Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

[Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19834 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 3
Quy Tắc Bẫy Tập Thể


Nguồn cv: Tàng thư viện

Số chương: 53 + 1 phiên ngoại

Edit: younnatmt

Web: http://younnatmt.wordpress.com/

Giới thiệu:

Nói ngắn gọn thì đây là một câu chuyện với môtip khá quen thuộc , Tiểu Bạch thỏ PK Đại Sói xám để dẫn tới kết cục Happy ending .

(Thật sự thì mình muốn gọi là Chuyện tình bánh đậu xanh cơ)


06.06.2012, 22:51
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: valsk
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19834 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 10
Chương 71: Ta không 7phải Nhuận 84Thổ

Thời 3điểm mà b7đồng chí 68Kỷ Hoài egọi điện 11thoại tới e1, ta đang 9ở thư viện acùng Đường fDuy Cầm ethân thân 0thiết thiết a, cho nên 4hi có cảm 2iác được 38điện thoại f4ủa mình 83ung, trong a4òng ta thật 13à không f7hoải mái, 7hưng là 7ừa thấy 63áo hiệu 2crên màn 4ình, trong 9bòng ta lại 6bà thiên 3ađại ai 2dán.

“Tô 4huận! Con aau về nhà, 2ó chuyện 7ốt đây!”

Mỗi dần đồng 1dhí Kỷ Hoài 2ọi điện 7hoại đều 2iống như  ăn 6do rửng mỡ e, phải gọi dà trung khí eười phần, achế cho nên, 5ù chỉ nói b0huyện qua 05điện thoại fủa ta nhưng 3đã có rất ahiều người 8ghe được fd, ta xấu 9ổ cười 28ười với 82ạn học 0ung quanh 72, sau đó 0hỏ giọng 2bói với 1aĐường 7uy Cầm , e2“Cậu biết 3ên làm như ehế nào 03ồi chứ?”

Đường 9uy Cầm dùng cfàm răng cdrắng noãn ahỏ xinh 1ủa cậu aấy , cắn 9ắn cái bdôi thắm b5àu son kia 2, sau đó 2hẹ nhàng 5à gật đầu, 1đứng dậy dướng về 3hía mọi 1dgười cúi 3đầu ba 31ái , miệng 04đọc thuộc 8òng , “Thực b5in lỗi, d7uấy rầy 98ác bạn.”

Ta 2án dương dhìn Đường 80uy Cầm, e3ỗ vỗ cái 46ông của 69ậu ta, rồi 16ười cười.

Đường duy cầm lập 2fức đỏ 1dặt , rất 29à đáng 6fêu.

Ngay 0au đó nghe 2dđược rất 5hiều tiếng 5hở dài 4c. Ta tung a4ái nhìn 3em thường 5a , lôi kéo 86Đường c3uy Cầm ngồi auống , ngọt a1gào cười 4ười nói 64ới cậu 1ấy , “Duy 78ầm ca ca, diữa trưa 6ehúng ta đi 55ăn cái gì 6ađi.”

Sống 2ưng của 6Đường euy Cầm đột 4hiên cứng a9đơ lại, 0ái mặt eiểu bạch 8iểm kia 5ại trắng e3hêm vài 75hần, khóe 2iệng còn 8ó chút run eẩy.

Ta 0ạnh mặt 2ại , vừa a6định hỏi fậu ta đây dcà có ý 4ứ gì , 5hợt nghe 3đến trong d4điện thoại 09đồng chí 3ỷ Hoài 1ống lên 40ột tiếng, c3“Tô Nhuận! 95òn không 4au về nhà, 5đợi ngày 0ai rồi lại 2heo con rể 6hân thiết 94iếp !”

Đường 65uy Cầm mặt 7bđỏ thêm 9ột chút 3, bạn học 1bung quanh eđều phi 22ột ít ánh 3cắt hâm 5ộ lại 57hen tị đến 2a, ta mặt 8hông đổi 4ắc liếc d5đoàn người c9ia một cái, 9au đó hướng 5ề phía dđiện thoại 5ười ngọt 5gào , mềm f5ại nói, a“Mẫu hậu 7đại nhân, 3iểu nữ  sẽ 1ề nhà ngay 4ập tức 44, ha ha a…”

Chỉ a3ghe thấy 8erong điện 6ahoại tiếng 5ủa đồng 2hí Kỷ Hoài 24ống lên aới đồng 7ahí Tô Thức  ”Hôm 2day Tô Nhuận ea ngoài , c8ông chưa eho nó uống fhuốc có 1hải  không? 1!”

Ta 7ại nghe 1hấy đồng 56hí Tô Thức 6ở bên kia 09húm núm f, “Bà xãà 0, con gái 9đã vài f2gày chưa 1ề nhà rồi 27.”

Ta 36hanh chóng 11ắt điện 14hoại , đồng 2hí  Kỷ 8coài gọi dđiện thoại 67à nói có 86huyện tốt 7bhì khẳng bđịnh chính 3fà chuyện 8hông tốt, 9hưng cũng 94hông thể 23hông về. 2 © DiendanLeQuyDon.comAi bảo Kỷ 4oài là  mẹ 47a , Tô Thức bà cha ta 5cđây ?

“Duy 4ầm, tôi có việc fề nhà trước 9. Cậu đọc eách một 0ình đi, 2đừng quên, d6uổi chiều e8ó tiết 1dủa  giáo e7ư  Lưu 07ạy Hán fdgữ cổ 1a, cậu đi 5ghe giảng 2iúp tôi, 92đừng quên b4hi bài lại ađấy.”

Đường 6uy Cầm gật 4ật đầu, 7eộ dáng bhu thuận 17hư cô con f6âu .

Ta 8hịn không 3cđược nở 5ụ cười, f2héo nhéo 7huôn mặt bậu ta , bặt cậu 50a lại hồng d3đến tận fổ, thấp b9iọng nói: 3“Tô Nhuận 00đừng như deậy. Nhiều 0gười đang 4hìn chúng 6a đấy.”

Ta 39hông cho 7aà đúng, fdđứng lên eeọn dẹp 2đồ đạc  rồi 4ađi , thuận aiện tiếp 0hận lấy c0ánh mắt bung tợn d9ủa mọi 49gười.

Nhà fhúng ta cùng 91hà họ Đường afà quen biết 7âu năm, 84Đường 4uy Cầm cùng 2a cũng tự chiên trở 7hành thanh 8ai trúc mã, c9ắt đầu 5ừ nhà trẻ 7d, chúng ta 91ẫn luôn 4ọc cùng 41ới nhau, cuan hệ vốn bdguyên bản 8huần khiết, 6dđến năm fhứ hai đại 6ọc liền e1ị phá vỡ c.

Tựa 2dồ chính 8à trong nháy e4ắt, nữ  sinh 45ên người 2Đường 7uy Cầm đưa fehư tình 8ới như  ong b6ỡ tổ , f1au đó cậu 2a biến hóa bhanh chóng 44hay thế 8ho cựu hội 4erưởng hội 5inh viên 8drở thành 8bội trưởng 7hính thức 3a. Sau khi 1ghe ngóng 08được tin f0ức ta mới 7iết được, ddăm đó vị bcọc trưởng 27ai phong kia 7huận lợi 6cốt nghiệp d6, chức vụ dày liền 40ừng ở 0arên đầu aĐường d4uy Cầm .

Điều fày làm cho ca cuống 44ết cả eaông lên, 0ho nên ở bfgay buổi 76ối ngày d0ôm sau , e4a liền đem 8Đường fauy Cầm gọi 2ào trong 65ừng cây 8hỏ , mạnh cẽ bức eách trở 8hành bạn 4ái cậu 0a.

Đương 44hiên, ta 9hông làm 48ái chuyện 2bì thương 4dhiên hại a8í đối ccới cậu 81a , ta bất 86uá chỉ 4đe dọa 2bậu ta vài 1âu, thế bà cậu ta fbiền đi 6heo ta luôn f.

5hế, ta đã 9ị vạn 8ẻ  xem 7hường, faàm cho ta 66ảm giác 1âu sắc 4được rằng 8, tư vị fị ghen tị  thật cà tốt!

Trở 98ại ta mới 30iết được, ađồng chí 1ỷ Hoài fo lắng bảo 1a trở về 05à vì người cán hàng c4rong nhà 6hạy mất 3, bà không 52ó người acán hàng da, thế mới 2chớ tới 3aòn có một 4đứa con 4eái như  ta 5.

‘Cuộc fống an nhàn’ 3à cửa hàng 1à mẹ ta 3dở , mặt d0iền hơn dười met duông , trang 0eoàng là 72hông Đông ehông Tây, bfhẳng ra f1ái gì cả 9, bốn cái 4àn, vài 20ái ghế 2. Cửa hàng 7ày mở ra 88rước cả 5hi ta được 8ainh ra , từ 2úc ta có crí nhớ aới nay, fhính là dcộ dáng 6ửa chết 1ửa sống 5chư thế 43ày .

Kỳ 3aích là mấy c4ăm nay cũng ehông có 3ađóng cửa.

Người 6dán hàng  thôi 69iệc cũng cà có thể fđoán được 2ba , ta thập 8fhần hiểu, fẹ ta là 02ột người bđối với 5iền vô 89ùng cẩn 4hận , sẽ 7răm phương 26ghìn kế 63đi tính daoán người behác .

Trước 5uầy đặt bdai cái túi eeu lịch , d2ên cạnh 9fà hai vị 7hụ mẫu 9ủa ta. Ta d2ửng sốt, 3ập tức 3oay người, 72ừa mới 68huẩn bị fhanh chân 5aỏ chạy, 1ẹ ta liền 03éo lấy 50áy áo của 78a , dùng 87ức túm 1dột cái, ca đã bị eđá đến 3brong quầy, 1fa kinh hồn 2chưa tỉnh, 6aiền thấy 7a mẹ ta 90éo túi du afịch đi fdướng ra fgoài, chỉ c5ứt cho ta 0ột câu, d5“Điểm 9âm mẹ làm fất nhiều 6, để tại bbhòng bếp, a2rong vòng 66ột tuần 8ày bán hết 48đi! Mẹ 54ới cha mày 3đi Lệ Giang 7!”

“Ai! b6Ai ai ai ai…” aa kêu nửa 4fgày, cuối fùng chỉ 0ó thể nói 2ột câu, d6ai u mẹ 3a nha, mẹ aũng thật d5đủ khôn 8héo a!

Đến d7hòng bếp 38em, đối 9eới đống bđiểm tâm adày ta bắt 6đầu cảm d0hấy phát eầu, thật 9à một đống d7ớn, đồng 0hí Kỷ Hoài cũng thật c9ó tin tưởng 74ào tay nghề 7fủa  mình, a7định làm ffho ta bán 6rong vòng 0cột tuần 5ao? Chỉ 98ợ là để 9ới hết bạn cũng 4án không 9ết ất 9hứ .

Tay fghề của 8eẹ ta ta 1iết, việc 29uôn bán adủa cửa 2àng này aeùng tay nghề fủa mẹ 9ià là hoàn f8oàn tỷ c7ệ thuận, 0ao nhiêu 67ăm rồi, 68đến đây 4để mua 1fđiểm tâm 2dũng chỉ 59ó láng giềng c4à hàng xóm, cọn họ 49đến cũng ađều bởi 7ì ở chung 1ới nhau 2âu, không 2bua thì hơi 9gượng ngùng c7.

Nói 0đến thì b3hà chúng 5fa cũng là d7òng dõi fchư hương c, cứ nhìn 5ái tên mà 17ông nội 9đặt cho 0cha ta là 5hấy, Tô ehức a, đại 9ăn hào đó c0a, ông nội 47ủa ta hy cọng cha 89a có thể 5crở thành 7ột thành 86hần trí b2hức. Nhưng 4ha ta lại 3eứt khoát 5aiên quyết dfỏ qua danh 2ào văn nhược e3hư  sinh 5eia, dấn ddhân vào 68àng ngũ fửa xe .

Cái 5hà ở góc 21đường dia có thể 3eđem xe hơi 4ửa chữa 2dhành xe lam, 0ó thể đem 31e lam sửa behữa thành 9e đạp, 0eó thể đem 50e đạp sửa 8dhữa thành 3e lăn , chính 0bà do cha 5a mở đó 1ba .

Nói 73đến như ahế thì 3ha mẹ ta b5ũng coi như c7à một đôi  trời finh .

Thời 0điểm ta dinh ra , cũng e1à mang theo fdy vọng của brong nhà fc, nhà họ 39ô chúng f2a đơn truyền 08hín đời 2, bà nội 1a liền hy 6ọng ta là eđứa con dbrai, nhưng aà mẹ ta f1ở trong 5ệnh viện ahấn đấu bột đêm 47hì sinh ra d0a một đứa don gái , 6úc ấy bà 7ội ta chỉ 91ận không 4hể chui 06ào trong 5fụng của aẹ ta, tìm 58em  trên agười ta eó phải 6hiếu  một 0iếng thịt bia hay không a8.

3eồ là bắt fđầu từ 0ehi đó , 90ảm tình 5ẹ chồng bàng dâu 8duống dốc 0hông phanh, 73hiếu chút 1bữa thành 7ả đời 52hông qua aại với 13hau. Mà ta bựu thành eđứa trẻ 3hó coi , 3hế cho nên aa, đợi đến caúc người 7a đến chứng c7hực hộ ahẩu, cha 43ẹ ta mới f4hớ ra , 63a còn không e4ó tên.

Ngày 01đó, cha e3a không biết 0à đầu cóc sai lầm 65hư thế e2ào rồi, 4đột nhiên aừ toilet eủa nhà  Đường 39uy Cầm cầm 5ột quyển 40ách trở f3ề, vậy 6ì sao lại 96đi đến a4hà của 6uy Cầm ?

Thật cự là bởi 34ì, lão Đường 9eà thành 8hần tri c1hức không 0ơn không 7ém, luôn 62hích đọc 5ách ở trong e4oilet,  tất b5ả tàng 8bhư của 1ông ấy 8đều đặt 5ở trong aoilet, mỗi 7hi không 6ó việc a8ì liền b8gồi ở 0ên trong bem cả buổi 5áng.

36hời điểm, 9ehi không edó giấy cệ sinh, f9úc bà xã bdủa ông eấy đi toilet, e7iền thuận 2ay xé một 3ờ đến eùng. Thế 73ho nên, mỗi cần ông 00ấy đọc 9ách đều e4ảm thấy, chông thấy fdhần đang c0đọc dở 48đâu cả.

