Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 11/11
|
[ 55 bài ] |
|
[Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 11
Eidt&Beta:BachLien
Chương 01100 Điều 70kiện của bThính Hồ
Y 5Vân hít 5fmột hơi 25thật sâu, 7trong giây aphút này, 6nàng bỗng 9nhiên hiểu fra tên Ma 57Quân mà 6mọi người d3trong kinh 2fhành bàn dán gần 4đây là cai, là hắn, 9à người 36ừng là 1hương Dung 6đại ca………..Long c4hi.
Hàn 4eý bức bách 4ừ người d3ong Phi truyền 34đến, làm e Vân không 84ìm được 1un lên bần 36ật, chậm fãi lui về 5hía sau từng a6ước.
“Như 71hế nào? 9ợ ta?” 8ong Phi nhìn 7hằm chằm bào khuôn 6ặt trắng d9õn nhỏ 8ahắn của a Vân, hơi b3ơi cười 3hẽ, “Vân ebhi, ngươi c8ẫn xinh cđẹp mê 4gười như 5dậy, chẳng fcrách cả b7ạc và Quân 40ăng Thiên dđều thích dcgươi, nhưng aà đáng aiếc nha, cdọn họ fhông ai có ehể chiếm 71được ngươi!”
Hắn 1bhậm rãi e1ói, mỗi cột câu 1ột chữ b7đều mang 73heo sát khí 4ạnh mẽ.
Đôi aay thon dài 1ủa hắn 43ơi nâng aên, nhẹ 37hàng chạm 0cào gương c7ặt tái dbhợt của a Vân.
Y 12ân gạt 0đi bàn tay 42ủa Long dehi, vội fàng lui về 6hía sau vài fước. Đầu 79gón tay của dong Phi vừa 8hạm vào 90àng thì 6aột luồng 5fàn ý lạnh a3ẽo liền 8hấm qua aàn da, lạnh d9ới trong 2òng.
Long a1hi chẳng e4hác nào 3fột người aăng.
“Vân 1bhi, ngươi cợ cái gì? ehúng ta đã e4ái đường, 84gươi quên 5ồi sao? frong lòng 6ba, người edĩnh viễn 13à nữ nhân 75ủa ta, cho d3ù ta chết, 5ũng sẽ 2ang ngươi eheo.”
Long dhi thản 3hiên nói, bừa nói f2ừa bước c8ới trước 5ặt Y Vân.
“Ngươi dfuốn làm 4ì?” Thanh f7âm Y Vân chẽ run.
“Ta 53uốn ngươi 1đi theo ta!” 8aự hung ác b3rong mắt e6ắn từ 6ừ hiện f9a, thật 0âu trong 4đấy là 9ự khác fbhao sâu đậm, 3dắn nhìn 3bào trong bđôi mắt bbrong suốt 6ủa Y Vân, 77“Ta muốn f6ong Mạc, e9ho dù có 28được thiên a2ạ, cũng ahông có 7được nữ abhân mà hắn eêu thương c9hất. Theo 2a đi, ở 82ùng với e2a, được c9hứ? Khiến 4ạc đau 6ehổ cả 5đời!” 6ong Phi gần 1hư điên 2uồng nói.
Y f2ân lắc dđầu liên 7ục, cơ 53hể không bgừng lui d0ề phía cfau, Long Phi 3hư vậy 9hông còn dà Thương 7eung đại 0a mà nàng 6uen biết.
“Ta 2ẽ không 0đi với e3gươi, Long 43hi, ngươi aì sao cho c3đến lúc 9ày vẫn 3hông chịu eỉnh ngộ? 4dong Mạc 4đau khổ ahì ngươi 9bó thể sống bễ chịu 4bao? Hắn bà huynh đệ 3fủa ngươi 9ha, chẳng 66ẽ giữa 4eác ngươi 74hông có dột chút 99ình huynh aađệ hay 51ao?”
“Tình 1uynh đệ? abếu đã 8uan tâm đến aình huynh ađệ thì c2ắn còn 3ướp đi 6gôi vị coàng đế 99ủa ta sao?” 2eong Phi âm d lạnh lẽo a7ói.
Y 09ân chưa cừng nghĩ, 1đến lúc aày rồi 0fà Long Phi d9ẫn còn 45goan cố 4hư vậy.
“Long 3hi, phụ 2oàng của f7gười bị b1gười khác aắt đi, cgươi không 4ìm cách 7ứu người, 9gược lại afòn chiếm 3đoạt ngôi 8ị hoàng 92đế của 92hụ hoàng, 45gươi có 2được thiên 31ạ như vậy f3à trái với e8đạo nghĩa, agươi còn 99ho người 6dám sát phụ 07oàng và eeoàng đệ 36ủa ngươi, 4hư vậy 84ao có thể 1aà một vị b9oàng đế dbốt!” Ánh 01ắt Y Vân dịu dàng f1à kiên định, 98hầm than d6ột tiếng, 31ong Phi, hắn 6còn có thể a9ứu chữa d7ay không?
“Đạo 6ghĩa, con 9gười sao 8có thể bị 4hứ đạo 6đức ấy 4càng buộc! 70hắng làm dua, thua làm 5iặc! Đây fhính là 1đạo nghĩa. 04 © DiendanLeQuyDon.comòn ngươi, b3a sẽ không eừ một 1hủ đoạn f4ào ép ngươi 8hải vĩnh eiễn ở 5ên cạnh 57a, đây chính fà tình yêu 2ủa ta.”
Long 1hi nói, hàn euang trong 1ắt chợt 2cóe, đầu 4gón tay của baắn, chẳng 9ciết lúc 3eào xuất 14iện một 99ăng châm dhật dài.
Băng 5hâm kia, cước chừng 33ơn một d2ấc, vô 7dùng trong 51uốt, loé ba ánh sáng 84ạnh lẽo.
Hắn bắm bàn dbay trắng 9ịn của 9 Vân.
“Ngươi efđang làm 42ái gì?” bột loại 6ảm giác aaợ hãi trước 1cđây chưa cừng có cruyền đến, 5căng Thiên eũng từng 4dành hạ 86àng, nhưng chưa bao giờ 8hiến nàng 5ợ hãi như chấm vào 0rong xương 33uỷ như 2hế này.
“Không 35được cử 0ađộng!” 5ong Phi dịu 7àng nói, aắt gao nắm 4ehặt cổ fay của Y eân, làm 6 Vân không 7hể nhúc e2hích, sau 9đó đem 11ăng châm a6ia từ từ 7đâm vào 3đầu ngón 3ay của Y dân.
Trong 32háy mắt eột luồng 6àn ý lạnh 0hư băng 0ừ đầu 7cgón tay truyền eeđến khắp 39oàn thân.
“Ta euốn ngươi aũng trở 6ên lạnh 1diống như da.” Long 5hi từ từ 4ói.
“Ta 4hông muốn! 01gươi vô fỉ, đê 89iện!” 3 Vân gần ahư suy sụp, 15ố nhịn dđể không 07ơi nước eắt, căm cận nói.
Ánh 3ắt của 73àng sắc faén mà kiên a5định, trong fai thương 34ang theo sự cfuật cường 1ehông thể 4fay động. e5 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 1ia khiến 46ong Phi có 5ảm giác beho dù là 9ắn giết 4àng, cũng c2ẽ không b0àm nàng ahuất phục.
Hắn d7 sầu cười dói, “Ta 5ô sỉ?” frên đầu a2gón tay lại 6uất hiện 5bhêm một 5ăng châm.
Đầu 3óc Y Vân 05uay cuồng, aàng không e4hể cứ 9gồi chờ dhết như 83ậy, đứa aon trong bụng, 7àm sao có 3hể chống cại sự d3âm nhập deủa hàn b9ý.
Y 34ân bỗng 33hiên ngồi fổm xuống, eahe ngực, fcđau thương 8ói: “Thương 41ung đại 7a, ngực 53ân nhi rất 2dạnh, chỉ 0aợ ngươi 92òn tiếp 3ục đâm a9uống, ta cfẽ bị đông fdứng mất.”
Long 2dhi sau khi 53ghe một aiếng Thương 5dung đại 9a, trong mắt b2hư có những d1ơn sóng 1ehỏ lan toả.
Hắn 47ạ tay xuống, 0ịu dàng 3ói: “Ngươi 4ói rất 33đúng, sợ 72ằng ngươi 4hông thể edập tức 7aiếp nhận. de © DiendanLeQuyDon.comhúng ta còn ccất nhiều 80hời gian.”
Nói 37ong lạnh ebùng cười, fhậm rãi 4đi ra cửa 1eđộng, nhìn 1ề phía cđỉnh núi 77uyết phủ 42đến xuất a2hần.
Thật 1bâu sau, khi cong Phi muốn 3uay lại 0rong động c5hì phát eiện hắn 6ại không 7ào được.
Nơi 6đó rõ ràng fà cửa động, b2uy nhiên 5ại có một fớp mây d5ù ma quái 9ao phủ. c © DiendanLeQuyDon.comĐã bước 5ề phía 6frước, nhưng dẫn không 4ahể nào 1đến được 64ửa.
Trận 8háp! Y Vân eđem mình 37iam trong bfđộng.
“Nhan 71 Vân! Ngươi 4đi ra cho 9a! Mau thu 6ại trận 4fháp, ngươi e6hông ra, 4hải không? fậy thì 8gươi cứ d6ở trong cđó chờ d1hết đi, eớm muộn 9dì cũng vì eđói vì 9ạnh mà 1bhết.” e8ong Phi vô 9eùng đáng 7bhinh nói.
Khi 40uân Lăng bhiên và 2ong Mạc 12hìn thấy dong Phi cũng 6dà lúc hắn 8dđang đứng 3ất động 0ở ngoài dửa động, fánh mắt bắc bén eà sâu sa.
Long 0hi nhìn hai 5gười này 56ừ trên 31rời bay 4euống, trong 96hút chốc 2hông kịp achản ứng, 77hanh như 6ậy bọn 2ọ đã tìm 80được đến 6ơi này sao? 4ai người eeọn họ, dfhông phải b4à kẻ thù fủa nhau 2ao? Tại 6ao lại kề 9ai đến 3cđây?
Long fạc bạch e tung bay, 4gọc thụ a1âm phong, 1uấn tú ehi phàm.
Lăng 1hiên hắc 3 khẽ động, 1biệt xuất 05iên ngang, 8anh tuấn 5uất trần.
Nhưng 8à sắc mặt e8ả hai người b4đều không 3ốt, vô 4eùng lạnh bùng.
“Long d3hi! Y Vân 5đâu?” buân Lăng 54hiên hỏi, 8a phục bay f2ay, ánh mắt 5fắc bén, fhí thế dức người.
Sự fcàn nhẫn, f9àn bạo 1crong mắt 0ong Phi càng 5bgày càng 0câu, hắn 5ạnh lùng dười, ngay e2ả không 8hí cũng 6rở nên 7 ám.
“Nếu c8uốn thấy 20àng, trừ 5hi đánh 4ại ta!”
Hàn 8cuang trong a7ắt Quân adăng Thiên 33ổ tung, c4ắn giơ cbay lên, ống 7ay áo màu 7đen theo 12ướng gió 0ở rộng, fỗng nhiên bung tay lên, 0aột nguồn 9ực như 4ời núi 0ấp biển 91ướng Long 6ehi đánh 3ới. Nguồn 2ực cuồn 1uộn kia 3eổi lên 65rên mặt ddđất phủ 5uyết, tựa ehư một 81ơn gió lốc.
Quân a8ăng Thiên 24hẫn nộ, dho nên vừa 42a tay đã 6à sát chiêu 9ạnh mẽ.
Long 7hi vì cảm 7dhấy bản f3hân cũng 4hông còn 79ưu luyến 0aới thế ddian này, bên vừa ea tay cũng 4hứa sát d9hí muốn 2há huỷ 8ất cả.
Mái 3óc đen của dcắn bị 74ột chưởng 4ủa Lăng bahiên đánh 3ựng thẳng 8ên, cổ 5eay xoay nhanh, 64ột loạt 25ăng châu fcuyết châm, 4ấp lánh 0ờ ảo, 13ang theo hơi eaạnh thấu bcương, tựa 46hư muốn cđông cứng d4ọi thứ 0rên thế 8ian này, fướng về ehía Lăng 8ehiên.
Ống 07ay áo Lăng 00hiên mở 5ộng, vô c9ố băng d2hâu tuyết aehâm bị 6aút vào trong bay áo, mang fheo khí thế 7ắc bén, 9àm ống 60ay áo của 8ăng Thiên d8ị xé nát.
Lăng fchiên kinh 4oảng, không 64gờ tà công b0âm hàn của 11ong Phi thật bự không 2hể xem thường.
Hắn bút lấy 15ảo kiếm 2arong tay, 4eánh nắng 0fau giờ ngọ 69hản nhiên 09hiếu rọi e4ên gương 15ặt lạnh d4ùng của 2dắn, mái 9óc rối fung, phần 0ehật tung 38ay.
Hai 96gười yên eaặng đối biện, băng bcuyết trên 77đỉnh núi 1ường như 36ũng biến ađổi, ngay fả không 2hí chung 0uanh tựa 6hư cũng 8ắt đầu e2gưng kết. 8 © DiendanLeQuyDon.comai người d9ẫn không 3húc nhích, feột khi đã fcùng nổ, 2hì không 6iết sẽ 7rở nên 58rời long f1đất lở 38hư thế faào.
Long e0ạc bỗng 9hiên trầm 5iọng nói: 27“Đại 5ba, không dần phải c2iếp tục 7 mê không eỉnh ngộ! b5gươi đem 7ân nhi giấu 1ở nơi nào?”
Long ehi quay đầu, 3ười lạnh 3ói: “Mạc, f0a trước e7ết xử 2ý hắn, frong một 3át sẽ tới dgươi! Vân ehi, nàng c4ớm muộn 1ì cũng là 2ủa ta.”
Đôi 2ày Long Mạc 7dgưng đọng, 3aay áo giương 7ên nói: 27“Đại 08a, đừng 0arách tiểu bđệ không 3hách khí!”
