Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 

Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

 
Có bài mới 28.07.2013, 22:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5182 lần
Điểm: 26.21
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan - Điểm: 61
Phần 2 : (tt)

Minh phủ thừa tướng.

Thư Phòng.

“Phụ thân, người nói vào sáng nay Phượng vương gia thổ huyết rốt cuộc là thật hay giả?” Thân là trưởng tử Minh gia, Minh Lam ngồi ở ghế tựa, hơi lộ vẻ âm trầm, một đôi mắt hình tam giác nhãn hơi xếch lên, ngũ quan trên mặt hắn vốn dĩ cũng được xem là khôi ngô tuấn tú, nhưng cả người lại luôn luôn mang một cỗ âm khí lạnh lẽo, làm người ta nhìn vào cảm thấy có vài phần không thoải mái.

“Ngoại trừ Tư ngự y ra, còn có hai ngự y cũng thay nhau kiểm tra cho Phượng vương gia, thật đúng gân mạch bị tổn thương nghiêm trọng, theo trinh thám bẩm báo đúng là do chuyện xảy ra ở miếu Quan Âm mà bị thương, bằng không thái tử cũng sẽ không giục ngựa lao như điên ở trong kinh thành dâm chết Lưu Đại.” Minh thừa tướng híp mắt, thông minh suy tính, có thể ngồi vào chức vị Thừa tướng, Minh thừa tướng đương nhiên cũng đa mưu túc trí gian xảo, cân nhắc mọi chuyện thật an toàn, “Chẳng qua hiện nay biên quan đang hỗn loạn, Phượng vương gia lại bị thương tổn như vậy, thời cơ quá mức trùng hợp, cho nên khó mà phân biệt.”

“Muội muội gả đến Phượng vương phủ, nhưng Phượng vương gia lại vẫn như cũ không hề tiếp cận với Minh gia chúng ta, hừ, thật sự không biết tốt xấu là gì.” Minh Lam cũng không đoán ra tâm tư của Phượng Kính Dạ, nét mặt âm u, ngữ điệu lại oán trách, ngày đó Minh gia đem Minh Dung gả đến Phượng vương phủ, vốn cho rằng ít nhất sẽ là một Chánh Phi, nhưng không ngờ lại thành Trắc phi, đây là điều khiến cho Minh gia bất mãn.

Minh thừa tướng cũng có quyết định của chính mình, hiện nay hoàng đế không để ý đến triều đình, một lòng lo luyện đan, thái tử cùng Tam hoàng tử cứ đấu tranh gay gắt. Minh Thừa Tướng định dựa mọi chuyện vào Phượng Kính Dạ đang nắm binh quyền trên cành cao kia, chỉ cần Phượng Kính Dạ đứng ở phương nào, phương đó có tỷ lệ chiến thắng tăng cao. Phượng Kính Dạ đứng bên phía Thái Tử cho nên nhất định sau này sẽ lên làm tân đế, mà nhờ chuyện này Minh Gia cũng sẽ chiếm vị trí bất bại.

Nhưng Minh Thừa Tướng buồn bực vì sự thông minh sắc sảo của Phượng Kính Dạ, Minh Gia biểu lộ lập trường đứng bên Phượng Kính Dạ, nhưng hắn lại không hề tiếp cận cứ trì trệ gây bất hòa với Minh Gia, dẫn đến chuyện Minh Thừa Tướng ở trong triều hay bị Vương gia đả kích, lại tiến thoái lưỡng nan khi thấy thái độ không minh bạch của Phượng Kính Dạ, làm cho lập trường Minh Thừa Tướng luôn ở thế bị động làm lão cực kỳ xấu hổ.

“Phụ thân.” Từ phía xa, nghe được thanh âm truyền tới của Minh Dung, Minh Thừa Tướng với Minh Lam đều lập tức ngưng cuộc thảo luận, Minh Lam đi lên mở cửa, thoáng nhìn Minh Dung được gả đến Phượng Vương Phủ, dò la tin tức được một chút, thậm chí biết muội muội không có được sủng ái, Minh Lam không vui lắm, “Sao muội lại về?”

“Phụ thân, đại ca.” Minh Dung đi đến, nhìn phụ thân đang ngồi trên ghế, bỗng nhiên vành mắt lộ ủy khuất,sau đó khóe mắt thoáng lộ vẻ tàn nhẫn, liền mở miệng: “Phụ thân, con muốn người giúp con giết tiện nhân Lâu Hướng Vãn ấy! Tốt nhất ngũ mã phân thây, khiến ả ta chết không tử tế.”

“Chỉ vì một nha đầu vương phủ, ngươi phải trở về nhờ Minh Gia hỗ trợ , muội muội, ngươi chính là trắc phi của Phượng vương phủ mà.:” Minh Lam cau mày, chán ghét nhìn Minh Dung, bất quá thấy hốc mắt nàng đỏ, ngữ điệu cũng dịu lại một chút, “Được rồi, khóc cái gì, bất quá chỉ là một tiện nhân thôi.”

Đại nội tổng quản thái giám Hầu Bảo tự đích thân từ trong hoàng cung đến đón nha hoàn ở Phượng vương phủ để chăm sóc cho Phượng vương gia. Có lẽ trước kia tất cả mọi người sẽ không để ý, với địa vị của nam nhân kia, toàn bộ tỳ nữ nha hoàn trong phủ đều là của mình, nhìn trúng người nào cứ lôi lên giường ngủ, cho dù truyền ra ngoài, bất quá cũng là một câu hứng thú mà thôi.

Nhưng Lâu Hướng Vãn lại không giống thế, nàng dĩ nhiên có thể đi vào cung, được ở gần bên cạnh đặc biệt chăm sóc Phượng Kính Dạ, nói rõ ra nàng tuyệt đối chính là tâm phúc của Phượng vương gia, có thể khiến tên Phượng vương gia tà mị ngang ngạnh tín nhiệm một nha hoàn. Vào ngày đầu tiên Lâu Hướng Vãn tiến cung liền bất kính với Vương hoàng hậu, cự tuyệt bà đem cung nữ tâm phúc đến xem mọi hành động, khiến mọi người hiểu rõ Lâu Hướng Vãn không chỉ không có đầu óc, mà còn tự cho bản thân mình là người thông minh, ở trong cung lập uy cải lệnh Vương hoàng hậu, việc này đã khiến người ở trong cung không có ai dám bất kính với nàng.

Sáng sớm còn gây xung đột với người phủ Tam hoàng tử ở trong Ngự Thiện Phòng, trực tiếp đánh chết một gã sai vặt của phủ Tam hoàng tử, càng nói rõ ra thân phận Lâu Hướng Vãn không phải là nhỏ, dám trở mặt cùng Vương hoàng hậu và phủ Tam hoàng tử, nói rõ ra lá gan của nàng rất lớn nên được Phượng vương gia ngầm đồng ý cho làm xằng làm bậy.

“Người ở trong cung, được các thị vệ bảo vệ, lại còn ngụ trong Kỳ Lân Điện, cả Vương hoàng hậu cũng không tiếp cận được, muốn giết cũng không đơn giản như vậy.” Minh Thừa Tướng do dự, Phượng vương gia thoạt nhìn cả ngày cứ mỉm cười, ưu nhã, nhưng căn bản chính là một người có tính tình tà mị nguy hiểm không thích bị trói buộc, muốn động Lâu Hướng Vãn không phải là chuyện dễ dàng.

“Vậy thì dẫn người ra khỏi cung giết.” Minh Dung âm độc mở miệng nói, biểu cảm vặn vẹo vô cùng dữ tợn, hận không thể lập tức đem Lâu Hướng Vãn kéo đến trước mặt mình, tùy ý bản thân xử trí.

Minh Lam suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nở nụ cười âm tà, “ Không cần phải dùng cách đó chỉ vì một tiện tì, bằng không để người khác biết sẽ chụp mũ vào Minh Gia chúng ta, không phải Mã Chí Ninh có hôn ước với một nha hoàn ở Phượng vương phủ sao, còn là muội muội, ngươi nghĩ cách để cho bọn họ lập tức thành hôn, đến lúc đó tiện nhân Lâu Hướng Vãn nhất định sẽ về lại vương phủ, muốn lóc thịt cũng rất đơn giản.”

“Hôn sự là do Vương hoàng hậu định ra, Dung Nhi, con đi một chuyến đến phủ Tam hoàng tử, phải để Vương hoàng hậu ra mặt chuyện này.” Minh Thừa Tướng híp mắt cân nhắc thật kỹ lưỡng, Phượng Kính Dạ cũng không tôn trọng Minh Gia, đương nhiên Minh Thừa Tướng cũng phải tạo tình cảm với Vương gia, tạm thời không cần làm cương. Nếu Tam hoàng phi bằng lòng hỗ trợ, vậy thì Minh Gia sẽ cố tạo thêm quan hệ thân thiết.

Nghĩ đến chuyện này, nếp nhăn cũng hiện lên trên mặt Minh Thừa Tướng, càng căm giận Phượng Kính Dạ nhiều hơn, nếu Phượng vương phủ bằng lòng, sao Minh Gia lại phải đi kết hảo với Vương gia, nhưng sự thực lại cứ như thế, khiến Minh Thừa Tướng không thể cứ bị động ở một chỗ hoài.

