Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 320 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 22.08.2013, 22:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 35
ây da, hum nay mình up hơi muộn nhưng nhất định ngày nào cũng có ít nhất 1 chap  :-D , trừ khi bệnh k gõ phím được  mới k up :-D

Chương 39 : Người đàn ông xui xẻo.


Ở chung lúc nào chứ? Hắn căn bản còn chưa  chạm vào cô!

Lương Tuấn Đào rầu rĩ không vui đứng bên cạnh, cái đêm lĩnh giấy kết hôn, hắn cảm thấy chuyện hưởng dụng Lâm Tuyết là đúng tình hợp lý không ngờ cô đến “hỉ”, vất vả chờ mong kì kinh nguyệt kết thúc thì cô lại phát sốt.

Hắn có thể nói  với  bác mình rằng  bọn họ còn chưa trải qua chuyện vợ chồng sao?  Thế thì thật xấu hổ, không thể nói được!

Lương Bội Văn đo nhiệt độ cho Lâm Tuyết, lại kiểm tra tỉ mỉ kĩ càng, bước đầu chẩn đoán là bị cảm lạnh nên dẫn tới cảm mạo. Bà làm vật lý trị liệu giúp Lâm Tuyết hạ nhiệt, một nữ bác sĩ khác thì mang đến thuốc tốt, bắt đầu cắm kim tiêm vào tĩnh mạch.

“Tôi hận anh! Tôi hận anh! Tôi hận anh …” Thần trí Lâm Tuyết bị thiêu đốt mơ hồ, cô không quên được mà thốt ra sự thương tâm và ủy khuất của mình, “Anh đối xử với tôi như vậy … còn không bằng cầm thú, tôi đã làm gì có lỗi với anh, đã làm gì có lỗi với anh.”

Cắm kim truyền dịch xong, cánh tay ngà ngọc của Lâm Tuyết được cất vào chăn, Lương Bội Văn cẩn thận kéo góc chăn cho tốt, bà nhíu mày, nhìn cháu mình bằng ánh mắt khác thường, chất vấn hắn: “Rốt cuộc cháu đã làm chuyện gì không bằng cầm thú với con bé? Khiến người ta thương tâm đến vậy?”

“…” Trời đất chứng giám, ngoại trừ lần đầu tiên gặp mặt, hắn đối với cô luôn sủng ái biết bao! Vì cô, hắn nhiều lần phá bỏ nguyên tắc và thói quen của mình chỉ để khiến Lâm Tuyết vui vẻ một chút. Thậm chí, để không ai dám khi dễ tổn thương cô, hắn còn tự hạ thấp bản thân độc mồm độc miệng trêu chọc Lý Văn San.

Nhưng Lương Bội Văn không biết điều này, bà chỉ có thể bất đắc dĩ khuyên bảo đứa cháu kiệt ngạo bất tuân của mình: “Đào Tử, trước kia bác cảm thấy cháu cứng cáp hơn so với Lưu Dương. Hiện tại xem ra cháu không bằng nó rồi. Nó còn biết thương hương tiếc ngọc, cháu thì thế nào …. Ai, cháu không biết chứ, đứa nhỏ Lâm Tuyết này cũng sống không dễ dàng gì, mười tuổi đã mất mẹ. Mẹ của nó mệnh càng khổ hơn, vốn có hôn ước với cha cháu, ai ngờ được … Thôi, việc ngày trước không đề cập đến nữa, tóm lại hai đứa ở cùng một chỗ là hữu duyên, cháu nên thay  cha mình đền bù thật tốt cho người ta. Sao lại khi dễ con bé?”

“Cháu không khi dễ cô ấy!” Lương Tuấn Đào không kiên nhẫn được nữa mà nói ra những lời này, hắn ngồi xuống cạnh giường vươn tay sờ trán Lâm Tuyết, “Bác, bác khẳng định đầu óc cô ấy sẽ không bị hỏng chứ?”

“Sẽ không, trong thuốc đã cho thêm 8 phần thuốc hạ sốt rồi, kiên trì nửa giờ nữa thì sẽ từ từ giảm sốt. Như vậy đi, nếu cháu không yên tâm, thì chuẩn bị khăn mặt, thường xuyên đắp lên trán con bé cũng giúp cơ thể hạ nhiệt .”

Khi Lương Bội Văn và bác sĩ rời đi, bà vẫn chưa yên tâm liền dặn dò cháu mình không được “tái” xâm phạm Lâm Tuyết.

Lương Tuấn Đào không nói gì, hắn nhìn trần nhà: ngay cả vi phạm lần đầu còn không có, nói gì đến “tái” phạm.