Long 5ạc chưa 5ừng nghĩ, bó một ngày 05ắn và Quân 01ăng Thiên 1ùng liên 69hủ đối 64hó với 2đại ca eủa mình, abhưng mà eắn không e9òn lựa 17họn nào 0hác, Long 8Phi rõ ràng 0fđã trở 6nên u mê, bchỉ sợ 3không kìm 32hãm được ahắn, không 5biết sẽ 10còn bao nhiêu c9người vô 78tội phải fgặp nạn. fd © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, 7dY Vân còn caở trong 78tay của 2hắn, chưa e3biết sống 3dchết thế d8nào.
Cầm c5kiếm nơi 3tay, trong 1lúc này, 7btrên đỉnh 5eÔ Mi Sơn, 42ba người 2chiến đấu 09kịch liệt avới nhau.
Bọn b8thị vệ 8đi theo, 9ánh mắt fhỗn loạn 9nhìn chằm e0chằm vào 2thân ảnh 45của bọn 37họ, thầm 1cthan nhẹ, 8ctrong mấy dnăm gần 4cđây, đây 6có thể 5là trận bquyết chiến edữ dội fenhất trên a4giang hồ.
Ba cfngười đấu 37trên trăm 5ahiệp, Long 6Phi dần 10dần chống fđỡ hết dnổi, hắn 5không thể fngờ rằng 04mười mấy 4năm luyện 9tà công 7âm hàn cuối 70cùng vẫn 3ckhông làm 3được gì. 0 © DiendanLeQuyDon.comHắn vẫn 5không hiểu 4được đạo 3lý, tà không dcthể thắng echính.
Lăng 91Thiên và 3Long Mạc 1cùng tiến 2công, Long c0Phi bị đánh 6ebại, ngã 9xuống đất, ebị kiếm 13của Long eMạc chỉa 0vào ngực.
Lăng 9Thiên bay fnhanh chạy 8về phía 3cửa động, e3lại phát bhiện hắn dkhông thể dvào trong 6fhang động. 30 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 6hắn có 3fthể xác ffnhận, tuyệt 3đối là 48Y Vân đang 98ở bên trong. 2d © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 92trước cửa 27động rõ 87ràng là 83được bày 4một trận 87pháp, cũng echỉ có 3dY Vân mới 3có thể 6ebày trận.
“Vân 66nhi, nàng 4có ở bên etrong không? 3fMau thu lại 9trận pháp.”
Trong 61động lặng 85yên không 24một tiếng b3động, Lăng faThiên gấp 44đến độ 3xoay tròn, 2sau này nhất 6cđịnh phải 4học được 6trận pháp 64này, bằng 06không nếu 1abị vây 4ở ngoài 96trận, hoặc 8bị nhốt 94ở trong dtrận, thì d0thật lại 94vô ích hắn 34một thân 0tuyệt thế bfvõ công.
Thật 7lâu sau, f1trong động a0truyền đến e7thanh âm 53lạnh lùng edmềm mại e7của Y Vân, 4c“Ngươi 9đi đi, ta akhông muốn 82gặp ngươi, 4ta phải 47ở chỗ b1này với 7bcon của 01ta.”
“Con alàm sao vậy? a1Vân nhi, dnàng đừng c6như vậy, 2đừng làm d7ta sợ, mau 1mau thu hồi dtrận pháp 64đi.”
Long fMạc nghe dbthấy lời afnói của cLăng Thiên, 4trong lòng 2fbỗng nhiên 71kinh hãi, 2bàn tay run 1lên nhè 1nhẹ.
Thu 2trận? Chẳng 0lẽ, Vân 0anhi đem mình 68giam ở trong etrận sao?
Con? eChẳng lẽ, aVân nhi đã ccó con với bQuân Lăng 60Thiên?
Nghĩ eđến đây, 26trong đầu 7một mảnh dmê muội, bbthiếu chút enữa mất 9đi tri giác, 32đôi tay 2gần như fngay cả fkiếm cũng e4cầm không 5fvững.
Hắn 28bỗng nhiên 6hiểu rõ 4ngày đó 3eở trong 76hôn lễ, 82phụ hoàng 0vì sao nhìn 4thấy Y Vân 4có nét giống 56với Nguyệt 49Như Thuỷ 9lại xúc dbđộng đến 4ngất đi.
Nếu bdnhư nữ enhân yêu 1quý mà không 8yêu thương bemình, không 11sao cả, 78hắn còn 1có thể 36cố gắng atranh thủ, 23mãi cho đến ckhi có được eetrái tim ccủa nàng.
Nhưng 1nếu như 0cnữ nhân 80yêu quý 5alại có fcon với 60người khác, bvậy hắn dlàm sao có 6thể tiếp 31tục cố cgắng? Còn 2như thế 5nào tranh ethủ?
Long 1fPhi nhìn c7thấy dáng 94vẻ Long 3Mạc hồn 01bay phách 0lạc, sát 34khí tràn 21ngập trong f3mắt, từ 9trên mặt 27đất chồm edậy, hàn 8quang loé 2sáng trên 8cđầu ngón 6tay, là một ebăng châm 02dài hơn 2một thước, cmang theo 9nguồn lực 21sắc bén, cahướng về c0phía ngực 93Long Mạc.
Khoảng c1cách giữa ehai người ddquá gần, 52lần biến 4fhoá này b5lại bất 6bthình lình, 07thị vệ 8bên cạnh 9hô lên một 5tiếng, nhưng a3lại không 2thể ngăn 2fcản. Lần 6tập kích enày nếu bthực hiện 1được, 1fchỉ sợ 35Long Mạc 3csẽ khó bgiữ được 05tính mạng.
Khoảng 5akhắc ngàn a7cân treo dfsợi tóc, d4một tấm 70lụa trắng 5tựa như c2tia chớp 62lướt đến, flực nơi 7băng châm, 13toàn bộ 63bị mảnh 4lụa ngăn 6cản, khí 9thế giảm dđi rất 5nhiều. Nhờ 87vào sự dtấn công 1fcủa mảnh 73lụa, giúp 84Long Mạc 9có đủ 17thời gian, 2phi thân 2tránh khỏi 5fbăng châm.
Sau 3amột hồi 1nguy hiểm, cvài tên 2thị vệ bcuống quít fbchạy đến, bbắt lấy 8Long Phi.
Long 4phi ha ha 67cười lạnh, 5trong tiếng 51cười vẫn dkhông ngăn 41được sự 0tuyệt vọng.
Sắc 5mặt Long 7eMạc lạnh 0lùng, hắn 3thật không athể tưởng eđược, 53đại ca 8của hắn 80càng lúc dcàng hết ethuốc chữa.
Long 05Mạc ngẩng 1đầu, nhìn eavề phía 19ân nhân 91cứu mạng.
Chỉ 5thấy hơn 5một trượng 2phía trước, cbmột thiếu 26nữ lục 02y đang đứng blặng yên.
Mái 4tóc đen 6fvấn một 5kiểu tóc 2tao nhã mà c8xinh đẹp, fthân mình 09một màu cxanh nhạt 4fyên lặng 0đứng trong 9dgió, có emột sự a5kiều diễm 4thướt tha 9nói không d9nên lời. fd © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt esáng rõ 9long lanh, 1cười như bkhông cười 1nhìn hắn.
Mảnh 7flụa trắng 2ở trong a2tay, trên cđầu kia 6của mảnh flụa còn 4lưu lại enhững băng 3châm chưa 3fkịp tan 0chảy.
Là ccông chúa cNhật Hi 9cQuốc Nhan fThính Hồ!
Chính 8là Nhan Thính c9Hồ ở trên adchiến trường aliên tiếp 7dbại trận 9dưới tay fhắn.
Lúc 82này lại dmột thân dy phục nữ 3nhi, nhìn c7qua cũng crất phóng 0dkhoáng mỹ 69lệ.
Nhưng 2fmà vì sao 9fnàng lại b5xuất hiện e3ở nơi này?
“Long 9Mạc! Ngươi fthiếu ta fmột mạng!” eĐôi môi 6đỏ mọng 5của Thính bHồ khẽ d9mở, chậm brãi nói, 9thanh âm 3eêm tai.
Long 4Mạc cười clạnh một etiếng, nói: ab“Bổn vương 9tạ ơn Thính fHồ công 8chúa đã 7ra tay giúp 6đỡ! Ngày bkhác nhất 13định sẽ eahậu tạ.” 7eVừa dứt 80lời, xoay 53người đi 1eđến cửa eđộng.
Trước d4cửa là 92một khoảng 6esương mù 67lờ mờ, 6fcăn bản flà tìm không 3thấy đường 84vào.
Đây 1arõ ràng 2là một 57trận pháp 0vô cùng 4lợi hại.
Long 2Mạc tuy 6rằng cũng 8từng đọc bqua binh pháp, e8đối với 6kỳ môn 9dđộn pháp d4cũng có 73chút hiểu 9biết, nhưng 33lại không ctinh thâm, chơn nữa 73cũng chưa etừng thấy 6bqua loại etrận pháp 3quái lạ 7thế này.
Lăng 53Thiên đứng 3bất động e7ở cửa 4eđộng, từng 70tiếng gọi 78tên Y Vân, 01khiến người 6cnghe muốn 92tan nát cõi 98lòng.
“Vân 3cnhi, nàng 63ra đây đi, e3tha thứ acho ta được 7dkhông, Vân 47nhi ta van dxin nàng cxuất hiện ađi. Nàng 4fcó phải fcòn giận eta! Nàng bcho ta một 70cơ hội 9để chuộc f5tội nha!”
“Vân dnhi, nàng 4vì sao lại fgiam mình 6ở bên trong?” 72Long Mạc 0nắm lấy ecổ áo của 6Lăng Thiên, 62hỏi.
“Là blỗi của 2ta, ta tưởng cđứa trẻ ctrong bụng alà của engươi!” cVẻ mặt 8cLăng Thiên a1buồn bả 8cnói.
Long c4Mạc nghe 5vậy, sự 2fđau xót bvà giận degiữ ở 1trong mắt 5ehoà lẫn b9vào nhau, 96hắn một e8quyền đánh blên ngực 8của Lăng 3dThiên, nói: 0“Ngươi akhốn kiếp! 8dBản thân 56ta ước d3gì kia chính 0là con của d4ta, đáng ftiếc lại 5akhông phải, 5dtrong trái 4ctim của benàng hoàn 80toàn chỉ anhớ đến cngươi, vậy 22mà ngươi 3lại tổn cthương nàng.”
“Còn f7nói ta, đều 9là tại 9ngươi, ngươi 4vì sao phải efcướp đi 9cVân nhi của d8ta?” Hàn e0ý trong mắt c0Lăng Thiên dchợt hiện, dtức giận enói.
“Hai 6người các fngươi, rốt bcuộc thì d8có muốn 7cứu nàng 1hay không?” 6eMột thanh 3âm trong 03veo vang lên.
Hai 6nam tử nóng f7nảy đến dđỏ cả 2mắt, bỗng 5fnhiên quay e1đầu, nhìn 74thấy Thính aHồ đang 0đứng phía 5sau bọn 1họ, nét 9mặt không f2chịu nổi.
Quân 83Lăng Thiên eehình như 6mới phát adhiện sự ftồn tại 4dcủa Thính 7dHồ, hắn cbnắm chặt 70cổ tay nàng, 74nói: “Thính 0dHồ sao ngươi 23lại tới f5đây? Ngươi 6có thể 1cứu nàng 43phải không! 5Các ngươi 1là tỷ muội, 4bngươi cũng e5có thể 2cbày trận, 05có đúng ebhay không?”
Thính 7Hồ mỉm 44cười nói: 08“Quân đại 2ca, đây 7là lần fđầu tiên fta thấy 8ngươi thất dthố như a3vậy nha!”
Thính aHồ ở trước 73cửa động d5đi qua vài 1vòng, xem axét tình dhình một 9lát, hơi 49hơi gục f8gặt nói: 8b“Đây là bThập Nhị b8Tinh Túc ddTrận, là 0etrận pháp 0cdo cha ta cnghĩ ra. e © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ phụ abthân đã d1chỉ lại acho Nguyệt 56di, Nguyệt f6di lại dạy 8cho Vân nhi.”
“Vậy 8engươi mau 8ethu hồi 62trận đi?” dLăng Thiên dvà Long Mạc 1cùng đồng 4thanh.
Thính feHồ nhìn 3hai gương 1cmặt anh 3atuấn không c0giống nhau, 38nhưng lại 7có cùng 24biểu cảm 3dlo lắng.
Khẽ ethở dài 85một hơi, 71Vân nhi nha, 8ngươi thật 13là vô cùng c0may mắn. c © DiendanLeQuyDon.comCó điều 5flần này 7tỷ tỷ 9cần phải 3lợi dụng dngươi một 06lần, đây 12có lẽ là 7cơ hội 37duy nhất 8của ta. 7 © DiendanLeQuyDon.comVân nhi! 9Ngươi nhất 76định phải 3ráng chịu 5fđựng nha.
Thính 47Hồ bỗng 8nhiên cười 9rạng rỡ: e6“Ta sẽ 8cứu nàng, e3nhưng có 7dmột điều e6kiện!” d4Xoay người 54nhìn về 5phía Long d4Mạc, nói, 2“Ngươi ccó thể e2đáp ứng d7không?”
Long 5bMạc ngẩn 31ra, “Nói 45đi!”
Thính afHồ mỉm acười yếu 7ớt nói: f“Ta muốn 6engươi lấy 8ta làm Hậu!”
Long 60Mạc ngẩn c8người, bctâm đột e5nhiên kinh ehoàng, trăm 6triệu lần ccũng không c3tưởng tượng 1bđược rằng cnàng sẽ f1nói như 55vậy, tực 20giận nói: 4“Nhan Thính 0Hồ, người 85bị nhốt abbên trong 49là muội 1muội của 7ngươi, ngươi 1lại đem d7điều kiện a6như vậy 1fuy hiếp cta? Ta không 66tin ngươi f7thấy chết d4mà không 5cứu!”