“Dạ, con biết rồi.” Minh Dung khẽ gật đầu, nhanh chóng xoay người ly khai thư phòng, trong đầu cố kiềm nén oán khí.

Khi trở lại hoàng cung, tại Kỳ Lân Điện, Phượng Kính Dạ liếc xéo nhìn Sở Thiên đã sớm chờ trong điện, “Ngươi rảnh rỗi như thế? Muốn phê duyệt tấu chương thì đi Ngự Thư Phòng đi.”

Đối với chuyện lúc trước, Phượng Sở Thiên càng hiểu bản tính Lâu Hướng Vãn, bầu không khí trò chuyện thật vui vẻ. Hiện tại Phượng Kính Dạ vẫn nhớ trong lòng chuyện này, không chút khách khí đuổi người.

“Những lời đồn nhảm trong kinh thành đã giải quyết xong, nhưng lời đồn ở ngoài kinh thành lại càng thêm phiền lòng.” Phượng Sở Thiên rộng lượng hơn Phượng Kính Dạ, giọng cười cất cao, trái lại không để ý đến lời xua đuổi của hắn, trực tiếp để Hầu Bảo dâng trà, sau đó chăm chú nhìn Phượng Kính Dạ, xoay chuyển chủ đề, cười mở miệng, “Yên tâm, ta cũng không cầu xin ngươi, Mộc Mộc, trước đó ngươi nói ngươi có biện pháp tốt mà.”

“Ừ, ừ.” Lâu Hướng Vãn gật đầu, so với tâm tư phức tạp cong cong quẹo quẹo của Phượng Kính Dạ, Phượng Sở Thiên lại có vẻ thẳng thắng hơn nhiều, quả là phong thần hào hiệp tuấn lãng, hiếm có của bậc nối dõi hoàng gia, trong lòng đầy Nghĩa Bạc Vân Thiên (người đầy chính nghĩa) khiến Lâu Hướng Vãn cảm thấy khá thân thiết. Không giống với vương gia nhà mình, không những bụng đầy quỷ kế, còn hay lừa gạt chính mình, hiện giờ hắn cũng nên nếm trải mùi vị bị người lừa gạt đi!

Phượng Kính Dạ chẳng qua chỉ mím môi cười, ánh mắt long lanh như phát sáng nhìn về phía Lâu Hướng Vãn, im lặng chuyên chú, phượng mâu tựa hồ tỏ ra ánh sáng xinh đẹp nhưng cũng thâm sâu vô cùng, nhìn về phía Lâu Hướng Vãn, làm nàng cơ hồ có loại xúc động muốn chạy trối chết.

Cảm thấy chính mình có chút chột dạ? Trong lúc đó chính mình cùng Phượng Sở Thiên lại không có gian tình! Không đúng, cho dù có gian tình cũng không liên quan đến vương gia! Lâu Hướng Vãn ưỡn thẳng dáng người nhỏ bé của mình, một người quang minh chính nghĩa, nhưng nhìn vào trong tầm mắt Phượng Kính Dạ cứ nóng bỏng như vậy, cảm giác mặt mình từng chút từng chút nóng lên.

“Có cách nào tốt, nói ra để cho bổn vương xem xét kỹ.” Rốt cuộc, sau đó cả cổ của Lâu Hướng Vãn cũng đều đỏ bừng hết, Phượng Kính Dạ thu hồi ánh mắt, cười mở miệng, trong ngữ điệu mị hoặc mang theo vẻ sủng nịch cùng dung túng, khiến Lâu Hướng Vãn chẳng biết tại sao, cảm thấy thoáng chột dạ.

“Mộc Mộc, nói đi, có biện pháp gì tốt.” Đương nhiên Phượng Sở Thiên sẽ không tham gia vào chuyện tình cảm giữa Lâu Hướng Vãn cùng Phượng Kính Dạ, tuy rằng hơi bất ngờ khi nhìn thấy sức chịu đựng của Kính Dạ, cũng là một điều thống khoái, nhưng Phượng Sở Thiên hiểu rõ tính tình Phượng Kính Dạ, bản thân thống khoái được một lần, thì sau đó e rằng sẽ gặp rủi ro đến mười lần.

Bản thân quả là khổ mà, làm tổn thương đến tế bào não nhỏ bé của mình rồi! Lâu Hướng Vãn nhìn chăm chú vào dáng vẻ ung dung của Phượng Kính Dạ, lại thoáng nhìn qua thấy vẻ mong chờ của Phượng Sở Thiên, bỗng nhiên thấy vô cùng bi thống, phát hiện bản thân đúng là vẫn dính vào trận lốc xoáy cực lớn mãi kéo dài này, nhưng mà bây giờ, làm thế nào mới có khả năng không cần nhận lấy số mệnh này!

“Kỳ thực biện pháp này rất đơn giản, Vương Trọng Sơn đem lời đồn đại vô căn cứ này phát tán ra ngoài, đơn giản là vì muốn tổn hại thanh danh của thái tử điện hạ, giờ điều chúng ta cần phải làm chính là làm sáng tỏ sự thật này, cho nên cần tìm một con đường đi nhanh nhất, thậm chí có thể cản trước việc Vương Trọng Sơn xuống tay hạ thủ, như vậy dân chúng mới suy xét theo chủ quan của mình, dù có nghe lời đồn của Vương Trọng Sơn cũng vô căn cứ làm bẩn thanh danh điện hạ, cũng sẽ không có ai tin. Trái lại, nếu cố ý kích động thêm một chút, có thể phản tác dụng nhận lấy việc Vương gia cố ý nói xấu thanh danh thái tử.”

Ở hiện đại, tin tức truyền mau lẹ vô cùng, chỉ cần chú tâm vào một người, không quá mười phút thì có thể thông qua Internets TV làm cho cả thiên hạ đều biết, ở cổ đại, tin truyền đi chậm hơn rất nhiều, cho nên Lâu Hướng Vãn mới có cơ hội chuyển bại thành thắng.

Phượng Kính Dạ cười tủm tỉm, nói rõ mọi chuyện nhìn Lâu Hướng Vãn, trong ánh mắt mang theo vẻ thỏa mãn cùng kiêu ngạo, càng làm cho Phượng Kính Dạ càng cảm thấy cao hứng hơn việc chiến thắng địch ở chiến trường, có một loại vui sướng trong đau khổ, thậm chí khiến Phượng Kính Dạ có loại cảm xúc bộ dáng của nàng giống nữ nhân đứng đầu của Ngô gia. Tiểu Mộc đầu của hắn lại chói mắt như thế, vừa trầm tĩnh như nước lại sáng rực rỡ.

“Không thể thông qua quan phủ.” Phượng Sở Thiên suy tư, lập tức phủ định ý tưởng để quan phủ thay mặt nói chuyện, không cần nói hiện nay quan phủ cũng không nằm trong vòng khống chế của mình, mà cho dù để quan phủ nói thì dân chúng cũng không dễ dàng tiếp nhận, thậm chí cho rằng quan lại bao che cho nhau, sẽ dẫn đến phản hiệu quả. Ngoại trừ quan phủ, vậy cũng chỉ có nhân sĩ giang hồ, nhưng người trong giang hồ lại nhất định không chịu nhúng tay vào chuyện triều đình, mà toàn bộ nhân sĩ giang hồ có ra mặt cũng chẳng ra làm sao cả.

“Kỳ thực có thể để cho người kể chuyện đến làm.” Lâu Hướng Vãn không để Phượng Sở Thiên chờ quá lâu, tính tình nàng cũng thẳng thắn, cho nên sẽ không cố ý thừa nước đục thả câu thấy người chết mà vui sướng,” Dùng người kể chuyện đem việc này kể ra, phạm vi sẽ cực lớn, hơn nữa một có thể truyền mười, mười truyền một trăm, Vương gia muốn áp chế cũng vô dụng, hơn nữa người kể chuyện có thể đóng vai thái tử ở khắp nơi, chỉ cần có thể vung tiền mua chuột một ít người kể chuyện, cứ như vậy, sau này cũng sẽ dễ dàng khắc phục được hậu quả, không bị người khác bắt được nhược điểm.”

So với quan phủ hay nhân sĩ giang hồ, một số ít người kể chuyện thường nương nhờ trong quán trà quán rượu, nên khá dễ dàng quản lý hơn, bất quá cần phải hao tốn chút bạc, Phượng Sở Thiên cười vang, tán thưởng nhìn Lâu Hướng Vãn, đứng dậy liền đi nhanh ra, “Mộc Mộc, biện pháp này vô cùng tuyệt diệu, ta sẽ cho người đi làm ngay.”

“Mộc Mộc, quả thật không uổn là người đi theo bên cạnh bổn vương, khá thông minh.” Phượng Kính Dạ nhìn theo bước chân rời đi thật nhanh của Phượng Sở Thiên, sau khi nghe xong biện pháp được đề xuất liền cười như không cười, lập tức thấy sắc mặt hối hận của Lâu Hướng Vãn, lại muốn trốn vào trong mai rùa sao?

“Vương gia, ta thông minh cùng vương gia không có liên quan gì nhau hết, không cần làm loạn mối quan hệ có được không!” Lâu Hướng Vãn tức giận nhìn về phía Phượng Kính Dạ, đáp lại khuôn mặt tuấn mỹ đang mỉm cười của hắn, nháy mắt trong đầu đều là dáng vẻ kiêu ngạo của hắn. Bản thân mình vốn thông minh, nhưng khi nghĩ lại, Lâu Hướng Vãn cảm thấy không ổn, nhíu nhíu mày, nghiến răng nghiến lợi mở miệng. “Vương gia, người không phải sớm đã có biện pháp rồi sao?”

