Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa

 
Có bài mới 22.05.2013, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 6562 lần
Điểm: 38.14
Có bài mới Re: [Nhân thú] Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa - Điểm: 38


Chương 39



Nick dần dần lên cân, phải nói là, rốt cuộc hắn cũng khôi phục lại vóc người trước kia, chứ không phải nhìn như bộ xương cực lớn di động.

Đồng thời những người Nick khác trong sơn động nhìn cũng có vẻ khỏe mạnh hơn nhiều.

Đây có lẽ là tin tức tốt duy nhất trước mắt.

Bây giờ mặc dù trời không còn đổ tuyết nữa, nhưng khí trời vẫn rất lạnh. Ban ngày có lẽ chỉ bằng nửa ngày trước kia. Năm ngoái lúc này cô không có làm đồng hồ ở sơn động, lần này cô làm mới phát hiện mặt trời luôn lên tới vị trí buổi trưa trước kia liền đến xế chiều, so mùa hè và mùa thu thì ít đi nửa ngày.

Trời tối tuyết mới rơi, nhưng cô cảm thấy ban ngày đang từ từ dài ra, có thể là khi ban ngày dài như trước kia thì mùa xuân liền kết thúc, mùa hè tới rồi.

Thức ăn đầy đủ, người Nick xem ra không còn ‘vội vàng’ như đoạn thời gian trước, nói cách khác là thiếu một chút ‘nhân tố bạo lực’. Dương Phàm đã không còn sợ ở cùng người Nick không phải Nick như trước kia, mặc dù cô còn chưa dám ở một mình trong sơn động.

Bây giờ Nick không cần ra ngoài săn thú lâu, lúc hắn ở trong sơn động là lúc cô vui vẻ nhất. Cô sẽ luôn luôn ngồi trên người của hắn, ngay cả ngủ cũng sẽ ôm lấy cái đuôi của hắn.

Hắn đã thành thói quen cô ôm đuôi của hắn, chỉ cần hắn trở về sơn động sẽ lập tức đem cái đuôi cho cô ôm, cô sẽ cưỡi lên, để hắn nâng cô đi tới đi lui trong sơn động.

Hôm nay, cô đang ôm cái đuôi của hắn ngủ trưa. Tất cả người Nick trong sơn động đều đang ngủ, hoặc là nằm nghiêng trong sơn động không có việc gì làm.

Khi cái đuôi trong ngực bị kéo ra, cô lập tức tỉnh. Đứng lên liền thấy Nick đi ra bên ngoài, thấy cô tỉnh lại còn quay đầu dùng đuôi ấn cô xuống, ý là ‘ anh đi ra ngoài một chút, trở lại nhanh thôi’.

Cô mặc kệ hắn có ý gì, bò dậy đi qua ôm lấy đuôi hắn, ngồi lên. Cô ngủ rất say, bây giờ vẫn chưa thanh tỉnh.

Đợi cô cảm thấy chung quanh đột nhiên rất lạnh mới phát hiện Nick mang cô ra bên ngoài, mặt trời sắp lặn, bầu trời một mảnh xám xịt.

Cô cưỡi trên đuôi của hắn, hai chân cách mặt đất có lẽ chưa tới mười phân, mà hắn đang trèo xuống dưới sơn động. Cô vội vàng bò lên lưng hắn, ôm cổ hắn.

"Nick, anh đi đâu vậy?" Cô thật tò mò, lúc này chắc không phải đi săn thú chứ?

Nick mang theo cô xuống dưới một tảng đá, trên tảng đá có một tầng tuyết thật dầy.

Cô nhảy xuống khỏi lưng hắn, muốn xem hắn làm gì.

Cô nhìn thấy hắn dùng đuôi đập tuyết đông cứng trên đất cho mềm ra, sau đó phủ lên người hắn, rồi hắn bắt đầu lăn lộn trong tuyết. Cô còn có thể nghe thấy tiếng lông hắn mở ra cạo lau trên đất tuyết.

Tắm? Hắn đang dùng tuyết để tắm?

Dương Phàm trèo lên nơi cao một chút, bốc tuyết bên cạnh lên nặn thành trái tuyết ném tới chỗ Nick. Cô nhắm không tệ, ngay giữa đầu của hắn. Hắn mang theo khuôn mặt đầy tuyết quay đầu lại, đột nhiên cái đuôi giương lên, một mảnh tuyết bị hắn hất lên đầu cô.

"Nick!" Cô vừa cười vừa tiếp tục dùng tuyết ném hắn, không kịp nặn thành quả tuyết liền trực tiếp dùng tuyết ném, hắn cũng dùng cái đuôi đem tuyết quét lên người cô.

"A! ! ! Ha ha ha ha ha!" Dương Phàm vừa cười to vừa thét chói tai, nhảy lên nhảy xuống tảng đá, cuối cùng trực tiếp nhảy lên lưng Nick, đem tuyết nhét vào miệng hắn. Hắn cầm lấy tay cô, làm bộ cho vào trong miệng, còn dùng răng nhẹ nhàng cắn cô. Cuối cùng tiếng thét chói tai của cô dường như muốn truyền tới chân trời kia.

Hai người bọn họ chơi trong đống tuyết huyên náo cả ngày đến tối mới trở về, tóc hai người đều ướt. Nick tốt hơn cô nhiều, trên người hắn chỉ có lông, vào sơn động lập tức hong khô.

Cô kéo hắn để hắn giúp cô lấy tuyết vào hang, đem đống tuyết để trong hồ tắm của cô, chờ nước nóng rồi nhảy vào ngâm đến khi cả người nóng lên mới ra ngoài.

Lúc cô tắm, Nick vẫn đứng bên bờ coi chừng cô. Trong động đều là người Nick, bây giờ cô không chịu để hắn rời đi dù chỉ một bước.

