Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 274 bài ] 

Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu

 
Có bài mới 28.11.2012, 17:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5701 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
CHƯƠNG 171:

"Gia, Chu Thanh chỉ là một hạ nhân, Gia lựa chọn gì, Chu Thanh cũng sẽ làm theo." Chu Thanh thản nhiên, nhìn không ra là có tâm tư gì.

Lúc này rèm cửa bị vén lên, An Khả Khả mặc áo của phụ nữ làm nông tiến vào, trong tay nàng là một chén cháu trắng nóng hổi, thi lễ với Phong Mạc Thần.

"Các ngươi?" Phong Mạc Thần mỉm cười, có chút kinh ngạc nhìn Chu Thanh và An Khả Khả.

"Chúng tôi thành thân, không có bẩm trước với Gia, xin Gia trách phạt." Chu Thanh nói xong liền muốn quỳ xuống, lại bị Phong Mạc Thần nâng dậy, mỉm cười nói "Chu Thanh, thành thân là việc vui vẻ, tại sao ta phải trách phạt ngươi?"

"Không có lễ vật gì tặng cho ngươi, miếng ngọc bội này, ta mang theo đã hai mươi năm, tặng cho hai người." Phong Mạc Thần lấy ra một ngọc bội hình bướm ở trong lòng, trong xanh mượt mà, nhìn đã biết là vô giá.

Chu Thanh cuống quít lui xuống, lại bị Phong Mạc Thần cứng rắn nhét vào tay, Huyền Đại đã nín khóc ở trong lòng hắn, hắn nhìn xung quanh, nói "Đây là đâu?"

"Nơi này là căn nhà nhỏ ta mua ở phía sau núi của Thần Vương Phủ, nếu gia không chê, thì ở lại đây được không?" Chu Thanh đứng dậy cất kĩ ngọc bội.

"Không được, ta muốn mang Huyền Đại đi tìm mẫu thân của nó, Chu Thanh, từ nay về sau, ngươi và Khả Khả sống cho tốt." Phong Mạc Thần chùi nước mắt trên mặt Huyền Đại, nhìn Huyền Đại thương yêu.

"Gia, Chu Thanh cả đời theo ngài, Gia đi đâu, Chu Thanh sẽ đi đó." Chu Thanh chắp tay, gương mặt đen tràn đầy kiên định.

Phong Mạc Thần thở dài, liếc nhìn An Khả Khả, An Khả Khả thi lễ với hắn "Chủ tử, Khả Khả cam lòng làm nô tỳ, chăm sóc cho tiểu thiếu gia."

"Đường đến Lăng Châu, vạn phần nguy hiểm. Các ngươi thật sự muốn theo ta sao?" Phong Mạc Thần thản nhiên, thả Huyền Đại chạy trên mặt đất.

"Chu Thanh thề sống chết cũng theo." Chu Thanh chắp tay, An Khả Khả gật đầu.

Nhóm người bọn họ trên đường đi đến Lăng Châu, không ít dân chúng nghị luận xôn xao. Hóa ra ngày đầu tiên tân đế đăng cơ, tuyên bố ngoài tin Phong Mạc Thần chết trong biển lửa, Chu Thanh rất phẫn nộ, trái lại Phong Mạc Thần lại ra vẻ lạnh nhạt.

Những người đó sợ rằng hắn sẽ quay lại tranh đoạt giang sơn của bọn họ, tuyên bố hắn chết, sẽ ngầm không tha cho hắn. Chỉ cần hắn tìm được Bạch Ly Nhược, hắn sẽ biến mất ở Sở quốc.

Trong phủ của Vân gia tại Lăng Châu, các nha hoàn và hạ nhân đều vui sướng, bây giờ Vân Gia đã không còn như xưa. Vân Cảnh Mạch được phong làm Lăng Vương, nắm giữ nữa thiên hạ, hoàng đế nhất định phải nhượng bộ với hắn.