Cho nên có biện pháp cũng không nói, căn bản vương gia cố ý lôi mình xuống nước. Thật muốn tự đấm vào đầu mình hai đấm, mình không có mù sao cứ mù quáng trổ tài ra, nếu ngay cả chuyện nhỏ nhặt cũng không giải quyết, vương gia cũng sẽ không cần phải làm vương gia nữa, trực tiếp đi ra ngoài đầu đường bán khoai lang cho rồi.

“Có thì có, bất quá không tốt như biện pháp của Mộc Mộc.” Liền khích lệ không chút bủn xỉn, Phượng Kính Dạ nhìn khuôn mặt kiêu ngạo của Lâu Hướng Vãn, sao cảm thấy tiểu Mộc đầu nhà mình lại đáng yêu như thế chứ, “Mộc Mộc, nguyện vọng của ngươi là gì?” (chết chắc).

Phượng Kính Dạ khôn khéo thì Lâu Hướng Vãn cũng không có ngu, cho nên hắn không thừa nhận Tiểu Mộc Đầu không nhìn thấy tình cảm lộ ra của hắn đối với nàng, nhưng Lâu Hướng Vãn lại cứ luôn trốn tránh khiến Phượng Kính Dạ không thể không suy nghĩ sâu xa, rốt cuộc trong lòng Lâu Hướng Vãn đang nghĩ cái gì? Một không tham quyền thế, không màn giàu sang phú quý, đương nhiên tiểu Mộc đầu cũng không muốn người có khuôn mặt tuấn tú tà mị, cho nên Phượng Kính Dạ không biết nàng rốt cuộc là muốn cái gì.

Lâu Hướng Vãn cười ngây ngô, “Vương gia, nguyện vọng nô tì chính là tìm nam nhân ba không, không quyền, không thế, không diện mạo để thành thân sinh con, trong tay có chút ít ba bốn mảnh đất, ngày qua ngày cứ mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn nghỉ ngơi.”

Phượng Kính Dạ cười yêu nghiệt, vành môi mỏng cong lên như nói không nên lời, dáng vẻ phong lưu nhã nhặn, “Tiểu Mộc đầu, xem ra bổn vương không xứng với điều kiện 3 không của người rồi?”

Lâu Hướng Vãn dùng sức gật đầu, hiếm thấy vương gia nhà mình lại thành thật vậy, hiểu được điểm này! Phượng Kính Dạ dở khóc dở cười nhìn Lâu Hướng Vãn, thở dài một tiếng, biểu cảm lộ ra vài phần uể oải cùng lười nhác.

“Nhưng bổn vương sẽ không buông tay, Mộc Mộc à.” Phượng Kính Dạ đi về phía trước, lộ rõ ôn nhu lưu luyến, giống như một cái lưới lớn dày đặc đem Lâu Hướng Vãn bọc lại, khiến nàng không cách nào giãy giũa tránh thoát ra được nữa.

Lâu Hướng Vãn cúi đầu, ánh mắt lảng tránh nhìn về phía ngoài cửa, mãi đến thân thể bị ôm vào lồng ngực ấm áp, bàn tay nhẹ nhàng rơi ở trên đầu mình, có cảm giác như chạm vào một báu vật quý giá rất dễ vỡ, khiến Lâu Hướng Vãn giống như bị một cây đinh đóng vào, tim đập thình thịch, tuy rằng không cam lòng nhưng việc trốn tránh lúc đầu cũng đã mất đi rồi.

Phượng Kính Dạ cúi đầu nhìn Lâu Hướng Vãn đang tựa vào trong ngực, hắn rất muốn hỏi vì sao Tiểu Mộc Đầu nhập phủ khi mới mười hai tuổi, rõ ràng vẫn còn là đứa bé chưa lớn, mà vài năm sống trong vương phủ mình đã rất dung túng, để nàng được sống tự do thoải mái, nhưng tại sao trong mắt nàng lại có hàng ngàn nỗi buồn tang thương, nàng từ đâu đến lại có y thuật tinh thông. Tuy có chút nghi hoặc nhưng Phượng Kính Dạ vẫn cố khắc chế, hắn đang chờ, chờ thời điểm Tiểu Mộc đầu nguyện ý nói rõ bản thân của nàng cho hắn biết.


:love2:  :D2  :guitar2:  :shoot:  ^:)^



Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 11.08.2014, 22:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Gynnykawai, YenMysg, alligator, antunhi, hotaru_yuki, marialoan, soisoine
     

Có bài mới 09.08.2013, 22:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5182 lần
Điểm: 26.21
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan - Điểm: 44
[b]Phần 3: (tt)

Cùng một thời gian, tại phủ Tam hoàng tử.

Sau khi lão hoàng đế Phượng Đạt phong Phượng Sở Thiên làm thái tử, Tam hoàng tử Phượng Tiêu sau khi đến tuổi trưởng thành, liền căn cứ theo quy tắc chuyển ra ngoài hoàng cung, sống trong một phủ đệ ở ngoài cung, vẫn không được phong vương, cho nên hiện giờ vẫn còn mang thân phận hoàng tử.

Tuy rằng Minh Dung nhận được sự trợ giúp Minh Gia, nhưng cũng vẫn chỉ nói được mấy câu lạnh lùng thế thôi. Còn ở tại Phượng vương phủ, bất chấp là Trịnh phu nhân hay là Tử Thư, Minh Dung đều không muốn bộc lộ bản chất nhu nhược của mình cho các nàng thấy.

Kể cả nha hoàn tâm phúc của mình là Tiểu Nha, dù Minh Dung tín nhiệm, nhưng bản thân nàng có thân phận tiểu thư khuê các, còn Tiểu Nha cũng chỉ là nha hoàn, thân phận trên dưới khiến Minh Dung không thể nói gì với Tiểu Nha, cho nên khi đến phủ Tam hoàng tử, sau khi gặp Lương Viên, Minh Dung bỗng nhiên không còn cảm thấy ủy khuất nữa.

“Dung tẩu tẩu, tỷ sao vậy? Các người lui xuống đi, không có lệnh của ta không được đến gần viện!” Lương Viên rất nhanh hạ lệnh, đuổi tất cả hạ nhân lui xuống. Sau đó vỗ vỗ bả vai Minh Dung an ủi, nắm lấy tay nàng, khẽ nói. “Nơi này không có người ngoài, có gì ủy khuất, Dung tẩu tẩu đều có thể nói với muội”.

Trước kia Lương Viên cũng đã từng tìm đến Minh Dung bày tỏ nỗi lòng, nhưng thời điểm đó Minh Dung nghĩ rằng bản thân mình đã là trắc phi Phượng vương phủ. Phượng Kính Dạ lại tỏ rõ đứng bên cạnh thái tử, nên nói chuyện với Lương Viên, Minh Dung chỉ dùng lời lẽ ngon ngọt để lờ đi, mà hôm nay, Minh Dung chợt phát hiện bản thân mình đã làm sai hết cả mọi chuyện.

“Không có gì, chẳng qua có chuyện muốn cầu Tiểu Viên muội,” Minh Dung lau sạch nước mắt, nghĩ đến Lâu Hướng Vãn, hận ý liền thay thế ủy khuất, lạnh lùng mở miệng, “Tam công tử Mã gia là con của cấm vệ quân thống lĩnh kinh thành, Mã Chí Ninh từng có hôn ước với nha hoàn Hoa Thiên Thiên, mà hiện giờ bệnh tình của con trai Mã lão gia đang nguy kịch, vốn muốn tổ chức hôn lễ sớm để Mã Chí Ninh cùng Hoa Thiên Thiên thành hôn, nhưng tiện tì Lâu Hướng Vãn cứ can thiệp vào chuyện này. Hiện thời Mã phu nhân đã tìm tới cửa cầu xin vài lần, cuộc hôn ước lúc trước do hoàng hậu nương nương khâm điểm, bây giờ chỉ có thể cầu xin Tiểu Viên muội tiến cung thêm một chuyến, để hoàng hậu nương nương trợ giúp làm chủ cho Mã Gia, để ả tiện tì kia không còn vô pháp vô thiên, để xem ả còn dám phá hư hôn ước hoàng hậu nương khâm điểm nữa không.”

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm Minh Dung nâng cao đầy sắc nhọn, ánh mắt hung ác tràn đầy sát khí, Lương Viên nhìn thoáng qua, gật gật đầu, sắc mặt nhu hòa đầy thành khẩn, khuôn mặt xinh đẹp làm cho người ta có một cảm giác an tâm, nhưng nếu cẩn thận nhìn vào sẽ phát hiện ra thiện ý của Lương Viên chỉ là biểu lộ ở ngoài mặt, trong ánh mắt đều là vẻ lạnh nhạt như sương.