**

“Tôi hận anh. Hận anh, hận anh…” Lâm Tuyết vẫn luôn nói mê, nước mắt trong suốt chảy ra từ đôi mắt nhắm chặt, rất thương tâm.

Lương Tuấn Đào không vui, bĩu môi lại bĩu môi.

Trên đời có người đàn ông nào xúi quẩy như hắn không? Lần trước khi muốn cùng cô làm chuyện vợ chồng, thì cô đến “hỉ” rồi đau bụng kèm theo đau dạ dày, hắn tự mình chạy đi mua băng vệ sinh còn pha túi chườm nóng giúp Lâm Tuyết ấm bụng… Tóm lại là bận rộn hầu hạ cô đến hơn nửa đêm.

Lần này thì càng đau buồn hơn, rõ ràng mình không đụng vào Lâm Tuyết, bỗng nhiên còn bị bác giáo huấn một trận lớn khiến hắn trở thành con ma háo sắc biến thái trong mắt  nữ quân y đi cùng kia. Ngẫm lại Lương Tuấn Đào đành nén giận.

Đêm nay, đắp khăn giảm nhiệt cho Lâm Tuyết, vất vả đợi ba túi nước biển truyền xong, hắn rút kim ra. Cơn sốt của cô chậm rãi lui đi, không cảm kích hắn thì thôi, miệng chỉ lo nhắc tới người đàn ông đáng chém ngàn đao.

Oán hận căm thù, hận cái rắm ấy! Có cái gì đáng hận? Lương Tuấn Đào cảm thấy việc duy nhất Mạc Sở Hàn làm đúng chính là vứt bỏ Lâm Tuyết,  nếu không đêm nay mình đâu có cơ hội ở bên cạnh hầu hạ cô, thuận tiện còn có thể vuốt ve.

Nghĩ đến đây, sắc tâm nổi lên. Bận việc cả tối, giờ hắn cũng nên hưởng chút phúc lợi đi! Nhìn ngọc thể người đẹp trong chăn, yết hầu Lương Tuấn Đào nhấp nhô, dục niệm bốc lên. Hắn thầm nghĩ, cho dù không thể ở trên nhưng có thể sờ mó, hôn hôn một chút.

Tác phong của Lương côn đồ chính là nghĩ đến liền làm ngay, còn làm mạnh mẽ vang dội, hắn lập tức cởi áo tiến vào trong chăn, lồng ngực mạnh mẽ rắn chắc kề sát tấm lưng mềm mại trơn bóng kia, chậm rãi tiếp xúc với làn da nhẵn nhụi, bàn tay to lớn không thành thật đưa về phía trước.

“Sắc lang!” cô gái đang say ngủ đột nhiên cảnh giác thức dậy, Lâm Tuyết lưu loát bắt lấy bàn tay đang dò xét, còn nhéo lên cổ tay hắn

“Oa, móa!” Bị sắc đẹp làm mờ mắt, Lương Tuấn Đào không kịp đề phòng, đáng tiếc  đã trúng đòn của cô, con mèo nhỏ hoang dã này ngủ dậy đã không muốn sống nữa!

Tốc độ phản ứng của Lương Tuấn Đào đương nhiên khác người thường, hắn dứt khoát dùng lực đối lực, lật người Lâm Tuyết lại, sau đó cơ thể như ngọn Thái Sơn hùng vĩ đè lên cô cực kì chặt chẽ. Cúi đầu hôn lên miệng vết thương bị cắn, hắn nhẹ nhàng mút vào, muốn để mùi vị của mình bao trùm thay thế  hương vị của  người đàn ông kia.

Bản năng của động vật giống đực là thích thể hiện, đối với lãnh thổ và vật sở hữu của mình đều muốn đánh dấu ấn kí, dùng cái này để cảnh cáo những kẻ bên ngoài muốn ngấp nghé.

Lâm Tuyết vừa tỉnh, mắt đã trông thấy một màn này, ngược hẳn với bộ dạng khóc lóc thút thít buồn rầu thê lương lúc hôn mê, lúc này cô trợn mắt tức giận nói: “Lưu manh, cút ngay!”

“Nhìn cho rõ đi, anh là chồng em!” Người nào đó cho rằng việc mình đè lên cô là danh chính ngôn thuân nên giọng điệu cũng hùng hồn.

“Lăn xuống!” Đáng tiếc, tâm tình người đẹp không được tốt, cô liền vung lên một cái tát.
Ngoan ngoãn lăn xuống, Lương Tuấn Đào phẫn nộ nghĩ, chờ Lâm Tuyết hết bệnh sẽ tính toán sau! Miệng hắn dụ dỗ cô: “Đừng nóng, nhìn lại xem em thế nào đi. Bệnh còn chưa hết, coi chừng mệt, đừng giằng co vớ vẩn, ngủ đi.”

