Diễn đàn Lê Quý Đôn
















images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 330 bài ] 

Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu

 
Có bài mới 28.11.2012, 17:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1208
Được thanks: 4562 lần
Điểm: 7.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
CHƯƠNG 171:

"Gia, Chu Thanh chỉ là một hạ nhân, Gia lựa chọn gì, Chu Thanh cũng sẽ làm theo." Chu Thanh thản nhiên, nhìn không ra là có tâm tư gì.

Lúc này rèm cửa bị vén lên, An Khả Khả mặc áo của phụ nữ làm nông tiến vào, trong tay nàng là một chén cháu trắng nóng hổi, thi lễ với Phong Mạc Thần.

"Các ngươi?" Phong Mạc Thần mỉm cười, có chút kinh ngạc nhìn Chu Thanh và An Khả Khả.

"Chúng tôi thành thân, không có bẩm trước với Gia, xin Gia trách phạt." Chu Thanh nói xong liền muốn quỳ xuống, lại bị Phong Mạc Thần nâng dậy, mỉm cười nói "Chu Thanh, thành thân là việc vui vẻ, tại sao ta phải trách phạt ngươi?"

"Không có lễ vật gì tặng cho ngươi, miếng ngọc bội này, ta mang theo đã hai mươi năm, tặng cho hai người." Phong Mạc Thần lấy ra một ngọc bội hình bướm ở trong lòng, trong xanh mượt mà, nhìn đã biết là vô giá.

Chu Thanh cuống quít lui xuống, lại bị Phong Mạc Thần cứng rắn nhét vào tay, Huyền Đại đã nín khóc ở trong lòng hắn, hắn nhìn xung quanh, nói "Đây là đâu?"

"Nơi này là căn nhà nhỏ ta mua ở phía sau núi của Thần Vương Phủ, nếu gia không chê, thì ở lại đây được không?" Chu Thanh đứng dậy cất kĩ ngọc bội.

"Không được, ta muốn mang Huyền Đại đi tìm mẫu thân của nó, Chu Thanh, từ nay về sau, ngươi và Khả Khả sống cho tốt." Phong Mạc Thần chùi nước mắt trên mặt Huyền Đại, nhìn Huyền Đại thương yêu.

"Gia, Chu Thanh cả đời theo ngài, Gia đi đâu, Chu Thanh sẽ đi đó." Chu Thanh chắp tay, gương mặt đen tràn đầy kiên định.

Phong Mạc Thần thở dài, liếc nhìn An Khả Khả, An Khả Khả thi lễ với hắn "Chủ tử, Khả Khả cam lòng làm nô tỳ, chăm sóc cho tiểu thiếu gia."

"Đường đến Lăng Châu, vạn phần nguy hiểm. Các ngươi thật sự muốn theo ta sao?" Phong Mạc Thần thản nhiên, thả Huyền Đại chạy trên mặt đất.

"Chu Thanh thề sống chết cũng theo." Chu Thanh chắp tay, An Khả Khả gật đầu.

Nhóm người bọn họ trên đường đi đến Lăng Châu, không ít dân chúng nghị luận xôn xao. Hóa ra ngày đầu tiên tân đế đăng cơ, tuyên bố ngoài tin Phong Mạc Thần chết trong biển lửa, Chu Thanh rất phẫn nộ, trái lại Phong Mạc Thần lại ra vẻ lạnh nhạt.

Những người đó sợ rằng hắn sẽ quay lại tranh đoạt giang sơn của bọn họ, tuyên bố hắn chết, sẽ ngầm không tha cho hắn. Chỉ cần hắn tìm được Bạch Ly Nhược, hắn sẽ biến mất ở Sở quốc.

Trong phủ của Vân gia tại Lăng Châu, các nha hoàn và hạ nhân đều vui sướng, bây giờ Vân Gia đã không còn như xưa. Vân Cảnh Mạch được phong làm Lăng Vương, nắm giữ nữa thiên hạ, hoàng đế nhất định phải nhượng bộ với hắn.

Chỉ cần hạ nhân của Vân gia ra ngoài báo tên tuổi của Vân gia, mọi người lập tức nhường đường, đây mới là uy phong của Vân Gia. Hàn Thiên Mạch không hề vui vẻ chút nào, hắn đã nhận tổ quy tông, đổi tên thành Vân Thiên Mạch.

Vân Thiên Mạch đi trên đường lớn, mọi người đều lui ra nhường đường cho hắn. Bởi vì hắn là nhị thiếu gia Vân gia, đại ca của hắn là Lăng vương Vân Cảnh Mạch quyền thế ngất trời. Bạch Ly Nhược bên cạnh hắn mặc áo trắng, theo hắn xuất phủ, vẫn chau mày.

"Tiểu Thất, nghĩ gì vậy?" Vân Thiên Mạch nhìn bộ dáng nàng không yên, thản nhiên hỏi.

"Thiên Mạch, có phải ta đã đánh mất thứ gì không?" Bạch Ly Nhược hơi nhướng mắt, mờ mịt nhìn Vân Thiên Mạch.

"Làm gì có. Mất cái gì, thì về hỏi ngươi." Vân Thiên Mạch liếc mắt, nhìn chiếc xe ngựa chạy nhanh qua, mành nhỏ bị vén lên một khe nhỏ, hắn thấy gương mặt tuấn tú của Phong Mạc Thần.

Vân Thiên Mạch khẩn trương quay người, lấy tay áo che Bạch Ly Nhược, xe ngựa chạy nhanh khuấy lên một mảng bụi, Bạch Ly Nhược nhíu mày kéo tay áo hắn xuống, "Ngươi làm gì vậy?"

"Bụi quá, sợ nàng bị sặc." Vân Thiên Mạch cười ung dung.

"Chúng ta quay về đi, đi ra ngoài cũng không có mục đích gì." Bạch Ly Nhược quay mình, mất hứng bỏ đi.

Đi đến một nửa, đột nhiên nàng dừng lại hỏi "Thiên Mạch, ta đến đây đã bao lâu?"

Vân Thiên Mạch chùi trán "Năm tháng."

Bạch Ly Nhược hơi thất vọng "Tại sao ta lại có cảm giác ta tới đây đã năm năm?"

Vân Thiên Mạch đổ mồ hôi lạnh trên đầu, nhìn Bạch Ly Nhược hoài nghi "Tiểu Thất nàng nhớ ra gì sao?"

"Ta nên nhớ ra cái gì?" Bạch Ly Nhược cũng hoài nghi nhìn Vân Thiên Mạch.

Vân Thiên Mạch lắc đầu "Không có, lần đầu tiên gặp Tiểu Thất, vai trái của nàng đã bị thương rất nặng, sau này xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở Vân Phủ, nàng vẫn hôn mê bất tỉnh."