Chỉ cần hạ nhân của Vân gia ra ngoài báo tên tuổi của Vân gia, mọi người lập tức nhường đường, đây mới là uy phong của Vân Gia. Hàn Thiên Mạch không hề vui vẻ chút nào, hắn đã nhận tổ quy tông, đổi tên thành Vân Thiên Mạch.

Vân Thiên Mạch đi trên đường lớn, mọi người đều lui ra nhường đường cho hắn. Bởi vì hắn là nhị thiếu gia Vân gia, đại ca của hắn là Lăng vương Vân Cảnh Mạch quyền thế ngất trời. Bạch Ly Nhược bên cạnh hắn mặc áo trắng, theo hắn xuất phủ, vẫn chau mày.

"Tiểu Thất, nghĩ gì vậy?" Vân Thiên Mạch nhìn bộ dáng nàng không yên, thản nhiên hỏi.

"Thiên Mạch, có phải ta đã đánh mất thứ gì không?" Bạch Ly Nhược hơi nhướng mắt, mờ mịt nhìn Vân Thiên Mạch.

"Làm gì có. Mất cái gì, thì về hỏi ngươi." Vân Thiên Mạch liếc mắt, nhìn chiếc xe ngựa chạy nhanh qua, mành nhỏ bị vén lên một khe nhỏ, hắn thấy gương mặt tuấn tú của Phong Mạc Thần.

Vân Thiên Mạch khẩn trương quay người, lấy tay áo che Bạch Ly Nhược, xe ngựa chạy nhanh khuấy lên một mảng bụi, Bạch Ly Nhược nhíu mày kéo tay áo hắn xuống, "Ngươi làm gì vậy?"

"Bụi quá, sợ nàng bị sặc." Vân Thiên Mạch cười ung dung.

"Chúng ta quay về đi, đi ra ngoài cũng không có mục đích gì." Bạch Ly Nhược quay mình, mất hứng bỏ đi.

Đi đến một nửa, đột nhiên nàng dừng lại hỏi "Thiên Mạch, ta đến đây đã bao lâu?"

Vân Thiên Mạch chùi trán "Năm tháng."

Bạch Ly Nhược hơi thất vọng "Tại sao ta lại có cảm giác ta tới đây đã năm năm?"

Vân Thiên Mạch đổ mồ hôi lạnh trên đầu, nhìn Bạch Ly Nhược hoài nghi "Tiểu Thất nàng nhớ ra gì sao?"

"Ta nên nhớ ra cái gì?" Bạch Ly Nhược cũng hoài nghi nhìn Vân Thiên Mạch.

Vân Thiên Mạch lắc đầu "Không có, lần đầu tiên gặp Tiểu Thất, vai trái của nàng đã bị thương rất nặng, sau này xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở Vân Phủ, nàng vẫn hôn mê bất tỉnh."

"Đúng vậy, ta cũng nhớ rõ, khi ta xuyên không qua, còn bắn chết một con hổ, có một nam tử, bộ dáng có chút điển trai, hắn nói với ta, tên hắn là Phong Mạc Thần, còn nói, lòng mới gặp mà tình đã thắm, nguyện cùng nàng kết duyên như chim liền cánh như cây liền cành." Bạch Ly Nhược cười nhợt nhạt, chỉ là lúc nàng nhớ tới tên Phong Mạc Thần, trái tim bỗng đau nhói, trong nháy mắt liền nhòe lệ. Không phải nàng chỉ gặp hắn một lần sao? Tại sao lại nhớ kỹ tên này như thế?

"Tiểu Thất." Vân Thiên Mạch xoay người, vội vàng nhìn nàng, hắn dùng ngân châm che đi trí nhớ năm năm qua của nàng, chỉ chừa lại lúc nàng xuyên không gặp hắn, sau đó hắn trị thương trí nhớ cho nàng.

Hắn nhớ rõ, lúc đó, hắn ở ngoại ô kinh thành hái thuốc, trong lúc vô tình thấy một nữ tử hôn mê, quần áo quái dị, vai trái bị thương cực kỳ nghiêm trọng. Sau khi hắn cứu nàng, nàng nói với hắn, nàng tên là Mộc Thất, đến từ tương lai. Ban đêm hai người đi tham quan kinh thành, thì gặp một số tử sĩ của Vân gia, muốn xông vào hoàng cung cứu Vân Cảnh Mạch.