Cô ở trong hồ tiếp tục dùng nước hắt hắn, hắn liền đem cái đuôi hắt nước trêu chọc lại cô.

Đợi cô ngâm đủ rồi đi ra ngoài liền cưỡi lên lưng của hắn để hắn cõng cô trở lại góc của bọn họ. Hắn ngồi bên ngoài, giống như bình phong che kín cô, cô ngồi trong góc đem tóc rũ khô, hai chân đặt lên chân hắn.

Chân của hắn giống như chân quái thú, đầy lông màu xanh đen, phất phơ phất phơ. Chỗ lông bị rụng vì băng kết vẫn chưa tốt lên, có vẻ để lại sẹo màu trắng. Cô sờ những vết thương màu trắng không có lông kia, hỏi: "Lần sau anh thay lông, tình hình lúc ấy có tốt lên không?"

Nick grù grù, cái đuôi vòng quanh cô.

"Nơi này rất có thể sẽ không mọc lông được, nhưng không sao, dù gì chỉ có em xem anh." Dương Phàm hiện đã quen nói chuyện với hắn, dù hắn không trả lời cô. Cô trêu chọc: "Cưng à, em sẽ không ghét bỏ anh đâu." Sau đó hôn lên vết sẹo một cái.

Nick cúi đầu hôn lên đầu cô một cái.

Bây giờ hắn có vẻ đã dưỡng thành phản xạ có điều kiện, chỉ cần cô hôn hắn, hắn nhất định sẽ lập tức hôn lại.

Dương Phàm ngửa đầu cầm mặt của hắn hôn một cái: "Ngoan." Đây là phần thưởng hắn mới vừa rồi hôn cô.

Hắn lại hôn lên ngay vị trí đó trên mặt cô một cái.

Hai người hôn tới hôn lui, Dương Phàm vừa hôn vừa cười khanh khách, hắn cũng phát ra tiếng grù grù nhẹ nhàng trong cổ họng.

Đột nhiên cô cầm lấy cằm của hắn, hôn miệng hắn một cái, nghiêm túc nói: "Nick, chờ đến mùa xuân, em sẽ ở chung một chỗ với anh."

Ý nghĩ này thật ra vẫn luôn xoay đi xoay lại trong đầu cô, khi đó vẫn còn rất mơ hồ, nhưng sau khi nói ra cô liền xác định.

Đúng, cô quyết định. Cô thích Nick, rất thích hắn. Cho dù hắn và cô khác nhau, có thể hắn cũng không phải thích cô kiểu như cô thích hắn, nhưng theo tiêu chuẩn của người Nick mà nói, tình cảm của Nick đối với cô không thể hoài nghi.

Trên thực tế, người Nick căn bản sẽ không thể ‘ lừa gạt ’ cấp độ cao như vậy.

Bọn họ biết dùng bẫy hoặc mồi để săn thú, nhưng sẽ không biết dùng hai năm  để ‘ lừa gạt ’ cô. Vấn đề duy nhất là hai người khác loài và không hiểu nhau.

Thật ra thì trọng điểm vẫn là suy nghĩ của cô. Nick đã sớm tiếp nhận cô, mà cô vẫn không tin tưởng, không tiếp thu Nick.

Bây giờ cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ Nick, cũng không có nghĩa là sau này cô sẽ không phát hiện ra những chuyện khác của Nick khiến cô khó tiếp nhận hơn, nhưng cô có dũng khí đối mặt.

Dù sau này Nick xảy ra chuyện gì, cô đều có dũng khí nhìn thẳng, sau đó tìm ra cách giải quyết tốt nhất cho cô và hắn.

Dương Phàm quyết định rồi, thở ra một hơi dài, giống như buông xuống tảng đá lớn vẫn treo trong lòng.

Nick đáp lại, dùng miệng đụng miệng của cô. Hắn hôn vĩnh viễn ‘ dùng sức ’ như vậy.

"Được rồi, từ giờ coi như chúng ta đã đính hôn. Mùa xuân chúng ta có thể kết hôn." Dương Phàm dũng cảm nói, lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Nói không chừng đến mùa thu con của chúng ta đã sinh ra."

Thật ra thì cuối cùng cô phải có đủ dũng khí để đối mặt với mọi chuyện.

Nick vẫn không biết gì cả. Ngày đó tối rồi, hắn trực tiếp ôm cô nằm xuống ngủ. Lòng Dương Phàm hết sức phức tạp. Bây giờ cô mới thật sự cảm thấy suy tư là tai nạn lớn nhất của con người.

Nick cái gì cũng không cần làm, hắn mang cô về, mục đích đến giờ vẫn không thay đổi. Mà từ đầu cô vẫn không ngừng phiền não, những phiền não này liên quan rất nhiều đến hắn. Nhưng bây giờ, buồn cười nhất đúng là, làm kiểu gì cũng theo mục đích của hắn, cố gắng tính toán nhưng cô vẫn phải nhượng bộ.

Cô cảm thấy trước kia mình giãy giụa nhiều như vậy thật ra đều vô dụng, không suy nghĩ nhiều có khi cô sẽ thoải mái hơn, nói không chừng mọi chuyện đã sớm xong.

"Người ngốc có phúc của người ngốc." Dương Phàm tự giễu, sau đó đem đầu vùi trong ngực Nick, ngủ thiếp đi.

Cô nghĩ sau này mình không cần chuyện gì cũng phải suy nghĩ nhiều như vậy, nói đơn giản một chút không chừng sẽ tốt hơn.

Ngày hôm sau, Nick vẫn ra ngoài đi săn. Trước khi đi, hắn đặc biệt lấy đầy tuyết bỏ vào chum cho Dương Phàm, như vậy đợi cô tỉnh tuyết sẽ tan hết, chỉ cần nấu lên là có thể uống.