“Cút!” Con mèo hoang này có lẽ được hắn hầu hạ chăm sóc quá tốt, khí lực khôi phục nhanh như vậy, lại có thể nhất cổ tác khí (1) đẩy hắn ra khỏi ổ chăn ấm áp dễ chịu thơm phức, thừa thắng đuổi hắn xuống giường lớn.

“Cắt!” Thấy Lâm Tuyết ném gối và chăn mỏng cho mình, Lương lão nhị đành phải ngủ trên sô pha.

Trước khi  ngủ, hắn nhớ ra một vấn đề quan trọng, liền nói với Lâm Tuyết: “Đợi em khỏi bệnh, anh sẽ nhanh chóng làm em mang thai, mau ngoan ngoãn ngủ đi, đừng thèm muốn mang thai như người ta.”

Giằng co đến nửa đêm, Lương Tuấn Đào thật mệt mỏi, nói xong những lời này, hắn rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Lâm Tuyết lại không buồn ngủ. Trong bóng đêm, cô mở to mắt, lời của Lương Tuấn Đào vẫn quanh quẩn bên tai khiến cô không khỏi nhớ tới câu nói kia của Mạc Sở Hàn: Thư Khả có bầu!
“Tuyết, đời này anh chỉ để em sinh con cho anh, nếu vi phạm lời thề này sẽ bị  trời chu đất diệt!”

“Ha ha.” Trong bóng đêm tối tăm, tiếng cười của cô như tiếng khóc thầm, hóa ra lời thề của đàn ông lại rẻ mạt như vậy!

Hắn chẳng những bỏ rơi cô, chẳng những đi ngược lại với lời thề và ước định còn giết chết Vân mẫu cô yêu thương nhất! Mạc Sở Hàn còn muốn tiếp tục giết chóc, cho tới khi giết hết người thân và bạn bè của cô.

Không, cô không thể để hắn tiếp tục kiêu ngạo tùy tiện, không thể tiếp tục bị động chịu đựng tất cả những thương tổn hắn gây ra cho mình! Lâm Tuyết muốn phản kích, cô muốn Mạc Sở Hàn phải trả giá xứng đáng cho sự bạc tình và lãnh khốc của hắn.


--- -------

(1) Nhất cổ tác khí: Thời Xuân Thu, nước Tề đánh nước Lỗ, quân hai bên cầm cự ở Trường Chước, hai bên đều bày trận xong, Lỗ Trang công liền muốn tấn công ngay, tùy quân Tào Quệ khuyên ông đợi đã. Bấy giờ quân Tề đánh một hồi trống tiến công, Tào Quệ nói không cần để ý, quân Tề đánh đến hồi trống thứ hai, thứ ba, quân Lỗ vẫn giữ vững không ra nghênh chiến, thấy thế quân Tề cảm thấy chán nản. Tào Quệ nhắm đúng thời cơ, nói: “Bây giờ đến lượt chúng ta tiến quân rồi”. Kết quả là đánh bại được quân Tề. Trang công hỏi Tào Quệ vì sao lại chỉ huy tác chiến như vậy, Tào Quệ nói: Lần thứ nhất đánh trống, dũng khí quân còn đang mạnh; lần thứ hai đánh trống, dũng khí đã kém rồi; lần thứ ba đánh trống, quân sĩ bắt đầu mệt mỏi, còn chúng ta mới đánh hồi trống thứ nhất, sĩ khí đang vượng, cho nên đánh bại được quân Tề. (X. Tả truyện: Trang công thập niên).

Sau dùng thành ngữ “nhất cổ tác khí” để chỉ làm việc gì cũng còn hăng hái tiến lên, nhân lúc hăng say nhất thì làm một mạch cho xong.



a Đào oan uổng quá đi



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Tthuy_2203, Yến My, bichvan, h20voyeudau, peheo25, susu2012, vuthuhang95
     

Có bài mới 23.08.2013, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 29
@ Thien Kinh: còn lâu lắm bạn à, lúc nhận ra thì quá quá muộn rồi.


Chương 40: Trở về nhà


*****


Vết rách trên môi khiến Lâm Tuyết không dám gặp ai ba ngày liền, ba ngày sau, cô muốn tham dự lễ tang của Vân mẫu. Cũng may, vết thương đã gần như đã khỏi hẳn, không nhìn kĩ thì không thấy được.