Hắn ngăn cản tử sĩ, hắn biết, không thể cứu Vân Cảnh Mạch từ tay của Phong Mạc Nhiên và Thượng Quan thái hậu. Ngay đêm đó, hắn mang Mộc Thất tiến cung gặp Vân Cảnh Mạch.

Sau khi Vân Cảnh Mạch gặp Tiểu Thất vô cùng chấn động, bởi vì Bạch Thanh Loan - con gái của Bạch gia hình dáng y hệt nàng. Mà hắn ở trong cung nghe nói, Phong Mạc Thần đi khắp nơi tìm một nữ tử giết chết hổ ở vùng ngoại ô. Sau khi nhìn thấy súng trong tay Mộc Thất, hắn liền vạch ra kế hoạch này.

Lúc trước Hàn Thiên Mạch không đồng ý, nhưng hắn lại bị thế lực Vân Cảnh Mạch âm thầm khống chế. Một Thất không biết nguyên nhân, bị Vân Cảnh Mạch lợi dụng. Hắn xóa đi trí nhớ của nàng về Hàn Thiên Mạch, sau đó sắp xếp nàng vào Bạch phủ, cho nàng một thân phận hoàn toàn mới, nhị tiểu thư Bạch gia - Bạch Ly Nhược.

Lúc Hàn Thiên Mạch gặp lại Mộc Thất, nàng đã mất đi trí nhớ về hắn, trở thành Thần vương phi, hắn muốn thử mang nàng đi, nhưng lại sợ làm bại lộ kế hoạch của Vân Cảnh Mạch, kết quả là Bạch Ly Nhược hoài nghi hắn là môn chủ La Sát Môn. Sau này, cuối cùng bị Vân Cảnh Mạch thuyết phục, phối hợp toàn bộ kế hoạch của bọn họ.

Nhớ đến đây, Vân Thiên Mạch quay đầu, nhìn Bạch Ly Nhược đã hóa thành Mộc Thất.

"Yên tâm đi, ta với hắn chỉ gặp nhau một lần." Bạch Ly Nhược cười cười, trong tim vẫn còn đau đớn.

Hai người trầm mặc trở về Vương phủ Vân gia, Bạch Ly Nhược đi về phòng mình nghỉ ngơi, Vân Thiên Mạch nhìn bóng lưng nàng ốm yếu, sắc mặt sa sầm, Phong Mạc Thần, quả nhiên đã tìm đến Lăng Châu.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: BT Girl, antunhi, celifer118, vivianlai
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 29.11.2012, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5701 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
CHƯƠNG 172: QUYẾT LIỆT BỎ ĐI

Vân Thiên Mạch xoay người đi đến phòng Vân Cảnh Mạch, hắn đang tính toán số ngân lượng để làm thủy lợi ở Lăng Châu, nhìn Vân Thiên Mạch đang ảm đạm, trêu đùa "Sao vậy? Tiểu Thất vẫn chưa chịu gả cho đệ sao?"

"Ca, Phong Mạc Thần đã tới Lăng Châu." Vân Thiên Mạch thản nhiên chau mày.

"Hắn tới thì tốt, ta chỉ sợ hắn không đến." Vân Cảnh Mạch buông Lang Hào xuống, đôi mắt thông minh lanh lợi bắt đầu tính toán.

"Luận võ công, hai chúng ta không ai là đối thủ của hắn, huống chi, bên cạnh hắn còn có đệ nhất cao thủ giang hồ Chu Thanh." Vân Thiên Mạch nhíu chặt mi, hắn cũng không muốn trở mặt với Phong Mạc Thần. Dù sao, đã là huynh đệ nhiều năm, tuy là hắn cố ý tiếp cận, nhưng tình cảm huynh đệ không phải là giả.