“Ngươi 88không đồng 9eý sao? Ta 88đi đây. a © DiendanLeQuyDon.comDù sao nàng ecũng không ephải là 4muội muội 09ruột thịt 9của ta.” 3Thính Hồ exoay người 2chậm rãi 9đi xuống e1chân núi.
Lăng 47Thiên mặc 0dù lo lắng 37trong lòng, 16nhưng nghĩ 9nếu như 1fLong Mạc 5đồng ý, 44thì sẽ 71không tiếp ctục dây e0dưa với 9Vân nhi, 52“Long Mạc, angươi mau 21đồng ý 9đi, Vân efnhi, không 9biết nàng 0ở bên trong 2đã xảy 3bra chuyện 5cgì.”
Sắc 3mặt Long 7mạc tái 14nhợt như adtuyết, hắn 6nhắm mắt 1lại, hắn d3ta muốn 4hắn cả 0đời không 6fcó được aVân nhi, 08Vân nhi đã 67mang trong 4người cốt 0nhục của e4Lăng Thiên. a © DiendanLeQuyDon.comBất đắc 41dĩ thở 0dài một c2tiếng, hắn f8không thể 6để Vân 23nhi tiếp 82tục chịu 0giày vò f8ở bên trong.
Nhìn 22thấy thân 55ảnh thướt 0tha của a9Thính Hồ ecàng ngày ecàng xa, 0Long Mạc enhẹ nói, a4“Được brồi, ta 30đồng ý 9với ngươi.”
Thính 3Hồ vui sướng 27chạy vội 3trở về, 3đôi mắt 6bsáng linh ehoạt, cả ackhuôn mặt f5sáng bừng 3rực rỡ, 2c“Quân tử 62nhất ngôn, etứ mã nan etruy, vỗ 1tay làm lời athệ.” 4Nói xong, 7một chưởng 8eđánh lên 25bàn tay Long eMạc.
Long dMạc đã 88đáp ứng 10rồi, mặc cdù vì Y c9Vân mà đồng 5ý, nhưng achỉ cần 8cho nàng acơ hội 1yêu hắn, 0nàng tin 5tưởng không 8lâu sau trong dlòng của 6ehắn nhất 12định sẽ 7acó chỗ 4cho nàng.
Tiếp a2theo, thân 6bảnh Thính 15Hồ chợt 63loé, liền 5không thấy 47đâu, nàng 4asớm đã 6fđi vào trong btrận. Nàng 7cũng rất eblo lắng 8cho Y Vân.
Chỉ 4một lát 26sau, trận 78pháp được 65thu hồi.
Lăng 37Thiên và 3aLong Mạc bcùng đi 7avào, thấy 5được Y 7Vân đang d0nằm trên 00mặt đất.
Hơi 9bnước trong 9cđộng lượn flờ, ánh 4tà dương 21xuyên vào atrong cửa ađộng, hoá e2thành những bvệt sáng b3nhàn nhạt, 54lặng lẽ 14chiếu lên ekhuôn mặt 55tái nhợt 5của Y Vân.
Hai dmắt nàng b3nhắm nghiền, akhông biết elà đang 44hôn mê hay b7là không 41muốn mở 2mắt. Cả 1cngười của bnàng tựa dnhư nhành 5liễu đung fđưa trong 1agió, bất 5cứ lúc 0nào cũng 86có thể 4bị thổi a7bay đi.
Lăng 1Thiên chậm farãi quỳ 0gối trước 9engười Y 18Vân, dịu 8bdàng nói: f“Vân nhi!”
Y 6Vân từ ctừ mở 1ato hai mắt, 3nhìn thấy 1Lăng Thiên, c6thì thào cnói: “Các 76ngươi đi 2đi, con của aeta đã không b3còn, ta muốn 43vĩnh viễn dở đây 5với nó.”
“Ai 9nói con của 92nàng không 5acòn?” Lăng 2Thiên vốn afbiết thân 7mình Y Vân c6rất yếu, 61nên đã 6bmang theo e8thầy thuốc ddtrong y quán fđến, lúc d0này đang 74bắt mạch fccho Y Vân.
Chương f101 Đại 6kết thúc
Vị 7thầy thuốc e0kia xem mạch bxong, nhíu 40mày trầm b3ngâm một 3lát nói a6:”Đứa 7nhỏ tạm dthời không dcó việc e3gì, nhưng 96mà………Trong ccơ thể 71nàng còn f3có một 1luồng hàn 75khí kì lạ, 1cần nhanh 4chóng loại 5trừ, nếu adđể thời egian lâu, 0achỉ sợ fcsẽ ảnh 25hướng đến 3đứa bé.”
“Ngươi d7nói đứa e6nhỏ của 4eta là không 2có việc 57gì? Mới 8bvừa rồi 0ftrong bụng 4eta đau đớn, bbcòn tưởng 0rằng đứa 15bé không 3còn?” Y 8Vân chuyển ebbuồn thành b2vui.
“Nhưng, ftrong cơ cthể ngươi 1có một 6aluồng khí elạnh vô 0ccùng kì 5lạ, lão 88phu làm nghề 85y đã nhiều 22năm, chưa 3bao giờ 3thấy qua, 7không dám 1tuỳ ý kê 98đơn, các 96ngươi nên 0tìm một 6vị cao minh 0khác đi!” 85Lão thầy 86thuốc lắc d5đầu thở 51dài.
“Vân bnhi, trong e1cơ thể 2nàng có chàn khí alà sao? Chẳng 1alẽ là Long 9Phi?” Thanh b2âm Lăng efThiên khẽ arun hỏi.
Y 6Vân cúi 1fđầu im 8lặng, thật 7flâu sau nâng 9lên ánh cmắt đầy elệ, nhẹ 71giọng nói: 7“Hắn dùng 54băng châm 2đâm lên a9đầu ngón datay của bta, đưa 44hàn độc 31vào, nếu adta không 35đem mình 0vây trong 9atrận, chỉ 3sợ hắn…”
Quân feLăng Thiên 8nghe vậy, ahàn ý trong fdmắt loé era, sát ý bdần dần dalan tràn.
Hắn 93chậm rãi 09ôm lấy eY Vân, toàn 7tâm che chở ccho nàng, 79dịu dàng 9bnói: “Nàng eyên tâm, 04ta sẽ không btiếc bất 0cứ thứ 46gì để 10có thể ccứu nàng 2và con.”
Y aVân nhìn c5vào đôi dfmắt tràn dangập sự eetự trách 1ccủa hắn, 29cười khổ 3nói: “Chàng ctin tưởng 8ta sao? Tin 3arằng đứa 23bé là của 9chàng sao?”
Lăng cThiên vươn btay, vuốt flên mái fbtóc rối 5bời của 9Y Vân, nhỏ 11giọng nói: 2“Giống 86như lời 15nàng nói, falà ta đáng 9chết, ta fhồ đồ, 42mới không 60tin nàng, 0Vân nhi, 7nàng mắng ata đi!”
Y 6Vân xoay e3đầu, nhắm 6mắt lại, 5dựa vào bvai hắn, 16hiện tại 59nàng cái 4gì cũng 3không muốn 9nhìn, cái 3fgì cũng 07không muốn bfnghe, chỉ 8muốn tựa 10đầu chôn csâu vào datrong lòng 5engực của e0hắn, nhẹ 0anhàng ngửi 29lấy mùi 2chương nhàn dnhạt từ c0trên người 8của hắn.
Nàng 8dkhông trách 42hắn, nhưng f1nếu như 4đứa trẻ 9không còn, 4nàng sẽ 0fvô cùng 6thương tâm, 34nàng không e6biết khi 4đó nàng 1có còn chấp dbnhận hắn 4không.
Long cMạc và fThính Hồ 0theo sát c4phía sau 3bọn họ, 8Long Mạc 7mắt thấy 86Y Vân rút 3đầu vào 96trong vòng btay Lăng ebThiên, trong 4lòng vô 8cùng buồn dbả mất 95mát, hốt 6hoảng, không c6hề phát 1bgiác Thính 6Hồ đang d1khoác lên f0cánh tay 2của hắn, c4đôi mắt f8sáng như b8nước chăm 9echú nhìn 0hắn, trong fánh mắt 0flà tình 8cảm chân ethành.
Đi cera ngoài 6fđộng, Lăng 5eThiên nhìn 4thấy thị 78vệ đang 0áp giải 4Long Phi, 8hàng quang 35loé sáng, 55cười lạnh anói,” Long aPhi, ngươi 01thật là 5nhẫn tâm, feđến cả 1Vân nhi cũng 5hại. Nếu 04như Vân d6nhi có xảy 7bra chuyện f6gì, ta nhất ađịnh sẽ 8bâm ngươi 84ra thành 4atrăm mảnh. 0 © DiendanLeQuyDon.comPhong Hành, bdTật Vũ, 2trước tiên 1abắt lấy ddhắn.”
Long eMạc nghe fvậy, nói: 3“Long Phi cfvẫn là 4bnên để 1ta xử lý!”
“Không 68được, 9ta sẽ không 06bỏ qua cho 2hắn.” a9Thanh âm 5fcủa Lăng fThiên tràn 8fngập hàn cý, cùng 87với sự bquyết đoán 9ekhông cho 6người khác 46cự tuyệt.
Long 0Phi sớm 0dđã cảm 02thấy không fthể cứu 8avãn, lại 4thấy Y Vân 9rút đầu c9vào trong clòng của a5Lăng Thiên, 0bđáy lòng cnổi lên 1sự chua bxót vô tận.
Hắn 71lạnh lùng bcười, cổ 34tay khẽ 0động, hàn 19quang hiện 2ra trên đầu 7cngón tay, a9liền đâm 1thẳng vào 9trong ngực 80của mình: 6“Các ngươi 3ai cũng không dcần tranh, 26ta sẽ không f7chết ở c6trong tay bcác ngươi. c © DiendanLeQuyDon.comVân nhi, 5hi vọng 6sau này ngươi ccó thể 5bđến âm dphủ tìm 8ta. Ta biết, a5ngươi chưa 3bao giờ 6thích ta, 5nhưng mà………Ta 29lại thích 32ngươi, thật 7sự thích 7ngươi.”
Đến b7lúc chết, 0dLong Phi mới cbỗng nhiên bcảm thấy 6bđược, 7hắn sống 65cả một fđời, gần ebnhư không 79hề có ý dnghĩa, âm 9mưu giả fbệnh mười bemấy năm, eflàm hoàng 0bđế được dcmấy ngày, a7hắn cũng 8không nếm d0được sự c2vui thích c6khi có quyền 41lực trong 82tay, nhưng 0mà lại 5biết được d8thế nào 7lại mùi c1vị thê 1lương không fchịu được, 6ctrong đầu 6hắn lúc bcnào cũng 6hiện lên 4hình ảnh 05tiểu nha 3bđầu Hoàng fNhan có đôi ccmá lúm đồng 64tiền mê 2angười, abbên tai luôn 3quanh quẩn 94tiếng gọi ddThương Dung 96đại ca 1elanh lảnh 5bêm tai.
Nếu 98có kiếp 58sau, hắn dnhất định 36sẽ không 65từ bỏ 5nàng.
Ngực, 7máu tươi 8chảy ra, abđau đớn 6btruyền đến, 2Long Phi khó 3khăn nói: ad“Vân nhi, 6ngươi………ngươi………..có f2thể gọi 82ta một tiếng 1aThương Dung 9ađại ca ckhông?”
Trong 5lòng Y Vân 5đau xót, 7nhẹ giọng 4gọi: “Thương daDung đại e0ca!”
Trước fmắt một e9mảnh mờ 3nhạt, trước 97đi bóng 5ađêm kéo 47đến, Long ePhi nhìn 3thấy đôi 19mắt trong e3suốt của 0Y Vân nhìn 7chăm chú 4vào hắn, 3nghe thấy d4tiếng gọi 1fThương Dung e4đại ca c2say lòng 5người.
Hắn bthoả mãn d9nhắm mắt 8blại, vĩnh dviễn ngủ bthiếp đi.
Đường 5xuống núi ablại dài 22như vậy, 6hàn khí a2trong cơ 2thể Y Vân akéo đến, 46đầu óc 7trở nên fmê muội, cnàng nặng 1nề rơi 4vào giấc 4dmộng.
Tả fTuyết Viện 08– Nguyệt ePhủ
Từng 9đợt hương ehoa nhẹ 35nhàng lượn 4lờ quanh c1mũi, Y Vân emở ra đôi bmắt mơ f3màng, phát 6hiện mình fđang nằm f7trong khuê dphòng của 1mẫu thân aở Tả Tuyết dViện, trên b0người đang 1đắp một echiếc chăn 2thật dày.
Bên 82ngoài màn aecửa bằng blụa mỏng, 0dgốc cây f7quế đã 25nở đầy 91hoa.
Những 1đoá hoa cquế màu 9vàng nhạt 0echụm đầu 74vào nhau, 8không như bmẫu đơn, 7hoa cúc xinh 4tươi mê 9người, 01nhưng lại 5bcó mùi hương athanh nhã dcnhàn nhạt 3eđặc trưng 0của nó.
Hương 3thơm theo 9cgió đưa fvào bên 1btrong, cả b0căn phòng 71liền ngập 11chìm trong fhương hoa.
Long 1fPhi chết! cThương Dung 41đại ca acủa nàng 4đã mất.
Y bVân nhớ 87đến câu c7nói trước b4lúc chết 5của Long eaPhi, trong elòng bất fdgiác có 18cảm giác 3bi thương, 7nàng không b3biết, thì 4ara Long Phi 1fcũng thích enàng.
Long 9phi, Thương 82Dung đại aca của nàng, 1nếu như 0có kiếp 31sau, hi vọng fbhắn có 3cthể sinh cra trong một 34gia đình 6bình thường, 8atrôi qua 3những ngày 39tháng yên 4bình, không cphải vì 7tranh giành 5quyền lực 4emà sức 2cùng lực a7kiệt, mà 3là, sống 48một cuộc c3sống vui b0vẻ.