Suốt quá trình quàn linh cữu và mai táng, Lâm Tuyết mặc bộ  quần áo trắng thuần khiết, cài hoa nhỏ màu trắng, cô ngước nhìn di ảnh treo cao cao, tâm tình  đau thương kịch liệt.

Trên đời này còn có mấy người thực sự yêu thương cô đây? Càng ngày càng ít, càng ngày càng ít!

Nghi thức mới diễn ra một nửa, đột nhiên Lâm Tuyết nhận được tin Hứa Tĩnh Dao bị bệnh nặng, trực giác cô mách bảo là Mạc Sở Hàn bắt đầu xuống tay với Lâm gia, Lâm Tuyết gần như hoảng sợ, luống cuống chạy ngay về nhà. Mặc dù cô từng thề, bước ra khỏi cánh cửa này cho dù chết ở bên ngoài cũng không về, nhưng vì Hứa Tĩnh Dao, Lâm Tuyết vẫn trở lại.

Biệt thự Lâm gia nằm biệt lập rộng rãi mà hoa lệ, không chút nào nhận ra mỗi ngày lại càng sa sút. Mỗi người Lâm gia đều mạnh như rồng hổ, trước đây chưa lâu còn sợ hãi không chịu nổi một ngày tuyệt vọng, nay dường như đã tiêu tan biến mất.

Rất nhanh, Lâm Tuyết đã thấy Hứa Tĩnh Dao. Mặt mày bà hớn hở, bộ dáng có chỗ nào lâm trọng bệnh đây?

Đối mặt với ánh mắt chất vấn của cô, Hứa Tĩnh Dao kéo tay giải thích: “Con cuối cùng cũng không chịu trở về, cha con nhớ con, không còn cách nào khác đành phải đưa ra hạ sách này.”

Đau lòng một hồi, Lâm Tuyết tránh tay bà, giọng nói u lãnh: “Con hi vọng mẹ đừng nói mấy lời dối trá khách sáo nữa, chẳng nhẽ giữa chúng ta còn cần những thứ ấy sao?”

Biết cô tính tình lạnh nhạt, Hứa Tĩnh Dao cũng không dám khinh suất, vội vàng nở nụ cười nói: “Việc con và Lương nhị thiếu đăng kí kết hôn đều truyền khắp thành phố, Lâm gia chúng ta cũng tốt lên nhiều. Ba con muốn đưa chị con vào Lương gia, nhà bọn họ không phải còn có đại thiếu gia ngồi xe lăn sao …”

Hóa ra đây mới là mục đích chính. Lâm Tuyết quả thực không biết nên khóc hay nên cười , một lúc sau cô mới thành thật nói: “Lương Thiên Dật là một nam nhân quái gở kiêu ngạo, hắn sẽ không thích Lâm Á Linh, đi cũng chỉ tự làm mình mất mặt.”

“Sao cô biết hắn sẽ không thích tôi?” Một giọng nói bất mãn lanh lảnh vang lên, Lâm Á Linh trang điểm nồng đậm xuất hiện.

Cô ta một đầu tóc quăn lượn sóng màu rượu đỏ, khuyên tai lớn khoa trương, môi đỏ mọng khêu gợi ướt át, mặc váy ren đang thịnh hành, chiếc váy đen bó sát người ôm lấy cái mông vểnh lên, lộ ra hai chân thon dài trong tất đen, vóc dáng nóng bỏng, thân thể lả lơi. Theo lời  của Lâm Thông là rất có tiềm chất làm nữ lang quốc tế.

Lâm Á Linh lắc lắc mái tóc xoăn cuộn sóng, mày liễu giương cao, cô ta vẫn như trước đây, dùng thái độ vênh váo tự đắc liếc nhìn đứa em gái cùng cha khác mẹ với mình, nhưng lại đố kị không cam tâm. :“Bàn về dáng người, về dung mạo, về tài ăn nói, tôi có gì kém cô? Chẳng qua là vận may của cô tốt chút thôi, Lương nhị thiếu gặp cô trước ,chứ nếu gặp  tôi trước, khẳng định hắn sẽ không cần cô!”

Lâm Tuyết hờ hững nhìn Lâm Á Linh, cô không nói lời nào.

Từ nhỏ đến lớn, đối với sự khiêu khích bắt nạt của anh em Lâm gia, Lâm Tuyết thân đơn lực yếu,  cô đa phần đối kháng bằng thái độ thờ ơ và im lặng, cái này cũng đã trở thành thói quen.
Hứa Tĩnh Dao nhịn không được, nói: “Ngày đó dì đưa Lâm Tuyết tới Lương gia, con rất khinh thường, còn nói khẳng định con bé sẽ bị đuổi ra.”

