà không sao ăn nói được với người ta. Bây giờ Mộc Vũ Phi đã thoát khỏi nguy hiểm, cuối cùng bà cũng an tâm quá nữa, chỉ lo hắn bị cảm lạnh.

Nghĩ rồi căn dặn hạ nhân: “Buổi tối chú ý phủ thêm một lớp chăn trên giường thế tử gia, lúc gác đêm phải chú ý hơn, đừng để thế tử bị lạnh, nếu có phát sốt phải bẩm báo kịp thời, gọi đại phu.”

“Làm dì lo lắng rồi, con xin lỗi.” Mộc Vũ Phi ho mấy tiếng, giọng nói còn chút sợ sệt.

“Thằng bé này…” Lão phu nhân thở dài, thiếu chút nữa lôi cả chuyện hắn bỏ nhà đi ra mà trách mắng luôn thể, làm cho hắn tỉnh táo lại song cuối cùng nuốt xuống, chỉ bực mình trách móc vài câu, không cho phép hắn ra bờ ao nghịch nữa. Nghĩ lại nếu hôm nay người rơi xuống nước là Đông Phương Manh, bà lại thót tim.

Mộc Vũ Phi nhận ra sự quan tâm của lão phu nhân đằng sau lời trách mắng, vừa chột dạ vừa tủi thân. Nhớ đến mẫu thân nhà mình cũng y hệt lão phu nhân, mở miệng là “niệm kinh” **, cảm thấy vừa thân thiết vừa muốn cưỡng lại. Vừa vặn thấy Yến Hồng dẫn Đông Phương Manh vào liền hắng giọng gọi: “Tẩu tử, tam biểu ca.”

Lão phu nhân ngừng tụng, thấy Yến Hồng dắt Đông Phương Manh bìn an đi tới, không kềm được nụ cười, hỏi: “Manh nhi khá hơn chưa?”

“Không sao rồi, mẹ đừng lo.” Yến Hồng bước lên trả lời, quay sang hỏi Mộc Vũ Phi: “Thế tử thấy đỡ hơn chưa? Nếu không thoải mái thì phải nói liền, đỡ mệt thân.”

Mộc Vũ Phi thấy hai người nắm tay nhau, ánh mắt lấp loáng, cúi đầu rồi lại ngẩng lên, mặt thoáng tối lại: “Đỡ nhiều rồi, tẩu tử lo quan tâm biểu ca nhiều hơn đi.” Giọng nói bất giác có chút ghen tị.

Lão phu nhân lấy làm lạ nhìn Mộc Vũ Phi, ngừng một chút bèn hỏi: “Vũ Phi à, sao con lại rớt xuống ao thế?”

Mộc Vũ Phi nghe xong đỏ mặt, nhìn hạ nhân chung quanh một chút, nói với Lưu Đức đứng bên: “Lưu Đức ông lui ra trước đi.” Lão phu nhân nghe ra ẩn ý trong đó, phẩy tay cho hạ nhân đi hết, thì nghe Mộc Vũ Phi nói: “Là tam biểu ca đẩy con xuống.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.11.2013, 19:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 44034 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ - Duyệt Vi - Điểm: 12
31.Vô Tâm

“Cái gì? Manh nhi đẩy con xuống? Không thể nào!” Lão phu nhân lập tức lắc đầu phủ định: “Trước giờ Manh nhi chưa hề làm ai bị thương.”

Yến Hồng nghe xong nheo mắt lại, bình tĩnh nhìn Mộc Vũ Phi, trong lòng đã lôi hắn ra quất roi một trăm lượt. Dám oan khuất tiểu ngốc ngây thơ như bé thỏ trắng nhà nàng?! Đáng uống thêm mấy ngụm nước ao nữa!

Đông Phương Manh căn bản không biết Mộc Vũ Phi đang nói hắn, chỉ ngơ ngác nhìn mặt Mộc Vũ Phi, không nháy mắt, cực kỳ chăm chú.

Mộc Vũ Phi vội vàng xua tay biện bạch: “Là tam biểu ca đẩy, có điều huynh ấy không cố ý, coi như là… coi như con tự chuốc lấy.”