"Đệ không cần lo, mặc kệ là tranh thiên hạ hay giành nữ nhân, đều dựa vào đầu óc, chứ không phải dùng thất phu hữu dũng." Vân Cảnh Mạch cầm bức tranh Hoàng Tước ở trên bàn, cẩn thận mở ra.

Ngay buổi trưa hôm đó, ở Lăng Vương Phủ, một nữ tử mặc áo dài phết đất, tóc đen nửa búi trên đầu, tư thái tao nhã, nhẹ nhàng như liễu, đi trong hoa viên.

Nàng quay đầu lại nha hoàn đi theo phía sau "Các ngươi không cần đi theo ta, một mình ta đi dạo hoa viên một chút."

"Da, Bạch cô nương." Nha hoàn nghiêng người khẽ chào, lập tức rời khỏi.

Nữ tử mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, nhan sắc khuynh thành, nàng xoay người bước đi. Bỗng nhiên một đôi tay to lớn thon dài che môi nàng, vừa định vùng vẫy, nam tử phía sau quay mặt lộ ra "Ly Nhược, là ta."

"Phong Mạc Thần?" Đôi mắt trong veo của nàng hoảng sợ, thoát khỏi bàn tay hắn, lui về phía sau nói "Ngươi tới tìm ta báo thù?"

Phong Mạc Thần thở dài "Theo ta đi, Huyền Đại đang chờ ở khách điếm."

Bạch Ly Nhược lắc đầu, không ngừng lui ra sau "Ta sẽ không đi theo ngươi, ngươi muốn báo thù, cứ việc giết ta. Cho dù ta đi theo ngươi, cũng không có chuyện."

Lời của nàng còn chưa nói xong, thân hình Phong Mạc Thần lướt qua, người Bạch Ly Nhược đã bị hắn kéo lại. Đôi mắt sáng của hắn mang theo lo âu đau khổ "Cẩn thận, đằng sau là hồ nước."

Bạch Ly Nhược quay đầu, quả nhiên là hồ nước chỉ cách nàng chỉ có 1 bước, nàng bẻ ngón tay hắn đang ôm trên eo nàng, khó hiểu nói "Ngươi không phải tìm ta báo thù sao?"

Sắc mặt Phong Mạc Thần tái mét, môi run vài cái, mới chậm rãi nói "Tất cả chuyện trước đây, ta không muốn nghĩ đến nữa, nàng đi theo ta, ta cho nàng cuộc sống nàng muốn."

Bạch Ly Nhược lắc đầu "Không thể nào, ngươi nên biết, trước khi ta gả cho ngươi, ta và Thiên Mạch yêu thương lẫn nhau. Bởi vì trợ giúp Vân gia, cho nên ta mới oan uổng gả cho ngươi. Bây giờ chuyện này đã kết thúc, Phong Mạc Thần, ta và ngươi không còn liên quan đến nhau nữa."

Phong Mạc Thần lắc đầu không tin, môi mím chặt lại, mắt sáng quắc nhìn nàng rất lâu "Nàng nói tất cả chuyện trước đây đều là giả?"

Bạch Ly Nhược gật đầu "Không sai, ta chỉ là lợi dụng ngươi để Vân gia đạt được thiên hạ này."

"Vậy Huyền Đại thì sao? Nàng cũng không cần Huyền Đại sao?" Trong mắt Phong Mạc Thần muốn phun ra lửa, ngực không ngừng phập phồng.

"Huyền Đại, ngươi muốn xử lý ra sao thì tùy ngươi. Nếu như ngươi không cần hắn, cứ đem hắn đến ngõ Bát Đại ở đó có một căn nhà lớn chứa rất nhiều cô nhi." Bạch Ly Nhược chưa nói xong đã bị Phong Mạc Thần hung hăng giáng xuống một bạt tai, nàng giật mình đứng tại chổ, vuốt ve gò má sưng đỏ, bình tĩnh nhìn Phong Mạc Thần.