"Đúng vậy, ta cũng nhớ rõ, khi ta xuyên không qua, còn bắn chết một con hổ, có một nam tử, bộ dáng có chút điển trai, hắn nói với ta, tên hắn là Phong Mạc Thần, còn nói, lòng mới gặp mà tình đã thắm, nguyện cùng nàng kết duyên như chim liền cánh như cây liền cành." Bạch Ly Nhược cười nhợt nhạt, chỉ là lúc nàng nhớ tới tên Phong Mạc Thần, trái tim bỗng đau nhói, trong nháy mắt liền nhòe lệ. Không phải nàng chỉ gặp hắn một lần sao? Tại sao lại nhớ kỹ tên này như thế?

"Tiểu Thất." Vân Thiên Mạch xoay người, vội vàng nhìn nàng, hắn dùng ngân châm che đi trí nhớ năm năm qua của nàng, chỉ chừa lại lúc nàng xuyên không gặp hắn, sau đó hắn trị thương trí nhớ cho nàng.

Hắn nhớ rõ, lúc đó, hắn ở ngoại ô kinh thành hái thuốc, trong lúc vô tình thấy một nữ tử hôn mê, quần áo quái dị, vai trái bị thương cực kỳ nghiêm trọng. Sau khi hắn cứu nàng, nàng nói với hắn, nàng tên là Mộc Thất, đến từ tương lai. Ban đêm hai người đi tham quan kinh thành, thì gặp một số tử sĩ của Vân gia, muốn xông vào hoàng cung cứu Vân Cảnh Mạch.

Hắn ngăn cản tử sĩ, hắn biết, không thể cứu Vân Cảnh Mạch từ tay của Phong Mạc Nhiên và Thượng Quan thái hậu. Ngay đêm đó, hắn mang Mộc Thất tiến cung gặp Vân Cảnh Mạch.

Sau khi Vân Cảnh Mạch gặp Tiểu Thất vô cùng chấn động, bởi vì Bạch Thanh Loan - con gái của Bạch gia hình dáng y hệt nàng. Mà hắn ở trong cung nghe nói, Phong Mạc Thần đi khắp nơi tìm một nữ tử giết chết hổ ở vùng ngoại ô. Sau khi nhìn thấy súng trong tay Mộc Thất, hắn liền vạch ra kế hoạch này.

Lúc trước Hàn Thiên Mạch không đồng ý, nhưng hắn lại bị thế lực Vân Cảnh Mạch âm thầm khống chế. Một Thất không biết nguyên nhân, bị Vân Cảnh Mạch lợi dụng. Hắn xóa đi trí nhớ của nàng về Hàn Thiên Mạch, sau đó sắp xếp nàng vào Bạch phủ, cho nàng một thân phận hoàn toàn mới, nhị tiểu thư Bạch gia - Bạch Ly Nhược.

Lúc Hàn Thiên Mạch gặp lại Mộc Thất, nàng đã mất đi trí nhớ về hắn, trở thành Thần vương phi, hắn muốn thử mang nàng đi, nhưng lại sợ làm bại lộ kế hoạch của Vân Cảnh Mạch, kết quả là Bạch Ly Nhược hoài nghi hắn là môn chủ La Sát Môn. Sau này, cuối cùng bị Vân Cảnh Mạch thuyết phục, phối hợp toàn bộ kế hoạch của bọn họ.

Nhớ đến đây, Vân Thiên Mạch quay đầu, nhìn Bạch Ly Nhược đã hóa thành Mộc Thất.

"Yên tâm đi, ta với hắn chỉ gặp nhau một lần." Bạch Ly Nhược cười cười, trong tim vẫn còn đau đớn.

Hai người trầm mặc trở về Vương phủ Vân gia, Bạch Ly Nhược đi về phòng mình nghỉ ngơi, Vân Thiên Mạch nhìn bóng lưng nàng ốm yếu, sắc mặt sa sầm, Phong Mạc Thần, quả nhiên đã tìm đến Lăng Châu.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 29.11.2012, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1208
Được thanks: 4562 lần
Điểm: 7.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
CHƯƠNG 172: QUYẾT LIỆT BỎ ĐI

Vân Thiên Mạch xoay người đi đến phòng Vân Cảnh Mạch, hắn đang tính toán số ngân lượng để làm thủy lợi ở Lăng Châu, nhìn Vân Thiên Mạch đang ảm đạm, trêu đùa "Sao vậy? Tiểu Thất vẫn chưa chịu gả cho đệ sao?"

"Ca, Phong Mạc Thần đã tới Lăng Châu." Vân Thiên Mạch thản nhiên chau mày.

"Hắn tới thì tốt, ta chỉ sợ hắn không đến." Vân Cảnh Mạch buông Lang Hào xuống, đôi mắt thông minh lanh lợi bắt đầu tính toán.

"Luận võ công, hai chúng ta không ai là đối thủ của hắn, huống chi, bên cạnh hắn còn có đệ nhất cao thủ giang hồ Chu Thanh." Vân Thiên Mạch nhíu chặt mi, hắn cũng không muốn trở mặt với Phong Mạc Thần. Dù sao, đã là huynh đệ nhiều năm, tuy là hắn cố ý tiếp cận, nhưng tình cảm huynh đệ không phải là giả.

"Đệ không cần lo, mặc kệ là tranh thiên hạ hay giành nữ nhân, đều dựa vào đầu óc, chứ không phải dùng thất phu hữu dũng." Vân Cảnh Mạch cầm bức tranh Hoàng Tước ở trên bàn, cẩn thận mở ra.

Ngay buổi trưa hôm đó, ở Lăng Vương Phủ, một nữ tử mặc áo dài phết đất, tóc đen nửa búi trên đầu, tư thái tao nhã, nhẹ nhàng như liễu, đi trong hoa viên.

Nàng quay đầu lại nha hoàn đi theo phía sau "Các ngươi không cần đi theo ta, một mình ta đi dạo hoa viên một chút."

"Da, Bạch cô nương." Nha hoàn nghiêng người khẽ chào, lập tức rời khỏi.

Nữ tử mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, nhan sắc khuynh thành, nàng xoay người bước đi. Bỗng nhiên một đôi tay to lớn thon dài che môi nàng, vừa định vùng vẫy, nam tử phía sau quay mặt lộ ra "Ly Nhược, là ta."

"Phong Mạc Thần?" Đôi mắt trong veo của nàng hoảng sợ, thoát khỏi bàn tay hắn, lui về phía sau nói "Ngươi tới tìm ta báo thù?"

Phong Mạc Thần thở dài "Theo ta đi, Huyền Đại đang chờ ở khách điếm."

Bạch Ly Nhược lắc đầu, không ngừng lui ra sau "Ta sẽ không đi theo ngươi, ngươi muốn báo thù, cứ việc giết ta. Cho dù ta đi theo ngươi, cũng không có chuyện."