Quyển fách kia vừa 3ặn dừng 8ở  bài 3ố hương ccủa Lỗ 6aấn , ánh 6eắt sắc 2én của 2ha ta lập 3dức thấy eđược cái 4dên Nhuận 2bhổ , nhất 8hời xúc adđộng. Vì 7hế lập 6ức đi khoa dộ tịch 26, nói con 6fái nhà bọn fọ kêu Tô 7bhuận Thổ.

Lúc a3ấy người 80uản lý 87ộ khẩu 5bà mẹ của e5Đường 05uy Cầm ,  liền 4hạy nhanh cdhư chớp fđến nhà dhúng ta, edcũng không 3biết là 9khóc hay dlà cười 86hướng về 2phía mẹ cta kêu, “Thật cbsự đó 8! Cô bé 34nhà các engười kêu 1là Nhuận 9Thổ a! Oa bdha ha ha…”

Mẹ 4ta lúc ấy 8vừa nghe 5eliền bốc 86hỏa, mang e3theo hai cái fdao phay to 1eđi tìm cha bta .

Cha 03ta lúc ấy 8đều tái 6cả mặt 84rồi, đầu 55lưỡi đều 7dbắt đầu 3thắt lại cc, “Lão 8bà a, chuyện 97gì cũng f7phải từ 4dtừ!”

Mẹ 3ta ném một 0dao cho ông 90ý , mặt 90khác đặt 6amột cái 35trên cổ 7mình, ngón  út bnhếch lên, fbđỏ hốc 87mắt , “Tô 3Thức! Tôi c6nói cho ông cebiết ,  nếu 97ông dám 7đặt tên acho con gái dbtôi là Nhuận cThổ, tôi 21liền đồng equy vu tận 0với ông!

Cha 8ta lúc ấy 6cho rằng 7cái tên cNhuận Thổ  này 01thật hay, e0xem trên csách mà 4xem , bạn 29của Lỗ 7cTấn cũng 2fkêu tên 40này, Lỗ fTấn là f4ai a, đại dvăn học e8gia a, bằng 1hữu của 4ông ấy 9ccó thể dkhông tiền c2đồ sao?

Mẹ 9ta vừa nghe, ctiến lên 5emà bắt 7đầu đấm f2đánh cha cta , cha ta aađương nhiên ekhông phải d9đối thủ 7của mẹ d7ta , mắt 0thấy tôn 51nghiêm nam 0tính đã 2cbị giẫm 44lên đều c4không còn 8fđáng một dxu, ba ta 6hô to một b1tiếng, “Kêu 0lão Đường 3đến phân dxử!”

Mẹ 56của Đường 27Duy Cầm 79đem chuyện 4đã trải abqua nói cho 6lão Đường emột lần, 8alão Đường efthở dài, 4cuối cùng dnói: “Bé 1gái xinh axắn như 9avậy , hãy 01kêu Tô Nhuận 6đi,  đừng 45Nhuận Thổ 7nữa!”

Việc ffnày là mẹ e2của Đường 1Duy Cầm 7kể cho Đường 14Duy Cầm fc, sau đó 15Đường 7Duy Cầm elại nói 7lại cho 6ta, ta làm 0người từ 0nhỏ liền cbiết tri 82ân báo đáp, 6chú Đường 8ta không aecó biện ebpháp cảm 6tạ, ta đây aechỉ có f0thể cảm atạ qua Đường cDuy Cầm 67, từ đó 10trở về fasau, chuyện 4lớn chuyện f6nhỏ đều 2là ta giúp 45cậu ta ra 4amặt, bao 8gồm việc 8trên đường 7bcậu ta đến 7trường d4, mẹ cậu e7ta vụng 4trộm nhét c0cho cậu 3ta mấy cái d1kẹo, cuối ecùng đều 7là rơi vào 11miệng của c7ta , ta làm 95người thiện 1lương, ta 4bchỉ sợ ccậu ta ăn 32ngọt nhiều 8fsẽ đau brăng thôi.

Căn bcứ  vào 4làm việc  tốt ckhông lưu f6danh, ta vẫn 52không để 3fcho Đường fDuy Cầm 29nói cho người 1khác, ta 9bgiúp cậu ata nhiều 2việc như f6vậy . Mà 1Đường 8Duy Cầm 4bcũng vô 2cùng nghe delời , một 6fmực yên 4blặng cun 6cút đi theo e3phía sau ata , làm 4dmột con 2búp bê tinh 20xảo , chính clà vào một bngày nào 9đó ta thình a5lình quay cđầu lại 4thì con búp 4bê cần 6ta bảo vệ 23kia , đã 9cao hơn ta 7fcả nửa 94cái đầu, 23đã bắt 12đầu trổ 0mã đẹp 3đẽ.

Thế fdcho nên khi 5cta trưởng dthành, ở a9trước khi bĐường 7Duy Cầm 08trở thành 18bạn trai 9ta , ta đều chay trừng 38mắt con 80búp bê bằng esứ kia hận ddkhông thể cbtiến lênvéo favào mặt 03cậu ta, 1đấm đánh 34vào ngực 8cậu ta , ekhóc trời 86kêu đất d: Ai cho cậu 8lớn lên 4elại đẹp fchơn tôi ehả!”





Chương 82: An thiếu 99gia từ trên 3trời rớt e8xuống

“Tô 09Nhuận a! 49Lại về 0giúp mẹ fcháu bán 0fxà phòng 64a!”

Ta 7mới đi 58từ ngõ 99nhỏ ra thì 8nghe đến 76bà Vương 27ở cách 4evách chào bhỏi với 3ta , cụ dgià lớn 5atuổi , nếp 3nhăn đầy 7bmặt , khi 2cười trông fthật hiền 0lành.

Ta 9dxoay người dlại , cười 1fcười bà 0Vương , 0sửa lại bcho đúng 3: ” Bà aVương a, 2mẹ cháu bdbán là điểm a8tâm! Điểm a7tâm có thể 8ăn a.”

5Vương vốn 11nghễnh ngãng cbcho nên lại 3dnghiêng nghiêng 6tai, “Cái 7gì? Mẹ echáu bán bxà phòng 49có thể 1dăn? Không 1bthể ăn 1bđược a! ddSẽ gây 3tai nạn 6chết người 8a!”

Ta f0vô cùng f3bất đắc 0dĩ, chỉ 9có thể 7chào tạm 9biệt bà 43lão , sau cđó quay ffvào trong 5cửa hàng db, nhìn đống b5bánh đậu 1xanh mẹ dta để lại f5mà phát 7sầu, trông 9fkỹ thì 4ecó điểm 9giống xà dphòng. Ta 7fchần chờ 7hồi lâu, a0nghĩ xem fcó nên thử dfmột khối a5điểm tâm 9bị bà Vương 22xưng là 3xà phòng eckia hay không, 2nhưng cuối 0cùng ta vẫn 53còn là nhịn 0dxuống .

Không 32biết vì 89sao, một 1khắc kia 2btrong đầu 8ta chợt 29nghĩ tới 4liệt sĩ efcách mạng 8Đổng Tồn bThụy , ta 5chỉ sợ 6lòng hiếu 9ckỳ này bsẽ hại 4chết chính 6mình mà dthôi .

Lắc clắc đầu, dđuổi đi 5những suy 8anghĩ miên fman này, 0moi lấy 8một quyển 2sách, ghé 37vào trên 3quầy bắt b6đầu xem. b © DiendanLeQuyDon.comSách này 12là từ chỗ 8ba của Đường a9Duy Cầm 67lấy đến, dchính là 2ta đang xem f6đến đoạn 9bmấu chốt 28thì phát ddhiện thiếu 0thiếu vài 49tờ, ngửi c6ngửi quyển fasách này, 80hình như f9có hương 4vị toilel 3thì phải c, xem ra nhiều  năm b6trôi qua, emẹ của aĐường eaDuy Cầm 3vẫn không 34bỏ được 36tật xấu 8dxé sách 7như cũ .

Xem dtrong chốc flát mà hai 6emí mắt e3cao thấp a8đã bắt dđầu đánh 7nhau, bởi 2vì cha mẹ 7không ở, a9ta cũng trở blên lớn 58gan, liền 45cứ như 1vậy mà dghé vào 04trên quầy 5ngủ luôn 14, dù sao bthì cũng 8sẽ không 8acó người ađến mua 2điểm tâm a4.

Chỉ 04cần ở 7trước khi 2hai vị lão 63gia bọn chọ từ 2cLệ Giang 1trở về d, đem hết ffđống điểm 3tâm này 4ccưỡng bức 5alợi dụng 0mà bán cho 4Đường 3bDuy Cầm 2thì sẽ bkhông xảy 1ra nhiễu 36loạn gì 4cả .

“Cô 92gái, tôi 6muốn mua 1bánh đậu 9dxanh.”

Ta 52nhất định 0là đang 41nằm mơ, 7giọng nam 88dễ nghe 8cnhư thế b, giống acnhư tiếng 52chuông gió 3bị làn bfgió lướt 93qua phát d9ra thanh âm 16thanh thúy 24lại khàn 6dkhàn .

“Cô 2gái, tôi 26muốn mua 31bánh đậu 0fxanh!”

Ta dkhẳng định f7là đang 7cnằm mơ, 3clàm sao có cthể có engười xa 42lạ đến d2mua bánh fđậu xanh 2acủa mẹ 43ta được ffcơ chứ b?

Bộp 49, có người  vỗ 8emạnh ở 19trên quầy 3một cái, f1rống lên demột tiếng, 52“Cô gái!”

Cùng 96lúc đó, demột đạo 2sét điện 64xẹt qua, 0trong nháy 1mắt xé 8rách bầu 22trời , sau e3đó một 84tiếng sấm 1vang lên 4brăng rắc. 85 © DiendanLeQuyDon.comTa cả kinh, bcả người 2thanh tỉnh 23lại ngồi dngay ngắn, 8khóe miệng 74còn chảy cdnước miếng 4ftrông rất 2cchướng 6dtai gai mắt b3, sau đó 6lung tung elau lau một achút, kinh f5hoảng hỏi: 52“Cô gái d9nào? Làm d5sao làm sao? c8Chúng ta 6nhưng là e3người làm b2ăn đứng 7đắn!”

“Tôi emuốn mua f9bánh đậu 45xanh.”

Trên 5đỉnh đầu 9có cái thanh bâm thổi 18qua .

Ta 7mau miệng 2, trực tiếp 8hỏi: “Anh 5bkhông bị 4bbệnh đấy 4chứ ? !”

Người c2nọ sửng fsốt , lại f7gõ gõ vào 86quầy, “Nơi 7này chẳng 0lẽ không 4phải là 1cửa hàng 21bán điểm 3tâm sao? dfCửa hàng 7bán điểm b8tâm , mua ebánh đậu 0xanh là phạm 6pháp?”

Ta dthế mới 7btừ trong 09mộng tỉnh 58lại , thấy d9rõ người 21tới, vừa eenhìn một 8cái liền 2phải há dhốc mồm 3trợn to 22mắt ra , 08ta càng thêm a3xác định b2, nam nhân 1enày có bệnh a!

Bằng bfkhông, một 14người nam 5nhân đẹp ddđẽ như f4thế, làm 83sao có thể 62đến nhà 93chúng ta amà mua điểm 8tâm cơ chứ? 0eHơn nữa 1cvẫn là 7fmua cái loại cbánh đậu 30xanh giống dnhư xà phòng d0này.

Ta 9liếc liếc dmắt nhìn e8bên ngoài, 3sét đánh 8sáng lóa b, nghĩ rằng fchẳng lẽ 0là ông trời 1cũng hiểu 8được, adcửa hàng ađiểm tâm 2của mẹ 8ta không 2anên tiếp 5atục làm 2hại nhân 6gian nữa 7. Ta nhanh 9chóng liếc 19mắt một ccái, muốn anhìn một dchút xem c8trong cửa e8hàng có 72cái gì có 4bthể bán 8ra tiền, 3ta phải 2cầm ngay belấy mà 0chạy, ít ccnhất cũng 25phải giữ dlại cho c9mẹ ta một 5fchút tài 7sản cuối 54cùng .

Nhưng 10là ta nhìn 35đến nhìn e6đi, ánh 9bmắt liền 94dừng lại 96trên người 36nam nhân f4trước mắt c6, phỏng 4chừng trong 1cửa hàng 3này cũng 47chỉ có aanh ta là 8đáng giá 7cnhất . Bộ fdạng của 1banh ta phải 2gọi một 6tiếng Bao dTự, thật 16giống Đát 21Kỷ. Ta lúc 7ấy cũng 9dchỉ kém aôm lấy 13đùi anh 18ta mà hô 5to một tiếng, 5người đâu 7mau tới 48a, ta bắt 92được hồ bfly tinh a!

Ta bvẫn nghĩ eđến, Đường bDuy Cầm elà người econ trai đẹp atrai nhất 7trên thế b2giới này d7, nhưng là 6dhôm nay người cđàn ông 1anày lại dlàm cho ta 5cảm thấy, 6eĐường 58Duy Cầm 9bị nguy 9hiểm , không 6abiết vì 57sao trong 3đầu ta ađột nhiên anảy ra một fccái ý tưởng, 6fnếu là 19người đàn dcông này dađứng cùng 5dmột chỗ 68với Duy 9Cầm nhà e1ta thì là 74một bức btranh phong bcảnh nhân afvăn đẹp 37đến cỡ 1nào a!

Người 1đàn ông 6akia chú ý 99tới ánh 87mắt của 89ta, nhất ethời lui bbvề phía 33sau mấy 1bước, biểu atình kia 6quả thực dgiống như 8dlà ta muốn 5flàm cái bgì đó đốivới 0anh ta vậy.

Lỗ bmũi của 4ta hừ một 9dtiếng có 99chút khinh 3thường, eta tốt xấu 73cũng là 3amột cô 26nương a, 7cho dù ta 2muốn làm c4cái gì thì eta cũng phải 9hạ chút 6cmê dược d9trước a! 1Bằng không, 2ata làm sao 85đánh thắng fđược anh 05ta .

Người 04đàn ông 01kia run lên 4hỏi: “Có 5cà phê nóng aakhông?”

c9mắt của 5ta cũng không bfthèm nâng dmột cái, 18thuận miệng a2đáp, “Mùa 0enày chỉ 24bán đồ acuống lạnh.”

Anh 81ta nhíu mày, 3“Có thể f7làm chút 7đồ uống c4nóng không?”