Hắn nói câu này xong, mặt càng đỏ hơn, gục đầu xuống có vẻ xấu hổ: “Con thấy vịt con của tam biểu ca cũng lớn thế rồi, luôn muốn giúp tam biểu cau huấn luyện, dạy chúng bơi. Cho nên mới dẫn tam biểu ca ra bờ ao thả vịt. Ai dè tam biểu ca thấy con thả vịt con xuống nước, tưởng con muốn ném chúng, nên mới… mới hơi mất bình tĩnh. Con… con nghe người ta nói vịt hoang sinh ra là biết bơi rồi, vịt con thả trong nước sẽ không gặp nguy hiểm, thật đó, con cam đoan. Nhưng biểu ca lại không biết, con giải thích sao huynh ấy cũng không nghe, còn… còn đẩy con xuống nước.” Kỳ thật hắn không có nói là Đông Phương Manh định nhảy xuống nước cứu vịt con, kết quả bị hắn cản lại, cho nên Đông Phương Manh mới sốt ruột đẩy hắn một cái, lại thêm con gà mẹ hợm hĩnh kia còn bay tới mổ cho hắn mấy cái vào mông, hắn đứng không vững mới té xuống ao…

Mẹ ơi, hắn biết chắc con gà kia còn ghi thù hắn quăng nó ra ngoài cửa sổ, nhỏ nhen muốn chết!

Lão phu nhân nghe xong im lặng, hồi lâu không biết nên nói gì mới được. Con mình không hiểu thế sự, thế mà lại đụng phải thế tử không bớt việc này, bà vô thức quay đầu nhìn Yến Hồng, lại phát hiện trong mắt nàng thoáng qua tia lửa.

“Tướng công đẩy thế tử xuống nước, Yến Hồng thay tướng công xin lỗi thế tử.” Yến Hồng càng tức giận lại càng không lộ ra ngoài mặt, chỉ là giọng nói cứng nhắc ai cũng nghe ra được.

“Tẩu tử, tẩu đừng giận, đệ… sau này đệ sẽ không đụng vào vịt con của biểu ca nữa.” Mộc Vũ Phi thấy Yến Hồng lạnh lùng như thế, trong lòng càng thêm hối hận, giọng nói mang theo chút van vỉ.

Không biết sao Đông Phương Manh nghe đến vịt con lại lọt vào tai, nét mặt bắt đầu đau khổ, ôm đầu rên nhỏ: “Tiểu Cường… rớt xuống nước… cứu…”

Mộc Vũ Phi hoảng hồn, vội vàng nói: “Không sao không sao, vịt con đều biết bơi hết, lúc đệ rớt xuống nước chúng còn bơi rất vui vẻ!”

Yến Hồng thừa lúc lão phu nhân không chú ý, hung tợn trừng Mộc Vũ Phi một cái, vội vã ôm đầu Đông Phương Manh, không ngừng dỗ: “Đừng sợ đừng sợ, vịt con không sao, đang ăn sâu trong vườn kìa. Đừng sợ nha…”

An ủi dỗ dành nửa ngày, cuối cùng Đông Phương Manh cũng nghe vào, túm tay Yến Hồng muốn đi thăm vịt con. Mộc Vũ Phi hoàn toàn là loại vừa thành vết thương đã quên đau, bĩu môi oán giận: “Mới tới thăm người ta đã đi rồi, ta là bệnh nhân đấy…”

Yến Hồng thật sự hết nhịn nổi, quay đầu quẳng lại một câu: “Đáng đời ngươi!”

Làm lão phu nhân ngây ra, Mộc Vũ Phi đực mặt nửa ngày, ngơ ngáo nhìn hai người đi xa rồi mới tủi thân nói với lão phu nhân: “Dì xem kìa, tẩu tử đối với con thế đấy…”

Chọc cho lão phu nhân cười vui vẻ.

Qua hai ngày, Mộc Vũ Phi không phát sốt, toàn trang từ trên xuống dưới mới yên tâm, lo sắp xếp làm sinh nhật cho Đông Phương Manh. Mộc Vũ Phi vừa được đại phu tuyên bố không có gì đáng ngại liền nhảy ngay xuống giường chui loạn khắp nơi, nhảy nhót vui vẻ khiến Yến Hồng nhìn mà phát bực.

Thì đó, thằng nhãi này không biết có uống lộn thuốc gì không, khỏe mạnh rồi thì cứ như ruồi nhặng đuổi không đi, cả ngày xoay quanh hai vợ chồng nàng. Đông Phương Manh còn đỡ, dù sao hắn thích thì còn để ý một chút, không thích lên trực tiếp phớt lờ, ngược lại Yến Hồng nhịn thằng nhóc hư đốn vừa trẻ con vừa ngang ngạnh còn làm bộ chín chắn này thật vất vả, mấy lần suýt nữa bùng nổ. Nếu không phải vài ngày nữa thằng nhãi này sẽ bị Đông Phương Tề túm đi, nàng đã đập cho nó u đầu.