Lời của nàng còn chưa nói xong, thân hình Phong Mạc Thần lướt qua, người Bạch Ly Nhược đã bị hắn kéo lại. Đôi mắt sáng của hắn mang theo lo âu đau khổ "Cẩn thận, đằng sau là hồ nước."

Bạch Ly Nhược quay đầu, quả nhiên là hồ nước chỉ cách nàng chỉ có 1 bước, nàng bẻ ngón tay hắn đang ôm trên eo nàng, khó hiểu nói "Ngươi không phải tìm ta báo thù sao?"

Sắc mặt Phong Mạc Thần tái mét, môi run vài cái, mới chậm rãi nói "Tất cả chuyện trước đây, ta không muốn nghĩ đến nữa, nàng đi theo ta, ta cho nàng cuộc sống nàng muốn."

Bạch Ly Nhược lắc đầu "Không thể nào, ngươi nên biết, trước khi ta gả cho ngươi, ta và Thiên Mạch yêu thương lẫn nhau. Bởi vì trợ giúp Vân gia, cho nên ta mới oan uổng gả cho ngươi. Bây giờ chuyện này đã kết thúc, Phong Mạc Thần, ta và ngươi không còn liên quan đến nhau nữa."

Phong Mạc Thần lắc đầu không tin, môi mím chặt lại, mắt sáng quắc nhìn nàng rất lâu "Nàng nói tất cả chuyện trước đây đều là giả?"

Bạch Ly Nhược gật đầu "Không sai, ta chỉ là lợi dụng ngươi để Vân gia đạt được thiên hạ này."

"Vậy Huyền Đại thì sao? Nàng cũng không cần Huyền Đại sao?" Trong mắt Phong Mạc Thần muốn phun ra lửa, ngực không ngừng phập phồng.

"Huyền Đại, ngươi muốn xử lý ra sao thì tùy ngươi. Nếu như ngươi không cần hắn, cứ đem hắn đến ngõ Bát Đại ở đó có một căn nhà lớn chứa rất nhiều cô nhi." Bạch Ly Nhược chưa nói xong đã bị Phong Mạc Thần hung hăng giáng xuống một bạt tai, nàng giật mình đứng tại chổ, vuốt ve gò má sưng đỏ, bình tĩnh nhìn Phong Mạc Thần.

Phong Mạc Thần nghiến răng, quay mặt chổ khác, giọng nói lạnh lùng "Ta hỏi nàng một lần cuối, nàng, rốt cuộc có đi theo ta hay không?"

Bạch Ly Nhược vỗ về gò má, không ngừng lui về sau, đôi mắt trong veo đầy nước giống như muốn rơi ra. Nàng theo thói quen cắn môi, lắc đầu "Người ta yêu là Thiên Mạch, Phong Mạc Thần, ngươi đi đi, sau này đừng xuất hiện trước mặt ta nữa."

Phong Mạc Thần quay đầu, thờ ơ nhìn Bạch Ly Nhược, giống như chưa từng quen biết nàng, thở hổn hển nói "Bạch Ly Nhược, tốt lắm, nàng quả thực, rất thâm trầm."

Bạch Ly Nhược chảy nước mắt, cả ngươi lui đến tàng cây, run giọng nói "Phong Mạc Thần, ngươi có thể hận ta, cũng có thể trả thù ta, nhưng không có tư cách nói ta như vậy. Nếu ngươi không thâm trầm, vì sao vẫn nắm năm vạn tinh binh biên cương không chịu buông? Nếu ngươi không đủ thâm trầm, vì sao muốn chứng minh ngươi là huyết mạch tiên đế?"

Phong Mạc Thần thất vọng nhìn nàng, rất lâu, sắc mặt hắn khôi phục lại tự nhiên, thản nhiên nói "Ngươi yên tâm, ta sẽ không tranh giành thiên hạ với Vân Cảnh Mạch. Năm vạn tinh binh biên cương chỉ là bảo vệ Sở quốc không bị kẻ thù bên ngoài xâm phạm. Ngươi có thể cùng với Vân Cảnh Mạch và Hàn Thiên Mạch an gối không cần lo, chắc chắn ta sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi nữa."

Hắn nói xong một hơi, thân hình lướt đi, tuyệt hảo khinh công, thậm chí khiến Bạch Ly Nhược không thấy rõ, hắn đã biến mất ở trên không Vân phủ.

Bạch Ly Nhược ngơ ngẩn đứng một mình ở đó, rất lâu sau, chung quanh vang lên tiếng vỗ tay, không hề nhiệt liệt, lại cực kỳ tán thưởng.

"Rất hay, rất hay, Thanh Loan, hành động của nàng quả thực có thể so với hoa đán Đương Hồng." Vân Cảnh Mạch đi ra từ gốc tối, tiếng vỗ tay rất lâu mới ngừng lại.

Bạch Thanh Loan lau đi nước mắt đọng trên khóe, cười lạnh nói "Thật không hiểu, tại sao Phong Mạc Thần có thể bị ta lừa gạt."

"Tâm trí hắn đã bị cái chết của Hoa Hinh làm cho lộn xộn, hắn là loại người không biển hiện hỉ nộ ái ố ra bên ngoài. Người như vậy, lúc càng bình tĩnh, thì càng rối loạn tâm trí." Vân Cảnh Mạch nhìn theo hướng Phong Mạc Thần biến mất, có vẻ đăm chiêu.

"Chàng xác định, đả kích hắn như vậy, hắn sẽ thật sự bỏ năm vạn tinh binh biên cương và quy ẩn sơn lâm sao?" Bạch Thanh Loan thản nhiên, vừa mới ra vẻ thần thái của Bạch Ly Nhược, lại quay trở về thần thái của mình. Quả nhiên là đủ tư cách làm đào hát, nhập vai nhanh, xuất vai cũng nhanh.

"Ta không chắc chắn, nhưng ít nhất, hiện giờ hắn không có tâm tư đem năm vạn tinh binh đi đánh nhau." Vân Cảnh Mạch chống cằm suy nghĩ.

"Vì sao lại nói như vậy?" Bạch Thanh Loan cười đi đến trước người Vân Cảnh Mạch, trong mắt lạnh lùng.

"Bởi vì, đau khổ vô cùng." Vân Cảnh Mạch gằn từng chữ, mỉm cười nhìn ánh mắt Bạch Thanh Loan.

Trong khuê phòng, Bạch Ly Nhược bó gối, cằm đặt trên đầu gối. Mặt trời chiếu qua màn mỏng màu hồng ở cửa sổ, rọi vào những tia sáng nhẹ nhàng, chiếu lên gương mặt trắng nõn rực rỡ của nàng.