Ta 25lắc lắc 47đầu, căn b3bản là eekhông nghĩ 0tới sẽ 6có người dtới mua chàng , ta e4làm sao có f8thể đi 4nấu nước 1trước được d?

Anh 1ta tựa hồ bcó chút 5tức giận, 3“Cái gì 28đều không 8có sao còn 5mở tiệm? 4f!”

Ta 9làm người 9là hướng btới thích 8mềm không 4sợ cứng 42, cũng vỗ 3xuống quầy, ad“Ai nói 40với anh afcái gì đều ckhông có 1thì sẽ 2không thể 7mở được 1bcửa hàng d?Anh không 4nghĩ mua 3đồ thì 20mau biến f5ngay! Không 0có người 9lưu anh lại 6aăn cơm!”

Người 9đàn ông 7đó tức b6giận nhìn 1ta trong chốc 2lát, sau bđó tìm 6vị trí 58ngồi xuống, 9fcởi ra áo 93khoác của 6mình .

Ta ckinh ngạc b3một chút, d4anh ta liếc 8nhìn ta một 7cái khóe 04môi hơi 1hơi giơ 6lên, biểu 4tình kia 5tuyệt đối f9là đang c2cười nhạo afta, cô chưa 9từng ăn 1dthịt lợn d0thì cũng 5phải thấy 7qua lợn 57chạy chứ, f6cô xem bộ 4dáng khiếp fsợ của fcô đi.

Anh fta đem áo bkhoác dùng 0asức vắt bmột cái, 4vắt ra một f7bãi nước 2, tích tóc 52rơi trên ccmặt đất. e4 © DiendanLeQuyDon.comSau đó dùng 2sức rũ c2quần áo, bphơi vào 8dtrên ghế 3, lại cởi 6tiếp chiếc cckhuy chiếc 4áo trong 71.

Ta fctiến lên  một 2bước, đè 2lại tay 47anh ta nói: f“Cô nam 42quả nữ  sống 5chung một 5phòng ! Anh 56không thể accởi thêm 3nữa!”

Anh 0ta cũng nhìn 0ta sửng f2sốt, nói: ce“Cô nghĩ d6cái gì thế a? Tôi chỉ fclà thả aflỏng caravat 99mà thôi.”

Ta d8vừa nghe, 6chính mình c6kinh ngạc 93, trong lòng 06lại càng b1không thoải bcmái. Anh a5với tôi, bmột cô bdnương như a5hoa như ngọc dsống chung femột phòng 3a, bên ngoài 5còn sấm arung chớp b5giật  , 9anh còn không dcó một 88chút ý nghĩ 70biến thái, 6danh vẫn 6alà đàn 7ông sao? ae!

Bỗng e8nhiên ta 47bị ý tưởng 7bưu hãn eenày khiến 1cho hoảng 00sợ , mặt 49không đỏ 2tim không e2giật chỉ evào một e1bãi nước ftrên đất e8kia nói: bb“Anh làm 77bẩn nhà 5tôi rồi 07!”

Anh 1ta liếc 2mắt nhìn 5ta một cái 45thật sâu 1, ta không 8bbiết  ánh 00mắt kia 9có nên dùng 48khát vọng 73đến hình 44dung hay không, daanh ta nói f0: “Đi làm fcho tôi chút c7đồ ăn 6cùng đồ 26uống đến.”

Ta 5trừng anh a0ta một cái, 24tức giận 37bất bình 6xoay người cđi lấy 3bánh đậu exanh cùng emột ly nước 4dchanh , thời 23điểm đổ 8nước chanh data còn hỏi f, “Thêm e8đá không?”

Răng 2nanh của 65anh ta đều cđang run flên, có 2fthể thấy fđược là brất lạnh. b © DiendanLeQuyDon.comAnh ta chắc eelà bị mưa e4to xối vào, abằng không bcũng sẽ ckhông trốn fđến cửa cchàng của 3ta đây, dchính là 95ta có chút 6kỳ quái, 7người này ddmặc áo b7mũ chỉnh 5tề , chạy 3đến nơi a9đây làm 02cái gì vậy?

Bưng bđồ ăn 17cho anh ta 7xong , ta 36lại ngồi abtrước quầy 68đọc sách, 16ngẫu nhiên 0ngẩng đầu e2liếc nhìn 2anh ta một 8cái, đầu 3bcủa anh 7eta vẫn chảy avài giọt 1enước xuống, 4bta làm người atừ nhỏ cvốn đã f1thiện lương, 10cứ nhìn b8cái cách 8ta đối fđãi với b3Đường 24Duy Cầm 2liền hiểu 0, nếu không 6phải ta, b8cậu ấy e2có thể d0thon thả 5như vậy fkhông ? Tùy 2tay ném một 9chiếc khăn 67cho anh ta f, “Lau đi!”

“Cám 4ơn.”

Anh 11ta nói xong e2bắt đầu 3elau tóc, 0dkhông chút 40để ý nhìn 8ngoài cửa 8sổ đang 9mưa to, thế 08nhưng đã 8lớn đến ethấy không 8drõ cảnh 5vật bên b8ngoài .

Ta 7bật đèn 4clên, rõ 25ràng phát dchiện chiếc ekhăn trong 5tay anh ta 43nhìn rất 3quen mắt 0, ngay sau 85đó ta chợt enghe thấy a2một tiếng 90thét chói 14tai, hỗn floạn thanh 51gâu gâu 7gâu.

“Ngân 3phiếu! Mày 1ra đây !” e7Ta hô to f8một tiếng.

Một 8con chó nhỏ etrắng như 9tuyết  không 8tình nguyện 0chướng ta fdđi tới d, miệng 58nó dẩu 9lên nhìn accái khăn bmà ta vừa 7đưa cho e1người đàn 44ông kia.

Người 2đàn ông 6kia sửa 7sang lại aquần áo ecủa mình, bcăm tức f4nhìn chó 84của ta rồi celại quay 57sang nhìn 6nhìn ta.

Ta 7cười làm flành, “Ngân bphiếu thấy 0anh thật elà vui mừng 2.”

Anh eta hít sâu 5cvào một 3hơi, ngồi 30xuống trên c0ghế , đại 9khái là 59đã đói b6bụng , cầm a3một khối 2bánh đậu 06xanh đặt aở miệng, 8fdùng sức 8acắn một 4ecái, bánh 3đậu xanh cmột chút c8cũng không 93nhúc nhích, 3danh ta lại edùng cắn 2cắn, lặp blại sự b4ép buộc f.

Ta 8xem quả 9thật muốn 5cười, lại 0không thể a1không sùng a7bái mẹ ata , mẹ 1a, rốt cuộc angài cho 9cái gì vào 9bánh đậu 0xanh vậy!

Thật 6evất vả 2lắm anh 79ta mới ăn c1xong một 4miếng bánh a, đại khái 3achắc là 79bị nghẹn, 4acầm lấy 00cốc nước 22chanh tu hết emột nửa,  nhìn c2về phía eta như cười anhư không c7nói: “Khu cđất này ffsắp phải 3phá bỏ 0và rời 09đi nơi khác 90, nhà các acô có thể 2cùng đội 5thi công fthương lượng cmột chút, 9đội thi fcông cũng ekhông cần 6fmua gạch agì cả , 4tôi thấy cđược bánh ađậu xanh eanhà các 7cô rất dtốt, so 3bvới gạch bcòn tốt 92hơn nhiều.”

Ta 2vừa nghe, 83cảm thấy 5cái này 4acũng là 6cái có thể ffbuôn bán, 68nhưng nghĩ 9clại , anh 1ta vừa rồi 5nói phá 0dbỏ và rời 8dđi nơi khác? 7Mau mồm a2mau miệng 8hỏi lại c9, “Anh là 2ai? Cái gì 5mà phá bỏ 64và rời cđi nơi khác? 47Chỗ này bsắp bị 0cphá đi sao 2?”

Anh edta cười 3cười nói, 5“Tôi là d4thuận miệng 9nói thôi, f2đừng để eeý.”

Ta 2nhìn đầy 3xem thường, 2d“Loại 4chuyện này 3không thể 68nói năng d3tùy tiện 8!”

Đây 19là căn nhà cđược phân, 6fhàng xóm ealáng giềng eở trong 5này đã c5hơn nửa 5thế kỷ bd, nếu thật fsự là phải 51phá bỏ 2và rời 9eđi nơi khác f3, ai nỡ 7được?

“A!” 4Anh ta lại dthét chói 3ctai một detiếng.

Ta 04nhịn không d6được nhíu efmày, chẳng 4flẽ đầu bnăm nay đàn 65ông đẹp 7trai một 37chút đều clà gối e0thêu hoa? bĐộng một 3fcái lại b7thét chói etai, còn 5không để bcho phụ 35nữ chúng data giả vờ 13yếu ớt 5cnữa sao c?

“Lại clàm sao thế?”

“Cô 24..cô cô! acCô vừa erồi đưa ddcho tôi lau d8tóc , rốt 12cuộc là dcái gì vậy?” 05Anh ta giơ 68lên một 16bàn tay, 70chính là 9cái tay mới cvừa rồi 3cầm qua f3khăn mặt 2, vẻ mặt 6ghét bỏ 4.

Ta dbcười khan 1dvài tiếng, c“Tiên sinh, 4chúng tôi 0muốn đóng 20cửa , ngài f9lần khác 80lại đến 1đi.”

Anh 7ta đặt etay ở trước f2mũi ngửi f9ngửi , lại 6là một 57tiếng thét a6chói tai, f“Cô thế 3nhưng dám 48lấy đồ 2cmà chó dùng b5qua cho tôi f6lau tóc sao 5? !”

Ta 52vừa định cgiải thích avài câu, dbngân phiếu aở bên cạnh 0mắt bắt 2đầu lộ e5ra hung quang, c4ngoác mồm ekêu to đối 74với anh 71ta , được blắm , bây 4cgiờ thì b3chứng cớ 61càng vô 92cùng xác b4thực .

Anh e7ta tức đến bftrợn tròn 8hai mắt cb, vừa mới 9bchuẩn bị fmắng ta 6bvài câu, achợt nghe 93đến bụng akêu lên e5một tiếng 2, vẻ mặt f0anh ta quẫn 7cbách , hỏi 52ta: “Toilet 26ở nơi nào? bc!”

Ta 2chỉ chỉ 0, anh ta nhanh 0bchóng vọt b2đi vào.

Hơn dmười phút asau, quay 5trở lại f0trước mặt bta , há miệng dthở dốc, 6phỏng chừng 67là muốn c4tiến hành 1cmột chút agiáo dục 93về chủ 2nghĩa nhân 3đạo cho 0ta, cũng e7không ngờ c5bụng lại 6bắt đầu 3quấy phá.

Như b3thế lặp 99lại chạy 5emất hơn 34mười lần 94, mặt anh eta xanh xao 16như tầu dlá chuối b, cuối cùng bở một 5lần đi dra, trừng 1mắt nhìn bta một cái 35nói: “Đồ căn của e9cô có vấn acđề!”

Ta 9bgật gật cđầu, “Anh 61không nên 5ăn, tôi 4ngăn không 8được.”

Anh e8ta miễn 40cưỡng liếm 7liếm môi, 32nhưng vẫn 0bnhư  cũ 13tái nhợt, ata thật dmuốn chết dahay sao mà fflại cảm 8thấy động 0tác này 1dcủa anh 81ta còn rất c9gợi cảm.Anh 3ta nói: “Đưa 1tôi đi bệnh 9viện!”

Ta dlắc lắc a3đầu, “Trên 9cngười tôi 06không có a5tiền.”

Anh cta chịu 58đựng tức 57giận, mềm dcnhũn nói: a“Tôi có!”

Ta 4nhất thời dmặt mày 1hớn hở, atiến lên adìu anh ta 2, thuận f2tiện lục c4túi tiền 7của anh fbta , anh ta 4còn muốn 41giãy dụa, 7chính là 54cả người 7akhông có 6hơi sức 28, đụng a9tới ta liền dxụi lơ cở trên engười ta 9, ta lúc 4ấy chỉ dlo tìm tiền, f0căn bản 66không để eeý đến edmôi anh ta e7phát ra âm 0bthanh .

Người anày cũng 72thật có 90tiền, đều 1là  những dtờ tiền 91lớn màu 48đỏ , ngay 7cả tờ 72màu xanh 5đều không fcó, ta đành 9đi ra hòm 0thu ngân a3cầm lấy 3fsáu mươi 8đồng nhét 80vào ví của fanh ta , đột 8nhiên phát chiện danh 6thiếp màu 58vàng trong 0ví tiền cd, An Tùy 8fDụ, tên 8bnày vô cùng bquen thuộc.

Chiếc bđầu nhỏ 7của ta nghĩ 4ctới nghĩ 7lui, rốt 25cục nghĩ 20ra, nhất bfthời vỗ 4avỗ vào d2khuôn mặt 0của anh 7cta , “Học dtrưởng 40nổi tiếng 9a! Cuối 8cùng làm 46cho tôi bắt 42gặp được 1canh rồi!”

Đây 7là chính 1là kẻ đầu 9sỏ làm acho Duy Cầm 7nhà chúng 78ta trở thành aatrở thành 66hội trưởng 6a!

“Anh fnói anh tốt enghiệp sớm aenhư vậy e2làm cái c3gì a? Nếu ekhông phải 4anh tốt 7fnghiệp thì bDuy Cầm 5fnhà chúng a9tôi cũng 9không cần 0ephải đi 4clàm cái 9gì hội 4trưởng, 6cậu ấy 7không phải 38hội trưởng f8thì sẽ 04không có 2anhiều nữ 4esinh thích 52cậu ấy 41như vậy!”

Ta 66chính đang 01thao thao e6bất tuyệt 15, chợt nghe canh ta vô 8lực nói  một 81câu, “Nếu acô không 4ađưa tôi fđi bệnh 4viện, tôi 7fliền tố ecáo cô!”


06.06.2012, 22:52
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19834 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 10
Chương df3: Hầu hạ

Con 5dngười của 6ta không csợ nhất e7chính là 4buy hiếp, batrước kia 4thời điểm d1mà ta cùng acĐường dDuy Cầm 7như keo như 0sơn , không 5biết có dao nhiêu bữ sinh đến 4y hiếp ta, b3ô mà còn 9ây dưa Duy c8ầm, chúng a5ôi liền 0hông khách 99hí .

Đối fới ta từ 2ahỏ đến 8ớn vốn a8ghe được 1fô số lần c1y hiếp mà 44ói, uy hiếp 7ủa An Tùy aụ này căn 3ản không 1eính là cái 3ì, hoàn 2oàn chỉ a5à một bữa 3ăn sáng 6ới dưa dauối.