“A, cô ta chưa được Lương gia chính thức thừa nhận, bà đã nịnh bợ không kịp rồi! Có bản lĩnh thì bà bảo cô ta ngay bây giờ đưa bà vào Lương gia đi, bà chủ Lương đồng ý cho bà vào mới là lạ. Không biết làm thế nào đụng phải cứt chó, bò được lên giường Lương nhị thiếu, còn biến mình thành Lương thiếu phu nhân. Nói cho cô biết, chỉ có Lâm gia mới là nhà cô, hai con mắt đừng chỉ nhìn lên trên trông chờ, coi chừng cửa Lương gia cao quá, rơi xuống liền ngã chết!”

Lâm Á Linh chua ngoa thành quen, thường ngày không để Hứa Tĩnh Dao vào mắt, đối xử với Lâm Tuyết càng như với nô bộc, không đánh thì mắng, hiện tại thấy cô rời Lâm gia gả vào Lương gia, thoát khỏi sự khống chế của mình, Lâm Á Linh hết sức bất bình, thừa dịp Lâm Tuyết về nhà mẹ đẻ, phát tiết ra hết toàn bộ tà hỏa.

“Khụ!” Lâm Văn Bác run rẩy chống trượng, ông ta được con trai Lâm Thông dìu vào phòng khách. Giống như không nghe thấy những lời mắng mỏ chua ngoa giễu cợt của Lâm Á Linh, Lâm Văn Bác ôn hòa nói với Lâm Tuyết: “Trở về khi nào vậy? Mau tới đây ngồi đi. Chị Trương, mang trà lên cho Tam tiểu thư.”

Lâm Tuyết vẫn như cũ đứng bất động ở đó, ánh mặt cô không đặt trên bất cứ ai trong Lâm gia, cô lập tức nhìn Hứa Tĩnh Dao nói: “Con hi vọng chuyện như thế này sẽ không phát sinh lần nữa, mẹ là người khôn ngoan, hẳn là hiểu được con sói trong chuyện xưa thế nào. Tự mình giải quyết cho tốt. Con đi đây.”

Hứa Tĩnh Dao xấu hổ không chịu nổi, biết Lâm Tuyết đã nổi giận, bà muốn giải thích vài câu nhưng lại ngại Lâm Văn Bác và anh em Lâm gia, chỉ có thể thở dài xấu hổ.

Không ai ngờ Lâm Tuyết nói đi là đi ngay, người một nhà đều sợ run, ngược lại Lâm Thông phản ứng nhanh, hắn vội bước lên vài bước cản đường đi của cô, đôi mắt sau cái kính lóe ra tia thành khẩn âm hiểm: “Xú nha đầu, vừa mới bay lên cành cao đã muốn biến mình thành Phượng hoàng, đừng quên cô từ cái ổ nào chui ra!”

Mặt Lâm Tuyết không biến sắc, cô dò xét người anh từ bé đã thích khi dễ ra đòn hiểm với mình, đôi mắt hiện lên một tia lạnh ý, “Trước khi về nhà tôi đã báo cáo với quân đội, đúng thời gian mà không về bọn họ sẽ tự đến đây đòi người.”

Theo nguyên tắc của Lâm Văn Bác: dân thường không đấu với quan trên, đối với những nhà quân môn quyền quý cao cấp ông ta đều nhún nhường ba phần. Giờ này hôm nay, Lâm Tuyết tin rằng ông ta sẽ không dám cầm tù hoặc dùng vũ lực tổn thương mình.

“Đòi người? Ha ha, tao sẽ đem mày trói lại khóa trong hầm, để bọn họ đi tìm người với quỷ!” Lâm Thông cười âm hiểm, hắn tiến nhanh tới, vươn tay ra muốn tóm lấy nha đầu không nghe lời kia, kết quả … “A, xú nha đầu, lại dùng chiêu này!”

Trải qua quá trình huấn luyện trong quân đội, thân thể Lâm Tuyết càng nhanh nhẹn, cô chuẩn xác đá trúng chỗ yếu hại của Lâm Thông không chút sai sót, Lâm Tuyết thờ ơ nhìn hắn ôm lấy bộ hạ ngồi xổm xuống đất.

Khi còn nhỏ, cô thường bị Lâm Thông đánh đến đầy sẹo, ngay cả đường sống để chạy trốn cũng không có. Sau đó, Mạc Sở Hàn dạy cô chiêu này để chuyên đối phó với Lâm Thông, dần dà Lâm Tuyết luyện đến thuần thục lô hỏa thuần thanh, Lâm Thông cũng không dám tùy tiện động thủ. Hôm nay có lẽ là nhất thời uất ức, hắn quên mất cô đã sớm biến thành một bông hồng có gai, còn dám vươn tay đụng tới, tất nhiên Lâm Tuyết sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.