Nàng nhẹ nhàng cúi đầu, cằm đụng đầu gối. Cuối cùng là đánh mất cái gì? Hay là, quên cái gì? Vì sao mỗi lần muốn nhớ lại, luôn luôn có một sự chua xót mạnh mẽ, nước mắt tự dưng sẽ tràn ra.




Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 29.11.2012, 14:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1208
Được thanks: 4562 lần
Điểm: 7.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
CHƯƠNG 173: GẶP LẠI NHAU

Trong trí nhớ của nàng, nàng xuyên không đến đây, vai trái bị thương, sau đó gặp một nam tử kêu là Phong Mạc Thần, hắn nói với nàng, lòng mới gặp mà tình đã thắm, nguyện cùng nàng kết duyên như chim liền cánh như cây liền cành.

Nếu như chỉ gặp một lần, tại sao lại nhớ rõ ràng như vậy. Mà lúc nhớ đến tên của hắn, ngực đau giống như bị kim đâm. Bạch Ly Nhược lấy tay che ngực, chậm rãi nhắm mắt.

Phát hiện màn bị người khác vén lên, nàng nghĩ rằng nha hoàn Nguyệt Tâm nên không mở mắt, thản nhiên nói "Nguyệt Tâm, ta không muốn ăn cơm, ngươi nói với Thiên Mạch không cần chờ ta."

"Tại sao không ăn cơm? Có phải có chổ nào không thoải mái hay không?" Vân Thiên Mạch ngồi ở bên giường, tay nắm lấy cổ tay Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược mở to mắt, cười yếu ớt "Thiên Mạch, ta không sao, ngươi đi dùng bữa đi, không cần phải xem ta."

"Như vậy sao được, nàng vẫn không ăn cơm, cứ như vậy thân thể làm sao chịu được?" Vân Thiên Mạch bắt mạch, nhìn nàng nhíu chặt mi, thản nhiên nói "Tiểu Thất làm sao vậy? Có tâm sự hả?"

Bạch Ly Nhược gật đầu, thu cổ tay lại nói "Ta không muốn ở trong Vân Phủ, ta muốn đi ra ngoài."

"Nàng muốn đi đâu? Ta đi với nàng." Vân Thiên Mạch đứng lên, cười dịu dàng.

"Không, Thiên Mạch, ngươi không hiểu ý ta." Bạch Ly Nhược đứng dậy mang giày "Ta muốn mình đi khỏi Lăng Châu, ở bên ngoài một thời gian."

Vân Thiên Mạch sửng sốt, ngớ người hồi lâu, mới mở miệng hỏi "Vì sao?"

"Mơ mộng thôi. Trong lòng mỗi nữ tử đều có một vị anh hùng, hi vọng một ngày nào đó anh hùng của nàng có thể mang nàng đi tiếu ngạo giang hồ." Bạch Ly Nhược cười rúc rích, lúm đồng tiền xinh đẹp.

"Rất rõ ràng, anh hùng của nàng, không phải ta, đúng không?" Vân Thiên Mạch có chút hụt hẫng, cúi mắt không dám nhìn thẳng Bạch Ly Nhược.

"Thiên Mạch, xin lỗi ngươi." Bạch Ly Nhược yết ớt, hạ giọng nói.

"Không cần phải nói xin lỗi, Tiểu Thất, ta ở Vân phủ chờ nàng, mệt mỏi thì về đây." Vân Thiên Mạch cười ảm đạm, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Bạch Ly Nhược gật đầu, đi ra ngoài nói "Một mình ta ra ngoài đi dạo, ba ngày sau, ta sẽ rời khỏi Vân phủ."

Vân Thiên Mạch nhìn bóng dáng nàng không nói gì, ánh mắt nhìn về phía góc tối, thấy nàng rời khỏi, mới hạ giọng nói "Canh chừng nàng, đừng để nàng và Phong Mạc Thần gặp nhau."

Chỗ tối có người khẽ lên tiếng, lập tức triển khai khinh công đi theo Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược dạo chơi trên đường lớn, trong dòng người qua lại, nàng cũng không biết đang tìm cái gì, có người diễn tạp kỹ miệng phun lửa, có đứa bé đá cầu mây ở bên đường, cũng có thư sinh viết thư hộ, có người bán hàng rong la hét, nàng cảm thấy lạc lõng trong dòng người đó.

Không ý thức đi tới ngoại ô, hồ nước sáng ngời, phản chiếu vào hồ hình mấy cây liễu rũ, không có gió nhưng cành liễu lại lay động, trong mặt nước hồ, có bóng người lóe lên. Nàng quay đầu cảnh giác, vùng quê hoang vu cò bay thẳng cánh. Đừng nói người, quỷ cũng không có một bóng.

Nàng thở ra, quay về, không có đường về, dọc theo tường thành cũ nát, tại lối rẽ, nàng rõ ràng xoay người nhìn lại, một nam tử thị vệ của Vân Phủ, đi sát theo nàng, đang chuẩn bị nhảy lên tường thành lại bị nàng bắt gặp.

Bạch Ly Nhược cầm súng lục trong tay, lạnh lùng chỉa vào thị vệ, trong mắt lạnh lẽo, môi nàng khẽ mở, giọng nói lạnh lùng "Ai kêu ngươi đi theo ta?"

Thị vệ quỳ gối xuống, hai tay chắp lại "Mộc cô nương, Nhị thiếu gia lo lắng an toàn của cô nương, cho nên ra lệnh tiểu nhân âm thầm bảo hộ."

Bạch Ly Nhược thu hồi súng lục, lạnh mặt nói "Ta không cần ngươi đi theo, lập tức trở về Vân phủ."

Thị vệ khó xử, giương mắt nhìn Bạch Ly Nhược, ấp úng nói "Cô nương."

Bạch Ly Nhược nhíu mi, lạnh lùng nói "Là Vân Thiên Mạch phái ngươi theo dõi ta?"

"Không có, thuộc hạ không dám" Thị vệ đổ mô lạnh toàn thân, cuống quít cúi đầu.

"Không phải thì cút." Bạch Ly Nhược gầm thét, sau đó quay người đi đến một con phố nhỏ, phát hiện thị vệ cũng không theo nữa, mới thở phào nhẹ nhõm.

Con ngõ nhỏ quanh co, đưa đến sân sau của một khách điếm, nơi này nhìn vừa quen thuộc vừa xa lạ, nàng nghẹn ngào, dường như, có ngươi từng ở trên nóc nhà đánh đàn, đêm đó trời mưa rất lớn, sau đó có một đôi nam nữ hôn dữ dội trong mưa.

Nàng chưa từng gặp đứa bé trai xinh đẹp như vậy, khoảng chừng 3 tuổi, ngũ quan tinh xảo không có cách nào chê, đặc biệt là đôi mắt kia, xinh đẹp không tưởng tượng nổi.