Ta 4ĩu môi, 98ừa định 8hát biểu cột chút 61gôn luận 4hông sợ 0hế lực các. Chợt 2ghe thấy aiọng nói 0uy yếu của 39An Tùy Cụ 41: “Tôi auốn gọi 5điện cho 3bục an toàn 5hực phẩm, 4ôi muốn 19hản ánh eác người.”

Vừa 4ghe đến 1bục an toàn fào đó, fađầu óc f4ủa ta nhất ebhời liền 4rống không 6ột mảnh 61. Sau đó auất hiện 94ình ảnh a8ửa hàng c‘Cuộc 42ống an nhàn’ bfởi vì thực 4hẩm không fbhù hợp 97iêu chuẩn 1, gây ra 7ai nạn chết 59gười mà a8hải đóng 1ửa , hình 3ảnh tiếp 0heo là mẹ 5ea cầm con 4ao phay mà 26ăm đó từng e2đuổi giết  ba 3a đến đuổi biết ta, aựa theo  sức 79hiến đấu 8iện tại 6ủa ta, hiển 2hiên là fđấu không eại với cẹ ta .

Cho eaên lúc này 8a liền xông eới ôm chặt 4bấy An Tùy 0ụ , hô 2o một tiếng, 67“An công 44ử  , e8anh không fhể chết  a!”

An 42ùy Dụ tựa cồ nhìn 0a xem thường, 95au đó trực 1iếp hôn 11ê bất tỉnh, aức nặng 21ả người dđặt ở  trên 1hân ta.

Về 99au, An Tùy eụ nói cho 9a biết, 3úc ấy một 1iếng An 2công tử 81ủa ta làm 4ho anh ta 34hiếu chút 9ữa run rẩy 0, anh ta hoàn 0oàn không aaghĩ tới 4ea có thiên 6chú Quỳnh 65ao như vậy 5.

Thật d0ất vả 93đem An Tùy 1ụ đưa fbới bệnh d9iện, bác 8ĩ rửa sạch 3uột cho 6anh ta xong, 5au đó sắp ccếp một cian phòng 5ệnh nằm eại. An Tùy aụ còn đang a1gủ, ta là 54gười gây c8a họa cũng dhông thể 6ời đi, ca chỉ sợ 7banh ta tỉnh edại thật 5ự sẽ đi 0eố cáo nhà 3húng ta. c2 © DiendanLeQuyDon.comì thế ngồi 03ở trước ciường bệnh 8ủa anh ta 1, hai tay 81hống cằm, 3gửa đầu 0em chất 8ỏng trong 6ái bình 9ruyền dịch 2í tách chảy 7uống .

Nhìn ahìn, ta thế fhưng mệt 2eã rời ngủ 74uôn , trong 5úc ngủ 4dơ, đột 9hiên có 36gười vỗ 28ỗ bả vai abủa ta, ở  bên 1ai ta hô 30ột tiếng, a“Y tá! e5ệnh nhân 9iường số fốn chảy 8áu !”

Ta 0ả kinh, c2ỉnh lại, 49An Tùy Dụ eũng vừa fới tỉnh 9ại, nhìn eay mình cùng dới cái 3úi truyền 7ịch của 3anh ta , nhíu 77híu mày, cồi tự 4ình rút 8im tiêm ra.

Y 9á khoan thai 3cừ từ bước c6đến , nói fguyên một b0âu tiêu 4huẩn tiếng ehổ thông eở Thiên 2ân , “Ai 6ố mười e2( là ) bốn?”

Phòng 4ệnh này 55ủa chúng eba có tổng bfộng tám 5hiếc giường, 6ho nên cũng 7dhông có e6ố mười 6ốn, cho b6ên một 6đoàn người 3húng ta đều cờ mịt eắc lắc fđầu.

Y 2cá trừng b6ắt nhìn 53đống người 9ột cái, 4“Linh tinh!”

Cái 6coại này 2 tá nhỏ 0ở trong 4ệnh viện e, nhất là 9rong phòng dệnh , đều 1à ánh mắt féo đến 0rên đỉnh cđầu , cứ 4diệc chính 9ản thân e4ình cũng 0hông được cốt lắm, bhưng  là b4ại hay xem 18hường người a6ên ngoài, ehái độ c5hục vụ 6à kém có 8iếng .

Y 3á đi rồi, 4dệnh nhân 47rong phòng 3ắt đầu 4chỏ giọng b3hiển trách, d0ói thái 6độ người ffày quá kém d5inh tinh linh d6inh , còn 7ói mấy 7gày nay gặp 6được một bít tiểu 3át quái 0ề y tá.

Ta fở một 18ên nghe  ngon f7ành , đột f3hiên nghe 3được có dgười kêu 0aa, “Tôi 0hát nước 59, cô đi cua giúp tôi ehút nước 6eề.”

Ta euay đầu 0ại liếc c7ắt nhìn aAn Tùy Dụ 51ột cái, bhỉ chỉ bào cái mũi 3ủa mình, 62“Anh làm cho tôi đi?”

An cbùy Dụ gật cật đầu, ca“Hãy mua 5oại Evian, 0hắc là 9rong siêu aahị có bán.”

“Cái fì?” Tôi 8ghiêng lỗ 0ai đi qua.

Bộ b9áng An Tùy 77ụ vốn 86ó vẻ thực 2uy yếu, 3ghe ta hỏi 09hư vậy diễn cưỡng e3ớn tiếng abột ít, 5“Evian.”

“Cái 7ì nha?” ffa hỏi lại 9f.

“Evian!” 5eAn Tùy Dụ 03ơ hồ là bét ra , bệnh 21hân bên 66ạnh lập 46ức nhìn 94ại đây, 5ghĩ đến c5ảy ra chuyện 92ì, có thể 5fóng hớt a4.

Ta e5hu nhu lỗ 3ai, trừng f9ắt nhìn fanh ta một 1cái, “Tôi dhông phải 3eẻ điếc, d6ôi nghe được 81! Tôi là eỏi anh có 7ý tứ gì.”

An c0ùy Dụ vẻ cặt hắc euyến, anh 91a cũng hiểu 73được chính e0ình vừa 4aồi có vẻ 4ehất thố a5, vì thế 8hôi phục 7rạng thái dâm muội buội , tái adhợt nghiêm eặt lại fói: “Hoặc edọi là Y 6ân.”

Ta ehịn không 94được phiên 1ái xem thường, c9iếng Trung 7uốc tốt 6đẹp thì 9hông chịu  nói, 27hế nào fbũng phải cđú đởn 6aói tiếng 9him với 7aa , thế a5hông phải 3ăn no rửng 5fỡ sao!

“Chờ acđấy!”

Rầu dĩ không 51ui từ trong b7hòng bệnh 0đi ra, tìm 24ột y tá 4ỏi gần 3eđây có 3iêu thị 5bay không 90, lại dựa 29heo lời 57 tá nói cc, tìm được feột cái.

Vòng 6o vài vòng, 0fới tìm e6được cái 1oại nước 0hoáng Y Vân  mà 7An Tùy Dụ 0bói , một 0ọ rất d7hỏ , bé 7hư cái mắt 8uỗi vậy. 11 © DiendanLeQuyDon.comrong lòng 6a nghĩ, người fcày thật 71à có tật 6ấu, nước 09uối  ngọt cgào bình 29hường thì 1hông chịu d1ống, cứ cằng nặc a3đòi uống bhứ như 78ậy . Căn 1ứ vào tâm 6ình hèn 77ọn , thuận eay cầm lấy 95ốn lọ  , 44òng đến a8hu thực 8hẩm , thuận 2iện mua 86hút gì đó dho anh ta 01ăn .

b6ao anh ta f8gộ độc 8hức ăn bà vì điểm 3âm của 9ẹ ta , tiêu 1hảy mất 1ước cũng 91ất đáng 3hương , 74òng ta mềm dhũn, mua cột  đống 59ớn đồ f7ăn vặt, 8hính là 6hời điểm 82đi tính 95iền trợn 91ròn mắt, ahững hơn cột trăm bđồng !

Ta aực độ e4oài nghi 3à nhân viên 91hu ngân bị 38út gân tay 4dính sai tiền c6ho ta , vội 1àng hỏi 6ại, “Cô 1ác định 4hông đấy 2? Tôi mua dfái gì mà fhiều tiền bfhư vậy 83?”

Nhân eiên thu ngân 80ười đến 1gọt như ađường 25, “Đúng 7ậy thưa 90ô, một 34răm bốn aươi chín 7ađồng năm 62ào.”

“Điều ađó không b7hể có khả 56ăng!” Vẻ cặt ta khó eó thể tin.

Từ 26hỏ đến fớn, mẹ ca đã dạy 58a cần phải dó tính tiết c8iệm, thời fđiểm ta 9đi siêu 0hị tiêu 9hí chưa dừng có 9đến con e8ố thứ 2a  .

Lúc 9aày người 5ếp hàng cđằng sau bđã có một b5hút sốt euột, ta 17hông thể 9hậm trễ 8fđược nữa e, cắn răng 7ậm chân d1ột cái 9c, ném một 2erăm năm c2ươi đồng 7ho cô ta, 97òng đầy 8ăm phẫn fói câu, 6“Không dần thối 5ại!”

Sau 1dđó ôm lấy 2ột đống e8ớn đồ ccăn vặt aời khỏi 86iêu thị, 7ehời điểm 63hìn đến 3ahiếu thanh a2oán , ta eận không 15hể cắn e9hết An Tùy 10ụ , một 76ọ nước c0hoáng tận 19ai mươi 8ăm đồng  a! 7aày làm sao cà uống afước a, 4hế này 70uả thực 96à uống 7áu của d2a  a!

Ta c1hề, ta lúc aấy nếu d6ó trứng, 76a tuyệt bđối bị a0đau trứng!

Trở b5ại bệnh 66iện, đem dước khoáng 8dứt cho An dùy Dụ, 2bự mình 3eôm lấy 5đồ ăn fặt buồn 4hông thèm bé răng mà f3ăn .

An dbùy Dụ dựa 8ào trên 9aối đầu 4, ngửa đầu cống nước eong, môi 0ơi có một 54hút ít huyết c4ắc, anh 57a nhìn ta ccột cái, fdự nhiên 0à chỉ chỉ 91đồ ăn 5ặt mà ta aôm trong 8fòng , hỏi: e“Mua cái eì thế ?”

Ta caheo bản 6dăng ôm chặt afấy, muốn cói một 5bâu, bà đây bhông phải aua cho nhà e6gươi , ngươi 3eđi uống bfái thứ f1ước hai fươi lăm bađồng của 8gươi đi dahôi! Nhưng a6à lo lắng 4hì lo lắng, 7erên tay vị 4cAn thiếu 99ia này vẫn eòn đang 78ắm giữ 5ái mạng 3hỏ của fda , vì thế c9a cười 38ười với d3anh ta , “Cũng 6hông phải 95à cái gì 13gon lành 90.”

An c7ùy Dụ nhìn d3a, tựa hồ 69un lên một 10hút, sau ađó nói: 3“Không 39ó việc 1dì , tôi bdđói bụng c, sẽ không ahê bai.”

Phỉ 58hổ vào 93! Nhưng bà 8đây ghét dỏ ngươi, a9hê bai ngươi 5ba!

Lại 99hông tình aguyện, cũng a3hỉ có thể b4đem một 25đống đồ e7ăn vặt eày đưa 1ho anh ta 6a, không nghĩ 8ới, An thiếu 8ia lục lọi 84ong nói một a2âu, “Quả 0hiên không 0hải là b8ái gì ngon dành , sao 6bô lại ăn 5hứ như 4hế này 0ca.”

64rong lòng c1a hung hăng 28đem anh ta chửi bới 9ột lần, 9dhưng là brên mặt 2ại không eó biểu diện ra ngoài, bhính là fười khan daài tiếng.

An 0hiếu gia 1ằm xuống, b1hắm mắt 9ại, ngay a8ại thời 7điểm ta 3ghĩ rằng dbanh ta đang 1gủ thì f8anh ta đột 16hiên lên 8iếng, “Cô 07òn không eó ăn cơm 01hải không?”

Ta 01ó chút vui 87ướng, nghĩ 6ằng người 28ày ít ra abòn biết 18ói tiếng 7cgười sao?

“Đi aua cơm về 5đi, tôi 6ađói bụng.”

Hả! fại là ta 5đi! Tâm 1ình của 93a lập tức a5iền từ 4rên đám 6eây té ngã fuống đáy 8eốc, than 32hở một 8âu, “Bên cgoài đang e9ưa to, trời eại tối 44, tôi một bgười nữ dinh không 1ó an toàn.”

An 1chiếu gia fiển nhiên fà nghe được, 99hìn nhìn d4a có chút 07hâm ý, sau c3đó nói: 95“Tôi có 3in tưởng 3đối với 55ô ! Đi thôi!”

Khỉ 6ì thế! 94ái gì kêu 1aó tin tưởng bđối với dfa ? Người 5a tốt xấu d3ì thì cũng 4ó bạn trai 25à hội trưởng a2ia kìa! Người dda làm sao ecà kém? Trong 2còng ta kêu 97ột tiếng bận a, hôm 7ay gặp gỡ 83An Tùy Dụ 9oi như ta 64hông hay 6o a, bước 8hân ra cửa 5hông xem boàng lịch 6a! Tâm tình 21ủa ta nhất a2hời từ 14đáy cốc dé ngã xuống f7địa ngục, 3cại còn aà tầng 6hứ mười dám .

Nhưng aà đối eới người 3đang nắm 3eấy nhược cđiểm của d8ình, còn 4fhải miễn ccưỡng cười 1ui, ta coi 4hư  hiểu f3được sự dbực khổ dủa kỹ c1ữ thời eổ đại.

“Ngài 49hờ đó 51!”

“Mua a3hút gì nhẹ  nhẹ 1trở về, 2btốt nhất 7blà cháo.” eAn Tùy Dụ 3lại dặn 6một câu.

Ta cchỉ có bcthể kiên 1trì nói: 68“Tốt.”

Trong falòng lại dđang điên 8acuồng gào 5thét, anh 0đòi ăn 2cháo, giờ 76này đã 6dhơn nửa e8đêm tôi cđi chỗ 78nào mua cháo fdcho anh hả? 3!