“Dung tẩu tẩu hãy yên tâm, tục ngữ nói thà phá bỏ 10 từ đường, không thể diệt người thân trong nhà, huống chi đây là hôn ước mẫu thân khâm điểm, về tình về lý cũng nên để Mã Chí Ninh cùng Hoa Thiên Thiên mau chóng thành hôn, bằng không đám người kia cho rằng nha hoàn Phượng vương phủ ỷ vào sủng ái mà kiêu ngạo. Tự cho mình tài trí hơn người, ai da, Phượng vương gia cần phải thật hảo hảo quý trọng Dung tẩu tẩu, tỷ vì Phượng vương phủ mà lao tâm lao lực, bảo vệ danh tiếng cho vương phủ, nhưng mà vương gia…. Dung tẩu tẩu, tỷ không cần quá lo lắng, vương gia có lẽ chỉ nhất thời bị ma che quỷ ám thôi.” Lương Viên lại vỗ vỗ vào tay Minh Dung, trong ngữ điệu lộ ra thương xót cùng lo lắng, đương nhiên càng lộ ra vẻ thân thiết.

Chờ tiễn Minh Dung xong, Lương Viên mỉm cười hướng về phòng ngủ, nhìn thấy Phượng Tiêu đang cởi áo khoác, liền đi tới, vô cùng thân thiết từ sau lưng ôm lấy eo hắn, ngực đầy đặn lực lưỡng, ái muội cọ sát vào chiếc áo lót trên lưng hắn, “Tiêu, chàng nói Minh Dung sao lại ngu như vậy chứ, Phượng vương gia rõ ràng không thích nàng, nhưng nàng ta lại cứ đâm đầu vào, nữ nhân giỏi mấy cũng thật thê thảm khi yêu một nam nhân không yêu mình, thậm chí còn đau khổ hơn khi cố sức muốn cứu vãn.”

“Nếu đổi lại thành Tiểu Viên nàng thì sao?” Phượng Tiêu xoay người lại, nâng cằm Lương Viên lên, hôn lên môi nàng một cái, cười hỏi.

“Nếu là thiếp, cho dù yêu, thiếp cũng sẽ lập tức bứt ra khỏi, một nữ nhân trước hết cần phải biết tự trọng, có tài năng sẽ làm người khác yêu mến.” Lương Viên cười kiêu ngạo, ngẩng càm lên, trong ánh mắt rạng rỡ lóe ra ánh sáng chói mắt, “Đúng rồi, chúng ta không cần lôi kéo Minh Gia về phía mình sao?”

“Không cần, Minh Gia rất tham lam, người bên ngoại họ đều dựa vào địa vị Minh Gia ở trong triều làm xằng làm bậy, tàn sát dân lành, ngày sau, chờ bản điện hạ đăng cơ làm vua. Điều đầu tiên sẽ đem Minh Gia ra khai đao, răn đe cảnh cáo, cho nên chúng ta cần phải xúi giục Minh Gia cùng Phượng vương phủ đối địch nhau, mình ngồi làm ngư ông đắc lợi.” Thanh âm Phượng Tiêu hơi khàn khàn, bởi vì giờ phút này, Lương Viên nhón chân cắn lấy yết hầu hắn, mang đến một trận khoái cảm run rẩy. (vinhanh: bà này là quỷ.)

Kỳ thực Phượng Tiêu cũng rất kinh ngạc với tính tình Lương Viên, lúc trước Vương hoàng hậu ban hôn cho Phượng Tiêu, bởi Lương Gia được tiên hoàng phong làm Vạn Hộ Hầu. Tuy rằng trong triều không có nhiều quan hệ, nhưng ở ngoài triều lại có quan hệ rất rộng rãi. Ở tại Vương Triều Tố Nguyên vững chắc, nắm giữ hai quận thành đều là người của Lương Gia, mà tính tình Lương Viên lại dịu dàng, là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, đúng là tốt nhất để chọn làm hoàng phi.

Nhưng sau khi kết hôn, Phượng Tiêu liền phát hiện lời đồn căn bản không đáng tin, tuy Lương Viên ôn nhu dịu dàng, nhưng so với những nữ nhân Phượng Tiêu đã gặp lại không giống, nàng chói mắt như vậy, thông minh khéo léo, tài năng càng lộ rõ ra với những quan điểm khác lạ đầy vượt tiến, thậm chí làm cho bản thân mình ngộ ra Thể Hồ Quán Đính (loại sửa dâng cho đức phật khi còn tại thế, nhờ bát sữa mà đức phật ngộ ra chân lý các tu lúc trước của mình đã sai.)

Phượng Tiêu đã từng hoài nghi, người có nhiều tri thức như vậy, khiến bản thân mình không hiểu, nhưng vì sao Lương Viên là tiểu thư khuê các lại biết, nhưng vẫn không cần phải hỏi ra, dù sao chỉ cần tâm tư của Lương Viên đều đặt trên người mình là được, mà yêu cầu duy nhất của nàng chính là mình không được nạp thiếp, nàng mới giúp mình đăng cơ.

Kỳ thực ngay lúc đó, Phượng Tiêu cảm thấy sao thế gian lại có nữ tử lớn mật như thế, đây chính là tội danh rất bất kính, hơn nữa nếu mình đăng cơ làm vua, sao chỉ có thể có một mình hoàng hậu, nhưng Phượng Tiêu vẫn đáp ứng, mà Lương Viên cũng không để hắn thất vọng, ít nhất ngân lượng ở trong khố phòng (phòng chứa ngân lượng) của Tam hoàng tử đã tăng gấp hai, mà thoạt nhìn Lương Viên cởi mở thân thiện, nhưng thủ đoạn lại không thua gì các Quý Phi trong cung, phủ Tam hoàng tử được quản lý gọn gàng ngăn nắp, tất cả nha hoàn cùng nô tài đều rất tận tụy, không ai dám phá hỏng phép tắc phủ Tam hoàng tử.

Thủ đoạn của Lương Viên còn cao hơn Dung trắc phi rất nhiều, đầu tiên cùng bọn hạ nhân thân thiết giống như người một nhà, một chút kiêu ngạo cũng không có, sau khi cho người thám thính tính nết của một ít hạ nhân xong, liền dùng gậy và táo ngọt cùng đem đến, cảnh cáo cứ cảnh cáo, còn người tội đáng chết cứ đánh chết trước mặt mọi người, giết gà dọa khỉ, nhưng sau đó lại tỏ ra dịu dàng cấp cho bọn hạ nhân một ít vật dụng hằng ngày, nhà ai có con nhỏ, nhất định sẽ có một chiếc vòng bạc đem đến, các nha hoàn thành thân, nhất định sẽ có khăn thêu tự làm cùng trang sức của Lương Viên, không phải loại quý giá nhưng lại biểu thị tâm ý, ai bị bệnh, nhất định sẽ cho nha hoàn của mình đi qua thăm hỏi, còn đem thuốc bổ cùng thảo dược đưa tới.

Còn một số hạ nhân xảo quyệt nham hiểm, dùng được thì dùng, độc ác được cứ độc ác, cứ để hắn đến chủ trì hình phạt, tiếp theo sẽ phái hắn đến quản lý sổ sách chi tiêu chặt chẽ. Người nào cũng đều có chức phận riêng, những người bị Lương Viên nhúng tay vào đều biến thành vật hi sinh, lòng trung thành chân chính đều đặt hết người thân tín của mình sai bảo.

—— đường ngăn cách —

Ngày hôm sau, mặt trời đã hạ xuống nhưng vẫn không có gió, mùa hè oi bức, dù có lẫn vào chỗ bóng râm vẫn cảm thấy một trận oi bức.

Tề Ngô Cung.

“Hoa Thiên Thiên, chuyện của Mã Gia bản cung đã hiểu rõ, này thật sự do Mã Chí Ninh không tốt, nhưng việc đã đến nước này, Mã Chí Ninh đã ăn năn hối cải, sức khỏe của con trai Mã Lão Gia càng ngày càng yếu, việc hôn ước không thể thoái thác, về phần chuyện nha hoàn kia, giữ con bỏ mẹ, ngày sau hắn trở thành con thừa tự của ngươi”.Vương hoàng hậu ngồi ngay ngắn ở trên ghế, ngữ điệu lãnh đảm, lộ ra bản chất uy nghi của người đứng đầu hậu cung.

Mã phu nhân, giờ phút này vẫn quỳ ở trên đất, mà quỳ bên cạnh chính là Hoa Thiên Thiên được bí mật tuyên chỉ vào trong cung từ sáng sớm, còn Minh Dung thì ngồi hạ vị bên cạnh Vương hoàng hậu, giờ phút này cười lạnh đầy kiêu hãnh, tuy rằng không thể trả thù Lâu Hướng Vãn, nhưng có thể hành hạ Hoa Thiên Thiên, Minh Dung cảm thấy vô cùng thống khoái!

“Hồi bẩm hoàng hậu nương nương, đã muốn xung hỉ thì Mã gia đã có nha hoàn Kiều Vân Nhi rồi, huống chi nàng đã có cốt nhục của y, có thể nói là song hỉ lâm môn, thỉnh nương nương thay nô tì hủy bỏ hôn nước, thành toàn cho Mã Tam công tử cùng Kiều Vân Nhi,” Hoa Thiên Thiên không siểm nịnh mở miệng nói, cho dù giờ phút này đối mặt với Vương hoàng hậu, nếu muốn nàng gả đến Mã Gia gả cho Mã Chí Ninh, Hoa Thiên Thiên tình nguyện kháng chỉ, bất quá dù sao cũng chỉ mất một cái mạng mà thôi.