Phong Mạc Thần nghiến răng, quay mặt chổ khác, giọng nói lạnh lùng "Ta hỏi nàng một lần cuối, nàng, rốt cuộc có đi theo ta hay không?"

Bạch Ly Nhược vỗ về gò má, không ngừng lui về sau, đôi mắt trong veo đầy nước giống như muốn rơi ra. Nàng theo thói quen cắn môi, lắc đầu "Người ta yêu là Thiên Mạch, Phong Mạc Thần, ngươi đi đi, sau này đừng xuất hiện trước mặt ta nữa."

Phong Mạc Thần quay đầu, thờ ơ nhìn Bạch Ly Nhược, giống như chưa từng quen biết nàng, thở hổn hển nói "Bạch Ly Nhược, tốt lắm, nàng quả thực, rất thâm trầm."

Bạch Ly Nhược chảy nước mắt, cả ngươi lui đến tàng cây, run giọng nói "Phong Mạc Thần, ngươi có thể hận ta, cũng có thể trả thù ta, nhưng không có tư cách nói ta như vậy. Nếu ngươi không thâm trầm, vì sao vẫn nắm năm vạn tinh binh biên cương không chịu buông? Nếu ngươi không đủ thâm trầm, vì sao muốn chứng minh ngươi là huyết mạch tiên đế?"

Phong Mạc Thần thất vọng nhìn nàng, rất lâu, sắc mặt hắn khôi phục lại tự nhiên, thản nhiên nói "Ngươi yên tâm, ta sẽ không tranh giành thiên hạ với Vân Cảnh Mạch. Năm vạn tinh binh biên cương chỉ là bảo vệ Sở quốc không bị kẻ thù bên ngoài xâm phạm. Ngươi có thể cùng với Vân Cảnh Mạch và Hàn Thiên Mạch an gối không cần lo, chắc chắn ta sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi nữa."

Hắn nói xong một hơi, thân hình lướt đi, tuyệt hảo khinh công, thậm chí khiến Bạch Ly Nhược không thấy rõ, hắn đã biến mất ở trên không Vân phủ.

Bạch Ly Nhược ngơ ngẩn đứng một mình ở đó, rất lâu sau, chung quanh vang lên tiếng vỗ tay, không hề nhiệt liệt, lại cực kỳ tán thưởng.

"Rất hay, rất hay, Thanh Loan, hành động của nàng quả thực có thể so với hoa đán Đương Hồng." Vân Cảnh Mạch đi ra từ gốc tối, tiếng vỗ tay rất lâu mới ngừng lại.

Bạch Thanh Loan lau đi nước mắt đọng trên khóe, cười lạnh nói "Thật không hiểu, tại sao Phong Mạc Thần có thể bị ta lừa gạt."

"Tâm trí hắn đã bị cái chết của Hoa Hinh làm cho lộn xộn, hắn là loại người không biển hiện hỉ nộ ái ố ra bên ngoài. Người như vậy, lúc càng bình tĩnh, thì càng rối loạn tâm trí." Vân Cảnh Mạch nhìn theo hướng Phong Mạc Thần biến mất, có vẻ đăm chiêu.

"Chàng xác định, đả kích hắn như vậy, hắn sẽ thật sự bỏ năm vạn tinh binh biên cương và quy ẩn sơn lâm sao?" Bạch Thanh Loan thản nhiên, vừa mới ra vẻ thần thái của Bạch Ly Nhược, lại quay trở về thần thái của mình. Quả nhiên là đủ tư cách làm đào hát, nhập vai nhanh, xuất vai cũng nhanh.

"Ta không chắc chắn, nhưng ít nhất, hiện giờ hắn không có tâm tư đem năm vạn tinh binh đi đánh nhau." Vân Cảnh Mạch chống cằm suy nghĩ.

"Vì sao lại nói như vậy?" Bạch Thanh Loan cười đi đến trước người Vân Cảnh Mạch, trong mắt lạnh lùng.

"Bởi vì, đau khổ vô cùng." Vân Cảnh Mạch gằn từng chữ, mỉm cười nhìn ánh mắt Bạch Thanh Loan.