Đi d3hết ba con 69phố, rốt e0cục ở btrong một b1cái ngõ fnhỏ tìm 88được quán 4echáo , mua 88hai chén 0cháo trứng 7với thịt 1cnạc, lại 8vội vàng 9mau chóng 14chạy trở 22về, trên 9đường 7bmấy lần efsuýt vấp 0fngã ta liền akhông thể 1không ở 8ftrong lòng 30đem An Tùy aDụ mắng 56thành máu 1dchó đầy eđầu .

Kỳ 4thật, ta 82làm người e6vốn không 15phải  rất 4thích mắng 5chửi người fkhác , ta e2chỉ có 7chút đau 8flòng , tiền 4đối với 5ta mà nói 2dlà cái gì bđó xa xỉ f, từ nhỏ 0mẹ ta quản 86giáo rất 85nghiêm đối 0với ta cùng b1ba ta , không 40cho phép btrên người cchúng ta bfcó xuất 0chiện nhân 51dân tệ bcó khuôn 0cmặt lớn. 0a © DiendanLeQuyDon.comMà ngày 1anay , An Tùy 9Dụ cơ hồ e7là đã tiêu 8hết tiền 3tiết kiệm 4ftrong một 1tuần của c4ta , ta tự 70nhiên là 54tức giận 9c.

Thời 4dđiểm đi 7đến cửa f5phòng bệnh e, xuyên qua akính thủy 3tinh, thấy 4dAn Tùy Dụ 9ađang  gọi ađiện thoại, 0ta đi vào 5vừa vặn fenghe được 5anh ta nói, 3d“Vâng, 7dì yên tâm, aeah, cô ấy 2bđã trở evề. Được, 2eđể cháu 43chuyển cho 34cô ấy.”

Thấy 3ta trở về, 0bAn Tùy Dụ 10ngẩng đầu 7liếc mắt cfnhìn ta một a6cái, sau 6đó đem 55di động 8fđưa cho 3ta.

Ta 7sửng sốt, banghĩ rằng, 1tiểu tử d8này đưa c3cái di động d7cho ta làm 6agì? Anh muốn 3đưa phải dđưa cái 2xịn xịn 0một tí, 4lại còn cfđưa cái 4bSony secondhand 4fnữa chứ 06, tối thiểu 66cũng không 55thể mua 1một cái 0Sony Ericsson emới cóng ftặng người 8ea! Nhưng 8là nhìn akỹ lại 7d, di động 0này không aphải là 5của ta sao?

Ta cckéo dài 0cổ chờ 1đợi đáp 7án của 14anh ta , An 6Tùy Dụ 4nói giống 78như không 0có việc b8gì : “Điện 89thoại của 9cô rơi ở 3etrên giường 7, vừa vặn a1có cuộc 6gọi đến 8f, vang thật 89lâu, tôi 5aliền giúp 7cô nghe .”

Trong  đầu f3ta nhất b4thời ong cmột tiếng, 81hỏi: “Ai e9gọi đến?”

“Mẹ 4bcô.”

Ta  hít emột ngụm bbhơi lạnh, 7miễn cưỡng 4ctrấn định bsau lại 2bhỏi tiếp, 6f“Bà ấy 4nói cái cdgì với 3anh ? Anh 3cùng bà 29ấy nói e3cái gì ?”

An 10Tùy Dụ 3flắc lắc 33đầu, “Không 0nói cái cgì cả , 1bà chỉ 4hỏi tôi blà ai, bảo 3tôi mau đem 6điện thoại 6trả lại 3cho Tô Nhuận, e4bằng không 96bà ấy liền ddbáo cảnh dsát.”

Ta 8vỗ vỗ 86ngực, mẹ 7ata thật 03không hổ 61là mẹ ta, 3bkhẳng định 2là cho rằng aađiện thoại ccủa ta bị 9cướp mất 0, loại thời f7điểm này cmà mẹ ta b1còn có thể 96nhớ tới e4dùng báo dcảnh sát 1để hù ddọa người, 2đúng thật 8là vì tiền bemà ngay cả aasai lầm d0cấp thấp 61đều có 08thể  phạm 4vào.

“Cô eetên là Tô 61Nhuận phải 0không .” 27An Tùy Dụ fcười cười, 2tựa hồ 6bcó chút e5thâm ý.

Ta 6phải giải ethích ngay 5rằng, “Không dphải là 2cNhuận trong fNhuận Thổ ab, mà là dNhuận trong adễ chịu 62!”

Từ 9nhỏ đến 7lớn ta chỉ 2sợ có người a7liên hệ  ta 2cùng với 5Nhuận Thổ 0, thời điểm  học 7bcấp hai d, ở tiết a1ngữ văn, 77học đến 34bài Cố 7hương kia, dflàm cô giáo 49thì thầm f0phi thường ediễn cảm 58: tuy rằng 5ta vừa thấy 9liền biết 2ađó là Nhuận 1Thổ, nhưng acũng không b1phải Nhuận fThổ trong bctrí nhớ acủa ta !

Ánh f6mắt của dtất cả 64bạn học a5trong lớp beliền xoát 6xoát hướng adta bắn phá, 89hiển nhiên c, từ Nhuận 8eThổ làm 45bọn họ 6liên tưởng a6ngay tới eTô Nhuận ba. Đường fDuy Cầm 0lúc ấy 6ađặc biệt 74dũng cảm 80đứng lên 8anói : “Các 3bcậu đừng d8nhìn Tô dNhuận, bạn eấy mới a0không phải bNhuận Thổ, 2dbạn ấy eckhông gọi f7là Nhuận bThổ!”

Lúc cấy ta đối b3Đường aDuy Vầm, 36thật sự 3là hận 00a! Ai cho b9cậu nói 2như thế f? !

An 2Tùy Dụ d9nhìn đến cbbiểu tình dfcủa ta, ftrong con 5engươi càng 69đậm ý 68cười ,” 91Cô nhắc d1đến làm 9tôi mới 3bnghĩ đến e4nhân vật 56Nhuận Thổ a1này .”

Hả? cfKhông ngờ 1brằng chính 6ata thức 7etỉnh lại  trí bnhớ  thời c7cấp hai b7của anh 17ta sao?

Ta 49cắn răng, ehỏi tiếp f: “Thế  mẹ 1etôi còn 2nói gì  nữa 8không ?”

“Thực 8ckhông có 2gì, tôi enói đúng 3asự thật 2là tôi với ebcô đang c9ở bệnh afviện , sau adđó mẹ 90cô nói rằng, 2bà lập 4atức sẽ 4trở lại.”

Lạch 8cạch lạch d0cạch, ta btựa hồ 33nghe đến 1thanh âm 3trái tim a9nhỏ bé 5của ta đang e1vỡ vụn 95ra, thực 6ahận không 61thể xông fclên nắm blấy bả 2vai của 9An Tùy Dụ bdùng sức 7lắc cho 69mấy cái 7, sau đó 3rít gào cbvới anh bfta : vì sao c6? vì sao 2b? vì sao 2anh lại eđối với 5tôi như 8vậy!

Phản 4ứng đầu 6tiên của 9ta là, An 5Tùy Dụ 45khẳng định 37có chuyện f0gạt ta, 42ví dụ như 70anh ta đã 5muốn nói, 9ta làm cho 7eanh ta bị 1ngộ độc cthức ăn 06phải vào c8bệnh viện a9linh tinh e7linh tinh egì đó. 0 © DiendanLeQuyDon.comNếu quả 1bthật là 7như vậy,  mẹ d0ta mà trở 5lại, ta 0chưa biết 47chừng sẽ bkhông hay 4ho . Trong 12lòng thật d5hận a! An 1Tùy Dụ dcũng quá 1ác độc 3.

Nhưng 80là nghĩ 1lại , mẹ 9ta nói lập ctức quay 25về , đó 3không thể blà sự thật d, bảy ngày 82du lịch 41Lệ Giang, 2etiền đều ađã giao 23, bà ấy e3không có 7khả năng 2clãng phí, 4dchỉ cần 7tại trong 8vòng bảy fngày , ta cthu phục 1được An 71thiếu gia 8, chờ mẹ 2ata trở về, a8An thiếu 1egia không d2nói là bị 8ngộ độc fcthức ăn, 4như vậy 3giai đại ecvui mừng, 1achúc mừng dfphát tài 69a !

“An ecông tử, 6ngài còn 7có cái gì 25muốn ăn bakhông ? Cơm a8chiều đã 5amuốn mua 8về cho ngài e4rồi .” f1Ta ha ha cười c1khan vài 0atiếng, đem 5cháo trứng d3thịt nạc cđặt ở 4btrên bàn.

Khóe emiệng của 8bAn Tùy Dụ 2lại có 4xu thế run 1frẩy , yên 48lặng bưng dblên bát d3cháo bắt 44đầu uống, fngay cả febát cháo 3của ta  cũng f7không lưu c3tình chút cnào xử 5lý hết ca! Giống 57như bát dlộ đại d9quân năm 57đó đánh 2địch vậy! aTốt lắm!





Chương 84: Hai đồng eetiền vạn bnăng

Bởi 3vì ta là 27người trực d9tiếp làm 3acho An Tùy 0Dụ chịu cbhại , cho c2nên ta bị 3anh ta bắt 3ở lại atrong bệnh 8viện, nghe b4anh ta sai c8sử, còn 25phải chịu 0đựng mệt 4nhọc.

Đối 09với một 18người từ aenhỏ vốn dthuần khiết 4mà nói, csống chung 51một phòng f0với người 33như  An 6bTùy Dụ 07, không khác 1gì cùng 6fsói nhảy 00múa, ta mở b7to hai mắt 62nhìn nhìn echằm chằm 1An Tùy Dụ, 7sợ vừa 68nhắm mắt 5lại , anh 67ta liền a6ngao một betiếng hóa 5thân làm 5sói.

Ta 1không phải fcđang nói 5chuyện giật c6gân, dù 5sao, trừ f2bỏ trước 0kia anh ta 6là học atrưởng c1phong vân 89(nổi tiếng) 29ở trường 8ehọc ta là 2ahoàn toàn 6không biết b9gì về anh 1bta cả, trên dbcơ bản 1btương đương 4anhư người 8xa lạ, đối c9với anh 3ta có chút fcảnh giác 7clà theo lẽ 3thường 8fphải làm 8.

An 7Tùy Dụ 7ăn uống 16no đủ , 75ngủ coi b4như có  hương 71vị ngọt 0fngào, sợi 6tóc đen 03thùi đặt etrên gối 78đầu , ta 4chỉ nói 1bmột câu 4là đặt, 79là vì tóc 0danh ta cắt 6ethực ngắn, 7giống như amấy tên dphạm nhân 5bmới chui 8btừ trong angục ra 8vậy. Nhưng 94chính cái akiểu tóc 8không có 0etí hấp cadẫn nàyvẫn 5còn có thể 04làm cho An 1fcông tử d9mê hoặc amột đống 3ftiểu y tá, 57làm cho tiểu fy tá cứ 4bcách nửa e0giờ sẽ 6bghé qua phòng emột lần, 0có thể 0thấy được dmị lực 65của An công 0tử  vẫn 9là có.

An ecông tử 6có một 1đôi mắt eđẹp , đôi 4mày kiếm aanh tuấn, ddkhông giống d4như mấy fyêu nam hiện 9dnay , cũng akhông hiểu 6vì sao, những eekẻ này e7có thể 69tồn tại f3a, các đại 73lão gia đem 5bmình chải echuốt còn 0cquyến rũ 94hơn  so dvới bạn fgái của cchính mình, 0thế này 4không phải 6khiến cho fbạn gái 9cảm thấy c0tự ti sao! 3aCái thứ 8nam nhân ecgiống nữ 03nhân  này 7thật sự 6đáng sợ.

An 71công tử 28có cặp 1lông mi khá 61dài, hơn 8nữa còn 7cong, ánh 04mắt của cbanh ta là 4hẹp dài 7, thời điểm  mở 1ato giống 53như con hồ 3ly , thời bđiểm nhắm 7clại có acchút hương 8vị giống 1dcông tử eca  .

Ta 15trừng mắt 4bnhìn An công edtử, anh 9dta đột 38nhiên tỉnh a6lại, sau 6ekhi chống 02lại ánh 2cmắt của 2ta , thân fthể run 5alên một accái ,sau akhi thoáng 25bình phục 06hỏi ta: f2“Hơn nửa 2đêm , cô enhìn tôi 6làm gì? ed!”

Ta bkéo kéo 5hai bên khóe 5miệng, cười ckhan vài ctiếng nói: 6“Không 0có việc a6gì …”

Nếu 19thực không 4có việc 4gì như trong flời nói, 56ta đem đầu aahái xuống, a9làm băng 9vệ sinh cccho anh ta 19dùng!

Hậu dquả  trực 3tiếp của 6echuyện này f2chính là, 77ngày hôm 08sau đi học d1ta đỉnh 35một đôi 6mắt gấu d3mèo vô cùng 9cực đại, c6không thể akhông bùng 8học tiết 44buổi trưa d6, ở ký 5etúc xá ngủ 5bù.

“Ai fai ai! Ăn 00cơm nào 9…” Bạn 8cùng phòng dcBối Quả 6Quả dùng 6chân đạp 56ta vài cái dđầy ngoan fdđộc.

Vốn 5định bịt 57kín chăn 7tiếp tục f3ngủ , ai 8ngờ nàng 5liên tiếp 82đá ta, “Ngày c5hôm qua cậu bbắt Đường 1Duy Cầm 4cùng làm 7chuyện mờ 5ám hả ? 5Nhìn xem cvẻ mặt 17muốn tìm 8bất mãn 8của cậu 95này , chậc 9cchậc, sa eđọa nha!”

Ta afvẫn thực 18buồn bực, fdta rõ ràng 7là ngủ 02ở trên 6giường 0, thời điểm 8fmà mỗi dalần bạn fBối Quả 8Quả muốn ddạy dỗ 0ta , đều 9là ngồi 32xổm ở 2trên giường 54của ta, 36dùng chân 1ađá đá 8, tay cậu 2bấy dài 79như thế bbrốt cuộc 7là để dlàm gì?

“Bà 5đây chính 9là muốn f9tìm bất 52mãn! Tôi 0chính là ebnhư thế ca!” Ta nóng 8nảy, cãi 6lại vài 4câu.

Bối 8Quả Quả 8cvừa nghe 7cũng nóng a1nảy, ngồi axuống bên c9người ta de, hỏi : 8“A Nhuận 16làm sao vậy? 86Ai chọc 26giận cậu 1?”

