Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 1 bài ] 

Buồn Làm Sao Buông - Tác giả Anh Khang

 
Có bài mới 26.02.2014, 14:03
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 13:58
Bài viết: 1
Được thanks: 1 lần
Điểm: 11
Có bài mới [Giới thiệu sách] Buồn Làm Sao Buông - Tác giả Anh Khang - Điểm: 11
Tựa: Sách hot ra mắt vào tháng 3/2014 “Buồn làm sao buông”

Nội dung:

Cuốn sách thứ 3 của Anh Khang mang tên "BUỒN LÀM SAO BUÔNG" là những dòng tâm sự tiếp nối của "Ngày trôi về phía cũ" và "Đường hai ngả, người thương thành lạ". Như anh tâm sự, đây là những trang viết của bản thân dành cho những ngày-trẻ-sắp-qua và dành cho một người bước hoài chẳng-qua-nổi-nhau. "BUỒN LÀM SAO BUÔNG" sẽ phát hành vào tháng 3/2014.


- Trích đoạn trong sách:

Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình?

Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.
Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh
xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về.

Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt... Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy.

Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?

Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-mộtngười. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận.

Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong.

Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay.

Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc? Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...

Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!

K – 2014
Sách do công ty cổ phần văn hóa Phương Nam và nxb văn hóa văn nghệ phát hành tháng 3/2014


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 1 bài ] 
       


Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

enlly hanh: tks bang ty
hân nhi noi ta rui tks nàq nhe du iu 2ng wá
Như Băng: không... nó thể hiện đẳng cấp của ta,,, không sợ ah
Thiên Phong: * đỏ mặt * nói nhỏ nghe, nói thân mật zy sợ vk ta tự nhiên zô bắt gặp hỉu nhầm là chết
Hồ Thiên Khả Du: enlly: ta ed truyện ngược cho nàng rồi đó =))
Như Băng: cái tên rất hay... Phong nhi..
enlly chào nàng nha
enlly hanh: chào m.n lâu ngày ta moi tái xuat giang ho a
Thiên Phong: ^^ dudu hello
Thiên Phong: ớ, sao lại kiu ta = phong nhi
Như Băng: du muội # đủ độc
Hồ Thiên Khả Du: chao gió trời
Như Băng: phong nhi... nhĩ hảo
Thiên Phong: xin chào
Như Băng: các người đưng thế
hàn đừng tán tỉnh du nữa
Tiểuhàn: Nói thật nhé ta cũng lười lắm a.
Tiểuhàn: Wow xin ta thì ta cho a. Xin j thế a
Như Băng: ôi... cho ta xin
Hồ Thiên Khả Du: thôi ta xin, ta không đâu
Tiểuhàn: Về làm vk ta chứ làm j a.
Hồ Thiên Khả Du: về làm gì?ơ kìa buồn cười, ngày ngày thấy hàn tán tỉnh linh tinh, thôi ta xin, giờ có vợ khác rồi, cải tà quy chính mà bên nàng ấy, ta sẽ chúc phúc, chứ nếu lăng nhăng nữa, ta giềng hàn đó =))
Tiểuhàn: Làm chuyện cho ta và du đi chuyện chúng ta lãng mạn thế còn j
Tiểuhàn: Thế du về bên ta đi.
Như Băng: ta tại sao phải làm... ta rất bận
Tiểuhàn: Là sao ak ? Là muốn băng làm truyện cho ta a
Hồ Thiên Khả Du: thế mới buồn cười, nhg ta cũng chẳng muốn nói, dù sao lỗi cũng là ở Hàn mà, nên ta cũng chẳng nói gì nàng ấy =)))
Như Băng: Du.. ta sao biết...
nhưng không phải là phá làng phá xóm càng tốt sao?
Tiểuhàn: Yên tâm chẳng tán tỉnh ai nữa đâu. Mất du 1 lần là ta cũng sợ r ta đâu dám nữa
Như Băng: ta làm gì ah...
Ta sao mà chỉ có thế thôi.. là sao???
Hồ Thiên Khả Du: mà ta thấy kể cũng lạ, bên miu's tộc đấy chẳng phải cấm thành viên không đc làm tiểu tam phá hoại mùa màng hay sao? =))
Tiểuhàn: Băng cũng thế thôi a. Mau làm truyện ngắn đi a. Hừ đang muốn đọc a
Như Băng: Ai dám độc chết tiểu hàn của ta...
Ngươi nhớ đc tên hắn hả...
Ngưoi sao lại tán tỉnh muội ấy
lúc đó du cũng có 3 bà xã


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.113s | 12 Queries | GZIP : On ]