Trong khuê phòng, Bạch Ly Nhược bó gối, cằm đặt trên đầu gối. Mặt trời chiếu qua màn mỏng màu hồng ở cửa sổ, rọi vào những tia sáng nhẹ nhàng, chiếu lên gương mặt trắng nõn rực rỡ của nàng.

Nàng nhẹ nhàng cúi đầu, cằm đụng đầu gối. Cuối cùng là đánh mất cái gì? Hay là, quên cái gì? Vì sao mỗi lần muốn nhớ lại, luôn luôn có một sự chua xót mạnh mẽ, nước mắt tự dưng sẽ tràn ra.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: BT Girl, antunhi, vivianlai
Có bài mới 29.11.2012, 14:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5701 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 11
CHƯƠNG 173: GẶP LẠI NHAU

Trong trí nhớ của nàng, nàng xuyên không đến đây, vai trái bị thương, sau đó gặp một nam tử kêu là Phong Mạc Thần, hắn nói với nàng, lòng mới gặp mà tình đã thắm, nguyện cùng nàng kết duyên như chim liền cánh như cây liền cành.

Nếu như chỉ gặp một lần, tại sao lại nhớ rõ ràng như vậy. Mà lúc nhớ đến tên của hắn, ngực đau giống như bị kim đâm. Bạch Ly Nhược lấy tay che ngực, chậm rãi nhắm mắt.

Phát hiện màn bị người khác vén lên, nàng nghĩ rằng nha hoàn Nguyệt Tâm nên không mở mắt, thản nhiên nói "Nguyệt Tâm, ta không muốn ăn cơm, ngươi nói với Thiên Mạch không cần chờ ta."

"Tại sao không ăn cơm? Có phải có chổ nào không thoải mái hay không?" Vân Thiên Mạch ngồi ở bên giường, tay nắm lấy cổ tay Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược mở to mắt, cười yếu ớt "Thiên Mạch, ta không sao, ngươi đi dùng bữa đi, không cần phải xem ta."

"Như vậy sao được, nàng vẫn không ăn cơm, cứ như vậy thân thể làm sao chịu được?" Vân Thiên Mạch bắt mạch, nhìn nàng nhíu chặt mi, thản nhiên nói "Tiểu Thất làm sao vậy? Có tâm sự hả?"

Bạch Ly Nhược gật đầu, thu cổ tay lại nói "Ta không muốn ở trong Vân Phủ, ta muốn đi ra ngoài."

"Nàng muốn đi đâu? Ta đi với nàng." Vân Thiên Mạch đứng lên, cười dịu dàng.

"Không, Thiên Mạch, ngươi không hiểu ý ta." Bạch Ly Nhược đứng dậy mang giày "Ta muốn mình đi khỏi Lăng Châu, ở bên ngoài một thời gian."

Vân Thiên Mạch sửng sốt, ngớ người hồi lâu, mới mở miệng hỏi "Vì sao?"

"Mơ mộng thôi. Trong lòng mỗi nữ tử đều có một vị anh hùng, hi vọng một ngày nào đó anh hùng của nàng có thể mang nàng đi tiếu ngạo giang hồ." Bạch Ly Nhược cười rúc rích, lúm đồng tiền xinh đẹp.

"Rất rõ ràng, anh hùng của nàng, không phải ta, đúng không?" Vân Thiên Mạch có chút hụt hẫng, cúi mắt không dám nhìn thẳng Bạch Ly Nhược.

"Thiên Mạch, xin lỗi ngươi." Bạch Ly Nhược yết ớt, hạ giọng nói.

"Không cần phải nói xin lỗi, Tiểu Thất, ta ở Vân phủ chờ nàng, mệt mỏi thì về đây." Vân Thiên Mạch cười ảm đạm, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Bạch Ly Nhược gật đầu, đi ra ngoài nói "Một mình ta ra ngoài đi dạo, ba ngày sau, ta sẽ rời khỏi Vân phủ."