Ta 8anước miếng 0atung bay đem fachuyện liên 35quan tới 4cAn Tùy Dụ enói cho cậu 4ấy , thuận 4tiện cũng 2anói chuyện eelàm ta giận 3sôi người a8buối sáng 9angày hôm fnay.

Ta 4một đêm 9không ngủ 9,  rửa 7mặt xong 61, sau đó avừa nhấc 0đầu đột 7nhiên thấy 3khuôn mặt 40của An Tùy c1Dụ trong cgương , 1fmặt anh bta âm trầm 8hỏi , “Cô afđịnh đi 4bđâu ?”

“Đi 7ehọc! Tôi cvẫn còn 8đang là 1sinh viên 5c.” Một 76đêm không a9ngủ, tâm 0tình tự dfnhiên không 24tốt được 2f.

An 2Tùy Dụ 9à một tiếng, 3“Mua đồ 7ăn sáng 2rồi hãyđến 2trường 48học đi! 8fCòn có, 3buổi chiều 1thời điểm ecô tan học 0trở về 77, cũng đừng 97quên mua 7cơm.”

Bối d5Quả Quả 4nghe xong 3bsự lên cán của 7ta , cầm 6blấy tay 2của ta, 2ahai mắt 48tỏa sáng, 51“Cậu nói 23ai? ! An Tùy 9dDụ? Thật 8sự sao? 66!”

Ta 83ngốc lăng 01gật đầu.

“A bNhuận! Cậu d1buôn bán c3lời a! Học 2trưởng 29phong vân eđó a! Đó alà tình anhân trong bmộng của 48bao nhiêu enữ sinh ekhông có 32não trong ftrường 7anày  a! 33Cậu chừng 14nào thì 72dẫm phải d1cứt chó 9c, cậu nhặt 86được vận 8cứt chó 31săn a!”

Ta c2hừ một 3tiếng.

Bối fQuả Quả 68đột nhiên b9nhíu mi, 3biến sắc 33mặt , lắc clắc đầu, 3“A Nhuận, 0nói như 4vậy đêm 31qua là cậu 41theo An Tùy faDụ làm 62chuyện mờ dám hả ? 89Vậy Duy fCầm nhà c9các người bdlàm sao bây fdgiờ?”

Duy f2Cầm? ! Đầu 2ta nóng lên, aachạy nhanh 7gọi điện 9cho Đường cDuy Cầm 4, “Buổi 5echiều tôi 4acó một 7tiết Triết! 1Giáo sư eeđiểm danh, 8cậu đừng 8quên thét 4lên giúp 4tôi ! Hết 7tiết thuận eatiện mua 8bchút cơm 32đến cho d1tôi,  loại 2dăn nhẹ 5ý .”

Tắt 2điện thoại 2, Bối Quả feQuả mang 9ftheo vẻ 20mặt hèn 6mọn chỉa 2vào cái 39mũi của 43ta , “Cậu 0nhìn cậu 85xem , vừa 96mới cùng 81tiểu tân ahoan ngươi 7enông ta nông ecả đêm, 41lúc này 18liền gọi bđiện cho 9ctiểu người adyêu cũ để fsai khiến 1elàm này 3làm kia, aalương tâm bcủa cậu 5avứt cho achó ăn hả 91? Bất quá, ctôi còn ephải nhắc 1nhở cậu, f2chuyện mà cdcậu cùng 1bAn Tùy Dụ dcó một 5chân trăm 79ngàn phải 2dgiữ bí camật, bằng 0ekhông cậu evề sau bước dra cửa liền a9thảm .”

“Vì 7sao? Anh ta feđã tốt fnghiệp rồi, 82còn có thể 1trở về 8ekích động 3đoàn người d3quần ẩu ctôi được ffsao ?”

“Anh 13ta không acần kích ađộng, trường 64học này e8có bao nhiêu 5fan của 2anh ta cậu cbiết không? 1Có bao nhiêu 12fan của d8Đường eDuy Cầm fccậu biết c1không? Nếu aflàm cho bọn d1họ biết, 4mặt hàng enhư cậu 0ccó thể 4thu được dhai tiểu 4mỹ nhân, 0cậu còn 8có mạng 3bsống để d0đi ra ngoài 3sao ? Cậu 64lại chả 73sớm bị 98giẫm nát 25bét ý chứ 4!”

Ta 1không cho clà đúng, d0“Cậu đang cnói chuyện 92giật gân 9à ? Tôi ccùng An Tùy 58Dụ rất 2cthuần khiết 8!”

Bối 92Quả Quả fdcắt một 6tiếng, “Chờ 83các người bkhông thuần 6thì lại 3nói cho tôi d7biết đi.”

Buổi d5chiều tan 3học , Đường 88Duy Cầm 03quả nhiên 67vội đưa acơm tới afcho ta . Cậu cta đứng 41dưới ánh emặt trời, 6thời điểm 7đưa hộp 48cơm cho ta, a0ánh sáng a8phản chiếu 29nhìn thật 1tốt đẹp.

Ta 3cnở nụ bcười, ánh fmắt cong 18cong , bên dtrái gương c4mặt có 6một cái 59núm đồng 06tiền nho enhỏ , ta bđứng ở bnơi đó, a3thoáng thấp 5đầu, cắn 8môi dưới, 01ánh mắt 56nhìn xuống bmũi chân 8bcủa cậu eta.

Sau f3một lát c5yên tĩnh, b0Đường cDuy Cầm a7mở miệng 39nói: “Tô 8Nhuận , 57miệng của 9ecậu bị drút gân 2sao? Muốn 62tôi đưa ecậu đi 1phòng y tế bhay không d?”

“Cái bgì? ! Cậu 4nói cái 5agì?” Ta fngẩng đầu b2trừng cậu dta, “Cậu 9mới bị 3rút gân 9! Tôi đi 5đây!”

Cầm bhộp cơm b5nổi giận d8đùng đùng d4tiêu sái 4mà đi , 20cậu ta thực 8nghe lời 41chưa có 42đuổi theo 01ta, người 19này có đôi 64khi não thật 3là óc bã bfđậu , ta 6là nói không 08cho phép bđi theo ta, anhưng cậu b0ta cũng phải fnghĩ  một 8chút mà 20mạnh mẽ 9giữ chặt 7ta, sau đó 5cường ôm eccường hôn 3bcái gì, 0ta còn có cthể phản 9bkháng cậu 2ta chắc 7? !

Thời 2điểm đi dvào phòng 7bệnh , bên ctrong cơ 7hồ có thể 1nói là chật adkín người e, vài cô 0y tá vây 1aquanh giường fbệnh của fAn Tùy Dụ, 37làm cho phòng c1bệnh nguyên f5bản vốn 42chật chội 37càng trở 7nên đầy 79ứ . Các 3cô y tá e7cười nói cmột ít bcchuyện thú 9vị , An ecTùy Dụ ddnghe xong 2phần lớn d0không lên 2btiếng, ngẫu 47nhiên cũng 5chỉ là fừ một 0tiếng, hoặc 8là nói, 2như vậy 78a.

Cứ 7việc An ccTùy Dụ a2lãnh đạm 54như thế 5, mấy cô 88y tá này 2vẫn là efthập phần enhiệt tình.

Ta 98ở vòng 3angoài đứng 0cmột lúc 7lâu, các 1vị y tá b3đem phòng 9tuyến bố detrí thật etốt quá, cta căn bản 7không thể 0đột phá 95đi vào, f4chỉ có 58thể ở 8phía sau 2giương mắt 2mà nhìn.

“Tô e9Nhuận? Cô cađã đến 89rồi.” cAn Tùy Dụ 8phát hiện era ta, đối 56với ta nhướng 4mày cười.

Các 4cô y tá 36phát ra thanh fâm sợ hãi ea,  biểu 67tình này 4của anh ata thật acsự là đẹp d2mắt, khuôn 9bmặt tinh 9xảo của 06người đàn eông hơi 8ađiểm chút 5mỏi mệt, f1lại còn 58đối với 1cô cười 6dgiống như 6ánh nắng 66mùa xuân e.

Ta 2đem ánh 06mắt dời cfđi , xuyên 1qua đám adngười, 62đem cơm 83đặt ở etrên bàn, 92“Ăn cơm 91thôi !”

Các dvị tiểu 61y tá lưu 0luyến không cbrời rời 65đi, An Tùy 9Dụ thủy bchung cũng 0không nói 8cái gì, 36anh ta yên d3lặng ăn 16cơm, ta xem 0mà một 67bụng tức, 0mùa hè nóng abnực như avậy , ta dở bên ngoài 2bchạy tới dachạy lui, 3anh ta thì 40cùng mấy 6tiểu cô a6nương tâm 78sự thật aevui , thế 40này không e0phải cho e4ta xem ngột 8ngạt sao!

“Anh 35nhưng thật acó vẻ thích 5ý nhỉ ? adTrò chuyện fvới nhau 2frất vui esao!”

An 42Tùy Dụ 6ngẩng đầu 95nhìn ta một 4cái, hàm afnghĩa thâm 5hậu. Ta 1chỉ cảm 94thấy, cái fliếc mắt c3này của 95An thiếu fcgia thật 4không đơn 5bgiản, vì 59thế không 33thèm nhắc 94lại, hiện btại anh 1dta thân là 0ađại gia a5của ta , 8ta vừa rồi 9là có điểm 1clỗ mãng 8, hẳn là 9căn cứ c2mọi sự 6thuận theo 45thái độ.

“Lại f6đây xem 7bạn trai aa!” ông 42chú giường abên cạnh dchào hỏi 32ta.

Ta 52xua xua tay, ef“Không 18không không! fAnh ta cũng 33không phải c7là bạn dtrai của 1echáu!”

Ông dchú cười 3cười, “À baà à, đó 2flà tôi lầm a, vợ chồng dson cảm 0tình cũng 3thật tốt.”

Đang 1ăn cơm An 5công tử eđột nhiên 45ngẩng đầu 48lên, nhìn 64ông chú 0kia một 0cái, ta nhìn edchằm chằm cflấy An công 02tử, sợ 48anh ta tức 81giận , dù 4esao anh ta 0ở trường e0học của 74chúng ta e2cũng coi c8như là danh 03nhân, là 90danh nhân 4liền đều 57sợ có chuyện 1fxấu. Nhưng amà, An công 0tử chỉ flà cười a0cười, tiếp btục cúi 89đầu ăn dcơm.

Ta 7bvỗ vỗ 8ngực, lo 36lắng hơi 8chút thả 45lỏng . Nhưng f8là bỗng f1nhiên, ta 98lại bắt 03đầu thấy b0căm tức, 5có ý tứ egì  a, 1bà đây 3với nhà 3anh có chút 6chuyện xấu emà anh còn 5không vui 8sao!

Không bbao lâu, 9y tá lại 92tới nữa, 8elúc này bcđây thì 9không phải 7kiểm tra 0phòng.

“An cetiên sinh 81, phòng bệnh 20bên kia đã 02được chuẩn 28bị tốt 98rồi , anh 7có thể ađổi qua.”

An 7Tùy Dụ b1gật gật 79đầu, tiếp dtục mặt 2cthan nói 3một câu, 3“Cám ơn.”

94Cái gì a? c! ! !” Ta evừa nghe 91lập tức agiật mình emột cái fnhảy bổ  lên, 9vọt tới 71trước mặt 9y tá, “Cô enói ai muốn cđổi phòng 4bệnh? Đổi 97như thế 10nào ?”

Tiểu 3fy tá lui cvề phía 0sau nửa fcbước, nơm 0nớp lo sợ anói: “An… cAn an tiên 2sinh buổi e1sáng có 9dnói muốn 7fđổi đến aphòng bệnh e3cao cấp.”

“Phòng bbệnh cao c3cấp? ! Cũng 2bkhông phải beở cữ, 5còn định 3chiều chuộng denhư vậy 50sao !” Ta 3nhất thời enhe răng 0nhếch mép, 5bvừa đau e5thịt lại 1ađau lòng, 3viện phí 1ethế này d2sẽ tăng enhiều lắm 25a, ta nào d0có nhiều b5như vậy etiền cho 1anh ta tiêu 8xài?

Sớm 2nhìn ra đến bcAn công tử 6là thân ecngười nhưng 76dạng cẩu 6, hoặc là ecái kẻ dbchỉ biết c4hưởng thụ 7, hoặc là 8cái kẻ 3abị người 7bao dưỡng 3bđể hưởng bthụ , ta 3chạm vào 0liền không 9ahay ho thế 81này đây.

Ta fcchính đang a2thì thào btự nói, 07vừa quay e9đầu lại bthấy được 7bAn thiếu 0gia nhăn anhó khuôn 35mặt, giống 9dnhư cái 9bbánh kếp 5vậy.

“Phí 5nằm viện 56tôi trả f.” An thiếu 83gia theo hàm crăng bài bctrừ ra những clời này, 7có thể 4thấy được 4anh ta có cbao nhiêu cphẫn nộ.

Ta 3rất muốn fnói cho anh cta , tức 5giận không 6ftốt, sẽ 6ethương tổn fbđến gan cda, chính edlà ta vừa 3nghe đến 4câu anh ta c7tự mình fgánh vác 8phí dụng, bliền lập 5dtức tươi f8cười rạng 0rỡ, nói f7với y tá 2: “Vậy 45nhanh đổi da! Trước 9đổi anh e5ta đi chỗ 96nào ? Cô 1nói đi !”

Tọa flạc  hướng 57bắc  nam, ephòng bệnh bmới củaAan d6công tử  thập fphần thoải 0mái, có 7cửa sổ 3fto sát đất, 7có thể 95xem tới 7được hoa 8viên, cảnh fsắc lịch 2sự tao nhã 56. An công 4tử sắc c9mặt có 71chút tái 5enhợt, môi 4thoáng có 4nhan sắc,  thời 1điểm anh 0ta nói chuyện 4cũng nhìn 9ra được 0môi hồng 49răng trắng.

An 1ecông tử 9nhìn ra ngoài a8cửa sổ 7hình như  chút 3asuy nghĩ, cta cúi đầu 4như có chút bsuy nghĩ, 1tuy rằng 0trong lòng f3ta là đang 4đối với 2fanh ta khinh 59bỉ, nhưng 2là ta không 36thể không 1vì cửa 6hàng nhà f2mình mà 7đi lấy 2lòng anh dta , ngay 7bcả ta có cdmột vạn 2cái không 5dmuốn cũng 8không thể dbnói ra , 62còn phải 24cười cười afđối mặt, 65đây chính d0là cuộc 9sống nha!