Thật ra thì khi chọn Nick là bạn đời, không phải cô không nghĩ tới chuyện này rốt cuộc có đúng hay không. Đầu tiên, hai người là hai loài khác biệt là một vấn đề lớn. Nhưng cô cho rằng mình đã tìm được lý do, giống như trên thế giới này không có ai cùng loài với cô. Nhưng sau này lỡ như có, nếu như có người, cô sẽ rời Nick sao?

Sẽ không.

Câu trả lời này như chém đinh chặt sắt. Hoàn toàn không cần suy nghĩ, lập tức nhảy ra.

Cô lại ôm tảng đá ngồi ở cửa sơn động chờ Nick về, trong đầu vẫn là giả thuyết nếu như có người xuất hiện, cô sẽ lập tức chạy về phía đồng bào của mình hay là vẫn tiếp tục đi theo Nick?

Điều này quá rõ ràng rồi. Cô đương nhiên sẽ đi theo Nick. Không phải vì Nick có thể tìm được thức ăn, có thể đào động, bởi vì cô hiểu Nick. Mà người kia là người xa lạ, cô làm sao có thể đi với người không quen biết?

Coi như đó là người, hai người có thể nói cùng ngôn ngữ, có thể hiểu nhau, nhưng cùng lắm chỉ có thể trở thành đồng bạn, chứ không trở thành bạn đời.

Suy nghĩ đến giả thuyết đó cô mới chắc chắn cô lựa chọn thế nào, lần này mọi thứ trong lòng cô rốt cuộc đều rõ ràng.

Mặt trời dần dần lặn xuống, Nick sắp về rồi.

Cô ôm tảng đá leo ra khỏi sơn động, đứng ở cửa động nhìn ra xa. Quả nhiên, chẳng bao lâu liền thấy Nick chạy tới sơn động. Cô có thể nhận ra hắn trong một đám người Nick.

Hắn là người đẹp nhất bên trong.

Hắn mang theo con mồi trèo đến cửa sơn động, cô chui vào, hắn cũng chui vào theo.

"Grù grù ~" hắn giơ con mồi trong tay lên, là một con vật có lông màu rám nắng, trên lưng có gai nhọn, vừa giống chó vừa giống heo. Cô vẫn không biết chỗ nhô ra trước mặt nó là mũi hay là miệng, hoặc đó chỉ là một khối thịt.

"Quá tuyệt vời!" Dương Phàm cưỡi lên đuôi của hắn ngồi, vỗ cái đuôi của hắn khích lệ hắn.

Cái đuôi của hắn chợt hất lên trên, giống như bập bênh lên lên xuống xuống.

Điều này có nghĩa là tâm tình của hắn rất tốt, đang chơi với cô.

"Nhanh lên một chút, nấu cơm ăn xong chúng ta còn có thể đi chơi tuyết." Cô bò lên lưng của hắn, nói.

Hắn mang cô lên lên xuống xuống tới chỗ sâu trong sơn động, cổ họng vẫn phát ra tiếng grù grù.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.05.2013, 09:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 6562 lần
Điểm: 38.14
Có bài mới Re: [Nhân thú] Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa - Điểm: 50



Chương 40



Nick mang trứng chim đại sí về cho Dương Phàm.

Mặc dù mùa xuân tới bọn họ đã lâu không bị đói bụng, thế nhưng ‘ ăn ngon ’ hoặc ‘ mỹ vị ’ còn cách khá xa. Lúc này, trứng chim đại sí chính là một trong những thứ làm cho mắt người ta tỏa sáng!

Tổng cộng có hai quả trứng, cô không biết có liên quan đến đoạn khí hậu khắc nghiệt lúc trước hay không, có thể toàn bộ động vật trên ngọn núi này đều bị ảnh hưởng, năm ngoái chim đại sí có nhiều trứng hơn bây giờ.

Hai quả trứng tất cả đều thuộc về cô, trong khoảng thời gian này, tất cả người Nick trong sơn động đều vô cùng chăm sóc cô. Trừ việc cô có thể lấy nhiều thức ăn hơn số cô có thể ăn, còn có lúc cô không cẩn thận đi vào lãnh địa của người Nick, bọn họ cũng không tỏ vẻ khó chịu.

Coi như ở trong cùng một sơn động, người Nick vẫn rất chú trọng phần lãnh địa của mình. Bình thường bọn họ dùng đuôi để đánh dấu lãnh địa, năm ngoái lúc người Nick nhỏ chạy tới chỗ cái đuôi người Nick trưởng thành vạch ra, bọn họ sẽ không công kích chúng, trừ lúc ăn cơm.

Dương Phàm vẫn luôn rất cẩn thận không tới gần người Nick khác, từ năm ngoái đến bây giờ. Nhưng có lúc cô cũng không cẩn thận, thỉnh thoảng có một hai lần, cô đạp phải chỗ người Nick dùng đuôi làm dấu, nói như vậy, người trong cùng sơn động sẽ không đánh nhau, nói cách khác, coi như cô có bước vào, chỉ cần kịp thời lui ra họ cũng sẽ không công kích.

Người Nick trưởng thành sẽ chờ đối phương rời đi.

Nhưng gần đây phản ứng của bọn họ chính là thu lại cái đuôi, để cô ‘ có ’ nhiều không gian hơn.

Khi người Nick xa lạ đầu tiên ‘ nhường ’ đường cho cô thì cô chỉ nghĩ đó là tình cờ, khi loại tình cờ này xảy ra nhiều lần, cô. . . . . . Ách, thông tục mà nói, có chút lâng lâng?

Điều này không phải là quá rõ ràng rồi sao!

Cô đã được người Nick trong sơn động này đón nhận! Cô dám đánh cuộc trước cô chưa có một người bạn đời của người Nick nào có thể làm được điều này!

Lâng lâng rồi, cuối cùng cô không còn ‘ cảnh giác ’ người Nick trong sơn động nữa.