Vân Thiên Mạch nhìn bóng dáng nàng không nói gì, ánh mắt nhìn về phía góc tối, thấy nàng rời khỏi, mới hạ giọng nói "Canh chừng nàng, đừng để nàng và Phong Mạc Thần gặp nhau."

Chỗ tối có người khẽ lên tiếng, lập tức triển khai khinh công đi theo Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược dạo chơi trên đường lớn, trong dòng người qua lại, nàng cũng không biết đang tìm cái gì, có người diễn tạp kỹ miệng phun lửa, có đứa bé đá cầu mây ở bên đường, cũng có thư sinh viết thư hộ, có người bán hàng rong la hét, nàng cảm thấy lạc lõng trong dòng người đó.

Không ý thức đi tới ngoại ô, hồ nước sáng ngời, phản chiếu vào hồ hình mấy cây liễu rũ, không có gió nhưng cành liễu lại lay động, trong mặt nước hồ, có bóng người lóe lên. Nàng quay đầu cảnh giác, vùng quê hoang vu cò bay thẳng cánh. Đừng nói người, quỷ cũng không có một bóng.

Nàng thở ra, quay về, không có đường về, dọc theo tường thành cũ nát, tại lối rẽ, nàng rõ ràng xoay người nhìn lại, một nam tử thị vệ của Vân Phủ, đi sát theo nàng, đang chuẩn bị nhảy lên tường thành lại bị nàng bắt gặp.

Bạch Ly Nhược cầm súng lục trong tay, lạnh lùng chỉa vào thị vệ, trong mắt lạnh lẽo, môi nàng khẽ mở, giọng nói lạnh lùng "Ai kêu ngươi đi theo ta?"

Thị vệ quỳ gối xuống, hai tay chắp lại "Mộc cô nương, Nhị thiếu gia lo lắng an toàn của cô nương, cho nên ra lệnh tiểu nhân âm thầm bảo hộ."

Bạch Ly Nhược thu hồi súng lục, lạnh mặt nói "Ta không cần ngươi đi theo, lập tức trở về Vân phủ."

Thị vệ khó xử, giương mắt nhìn Bạch Ly Nhược, ấp úng nói "Cô nương."

Bạch Ly Nhược nhíu mi, lạnh lùng nói "Là Vân Thiên Mạch phái ngươi theo dõi ta?"

"Không có, thuộc hạ không dám" Thị vệ đổ mô lạnh toàn thân, cuống quít cúi đầu.

"Không phải thì cút." Bạch Ly Nhược gầm thét, sau đó quay người đi đến một con phố nhỏ, phát hiện thị vệ cũng không theo nữa, mới thở phào nhẹ nhõm.

Con ngõ nhỏ quanh co, đưa đến sân sau của một khách điếm, nơi này nhìn vừa quen thuộc vừa xa lạ, nàng nghẹn ngào, dường như, có ngươi từng ở trên nóc nhà đánh đàn, đêm đó trời mưa rất lớn, sau đó có một đôi nam nữ hôn dữ dội trong mưa.

Nàng chưa từng gặp đứa bé trai xinh đẹp như vậy, khoảng chừng 3 tuổi, ngũ quan tinh xảo không có cách nào chê, đặc biệt là đôi mắt kia, xinh đẹp không tưởng tượng nổi.

Đứa bé trai nhào vào lòng nàng, đột nhiên gào khóc, hắn gắt gao nắm lấy áo nàng, kêu nàng, "Mẫu thân."

Bạch Ly Nhươc đau lòng, vừa định ôm lấy đứa bé, thì có một giọng nói lạnh lùng phát ra "Huyền Đại, quay lại đây"

Đứa bé trai mở to mắt trong lòng Bạch Ly Nhược, trên mặt vẫn rưng rưng nước mắt, ra sức cọ đầu trong lòng Bạch Ly Nhược, lắc đầu làm nũng "Con muốn mẫu thân, muốn mẫu thân."