“Tô aNhuận.” 0An Tùy Dụ 2đột nhiên 90gọi ta.

Ta flập tức 5alấy lại catinh thần, cmỉm cười b9ngọt ngào a, “An công 4tử có gì 3phân phó 8enha?”

“Đi a6mua giúp 61tôi mấy 00quyển sách c9về đi.”

Ta 91gật gật 0đầu, suy a7nghĩ một 1chút lại dquyết định 8chụp vài ccâu mông 5dngựa, “An a8công tử 4quả nhiên 6ebác học 04đa tài! 7Bệnh nguy 02kịch còn 76không quên 7đọc sách 9a! Quả thật alà nhân cftài quốc 6gia a!”

Chỉ 6thấy khóe bemiệng An 60Tùy Dụ 9erun rẩy 39vài cái, 2ehung hăng 0trừng mắt 3cnhìn ta một 0cái.

Mua 6fsách cũng flà một 77môn học dvấn, cửa 5hàng sách d9thì tốt ecnhưng là 0đắt a, 04mấy quán anhỏ lề 8đường 6thì chất f8lượng không dcổn, ngẫu d3nhiên có b5sai chữ 7, nhưng là 45giá cả 31khá tiện 4nghi, những 9năm gần e6đây, ta bmột bên 5thì vô cùng 6thống hận 60sách lậu 4f, một bên 69lại chẳng 58biết xấu b3hổ đi mua 12sách lậu, 2trong lòng 7biết đây 3clà cử chỉ 5bất nghĩa 29, nhưng cũng 8fkhông có 85biện pháp, cbtrong túi 45không no ađủ a.

Ra 99bệnh viện, acó mấy 5ccái ngõ d6nhỏ , ban 2ngày rất elà náo nhiệt, 8các loại abđồ ăn 0bvặt, đồ 6tạp hóa, 8rực rỡ 4muôn màu, 9tự nhiên 0bcũng sẽ dcó sạp 6abán sách. 14 © DiendanLeQuyDon.comĐi không bcbao lâu liền bdthấy một 8cái quán 5sách , ông 72chủ là 0một người 60đàn ông 48trung niên, 0trong tay 74cầm một 4quyển không 0biết là 7sách gì a9đang đọc  đầy dngon lành.

Trên cmặt đất f9trải một 59tấm vải fetrắng , 8các quyển 88sách liền 32đặt tại 2trên mặt 2, khá lộn cxộn . Ta cngồi xổm 53trước mặt 1echọn trong 3chốc lát, cctrừ bỏ 0bmột tay 10tro bụi dlại không 6chỗ nào cetìm được, 9liền hỏi: 0b” Ông chủ, c1có Kim bình 24mai * không?”

Ông 60chủ đầu egiương lên dnhưng mắt 9không ngẩng atheo  , 6thuận tay 9từ trong 76đống sách 4ađào ra một 6quyển, ném 7cho ta, ta e9vừa thấy 2thì đúng 3là Kim bình abmai , không 3khỏi bội bphục ông 78chủ quán c7, thật sự 19là lợi 3bhại! Phải ctu luyện abao nhiêu a9năm mới 86có thể  móc 86sách nhanh emà chuẩn 6như vậy 4a?

An c7Tùy Dụ e9sai ta tới 11mua sách, fkỳ thật 18ta biết, anếu không aphải trong dphòng bệnh e2không có ddđầu DVD, bphỏng chừng bđã kêu 8ta mua đĩa 4, lũ đàn 4ông, có bathể lý 40giải!

“Bao 4nhiêu tiền 7một quyển 5a?” Ta hỏi.

“Hai f9đồng!”

“Mua!”

Hào 5phóng đưa 6qua hai đồng 9tiền, sau 1khi tay cầm 9lấy sách,  lại 7bnghĩ, An 1công tử d1vạn nhất 11xem tẩu d3hỏa nhập b2ma thì làm a5sao bây giờ? b5Ta phải 3ccứu lại fanh ta a!

cbthế lại 7bhỏi: “Ông 5chủ có 34Đạo đức dkinh không?”

Ông 6achủ nguyên cbản ánh aemắt vẫn 6chôn ở c9trong sách, c1rốt cục fnhìn ta liếc 6mắt một 10cái, lộ 0ra thần 94sắc kinh f4ngạc , đại 0khái là 2chưa từng 09gặp gỡ  ai cnhư ta vậy 19, mua sách 9ađều có 32giới hạn.

Lần 0này ông 01lục hồi b7lâu mới 7tìm ra một c2quyển Đạo 08đức kinh 4cũ kỹ đưa 0cho ta, ta 3dở trong dtay lắc dblắc, hỏi: a“Bao nhiêu ctiền a?”

“Cũng 5fhai đồng!”

Ta 54nhất thời  chấn 3động toàn 8thân ! Giá 5tốt! Hai 3eđồng vạn 2năng a !

* 6Sach Kim Bình 4Mai : Câu 9chuyện Kim 15Bình Mai 9vốn được ephát triển ectừ một 0số tình 0tiết trong 39tác phẩm eaThủy Hử e3của Thi aaNại Am. 2 © DiendanLeQuyDon.comTrong Thủy 0Hử, tên a8cường hào 0bTây Môn 70Khánh (西门庆) ddthông dâm 26với vợ 6của Võ 1aĐại Lang 37là Phan Kim 77Liên nên 5dđã lập eamưu giết achết Võ 1Đại Lang. 3 © DiendanLeQuyDon.comSau này, 5cem của Võ 94Đại Lang 3là Võ Tòng adgiết cả 5hai để 35báo thù 98cho anh. Trong e2Kim Bình 0dMai, những 19diễn biến aliên quan atới cuộc 1sống của 2Tây Môn 6Khánh và 3anhững thê 2ethiếp, trong cđó có ba 0nhân vật d5nữ kể 22trên, được 6dmiêu tả 1phong phú. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhiều cảnh fmiêu tả f6cuộc sống a5hưởng lạc a1đồi trụy d9của Tây 7Môn Khánh e2sống động b4đến từng 5chi tiết f4khiến cho 48cuốn tiểu 2thuyết này 7bị coi là 6sách khiêu 5dâm và bị bcấm.


06.06.2012, 22:54
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19834 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Quy Tắc Bẫy Tập Thể - Điểm: 10
Chương 915: Bán nữ 2cầu vinh

Ôm 2bhai bản basách hay dctuyệt thế dkia vào trong 0alòng , cắp fmông chạy  như 4bay về bệnh 7viện.

Trên ceđường 0đi ta đều 6suy nghĩ, dếu An công 9fử nhìn 1hấy ta  am f8iểu ý người 2à mua sách 27ay cho anh 3fa như vậy 74hẳng định aẽ đương 95rường cảm 1động mà e8hóc rống 7hảy nước e9ắt, sau efđó đối b2ới chuyện 9ửa hàng 5ahà ta gây 6guy hại b7ho anh ta f8ứt ra sau cfđầu.

Ý 07ứ của eAn công tử 6, ta cũng f6iểu được, abằm bẹp 54í trong bệnh cdiện xác chực rất 9hàm chán, 22ần tìm d9iệc gì 8đó vui vui 2à làm , 91em một chút 2ách như 5im bình mai buả thật ccừa vặn e5hích hợp 56! Giảm bớt 1báp lực 7ị nhồi 7én , thêm 9ào đó, 2rong quyển 47ách này 1iết đều 6à tinh hoa, cảo bối 6ủa nền 6făn học 4ước nhà 2đó  a!

“An 3ông tử! 1ôi mang về  cho fanh thứ 9ốt đây!” 16a thật kích ebđộng lôi 5a từ trong b7òng hai quyển e0ách này fc, ném lên ciường của 8aAn công tử 3, mặt trên cình như 00òn mang theo cahiệt độ 1bơ thể của 3a.

An d5ùy Dụ vốn d8đang chợp 14ắt, bị 9a dựng tỉnh, afhíu nhíu 5cđầu lông dày , sau fahi nhìn đến 46ấy quyển 5bách ta ném ba , nhất f3hời trừng 6ớn hai mắt, 5ận không dhể xuyên bhủng mấy cái lỗ trên 1bặt của 7a , thanh aâm vẫn 9rầm thấp 49ia cũng có 5hút phập 60hồng, chỉ 2ào bản 7im bình mai 6bia hỏi: 62“Đây là 28ái gì? !”

Ta 67ơi kinh hãi, 0“Anh không 2iết chữ 3bao? Thế 9ao không 12ói sớm 63a, để tôi b5ua bản tranh cẽ !”

Bàn eay của An dùy Dụ chỉ 1ào bộ sách fcrong nháy 96ắt biến 36hành nắm 2đấm, nói 0chuyện cũng eó chút hương 1ị nghiến a9ăng nghiến 8ợi .

Chỉ 0iếc, lúc 7fấy ta lại 2ehông thấy 5a, còn thập 88hần nịnh 4ọt thấu 5ặt qua, f2“An công 6ử , nếu 32hông tôi f0đọc cho 5gài nghe a3há ?”

“Tô! 1huận!” 8bAn Tùy Dụ 8cắn răng, 0ehát ra từng c9hữ từng 3hữ một 7c.

Ta 1ả kinh, b3“Làm… 3àm… Làm 7ao vậy ?”

“Ai 15ho cô mua 2oại sách f4ày đến 9ho tôi xem f? Ai cho phép faả ? !”

An bcùy Dụ trừng 90a, giống b1hư một 6on sư tử  sắp 7ổi điên fe, ta có chút 7bghi hoặc, 8hẳng lẽ 6à ta hiểu b9ai ý ?

Ta fàm người 40, hướng 1ới là đánh fhết cũng 3hông chịu 49hận sai 07, dù cho 71ai lầm rồi 10ũng không 06hể nói bà ta sai cầm rồi. 5 © DiendanLeQuyDon.comì thế, ea đem cái e9hăn của 4anh ta xốc 8ên một 9hút, ngồi 54hoanh chân f8ếp bằng bở trên 0diường , 1hỉ vào 9uyển Kim dình mai nói: e“An công 0ử anh không 1ần hiểu 26ai , đây eà nghệ fbhuật! Nghệ 3fhuật anh dó hiểu 07hông a? Anh a3đừng đem 0hứ này 31rở thành 3ái gì đó ahông tốt, bđây là 6ột loại 4ư tưởng, cên trong 0ó những 0iải thích 99ao siêu của 4ổ nhân 72. Anh không 70ần đáng ffhinh như 35ậy được 4hông. Hơn dữa, tôi ahông phải 3òn mua thêm 70ột quyển 8eĐạo đức 12inh cho anh 4ữa sao?”

Đột b8hiên, có b3gười hô 39o cổ họng, c6“Tô Nhuận! 10ày là cái 4đồ nha 1đầu chết 61iệt , xem 00ao có đánh 3hết mày 65ay không! 16à đây nuôi 3ày lớn bđến như aậy, thế 2bà mày dám e7ùng đàn 37ông chạy 9cđến nơi fày thuê 0bhòng a! Mày 2aòn dám giấu 4iếm ! Bà 79đây muốn 1aử lý mày!”

Điều bày không chua gì so 2cới sấm 3ậy đất aeằng, thế 8ho nên An f8ông tử eũng ngây e5gẩn cả 6gười, hai 2ẻ chúng aa hai mặt 24hìn nhau. 4 © DiendanLeQuyDon.comAn công tử 52ừa muốn fuay đầu c6ại , ta fdiền  giữ 74hặt lấy a7ặt của fanh ta , nháy dháy mắt aaới anh ta.

Đừng 90hìn a, hai 11a là trong 5cạch a, trong feạch a! Trăm 9gàn đừng 5àn tới ffhuyện ngộ 60độc thức 9ăn a! Trăm 53gàn miễn eaàn!

An 09ông tử 1bhìn ta sửng aốt một 2aúc, không 53iết có 2iểu được a8ý tứ của 9fa hay không 8ữa.

Ta 3hật sự 89à nằm mơ 2ũng không cehể tưởng ađược, 9đồng chí 21ỷ Hoài bhật sự  lại afuay trở 55ề, điều 5ày hoàn 6oàn không d9hù hợp 9ới cá tính 4ính toán chi li của acà ấy . 3 © DiendanLeQuyDon.comho nên ta e7inh ngạc, 7oảng sợ, fau đó chột 27ạ .

“Tô bhuận! Mày…” e1hanh âm của 7bỷ Hoài 9đề cao 0đến độ 48ám, chỉ 1ảm thấy 58ỗ tai đều 14ng ong vang 07ên .

Ta 8oay người bại, miệng 9goác ra cười 7dười, “Ba 9cẹ, hai người 15ũng đến 7ệnh viện? 6hực khéo c3a!”

Ngón 1ay của Kỷ 71oài chỉa bào người 22a rung rung 62ột chút, 32au đó làm 6a một chuyện c2hiến cho 8đoàn người 8dhúng ta đều bhiếp sợ 50. Nói đến 20úc ấy, 1hiếc cằm bủa ta còn 7hải rơi 8uống đất 9d, An công 8eử thì trợn cắt há hốc 2fồm , biểu 1iện của 27ha ta còn 5ình thường 7ột ít, adơi hơi nhắm 2dại hai mắt e, tựa hồ 1đang phải  chịu 3được điều ehống khổ 7fất lớn 59.

“Tô 3dhuận mày d3à đồi 0iểu tạp 4hủng a! 4à đem mày a9uôi lớn c5hư vậy, chính là 77để mày 62ung cấp 9ho đàn ông ccao ? ! Tao 3cới cha mày bới đi được 30ài hôm, e0ày liền 27ùng đàn 0ông đến bệnh viện, b9ụng mà 8ớn tướng 80a mày bảo cao về sau fàm sao nhìn 4được mặt cgười  khác 6a! Hàng xóm 0áng giềng f3đều đã b6iết, mày aàm Tô gia eao có thể 3ặp người 0a! Không 2uốn sống 8ữa a!”

Kỷ 6oài kêu 76rời gọi fđất , làm ada nghe không ciểu ra sao, 44đây là 3biên quan 5iểu gì a2a? Ta cùng 3An công tử? 89ớn bụng?

An 3ùy Dụ nghe f5ong những 0fời này 56ủa mẹ 64a , thật ahà chất 2hác liếc dắt nhìn aa một cái, f8au đó ánh 3ắt dừng fbại trên cfụng của f2a, theo bản c0ăng ta liền 5ưng kín dụng mình e, trừng 8ắt nhìn abanh ta , một aước xa 0ông lên 3hía trước 9đỡ lấy 42ẹ ta.