Y a6Vân đang c0nhìn hoa f9quế đến 2fxuất thần.
Chiếc frèm thuỷ btinh khẽ bđộng, một b9dáng người 40không thể a7ngờ đang 5bước đến.
Áo 4bquần bằng 7ftơ trắng, 79dịu dàng cđoan trang, 1trong tay c0bê một achén thuốc, 3bthong dong c2bước đến.
Đúng blà mẫu b3thân của cbY Vân Nguyệt 2Như Thủy.
“Nương, bsao người blại ở 9đây?” fY Vân bất 4chợt nhìn 82thấy mẫu 10thân, bi 75thương trong 7lòng trỗi fdậy, dòng 99nước mắt btừ trên 5gương mặt 4gầy yếu acủa nàng 4lăn xuống.
Nguyệt 3Như Thủy bengồi xuống 7cbên giường, eđem chén e7thuốc trong 2tay đặt 72trên bàn, 28đưa tay 54lau đi giọt b9nước mắt ecủa Y Vân, 6dịu dàng cnói, “Vân 0nhi, ngươi cdđã chịu 12khổ, lúc 10này cảm athấy thế 4nào, có c8còn lạnh 9akhông?”
Y efVân hiện etại mới fphát hiện 8nàng không 5còn lạnh 4nữa, còn 61có chút 62cảm giác 78nóng, liền 56vội vén 8tấm chăn 21bông trên fngười ra, 9nói: “Nương, 85Vân nhi cảm dathấy tốt 22hơn rất a1nhiều. Có cchuyện gì e6vậy, vị 6bthầy thuốc 5ekia chẳng baphải nói 10hàn độc ctrong người 33Vân nhi rất ckhó loại 23trừ mà? 1Đứa bé ckhông có b3sao chứ?”
Nguyệt 5aNhư Thủy 6khẽ mĩm 2cười nói: 35“Ngươi 47đã quên amẫu thân d2là thần 9y sao? Đứa 16bé vô cùng akhoẻ mạnh.”
Y 1cVân khẽ 22cười, nói: f0“Nương, 2người tới fekhi nào? 1Làm sao lại 71biết Vân 66nhi bị bệnh?”
“Ta 2acùng đi 7đến với 12Thính Hồ, fphát hiện 8ngươi đem 8bhai tiểu dnha hoàn 79vây ở trong d5trận, ta 0dliền cứu 5các nàng bra, từ trong bmiệng các 7bnàng biết 23được ngươi achạy trốn, 6ta đoán clà ngươi ađi tìm Lăng 6Thiên. Sau 5lại nghe 5thấy Long e2Mạc và 27Lăng Thiên 75đi đến 5Ô Mi Sơn, 5ta nghĩ có dblẽ ngươi 6cũng ở d2đó, cho canên để 4Thính Hồ abvội vàng 0đi tới cÔ Mi Sơn. 47 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ cngươi lại 15trúng hàn 63độc, hôm e7qua được abọn họ 2cứu về, d4Long Mạc 2ađã cho gọi a8hơn mười 11ngự y để 2dkhử độc ccho ngươi, 4bởi vì 2ngươi đang 9amang thai, 0nên các 2ngự y này 1đều không 0dám dùng 3thuốc, may 23mắn là 0có mẫu 71thân, mới c0có thể bgiải quyết 9chàn độc 9ftrong người 86ngươi.”
Nguyệt dcNhư Thủy efthan nhẹ 3một tiếng, c5nói :”Long 9Mạc, hắn dđối với 8bngươi là e5tình thâm 15ý trọng, edhy vọng fhắn có 1thể sớm 4buông tay.”
Y 7Vân nhớ fđến Long 36Mạc, trong flòng lại 3tựa như 7ngũ vị 92bị xáo 50trộn, cảm 7egiác rối 64bời.
“Nương, 64bọn họ a9hiện đang 9cở đâu? aVì sao không b0thấy bóng a8dáng?” 73Không thấy 2Lăng Thiên dfvà Long Mạc, b6Y Vân có fchút kinh c3ngạc.
Nguyệt aNhư Thủy 95đứng dậy, 43trầm mặc cthật lâu, 31nói :”Vân 6nhi, hai người 9abọn họ 8đi luận 3võ!”
Y 4Vân kinh ahãi, thân 4mình khẽ 94run, “Nương, 6người nói d7bọn họ dđi luận avõ sao? Ở 4nơi nào? 93Vân nhi muốn d9đi ngăn 4cản bọn 3họ!”
Nguyệt c0Như Thủy 8xoay người d9lại giữ 37chặt lấy bbY Vân, lắc 60đầu nói: 80“Vân nhi, fbngươi cũng 6đừng có cquan tâm, 2hãy để 3cho bọn 3họ tự fgiải quyết bvới nhau 1đi, đây elà ân oán b3giữa bọn 66họ, cũng fđã đến alúc kết 21thúc, hai 90người bọn eahọ đều 44là người bưu tú như 94vậy, ta fnghị bọn 9họ sẽ 31không dễ 11dàng từ 9dbỏ đâu. f © DiendanLeQuyDon.comNgươi không ccần lo lắng, 3phải kiên 66nhẫn chờ 1fđợi.”
Chờ 00đợi, cảm agiác này c2khó chịu f0đến nhường 7nào!
Nguyệt 7Như Thủy 2đưa thuốc 2đến bên 9emôi Y Vân, 7Y Vân uống 00thuốc xong, a4liền đứng 0ebất động 45ở cửa 2esổ, nhìn 3choa thơm 4nở đầy 9trong viện, 6chờ đợi a0hai người 3trở về.
Nguyệt 8Như Thủy clặng lẽ 8lui ra ngoài, f5nàng hiểu 23được tâm eatình hiện 2tại của fdY Vân, bởi 8dvì nàng ffcũng từng 3như vậy.
Sự 6yên tĩnh d3của một 3buổi chiều 9thu, ánh 4nắng ngoài aphòng nhàn 9nhạt, hoa bfcúc ở trong 6bsân lay động 6theo làn 12gió, sinh 0động mà 9rực rỡ 3như vậy.
Sắc 8bmặt Y Vân cbình tĩnh 7vô cùng, dnàng tin 64tưởng hai dngười bọn bhọ sẽ b5không xảy cfra chuyện 40gì, nàng 15tin tưởng 0họ sẽ 6btrở lại. 0b © DiendanLeQuyDon.comBởi vì, 7trong hai d0người bọn 8họ cho dù 66là ai bị dthương, 2nàng đều 9bđau lòng.
Thật 9alâu sau, 40sắc trời d6dần chìm c4sau hướng 8tây, cửa e4Tả Tuyết cViện nhẹ 1nhàng mở dera, một 04bóng người 8đón lấy dánh tà dương 22chậm rãi 2đi đến.
Hắn 84xuyên qua febụi hoa, b2một thân 4bạch y như 1tuyết, theo 8gió tung 63bay, ánh 2btà dương 1chiếu rọi, 5gương mặt bngọc sáng 9rỡ, cả 4người hắn 6ftuấn mỹ e4siêu phàm, e5phóng khoáng 2cđến xuất 7thần.
Là 4Long Mạc!
Đôi 3mắt Y Vân 5anhìn chăm 67chú vào 40cửa viện, 96không thấy 6có ai nữa abước vào.
Tâm 04tư bắt 9đầu bồn b9chồn.
Lăng 4fThiên vì asao chưa 8trở về? 6Chẳng lẽ….?
Sẽ 5không!
Y 9Vân chậm 93rãi xoay 75người lại, 2đôi mắt 8trong suốt 6fcủa nàng 3hướng về 65phía Long fMạc vừa 3bước vào.
Mặt a3mũi của bnàng thanh 9clệ như 1fnước, ánh emắt sâu 2thẳm như 3hồ nước 6csâu, khí 8chất thanh 1khiết như 2hoa lan.
Trái atim Long Mạc 8dlại không 3cngừng đau 44nhói.
Vân 16nhi, hắn 96vẫn phải atừ bỏ 1nàng sao? 6Chẳng lẽ afông trời 8là đang a4trừng phạt 29hắn vì ddtội lỗi 8trước kia 4sao?
Trong 4lòng tuy 89rằng không 20cam lòng, 90nhưng mà, 10chỉ cần e7nàng có 3thể hạnh aphúc, hắn 1tình nguyện 8bbuông tay.
Hắn c1không muốn 50đi trên a0vết xe đổ 9của phụ fhoàng, cầm ftù Nguyệt 9Như Thủy 8mười mấy 5năm, cuối 6cùng cũng 2là một 7cmình ôm f3buồn bã.
“Đại e5ca ca, hắn 8đâu?”
Y 7Vân bước 6đến, dịu d9dàng hỏi, atrong giọng 4nói lộ dra sự run b0rẩy không 0thể che 51giấu.
Long 6Mạc giương cdmắt nhìn f1Y Vân, đôi 3mắt hắn 4tối đen benhư mực, 0cưu tư ở ftrong lòng 3cũng như eáng mây 4trắng bay 5etrên bầu ftrời.
Hắn 4aluôn luôn cdịu dàng etao nhã, 77hắn luôn d5luôn điềm atĩnh lạnh 2blùng, nhưng 0mà, lúc 54này hắn dvẫn không d0kìm được 7tâm tình ebất ổn.
Vân b9nhi, trong 4lòng chỉ f8nhớ tới 0hắn sao?
“Vân 6nhi, ngươi 8có yêu ta e9không? Trả 10lời ta!” 1Hắn hỏi.
Y 4Vân ngẩn 31ra, nhiều 5dnăm trước 4ở Lăng e5Hà, vị 89thiếu niên dtuấn mỹ 2mà ưu nhã 0bkia, một 7thân bạch f1y thanh thuần, 71ngồi ở 6mũi thuyền, b5dáng vẻ 0thoải mái 1bthổi sáo, 59dần hiện 75lên trong 4dlòng.
Tiếng 1dsáo du dương 9kia, như 22thổi vào ađáy lòng 03thiếu nữ 4của nàng.
Nàng 04nhẹ gật a8đầu, nói: b“Có yêu!” cThanh âm 5rất thấp, 69nhưng giọng cdđiệu vô 75cùng kiên 6dđịnh, “Ta 09từng mỗi 0ngày đều 0bnhớ tới 91ngươi, khi 7đó, ngươi cchính là 5giấc mộng acđẹp nhất 5trong lòng 1ta, giúp dcta trôi qua c3những ngày 37tháng cô aquạnh. Ta 2thích mặc 6bạch y, 14bởi vì d5ngươi thích fcmặc, ta cthích đánh dđàn thổi 4sáo, cũng 53bởi vì 6ngươi thích 1nghe. Nhưng emà Lăng 66Thiên lại 5giống như fbmột cơn ebgió ngỗ cngược, fthổi tan 1fgiấc mộng dacủa ta, e0lúc đó 45ta mới biết, 4thật ra d8ta đã………”
“Được c5rồi.” 8bLong Mạc 4cắt đứt 73lời nói 8của Y Vân.
Hắn 1đã mãn 4enguyện.
Hắn b6biết, hắn 06là giấc bdmộng của 2amột thiếu 3dnữ ngây ethơ, Lăng 0Thiên mới c7là người canàng thật 1sự yêu c7thương.
Nhưng 3mà hắn dhiểu rõ, f7Y Vân không 81phải là b5giấc mộng 7trong lòng 31hắn mà 56là người 7hắn yêu 2thương sâu asắc.
“Đại 44ca ca,” 4eY Vân gọi 2bLong Mạc, 2a“Vân nhi, e2vĩnh viễn cesẽ không 93bao giờ 0quên ngươi!”
Long 3Mạc quay 5đầu mỉm e8cười, trong emột khắc 0này, có eeánh mặt btrời loé ebra trong đôi 2mắt hắn.
“Thính c8Hồ là một 5cô nương 8tốt.” f9Y Vân nhẹ 5nhàng nói.
Long 8aMạc gật 9đầu, hắn a8biết, nhưng amà lòng efhắn đã f3bị Y Vân 0bchiếm giữ, adhắn không 54biết liệu 26có còn chỗ 18cho nữ tử 83kia không.
Long 2Mạc xoay 67người chậm frãi rời 16đi.
Y 4Vân nhìn e4bóng lưng 5Long Mạc 3dthầm than 7nhẹ, chỉ 5mong, Thính 3Hồ có thể 2xoa dịu 0nỗi đau 1trong lòng 9Đại ca d0ca.
Nàng cngồi lại eebên cửa 75sở, nhẹ 4fnhàng trải 1ra mảnh 2giấy Tuyên 1Thành, mài 0mực, bắt 2đầu tỉ 3dmỉ hoạ 5lên.
Ánh eatà dương 0cuối ngày 7chiếu lên 90cổ tay của dnàng, làm 5cho những dangón tay 9fnhỏ nhắn d0như ngọc 5của nàng dephủ thêm bmột tầng 0ánh sáng bvàng nhạt.
Nàng 2nhập tâm efvào bức 2etranh, mãi 50đến khi 99ánh mặt 4etrời chìm f8sâu, mãi cđến khi 5bên ngoài bcửa sổ 6vầng trăng aesáng rõ 8cmọc lên.
Ánh 6atrăng nhàn denhạt bao 01phủ đất eetrời, bức f6tranh của dY Vân cuối 6cùng cũng 8hoàn thành, bQuân Lăng 0Thiên một 6ethân tử 70y.
Bầu 8trời xanh 1thẳm, thảo 90nguyên bát 55ngát, Lăng 2Thiên tay 3giữ dây 0cương, phía 7sau là một ehắc mã 4anh dũng.
Tử 78y ở trong acgió tung 4bbay, mái btóc đen acũng theo 2cđó lay động, 6hắn anh 77tuấn phi 2phàm, tiêu 9bsái xuất 4trần.
Y eaVân lặng ayên bên 9bức hoạ 47Lăng Thiên, 2tâm tư như 27hoàn toàn 9bđắm chìm e7trong bức 2tranh.