“A, bản lĩnh của cô thật lớn, về nhà một hồi đã đánh đại ca tôi!” Lâm Á Linh kêu thét dữ dội, nhưng trong lòng cô ta có chút cố kị, dù sao Lâm Tuyết cũng không còn là bé gái yếu đuối mà  bọn họ có thể nhào nặn chà sát tùy ý.

“Tránh ra, nếu không ngay cả chị tôi cũng xử lý!” Lâm Tuyết lạnh như tảng băng, mắt trong veo ập xuống sát khí. Cái nơi gọi là “nhà” này, cô từng giây từng phút đều không muốn lưu lại.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Tthuy_2203, Yến My, bichvan, h20voyeudau, peheo25, susu2012, vuthuhang95
     
Có bài mới 24.08.2013, 12:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 1975 lần
Điểm: 32.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 33
@ susu: hi, sau này thân thế của Lâm Tuyết sẽ được hé lộ nàng ạ, nàng chờ nhé  :-D
@ Yến My : hehe, a không vô sỉ thì k hạ đc  bạn Tuyết  :">


Chương 41: Thối đến mức không ai muốn.


Lâm Á Linh nhất thời oa oa kêu gào: “Ba ba, xem kìa ba nuôi con gái thật tốt, ngay cả con cô ta cũng muốn đánh. Cho cô ta đánh, cô ta dám sao? Cô ta dám sao?” Miệng kêu la dữ dội nhưng Lâm Á Linh không dám tiến lên trước ngăn cản, cô ta sợ mình cùng chung số phận với Lâm Thông.

Lâm Văn Bác chống trượng, nặng nề bước từng bước nhỏ vụn, mỗi bước đi lại thở gấp nhiều lần, đến trước mặt Lâm Tuyết, ông ta đau khổ thở dài: “Tiểu Tuyết, chẳng lẽ ngay cả cha con cũng đánh sao?”

Lâm Tuyết lui sang bên cạnh, giọng cô không mang theo chút tình cảm nào: “Cám ơn Lâm đổng trước đây đã thưởng cho tôi miếng cơm ăn, nhưng ngày ngày tôi đều là người làm công miễn phí cho ông, tiền cơm đã sớm trả hết rồi. Đừng ngụy trang giả bộ thân thiết yêu cầu tôi làm cái này cái kia, tôi không nợ các người gì cả!”

“Ta biết con đối với cái nhà này hiểu lầm quá lớn, đều do cha không chăm sóc tốt cho con.” Lâm Văn Bác bóp bóp cổ tay thở dài giống như đang ra sức trách cứ bản thân, ông ta hướng về Lâm Thông và Lâm Á Linh ra lệnh: “Hai người các con mau lại đây nhận lỗi với Tiểu Tuyết đi!”

Hai anh em Lâm gia kiêu ngạo, đâu đồng ý xin lỗi Lâm Tuyết, Lâm Văn Bác rưng rưng nói với cô: “Tuyết nhi, cha không muốn nói tới cái gì mà tha thứ hay không tha thứ, chỉ xin con nhìn lại tình  cha con chúng ta,  giúp cha chuyện lúc này đi.”

Sau một hồi trầm mặc, Lâm Tuyết hỏi: “Rốt cuộc ông muốn tôi làm gì?”

Vừa nghe thấy lời nói của cô có phần buông lỏng, Lâm Văn Bác vội vàng nhìn Hứa Tĩnh Dao đánh mắt một cái. Hứa Tĩnh Dao liền đẩy Lâm Á Linh lại đây, bà nhỏ giọng năn nỉ: “Đưa chị con về Lương gia, cứ nói là để con bé giúp đại thiếu gia giải buồn, chờ có bầu sẽ kết hôn.”

Lâm Tuyết trố mắt không nói gì.

Lâm Á Linh tự tin ưỡn cao bộ ngực sữa, kiêu căng nói: “Có phải cô sợ tôi cướp mất Lương nhị thiếu nên mới ra sức từ chối không? Yên tâm, mục tiêu của tôi là Lương đại thiếu gia!” Trong lòng Lâm Á Linh nghĩ, đợi vào được Lương gia, cô ta nhất định nắm chắc cơ hội tranh thủ cướp lấy sủng ái của Lương nhị thiếu, sau đó thay thế vị trí Lâm Tuyết. Lâm Á Linh không ham thích gì Lương Thiên Dật đang bị liệt ngồi trên xe lăn kia đâu, Lương Tuấn Đào nổi danh kinh thành vương tử trong lòng cô ta.