“Láo xược! Trước mặt hoàng hậu nương nương, há lại cho ngươi vô lễ như vậy!” Minh Dung rống lên một tiếng, bản thân lộ rõ uy phong cùng quyền lực của trắc phi vương phủ. Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hoa Thiên Thiên, “Nương nương, cũng do nô tì không dạy dỗ tốt tiện tì này, mới dạm làm càn chống đối lại hoàng hậu nương nương.”

“Quả thật là tiện tì không biết phép tắc, Dao Quang, vả mồm!” Vương hoàng hậu bưng chun trà, hừ lạnh một tiếng, chậm rãi nhấp ngụm trà xanh Long Tỉnh nhất phẩm, những tiện tì ở Phượng vương phủ này quả là to gan lớn mật, nói tới đây, những nô tài cùng nha hoàn ở phủ đệ Tiêu Nhi lại hiểu phép tắc hơn, so với vừa nhìn thấy này, Vương hoàng hậu lại yêu thương Phượng Tiêu cùng Lương Viên nhiều hơn, đáng tiếc khi đó do lão hoàng đế hồ đồ, đi lập Phượng Sở Thiên lên làm thái tử.

Nhận được mệnh lệnh, Dao Quang nhanh chóng đi tới, cầm trong tay một tấm ván gỗ dài nửa thước, một tay nắm lấy tóc Hoa Thiên Thiên buộc nàng phải ngẩng đầu lên, trương ra khuôn mặt thoạt nhìn có chút chua ngoa, liền trực tiếp vung tấm ván gỗ đánh vào mặt.

Bốp bốp, thanh âm thánh thót vang vọng ở trong cung điện, một tiếng lại một tiếng, trong nháy mắt hai bên mặt Hoa Thiên Thiên đã sưng phồng lên, khóe miệng có vết máu đỏ sẫm, nhưng riêng đôi mắt vẫn mang vẻ quật cường không khuất phục như cũ.

Mộc Mộc ngốc đã biết rõ chuyện này tránh né vương gia, quả thực hoàng gia không có một người tốt! Mặt Hoa Thiên Thiên đau đến không còn cảm giác, miệng đầy máu, lại hung hăng nhìn tấm bản gỗ đánh vào trên mặt, Hoa Thiên Thiên cảm thấy trước mắt mình có một màu đen, cả người không chịu nổi liền ngã ở trên mặt đất, máu tươi hòa cùng nước bọt từ khéo miệng chảy xuống.


Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 11.08.2014, 22:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Gynnykawai, Yến My, alligator, antunhi, h20voyeudau, hotaru_yuki
Có bài mới 18.08.2013, 23:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5182 lần
Điểm: 26.21
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan - Điểm: 87
Phần 4:

Sáng sớm Lâu Hướng Vãn vẫn đi đến Ngự Thiện Phòng, sau khi nhận được tin, nàng thậm chí không kịp bẩm báo với Phượng Kính Dạ, trực tiếp vọt tới Tê Ngô Cung. Suốt dọc đường đi liền hiểu rõ, chắc hẳn Vương hoàng hậu cố ý nhúng tay, muốn để Lâu Hướng Vãn mang tội danh bất kính ở trên đầu, dù Phượng Sở Thiên cùng Phượng Kính Dạ có muốn bảo vệ cũng không thể làm được.

“Thiên Thiên!” Khi chạy đến cửa cung điện, nhìn người quỳ trên mặt đất bị Dao Quang nắm lấy đầu, bị tấm ván gỗ hung hăng đánh vào  mặt Hoa Thiên Thiên, Lâu Hướng Vãn cũng luôn vô ưu vô lự (mặc kệ mọi chuyện), thậm chí biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn hay lộ ra vài phần lười nhắc, trong lúc đó lại đột nhiên trở nên lạnh lùng, bóng dáng cấp tốc đi vào bên trong, trực tiếp hung hăng đá một cước vào bụng Dao Quang, đá người ra ngoài.

Hoa Thiên Thiên bị đánh đến thần chí không rõ, mặt sưng lên nhìn không ra diện mạo ban đầu, miệng đầy máu tươi, trên đất cũng có vài vệt máu nhổ ra, còn bị đánh gãy hai cái răng, nghe tiếng nói của Lâu Hướng Vãn, Hoa Thiên Thiên khó khăn lắm mới mở mắt ra, nhưng thị lực cũng đã rời rạc.

“Dám tự tiện xông vào Tê Ngô Cung! Còn động thủ đả thương người, người đâu, bắt tên thích khách vô pháp vô thiên này lại cho bản cung!” Vương hoàng hậu giận dữ mắng một tiếng, chun trà trong tay liền rơi trên đất phát ra một tiếng bốp, thanh âm vỡ tan phát ra, giờ phút này cho dù giết chết Lâu Hướng Vãn thì Phượng Kính Dạ cùng Phượng Sở Thiên cũng không có gì để nói, Vương hoàng hậu cười lạnh, đây chính là kết cục cho kẻ dám đắc tội với mình!

Vương hoàng hậu vừa ra lệnh, lúc này thủ vệ cùng bọn thị vệ vốn ở Tê Ngô Cung đều đã xông ra, khí thế bừng bừng nhanh chóng đi về phía Lâu Hướng Vãn đang quỳ một gối trên đất lấy ôm Hoa Thiên Thiên.

Minh Dung chưa bao giờ cảm thấy vui sướng và phấn chấn đến vậy, thậm chí còn vui hơn so với ngày được gả làm trắc phi cho Phượng Kính Dạ, hai tay Minh Dung không nhịn được run run, không thể không vịn chặt vào ghế dựa để giữ vững thân thể, nhìn Lâu Hướng Vãn, giờ phút này Minh Dung nghĩ nàng ta sẽ ngỗ nghịch, lại phạm sai lầm lần nữa, sau đó bị thị vệ Vương hoàng hậu cấp cho một đao chém chết, nhưng đối với Minh Dung mà nói thì như vậy Lâu Hướng Vãn cũng còn quá lời rồi, nhưng chỉ cần Lâu Hướng Vãn chết đi, Minh Dung có thể nuốt xuống ác khí vào trong miệng, vì như thế thì vương gia mới có thể trở lại bên cạnh mình.

“Thiên Thiên, không sao chứ, không có chuyện gì chứ.” Lâu Hướng Vãn cúi đầu, đau lòng nhìn khuôn mặt Hoa Thiên Thiên đã bị sưng tấy lên, hoàn toàn nhìn không ra diện mạo lúc đầu, so với mặt mình thì mặt Thiên Thiên còn muốn gầy hơn, là khuôn mặt trái xoan điển hình, nhưng giờ phút này lại sưng thành như vậy, xanh tím đan xen nhau, khóe miệng đều toét ra, làm cho Lâu Hướng Vãn không dám chạm vào, sợ ngón tay chạm vào khuôn mặt sẽ sưng lên mà chảy máu.

“Chưa chết được.” Hoa Thiên Thiên nuốt một viên thuốc do Lâu Hướng Vãn nhét vào trong miệng, chỉ cảm thấy một luồng khí dễ chịu đang thấm vào trong ngũ tạng lục phủ, lúc này đã thanh tỉnh lại vài phần, yếu ớt nhìn thoáng qua Lâu Hướng Vãn, trước sau như một đều là vẻ cường thế, “Không được liều lĩnh… chờ vương gia…. đến đây rồi hãy nói.”

Lâu Hướng Vãn vui mừng vì có mang theo thuốc bên mình, vốn sau khi tiến cung, Lâu Hướng Vãn lo lắng trong cung quá mức nguy hiểm, cho nên bố trí thủ hạ ở sát thủ lâu mang thuốc vào trong cung cho mình, sáng sớm mới lấy được một lọ ở Ngự Thiện Phòng, cho nên cấp cho Hoa Thiên Thiên ăn một viên.

“Lâu Hướng Vãn, ngươi thật to gan, dám xông vào Tê Ngô Cung của bản cung!” Vương hoàng hậu âm lãnh mở miệng, quác nạt vào mặt Lâu Hướng Vãn. Nếu có thể, Vương hoàng hậu cũng muốn trực tiếp giết chết Lâu Hướng Vãn để hả giận, nhưng Vương hoàng hậu lo lắng phải bố trí mọi việc cho chu toàn.

Tiện tì Lâu Hướng Vãn này rất quan trọng với Phượng vương gia, thật sự giết chết người chỉ e sẽ khiến Phượng vương gia nổi trận lôi đình, cũng không có công dụng với Vương gia, cho nên Vương hoàng hậu muốn mượn cơ hội này lấy Lâu Hướng Vãn áp chế Phượng Kính Dạ. Giờ đây tại biên quan đang gặp nguy hiểm, nếu có thể để cho người Vương gia nắm giữ ấn soái xuất chinh, vậy thì Vương gia có thể nhân cơ hội này nắm giữ binh quyền.

Lâu Hướng Vãn ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Vương hoàng hậu, bởi vì đau đớn quá nên Hoa Thiên Thiên liền ngủ mê như chết, vốn dĩ ánh mắt ban đầu trong veo như nước, giờ phút này lại lạnh như băng còn lộ ra sát khí, không chỉ khiến Vương hoàng hậu uy nghi nhất đứng đầu hậu cung kinh sợ sửng sốt, Minh Dung càng cảm giác được một trận hốt hoảng trong lòng, Mã phu nhân càng run lẩy bẩy, quỳ không vững, khi nhìn vào trong ánh mắt Lâu Hướng Vãn, lần đầu tiên Mã phu nhân cảm giác bản thân mình vào trong cung là sai lầm!