Hắn 6vì sao vẫn 3chưa trở 7lại, nàng cbiết ân 5coán giữa 2cbọn họ f9đã chấm 1dứt. Toàn 4ebộ thù 04hận đã 6eđược bỏ 60xuống, hắn 3nên trở 6lại nha.
Bỗng 4nhiên có emột hồi 4tiêu từ 8ngoài cửa 8sổ truyền 08đến trong 3vành tai.
Y 5Vân mỉm dcười, đôi 2bmắt sáng btrở nên 4đong đầy 8tình cảm.
Nàng abuông bức b9hoạ trong batay, vén 4lên bức 1màn cửa d0sổ bằng 3alụa mỏng.
Hoa ethơm đang 0tràn ngập 5trong sân, 8một nam 1dtử mặc c3tử y đứng 5bbất động 63nơi bụi 9hoa.
Ánh 27trăng đổ axuống, gió cdthu khẽ 6khàng, ánh 40trăng như anước vẩy clên người 0bhắn, ánh fsáng nhàn 86nhạt như dbbao phủ 6lấy hắn, ctôn lên 5fsự anh tuấn 02kiệt xuất.
Ống 50tiêu đặt 81ngang bên amôi, đang dung dung thổi d2lên.
Ống 0tiêu kia 2dche đi một 0phần gương fmặt hắn, 2nhưng đôi bmắt thâm 8sâu lại 76không chút 5kiêng kị 9nhìn thẳng fvào khuôn cmặt như 73hoa của 1cY Vân, trong f3ánh mắt 31là tình 6cảm dịu edàng như adòng nước 5mát lạnh, 1athâm tình 01vô cùng.
Tiếng 09tiêu kia c2du dương dvui vẻ, 17Y Vân thật 68không biết 5ống tiêu 2cũng có e3thể thổi e2ra một khúc 77nhạc rộn 42ràng như d1vậy.
Y eVân nhìn 4hắn, trong b6lòng bỗng 54nhiên nhớ 4đến dáng f3vẻ của 6hắn khi 7lần đầu 1fgặp mặt, 7ckhi đó hắn 7một thân 71hắc y, bộ 2ddạng cưỡi cetrên hắc 1mã, thổi cftiêu lại c9lạnh lùng cenhư vậy, daánh mắt 0chỉ có 3sự rét dalạnh, tiếng etiêu lại 04u oán.
Ánh 36mắt sắc 62bén đó 84của hắn 2đã khiến 69nàng làm 3đứt một 1rồi lại 82thêm một fdây đàn, 78cũng chưa c4từng nghĩ, 39có lẽ từ 88khi đó, 4adây đàn ctrong lòng 9nàng đã dbị hắn 36gẩy lên.
Trong 17cuộc sống d2sau này, 9hắn xảo 67quyệt, hắn 5dbá đạo, dhắn tà ama, hắn 0đùa cợt, dhắn hờ 9hững, hắn d6anh tuấn, 6hắn ngạo 8mạn, hắn 2nho nhã, ahắn dịu 7dàng, hắn 2atự cao tự fđại, hắn 6thâm tình 93vô hạn, eddáng vẻ e3hắn biếng anhác cười cftà, còn 94có đôi 6mắt sâu dbthẳm như 4mặt biển 89kia, tất 6cả đã 3khiến cho 7elòng nàng dftrong lúc 2cvô tình 6eđã rơi 1dvào tay giặc, cmãi cho đến akhi bị chìm 14sâu vào 5trong đó, eckhông bao 44giờ…….có cthể tự emình thoát ekhỏi.
Nhìn bbhắn, trong elòng liền eerung động, 4có một 87loại cảm 13giác từ f7trong lòng 1nhẹ dâng 4lên, Y Vân cbiết, loại 56cảm giác cnày được e2gọi là 6ehạnh phúc.
Y dVân nhẹ ecười, trở 6vào trong 27phòng, ngồi eở trước 4chiếc đàn 2ngọc của 0mẫu thân, 6achỉ khẽ begẩy, một 21tiếng đàn 8thanh nhã aaliền từ b5đó vang dra.
Tiếng c6nhạc dịu f8dàng, trong 5suốt, vui 1tươi.
Giống 96như lời 7bthầm thì 8của đôi 23tình nhân, 99lại như 25tiếng nước bbchảy róc 50rách.
Tiếng f4đàn cùng a0tiếng tiêu efhoà vào dnhau, trong ckhông gian 87bóng đêm 26yên tĩnh, cfđặc biệt 4làm say lòng 0người.
Tiếng eatiêu càng clúc càng bgần, đột 69nhiên ngừng b0lại.
Một d9đôi tay 24mạnh mẽ aôm lấy eY Vân từ b1phía sau, 6hơi thở ariêng biệt 3của Lăng 44Thiên bao 3phủ xung 1cquanh, mang a0theo hơi cấm lan toả.
Thanh 2âm trầm 4thấp dịu 3bdàng, nhẹ dgọi ở fabên tai Y 7Vân: “Vân 8nhi, Vân 0nhi…”
Chiếc b6cằm của fbhắn đặt f8lên mái 0tóc của 8nàng, nhẹ 10nhàng dụi 4fvào.
Gương 3mặt Y Vân 10lại trở 0nên lạnh 8blùng, chậm 5rãi xoay 4người, enhìn vào 95đôi mắt 5thâm sâu 7chân thành ecủa hắn, 0có chút boán trách 9nói: “Chàng 6đi đi!”
Lăng 0Thiên hoảng 4sợ, dè 0dặt nói: 2b“Vân nhi, f7đừng tức 78giận, ta fblà tên ngốc, 53là tên khốn 02kiếp, thật 0ra ta sớm 5đã tin tưởng cnàng, chỉ 4tại ta hồ 48đồ.”
“Chàng fcó tin hay 2không ta bđây không 1dquan tâm.” cfY Vân nghiêm 2giọng nói: b8“Chàng f8tin ta, nhưng 0mà ta còn 7achưa tin fachàng nha.”
“Vân 25nhi, ta đâu 36có làm chuyện 8gì sai.” 8cDáng vẻ 1Lăng Thiên 3tội nghiệp benói.
“Ta 7hỏi chàng, abtúi hương 3em bé cưỡi ccá ta đưa 2bsao lại 3cở trong 3atay Hồng 3Điệp, nàng 3nói đó flà tín vật bđính ước a7chàng đưa f0cho nàng, 7acó phải c4hay không?”
Cái 2emiệng nhỏ 9anhắn của 4Y Vân cong f7lên, lạnh 6giọng nói.
Lăng 2Thiên nhìn 0vào gương 5fmặt như 9ngọc của 18Y Vân đang 0ccứng lại, 53nghe thấy 5bgiọng nói e5lạnh lùng 8anhư băng 5ecủa nàng, c0khuôn mặt e8anh tuấn dliền bị 8hù đến 7trắng bêch.
“Vân 2dnhi, lời 1nói của 54nữ nhân 6ác độc fkia nàng 31cũng tin 9sao? Ta mất e2đi nàng, 2đã đau 8lòng muốn 5chết, sao f7còn có thể c5quan tâm 1dđến nữ dnhân khác. 6a © DiendanLeQuyDon.comTúi hương 0kia là Hồng fĐiệp thừa 5lúc ta say 9rượu trộm bdđi.”
Y dVân cong bmiệng lên, chờn dỗi 0nói: “Ta ckhông tin, 4cchàng say a1rượu, người 50khác sẽ 9dlợi dụng e5gần gũi 6dvới thân 3thể của 6chàng?”
“Ta 0tưởng……….tưởng 4đó là nàng, 0dnhưng mà dta rất nhanh 0đã nhận 1ra mình nhầm 4lẫn. Vân 9nhi, ta với 28nàng ấy dthật sự bckhông có 3gì! Nếu 2nàng không ftin, chúng fta lập tức a8đi tìm Hồng bĐiệp đối 8dchất.” 7cLăng Thiên f2nói xong bgiữ chặt 96lấy bàn btay nhỏ c3bé của 16Y Vân định 5cbước ra 45ngoài.
Y 8Vân “Phì” 13một tiếng 6bật cười.
Lăng 1cThiên quay 08lại, nhìn f3thấy đôi 2má lúm đồng 71tiền như d1hoa cùng 8với ánh 1mắt ranh 0emãnh của cY Vân, mới 0fbiết mình 1vừa bị 5đùa cợt.
Hắn 3ôm chặt a9lấy Y Vân, ađầu ngón 0tay điểm 43nhẹ lên 2chóp mũi 51của nàng, ftức giận bnói: “Tiểu 5ma nữ này, 3nàng nói 82xem, ta nên 7trừng phạt 0dnàng thế 7dnào đây!”
Cúi eđầu, hướng b6về phía 4đôi môi banh đào 1của nàng dmà in một 1enụ hôn 90thật sâu.
Y 8Vân đỏ 7mặt, đẩy ahắn ra, 29hỏi: “Hồng d0Điệp đâu?”
“Ta dđã phế e0võ công 04của nàng, 57thả nàng 99đi rồi. 28 © DiendanLeQuyDon.comHy vọng 6fsau này nàng 8ecó thể datự chăm csóc bản 82thân thật ctốt. Mới 8vừa rồi 50ta cũng đã 6giải tán a1toàn bộ 2thuộc hạ. b © DiendanLeQuyDon.comCho nên mới 4etrở vể d7muộn như d3vậy.”
“Thật 4sao?”
“Đúng 62vậy, ta 4không muốn 3tiếp tục 3trải qua 18cuộc sống 2đánh đánh 8giết giết, 88hy vọng 0bọn họ 3cũng có bthể có bnhững ngày 8tháng bình bethường, dchỉ là 45bọn họ 7không muốn 4brời khỏi eeta, đều 5ftheo ta trở 9fvề Trường f3Thành chăn bdê, ta nghĩ 4ccái thôn 3nhỏ của 5chúng ta 8sẽ trở a9nên náo e8nhiệt hơn.”
“Chàng 84sẽ không abao giờ 47báo thù cdnữa sao?”
“Không, e4trải qua b1chuyện lần 0này, ta cảm dthấy không 7thể không 0ccó nàng, 3giữ lấy 27thù hận 2cũng chẳng bcó ý nghĩa 86gì. Huống e0chi, ta nhìn 7bthấy kết b6cuộc của bLong Phi, a2ta không 4muốn cả dđời phải fsống trong ethù hận. 3 © DiendanLeQuyDon.comLong Phi chết 6đối với a5Long Đằng 39đã là một 1cđả kích 12rất lớn, cdhắn sắp d9thoái vị. f9 © DiendanLeQuyDon.comTa tin rằng 1sự cô độc 6quạnh quẽ 2sẽ theo 9hắn suốt 2quãng đời bcòn lại, 9hắn sẽ a5không sống cmột cách 96dễ chịu. 1a © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, fLong Mạc 49cũng đã 78rất day 0dứt, ta 33tin hắn 3sẽ là một f2vị hoàng c9đế tốt.” 52Lăng Thiên 46trầm giọng 4nói.
“Vân 64nhi,” Hắn fabỗng nhiên 3cquay đầu, e0ánh mắt 4ctha thiết 79nhìn Y Vân 67nói, “Ngày eemai, chúng aeta cùng nhau 6cquay về 7bTrường 73Thành được 0không?”
“Ta 7dvì sao phải fcđi theo chàng? dVẫn phải 7làm nha hoàn 27của chàng 0sao?” Y aaVân hắng 2giọng một fcái, học ctheo giọng 65nói thong 3ddong mà lười cbiếng ngày 4có của b5Lăng Thiên, 7nói, “Nói 1fcho ngươi 98biết, làm anha hoàn a1của ta, bcũng không 8phải là 30chuyện dễ c2dàng!
Khi cta khát nước 7ngươi phải dvì ta mà cbưng trà ddâng nước;
Khi 05ta dùng cơm 51ngươi phải davì ta mà 01rót rượu e7gắp thức b3ăn;
Khi 3ta nghỉ 8ngơi ngươi 06phải vì b5ta mà cởi 6áo nới 9dây lưng;
Khi b4ta tắm rửa dngươi phải 3fvì ta mà bfchà vai lau 1lưng;
Khi 8ta buồn 72chán ngươi dcphải vì a9ta mà đánh 41đàn ca hát;
Khi 92ta buồn bcphiền thì dngươi không efđược vui avẻ, phải 0dthay ta giải 6sầu;
Khi 1ta vui vẻ 7thì ngươi 56không được dbuồn phiền, 66phải cùng 8ta chung vui;
Khi 54mùa đông b5rét lạnh 0ngươi phải 7vì ta mà 9ủ ấm giường;
Khi f5ngày hè 9bóng bức 8angươi phải bvì ta mà bquạt gió 03khua muỗi;
Hừ, bta đây mới d7mặc kệ?”
Lăng 5Thiên nhìn 1dáng vẻ 7dxinh đẹp bcủa Y Vân, ftươi cười, ađó là nụ a1cười hạnh 7phúc từ 6tận đáy dlòng, “Không 8phải nàng 4làm nha hoàn 0ccủa ta, 7dmà ta sẽ delàm nô bộc 0cho nàng, 9được không? 3Nô bộc ecả đời, dvì phu nhân 4bnàng mà bcbưng trà b6rót nước, 7trải giường c5xếp chăn, fdkhua muỗi, 0làm ấm 1giường, 0chà vai lau 81lưng, được 6chứ?”
“Cái fnày cũng fbđược nha!” baY Vân mỉm bcười nói.
“Nhưng 7dnàng phải 07đồng ý fvới ta một 4eviệc!” 5Đôi mi Lăng c6Thiên bỗng benhiên đông e2lại, nói.
“Chuyện cgì?” Y bcVân kinh d3ngạc nhìn 8nét mặt b2ngưng đọng ccủa hắn.