Thật ra thì cô rất rõ những người Nick này sẽ không đột nhiên công kích cô vô cớ, nhưng lòng sợ hãi không phải dễ dàng tiêu tan như vậy. Lần này, hành động của người Nick cho cô một tín hiệu, từ Nick cô đã thấy bọn họ là một loài kiên định đến cỡ nào.

Từ việc tin tưởng Nick, cô cũng không muốn tự hù dọa bản thân mình nữa. Cho nên sau khi phát hiện hành động của người Nick, cô cố ép mình tiếp nhận bọn họ lần nữa!

Cô bắt đầu ở lại trong sơn động, không còn chạy đến cửa sơn động ngồi nữa. Cô tự nói với mình bọn họ không đáng sợ, ít nhất trong mùa đông này, ở sơn động này, người Nick không có ai đáng sợ.

Thời gian dài, tất cả mọi thứ càng lúc càng trở nên dễ dàng. Chuyện xảy ra ngày đó càng ngày càng nhạt trong tâm trí cô, mặc dù có lúc cô sẽ ép bản thân nhớ lại trường hợp đó, nhưng mỗi khi như vậy cô sẽ chạy nhanh đến cửa sơn động nhìn bầu trời màu lam. Bầu trời xanh rộng lớn bao la có thể từ từ xoa dịu tâm tư cô.

Người Nick đối với cô vô cùng hữu nghị, xem, hai quả trứng này tất cả đều cho cô, đây chính là chứng cớ tốt nhất. Cô hớn hở nhận lấy phần quà tặng này, sau đó ăn sạch chúng.

Cô cảm thấy hai quả trứng này không phải là tự mình đưa tới cửa, thức ăn thiếu hụt đã dạy cho người Nick một bài học qua trọng, cô nghi người Nick tìm được sào huyệt của chim đại sí, trộm trứng đem về.

Chẳng những vì chim đại sí chưa tới sơn động công kích, càng vì, Nick đặc biệt cầm hết vỏ trứng còn dư lại đi. Nếu hắn không lấy đi, cô còn muốn dùng nó là đồ chứa nước.

Nick không thể nào vì thích sạch sẽ mới đem đồ bỏ ném ra khỏi sơn động, tất cả người Nick trong sơn động cũng như vậy, bọn họ cũng không ‘ chịu khó ’ đến thế. Xương xẩu đồ ăn còn dư lại trong sơn động bọn họ đều để đó cho đến khi nhiều nhiều mới dọn. Điều này giống hệt Nick.

Nick đặc biệt lấy vỏ trứng mang đi gây chú ý cho cô, ngày hôm sau, vừa rạng sáng cô đã biết điều này là vì cái gì. Bởi vì mấy người Nick kia lại gánh về một con chim đại sí lớn!

Một con chim đại sí lớn đủ cho tất cả người Nick trong sơn động ăn no nê! Có thể nói là bắt được một con, mọi người đều không cần đi săn một ngày.

Dương Phàm được chia phần mỡ non mềm nhất trên cổ chim đại sí. Cô vừa ăn vừa nghĩ vỏ trứng cầm đi ra có khả năng là để dụ bắt chim đại sí. Mất trứng, chim đại sí thấy vỏ trứng liền sà xuống xem xét, sau đó liền bị người Nick vây bắt.

So với trước kia, chim đại sí chủ động đi giành thức ăn, lần này người Nick cũng vì thức ăn không đủ, mới chủ động đi săn nó trước.

Xem ra ở thế giới này, thức ăn mới là tất cả. Khi người Nick có đầy đủ thức ăn, họ sẽ không đi săn chim đại sí vì an toàn, nhưng khi bọn họ đói, họ lại tìm ổ của chim đại sí, xem nó là thức ăn.

Dương Phàm nghĩ thông suốt điều này mới có chút tiếc hận, rất dễ nhận thấy,  nếu người Nick quả thật có thể tiến hóa thành một loài sinh vật có trí khôn cao cấp, như vậy nhất định phải là kết quả của một quá trình rất dài, cô tuyệt đối không thể nhìn thấy được kết quả.

Mặc dù vì thức ăn, vì an toàn mà mai phục đánh chết chim đại sí xem ra cũng là một loại kết quả, nhưng từ ý tưởng đến trình độ cũng khác nhau trời vực.

Cái này gọi là gì? ‘một bước tư tưởng là bước nhỏ, một bước tiến hóa là bước dài ’?

Thời gian trôi qua rất nhanh, ngày tuyết tan rốt cuộc cũng đến.

Ban ngày càng ngày càng dài, mặt trời càng ngày càng nóng. Dương Phàm không dám chạy ra khỏi sơn động lúc trời sáng nữa, gần đây chỉ có thể chạy tới cửa sơn động nhìn ra một ít khoảng trời nhỏ bên ngoài, cô đoán sắp đến kỳ băng tan rồi.

Không vội vàng giống lần trước, cô vốn định nói Nick đào mương máng ở cửa sơn động trước.

Sơn động bây giờ không phải là sơn động vốn có của bọn họ, hướng vách núi khác hướng sơn động trước kia.

Trừ mương máng còn phải đào cho sơn động dốc xuống, đây không phải là việc mình Nick có thể làm. Dương Phàm suy nghĩ liên tục, cô chưa từng trao đổi với người Nick khác, cũng không thể yêu cầu bọn họ bắt đầu cải tạo sơn động. Vì vậy không thể làm gì khác hơn là kiềm chế nóng vội, tiếp tục chờ đợi.

Thật may là người Nick cải tạo sơn động sớm hơn cô nghĩ nhiều. Có khả năng là vì tuyết trên đỉnh núi đã bắt đầu đổ xuống. Bắt đầu từ lúc cô nghe thấy tiếng ‘két, tách … !’ truyền tới từ trần sơn động thì người Nick trong sơn động đã bắt đầu cải tạo sơn động rồi. Bọn họ đào sơn động dốc về hai bên vách động, sau đó từ vách động bắt đầu tiếp tục đào ra ngoài, cũng cuối cũng làm xong.