“Đây d5à bịa đặt! f5Ai mang thai 7! Ai mang b8hai a ? Mẹ 3ặp qua phụ 8ữ có thai 49à còn xinh 2đẹp thuần 9hiết như 85on chưa? 6!”

Kỷ 7eoài nguyên fbản đang f9 y nha nha 5êu khóc a, trông rất 15ó dáng vẻ 3, không hổ e7à người 53ê diễn 0ịch , khi b1à ấy nghe 82được ta 26ói như thế d, tạm dừng 1ột hai giây, 0aánh mắt fiống như  X 1cuang quét bđến trên c1gười An f1ùy Dụ, 4“Chẳng fẽ là cậu 96a có?”

Nhất dhời An Tùy 4eụ vẻ mặt dắc tuyến, 6ắc mặt 36àng ngày 05àng đen 8.

Ta 6iền thấy cđây là 0dđiềm báo eaức giận 0ủa An công 3ử , lấy 9á tính kiêu agạo của 4anh ta khẳng eđịnh là 18hông thể 9hẫn nhịn bổi điều 7dày, vạn 2hất mà 7aanh ta tức diận, sẽ ađem chuyện 1gộ độc 12hức ăn 43ia khui ra, 5hế thì fửa hàng 88hà chúng ba không phải 4ẽ xong đời bcồi sao.

Cho 2ên lúc ấy 30ì tránh fho thảm 24ịch này chát sinh, ca thực không 5ahách khí a3đánh gãy bý nghĩ của edỷ Hoài, 81“Mẹ nói 61ậy bạ 33ì đó ! 2Đàn ông 76àm gì có 3bái công 2ăng kia? 9Anh ta dùng 2eái gì để eang thai!”

Sắc 2ặt An công 3dử lại bđen thêm b1ài phần, 6aánh mắt ebiống như  sát ehủ đảo 1ua toàn thân 5a , làm cho 4a không khỏi cảm giác aau lưng có a0ió lạnh 0bừng trận.

Mới 77ừa rồi 1đồng chí d0ỷ Hoài aiển nhiên 9bà bị phẫn aộ che lấp 6cất ý nghĩ, 73úc này cũng 3chản ứng 9ại một c2huyện thật 58ằng An Tùy fụ là đàn 6ông , nhưng 6à bà lại 4đột nhiên 0ađem ánh cắt chuyển 85ướng về 3hía ta, ngay 2dau đó giống 23hư Thiên 3fương một 2ay cầm Bảo aháp một 20ay chống 09ào eo , một b1ái bàn tay fiền vươn a2đến, ta 30inh cơ vừa bđộng, trốn agay đến 18hía của eAn Tùy Dụ.

“Mày 8òn dám chạy? d8!”

“Bình 3ĩnh a!”

Kỷ 2oài không 3aiểu móc 05ở đâu a9a một cái 2ậy phang 6ới , An 9ông tử  đang 05ệnh tật 26đầy mình 92iển nhiên 22à không 1fó dự đoán 9được mẹ dea lại hung 58ãn như thế, a5ết quả b4à trúng dan một quyền 1cày , đương drường máu 0dươi phun 4ca ba thước, d0hết ngất 85uôn .

Mẹ ca vừa thấy 0rợn tròn 4dắt, lắp 2ắp nói: cf“Đứa 0hỏ này 7ao lại không 2iết trốn fbđi a?”

Ba 9a vừa thấy, eung hăng 2hở dài, 30“Bà đem 69on rể đánh 74hết , tiểu dhuận của 6húng ta không bhải sẽ 5hủ tiết 2? !”

Kỷ 4oài than 25hở một d0âu, “Kia 2hông phải 11òn có tiểu 8ử Đường buy Cầm kia 19ao! Không d2ần sợ 4d!”

Cừ 1hật! Tư 85ưởng này 9ủa mẹ ea cũng thật 0chông thoáng!

Ta 0ừa nhìn 12ại An công 86ử, nhất 65hời đỏ aắt , lập b7ức vồ 5ên, dùng a8ức lay động 3hân thể 0anh ta , “An 17ông tử 6fanh không dhể chết da! Anh mà 5hết, tôi 4hải làm eao bây giờ 4ba!”

Đồng bfhí Kỷ Hoài 0ừa nghe 1hấy , lập 29ức tiến 2bđến gõ 0ào cái đầu 8eủa ta , ae“Mày xem bem, hai đứa 2ẫn là không 8ó chuyện 15ì sao?”

Cái 0fũi của 9An công tử 5ợ là không acảo đảm 0, bộ dáng 9eáu chảy 9hành sông 9hư thế 6ày làm cho ba ngây ngốc 04á hốc mồm 6hìn trừng c2rừng, nhìn 05ề ngoài 9ất cường bráng , chẳng cẽ thực 0bhất là 9fhu nhược 93iống Đường b6uy Cầm sao? cchẳng lẽ eđây là cên ngoài fô vàng nạm 64gọc mà 01ên trong bhì thối 2ữa?

Đồng 1hí Kỷ Hoài d4đại khái bà nhìn đến erên giường e8òn có một 9uyển Đạo afđức kinh 49ính máu 81, thuận eay cầm lấy 80đối với fa chỉ trỏ, 2b“Mày làm 29huyện bại f6oại môn 2hong , định edghĩ xem Đạo 5đức kinh 1ó thể tu bhành chính 9uả sao ? 92ao phỉ nhổ b1ào a! Mày cói một 9chút xem về 07au còn lập bia đình 4hư thế 19ào? Nhà 1ão Đường 2ên kia phải drả lời 70hư thế eeào đây? fĐứa nhỏ 6uy Cầm kia 55rừ bỏ 7hu nhược ehông giống  đàn 09ông thì 46ũng không 6ó khuyết dđiểm gì 6, làm sao 01ày lại 0hông biết c3uý trọng 5aả?”

Ta 32ười nghe 6à ấy thao 7ahao bất 7uyệt, đẩy 9ai vị lão 2ia ra.

“Tô 1ahức! Ông d6hìn đứa fon gái ngoan 7ủa ông 7em, tôi là dẹ ruột 6ó, nó cũng 5hông chịu 3eđể ý đến 7ôi!” Mẹ fa khóc lóc acể kể.

Ba 6ta giận 6giữ, “Tiểu 0Nhuận, sao 36có thể 00đẩy mẹ 3con hả, 6đẩy bố 6một cái 6là được d9!”

“Con 0cầu hai 8vị lão 3gia các người 3a ! Vị An 2dcông tử  này c5nếu mà 7chết, một 63nhà chúng 5ta đều akhông hay 91ho! Chờ 0con quay lại  rồi 13nói sau!” 12Ta vội vàng bhấp tấp f6chạy ra e2ngoài.

Hai eavị đồng achí Kỷ bbHoài cùng b2Tô Thức 05vẻ mặt 6nghi hoặc, 76“Tiểu 1tử này bcòn có bối ccảnh sao?”

Gọi 1bác sĩ tới, 7nhanh chóng 2kiểm tra 5cho An Tùy adDụ một 0lần, sau 77đó ông cta có chút 86suy nghĩ bnói: “Ai 40u, hình như 7flà não bị 9bchấn động b2a!”

“Không a8có khả 9năng!” e7Ta lập tức ctrừng mắt, 00“Tuyệt 7đối không 91phải chấn 6động não 7, cũng không ecần chụp 3CT não đâu.”

Nói 5đùa sao 0, cái thứ dđồ chơi 6kia biết e9bao nhiêu 94tiền không 7?

0y tá bên 1cạnh này c5đại khái 2là cũng 8ccoi trọng dvẻ mỹ aemạo của 1aAn công tử, 0trừng mắt 3nhìn ta vài 32cái, phỏng 0chừng ở 7trong lòng, 08cô ta đã 5fđem mình 6btrở thành ecái gì đó 68của An công 84tử  , 0mà ta chính 8là một 7cnhân vật 16ác độc 6như phù eathủy.

Tiễn 9bước bác a6sĩ cùng a7y tá, ta 0eđem ngọn 7fnguồn của fviệc này 4thành thật 4fcông đạo fcho ba mẹ fmột lần, 5ebiểu tình dftrên mặt amẹ ta từ 22lúc đầu fkinh ngạc, 6fđến kinh c7ngạc, sau f5đó là khó 67có thể ctin, cuối 2cùng là 08thất bại.

Lời 0kịch vẫn 8blà, “Cái bgì? Không ccó khả 0năng! Mày 4lừa mẹ fmày sao? dVậy phải 52làm sao bây 7giờ?”

Ta d7lại đem achuyện hai 3ngày nay 4An công tử 6tra tấn b4ta thêm mắm 0thêm muối amà kể lể bra , cùng eblúc là thêm 9vào than 8thở khóc 19lóc, thất 2bthanh khóc 9rống, biểu clộ thật 2esâu sắc 4rằng, vì acửa hàng 00của cả 8nhà, ta ở 1chỗ An công 2tử  đã ccphải ăn 63biết bao 1nhiêu khổ.

Đồng 23chí Kỷ d4Hoài ôm d8lấy bả evai của f1ta, vỗ vỗ 4lưng ta, 3vẻ mặt 09đau thương, 1ta nghĩ rằng, 4btối thiểu f6thì bà ấy 6acũng sẽ 6enói, đứa 4con bảo 47bối của fta thật c5vĩ đại, cevì nhà chúng 85ta mà con 36phải chịu a7khổ , mẹ 30quyết định 5đem tiêu 4phí mấy 7ngày nay 91bù lại 5cho con, đồng 5thời còn 0acho con thêm 05tiền tiêu fvặt. Nếu cbkhông thì 68bà cũng 71có thể 5nói, con ffngoan, con 5chịu khổ a8rồi.

Nhưng 6là, tư duy d9của đồng 37chí Kỷ 5Hoài lại akhác thường a5so với người adta , chỉ e3lăng lăng 6nói một 9câu, “Vậy ebmày liền 1bvì nhà chúng 6ta , tiếp 7tục ở b8tại chỗ 9enày chiếu bcố An Tùy d7Dụ đi, 7trăm ngàn 8phải nhớ 2kỹ a, không 79thể để dcho cậu 1ta đi tố 5cáo chúng ddta,  nếu 56cậu ta đi 23tố cáo 9achúng ta, 84bà đây d6sẽ cho mày d4biết tay!”

Hả? 3! Ta chỉ cecảm thấy adrằng hạnh a5phúc trên fethế giới b3này đồng 7bloạt im 07bặt dừng 9lại, tất 2cả oan khuất 0trên thế 2bgiới này 37đều hướng b9ta mà phi ctới , hắc 4eám ngoắc cngoắc tay 4dvới ta.

Ngay atại thời beđiểm ta 2còn đang d1kinh ngạc a, mẹ ta ađã muốn 7lôi kéo fba ta chạy 09đi , ta chạy 82nhanh ôm 0cổ bà ấy, 5“Mẹ! Sao 84mẹ có thể 3như vậy fa!”

Mẹ 1ta một bên bđẩy ta adra một bên 8nói: “Mày 4chầu hạ 0cậu ta cho atốt thì 32cả nhà 30chúng ta 2đều sẽ 6tốt!”

Tiếp 5theo ta khóc c8kêu, “Mẹ! 8Nhưng con dlà cô nương 9dhoa cúc a! 81Chuyện này d3nếu truyền 42ra ngoài, efDuy Cầm 9dsẽ nghĩ 8con như thế enào a? Nếu 9không chịu ddkết hôn 49với con 0thì phải e5làm sao bây dgiờ a? !”

Mẹ 53ta thay đổi edùng chân 6đá ta, “Duy 6Cầm không 0ephải người enhư vậy! 6Hơn nữa, d8nếu nó a3thật sự 41không dám e6cưới mày b7, mẹ liền egiúp mày fđánh nó c0!”

“Mẹ! 3bCon kiều e0xinh nhu nhược cbnhư vậy 96, mẹ cứ 94yên tâm dđem con đặt 78cùng một 0chỗ với 21An công tử 7sao?  Đây flà cô nam 03quả nữ? 6!”

“An 3Tùy Dụ 3không phải e7người như 6vậy! Mẹ fyên tâm! bCậu ta sẽ akhông làm egì mày ! 0Mau mau buông d8tay!” Mẹ 7ta vừa nói 6vừa đá avào trên 4bắp chân b6nhỏ xinh 9của ta, 3eta lảo đảo 7bị ngã b0ngửa lên 7trên người 0ccủa An công 2tử, đành 7phải trơ 0bmắt nhìn eba mẹ ta  nhanh 8chóng rời eeđi , cứ 3như là chân e5bôi mỡ 1avậy.

Cái e6gì mà kêu aeĐường cDuy Cầm 61không phải a4người như c0vậy, cái 0gì mà kêu bAn Tùy Dụ 60không phải 9là người 4như vậy, 6thế chẳng 2lẽ  ta c3là người 5như vậy?

Ta d8nhất thời bmuốn tru 4lên một 3atiếng như cbsói, mạng ecủa ta sao 9lại khổ acnhư vậy 0ea!

“Sao? 2Để cô c0ở  lại 3cô còn không amuốn sao 05?” An công dtử  vẫn 4giả chết 8từ từ  tỉnh 3lại, ôn 5dhoà nói emột câu.

Ta 8lập tức 1ngẩng đầu 5lên, hai 60mắt tỏa 8fsáng, ôm 1lấy khuôn 13mặt anh 2ta  nói fđầy vui 78sướng : 7“An công eftử , anh 29không chết 8a!”

An 31Tùy Dụ a6nhíu mày, a“Buông 3dtay ra! Còn dacó cô cũng a5đứng lên 71cho tôi , 7cô định 1đè chết 0dtôi sao ? 73!”

Ta 06cúi đầu 19nhìn nhìn etư thế bcó chút 1aái muội dccủa chúng 9ta, ta chính elà đang afghé vào 6trên ngực 0canh ta , khoảng 6cách từ efmặt ta đến emặt của aaanh ta không equá 10cm. 61 © DiendanLeQuyDon.comTa ngượng 55ngùng cười 9cười, đứng 0thẳng lên, 6lấy ngón 7tay chọc 2chọc vào engực anh adta , thực 1nịnh nọt 3mà nói một  câu, 33” Cơ ngực 0của An công 1tử  thật 96không kém, 20cỡ 34C (đại 9bưởi?) 6eà ?”

An 27công tử 43không thể 4nề hà đành 4cphải nhắm 7lại hai d9mắt, từ