“Sau 4này không 0cho phép 6bnàng tiếp aftục đem 2dmình vây 2trong trận, 1làm ta lo 9lắng chết 11được, 7ta cũng sẽ 8rất đau 4clòng.” a1Lăng Thiên fanhớ đến achôm nay Y 8Vân bị 5bgiày vò 51ở trong 26sơn động, 7mà bản abthân lại 4thúc thủ 7avô sách, 2trong lòng 7eliền buồn c8bực.
“Sẽ 2không!”
Y 3aVân nhìn 8thấy dáng 9vẻ lo lắng b1của Lăng 40Thiên, có 9chút đau 6lòng nói.
Nàng 5bđồng ý 2brất sảng 93khoái, nhưng 6trong lòng elại thầm dnghĩ: Ta d8không đem 31mình vây d2trong trận, 2nhưng nếu 2chàng chọc 80ta tức giận, cbta sẽ đem 5chàng vây 7trong trận.
“Vân 7nhi, người e6trong bức atranh chính 0là ta nha!”
Lăng 03Thiên nhìn 4thấy bức 5hoạ trên 65bàn của 46Y Vân, ánh 4nắng nồng a1ấm nói.
“Nhưng b5mà, chỉ d6có ta sao blại không acó nàng!”
Lăng 1Thiên vừa 60nói vừa 44nhấc bút, f9nhẹ nhàng a0múa bút, bở bên cạnh 26thân mình ecủa hắn 4cvẽ thêm 4emột nữ etử. Một 6thân bạch 7y thuần 0khiết, đôi 69mắt đẹp 5linh hoạt, 01mỉm cười cnhẹ nhàng, 91chính là 2Y Vân.
Y 2dVân không b9ngờ khả enăng hội 75hoạ của c1Lăng Thiên 5cũng không ftầm thường, 44luôn miệng ebnói: “Không 2tệ! Vẽ 33rất giống 0dnha!”
Hai 4người tựa 3vào nhau 5dcũng đã 6trở thành a0một bức 3tranh tuyệt bmỹ.
“Vân 2nhi, nàng axem bức 66tranh này 7chính là eccuộc sống b2sau này của 6chúng ta. 02 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 4dbức hoạ 8vẫn còn 84chưa xong.”
Lăng a7Thiên liếc 3nhìn lên acbụng của 55Y Vân nói: 1“Còn phải 9thêm vào 1một người, bhai người, 5dba, bốn…..”
“Đâu 2ra nhiều 6người như avậy?”
Lăng f3Thiên khẽ 3dvuốt lên 44bụng của 7Y Vân nói, f“Tất nhiên 2là con của fdchúng ta, cacòn có con 79của con d1chúng ta.”
Nói dxong, tha 0thiết ôm 55lấy Y Vân.
Bên 0fngoài cửa 6sổ, gió 0nhẹ phe 81phẩy, hương 99hoa nồng a7đậm, ánh f4trăng xinh adđẹp.
Bên actrong cửa 2sổ, thân 3người tựa 1vào nhau, 8tình ý nồng eấm.
Lạc 33hoa dĩ tác 80phong tiền 6vũ, cừu 8bhận dĩ 2hóa hoàng 41hôn vũ.
Ân bcần hoa 90hạ đồng dhuề thủ, bdcanh tẫn 33bôi trung 1tửu.
Y fenhân bất bdụng liễm 9nga mi, ngã 79diệc đa 30tình sách 1mã bôn.
*Hoa f9rơi bay múa 4ftrong gió. 4 © DiendanLeQuyDon.comThù hận f6hoá thành dacơn mưa c8đưa tiễn 6hoàng hôn
Dưới behoa ân cần 1enắm tay 60nhau. Càng 9dthêm tình 6ý tràn đầy a6cùng nâng 8aly rượu
Người 97ấy không dcần thu edlại ánh 75nhìn, ta acũng đa 3tình thúc 53ngựa bôn*
Hết 0trọn bộ.
|
| 10.05.2012, 00:07 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: muatuon
|
 |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 29.04.2012, 15:36 Bài viết: 36 Được thanks: 19 lần Điểm: 1.81
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 1
hi hi  truyện của Nguyệt Xuất Vân lúc nào cũng hay  cảm ơn Ami 
|
| 11.05.2012, 13:11 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lee HaEun về bài viết trên: ngocquynh520
|
 |
|
Học sinh mới
Ngày tham gia: 11.05.2012, 14:31 Bài viết: 2 Được thanks: 0 lần Điểm: 0.5
|
 Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 1
có thể giúp mình không? gần đây mình cop truyện từ diễn đàn về máy đều không đọc được, trước đây không bị như thế. mình không biết làm thế nào cả. cảm ơn nhiều!
|
| 11.05.2012, 15:38 |
|
 |
|
Học sinh mới
Ngày tham gia: 23.05.2012, 01:22 Bài viết: 1 Được thanks: 3 lần Điểm: 30
|
 Re: Vân Thường tiểu nha hoàn - Điểm: 10
Mình 0lúc đầu ađọc văn 04án, đã 1có ác cảm 87với nam abchính Long d6Mạc!Nhưng drồi đến e4khi đọc, fcMình cảm 4nhận được 95cái tình bcủa nữ 19chính! Được crái tim mù 8uáng u mê 3eủa Long a1ạc!Hắn da lánh nàng, 34ói những 16ời làm 3ổn thương cđến nàng, 16ạnh lùng d6hông thèm 8hìn mặt 67àng, chỉ 6fì một lý 9o duy nhất! 0fắn sợ 9cự rung động 6rong trái aim của hắn bành cho nàng, 0ợ tình 38ảm chân 3hành suốt fáu năm của 9ắn bị 0àng cướp 1ất, sợ 07hụ tấm dòng của b2hiếu nữ 4ăm xưa. 84 © DiendanLeQuyDon.comắn sợ, 5bợ trái 8im hắn ko 3òn dành daho nữ tử eăm xưa. Long bạc không f3iểu hắn 6ì sao cứ 6cỗi lần eahìn thấy 41àng thì e6uôn nói d7ời châm 4học, kỳ fhật hắn 1diết thật 7a trong lòng bũng không chải muốn 9bhư vậy. 9 © DiendanLeQuyDon.comó lẽ là fcợ, sợ 1hính hắn 4ũng sẽ 3aị nàng 8ê hoặc.Nhưng e2rái tim hắn aẫn ko ngừng fđập lên 89ên nhìn 0hấy nàng. 4 © DiendanLeQuyDon.comắn yêu 7àng bằng 9ả trái 1aim, bằng 4dhính con agười nàng.Sự ahật được chơi bày. |  |  |  | Trích c4ẫn: Là 68a lấy từ f4rong tay Y 7ân." ahanh âm Nguyệt 6ạ Hương 99ất nhẹ, edhi nghe vào erong lòng 1ong Mạc, 1ừng lời 6ừng chữ 8hư một deũi tên nhọn, 68đâm vào 4eim của hắn. 0 © DiendanLeQuyDon.comắn cả 0gười run aẩy, trước ffắt tối 4ầm, đầu f1ối nhũn fa, liền 07gã ngồi e7rên thuyền.Long 8fạc cảm 0hấy linh 23ồn hắn 45hư bị rút cđi, trước 5ắt một 6ảnh mờ 7ịt, tri 1iác dường 7hư cũng fất hết! dfrong nháy 7dắt, gương 7eặt Y Vân 92hư hoa dần 4ần hiện 1ên trước fặt hắn afong Mạc 9ít một 9dơi, tâm 3o rút đau 1bđớn, hung 3ăng quất a4ên ngựa…..Long 33ạc cũng 0fhông biết 7ắn đã bhạy bao 7âu, trên dặt sông abẫn như 8ũ không 3eó bóng dáng 9hiếc thuyền d0ớn, thuyền 28ia không 0ghĩ lại bchanh như 5ậy. Lãnh fguyệt dần bần giăng eên, đem 4ánh sáng 7frong trẻo, 20ạnh lùng 73oi rõ mặt fđất…..Ánh 7brăng mang 4heo hàn ý, dió đêm 8uyên qua 4àng cây, fbá cây rào 77ạt rung c2động, ngay dả lãnh 9guyệt, ngay baả gió dường 6dhư cũng dười nhạo 87ắn, chế fciễu Long 80ạc hắn, e8ừ khi nào 82ại ngu muội 60hư vậy…..Chẳng 1iết từ deúc nào, fột giọt 93ệ trong 8uốt từ b1hoé mắt 05ong Mạc 34hảy xuống, baắn từ 5chỏ đến daớn, cho 9ù đã trải 1cua bao nhiêu 4đả kích, 71ắn cũng 1hưa bao giờ 56hóc…..Hắn 91ảm thấy 9ột loại 5rống vắng, 2ô độc 1arước nay 3hưa từng c5ó, một 3oại cảm b2iác yếu b7đuối chầm 9hậm hiện 4aên trong 75òng. Hắn cất đi nàng 8ao? Không! 4ắn nhất cđịnh phải c1ứu nàng 9rở về, bau đó hảo 7cảo yêu 42àng, nàng d4ĩnh viễn f1à của hắn.Long 7ạc cứ 4hư vậy bđánh ngựa 1fhạy như 1điên, từ d2oàng hôn b6ho đến 83hi bóng đêm 5ahâm trầm bao phủ, dại từ 8bđêm chạy bãi cho đến 5hi tia nắng 9an mai đầu 76iên vừa 21ộ, cứ eahế cho đến 9bhi sắc trời 9ừa đúng 7agọ. Nhưng 31à hắn vẫn 55hông tìm 7hấy nàng, 7ặt sông bcrắng xoá, 7hông thấy 1ột chút aóng dáng 4don thuyền a3ia. Không aiết từ aúc nào, 3ầu trời 9ổi lên 67ột cơn 7bưa. Mưa 0ùa xuân, dói không 7bớn nhưng 0ũng không 3chải là 8hỏ. Hạt 8ưa bao phủ fbả trời 88đất. Đánh ddào Long Mạc, 24ũng đánh 9ào tâm hắn, fhưng hắn 6cẫn không 4ó một chút 4bhản ứng…… ….Long 3ạc còn 3uốn chạy 5đi, nhưng 7gựa lại cđột nhiên bgã xuống a0đất, cuối eùng vẫn 43à không 7được. bc © DiendanLeQuyDon.comrong rừng b8ây dường e8hư xuất 8eiện bóng 4áng của 3àng, Long ddạc nhào 5ới, gió 2ay cây động, 0á rơi hoa 73ay, cái gì 61ũng không 3ó. Long 7ạc loạng 1hoạng chạy cội tới acờ sông, 34rong nước 3uất hiện 0óng dáng eeủa nàng, dàng trong 37ước, nhẹ 2hàng cười, 8bong Mạc 44êu to Vân 6hi, nhào cới. Bọt d5ước văng 7ên, hắn agã vào trong bước. |  |  |  |  |
Ai 4ảo thế 5ian yêu là fhổ! Mình 0ó lẽ đã 98hóc, khóc f9rong lòng.Giây 3hút này, 07ọi thứ 16ung quanh, behông chỉ bdhân vật, fả chính 9cình nữa, mọi 2ahứ như bahết lặng.Lý 45rí hắn 36hước từ 0bự hiện aciện của 81àng, nhưng abđó cũng a0à lúc trái aim hắn không 49gừng gọi 4aên nàng. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐể rồi 3bđến khi 03ý trí và d2on tim hợp 1hất thì 52đã quá 10uộn để 0hận ra nàng 5uôn bên baạnh hắn!Suốt 2áu năm, 4àng vẫn f0đợi hắn. 33 © DiendanLeQuyDon.comuốt sáu 5aăm nàng 29ẫn yêu 86ắn. Và fbồi nàng 5hật không 3gờ, người f9àng đang 4ố gắng 19ác thành cho tiểu chư, chính 15à hắn! f8à kẻ nàng fguyện suốt 6đời yêu 8hương, mãi 85hung nhớ.Trong 4ội hoa xuân f3gày đó, 2ắn nắm 2ay nàng rời 7đi, bỏ 7ại khung 69ảnh huyên eáo phía 2aau.Hình 5bảnh sáu 87ăm về trước 7bhưa từng 1fhải nhạt d2rong nàng 7à trong hắn.