Bây giờ sơn động giống như một cái phễu lệch.

Tiếp, Dương Phàm chưa kịp để Nick bắt đầu đào mương thì tuyết đã bắt đầu tan rồi, băng cùng tuyết lẫn vào bùn chảy ngược vào trong sơn động.

Nick đào cái mương thứ nhất xong, tác dụng của cái mương liền hiện ra trước mắt những người Nick khác, còn lại không cần cô làm tiếp cái gì, nhiều kênh máng hơn đã xuất hiện.

Tuyết càng ngày càng chảy ngược vào sơn động, từng khối băng nện xuống, chặn ở cửa sơn động.  Người Nick đẩy chúng nó dọc theo mương tới một đầu khác, sau đó ném ra.

Nick đem tuyết cùng băng đẩy thành cầu hình, như vậy dùng ít sức hơn, dễ dàng hơn, những người Nick khác cũng học làm theo. Trong sơn động không còn bốc mùi là lạ giống như năm ngoái, băng bùn trên đất luôn bốc hơi rất nhanh.

Đối với Dương Phàm mà nói, khó khăn nhất là mặt đất rung chấn càng ngày càng kịch liệt. Tuyết tan tạo thành lở tuyết. Băng từ đỉnh núi trượt xuống còn kéo theo những tảng băng phía dưới, tạo thành lở tuyết. Có rất nhiều lần tuyết chảy ngược vào trong sơn động, liên tục trong thời gian rất lâu, nó phá cửa động to ra, có mấy lần còn cuốn hết đống đá chắn ngoài cửa động.

Dương Phàm không dám đến gần cửa sơn động, thật ra thì cô cảm thấy sơn động này không còn an toàn nữa. Mặc dù sơn động này theo cô mà nói thì rất lớn, nhưng so với núi đá đen này, nó chỉ nhỏ bé như một tổ kiến. Có ai cảm thấy tổ kiến rất lớn? Ngay cả một đứa bé cũng có thể dùng cái xẻng đồ chơi của nó phá hư.

Nếu đất lỡ đúng ngay sơn động của bọn họ thì sao?

Cả sơn động lục đục cả ngày lẫn đêm không nghỉ, Dương Phàm không thể nằm xuống nghỉ ngơi, vì phải đứng vững, nếu không sẽ lăn đến một đầu khác của sơn động, thậm chí còn lăn tới cửa động trôi luôn ra ngoài. Cô để Nick đào cho cô một cái hố, sau đó chui vào, dùng cái này để tránh đứng không vững, bất an ở trong sơn động.

Nick rất bận, điều cô có thể làm chỉ là không mang thêm phiền phức cho hắn. Cửa sơn động chấn động mạnh, để băng tuyết không chảy ngược vào sơn động, tránh cho việc nó cuốn tất cả mọi người trong sơn động ra ngoài, bọn họ không thể không ngừng dọn dẹp tuyết dù chỉ một giây.

Dương Phàm từng cho rằng tất cả đều sẽ qua rất mau, nhưng cô lầm rồi. Băng tuyết từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc rất lâu, cả ngọn núi băng bắt đầu tan, càng ngày càng nhiều băng và tuyết từ đỉnh núi lăn xuống chân núi. Nói cách khác, chuyện càng ngày càng nghiêm trọng. Cửa sơn động chấn động dữ dội, điều này đã thành công trở thành một tai nạn mới.

Dương Phàm không nghi ngờ chút nào, trước kia rất có thể có cả sơn động   người Nick bị cuốn ra ngoài, hoặc là tuyết chận cửa động lại, hoặc là băng tuyết nhồi vào cả sơn động, tuyệt đối vì thế mà có người Nick bỏ mạng.

Bởi vì bây giờ cô cảm thấy chuyện như vậy có thể xảy ra bất cứ lúc nào, mà bọn họ thậm chí ngay cả chạy cũng không thể. Bên ngoài cả ngọn núi băng đều đang tan.

Có lẽ là vì mùa đông năm nay rất khắc nghiệt, cho nên băng cũng đóng rất dày. Cộng thêm vị trí sơn động này không tốt lắm, năm ngoái cô không thấy cửa sơn động liên tục chấn động mạnh như vậy.

Những điều này làm cho người ta càng ngày càng tuyệt vọng. Nhưng cũng có thể cô đã trải qua quá nhiều tuyệt vọng, cô phát hiện đến bây giờ mình vẫn còn trấn định, bình tĩnh.

Thức ăn trong sơn động không nhiều lắm, vẻn vẹn chỉ đủ ăn mấy ngày. Bởi vì gần đây ngày nào người Nick cũng ra ngoài kiếm ăn, cho nên mỗi ngày đều không thiếu ăn, chỉ trữ lại không nhiều lắm. Khoai tây khô của cô đã ăn hết từ lâu, bây giờ cô gặp phải tình huống còn hiểm trở hơn so với người Nick.

Ngâm nước tuyết kia lâu, cô thề một chút thức ăn còn lại đó đã không còn ăn được, cũng có thể đã biến chất rồi. Nhưng chuyện này không có gì nghiêm trọng với dạ dày người Nick, hơn nữa bọn họ không ăn uống hơn mười ngày cũng chẳng sao. Nhưng cô không được, dù là thức ăn biến chất hay uống nước không sạch, hoặc là không ăn một thời gian cô cũng sẽ mất mạng.

Dương Phàm bắt đầu nhớ lại những thứ cô đã làm kể từ khi cô tới nơi này, nếu cô chết trong vòng vài ngày tới, cô muốn biết cô đã để lại những thứ gì ở thế giới này.