“Tẩu tử, tẩu tử, tẩu may cái này giùm đệ một chút được không?” Mộc Vũ Phi giơ tay áo vọt vào lương đình y chang con khỉ. Yến Hồng đang ngồi trong đó một mình suy nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì cho Đông Phương Manh, còn chính chủ thì đang ngồi trên hòn núi giả dưới đình, chăm chú xếp đám vịt con đi vào trong động giả sơn từng con một. Lúc Mộc Vũ Phi nhào tới, kinh động một hàng vịt con, không hẹn mà cùng chui hết vào động, Đông Phương Manh lại chui vào túm từng con ra, hành hạ hết sức hào hứng.

Yến Hồng bực mình trợn trắng mắt nhìn con khỉ không mời mà tới trước mặt. Hiện giờ nàng lười bày ra vẻ mặt dễ chịu với hắn rồi, tên này đơn giản là đồ mặt dày. Lúc trước nói hắn một câu là hắn tức nhảy dựng như tôm búng, bây giờ lại từ tức giận thành mặt dày, dầu muối không lọt.

“Tẩu tử, đây là quần áo đệ thích nhất, giúp đi mà.” Mộc Vũ Phi xuất chiêu thường hay dùng để dỗ mẹ già nhà hắn, làm nũng.

Đáng tiếc Yến Hồng không phải phụ nữ trung niên, không ăn chiêu này của hắn. Ngoắc tay gọi nha đầu Tập Nhân: “Tập Nhân, may “tay áo đứt” dùm thế tử một chút.” Nàng cố tình nhấn mạnh mấy chữ trong đó, hại Tập Nhân nhìn Mộc Vũ Phi quái dị, xong rồi còn buông một câu “Tiểu thế tử, ngài muốn cắt bào đoạn nghĩa với ai thế?”

Mộc Vũ Phi muốn hộc máu, hắn nghĩ cả buổi sáng mới ra chiêu này để lại gần Yến Hồng, còn cố ý rạch cái áo mình thích nhất nữa, ai muốn tiểu nha đầu lường gạt này tới giúp chứ!

Giơ tay xua con ruồi Tập Nhân qua một bên, hắn xụ mắt sán tới trước mặt Yến Hồng: “Tẩu tử, tẩu may giùm đệ chút đi mà. Đệ chỉ tin tẩu thôi, lỡ tiểu nha đầu kia may như chó cắn, đệ còn mặt mũi nào gặp ai chứ!”

Tập Nhân nghe xong, mặt phồng lên như cái bánh bao, hai con mắt trừng trừng hận không thể đập cho Mộc Vũ Phi mấy cái. Mộc Vũ Phi vờ như không thấy, tiếp tục mặt dày.

“Cái này ta sợ không giúp ngươi được. Khả năng thêu thùa của ta kém Tập Nhân đâu chỉ một chút, không tin ngươi có thể thử xem.” Yến Hồng nghĩ thầm, ta đã cảnh cáo ngươi rồi, nếu còn không biết thức thời thì đừng trách bà cô ta ra tay ác độc.

Ấy thế nhưng tên này còn không tin thật, giở ống tay áo lên chồm tới, cười vì đạt được ý độ: “Đệ tin năng lực của tẩu!”

Yến Hồng cười âm u, nói với Tập Nhân: “Chuẩn bị kim chỉ!”

Một chén trà trôi qua, Mộc Vũ Phi nhìn ống tay áo may y chang con rết nhe nanh múa vuốt, khóc không ra nước mắt. Hắn vô cùng vô cùng hoài nghi Yến Hồng cố ý!

Không sai, quả thực Yến Hồng cố tình làm thế. Tuy rằng nàng thêu thùa thật không ra sao nhưng chuyện khâu khâu vá vá này không làm khó được nàng. Hừ, muốn nàng khâu lại áo, cũng phải xem đối tượng là ai!

Vừa lúc Đông Phương Manh chọc vịt con mệt rồi, ôm lão đại Tiểu Cường yêu dấu đi vào đình, liếc thấy Mộc Vũ Phi giơ ống tay áo lên, đi tới chọt ngón tay vào khe hở Yến Hồng cố ý may sai, kết quả khỏi nói cũng biết…

“Á, hở to hơn rồi, dừng tay lại đi tam biểu ca!” Mộc Vũ Phi hấp tấp muốn cứu nhưng đã muộn, lỗ hổng đã lớn hơn rồi.