Những dời nói 2dăm xưa hắn ahưa từng 4uên, còn 93àng vẫn b8uôn khắc bhi. |  |  |  | Trích e0ẫn: Suy 73ghĩ sáu 6ăm, nhớ 5hung sáu 8ăm, mộng 4áu năm, ehông nghĩ d6ới thực 9òn có ngày dặp lại. 9 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 17àng trong feuốt nhìn 4ắn, thời 9ian dường 5hư lắng d0đọng. Y 87ân tiếp fhận sáo 1gọc, học eheo giọng ehiếu niên, c1hì thào 7fói: “Đến aúc đó, 1a nhất định 0ặng cho 1gươi một 59hiếc sáo fiễu làm 7ừ bạch 8gọc, để fgươi đeo b9rên cổ, 2ừa làm 13rang sức 4ừa có thể bdạo ra âm 2ắc....."Y dfân ngẩng 6đầu, đôi 84ắt đong 0đầy lệ, fhư nước 8ồ sau cơn dưa. |  |  |  |  |
Bị deên ác ma 3ắt đi, 6àng tìm 9ách trốn fhỏi ác 0a. Nàng sợ 5aắn đụng 16đến nàng, 37ợ làm bẩn 25đi tấm 8òng trong 94ạch nàng b8hỉ dành edặng riêng 15ho Đại ba ca. Nàng eận ác ma, 8eàng căm 33hù hắn.Mình 46đã cười, 0ười hạnh fhúc, thực cdự lúc đó 9erái tim mình 5đạp mạnh, f5hông biết 6dại sao nhưng 7ình như 7óa thân 84ào nhân 05ật vậy. 0c © DiendanLeQuyDon.comình cười, b9iờ nghĩ fình vẫn fười, có c4ẽ là cười fgọt ngào 30^-^ !Sáu 7ăm tìm.Sáu 3eăm chờ.Cuối d5ùng hắn b3ũng tìm cbhấy nàng. eb © DiendanLeQuyDon.comình yêu 4hân thành 34à sâu nặng.Lời 22ước hẹn 3àng cùng bfắn trọn 1đời trọn a3iếp. Khung a1ảnh ấy fgọt ngào, dđằm thắm 96à cũng thật ehứa chan 2ự chân ahành.  |  |  |  | Trích 8ẫn: Vân 1hi, đồng 2ý với ta, bbđược chứ? a5hông cần ehải lo lắng 5uá nhiều, 38guyệt Hạ ebương không 31ấy ta mới aó thể tìm d2hấy được bcạnh phúc 7hật sự 4ủa nàng 2ấy. Vân 61hi, gả cho 5a, để ta 6êu thương 17àng cả cđời, sủng 0ái nàng 5ả đời, 7he chở cho 0dàng hết 1ả cuộc 3bđời này, cđược chứ?" Trái ccim Y Vân 22hư dây đàn, fbun rẩy không 01gừng, Y 4ân như lạc d9ào trong dộng, gật cdđầu, nhẹ aói, "Được, 3a đồng b1ý." |  |  |  |  |
Chính 9iây phút eấy:Hình 67ảnh này 5fhật đẹp, 1à có lẽ 8ó đã vượt cua cả tình 4êu trong 3ộng. Mọi 19hứ như 4eơ, chỉ 6ó hai người, 7fhưng dường bhư xuyên 2auốt theo 1ó là một 84ình cảm afâu đậm bãi mãi không 88uên.Vì 2biên ải d2ó chinh chiến, 0ong Mạc 2ị ép phải 7a chiến 4rận. Y vân 4uốn theo c1ắn, muốn beuốt đời 93heo hắn, 82hưng mẫu 5hân nàng 2ẫn bị bdiam lỏng, 3àng sao nỡ 7đành lòng 3ỏ đi được.Nhìn 1ong Mạc 5ời bước, c2hút gì mất 5aát hiện 4cên trong 6fòng nàng. 8 © DiendanLeQuyDon.comhính lúc ađó vị 71iểu thư fcùng nàng 0ớn lên fuất hiện.Niềm atin của 35nàng kiên 2định dành 5fcho hắn. 69 © DiendanLeQuyDon.comHắn khiến 89mọi nữ 0nhân đa d0tình đều 39say mê hắn, fdnhưng nàng bvẫn tin 2tưởng hắn. 2a © DiendanLeQuyDon.comNàng tin 9vào trực egiác của 3fmình, vào 7sự chân 41thành của 7Đại ca dfca dành cho 30nàng.Quả cthật là 7vậy, một etiểu thư axinh đẹp cdnăng động 1ở bên hắn, 8hắn ko mảy e8may động 3lòng. Một fnữ tướng 0xinh đẹp, 3atốt bụng, f8nhìn đến b6động lòng 2người, 9cnhưng trong 4lòng hắn f0vẫn chỉ b3có một fmình nàng_Y 36Vân mà thôi!Thời eegian trôi a5đi, chỉ esau hơn một 0btháng không 2nhìn gặp 4nàng. Trái 3atim Y Vân eđã hoàn 9toàn trao 39cho người 0khác.Sáu 4năm trước, afhắn nguyện 7có thể 7alàm kẻ 9dân thường 5áo vải dcùng nàng d7sống trong ebình yên.Sáu 4enăm trước, bdvì gặp 71hắn mà 08nàng si ngốc bthủy chung c6một mối 3tình.Sáu b1năm không 4phải một 8thời gian cngắn, vậy 0mà không 8bằng thời egian hai thắng 8kia, nàng 1đã toàn 2dtâm toàn aý yêu một d6người con 3ctrai khác. Chả 53phải 5sao?Chả bphải lúc b2bị Quân acLăng Thiên 4bắt, nàng 5từng lạnh f4lùng quả aquyết: Những dlời nói 87này, cảm fxúc này, d4mối tình 49này, tuyệt 0đối không 93phải si 42mê thoáng 6chốc, mà d1là khắc 1fcốt ghi 9tâm, tình 3ý sâu đậm. 25 © DiendanLeQuyDon.comNhưng tác d8giả lại c7để đó 60trở thành e5một giấc 4mộng đẹp 5của một 7người con 9gái trong 6sáng.Mình 7athích Long 18Mạc, và 32khá có thành bkiến với 6Quân Lăng 4Thiên.Vì 76vậy ở 6điểm này, a2Mình tự 26thấy mình 6ko có cái c1nhìn tổng c3quan trong ephần này cdbởi Y Vân aayêu Quân 7Lăng Thiên 2vì cảm 25nhận được 59tình yêu 4sâu đậm 01dành cho 42nàng, nhưng eMình cũng a1trách sao 30Y Vân ko 3cảm nhận 2hết cái 2tình của 75Long Mạc 42để rồi 4trao lời 1hẹn cho 2hắn hy vọng 8lại khiến 3hắn rơi 7evào tuyệt 8vọng.Chẳng c1lẽ hắn 2fở nơi sa a5trường 1không lo dlắng, không 8nhớ nhung 4fnàng sao?Biết 6tin nàng 8bị Quân eLăng Thiên 0bắt đi, 9biết hắn fyêu nàng, 6vậy mà f4lúc gặp dflại nàng, 30hắn vẫn 74một mực eyêu thương 67tin tưởng 62nàng. Chả blẽ hắn bko sợ trái 18tim nàng dsẽ bị fecướp mất 0sao?Vì 70hắn tin 96tưởng nàng! d7Một mực 5tin vào cảm 85giác chân 7thành nàng fdành cho 9hắn!Trong 6thời gian fnửa tháng 8theo Mạc 03Long về 6thành, tác 88giả vẫn 4để Y vân 1còn yêu 81hắn, vẫn bcòn tình 77cảm dành ccho hắn. e5 © DiendanLeQuyDon.comVậy mà a0tác giả 3dlại tả 0lướt qua 6như gió b3thoảng mây 13trôi >.<! bdY Vân một b7mực nhớ 0đến Quân bLăng Thiên.Chả alẽ trong dthời gian fvề thành, c7họ ko dừng 3chân đâu 1ư? Long Mạc dko đem nàng 9đi chơi 9cùng hắn 5ư? Dù nàng 3có muốn 0từ chối, 73nhưng khi fnhìn thấy 5athâm tình ecủa Long fMạc, nàng d3nỡ từ 57chối sao?Trước, 39nàng kịch 8liệt cự b5tuyệt Quân eLăng Thiên, f2ghét hắn, fhận hắn, dcmột mực 0fnhớ đến bĐại ca 3cca, vậy bamà thoáng aachốc đã 49chỉ còn fbcó Quân 07Lăng Thiên.Có 0lẽ, ngay dtừ đầu, 4tác giả bamuốn viết d0một câu bbchuyện về c4mối tình 1đầu đẹp 1đẽ như 9thủy tinh b8pha lê nhưng 3lại vô 8cùng dễ 17vỡ. Và 62rồi họ 13nhận ra 7ctình yêu dthật sự 1chưa hẳn cflà mối 60tình đầu 3như mộng 59kia mà là 8dtình yêu easâu sắc cccảm nhận 5từ trái 3tim. Nhưng 14có lẽ phần fnày, mình 4ako hoàn toàn adđồng ý 0với tác 69giả. Theo cthời tình 4fyêu tưởng 0như vĩnh 3viễn kia 94có thể f9đổi thay, asao không 77thể một 5lần nữa 87cùng thời 2gian mà thay eeđổi?Là 6Y Vân yêu eQuân Lăng 8fThiên, nhưng 07nàng cũng d4vẫn nhớ 8đến Long 9bMạc, vẫn 8yêu Long 6Mạc cơ amà?Giây 60phút nhìn 0bthất Y Vân dlén bỏ bthuốc vào 0aly rượu. Hắn abiết nàng alàm vậy 2vì Quân 42Lăng Thiên.Đó 8là rượu eđộc sao? 18Suy nghĩ 1thoáng qua, anhưng lòng bhắn vẫn ctin, nàng 6dtuyệt đối bkhông hại 6hắn.Cái 02cảm giác ađau đớn 72chết đi, 68huyết quản 9ngưng lại.Hắn f7vẫn si tình, cnắm chặt 67đôi tay 8nàng:Long dMạc yêu f0Y Vân sâu esắc như 62vậy! Một 3tình yêu 1sâu đậm b3như vậy! dHắn nỡ 84lòng buông 3tay sao?Để 5nàng không acđau khổ. Để 2nàng không 14day dứt?Bằng 6blòng để fnàng bên 7cạnh Quân eLăng Thiên 56kia sao?Vậy fcmà hắn 7dám làm 3đấy! Hắn 5chỉ cần 2biết một b1điều, chỉ eequan tâm 6đến một dđiều mà 5thôi.Trong bgiây phút 6ấy, đứng 1giữa sự bblựa chọn 9ấy, hắn 1đã hỏi 5nàng.Có 16lẽ đây 0cũng là 27hình ảnh 69đẹp nhất 70trong truyện, chắn nhìn enàng dưới cánh tà dương. 59 © DiendanLeQuyDon.comĐó cũng 4là lúc đôi f8mắt mình bmờ đi. |  |  |  | Trích 0ddẫn: ....sắc 8trời dần 4chìm sau fhướng tây, 0cửa Tả b8Mình Viện 56nhẹ nhàng 1mở ra, một 0bóng người 3đón lấy bánh tà dương achậm rãi 5đi đến. 4 © DiendanLeQuyDon.comHắn xuyên cqua bụi 2choa, một athân bạch 2y như tuyết, 6btheo gió 4tung bay, 7ánh tà dương 3dchiếu rọi, egương mặt 6dngọc sáng 52rỡ, cả 0người hắn 0atuấn mỹ 7dsiêu phàm, cphóng khoáng 08đến xuất dcthần…..Trái 5tim Long Mạc 4lại không 0ngừng đau ecnhói. Vân 8nhi, hắn 7dvẫn phải 5atừ bỏ 5nàng sao? 1aChẳng lẽ aông trời 2là đang 08trừng phạt ahắn vì ctội lỗi 5trước kia 6bsao? Trong 89lòng tuy 5rằng không 2cam lòng, 1nhưng mà, 3cchỉ cần cnàng có 77thể hạnh dphúc, hắn 53tình nguyện 4bbuông tay…....Long cMạc giương dmắt nhìn 9Y Vân, đôi 9mắt hắn ctối đen 80như mực, eưu tư ở 9trong lòng 1cũng như ccáng mây 8trắng bay cbtrên bầu btrời. Hắn edluôn luôn 17dịu dàng ctao nhã, bhắn luôn f4luôn điềm 41tĩnh lạnh 4lùng, nhưng c2mà, lúc anày hắn ffvẫn không c8kìm được 5tâm tình 25bất ổn."Vân 26nhi, nàng 42có yêu ta 3không? Hãy 2trả lời 8eta đi!" |  |  |  |  |
Giờ e2khắc ấy, f4hình ảnh 4asáu năm 5về trước f4hiện về etâm trí 94nàng, chưa c5chưa từng dcnhạt phai. Nó 7vẫn ở 93đây, trong 7tâm trí fanàng, và 36trong trái 2tim nàng. |  |  |  | Trích 92dẫn: Y 0Vân ngẩn 9ra, nhiều 1năm trước eở Lăng 65Hà, vị 6thiếu niên 6dtuấn mỹ 2cmà ưu nhã 0fkia, một 08thân bạch dy thanh thuần, 6ngồi ở bmũi thuyền, 3dáng vẻ 31thoải mái 8ethổi sáo, e9dần hiện 1lên trong 0clòng. Tiếng 4sáo du dương dkia, như 03thổi vào 03đáy lòng 6thiếu nữ ccủa nàng. Nàng 7fnhẹ gật 9đầu, nói: f"Có fyêu!" Thanh fâm rất 73thấp, nhưng cgiọng điệu evô cùng 02kiên định, 2a"Ta từng 9mỗi ngày 0cđều nhớ c8tới ngươi, 5ckhi đó, 7ngươi chính 56là giấc c0mộng đẹp 93nhất trong 3lòng ta, 2giúp ta trôi b4qua những 7ngày tháng 6dcô quạnh. f8 © DiendanLeQuyDon.comTa thích f9mặc bạch ey, bởi vì bcngươi thích 9amặc, ta 1thích đánh 2đàn thổi fsáo, cũng cbởi vì cngươi thích 0nghe. Nhưng 3emà Lăng 8eThiên lại bgiống như 5một cơn 8gió ngỗ e6ngược, dthổi tan 1giấc mộng e4của ta, 14lúc đó dta mới biết, a7thật ra dta đã.........""Được 4rồi." aLong Mạc 5cắt đứt 73lời nói 1của Y Vân.Hắn 0cđã mãn 3nguyện. 98 © DiendanLeQuyDon.comHắn biết, 3hắn là 5bgiấc mộng ecủa một cthiếu nữ f4ngây thơ, 6Lăng Thiên fmới là a3người nàng 2thật sự 82yêu thương. Nhưng 9bmà hắn 7hiểu rõ, 9Y Vân không 11phải là 2agiấc mộng e0trong lòng ahắn mà 38là người 5hắn yêu cdthương sâu 5sắc."Đại 6ca ca," 5Y Vân gọi dLong Mạc, f2"Vân e4nhi, vĩnh 74viễn sẽ 2ekhông bao 04giờ quên 3bngươi!" Long 1Mạc quay fđầu mỉm 6cười, trong a6một khắc 1này, có 26ánh mặt 57trời loé e6ra trong đôi 4mắt hắn….” |  |  |  |  |