“Cha không ngờ, con vậy mà không chịu thua kém, vào Lương gia mới một thời gian ngắn đã được Lương nhị thiếu sủng ái, cho con danh phận để Lâm gia chúng ta có thể tuyệt địa trùng sinh, Đông Sơn tái khởi. Ha ha, cho nên ta muốn để Á Linh cũng đi thử xem. So với con, nó còn biết làm cho đàn ông vui vẻ, tin rằng Lương đại thiếu nhất định sẽ thích con bé.” Đối với con gái mình, Lâm Văn Bác càng thêm tin tưởng, ông ta cảm thấy tất cả mỹ mạo gợi cảm hòa hợp của giai nhân hoàn mỹ đều tập trung trên người Lâm Á Linh, như vậy cô ta càng dễ được nam nhân ưu ái!

Lâm Tuyết muốn nói: chẳng lẽ thiếu gia nhà họ Lương chưa thấy qua nữ nhân sao? Làm như là  cứ tùy tiện đưa một cô gái vào nhà, cô ta sẽ trở thành bảo bối khiến người ta tranh đoạt vậy! Nhưng lời đến cửa miệng cô lại nuốt trở lại, Lâm Tuyết lạnh lùng nói: “Nếu thế, để mẹ đưa Á Linh tới Lương gia là được, tôi có thể làm gì đây?”

“A!” Lâm Văn Bác gõ quải trượng một cái thật mạnh, ông ta nói: “Vấn đề ở chỗ này a. Mẹ con đã đưa đến mấy lần, Lương gia thật sự không cho vào cửa, còn nói rất nhiều lời khó nghe. Không còn cách nào khác mới phải gọi con về. Lần này bất luận thế nào con cũng phải đưa được Á Linh vào Lương gia, để nó tiếp cận đại thiếu gia, chuyện còn lại không cần con để ý.”

**

Dù sao Lâm Văn Bác cũng là trưởng bối, ông ta cứ dây dưa mơ hồ như vậy, Lâm Tuyết chỉ nhẫn nại nhíu đôi mi thanh tú, cô đang muốn tìm cớ thoát thân liền thấy Lưu Dương và Mã Đồng Đồng đến đây.

Hóa ra là Lương Tuấn Đào nghe nói Lâm Tuyết vội vã  trở về Lâm gia, hắn có chút không yên lòng, nhất thời lại  không thoát thân được nên gọi điện thoại cho em họ Lưu Dương, bảo anh ta mau đến xem.

Gần đây Mã Đồng Đồng vẫn luôn dính lấy Lưu Dương, nghe nói đến nhà họ Lâm, tất nhiên cô không từ chối, liền cùng Lưu Dương đến đây.

"Lâm Tuyết, cậu sao rồi? Hai anh em xấu đến chảy mủ kia có đánh cậu không?" Giọng Mã Đồng Đồng vẫn lớn như vậy, cô nói chuyện  thẳng thắn khiến sắc mặt huynh muội Lâm gia nhất thời đen hơn cả đít nồi.

Lâm Tuyết mỉm cười , hé miệng nói: "Cậu đã đến đây, đương nhiên bọn họ không dám ức hiếp mình."

Được Lâm Tuyết tán tụng, Mã Đồng Đồng càng đắc ý, cô giơ nắm tay củ tỏi lên, quơ quơ trước mặt Lâm Thông, đe dọa hắn: "Còn dám đánh Lâm Tuyết, coi chừng chị đây sẽ đánh ngươi bẹp dí!”

Lâm Thông lấy  kính mắt xuống, muốn chửi hai câu nhưng  thoáng thấy Lưu Dương như  cười như không  , hắn đành phải nuốt lại.

Lâm Tuyết nói với Lưu Dương : "Dương Tử, giúp tôi chuyện này được không?"

Người đẹp thỉnh cầu, tất nhiên xin gì được nấy. Lưu Dương anh tuấn cười cười: "Nguyện vì mỹ nữ cống hiến sức lực!"

Mã Đồng Đồng tức giận véo vào thắt lưng anh ta, tiếc rằng  phần eo nam tử chỉ có cơ bắp không có thịt thừa, véo đến lúc tay Mã Đồng Đồng đau nhức Lưu Dương cũng không cảm thấy gì.

"Anh nghĩ cách đưa cô ấy vào Lương gia đi, để cô ấy gặp Lương Thiên Dật, chuyện còn lại  anh không cần quan tâm." Lâm Tuyết chỉ chỉ vào Lâm Á Linh nói.