Trong bóng tối, một tên Long Vệ đã đi hồi bẩm với Phượng Kính Dạ, tên còn lại vẫn cứ như cũ ẩn thân ở một nơi bí mật gần đó, nếu như thị vệ Vương hoàng hậu thật sự động thủ với Lâu Hướng Vãn, Long Vệ ắt sẽ không tiếc mạo hiểm, dù bị tội mất đầu cũng phải đem Lâu Hướng Vãn rời đi.

“Không biết Thiên Thiên đã phạm vào tội gì, mạo phạm hoàng hậu như thế nào, mới khiến cho hoàng hậu trách phạt ra tay hạ độc thủ như thế!” Ngay lúc mọi người cho rằng Lâu Hướng Vãn tức giận sẽ bất chấp tất cả, chống đối Vương hoàng hậu, để các nàng nắm lấy cớ này phạt nặng Lâu Hướng Vãn, nhưng vẻ mặt tràn đầy sát khí, mỉm cười, nhưng nụ cười lại không lộ ra trong đáy mắt, ngược lại thoáng lộ ra chút xảo quyệt cùng lạnh lùng nghiêm nghị.

“Hoa Thiên Thiên Dĩ Hạ Phạm Thượng, chống đối thái hậu, kháng chỉ bất tuân, chẳng qua hoàng hậu nương nương quá nhân từ mới phạt vả miệng, bằng không trực tiếp lôi ra đánh chết rồi.” Minh Dung đứng dậy nói, ánh mắt âm độc đắc ý nhìn chằm chằm Lâu Hướng Vãn đầy khiêu khích, “Một tiện tì, không biết thân phận, không biết tôn ti, nên ả ta mới có kết cục này đây!”

“Kháng chỉ bất tuân?” Lâu Hướng Vãn hỏi lại, một đôi mắt cười tủm tỉm nhìn Vương hoàng hậu, “Nói vậy cũng chỉ vì hôn sự của Mã Gia, nhưng hoàng hậu nương nương thân là người đứng đầu một cung, mẫu nghi thiên hạ, lại chỉ nghe một phía, không phân biệt thị phi, chẳng những không trừng trị tội người Mã Gia, ngược lại tàn nhẫn ra tay đánh khổ chủ, nhân từ của hoàng hậu nương nương thật đúng là làm trò cười cho người trong thiên hạ.”

“Lâu Hướng Vãn, ngươi nói bản cung là người chẳng phân biệt rõ thị phi, tốt lắm, bản cung cũng muốn nghe thử xem vì sao bản cung lại là người không phân biệt được thị phi, nếu thật sự bản cung xử oan cho ngươi với Hoa Thiên Thiên, thì đây chính là lỗi của bản cung, nếu không phải thế thì dù Phượng vương gia có ra ngăn cản, hôm nay bản cung cũng phải xử tiện tì xảo trá này, bằng không chẳng phải Minh Dung trắc phi lại bị một tiện tì thấp kém như ngươi chèn ép đến trên đầu rồi ư.”

Vương hoàng hậu cười mở miệng, ngồi xuống ghế dựa, nhìn thấy Văn Ngôn ngăn cản Phượng Kính Dạ cùng Phượng Sở Thiên, “Nếu thái tử cùng Phượng vương gia đã đến đây rồi, cũng tốt, tất cả mọi người có thể nghe một chút, bản cung không thể gánh nổi tội danh bất phân thị phi (chẳng biết đúng sai).”

Phượng Sở Thiên cau mày nhìn Lâu Hướng Vãn đang ôm lấy Hoa Thiên Thiên, khuôn mặt bị đánh đến không nhìn ra hình dáng, nhưng điều khiến Phượng Sở Thiên kinh ngạc, Lâu Hướng Vãn vẫn còn có thể bình tĩnh như thế, quả thực xem ra chính mình chưa hiểu rõ nàng ta.

“Người trong phủ của bổn vương phải ở trong vương phủ, ngược lại vào Tê Ngô Cung mạo phạm hoàng hậu nương nương, đây quả là điều khó hiểu.” Phượng Kính Dạ vẫn mặc một thân cẩm bào màu trắng, cười lười biếng, đi lên phía trước, kéo Lâu Hướng Vãn lại, “Hầu Bảo mang Hoa Thiên Thiên đi, để thái y kiểm tra qua, hoàng hậu, không biết sáng sớm tinh mơ nha hoàn trong phủ của ta sao lại vào trong hoàng cung, thậm chí cả bổn vương cũng không hay biết?”

“Vương gia, là nô tì mang Hoa Thiên Thiên đi vào trong cung, dù sao lúc trước hôn ước của Mã Gia là do hoàng hậu nương nương ra ý chỉ ban hôn hiện tại lão phu nhân Mã Gia đến cửa cầu xin mấy lần, nhưng Hoa Thiên Thiên lại đơn phương đòi hủy bỏ hôn ước, hoàng hậu nương nương cũng chỉ vì lời khẩn cầu của Mã phu nhân, lúc này mới tuyên chỉ đưa thiếp và Thiên Thiên tiến cung.” Minh Dung nhìn về phía Phượng Kính Dạ có chút lưu luyến si mê, khuôn mặt phong thần tuấn lãng cùng phong thái tà mị đã khiến Minh Dung cứ quyến luyến không dứt.

Nhưng khi thấy Phượng Kính Dạ nắm lấy tay Lâu Hướng Vãn, thậm chí còn kéo người ngồi vào cả ghế tựa, lửa giận càng dâng lên. Vương gia ở trước mặt hoàng hậu nương nương, lại cùng tiện tì Lâu Hướng Vãn chàng chàng thiếp thiếp, mặt mũi trắc phi này biết phải để vào đâu!

“Trước đây Tam công tử Mã gia đã có hôn ước với Thiên Thiên, nhưng lại cùng nha hoàn Kiều Vân Nhi tằng tịu với nhau, thậm chí còn có con, rõ ràng chính là miệt thị Phượng vương phủ.” Lâu Hướng Vãn mặc kệ bị Dung Trắc Phi đâm chọc vào, ánh mắt nhìn thẳng về phía Vương hoàng hậu, “ Thiên Thiên là nha hoàn nhất đẳng Phượng vương phủ, cũng không phải nô tì, chính thê chưa vào cửa, mà nha hoàn đã có trưởng tử, xin hỏi nương nương, đó thực sự có làm trái lễ giáo luân lý!”

“Hoàng hậu nương nương, thái tử điện hạ, vương gia, đây đều do Chí Ninh say rượu mới làm bậy, đều là lỗi Mã Gia, dân phụ khẩn cầu hoàng hậu nương nương, lưu tử bỏ mẫu, nhất định sẽ không khiến Thiên Thiên ở tại Mã Gia chịu ủy khuất.” Mã phu nhân kính cẩn trả lời, không ngừng dập đầu. Việc hôm nay, Mã phu nhân chỉ biết một khi Mã Gia bị dính vào, làm không tốt Mã Gia sẽ bị diệt, người nào ở đây cũng đều là chủ tử có quyền cao ngất trời.

“Nam tử tam thê tứ thiếp chính là chuyện thường, huống chi Mã Gia đã biết sai, Hoa Thiên Thiên đã cự tuyệt hôn ước một lần, thậm chí không để ý đến bệnh tình nguy kịch của Mã Lão Gia, đây là tội bất hiếu.” Vương hoàng hậu uống trà, thoáng nhìn qua Lâu Hướng Vãn đầy đắc thắng, không ngờ chỉ một iện tì cũng có vài phần bản lĩnh đó.

“Cho nên nô tì mới nói hoàng hậu nương nương chẳng phân biệt thị phi, bảo sao nghe vậy.” Lâu Hướng Vãn trực tiếp bồi thêm một câu, khiến Vương hoàng hậu vừa mới uống xong ngụm trà mặt liền biến thành lãnh nộ ( lạnh lùng giận dữ), chút nữa ngụm trà trong miệng đã phun ra ngoài.

“Lâu Hướng Vãn, ngươi dám mạo phạm hoàng hậu nương nương.” Minh Dung giận đến không kềm chế được liền mở miệng lần nữa quở trách Lâu Hướng Vãn, đáng tiếc có vương gia ở đây, bằng không vừa rồi cứ để thị vệ trực tiếp giết chết Lâu Hướng Vãn thì thiên hạ thái bình rồi.

“Minh Dung, bổn vương còn ở đây, không tới phiên ngươi ở trước mặt hoàng hậu cùng thái tử hô to gọi nhỏ đâu.” Phượng Kính Dạ nhướng mày kiếm, lạnh lùng đảo mắt liếc nhìn một cái, ánh mắt sắc bén khiến Minh Dung câm như hến liền ngồi xuống, cũng không dám nhiều lời, Phượng Kính Dạ vỗ vỗ tay Lâu Hướng Vãn, cười tự nhiên, “Bổn vương cũng muốn biết hoàng hậu nương nương sai ở điểm nào, Mộc Mộc, tốt nhất ngươi nên có chứng cứ rõ ràng, bằng không cho dù hoàng hậu nương nương rộng lượng không truy cứu tội mạo phạm của ngươi, bổn vương cũng phải dạy dỗ cho ngươi bài học.”