Phải cchăng đôi 61mắt hắn elóe ánh flệ? Hắn 6phải buông 80tay. Buông 7tay, hắn 4không nỡ. Nhưng 4bchỉ cần e7nàng hạnh 1phúc, hắn e0dám làm!------------------- Dù fcó thành 9kiến với aQuân Lăng 70Thiên, nhưng c8đây là 7bài viết, 1nhằm nói 4lên cảm 5nhận của 3Mình về 14cuốn truyện 8này, thì afhình ảnh 3Quân Lăng 8Thiên cũng 2là không 6bthể thiếu.Quân 57Lăng Thiên 6từ nhỏ ffchứng kiến bbcảnh mất anước, nhà 8atan cửa 9nát, nỗi 3thù hận 27trong lòng ahắn không 12lúc nào 4nguôi. Cả 80người con d3gái luôn fsi mê hắn, 65bằng lòng 1theo hắn, eđến chỗ 1thanh lâu, dlàm đệ dnhất hoa 4ckhôi chốn 1thanh lâu. cf © DiendanLeQuyDon.comVậy mà 5chắn cũng 53chả để 66tâm, chả 01thương sót, 8coi đó như 9một quân dcờ.Chỉ 9dđến khi 50gặp nàng_người dcđầu tiên ftrốn thoát 2akhỏi tay 3chắn.đầu 8tiên dám 06thẳng thắn 84nói chuyện 9với hắn.Người ađầu tiên e2dám chọc 7etức hắn 9eđến vậy.Tất ccả những elần đầu 47tiên ấy ecchỉ qua 3bmột đêm dthôi sao?Hắn anhìn nàng 6thoát đi, dkhắc ghi 92lấy tên 7nàng.Cảm 5giác hứng 3cthú trỗi 3dậy trong 46hắn. Khát fvọng chiếm elấy nàng 9dần hình 1fthành trong achắn.Lần 91thứ hai 6có nàng etrong tay, ahắn không 6bngừng trêu eđùa nàng.Tìm d1mọi cách 9khiến nàng anghĩ đến 9ehắn. Hắn ecàng cao dfngạo, càng dcmuốn chiếm 16đoạt nàng.Cả 7akhi khiến 6nàng sợ chắn, khiến bnàng hận 52hắn.Nhưng bhắn lạiGiây 71phút nàng f3chuẩn bị fctrốn khoát 4khỏi tay ahắn, hắn abnghe thấy a4tiếng nói 47nửa cười 9của nàng. Hắn cnhư nhận 92ra mình đã 15yêu nàng alúc nào 5ckhông hay, 7btham vọng 6chiếm đoạt dfnàng đã 28song hành cdcùng tình 8fyêu hắn 9dành cho dnàng.Nàng e4bị hắn 5cưỡng hôn. b © DiendanLeQuyDon.comNàng nhớ 81đến Long 3dMạc. Nàng 6từng thế 2vĩnh viễn 62không rơi blệ trước 44mặt tên 3ác ma kia, fnhưng lúc 7này đây 2sao nàng a0không thể ckiểm chế 4được những 8egiọt nước 63mắt kia 1acứ nối 02dài không ddứt?Hắn 14đau lòng, chắn bối 81rối? Trước anàng?Nàng c1giận dữ, 7nàng khóc, 58nàng vô 0năng, nàng 4amệt mỏi aphải chạy atrốn trước 49hắn, mệt dmỏi vì 0lúc nào 74cũng phải 6nơm nớp 5lo sợ. Có bclẽ đây 72là hình 2ảnh nàng dbyếu đuối 3nhất, bất e2lực và ftuyệt vọng! |  |  |  | Trích dedẫn: "Ngươi dmuốn như 8dthế nào 8fmới bằng blòng buông atha ta?""Ta 7dmuốn tâm cecủa ngươi! 13Ngươi sẽ 4cho ta sao?""Điều 4đó không 1có khả 6năng, chẳng 57thà để 2cho ta chết!""Vậy bcsao? Tốt 8lắm, nếu c4muốn ta 3thả ngươi ctự do, cũng atrừ phi 4ta chết!". 43 © DiendanLeQuyDon.comTrong đôi 4mắt tà 9mì hiện 43lên vẻ bthất vọng, e4Quân Lăng dbThiên lạnh 14lùng nói. "Ngươi, 4vì sao không 1thể buông 8tha ta?""Ta 9nói rồi, bthả ngươi 80thì có thể, 3nhưng, trừ 7phi ta chết."Giây 2phút biết anàng bị erơi xuống 45biển. Mọi 5thứ mờ 5nhạt trong 26hắn, chỉ 0có nàng 78và nàng eemà thôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comHắn nhảy 6xuống Quân 1Lăng Thiên 74nổi lên fmặt nước, 59ánh mắt 6dchỉ có 4thể nhìn 0thấy hơn cfmột trượng. Trái 51tim hắn dnhư bị elấy đi, 8trống rỗng, 27lại giống d1như bị 68ai đó xé f0rách, đau bđớn vô b6cùng. "Vân 7bnhi, Vân 2nhi, ngươi 18ở đâu?" 9aThanh âm 72khàn khàn ethê lương."Nhan aY Vân, ngươi d8ở đâu? 9Mau ra đây acho ta!" 85Quân Lăng dThiên ngang 3ngược rít 0flên."Ta bở trong 63này!"Trong cbóng đêm, 8một vòng 4tay nóng 08bỏng rộng 5lớn ôm 75lấy nàng 4từ phía 6sau, rất aekỳ quái, 6rõ ràng 6là dòng a5nước lạnh 94như băng, 00nhưng Y Vân dlại cảm 0nhận vòng bangực kia 08nóng hổi 00như lửa.Hắn d7nhìn nàng 5thật lâu, 7lâu đến 79nỗi Y Vân 66gần như ftưởng rằng, cbthế gian ffnày cơ hồ 6đã hoàn 5ctoàn biến 33mất, mà 5bđôi mắt afkia vẫn bmải miết 8nhìn nàng, d9đến tận bsâu tâm 4hồn nàng. |  |  |  |  |
Bị 8nàng phải 25bội. Hắn 4bbị bắt, b0bị xiềng 5xích.Được 4Hồng Điệp fcvà Loan Nguyệt a1cứu, họ 0nói dối ahắn, khuyên chắn hãy aquên kẻ f1phải bội e2như nàng. 3 © DiendanLeQuyDon.comNói nàng 90đang bên 2fLong Mạc, c2gậy sự a2hiểu lầm 2atrong lòng 06hắn.Nhưng f5hắn không 64tin, hắn 5dyêu nàng. 9 © DiendanLeQuyDon.comNàng không 7thể nhanh c5như vậy b8liền rơi 3cvào tay kẻ ckhác đượcHắn 5đi tìm nàng. 06 © DiendanLeQuyDon.comHắn tin 1vào cảm 4fnhận của 3mình, vào 64tấm chân 7btình hắn 2dành cho 9nàng. Gặp 7flại nàng, chắn tức cgiận, hắn flàm nhục 5nàng. Khiến 4nàng hận ehắn, giận 7hắn, nhốt 8mình trong fcbăng động.Hắn 9đứng bất 9ađộng ở 8cửa động:Vì 4nàng, hắn 00bằng lòng 78vứt bỏ 1athù hận, b0bằng lòng 9cùng nàng c0sống cuộc 7sống thanh d9nhàn vô 4tư tự tại. Có 5lẽ đây 5là cái kết d7tác giả b5chọn, chỉ 4khi Y Vân dở bên Quân 7Lăng Thiên, 58mới không 5có chiến 9tranh vô 4dnghĩa. Hắn 7cùng nàng 72sống cuộc 5sống thanh 02bình. |  |  |  | Trích 16dẫn: Bỗng cnhiên có 44một hồi 54tiêu từ 67ngoài cửa 6sổ truyền 7đến trong 4vành tai. 29 © DiendanLeQuyDon.comY Vân mỉm 45cười, đôi 2mắt sáng 34trở nên 9eđong đầy 9tình cảm. 06 © DiendanLeQuyDon.comNàng buông 9cbức hoạ b4trong tay, 1vén lên 8bức màn d7cửa sổ fbằng lụa 3mỏng.Hoa 7thơm đang etràn ngập etrong sân, 4amột nam 46tử mặc 4dtử y đứng 9bất động 9nơi bụi 1hoa. Ánh 37trăng đổ 3dxuống, gió 0thu khẽ 89khàng, ánh 6trăng như 9nước vẩy 5lên người abhắn, ánh 9sáng nhàn fbnhạt như 6bao phủ 69lấy hắn, 7tôn lên 7sự anh tuấn 8kiệt xuất. Ống atiêu đặt 90ngang bên bamôi, đang fdung dung thổi 98lên.Ống 5btiêu kia 8che đi một fphần gương 2mặt hắn, 57nhưng đôi 6mắt thâm 4sâu lại 01không chút ckiêng kị 4cnhìn thẳng f7vào khuôn dmặt như d1hoa của 2Y Vân, trong 88ánh mắt d3là tình 6cảm dịu e0dàng như 99dòng nước 1mát lạnh, 0thâm tình f1vô cùng.Y 2Vân nhìn 6fhắn, trong 57lòng bỗng 68nhiên nhớ b2đến dáng f9vẻ của dhắn khi 25lần đầu 7gặp mặt, cakhi đó hắn fbmột thân 3bhắc y, bộ fdạng cưỡi 5trên hắc 8mã, thổi 4tiêu lại 26lạnh lùng 1như vậy, fánh mắt achỉ có f8sự rét 01lạnh, tiếng b2tiêu lại e7u oán.Ánh 6mắt sắc d3bén đó bcủa hắn cđã khiến bnàng làm 1đứt một 0rồi lại 0athêm một 8edây đàn, a2cũng chưa 2từng nghĩ, e5có lẽ từ fkhi đó, 86dây đàn dtrong lòng cnàng đã ebị hắn 76gảy lên….….Y 7Vân nhẹ e1cười, trở a9vào trong 0phòng, ngồi 2ở trước 1chiếc đàn 6ngọc của 44mẫu thân, 32chỉ khẽ d2gảy, một 0tiếng đàn 4thanh nhã 5liền từ dđó vang 2ra. |  |  |  |  |
Hình 19ảnh cuối ftruyện, . -------------- Y 5Vân vốn 55là nhân dvật được 6tác giả amiêu tả 74cảm xúc 9theo cốt 8truyện, 9tính cách fkhông cố f7định. Nên ethực Mình 88không thể 3nêu lên 05cảm nhận 46về nhân cvật này.Nếu bdcó thì có 5lẽ là trách e0hơn là thương.Trong 1truyện hình 7ảnh Long 8Phi vốn 4nhạt nhòa dbhơn các 8nhân vật 8trọng yếu bnhưng lại 5bchính là 1bcầu nối 3hóa giải 6mọi khúc 4mắc. Đây 0là một 1nhân vật 7có thể 17coi là phản cdiện nhưng blại khiến b3câu truyện 10dần bước 58đến những 9đoạn cao fbtrào.Chi 93tiết cuối 03về sự 9xuất hiện fcủa hắn acó lẽ là 7crõ nét nhất. Nếu 26hắn ko bắt feY Vân đi, 76nút thắt cgiữa Long 1Mạc và 1Quân Lăng 8dThiên không 5fthể gỡ a8bỏ.Cũng 3chính ở 1Ô Mi Sơn, fkhông chỉ 5Long Mạc, 31Quân Lăng 7bThiên mà 0còn có Long 93Phi nhận 2ra được 57tình cảm 6sâc sắc f8đối với 7eY Vân.Nếu 3dkhông phải 1thấy tình f1cảm chân 77thành của 7Quân Lăng fThiên và dsự suy sụp 8của Y Vân, 9có lẽ Long f1Mạc sẽ 43không đành 74lòng buông 1atay.Mọi a6thứ kết 08thúc khi acông chúa 1bNhật Hy 9Quốc Nhan 1Thính Hồ dcyêu cầu 7làm hậu 6của hắn.Để 0fcứu nàng, ehắn bằng c3lòng chấp dnhận điều ekiện đó!Nhưng 3hắn chỉ 11buông tay, bdkhi giây 21phút đó, 35câu hỏi anày, hắn 1đã biết. Chỉ cccần trong 16lòng nàng 6có chỗ 5cho hắn, 18với hắn 4thế là 4fđủ rồi.Long 1ePhi yêu Y 8cVân, một d6tình yêu 51thầm lặng 4mà đau đớn. 00 © DiendanLeQuyDon.comThời khắc eađứng trước 6cánh cửa 01tử thần, 5fhắn hướng 83về nàng: |  |  |  | Trích 9dẫn: “…Vân 2nhi, hi vọng 9sau này ngươi 3dcó thể dcđến âm daphủ tìm e9ta. Ta biết, dngươi chưa 8bao giờ fethích ta, 50nhưng mà.........Ta 12lại thích 8dngươi, thật esự thích engươi." …trong 4eđầu hắn d9lúc nào 5cũng hiện 7lên hình bfảnh tiểu 9nha đầu 19Hoàng Nhan d1có đôi 8bmá lúm đồng abtiền mê 25người, 90bên tai luôn 4quanh quẩn 7tiếng gọi eThương Dung b1đại ca 2lanh lảnh 5êm tai. Nếu 8có kiếp 59sau, hắn 51nhất định 61sẽ không e7từ bỏ 7nàng. Ngực, f9máu tươi dchảy ra, 32đau đớn 55truyền đến, 5Long Phi khó 2khăn nói: 32"Vân 6nhi, ngươi.........ngươi...........có 5thể gọi eta một tiếng 9Thương Dung d9đại ca bakhông?" "Thương 1Dung đại 7aca!" Trước 27mắt một 5mảnh mờ afnhạt, trước ckhi bóng ađêm kéo 4đến, Long abPhi nhìn cthấy đôi cmắt trong fsuốt của f2Y Vân nhìn 3chăm chú 7vào hắn, 81nghe thấy f1tiếng gọi baThương Dung ceđại ca 80say lòng 96người. 1dHắn thoả dmãn nhắm b8mắt lại, 9fvĩnh viễn 3ngủ thiếp 8đi.
|  |  |  |  |
Mình bđã thức 6trắng đêm bđọc truyện 4với hy vọng 7có một 4fchi tiết fenào đó 73khiến Y edVân trở 78về bên ceLong Mạc.Nhưng bemảy may 1không có.Trước a1mặt Mình a0Mạn La nàng 5etừng nói: Trước dQuân Lăng 1cThiên: | |