Nhìn theo hướng Lâm Tuyết chỉ, Lưu Dương thoáng thấy một vưu vật  gợi cảm nóng bỏng, đầu tiên anh ta ngẩn ra, lát sau nhếch miệng ái muội, cười rộ lên: "Ừ, tôi biết rồi."

Mã Đồng Đồng liếc mắt, trừng Lưu Dương một cái: "Anh biết cái gì?"  Gã này là Hoa hoa công tử (play boy),  luôn không sửa được  tật xấu, thấy nữ nhân xinh đẹp liền thích đến gần bắt chuyện.
"Cô là  nhị tiểu thư Lâm gia ?" Lưu Dương nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào  Lâm Á Linh nhếch môi.

Lâm Á Linh nhất thời choáng váng vô cùng, đây là Thiếu đông gia  Xí nghiệp quốc tế Hạo Thiên, người đàn ông độc thân cấp kim cương của thành phố, chẳng những có được khuôn mặt tuấn mỹ khiến người và  thần công phẫn còn có vóc người cường tráng làm người ta phụt  máu mũi , lại thêm tài phú chen chúc, gia thế hiển hách. Hiện giờ, người đàn ông này là tình nhân trong mộng của nhiều cô gái ở kinh thành nhưng anh ta lại kín đáo mỉm cười với mình, Lâm Á Linh như mở cờ trong bụng, không ngừng đáp lại.

Trước là nở nụ  phong tình vạn chủng - quyến rũ Lưu Dương, cô ta liều mạng mà mị hoặc anh, hoàn toàn không để ý bên cạnh hắn còn có một Mã Đồng Đồng, Lâm Á Linh dùng giọng nói quyến rũ trời sinh, mềm mại gần như có thể nổi trên mặt nước,: "Thật hiếm có, Lưu thiếu còn nhớ ra em, em cũng không biết trước kia chúng đã gặp nhau ở nơi đâu nữa."

Lưu Dương không khỏi nhẫn nại: “Tiếng tăm  cô lớn như vậy, tôi đương nhiên nhớ rõ!"

Mỹ nam nở nụ cười khiến  cả người Lâm Á Linh rã rời, cơ thể mềm mại không xương  ngã về phía anh ta ."Lưu thiếu nói đùa rồi, người ta nào có tiếng tăm gì đâu."

Thấy thân thể mềm oặt tiến đến, Lưu Dương vội kéo Mã Đồng Đồng đứng bên cạnh lại che chắn trước người mình, sau đó anh  thêm vào một câu thuyết minh: "Bạn gái hiện tại của tôi là Mã Đồng Đồng!"

Mã Đồng Đồng bộ dáng giống con mái đang bảo vệ con trống , cô hung hăng đẩy  thân xà uốn khúc của  Lâm Á Linh ra, hai tay chống nạnh mắng: "Rối dạng!"

Lưu Dương vỗ vỗ đầu Mã Đồng Đồng  khen ngợi, nhỏ giọng tán thưởng: "Chửi hay lắm!"

Nếu là lúc  bình thường, Lâm Á Linh đã sớm mở miệng mắng chửi thô tục , nhưng công tử danh môn đang ở đây, đương nhiên cô ta phải chú trọng đến hình tượng thục nữ , cũng chỉ làm như không nghe thấy  Lưu Dương nói Mã Đồng Đồng là bạn gái của mình, còn  giả bộ ngây ngô, dùng giọng điệu ỏn ẻn hỏi: "Lưu thiếu còn chưa nói vì sao nhận ra em đâu."

Lưu Dương nhìn Lâm Tuyết đứng bên cạnh thanh lãnh trầm tĩnh, không nhịn dược hé miệng mấp máy, lúc này anh ta mới trả lời Lâm Á Linh: "Nghe nói cô vài lần chủ động chạy đến Lương gia nhất định muốn làm ấm giường cho các thiếu gia, đến mấy lần đều bị đuổi ra ! Thím tôi tức giận không ngừng trách mắng , con gái Lâm gia thối đến mức toàn bộ kinh thành không ai muốn, cứ như tên vuốt nhọn đầu liều mạng chui vào nhà bà!!"



--- -------


Haizz. cha con Lâm gia chắc không biết mấy chữ "trơ trẽn" " xấu hổ" viết thế nào quá  :no3:  :no3:  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Tthuy_2203, Yến My, bichvan, h20voyeudau, peheo25, susu2012, vuthuhang95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 320 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mạc Y, nhondung79, Tây Tây Công Tử và 161 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.