Đứa bé trai nhào vào lòng nàng, đột nhiên gào khóc, hắn gắt gao nắm lấy áo nàng, kêu nàng, "Mẫu thân."

Bạch Ly Nhươc đau lòng, vừa định ôm lấy đứa bé, thì có một giọng nói lạnh lùng phát ra "Huyền Đại, quay lại đây"

Đứa bé trai mở to mắt trong lòng Bạch Ly Nhược, trên mặt vẫn rưng rưng nước mắt, ra sức cọ đầu trong lòng Bạch Ly Nhược, lắc đầu làm nũng "Con muốn mẫu thân, muốn mẫu thân."

Phong Mạc Thần mím môi, không nói nên lời, lạnh lùng liếc Bạch Ly Nhược, tiến nhanh đến, một tay kéo Huyền Đại trong lòng Bạch Ly Nhược ra, lạnh lùng nói "Tại sao ngươi tới đây?"

Bạch Ly Nhược nghẹn lời, nhìn đôi mắt mở to tội nghiệp của Huyền Đại "Ta, ngươi quen ta sao?"

Đôi mắt Phong Mạc Thần lạnh lùng, ôm Huyền Đại quan sát nàng, phát hiện ra nàng quả thật không phải là giả dạng, lạnh giọng nói "Ngươi lại giả bộ mất trí nhớ sao?"

Bạch Ly Nhược thở dốc, tiến lên vài bước, nhìn Phong Mạc Thần khó hiểu "Ngươi không nhận lầm chứ? Tên ta là Mộc Thất, mới đến đây 5 tháng, ta nhớ ra ngươi, ngươi tên là Phong Mạc Thần."

Phong Mạc Thần mím chặt môi, bình tĩnh nhìn Bạch Ly Nhược "Ngươi nói, ngươi mới đến đây năm tháng? Nếu mới 5 tháng, tại sao ngươi lại biết ta?"

Bỗng nhiên Bạch Ly Nhược cảm thấy được việc này không đúng, vì sao lại không đúng? Bởi vì Phong Mạc Thần năm tháng trước, nàng nhìn thấy hắn là đẹp trai phấn chấn, giống như thần tiên trên trời ngạo nghễ nhìn thiên hạ.

Nhưng hiện tại, rõ ràng là gương mặt vẫn vậy, nhưng lại thiếu đi ngạo khí nghiêm nghị, lại có chút thê lương, còn ánh mắt hắn thì tiêu điều cô độc khiến nàng đau lòng.

"Ngươi thật là Phong Mạc Thần sao? Là Phong Mạc Thần ở ngoại ô kinh thành giục ngựa bắn chết mãnh hổ? Bạch Ly Nhược vội vàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ngấn nước, môi khẽ mấp máy, hơi thở dồn dập.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 30.11.2012, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.10.2012, 10:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 338
Được thanks: 926 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
Chương 174: Chuyện rất khéo

Phong Mạc Thần nhìn nàng chằm chằm, Huyền Đại ở trong ngực không còn khóc nữa, mà chớp to mắt nhìn Bạch Ly Nhược, qua một lúc lâu, hắn thản nhiên nói, "Ta thường săn thú ở ngoại thành, đã là…"

Lời của hắn còn chưa nói hết, đột nhiên một mũi tên nhọn gào thét mà đến, mục tiêu của mũi tên nhọn không phải hắn, mà là Bạch Ly Nhược, hắn một tay ôm Huyền Đại, một xoay người che chắn cho Bạch Ly Nhược ở phía sau, ra tay nhanh như chớp, hai ngón tay đã kẹp lại mũi tên nhọn.

Mặt Bạch Ly Nhược liền biến sắc, muốn nói, bỗng có một nhóm thị vệ mặc áo giáp lại xông tới, dẫn đầu là một nam tử có một vế đao chém trên mặt, nam tử trường thương chỉ vào Phong Mạc Thần, khí thế lẫm nhiên nói "Bắt hắn lại cho ta!"

Phong Mạc Thần lạnh lùng cười một tiếng, đẩy Bạch Ly Nhược ra nói "Tránh ra, chuyện không liên quan đến ngươi!"

Bạch Ly Nhược có chút nóng vội, ở Vân gia lâu như vậy, dĩ nhiên nàng hiểu, những hộ vệ này là quân lính trong đội binh của Thượng Quan gia, muốn làm gì cũng được, chỉ cần bị bọn chúng để mắt tới người, thì không một ai có thể trốn thoát.

Nàng cau mày tiến lên, lạnh lùng nói "Đây là Lăng châu, không phải địa bàn của Thượng Quan gia các ngươi, các ngươi muốn bắt người ở chỗ này, trước hết hãy để Vân gia làm cho Thượng Quan Kiêu một cái công đạo!"

Bọn chúng thấy nàng khí thế bất phàm, giữa lông mày có một cổ anh khí, nhất thời trầm mặt, Đao Ba Kiểm dẫn đầu tiến lên, cung kính nói "Xin hỏi quý danh của cô nương, cùng Vân gia có quan hệ gì?"

Bạch Ly Nhược chưa trả lời, một giọng nói dịu dàng tự nhiên thổi qua "Nàng là vị hôn thê của ta, Lâm tướng quân có phải muốn bắt cả nàng đi hay không?"

Vân Thiên Mạch lục y vi phóng khoáng, ở trên trời phiêu dật như Diệp Tử, tự nhiên rơi xuống đất, kéo Bạch Ly Nhược ôm vào trong lòng, Bạch Ly Nhược cũng không phản kháng, chỉ chăm chú quan sát tướng lãnh cầm đầu.

"Nguyên lai là vị hôn thê của Vân nhị gia, mạt tướng đã mạo phạm, kính xin nhị gia tha thứ!" Lâm Phong ôm quyền, bộ dáng rất cung kính.

Vân Thiên Mạch hừ lạnh một tiếng, trầm mặt nói "Lâm tướng quân, hôm nay có ta ở đây, ngươi không thể nào động đến bất cứ người nào, nếu không ta sẽ kêu quân binh của Vân gia đến, tốt nhất ngươi nên tự mình rời đi?"

Trên mặt Lâm Phong là nụ cười lúng túng, lui về phía sau một bước nói "Nhị gia nói đùa, mạt tướng dĩ nhiên là tự mình rời đi, chỉ là chỗ Thượng Quan tướng quân, kính xin nhị gia cho câu trả lời thỏa đáng!"

"Ngươi đi đi, ta tự nhiên sẽ cho!" Vân Thiên Mạch chắp tay, rất có khí chất quý tộc.