Yến Hồng và Tập Nhân đều lén lút cười, vui sướng trên nỗi đau của hắn.

Mộc Vũ Phi vừa la hét vừa nhìn trộm Yến Hồng, thấy nàng cười vui vẻ, chỉ cảm giác trong lòng ngọt ngào, nghĩ bụng tốn thêm vài bộ đồ cũng đáng. (= = cái thằng phá gia chi tử…)

“Tẩu tử, tẩu chuẩn bị quà gì cho biểu ca thế?” Mộc Vũ Phi ầm ỹ một trận, lại như con khỉ chạy lại hỏi Yến Hồng.

“Thiên cơ bất khả lộ.”

“Keo kiệt!” Mộc Vũ Phi tức tối hừ hừ, mấy phút sau lại không cam tâm sán lại tiếp tục nói: “Tẩu nói cho đệ biết đi, cùng lắm đệ không nói cho biểu ca biết.”

Yến Hồng buồn cười: “Chẳng lẽ trước đó ngươi còn tính mách lẻo?”

“Mách gì…” Mộc Vũ Phi không hiểu lắm cách nói mới mẻ này, Yến Hồng trề môi: “Mật báo ấy.”

“Tẩu xem đệ là loại người gì? Đệ không có thế.” Đụng đến vấn đề nhân cách, Mộc Vũ Phi không hàm hồ chút nào, nhảy dựng lên la hét. Kết quả thiếu chút đạp vào vịt Tiểu Tam đang lắc lư, lại nhảy lò cò một chân sang bên cạnh, nhất thời tránh hơi gấp, đứng không vững, người đổ nhào sang một bên.

Yến Hồng lại vừa khéo ngồi ngay bên này, không tránh kịp, trơ mắt nhìn tên kia nhào lên người nàng, đầu hắn đập vào mắt nàng, đau tới mức nước mắt nàng trào ra, mắt nổ đom đóm.

“Ui da.” Thằng ranh này còn kêu đau trước, gục trên người nàng nửa ngày không chịu đứng dậy. Tập Nhân sốt ruột ra sức kéo hắn cơ hồ muốn tuột quần áo hắn ra cũng không thấy hắn dậy. Đông Phương Manh ngây ra, nửa ngày mới bạnh mặt, túm lấy Mộc Vũ Phi dùng sức đẩy sang một bên, sau đó tự mình tặng một cái ôm khăng khít, vòng Yến Hồng nước mắt ròng ròng vào trong cánh tay mình.

Tất cả mọi người đều ngớ ra. Trừ Đông Phương Manh và Yến Hồng nước mắt mờ mịt.

“Đau…” Đông Phương Manh vụng về lau nước mắt trên má Yến Hồng, thổi phù phù lên con mắt bị đau của nàng, miệng chu ra khiến người ta yêu cực kỳ. Yến Hồng cảm thấy cơn đau tan biến ngay tức khắc, nhớ ra mấy ngày trước hắn đụng phải góc bàng, nàng cũng thổi thổi vết thương của hắn như thế, không ngờ hắn lại học nhanh vậy.

Yến Hồng đang hưởng thụ tướng công nhà mình ngọt ngào thương yêu, tên đầu sỏ kia lại cứ không chịu yên thân: “Tẩu tử, xin lỗi, đệ không cố ý đâu, đầu đệ cũng đau quá nè…” Vừa xoa đầu vừa lâng lâng trong dạ, người nàng mềm ghê, thơm ghê…

Yến Hồng còn chưa kịp dạy dỗ thằng nhãi này thì Đông Phương Manh ngoẹo đầu, chỉ Mộc Vũ Phi nói: “Tiểu Phi, xấu.” Ngẫm nghĩ, lại thêm một chữ: “Đánh.”

Nói xong quay đầu nhìn Yến Hồng, ý là hỏi nàng, nói đúng không. Yến Hồng hiểu ý, cười nói: “Đúng, Tiểu Phi là người xấu, đánh Tiểu Phi.” Nói rồi lượm lá cây trên bàn ném vào người Mộc Vũ Phi, làm bộ đánh người.

Đông Phương Manh thấy thế, môi mím cong cong, vui vẻ nhìn Mộc thế tử ngơ ngáo bên cạnh.