Đầu tiên, cô vẽ rất nhiều bích hoạ. Mặc dù không biết có để lại được gì sau vài chục vạn năm nữa không, cũng không biết thế giới này rốt cuộc có thể tiến hóa ra một loài có trí tuệ cao đẳng không, nhưng ít ra cô đã cố gắng hết sức.

Thứ hai, người Nick. Cô ghi chép về bọn họ, để người đời sau của họ có thể biết đến sự hiện hữu của họ. Cô cũng có ảnh hưởng nho nhỏ tới sự phát triển trí tuệ của bọn họ, từ việc dùng tảng đá công kích chim đại sí đến việc dùng khoai tây dụ bắt chuột đất, rồi đến việc khoác áo da lông đi trong tuyết. Cô không muốn quảng cáo rùm beng cô đã làm được bao nhiêu, nhưng cô cảm thấy những chuyện mình làm cho người Nick như vậy là đã đủ.

Cuối cùng chính là Nick.

Cẩn thận suy nghĩ lại, cô chưa từng làm gì cho Nick cả. Những thứ thông minh nhỏ nhặt kia không đủ đặc biệt, không phải ‘ đặc biệt ’ để lại cho hắn.

Cô rất hối hận! Nếu cô có thể sớm sinh cho Nick một đứa con, ít nhất đây cũng là chuyện cô có thể làm cho hắn. Như vậy coi như ngày mai cô sẽ chết, cô cũng không còn tiếc nuối gì với hắn.

Nhưng bây giờ cô không thể giúp gì cho hắn.

Lúc Dương Phàm đang bị u ám vây quanh thì Nick đã dừng lại nghỉ ngơi, hắn trở lại bên người cô rồi, cô liền ngồi vào lòng hắn. Cô ôm lấy mặt của hắn, nói: "Nick, em quá keo kiệt với anh rồi. Nếu như em còn thời gian, em sẽ đối tốt với anh hơn, tốt hơn nhiều một chút mới đúng."

Nick đút thức ăn vào miệng cô, cô nhắm mắt cố gắng nuốt xuống, nói tiếp: "Em muốn để lại thứ gì đó trên người anh, anh phải nhớ rõ em."

Cô rất kích động lấy ra con dao lông, thận trọng cạo một mảng lông lớn trước ngực hắn, khắc tên của cô lên.

‘ Dương Phàm ’.

Chỉ cần một lần thay lông, cái tên này đã không còn tồn tại.

Cô áp mặt xuống phần lông nơi đó, dán chặt lên có thể cảm nhận được nhịp tim của Nick. Trước kia cô đã lãng phí rất nhiều thời gian, đáng tiếc phát hiện quá muộn. Thật hy vọng tất cả còn kịp sửa chữa.

Nick kêu grù grù, cố gắng đút tất cả thức ăn vào miệng cô. Cô cố gắng không nghĩ đến mùi vị của những loại thức ăn kia, dù sao có ngộ độc thức ăn mà chết hay là chết ra sao cô cũng không quan tâm. Chút thời gian cuối cùng này cô chỉ muốn cố gắng nghe lời hắn một chút, nếu như hắn phát hiện cô chết rồi, cô hi vọng hắn có thể ăn cô đi.

Ở thế giới trước kia, cô sẽ có phần mộ, ở dị giới này cô không cần phần mộ, bởi vì sẽ không ai đến cúng viếng phần mộ của cô.

Lúc nhìn thấy người Nick ăn bạn đời đã chết, cô sợ hãi, nhưng khi sợ hãi qua đi cô lại hâm mộ! Điều này còn thân mật hơn tất cả các loại thân mật!

Cô cũng muốn loại thân mật này. Ở chỗ này cô không có người thân, cũng không có bạn bè, thậm chí công việc để ký thác ý chí cũng không có. Cô muốn một thứ có thể liên kết cô thật chặt với nơi này.

Cô ôm lấy Nick, đây là cô tìm được, tên cô đặt cho hắn.

Nick của cô.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ocream về bài viết trên: Mỹ Hiền, Thiên Minh Tuyết, Tiểu Nghiên, Trà Hoa Nữ 88, aoikazuki, lanhmynhi, nguyenlinhdu, qu33njc39x, songleeyurithao, trachnu
Có bài mới 25.05.2013, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 6562 lần
Điểm: 38.14
Có bài mới Re: [Nhân thú] Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa - Điểm: 35



Chương 41



Rốt cuộc Nick cũng mang cô xuống núi đá đen.

Dương Phàm cảm thấy dạ dày của mình rất mạnh mẽ rồi, dù uống nước bẩn hay là ăn thức ăn có thể đã biến chất vẫn không sao, cô vẫn sống sót!

Tuyết tan xong, người Nick đều lục tục xuống núi. Không có bạn đời, bọn họ cũng không muốn ở trên núi nữa, dù nước vẫn chưa rút đi toàn bộ cũng không quan tâm.

Cuối cùng vẫn là Nick và cô xuống núi cuối cùng. Lại qua một năm, Dương Phàm nhìn núi đá đen sau lưng, cảm thấy không còn kích động hay phức tạp như năm ngoái, cô tin sang năm cô sẽ tiếp tục đến núi đá đen này.

Sau khi xuống núi, bọn họ ngày ngày lên đường. Cô thấy không ít những tảng đá khổng lồ nửa cắm xuống mặt đất trên đường, năm ngoái cô cũng thấy. Những tảng đá này xem ra đều do băng tuyết từ trên núi đá đen cuốn xuống, có tảng đá cao mấy chục mét, có lẽ nặng mười mấy tấn.

Nick thay lông giống như năm ngoái, bộ lông mới đổi có một số chỗ bị sẹo  quả thật không mọc lông. Dương Phàm thấy hắn có vẻ không được tự nhiên, luôn liếm những chỗ lông không mọc kia.