“Tam công tử Mã Gia Mã Chí Ninh có quan hệ đoạn tụ với Đại công tử Minh Lam của Minh Thừa Tướng.” Lời nói ra không khiến người ta kinh ngạc chết mất, Lâu Hướng Vãn mở miệng lần nữa, Mã phu nhân liền xụi lơ ở trên mặt đất, mặt trắng bệch chẳng còn chút máu.

Biểu cảm Phượng Kính Dạ liền thay đổi, muốn ngăn cản nhưng Lâu Hướng Vãn đã nói rồi, Phượng Sở Thiên cũng nhíu mày, bỗng chốc Vương hoàng hậu đang ngồi trên ghế liền vỗ vào bàn, việc ở hậu cung, luận thế nào cũng đều là chuyện trong nhà, nhưng nếu như liên lụy đến triều thần thì đó chính là chuyện quốc sự.

Một khi là quốc sự, mặc kệ Phượng Kính Dạ hay là Phượng Sở Thiên, muốn bênh vực cho Lâu Hướng Vãn cũng không thể được, tuy vẻ mặt Vương hoàng hậu giận dữ, nhưng trong lòng lại mừng rỡ, thật không ngờ Lâu Hướng Vãn dám nói ra lời này.

Ngay tại lúc Phượng Kính Dạ cùng Phượng Sở Thiên cau mày lo lắng, Vương hoàng hậu chuẩn bị bức Lâu Hướng Vãn đến đường chết, bỗng nhiên Lâu Hướng Vãn liền mỉm cười hồn nhiên, bình tĩnh nói, “Đương nhiên, đây là tin đồn mà nô tỳ đã nghe, không thể tin, nên nô tì cũng không để tâm đến chuyện đồn đãi đó làm gì, tai nghe là giả mà chính mắt thấy mới là thực.”

Vương hoàng hậu còn chưa nói thì đã bị Lâu Hướng Vãn trực tiếp chặn cổ họng, xuôi ngược đều không được, vốn là gương mặt đoan trang cao quý nhưng chỉ vì vậy liền trở nên vặn vẹo, biểu cảm của Phượng Kính Dạ với Phượng Sở Thiên cũng đều thoáng vẻ rối rắm, bất đắc dĩ nhìn về phía cực kỳ vô tội của Lâu Hướng Vãn, Tiểu Mộc Đầu này căn bản chính là muốn làm cho người ta bị nghẹn chết mà không cần đền mạng! Nói nửa câu liền dừng lại!

“Bất quá Mã Chí Ninh đích xác là có sở thích đoạn tụ, về phần hắn cùng ai đoạn tụ, nô tì cũng không biết, chuyện này không phải nghe vào sẽ làm tai hư sao, trước đó nô tì dựa vào chuyện nghe thấy, vốn muốn Thiên Thiên được hạnh phúc, mới cho người đi tìm hiểu, nhân chứng vật chứng đều đã mượn được, nếu nương nương không tin, kỳ thực có một biện pháp đơn giản nhất, để cho thái y đi kiểm tra sau ting của Mã Chí Ninh một chút, có phải người đoạn tụ hay không, kiểm tra là biết.”

Sau khi Lâu Hướng Vãn nói ra miệng, trạng thái của tất cả mọi người đều như lọt vào trong sương mù, nhân chứng còn chưa tính, vậy vật chứng là gì? Không phải chất dịch dính ở sàn đan (khăn trải giường), hay là tiết khố (quần lót)? Còn cho thái y kiểm tra sau ting là cái gì, này quả thực…….

Phượng Sở Thiên đè nén tiếng cười, thông cảm nhìn thoáng qua Phượng Kính Dạ, quả thật vỏ quýt dày có móng tay nhọn, thấy khuôn mặt tuấn tú của Kính Dạ đang vặn vẹo, nói vậy hắn cũng không biết Tiểu Mộc Đầu ở bên cạnh mình có thể nói ra những lời làm kinh động bốn phương, dám to gan như thế.

“Nương nương, quả Chí Ninh đúng là……..” Mã phu nhân đã run run nói không ra lời, chỉ có thể liên tục dập đầu với Vương hoàng hậu, “Thỉnh nương nương rộng lượng tha thứ cho Mã Gia tội lừa gạt, chuyện hôn ước, Mã Gia đã biết sai, không dám làm hại hạnh phúc cả đời của Hoa cô nương, thỉnh nương nương hủy bỏ hôn ước.”

Mã Gia không dám để cho thái y kiểm tra cái gì sau ting của Mã Chí Ninh, dù sao đây là sự thật, không cần phải làm Mã Gia mất mặt, cho nên Mã phu nhân thông minh đem tất cả tội đẩy lên trên người của Mã Gia.

“Thấy rồi chứ nương nương, nô tỳ đã nói không phải lỗi Thiên Thiên, sở dĩ Thiên Thiên muốn giải trừ hôn ước, là không muốn nói rõ lý do ra, cũng là muốn giữ gìn mặt mũi cho Mã Gia, dù sao chuyện đoạn tụ cũng không phải điều Mã Gia mong muốn, chẳng qua trời sinh Mã Chí Ninh đã như thế, mà Thiên Thiên lại có bản tính thiện lương thuần phác như thế, vậy mà lại bị nương nương ra tay đánh tàn nhẫn, việc này nếu truyền ra ngoài, chẳng những tổn hại danh dự nương nương, mà còn khiến các nữ tử hiền thục khiêm tốn trong thiên hạ đều sẽ thất vọng mất thôi.”

Cuối cùng Lâu Hướng Vãn đút kết lại một câu đầy cảm xúc, trái ngược với dáng vẻ của đứa bé chỉ vì lo lắng chuyện bất công của thiên hạ mà ủy khuất, nhưng ngoại trừ Phượng Kính Dạ thì không người nào phát hiện ra tay của Lâu Hướng Vãn luôn luôn dùng sức nắm chặt thành quyền, nàng đang kiềm chế, không muốn bản thân quá xúc động mà làm hư chuyện, cho nên cơn thịnh nộ cùng phần áy náy đối với Hoa Thiên đều phải cố đè nén mạnh ở trong lòng, dày vò Lâu Hướng Vãn.

“Được rồi, Mộc Mộc, người không biết không có tội, hoàng hậu nương nương cũng chỉ có ý tốt, chỉ vì Mã Gia che giấu mới làm Hoa Thiên Thiên ủy khuất, bổn vương nhớ rõ Nhiễm Quận Vương vẫn không có nữ nhi, tính cách của Thiên Thiên lại thiện lương thuần khiết như vậy, cứ đưa vào trong phủ Nhiễm Quận Vương, sắc phong làm Huyện Quận chúa.” Phượng Kính Dạ không quên trước kia đã đáp ứng với Lâu Hướng Vãn giải quyết chuyện hôn sự của Hoa Thiên Thiên, hiện giờ vừa đúng có cơ hội này, hơn nữa sau khi con của Nhiễm Quận Vương bị chết non, vẫn không có con nối dòng, không ít dòng dõi hoàng tộc đều muốn đem con của mình đi làm con thừa tự, vì thế mới lôi kéo được Nhiễm Quận Vương.

Nếu là người bên cạnh Vương hoàng hậu, đương nhiên Phượng Sở Thiên và Phượng Kính Dạ sẽ không đồng ý, mà theo đạo lý, người bên cạnh Phượng Kính Dạ, Vương hoàng hậu cũng sẽ tìm cách để bác bỏ, nhưng chuyện hôm nay lại bị Lâu Hướng Vãn can thiệp vào, trái lại còn để cho Phượng Kính Dạ chiếm được tiện nghi, mà còn bị ghép vào tội danh chẳng phân biệt được thị phi trên đầu, cho dù Vương hoàng hậu có hận đến cắn răng còn ra cả máu nhưng chỉ có thể nuốt vào trong bụng.

Minh Dung thật không ngờ rõ ràng có cơ hội rất tốt, trái lại không chỉ giúp cho Lâu Hướng Vãn đào thoát khỏi tội, còn biến Hoa Thiên Thiên thành con thừa tự của Nhiễm Quận Vương, thành Huyện Quận chúa. Giờ phút này ánh mắt Vương Hoàng hậu lạnh lùng nhìn về phía Minh Dung đầy chán ghét, nếu không phải nàng nhiều chuyện, thì làm sao Phượng Kính Dạ lại có cơ hội mượn sức của Nhiễm Quận Vương.

Vương hoàng hậu mượn chuyện thân thể không khỏe để mọi người lui ra ngoài, giờ phút này Phượng Kính Dạ dùng sức tách ra nắm tay nắm chặt thành quả đấm của Lâu Hướng Vãn ra, dùng năm ngón tay đan xen vào nhau, không để nàng dùng móng tay cấu chặt vào lòng bàn tay tự ngược đãi làm mình rướm máu.

“Mộc Mộc, chuyện này hãy để bổn vương thay ngươi đòi lại công đạo.” Phượng Kính Dạ khẽ mở miệng, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra thần thái kiên định, về tình về lý, người Phượng vương phủ của hắn không đến phiên người Vương gia đến giáo huấn, cho dù đó là hoàng hậu địa vị cao quý.