Phong Mạc Thần từ đầu đến cuối không nói một lời, lạnh lùng nhìn Vân Thiên Mạch khoác tay lên bả vai Bạch Ly Nhược, liền ẵm Huyền Đại hướng đi vào trong nhà trọ, sau lưng Vân Thiên Mạch kêu lên "Tiểu Thần ——"

Phong Mạc Thần dừng lại bước chân, Huyền Đại trong lòng hắn giọng nói non nớt gọi lại "Thiên Mạch thúc thúc ——"

Vân Thiên Mạch tiến lên, trêu đùa Huyền Đại, miễn cưỡng cười nói "Huyền Đại ngoan."

"Các ngươi quen biết?" Bạch Ly Nhược khẽ mỉm cười, cảm thấy chuyện rất trùng hợp.

Phong Mạc Thần đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt đông lạnh không hề chớp mắt nhìn nàng, lạnh lẽo như thù như hận khiến nội tâm nàng run lên "Ngươi, tính gả cho hắn?"

Bạch Ly Nhược ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào, nàng không tính gả cho Vân Thiên Mạch, chỉ là trên danh nghĩa nàng quả thật là vị hôn thê của hắn, cự tuyệt hắn trước mặt một người ngoài, giống như không nể mặt hắn.

Nên nàng nhất thời trầm mặc, lạnh lẽo trong mắt phượng của Phong Mạc Thần càng thêm nồng đậm, trên gương mặt tuấn tú như được che bởi một tầng băng mỏng, tầm mắt lạnh lẽo, khiến không khí xung quanh đột nhiên cũng giảm xuống mấy phần, hắn trầm giọng hỏi tiếp "Ngươi gả cho hắn, bởi vì ngươi thương hắn?"

"Ta cùng tiểu Thất là lưỡng tình tương duyệt, Thần, ngươi hãy chúc phúc cho chúng ta đi!" Vân Thiên Mạch giành lên trước mặt Bạch Ly Nhược, nhìn chằm chằm Phong Mạc Thần.

Phong Mạc Thần trực giác muốn cười, ôm Huyền Đại quả thật cười một cái, quay đầu lại nhìn Bạch Ly Nhược nói "Như vậy, ta chúc phúc cho các ngươi."

Bạch Ly Nhược tựa hồ nghe thấy mình lòng mình có tiếng vụn vỡ giòn vang, nàng thở dốc nói "Tại sao?"

"Tiểu Thất, chúng ta đi thôi, có một số việc quay về ta sẽ giải thích với ngươi." Vân Thiên Mạch kéo Bạch Ly Nhược đi ra ngoài, nước mắt của Bạch Ly Nhược tự nhiên rơi xuông, nàng vòng qua Vân Thiên Mạch, đi tới trước người Phong Mạc Thần, nước mắt tràn ngập, run rẩy mấy lần mở miệng mới nói cho hết lời.

"Không phải nói, lòng mới gặp mà tình đã thắm, nguyện cùng nàng kết duyên như chim liền cánh như cây liền cành sao? Phong Mạc Thần, đây chẳng qua là lời nói nhất thời của ngươi phải không?" Bạch Ly Nhược bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt trong suốt lên án khiển trách.

Phong Mạc Thần lạnh lùng liếc nàng một cái, lạnh giọng nói "Mộc cô nương, ngươi nhớ lộn rồi, câu nói kia, là ta nói với thê tử của mình, đáng tiếc là nàng đã chết."

Bạch Ly Nhược cắn chặt môi dưới, nước mắt đã bắt đầu lan tràn, ngực như bị vò nát, thản nhiên nói "Thê tử của ngươi, nàng đã chết rồi sao?"

Phong Mạc Thần kiên định, không có biểu tình gì nói "Đúng, nàng đã chết!"

"Ngươi rất yêu nàng?" Bạch Ly Nhược che miệng lại, không để cho mình khóc ra tiếng.

"Không sai, ta yêu nàng, chúng ta từng giao ước, nếu như có một người rời khỏi mà đi, người còn lại sau khi Huyền Đại trưởng thành, sẽ đến cõi âm tìm nàng." Phong Mạc Thần lạnh nhạt, ánh mắt nhìn về nơi khác, không hề nhìn Ly Nhược nữa.

Hắn ôm Huyền Đại cất bước, Vân Thiên Mạch ở phía sau lên tiếng nói "Thần, hiện tại người của Thượng Quan gia tìm ngươi khắp nơi, ngươi hãy ở lại Lăng châu chờ ta thành hôn với tiểu Thất hôn rồi hãy rời đi."

Phong Mạc Thần cười lạnh "Không cần, ngày mai ta và Huyền Đại sẽ rời khỏi nơi này."

Tuấn dung Vân Thiên Mạch thoáng qua ý cười, tiến lên kéo Bạch Ly Nhược, thản nhiên nói "Tiểu Thất, về nhà!"

Bạch Ly Nhược nhìn bóng lưng cô tịch của Phong Mạc Thần, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, Vân Thiên Mạch lôi kéo nàng, một đường trầm mặc trở về Vân phủ.

"Ngươi thích Phong Mạc Thần?" Vân Thiên Mạch cơ hồ dùng câu khẳng định nói ra, hắn biết nàng thương hắn, không nghĩ tới sâu như vậy, ngay cả xóa đi tất cả trí nhớ của nàng có liên quan đến hắn, nàng vẫn thích hắn như cũ.

"Ta không biết, ta chỉ gặp qua hắn một lần, nhưng hắn đã có thê tử cùng hài tử, hơn nữa, hắn rất yêu thê tử và con của nàng ." Bạch Ly Nhược sâu kín, nghiêng người ngồi trước song cửa sổ, trong mắt rưng rưng.

"Tiểu Thất, tại sao ngươi không yêu ta, coi trọng ta, rõ ràng, ta mới là người gần ngươi nhất, ngươi coi ta là cái gì!" Vân Thiên Mạch nhìn Bạch Ly Nhược, thần sắc thống khổ, nếu như có một ngày nàng khôi phục trí nhớ, hắn nên làm gì?

"Thiên Mạch, ta không biết, ta nên làm gì? Ta bắt đầu ghen tỵ với thê tử của hắn, tại sao nàng chết còn bá chiếm hắn?" Bạch Ly Nhược đem đầu vùi đầu trong đầu gối, trước mắt nàng xuất hiện bóng dáng cô đơn tiêu điều của Phong Mạc Thần, nàng muốn đi tìm hắn, muốn biết rõ nguyên do, nàng không thể, sẽ để cho chính mình cứ như vậy mà bỏ qua.




Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 01.12.2012, 08:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.10.2012, 10:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 338
Được thanks: 926 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi khuynh thành của Vương gia - Vân Thiên Thiếu - Điểm: 10
Chương 175: Phải buông tha

Bạch Ly Nhược không tiếp tục sống ở Vân phủ nữa, nàng để lại một bức thư rồi tự trốn đi, khi Vân Thiên Mạch phát hiện nàng mất tích, đã là rạng sáng ngày hôm sau, hắn không thể gióng trống khua chiêng tìm nàng, chỉ có thể phái người âm thầm tìm kiếm.