Bọn họ lại trở về đồi, hắn lại đào một tảng đá to làm ổ. Cỏ dây mới vừa mọc, xanh mơn mởn đầy đồi. Hắn hái rất nhiều cỏ dây làm giường, cô ở bên cạnh bện lưới cá, chuẩn bị mang vào rừng thả bên suối bắt cá.

Bây giờ khí trời càng ngày càng nóng, ban ngày càng ngày càng dài. Hắn đào mấy tảng đá to cho cô chứa nước, lúc có mưa liền có thể trữ nước. Cô còn đặc biệt làm hai lán cỏ dùng để che nắng, lúc ăn cơm hoặc là ra ngoài lấy nước sẽ không sợ ánh mặt trời.

Sau đó chính là Nick.

Từ lúc bọn họ lên đường về hắn đã bắt đầu thích dùng đuôi ôm cô rồi, vạch đen trên đuôi cũng càng ngày càng thô, đen sáng bóng loáng. Bây giờ tất cả đều chuẩn bị xong, bọn họ cũng đã ổn định.

Cô đánh trống khuyến khích bản thân, nhưng lúc làm mọi chuyện vẫn có chút sợ hãi.

Dương Phàm đặc biệt nấu nước ấm, lại để Nick đào hai khối đá hình bầu dục, giống như bồn tắm lớn. Cô đem nước nóng nấu xong đổ vào, còn có lá bạc hà nữa, tắm rửa thật sạch sẽ.

Chờ Nick săn thú về, nướng thịt ăn xong cơm, cô lại đun nước, đẩy hắn vào bồn tắm lớn để tắm cho hắn, cô dùng lá bạc hà chà từ đầu đến chân hắn. Khi cô ôm lấy đuôi chà, hắn phát ra một tiếng grù grù bén nhọn, giống như rất muốn nhảy ra khỏi bồn tắm.

Cô còn tắm qua phần lông sẫm màu dưới bụng hắn.

Thật ra thì cô căn bản không thấy chỗ đó của hắn như thế nào, nhưng bình thường nó cũng không có, đến lúc đó mới đưa ra sao? Khi cô nhẹ nhàng vuốt ve hoặc chà sát phần dưới bụng hắn, muốn đợi cái đó vươn ra để tắm qua một cái, nhưng trừ việc hắn không ngừng muốn nhảy ra ngoài, còn lại chẳng có gì vươn ra.

Chỉ là, phần dưới bụng có hơi phồng ra thôi.

Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, Dương Phàm dũng cảm chui vào trong động với Nick. Trong hang đá là nệm cỏ mới phơi cả ngày hôm nay, bây giờ nằm lên vẫn còn hơi nóng âm ấm.

Khi Nick dùng đuôi vuốt ve chân cô, cô sợ hãi nhắm hai mắt lại.

Chỉ là. . . . . .

Một lát sau, hắn ôm cô ngủ thiếp đi.

Tại sao? Tại sao?

Dương Phàm một chút cũng không hiểu nhìn chằm chằm hắn.

Đây rốt cuộc là tại sao?

Chẳng lẽ cô hiểu lầm ý hắn?

Cô lấy hết dũng khí, kết quả gần đến phút cuối hắn lại đột nhiên nói cho cô biết không cần. Tuy nói có chút ngoài ý muốn, nhưng trước khi ngủ cô vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Cô lại đợi mấy ngày nữa, phát hiện mặc dù Nick thích quấn cô, thích dùng đuôi ôm cô, nhưng đến lúc ngủ, hắn vẫn ngoan ngoãn ôm cô ngủ, chuyện gì cũng không làm.

Chẳng lẽ là do cô đẩy hắn ra? Hắn đã thành thói quen?

Nghĩ đến điều này, Dương Phàm có chút buồn cười.

Kết quả một tháng sau, khi bụng của cô lại đau Nick mới có phản ứng. Giờ cô mới hiểu được.

Ngay từ mùa đông trước, kinh nguyệt của cô đã thay đổi, thời gian càng ngày càng dài. Nếu như thời gian ở thế giới này giống thế giới trước kia của cô thì mới đầu kỳ kinh nguyệt của cô cứ cách mười ngày có một lần. Nhưng trên thực tế từ khi tới nơi đây, kỳ kinh nguyệt của cô đang từ từ biến dài. Đến bây giờ đã biến thành một tháng một lần.

Một tháng đó là do cô đặt ra, cũng chính là một trăm ngày ở thế giới này.

Cô bắt đầu lo lắng đây là tín hiệu không tốt của thân thể, nhưng trừ thời gian kéo dài ra, cái khác cũng không có bất cứ vấn đề gì. Đầu tiên nó rất đúng kỳ, tiếp theo là lượng máu ra không nhiều cũng không ít, giống trước kia. Lúc có cũng không đau lắm.

Cô lo lắng nói không chừng khoảng cách này còn có thể biến dài hơn.

Trước kia Nick không phản ứng có khi là vì vậy, hắn đợi đến kỳ kinh nguyệt của cô thì mới cho rằng cô chuẩn bị xong.

Lúc cô cho mọi chuyện đã xong thì hắn lại đột nhiên phản ứng.

Dương Phàm còn căng thẳng hơn cả lần đầu. Lần trước cô chuẩn bị thật ra thì có chút ‘ sợ choáng váng ’, lúc chuẩn bị chỉ máy móc công thức. Lần này thì sao?

Cô nhân lúc trời sáng chuẩn bị đầy đủ nước nóng cho vào bồn tắm, ngâm bên trong vừa đỡ đau bụng dưới vừa củng cố tinh thần.

Hay là không làm. Kỳ kinh nguyệt mà làm chuyện này hình như không được? Nhưng mà bây giờ vẫn chưa tới, chỉ là đau bụng mà thôi. Nhưng mà sắp tới a.

Trong đầu cô, các loại ý nghĩ đang đánh nhau, kết quả lúc hắn mang con mồi trở về, thịt cũng đã nướng lên, hắn cũng đứng trước bồn tắm của cô nhìn cô chằm chằm rồi cô mới phản ứng lại.