Phong Mạc Thần mím môi, không nói nên lời, lạnh lùng liếc Bạch Ly Nhược, tiến nhanh đến, một tay kéo Huyền Đại trong lòng Bạch Ly Nhược ra, lạnh lùng nói "Tại sao ngươi tới đây?"

Bạch Ly Nhược nghẹn lời, nhìn đôi mắt mở to tội nghiệp của Huyền Đại "Ta, ngươi quen ta sao?"

Đôi mắt Phong Mạc Thần lạnh lùng, ôm Huyền Đại quan sát nàng, phát hiện ra nàng quả thật không phải là giả dạng, lạnh giọng nói "Ngươi lại giả bộ mất trí nhớ sao?"

Bạch Ly Nhược thở dốc, tiến lên vài bước, nhìn Phong Mạc Thần khó hiểu "Ngươi không nhận lầm chứ? Tên ta là Mộc Thất, mới đến đây 5 tháng, ta nhớ ra ngươi, ngươi tên là Phong Mạc Thần."

Phong Mạc Thần mím chặt môi, bình tĩnh nhìn Bạch Ly Nhược "Ngươi nói, ngươi mới đến đây năm tháng? Nếu mới 5 tháng, tại sao ngươi lại biết ta?"

Bỗng nhiên Bạch Ly Nhược cảm thấy được việc này không đúng, vì sao lại không đúng? Bởi vì Phong Mạc Thần năm tháng trước, nàng nhìn thấy hắn là đẹp trai phấn chấn, giống như thần tiên trên trời ngạo nghễ nhìn thiên hạ.

Nhưng hiện tại, rõ ràng là gương mặt vẫn vậy, nhưng lại thiếu đi ngạo khí nghiêm nghị, lại có chút thê lương, còn ánh mắt hắn thì tiêu điều cô độc khiến nàng đau lòng.

"Ngươi thật là Phong Mạc Thần sao? Là Phong Mạc Thần ở ngoại ô kinh thành giục ngựa bắn chết mãnh hổ? Bạch Ly Nhược vội vàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ngấn nước, môi khẽ mấp máy, hơi thở dồn dập.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 274 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DIembui, feefNors, Ngantrinh, Pthue, SCORP, violetvu268, xucxac và 508 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 91, 92, 93

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了.
thiên thần tử: ôi.buồn ngủ
Trâu Bò Siêu Cấp: lênh đênh mông lung :shock4:
Windwanderer: chả có ai
Lãng Nhược Y: Ba hảo
Trâu Bò Siêu Cấp: gái yêu :kiss:
Windwanderer: abc
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên phận kiêu ngạo: viewtopic.php?style=2&t=407217
ღ_kaylee_ღ: 358 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3287294#p3287294
ღ๖ۣۜMinhღ: Màu cam @@
ღ_kaylee_ღ: 153 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3287291#p3287291
Tuyền Uri: Nùi quà :lol: :sofunny:
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Tuyền Uri.: Về nào, 3h trôi nhanh gớm quẩy chưa đã :cry5:
Đường Thất Công Tử: tội em nhỏ :cry:
Thư Niệm: Khóc mẹ nó rồi :cry: :cry: :cry: cả khán phòng cùng hát my heaven :cry:
Đường Thất Công Tử: nghĩ lại xem đoạn cuối thaasy cảm động :cry:
Đường Thất Công Tử: thư niệm  :yeah:
Thư Niệm: Mới bay hôm qua :)2 t còn 2 vé nữa
Đào Sindy: hay thím ở Nhật vậy
Thư Niệm: Khụ.. bị nhắc ko cho quay video :cry2:
Đào Sindy: sang Nhật luôn à
Thư Niệm: Nhật má ơi :cry2:
Đào Sindy: sang hàn sao :no3:
Thư Niệm: Phì bổn cung đang ở 1 nơi xa vn :no3:
Đào Sindy: bigbang sang việt nơm à
Thư Niệm: Đang quẩy :lol:
Đào Sindy: đi concert ư?
Đào Sindy: à
Thư Niệm: Đào =.,= uri

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.