Nhưng người được hắn phái đi, không có một chút tin tức, nàng giống như hư không, hắn chỉ còn cách tìm đến Vân Cảnh Mạch nhờ giúp đỡ thêm một lần nữa.

Vân Cảnh Mạch phái người trên khắp giang hồ, tất cả người dân không còn xa lạ gì với La Sát Môn, khi thiên hạ đổi chủ, cũng đồng thời thủ hạ của La Sát Môn phát triển, càng ngày càng lớn mạnh.

Bạch Ly Nhược một thân nam trang, mái tóc búi oản như nam tử, có cài một cây trâm bạch ngọc, bạch y thanh thoát, dọc đường đi làm không ít nữ tử mê mẩn, người của Vân Thiên Mạch dĩ nhiên không thể dựa vào thân phận một nữ tử để tìm thấy nàng được.

Đến kinh thành, Bạch Ly Nhược đổi nữ trang, khi đi qua Thần vương phủ, nàng dừng chân rất lâu, ba chữ “Thần vương phủ” thu hồi, đại môn thì bị triều đình phong bế.

Trong lòng nàng thoáng qua một tia khác thường, chậm rãi hướng khu vực ngoại thành đi tới, dường như có một lực kéo vô hình, bất tri bất giác nàng đi đến Hoàng Lăng, hiện giờ Hoàng Lăng không có trọng binh canh giữ như thường ngày.

Nàng dễ dàng vào trong Hoàng Lăng, lăng mộ uy nghiêm, không gian là sự xơ xác tiêu điều, đi tới trước một ngôi mộ nhỏ, nàng ngồi xổm xuống, trên tấm bia viết ba chữ “Phong Huyền Diệp”, nàng đưa tay lên vuốt ve tên trên bia mộ, hốc mắt trở nên ẩm ướt.

Sau lưng vang lên một đạo âm thanh đạm mạc "Huyền Đại, quay lại, không được chạy lung tung!"

Nàng quay đầu lại, Phong Mạc Thần cười sủng nịch nhìn Huyền Đại chạy trên mặt đất, hiển nhiên không phát hiện có nàng ở đây, nhìn thấy nàng, lấy làm kinh hãi, ngay sau đó cau mày nói "Sao ngươi lại ở chỗ này?"

Bạch Ly Nhược đứng lên, ngỡ ngàng nhìn hắn, khi nhìn Huyền Đại, vẻ mặt của hắn là sự từ ái, còn nhìn thấy nàng, lại một bộ dạng xa cách, hắn chán ghét nàng đến vậy sao?

"Mẫu thân." Huyền Đại chạy đến bên cạnh Bạch Ly Nhược, lôi ống quần Bạch Ly Nhược, Bạch Ly Nhược khom lưng muốn ôm hắn lên, nhưng bị Phong Mạc Thần chặn ngang cướp đoạt.

Huyền Đại ở trong ngực Phong Mạc Thần, hiển nhiên là không hài lòng, đưa cánh tay về phía Bạch Ly Nhược hô lên "Mẫu thân, mẫu thân ẵm."

Phong Mạc Thần liền ôm Huyền Đại xoay người đi ra ngoài, Bạch Ly Nhược tiến lên ngăn đường đi của hắn "Phong Mạc Thần, tại sao chán ghét ta như vậy?"

Phong Mạc Thần nhìn nàng một cách kỳ quái, cười nhạo nói "Ngươi thật sự mất trí nhớ hay giả bộ hồ đồ?"

Bạch Ly Nhược trừng lớn mắt, bị lời nói của hắn làm nghẹn thở, nàng chậm rãi mở miệng nói "Ta không mất trí nhớ, cũng không giả bộ hồ đồ, tên ta là Mộc Thất, là người xuyên không mà đến, năm tháng trước ở trước mắt ta đã giết một con mãnh hổ."

Phong Mạc Thần đột nhiên híp mắt, lẫm nhiên tiến lên vén mái tóc nàng, những sợi tóc đen bị dựng lên, nhìn thấy trên gáy trắng nõn vẫn còn dấu răng của Huyền Đại lưu lại, hắn lạnh lùng nhìn nàng "Mộc Thất, quả nhiên là cái tên hay."

Bạch Ly Nhược vội vàng nhìn hắn "Giữa chúng ta đã có quan hệ gì? Sao ngươi lại nhớ được nó?"

Phong Mạc Thần cười lạnh, quay đầu nhìn phần mộ im lìm, lạnh giọng nói "Ngươi lầm rồi, giữa chúng ta chưa từng xảy ra qua bất cứ chuyện gì, ta cũng không nhớ rõ ngươi, ngươi đi đi, không cần lại hiện ra trước mắt ta, trở về hảo hảo sống qua ngày với Vân Thiên Mạch!"

Bạch Ly Nhược thấy hắn muốn rời khỏi, tiến lên một bước bắt ống tay áo hắn nói, "Ngươi nói láo, rõ ràng khi ngươi nhìn ta, căn bản không phải là ánh mắt giành cho một người xa lạ, hơn nữa Huyền Đại còn gọi ta là mẫu thân, giữa chúng ta nhất định từng có chuyện gì, đúng không?"

Phong Mạc Thần tức giận nhìn nàng, gần như hét lên "Ngươi biến, người ta yêu không phải là ngươi, Mộc Thất, ta cho ngươi biết, người ta yêu là Thần vương phi, là Bạch Ly Nhược, là mẫu thân sinh ra Huyền Đại, không phải là ngươi!"

Bạch Ly Nhược sợ hãi, lui về phía sau mấy bước, không hề chớp mắt nhìn Phong Mạc Thần rời đi, đang lúc nàng đờ đẫn, mơ hồ gió thổi qua trong nháy mắt, Vân Thiên Mạch xuất hiện bên người nàng, thản nhiên nói "Tiểu Thất, đừng tự rước lấy nhục."

Bạch Ly Nhược ngồi xổm người xuống khóc lên, Vân Thiên Mạch ôm chặt lấy nàng, "Tiểu Thất, đừng khóc, ta sẽ đợi ngươi, đợi ngươi quay đầu lại mới thôi."

Bạch Ly Nhược đứng lên, trên gương mặt vẫn còn vương nước mắt, nhưng ánh mắt đã kiên định, nàng quay đầu lại nói "Ngươi là tới tham gia yến thọ mừng tân đế sao? Ta cùng đi với ngươi, ta muốn nhìn thấy hoàng cung, có lẽ, nơi đó sẽ làm ta hiểu ra điều gì đó."