Cô sợ hãi vẩy nước dội hắn.

Có lẽ hắn hiểu lầm cô đang chơi với hắn, đưa tay vào trong bồn tắm cũng vẩy nước dội cô.

Trước kia cô cũng tắm rửa trước mặt hắn, chỉ là, khi đó và bây giờ không giống nhau! Trong lòng cô nghĩ tất cả đều là chuyện buổi tối, thấy hắn chẳng những đứng trước bồn tắm không đi, còn vươn tay vào trong bồn tắm.

Cô dùng sức dội hắn, đuổi hắn chạy đi. Thừa dịp hắn xoay người vội vàng nhảy ra khỏi bồn tắm, chui vào hang đá thay quần áo mới ra ngoài ăn cơm.

Hắn ngay cả vẻ mặt cũng không đổi, tuyệt không quan tâm, tuyệt không biết vừa rồi cô khẩn trương bao nhiêu!

Dương Phàm giận đến nhảy lên lưng hắn, cố ý cưỡi trên người hắn ăn cơm!

Cơm nước xong cô nấu nước để cho hắn tắm, gần đây cô thường thường làm vậy, cho nên hắn nằm ở trong bồn tắm một chút cũng không xa lạ. Cô cầm lá bạc hà chà đi chà lại người hắn, giống như muốn chà sạch một lớp da của hắn!

Đáng tiếc, tất cả đều là lông.

Cô mệt mỏi, cánh tay đều đau nhức, còn dùng lá bạc hà chà răng cho hắn một lần!

Vốn lúc này sẽ không đi ngủ, bình thường hắn sẽ mang cô vào rừng đi dạo một vòng. Nhưng Dương Phàm sớm bị chuyện làm hay không làm này hành hạ đến đau cả đầu, nên liền kéo hắn chui vào hang đá, nghĩ thầm làm xong rồi còn có thời gian để nấu nước tắm.

Lúc này vào hang đá đối với Nick mà nói rất là kì quái, nhưng hắn vẫn nghe theo ôm cô nằm xuống nệm cỏ. Lúc này có lẽ hắn vẫn không biết cô muốn làm gì, cô lật người ngồi vào trên bụng hắn, chờ hắn làm. Nhưng đợi mãi, chỗ dưới bụng hắn cũng chẳng có gì thay đổi.

Cô lại đoán sai?

Dương Phàm quyết định không giằng co nữa, lần này nói kiểu gì cũng phải thành công!

Cô nằm úp sấp trên người hắn lẳng lặng ôm hắn, đây là cực hạn của cô! Chuyện khác cô đều không biết a.

Đang cảm thấy lần này nói không chừng lại uổng phí thời gian rồi, Nick đã lặng lẽ dùng đuôi vuốt ve đùi của cô. Cô đưa tay sờ, ngẩng đầu liền nhìn thấy hai mắt hắn phát sáng trong hang đá, chuyên chú nhìn cô.

Hắn lại phát ra tiếng grù grù, lần này đặc biệt nhẹ và chậm, từ từ vang lên bên tai cô.

Cô nghe tiếng grù grù của hắn, căng thẳng từ từ biến mất.

Hắn đảo ngược cô lại, kéo hai chân của cô ra, giống như muốn ngửi nơi đó của cô. Cô che mặt, muốn đem cả người chôn xuống đệm da lông. Qua một năm cô vẫn chưa dám nhìn, trước kia là sợ không dám nhìn, lần này tim cũng sắp nhảy ra khỏi cổ họng rồi.

Sau đó. . . . . . chuyện sau đó xảy ra rất nhanh, cô thật sự không nhớ, chỉ nhớ rõ cửa hang đá từ từ tối dần, cuối cùng trời đã tối hẳn.

Đầu tiên, hắn liếm cô, cô cảm thấy đầu lưỡi của hắn vói vào trong, sau đó có cái gì giống nước thoa khắp nơi đó của cô, rồi hắn tiến vào. Đó là cảm giác gì? Cô cảm thấy hắn đụng tới chỗ sâu nhất trong bụng cô, vốn đã hơi đau bụng lại bị hắn đụng vào, nơi đó giống như có một túi nước, hắn đâm vào nơi đó, từng cái từng cái, làm cho cô sợ hãi, mỗi lần đụng vừa đau lại vừa khó chịu.

Nhưng khó chịu đó dường như là thoải mái. Bởi vì lúc hắn làm, cô rên rỉ, càng ngày càng muốn hắn tiếp tục làm.

Này quá điên cuồng rồi. Cũng quá là đáng sợ.

Cô không dám nhìn bộ dạng của mình bây giờ, chỉ biết hai chân cô bị hắn kéo ra, cô cứ nhẹ nhàng ngồi vào nơi đó giữa hai đùi của hắn, cái đuôi của hắn ở phía sau chống đỡ đẩy thẳng lên trên. Hắn rất mạnh, cô không dám nhìn, hoặc là nằm trên đệm, dùng da lông che mặt, bị hắn kéo lên ôm lấy cô liền ôm hắn, chỉ dám nhìn cổ và ngực của hắn.

"Nick. . . . . . A. . . . . . Nick. . . . . ."

Cô vẫn gọi tên hắn như vậy.

"Grù grù grù grù. . . . . . grù grù grù. . . . . ." Tiếng grù grù của hắn chưa từng dừng lại, vẫn luôn vang lên bên tai cô.

Lần này bọn họ đã thật sự ở cùng một chỗ. Dương Phàm nhìn đỉnh hang đá, trái tim cứ lơ lửng giữa không trung từ khi tới nơi này đột nhiên rơi xuống.

Cô rốt cuộc không cần nghĩ điều gì nữa.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], Helen Vuu, Thượng Tuyết Ly và 389 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.