“Không công bằng, đệ cũng đau mà, không ai xoa giúp đệ…” Mộc Vũ Phi xoa đầu không ngớt lầu bầu. Chớp mắt, lại gục đầu chạy tới bên cạnh Yến Hồng: “Tẩu tử, tẩu đụng đệ đau như vậy, tẩu chịu trách nhiệm xoa cho đệ.”

Yến Hồng tức điên, thằng khốn này có biết nam nữ thụ thụ bất thân hay không, không biết nam nữ hữu biệt à, không biết lễ giáo phong kiến nuốt chửng người ta hay sao…

Ban nãy hắn té nhào lên người nàng, hại nàng trở tay không kịp thì thôi, bây giờ còn được một tấc lấn một thước, thật đúng là thiếu ăn đòn!

Tức quá hóa cười, nàng đứng dậy kéo Đông Phương Manh đi ra ngoài “Đi thôi Manh Manh, xuống bếp làm đồ ăn ngon.”

Lười để ý đồ rỗi hơi này, đi thẳng một mạch.

Mộc Vũ Phi ngây ra một chút, sắc mặt đổi rồi lại đổi, cuối cùng kêu lên “Chờ đệ với.” Lại đuổi theo, Tập Nhân nhìn mà mắt trợn ngược, cảm thấy không biết da mặt tiểu thế tử này làm từ cái gì mà dày đến thế.

[23] Nguyên gốc là từ “đoạn tụ”, ai hay đọc ngôn tình thì chắc có nghe tới từ này rồi ha ^^.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

5 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

9 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

11 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Hiện đại] Tình sinh ý động - Tùy Hầu Châu

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

18 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

20 • [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99

1, 2, 3, 4, 5


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Heo Heo Con: Ôi các Bạn  đâu rồi
Tiểu Linh Đang: bạn xem những điều đổi mới ở đây để được rõ hơn nhé viewtopic.php?t=407286
Phan Quyên: thân, là tại diễn đàn đổi mới nhanh quá hay tại mình vào nhầm?
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=394850&p=3256548#p3256548
Tú Vy: Hầy bạn bàng hoàng... sau nhiều năm bạn vẫn thích tanemura arlna...
Tiểu Cương Ngư: Ahihi oppa lại pm :D3
Tú Vy: Mới thấy rank thành viên xuất sắc dễ thương ghê... ahihi...
Tuyết Vô Tình: ==
Tú Vy: Haizz... Hồi đầu đọc ngược... đọc ngược một hồi thấy cẩu huyết quá thì chuyển sang nữ cường... đọc riết thấy bàn tay vàng quá chuyển qua đọc sủng... giờ sâu răng rồi chuyển qua sắc cho tình thú... cơ mà sắc thì cũng chai chai rồi giờ ngược sủng... ôi... :hixhix:
Tiểu Cương Ngư: Giề
Nalu0o0: Tiêu Dao trụ trì đã lâu ko gặp
Tiêu Dao Tự Tại: Haha đang đinh cho tình ra đảo. Hay lắm sun
Tiêu Dao Tự Tại: Tình :chair: có thích ra đảo k
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con ko thích ra ĐẢO!!! Cho con ra đảo nè :v
Độc Bá Thiên: Tiễn Heo vô giấc mộng đẹp :sleep: ầu ơi à ời
Tuyết Vô Tình: pp heo con :P
Heo Heo Con: That wa,,,oi ngu day bye
Tuyết Vô Tình: thiên tiêu ngọc vẫn :P
Độc Bá Thiên: Tiêu *chụt chụt kịt kịt*
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên kk :">
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) cho con ra đảo nhé nhớ mặt sư phụ :P
Heo Heo Con: Oi minh wen chuc tinh nua cu say giac nong,khong can mong mi.cu y nhu 1 giac ngu ngan nam y,dung bac chuoc heo nha hihi
Sunlia: tối mát ^^
Tuyết Vô Tình: gì ủi "Hey" chi?
Tuyết Vô Tình: hòm thì cất giữ   búp bê rồi tùy phong :D2
Tiểu Cương Ngư: 헤이
Heo Heo Con: Duong nhien ,ngu la bon su cua heo ma,  con ai kia xin bao trong,.
Độc Bá Thiên: Thiên ko nuôi thiếp...Thiên chỉ có honì , và Tiêu thôi
Tuyết Vô Tình: bình an say giấc :P cứ giốnng như mãi mãi chìm vào giấc ngủ ý :P
Độc Bá Thiên: Chúc Heo bình an say giấc :wave3: :sleep:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.