“Không cần, chuyện của Thiên Thiên tự ta sẽ xử lý, ta muốn để cho các nàng ấy biết cái gì gọi là nợ máu phải trả bằng máu!” Ra khỏi Tê Ngô Cung, nụ cười trên gương mặt Lâu Hướng Vãn liền vụt tắt hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt vô tình lạnh như băng, nàng một mực chối từ, đối với người bên ngoài xem ra luôn dễ dàng tha thứ, thậm chí cả ở trong vương phủ cũng có người nói nàng dễ dàng bị bắt nạt, lại rất hay đắn đo mọi chuyện.

Những thứ này Lâu Hướng Vãn đều biết rõ, chính là nàng không thèm để ý, vốn chỉ là chút chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, nàng chẳng muốn so đo nhiều như vậy, nhưng nếu đụng đến ranh giới cuối cùng của Lâu Hướng Vãn, người nàng che chở, không chỉ bị đánh thành như vậy, dù là rớt một sợi lông, Lâu Hướng Vãn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho đối phương.

Phượng Sở Thiên và Phượng Kính Dạ nhìn nhau, cả người và giọng nói Lâu Hướng Vãn đều lộ sát khí lạnh như băng, làm cho bọn họ cảm thấy xa lạ, tuy rằng Phượng Sở Thiên đối với Lâu Hướng Vãn có nhiều hoài nghi, nhưng tính cách hắn rất sảng khoái, nhận thức rõ về Lâu Hướng Vãn, dù cho nàng che giấu cái gì cũng không thèm để ý.

Phượng Kính Dạ vốn không hi vọng Lâu Hướng Vãn quá mức thiện lương, nhưng giờ thấy biểu cảm của nàng như vậy, Phượng Kính Dạ phải nên cảm thấy cao hứng nhưng giờ lại thấy đau lòng và không mong muốn Tiểu Mộc Đầu của hắn phải làm những chuyện không vui này. (vinhanh: đầu anh này có vấn đề….)

“Vương gia, ta đi xem Thiên Thiên đây.” Lâu Hướng Vãn rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Phượng Kính Dạ, ánh mắt chăm chú nhìn vào mấy người ở phía sau Dung trắc phi, lạnh lùng đi nhanh về phía Kỳ Lân Điện.

Phượng Sở Thiên cũng trực tiếp ly khai, dù sao chuyện của Minh Dung cũng là chuyện nhà của Phượng vương phủ, mà việc này cũng làm Phượng Sở Thiên thấy buồn bực, nên đến giờ hắn vẫn chưa có Thái Tử Phi.

“Bổn vương quả thực đã cưới một phi tử rất giỏi, dám nhờ người ngoài giết hại người trong Phượng vương phủ.” Đa phần lúc nào Phượng Kính Dạ cũng đều cười, tao nhã tôn quý, tà mị tuấn dật, nhưng trong ánh mắt lại lạnh lùng thấu xương, “Phi tử không tuân thủ phụ đạo như vậy, bổn vương không muốn giữ ở trong vương phủ, hãy về Minh phủ của Thừa Tướng đi, hưu thư sẽ được đưa đến ngay.”

Đột nhiên sấm sét giữa trời quang, đột nhiên Minh Dung ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch, trong đầu vang tiếng ong ong, không ngừng vọng đến hai chữ hưu thư. Bản thân mình nghe lầm ư? Vì sao vương gia có thể nói hưu mình, bản thân mình chính là trắc phi Phượng vương phủ mà.

Minh Dung há miệng thở dốc, muốn nói gì đó, nhưng yết hầu lại giống như bị ngăn lại, đến khi bỗng nhiên Phượng Kính Dạ cúi đầu xuống ở trước mặt, châu đầu nhìn vô cùng thân thiết, ánh mắt cùng giọng nói tà mị cứ vang lên bên tai Minh Dung.

“Minh Dung, nói ngươi thông minh, ngươi cũng chỉ có một chút thông minh thôi, hôm nay muốn hoàng hậu ra tay giết chết Tiểu Mộc Đầu, đáng tiếc lại thất bại, bị hưu chính là cái giá cho thất bại.” Phượng Kính Dạ tươi cười lộ vẻ lãnh khốc tàn nhẫn, chán ghét nhìn sắc mặt trắng bệch của Minh Dung, “Ngươi cũng biết vì sao ngươi gả vào trong Phượng vương phủ không mang thai, đó là vì bổn vương chưa bao giờ chạm qua ngươi, cho nên nếu mang con của thị vệ, làm sao có thể mang được danh phận dòng dõi của bổn vương chứ.”

Phượng Kính Dạ nói dứt lời, trực tiếp xoay người rời đi, tay áo phiêu diêu phong hoa tuyệt đại, Minh Dung sờ sờ vào khuôn mặt mình, gương mặt đẫm lệ, nàng tuy rằng không muốn nhận hưu thê của Phượng Kính Dạ, nhưng nàng càng không thể ngờ Phượng Kính Dạ chỉ vì Lâu Hướng Vãn mà thủ thân như ngọc! (vinhanh: haha………. Nghe câu này ta cười điên lên mất).

Hận ý ngập trời hoàn toàn vặn vẹo lý trí cuối cùng của Minh Dung, không tiếng động nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Phượng Kính Dạ, Minh Dung nâng tay lên lau đi nước mắt trên má, kiếp này không giết chết được Lâu Hướng Vãn, Minh Dung thề không làm người!

Hầu Bảo mời Tư Ngự Y đến, khi Lâu Hướng Vãn đi tới, trên má Hoa Thiên Thiên đã thoa lớp thuốc mỡ, giờ phút này vẫn còn mê man, bất quá hơi thở đã ổn định, Tư Ngự Y lại đưa thêm một ít phương thuốc bồi bổ thân thể, lúc này Hầu Bảo sai tiểu thái giám đi vào trong bếp nấu thuốc.

“Lâu cô nương, đã không còn gì đáng ngại, chỉ là thương tổn ngoài da, cần bôi thuốc, bảy ngày sau có thể sẽ khỏi hẳn.” Hầu Bảo thấp giọng mở miệng nói với Lâu Hướng Vãn.

Lúc đầu, Hầu Bảo cũng cho rằng Lâu Hướng Vãn dựa vào sự sủng ái của Phượng vương gia, mới dám ở trong cung trở mặt với Vương hoàng hậu, có chút cả gan dám chống đối phủ Tam hoàng tử, nhưng chuyện đến hôm nay, Hầu Bảo mới hiểu rõ, Lâu Hướng Vãn cũng có đảm lược, cả hai đều là nô tài, Hầu Bảo có phần kính nể Lâu Hướng Vãn nhiều hơn, có thể che chở một bằng hữu đến vậy, thực lòng quan tâm đến như thế, Lâu cô nương đúng là người tốt.

“Ừ, cảm ơn.” Sau khi Lâu Hướng Vãn nói cảm ơn, ngồi xuống bên cạnh giường, nhìn gương mặt sưng to của Hoa Thiên Thiên. Cho dù bôi thuốc mỡ, nhưng do quá sưng, nên ánh mắt dường như không còn nhìn rõ, nhìn vết thương ứ xanh tím mà kinh hãi, khiến trong đầu Lâu Hướng Vãn cứ mãi căng lên, hận không thể đó là đánh vào chính mình, còn đỡ hơn để cho chính Hoa Thiên Thiên chỉ vì bị mình mà chịu đau đớn.

Việc hôm nay, Lâu Hướng Vãn đã hiểu rõ, đó là do Mã Gia bị bắt ép, Minh Dung hận mình nên mới tìm Thiên Thiên động thủ, Vương hoàng hậu cũng hận mình cho nên mới lấy lý do của Minh Dung gây chuyện, dĩ nhiên Vương hoàng hậu sẽ thuận theo hành động, nhưng Thiên Thiên hoàn toàn vô tội, những người này chỉ vì tư lợi của bản thân, đúng là lòng dạ độc ác.

Lâu Hướng Vãn mặc kệ nàng ta ở Phượng vương phủ hay là Minh Gia, Lâu Hướng Vãn cũng đều có thể để nàng ta nhận lấy hậu quả gấp 10 lần, cả cung nữ Dao Quang động thủ kia, cho dù có ở Tê Ngô Cung, Lâu Hướng Vãn cũng không sợ, cao thủ của Sát Thủ Lâu nhiều như mây, mà bên cạnh Vương hoàng hậu cũng có không ít cao thủ, cho nên Lâu Hướng Vãn sẽ tìm cách khác để đòi lại công đạo cho Hoa Thiên Thiên.


Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 11.08.2014, 22:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Ancoco, Gynnykawai, Yến My, alligator, antunhi, h20voyeudau, hotaru_yuki, marialoan, nevercry1402
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 756 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 719 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Thiên thần xanh
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Nếu xuyên không về thời xưa, bạn sẽ là thể loại người nào đây???
TửNguyệtLiên: Truyện hay, cốt hấp dẫn, cập nhật chương mới đều đều!
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Mọi người ủng hộ cho Liên với ^^
The Wolf: đã cập nhật chương mới mọi người vào ủng hộ sói đi á.
Link Tiêu diêu thiên địa du
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 683 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2208 điểm để mua Nữ vương

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.