Vân Thiên Mạch sau một hồi trầm mặc, chậm rãi gật đầu, hắn sẽ không để cho nàng hiểu ra bất cứ chuyện gì, Phong Mạc Thần, phải chết; tiểu Thất, phải quay đầu lại!

Ban đêm, trong biệt uyển của Vân Cảnh Mạch, Bạch Ly Nhược ngồi trước cửa sổ, hàn phong lay động tóc nàng, thổi bông tuyết qua, nàng vùi đầu trong hai đầu gối, bông tuyết lạnh như băng chui vào cổ nàng, tan ra, một mảnh giá buốt.

Nàng vẫn ngồi không nhúc nhích, lãnh phong đẩy cửa sổ, có bóng đen mơ hồ đi đến, nàng ngẩng đầu, rơi vào trong mắt là một đôi mắt dài nhỏ thâm thúy, muốn mở miệng kêu cứu, lại bị người đó điểm huyệt đạo.

Nam tử ôm nàng đi về phía giường, không nhẹ không nặng ném nàng lên trên giường, từ từ kéo mặt nạ xuống, một khuôn mặt ngũ quan tuấn mỹ hiện ra.

"Phong Mạc Thần." Bạch Ly Nhược kinh hô ra miệng, ánh mắt không lạnh lùng như bình thường, ngược lại mang theo ý tà nịch trêu đùa.

Phong Mạc Thần cười lạnh thong thả cúi người "Mộc Thất, ngươi thích ta?"

Bạch Ly Nhược im lặng, không hề chớp mắt nhìn vào tròng mắt của hắn, nàng cảm thấy trái tim hít thở không thông, không rõ ý tứ của hắn rốt cuộc là gì.

Phong Mạc Thần chậm rãi kéo thắt lưng nàng "Dáng dấp của ngươi, thật sự rất giống với Ly Nhược, ngươi cũng thích ta, không bằng chúng ta hãy thử xem."

"Phong Mạc Thần, ngươi dừng tay!" Bạch Ly Nhược bắt đầu sợ hãi, nàng muốn giãy giụa, nhưng đã bị điểm huyệt đạo nên không thể động đậy.

Phong Mạc Thần đã kéo vạt áo của nàng ra, ngón tay chậm rãi hướng tới áo trong, "Ngươi giả bộ cái gì, ánh mắt ngươi nhìn ta, rõ ràng tràn ngập khát vọng."

"Phong Mạc Thần, ngươi là tên khốn kiếp, ta hận ngươi!" Bạch Ly Nhược thành tiếng, nước mắt tuyệt vọng chảy ra từ trong đôi mắt đẹp, người nàng thích, lại là một người như vậy!

Phong Mạc Thần mỉm cười cởi áo nàng, cúi người hôn cổ trắng nõn của nàng, Bạch Ly Nhược liều chết giằng co, bờ môi nàng tràn ra tia máu, phát ra thanh âm nức nở nghẹn ngào, vẻ mặt bất lực cùng tuyệt vọng, làm lòng người sợ hãi.

Trong nhà trọ, ngọn đèn dầu lu mờ chiếu sáng khuôn mặt say ngủ của Huyền Đại, một tia sắc nhọn đau đớn xuyên qua trái tim Phong Mạc Thần, giống như trở về thời điểm Bạch Ly Nhược rời xa hắn.

Hắn che ngực, cố nén đau đớn cùng bất an, nhìn Huyền Đại mê sảng vẫn gọi "Mẫu thân" trong mộng, nội tâm đau xót kèm theo nhức buốt từng đợt từng đợt dội đến, hắn thở dốc, đưa tay phất nhẹ tia máu tràn ra ở khóe môi, mỗi lần nhớ tới nàng, đều nôn ra máu, hắn cười khổ trong nước mắt tràn ngập.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 330 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
ta_thật_độc
ta_thật_độc
thuyvu115257
thuyvu115257

bangthan87: zk oi
Tiênn's Hoàng: viewtopic.php?style=2&f=43&t=329949
Tiênn's Hoàng: viewtopic.php?style=2&f=43&t=329949
Tiênn's Hoàng: viewtopic.php?style=2&f=43&t=329949
YSam: De em chụp hinh gui ss
Ốc Vui Vẻ: ko pm được là sao em
Ốc Vui Vẻ: :D pp bạn, pp bé giang
YSam: M.n ơi, sao có nick k pm dc ạ
lá mùa thu: thôi out nhé, trễ lắm rồi. hôm nay rất vui vì gặp đucợ mọi ng. hi vọng sau này cũng vui vẻ như vậy
song giang: ôi, ta cũng đi học, pp ss Ôc, với mấy nàng nhé
lá mùa thu: oh!!! hiểu rồi, sáng ra thử xem sao :0
Ốc Vui Vẻ: đoản văn cổ đại thì post vào tiểu thuyết cổ đại, đoản văn hiện đại post vào tiểu thuyết hiện đại
Ốc Vui Vẻ: bạn vào box, sau đó ấn Tạo đề tài ở bên góc trái màn hình để post bài :D
lá mùa thu: mình có vài đoản văn, mình có thể đăng lên đây dc ko? cơ mà mình ko biết đăng như thế nào
song giang: ta biểu đi lội lịch sử duyệt wed là thấy liền má, hôm đó ta cũng tìm bài của ta như thế á
Ngânthảo: thôi pp mấy nàng êu vấu ta đi học đây
thuykute: Ngân Thảo : thoy đi , ta bị vậy suốt , vẫn đăng lại thoy
Ngânthảo: có nhưng thôi không đăng nữa đâu, trái tim bé bỏng mong manh dễ vỡ của ta đã bị tổn thương
thuykute: Ngân Thảo : Chịu thoy ....coi như số nàng không may , có lưu lại bản gõ gốc không , đăng lại
Ngânthảo: ta đã đánh dấu để khi nào cần vào xem lại nhưng khi bấm vô thì nó nói là không có bài đánh dấu nào
song giang: còn mỗi cách này thôi á
song giang: nàng vô lịch sử duyệt wed, lùng trong đó ý
thuykute: Ngân Thảo : Có lẽ ........bị mất . nàng thử kiểm tra trong chỗ thùng rác xem , bài ta vẫn hay nằm trong đó chơi vài ngày lại bơi ra đó
Ngânthảo: nó đã bị hủy thi diệt tích r
thuykute: Song giang : Là sao ?
Ngânthảo: đã kím hết r, Như Băng vô kím luôn cũng k thấy
Ngânthảo: không phải mà là vườn trường hiện đại trong sáng hài hước và không có xxx
song giang: thủy: xếp lại xong hết rồi mà
song giang: zô hiện đại lùng từ đầu tới cuối xem
thuykute: Ngân Thảo : Biết đâu là xuyên không ....


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.141s | 13 Queries | GZIP : On ]